Khác [ Edit] Mạt thế trọng sinh chi kim bài nữ phụ

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
179083948-256-k737886.jpg

[ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
Tác giả: Camysacthuc
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

* Đây là đứa con đầu lòng của ta, toàn bộ đều dựa vào bản convert nên nội dung chỉ đúng đến 80%.
* Có gì sai sót mọi người cứ cmt nhé.
* Ta edit tùy theo tâm trạng, không có lịch trình cụ thể, nhưng nếu có nhiều người đọc, ta sẽ cố gắng chăm chỉ hơn.
* Cuối cùng xin cám ơn mọi người đã ghé vào đây.



tươnglai​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Tổng công, NP ] Tứ quốc kỷ thực
  • [EDIT] Sau khi xuyên thư ta có bốn cái ba ba
  • [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」
  • [Fanfic AoV] The Weakest Marksman
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • [ CCN ] ( FanFic ) Lâm Thần xx Hàn Nhuận Bác : Tình...
  • [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Giới thiệu


    Tác giả: Mộ Vân Sở

    Thể loại: mạt thế, ngôn tình, trọng sinh

    Converter: Anrea96

    Editor: Phù Du

    Văn án:

    Bị một đôi tiện nam cẩu nữ đẩy vào đàn tang thi, vốn tưởng rằng cứ như vậy mà chết, lại không ngờ có thể sống lại.

    Cái gì?

    Cô là nhân vật trong sách?

    Cái gì?

    Cô là nữ xứng ác độc?

    Cái gì?

    Cô chính là một cái pháo hôi?

    Giản Nặc cười lạnh, nhân vật trong sách thì thế nào, giống nhau đều có sinh mệnh!

    Nữ xứng ác độc sao!

    So với nữ chủ lục trà biểu càng tốt!

    Một cái pháo hôi sao!

    Lần này kết cục là do cô khống chế!

    Tiểu toái nam nhân che ngực đuổi theo, vợ à, ta cũng tùy em khống chế!
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 1: Mạt thế trọng sinh


    Dị năng bị người triệt để phế bỏ, từ đan điền truyền đến cơn đau tê tâm liệt phế.

    Không đợi Giản Nặc kịp phản ứng, cô liền bị người ta đẩy vào đàn tang thi.

    Tang thi với đôi mắt đỏ rực nhìn thấy thức ăn, lập tức trở nên hưng phấn, cổ họng kêu gào, một hai nhào tới.

    Thân thể trong phút chốc bị xé rách, Giản Nặc thậm chí nghe thấy âm thanh da thịt mình bị đám tang thi phân thực.

    Đau!

    Trừ đau, còn lại cũng là đau!

    Cô muốn giãy dụa thoát khỏi, lại liên tiếp bị tang thi gắt gao cắn xé, chỉ có thể bị động thừa nhận.

    Đau đớn phảng phất như không có giới hạn, Giản Nặc hận không thể ngay lập tức chết đi, hiện tại ngay cả chết cũng là một điều phi thường xa xỉ.

    Không biết qua bao lâu, giống như một cái chớp mắt, cũng giống như thật dài, Giản Nặc rốt cuộc mất đi ý thức.

    Trước khi mất đi ý thức, cô cười thỏa mãn vì cuối cùng cũng được giải thoát.

    Ngay sau đó, thân thể bị tàn phá đến không dám nhìn của cô được bao quanh bởi một luồng ánh sáng trắng nhu hòa, Giản Nặc biến mất tại chỗ.

    Đám tang thi xung quanh tìm tới tìm lui, lại không tìm thấy Giản Nặc đâu, cổ họng kêu gào, phảng phất tiếc hận đồ ăn vừa tìm được lại mất tích.

    Bọn chúng tiếp tục chạy tới phương xa tìm đồ ăn mới.

    Lại không biết qua bao lâu, Giản Nặc lần nữa có ý thức, cô cảm thấy cả người rất nhẹ, thân thể lơ lửng hướng đến một nơi không biết tên.

    Chẳng lẽ giống mọi người thường nói, là hồn phi phách tán sao?

    Sau một đoạn thời gian trôi nổi vô định, cô rốt cuộc ngừng lại trước một quyển sách.

    " Mạt thế nguy cơ?"

    Giản Nặc nhìn dưới đáy quyển sách không tự chủ đọc ra tiếng.

    Giản Nặc hiếu kì bay tới trước quyển sách, đưa tay thử chạm vào, vốn tưởng rằng tay cô sẽ xuyên qua quyển sách ( Phù Du: Giản Nặc đang trong trạng thái linh hồn), lại không ngờ trực tiếp chạm vào trang giấy!

    Giản Nặc mang tâm tình kích động mở sách ra.

    Kế tiếp, những thứ cô đọc được triệt để khiến cô mất ngôn ngữ.

    Đây là quyển tiểu thuyết chỉ có kết cục không có diễn biến.

    Kết cục trong sách là nữ xứng ác độc bị đẩy vào đàn tang thi, nữ chủ và nam chủ vui vẻ sống cùng nhau.

    Mà điều đáng để ý là cư nhiên tên của cô cùng nữ xứng giống nhau, ngay cả tên của nữ chủ và nam chủ cũng giống tên của đôi tiện nam cẩu nữ kia y đúc.

    Giản Nặc tuyệt đối không tin đây chỉ là sự trùng hợp.

    Chẳng lẽ.......cô thật ra là..........nhân vật trong sách sao.

    " Không sai, đúng như cô nghĩ, hiện tại cô có cơ hội trở về một lần nữa.

    Cô có nguyện ý hay không?"

    Bỗng nhiên xuất hiện một âm thanh, nghe không ra một chút cảm xúc.

    Có muốn hay không trở lại một lần nữa.

    Cô đương nhiên muốn, dù cho cô chỉ là một nhân vật trong sách, hơn nữa còn là nhân vật phụ, thế nhưng nhiều năm như vậy, bao nhiêu cảm xúc hỉ nộ ái ố đều rất chân thật, cô vĩnh viễn không quên được tư vị bị người mình yêu phản bội.

    Trở lại lần nữa, liền chứng minh cô có cơ hội báo thù.

    " Ta đương nhiên nguyện ý."

    Không bận tâm âm thanh bỗng nhiên xuất hiện này đến tột cùng là đánh cái chủ ý gì, chỉ cần biết cô có thể trở lại là đủ rồi.

    " Xem tâm linh thành khẩn của cô, ta có thể cho cô sống lại một lần."

    Giản Nặc còn chưa kịp trả lời liền mất đi ý thức.

    Sau khi tỉnh dậy, cô liền cảm thấy đầu óc hỗn loạn như bị đá đập vào, thân thể nhũn ra không có một chút sức lực.

    Giản Nặc mở to mắt, ánh sáng quá mạnh khiến cô không khỏi khép lại hai mắt, thẳng đến khi có thể thích ứng mới thử thăm dò mở mắt ra.

    Trên cửa sổ treo một cái chuông gió màu tím, dưới nền là thảm lông dày đến khoa trương.

    Nhìn mọi thứ quen thuộc trước mắt, Giản Nặc hung hăng niết vào đùi mình một cái.

    " Ngao~" Lần này Giản Nặc dùng sức rất lớn, khiến bản thân đau đến chảy nước mắt.

    Đau đớn trên đùi nói cho Giản Nặc biết, cô đã sống lại!

    Với tay cầm lấy điện thoại đặt trên tủ đầu giường, khởi động máy, bên trên hiển thị ngày 21 tháng 12 năm 3012, không hề nghĩ đến toàn bộ đều là chân thật, cô đã sống lại, mọi thứ có thể bắt đầu lại một lần nữa.

    Giản Nặc cơ hồ không thể khống chế tâm tình kích động, từ trên giường nhảy xuống, thời gian năm ngày đủ để cô làm rất nhiều việc.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 2: Mạt thế trọng sinh ( 2)


    Nhớ đến cái kết cục trong quyển sách kia, Giản Nặc không khỏi cười lạnh.

    Ha ha, nữ xứng thì thế nào, cô thật muốn cho cái người gọi là nữ chủ kia xem xem, nữ xứng cũng có thể phiên thiên! ( Phù Du: đại khái là nghịch thiên cải mệnh)

    Cô gái trước gương mặc bộ đồ ngủ hình vịt Donald đáng yêu, tóc loạn thành một đoàn, vừa nhìn thấy giống như thành phần lao động tri thức ở đô thị, chẳng qua trong mắt xẹt qua tia tàn nhẫn lại nói cho người khác, cô gái này không dễ chọc.

    Đã không còn nhiều thời gian để Giản Nặc chuẩn bị.

    Mạt thế thứ khan hiếm nhất chính là thức ăn.

    Nếu có thể dự trữ đầy đủ thức ăn liền tốt.

    Như vậy cô liền có biện pháp xây dựng thế lực cho mình, có năng lực để chống lại tiện nhân kia.

    Chỉ là trong mạt thế mà dự trữ quá nhiều vật tư sẽ dẫn đến nhiều chú ý.

    Đến thời điểm còn có thể rước họa vào thân.

    Nghĩ đến đây, Giản Nặc nhịn không được thở dài, giá như cô có dị năng không gian, chỉ tiếc đến khi chết cô bất quá cũng chỉ là dị năng giả hệ băng mà thôi.

    Nhưng được sống lại lần nữa đã là một điều phi thường may mắn, cô không nên đòi hỏi quá nhiều.

    Vào buồng tắm, mở ra vòi hoa sen, độ ấm của nước truyền vào da thịt làm cô ý thức được mình thực sự còn sống.

    Nhìn bản thân trong gương, Giản Nặc nhếch môi cười cười, bỗng nhiên nụ cười trở nên cứng ngắc.

    Nếu không phải trong gương là khuôn mặt của cô, Giản Nặc còn cho rằng mình chạy đến thân thể người khác mượn xác hoàn hồn.

