Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Sức lực hai gã kia rất lớn, chỉ vài ba động tác đã lôi Giản Úc vào trong phòng, ném lên giường.
Giản Úc bị quăng mạnh xuống nệm, đầu óc choáng váng, trước mắt mờ đi trong chốc lát.
Cậu hoãn lại hai giây, rồi lập tức bật dậy.
Cố Bắc đẩy cậu một cái, hung hăng nói: "Đã rơi vào tay tao rồi, mày nghĩ tao sẽ để mày dễ chịu sao?"
Giản Úc lạnh lùng nói: "Cố Bắc, anh điên rồi à?"
Cố Bắc cười gằn: "Điên cái gì?
Đúng, tao điên rồi đấy!
Hôm nay tao nhất định phải thỏa mãn cho bằng được.
Nói thật cho mày biết, ngay ngày đầu mày đến nhà tao, tao đã thấy gương mặt này của mày rất hợp khẩu vị tao rồi."
Nói rồi, gã đưa tay định sờ mặt Giản Úc, trong mắt tràn ngập dục vọng đục ngầu.
Giản Úc hất phăng tay gã ra: "Đúng là thủ đoạn hạ lưu gì anh cũng dám dùng!"
Cố Bắc bóp chặt cằm cậu, cợt nhả nói: "Đúng vậy, dù sao tao vốn cũng là loại rác rưởi mà, không phải sao?"
Nói xong, gã ra lệnh cho hai tên đàn ông kia: "Đổ lọ thuốc ở đầu giường vào mồm nó."
Nghe đến đây, Giản Úc đá mạnh một cước về phía Cố Bắc, muốn nhân cơ hội thoát ra.
Nhưng đối phương có tới ba người đàn ông trưởng thành, cậu hoàn toàn không chống cự nổi, cuối cùng vẫn bị ép uống thuốc.
"Khụ khụ khụ..."
Giản Úc bị sặc thuốc, nằm bò ở đầu giường ho sù sụ kịch liệt.
Ho đến mức nước mắt trào ra, đôi mắt ướt đẫm, hàng mi dính thành từng chùm.
Cậu chống người ở đầu giường, lộ ra đoạn cổ thon dài trắng mịn.
Cả người trông vô cùng mong manh dễ vỡ, nhưng lại đẹp đẽ đến cực điểm.
Cố Bắc nhất thời nhìn đến ngẩn người, gã làm như kẻ uống thuốc chính là gã vậy, khàn giọng nói với hai tên kia: "Bọn mày ra ngoài đi, khép cửa lại.
Tiền tao sẽ chuyển sau."
"Cảm ơn Cố thiếu."
Hai gã kia lui ra ngoài, đóng cửa lại.
Giản Úc ho đến mức thở gấp, vô cùng khó chịu.
Đáng sợ nhất là, loại thuốc vừa bị ép uống dường như đã bắt đầu phát huy tác dụng, cậu cảm thấy trong cơ thể dần dần nóng lên, sức lực cũng từ từ biến mất.
Cố Bắc leo lên giường, bắt đầu cởi dây áo choàng tắm, từ trên cao nhìn xuống Giản Úc: "Mày nói xem, nếu tao chơi mày, Lục Chấp có phát điên không nhỉ?
Tao thật sự rất mong chờ cảnh tượng đó đấy.
Hắn có vẻ ngày càng để tâm đến mày rồi, bình thường mặt lạnh như tiền, vậy mà trước mặt mày lại sinh động hẳn lên, đúng là một cặp ngọt ngào ha."
Giản Úc hoàn toàn không thèm để ý đến mấy lời nhảm nhí của Cố Bắc, khó khăn lắm cậu mới ngừng ho, rồi âm thầm tích góp được chút sức lực.
Đợi khi Cố Bắc cởi bỏ dây áo tắm, nhào về phía cậu, cậu liền chộp lấy cái gạt tàn trên tủ đầu giường, hất tàn thuốc vào mắt gã.
Cố Bắc lập tức cảm thấy mắt đau rát như bị thiêu đốt, không kìm được nhắm chặt mắt lại: "Giản Úc, mẹ kiếp mày chán sống rồi à!"
Giản Úc nện thẳng cái gạt tàn lên đầu gã: "Mày mới là thằng muốn chết đấy!"
Đập xong, Giản Úc lập tức xoay người xuống giường, định chạy ra cửa.
Không ngờ Cố Bắc cũng phát điên, mặc kệ tất cả mà nhảy xuống giường, chặn đường cậu, gương mặt méo mó: "Muốn chạy?
Hôm nay tao tuyệt đối sẽ không tha cho mày!"
Giản Úc thấy Cố Bắc chặn đường, đành dừng bước.
Nếu thật sự đánh nhau, cậu chắc chắn không phải đối thủ của Cố Bắc.
Huống chi, cậu cảm nhận rõ ràng hơi nóng trong cơ thể ngày càng mạnh, hai chân bắt đầu mềm nhũn, ngay cả đứng vững cũng khó khăn.
Cứ giằng co thế này không phải cách.
Giản Úc liếc nhìn xung quanh, thấy phòng tắm trong phòng khách.
Cậu không nói hai lời, cậu chạy thẳng vào phòng tắm, dùng tốc độ nhanh nhất khóa trái cửa lại.
Cố Bắc bị tro làm mờ mắt, cố mở to nhưng mắt cay xè, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Hắn phát hiện Giản Úc thế mà lại chạy vào nhà vệ sinh, nhất thời cũng sửng sốt, lập tức nhào tới định mở cửa.
Nhưng hắn vặn tay nắm mấy lần vẫn không được.
Hắn điên cuồng đập cửa: "Giản Úc, mày cút ra đây cho tao!
Để tao bắt được, mày tuyệt đối không có kết cục tốt đâu!
Nghe chưa?!"
Bên trong phòng tắm.
Giản Úc chống tay vào bồn rửa, miễn cưỡng đứng vững.
Cậu hoàn toàn không để ý đến Cố Bắc bên ngoài, tốn sức dùng một tay mở vòi nước.
Nước lập tức chảy ào ào.
Giản Úc hứng nước rồi tạt lên mặt, cố gắng làm dịu bớt luồng nhiệt đang xao động trong cơ thể.
Dần dần, cả cánh tay cậu cũng bị nước làm ướt.
Đột nhiên, một cơn đau nhói truyền tới.
Giản Úc nhíu mày, không rõ cánh tay mình bị làm sao.
Cậu tắt vòi nước, yếu ớt dựa vào bồn rửa tay, xắn tay áo bên phải lên, lúc này mới phát hiện cẳng tay phải của mình không biết đã bị rạch rách từ lúc nào.
