Cập nhật mới

Khác (Edit) Địa ngục cầu sống không cầu chết

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
291094662-256-k944183.jpg

(Edit) Địa Ngục Cầu Sống Không Cầu Chết
Tác giả: C2H6O2
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

 
(Edit) Địa Ngục Cầu Sống Không Cầu Chết
Văn án


"—— nơi này là địa ngục, là sự cuồng hoan giữa sống chết, là bàn tiệc của tội lỗi và trừng phạt."

Vì một sự cố ngoài ý muốn, Trần Lê Dã đã bị kéo vào địa ngục, trở thành một trong số các người chơi.

Để có thể sống sót, nhất định phải thành công qua cửa, nhưng nguy hiểm thật sự chào đón các ngươi, là người gác đêm.

Được biết, vào mỗi đêm, người gác đêm sẽ đến và lấy đi một mạng người để tế trời, nhưng nếu tâm tình của hắn không tốt, ba mạng cũng không thành vấn đề.

Ngay buổi tối ngày hôm sau, Trần Lê Dã đã được trải nghiệm một hồi người đuổi ta chạy với 'nguy hiểm thật sự'.

Hắn đuổi anh chạy như điên một hồi, cuối cùng Trần Lê Dã mất hết sức lực mà gục xuống, ngồi ở trên mặt đất.

Nhưng hắn không có giết anh mà cũng chầm chậm ngồi xổm xuống trước mặt Trần Lê Dã.

Ngay sau đó, toàn bộ Thiết Thụ Địa Ngục tràn ngập tiếng kêu tức giận của hệ thống cao lãnh.

"Quác!!

Người gác đêm không thể cùng người chơi hôn môi!!!"

Mọi người:......??????

Sau đó, Trần Lê Dã hỏi tên người gác đêm.

Hắn trầm mặc một lát, trả lời: "Tạ Nhân Gian."

"Nhân gian của ngươi."

Giá trị vũ lực cao ngạo kiều công x bình tĩnh lý trí vừa tham gia đã full cấp + gánh team thụ.

1.

Có cảm tình với nhau từ trước, cả hai chưa quan hệ tình dục với người khác, trong lòng chỉ có đối phương không chứa chấp trà xanh, kiếp trước kiếp này, có hồi tưởng về ký ức lúc trước!!!

Hồi ức xưa đều chỉ là quá khứ, chớ quan trọng hóa vấn đề~~~
 
(Edit) Địa Ngục Cầu Sống Không Cầu Chết
Chương 1: Địa ngục


Đây là một quãng đường lên núi vô cùng nhỏ.

Hai bên đường là những cánh rừng với cây cối trụi lủi.

Từng đợt gió lạnh thấu xương từ phía trước thổi tới, xen lẫn là tiếng gào khóc thảm thiết.

Tuyết bay lơ lửng trong không trung, đường đi một màu trắng phau.

Trần Lê Dã hà hơi, một làn khói bay ra từ trong miệng anh,tan biến thật nhanh trong không trung.

Trần Lê Dã đang mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay rộng thùng thình, vô cùng không phù hợp với hoàn cảnh xung quanh.

Anh xoa xoa hai cánh tay đang để trần, ôm lấy bả vai, dùng đôi giày thể thao đạp từng bước gian nan trên mặt đất phủ đầy tuyết, lạnh đến mức toàn thân run rẩy mà thở dài, thầm than trong lòng một câu: "Trời ơi."

Sự việc phát sinh ở vài phút trước.

Lúc đấy, Trần Lê Dã cùng bạn bè tốt của mình ra ngoài chơi, sau khi ăn xong cơm chiều liền tan.

Sau đó anh mua một cây kem để ăn trên đường về nhà, khi đi ngang qua đám cao ốc đồ sộ, đột nhiên có tiếng kêu kinh hãi của phụ nữ vang lên phía trên đầu anh, vội vàng hướng về phía anh mà hô: "Mau tránh ra!!"

Trần Lê Dã nghe vậy, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy có một vật đang phá vỡ lực cản không khí mà lao xuống, tốc độ cực nhanh, vừa nhìn đã biết kết cục của bản thân.

Anh vốn định lùi ra sau một bước để cứu vãn tình hình, nhưng không biết tại sao mà trước mắt đột nhiên tối sầm, sau đó liền thấy bản thân đã ở nơi này.

Vừa rơi xuống đất liền ăn một miệng tuyết, ngay sau đó, từng đợt gió dữ dội vô cùng làm đúng nhiệm vụ mà giúp anh thưởng thức hương vị tuyệt vời ấy.

Trong nháy mắt, cây kem chỉ lúc trước thôi còn tan chảy vì ánh nắng chói chang của mùa hè lại đóng băng một lần nữa.

......Bây giờ cả việc bị đồ vật từ trên cao rớt xuống đầu cũng có thể xuyên qua sao?

Không phải đều đã mùa hè hả!

Đang giữa hè đó!

Tháng bảy nữa!

Trần Lê Dã quả thực không biết nên nói thế nào cho đúng, ném cây kem xuống đất, ngẩng đầu nhìn lên không trung.

Rõ ràng lúc nãy còn là buổi tối, nhưng chỉ cần nhìn bầu trời giờ đây liền biết đã sáng rồi.

Từng đám mây trên trời vừa dày vừa nặng, che khuất ánh dương, một tia nắng cũng không thể chiếu xuống.

Trần Lê Dã lấy di động ra định xem nơi đây là đâu, kết quả một chút tín hiệu cũng không có.

Tình huống trước mắt chắc chắn không thể dùng khoa học để lí giải.

Anh cúi đầu, run run rẩy rẩy mà âm thầm suy tư —— chỉ có thể men theo con đường này mà đi về phía trước, ít nhất tìm một chỗ trú tạm còn hơn ở đây để mà chết cóng.

Trần Lê Dã đã nói đi là đi.

Vận khí của anh không tồi, vừa đi ra khỏi con đường nhỏ đã phát hiện ra phía trước có một thôn trang, trước cổng thôn có vài người đang đứng, đếm sơ qua thì tầm mười sáu, mười bảy người.

Trần Lê Dã vội vàng chạy đến đấy, phần lớn những người này cũng mặc đồ mùa hè, đều bị đông lạnh đến mức không ngừng run rẩy, trong đó có một cô gái mặc áo liền váy, ngồi xổm trên mặt đất, tự ôm lấy mình sưởi ấm, thấp giọng khóc.

Lúc Trần Lê Dã đến gần, nhóm người này liền giương mắt đánh giá anh một lúc, rồi lại nhanh chóng dời đi.

Trần Lê Dã định mở miệng hỏi việc gì đang diễn ra, nhưng có người lại sớm hơn anh một bước, nói: "Đủ mười tám rồi, đi thôi."