    Giản Nặc nhớ rất rõ ràng, cô chưa từng đi xăm hình, nhưng thứ hiện lên trên cánh tay đến tột cùng là cái gì.

    " Cổ mảnh dài, mỏ như kê, cáp như yến, cánh giương rộng, đây chẳng phải là Phượng Hoàng sao." ( Phù Du: chỗ miêu tả ta chém, chả hiểu bản convert ghi cái gì)

    Này chẳng lẽ có người thừa dịp cô không chú ý đùa dai sao.

    Giản Nặc nhịn không được thổ tào ( chửi bậy).

    Chỉ là hình dáng thực giống miếng ngọc bội cô mang từ nhỏ, mà miếng ngọc bội đeo trên cổ không thấy đâu.

    Giản Nặc sờ sờ hình xăm Phượng Hoàng, nháy mắt trời đất xoay chuyển.

    Nguyên bản cô đang đứng trong buồng tắm đột nhiên biến mất.

    " Đây là nơi nào?"

    Xa xa núi cao phủ tầng mây mù, ở gần còn có một con suối, Giản Nặc mặt đã cứng lại rồi.

    Bản thân còn chưa mặc đồ, liền xuất hiện ở nơi này, vạn nhất có người xuất hiện, cái mặt già còn muốn giữ hay không, dứt khoát đào hố chui xuống cho xong.

    Cô thắc mắc làm sao bản thân lại ở nơi này, Giản Nặc bỗng nhớ tới trước đó cô từng sờ qua cái hình xăm, chẳng lẽ là vì chuyện này sao.

    Nghĩ đến đây, Giản Nặc dứt khoát chữa ngựa chết thành ngựa sống, nhắm mắt lại hô một tiếng.

    Sau đó cô bị nước ấm dội đầy đầu, nhìn buồng tắm quen thuộc, Giản Nặc luống cuống tay chân mặc quần áo.

    Không kịp đợi thêm, cô vội hô một tiếng, nháy mắt xuất hiện bên cạnh con suối.

    Chẳng lẽ cô cũng có không gian, chẳng qua không gian này tựa hồ cùng không gian của người khác có chút không giống nhau.

    Là một dị năng giả, kiếp trước Giản Nặc gặp qua không ít dị năng giả hệ không gian, tuy rằng không gian có thể chứa đồ, nhưng chỉ là một ít vật chết mà thôi, hơn nữa không gian còn có hạn chế.

    Dị năng giả hệ không gian đột phá cấp 5, không gian bất quá cũng chỉ có một trăm mét vuông.

    Mà không gian trước mắt cô sao có thể lấy một trăm mét vuông tới so sánh, càng đừng nói nơi này còn có thể trữ tồn vật sống.

    Đây quả thực là địa phương dùng để gian lận. ( Phù Du: cái này ta chém 🙂)) Nếu có đầy đủ thức ăn, ở lại trong này một đời cũng không thành vấn đề.

    Hết thảy mọi thứ đều khiến Giản Nặc kích động.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 3: Mạt thế trọng sinh (3)


    Ra khỏi không gian, Giản Nặc thay một thân thường phục.

    Cô đứng trước gương sửa sang bản thân lại một chút, cầm lấy thẻ ngân hàng chuẩn bị đi ra ngoài.

    Nhìn bản thân trong gương, Giản Nặc bỗng nhiên nghĩ tới một điều tương đối quan trọng, đó chính là cô có không gian, cũng không biết dị năng hệ băng đời trước có còn hay không.

    Nếu bởi vì có không gian mà mất đi dị năng, kia không khỏi có chút quá mức mất nhiều hơn được!

    Nhắm mắt lại, khí tức dồn xuống đan điền, nguyên bản là đan điền trống không, rõ ràng xuất hiện một hạt châu thủy tinh màu trắng.

    Nếu cẩn thận quan sát, còn có thể nhìn thấy mặt trên của hạt châu lơ lửng màu đỏ, màu lục gì đó.

    Giản Nặc không biết mình nên dùng cái vẻ mặt gì đối với dị năng hạch quái dị này.

    Dị năng hạch không phải chỉ có một màu thôi sao, như thế nào của cô lại biến thành đủ mọi màu sắc, còn có thể so với cầu vồng.

    Màu lục đại biểu cho hệ mộc, màu đỏ đại biểu cho hệ hỏa, mà màu trắng chính là đại biểu cho hệ băng.

    Chẳng lẽ nói cô thế này là thức tỉnh ba loại dị năng.

    Giản Nặc hiện tại ngứa tay ghê gớm, bức thiết muốn biết bản thân có thể tu luyện ba loại dị năng hay không.

    Chẳng qua cuối cùng cô cũng ngăn được hành vi của mình.

    Muốn tu luyện về sau sẽ có thời gian để tu luyện, hiện tại việc cần làm là thu thập vật tư, mạt thế rất nhanh sẽ đến.

    Giản Nặc không có tâm tư đi thông báo với thế giới chuyện này, cô cũng chẳng phải người nhiệt tâm nhiệt tình, thậm chí có thể nói là lạnh bạc.

    Nếu đã biết sẽ không ai tin mình, vì cái gì phải làm như vậy, hơn nữa còn có thể bị bắt vì tội làm rối loạn an ninh trật tự xã hội.

    Đi xuống lầu, đối diện là ngã tư đường náo nhiệt, Giản Nặc cảm thấy một trận không thích hợp, chẳng lẽ ngốc lâu ở mạt thế, cho nên không thích ứng được tình cảnh hòa bình này?

    Giản Nặc trêu ghẹo bản thân.

    Bắt một chiếc Taxi, trực tiếp hướng đến ngân hàng.

    Tài xế đại thúc thao thao bất tuyệt về ngân hàng Phương Ngôn ở S thị với Giản Nặc, đến nỗi nước miếng bay tứ tung.

    Giản Nặc đáp lời câu được câu không.

    Chẳng qua tài xế một chút cũng không để ý đến vẻ mặt không yên lòng của Giản Nặc.

    Từ quốc gia đại sự đến chuyện lông gà vỏ tỏi, hôm nay tổng thống XX được phỏng vấn bla bla, một giây sau liền chuyển đến hôm nay vợ hắn nấu đồ ăn cho hắn bla bla.

    Đợi đến thời điểm Giản Nặc xuống xe, cô nhịn không được bội phục bản thân, có thể nhẫn lâu như thế mà không bạo nộ, đúng là kì tích.

    Chẳng lẽ bởi vì tai họa sắp ập đến mà quý trọng những giây phút yên bình này?

    Cái quỷ gì thế?

    Giản Nặc nhiều năm như vậy nhịn ăn nhịn mặc, dành dụm được bất quá mười vạn, vừa nghĩ đến bản thân đem chút tiền mồ hôi nước mắt đều đi mua phòng ở, tâm liền cảm thấy đau, nhưng thời điểm mạt thế đến, có tiền cũng chẳng thể làm được gì.

    Lúc này, tiền trở thành giấy vụn không một chút tác dụng, dù có bay đầy trời cũng không ai thèm nhặt.

    Lấy ra ba vạn, không nói hai lời chạy tới nông thôn, từ người dân bản địa mua một ít gia cầm, lại mua rất nhiều cá thả vào trong suối.

    Xem bản tính Giản Nặc sảng khoái, phóng khoáng, người bán gia cầm cho cô thêm ít động vật nhỏ.

    Mấy ngày kế tiếp cô điên cuồng mua vật tư, vì sợ người khác phát hiện có điểm không thích hợp, Giản Nặc liên tục đổi địa phương thu mua.

    Cô mua đại đa số đều là hạt giống linh tinh gì đó, còn có một ít thức ăn có thể bảo tồn trong thời gian dài.

    Trong khi Giản Nặc bận bịu với đống vật tư, mạt thế lặng lẽ tiến đến.

    Nhìn lên, Mặt Trời phá lệ nóng cháy, động vật bắt đầu trở nên nôn nóng bất an!
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 4: Mạt thế trọng sinh (4)


    Giản Nặc đứng ở trước cửa nhà mình, rõ ràng thấy con chó nhà cách vách thoát khỏi xiềng xích, hướng phương xa chạy đi.

    Sự tình kỳ quái không chỉ có thế, rất nhanh máy bay trên trời trở nên mất khống chế!

    Nhân loại sắp phải đối mặt với nguy cơ lớn nhất từ trước tới nay.

    Một hồi bão lớn thổi quét toàn bộ địa cầu, cơn mưa kia tựa hồ không có gì khác biệt.

    Thế nhưng Giản Nặc lại biết, nó chính là thủ phạm khiến nhân loại biến thành tang thi, rất nhanh, con người sẽ phát sinh biến hóa.

    Có vài người sẽ phát hiện bản thân có thể khống chế được lực lượng của tự nhiên, mà càng nhiều người sẽ biến thành quái vật không có đầu óc, chỉ biết đến ăn.

    Đáng sợ nhất là loại quái vật này có hàm răng mang độc tính mạnh, một khi bị cắn sẽ bị đồng hóa.

    Đến sau này, tang thi thậm chí tiến hóa ra linh trí!

    Hơn nữa còn biết tu luyện dị năng như dị năng giả loài người.

    [ Chú ý, tang thi chia làm mười cấp bậc.

    Đến cấp mười liền là tang thi Vương.

    Dị năng cũng được chia làm mười cấp bậc. ]

    Giản Nặc không chớp mắt nhìn thế giới bên ngoài thông qua cửa sổ thủy tinh.

    Nhìn những người trúng mưa mạc danh kì diệu bất tỉnh, xem họ như thế nào biến thành tang thi, như thế nào kích phát dị năng.