Một vết cắt dài chừng 10cm đang rỉ máu, hòa cùng những giọt nước tí tách nhỏ xuống.
Cơn đau khiến Giản Úc cau mày, trán rịn đầy mồ hôi lạnh.
Cậu run rẩy dùng tay trái sờ vào túi áo, lấy ra một tờ giấy ăn, lau khô nước trên tay phải.
Nếu không, vết thương dính nước sẽ càng đau hơn.
Cậu mím chặt môi, lau sạch từng giọt nước, sau đó mới vứt tờ giấy đi.
Nhưng rất nhanh, một luồng nhiệt khác lại dâng lên trong người.
Cậu đứng không vững nữa, chậm rãi trượt dọc theo tường, ngồi xổm xuống.
Bên ngoài, Cố Bắc vẫn không ngừng đập cửa, dùng chân đá mạnh: "Giản Úc, mày cứ đợi đó!
Đợi tao vào được, mày chết chắc rồi!"
Giản Úc co mình trong góc, nhất thời không có cách nào.
Điện thoại của cậu bị cướp rồi, không liên lạc được với ai bên ngoài.
Cậu cũng không thể xông ra liều mạng, bản thân cậu hiểu rõ thể lực của mình, hoàn toàn đánh không lại Cố Bắc.
Lúc này, chỉ có thể trông chờ Lục Chấp phát hiện cậu mất tích, rồi tới tìm cậu.
....
Sảnh tầng một khách sạn.
Lục Chấp đang hỏi Lâm Bác Vũ kỹ hơn về vị giáo sư hướng dẫn của anh ta, bao gồm các loại thuốc mới mà vị giáo sư đó nghiên cứu, cùng những ca bệnh nan y lớn từng giải quyết.
Lúc này, Tần Diễn oang oang nói: "Được rồi anh Lục, lát nữa vừa ăn vừa nói đi, cua lông hấp xong rồi, cua vừa béo vừa tươi ngon đấy nhé!"
Lục Chấp gật đầu, thuận miệng hỏi: "Giản Úc đâu?"
Tần Diễn vò đầu: "Em cũng không thấy anh dâu, em còn đi tìm anh ấy một vòng rồi đấy."
Lục Chấp vừa đi về phía đại sảnh khách sạn, vừa nói: "Không phải cậu bảo cậu ấy đang ăn đồ ăn sao?"
Tần Diễn buồn bực nói: "Lúc đầu là đang ăn mà, nhưng sau đó thì không biết đi đâu mất.
Chẳng lẽ là đi ngắm cảnh rồi?"
Lâm Bác Vũ cười nói: "Tìm thử xem, cậu ấy một mình thì đi đâu được, chắc chắn là ở quanh khách sạn thôi."
Đôi mắt đen thẫm của Lục Chấp quét một vòng quanh đại sảnh.
Người trong đại sảnh không tính là nhiều, tổng cộng chỉ có hơn hai mươi người, tụ tập tốp năm tốp ba trò chuyện.
Lục Chấp nhìn qua từng người một, không thấy bóng dáng Giản Úc.
Thế là hắn lấy điện thoại ra, gọi cho Giản Úc.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói thông báo máy móc: [Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt, xin vui lòng gọi lại sau.] [Xin chào, số máy...]
Lục Chấp thoát khỏi giao diện cuộc gọi, sắc mặt trầm xuống.
Không ở khách sạn, điện thoại cũng tắt máy?
Rõ ràng không lâu trước đó còn đang ăn đồ ăn ở sảnh, sao có thể nói mất liên lạc là mất liên lạc ngay được?
Lục Chấp cất điện thoại vào túi, sải bước đi đến bên cạnh Tần Diễn, vẻ mặt nghiêm túc: "Người phụ trách khách sạn ở đâu?
Lập tức tìm hắn, trích xuất camera giám sát."
Tần Diễn còn chưa kịp phản ứng: "Trích xuất camera?
Tại sao?"
Lục Chấp nói nhanh: "Đừng hỏi, nhanh lên!"
Thấy sắc mặt Lục Chấp nghiêm trọng, Tần Diễn không dám nhiều lời, lập tức dẫn hắn đi tìm người phụ trách.
Người phụ trách không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng biết Lục Chấp là nhân vật không thể đắc tội, liền nhanh chóng trích xuất toàn bộ camera.
May mà trong khách sạn này hầu hết các khu vực đều có camera, trừ bên trong phòng khách.
Rất nhanh đã tìm thấy bóng dáng Giản Úc.
Camera cho thấy, ban đầu cậu đứng ở đại sảnh ăn đồ, sau một lúc thì đi về hướng nhà vệ sinh.
Ngay sau đó, có hai người đàn ông mặc đồ đen lặng lẽ đi theo phía sau.
Không rõ trong nhà vệ sinh đã xảy ra chuyện gì, hai phút sau, Giản Úc bị hai người kia kéo ra, bị bịt miệng, điện thoại cũng bị cướp mất.
Nhìn thấy cảnh này, Tần Diễn tức khắc nổ tung: "Đậu má!
Hai thằng này là ai vậy?!"
Người phụ trách khách sạn nhìn thấy cảnh này cũng hoảng hồn.
Dù sao chuyện này xảy ra trong khách sạn của ông ta, ông ta cũng khó tránh khỏi trách nhiệm.
Ông ta toát cả mồ hôi lạnh, run rẩy nói với Lục Chấp: "Lục tổng, xảy ra chuyện thế này, tôi thật sự xin lỗi, tôi..."
Sắc mặt Lục Chấp lạnh như băng, giọng trầm xuống: "Im miệng, phóng to hình ảnh của Giản Úc lên."
Người phụ trách run tay cầm chuột, phóng to khung hình liên quan đến Giản Úc.
Lục Chấp chăm chú nhìn màn hình giám sát, hơi thở nặng nề.
Cuối cùng họ xác định được nơi Giản Úc bị đưa tới, là một phòng khách ở tầng năm.
Bởi vì góc chết của camera, không nhìn rõ người đợi Giản Úc trong phòng là ai.
Sau khi Giản Úc bị kéo vào, không còn thấy cậu đi ra nữa.
Trong mắt Lục Chấp như cuộn trào mực đen, giọng nói lạnh lẽo đầy sát khí: "Lập tức đưa tôi lên tầng năm."
Người phụ trách vội vàng gật đầu vâng dạ.
Ba người nhanh chóng lên tầng năm, tới trước cửa căn phòng nơi Giản Úc bị nhốt.
Người phụ trách theo thói quen định gõ cửa, nhưng bị Lục Chấp ra lệnh: "Nhập mật khẩu, vào thẳng."