"......

Mười tám cái gì cơ?"

Những người này không để ý đến anh, cứ đi thẳng về phía trước, giống như đã vô cùng quen thuộc với việc này.

Nhưng với tình trạng trước mắt, đơn độc lai vãng không phải một lựa chọn sáng suốt.

Trần Lê Dã sờ sờ vành tai, nhìn thoáng qua cô gái đang ngồi xổm khóc thút thít ở ven đường, vừa nhìn là đã biết rằng cô cũng là lần đầu tiên gặp được sự kiện này.

Anh không đành lòng bỏ mặc, đi qua, dùng chất giọng run run vì lạnh của mình mà nói chuyện: "Cô......

Cô gái, đừng khóc, khóc cũng không có biện pháp, trước cùng đi qua nhìn một chút."

Cô gái nghe vậy, ngẩng đầu lên.

Đây là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, một khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đều bị đông lạnh đến đỏ bừng, hít vào một hơi, hỏi Trần Lê Dã: "Anh......

Anh biết đây là đâu sao?"

Trần Lê Dã lắc lắc đầu, nói: "Không biết.......

Chúng ta cứ đi theo họ đã, bị tụt lại chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì."

Căn bản là cô gái cũng thấy anh nói đúng, gật gật đầu, đứng lên.

Vì đã ngồi xổm trong một thời gian dài, hai chân cô đều đã tê rần, hai người dìu dắt nhau cùng tiến về phía trước.

Anh vừa đỡ cô, vừa tự giới thiệu nói: "Tôi tên là Trần Lê Dã."

"Em kêu Nhậm Thư."

Thiếu nữ lau sạch nước mắt nói, "Cảm ơn anh......

Trần ca."

Trần Lê Dã đã quen việc bị gọi như thế, thuận miệng đáp: "Không có gì."

Mười tám người đi vào thôn trang, có người đi gõ gõ cửa nhà thứ nhất, không ai trả lời.

Cậu ta chẳng bởi vì thế mà ngừng tay lại, vặn vặn chốt cửa, chốt cửa không chút sứt mẻ.

Thấy vậy, cậu mới quay đầu, nói: "Lại là như vậy, không có manh mối, phân công nhau đi tìm đi."

Những người còn lại cũng không nhiều lời, tự giác phân ra mà đi tới các nhà khác.

Nhậm Thư nhút nhát, sợ sệt hỏi: "Tìm cái gì vậy?"

Người mở cửa liếc mắt nhìn họ một lát, trả lời: "Tí nữa các người sẽ biết, không cần phí tâm, ở nơi này đừng mong tìm được người tốt."

Nói xong lời này, cậu lại tự giới thiệu nói: "Xin chào, tôi kêu Lâm Thanh Nham."

"Trần Lê Dã."

Trần Lê Dã đã bị đông lạnh đến chết lặng, sau khi khó khăn phun ra tên của mình, lại dùng đôi mắt không còn tí thần sắc nào nhìn Lâm Thanh Nham, chết lặng nói: "Cậu nói là ở đây toàn kẻ xấu?"

"......

Cũng không hẳn là vậy."

Trần Lê Dã vừa định nói thêm vài câu, không biết giọng ai từ xa xa vọng đến: "Tìm được rồi ——"

Trần Lê Dã nhìn về phía người phát ra âm thanh.

Người nọ đứng cách bọn họ khá xa, trước mặt là từng dãy nhà đan xen, cửa mở một nửa, có một người phụ nữ mặc đồ đỏ đứng trước cửa, mặt vô biểu tình mà nhìn bọn họ.

Người phụ nữ này gầy trơ xương, gương mặt hốc hác, hốc mắt lõm xuống thật sâu, sắc mặt tái nhợt, giống như người chết.

Gió nhẹ nhàng lay động bộ đồ của nàng, mỹ lệ đến cực điểm.

Vừa thấy đã biết chả phải đồng loại.

Căn nhà kia nhìn qua có vẻ đã khá lâu đời, ngói cũ nát, rêu xanh bò đầy trên mọi ngóc ngách, tuyết phủ đầy một bên nóc nhà.

Cạnh cửa sổ dính đầy bụi bẩn, pha lê cũng không khá hơn là bao, bên trong không có bật đèn, đen như mực.

Trần Lê Dã thật sự không muốn đi vào.

Căn nhà này nhìn thoáng đã thấy âm trầm quỷ dị, hoàn toàn phù hợp với hình tượng hung trạch* kinh điển trong phim ma.

Kết hợp với người phụ nữ kia, cảm giác có vào không có ra mãnh liệt dâng trào.

(*hung trạch: nơi phong thủy kém, tà ma quấn quanh.)

"Thật sự phải vào sao......"

Hiển nhiên là Nhậm Thư cũng nghĩ giống Trần Lê Dã, cô không nhịn được mà trốn về sau lưng anh, nhỏ giọng nói: "Nơi này thật giống nhà ma......"

"Sợ cũng không được, đây là bắt buộc, đi."

Lâm Thanh Nham chém đinh chặt sắt mà nói xong lời này, liền nhấc chân mà đi về phía trước.

Mười tám con người cứ như vậy mà tiếp tục tụ họp.

Tất cả cùng đi đến trước căn nhà, người phụ nữ đứng trước cửa quay đầu nhìn họ, nửa trầm mặc mà mở to cánh cửa, nửa thì lùi sang một bên, nói: "Mời đi vào."

Một làn hơi nóng từ trong phòng ập vào mặt, không ai biết tại sao nơi đây có thể ấm như vậy, nhưng so với bầu trời giá rét có thể đông chết người bên ngoài kia, hiển nhiên là chỗ này tốt hơn, vì thế đoàn người cũng không từ chối, chen nhau mà đi vào trong.

Chỉ có chút ánh sáng có thể từ cửa sổ chen vào, trong phòng xem như vô cùng u ám, Trần Lê Dã không thể thấy rõ mặt sàn, không cẩn thận mà dẫm vào gì rồi, dưới chân vang lên tiếng răng rắc.

"A."

Anh vội lùi ra sau, theo bản năng mà xin lỗi: "Không sao......"

...... chứ.

Chữ cuối cùng vì anh quá kinh hãi mà bị nuốt lại.

Có người cảm thấy trong phòng quá tối nên lấy di động mở đèn pin, khi nghe được tiếng vang thì theo bản năng mà chiếu xuống chân của Trần Lê Dã, nhìn thấy cái đầu lâu nát vụn.

Bộ xương vừa bị anh đạp hỏng nửa bên đầu, dùng tròng mắt trong hốc còn lại nhìn chằm chằm Trần Lê Dã, giống như lệ quỷ đòi mạng.