    Dạ dày truyền đến nhè nhẹ đau đớn, Giản Nặc mới nhớ buổi sáng cô chỉ ăn một bát cháo, quy luật nghỉ ngơi không ổn định trong thời gian dài khiến dạ dày cô trở nên dị thường yếu ớt.

    Đi tới phòng bếp, mở tủ lạnh lấy thịt khô và một ít cơm thừa, tự bản thân làm món cơm chiên, lại dùng cà chua nấu chút canh liền tính xong bữa ăn.

    Uống canh nóng rồi ăn chút cơm, tuy rằng đơn giản nhưng cô cảm thấy rất có tư vị.

    Nghĩ một chút, lại đem hết những thứ trong phòng bếp thu vào không gian, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ cô sẽ không trở lại nơi này.

    Nhớ đến bản thân liều sống liều chết kiếm tiền mua phòng ở, về sau sẽ thành nơi không người.

    Giản Nặc cảm thấy một trận vô lực, đúng là nhân sinh như diễn.

    Ăn cơm xong, thứ gì còn hữu dụng đều bị Giản Nặc thu vào không gian.

    Cô nguyên bản tính toán ở trong phòng hết đêm nay, nhưng vừa nhớ đến mối nguy hiểm ngoài kia liền trốn vào không gian.

    Hiện tại trong nhà cũng không an toàn cho lắm, vạn nhất có cái gì đó thừa dịp cô ngủ lẻn vào cắn cô một ngụm, như thế chẳng phải uổng phí lần trọng sinh này sao.

    Vì từng nghiệm qua cái chết, cô càng quý trọng sinh mệnh bản thân hơn.

    Tra nam tiện nữ còn chưa chết, cô làm sao có thể nguôi ngoai mối hận trong lòng.

    Cô cũng không phải thánh mẫu tâm địa thuần lương, bao dung, cũng không phải Bồ Tát cảm hóa thế nhân, cô chỉ là người có thù báo thù, có oán báo oán.

    Kiếp trước chịu qua sỉ nhục, kiếp này cô nhất định sẽ trả từng chút từng chút một.

    Không gian của Giản Nặc đã sớm không còn bộ dáng ban đầu, các nhóm động vật nhỏ đều được nuôi trong một khoảng đất đã rào lại.

    Nguyên bản cô chỉ muốn gieo thử hạt giống mình mua, vậy mà ngắn ngủi vài giờ tất cả đều ra hoa kết quả khiến cô đặc biệt kinh hãi.

    Không gian tuy không có ong bướm để làm công việc thụ phấn cho hoa, nhưng dường như không ảnh hưởng gì cả, chúng có thể tự thụ phấn cho nhau.

    Bởi vì đoạn thời gian này bận rộn, Giản Nặc căn bản không có cơ hội tìm một nơi ở, nên cô đành phải đặt giường bên cạnh bờ suối.

    " Thiên vi bị vi lư, có lẽ chính là nói cảnh tượng này đi!"

    Giản Nặc nằm trên giường nhìn bầu trời chỉ có ban ngày không có ban đêm cảm thán nói.

    Giản Nặc cho rằng bản thân sẽ không ngủ được, nào ngờ lại nhanh chóng thiếp đi, một giấc ngủ này không biết kéo dài bao lâu, chỉ biết khi tỉnh dậy cái bụng trống rỗng đang biểu tình.

    " Nơi này thật không sai, trừ chỉ có một mình hơi cô đơn, còn lại đều rất tốt!"
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 5: Mạt thế trọng sinh (5)


    Giản Nặc tùy ý ăn một chút bánh mì, cầm một thanh chủy thủ, liền từ không gian đi ra ngoài.

    Nhìn về phía cửa sổ, ngã tư đường ngày thường chen chúc không chịu nổi đều trở nên vạn phần tiêu điều, ngẫu nhiên có mấy con tang thi đi qua đi lại, tựa hồ đang tìm kiếm "thức ăn".

    Mấy con tang thi này chẳng qua là tang thi sơ cấp, đến sau này mới càng trở nên lợi hại, Giản Nặc tất yếu phải rời khỏi thành phố S, vì nơi này trong tương lai thế nhưng là đại bản doanh của tang thi.

    Nếu tiếp tục ở lại đây, cũng chỉ có một con đường là chết, bởi vì cô không thể vĩnh viễn co đầu rút cổ ở trong không gian.

    Cô còn có thù muốn báo.

    Giản Nặc đem tóc mình buộc gọn gàng, đóng cửa lại, cũng không quay đầu theo cầu thang đi xuống.

    Hành lang không một bóng người vang lên tiếng bước chân.

    Giản Nặc theo bản năng siết chặt dao găm trên tay, thân thể bày ra tư thế có thể tùy thời phát động công kích.

    Vừa nghĩ đến đây sẽ là con mồi đầu tiên của mình, Giản Nặc không khỏi hưng phấn, liếm liếm đôi môi có chút khô ráo, trong lòng thầm cười khổ, chẳng lẽ bản thân là biến thái ngầm, giết tang thi còn có thể giết ra khoái cảm.

    Tiếng bước chân đã đến gần, Giản Nặc trong nháy mắt phi người qua lan can thang lầu, dao găm trong tay hung hăng đâm tới.

    "A, a!

    Cứu mạng!"

    Giản Nặc vừa muốn một dao chém đứt đầu, liền phát hiện thứ trước mắt căn bản chẳng phải tang thi, mà là một nhân loại không bị lây nhiễm.

    Lý Hiểu Đông cảm thấy bản thân xui xẻo đến cực hạn, mới từ bên ngoài thoát khỏi tay đám quái vật, còn chưa tới cửa nhà liền suýt bị người ta chém làm đôi.

    " Ngươi trước buông ta ra, có chuyện gì chúng ta từ từ nói."

    Lý Hiểu Đông rất sợ, sợ vị đại gia kia không cẩn thận trượt tay đem mình giết chết.

    Giản Nặc còn không có phát rồ tới mức giết người thường.

    Thu hồi dao găm, bản thân cô có chút buồn bực, quả nhiên yên ổn lâu quá, liền người hay tang thi cũng phân không rõ.

    Dao găm đặt sau cổ rốt cuộc biến mất, điều này làm cho Lý Hiểu Đông âm thầm thở dài nhẹ nhõm.

    Hắn xoay người lại, đối diện với Giản Nặc, cô gái buộc tóc đuôi ngựa, chân đi đôi giày leo núi, thân mặc một bộ đồ màu đen liền mũ, trên vai khoác ba lô màu đen, đúng tiêu chuẩn của một học sinh.

    Chẳng qua vừa rồi trải qua sinh tử trong nháy mắt, Lý Hiểu Đông rất khó đem Giản Nặc cùng những học sinh kia liên tưởng cùng một chỗ.

    Trường nào lại chứa nổi học sinh hung tàn như vậy!

    " Xin lỗi!"

    Nói xong Giản Nặc lại tiếp tục đi xuống dưới, lúc Lý Hiểu Đông lấy lại tinh thần thì Giản Nặc đã biến mất ở góc rẽ.

    " Ai, cô đợi đã, hiện tại bên ngoài đều là quái vật, cô như thế nào đi ra?"

    Lý Hiểu Đông quýnh quá hô lên.

    Giản Nặc quay đầu nhìn Lý Hiểu Đông, vẻ mặt đạm mạc nói:" Bởi vì ngoài kia chỉ có chút tang thi, nên muốn nhanh chóng đi ra, cậu chẳng lẽ cho rằng bản thân trốn trong nhà liền an toàn sao?"

    Nếu không phải người con trai trước mắt này có tâm địa tương đối tốt, vừa rồi nhắc nhở cô một chút, cô mới lười thiện tâm nhắc nhở người không liên quan đến mình.

    Trong tương lai, thành phố này sẽ triệt để luôn hãm, biến thành đại bản doanh của tang thi, nơi này không có nhân loại tồn tại.

    Nếu người con trai này đủ thông minh, thân thủ tốt, cô cũng không ngại có thêm đồng bạn.

    Lý Hiểu Đông bị Giản Nặc nói cho nghẹn, lời cô nói hắn tự nhiên minh bạch ( hiểu rõ), trốn ở chỗ này thủy chung không phải là một biện pháp tốt, một vài ngày còn có thể, nhưng mười ngày nửa tháng, sớm hay muộn vẫn phải ra ngoài tìm kiếm vật tư.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 6: Mạt thế trọng sinh (6)


    Cho đến lúc đấy, hắn lại trốn như thế nào!

    " Cô có thể hay không mang theo tôi đi cùng?"

    Lý Hiểu Đông ngập ngừng hỏi, trực giác của hắn cho biết cô gái này thực không đơn giản, nếu đi cùng cô, việc sinh tồn trong mạt thế sẽ không quá khó khăn.

    Giản Nặc nhìn thoáng qua đồng hồ, nói: " Tôi cho cậu thời gian năm phút."

    Lý Hiểu Đông vừa định nói năm phút thì có khả năng làm cái gì, thế nhưng nhìn đến vẻ mặt không kiên nhẫn của Giản Nặc, hắn chọn im lặng, chạy như bay đến cửa trước.

    Giản Nặc vừa theo cửa sổ cầu thang quan sát bên ngoài, vừa nhìn đồng hồ đeo tay, nói năm phút, đó chính là năm phút, nếu sau thời gian quy định mà hắn còn không đi ra, như thế cũng đừng trách cô.

    Năm phút sau, Lý Hiểu Đông thở hổn hển đứng trước mặt Giản Nặc.

    Nhìn Lý Hiểu Đông cầm con dao nhỏ* trong tay, Giản Nặc từng đợt buồn cười.

    (*): Nguyên văn là tiểu lò xo đao, ta cũng không hiểu nó là cái dạng dao gì???

    " Cậu mang theo thứ đồ chơi kia làm cái gì?"

    " Đương nhiên là để giết tang thi!"