"Vâng, vâng vâng vâng!"
Người phụ trách toát mồ hôi lạnh, vội nhập mật khẩu.
Giây tiếp theo, cửa mở ra.
Lục Chấp đá văng cửa, sải bước đi vào.
Bên trong phòng tắm.
Thần trí Giản Úc đã bắt đầu mơ hồ.
Cậu chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, cơ thể ngày càng mềm ra, sức lực từng chút một trôi đi.
Không còn cách nào khác, cậu chỉ có thể liên tục tạt nước lạnh lên mặt và người, cố gắng hạ nhiệt.
Cậu vốn còn kiêng dè vết thương trên tay phải, giờ cũng chẳng màng đến nữa, thậm chí còn tự mình bóp mạnh vào vết thương, mưu toan dùng sự đau đớn để giúp bản thân tỉnh táo hơn một chút.
Mắt thấy Cố Bắc đập cửa liên tục, cảm giác như cánh cửa sắp bị phá tung.
Đúng lúc này, không biết vì sao, Cố Bắc đột nhiên dừng tay, tiếp theo là vài tiếng kêu thảm thiết.
Giản Úc chống tay lên tường, từ từ đứng dậy.
Là Lục Chấp đến rồi sao?
Quả nhiên, ngay sau đó cửa phòng tắm bị gõ, giọng trầm thấp của Lục Chấp vang lên: "Giản Úc, cậu ở trong đó sao?"
Khoảnh khắc ấy, dây thần kinh căng chặt của Giản Úc lập tức thả lỏng.
Giống như lữ khách kiệt quệ giữa sa mạc, cuối cùng cũng nhìn thấy ốc đảo.
Cậu lê đôi chân mềm nhũn đi tới, mở cửa phòng tắm.
Giây tiếp theo, cậu không trụ nổi nữa, mềm oặt ngã vào lòng Lục Chấp.
Lục Chấp lập tức đỡ lấy cậu, vội hỏi: "Cậu sao rồi?"
Vừa hỏi, hắn vừa nhanh chóng quan sát toàn thân Giản Úc xem có bị thương không.
Nhưng không nhìn thì thôi, vừa nhìn thấy, hắn suýt chút nữa đã muốn giết chết Cố Bắc.
Người Giản Úc ướt sũng, tóc mái trước trán nhỏ nước tí tách, gương mặt ửng đỏ bất thường, môi còn bị chính cậu cắn đến bật máu.
Và trên cẳng tay phải của cậu, có một vết thương dài mấy centimet, máu vẫn đang rỉ ra, hòa lẫn với nước, nhìn mà ghê người.
Lục Chấp quay đầu lại, nhìn Cố Bắc đang bị người ấn nằm rạp trên mặt đất, từng câu từng chữ như được tôi luyện trong băng giá: "Trông chừng Cố Bắc cho kỹ, đợi tôi xử lý sau."
Lúc này, Tần Diễn cũng chạy tới, vẻ mặt lo lắng nhìn Giản Úc: "Trời ơi, anh dâu bị sao vậy?!"
Lục Chấp bế ngang Giản Úc lên, giọng nói mang theo sự căng thẳng khó nhận ra:
Giản Úc dựa vào lòng Lục Chấp, chỉ cảm thấy người hắn rất mát, dựa vào rất thoải mái.
Cậu không nhịn được bám vào vai hắn, đầu cũng rúc vào ngực hắn, dùng mặt cọ cọ lên âu phục của hắn.
Động tác của Lục Chấp khựng lại một giây, sau đó tiếp tục ôm Giản Úc đi ra ngoài.
Lúc này, Giản Úc vươn ngón tay trắng bệch yếu ớt, kéo kéo áo vest của hắn, giọng khàn khàn: "Lục tiên sinh, không cần đến bệnh viện.
Nước lạnh, tôi cần nước lạnh."
Lục Chấp dừng bước, cúi đầu nhìn cậu: "Sao cơ?"
Giản Úc khàn giọng nói: "Cố Bắc cho tôi uống thuốc, dùng nước lạnh là được."
Lúc này, Lục Chấp cũng hiểu ra, hắn lạnh giọng nói với người phụ trách khách sạn: "Mở một phòng khách mới."
"Vâng, tôi làm ngay đây."
Người phụ trách vội vàng nhận lệnh làm việc.
Tần Diễn vừa giữ Cố Bắc đã mất khả năng phản kháng, vừa bất an hỏi: "Anh Lục, sao vậy?"
Lục Chấp: "Không sao.
Mọi người đưa Cố Bắc xuống dưới, rồi mang một hộp y tế lên đây."
Trong lúc này, Tần Diễn vẫn rất đáng tin.
Cậu ta lập tức cùng người phụ trách khách sạn dẫn Cố Bắc ra ngoài.
Giữa đường, cậu ta tức không chịu được, thuận tay vớ lấy cái khăn gì đó, nhét mạnh vào mồm Cố Bắc: "Tao cho mày hại anh dâu tao này!
Hôm nay tao không tha cho mày đâu!"
Cố Bắc bị bịt miệng, ú ớ giãy giụa, bị cưỡng ép lôi ra ngoài.
Lục Chấp bế Giản Úc sang một phòng khách sạch sẽ, sau đó đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Vào đến nhà vệ sinh, hắn nhẹ nhàng đặt Giản Úc vào trong bồn tắm, sau đó hạ thấp giọng an ủi: "Đừng lo, sẽ ổn nhanh thôi."
Giản Úc yếu ớt gật đầu, trông rất khó chịu.
Lục Chấp nhìn Giản Úc như vậy, trong lòng thắt lại, hắn nhanh chóng xả nước lạnh vào bồn tắm.
Trong lúc đó, hắn nhẹ nhàng nâng cánh tay phải bị thương của Giản Úc, đặt lên thành bồn, tránh để tay cậu ngâm trong nước.
Giản Úc ngâm mình trong nước lạnh, luồng nhiệt khó chịu trong cơ thể cuối cùng cũng dần dịu xuống, sắc đỏ bất thường trên mặt cũng phai đi, khuôn mặt chuyển sang tái nhợt.
Lục Chấp tắt nước, nửa quỳ bên cạnh, nói chuyện với cậu: "Giờ thấy khá hơn chưa?"
Lông mi Giản Úc khẽ run, yếu ớt gật đầu một cái: "Ừm."
Lục Chấp thấy cậu ngâm cả người trong nước lạnh, mặt đầy giọt nước, lại hỏi: "Có lạnh lắm không?"
