Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT/END] NỢ EM ANH TRẢ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404941916-256-k974913.jpg

[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Tác giả: ghienanlau
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

⚠ Chắc là có biến tính...

NỢ EM ANH TRẢ

Tác giả: Cẩm Sắt Mịch Tuyết

Thể loại: Hiện đại, ABO, HE

==============================

Hai A yêu nhau suốt ba năm, bạn trai làm nghề đạo diễn chê tôi không thể bị đánh dấu.

Tôi treo dây cáp bị thương, còn gã thì đi hú hí với Omega.

Được thôi, nợ em thì anh trả.

Tôi trói ngay anh ruột của gã - vua màn ảnh Án Thời Cẩn lại.

Anh mắng tôi trơ tráo, nhưng khi tôi ngồi vào lòng anh, đoá hoa cao ngạo kia lại khàn giọng bảo:

"Nhanh lên, em muốn cạ đến tróc da luôn à?"

Sau đó, tôi sững sờ nhìn hai vạch đỏ chói hiện lên trên que thử.

Bạn trai cũ lại đỏ mắt lao đến: "Thằng nào biến em thành Omega?

Con của thằng nào?"

================================

CÒN TIẾP

*

QC: (Truyện chưa được beta nên sẽ có sai sót, vui lòng góp ý nhỏ nhẹ cho tui nhe 🙆‍♀️)

*

#onhocuagio_doanvanbl
#onhocuagio_noemanhtra
#anlaukhum_doanvanbl
#anlaukhum_noemanhtra



showbiz​
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 01


Sinh nhật hôm ấy, tôi còn đang tăng ca trong đoàn phim.

Ngóng trông cả ngày, nhưng Án Hoành - bạn trai tôi - lại chẳng có phản ứng gì.

Mãi đến nửa đêm mới nghe thấy tiếng tin nhắn.

Tôi cầm điện thoại lên, ngẩn người nhìn dòng chữ gã gửi đến:

[Lập tức đến thành phố B, mang storyboard qua cho anh.]

Gã quên sinh nhật tôi rồi.

Chẳng qua là bảo tôi đi đưa đồ mà thôi.

Không muốn ảnh hưởng đến tiến độ của đoàn phim, tôi cắn răng lên chuyến bay đêm, vừa hạ cánh đã phát sốt.

Đoàn phim đóng trên núi, tôi lê lết ba tiếng mới tìm thấy Án Hoành.

Gã nhận storyboard mà cũng chẳng thèm ngẩng đầu nhìn.

"OK, em đi được rồi đó."

Hai Alpha ở bên nhau vốn đã rất khó.

Chúng tôi vẫn luôn phải yêu đương lén lút.

Vì tôi mà Án Hoành bỏ nhà ra đi, một thân một mình đến thành phố nơi tôi sinh sống, bắt đầu lại từ con số không.

Lúc khó khăn nhất, gã đi làm ban ngày, tối đến còn đi ship đồ ăn, chỉ vì muốn để dành tiền mua cho tôi một chiếc nhẫn vào sinh nhật năm hai mươi hai tuổi.

Nhưng từ khi nào, gã lại trở nên lạnh nhạt như thế?

Cuối cùng, tôi nhịn không được mà hỏi:

"Án Hoành, anh biết hôm nay là ngày gì không?"

Gã châm một điếu thuốc rồi cau mày, đáp:

"Ngày gì cơ?

Không biết."

"Không phải ngày mai em còn có lịch quay à, sao còn chưa đi?"

Thậm chí gã còn không thèm mời tôi uống một ngụm nước.

Tôi cười tự giễu, xoay người rời đi.

Đến cuối cùng, cũng chẳng nói thêm điều gì.
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 02


Tôi tức tốc trở về đoàn phim ngay trong đêm, chưa kịp nghỉ ngơi đã đến lượt mình lên diễn.

Kết quả hôm đó gió lớn, dây cáp vừa được kéo lên thì bị thổi lệch, cả đội kỹ thuật kéo lại cũng không kịp.

Lúc rơi xuống, tôi nằm bất động, lưng bê bết máu, quản lý và trợ lý hoảng hốt, còn đoàn làm phim thì vội vàng gọi cấp cứu.

Khi đưa tôi lên xe cứu thương, trợ lý còn loay hoay lấy điện thoại tôi ra gọi cho Án Hoành.

Cậu ta vội đến mức rớt nước mắt:

"Sao anh Hoành không bắt máy chứ."

"Nhỡ nặng quá thì anh ấy không được gặp anh lần cuối mất."

Quản lý hết chịu nổi, vỗ vào đầu cậu trợ lý: "Nói bậy gì vậy thế?"

Tôi đau đến nghiến răng, nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa đầu cậu:

"Anh ấy cũng đâu phải bác sĩ, có đến cũng có tác dụng gì đâu?"

May mà không gãy xương, chỉ là lưng tôi phải bị khâu mười mấy mũi, thậm chí tôi còn không dám giơ tay lên vì đau quá.

Cậu cứ thế gọi tiếp cho Án Hoành, cuối cùng gã cũng bắt máy.

"Anh Hoành, em bị rơi..."

Tôi chưa nói hết thì phía bên kia đã vang lên những tiếng rên rỉ khe khẽ.

[Anh Hoành, đánh dấu em mạnh hơn, sâu hơn nữa đi anh.]

[Omega đúng là hăng thật.]

Giọng Án Hoành khàn khàn, xen lẫn sự thỏa mãn: [Quen Alpha chán vaxi, không đánh dấu được, giờ có đến gần cũng thấy mắc ó.i.]

Không biết điện thoại rơi xuống sàn từ khi nào.

Hoá ra khi tôi rơi từ dây cáp xuống, gã đang làm này làm nọ bên một Omega khác.

Tôi cố nhoài người để nhặt điện thoại lên, nhưng vết thương ở lưng như nối thẳng vào tim, đau đến nghẹt thở.

Hôm tôi ra viện, Án Hoành không đến, thay vào đó là sự xuất hiện của anh trai gã - Án Thời Cẩn.

Từ nhỏ, Án Thời Cẩn đã là bóng ma tâm lý trong lòng Án Hoành.

Từ học tập, thể thao...

Án Thời Cẩn luôn đứng nhất, còn Án Hoành thì thường lọt top hàng trăm.

Chưa kể gương mặt của anh cũng khiến nhiều ngôi sao phải vừa ghen vừa sợ.

Chỉ cần Án Hoành đứng cạnh anh trai tỉ lệ vàng của mình, thì đặc điểm chân ngắn, lưng dài, cùng chiếc cổ ngắn cũn của gã sẽ nổi bần bật.

Năm 28 tuổi, lúc Án Thời Cẩn gặt hái được nhiều giải thưởng lớn như Vua Màn Ảnh, thì Án Hoành vẫn chưa nhận được bất kỳ đề cử nào với vai trò đạo diễn, thậm chí gã còn không được mời tham dự lễ trao giải.

Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ tôi, người nào được Án Hoành thầm thương trộm nhớ lại chẳng chao đảo trước Án Thời Cẩn cơ chứ.

Nhìn thân hình cao dong dỏng, cổ dài, eo thon của anh, tôi nảy sinh một ý đồ độc ác.

Thật muốn biết biểu cảm của Án Hoành khi thấy tôi và Án Thời Cẩn quấn lấy nhau, rồi cả khi cơ thể tôi đầy mùi cây Thùa, chắc sẽ hấp dẫn lắm.

Trói Án Thời Cẩn cũng không tốn sức mấy, chỉ cần một tách cà phê là được.

Thế là khi tỉnh lại, anh lập tức phát hiện áo sơ mi mình bị cởi nút, vạch sang hai bên, hai tay thì bị xích lại.

Tôi nhìn anh, ánh mắt như hoá thành những ngón tay vô hình, lặng lẽ vuốt ve toàn thân anh.

Đẹp thật đấy.

Trông anh như một người cá rời khỏi biển sâu rồi hoá thành hình người, đường cong cơ bắp vô cùng dẻo dai đầy đặn.

Trong lúc hơi thở phập phồng, mồ hôi như biến thành những chiếc vảy màu vàng nhạt phủ lên người anh.

Rực rỡ đến kỳ lạ.

Chỉ là ánh mắt Án Thời Cẩn nhìn về phía tôi lại như bị rắn độc chiếm giữ.

"Nhan Trăn, cậu nhìn rõ đi, tôi là anh trai của Hoành mà!"

"Cậu đi.ên rồi à?

Cậu là người yêu của nó..."

Anh còn chưa nói xong, tôi đã rít một hơi thuốc, rồi áp môi mình lên môi anh.

Khói thuốc chập chờn, cay nồng trong phổi.

Tôi áp sát lại, phả hơi ấm vào tai anh:

"Chjch người yêu của em trai không kích thích à?"

Cơ thể Án Thời Cẩn bỗng dưng căng cứng.

Qua làn khói, tôi hôn lên nốt ruồi ở cổ anh, rồi dùng cổ cọ vào tuyến thể đang đỏ ửng kia.

Án Thời Cẩn sặc khói, ho dồn dập, gân xanh nổi lên đầy người, dây xích bị anh lôi kéo vang lên tiếng leng keng.

Đôi mắt anh đỏ rực, tựa một con báo bị thương, ánh mắt đầy vẻ căm ghét.

Chậc.

Tôi tắt điếu thuốc, quên mất một việc quan trọng.

Án Hoành từng bảo với tôi rằng Án Thời Cẩn là một Alpha thẳng.

Đã từng có Alpha tỏ tình với anh, suýt chút nữa bị anh đánh nát tuyến thể.