    Dưới ánh mắt quan sát của Giản Nặc, thanh âm của Lý Hiểu Đông càng ngày càng nhỏ, mang dao nhỏ làm cái gì, hắn cũng đâu có nghĩ đến, nhưng nhà hắn trừ con dao này cũng không còn gì khác.

    Giản Nặc đem dao găm của mình ném cho Lý Hiểu Đông.

    " Cậu cầm cái này đi."

    " Vậy còn cô?"

    Lý Hiểu Đông hỏi, đưa dao găm cho hắn, còn cô dùng cái gì.

    " Tôi... tôi còn có thứ khác, không cần cô lo lắng."

    " Cậu thức tỉnh dị năng sao?"

    Biết được sức chiến đấu của đồng bạn là việc phi thường trọng yếu.

    " Dị năng?

    Chẳng lẽ chính là cái này sao."

    Vừa nghĩ, trên tay Lý Hiểu Đông liền xuất hiện một tiểu hỏa cầu to bằng quả đấm.

    " Ân!"

    Nếu Lý Hiểu Đông cũng là một dị năng giả, Giản Nặc nhất thời cảm thấy khả năng bản thân đến được thành phố A lớn hơn một ít.

    Kiếp trước cô đi cùng quân nhân, tuy rằng trên đường gặp không ít nguy hiểm, thế nhưng vẫn sống sót đến thành phố A , mà lần này vì tránh hai tiện nhân kia, cô tự mình lên đường.

    Lúc này, đồng bạn có sức chiến đấu mạnh đối với cô tự nhiên lại càng tốt.

    " Đi thôi."

    Hai người cẩn thận bước xuống hành lang, tương đối may mắn là phụ cận không có tang thi.

    " Chúng ta tìm một chiếc xe, đi thành phố A."

    " Tốt."

    Lý Hiểu Đông tuy trong lòng hiếu kì, thế nhưng lại không hỏi nhiều.

    Giản Nặc hiển nhiên rất hài lòng với biểu hiện không nhiều lời của Lý Hiểu Đông, cô rất không thích bị nghi ngờ, đặc biệt là người ở cạnh mình.

    Nếu Lý Hiểu Đông là một người có cá tính nông nổi, vậy đoàn đội của bọn họ dù thế nào cũng sẽ không lâu dài.

    Thật may, cậu lại là người biết thời biết thế đúng khẩu vị của Giản Nặc.

    Ở tận trong cùng bãi đỗ xe, Giản Nặc cuối cùng cũng tuyển ra được một chiếc Land Rover, tính năng cùng động cơ đều thuộc loại hàng tốt.

    Lý Hiểu Đông nhìn chiếc Land Rover trước mắt, gian nan nuốt nước miếng, hơn nửa ngày mới tìm được giọng nói của mình: "Cô như này là muốn làm gì?"

    Chắc sẽ không giống như suy nghĩ của hắn đi.

    Tuy chủ nhân của chiếc xe này không biết đang ở nơi nào, nhưng cũng không thể trắng trợn lấy đi như thế, với lại xe còn bị khóa, chẳng lẽ cô ấy có kỹ năng gì đặc biệt?

    Lý Hiểu Đông còn chưa kịp thấy rõ Giản Nặc đến tột cùng là dùng biện pháp gì, thì cửa xe đã mở ra, mà Giản Nặc thì đã nghênh ngang ngồi xuống vị trí ghế điều khiển.

    Giản Nặc hạ cửa kính xe, ló đầu ra nói: " Còn thất thần làm gì.

    Nhanh lên xe a!"
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 7: Mạt thế trọng sinh (7)


    " Nga~" Lý Hiểu Đông lúc này như ở trong mộng mới tỉnh, ngồi xuống vị trí ghế phó lái.

    " Cài tốt dây an toàn, trên đường quá nhiều tang thi, tôi sẽ tăng tốc độ lái xe lên một chút."

    " Tốt."

    Ngoài miệng vừa ứng, động tác thắt dây an toàn cũng không dừng, thế nhưng Lý Hiểu Đông lại có chút không để tâm, đây chẳng qua là một chiếc xe bình thường, chẳng lẽ cô có thể biến nó thành xe chiến đấu được sao.

    Không lâu sau, hiện thực đã vung cho hắn một cái tát.

    Bởi vì Giản Nặc thật sự có thể đem một chiếc ô tô biến thành máy bay mà lao đi.

    Cảnh vật hai bên đường cứ như một cuộn phim tua nhanh.

    Cô đạp chân ga, xe nảy lên một chút rồi phi thẳng xuống con dốc.

    " Giản Nặc."

    " Hả?

    Cô nói cái gì?"

    Lý Hiểu Đông đang chú ý tình huống bên ngoài, không nghe được Giản Nặc nói cái gì, cho nên hỏi lại một lần.

    Giản Nặc từ từ nói: " Tôi là Giản Nặc!

    Anh nghe rõ?"

    " Nghe được, tôi là Lý Hiểu Đông."

    Lý Hiểu Đông trong lòng nói thầm, cái quỷ gì a, nói tên thôi mà giống như kêu nghiêm.

    " Từ thời điểm này, chúng ta lấy thân phận là chị em đi."

    Giản Nặc không tùy tiện nói ra câu này, mà đã trải qua quá trình tự hỏi.

    Ở bên ngoài bọn họ là chị em, khẳng định sẽ giảm bớt không ít người có mưu đồ gây rối.

    Chung quy bọn họ là " thân nhân".

    " A, tốt."

    Lý Hiểu Đông đối với đề nghị của Giản Nặc không có bất kì phản đối, hiển nhiên hắn cũng đã nghĩ đến điểm này.

    " Tôi cũng biết lái xe, có cần đổi không."

    " Không cần, đợi đến khi chúng ta ra khỏi trung tâm thành phố, lại đổi thành cậu lái xe."

    Tuy Giản Nặc biết hiện tại mình là chị của Lý Hiểu Đông, nhưng nhất thời còn chưa thích ứng được, không tự giác mềm giọng lại.

    " Ân."

    Nếu Giản Nặc đã nói không, hắn cũng không cần nhắc lại.

    Toàn bộ vệ tinh đều bị phá hủy, máy hướng dẫn càng không có khả năng hoạt động, may mắn là Giản Nặc đã chuẩn bị bản đồ, Lý Hiểu Đông vừa nghiên cứu bản đồ vừa chỉ đường cho Giản Nặc.

    Không thể không nói, kỹ năng tìm đường của Lý Hiểu Đông rất xuất sắc, một đường này hai người đều không có gặp qua tang thi.

    Chẳng qua vận may chỉ có thể hữu dụng trong thời điểm đấy.

    Lý Hiểu Đông nhìn bản đồ, xác định con đường này không có lối tắt, nếu bọn họ muốn đi thành phố A, nhất định phải đi con đường này.

    Trước mạt thế, nơi này là một khu phố sầm uất, là thành phố S nên người rất đông, các căn nhà xếp dày đặc, liền đại biểu tang thi cũng nhiều.

    " Không có đường khác, chúng ta chỉ có thể đi con đường này."

    Nhìn lại thêm mấy lần, Lý Hiểu Đông rốt cuộc phải thông báo một tin tức không tốt.

    " Nếu vậy, chúng ta liền từ con đường này đi thôi."

    Giản Nặc trưng ra một khuôn mặt lạnh nhạt, phảng phất như thứ mà bọn họ sắp đối mặt không phải là một đàn tang thi.

    " Cái kia... cũng chỉ có thể như vậy."

    Lý Hiểu Đông chán nản nói.

    Thẳng đến khi thấy một màn trước mắt, Lý Hiểu Đông mới nhận thức rõ ràng mạt thế đến tận cùng có bao nhiêu tàn khốc.

    Hai con tang thi đang phân thực một đứa bé, đứa bé kia ruột lòi ra ngoài, máu chảy đầy đất, khủng bố nhất là đứa bé đó cư nhiên đang cười.

    Lý Hiểu Đông vội uống một ngụm nước, mới dịu đi cảm giác buồn nôn.

    Bỗng nhiên hai con tang thi kia hình như thấy được bọn họ không phải đồng loại của chúng, liền buông đứa bé kia ra, hướng bọn họ chạy tới, mà đứa bé kia đem ruột nhét lại trong bụng, rồi lảo đảo tiến về phía họ.

    " Ngồi cho chắc, tôi muốn tăng tốc."

    Chiếc xe theo một lộ tuyến quỷ dị tránh né các biển quảng cáo, xuyên qua từng đàn tang thi.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 8: Mạt thế trọng sinh (8)


    " Phanh!"

    Chiếc xe đánh bay vài con tang thi, sau đó thừa dịp bọn chúng chưa kịp phản ứng, Giản Nặc đạp chân ga tăng tốc độ đến lớn nhất.

    Lý Hiểu Đông quay đầu nhìn lại phía sau, nhất thời bị hoảng sợ, chỉ thấy phía xa xa là một đoàn tang thi.

    Chúng vung vẩy cánh tay với theo, phảng phất nói cho hắn biết, nếu bọn họ chậm hơn một chút, sẽ bị chúng nhào lên cắn xé thành từng mảnh.

    Giản Nặc tuy lái xe rất nhanh nhưng tang thi phía sau tốc độ cũng không kém.

    Lý Hiểu Đông muốn giúp Giản Nặc, lại sợ bản thân làm không tốt, gây thêm phiền phức cho cô.

    Đây không phải là trò chơi, mỗi người chỉ có một cái mạng, đã chết là không thể hồi sinh.

    Giản Nặc chuyển tầm mắt nhìn lên gương chiếu hậu, nhìn tang thi gắt gao đuổi theo, nói:" Không cần lo lắng, khoảng cách của chúng ta vừa đủ an toàn, cậu dùng dị năng luyện tập một chút.