Trần Lê Dã nhìn một màn này, hít sâu một hơi, cả người nổi da gà mà run rẩy.

Nhậm Thư bị dọa đến thét chói tai, Trần Lê Dã vội vàng dùng tay che kín miệng cô.

Anh không biết vì sao mình lại làm như thế, nhưng trực giác nói cho anh biết, không che sẽ có chuyện!

Mọi người đều ngây ngẩn cả người, nhờ tiếng động Nhậm Thư phát ra mới hồi hồn, cái đèn pin kia cũng bị tắt đi.

Ý tứ chính là: Chúng ta cái gì cũng chưa thấy.

Người phụ nữ đồ đỏ ngoài cửa vừa nghe tiếng kêu liền xoay người đóng cửa.

Vừa vặn cách một tiếng, gió bão đã bị ngăn bên ngoài.

Trần Lê Dã cảm thấy nửa cái mạng của mình cũng đã rớt lại bên ngoài.

Anh cảm giác da đầu tê dại, khó khăn nuốt nước miếng, nghĩ thầm: Đây sẽ không phải chỗ ở của quỷ đi?

Nàng không vội vã tiến đến chỗ anh, chậm rãi đi về phía ngăn tủ cạnh cửa, mân mê trong chốc lát, đốt một ngọn nến.

Ngọn nến lập tức chiếu sáng cả căn phòng, đương nhiên là không ngoại trừ bộ xương kia rồi.

Vừa nãy anh chỉ có thể thấy một nửa xương sọ còn lại, bây giờ đã có nguồn sáng, Trần Lê Dã có thể nhìn thấy một vài mảnh vụn và con mắt kia, đều đã bị anh giẫm thành một bãi bùn.

Trần Lê Dã lại hít hà một hơi, nhắm mắt, niệm một tiếng: A di đà phật......

Người phụ nữ kia giơ cao ngọn nến, từng bước một đi đến, mỗi bước đều như đang giày xéo trái tim bé nhỏ của anh.

Trước tình cảnh này, Trần Lê Dã cảm thấy đại nạn của mình đã đến.

Nàng đã tới.

Khi Trần Lê Dã khẩn trương tới mức hít thở không thông, nàng lại có thể nhìn thoáng qua đầu lâu rồi đặt đèn sang một bên, đem chổi cùng hót rác tới, đem đầu lâu hót vào, đi sang phòng bên trái mà đổ rác.

Nàng tay không trở lại, cầm lấy ngọn nến, nói với Trần Lê Dã: "Xin lỗi vì đã dọa đến ngươi, đấy là do ta chưa dọn phòng kỹ, đừng chú ý nhiều tới thứ rác rưởi đấy nữa."

Mọi người: "......"

Ngươi dám kêu đầu lâu là rác rưởi?

Tim Trần Lê Dã đập thình thình, khóe miệng co giật trong chốc lát, gian nan mà nói: "......

Không sao đâu."

Người phụ nữ cũng không có lại cùng hắn nói chuyện, nàng quay đầu, nói với mọi người: "Tốt rồi, xin theo ta đến đây đi."

Nàng nói xong liền đi lên tầng hai.

Đi theo sau là mười tám con người.

Lúc nàng rời đi, Trần Lê Dã mới có thể buông cánh tay che miệng Nhậm Thư ra, thở dài một hơi.

Nhậm Thư vẫn còn sợ hãi, nhẹ giọng nói: "Trần ca, đây chẳng bình thường chút nào......"

"......Giờ cô có thể mong một điều phù hợp với logic hả."

Trần Lê Dã nói, "Đi một bước tính một bước, không còn biện pháp nào cả."

"Trần ca......"

Nhậm Thư nói, "Nếu không......

Hai ta chạy đi?"

"Cô muốn lạnh chết sao?"

"......"

"Đi trước đi."

Trần Lê Dã nói, "Đi theo đoàn sẽ giảm nguy hiểm."

Trần Lê Dã nói xong, vội vàng chạy đến hòa vào đoàn người.

Nhậm Thư thấy thế, cũng đành đuổi theo.

Ngọn nến trong tay nàng theo sự di chuyển mà chiếu sáng cả căn nhà, đem toàn bộ bố cục chiếu đến rõ ràng.

Từ cửa vào chính là phòng khách, phòng khách trống không, xa xa bên trong có một chiếc ghế sô pha, phía trên có thêu một hình chữ thập, trước chỗ đấy có một bàn trà, nhưng cũng chả đặt gì ở trên.

Dọc theo hai bên thì còn có vài phòng nữa, đều đóng chặt cửa, bên phải sô pha là bậc thang, nối thẳng lên lầu.

Phía bên trái phòng khách cũng có một cái, chẳng qua cái này là đi xuống dưới.

Nàng đi lên lầu, đưa mọi người tới lầu hai.

Trần nhà lầu hai có chút thấp, trong đoàn có người cao hơn mét tám, lúc đi không chú ý suýt bị đụng đầu, đành phải khom eo.

Lầu hai không có phòng, chỉ có một khoảng trống lớn và vài chiếc tủ xếp.

Những chỗ khác đều treo quần áo màu đỏ, số lượng quần áo ở đây có vẻ nhiều hơn lượng tủ, hơn nữa hoa văn mỗi bộ đều khác nhau.

Ở giữa là một chiếc bàn dài, bên cạnh là mười tám cái ghế dựa, vừa nhìn là đã biết được chuẩn bị cho bọn họ.

Lạ là, đỏ như máu.

Một người can đảm bước đến xem, nhìn qua một lúc, liền nhẹ giọng nói: "Mẹ nó, đây là áo cưới."

Sắc mặt mọi người đều không được tốt cho lắm.

Trần Lê Dã cũng vậy —— nhà ma áo cưới với đầu lâu, thật là tuyệt phối.

Đây chắc chắn là địa phương mà quỷ sinh sống.

Mà người phụ nữ kia làm như không nhìn thấy, đem ngọn nến đặt lên trên bàn, nói: "Làm ơn hãy chờ ta một lúc......

Đừng đụng vào áo cưới."

Nàng nói xong, liền đi tới chỗ sâu trong phòng.

Nơi đó bày hai cái ngăn tủ thấp, ở giữa là một bức ảnh trắng đen và bài vị, ở trước ảnh chụp là một mâm trái cây và lư hương.

Đây hẳn là thờ người đã khuất.

Mọi người cùng nhau trao đổi ánh mắt.

Ngay lúc đó, bỗng nhiên có một âm thanh vang lên.

Vừa âm trầm quỷ dị, vừa vọng từ tứ phương, khiến ngươi không thể nào xác định được chỗ của nó.