Có lẽ như thế thật, bởi ánh mắt Án Thời Cẩn nhìn tôi trông rất nặng nề khó đoán, anh nghiến răng bảo:

"Nhan Trăn, cậu mà không chịu buông tôi ra là tôi chjch ch.ết cậu đấy."
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 03


Ấy vậy mà anh dám đe dọa tôi.

Một Alpha như tôi, lẽ nào sợ thế chứ?

"Được, anh cứ thoải mái chjch ch.ết tôi đi, tôi chờ đây."

Tôi khẽ nhấc chân lên, rồi đè bắp chân lên tuyển thể của anh, nhẹ nhàng lướt qua, rồi ghì mạnh.

Ma sát đến độ mạch máu nổi lên, nhiệt độ tăng cao.

Mồ hôi chảy dọc theo sống mũi Án Thời Cẩn, rơi xuống cơ ngực phập phồng, tạo ra một đường cung màu vàng.

Anh nhắm nghiền hai mắt, không muốn nhìn tôi nữa.

Nhưng rất nhanh sau đó, cả người anh lập tức giật nảy lên.

Bởi vì tôi đang giẫm lên thân dưới của anh.

Chậc.

Vua màn ảnh đúng là kỳ tài kiệt xuất.

Cả bàn chân tôi cũng che không đặng.

Tôi lấy chân vuốt ve đối phương, anh giận dữ, kéo xiềng xích kêu leng keng không ngừng.

"Cậu còn chút liêm sỉ nào không?"

"Tránh xa tôi ra, mùi của Alpha làm tôi mắc ói ghê gớm."

Cùng lúc đó, anh cũng toả ra pheromone đánh về phía tôi.

Sự công kích mãnh liệt và lòng thù địch đấy khiến tôi choáng váng.

Tôi cười khẩy, sau đó ngồi lên ngực anh.

Đối diện với sự tấn công của pheromone, tôi cố nén cảm giác da dẻ đau nhức như bị rạn nứt và sự khó chịu, chủ động hôn lên môi anh.

Pheromone của Alpha cũng không hề hoà quyện vào nhau.

Chúng như hai con thú dữ giữa sa mạc, vừa muốn nhào tới cắn nuốt lẫn nhau, vừa muốn dùng vuốt nhọt xé toạc đối phương ra.

Nhưng chẳng biết từ khi nào, hơi thở của hai người bắt đầu hỗn loạn, không ngừng dây dưa với nhau.

Sự tấn công cũng hóa thành cơn mê, vị của máu lại dấy lên thứ ngọt ngào lẫn vị gỉ sắt.

Yến Thời Cẩn vùng khỏi xiềng xích, mạnh mẽ túm lấy gáy tôi.

Dù tôi không thở nổi nữa, anh cũng không ngừng truy đuổi.

Mãi đến khi tôi bắt đầu bị cộm không ngồi nổi nữa, cả người như muốn ngã ra đằng sau, anh mới ngoạm lấy cổ tôi đầy oán hận.

Tôi mơ màng như sắp chìm vào giấc ngủ đông, cứ mãi lâng lâng như vừa uống một loại rượu mạnh.

Lúc tôi vô thức cởi dây lưng của anh ra, lưng lại đột nhiên bị gì đó đập vào.

Sau đó cả người lập tức bừng tỉnh.

Án Thời Cẩn chảy mồ hôi đầy người, dưới ánh đèn trông chúng y như vảy rắn.

Anh nhíu mày, rồi đưa ra tối hậu thư cho tôi.

"Thả tôi ra, coi như những chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra..."

"Tôi là E..."

Tôi cũng có bảo anh làm 0 đâu mà nhấn mạnh làm gì.

Một lát sau, mặt Án Thời Cẩn trở nên méo mó.

Bởi vì tôi to gan lớn mật.

Cũng bởi vì tôi bỏ cuộc giữa chừng.

Tôi hít vào một hơi.

Thực sự không ngờ rằng cái của anh lại khủng bố như thế.

Thế là tôi vừa mới nhún một chút, đã ôm cổ anh nghỉ mấy phút.

Sau đó lại nhún một chút, rồi ngồi phịch tại chỗ không động đậy nữa.

Vừa mới bắt đầu, Án Thời Cẩn còn nghiêm mặt tỏ vẻ bình tĩnh.

Nhưng rất nhanh sau đó, cả người anh lập tức ướt sũng mồ hôi, gân xanh nổi lên đầy người, lông mày vẫn luôn nhíu chặt.

Lần nào định rướn người lên cũng bị dây xích kéo về.

Cuối cùng, Án Thời Cẩn chỉ có thể nuốt nước miếng trong đau đớn, dây xích trên người kêu leng keng không dứt.

Anh ghì răng lên tuyến thể của tôi, còn ánh mắt thì như muốn xé nát tôi ra.

"Cậu cố ý tra tấn tôi à?"

"Mau lên, cậu tính cọ đến trầy da tróc vảy luôn ư?"

Tim tôi đập mạnh đến tê dại cả lồng ngực, đầu ngón tay cũng mềm nhũn.

Tôi trừng đôi mắt ướt át nhìn anh, nhưng giọng điệu lại rất mềm mại.

"Ồn quá, không thì anh tự đẩy đi?"

Tôi cầm chìa khoá mở xích cho anh, còn chưa kịp ngồi xuống đã bị Án Thời Cẩn đè lại.

Tôi ngửa cổ về phía sau, tầm mắt dần mơ hồ.

Một chữ cũng không nói nổi nên lời, cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng a a bằng giọng mũi.

Mấy vết trên da quá rõ rệt, cả người như bị ép gập lại.

Cổ họng đau như sắp rách, dây chằng cũng như sắp đứt mất.

Tôi không nhịn được, mắng anh: "Án Thời Cẩn, anh hận tôi thế à, hay anh là ma đói đầu thai?"

"Không phải anh ghét Alpha hả?"

"Mau thả tôi ra, có thôi đi không?"

Tôi mới nói dứt lời, Án Thời Cẩn đã cắn tôi một cái ngay phía dưới lưng.

Tôi sợ quá, mặt đỏ bừng, đẩy mạnh anh ra.

"Anh anh anh anh!"

Chỗ đó cũng không phải "đào", sao có thể tự tiện cắn như thế chứ?

Mồ hôi ở thái dương của Án Thời Cẩn rơi xuống cổ tôi, gương mặt diễm lệ ấy nở nụ cười xấu xa khiến người ta rợn người.

"Không phải vừa rồi rất ngông à?

Giờ sợ rồi chứ gì?"

Tôi mạnh mồm: "Ai sợ?"

"Có sóng to gió lớn nào mà tôi chưa từng thấy?"

"Với chút sức lực cỏn con của anh ấy hả, như gãi ngứa mà... a..."

Án Thời Cẩn đột nhiên hôn lên khiến tôi bị ngã về phía sau.

Khi sắp đập đầu vào tường, anh lại vươn tay đệm ở sau ót, bảo vệ tôi.

Lúc bắt đầu, anh như muốn nghiền nát tôi ra, nhưng đến khi kết thúc lại mang theo chút dịu dàng khó tả.

Trái tim như đĩa nhạc xưa, bị đầu kim nhiệt độ cơ thể nóng hổi của anh tỳ vào rãnh, phát ra những khúc nhạc run rẩy, lạc nhịp.
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 04


Án Thời Cẩn như lên cơn nghiện, làm đến nửa chừng thì tôi hết chịu nổi.

Muốn trốn, nhưng vừa nhấc chân đã bị anh nắm lấy mắt cá, kéo ngược về.

Gì mà Alpha "thẳng", bịp vl.

Đến khi mấy cái bao ở nhà được sử dụng hết, anh mới chịu dừng.

Lúc tắm rửa, cả người tôi mềm nhũn như cọng mì, anh kéo sao cũng không dậy nổi.

Đến khi sấy tóc, chẳng biết Án Thời Cẩn bị đ.iên gì, mà vừa sấy xong đã vuốt gáy tôi suốt.

Tôi gạt tay anh ra, xoay người nằm sang bên cạnh, ai ngờ lại bị anh kéo lại, ôm chặt vào lòng như cái gối ôm khổng lồ.

Tôi từ từ nhắm mắt lại, thỉnh thoảng còn sờ lên cơ ngực của anh.

Ừm, bóp sướng tay thật.

Anh thở dài, bất đắc dĩ nói: "Tay em có thể ngoan một chút không?"

------

Tôi dậy muộn, mở mắt ra đã không thấy Án Thời Cẩn đâu.

Kỳ lạ hơn là căn phòng sạch sẽ đến mức đáng sợ.

Nếu không phải cơ thể vẫn còn bất thường thì tôi đã tưởng mình nằm mơ rồi.

Thay đồ xong mới phát hiện người mình trơn bóng hơn bình thường.

Hừ, coi tôi là mèo để nuôi đấy à?

Bôi thuốc chỗ không thể nhắc đến thì thôi, còn thoa dầu thơm khắp cả người.

Tôi nghi anh mắc bệnh sạch sẽ.

Vừa mới ăn xong mấy miếng hoành thánh anh để lại, cửa đã bị gõ ầm ầm.

Tôi bực mình đi ra mở cửa: "Đòi mạng đấy à?"

Không ngờ người đứng ngoài lại là Án Hoành, mặt mày gã âm u cùng cực.

"Sao lại đổi mật khẩu?"

Tôi lạnh lùng nhìn gã, gã liền đẩy cửa xông vào.

