Gần đây Giang Trừng phát hiện một chuyện kinh khủng.
Lam Hi Thần coi trọng Kim lăng.
Ngươi không nhìn lầm, vị tông chủ đương nhiệm của Cô Tô Lam thị Trạch Vu Quân, coi trọng, cháu ngoại hắn.
Đối mặt với sự thật kinh hãi thế tục này, ý niệm đầu tiên hiện lên trong đầu Giang Trừng không phải là "Quả nhiên chuyện này có đệ tất có huynh", không phải "Người Lam gia đúng là chẳng kẻ nào tốt", cũng không phải "Tiểu tử thúi sao lại chọc phải y", mà là - Con mẹ nó đây không phải là trâu già gặm cỏ non sao?!
Mặc kệ y là Trạch Vu Quân có thanh danh hiển hách thế nào, trời cao trăng sáng, phẩm mạo song toàn, đứng đầu bảng xếp hạng thế gia công tử năm đó - ngươi cũng biết là "Năm đó", khi đó Kim Lăng còn chưa được sinh ra đâu, hiện giờ khó khăn lắm thiếu niên non nớt mới trưởng thành; mà Lam Hi Thần kia, tuy nói vẻ bề ngoài phong độ ngời ngời, tài hoa không gì sánh kịp, dù sao người tu tiên có vẻ ngoài trẻ trung, nhưng trên thực tế còn lớn hơn mình mấy tuổi.
Một người là năm nay tròn 18, một người đã hơn 40.
Giang Trừng trong tận xương cốt vẫn có phần bảo thủ và truyền thống.
Chuyện đoạn tụ xem như là đã quá mức, tuổi tác chênh lệch cũng không dám gật bừa, nhưng đã đoạn tụ còn chênh lệch tuổi tác...
Hắn sởn cả gai ốc, ánh mắt hiện lên tia hung dữ.
Không được, cữu cữu ta phản đối mối hôn sự này!
Kiên quyết phản đối!
Việc này không nên chậm trễ, tới Kim Lân Đài trước, gửi tin báo cho Kim Lăng.
Kim Lăng thấy hắn tới, vui vẻ ra chào mừng, duỗi tay liền đòi quà, "Cữu cữu, Trạch Vu Quân lại tặng đồ ăn ngon gì vậy?"
Giang Trừng liếc hắn một cái, còn chưa kịp nói gì thì trong lòng đã tức giận, trong mắt ngươi cữu cữu này cũng không còn nữa rồi, chỉ một lòng nhớ thương tên kia!
Giang Trừng tức giận đánh vào lòng bàn tay hắn một cái, đau đến mức Kim Lăng rụt tay lại, "Không có, sau này cũng không có nữa!"
Kim Lăng buồn bực sao hắn vừa tới liền tức giận như vậy, nhưng mà cũng thấy không đáng kể, nghĩ nghĩ không dám duỗi tay ra nữa, chỉ dè dặt hỏi: "Vậy... còn đồ chơi thì sao?"
Giang Trừng đang giận dữ, trừng mắt liếc hắn nói: "Đồ ăn ngon hay đồ chơi tốt gì.
Tất cả!
Đều!
Không!
Có!"
Kim Lăng bị hắn mắng đến co rúm cả người, chớp chớp mắt tỏ vẻ ủy khuất, "...
Vì sao vậy?
Có phải là người chọc y không vui hay không?
Tính tình Trạch Vu Quân tốt như vậy, cữu cữu người đắc tội với người ta..."
Giang Trừng: "..."
Hai phổi hắn thở phập phồng, hận không thể đánh gãy chân đứa cháu ngoại này ném ra ngoài, "Tiểu tử ngươi có thể có tiền đồ chút hay không?
Về sau không được nhận đồ lung tung nữa!
Còn có ngoài trường hợp công khai, không được phép lén gặp Trạch Vu Quân!
Nếu y tới Kim Lân Đài tìm ngươi, lấy cớ đóng cửa không tiếp cho ta!"
Kim Lăng khó hiểu, "Trước nay Trạch Vu Quân không hề tới tìm ta mà, những thứ đó không phải đều do người mang tới cho ta hay sao."
Giang Trừng: "..."
Hắn thoáng bình tĩnh đầu óc, cẩn thận ngẫm nghĩ một phen -- quả thật là vậy, mỗi lần Lam Hi Thần tới Liên Hoa Ổ đều không đi tay không, nói Kim Lăng vừa ý thứ này, Kim Lăng thích thứ kia, hắn ngại lòng thành nên đành phải nhận lấy, lúc tới thăm Kim Lăng thì tiện thể mang theo -- khi đó hắn còn cảm tạ đối phương, thì ra là đã có mưu đồ từ trước!
Hơn nữa hiện giờ nghĩ lại, cố ý mượn tay Giang Trừng mà không bay thẳng đến trực tiếp tìm Kim Lăng, tám phần là có tâm tư nhân tiện lấy lòng cữu cữu hắn đây, nếu mình cho phép, mọi chuyện sau đó đương nhiên dễ nói...
Hay cho một Trạch Vu Quân ra vẻ đạo mạo, bụng dạ khó lường!
Giang Trừng suy luận rõ ngọn ngành, tức giận càng thêm phần kiên quyết, một tay chống hông, chỉ vào mũi Kim Lăng nói: "Tóm lại, về sau cách xa y ra một chút cho ta, càng xa càng tốt, nghe rõ chưa?!"
Kim Lăng chép miệng, thầm nghĩ rõ ràng hai người thân thiết đến vậy, ta muốn chen vào cũng không được...
Trong lòng không phục nhưng vẫn nói miệng lấy lệ: "Được rồi ta biết rồi, cữu cữu người như này thật giống ấm trà nóng, nóng hổi từ trong ra ngoài luôn đó."
Giang Trừng: "..."
Vở kịch nổi danh cữu cữu và cháu trai của năm 'Kim tông chủ gãy chân ký' hồi 318, trình diễn đúng hẹn ở Kim Lân Đài.
Giang Trừng ôm một bụng tức rời khỏi Kim Lân Đài, trên đường đi gió thổi qua mới dần bình tĩnh lại.
Bên Kim Lăng đã dặn dò, kế tiếp phải đối phó với Lam Hi Thần.
Hắn tính toán cả một đường, vừa đáp xuống trước cổng Liên Hoa Ổ, đệ tử gác cổng tiếp đón bẩm báo: "Tông chủ, Lam tông chủ đến bái phỏng, đang chờ ở Lâm Thủy Các."
Hay lắm, nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến!
Hắn thu kiếm bước vào trong, "Tới khi nào?"
Đệ tử đi theo phía sau đáp: "Nửa canh giờ trước."
Giang Trừng nói: "Sao không nói với y ta không có ở đây, bảo y...
đi về?"
Chữ "lăn" vừa đến bên miệng liền bị nuốt ngược vào.
Đệ tử nói: "Đã nói rồi, Lam tông chủ nói không sao, y nguyện ý chờ."
Giang Trừng cười lạnh trong lòng một tiếng, người này da mặt cũng thật dày.
Hắn lập tức quyết định, lát nữa nhất định không cho người nọ một sắc mặt tốt nào!
...
Sự thật chứng mình, nói thì dễ làm mới khó.
Chính cái gọi là 'Nắm đấm chẳng nỡ đánh khuôn mặt cười', Lam Hi Thần vốn là người dung mạo tuấn mỹ, lại thêm khí chất ôn hòa dễ gần, đoan đoan chính chính ngồi ở đó, ôn hòa mỉm cười, dù là người nóng tính như Giang Trừng cũng nhất thời không thể nhăn mặt.
...
Không được, đây chính là mục đích của y!
Không thể bị gương mặt tươi cười của y mê hoặc!
Đừng quên y lòng lang dạ thú!
Giang Trừng liên tục tự cảnh báo, xụ mặt, mở miệng lạnh lùng nói: "Không biết lần này Trạch Vu Quân đến đây là có chuyện gì?"
Lam Hi Thần thấy vẻ mặt hắn không vui, dường như tâm tình không tốt, ý cười hơi nhàn nhạt đi, xoay người xách ra một cái thực hạp, đặt lên bàn nhỏ, do dự vài phần nói: "Điểm tâm lần trước có vẻ hợp với khẩu vị của Kim tông chủ?
Tại hạ lại mang đến một ít..."
Biết ngay!
Lại nữa!
Tưởng có thể dụ dỗ cháu ngoại hắn bằng mấy hộp mỹ thực này sao, không có cửa!
Giang Trừng liếc mắt nhìn qua hộp điểm tâm vô cùng tinh xảo, nào là bánh trái thơm, tô hải đường, hạt thông, bách hợp, phù dung cao, bánh phục linh, bánh củ sen, bánh hoa quế, cùng đủ loại mứt hoa quả rực rỡ sắc màu, hương vị xem ra không tệ.
Nhưng mà hắn cũng chỉ thầm cười lạnh lần nữa.
Nói là tặng Kim Lăng, nhưng chỗ này hơn nửa phần không phải món Kim Lăng thích ăn, mà là món bản thân Giang Trừng thích ăn.
Nếu là vô tâm, vậy nói y không hề để tâm đến Kim Lăng, làm bộ làm tịch; nếu là có tâm, vậy càng xác thực suy đoán muốn lấy lòng mình, ý đồ đáng chết!
Giang Trừng lạnh lùng nói: "Ý tốt của Trạch Vu Quân, Giang mỗ xin nhận thay Kim Lăng.
Nhưng lần trước nó ăn nhiều nên bị đau răng, lần này chỉ sợ không có phúc ăn nữa."
Hắn bịa đặt lung tung một hồi, Lam Hi Thần tin là thật, im lặng một lúc lâu nói: "...Xin lỗi, là tại hạ thiếu suy nghĩ.
Vậy điểm tâm này, chỉ có thể xin Giang tông chủ..."
A.
Giang Trừng ngắt lời: "Vì sao Trạch Vu Quân lại cho rằng, Giang mỗ thích những món điểm tâm ngọt chết người này?"
Mặc dù hắn quả thật thích ăn.
Hừ.
Ánh mắt Lam Hi Thần nhìn qua hắn, trong đó ẩn chứa cảm xúc nào đó khó nói, Giang Trừng chưa kịp hiểu thì đối phương đã nhanh chóng rũ mắt xuống, nói: "...Nếu Giang tông chủ không ăn, chia cho những người khác là được."
Giang Trừng chớp mắt sửng sốt một cái rồi phục hồi tinh thần lại, dứt khoát quyết định lạnh nhạt đến cùng, "Không cần, Trạch Vu Quân xin hãy đem về đi, sau này cũng không cần tặng... nữa."
Hắn vốn định nói sau này cũng không cần tặng nữa, lời nói đến bên miệng thốt ra rồi lập tức hối hận -- làm gì có hối hận, y không tới nữa càng tốt.
Mà Lam Hi Thần nghe vậy, sắc mặt có chút ảm đạm, mỉm cười lộ ra một tia chua xót, "Đồ ta đã đưa đến, thì sẽ không lấy lại."