Giản Úc sợ lạnh nhất, ngâm mình trong nước lạnh thế này chắc chắn rất khó chịu.
Giản Úc yếu ớt cụp mắt: "Có một chút."
Bây giờ cậu đang ở trong trạng thái lúc nóng lúc lạnh.
Giống như bên trong cơ thể vẫn còn luồng nhiệt chạy loạn, nhưng bên ngoài cơ thể lại ngâm trong nước lạnh, cho nên lại cảm thấy lạnh.
Hai thứ đan xen, khiến cậu không kìm được mà run nhẹ.
Lục Chấp nhìn mà đau lòng, hắn đưa tay gạt những sợi tóc mái trước trán Giản Úc, không để nước trên tóc nhỏ vào mắt cậu.
Sau đó hắn dùng giọng nói có lẽ là dịu dàng nhất trong cuộc đời mình, bảo: "Kiên trì thêm một chút nữa, sắp ổn rồi."
Lúc này, Tần Diễn xách hộp y tế đi vào, phía sau còn có Lâm Bác Vũ.
Lâm Bác Vũ bước vào nhà vệ sinh, nhìn thấy Giản Úc ngâm trong bồn tắm, nhanh chóng đi tới: "Để tôi xem nào."
Anh ta kiểm tra cho Giản Úc, sau đó nói: "Tác dụng của thuốc đã giảm rồi, không có vấn đề gì khác."
Lục Chấp gật đầu: "Ừ."
Nói xong, hắn nhận lấy hộp y tế trong tay Tần Diễn: "Mọi người ra ngoài đi, ở đây có tôi là được rồi."
Tần Diễn vẫn không yên tâm, nhìn Giản Úc mấy lần, rồi mới cùng Lâm Bác Vũ rời đi, sau đó đóng cửa lại.
Không biết qua bao lâu, tác dụng của thuốc mới hoàn toàn tan hết.
Giản Úc vươn bàn tay thon dài trắng bệch, kéo kéo tay áo Lục Chấp, giọng nói yếu ớt: "Lục tiên sinh, được rồi."
Nghe vậy, Lục Chấp lập tức bế Giản Úc ra khỏi bồn tắm, sau đó để cậu dựa vào trước bồn rửa tay: "Đứng tạm một chút, tôi lấy áo choàng tắm vào cho cậu thay."
Toàn thân Giản Úc ướt sũng, run rẩy đứng đó, sắc mặt trắng bệch gật đầu: "Được."
Lục Chấp đi ra ngoài, rất nhanh đã cầm vào một chiếc áo choàng tắm sạch sẽ và một đôi dép đi trong nhà, đưa cho cậu: "Thay đi."
Giản Úc nhận lấy áo choàng tắm và dép.
Lục Chấp thì lui ra khỏi nhà vệ sinh, khép cửa lại.
Một phút sau, Giản Úc thay xong áo choàng tắm và dép, mở cửa nhà vệ sinh.
Nước da cậu vốn đã trắng, lúc này lại càng thêm trắng bệch, ngay cả môi cũng không có chút huyết sắc nào, gần như hòa làm một với màu áo choàng tắm trắng tinh.
Lục Chấp đợi ngay cửa nhà vệ sinh, thấy cậu đi ra liền bế bổng cậu lên, đi thẳng về phía giường lớn.
Hắn nhẹ nhàng đặt Giản Úc xuống giường, đắp chăn cẩn thận cho cậu, sau đó cầm lấy điều khiển từ xa, bật điều hòa lên.
Làm xong tất cả những việc này, hắn mới cầm lấy hộp y tế, bắt đầu xử lý vết thương trên cánh tay phải cho Giản Úc.
Cũng may vết thương không sâu, máu đã ngừng chảy.
Lục Chấp lo Giản Úc sẽ đau, động tác nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn bôi thuốc cho cậu, sau đó quấn băng gạc lại.
Cánh tay Giản Úc rất mảnh khảnh, lọt thỏm trong ống tay áo choàng tắm rộng thùng thình, vẫn còn thừa rất nhiều khoảng trống.
Lục Chấp dễ dàng nắm trọn cánh tay cậu, cẩn thận đặt tay cậu vào trong chăn, ánh mắt hắn trầm sâu, trong lòng âm thầm đưa ra quyết định.
Giản Úc thực sự quá yếu ớt, nhất định phải bồi bổ cơ thể cậu cho tốt hơn mới được.
Lúc này, Giản Úc nằm trên giường đã có chút mơ màng buồn ngủ.
Hôm nay cậu bị giày vò lâu như vậy, thể lực tiêu hao nghiêm trọng, đầu óc cũng rối như hồ dán.
Lục Chấp khẽ nói với cậu: "Trông cậu mệt lắm rồi, nghỉ ngơi một lát đi?"
Đôi mắt Giản Úc nửa mở nửa khép, lông mi khẽ chớp, như sắp ngủ tới nơi: "Được."
Lục Chấp chỉnh lại chăn cho cậu một lần nữa: "Yên tâm đi, tôi sẽ cho người canh ngoài cửa."
Giây tiếp theo, Giản Úc không còn chống đỡ nổi nữa, cậu nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Lục Chấp đứng dậy, đi ra ngoài, khép cửa lại.
Vừa ở trong phòng, trước mặt Giản Úc, sắc mặt hắn vẫn còn coi như bình thường.
Nhưng vừa bước ra ngoài, gương mặt hắn lập tức thay đổi, trầm đến mức có thể vắt ra nước, mang theo vẻ mưa gió sắp ập đến.
Đầu tiên hắn gọi một cuộc điện thoại, điều người đến canh cửa.
Rất nhanh, một người đàn ông đi tới, cung kính nói: "Lục tổng."
Giọng Lục Chấp trầm thấp: "Canh cho kỹ."
Sau đó hắn sải bước đi về phía thang máy.
Lục Chấp dùng thời gian ngắn nhất xuống tới tầng một.
Trần Hoài đã tới nơi, đang đứng đợi ở sảnh tầng một, nhìn thấy Lục Chấp liền lập tức đón đầu: "Lục tổng."
Trong mắt Lục Chấp là luồng hàn quang lạnh lẽo thấu xương, giọng nói tàn nhẫn dứt khoát: "Cố Bắc đâu?"
Trần Hoài biết chuyện lần này không phải chuyện nhỏ, vội vàng cúi người trả lời: "Ở góc bồn hoa, người của chúng ta đang canh chừng."
Trong mắt Lục Chấp như có sương đen cuồn cuộn khiến người ta sợ hãi, hắn trầm giọng ra lệnh: "Phế một tay của hắn đi."