Gã đi một vòng khắp nhà, từ mấy phòng ngủ, đến phòng tắm.

Sau đó còn quay lại mở tủ quần áo ra, cuối cùng còn cúi xuống nhìn gầm giường.

Thế là căn nhà mà Án Thời Cẩn vừa dọn sạch sẽ, trong chớp mắt đã bị gã lục tung lên.

Tôi chịu hết nổi, bảo: "Anh bị đ.iên à?

Tìm cái gì thế?"

Mây đen trên mặt gã dần tan ra, còn cười nhạt:

"Quả nhiên là tin giả.

Cố tình dẫn tôi đến đây đúng không?"

Quần què gì vậy trời, nghe chả hiểu gì cả.

Tôi nhíu mày, muốn đuổi gã ra ngoài: "Nơi này không chào đón anh."

Án Hoành nhíu mày, gã tựa lưng vào tường, nói: "Còn giận à?

Chẳng qua bị thương tí thôi, một Alpha như em thì có gì nghiêm trọng đâu."

"Anh cũng đã đến tận nơi xin lỗi em rồi, còn muốn sao nữa?"

Tôi ngẩng đầu lên, bỗng bật cười:

"Đúng rồi, có gì to tát đâu, chỉ là tôi bị thương, anh đến trễ, chỉ vậy thôi."

"Anh bận, tôi hiểu mà."

Án Hoành khẽ thở phào, còn định đưa tay ôm lấy tôi:

"Cuối cùng em cũng biết điều rồi, đã có thể hiểu được lòng anh."

Tôi ngừng cười, đáp: "Không sao đâu.

Lần sau mà tôi bị thương, anh cứ đến muộn thêm chút nữa cũng được."

"Tốt nhất là đến dự đám t.ang luôn, giảm được giai đoạn cần tôi tha thứ."

Sắc mặt gã tái mét, nghiến răng hỏi:

"Em nói cái gì đấy hả?"

Tôi lười nói lại, thế là đẩy mạnh gã ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại, thậm chí còn kẹp trúng tay gã.

Gã ở ngoài cửa gào to:

"Nhan Trăn, em đi.ên rồi à?!

Muốn phế tay anh hả?!"

Tiếng đạp cửa quá lớn, tôi đành gọi bảo vệ lên mời gã đi.

-----

Sáng mới cãi nhau, chiều đã phải làm việc chung.

Dù tôi vừa thấy Án Hoành là máu đã sôi lên, nhưng tôi vẫn phải nhịn, không thể nào chống lại tiền vi phạm hợp đồng và công việc được.

Đây là một bộ cổ trang, tôi đóng vai một con tin bị bắt nạt.

Diễn chung với tôi là một Omega xinh đẹp, vừa đến nơi cậu ta đã chạy lại giúp Án Hoành xoa vết bầm trên tay.

Án Hoành thấy tôi bước vào, gã hừ lạnh, cố ngồi sát Omega hơn.

Thiếu niên kia rất kiêu ngạo:

"Ai làm đạo diễn Án bị thương thế này, quá đáng thật."

Chỉ một câu thôi mà đã đủ để tôi chết lặng.

Là cậu ta.

Thẩm Thanh, người mà Án Hoành đã đánh dấu vào hôm tôi rơi khỏi dây cáp treo.

---

Từ lúc bắt đầu quay, tôi chẳng buồn che giấu, cứ nhìn chằm chằm cậu ta.

Thẩm Thanh nhả thoại cứ nhấn nhá sai chỗ, chẳng có chút khí thế gì.

"Em cũng không muốn đâu, nhưng chỉ cần ngoắc tay một cái, người yêu anh đã vội chạy đến rồi."

"Nếu em mà là anh ấy hả, tốt với bạn đời thế mà còn bị bỏ rơi, thì thà ch.ết đi cho rồi."

Rõ ràng là thoại phim, rõ ràng vết thương của tôi đã lành, vậy mà khi nghe cậu ta nói, ngực tôi vẫn đau đến nghẹt thở.

Tôi cố đè nén cơn giận, diễn đúng theo kịch bản, khẽ bóp cổ Thẩm Thanh để đẩy cậu ta xuống nước.

Ai ngờ tay tôi vừa chạm vào, cậu ta đã hét toáng lên, ngã nhào xuống đất.

Mắt cậu ta rưng rưng, như bị doạ sợ.

"Anh Nhan, em làm sai gì ư?"

"Sao anh bóp mạnh vậy ạ, em sắp nghẹt thở rồi."

Án Hoành lập tức lao tới đỡ lấy cậu ta, sau đó còn nhìn về phía tôi đầy trách móc:

"Em ấy là Omega!"

"Em là Alpha mà không thể nhường chút à?"

Cơn giận lấp đầy lồng ngực, tôi khàn giọng nói:

"Tôi chỉ mới chạm nhẹ thôi..."

"Omega vốn mảnh mai, Alpha mạnh cỡ nào em không biết à?"

"Huống chi tôi vẫn đang theo dõi camera đấy."

"Em biết nét mặt em vừa rồi đáng sợ cỡ nào không?

Trông như định xé nát Thẩm Thanh vậy."

Tôi tức đến bật cười: "Thì ra diễn tốt quá cũng là tội à?"

Mặt mũi Thẩm Thanh tái nhợt, nước mắt lập tức tuôn rơi:

"Là lỗi của em, do em chưa đủ chuyên nghiệp..."

Án Hoành vỗ vai cậu ta, rồi quay sang quát tôi:

"Được rồi!

Alpha không thể nhường Omega một chút hả?"

Nói xong, gã lại quay sang tổ biên kịch, nói: "Sửa kịch bản ngay đi, đổi thành Thẩm Thanh đẩy Nhan Trăn rơi xuống nước."

Tôi không nói gì nữa, đoàn làm phim chăm sóc Omega hơn một chút cũng dễ hiểu mà.

Có điều tôi không ngờ rằng cậu ta lại diễn hỏng nhiều lần đến vậy.

Hết cười sai chỗ, đến bước ra ngoài khung hình, hết quên thoại, lại đến để lộ đạo cụ.

Lần nào cũng đợi tôi rơi xuống nước rồi mới sai.

Khác với sự khắt khe đối với tôi, Án Hoành cực kỳ kiên nhẫn với cậu ta.

Lần nào để lộ đạo cụ, gã cũng dịu giọng dỗ dành: "Đừng khóc, em đã diễn rất tốt rồi, làm lại lần nữa thôi."

Lúc quên thoại, gã lại xoa đầu đối phương: "Chắc quay nhiều quá nên mệt nhỉ, không sao đâu, mình quay lại là được mà."

Và thế là từ trưa tới tối, tôi bị đẩy xuống hồ hơn hai chục lần, quần áo ướt rồi khô, khô rồi ướt.

Lạnh đến mức xương tôi cũng tê tê dại dại, đầu nặng trĩu, mắt mờ dần.

Cuối cùng, sau bao lần NG, Thẩm Thanh cũng hoàn thành được cảnh quay.

Nhưng lúc cậu ta đẩy, tôi lại đứng yên, không phản ứng.

Án Hoành cầm loa quát lên: "Nhan Trăn!

Em biết diễn không đấy?

Sao còn đứng đó?!"

Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhưng chẳng thể đáp lại gã.

Vì chưa gì tôi đã ngất rồi.
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 05


Vết thương do rơi khỏi dây cáp treo vừa mới khỏi, lại bị lạnh liên tục, thế là tôi bị viêm phổi cấp tính, thậm chí còn sốt cao tới 40 độ.

Khi tôi mở mắt ra lần nữa đã là ba ngày sau, vừa tỉnh dậy, tôi đã có cảm giác như cả bầu trời đều sụp xuống.

Tôi là diễn viên chính của bộ phim đó, chỉ nghĩ đến việc tiến độ bị trì hoãn bao nhiêu đã thấy hoảng rồi.

Lúc tôi gọi điện cho Án Hoành, tay vẫn còn run run:

"Anh Hoành, quay đến đâu rồi?

En sẽ về ngay..."

"Cứ thoải mái đi."

Hình như tâm trạng gã đang rất tốt, "Em cứ yên tâm nghỉ ngơi."

Tôi vừa thở phào thì gã lại nói tiếp:

"Phim này, vai chính...

đổi sang Thẩm Thanh rồi."

Bên tai vang lên tiếng ken két chói tai, tôi thở không nổi nữa.

"Dựa vào cái gì?"

"Dựa vào việc đoàn phim nghỉ một ngày đã tổn thất hơn chục vạn rồi, chúng tôi chờ không nổi."

"Nếu không phải Thẩm Thanh cứ NG liên tục thì tôi đâu có té xỉu?

Hơn nữa..."

Giọng tôi khàn đặc:

"Hơn nữa bộ phim này, chẳng phải anh từng nói là chuẩn bị riêng cho tôi ư?"

Án Hoành năm năm trước, vì muốn đề cử tôi vào một vai diễn nhỏ, gã đã uống với nhà sản xuất đến xuất huyết dạ dày.

Án Hoành năm năm trước, gã nói muốn làm đạo diễn là để quay phim cho tôi.

Khi đó, chàng trai ấy vô cùng dịu dàng: "Ước mơ của anh, là giúp bé cưng nhận được giải thưởng lớn."

Tim tôi như bị xé toạc, muốn nhấn chìm tôi vào hồi ức.

Nhưng bên tai, chỉ còn lại giọng nói mất kiên nhẫn của Án Hoành:

"Nhan Trăn, em có thể đừng lấy tình cảm ra để ép anh nâng đỡ em nữa được không?"