Dừng lại một chút rồi đứng dậy hành lễ, "Vậy không quấy rầy Giang tông chủ nữa, tại hạ cáo từ."
Giang Trừng thầm cảm thấy lời này của y có ẩn ý, càng không ngờ đến y nói đi là đi, nhất thời ngây cả người, trơ mắt nhìn đối phương xoay người ra khỏi cửa.
Bất tri bất giác bật dậy, sai các đệ tử gác cổng tiễn người đi.
Giang Trừng đứng im ngây ngốc một hồi lâu mới ngồi xuống lại, ngón tay gõ vào ghế dựa, nhìn vào điểm tâm bị bỏ lại trên bàn, bỗng nhiên có chút bực bội bất an.
Lam Hi Thần này, xem ra tâm ý đã quyết, chỉ sợ không dễ đuổi đi như vậy...
Hơn nữa càng đau đầu là, hắn thật sự không biết cách ứng phó với loại người như vậy.
Người như vậy sao lại cố tình coi trọng Kim Lăng chứ.
Giang Trừng thở dài, quyết định không nghĩ nữa, hôm nay vừa sáng đã ra ngoài, còn một đống công văn còn chưa xem.
Lười đến thư phòng, hắn gọi môn sinh đưa đến sau đó tùy tiện mở một quyển sách ra đọc trước.
Đọc được mấy chữ, chưa xong một trang, không thể lờ đi mùi vị thơm ngọt quanh quẩn trong không gian, không nhịn được mà nhìn qua hộp điểm tâm bên cạnh.
Đáng tiếc điểm tâm tinh xảo này, chắc chắn không thể đưa cho Kim Lăng, chia cho người khác cũng không được...
Khụ, là vì không đủ ăn, chưa chắc những người khác cũng thích ăn.
Không bằng tự mình nếm thử, dù sao không ăn thì thật lãng phí.
Giang Trừng thành công tự thuyết phục chính mình, dùng khăn ướt lau tay sau đó lấy một chiếc bánh củ sen đẹp mắt, đưa đến miệng tinh tế thưởng thức.
Vỏ ngoài xốp giòn mềm mịn, ngọt mà không ngấy, đúng là hương bị mình thích nhất.
Tuy hắn thích ăn cay, nhưng điểm tâm lại thích ăn ngọt -- những ngày gần đây thường phải xem xét công văn đến đau đầu, thứ hai đồ ăn ngọt có thể khiến tâm trạng người ta vui vẻ, thói quen nhỏ này trừ người Giang gia thì ít ai biết, cũng không biết Lam Hi Thần kia là đánh bậy đánh bạ hay là...
Hắn đang cau mày suy nghĩ, môn sinh ôm một chồng công văn tiến đến, Giang Trừng ra hiệu đặt xuống trước mặt mình, bỏ qua những tâm tư nhiễu loạn, trở lại dáng ngồi đoan chính phê duyệt công văn.
Hắn tay phải lật xem nội dung trên giấy, thỉnh thoảng chấm mực đặt dấu chỉ thị phê duyệt; tay trái cứ một lát lại lấy bánh và mứt trong hộp điểm tâm, vừa ăn vừa đọc, khát thì uống một ngụm trà, trong bận rộn có nhàn nhã, trong lòng khó yên.
Thời gian chậm rãi trôi qua, cho đến khi không biết đã giơ tay lấy bánh bao nhiêu lần, lúc này mới kinh ngạc, hộp điểm tâm Lam Hi Thần đưa tới lại bị một mình mình ăn không còn một miếng.
Thậm chí còn theo thói quen xoa cái bụng đã no.
Giang Trừng: "..."
Hắn nhìn hộp điểm tâm rỗng tuếch, bỗng nhiên nổi lên một trận chột dạ.
Dùng lời nói lạnh nhạt đuổi người đi, quay đầu thì ăn hết đồ ăn ngon người ta đưa đến...
Có phải mình có chút hơi quá không?
Không, không có làm quá chút nào!
Vì nghĩ cho hạnh phúc cả đời của A Lăng, mình đây là đang dùng thân chắn đào hoa giúp nó!
Giang Trừng thành công tự thuyết phục chính mình một lần nữa.
Hơn nữa lại phát hiện một tháng sau đó Lam Hi Thần cũng chưa đến Liên Hoa Ổ lần nào, là vì lúc trước nỗ lực duy trì chiêu 'mặt lạnh vô tình' -- nhìn đi, đây không phải có hiệu quả rồi sao?
...
Sau đó Lam Hi Thần lại tới nữa.
Còn mang theo quà tới.
Giang Trừng nhất thời cũng không biết nên cảm thấy may mắn vì đối phương chưa trở mặt với mình, không ảnh hưởng tới quan hệ qua lại giữa hai nhà Giang Lam; hay là nên cảm thán Trạch Vu Quân không hổ là có chí khí quân tử, không thèm so đo hiềm khích trước đây, bám riết không tha...
Không đúng, này phải gọi là mặt dày vô sỉ dây dưa không dứt!
Giang Trừng nghĩ lại một chút, cán cân trong lòng suýt nữa cân bằng, đưa ra kết luận là chột dạ vì ăn ké, của cho là của nợ.
Trước đây là vì đều tặng Kim Lăng, cũng không phải đồ vật gì quý giá, đặc biệt đáp lễ có vẻ quá mức khách khí; hiện giờ đến phiên mình được hưởng đồ tốt, tuy nói không phải cố ý nhưng cũng không muốn nợ ân nghĩ, nhưng nếu lúc này đáp lễ, chẳng phải là để đối phương lầm tưởng mình đã chấp nhận?
Cho nên nói lễ vật này, trả cũng không nên trả, nhận càng không nên nhận.
Lần trước bị đối phương cưỡng chế để lại, lần này có nói gì cũng phải cự tuyệt!
Giang Trừng quyết định chủ ý, chuẩn bị đầy đủ, ngay một khắc Lam Hi Thần đưa lễ vật đến, đã nghĩ sẵn lời nói trong đầu chỉ đợi thốt ra khỏi miệng --
Nhưng mà hắn lại thất bại.
Hơn nữa còn bị đánh bại hoàn toàn.
Bởi vì thứ Lam Hi Thần đem tới, là ba con búp bê cẩu bằng vải mềm mại mập mạp.
Ba con búp bê cẩu bằng vải mềm mại mập mạp.
Búp bê cẩu mềm mại mập mạp.
Búp bê cẩu.
Cẩu.
Giang Trừng dùng sức nhanh chóng đóng nắp hộp quà lại, ngăn cản ánh mắt mình đang nhìn chằm chằm.
Lam Hi Thần thu vào trong mắt, tâm trạng thấp thỏm cuối cùng cũng hạ xuống, toát ra ý cười sáng lạn đã lâu, "Giang tông chủ thích sao?"
Trong đầu Giang Trừng lúc này đều là cẩu cẩu cẩu, hoàn toàn không để ý người y hỏi là ai, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, cắn răng mở miệng: "...
Kim Lăng đã trưởng thành, không chơi mấy thứ này nữa."
Lời này hắn tự biết không hề có sức thuyết phục - suy cho cùng thì bản thân mình còn lớn hơn cháu ngoại nhiều.
Lam Hi Thần thấy hắn nhắc đến Kim Lăng, ngẩn người cười nhẹ: "Không sao, đặt trên đầu giường trang trí cũng đẹp."
Giang Trừng cọc cằn nói: "Đầu giường hắn không trang trí được."
Lam Hi Thần nói: "Vậy...Trang trí ở khách phòng Liên Hoa Ổ cũng được, khi nào hắn đếm ở lại thì có thể thấy."
Giang Trừng liếc nhìn y một cái, thầm nghĩ người này thật là, sao lại khó đối phó đến vậy...
Nhưng nhìn búp bê cẩu mềm mại mập mạp trong tay, hắn nhận ra bản thân căn bản không thể nhẫn tâm bảo Lam Hi Thần đem về đi.
Không chỉ có như thế, thậm chí còn ngại mở miệng tiễn khách, nhẫn nại tiếp khách nói đông nói tây ước chừng một canh giờ, trong lòng còn cứ nhớ thương ba con cẩu kia...
Cuối cùng cũng tiễn được Lam Hi Thần đi, Giang Trừng thu lại khẩu khí, không nhịn nỗi vội vàng mở nắp hộp, giơ lên ngắm nghía một phen, dễ thương đến mức tâm can mình cũng mềm nhũn.
... thực xin lỗi A Lăng, giữa ngươi và cẩu, đành cho phép cữu cữu ích kỉ một chút đi.
Giang Trừng yên lặng nghĩ thầm.
Ba con cẩu búp bê vải cư nhiên được ở lại Liên Hoa Ổ, nhưng không phải trong khách phòng của Kim Lăng, mà là phòng ngủ cho tông chủ của Giang Trừng.
Hắn vào phòng nhìn trái ngó phải, đặt chỗ nào cũng không thích hợp, thứ nhất nếu bị gia bộc dọn dẹp nhìn thấy, thẩm thẩm kia tám phần lại muốn che miệng cười hắn; thứ hai nếu Kim Lăng náo loạn xông vào phòng hắn, phát hiện ra chắc chắn sẽ đòi lại của mình.
Chỉ duy nhất ba con cẩu này, tuyệt đối không thể nhượng bộ!
Giang Trừng nghiêm túc cân nhắc một phen, cuối cùng đặt búp bê vải vào ngăn bí mật trên đầu giường.
Chỗ này dùng để cất giữ nhưng hồ sơ cơ mật, phong ấn cực kỳ chặt chễ, chỉ có bản thân mới mở được, không có một chút sơ hở.
Ban ngày cất chúng nó vào nơi an toàn nhất, ban đêm nằm lên giường lại lấy đặt bên gối, xoa xoa bóp bóp, ngủ càng ngon giấc.
Đáng tiếc có chút nhỏ, không thể ôm ngủ...
Hắn mơ mơ màng màng nghĩ, rồi thiếp đi.
Ngày hôm sau, Giang Trừng đang ngồi trong thư phòng xem sổ sách, lại nhớ đến chuyện hôm qua.
Cách một đêm đã bình tĩnh lại không ít, so với việc tò mò "Lam Hi Thần học đâu ra cách làm mấy thứ đồ đáng yêu" thì càng phiền não về "Bây giờ nhận lấy sau này phải cự tuyệt thế nào mới không quá lạnh lùng".
Sao lại còn thích lễ vật của đối phương, hắn cũng không thể vì thế mà xoay chuyển lập trường, giao ra Kim Lăng chứ -- vậy chẳng phải thành nhận hối lộ bán đứng cháu ngoại sao!
Đang suy nghĩ tiếp theo nên đối mặt như thế nào, có đệ tử tới báo, Cô Tô Lam thị phái người tới tặng lễ vật.
Giang Trừng không nhịn được kinh ngạc, thầm nghĩ lại là Lam Hi Thần, không phải hôm qua vừa mới tới rồi sao?
Chẳng lẽ đây là muốn rèn sắt khi còn nóng?