Chỉ nghĩ đến vết thương trên cánh tay Giản Úc thôi cũng đủ khiến tim người ta thắt lại.
Trần Hoài sững người, rồi lập tức gật đầu: "Vâng, Lục tổng."
Trần Hoài nhanh chóng đi ra phía cửa hông khách sạn.
Không lâu sau, bên ngoài truyền đến một tiếng hét thảm thiết, là tiếng Cố Bắc kêu gào.
Một lát sau thì im bặt, chắc là đã ngất đi rồi.
Quả nhiên, Trần Hoài quay lại báo cáo: "Lục tổng, Cố Bắc ngất rồi."
Lục Chấp không chút lưu tình nói: "Dùng nước lạnh tạt cho tỉnh.
Nếu lại ngất thì tạt tiếp."
Trần Hoài lập tức nhận lệnh, không dám làm trái ý Lục Chấp nửa lời.
Đã rất lâu rồi anh ta không thấy Lục tổng nổi giận như thế này, chính xác hơn là gần như chưa thấy bao giờ, bởi bình thường Lục tổng luôn không để cảm xúc lộ ra ngoài, cho dù muốn trừng trị ai cũng là dáng vẻ ung dung hời hợt.
Đây là lần đầu tiên anh ta thấy cơn giận của Lục tổng rõ ràng đến thế, ánh mắt hung ác nham hiểm, nét mặt căng chặt, giống như hận không thể nghiền xương Cố Bắc thành tro.
Lúc này, sảnh khách sạn đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Tần Diễn và Lâm Bác Vũ phụ trách giải tán tất cả mọi người, sau đó quay lại sảnh.
Tần Diễn bước nhanh về phía Lục Chấp, lo lắng hỏi: "Anh Lục, anh dâu giờ thế nào rồi?"
Giọng Lục Chấp trầm hẳn xuống: "Ngủ rồi."
Nghe vậy, Lâm Bác Vũ không khỏi lo lắng.
Dù sao anh ta là bác sĩ, nhạy cảm hơn người thường.
Theo anh ta thấy, với thể trạng của Giản Úc, lần này chắc chắn không dễ vượt qua.
Đầu tiên là bị hạ thuốc, sau đó thể lực cạn kiệt, lại ngâm nước lạnh lâu như vậy, ngay cả người khỏe mạnh cũng đủ chịu khổ, huống chi là Giản Úc vốn dĩ rất dễ ốm.
Chuyện này thực sự đã làm quá lớn.
Rất nhanh đã truyền đến tai Lục Thiệu Hoa và Triệu Mộ Nhã.
Nửa tiếng sau, hai người vội vàng chạy tới khách sạn.
Sắc mặt Triệu Mộ Nhã khó coi vô cùng, vừa vào sảnh khách sạn đã chất vấn Lục Chấp: "Anh trai mày đâu?
Mày làm gì anh trai mày rồi?"
Trong mắt Lục Chấp đều là ý lạnh: "Lo cái gì, còn chưa chết đâu."
Triệu Mộ Nhã vừa nghe đã bùng nổ, gương mặt xinh đẹp cũng vặn vẹo đi vài phần: "Mày nói thế là có ý gì?
Rốt cuộc mày đã làm gì nó?"
Lúc này, Tần Diễn ở bên cạnh nhìn không nổi nữa, bất mãn nói: "Không phải chứ, dì à, dì vừa đến đã hỏi con trai dì thế nào rồi.
Sao dì không hỏi xem hắn ta đã làm gì anh dâu cháu?
Cái thằng ngu đó lại dám hạ thuốc anh dâu, đúng là giống y hệt thằng tâm thần!!"
Triệu Mộ Nhã lập tức trừng mắt nhìn cậu ta: "Con cái nhà họ Tần không có giáo dục thế sao?
Chuyện nhà chúng tôi đến lượt cậu chõ mõm vào à?"
Tần Diễn không phục, còn muốn nói tiếp, nhưng bị Lâm Bác Vũ kéo sang một bên, đành thôi.
Triệu Mộ Nhã lại nhìn về phía Lục Chấp, vô tình nói: "Tao hỏi mày lần nữa, anh trai mày đâu?"
Đúng lúc này, bên ngoài cửa hông lại truyền đến tiếng kêu gào thảm thiết của Cố Bắc.
Triệu Mộ Nhã lập tức hốt hoảng chạy về phía cửa hông.
Lúc này, Lục Thiệu Hoa nãy giờ vẫn im lặng mới bước lên, nói với Lục Chấp: "Con cũng đừng làm quá đáng quá."
Lục Chấp lạnh lùng nhìn ông ta: "Bố cũng định xin tha cho Cố Bắc?"
Đương nhiên Lục Thiệu Hoa không thể xin tha cho Cố Bắc.
Dù có hồ đồ đến đâu, ông ta cũng sẽ đứng về phía con ruột.
Ông ta nghiêm mặt nói: "Dù thế nào đi nữa, ngoài mặt cũng phải giữ hòa khí."
Giọng Lục Chấp lạnh như băng: "Chuyện ngày hôm nay không bỏ qua được."
Lục Thiệu Hoa hé miệng định nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng, coi như không biết chuyện này.
Triệu Mộ Nhã chạy ra ngoài nhìn thấy thảm trạng của Cố Bắc, hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức, bà ta quay lại đại sảnh, chỉ vào mặt Lục Chấp nói: "Lục Chấp, mau đưa anh mày đến bệnh viện ngay!"
Bà ta cũng biết rõ, nếu Lục Chấp không mở miệng, hôm nay bà ta không thể đưa Cố Bắc đi được.
Lục Chấp hoàn toàn phớt lờ lời bà ta, lạnh giọng nói: "Vừa khéo hai người đều ở đây, con tuyên bố một chuyện.
Từ hôm nay trở đi, Cố Bắc không được phép bước chân vào nhà họ Lục nửa bước."
Triệu Mộ Nhã không dám tin nói: "Mày muốn đuổi nó ra khỏi nhà họ Lục?
Ai cho mày cái quyền đó?"
Lục Chấp cười khẩy một tiếng: "Ai không phục, cứ thử phản đối xem."
Triệu Mộ Nhã lập tức nhìn sang Lục Thiệu Hoa, nhưng ông ta lại giả vờ tránh ánh mắt của bà.
Triệu Mộ Nhã vừa giận vừa gấp, hình tượng phu nhân hào môn thường ngày cũng sụp đổ không ít.
Bà ta trừng mắt nhìn Lục Thiệu Hoa: "Lúc kết hôn, ông đã hứa với tôi thế nào?
Ông nói sẽ coi Cố Bắc như con ruột!"