Tôi siết chặt điện thoại, khẽ nói: "Được, vậy tôi rút khỏi phim."

"Rút?"

Gã cười lạnh:

"Tốt thôi, vậy sau này đừng bao giờ mong được đóng phim của anh nữa."

"Anh yên tâm, tôi sẽ không."

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi khẽ nói tiếp: "Án Hoành, chúng ta chia tay đi."

-

Bên tai vang lên tiếng lẻng kẻng, hình như là tiếng điện thoại rơi.

Tiếp đó là tiếng cười của Án Hoành: "Được thôi, chia thì chia."

"Một Alpha không thể đánh dấu, anh đã sớm ngấy rồi."

"Anh cũng muốn xem xem, rời khỏi anh rồi, em còn có phim nào để mà đóng không!"

Cuộc gọi bị cắt ngang, tôi vứt điện thoại đi, lấy tay che mắt mình lại.

Trong đầu như văng vẳng tiếng ve mùa hè của năm năm về trước.

Lúc đó, hương quế thoảng trong gió, chàng trai ấy từng khẽ chạm chóp mũi vào tôi, rồi lại vội vàng rụt về, giữa trán và cổ đều rịn mồ hôi vì căng thẳng.

Tim tôi khi ấy cũng đập dồn dập.

"Chúng ta đều là Alpha, ngay cả xoa dịu lẫn nhau cũng không làm được, sẽ không có kết quả tốt đẹp gì đâu."

Án Hoành nắm chặt lấy tay tôi, ánh mắt long lanh như ngọc:

"Vậy anh sẽ chứng minh cho em thấy, cả đời này anh cũng sẽ không thay đổi."

Không thay đổi.

Kết quả là, gã thay đổi còn nhanh hơn ai hết.

Tôi mở danh bạ, xóa và chặn hết phương thức liên lạc của Án Hoành.

Rồi xóa tất cả ảnh chụp chung.

Ngay lúc ấy, một số lạ gọi tới.

Tôi uể oải nhấc máy, đầu dây bên kia là một giọng nam nhã nhặn, lịch sự.

Người nọ tự xưng mình là nhà sản xuất của một đoàn phim, muốn hỏi gần đây tôi có thời gian trống không.

Tôi liên tục đáp có, tay cầm điện thoại cũng run bần bật.

Sau đó, người nọ thêm phương thức liên lạc của tôi rồi gửi tới hai kịch bản cấp S.

Bộ đầu là phim gián điệp cải trang ám sát vua địch quốc, bộ còn lại là phim chiến tranh tình báo, hy sinh vì chính nghĩa.

Cả hai đều là siêu phẩm, nội dung tuyệt vời và đầy sâu sắc.

Cụm 'vui đến phát điên' cũng không đủ để mô tả tâm trạng tôi lúc này, tôi gõ phím như bay: "Có!

Tôi có thời gian!

Bất cứ lúc nào cũng có thể vào đoàn phim!"

Lúc quản lý và nhà sản xuất ký hợp đồng với nhau, tôi vẫn thấy như mình đang nằm mơ.

Người nọ nói rằng có người đã đề cử tôi, cộng với việc sau khi xem qua các phim trước của tôi cũng cảm thấy khá tốt nên mới liên hệ.

Tôi tò mò hỏi là ai nhưng người nọ chỉ nở nụ cười đầy bí hiểm:

"Cậu vào đoàn phim rồi sẽ biết."

Lần đầu tiên trong đời tôi được miếng bánh to rơi trúng đầu như vậy.

Không biết quý nhân nào đã giúp tôi nhỉ?

Nếu gặp được, tôi nhất định sẽ nhào tới gửi cho họ một cái hôn nồng nhiệt nhất, thậm chí lấy thân báo đáp cũng được luôn!

--

Ba ngày sau, tôi bắt đầu đi quay.

Cảnh đầu tiên là cảnh suối nước nóng.

Trong kịch bản, quốc vương nghi tôi là gián điệp nên định lục soát khắp người, ai ngờ bị tôi kéo ngã vào trong suối nước.

Trong hoàn cảnh nguy hiểm và hấp dẫn vô cùng này, tôi bị quốc vương mạnh mẽ tag tên.

Để cảm xúc "lần đầu gặp" được chân thật nhất, đạo diễn không nói cho tôi biết bạn diễn là ai.

Chỉ dặn chuyên viên hóa trang rằng tạo hình phải vừa đẹp ma mị vừa lạ lùng sắc sảo.

Trang điểm xong, tôi nhìn mình trong gương mà còn phải sửng sờ.

Người trong gương có mái tóc đen như cánh ve sầu, đeo mặt nạ bạc, quanh eo chỉ buộc một dải lụa đỏ đủ để tôn lên thân hình thon mảnh.

Trông chẳng nhiễm bụi trần, mà lại như từ chốn hồng trần bước ra.

Chuyên viên trang điểm rất hài lòng với tác phẩm của chính mình: "Nhan trong tên của anh là chỉ sắc đẹp nhỉ?"

Tôi nở nụ cười bất đắc dĩ.

Lúc bước ra khỏi phòng hoá trang, tôi hơi sửng sốt.

Có người đang nói chuyện ở phía rừng cây, giọng điệu rất sảng khoái.

"Nghe nói hôm nay giám đốc hình ảnh xin nghỉ, nên em tự nguyện đến giúp ạ."

"Em không cần tiền, chỉ muốn học hỏi thêm thôi ạ."

Là Án Hoành.

Gã ngậm điếu thuốc trong miệng, tay bưng khay trái cây đi mời từng người.

Tay chân tôi lạnh ngắt, chỉ muốn quay người rời đi.

Án Hoành bước tới, mỉm cười nhét vào tay tôi một quả đào.

"Em mới tới, còn chưa biết anh tên gì."

"Mong được anh chỉ giáo nhiều hơn."

Gã không nhận ra tôi.

Hai năm làm bạn, ba năm yêu nhau, chỉ đeo một chiếc mặt nạ, trang điểm khác đi một chút, mà gã đã không nhận ra rồi.

Tôi cười khẽ.

Lúc Án Hoành định vươn tay chỉnh tóc giúp thì bị tôi nghiêng người né tránh.

Gã có chút lúng túng, rồi lại cố nở nụ cười:

"Anh đừng hiểu lầm, em cũng là đạo diễn."

"Nếu sau này có cơ hội hợp tác, mong anh nghĩ đến em nhé, được không?"

Tiếp đó, gã ghé sát vào tai tôi, khẽ bảo: "Nghe nói đạo diễn Triệu nghiêm lắm, lát nữa anh nên mạnh dạn lên."

"Lúc phải xé áo thì cứ xé, hôn thì phải thật, động tác càng táo bạo càng tốt."

"Tốt nhất là phải diễn ra cái cảm giác thật sự đắm chìm trong tình ái."

Tôi chợt thấy buồn cười.

Thì ra kẻ ngạo mạn không ai bằng như Án Hoành, lại có thể cúi đầu nịnh nọt trước người có danh tiếng hơn mình đến thế.

Tôi cố tình hạ tông giọng, hắng giọng đáp: "Cảm ơn, tôi nhất định sẽ làm theo."

"Sẽ hết mình quấn quýt với người ta."

Gã đột nhiên sững lại, nét mặt cứng đờ.

Tôi không nói gì thêm nữa, cứ thế quay người bỏ đi.

Chỉ là tôi rất muốn xem, lúc phát hiện người mà gã vừa dạy cách quay cảnh thân mật kia là bạn trai cũ của mình thì Án Hoành sẽ trông thế nào nhỉ.
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 06


Cảnh quay sắp bắt đầu.

Tôi căng thẳng đến mức cứ chạm mãi vào tuyến thể giả sau gáy.

Không phải vì Án Hoành, mà vì tôi – một Alpha – cũng sẽ theo bản năng cảm thấy khó chịu khi phải đóng cảnh thân mật với một Alpha lạ.

Nếu chẳng may bản năng hiếu chiến trỗi dậy rồi đánh người ta thì tiêu đời tôi mất.

Sau mấy lần tự trấn an, tôi mới dám cất bước vòng qua hành lang.

Trong vườn, tre non lay động, sương xuân lờ mờ.

Người đang ở trong hồ nước có lưng rộng eo thon, dáng vẻ ấy được ánh nến hắt lên, phác họa ra một bóng dáng màu vàng nhạt.

Tôi quỳ xuống, nhẹ choàng tay qua vai người kia, rồi lấy tay che mắt hắn.

Kẽ tay thấm đẫm hơi nước.

Một lát sau, người đàn ông xoay mặt sang, nắm lấy cổ tay tôi, rồi kéo mạnh xuống nước.

Nước bắn tung tóe, tôi ngã vào lòng hắn, vạt áo dập dờn như đóa hoa quỳnh.

Bốn mắt chạm nhau, đầu tôi vang lên một tiếng nổ "ầm".

Sao lại là Án Thời Cẩn cơ chứ?

Vua màn ảnh lại đến đây để đóng vai phụ cho tôi ư?

Sợi tóc ướt đẫm quấn vào nhau, tim tôi cũng đập loạn như trống trận.

Người đàn ông ấy mang vẻ đẹp vô cùng tuấn mỹ, uy nghi, điềm đạm, song đôi tay lại siết quanh tôi như mãng xà.

Ánh mắt anh như biển sâu: "Nói đi, em muốn làm gì?"

Tôi bị cuốn vào cảm xúc hỗn loạn, chẳng thốt nổi lời thoại nào.

Trong lúc hoảng hốt, tôi vớ lấy một cánh hoa nổi, đặt lên môi anh, rồi khẽ hôn qua đó.