Không sợ người tới, hắn lại muốn xem xem đối phương đang tính toán chuyện gì, liền gọi người đem lễ vật lên, là một rương gỗ lớn.
Hắn cho các đệ tử ra ngoài, một mình mở ra xem, vừa thấy đồ vật bên trong, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà ngốc ngay tại chỗ -- một rương lớn đầy búp bê vải cẩu, cũng giống như ba con hôm qua, nhưng diện mạo và vẻ bề ngoài lại không giống nhau, có con ngoan ngoãn linh động, có con ngây thơ chất phác.
....
Nghĩ rằng giặc tới thì đánh, nước đến thì nâng nền; thực tế lại bị cẩu bao phủ, không biết phải làm sao.
Giang Trừng ngây ra một lúc lâu, gian nan lấy ra một phong thư từ một đôi cẩu, mở ra, nét chữ đoan trang ưu tú đương nhiên là tự tay Lam Hi Thần viết.
Giải thích thật ra đó là một rương đầy đủ, ngày hôm qua chỉ đem theo ba con, nếu Kim tông chủ thích, vậy thì cứ nhận hết rương này cũng tốt.
Đọc xong thư, Giang Trừng im lặng nhìn một rương lớn đầy cẩu trước mặt, cảm giác có một loại hạnh phúc đánh trúng mà choáng váng.
Hắn không biết Kim Lăng có thích hay không, hắn chỉ biết, bản thân mình đáng chết lại rất thích...
Tự nói chuyện sổ sách phải tạm thời gác lại một bên, hắn thực sự không có tiền đồ mà vẫn ôm một rương cẩu này về phòng ngủ.
Phòng tuy lớn lại không chưa đủ, thật sự là không có chỗ để cho cái rương lớn này, chỉ đành lấy từng con búp bê cẩu ra, nhét hết vào ngăn bí mật đầu giường.
Nhưng mà rất nhanh hắn liền phát hiện, nhét không đủ...
Không gian của ngăn bí mật thật ra không nhỏ, nhưng rốt cuộc vẫn kém hơn cái rương, Giang Trừng dùng sức nhét cũng bị tắc lại, cuối cùng bị dư ra 7 8 con.
Hắn chỉ đành từ bỏ để lại trên đầu giường, ngồi im nhìn tất cả, bỗng nhiên cảm thấy mình làm loại chuyện này thật sự quá ngu xuẩn.
Tặng cái gì không tặng lại cố tình tặng cẩu.
Lam Hi Thần đáng giận.
Mắng thì mắng, buổi tối vẫn rất vui vẻ.
Lần lượt xoa đầu từng con cẩu nhỏ, vuốt ve mệt liền ngủ.
Có lẽ tâm tình quá mức tốt, hắn thậm chí còn nằm mơ, trong mơ tất cả búp bê cẩu này đều có sinh mệnh, từng con tung tăng nhảy nhót, vây quanh mình phe phẩy đuôi kêu gâu gâu.
Chớp mắt liền như quay về khi còn nhỏ, Phi Phi Tiểu Ái Hoa Nhài của hắn đều đã trở lại, còn dẫn theo một đám tiểu đồng bọn của chúng...
Dừng ở đây thì coi như là mộng đẹp -- nếu bên cạnh không có một đôi tay, bế Phi Phi trong mộng lên.
Hắn nhìn theo đôi tay trắng nõn kia nhìn lên, thấy một bộ y phục trắng như tuyết và một khuôn mặt quen thuộc.
Nụ cười của đối phương cũng rất quen thuộc, nhìn hắn mỉm cười nói: "Giang tông chủ..."
Giang Trừng bị dọa tỉnh.
Đột nhiên bật dậy thần hồn bất định, da gà sau lưng nổi hết lên.
Mơ thấy người ngoài không thân cũng chẳng quen, Giang Vãn Ngâm hắn sống hơn ba mươi năm đây vẫn là lần đầu tiên -- còn là nam nhân!
Hắn cứng đờ xoay đầu trừng mắt nhìn về phía đầu sỏ gây tội nằm bên gối, búp bê vải cẩu mở to đôi mắt vô tội.
Nửa đêm còn lại rốt cuộc không ngủ nổi nửa, hắn ngồi dựa ở mép giường, nghiêm túc suy nghĩ lại một chuỗi sự kiện vừa qua.
Không thể không thừa nhận, trải qua những chuyện lúc trước, thái độ của hắn đối với Lam Hi Thần đã nhẹ nhàng hơn, không đến mức đề phòng như đại dịch -- chỉ là, chuyện này thật sự có thể thay đổi mong muốn cháu ngoại mình của đối phương sao?
Không thể!
Không chỉ có như thế, bây giờ đến mình cũng bị hắn chọc đến mức bất an.
Được lợi mờ mắt, nếu không dứt khoát dứt điểm, sẽ tự rước lấy phiền nhiễu.
Nói tóm lại -- tuyệt đối không thể để chuyện này kéo dài nữa!
Sáng sớm ngày hôm sau, Giang tông chủ mang quầng thâm dưới mắt quyết định làm ba chuyện:
Một, nén đau lòng cất lại toàn bộ búp bể cẩu vào rương khóa kĩ, cất rương vào một góc trong kho.
Hai, sai quản sự lựa một vài lễ vật thích hợp để làm quà đáp lễ, không được qua loa, giá trị ít nhất phải nhiều hơn những lần trước.
Ba, tự tay viết phong thư lời ít ý nhiều, đại ý khái quát bằng tám chữ - cảm ơn, không cần, trả lại, tạm biệt.
Nói làm là làm, mạnh mẽ dứt khoát.
Sai người đưa tin và quà đáp lễ đến Vân Thâm Bất Tri Xứ xong, lúc này Giang Trừng mới thở dài một hơi.
Nghĩ một hồi lại tự mình đi đến cổng Liên Hoa Ổ, phân phó đệ tử gác cổng, nếu Trạch Vu Quân tới thì nói hắn không tiếp khách.
Có lẽ sẽ đắc tội người ta, chỉ đành vậy thôi.
Vân Mộng Giang thị xưa nay không sợ đắc tội với người khác cũng đã đắc tội với không ít người , thêm một Cô Tô Lam thị cũng không sao.
Nhưng mà hắn càng tin rằng Trạch Vu quân Lam Hi Thần không phải là người mượn việc công giải quyết việc tư.
Chỉ là nếu như, thật sự chặt đứt quan hệ cá nhân từ đây...
Trước mắt bỗng hiện lên hình bóng vị khách ngồi ghế dưới Lâm Thủy Các, thân ảnh bạch y như tuyết với khuôn mặt cười nói vui vẻ.
...
Vẫn là, có chút tiếc nuối.
Giang Trừng nghĩ thầm.
Không ngoài dự đoán, Lam Hi Thần quả nhiên chạy đến Liên Hoa Ổ, chỉ là không ngờ y tới nhanh như vậy.
Tính thử thời gian, chỉ sợ vừa nhận đồ đọc thư liền lập tức ngự kiếm chạy đến.
Giang Trừng ngồi trong thư phòng, nghe môn sinh báo Lam tông chủ đứng ngoài cổng không chịu đi.
Hắn nghĩ thầm đương nhiên, đang êm đẹp đột nhiên muốn vạch rõ giới hạn, cho dù là người nào cũng khó tiếp nhận; lại nghĩ thầm hà tất phải như vậy, thay vì ở đây làm khó mình vì sao không trực tiếp đi tìm Kim Lăng...
Không, vẫn là không đi tìm Kim Lăng mới tốt.
Hắn nhắm mắt xoa giữa chân mày.
Đã quyết định làm người ác, vậy thì phải làm cho trọn.
Dù sao kiểu nhân vật này, hắn đã rất thuần thục rồi.
Lam Hi Thần đứng chờ ngoài cổng bao lâu thì Giang Trừng ngồi trong thư phòng bấy lâu.
Cho đến khi nghe nói đối phương cuối cùng cũng rời đi hắn mới phát giác, sổ sách trong tay nửa chữ cũng không đọc nổi.
Bất luận thế nào, chuyện đã đến nước này, hắn cho rằng cần phải kết thúc.
Nhưng mà qua một đêm, Lam Hi Thần lại tới nữa.
Vì thế nên tình cảnh một ngày trước lại lặp lại lần nữa.
Lam Hi Thần tới liên tục trong ba ngày, mỗi lần cứ đứng đợi hồi lâu trước cổng.
Giang Trừng có thể tưởng tượng bên ngoài đang đồn đãi những lời như thế nào -- nhìn chuyện này, người không biết còn tưởng rằng Trạch Vu Quân đối với Tam Độc thánh thủ cầu mà không được.
Đây mẹ nó là chuyện gì.
Vì thế Giang Trừng sau ba ngày đau đầu, cuối cùng cũng ý thực được cứ tránh né cũng không thể giải quyết -- Lam Hi Thần người này quả nhiên không phải là loại người mình có thể đối phó.
Không muốn tiếp tục nữa, hắn quyết định nếu ngày hôm nay vẫn như vậy, lập tức mời người vào, điều cần nói phải nói cho rõ ràng, bảo đối phương cắt đứt tơ vương.
Kết quả ngày thứ tư, Lam Hi Thần không đến.
Giang Trừng rốt cuộc cũng thở phào một hơi, trong lòng lại không có cảm giác nhẹ nhõm chút nào.
Nấn ná trong thư phòng một hồi lâu vẫn không tĩnh tâm nổi, đi qua đi lại bên hồ vài vòng, tâm tình đứng ngồi không yên cuối cùng bị hắn quy kết là vì không yên tâm, tạm thời bỏ qua Lam Hi Thần, không biết bên phía Kim Lăng thế nào.
Nghĩ vậy, hắn ngự kiếm ra khỏi cửa, đi thẳng đến Lan Lăng.
Đến Kim Lân Đài, môn sinh Kim gia nhìn thấy hắn tự nhiên cung kính mời vào, cũng chủ động báo cho tông chủ đang tiếp khách ở Hương điện.
Giang Trừng nghe vậy liền dừng bước, quay đầu nhíu mày hỏi: "Hương điện?
Gặp ai?"
Hương điện không phải là phòng tiếp khách, mà là tẩm điện của tông chủ.
Kim Lăng tiếp khách đa phần là ở Đấu Nghiên Thính, người được tiếp đãi ở Hương điện chỉ có người thân cận, ví dụ như bản thân Giang Trừng.
Có thể nhận được đãi ngộ giống vậy, không có mấy người.
Chẳng lẽ là người Lam gia?
Lam Tư Truy, Lam Cảnh Nghi?
Hắn chỉ đoán đúng phân nữa.
Môn sinh đáp: "Là Cô Tô Lam thị Lam tông chủ."
Giang Trừng nhất thời sửng sốt, đôi mắt chậm rãi trừng lớn, khẽ cắn môi phẩy tay áo một cái, nhanh chóng đi tới Hương điện.
...
Được lắm Lam Hi Thần, còn nói cuối cùng cũng từ bỏ, thì ra là tới tìm chính chủ -- phải nói ngươi đã tới quá muộn, hay là ta tới đúng lúc đây?!