    Nhớ kỹ không được để bọn chúng phá hư xe, đây là phương tiện để chúng ta đến thành phố A."

    " Tốt."

    Lý Hiểu Đông cũng minh bạch, nếu xe bị tang thi phá hỏng, chỉ dựa vào hai cái đùi thì khi nào đến được thành phố A?

    Hắn từ ghế phó lái trèo xuống phía sau, mở cửa kính xe ra, bàn tay ngưng tụ tiểu hỏa cầu, có tang thi đến gần liền ném về phía chúng.

    Hỏa cầu tuy rằng đối với tang thi không tạo thành tổn thương trí mạng, nhưng lại đủ khiến bọn chúng giảm tốc độ.

    Lý Hiểu Đông một bên ném ra hỏa cầu, một bên bám chặt cửa xe, miễn cho hắn vì xe chạy tốc độ quá nhanh mà bay ra ngoài.

    Xe lấy một tốc độ không tưởng, theo một lộ tuyến quỷ dị bỏ xa đoàn tang thi.

    Trên đường cũng có gặp rải rác vài con, nhưng không tạo uy hiếp gì lớn, chỉ trông vào kĩ thuật lái xe của Giản Nặc liền *hữu kinh vô hiểm tránh thoát.

    *Hữu kinh vô hiểm: bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm.

    " Lão thiên a~" Lý Hiểu Đông vừa hao phí một lượng lớn dị năng, hiện tại xụi lơ trên ghế.

    " Chỉ dùng dị năng trong chốc lát mà tôi liền biến thành cái bộ dạng này."

    Lý Hiểu Đông phi thường không hài lòng về lực chiến đấu của bản thân, tâm trạng ỉu xìu nói với Giản Nặc.

    " Lần đầu tiên sử dụng dị năng có thể đạt tới loại trình độ này đã là rất giỏi."

    Ngược với thái độ bất mãn của Lý Hiểu Đông, Giản Nặc lại phi thường vừa lòng với biểu hiện của hắn.

    Dị năng dùng thuần thục chỉ trong lần đầu tiên, cũng không phải 2 chữ thiên phú có thể đảm đương nổi.

    Có loại nhân tài này bên người, đến thời điểm báo thù, cô tin tưởng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

    Chẳng qua dựa theo biểu hiện sức chiến đấu của hắn, cô kiếp trước vì cái gì lại không biết người này, thật giống như hắn chưa từng xuất hiện, không lẽ có gì đó sai sót.

    Lúc Giản Nặc đang bận suy nghĩ, trước xe bọn họ không biết lúc nào xuất hiện hai cô bé ước chừng 20 tuổi, còn có một nam nhân mặc đồ Jacket.

    Ba người này nắm tay nhau, trực tiếp chắn phía trước mui xe của cô.

    " Các người tránh ra cho tôi, bằng không đừng trách tôi không khách khí."

    Thành phố S đã sớm luôn hãm, ở đây ngốc thêm một phút đồng hồ liền nhiều thêm một phần nguy hiểm.

    Giản Nặc cũng không phải thánh mẫu, sẽ không vì ba người không chút liên quan mà đem tính mạng ra cược.

    Vừa nhìn họ đã biết là thiếu gia tiểu thư được nuông chiều từ bé, như vậy có khả năng làm cái gì, mang theo cũng là liên lụy.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 9: Mạt thế trọng sinh (9)


    Lý Hiểu Đông tỉnh dậy, lẳng lặng đánh giá ba người phía trước, không nói chuyện, đối với quyết định của Giản Nặc không có bất kì nghi ngờ gì.

    Nói cho cùng, hắn cũng chẳng phải kiểu người hành hiệp trượng nghĩa hay giúp đỡ người khác, huống chi ba người này vừa nhìn liền biết chính là gánh nặng của người khác.

    Vì vậy Lý Hiểu Đông lại nằm tiếp, hắn muốn nghỉ ngơi thêm một lát, sau đó thay Giản Nặc lái xe, chuyện này cô chắc chắn có thể xử lí sạch sẽ.

    " Các người còn không mau tránh ra!"

    Giản Nặc tức đến nở nụ cười, rốt cuộc ai cho bọn họ lá gan lớn như thế, dám chặn đầu xe của cô, muốn cô thu lưu bọn họ sao, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

    " Van cầu các người giúp ta, van cầu các người."

    Trong ba người, một thiếu nữ mặc bộ váy trắng lên tiếng, mở miệng ngậm miệng đều là khẩn cầu.

    Hoàng Nhã Lỵ cảm thấy một đời này bản thân đều chưa từng chật vật như vậy, có lúc nào phải ăn nói khép nép cầu xin người khác.

    Cô ta cho rằng dựa vào diện mạo của mình, chỉ cần mở miệng thì căn bản không có nam nhân nào có thể cự tuyệt.

    Cho nên Hoàng Nhã Lỵ tuy hướng Giản Nặc nói chuyện, nhưng ánh mắt lại thẳng tắp dừng trên người Lý Hiểu Đông.

    Hốc mắt ửng đỏ, nước mắt đảo quanh tròng như đang uất ức chuyện gì, thoạt nhìn có vẻ đáng thương, nếu là nam nhân nhìn thấy cảnh này, đều sẽ sinh ra tâm thương hương tiếc ngọc.

    Thế nhưng Lý Hiểu Đông lại giống như một khúc gỗ không hiểu phong tình, dù cô ta cố gắng dùng ánh mắt để ám chỉ thì hắn vẫn mắt ngơ tai điếc.

    Hoàng Nhã Lỵ thấy nam nhân trong xe căn bản không thèm để ý đến cô ta, nét mặt nhất thời cứng ngắc.

    " Ta có dị năng, là hệ hỏa, có thể giết tang thi."

    Hoàng Hiểu Lệ từ tốn nói chuyện với Giản Nặc.

    Giản Nặc đánh giá Hoàng Hiểu Lệ, cô mặc một thân đồ da, phía sau lưng là một cái balo to, so với 2 người kia như du xuân, cô hiển nhiên càng giống như là đào mệnh.

    Biết chứng minh năng lực để thực hiện mục đích của bản thân, so với nữ nhân chỉ biết la khóc hữu dụng hơn nhiều.

    Nếu cô ấy hữu dụng, Giản Nặc tự nhiên không để ý việc trên xe có thêm một người.

    " Cô lên xe đi."

    Hoàng Hiểu Lệ xốc lại balo, đi tới hàng ghế sau mở cửa vào trong.

    Hoàng Nhã Lỵ và bạn trai cô ta mắt vừa thấy liền choáng váng.

    Cô ta hô lớn:" Hoàng Hiểu Lệ, tao là chị của mày, mày là đang làm gì?".

    Thanh âm bén nhọn chói tai vang lên như muốn xé toạc không khí.

    " Cô có thể mang theo bọn họ một đoạn đường không?"

    Hoàng Hiểu Lệ nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn phải mở miệng.

    " Có thể, nhưng vào thời điểm nguy hiểm, đừng trông cậy tôi sẽ ra tay trợ giúp, nếu họ chọc tới tôi, tôi cũng sẽ không thủ hạ lưu tình."

    Giản Nặc thờ ơ đem suy nghĩ của mình nói ra.

    Hai cái trói buộc đổi một sức chiến đấu, lần mua bán này coi như có lời.

    " Tôi sẽ trông chừng bọn họ."

    Trên xe từ 2 người đã đổi thành 5 người đi.

    Bên cạnh Giản Nặc là Hoàng Hiểu Lệ, phía sau cô là Lý Hiểu Đông, Giản Nặc tin tưởng 2 người này sẽ không yên tâm giao phía sau lưng cho Hoàng Nhã Lỵ cùng nam nhân kia.

    Về phần nguyên nhân, từ cái nhìn đầu tiên cô liền nhận ra hai người Hoàng Nhã Lỵ không phải thứ gì tốt, có lẽ là trực giác mách bảo đi.

    Giản Nặc là một người phi thường tin tưởng vào trực giác của bản thân.

    Liền vào thời điểm Hoàng Nhã Lỵ chuẩn bị đóng cửa xe, không biết lúc nào bên cạnh đã xuất hiện một con tang thi.

    Con tang thi kia hiển nhiên đã chú ý đến bọn họ, miệng phát ra âm thanh "Ô, ô", lập tức khập khiễng bước tới.

    Hoàng Nhã Lỵ quát to một tiếng, sợ đến nỗi động cũng không dám động.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 10: Mạt thế trọng sinh (10)


    Âm thanh kia của Hoàng Nhã Lỵ, nhất thời khiến tang thi rất là hưng phấn, trong miệng tiếng kêu càng lớn một ít.

    Giản Nặc sắc mặt trầm xuống, thầm kêu một tiếng không ổn, xem bộ dáng của tang thi, rõ ràng là đang kêu gọi đồng bọn.

    Cô vội vàng đạp chân ga, xe lập tức phi như bay.

    Dù cho Giản Nặc không có quay đầu lại xem, cũng biết đằng sau đến tột cùng là khung cảnh gì.

    Từ tiếng bước chân đuổi theo bọn họ ít nhất cũng phải đến trăm con, vừa nghĩ phiền phức này đều do nữ nhân kia tạo thành, cô liền tức mà không biết nói sao.

    " Cô mà còn dám kêu lên, tôi lập tức cắt đầu lưỡi của cô."

    Giản Nặc uy hiếp Hoàng Nhã Lỵ.

    Hoàng Nhã Lỵ ngồi phía sau còn đang ám ảnh chuyện vừa xảy ra chưa kịp hồi thần, nghe được lời Giản Nặc nói chỉ biết liên tục lắc đầu.

    Mà nam nhân bên cạnh Hoàng Nhã Lỵ càng run rẩy đến khoa trương.