Bọt nước trượt theo yết hầu của Án Thời Cẩn, chảy xuống xương quai xanh.

---

"CUT!"

Cảnh đầu tiên kết thúc, tôi như bị rút cạn sức lực.

Sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy?

Án Hoành làm Giám đốc hình ảnh đã đủ oái ăm rồi.

Giờ người cộng tác với tôi lại là Án Thời Cẩn.

Để em trai quay cảnh thân mật giữa anh ruột và người yêu cũ của mình...

Cho dù là tôi, cũng thấy da đầu tê rần.

Đạo diễn thì không hay biết sóng gió trong lòng tôi, ông vừa khen tôi diễn thật quá, vừa nói nụ hôn qua cánh hoa kia chính là "điểm nhấn hoàn hảo".

Cũng không biết Án Hoành phát đi.ên gì, đạo diễn khen tôi một câu, gã cũng phụ họa theo một câu.

Bảo tôi diễn hay quá.

Sau đó còn khẽ nói với tôi: "Anh này, lát nữa anh cứ thả lỏng nhé, mọi người hay quyến rũ thế nào thì anh cứ học theo đó."

"Anh ta cực kỳ ghét Alpha."

"Nếu anh cứ mạnh dạn chủ động, hôn nồng nhiệt một tí, lát nữa anh ta NG, là anh có thể marketing rằng mình diễn hay hơn vua màn ảnh đấy."

Diễn hay hơn cái đầu anh.

Tôi đeo mặt nạ, chỉ biết câm nín nhìn Án Hoành.

Anh có biết mình đang hướng dẫn người yêu cũ quyến rũ anh mình không?

---

Đến cảnh quay tiếp theo, tôi gần như hóa thành con rối.

Tôi ngồi trong lòng Án Thời Cẩn, lại nhớ đến ánh mắt chăm chú nhìn vào máy quay của Án Hoành, tôi xấu hổ đến mức đầu ngón tay cũng chẳng nhúc nhích được.

Lúc hôn, môi tôi đụng vào răng anh, cả hai cùng nhăn mặt.

Đạo diễn dĩ nhiên hô dừng lại, rồi nhíu mày chỉ thêm cho tôi về cảnh này.

Án Thời Cẩn nhìn tôi, giọng khàn khàn:

"Sao thế, bị Án Hoành nhìn nên diễn không nổi à?"

"Hay là... em vẫn còn vương tình cũ, tính ăn xong quẹt mỏ bỏ đi?"

Tôi oán hận trừng anh, sau đó chợt cười:

"Còn anh thì sao?"

"Ngay trước mặt em trai mình, 'làm' với người từng là em dâu mình, anh đúng là không có đạo đức."

"Ồ!"

Tôi không nói được nữa, vì Án Thời Cẩn đã hung hăng cắn vào cổ tôi.

Mới lơ đễnh một chút đã thế rồi.

Nhưng tôi chẳng chịu thua, bèn vươn tay cầm bầu rượu bên hồ, hớp một ngụm rồi dí sát vào môi anh.

Tóc rối quấn vào người, vòng eo uyển chuyển khẽ đong đưa.

Gió đêm lùa qua hành lang, hơi thở tôi lúc gần lúc xa, lướt nhẹ, chạm khẽ.

Bỗng cổ bị bóp chặt.

Hơi thở như nghẹn lại, ngón tay anh lại trượt lên động mạch tôi, như vuốt ve, mà cũng như đe dọa.

Sau đó, anh đột nhiên xoay người lại, ép tôi vào mép bờ.

Sóng nước lấp lánh dưới những tia sáng, như dát bạc lên mặt hồ.

Da kề da, có thứ gì đó như đuôi rắn lướt qua lướt lại.

Anh vươn tay đỡ sau cổ tôi, rồi cúi xuống hôn lên giọt nước còn đọng trên xương quai xanh.

Tôi biết đây chỉ là diễn xuất, nhưng lúc nhìn thấy sự trân trọng và khát khao trong ánh mắt anh, tôi lại mất kiểm soát, hoàn toàn nhập vai.

Làn da run rẩy, hơi thở nóng rực, máu nóng điên cuồng gào thét.

Tôi chỉ muốn được anh chiếm lấy, xé nát ra, để bản thân được hoàn toàn phủ kín bởi mùi hương của anh.

Mỗi nụ hôn rơi xuống vai cổ, tôi đều bật ra tiếng rên khe khẽ.

Lúc bấy giờ, Án Thời Cẩn cũng không còn trầm tĩnh nữa, mồ hôi trên người anh túa ra, cơ bắp căng chặt như giương cung.

Anh cau mày, khẽ nói:

"Đừng rên nữa."

"Anh sắp..."

Chưa kịp nói xong, tôi đã luồn tay vào tóc anh, lớp áo mỏng dính lấy da thịt.

Tôi quấn hai chân quanh eo anh, rồi còn dùng cổ cọ vào da anh nữa.

"Xé nát, đâm xuyên, siết chặt."

Tôi kề vào tai Án Thời Cẩn, mê hoặc anh: "Anh muốn thế nào cũng được."

Ngay lúc ấy, bên quay phim có gì đó khác thường.

Án Hoành đánh rơi đồ, sau đó mặt mũi gã đột nhiên trở nên trắng bệch.

Gã định tắt màn hình, lại bị nhân viên chặn lại.

Tôi hơi phân tâm, lúc ánh mắt vô thức liếc sang đó, thì bị Án Thời Cẩn bóp cằm, ép quay lại.

Anh cà răng lên tuyến thể của tôi, ngay ở góc mà tôi không nhìn thấy được, anh còn cố ý liếc về phía Án Hoành với ánh mắt thách thức

Nhiệt độ cơ thể của anh khiến lòng tôi nóng rực.

Hô hấp loạn nhịp, giờ đây, trong mắt tôi, ngoại trừ Án Thời Cẩn thì chẳng còn chứa nổi gì khác.

Tôi không kìm được mà ưỡn eo, cọ tuyến thể bên môi anh.

Án Thời Cẩn chửi thầm một tiếng, rồi há miệng cắn.

Cơn choáng bùng nổ trong đầu, da tôi run rẩy, mắt gần như lật trắng.

Anh cắn thủng lớp tuyến thể giả, đâm vào da tôi, mạnh mẽ rót pheromone vào.

Không thể nào!

Tôi là Alpha mà!

Sao lại để anh đánh dấu được?!

Bản năng phản kháng trỗi dậy, tôi thét lên.

Pheromone trong cơ thể trào dâng như bão tố, nhưng lại bị dung nham nóng bỏng từ bên ngoài rót vào dập tắt toàn bộ.

Cuối cùng, chỉ còn lại sự phục tùng tuyệt đối, tôi cũng chẳng thể cử động nữa.

Tôi ngửa cổ ra sau, mặt nạ rơi xuống.

Gương mặt tái nhợt, đuôi mắt ửng đỏ, tựa như đóa sen song sinh nở rộ, rực rỡ rọi vào trong tầm mắt của Án Hoành.

Gần như cùng lúc đạo diễn hô CUT, Án Hoành gào lên: "Nhan Trăn!"

Tôi theo phản xạ nhìn sang, chỉ thấy tay gã đầy máu, hai mắt đỏ như lửa.
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 07


Sau khi cảnh quay hoàn tất, tôi mệt mỏi đến mức đầu óc mơ mơ màng màng.

Lúc Án Thời Cẩn ôm tôi ra khỏi hồ nước, mặt quản lý và trợ lý của tôi đều tái xanh như tàu lá chuối.

Quản lý vội bước đến cõng tôi, rồi chạy thẳng một mạch ra ngoài.

Chỉ sợ hậu trường quay trúng chút gì đó thôi, là ngày mai toàn bộ fan khắp internet của vua màn ảnh sẽ băm tôi thành thịt vụn.

Anh ấy nhanh quá, Án Hoành có muốn ngăn cũng không kịp.

Trong phòng ngủ, tôi ấn vào phần gáy đã kết vảy.

Chỉ cần lướt nhẹ đầu ngón tay qua là hơi thở tôi đã dồn dập.

Tôi chợt nhận ra rằng...

Đóng phim với Án Thời Cẩn rất nguy hiểm.

Chỉ cần nhập vai diễn, tôi sẽ dễ dàng rung động vì anh.

Như là một kẻ hành hương, yêu lấy thần linh của mình.

Lúc tâm tư tôi còn đang rối bời, đạo diễn lại gọi mọi người đi ăn khuya.

Tôi tuỳ tiện thay một chiếc áo cổ lọ, vừa đẩy cửa ra đã ngây ngẩn cả người.

Án Hoành khoanh tay, đứng trong bóng tối.

---

Mặt gã tái nhợt, trên người và tay vẫn còn chảy máu.

Gã cười khẩy.

"Em cố ý đúng không?"

"Cố ý tham gia đoàn phim của anh."

"Cố ý đeo mặt nạ."

"Cố ý diễn cảnh thân mật với anh ta."

Mắt gã càng ngày càng đỏ, gã túm lấy vai tôi, khiến xương cốt khắp người tôi kêu kẽo kẹt.

"Em biết nỗi đau lớn nhất đời anh bắt nguồn từ anh ta mà!"

"Thế mà em cứ đeo mặt nạ, ôm hôn anh ta ngay trước mắt anh."

Tôi nhíu mày hất tay gã ra, lạnh lùng đáp: "Cố ý?

Chính anh bảo mình chỉ là người thay thế tạm thời, sao tôi biết anh đến đây chứ?"