Trong lòng nổi lên lửa giận, từ chuyện này lan sang chuyện khác.
Tiểu tử thúi kia quả nhiên không thèm nghe lời mình nói, chẳng những không nghe lời còn thiếu mắt nhìn, người nào cũng dám đến tẩm điện nó, nó rốt cuộc có biết hay không...
Một đường suy nghĩ miên man, hỏa khí càng lúc càng lớn, cuối cùng cũng đến trước Hương điện, suy cho cùng cũng không phải địa bàn nhà mình, Giang Trừng do dự dừng chân, ý bảo môn sinh vào thông báo.
Đến lúc được phép mới chậm rãi thở ra một hơi, bước lên bậc thang.
Vừa bước vào, ánh mắt lạnh lùng quét về phía hai người đang ngồi trong điện.
Thật ra là hai người đều ngồi yên tại chỗ, khoảng cách cũng bình thường không có hành động gì khác thường...
Nhưng biểu tình trên mặt hai người này, nhìn không có vẻ tự nhiên cho lắm.
Giang Trừng không vui trong lòng, mở miệng nói lời mỉa mai: "Giang mỗ tới không đúng lúc, quấy rầy đến hai vị?"
Kim Lăng từ vị trí chủ tọa nhảy xuống, gần như nhanh chóng chạy tới chào đón, "Sao, sao có thể như vậy!
Cữu cữu người đến ta đương nhiên hoan nghênh..."
Chỉ là Trạch Vu Quân vừa tới liền hỏi chuyện về cữu cữu, hai người bọn họ vừa mới hàn thuyên vài câu, người được nhắc đến liền hiện thân...
Giang Trừng thấy hắn lộ vẻ xấu hổ, càng chứng minh cho suy đoán của mình, lạnh lùng nói : "Lời ta từng nói, đều như gió thoảng bên tai?"
Kim Lăng đương nhiên không quên, cữu cữu bảo mình tránh xa Trạch Vu Quân, nhưng người ta đường đường là tông chủ tự mình tới cửa, thật sự có thể đóng cửa không tiếp sao!
Cho dù có thể cự tuyệt người khác, nhưng người ta chính là Trạch Vu Quân đó!
Loại chuyện này, cũng chỉ có Giang Trừng tàn nhẫn mới quyết tâm làm được.
Về nơi tiếp khách, Kim Lăng nghĩ rất đơn giản, Trạch Vu Quân từng tặng quà cho mình nhiều như vậy, quan hệ với cữu cữu cũng không tồi, nếu xem người ta như người ngoài không khỏi quá mức xa cách.
Giang Trừng lại chỉ hận Kim Lăng không xem Lam Hi Thần như người ngoài, trước mắt lại không thể trách cứ, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, quay đầu nhìn người còn lại trong điện.
Lam Hi Thần bị bỏ qua một hồi lâu lúc này mới đứng dậy, nhìn như thong thả hành lễ, chỉ là nụ cười trên mặt thập phần miễn cưỡng.
"...
Giang tông chủ."
Giang Trừng thu vào mắt, nghĩ về việc mình làm mấy ngày trước đương nhiên sẽ khiến đối phương không dễ chịu, cuối cùng cũng không thể làm mặt lạnh lùng với y.
Thở dài một hơi rồi thi lễ, bình tĩnh nhìn thẳng y nói: "Trạch Vu Quân, chúng ta nói chuyện."
Đến một tòa bát giác hóng gió trong đình viện để nói chuyện -- là nơi Giang Trừng chọn, nếu bàn luận việc này trong phòng, hắn sợ sẽ phải kìm nén đến mức không thở nổi.
Hắn xốc y phục ngồi xuống trước, Lam Hi Thần thuận thế ngồi xuống phía đối diện, trên bàn không chuẩn bị nước trà, đương nhiên cuộc nói chuyện này sẽ không kéo dài -- ít nhất là Giang Trừng cho rằng như vậy.
Cổ họng hắn lấy đủ khí lực, đi thẳng vào vấn đề :" Thứ lỗi cho ta nói thẳng, ta..."
Hắn vốn định nói ta không đồng ý chuyện của các người, lại cảm thấy quá mức thẳng thắn, liền sửa lại lời, "...
Các ngươi không hợp."
Cả người Lam Hi Thần cứng đờ, ánh mắt lập tức ảm đạm đi trông thấy, biểu lộ một chút hoang mang.
Y mơ hồ đã nghĩ đến, lần này Giang Trừng tới là để ngã bài với mình, chỉ là thấy khó hiểu, vì sao phải sửa 'chúng ta' thành 'các ngươi'.
Y im lặng thật lâu, sau đó khó khăn mở miệng nói: "...
Vì sao Giang tông chủ khẳng định như vậy?"
Giang Trừng vậy mà bị y hỏi, không phải là không có lý do mà là... không thể nói thẳng, bởi vì ngươi quá lớn tuổi sao?
Đúng vậy, Giang Trừng nghiêm túc suy nghĩ, thậm chí đều là nam tử hắn cũng không phải không thể chấp nhận, đặc biệt là đã có Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ làm tiền lệ -- nhưng mà, ở độ tuổi này, hắn cảm thấy thật sự không được.
Không ai có thể hiểu rõ hơn Giang Trừng, cảm giác một thân cô độc khó chịu đến nhường nào.
Trơ mắt nhìn người quan trọng bỏ rơi mình, không thể xoay chuyển trời đất, năm tháng dài lâu chỉ có thể ôm thân cô tịch, đau khổ tưởng niệm...
Cảm giác như vậy, hắn không muốn để Kim Lăng cũng phải nhận lấy.
Kim Lăng đã mất đi cha mẹ từ nhỏ, chính cữu cữu là mình đây cũng định sẵn là sẽ rời đi trước nó, nếu đạo lữ cũng không thể cùng nó sống cả đời, thậm chí còn đi trước nó rất nhiều năm, vậy thì thời gian cuối cùng của cuộc đời nó, sẽ có ai tới bầu bạn?
Lại phải bi thương đến nhường nào?
Bọn họ có thể nhận nuôi hài tử, có đệ tử thân cận, nhưng ý nghĩ của những điều này, chung quy không giống nhau.
Hai người kết thành một đôi là vì chữ "lữ".
Đạo lữ -- chính là cùng nhau nắm tay đi hết một đời, không ai có thể thay thế.
Giang Trừng nhất thời không biết nên trả lời Lam Hi Thần thế nào, hắn muốn suy nghĩ một chút, lại không thể cứ thế im lặng dây dưa, trầm mặc một lát chỉ đành hỏi ngược lại: "...
Không biết Trạch Vu Quân, vì sao lại đối với hắn..."
Lam Hi Thần thấy hắn chỉ xưng 'các ngươi' mà không phải 'chúng ta', chỉ xưng 'hắn' mà không phải 'ta', cho rằng Giang Trừng đang ngại mở miệng, không muốn đối diện trực tiếp.
Y nhắm mắt lại cảm thấy chua xót, chậm rãi mở miệng nói : "...
Hắn, trong một lần săn đêm đã cứu ta."
Câu này mở màn đã đủ để khiến Giang Trừng kinh ngạc, Kim Lăng đã cứu Lam Hi Thần lúc nào?
Chẳng lẽ không phải ngược lại sao?
Chỉ thấy Lam Hi Thần tiếp tục nói, "Nhưng chẳng qua đối với hắn, chỉ là một chuyện không quan trọng...
Sau này vô tình hỏi lại, hắn đã không còn nhớ rõ."
"Khi đó ta liền nhận ra, rất nhiều chuyện hắn không hề để trong lòng, nhưng lại có những chuyện khác thì hoàn toàn trái ngược.
Hoặc là chẳng đáng nhắc đến, hoặc là khắc cốt ghi tâm."
"Hắn và ta không giống nhau.
Ta luôn quan tâm chuyện của những người khác, nói cách khác là cố gắng để quan tâm...
Nhưng kết quả, thật sự không thể sống chân thật như hắn."
"Từ đó trở về sau, ta liền không nhịn được mà để tâm nhiều hơn, chú ý hắn nhiều hơn đôi chút...
Mà càng để ý lại càng phát hiện, trước kia đã có bao nhiêu thành kiến và hiểu lầm đối với hắn..."
"Bất tri bất giác, từ tò mò đơn thuần đến sinh ra hảo cảm, cho đến --"
Động tâm.
Lam Hi Thần từ trong hồi ức chậm rãi hồi thần mà trở lại, ánh mắt cũng theo đó kéo về từ nơi xa xăm, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía người trước mặt.
"Ta không muốn bị hắn nhìn ta mà khinh thường nữa.
Ta muốn trở thành người mà hắn khắc cốt ghi tâm."
Y chậm rãi nói ra, ánh mắt ôn nhu kiên định.
Ánh mắt cứ thế nhìn chăm chú Giang Trừng khiến hắn gần như cho rằng Lam Hi Thần là đang nói với chính mình -- hắn mất tự nhiên né tránh ánh mắt, cho nên đã bỏ lỡ một cái chớp mắt phiền muộn trong đôi mắt kia.
Chỉ là, Giang Trừng bình tĩnh lại, chỉ có vậy thôi sao?
Ai mà không có chút chuyện không thèm để bụng, huống chi A Lăng vẫn còn tâm tình thiếu niên, này tính là lý do gì...
Nhưng Lam Hi Thần thật sự không cho hắn hoài nghi, kết luận cuối cùng, chỉ có thể là người tình trong mắt hóa Tây Thi.
"Hắn... không phải người tốt như ngươi nghĩ."
Giang Trừng nghĩ chỉ cần hốt thuốc đúng bệnh, "Tính tình hắn thẳng thắn, bốc đồng, một ngày nào đó ngươi sẽ không chịu nổi."
Lam Hi Thần lắc đầu, "Sẽ không có ngày đó.
Cho dù có, chúng ta sẽ ầm ĩ một trận, sau đó lại hòa hảo như lúc ban đầu."
Giang Trừng nói: "Hắn không biết thu liễm, dễ đắc tội với người khác, sẽ hại ngươi phải thu dọn cục diện rối rắm, thậm chí liên lụy ngươi bị người ta mắng."
Lam Hi Thần nói: "Đó là cách hắn xử sự, hắn chính là đã đi từng bước một đến ngày hôm nay như vậy.
Cho dù bị bêu danh, nếu hắn không để bụng, ta cũng không quan tâm."
Giang Trừng nói: "Hắn là tông chủ một gia, sẽ rất bận rộn, phải lo toan rất nhiều chuyện.
Hắn không thể ỷ lại ngươi, cũng không có quá nhiều sức để quan tâm ngươi."
Lam Hi Thần nói: "Đều là tông chủ ta hiểu rõ, nếu có thể, ta sẽ tận lực chăm sóc hắn nhiều hơn.
Ta không muốn sau này hắn lại phải... lẻ loi một mình."
Giang Trừng nói: "Hắn cũng không phải là lẻ loi một mình."