Lục Thiệu Hoa im thin thít.
Triệu Mộ Nhã chỉ đành chuyển mục tiêu sang Lục Chấp: "Chuyện này tao không đồng ý!"
Lục Chấp không hề dao động: "Bà không đồng ý thì có tác dụng gì?"
Triệu Mộ Nhã tức đến suýt tắt thở: "Lục Chấp, mày..."
Ánh mắt Lục Chấp lạnh lẽo nhìn bà ta: "Không chỉ có vậy, để đề phòng bà lén lút tiếp tế cho Cố Bắc, tài sản dưới danh nghĩa của bà cũng tạm thời do tôi bảo quản."
Nói là bảo quản, thực chất chính là biến tướng của việc tịch thu.
Triệu Mộ Nhã không ngờ Lục Chấp lại tuyệt tình đến vậy, vừa uất ức vừa phẫn nộ: "Lục Chấp, chẳng lẽ mày quên tao là mẹ mày rồi sao?"
Lục Chấp như nghe được chuyện cười gì đó, cười khẩy một tiếng: "Câu hỏi hay đấy.
Vậy bà có nhớ tôi là con trai bà không?"
Câu hỏi này vừa thốt ra.
Triệu Mộ Nhã sững sờ trong giây lát, bà ta không có dũng khí trả lời câu hỏi của Lục Chấp, bởi từ trước đến nay bà ta luôn phớt lờ người con trai thứ hai này.
Từ ngày Lục Chấp ra đời, bà ta chưa từng nhìn thẳng hắn một lần, luôn coi hắn là nỗi nhục của mình.
Triệu Mộ Nhã há miệng mấy lần, cuối cùng đổi chủ đề: "Cố Bắc là anh mày, mày phải nhường nhịn nó một chút!"
Tần Diễn bị Lâm Bác Vũ giữ từ nãy, nghe tới đây thì không nhịn nổi nữa, lao lên: "Đậu má!
Bà nói chuyện có biết ngượng không hả?
Ông đây thật sự nghe không nổi nữa rồi!
Hai người đều là con trai bà, bà có thể bớt thiên vị đi được không?
Hơn nữa, Cố Bắc hoàn toàn là một thằng ngu, ngay cả một ngón tay của anh Lục cũng không bằng!
Không hiểu nổi bà làm mẹ kiểu gì, con trai ưu tú thì không cần, lại cứ nâng niu một đống rác rưởi như báu vật!"
Một tràng xả giận của Tần Diễn khiến Triệu Mộ Nhã suýt chút nữa tức ngất xỉu tại chỗ: "Mày, mày..."
Tần Diễn tiếp tục: "Mày cái gì mà mày?
Bà rảnh rỗi thì tự kiểm điểm lại bản thân đi, nếu không phải tại bà, tuổi thơ của anh Lục có cô độc đến vậy không?
Lúc đó anh ấy luôn muốn lấy lòng người mẹ là bà, nhưng bà lại cứ như bị mù mà không nhìn thấy!
Hay là bà không có mắt?..."
Lúc này, Lục Thiệu Hoa buộc phải đứng ra nói: "Tần Diễn, nói năng chú ý chút."
Tần Diễn tức giận: "Chú ý cái rắm!
Cùng là làm cha mẹ, hai người còn tệ hơn cha mẹ tôi gấp trăm lần!
Cha mẹ tôi sẽ không bao giờ bỏ mặc con mình, càng không thiên vị!"
Nghe đến đây, Lục Thiệu Hoa cũng có chút xấu hổ, liếc nhìn Lục Chấp một cái.
Lục Chấp không muốn để ý đến màn kịch này nữa.
Chuyện cần xử lý cũng đã xử lý xong, hắn ở lại đây cũng vô dụng.
Trong lòng hắn chỉ nhớ tới Giản Úc ở trên lầu, liền lạnh mặt xoay người đi về phía thang máy, bỏ lại những ồn ào sau lưng.
Hắn đi thang máy lên thẳng tầng năm, sau đó sải bước đi ra.
Người đàn ông canh trước cửa vừa thấy hắn liền cúi người: "Lục tổng."
"Ừ."
Lục Chấp không nhìn ngang, đẩy cửa bước vào phòng.
Vào trong, hắn đi thẳng tới bên giường, xem tình trạng của Giản Úc.
Giản Úc vẫn đang ngủ, đầu vùi trong chiếc gối trắng tinh, hàng mi dài rủ xuống, in hai bóng mờ dưới mí mắt.
Sắc mặt cậu tái nhợt, đôi môi vốn hồng hào cũng khô đi, cả người trông vô cùng yếu ớt.
Lục Chấp lặng lẽ nhìn cậu vài giây, cân nhắc có nên đánh thức cậu dậy ăn chút gì, uống chút nước hay không.
Trong phòng kéo rèm, ánh sáng hơi tối.
Lục Chấp ngồi bên mép giường, vươn ngón tay thon dài, bật đèn ngủ đầu giường lên.
Nhưng cũng chính lúc hắn lại gần Giản Úc hơn, hắn mới nhận ra điều không ổn.
Bình thường khi ngủ, hô hấp của Giản Úc rất nhẹ, biểu cảm cũng yên bình.
Nhưng lúc này, hô hấp của cậu hơi nặng, lông mày cũng khẽ nhíu, như đang khó chịu.
Phản ứng đầu tiên của Lục Chấp là đưa tay lên trán cậu thử nhiệt độ.
Giây tiếp theo, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Giản Úc đang sốt cao.
Lục Chấp hành động rất nhanh, lập tức kéo chăn ra, định bế ngang người cậu lên.
Ngay sau đó, hắn khựng lại.
Giản Úc lúc này chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, có thể sẽ bị lạnh.
Không hề do dự, Lục Chấp lập tức cởi áo vest của mình, khoác lên người Giản Úc, rồi mới bế cậu lên.
Khoảnh khắc được bế lên, Giản Úc mơ màng tỉnh lại.
Cậu nặng nề nâng mí mắt, mở mắt ra, quan sát tình hình trước mặt.
Cậu phát hiện Lục Chấp đang bế mình, sải bước đi ra khỏi phòng.
Cậu muốn mở miệng hỏi, nhưng cổ họng đau đến mức lần đầu không phát ra được tiếng.
Cậu hít thở một chút, cố gắng lần nữa, lần này cuối cùng cũng thành công, chỉ là giọng nói khàn đặc: "Lục tiên sinh, chúng ta đi đâu vậy?"
Lục Chấp vừa đi về phía thang máy, vừa cụp mắt nhìn cậu: "Tỉnh rồi à?