"Hơn nữa chúng ta cũng chia tay rồi, tôi đóng phim cùng ai có liên quan gì đến anh?"

Tôi lách qua người gã, định đi thì bị Án Hoành đè lại bả vai, áp vào tường.

Gã chợt nở nụ cười, trong mắt toàn là đau khổ.

"Em muốn giày vò anh đúng không?"

"Được, anh thừa nhận, anh hối hận rồi."

"Chỉ cần em xin lỗi, bỏ diễn bộ phim này ngay thì anh có thể đồng ý quay lại với em."

Đ.iê.n hả ba!

Vì gã mà nghỉ diễn bộ phim này hả?

Chắc là do tôi đã nhân nhượng, rộng lượng bỏ qua quá nhiều lần nên mới khiến gã có gan nói ra mấy lời vô liêm sỉ như vậy nhỉ.

Tôi cười xuỳ, đẩy mạnh gã ra.

"Mơ đi, anh là cái quái gì mà đòi tôi bỏ vai?"

Án Hoành vẫn giữ chặt cổ tay tôi, thái dương nổi đầy gân xanh.

"Trước đó em có gặp anh ta bao giờ đâu, ấy thế mà lần đầu diễn với nhau lại rung động cỡ đó, dám bảo không xem anh ta là thế thân à?"

"Anh khuyên em nên bỏ ý định đó sớm đi, anh ta chúa ghét Alpha."

"Anh ta là vua màn ảnh, dù có si tình hay đau khổ thì cũng chỉ là diễn.

Anh ta sẽ không bao giờ phim giả tình thật đâu!"

Lời gã như tảng đá to, rơi thẳng vào lòng tôi, khiến mặt gương trái tim xuất hiện nhiều vết rạn.

"Thì sao?"

Tôi lách qua người gã.

"Tôi không thích anh của anh, anh ta có ghét Alpha thì có liên quan gì đến tôi chứ?"

Nhưng mới bước được vài bước, tôi đã đứng khựng lại.

Ánh trăng rọi qua cửa sổ, chiếu vào người Án Thời Cẩn, chia gương mặt anh thành hai nửa sáng tối.

---

Lúc tôi định lên tiếng thì điện thoại Án Thời Cẩn lại vang lên.

Hình như bên kia xảy ra chuyện gấp lắm, vừa nghe xong anh đã khẽ nhíu mày.

Án Hoành cũng chạy đến, mắt gã đỏ hoe, giọng gấp gáp:

"Anh, Thẩm Thanh gọi cho anh đúng không?"

Tim tôi chợt hẫng một nhịp.

Án Hoành nói nhanh một lượt, gã nghe bạn mình nói rằng tuyến thể Thẩm Thanh bị tổn tương khi đang quay phim.

Theo lời gã kể, tôi mới biết được bố Thẩm Thanh và bố Yến từng là chiến hữu.

Hai nhà đã quen biết từ lâu.

"Tuyến thể Omega...

Không được có chuyện gì."

Giọng Án Hoành run run.

"Anh, mặc dù em ấy chỉ gọi cho anh, nhưng em đi cùng nhé, được không?"

Án Thời Cẩn không nói gì, chỉ đút tay vào túi, quay người rời đi.

Án Hoành cũng vội vã chạy theo.

Chỉ còn tôi đứng đó, cùng với gió đêm lùa từ cửa sổ vào, mang theo cái buốt từ trên núi theo, lạnh đến tận xương.

Thì ra Án Thời Cẩn cũng biết Thẩm Thanh.

Thì ra họ thân đến vậy.

Thì ra, tôi chẳng biết gì về anh cả.

Suy cho cùng, tôi cũng chỉ là một đồng nghiệp bình thường hay có duyên hợp tác với anh mà thôi.
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 08


Đêm đã khuya, tôi xách vài lon bia, ngồi dưới chân núi trước khách sạn hóng gió.

Ngồi được một lúc, tôi đột nhiên thấy mình hơi làm màu.

Buồn gì cơ, có ai thèm quan tâm mình đâu.

Lúc tôi đứng dậy định đi thì nghe có người đạp cỏ đến gần.

Bóng người cao ráo chắn mất ánh trăng.

Tim tôi trật mấy nhịp.

Người kia mặc áo khoác gió màu kaki, tay phải cầm một túi thuốc.

Cả người như được ánh trăng dát vàng.

Án Thời Cẩn nhíu mày, hỏi: "Có hứng ghê nhỉ, khuya thế này rồi mà không ngủ, còn ra đây ngắm trăng?"

Tiếng ve xung quanh dày đặc, cỏ cây cũng vang tiếng xào xạc.

Tim tôi đập mạnh đến mức đau cả lồng ngực.

"Không phải anh đi thăm Thẩm Thanh à, sao lại về sớm thế..."

Án Thời Cẩn chẳng tỏ thái độ gì, cứ thế lấy lon bia trong tay tôi rồi uống một ngụm.

"Thời gian của tôi quý như vậy, sao lại phải dùng để đi gặp cậu ta chứ."

Nếu thời gian của anh quý đến thế sao còn tới tìm tôi.

Tôi nhìn vào mắt anh, chúng tựa như đang chứa cả dải ngân hà.

"Vậy lúc nãy anh đi..."

"Đi mua thuốc cho em."

Ánh mắt Án Thời Cẩn rơi xuống bên gáy tôi.

Nhớ lại cảnh bị mất khống chế và đánh dấu khi quay phim, tôi đưa tay che chỗ vết thương đã đóng vảy, mặt nóng bừng.

Anh đứng khá gần, nên khi nói chuyện tôi dường như có thể cảm nhận được tiếng cộng hưởng trong lồng ngực anh.

"Có cần tôi bôi thuốc giúp không?"

Lời này đã khơi lại những ký ức ngổn ngang vào đêm đó của anh.

Trong lúc hỗn loạn nhất, anh cũng giúp tôi bôi thuốc, chỉ là lúc đó anh dùng môi.

Cả người tôi nóng ran.

Tôi lắc đầu, Án Thời Cẩn ung dung nhìn tôi.

Anh cũng không ép, chỉ đi về cùng tôi.

Lúc đến sảnh khách sạn, dây giày tôi bị tuột.

Lúc tôi đang định cúi xuống thì lại có người nhanh tay hơn, Án Thời Cẩn ngồi xuống trước.

Ánh đèn sáng rực, người đến người đi.

Tôi hoảng loạn vô cùng, chỉ sợ có paparazzi đang rình rập đâu đó, ảnh chúng tôi đi chung mà bị chụp được thì ngày mai showbiz nổ tung mất.

"Thầy Án, không cần..."

"Thầy Án?"

Anh ngẩng đầu, dù đang ngồi ở vị trí thấp hơn nhưng vẫn khiến tôi cảm thấy áp lực.

Án Thời Cẩn giữ lấy cổ chân tôi, nói: "Tôi vẫn nhớ đêm đó, em đâu có gọi như thế."

Tim tôi như nổi trống, đã có vài người qua đường tò mò đang bắt đầu ngó sang.

Nhưng anh vẫn không đứng dậy.

"Thầy Án, Án Thời Cẩn, Thời Cẩn,..."

Anh chỉ hơi nhướng mày.

Mãi đến khi tôi siết chặt nắm tay, tai đỏ bừng, gọi: "Anh...

Án."

Thì Án Thời Cẩn mới chịu buông ra.

Sau đó, cả hai bước vào thang máy, đi đến cửa phòng của tôi.

Bàn tay anh chống lên tường, chặn tôi lại.

Mắt anh đen nhánh.

"Giúp em hai lần rồi, anh cũng nên nhận được chút cảm ơn chứ nhỉ?"

Giúp tôi hai lần?

Mua thuốc và buộc lại dây giày à?

Tôi gãi đầu, xấu hổ hỏi: "Vậy, vậy anh Án muốn gì..."

Lời còn chưa dứt, Án Thời Cẩn đã hôn tôi.

Lông mi anh rủ xuống, đuôi mi xanh như màu độc của bướm đuôi én.

Hơi thở rối loạn, anh ôm chặt lấy tôi.

Tim tôi loạn nhịp, vội vàng đẩy anh ra.

"Vua màn ảnh này, hết giờ làm mà anh vẫn còn tập diễn à, không cần tận tuỵ vậy đâu."

"Vậy ra tôi thật sự là thế thân của Án Hoành à?"

Khi quay lưng bỏ đi, tôi nghe thấy anh nói thế.

----

Đương nhiên không phải rồi.

Nhưng hai Alpha yêu nhau thì chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu.

Tôi không hoài nghi bất kỳ tấm chân tình nào cả, chỉ là lòng người thay đổi nhanh quá.

Gần sáng, dù quản lý và trợ lý có gọi thế nào tôi cũng không tỉnh.

Sau đó, hình như có ai đó bước vào, còn mang theo bữa sáng.

Rồi tôi nằm mơ.

Đầu tiên là mơ thấy một con sói bạc nhào lên người mình, ánh mắt hung hãn, đang mài răng ở sau gáy tôi.

Tiếp đó, con sói kia đột nhiên biến thành một con Samoyed, dụi vào người tôi nũng nịu.

Đôi mắt nó đen như mã não, hai chân đè lên đầu vai tôi, giọng điệu vô cùng hờn tủi: "Tôi có gì không tốt ư?"

"Leo lên đỉnh showbiz, nhịn lâu đến thế, em mới chịu nhìn thấy tôi."

"Nhưng tại sao, em lại không cần tôi chứ hả."