Lam Hi Thần nói: "Ta biết, hắn có thân nhân thân cận, có môn sinh cùng tộc...
Nhưng vậy không đủ, ta muốn cho hắn nhiều hơn nữa."
Giang Trừng nói: "Các ngươi đều là tông chủ, trên người có rất nhiều gánh nặng, các ngươi khác biệt quá lớn, cho dù là tính cách hay là..."
Tuổi, "Ngươi dựa vào cái gì cho rằng, ngươi có thể cho hắn hạnh phúc cả đời?
Ngươi dựa vào cái gì khẳng định, các ngươi ở bên nhau sẽ không hối hận?"
Lam Hi Thần nói: "Chúng ta đều là tông chủ, cho nên đủ để nâng đỡ lẫn nhau, chúng ta có điểm khác biệt, nên mới có thể bổ khuyết cho nhau.
Ta tuyệt đối không hối hận, ta cũng sẽ có thể khiến hắn không phải hối hận."
Giang Trừng nói: "Có lẽ hắn không cần thì sao?
Hắn không muốn thì sao?
Nếu tương lai sau này hắn hối hận, ngươi lại phải làm thế nào?"
Lam Hi Thần nói: "Có muốn hay không, hối hận hay không, phải trải qua mới biết được.
Không thử tiến thêm một bước, mới là có hối tiếc cũng không kịp."
Giang Trừng nói: " Ngươi đây là đang ép hắn --"
Lam Hi Thần nói: "Ta chỉ là, muốn có một cơ hội..."
"Đủ rồi!"
Giang Trừng đập bàn một cái đứng bật dậy, thấy trong mắt Lam Hi Thần hiện lên vẻ kinh ngạc, chỉ cảm thấy tâm phiền ý loạn đến tột đỉnh.
Hắn bực bội, xưa nay đối phương dịu dàng biết bao mà hôm nay lại mạnh mẽ nói ra lời phản bác, ngay cả đối với mình cũng không hề nề hà, hắn ảo não, người đề nghị ra nói chuyện là mình, dứt khoát cắt ngang cũng là mình, nhưng nếu lại tiếp tục nói nữa, hắn chỉ sợ, chỉ sợ mình sẽ... dao động.
Hắn tin người này nói được làm được, lời nói gói vàng , bởi vì người này là Lam Hi Thần.
Thậm chí hắn còn nhận ra trong lời nói và biểu tình kia lộ ra một sự cầu xin hèn mọn, ép hắn tới mức ngột ngạt khó chịu.
Một phần chấp nhất này, một phần thâm tình kia, nếu đổi lại là bất cứ ai khác, hắn tuyệt đối sẽ không ngăn trở, thậm chí còn vui lòng thúc đẩy thành toàn mỹ sự -- chỉ là vì cái gì, vì cái gì lại là Kim Lăng?
Vì sao lại cố tình là Kim Lăng?
Giang Trừng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hít sâu thở dài, mở mắt ra nhìn qua Lam Hi Thần, nói: "...
Không được.
Duy nhất chuyện này, ta không thể chấp nhận."
Lam Hi Thần từ nãy đến giờ đã luôn nhìn hắn, môi mím chặt, ngón tay cuộn chặt đến mức đốt xương trắng bệch dưới tay áo rộng.
Tựa như người đang đặt cược cả hy vọng xa vời vào một ván cờ, chờ phán quyết cuối cùng, chờ một kỳ tích xảy đến.
Mà nay phán quyết đã hạ, không có ngoài ý muốn, y nghe thấy lại thà rằng chưa từng nghe, cố gắng duy trì giọng nói ổn định, gian nan mở miệng: "...
Giang tông chủ đây là, hoàn toàn cự tuyệt... sao?"
Giang Trừng cố ép mình nhìn thẳng y, nói: "Đúng vậy."
Dừng một chút, "Xin lỗi."
Lam Hi Thần ngồi im rất lâu, cho đến khi sức lực cả cơ thể trở lại.
Y đỡ mặt bàn đứng dậy, khó khăn đứng vững, sắc mặt tái nhợt.
Môi mấp máy, cuối cùng cũng không thể che giấu nổi giọng nói run rẩy.
"...
Hoán đã hiểu."
Hôm sau quay về Vân Thâm Bất Tri Xứ, Lam Hi Thần bế quan.
Tin tức này nhanh chóng truyền đi, cộng thêm một vài lời đồn đãi trước đây, tin tức lập tức được thêm mắm dặm muối rồi biến thành: Giang Vãn Ngâm không biết điều, Trạch Vu Quân ngỏ lời bị cự tuyệt, nản lòng thoái chí bế quan không ra ngoài, vết thương vì tình sao có thể chữa khỏi...
Lời này đương nhiên cũng truyền tới Liên Hoa Ổ, Giang Trừng nghe vậy trầm ngâm suy nghĩ, cũng có thể xem là thật -- ngoại trừ đối tượng bị ngỏ lời kia bị lầm thôi.
Cũng tốt, Kim Lăng không bị cuốn vào vòng xoáy rối ren này là được rồi.
Không ai biết chuyện là tốt nhất, bao gồm cả hắn.
Nhưng hắn không tìm phiền phức, phiền phức lại tự tìm tới cửa.
Giang Trừng nhìn cháu ngoại từ Lan Lăng bôn ba ngàn dặm mà đến, mặt không biểu tình nói: " Sắp tới Thanh Đàm hội, ngươi không lo chuẩn bị mà chạy tới nơi này làm gì?"
Kim Lăng thấy bộ dạng hắn mặc kệ không liên quan tới mình, oán giận không thôi, "Hôm đó Trạch Vu Quân vội vã rời đi, sau khi trở về liền bế quan, nhất định là cữu cữu người giở trò quỷ!
Người đã nói gì với y?"
Giang Trừng nói: "Sao hả, ngươi đây là muốn thẩm vấn ta?"
Kim Lăng cả giận: "Nhất định là người đã nói gì đó tổn thương y!
Trạch Vu Quân người ta quan tâm người như vậy, người không quan tâm y một chút nào thì thôi đi lại còn tổn thương y!"
Giang Trừng câm nín, sao lại biến thành quan tâm mình, "Người Trạch Vu Quân quan tâm chính là ngươi đó được không?
Ta thấy ngươi cũng rất quan tâm y...
Ngươi thích y đến vậy sao?"
Kim Lăng nói: "Trạch Vu Quân tốt như vậy, ngoài cữu cữu người ra thì ai mà không thích chứ!"
Giang Trừng nói: "Ai nói ta..."
Hắn kết thúc lời nói, cắn môi thở dài, giơ tay đỡ trán, "...
Ngươi còn nhỏ, ngươi không hiểu."
Kim Lăng ghét nhất là những lời này, "Ta tốt xấu gì cũng đã làm tông chủ hai năm rồi, cữu cữu không cần phải cứ xem ta như tiểu hài tử!"
Giang Trừng ngẩng ra, ngẩng đầu nhìn về phía Kim Lăng, cái người đang đứng trước mặt mình tức giận chỉ thấp hơn mình nửa cái đầu -- từ khi nào, cháu ngoại nhỏ bé của hắn đã lớn như vậy.
Hai năm trước còn phải cần mình đến Kim Lân Đài dùng Tử Điện thay nó trấn áp cục diện, bây giờ đã có thể tổ chức Thanh Đàm hội ra hình ra dáng.
Tuy rằng nhiều lúc trước mặt mình nó vẫn thể hiện tính tình ấu trĩ như xưa, sẽ làm nũng chơi xấu hay khắc khẩu mà nổi giận...
Cho nên mới khiến mình dễ dàng quên mất, nó quả thật đã không phải là tiểu hài tử nữa.
Giang Trừng nhất thời có chút cảm khái, Kim Lăng hiểu lầm là hắn trầm mặc, cho rằng mình đã chọc hắn tức giận, ngữ khí lại dịu đi, "...
Cữu cữu, chuyện của người và Trạch Vu Quân, có lẽ ta không có quyền xen vào, chỉ là ta...
Không muốn thấy hai người mâu thuẫn cãi nhau."
Dừng một lát, "Nếu có chuyện gì khó xử, người không ngại nói ra, A Lăng cũng có thể giúp người suy nghĩ mà."
Lời nói Kim Lăng thành khẩn, ánh mắt chân thành tha thiết, đủ thấy là thật tâm muốn thay Giang Trừng phân ưu -- chỉ là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, Kim Lăng lại chẳng hề hay biết căn nguyên của mọi ưu phiền chính là bản thân mình.
Giang Trừng im lặng bình tĩnh nhìn hắn một lúc lâu, không dùng cớ lấy lệ để tống cổ hắn nữa, chỉ thở dài: "...
Ngươi để ta suy nghĩ lại đã."
Kim Lăng thấy thái độ hắn đã bình tĩnh, trong lòng vui mừng, nhìn là biết có chuyển biến tốt, tóm lại mục đích chuyến này đã đạt được, vì thế tiện thể khoe mẽ nói: "Vậy ta về Kim Lân Đài trước đây, bên kia còn một đống chuyện đang chờ!"
Giang Trừng rốt cuộc cũng cho hắn chút sắc mặt tốt, giả vờ tức giận nói: "Ngươi còn biết có một đống chuyện!
Mười ngày sau là Thanh Đàm hội, làm không tốt thì chờ bị bách gia chế giễu đi!"
Đang nói thì người đã chạy xa, giọng nói thiếu niên lanh lảnh truyền lại: "Lêu lêu lêu!
Sẽ không đâu!..."
Đợi hình bóng kim bào kia đi xa, thần sắc nhẹ nhàng trên mặt Giang Trừng lập tức biến mất, hắn lại ngồi ngã người lên ghế, chống cằm nhắm mắt lại, sau đó lại ngóc đầu lên đầy phiền não lo âu, một tia mệt mỏi nghi ngờ thoáng qua.
Có phải là đã... làm sai rồi?
Từ đầu đến cuối hắn đều đứng trên lập trường bảo hộ Kim Lăng, là cữu cữu cũng là trưởng bối, không muốn nó chịu khổ chịu ủy khuất.
Nhưng Kim Lăng nói hắn, nó đã trưởng thành, có thể tự mình làm chủ.
Công vụ cũng vậy, gia sự cũng thế, có lẽ chuyện tình cảm... cũng có thể.
Có lẽ hắn không nên tự chủ trường gây khó dễ nữa, đơn phương cự tuyệt Lam Hi Thần, ra quyết định thay Kim Lăng.
Nói cho cùng, đây là chuyện giữa hai ngươi bọn họ.
Chỉ là nếu, cuối cùng A Lăng thật sự lựa chọn ở bên cạnh Lam Hi Thần...
Dù sao đó cũng là chuyện đã dự kiến trước, trốn không thoát, hắn phải mặc kệ đối phương tự thừa nhận sao?
Hay là nên nhân lúc còn trong trứng nước mà bóp chết từ đầu?
Giang Trừng càng muốn sắp xếp manh mối rõ ràng thì càng trở nên lộn xộn rối rắm.