Nó nói: 【—— chào mừng mọi người đã tới Thiết Thụ địa ngục. 】

__________________________

Có gì không hiểu có thể comment ngay cạnh câu đấy nhé, tui sẽ giải đáp cho mọi người, nếu có cùng thắc mắc thì cũng không cần comment lần thứ hai.

Nhưng cũng không phải là hạn chế comment của mọi người nha, thích làm gì cũng được hớt, nhưng có vài điều lặp lại quá nhiều cũng phiền đúng không nà.
 
(Edit) Địa Ngục Cầu Sống Không Cầu Chết
Chương 2: Quỷ áo cưới


Chẳng khoa trương mà nói, âm thanh này chắc chắn không phải thứ con người có thể thốt ra được.

Nó như là tiếng thầm thì vọng tới từ địa ngục, khàn khàn khó nghe, ẩn chứa trong lời nói là huyết tinh nồng đậm, âm trầm mà quỷ dị, đủ để cho da đầu người nghe tê dại, lạnh cả sống lưng.

【 đây là sự cuồng hoan giữa sống chết, là bàn tiệc của tội lỗi và trừng phạt......】

【 nơi này là địa ngục.

Không phải nhân gian quen thuộc của các ngươi -- xin những người mới hãy nhớ rõ. 】

Nghe xong câu nói, Trần Lê Dã cũng đã hiểu sao Lâm Thanh Nham lại nói với mình rằng "Lát sau các người sẽ biết", hóa ra là đã có hướng dẫn viên chuyên nghiệp giải thích cho anh.

Dịch vụ chăm sóc cũng thật tốt -- khiến anh vui không nổi.

【 ở chỗ này, ngươi không cần ngủ, cũng chẳng cần ăn cơm. 】

【 mỗi khi màn đêm buông xuống, người gác đêm sẽ xuất hiện.

Hắn sẽ tàn sát người chơi, vì sống sót......

Làm ơn hãy dùng toàn lực mà chạy trốn. 】

【 đương nhiên, mỗi một lần săn giết đều có "quy tắc". 】

【 hắn sẽ lựa chọn người chơi xui xẻo đã vi phạm quy tắc của hắn vào ban ngày -- cái này là do người gác đêm tự đặt ra, ta không có khả năng ảnh hưởng đến điều này, để có thể sống sót, cần phải chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Mỗi người gác đêm có thể giết nhiều nhất ba người, thấp nhất một người. 】

【 một khi đã chết trong cuộc săn giết, hoặc là bị những loài quỷ quái khác trong trò chơi làm mất mạng, đều bị coi là qua cửa thất bại, người chơi sẽ trở lại nhân gian, nghênh đón trừng phạt. 】

【 xin các người chơi hãy tích cực hoàn thành nhiệm vụ của NPC, diệt trừ tội ác.

Sau khi tội ác biến mất, người dẫn đường sẽ xuất hiện.

Trên quãng đường trở về nhân gian cũng có người gác đêm ẩn náu, chỉ khi được người dẫn đường dẫn đi, người chơi mới không bị săn giết. 】

【 hoặc là, giết chết người gác đêm cũng là một cách -- nhưng, còn chưa có ai thành công. 】

Nói xong câu đó, nó cười khanh khách hai tiếng, cười đến da đầu anh tê dại.

【 nếu ngươi may mắn diệt trừ tội ác và sống sót, địa ngục sẽ tặng cho ngươi phần thưởng ngàn vàng. 】

Trần Lê Dã nghe xong những lời này, bắt được trọng điểm: "Quy tắc của người gác đêm?"

Anh vừa nhẹ giọng thì thầm vừa nhìn về bên cạnh, may mắn là Lâm Thanh Nham cũng đang đứng gần anh.

Người này lớn lên hiền lành,đã cùng Trần Lê Dã nói chuyện, lá gan Trần Lê Dã biến lớn, dò hỏi, "Người anh em, cậu thường gặp qua những loại nào?"

"Hoa hoè loè loẹt, cái gì cũng có."

Lâm Thanh Nham một bên chơi di động một bên nói, "Nghe đồng đội trước kia của tôi nói, có kiểu người gác đêm ngu ngốc vừa chửi vừa giết người, lúc ấy có một người chơi bị dọa, ban ngày không nhịn được mà mắng, buổi tối người liền lạnh, chết thảm."

Nói xong, cậu còn "Chậc chậc chậc" vài tiếng.

Trần Lê Dã: "......"

Thật sự rất nghiêm khắc.

Nghề nghiệp của người gác đêm này chỉ sợ là chủ nhiệm giáo dục.

Thanh âm kia bỗng nhiên nói tiếp: 【 kế tiếp, chỉ dẫn của Thiết Thụ địa ngục -- đây là một thôn trang yên tĩnh.

Người kia dựa vào việc chế tác quần áo cưới cho các cô gái trong thôn để kiếm ăn, nhưng nàng vẫn luôn cho rằng không có ai đẹp bằng con nàng.

Con nàng đã đến lúc xuất giá, nàng phải thêu một bộ váy cưới tuyệt nhất cho con. 】

Sau khi nói xong, thanh âm này khanh khách cười hai tiếng, biến mất.

Mọi người trầm mặc một lát, không hẹn mà cùng xoay đầu, nhìn về phía bài vị.

Lầu hai quá lớn, mà phạm vi ngọn nến có thể chiếu tới quá nhỏ, không ai thấy rõ được khuôn mặt trên bài vị kia, chỉ có thể biết đây là ảnh đen trắng.

"......

Em cảm thấy......"

Nhậm Thư nhỏ giọng mà nói, "Chúng ta không nên chạy......"

Mọi người đều nghĩ như vậy.

Tuy nói là con gái, nhưng ở đây cũng chỉ có một người như thế, căn bản là không có ai khác -- trừ bỏ bài vị kia.

Chỉ cần là tư duy logic bình thường, sau khi nghe những lời đấy, sẽ cảm thấy hình ảnh trên bài vị là con gái.

Người phụ nữ ôm ra một xấp quần áo màu đỏ, hẳn đều là áo cưới.

Hoa văn ở trên nhìn có vẻ cũ kỹ, nhìn qua có chút dáng vẻ quê mùa.

Nàng đem quần áo đặt lên bàn, sau đó cầm lấy một nửa, chia từng kiện cho mọi người, dùng khuôn mặt vô cảm và chất giọng cứng đờ nói: "Tôi tìm quần áo cho các người.

Bên ngoài lạnh lắm, mặc vào đi."

Mọi người: "......"

Nói là nói như vậy, nhưng trong phòng cũng có lạnh đâu QAQ.

Dù thế cũng chẳng ai có can đảm say NO với người phụ nữ đã xem đầu lâu như rác rưởi mà quét đi!

Bởi thế nên ai cũng yên lặng mà cầm lấy, biểu cảm trên mặt càng trở nên khó coi.