Tôi buồn ngủ cực kỳ, thế là nó ngậm thuốc, liếm từ cổ xuống ngực, rồi đến giữa hai chân tôi.

Chờ đến khi tôi thức dậy, trong phòng đã không còn bất kỳ ai.

Tôi xoa huyệt thái dương, thầm nghĩ mình mộng mị gì tào lao vầy nè.
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 09


Hôm qua quay xong trễ quá, nên sáng nay mọi người được nghỉ ngơi.

Nhưng sau khi ăn sáng xong, không những trán tôi nóng ran mà người cũng hơi buồn n.ôn nữa.

Trợ lý tôi không hề chần chừ giây phút nào mà lập tức đưa tôi đến khám ở một bệnh viện gần trường quay ngay.

Sau khi khám tổng quát xong, thì tôi đến gặp người tư vấn kết quả, không ngờ lại là một bác sĩ thực tập.

Hắn cho tôi chụp CT và siêu âm, sau khi xác minh tôi là Alpha xong thì mặt mày vô cùng nghiêm trọng.

Mặc dù bác sĩ nói rất khó hiểu, nhưng lúc hai chữ "khối u" lọt vào tai, đầu óc tôi như nổ tung.

Mà không chỉ một, cả tuyến thể lẫn ổ bụng đều có cả.

Bác sĩ bảo vài ngày nữa quay lại làm kiểm tra sinh thiết, tôi gật đầu rời đi mà đầu váng mắt hoa.

Lúc ra khỏi cửa bệnh viện, mây đen nặng trĩu, cả bầu trời như sắp đổ sập xuống.

Trước mắt tôi tối lại, không cẩn thận va vào ai đó.

"Nhan Trăn!"

Có người giận dữ quát tôi, tôi ngẩng đầu nhìn một lát mới nhận ra đó là Án Hoành.

Gã đỡ Thẩm Thanh dậy, trong mắt tràn đầy lửa giận.

"Em cố ý phải không?"

"Mặt Thẩm Thanh đã bị thương rồi, mà em còn đụng vào nữa là sao."

"Em trở nên ác độc như thế từ khi nào vậy?"

Tôi ngơ ngác nhìn gã, dạ dày chộn rộn từng cơn, thế là tôi bèn quay người bước đi.

"À, vậy tôi đi đây."

Đúng lúc này, Thẩm Thanh lại mở miệng.

"Anh Án Hoành, hình như mặt em lại chảy máu nữa rồi."

"Anh đừng trách anh Nhan, chắc chắn anh ấy không cố ý đâu."

"Anh xem mặt anh ấy tái thế, chắc là cũng bị bệnh, đang khó chịu lắm."

Cậu ta bụm mặt, nước mắt lại rơi.

Án Hoành giật mạnh cổ tay tôi.

"Alpha thì bệnh gì?"

"Nhan Trăn, em không thể cứ đi như thế được."

"Em phải xin lỗi Thẩm Thanh."

Nhìn gương mặt giận dữ của Án Hoành, tôi chợt nhớ đến một bữa tiệc hai năm trước, khi đó có một ông lớn cố tình chuốc rượu tôi.

Tôi không muốn, trong lúc tránh né đã làm đổ rượu lên người ông ta.

Ông ta bắt tôi xin lỗi, thế là Án Hoành ngồi bên cạnh lập tức lao đến, cầm chai rượu đập lên đầu mình.

Máy chảy xuống lông mày gã, nhưng khi quỳ xuống, lưng thanh niên ấy vẫn thẳng tắp.

"Nhan Trăn là do em dẫn đến, có chuyện gì thì cứ để Án Hoành em chịu trách nhiệm."

"Lỗi của em ấy chính là lỗi của em, em xin lỗi thay em ấy ạ."

Lúc tôi dán băng cho gã, gã vừa nhe răng nhăn nhó vừa cười: "Chỉ cần anh còn ở đây thì sẽ không bao giờ để vợ chịu oan ức, để vợ xin lỗi người khác."

Người thay đổi lại nói người khác đổi thay.

Tôi siết chặt bệnh án trong tay, cười xuỳ: "Xin lỗi..."

Vừa nói xong, cơn buồn nôn trong dạ dày lại càng dữ dội.

Án Hoành vỗ vỗ Thẩm Thanh, nhướng mày:

"Thế còn tạm được, xem ra em còn biết điều..."

Gã không thể nói hết câu, vì tôi đã nôn, nôn đầy người gã.

---

Án Hoành tức đ.iên.

Mặt gã đen như đáy nồi.

"Anh làm em ghê tởm đến thế à?

Vừa thấy đã nôn?"

"Thật sự thì mày hơi ảnh hưởng mỹ quan thành phố đấy."

Có người kéo tôi sang một bên, lấy khăn giấy lau mặt tôi, bình tĩnh nói: "Đã biết mình ghê tởm như vậy, thì anh nghĩ là mày nên xin lỗi Nhan Trăn đi."

Toàn thân Án Hoành nhếch nhác vô cùng, gã chỉ vào mình, không tin nổi, đáp: "Nó nôn đầy người tôi mà tôi còn phải xin lỗi nó à?"

"Cho dù anh có là anh tôi thì cũng không thể vô lý thế được!"

Án Thời Cẩn liếc gã một cái, mặt không cảm xúc.

"Tao vô lý?"

"Rõ ràng vừa rồi tao thấy Thẩm Thanh tự ngã vào người Nhan Trăn, nhưng mày lại bắt em ấy xin lỗi cơ mà?"

"Mắt mày kém thế, thì tao nghĩ cũng không hợp với việc quay phim đâu.

Hay để tao bảo đạo diễn đổi người..."

Ánh mắt Án Hoành lập tức thay đổi, gã hít sâu một hơi, rồi bực bội cúi người xin lỗi tôi, sau đó xoay người rời đi.

----

Án Thời Cẩn nói anh đến lấy thuốc cảm giúp đạo diễn, không ngờ lại gặp tôi.

Anh nói rất nhiều, nhưng tai tôi ù đi, không nghe được gì.

Cuối cùng anh cũng nhận ra có gì đó bất thường.

Án Thời Cẩn túm lấy vai tôi.

"Nhan Trăn, em ghét tôi đến thế à?"

Sao có thể chứ.

Tôi nhìn đối phương, đôi mắt đen ấy sáng như bảo thạch hiếm có.

Chỉ cần nhìn thôi đã đủ khiến tim tôi run động.

Tôi bỗng có cảm giác như mình vừa rút được thẻ SSR nhưng hệ thống lại thông báo đóng cửa sau năm giây.

Tôi túm lấy áo Án Thời Cẩn, ép anh vào tường.

"Ông đây mà không thích anh, thì một Alpha có thể bị anh lật qua lật lại như miếng bánh tráng à?"

"Nhưng ông đây hết thời gian rồi."

"Án Thời Cẩn."

Giọng tôi khàn khàn: "Em không thể làm lở dở đời anh được."

Tôi vừa dứt lời, sắc mặt Án Thời Cẩn đã thay đổi.

Anh giật lấy túi bệnh án của tôi, xem một lượt, rồi bỗng nhắm mắt lại.

Anh đứng im đấy không nhúc nhích, ánh nắng chiếu vào khiến anh giống như pho tượng băng không có hơi thở.

Rồi đột nhiên, anh gọi một cuộc điện thoại, sau đó nắm tay tôi kéo đi.
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 10


Sau khi thắt dây an toàn xong, tôi vẫn còn choáng váng.

"Đi đâu thế?"

Tôi hỏi một đằng, anh trả lời một nẻo: "Em có mang căn cước công dân không?"

Tôi gật đầu, đi khám bệnh nên tôi mang cả thẻ căn cước và bảo hiểm theo.

Suốt dọc đường đi, Án Thời Cẩn không nói lời nào, mà chỉ lo lái xe như bay.

Anh tính dẫn tôi đến bệnh viện khác khám lại à?

Tôi đoán đủ kiểu nhưng lúc đến nơi lại ngây ngẩn cả người.

Nhìn ba chữ "Cục Dân Chính" trên bảng hiệu, tôi choáng đến mức mắt tối sầm, giọng cũng khàn đi: "Sao lại đưa em đến đây?"

---

Án Thời Cẩn tháo dây an toàn ra, rồi dùng giọng điệu hết sức bình thản như đang đi chợ mua cải thảo để đáp lại tôi: "Kết hôn với em."

Tôi nghẹn mấy giây, "Tại sao?"

"Em bẻ cong tôi rồi, biến tôi thành kẻ thích Alpha."

Anh bóp cằm tôi, giọng hằn học: "Giờ ghẹo xong tính chạy à?

Nhan Trăn, em đừng hòng."

"Dù có ch.ết tôi cũng sẽ bám lấy em."

----

Tên Án Thời Cẩn này, có biết nói năng đàng hoàng không đó?

Một màn cầu hôn lãng mạn qua mồm anh lại tự nhiên biến thành chuyện ma.

Nhưng tôi là một Alpha kiêu căng tự mãn đấy nhé, anh mà cầu hôn thì tất nhiên tôi sẽ...

Tất nhiên tôi sẽ đồng ý rồi.

---

Tôi đâu có ngốc, cũng không rảnh mà làm mình làm mẩy.

Sắp ch.ết tới nơi rồi còn làm bộ làm tịch làm gì.

Chỉ là không ngờ rằng mình lại nhận được giấy kết hôn dễ đến thế.

Chướng ngại mà Án Hoành hẹn hết năm này đến năm khác lại được Án Thời Cẩn giải quyết gọn trong vòng hai tiếng.

