[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Game Hoa Diệc Sơn Tâm Chi Nguyệt - Cốt Truyện Chính
Chương 9 - 1: Mưa tên
Chương 9 - 1: Mưa tên
Mùi mục nát trong không gian chật chội này càng lúc càng lấn át, tựa hồ như một đám mây đen bao phủ lấy trái tim tất thảy mọi người.
Những khối thân thể đen kịt biến thành từng đám mây mù, bị giam cầm trong hố cạn.
Trong mắt ta, tứ chi không còn là tứ chi, mà là vực sâu vô tận được dệt nên.
Cảm giác lạnh lẽo bao trùm đỉnh đầu ta, dần dần đóng băng ta lại.
Mọi người cũng lặng thinh, chẳng biết phải phản ứng ra sao.
Ta biết nỗi bi thương không tên trong lòng mình đến từ đâu, thân thể cháy đen, rõ ràng là bị thiêu đốt.
Dấu vết quanh hố cạn cũng nói cho ta biết đây chính là hiện trường.
Nghĩa là———— hơn chục người sống sờ sờ, bị cuốn vào biển lửa ở nơi này, cho đến khi những thân thể quấn lấy nhau do đau đớn, trở nên mãi mãi cứng đờ.
Đó là nỗi đau đớn đến nhường nào?
Kẻ phóng hỏa lại là ác quỷ phương nào?
Ta nghĩ, bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng này cũng sẽ nảy sinh nghi vấn như vậy trong lòng.
Tuyên Vọng Quân và Sở Ngu sau khi chịu chấn động ban đầu thì cực nhanh chóng bình tĩnh lại, còn ta và Quý Nguyên Khải có lẽ vì lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng như vậy, mãi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Sở Ngu: Ít nhất mười bộ.
Giọng Sở Ngu phủ một lớp băng giá, sau khi bình tĩnh lại đã bắt đầu quan sát các chi tiết trong mật thất này.
Cả mật thất đều có dấu vết bị lửa tàn phá.
Sau khi nghe thấy con số kinh hoàng đó, suy nghĩ của ta bỗng trở nên mất kiểm soát.
Ta: Chúng ta là theo dấu hiệu đến đây, mà dấu hiệu là... huynh trưởng để lại, vậy trong hơn chục người này, liệu có một bộ nào là của...
Vừa nghĩ đến khả năng đó, ta lập tức bắt đầu tìm kiếm dấu vết quen thuộc trong mật thất, cho đến khi một bàn tay lạnh lẽo vỗ vai ta.
Tuyên Vọng Quân rất trấn tĩnh, nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của hắn, ta lập tức tỉnh táo hơn nhiều ——— nơi này không đơn giản như những gì mắt thấy.
Tuyên Vọng Quân: Dấu hiệu được khắc sau khi sự việc xảy ra.
Tuyên Vọng Quân chỉ vào dấu hiệu không mấy rõ ràng đó.
Ta nhìn kỹ, chỉ thấy bức tường đá bị khói hun đen đã bị dấu hiệu khắc lên.
Nếu có dấu hiệu trước rồi mới có vụ phóng hỏa, những vết khắc đó cũng sẽ bị hun đen.
Nhận ra điều này, ta thở phào nhẹ nhõm, mặc cho tim mình đập như trống.
Quý Nguyên Khải: ...Hoa Hạo Vũ, ngươi quá đáng lắm rồi đấy, làm tiểu gia ta cũng giật mình.
Sở Ngu xem xét môi trường xung quanh xong, nhìn Tuyên Vọng Quân một cái.
Tuyên Vọng Quân khẽ bí mật gật đầu, sau đó Sở Ngu mới trượt xuống theo sườn dốc.
Quý Nguyên Khải: Thế nào, thế nào?
Bọn họ... bọn họ là ai, có thể nhìn ra không?
Sở Ngu đi một vòng trong hố, không lâu sau liền leo lên.
Sở Ngu: Không thể nhìn ra, tất cả đều lẫn lộn vào nhau, không thể nhận dạng.
Lại một trận im lặng.
Tuyên Vọng Quân: Rời khỏi đây trước đã.
Khi bước ra từ đường hầm tối, trời đã tối sầm.
Rời khỏi không gian ngột ngạt đó, sắc mặt của mọi người đều thoải mái hơn nhiều.
Chỉ là cảnh tượng u ám kia, cũng không thể lập tức xóa khỏi lòng mọi người được.
Tuyên Vọng Quân: Người chết là chuyện lớn.
Sau khi điều tra rõ ràng chuyện này thì hãy sớm thu thập họ, nhập thổ an táng.
Sở Ngu: Ta đi cùng ngài.
Ta thầm quyết định cùng đi thu thập thi thể.
Bất luận khi sống họ là ai, sau khi chết tất cả đều trở về cát bụi.
Xương cốt đã lạnh, sự thật thế nào, cứ giao cho sau này hẵn tính.
Chỉ là không biết, có liên quan gì đến huynh trưởng của ta không...
Chúng ta đưa ra đủ loại suy đoán về thân phận của thi thể, vẫn chưa có kết luận.
Xa xa vang lên một tràng tiếng giày sắt khiến chúng ta nhìn sang.
Mấy tên quan binh sắc mặt nghiêm túc, bao vây lối vào, cũng chặn đường đi của chúng ta.
Sở Ngu: Kẻ nào dám cản đường?!
Không ai đáp lại, Sở Ngu còn định tiến lên chất vấn thì bị Tuyên Vọng Quân ngăn lại.
Ta quay đầu nhìn lại, mấy tên quan binh từ lối vào tiến vào, có lẽ là những người đến điều tra vụ hỏa hoạn.
Mưa phùn mang theo chút lạnh lẽo, sự lãnh đạm của binh lính lại thêm một phần băng giá.
Khoảng một khắc sau, binh lính bước đi đều tăm tắp xuyên thẳng ra từ mật đạo.
Cùng lúc đó, lại một trận tiếng vó ngựa từ xa đến gần.
Tuyên Vọng Quân khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía trước, đôi mắt màu hổ phách xuyên qua màn mưa, dừng lại trên bóng đỏ đó.
Chỉ thấy Chiêu Dương Đại Công chúa cưỡi bạch mã, xé toạc làn sóng binh lính, tiến đến gần chúng ta.
Quan binh: Tham kiến Đại Công chúa điện hạ!
Khi các binh sĩ đồng thanh hô vang, chúng ta nhìn nhau, hành lễ theo nghi thức của học sinh.
Chỉ có Tuyên Vọng Quân đứng ở vị trí đầu, không hề lay động.