Nàng cũng đưa cho Trần Lê Dã một bộ.

Khi nàng đi đến trước mặt, Trần Lê Dã không nhịn được mà đánh bạo liếc nàng.

Đôi mắt người kia đen nhánh, một chút ánh sáng hay thần thái cũng không có, dường như là đã chết thật lâu.

Nàng không dành quá nhiều thời gian ở lại, tiếp tục đến chỗ người khác phát đồ.

Trần Lê Dã vuốt quần áo đỏ trên tay, minh bạch tại sao biểu cảm của mọi người lại khó coi như thế.

Đúng là xúc cảm không được tốt cho lắm -- tuy rằng quần áo nhan sắc tươi đẹp, hoa văn cũng vô cùng hoàn mỹ, làm thủ công tay nghề cao, nhưng chất liệu vải lại không quá thích hợp.

Đây chẳng phải sợi dệt hay vải vóc, càng giống da động vật hơn.

Còn vì màu đỏ tươi trên quần áo quá mãnh liệt, Trần Lê Dã áp mặt mình vào bộ đồ, ngửi được một cổ tanh hôi khó hình dung.

Anh theo bản năng mà liên tưởng tới cái đầu lâu kia, trong lòng khiếp sợ phỏng đoán: Chỉ sợ bộ đồ này dùng da người làm thành, dùng máu tươi nhuộm đỏ.

Những người khác ắt cũng đã nghĩ tới, đều đứng như một pho tượng.

Sau khi làm xong công việc của mình, nàng lại trở về cạnh cái bàn, quay đầu lại thì thấy mọi người cầm quần áo không nhúc nhích.

"Mặc vào đi."

Nàng dùng thanh âm chả có chút cảm xúc nào mà thúc giục, "Tại sao mọi người không mặc?"

Chẳng ai dám lên tiếng.

"Đây đều là chính tay tôi làm ra."

Nàng nói, "Các người không thích sao?

Có chỗ nào không tốt sao?"

"......"

"Vậy đành......

Thế này đi.

Không bằng, các người tự tay làm thử xem sao, vừa lúc tôi đang thiếu người làm......"

Vừa nghe tới hai chữ người làm, có người bỗng cảm thấy sai sai, vội vàng nói: "Không có không có!

Tốt lắm!

Chúng tôi mặc ngay đây!"

Nói xong, hắn bắt đầu hướng mọi người làm mặt quỷ, vô cùng nôn nóng.

Trần Lê Dã sửng sốt một chút, cẩn thận suy nghĩ lại lời nói của nàng, mới phát giác đúng là không quá thích hợp.

Người làm, có khả năng không phải ý trên mặt chữ -- mà là dùng người làm thành.

Đây là chơi chữ.

Người anh em này chắc trước kia đã bị lừa một vố, tuy rằng không cần lo chuyện bao đồng nhưng vẫn hảo tâm nhắc nhở mọi người.

Dù thế, không phải ai cũng có thể hiểu được phần tâm ý ấy, vài người còn do dự mặc hay không mặc, trong đó có một vị đại ca xăm hình Thanh Long Bạch Hổ vừa nhìn đã biết không dễ chọc.

Đại ca này hẳn là lúc trước còn nghĩ rằng việc này là không bắt buộc, xong lại thấy có người tự ý đáp ứng, lập tức không vui: "Ai muốn mặc?

Ngươi thích mặc thì mặc đi!

Cái này vừa sờ đã thấy không ổn, ngươi muốn chết thì tự chết, đừng có lôi ông đây vào!"

Nói xong, người này đem quần áo ném lên trên bàn, trừng mắt nhìn người phụ nữ mặc đồ đỏ đang nhìn gã chằm chằm, mắng: "Nhìn cái gì mà nhìn?

Ông đây không mặc!

Đông chết cũng được!"

Lâm Thanh Nham thấy thế, nhịn không được mà cảm thán: "Dũng cảm ghê."

Đúng là rất dũng cảm, dám đối nghịch với người phụ nữ có bề ngoài y hệt lệ quỷ.

"Hắn sẽ không chết sao......"

Trần Lê Dã nhẹ giọng hỏi Lâm Thanh Nham, "Chẳng phải chúng ta đều cần hoàn thành nhiệm vụ sao?"

"Nói là cậu tích cực mà làm, không phải chắc chắn."

Lâm Thanh Nham trả lời anh, "Không chỉ có người gác đêm mới giết người, NPC cũng rất lợi hại......

Có rất nhiều lệ quỷ sẽ giúp người gác đêm săn giết -- có khi giúp bằng cách làm xuất hiện người thỏa mãn điều kiện, có khi sẽ cùng đuổi bắt.

Cho nên cần cân nhắc kĩ càng trước khi đưa ra quyết định với lời nói của NPC.

Đương nhiên là phải cẩn thận chút, nếu NPC thật sự là lệ quỷ, anh chỉ cần nói "Không", nó sẽ vô cùng thân thiết mà gặt đầu anh xuống."

Trần Lê Dã: "......"

Nhậm Thư: "......"

Trần Lê Dã cứng đờ người, nhìn về phía người phụ nữ mà thay vị ném đồ kia đổ mồ hôi.

Nếu đây là lệ quỷ......

Nhưng nàng cũng không làm gì.

Khuôn mặt nàng vẫn không có biểu cảm, không có giận dữ, không có vui sướng, sắc mặt cứng đờ tái nhợt, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm vị kia.

Thấy nàng không có phản ứng quá khích, có người cũng thử đem quần áo ném lên trên bàn.

Nàng lại quay đầu nhìn chằm chằm vị kia, dù thế vẫn chả có động tác.

Thấy rằng việc làm kia chẳng mang tính uy hiếp, vài người cũng làm như vậy.

Có một thì có hai, có hai liền có ba, mọi người liên tiếp mà đem quần áo ném tới rồi trên bàn.

Nữ nhân đem tường người bọn họ nhìn chằm chằm một lần, như cũ chưa nói cái gì.

Nhưng ngay cả như vậy, phần lớn cũng không ném đi -- mặc kệ thế nào, hiện tại bọn họ đúng là rất cần quần áo giữ ấm.

Dù sao thì buổi tối vẫn còn người gác đêm chờ đợi.

Căn nhà này quá bé, một khi đã bị nhắm tới thì chắc chắn là đường chết, nếu muốn chạy ra ngoài, thì sẽ cần tới.

Nhậm Thư có chút do dự, cô không đủ quyết tâm.

Dứt khoát quay đầu hỏi: "Trần ca, anh có mặc không?"

"Mặc."

Trần Lê Dã nói, "Dù sao cũng có thể chống lạnh."

Ý tưởng của anh rất đơn giản: Cùng lắm tình huống không hợp thì cởi ra.