    Lý Hiểu Đông liếc nhìn về phía sau, nhếch môi cười lạnh.

    " Tiểu Nặc, tôi thật sự không rõ, cô vừa rồi vì cái gì muốn dừng xe, sau lại mang theo vài cái phế vật?

    "

    " Cậu vừa rồi cũng thấy được, là bọn họ chặn giữa đường, tôi dù không muốn dừng xe, chẳng lẽ còn có thể cán qua mà đi sao!

    " Giản Nặc thực muốn trợn trắng mắt, nếu cho cô cơ hội quay trở lại, nói không chừng cô thật sự cán lên người họ mà đi qua.

    " Là cô mềm lòng."

    Lý Hiểu Đông một bên chú ý tình huống phía sau, một bên cùng Giản Nặc nói chuyện phiếm.

    " Nếu đổi lại là cậu lái xe, cậu sẽ không mềm lòng sao?

    Tôi sợ đến thời điểm đó, cậu so với tôi càng mềm lòng."

    Hai người đúng là thần kinh đặc biệt thô, phía sau có nhiều tang thi đuổi theo mà vẫn còn tôi một câu hỏi, anh một câu đáp.

    Chẳng qua Hoàng Nhã Lỵ lại không như thế, thật vất vả phục hồi tinh thần, lại nhìn thấy tài xế một bên cười, một bên nhàn tản lái xe, tang thi phía sau đã đuổi sát đến xe bọn họ.

    " A...a...a..."

    Nhất thời có một trận âm thanh với decibel cao vút vang lên.

    Hoàng Hiểu Lệ ngồi bên cạnh Giản Nặc hiển nhiên thấy rõ vẻ mặt cô nháy mắt lạnh xuống, liền nhỏ giọng khuyên bảo người đằng sau.

    " Chị, đừng có hét lên nữa, chúng ta đều không có việc gì."

    Cô (HHL) là có ý tốt, thế nhưng Hoàng Nhã Lỵ hiển nhiên sẽ không cảm kích.

    " Mày như thế nào biết chúng ta sẽ không có việc gì, vạn nhất có chuyện, tao có thành quỷ cũng không bỏ qua cho mày."

    " Phốc."

    Lý Hiểu Đông không nhịn được cười phá lên, chị gái này có phải hay không quên uống thuốc, hay là uống đến nỗi tàn luôn cả não, cô ta cũng không nghĩ nếu em gái cô ta không cầu tình, làm sao Giản Nặc có thể cho cô ta lên xe.

    Bây giờ còn to tiếng trách cứ em gái mình, quá không biết thức thời.

    " Lái xe thì lái xe cho tốt đi, còn ở đó nói chuyện phiếm, chẳng lẽ cô không biết chúng ta đang đào vong sao.

    Nếu chậm một chút sẽ bị cái thứ đáng sợ ngoài kia nhào lên đem chúng ta xé nát."

    " Hoàng tiểu thư, tôi thu lưu cô cũng không đại biểu việc cô có thể đối với tôi khoa tay múa chân, nếu cảm thấy thái độ của tôi có vấn đề, cô có thể xuống xe, chung quy không phải là tôi cầu các người lên xe."

    Giản Nặc tức khí nói.

    Vừa nói, tay lái liền hung hăng chuyển hướng, bởi vì Hoàng Nhã Lỵ căn bản không cài đai an toàn, tại thời điểm đó đầu cô ta lập tức đụng vào cửa xe.

    "Phanh"

    Sau tiếng vang nặng nề là âm thanh rên đau.

    Mọi người càng thêm xác định Giản Nặc tuyệt đối là một người không dễ chọc.

    Không phải có một ví dụ là Hoàng Nhã Lỵ vừa bị đụng đến chấn động não kia sao.

    Xin lỗi, bọn họ còn chưa tu luyện qua cái gọi là thiết đầu công!
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 11: Mạt thế giáng lâm (1)


    Edit: Phù Du

    Beta: Phù Du

    Khó trách người đời đều nói nữ nhân mà ngoan* lên đều không còn là người.

    ngoan*: âm độc, âm hiểm, xảo trá

    " A!"

    Hoàng Nhã Lỵ nhỏ giọng nức nở, trong lòng tuy rằng đem Giản Nặc hận đến muốn giết chết cô, thế nhưng cũng không dám nói thêm gì, sợ rằng Giản Nặc tâm tình không tốt, liền khiến chuyện vừa rồi xảy ra lần nữa.

    Giản Nặc vừa lòng cười, cuối cùng cũng hiểu chuyện, không uổng công cô ra tay giáo huấn.

    " Hai người mau dùng dị năng ngăn bọn chúng lại, đừng để chúng tới gần xe chúng ta."

    Mắt thấy đám tang thi sắp đuổi tới, Giản Nặc cuống quýt an bài hai người công kích.

    Có lần trước sử dụng dị năng làm bước đệm, lần này hỏa cầu của Lí Hiểu Đông lợi hại hơn rất nhiều.

    Hoàng Hiểu Lệ là lần đầu tiên sử dụng dị năng, hiển nhiên mức độ khống chế không quá thuận tay, mấy lần ngưng tụ hỏa cầu chỉ bằng quả cầu thủy tinh nhỏ.

    Giản Nặc mặc dù lái xe, nhưng không quên chú ý tình hình phía sau, cũng tự nhiên thấy được lực công kích gân gà của Hoàng Hiểu Lệ.

    " Tập trung ngưng thần, đem lực chú ý tụ vào một điểm!"

    Mắt thấy Hoàng Hiểu Lệ lại phóng ra hỏa cầu nhỉnh hơn quả cầu thủy tinh một ít.

    Hoàng Hiểu Lệ dựa theo phương pháp của Giản Nặc, hơn nửa ngày rốt cuộc phóng ra một hỏa cầu to bằng nắm đấm lớn.

    Đối với kết quả này Giản Nặc cũng không phải rất vừa lòng, thế nhưng không thể không thừa nhận uy lực của nó lớn hơn thứ đồ chơi vừa rồi, ít nhất có thể ngăn cản tốc độ của tang thi.

    Chung quy không phải ai cũng giống Lý Hiểu Đông có thiên phú dị bẩm.

    Hoàng Hiểu Lệ có thể ngắn ngủi trong vài phút khiến dị năng mạnh hơn coi như là có chút thiên phú.

    Giản Nặc đem tâm tư đè xuống tập trung lái xe.

    Hai dị năng giả quét tước chướng ngại ở phía sau, Giản Nặc đổ dồn toàn bộ chú ý về phía trước, ba người phối hợp, không qua bao lâu, liền thoát khỏi vòng vây.

    " Hai người nghỉ ngơi thật tốt, vấn đề an toàn phía sau liền giao cho hai người."

    Thoát ly nguy hiểm, Giản Nặc cũng có nhàn tâm tiếp tục nói đùa.

    Lý Hiểu Đông hiện tại mới biết được, nguyên lai Giản Nặc bề ngoài cao lãnh, bên trong lại cất giấu một tầng ấm áp, cảm giác xa cách lúc đầu có lẽ là vì chưa quen thuộc.

    Tuy rằng đến hiện tại vẫn chưa quen thuộc lắm, nhưng so với lúc đầu hiển nhiên đã tốt hơn rất nhiều.

    " Lời này nói thực không sai, vấn đề an toàn đằng sau là do chúng ta chịu trách nhiệm, chúng ta đương nhiên phải nghỉ ngơi thật tốt."

    Lý Hiểu Đông da mặt phi thường dày tiếp nhận lời khen của Giản Nặc, ngược lại Hoàng Hiểu Lệ ngồi bên cạnh Giản Nặc lại có chút ngượng ngùng.

    " Là việc phải làm, so với chúng ta, cô hiển nhiên càng vất vả."

    " Cậu nghe một chút xem, người ta nói cái gì, còn cậu lại trả lời như thế nào."

    Giản Nặc vô tư tiếp nhận lời khen của Hoàng Hiểu Lệ.

    " Không biết thành phố A thế nào, hay là cũng giống chúng ta bên này, ngoài đường đều là tang thi."

    Lí Hiểu Đông nhìn cảnh vật hoang vắng ngoài cửa sổ xe mạc danh cảm thán nói.

    Giản Nặc cười nhạo một tiếng: " Bây giờ là mạt thế, không nhìn thấy tang thi là không có khả năng, trừ phi chết, không nhìn thấy cũng không cảm nhận được cái gì, đến thời điểm đó liền không có tang thi.

    " Thật là!

    Tôi không phải chỉ hy vọng một chút sao."

    " Ai nha, thật không có ý tứ, ta nói nhiều như vậy, lại chọc thủng nguyện vọng hão huyền của nhóm người nào đó."

    Giản Nặc âm dương quái khí nói.

    " Tốt, cô muốn nói thế nào liền nói, ta bất quá không nghe."

    Lí Hiểu Đông lấy bản đồ ra, hỏi:" Chúng ta sẽ lên đường cao tốc, trên bản đồ biểu hiện trừ đường cao tốc đi thành phố A, còn có 2 con đường nhỏ, chẳng qua có chút xa.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 12: Mạt thế giáng lâm (2)


    Edit: Phù Du

    Beta: Phù Du

    " Chúng ta đi đường tắt, cậu xem xem phụ cận nơi nào có trạm xăng dầu."

    Tuy rằng trên xe còn xăng, nhưng khẳng định là không đủ đến thành phố A.

    Trừ vạn bất đắc dĩ, bằng không Giản Nặc nhất định sẽ không đem đồ vật từ trong không gian tùy thân ra ngoài.

    " Phía Đông ba trăm mét có trạm xăng dầu, phụ cận còn có một tiểu khu, tang thi hẳn không ít."

    Lý Hiểu Đông một bên xem bản đồ vừa nói ra phán đoán của bản thân.