----

Hai hôm nay Án Thời Cẩn như phát điên.

Ngoại trừ lúc quay phim ra, cứ rảnh là nhào vào cắn tôi.

Nhờ đó mà tôi cũng tập được tính mềm dẻo, chỉ cần nâng chân lên là có thể gác lên vai anh.

Hình như anh sợ tôi biến mất lắm, nên lần nào ôm cũng chặt đến mức không thở nổi.

Cuối cùng chờ được đến ngày nghỉ, anh đưa tôi đi gặp chuyên gia để khám lại.

Anh ồn ào đến mức... dùng cả trực thăng để chở tôi bay khỏi trường quay.

Gió mạnh đến nỗi thổi bay cả tóc giả của đạo diễn.

Nhưng đến nơi, vừa nhìn tấm bảng tên trước nhà là tôi đã lập tức muốn chạy trốn.

Án Thủ Chương.

Án Thời Cẩn gật đầu.

"Ông nội anh đó."

Đây chẳng phải người ông đã suýt đánh chết Án Hoành vì nghe nói gã quen tôi đấy ư?

Tim tôi vọt lên tận cổ.

"Em là Alpha, lại mắc bệnh nan y."

"Anh dẫn em đến cho ông khám, lỡ ông tức ch.ết thì sao đây?"

Án Thời Cẩn chỉ nắm chặt tay tôi.

"Em là bạn đời của tôi, đó là sự thật."

"Họ không chịu được thì họ phải tự nâng khả năng chịu đựng của mình lên."

OK OK OK, cãi không lại anh.

Cuối cùng, anh vẫn nắm tay tôi cùng bước vào phòng khám.

Ông nội anh nhìn thấy tôi, ánh mắt sắc đến mức như muốn khoét vài lỗ trên người tôi.

Nhưng vì Án Thời Cẩn cũng ở đây nên ông chỉ lặng lẽ kìm nén.

Ông dùng giọng điệu vô cùng thiếu kiên nhẫn hỏi tôi một đống thứ, rồi nhíu mày xem đi xem lại các bản phim chụp.

Cuối cùng, ông run run tay tháo kính xuống, sắc mặt thay đổi.

Ông nở nụ cười cứng đờ, hỏi tôi:

"Cậu thực tập khám cho cháu ấy, tên gì vậy?"

Tôi báo đầy đủ, Án Thủ Chương lập tức gọi điện.

Chẳng bao lâu sau, cậu bác sĩ thực tập kia đã chạy tới.

Ông nội cầm bản báo cáo ném thẳng vào mặt cậu ta, rồi cầm cây roi lông gà lên và bắt đầu đánh đó:

"Chưa thấy Alpha bị Enigma đánh dấu rồi phân hoá lần hai thành Omega à?!"

"Ung thư cái gì, đấy là phôi thai với tuyến thể dậy thì lần hai!"

"Mày không đe doạ được địa vị tao trong ngành y, nhưng đủ làm tao mất mặt trong ngành giáo dục rồi đấy!"

Cậu thực tập bị đánh đến mức hét toáng lên, nhưng vẫn ôm mặt không dám khóc.

Ông đánh mệt rồi mới đá một cú tống bay cậu ta ra ngoài.

Sau đó ông hít sâu một hơi, thái độ đối với tôi lập tức đảo ngược 180 độ.

"Tiểu Nhan à."

Ông nắm tay tôi, đôi mắt tràn đầy sự áy náy, "Thật ra ấy, thằng Thời Cẩn nhà ông là Enigma."

"Nó đánh dấu cháu, nên biến cháu từ Alpha thành Omega mất, ông xin lỗi cháu nhiều."

"Hay là thế này đi, tuy cháu ông hơi vô dụng, nhưng được cái đẹp mã, cũng biết kiếm tiền."

"Nếu cháu không chê, thì cứ chấp nhận nó nhé, được không ha?"

Đầu tôi choáng đến không kịp suy nghĩ.

Thì ra tôi không mắc bệnh nan y, mà chỉ là phân hoá lần hai.

Tôi không những biến thành Omega, mà còn mang thai nữa hả?
 
[Edit/End] Nợ Em Anh Trả
Chương 11 (END)


Ông cụ Án bảo tôi kiểm tra thêm mấy hạng mục nữa, tôi cũng tự dùng thêm que thử.

Hai vạch đỏ chót hiện ngay trước mắt.

Moá nó, muốn hù chết người ta à.

Càng nhìn Án Thời Cẩn, tôi càng tức giận.

Thế là tôi túm lấy cổ áo anh rồi đè anh lên tường, tiếp đó còn đấm một cú bên cạnh.

"Án, Thời, Cẩn!

Sao anh không nói mình là Enigma sớm hả?"

"Chúng ta đều bị anh doạ suýt toi rồi đấy."

Lần đầu tiên, Án Thời Cẩn lộ ra vẻ đáng thương.

"Là lỗi của anh, đều là lỗi của anh."

"Xin lỗi bà xã, sau này giặt giũ nấu nướng cứ giao cho anh, em đừng bỏ anh nhé?"

Tôi còn có thể làm gì đây?

Đương nhiên là tha thứ cho anh rồi.

---

Khi hai chúng tôi chuẩn bị về đoàn phim, ông nội lại muốn mời tôi ghé biệt thự gần đoàn phim một chuyến.

Ông bảo có viên kim cương cấp sưu tầm muốn tặng tôi coi như quà xin lỗi.

Lễ nghĩa quá rồi.

Thế thì tôi cũng đành miễn cưỡng nhận vậy.

Đến biệt thự, Án Thời Cẩn lên phòng mình lấy vài bộ ga giường lụa để hai đứa ngủ trong đoàn cho thoải mái.

Còn tôi thì ngồi phòng khách, bắt chéo chân chơi game.

Ai ngờ vừa chơi được vài ván đã bị một cái bóng che mất ánh sáng.

Án Hoành khoanh tay đứng đó, vẻ mặt đắc ý.

"Biết mai là sinh nhật anh đúng không?

Cuối cùng chịu không nổi, chạy đến tận nhà anh à?"

Tôi nhướng mày.

Xin lỗi, tôi quên sạch rồi.

"Tặng quà cho anh à?

Đợi đến ngày anh nhập quan tôi sẽ cân nhắc thử."

"Nhan Trăn!"

Mặt Án Hoành vặn vẹo, nhưng khi thấy chiếc hộp gỗ lim bên cạnh tôi, hắn lại cười chế giễu.

"Còn chối?

Quà cũng mang đến rồi, còn làm bộ làm tịch gì nữa?"

Nói rồi hắn với tay lấy chiếc hộp.

Haiz haiz haiz, đó là que thử thai!

Tất cả là do Án Thời Cẩn, anh bảo muốn đóng khung treo lên lưu niệm, còn cẩn thận bỏ vào hộp.

Dù tôi có to gan đến đâu cũng không thể thản nhiên được nữa, tôi bật dậy giành lại.

Án Hoành giơ nó lên thật cao, vẻ mặt đắc ý.

"Nếu không phải quà cho anh thì em giành cái gì?

Để xem có gì hay ho."

Gã chạy ra góc tường, nhẹ nhàng mở hộp ra.

Tiếp đó, nụ cười trên mặt gã lập tức cứng đờ.

----

Bên cạnh que thử là tờ kết quả kiểm tra ghi rõ họ tên của tôi.

Chỉ cần Án Hoành không mù chữ là sẽ hiểu ngay.

Mặt gã trắng bệch, con ngươi như bị ánh sáng sắc lịm cứa qua.

"Em là Alpha, sao có thể mang thai..."

Gã chợt ngừng nói, rồi lao về phía tôi, gào lên:

"Đứa bé là của ai?

Ai biến em thành Omega hả?"

"Đứa bé là của anh."

Giọng Án Thời Cẩn vang lên từ phía sau, anh từ cầu thang bước xuống, kéo tôi vào trong lòng.

"Án Hoành, mày nên lễ phép chút đi, đừng có gào vào mặt chị dâu mày."

Án Hoành ngơ ra: "Chị dâu?"

Án Thời Cẩn ôm lấy cổ tôi, cúi xuống hôn một cái.

"Hôm qua bọn anh đã đi đăng ký rồi."

"Hợp pháp hợp quy, không thể giả được."

----

Tôi không ngờ Án Hoành lại sốc đến vậy.

Gã lao xe ra đường, rồi gặp tai nạn.

Lúc được đưa vào bệnh viện, gã còn gọi điện cho tôi, tôi nhìn rồi dập máy.

Tôi vốn nghĩ gã và Thẩm Thanh sẽ có kết quả.

Không ngờ Thẩm Thanh chỉ coi gã như lốp dự phòng.

Sau lại đi quyến rũ ông lớn khác, chọc giận vợ người ta.

Đối phương nổi đi.ên, tung hết ảnh "thiếu đứng đắn" của Thẩm Thanh lên mạng, đương nhiên Án Hoành cũng có trong số đó.

Hai người bọn họ bị cấm sóng toàn showbiz.

-----

Vừa mang thai vừa kiên trì quay phim, đúng là khổ vô cùng.

Nhưng mọi gian khổ đều có hồi báo.

Giữa biển đèn flash sáng lóa như kim cương, tôi nắm chặt tay người bên cạnh, tuyên bố với tất cả mọi người về hôn nhân của chúng tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng tin vào số mệnh.

Rằng mọi áng mây đen cuối cùng đều sẽ có viền vàng.

Rằng những cuộc gặp gỡ rực rỡ nhất đời này, đều do định mệnh an bài.
 
Back
Top Bottom