Bên ngoài lạnh như vậy, buổi tối không chừng còn xui xẻo bị người gác đêm đuổi giết, trên đường chết lạnh là xong đời.

"Ừm, thế em cũng mặc vậy."

Nhậm Thư nói, "Trần ca, em mặc theo anh rồi nè, anh đừng vứt em lại nha."

"......"

Trần Lê Dã cảm thấy những lời này có chút không đúng, nhìn nàng một cái, thấy cô chớp chớp đôi mắt nhìn anh, lại cong môi cười, nói: "Anh cũng không được bỏ xuống một thiếu nữ như em."

Mi tâm Trần Lê Dã nhảy dựng, ánh mắt sáng lên, như là đã hiểu được điều gì, nói: "Cô cố gắng tự lực cánh sinh, nơi này không có người tốt."

Nhậm Thư: "......"

Thật đúng là ác quỷ.

Những người có ý tưởng giống với Trần Lê Dã cũng không ít, bọn họ dùng biểu tình khó coi mà mặc vào quần áo.

Trần Lê Dã dùng tốc độ chậm rì rì, cảm giác càng toang, sau khi quần áo được tròng vào.

Trên cánh tay trần, cảm xúc của bộ da người này càng rõ ràng, cái này như là đồ máu, dính dính nhớp nhớp, khiến anh rùng mình.

Anh cố gắng nén lại cảm giác không khỏe, đôi mắt vô tình nhìn sang người phụ nữ nọ, chẳng biết có phải là ảo giác hay không mà anh thấy khóe miệng trên khuôn mặt vô thần của nàng dường như đang hơi hơi nhếch lên.

Trần Lê Dã hoài nghi bản thân, lại quay đầu nhìn, nàng vẫn dùng vẻ mặt vô biểu tình.

"......"

Sâu trong linh hồn Trần Lê Dã phát ra tiếng báo động.

Nàng đi một vòng quanh bàn, đem những bộ đồ bị ném đi thu lại, sau đó lấy ra rất nhiều mảnh vụn đỏ tươi từ trong tủ, mặt trên chứa đầy hoa văn, nhưng đã bị xé nát.

Nàng đem vải vụn phân thành hai bên, để kim chỉ đều mỗi phần.

"Phiền các người giúp ta khâu chúng."

Nàng trở lại bàn, dùng thanh âm cứng đờ nói, "Đây là áo cưới được chuẩn bị cho con gái ta......

Xin các người hãy khâu chúng lại."

"......"

Mọi người hai mặt nhìn nhau, trao đổi bằng một cái liếc mắt.

Áo cưới nhà ai lại có thể nát tới mức này?

Không cần nói cũng biết, vải vụn này khẳng định cũng chẳng phải vải chân chính.

Muốn khâu lại sao?

Không khâu là không được -- "Phải tích cực hoàn thành nhiệm vụ của NPC", đây chính là quy tắc.

Có lẽ quần áo có thể không mặc, nhưng cái này, nhìn qua có vẻ là nhiệm vụ quan trọng.

Chuyện này, trong lòng mọi người đều rõ ràng.

Vì thế, sau một lát trầm mặc, mọi người đều không hẹn mà cùng tìm chỗ ngồi, ngồi xuống.

Trần Lê Dã sờ sờ vải dệt trên bàn, lấy ra kết luận -- cảm xúc này quả nhiên giống với bộ anh mặc.

Cả hai đều chẳng phải quần áo chân chính.

Nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm, Trần Lê Dã thở dài, cầm lấy kim chỉ tới, bắt đầu khâu vải.

Có một anh chàng vừa xâu kim mà nói: "Xong rồi, tôi chưa bao giờ thêu thùa may vá......"

Có người trả lời cậu ta: "Nhìn giống như ai cũng biết hả."

"Như vậy thật sự tốt sao?"

Nhậm Thư nhịn không được nói, "Cái này hẳn là cũng là......"

"Hư!"

Có người vội vàng lên ý bảo cô im lặng, dùng ánh mắt ra dấu về người phụ nữ mặc đồ đỏ.

Trần Lê Dã vừa mới xâu chỉ xong, nghe vậy liền nghiêng mắt nhìn nàng.

Nàng đang đứng ở bàn bên cạnh xem mọi người.

Nàng khoanh tay trước ngực, hai mắt vô thần, không nhúc nhích nhìn bọn họ chằm chằm.

Đôi tay nàng gầy trơ xương, mái tóc dài đến hông che hơn phân nửa khuôn mặt.

Khí tràng trên người âm trầm quỷ dị, đôi mắt không chớp chăm chú nhìn họ.

Mọi người cảm nhận được tầm mắt của nàng, cũng không dám nói nữa, trầm mặc mà xuyên chỉ, nhỏ giọng hỏi cách làm từ người bên cạnh.

Cũng may trong mười tám người cũng có vài người biết cách làm, họ thường xuyên thay đổi vị trí, dạy những người khác nên làm như nào.

Có vài người không cẩn thận mà bị kim đâm vào tay, a một tiếng.

Nhậm Thư vốn rất cẩn thận, nhưng thấy người phụ nữ kia đứng bên cạnh, cô quá sợ, không chú ý nên cũng bị đâm.

"A."

Trần Lê Dã nhìn cô một cái, thấy ngón trỏ của cô đang chảy ra một giọt máu.

Anh đè thấp giọng, nói, "Đừng để ý nàng ta."

"......"

Nhậm Thư nhìn hai tấm vải bị khâu xiêu xiêu vẹo vẹo trong tay Trần Lê Dã.

Tuy rằng khâu khá khó coi, nhưng tâm lí của Trần Lê Dã lại thuộc hàng cao nhất -- trong mười tám người này có không ít vị đại lão tràn đầy kinh nghiệm cũng bị nàng dọa sợ mà đâm vào tay, Trần Lê Dã là người mới, lại có thể coi người phụ nữ kia như không khí, căn bản không chịu ảnh hưởng.

"Trần ca, em đã phải liên tục lặp lại trong đầu rằng."

Nhậm Thư nhịn không được nói, "Anh thật trâu bò nha."

Trần Lê Dã: "?"

"Tâm lí của anh rất tốt."

Nhậm Thư nói, "Tại sao anh có thể không sợ cơ chứ?"

Trần Lê Dã trả lời: "Sợ cũng vô dụng thôi, châm ngôn sống của tôi chính là không làm điều vô dụng."

Nhậm Thư: "......"

Điều này có thể khống chế sao.

____________________

Dạo này hơi bận, xin lỗi nha ;v;

Mà mọi người thấy tui edit thế nào, cần cải thiện gì không nè.
 