    " Kia cũng không có biện pháp, chúng ta cần bổ sung một chút vật tư, có trạm xăng dầu, phụ cận chắc cũng có cửa hàng thực phẩm."

    Giản Nặc cảm thán nói.

    " Các người biết rõ nơi đó có tang thi, vì cái gì còn muốn đi?

    Các người muốn đi chịu chết nhưng tôi thì không."

    Hoàng Nhã Lỵ vừa nghe thấy có rất nhiều tang thi, nhất thời mất đi lí trí, không khỏi cao giọng chất vấn.

    " Chúng tôi cũng không cầu các người đi chịu chết cùng a, cô không muốn thì có thể xuống xe."

    " Xuống xe thì xuống xe, tôi cũng không muốn đi cùng các người."

    Có lẽ đoạn đường này không có gặp nguy hiểm gì, khiến Hoàng Nhã Lỵ cảm thấy nơi này an toàn, nên mới nói ra những lời này.

    " Nữ nhân, đúng là phiền toái!"

    Giản Nặc ngừng xe.

    Phía sau Lý Hiểu Đông nghe lời Giản Nặc nói, rất muốn hồi trả một câu, chẳng lẽ cô không phải nữ nhân sao, nhưng nghĩ đến tác phong làm việc của Giản Nặc, lại nuốt xuống.

    Không có cách nào, thế đạo gian nan, vì sống sót, hắn đành phải khuất nhục dưới dâm uy của cô.

    Hoàng Nhã Lỵ không nghĩ đến Giản Nặc cư nhiên lại dứt khoát như vậy, nhất thời nổi tính tình, mở cửa ra liền đi.

    " Hiểu Lệ, mày cũng xuống đi."

    Hoàng Nhã Lỵ bàn tính thật hay, nếu Hoàng Hiểu Lệ có dị năng, vì cái gì bọn họ không tự đi thành phố A, nhất định muốn ngồi nhờ xe người khác.

    Chỉ là, Hoàng Nhã Lỵ tính đến không sai, bất đắc dĩ Hoàng Hiểu Lệ căn bản không muốn phối hợp.

    Hoàng Hiểu Lệ kéo cửa kính xuống, nói một câu:" Chị!

    Em muốn cùng bọn họ đi.

    Nếu chị muốn tự mình đi, chúng ta liền gặp lại nhau ở thành phố A."

    Nói xong liền kéo cửa xe lên.

    Về phần nam nhân kia thì từ đầu tới đuôi đều không nói qua một câu.

    Hoàng Nhã Lỵ thật sự không nghĩ đến Hoàng Hiểu Lệ sẽ nói như vậy.

    Cho tới nay, đều là Hoàng Nhã Lỵ nói cái gì, Hoàng Hiểu Lệ liền răm rắp làm theo, dần dà, cô ta cũng quên đứa em gái của mình là người có tư tưởng độc lập.

    " Hoàng Hiểu Lệ, mày chẳng lẽ đã quên nhà mày nợ tao cùng mẹ của tao?"

    Hoàng Nhã Lỵ vừa thấy bộ dáng của Hoàng Hiểu Lệ, hoảng thần đem chuyện xưa lấy cớ.

    " Cho tôi 5 phút đồng hồ, tôi đi giải quyết chuyện này."

    Hoàng Hiểu Lệ dùng giọng điệu thương lượng nói với Giản Nặc.

    Giản Nặc cũng không phải người bất cận nhân tình, lại nghĩ về sau Hoàng Hiểu Lệ có tác dụng rất lớn, liền gật đầu đồng ý.

    Chung quanh hẳn là không có gì nguy hiểm, cô còn muốn bổ sung thêm vật tư.

    Giản Nặc lấy ba lô, cầm một túi bánh quy cùng một chai nước ra, bắt đầu chậm rãi nhấm nuốt.

    Lý Hiểu Đông vừa thấy Giản Nặc ăn đến vui vẻ, cảm thấy có chút đói, cũng lấy một ít gì đó bắt đầu ăn.

    Hương bánh quy truyền khắp các góc trong xe, bụng Chu Tử Minh không nghe lời kêu lên, hắn chưa từng nghĩ đến bánh quy sẽ ngon như vậy, gian nan nuốt nước miếng nói:" Các người có thể hay không phân cho tôi một ít đồ ăn?"

    .

    .

    .

    Phù Du: Ta cảm thấy thật ngắn :3
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 13: Mạt thế giáng lâm (3)


    Edit: Phù Du

    Beta: Phù Du

    " Vì cái gì mà muốn chúng tôi phân cho cậu, cậu có làm được việc gì sao?"

    Nói thật, Giản Nặc cũng không thiếu mấy thứ này, nhưng không thiếu cũng không đại biểu cô có thể hào phóng cho đi, cô còn đang ngại ít a~

    Xem thời thế hiện nay, một túi bánh quy có tác dụng cũng không nhỏ.

    " Tôi cũng có thể giết tang thi!"

    Chu Tử Minh lời thề son sắt nói.

    Giản Nặc lại cầm một túi bánh quy cùng một chai nước ném ra phía sau:" Đây chính là cậu nói, chờ một lát đến trạm xăng dầu, trăm ngàn lần đừng quên."

    " Tôi sẽ không!"

    Chu Tử Minh tuy rằng phi thường sợ hãi, thế nhưng hắn cũng biết nếu hắn không nói như vậy, hiện tại rất có khả năng bị Giản Nặc đuổi xuống xe.

    Hoàng Nhã Lỵ giương cằm kiêu ngạo nhìn Hoàng Hiểu Lệ nói:" Thế nào, mày hối hận, tao nói cho mày biết, gia đình mày nợ tao, mày cả đời này cũng trả không nổi!"

    " Nga~ cô nói chúng tôi cả đời này cũng không trả nổi, vậy món nợ cô nợ gia đình chúng tôi thì tính sao đây?"

    Hoàng Hiểu Lệ hỏi.

    " Tao thiếu gia đình mày cái gì?"

    Hoàng Nhã Lỵ phản bác trở về, đừng đùa, cô ta như thế nào có thể nợ kẻ thù của mình.

    " Cô nợ cha mẹ tôi hai mươi năm ân dưỡng dục, cô nợ anh của tôi một đôi chân, cô còn thiếu tôi mạng của cha mẹ!

    Nếu không phải bởi vì cô, chân của anh tôi sẽ không có việc gì, nếu không phải bởi vì cô, cha mẹ tôi làm sao lại bị tang thi ăn, nếu không phải bởi vì cô, một nhà chúng tôi bây giờ còn thật tốt!"

    " Mày... nhà tao lúc đó không phải bị các người hủy diệt sao?"

    Hoàng Nhã Lỵ không cam tâm yếu thế nói.

    " Ha ha, thật đúng là đáng cười, cha mẹ có lòng tốt, sợ cô biết được chân tướng sẽ thương tâm, nếu bọn họ đã không còn, tôi vì cái gì phải tiếp tục giấu giếm.

    Thời điểm cha mẹ cô lái xe đâm vào xe nhà chúng tôi, căn bản là họ muốn tìm chết, vì cái gì tính lên đầu chúng tôi.

    Tôi nói cho cô biết, Hoàng Nhã Lỵ, nhà chúng tôi không nợ cô bất kì thứ gì, ngược lại là cô thiếu chúng tôi quá nhiều, nếu không phải cha mẹ trước khi chết không muốn tôi tìm phiền toái cho cô, tôi đã sớm giết cô!"

    Hoàng Hiểu Lệ hung hăng trừng Hoàng Nhã Lỵ.

    " Sẽ không, không có khả năng, tất cả lời mày nói đều là giả!"

    Hoàng Nhã Lỵ không dám tin lui ra phía sau vài bước.

    Đây không phải thật, nhất định đều là Hoàng Hiểu Lệ cố ý hư cấu mọi chuyện.

    " Có phải thật hay không, chẳng lẽ trong thâm tâm cô còn chưa nhận ra sao?"

    Nói xong câu đó, Hoàng Hiểu Lệ dứt khoát quay người bước lên xe, cũng không cho Hoàng Nhã Lỵ thêm một ánh mắt, nhiều năm như vậy, nhà bọn họ đã làm quá nhiều.

    Giả sử nhà bọn họ thực sự nợ cô ta, chẳng lẽ ba mạng người còn chưa đủ hoàn lại sao!

    " Đi thôi."

    Giản Nặc khởi động xe, xe rất nhanh thoát ly khỏi tầm mắt của Hoàng Nhã Lỵ.

    Thẳng đến khi bọn họ rời đi đã lâu, Hoàng Nhã Lỵ mới như ở trong mộng tỉnh lại.

    Gió thu lạnh lẽo, thổi đến cả người cô ta phát run.

    Nhìn bốn phía ngã tư vắng lặng, Hoàng Nhã Lỵ càng sợ hãi.

    " Cô thật sự yên tâm để lại chị cô ở đó sao?"

    Lý Hiểu Đông bát quái nói.

    Hoàng Hiểu Lệ không nói chuyện, dường như lâm vào trầm tư.

    " Ài~ tôi xem bộ dáng kia của cô ta, phỏng chừng không chống đỡ nổi ba ngày."

    Lý Hiểu Đông cảm thán nói.

    Lại nghĩ, Hoàng Nhã Lỵ kia coi như cũng là mỹ nữ, chẳng qua tính tình có chút để người ta không dám lấy lòng.

    Lúc này, thấy Hoàng Hiểu Lệ im lặng, Giản Nặc bỗng lên tiếng:" Như thế nào, cậu đau lòng?

    Có cần tôi trở về đón cô ta?"

    Giản Nặc trợn trắng mắt.

    " Tôi chỉ là thuần túy cảm thán một câu, cô không nên suy nghĩ nhiều quá.

    Hay là... tiểu Nặc ghen tị?"