Nếu không phải Kim Lăng, hắn sẽ không phân tâm đến vậy; nếu không phải Lam Hi Thần, hắn cũng sẽ không rối rắm đến thế -- nếu đổi lại là người khác theo đuổi, tướng mạo, nhân phẩm, thân phận, gia thế...
Tóm lại muốn tìm ra khuyết điểm, chỉ dựa vào ánh mắt và tâm tính của Kim Lăng, mình thậm chí không cần nhúng tay cũng không cần phải lo lắng.
Nhưng hiện tại thì khác, chọn ngang chọn dọc chỉ sai lệch một cái tuổi tác, thậm chí giới tính cũng không thành vấn đề.
...
Trạch Vu Quân à Trạch Vu Quân, ngươi thật là biết cách làm khó ta.
Nghĩ đến cái tên này, suy nghĩ vô thức quay về ngày đó ở Kim Lân Đài, người nọ khẩn thiết bộc bạch thâm tình, biết rõ hi vọng mỏng manh vẫn cố giãy dụa, bóng dáng hồn phi phách lạc rời đi.
Trong lòng Giang Trừng nặng nề, ngồi phịch xuống.
Tưởng rằng dao sắc chặt đứt dây rối, thì ra là cắt không đứt, càng gỡ càng rối hơn.
Tự nhận không thẹn với lòng, rốt cuộc như nặng ngàn cân.
Có lẽ ban ngày suy nghĩ quá nhiều, ban đêm Giang Trừng lại nằm mơ.
Lúc này không có cẩu chỉ có người, một thanh niên một thiếu niên, một bạch y một kim bào, một người cúi đầu một người ngẩng mặt, một người mỉm cười một người vui vẻ.
Gió nhẹ lướt trên cỏ xanh lay động vạt áo, quả thật là một cảnh tưởng dịu dàng đẹp đẽ.
Hắn giống như một người ngoài cuộc khoanh tay đứng một bên, đột nhiên thiếu niên kim bào kia xoay người chạy về phía hắn, trong miệng gọi cữu cữu, giữa mày chấm nốt chu sa.
Thiếu niên đi đến trước mặt, bạch y nhân cũng vì thế nhìn sang đây, ánh mắt thâm tình xuyên qua màn sương trắng -- nhìn qua trong chốc lát, hắn vậy mà không thể phân biệt nổi đối phương đang nhìn về phía thiếu niên hay là chính mình.
Bạch y nhân nhìn hắn thật sâu, môi mấp máy: "Ta muốn trở thành... khắc cốt ghi tâm..."
Giang Trừng bừng tỉnh.
Hắn bật dậy, trong lòng còn thấy sợ hãi.
Lần này ngoại trừ cảm giác xấu hổ, còn có tiếng tim đập nhanh như gõ trống.
Một ngày trước Thanh Đàm hội, Giang Trừng tự mình tới Lan Lăng trước.
Kim Lăng đang bận rộn, chưa thể nghênh đón hắn, hắn ăn không ngồi rồi ở Kim Lân Đài đi dạo xung quanh, mọi việc đã bố trí sẵn sàng, chuẩn bị đầy đủ, việc đâu vào đấy.
Đi xung quanh một vòng xong chỉ hối hận vì mình tới sớm, bản thân ở đây có vẻ vô cùng dư thừa...
Kim Lăng xong việc liền tới gặp hắn, hỏi hắn có chuyện gì quan trọng.
Giang Trừng im lặng một lát, chỉ nói: "...
Không có gì."
Kim Lăng híp mắt nhìn hắn, đương nhiên không tin, "Cữu cữu, người đặc biệt tới đây trước một ngày, chẳng lẽ là tới chỗ ta ở ké?"
Giang Trừng: "..."
Trên mặt hắn không nhịn nổi, nghiến răng ken két.
Tiểu tử thúi, cứ cho là ta ở ké thì sao!
Không được sao!
Trong lòng mắng xong, ngoài miệng lại nói: "Bây giờ ngươi đang bận, sau khi Thanh Đàm hội kết thúc rồi nói cũng không muộn."
Kim Lăng nói: " Lúc đó sẽ có hơn nửa khách mời tìm tới, thật sự phiền phức, chi bằng bây giờ đang nhàn rỗi."
Lại nói, "Dù sao cũng chỉ dời việc lại một chút, không vội, ta nhân lúc nghỉ ngơi một lát."
Nói đến nước này, Giang Trừng cũng không muốn giả bộ ra vẻ nữa, dưới ánh mắt thúc giục của đối phương, ấp úng mở miệng: "...
Cũng không có chuyện gì, chỉ là hỏi ngươi một chút...
Ngươi cảm thấy Trạch Vu Quân thế nào?"
Kim Lăng: "..."
Hắn hoài nghi là tai mình bị hỏng rồi hay là cữu cữu bị đoạt xá.
Chỉ có vậy?
Tính là chuyện quan trọng gì?
Cữu cữu vậy mà từ xa chạy tới chỉ để hỏi mình chuyện này?
Hắn một bụng khó hiểu, thuận miệng đáp: "Trạch Vu Quân khá tốt."
Giang Trừng đương nhiên không hài lòng với câu trả lời này, lại nói: "Ta là nói, ngươi cảm thấy Trạch Vu Quân... là người như thế nào?:
Kim Lăng nghĩ ngợi, "Trạch Vu Quân là một người rất rất tốt."
Giang Trừng: "..."
Hắn không thể nhịn được nữa, gõ vào đầu Kim Lăng một cái, "Tiểu tử ngươi nghiêm túc một chút cho ta!
Đừng qua loa cho xong!"
Kim Lăng ôm đầu, lập tức tức giận, "Cữu cữu người đột nhiên hỏi chuyện này làm gì?
Không thể hiểu nổi!"
Giang Trừng chán nản đến mức nghẹn lời, thầm nghĩ mình thật vất vả mới hạ quyết tâm nói chuyện này với nó, tiểu tử này thật là không biết tốt xấu...
Nhưng hắn không nói thẳng ra, tiếp tục nói bóng gió, "...
Ngươi, chậc, thích ở chung với Trạch Vu Quân sao?"
Kim Lăng chỉ cảm thấy hắn hỏi vấn đề thật ngớ ngẩn đến cực điểm, "Đương nhiên là thích."
Giang Trừng cũng cảm thấy mình hỏi quá ngu xuẩn -- mẹ nó như này thì có thể hỏi ra cái gì chứ!
Thích là thích kiểu gì vậy!
Chẳng lẽ phải để Kim Lăng miêu tả tình cảm rung động một phen, còn mình lại phải phân tích một hồi sao?
Giết ta đi!
Hắn quyết định vẫn phải làm rõ ràng rành mạch.
Dứt khoát cắn răng nói: "Ta đây hỏi ngươi, có muốn để Trạch Vu Quân làm..."
"Đạo lữ" hai chữ này đến miệng chần chừ một hồi lâu cuối cùng cũng không dám nói ra.
Mở đầu như thế chưa đủ, lỡ dọa sợ hắn thì phải làm sao?
Nhưng cũng không thể để nó hiểu lầm ý mình, cho rằng muốn làm mai mối cho hai người bọn họ chứ?
Nói đi nói lại, chuyện của bọn họ mà mình cứ phải rầu rĩ thúi ruột, tại sao vậy chứ!
Vòng vo một hồi lâu cuối cùng vẫn chẳng khác nào đánh trống lui quân.
Kết quả Kim Lăng bên kia nghe lời này của hắn, càng nghĩ càng không đúng, cộng thêm mấy câu hỏi trước, cân nhắc cả buổi.
Chợt nhớ lại lời đồn đãi trong giang hồ mấy ngày nay, trong phút chốc như được có một đạo linh quang giáng xuống bổ trúng đầu, Kim tiểu tông chủ như đề hồ quán đỉnh, suy nghĩ thông suốt, bừng tỉnh đại ngộ.
"Cữu cữu, ta hiểu rồi!"
Kim Lăng la lên, thần sắc kích động không thể giấu, thậm chí còn có chút hưng phấn.
Lập tức cưỡng chế lại, tay để bên miệng, làm bộ làm tịch khụ khụ thành tiếng, đứng đắn vỗ vỗ bả vai Giang Trừng.
"Còn không phải là muốn để Trạch Vu Quân làm mợ ta sao!
Nếu là Trạch Vu Quân, thật sự hoàn mỹ, không thành vấn đề, ta hiểu."
Giang Trừng: "..."
Ngươi hiểu cái rắm.
Ngó lơ Giang Trừng đang xem thường tận mây xanh, Kim Lăng ngay lập tức nói một tràn dài đầy thấm thía, cái gì mà thật ra ta đã sớm muốn Trạch Vu Quân làm mợ thật tốt quá cữu cữu người yên tâm đoạn tụ cũng không sao A Lăng sẽ tuyệt đối bảo vệ hai người ai dám đàm tiếu ta đánh gãy chân kẻ đó...
Ồn ào đến mức khiến Giang Trừng đau đầu, muốn mở miệng kêu hắn câm miệng, rồi lại nghe thấy đối phương nói cữu cữu người quá vất vả về sau có Trạch Vu Quân bên cạnh người A Lăng cũng có thể yên tâm rồi.
Cháu ngoại đã trưởng thành của hắn nói như vậy, chớp đôi mắt to trong nhìn hắn.
Giang Trừng rốt cuộc cũng không thể nói thành lời.
...
Cữu cữu thật cảm động, chỉ tiếc ngươi hiểu lầm rồi.
Hắn do dự một lúc lâu sau, vẫn chưa nói rõ tình hình thực tế.
Thứ nhất là không muốn để Kim Lăng thất vọng nhanh đến vậy, thứ hai là lo lắng liên lụy đối phương bị phâm tâm, vẫn nên đợi Thanh Đàm hội kết thúc rồi lại giải thích rõ ràng sau.
Vừa vặn lúc này môn sinh có việc tìm tới, hai người đang nói chuyện với nhau, Giang Trừng liền tự mình tránh đi.
Vừa đi vừa nghĩ, bất tri bất giác thấy buồn cười.
A Lăng trong đầu nó toàn là thứ gì đâu, vậy mà lại đặt mình và Lam Hi Thần cùng một chỗ...
Bất thình lình, cảnh tượng trong mơ ngày ấy hiện lên, cỏ xanh mướt, một cặp đôi, một đôi mắt sâu thẳm từ xa nhìn lại đây, quần chúng trở thành người trong cuộc, còn người trong cuộc thì lại biến mất.
Bước chân ngừng lại, Tự giễu thầm bản thân suy nghĩ hoang đường.
Một người rõ ràng như ánh trăng ấm áp, chiếu rọi Vân Thâm như dòng nước suối chảy trong khe núi, là Kim Lân Đài Kim tinh tuyết lãng, mà không phải-- sao có thể là Liên Hoa Ổ đầy rẫy bụi gai, ngập trong vũng bùn.
Ngày hôm sau, Thanh Đàm hội khai mạc, khách khứa bách gia kéo đến đông đảo.