Cậu sốt rồi, tôi đưa cậu tới bệnh viện."
Cơn buồn ngủ của Giản Úc tan biến, lúc này cậu mới cảm thấy đầu óc choáng váng, đầu đau, cổ họng cũng đau..
Cậu không còn sức để nói nữa, chỉ có thể uể oải rúc trong lòng Lục Chấp.
Lục Chấp đưa Giản Úc xuống lầu.
Trong đại sảnh.
Đám người Lục Thiệu Hoa đã rời đi rồi.
Chỉ còn Tần Diễn vẫn đứng đó bất bình chửi bới: "Tôi còn chưa nói xong mà bọn họ đã đi rồi!"
Lâm Bác Vũ đứng bên cạnh khuyên can: "Thôi được rồi, cậu cũng bớt nói vài câu đi.
Vừa nãy cậu nói khó nghe như thế, không sợ dì ấy mách lẻo với gia đình cậu à?"
Tần Diễn làm vẻ mặt chẳng sợ trời chẳng sợ đất: "Tôi nói toàn sự thật, bà ta mách lẻo thì đã sao?
Mẹ tôi đâu có hồ đồ như vậy, hơn nữa..."
Cậu ta còn chưa nói xong thì đã thấy Lục Chấp bế Giản Úc bước ra từ thang máy, cậu ta lập tức quên mất mình định nói gì, bước vài bước về phía họ: "Anh Lục, anh đưa anh dâu đi đâu vậy?
Hai người về nhà à?"
Vẻ mặt Lục Chấp nghiêm trọng: "Giản Úc sốt rồi, tôi đưa cậu ấy đi bệnh viện."
"Sốt á?!"
Tần Diễn vừa nhảy dựng lên vừa nói, "Để em lái xe!"
Lâm Bác Vũ không ngờ chuyện mình lo lắng vẫn xảy ra, vội vàng đi theo.
Cả nhóm người hỏa tốc chạy tới bệnh viện.
Trong phòng bệnh.
Lục Chấp cẩn thận đặt Giản Úc lên giường bệnh, sau đó hỏi cậu: "Có phải rất khó chịu không?"
Giản Úc cảm thấy đầu óc quay cuồng, suy nghĩ cũng mơ hồ, máy móc gật đầu: "Hơi khó chịu."
Cơ thể cậu vừa nhẹ như bông, lại vừa nặng như sắt, đã hỗn loạn không rõ nữa rồi.
Cậu uể oải rũ mắt, ánh mắt không còn sáng trong như thường ngày.
Sắc mặt Lục Chấp càng lúc càng trầm, hắn quay người định hỏi bác sĩ sao còn chưa tới.
Lúc này, Lâm Bác Vũ gọi một bác sĩ đang trực ban tới.
Bác sĩ bước nhanh đến trước giường bệnh, bắt đầu kiểm tra tình trạng của Giản Úc.
Cuối cùng đưa ra kết luận: "Là do bị lạnh dẫn đến cảm mạo phát sốt, trước tiên cứ truyền dịch xem hiệu quả thế nào đã."
Bác sĩ lại nhanh chóng đi ra ngoài, tiếp đó có một y tá mang theo bình thuốc đi vào phòng bệnh.
Y tá bắt đầu chuẩn bị truyền dịch cho Giản Úc.
Giản Úc mơ mơ màng màng, mặc cho y tá cầm tay mình, đâm kim.
Bình thường nhìn cảnh này, Lục Chấp sẽ không có nhiều cảm xúc.
Nhưng lúc này, hắn lại như cảm nhận được nỗi đau ấy.
Chắc Giản Úc rất đau nhỉ?
Bàn tay cậu thon mảnh, yếu ớt như vậy, sao chịu nổi việc hết lần này đến lần khác phải tiêm truyền dịch?
Mỗi một vết kim để lại trên đó đều là một lần giày vò khó chịu.
Y tá truyền dịch xong thì đi ra ngoài.
Lục Chấp nói với Tần Diễn và Lâm Bác Vũ: "Hai cậu cũng ra ngoài đi, ở đây có tôi là đủ rồi."
Tần Diễn lưu luyến nhìn thêm mấy lần, rồi mới cùng Lâm Bác Vũ ra khỏi phòng.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người.
Giản Úc nằm trên giường, đưa tay che miệng, ho khẽ hai tiếng.
Cậu không dám ho quá mạnh, sợ kích thích bệnh hen suyễn tái phát, cho nên ngay cả tiếng ho cũng phải kìm nén.
Lòng Lục Chấp siết lại, hắn đi tới, ngồi xuống mép giường, sau đó hạ thấp giọng hỏi cậu: "Có muốn uống chút nước không?"
Giản Úc yếu ớt lắc đầu.
Cậu trông rất mệt mỏi, Lục Chấp cũng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh giường bầu bạn với cậu.
Trong phòng bệnh dần yên tĩnh lại.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài mưa rơi, gió nổi, hạt mưa tạt vào cửa sổ, để lại từng vệt nước dài.
Lục Chấp liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi nhẹ tay kéo chăn đắp kín cho Giản Úc.
Lông mi Giản Úc run lên, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng quá đau, nói chuyện sẽ rất khó chịu.
Lục Chấp an ủi: "Không muốn nói thì đừng nói.
Nếu buồn ngủ, cứ ngủ một lát, có tôi ở đây."
Giản Úc khẽ chớp mắt hai cái.
Có lẽ là do phòng bệnh quá yên tĩnh, hoặc có lẽ là câu "Có tôi ở đây" của Lục Chấp quá khiến người ta an tâm.
Dần dần, Giản Úc lại ngủ thiếp đi.
Sau khi Giản Úc ngủ, phòng bệnh càng thêm tĩnh lặng.
Lục Chấp ngước mắt nhìn dây truyền dịch, nhìn từng giọt từng giọt thuốc chảy vào mạch máu trên mu bàn tay Giản Úc, sau đó truyền đi khắp cơ thể.
Ngày mưa, thuốc truyền cũng trở nên lạnh hơn.
Giản Úc sợ lạnh như vậy, liệu có cảm thấy thuốc chảy vào người rất lạnh không?
Giây tiếp theo, Lục Chấp đưa tay qua, nhẹ nhàng nắm lấy dây truyền dịch.
Nhiệt độ cơ thể hắn vốn cao, làm như vậy, thuốc đi qua lòng bàn tay hắn trở nên ấm hơn, rồi mới chảy vào cơ thể Giản Úc...
Gần một tiếng sau, thuốc trong chai gần như đã truyền xong.
Lục Chấp bấm chuông gọi y tá ở đầu giường.