    Lý Hiểu Đông có chút miệng lưỡi trơn trượt hỏi.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 14: Mạt thế giáng lâm (4)


    Edit: Phù Du

    Beta: Phù Du

    " Cậu lại nói lung tung, tôi liền trực tiếp ném cậu vào trong bầy tang thi."

    Giản Nặc hung thần ác sát quay đầu lại uy hiếp.

    Lý Hiểu Đông làm mặt quỷ, ý tứ không đem lời nói của cô để ở trong lòng.

    " Đợi đến trạm xăng dầu, các cậu đi tìm siêu thị, tôi ở lại quan sát tình hình bên ngoài."

    Giản Nặc làm như thế tự nhiên đã trải qua một phen tự hỏi, nếu ở cùng bọn họ, cô khẳng định không có cách nào sử dụng không gian mà không bị phát hiện.

    Xe yên lặng không một tiếng động đi tới trạm xăng dầu, mọi người không nói chuyện với nhau, chỉ dùng ánh mắt để biểu đạt ý nghĩ của bản thân.

    Sợ phát ra âm thanh lại kinh động đến tang thi phụ cận.

    Giản Nặc đổ đầy xăng cho xe, đem xăng dầu còn lại đều nhét vào không gian.

    Cô lái xe, dọc đường đều không thấy một con tang thi, đến cả cái bóng côn trùng cũng không có, rõ ràng có chút bất thường.

    Giản Nặc hiện tại chỉ muốn lập tức rời đi địa phương quỷ dị này, không biết vì cái gì cô lại cảm giác nơi này là lạ.

    Vận khí của bọn họ còn thật tốt, đi không bao xa liền thấy một siêu thị nhỏ, bên trong vật tư coi như đầy đủ.

    Nhìn Chu Tử Minh mở túi nilon ra bỏ vào bánh ngọt, khoai tây chiên linh tinh gì đó, Lí Hiểu Đông dùng giọng điệu hận rèn sắt không thành thép nói:

    " Cậu lấy những thứ này làm gì, có thể làm đầy bụng sao, nhanh đi tìm ít bánh quy đi."

    Cuối cùng bọn họ cũng đóng gói được một bọc to thực phẩm, Lý Hiểu Đông có chút đau lòng nhìn đống đồ còn lại trong siêu thị.

    Nếu có thể, bọn họ còn muốn quét sạch cái siêu thị này, nhưng không gian trong xe chung quy hữu hạn, lấy nhiều hơn thì bọn họ sẽ không còn chỗ ngồi.

    " Nhanh đem đồ nhét vào trong xe."

    Giản Nặc nhảy xuống xe, đối với bọn họ nói, chính mình hướng về phía siêu thị bước đi.

    " Aizz, cô còn vào trong đó làm gì?"

    " Các cậu lên xe trước, tôi vào một chút liền ra."

    Siêu thị lớn như thế, kho hàng chắc cũng không nhỏ đi, mà Giản Nặc chính là đánh chủ ý lên cái kho hàng này, đồ vật bên ngoài cô không tiện sử dụng không gian để mang theo, nhưng những thứ bên trong kho hàng thì cô lại không chút băn khoăn.

    Nhìn cửa sắt trước mắt, trực giác Giản Nặc nói rằng đây là kho trữ hàng, cô nhấc chân đá một chút, nguyên bản cửa sắt rắn chắc liền đổ rầm xuống, ánh sáng của bóng đèn từ bên trong hắt ra.

    Quả nhiên giống như dự đoán của cô, bên trong có một lượng lớn vật tư được xếp ngay ngắn chỉnh tề.

    Giản Nặc bước vào, không chút do dự phất tay thu hết vật tư vào không gian, về phần chừa lại cho những người đến sau, xin lỗi, cô không có cái tâm tưởng thánh mẫu như thế.

    Rất nhanh một kho hàng lớn bị Giản Nặc vơ vét không còn chút gì, nhìn kho hàng sạch sẽ trước mặt, cô mới vừa lòng đi ra.

    Liền lúc Giản Nặc quay người đi ra, một người mặc bộ quần áo màu xanh của công nhân nãy giờ vẫn trốn sau kệ hàng liền động, nhanh chóng đánh về phía Giản Nặc.

    Đôi con ngươi trắng dã, làn da xanh nhợt nhạt cùng khuôn mặt đang trong quá trình thối rữa, những đặc điểm trên cho thấy đây chính là một con tang thi.

    Giản Nặc vung chân một cách lưu loát, con tang thi liền bị đá bay ra.

    Người bình thường nếu trúng phải cú đá này, khẳng định là đau gần chết, tốc độ hành động cũng chịu ít nhiều ảnh hưởng.

    Nhưng đây là tang thi, chỉ cần không bị chém rơi đầu hay tổn thương đến não, chúng vẫn có thể tiếp tục công kích, ngay cả khi mất đi tứ chi.

    Đây cũng là điểm đáng sợ nhất của tang thi.

    *** Phát hiện có một bạn khác đang edit bộ này!!!
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Chương 15: Mạt thế giáng lâm (5)


    Edit: Phù Du

    Beta: Phù Du

    Giản Nặc đương nhiên biết đặc điểm này của tang thi, cô dùng sức bật người về phía trước, lấy ra dao găm dắt bên hông cắt đứt cổ tang thi.

    Giản Nặc loáng thoáng cảm giác được động tác của tang thi so với buổi sáng nhanh hơn một chút.

    Chẳng lẽ chúng nó hiện tại đã bắt đầu tiến hóa?

    Giản Nặc nhịn không được hít một ngụm khí lạnh.

    Đời này tốc độ tiến hóa của tang thi nhanh hơn nhiều so với đời trước, cũng không biết dị năng giả có tiến hóa nhanh như thế không.

    Xem ra phải mau rời khỏi thành phố S mới được.

    Vừa đi được một đoạn, liền nghe phía trước truyền đến âm thanh đánh nhau, Giản Nặc trong lòng đánh một tiếng không tốt, bước nhanh hướng đến nơi phát ra âm thanh.

    Quả nhiên giống như suy nghĩ của cô, không ít tang thi đang vây xung quanh bọn Lý Hiểu Đông, cô không hề nghĩ ngợi vọt vào vòng vây.

    " Nhanh lên xe, đừng ham chiến."

    Giản Nặc vừa dứt lời, tay bẻ gãy cổ một con tang thi.

    Máu tươi phun ra bắn vào quần áo cô.

    Bọn họ nguyên bản ở chỗ này vì chờ Giản Nặc, hiện tại cô đã bình an trở lại, cũng không ham chiến, một bên giết tang thi, chân nhanh chóng tiếp cận chiếc xe.

    Điều khiến Giản Nặc cảm thấy ngoài ý muốn chính là Chu Tử Minh.

    Không biết hắn từ nơi nào tìm được một cây gậy, hướng trên đầu tang thi mà đập, óc trắng văng ra.

    Chu Tử Minh không chút để ý thứ ghê tởm ấy, phảng phất đây là sữa bò bình thường chứ không phải óc tang thi.

    " Nhanh lên xe."

    Giản Nặc phóng tới trên ghế điều khiển, thừa dịp tang thi còn chưa phản ứng, lưu loát khởi động xe, tiện tay xử lý một đám.

    Ba người xem chuẩn cơ hội, đem bao lớn bao nhỏ ném vào bên trong xe.

    Toàn bộ quá trình không đến mười giây.

    Hoàng Hiểu Lệ trước chui vào trong xe, nhưng bởi vì chất quá nhiều đồ, hai người còn lại hiển nhiên không ngồi được, tang thi đuổi theo phía sau mắt thấy sắp xông về phía bọn họ.

    Lý Hiểu Đông không do dự nhảy lên đỉnh xe, Chu Tử Minh nhìn thấy cũng chỉ chần chừ mấy giây liền nhảy theo đi lên.

    Chẳng qua Chu Tử Minh so ra kém Lý Hiểu Đông kiểu người luôn rèn luyện hàng ngày, tại thời điểm sắp trượt từ trên đỉnh xe xuống, Lý Hiểu Đông kéo một phen mới không khiến hắn ở lại làm mồi cho tang thi.

    "Ngồi ổn."

    Giản Nặc hô lớn một tiếng, xe giống như tên bắn vọt về phía trước.

    Ở trong xe không cảm nhận được gì, hai người ở trên đỉnh xe thì tương đối đau khổ, kia một phát, bọn hắn thiếu chút lật người ngã ra ngoài.

    Lý Hiểu Đông giơ ngón giữa lên trời, hung tợn nói: " Giản Nặc!

    Ngươi đúng là đủ ngoan."

    * "ngoan" trong "ngoan độc"

    Còn Chu Tử Minh hận cả người không biến thành dây thường xuân quấn chặt lên xe.

    Giản Nặc lái xe không theo đường mòn, Lý Hiểu Đông vẻ mặt trang bức, lựa chọn giống Chu Tử Minh nằm rạp trên đỉnh xe.

    Từ xa nhìn đến là hình ảnh một chiếc Land Rover phóng nhanh với hai thân ảnh dùng tư thế quỷ dị bám trên đỉnh xe.

    May mà không qua bao lâu, bọn họ thoát khỏi khốn cảnh.

    Hoàng Hiểu Lệ thu dọn tốt đống vật tư, trong xe tuy có chút hẹp nhưng vẫn đủ chỗ cho hai con thằn lằn trên đỉnh xe chuyển dời vào.
     
    [ Edit] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Kim Bài Nữ Phụ
    Thông báo


    Hiện tại truyện đã không còn hợp khẩu vị của ta, tình tiết và văn phong của tác giả cũng quá non tay, edit rất chán.

    Ta cũng phát hiện một bạn khác đang thầu bộ này.

    Xin drop tại đây.
     
    Back
    Top Dưới