Vân Mộng Giang tông chủ đương nhiên là người đến đầu tiên, sau đó nhóm gia chủ cũng yên vị theo chỗ ngồi, chỉ có một vài người chủ động hỏi thăm hắn.
Giang Trừng tập mãi thành quen, còn đang nghĩ xem mấy nhà vừa rồi đi vòng qua có phải còn thiếu Giang gia mấy khoản chưa thanh toán hay không, chợt nghe thấy người ngoài cửa cao giọng truyền báo: "Cô Tô Lam thị, Lam tông chủ đến --"
Giang Trừng vô thức ngẩn ra, Lam Hi Thần xuất quan nhanh vậy sao?
Ngày ấy bộ dạng đối phương bị chịu đả kích rõ ràng trước mắt, từ đó đến nay đã bế quan nửa tháng không ra ngoài, hắn cho rằng sẽ thêm một lúc lâu nữa...
Hay là nói đã nghĩ thông suốt, từ bỏ rồi?
Một khắc nhìn thấy người kia mới biết chính mình đã đoán sai.
Lam Hi Thần nhìn qua tựa như đã gầy đi, sắc mặt lộ vẻ tiều tụy, nhưng vẫn giữ phong thái nhẹ nhàng như trước, Trạch Vu Quân ôn tồn lễ độ.
Y chậm rãi bước vào, hàn thuyên với một vài vị gia chủ quen biết đến thăm hỏi, lúc ánh mắt cuối cùng cũng dừng trên người Giang Trừng, nụ cười trên mặt rõ ràng khựng lại trong chốc lát.
Không khí xung quanh đột nhiên an tĩnh, mọi người ở đây có tin tức nào mà không biết, vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai người, chỉ đợi xem kịch vui.
Chỉ thấy Lam Hi Thần tiến lên vài bước, đoan trang hành lễ, nói: "Giang tông chủ."
Giang Trừng đứng dậy đáp lễ, nói: "Trạch Vu Quân."
Cũng không nói thêm câu nào nữa, Lam Hi Thần xoay người đi về hướng đối diện, ngồi xuống ở vị trí của Cô Tô Lam thị.
Đám người đang hóng chuyện hoàn toàn thất vọng, không khí lại bắt đầu ồn ào.
Giang Trừng thì không bình tĩnh giống như vẻ bề ngoài.
Trong lúc Thanh Đàm hội diễn ra, lúc đầu hắn còn chú ý đến Kim Lăng chủ trì, nhưng mọi thứ tiến triển thuận lợi không có gì ngoài ý muốn, nội dung đề tài cũng không có gì thu hút, nên dần dần thất thần.
Hắn duỗi tay nâng ly trà, đưa đến bên môi, nương theo động tác uống trà che giấu ánh mắt nhìn qua chỗ ngồi đối diện.
Một thoáng này thật sự không ổn, đúng lúc chạm phải ánh mắt Lam Hi Thần, một ngụm trà suýt nữa sặc trong cổ họng.
Hắn xấu hổ đặt ly trà xuống, lau đi khóe miệng.
Nhìn lại lần nữa, đối phương đã rũ mắt xuống, dường như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng hắn tin chắc mình không nhìn lầm.
Quả nhiên, Trạch Vu Quân vẫn để bụng chuyện ngày ấy...
Giang Trừng nghĩ, thật đau đầu.
Không thể không thừa nhận, cái gì mà đạo lý, đắc tội quân tử còn phiền phức hơn cả đắc tội tiểu nhân -- bởi vì sẽ khiến ngươi phải cẩn thận từng chút, lương tâm bất an.
Thanh Đàm hội tổ chức suốt ba ngày, ngày thứ tư sau khi ngọ yến tuyên cáo kết thúc, nhóm gia chủ bách gia có người rời đi, có người lưu lại bắt chuyện với nhau.
Giang Trừng đứng dựa vào cây cột, vốn định đợi người đi hết, nhưng thấy Lam Hi Thần trò chuyện với người khác xong liền muốn rời đi, hắn bất chấp đang có nhiều người, tiến lên giữ cánh tay ngăn y lại, "Trạch Vu Quân xin dừng bước."
Lam Hi Thần dừng bước chân, ngón tay tùy ý đặt trên Liệt Băng bên hông hơi siết lại.
Nhìn về phía Giang Trừng, thần sắc giữ nguyên nói: "Giang tông chủ có việc sao?"
Giang Trừng cố tình để ý y, cho nên không hề bỏ qua động tác nhỏ đó.
Hắn vốn muốn đến một nơi yên tỉnh nói chuyện với người kia, nhưng trước mắt thấy vậy lại lo lắng sẽ bị cự tuyệt -- không nhịn được mà do dự, chỉ đơn giản ngay lúc này, nói ra những lời được châm chước thật kĩ: "...
Hôm đó, ngươi nói bản thân mình để tâm đến nhiều người, không thể sống chân thật...
Cũng không hẳn là như vậy."
Cánh tay hắn giơ lên, chỉ về hướng hội trường, "Những người đó tìm ngươi, có lẽ vì một phần giao tình, cũng có sở cầu, nhưng ngươi đối với bọn họ, chưa bao giờ là sắc mặt hư tình giả ý, Giang mỗ đã thấy, ngươi cũng từng gặp, ngươi nên biết những từ đó không hề dính dáng gì đến ngươi."
Giang Trừng mở miệng nói chuyện một tràn, hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Lam Hi Thần.
Y không rõ vì sao hắn đột nhiên nhắc lại chuyện ngày đó, "Giang tông chủ ngươi... lời này có ý gì?"
Giang Trừng hạ tay bên người, tay siết chặt thành quyền, nói: "Ý ta là, ngày ấy ta cự tuyệt ngươi, không phải bởi vì ngươi không tốt... chính là ngược lại", hắn dừng một chút, "Trạch Vu Quân, ngươi thật sự rất tốt."
Mấy chữ này tuy vô cùng đơn giản, nhưng từ miệng Giang Trừng nói ra lại là thứ đáng quý hơn bất cứ lời tán dương nào.
Nhưng cũng chính là vì nói ra từ miệng Giang Trừng, Lam Hi Thần nghe vào tai lại càng khó chịu hơn bất cứ ai.
Cho dù là ngươi nói như vậy... nhưng bất luận thế nào cũng không lọt vào mắt người -- vậy thì đâu có ý nghĩ gì.
Áp lực nhiều ngày tích tụ khiến cho cảm giác chua xót từ tận đáy lòng tràn ra.
Y rũ mắt im lặng không nói, chỉ nghe Giang Trừng tiếp tục: "Cho nên, lúc trước nghe nói ngươi bế quan...
Chỉ mong ngươi, nghĩ thoáng một chút."
Lam Hi Thần lộ ra một nụ cười ảm đạm, "...
Cảm tạ Giang tông chủ, tại hạ đã thông suốt."
"Thông suốt?
Vậy, vậy thì tốt," Giang Trừng nghe vậy nhẹ nhõm thở ra một hơi, vì Kim Lăng cũng không chỉ vì Kim Lăng, giọng nói dịu đi không ít, "Có cái gọi là *Thiên nhai hà xứ vô phương thảo, Trạch Vu Quân ưu tú như vậy, ngày nào đó nhất định có thể tìm giai nhân khác..."
*Câu thơ trong Điệp luyến hoa - Xuân Tình: nghĩa là Chân trời góc bể nơi nào không có cỏ thơm (người đẹp).
"-- Không." hiếm khi thấy Lam Hi Thần vậy mà cắt ngang lời hắn, "Tại hạ thông suốt chính là, ta sẽ không làm phiền ngươi... làm phiền hắn nữa, sẽ không quấy rầy hắn, sẽ coi hắn như bằng hữu..."
Nói tới đây đầu lưỡi đắng ngắt, "Nếu hắn vẫn nguyện ý, làm bằng hữu với ta."
Ngụ ý trong đó Giang Trừng có thể hiểu được, "Ngươi...
Vậy ngươi đối với hắn..."
Lam Hi Thần bình tĩnh nhìn hắn nói: "Phần tâm ý này, chưa từng thay đổi, cũng sẽ không thay đổi."
Hô hấp Giang Trừng đình trệ.
Hắn biết Lam Hi Thần trọng tình, nhưng không ngờ lại thâm tình đến mức này.
Trái tim vừa hạ xuống lại treo lên lần nữa, lơ lửng giữa lồng ngực, bị nhéo đến phát đau.
Hắn vốn dĩ đã nghĩ đến, một trái tim chân thành của Lam Hi Thần, nếu Kim Lăng đối với y có vài phần hữu ý, thì chính mình có thể rút lại lời nói ban đầu, không cản trở nữa.
Nhưng lúc trước Kim Lăng lại hiểu lầm thành cái gì mà 'mợ', thật sự không giống như có ý với Lam Hi Thần...
Vậy lúc này bản thân mình nên cho qua hay là kiên trì?
Nếu kiên trì, không khỏi cảm thấy hổ thẹn với Lam Hi Thần; nhưng nếu cho qua, đối phương lại đâm đầu vào tường, chẳng lẽ không phải càng thương tâm sao?
Ngày ấy từ biệt ở đình hóng gió, hắn không muốn gặp lại y... mà đau lòng đến vậy.
"...
Trạch Vu Quân, ngươi tội gì."
Giang Trừng cuối cùng đành thở dài một tiếng, "Hắn đối với ngươi...
Không đáng để ngươi chịu đựng như thế.
Chi bằng ngươi vẫn cứ... thu hồi lại đi."
Lam Hi Thần vẫn chăm chú nhìn hắn như vậy, nhìn thật lâu thật thâm sâu, phảng phất như đã đem thâm tình cả cuộc đời này chôn giấu vào trong đó.
Chỉ là khi mở miệng, lời nói rõ ràng: "Ta nói rồi, vật ta đã cho đi, thì sẽ không lấy lại nữa."
Vật cũng tốt, tình cũng được -- tấm lòng cũng vậy.
Đã cho người, thì sẽ không hối hận.
Giang Trừng lại hít thở không thông, lúc này không phải là đình trệ nữa, mà là gần như không thở nổi -- lại nữa, lại là ánh mắt này, ngày ấy ở dưới đình khi nói ra tiếng lòng, đêm đó trong mộng cảnh khi nhìn về phía mình -- ánh mắt này quá thâm tình, quá tha thiết, quá sâu nặng, hắn không thể chịu nổi, hắn không thở được -- cho dù là bất cứ ai đối diện với ánh mắt như vậy, đều đủ khiến người đó sinh ra cảm giác chính mình đang bị nhìn chằm chằm, sẽ mong đợi, sẽ nảy sinh cảm tình -- sẽ tạo ra ảo tưởng thâm tình.
Nhưng ảo tưởng chung quy cũng chỉ là ảo tưởng.
Hắn thậm chí có hơi... ghen ghét Kim Lăng.
Giang Trừng đè nén cảm xúc khó tả nổi lên trong lòng, môi mấp máy, chỉ cảm thấy khô khốc vô cùng , "...
Chỉ là, hắn không có tình cảm với ngươi...
Ngươi..."