Rất nhanh, có y tá vặn tay nắm cửa, chuẩn bị bước vào.
Lục Chấp buông ống truyền, đứng sang một bên.
Y tá vào phòng, liếc nhìn chai dịch, nói: "Tôi rút kim ngay đây."
Động tác này khiến Giản Úc tỉnh lại, mở mắt ra.
Lục Chấp lập tức hỏi: "Cảm thấy thế nào?"
Giản Úc mím môi: "Vẫn khó chịu."
Mấy lần trước cậu bị cảm, cũng tới đây truyền dịch, truyền xong là đỡ hơn nhiều rồi.
Nhưng lần này, cậu bị nhiễm lạnh quá nặng, truyền hết một bình thuốc, không những không đỡ mà đầu óc lại càng choáng váng hơn...
Đầu nặng trĩu, chỉ cần cử động nhẹ một chút là đã thấy hoa mắt chóng mặt.
Y tá thu dọn xong xuôi, đứng dậy nói: "Tôi sẽ gọi bác sĩ vào ngay."
Một lát sau, Lâm Bác Vũ đã thay áo blouse trắng bước vào, tối nay đến lượt anh ta trực đêm, cho nên nãy giờ vẫn luôn ở trong văn phòng.
Anh ta kiểm tra tình trạng của Giản Úc một chút, sau đó nói: "Dựa theo triệu chứng hiện tại, rất khó để khỏi trong thời gian ngắn.
Vẫn nên kê thêm thuốc, sau đó về nhà tĩnh dưỡng một thời gian."
Lục Chấp gật đầu: "Vậy cậu đi kê thuốc đi."
Cuối cùng Lục Chấp đưa Giản Úc về lại biệt thự.
Lúc hắn bế Giản Úc vào nhà, dì Trương giật nảy mình, vội vàng tiến lên quan tâm hỏi: "Cậu Giản làm sao vậy?"
Lục Chấp nói: "Bị cảm rồi.
Dì đi nấu cho cậu ấy ít cháo, cho thêm nhiều thứ bổ dưỡng vào."
Dì Trương lập tức gật đầu: "Được được được, tôi đi ngay đây."
Lục Chấp bế Giản Úc lên phòng ngủ tầng hai, sau đó nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường.
Sau khi được đặt lên giường, Giản Úc lại ho liền mấy tiếng.
Về tới nơi quen thuộc, cậu cuộn mình lại, chui rúc trong chăn.
Ngay sau đó lại là một tràng ho dữ dội.
"Khụ khụ khụ..."
Lục Chấp vội vàng ngồi xuống mép giường, vỗ nhẹ lên lưng cậu: "Lát nữa ăn chút gì đó rồi uống thuốc cảm."
Giản Úc khó khăn lắm mới ngừng ho lại.
Lông mi cậu ướt đẫm, vừa thở gấp vừa nói với Lục Chấp: "Lục tiên sinh, tôi khát nước, có thể rót giúp tôi một cốc nước được không?"
Lục Chấp nhìn Giản Úc yếu ớt, gật đầu: "Được."
Lúc này, đừng nói là rót một cốc nước, cho dù Giản Úc đưa ra những yêu cầu khó hơn, e rằng hắn cũng sẽ không chút do dự mà đồng ý.
Không bao lâu sau, dì Trương đã nấu xong một bát cháo kê, bên trong còn cho thêm táo đỏ, kỷ tử... nguyên liệu vô cùng phong phú.
Lục Chấp nhận lấy bát cháo rồi đi tới bên giường.
Hắn đặt bát lên tủ đầu giường trước, sau đó đỡ Giản Úc ngồi dậy một chút, kê phía sau lưng cậu một chiếc gối ôm, rồi mới bưng bát cháo lên lại.
Hắn khuấy cháo vài cái, múc một thìa, đưa tới bên miệng Giản Úc, giọng nói dịu dàng: "Nào, ăn chút gì đi."
Đầu óc Giản Úc vẫn còn choáng váng, nhưng khi nhìn thấy động tác của Lục Chấp, cậu khựng lại một chút.
Cậu vội vàng nói: "Lục tiên sinh, tôi tự làm được rồi."
Nói rồi, cậu đưa tay ra khỏi chăn, muốn nhận lấy bát cháo.
Lục Chấp hỏi: "Cậu tự làm được không?"
Giản Úc gật đầu một cái: "Được mà.
Vừa rồi tôi cũng tự uống nước mà."
Lục Chấp quan sát kỹ cậu một lượt, xác định cậu có thể tự bưng bát, lúc này mới đưa bát cho cậu: "Cẩn thận nóng."
Giản Úc nhận lấy bát cháo, chớp chớp mắt một cách chậm chạp, sau đó liếc nhìn Lục Chấp.
Sao cậu lại cảm thấy, hễ cứ cậu bị ốm là Lục Chấp liền trở nên dịu dàng hơn hẳn?
Giản Úc thu hồi tầm mắt, múc một thìa cháo, nhẹ nhàng húp một ít.
Vừa ăn cháo, cậu vừa dùng cái đầu không mấy tỉnh táo của mình suy nghĩ.
Bây giờ Lục Chấp dịu dàng như vậy, liệu có thể nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu gì đó với hắn không?
Nghĩ đến đây, Giản Úc ngước mắt lên, nhìn Lục Chấp lần nữa, chậm rãi mở miệng: "Lục tiên sinh, bây giờ tôi đang bị bệnh, lại rất khó chịu..."
Nói tới đây, cậu cố ý dừng lại, chờ phản ứng của Lục Chấp.
Màu mắt Lục Chấp quả nhiên tối sầm lại một chút: "Ừm?"
Giản Úc từ từ nói nốt vế sau: "Vậy mấy ngày này, tôi có thể không uống thuốc bổ được không?
Thuốc đó thật sự rất đắng."
Nói xong, cậu nhìn Lục Chấp không chớp mắt.
Cậu vốn đã mang dáng vẻ ngoan ngoãn, giờ lại đang ốm, trông càng đáng thương hơn.
Lục Chấp nhìn Giản Úc, khẽ nhướng mày, ngay sau đó trả lời không chút nể nang: "Không được."
Giản Úc vẫn chưa chịu bỏ cuộc: "Nhưng tôi đang bị cảm mà."
Lục Chấp thản nhiên nói: "Chính vì bị cảm nên càng phải uống thuốc bổ."
Giản Úc: "..."
Được thôi.
Quả nhiên dịu dàng gì đó đều là ảo giác cả.
Cậu rũ mắt xuống, buồn bực húp cháo, chỉ cảm thấy đầu óc hình như còn choáng hơn lúc nãy một chút.