(Edit) Địa Ngục Cầu Sống Không Cầu Chết
Chương 3: Quỷ áo cưới


Không biết đã qua bao lâu, nói chung là đến khi ngọn nến trên bàn cháy hơn phân nửa thì người phụ nữ kia mới cử động.

Nàng vỗ tay hai cái, nói: "Tốt tốt, các người vất vả rồi.

Đến đây là......"

Nhậm Thư không nhịn được mà ngắt lời nàng, cẩn thận nhỏ giọng hỏi: "Ừm, xin lỗi vì đã quấy rầy nhưng tôi cảm thấy......

Đám vải vụn này của cô dù cố gắng cỡ nào cũng không thành áo cưới được đâu......"

Người kia không trả lời cô, lại vỗ tay hai cái, máy móc bắt đầu một lần nữa: "Tốt tốt, các người vất vả rồi, đến đây là kết thúc, còn có chuyện khác chờ các người."

Nhậm Thư: "......"

Tại sao không chịu nghe cô nói chứ?

Trần Lê Dã hỏi: "Còn chuyện gì?"

Nàng nhìn thẳng về phía trước, hai tay xuôi theo thân, cứng đờ quay đầu, dùng một đôi mắt vô thần nhìn chằm chằm anh, thong thả nói: "Con gái của ta là tân nương, nhưng tân lang lại bỏ chạy.

Không thể thế này được, không thể thế này được, con ta nhớ nhung hắn như vậy —— dù hắn có mới nới cũ, dù hắn bạc tình bạc nghĩa, nhưng hắn vẫn là tân lang mà, các người tìm hắn giúp ta đi."

Nói xong, nàng bưng ngọn nến trên bàn lên, đi xuống lầu.

Nhậm Thư nhìn nàng rời đi, sững sờ: "......

Là sao?"

Lâm Thanh Nham trả lời: "Nghĩa là ta phải đi tìm tân lang."

Một người khác lại tiếp tục: "Nhưng mà chắc chắn là không tìm được.

Theo ý của nàng ta mà nói, tân lang hình như đã cao chạy xa bay?"

Có một cô gái mặc áo ngắn tay, dựa vào lưng ghế nói: "Mặc kệ như thế nào, tìm tân làng mới là điều quan trọng.

Nhưng bọn tôi không có quần áo giữ ấm nên sẽ ở lại đây điều tra một chút, tân lang thuộc về các người."

Không ai phản đối cô.

Vì thế, mười tám người chia thành hai đội, không mặc đồ cưới ở lại, mặc đồ cưới sẽ ra ngoài tìm tân lang —— dù sao thì họ có thể chống lạnh.

Theo tục ngữ nói thì đây chính là có gì làm nấy.

Bên ngoài cuồng phong không ngừng, gió thổi phần phật, có vẻ rất nhanh sẽ trở thành bão tuyết.

Nhưng dù có là bão tuyết cũng phải ra ngoài.

Mười hai người đi, vậy là chỉ có sáu người ném quần áo.

Tổng cộng hai phần ba số người đều chọn mặc, chứng tỏ uy lực của người gác đêm không hề nhỏ —— số lớn đã chọn đè nén cảm giác không khỏe để mặc vào bộ quần áo da người này với hi vọng sẽ có cơ hội sống sót khi chạy ra ngoài.

Cũng may số người là chẵn, để ngừa vạn nhất, bọn họ chia thành một tổ hai người, chuẩn bị đi tìm tân lang.

"Địa ngục sẽ không tuyệt đường sống cuả chúng ta, tân lang chắc là người sống ở trong thôn này ——" Lâm Thanh Nham cũng là một trong những người mặc đồ, vừa ra khỏi cửa cậu đã đảm nhiệm chức chỉ huy, cậu híp mắt, giữa làn gió tuyết cất cao giọng hô lên, "Nếu đã không còn cách nào, thì đi gõ cửa từng nhà một đi ——"

Trần Lê Dã không hiểu cho lắm, nói: "Nhưng lúc chúng ta vừa tới không phải đã làm rồi sao, đâu có ai trả lời."

Gió quá lớn, Lâm Thanh Nham không nghe rõ: "Anh nói cái gì —— nói to lên ——"

Trần Lê Dã: "......"

Đi chết đi, đồ nghễnh ngãng nhà ngươi.

Không còn cách nào, Trần Lê Dã đành phải hít một hơi sâu, hét to: "Tôi nói —— khi mới tới chúng ta không phải đã gõ rồi sao ——!"

"À ——" lần này Lâm Thanh Nham nghe rõ, cậu lớn tiếng nói, "Đấy là bởi vì chưa bắt đầu —— nếu chúng ta vào nhầm nhà người khác, không phải là trò chơi sẽ chẳng thể tiếp diễn sao —— cái người phụ nữ kia là NPC quan trọng, tìm được nàng mới thật sự là bắt đầu —— bây giờ khai cuộc, những NPC còn lại đã vào vị trí, đã có người —— đi thôi ——"

Trần Lê Dã: "......

Rồi, tốt, tôi đi."

"Anh nói cái gì ——"

"......

Tôi nói tôi đi!!!"

"À, được rồi —— cố lên ——"

Sau khi trả lời anh, khuôn mặt không biểu tình và chẳng có chút thành ý của Lâm Thanh Nham liền quay đầu, dắt theo tổ của mình, rời đi.

Trần Lê Dã tâm tình phức tạp, anh nhấp nhấp miệng, quay đầu nói với Nhậm Thư: "Đi thôi."

"......

Vâng."

Trần Lê Dã cùng Nhậm Thư một tổ.

Hai người một trước một sau, đạp trên tầng tuyết dày, gian nan tiến từng bước trên tuyết.

Đến trước một cánh cửa, Trần Lê Dã xung phong gõ cửa, hô: "Xin lỗi vì đã quấy rầy —— ở đây có người không ——"

Lời này của anh thật ra cũng chả có ý nghĩa gì.

Thông qua cửa sổ căn nhà có thể thấy ánh sáng lập lòe chiếu ra, chắc chắn có người ở đây.

Nhưng đáp lại anh chỉ là một khoảng không tĩnh lặng.

Đây rõ ràng là muốn mặc kệ anh, giả chết.

Nếu đây là nhân gian, khả năng rằng Trần Lê Dã đã dừng lại.

Nhưng bây giờ anh đã hiểu rằng nơi đây không phải nhân gian, NPC cũng chả phải người thật, cũng chẳng theo kịch bản mà ra bài, nhất định phải dùng cách khác để đối đãi với họ.

Vì thế Trần Lê Dã hô: "Người anh em ơi —— tôi thấy cậu mở đèn rồi —— cậu có gan mở đèn sao lại không có gan mở cửa ——"

Anh vừa dứt lời, bên trong lạch cạch một chút, đèn tắt.