Hắn rốt cuộc không thể nói ra được.
Hắn cảm thấy không thể nói thêm gì nữa.
Mà Lam Hi Thần cũng sắp nghe không nổi nữa -- ngay từ lúc bắt đầu đối mặt với Giang Trừng, ngoài mặt y bình tĩnh bao nhiêu thì trong lòng dày vò bấy nhiêu.
Chỉ làm bằng hữu, không quấy rầy -- nói thì thật hay, nhưng mà đặt tay lên ngực tự hỏi, y làm được sao?
Cho dù giờ khắc này, y chỉ nghĩ muốn nhìn hắn, cũng muốn mở miệng hỏi lại chuyện ngày hôm ấy, chẳng sợ bị cự tuyệt lần nữa...
Chỉ là y không dám, y lùi bước.
Nhưng vì sao chuyện tới nước này, Giang Trừng vẫn cứ không buông tha?
Vì sao còn phải vạch rõ miệng vết thường, báo cáo một cách rõ ràng với y, nói y phải làm rõ chân tướng một lần nữa?
Cuối cùng y cười đến thảm thương, giọng nói có vài phần run rẩy: "...
Nếu không có tình, vậy thì vì sao... phải chạy tới tìm ta, nói chuyện này với ta...?"
Giang Trừng nghe vậy, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, ngạc nhiên trừng to mắt, "...
A Lăng tới tìm ngươi?
Khi nào?"
Sao ta lại không biết?
Các ngươi...
đã nói gì?
Lam Hi Thần ngẩn người, mắt cũng trợn to, "...
Vì sao đột nhiên nhắc tới Kim tông chủ?"
Giang Trừng càng thêm kinh ngạc, "Đây không phải đang nói chuyện của ngươi và hắn sao?"
Lam Hi Thần gần như khiếp sợ, "Sao có thể sẽ là ta và Kim...
Kim..."
Giang Trừng: "..."
Lam Hi Thần: "..."
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Giang Trừng như lạc trong mây mù, trong đầu đầy hoang mang, hoài nghi Lam Hi Thần choáng váng, hoặc chính là mình choáng váng.
Không phải y với Kim Lăng?
Không phải Kim Lăng?
Không phải Kim Lăng thì y tặng nhiều quà như vậy làm gì?
Không phải vì Kim Lăng thì y chạy đến Liên Hoa Ổ làm gì?
Không phải vì Kim Lăng, y cần gì phải lo lắng lấy lòng mình, còn nói những lời đó với mình... những lời đó...
Trong đầu loạn thành một đoàn, có cái gì đó loáng thoáng dần hiện ra, hình dáng mơ hồ, lờ mờ.
Trong tiếng tim đập vang dội, hắn do dự vươn tay ra, xua tan đi mảng sương mù muốn xem đến tột cùng là cái gì --
Bản thân rơi vào một cái ôm vô cùng ấm áp.
Giờ khắc này Lam Hi Thần vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.
Y mơ hồ đoán ra vì sao Giang Trừng lại sinh ra những hiểu lầm vớ vẩn như vậy, nhưng không ngờ lại vừa lâu vừa nhiều đến thế; y lập tức nhận ra lí do đối phương cự tuyệt mình không phải là cự tuyệt vì bản thân hắn, như vậy có phải là y vẫn còn hy vọng có một cơ hội hay không?
Ý niệm ấy vừa xuất hiện liền không thể đè nén được.
Tình cảm vương vấn bấy lâu hóa thành hồng thủy ngập trời, y như người sắp chết đuối gặp được một mảnh thuyền trôi nổi giữa biển khơi -- vậy nên y tiến lên, bắt lấy nó, ôm chặt lấy hắn.
Y gắt gao ôm lấy Giang Trừng thật chặt, cảm giác vui mừng vì mất rồi tìm lại được, như thể may mắn sống sót qua kiếp nạn.
Y muốn lớn tiếng hét lên, nói cho hắn biết thật rõ ràng -- "Tình chi sở chung, trước nay đều là ngươi."
Chỉ là ngươi, chỉ có ngươi.
Người trong lồng ngực khẽ run rẩy, không phản ứng lại, không nói gì, chỉ thấy chân tay cứng đờ không hề thả lỏng, tựa hồ đã âm thầm cho Lam Hi Thần biết đáp án không phải điều y mong chờ.
Lam Hi Thần vừa phát hiện liền như bị tạt một gáo nước lạnh vào đầu, lập tức cảm thấy lạnh lẽo từ đầu đến chân.
Y cực kỳ chậm rãi, cũng cứng đờ giống vậy, vòng tay đang ôm lấy buông xuống.
Cảm giác bất lực ập đến như thủy triều, y nghĩ, là mình đã quá lạc quan.
Mà lúc này đây, nếu lại bị cự tuyệt lần nữa,... y không biết chính mình liệu có thể chấp nhận được hay không.
Giang Trừng đứng trước mặt y, tựa như vẫn còn đang ngây ngốc, vẫn không hành động cũng không nói lời nào, mắt cũng không nhìn y.
Trái tim Lam Hi Thần treo ở cổ họng, cẩn thật mở miệng thử: "...
Giang tông chủ?"
Giang Trừng như tỉnh lại từ trong mộng, rồi lại như chưa tỉnh, ánh mắt rối loạn, miệng hàm hồ nói: "...
Ta, ta nhớ ra còn có việc, đi trước..."
Trái tim Lam Hi Thần hoàn toàn rơi xuống.
Y giật giật khóe môi, không nói nên lời.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn Giang Trừng xoay người, bước vài bước -- "Đông!"
Đầu đập vào cây cột phía sau.
Lam Hi Thần: "..."
Lần này tiếng động vô cùng vang, người nghe cũng thấy đau đầu, những người trong phòng đang sôi nổi liền nhìn qua phía này.
Giang Trừng lùi lại nửa bước, vòng qua cây cột tiếp tục bước về phía trước, vừa đến trước cửa, Lam Hi Thần bước theo phía sau vội vàng lên tiếng: "Giang..."
Đã muộn, Giang Trừng bị ngưỡng cửa cứng ngắc ngán chân té ngã -- Bụp!
Mặt úp xuống đất, tư thế cẩu ngịch đất không sai một phân.
Lam Hi Thần: "..."
Tư thế này thật sự không lịch sự cho lắm, nhưng mà Giang Trừng chỉ đơn giản bò dậy, bụi bẩn không thèm phủi, vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng phía trước là mấy trăm bậc thang trải dài từ trên xuống dưới.
"Giang tông chủ!"
Con ngươi Lam Hi Thần co rút -- Bậc thang Kim Lân Đài cao cỡ nào, ngã xuống đau đến mấy, y từng tận mắt nhìn thấy.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, y lập tức vận khí dưới chân phóng người, thi triển khinh công bay đến, nhanh chóng bắt được Giang Trừng vừa bước hụt chân, tiếp được hắn vào lòng.
Tuy là đuổi kịp, thế nhưng không thể cản lại, hai người ôm nhau thành một khối lăn nhanh từ trên bậc thang xuống.
Cú lăn này kéo dài ước chừng cả trăm bậc thang, mãi đến khi chạm tới một bậc đá rộng hai người mới rốt cuộc dừng lại.
Lam Hi Thần lót bên dưới ngã đến thất điên bát đảo, bạch y dính đầy bụi đất, tóc dài tán loạn không thôi, cả người ê ẩm đau nhức.
Giang Trừng được y bảo hộ trong lồng ngực cũng không tốt hơn là bao, phát quan trên đầu lệch sang một bên, búi tóc bung ra, trên trán còn bị sưng lên một cục.
Hắn vùi đầu vào người Lam Hi Thần, vẫn không nhúc nhích không đứng dậy.
Ngược lại không phải là hồn lìa khỏi khác -- mà cú ngã này, cho dù là ai cũng sẽ bị ngã đến mức tỉnh táo.
Chỉ là cảm thấy mất mặt vô cùng sâu sắc, dứt khoát nằm bất động còn hơn.
Hắn đang ảo não tính giả chết luôn cho xong, chợt thấy người dưới thân run lên -- chính là kiểu đang nhịn cười, cười đến mức run bần bật từ trong ra ngoài.
Giang Trừng bỏ cuộc, bật người dậy nhìn về phía y, tức giận nói: "Cười cái gì?"
Đúng vậy, Lam Hi Thần nghĩ, cười cái gì đây?
Rõ ràng là cả hai người đều bị ngã đến mực chật vật, không còn sót chút hình tượng nào -- nhưng nghĩ đến vừa rồi, người trong lồng ngực còn có bộ dạng đi đứng lảo đảo, ý cười cuối cùng cũng không thể ngăn nổi.
Tựa như qua cơn mưa trời lại sáng, cầu vồng xuất hiện, cảm xúc buồn bã mất mát hóa thành hư không.
Muốn thoải mái cười vui vẻ, lớn tiếng hơn vang, muốn bế người trong lòng giơ lên cao xoay vài vòng.
Mà Giang Trừng nhìn đôi mắt y chứa đầy ý cười, chỉ cảm thấy chính mình thật đúng là dại dột -- hình bóng trong đó, rõ ràng trước đến nay đều chỉ có mình.
Chỉ có thể nói là người trong cuộc mê man, kẻ bàng quan lại tỉnh, thì ra ngay từ đầu đều đã nghĩ sai rồi.
Chỉ nghĩ là vị khách không mời mà đến xâm nhập mộng cảnh, thì ra là vì bản thân mình không dám nhìn thẳng tâm tư.
Vậy thì, hiện tại thì sao?
Lam Hi Thần ngẩn mặt nhìn hắn, trong ánh mắt xen kẽ ý cười và thâm tình miên man, "Không biết hiện tại, Giang tông chủ có nguyện ý cho tại hạ một cơ hội hay không?"
Một vở bi hài kịch trời xui đất khiến này không biết nên khóc hay cười, giờ khắc này rốt cuộc cũng phải kết thúc.
Giang Trừng nghĩ, bản thân còn nợ một câu hồi đáp cho đối phương.
...
Nhưng mà không cần phải hỏi trong tình huống chật vật như vậy chứ.
Hắn bĩu môi, muốn đứng lên nhưng bị Lam Hi Thần kéo lại, eo bị giữ chặt không thể động đậy.
Giơ tay muốn hất đối phương ra, lúc này mới phát hiện trên cổ tay không biết từ khi nào lại bị mạt ngạch vân mây quấn lấy, theo từng động tác vừa rồi, mạt ngạch hoàn toàn rơi xuống khỏi trán Lam Hi Thần.
Giang Trừng: "..."
Hắn thề với trời, là mạt ngạch động thủ trước.
Nhưng chủ nhân của mạt ngạch lại vô cùng hứng khởi.
Lam Hi Thần cười rộ lên, đó là nụ cười mà từ nay về sau, nửa đời còn lại của Giang Trừng sẽ còn nhìn thấy rất nhiều rất nhiều lần nữa.
"Vậy thì Hoán xem như, đây chính là câu trả lời của Vãn Ngâm."
Fin.
-----------