Trần Lê Dã: "......"

Xem như ngươi lợi hại.

Trần Lê Dã không từ bỏ, quay đầu lại gõ thêm vài nhà, kết quả bị nhét đầy miệng bế môn canh*.

(*bế môn canh có nghĩa là đóng cửa, không cho khách vào nhà)

Còn có một gã đứng sau cửa hét lên: "Cút!!

Con điên, cút khỏi thôn!!!"

Trần Lê Dã: "......

Anh bạn, tôi là nam."

Kết quả là vị NPC này cũng thuộc loại lặp đi lặp lại: "Cút!!

Con điên, cút khỏi thôn!!!"

Trần Lê Dã: "......"

Đi đi đi đi đi

"Anh ta đang nói em sao?"

Nhậm Thư cảm thấy hơi khó hiểu, chỉ chỉ chính mình nói, "Trần ca, anh cũng không phải nữ nha."

"Chắc là không."

Trần Lê Dã nắm chặt bộ quần áo tuy chất lượng không tồi nhưng có thể làm da đầu tê dại, lại giơ tay sờ sờ vành tai, nói, "Tôi cảm thấy lời gã ta có ẩn ý."

"Là sao?"

Trần Lê Dã nói: "Em gái, nếu tôi biết chắc chắn sẽ không ở đây để cho cưng thừa nước đục thả câu."

"Em gái" Nhậm Thư: "......"

"Tạm thời tìm không thấy tân lang."

Trần Lê Dã nói, "Đi về trước đi."

Trần Lê Dã và Nhậm Thư là tổ đầu tiên trở về.

Đi vào nhà, Trần Lê Dã ngay lập tức vỗ tuyết trên người xuống.

Nói đến cũng kỳ quái, tuy là trong phòng này độ ấm cao, quần áo cũng rất dày, nhưng anh lại không thấy nóng tí nào, cảm giác giống như vẫn mặc áo cộc tay vậy —— trừ bỏ cái xúc cảm nhớp nhớp dính dính trên da.

Sau khi mười hai người đều đã trở lại, những người ở lại nhà cũng đã tề tựu đầy đủ, chuẩn bị trao đổi tin tức.

Nhóm người đi ra ngoài tìm tân lang đều tỏ vẻ bản thân đã ăn phải vài cái bế môn canh, chẳng ai chịu mở cửa cho họ.

"Lãng phí thời gian."

Lâm Thanh Nham hừ mạnh, "Vì manh mối, cả cái thôn này soát hết rồi, lại chả có nhà nào chịu mở cửa, phí cả nửa buổi chiều."

Có người đang giũ tuyết trên áo, nói: "Đúng vậy......

Tôi còn thử phá cửa, nhưng cửa của họ dường như đã được gia cố, đập không được"

"Khó lắm" Trần Lê Dã tiếp lời, "Nhìn bộ dạng của họ thật sự rất sợ người phụ nữ kia, cũng chả biết nàng nói tân lang lòng tham không đáy có mới nới cũ là thật hay giả."

"Nếu nàng nói thật, vậy thì cái tân lang này một là một chân đạp hai thuyền, hoặc là đã làm những việc vô cùng có lỗi với con gái nàng."

Một người nói, "Nhưng nếu là như vậy, tại sao người trong thôn đối với người con gái vốn chả làm gì sai lại kính nhi viễn chi*?

Kẻ đáng bị chán ghét không phải cái tên...

đã vượt tường kia sao?"

(*kính nhi viễn chi: nói đến người hoặc việc gì đó đáng kính trọng nhưng không dám gần, phải giữ khoảng cách)

"Cái này để lại sau tra đi, khẳng định có nguyên nhân."

Lâm Thanh Nham nói xong, quay đầu nhìn về phía những người ở lại, hỏi: "Ở trong nhà có gì không?"

"Dưới tầng hầm có hai căn phòng.

Bọn tôi đến, thấy trên đó có vài ổ khóa, mở không được."

Vị đại ca tiên phong trong việc vứt quần áo nói, "Tiểu Lục đã qua xem bài vị trên tầng hai, đúng là con gái nàng."

Nhậm Thư: "Tiểu Lục?"

"Là tôi."

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa giơ tay lên, mặt không biểu cảm nói, "Trên ảnh là một người con gái trẻ tuổi, là con gái nàng không sai đâu."

Trần Lê Dã gật gật đầu, sờ sờ vành tai, một câu nói trúng tim đen: "Nói cách khác, chúng ta phải giúp quỷ lấy chồng."

Lời vừa nói ra, mọi người đều trầm mặc.

Địa ngục thật đúng là hăng hái, nhà ma áo cưới quỷ tân nương trộn thành một nồi.

À, còn có bộ đồ bằng da người.

Hiện tại người trong thôn chẳng chịu mở cửa, không thể biết rõ tình hình thực tế.

Người phụ nữ đồ đỏ lại giống y cái máy đọc, hỏi nàng cũng vô dụng.

"Giờ phải làm sao đây?"

Không biết ai lên tiếng, "Chẳng lẽ đi hỏi người gác đêm?"

"Lấy mạng hỏi à?"

"......

Tôi cũng chỉ đùa chút thôi."

Có người đến bên cạnh cửa sổ, nhìn thoáng qua bên ngoài, chậc một tiếng, nói: "Nhưng giờ trời sắp tối rồi, người gác đêm rất nhanh sẽ tới.

Ta nên phân ra mà chạy đi, cố hết sức để sống sót."

"Cố hết sức để sống sót".

Lời vừa ra, không khí trong phòng vốn là bởi vì "Quỷ tân nương" mà ngưng trọng giờ lại càng thêm ngưng trọng.

Mỗi người đều biết, cái này không có khả năng.

Người gác đêm nhất định sẽ giết một người.

Nếu vận khí không tốt, sẽ không chỉ là một người.

Nhất định sẽ có người chết.

Một lát sau khi mọi người mang tâm sự nặng nề mà trầm mặc, bằng mắt thường có thể thấy sắc trời bên ngoài dần ảm đạm.

Có người thở dài, nói: "Tan đi."

Mọi người tản ra.

Những người không mặc đồ mà đi ra ngoài cũng chỉ có đường chết cóng, đành bất đắc dĩ lưu lại trong nhà.

Mười hai người còn lại ra ngoài, đi khắp bốn phía, tìm chỗ trốn.

Khi bọn họ ra thì tuyết gần như không còn rơi nữa, gió cũng rất nhỏ, dễ bề hành động.

Nhậm Thư đi theo Trần Lê Dã, hỏi: "Trần ca, chúng ta đi đâu ạ?"

Trần Lê Dã thật ra cảm thấy cánh rừng vào thôn lúc mình vừa đến khá ổn.

Cách thôn xa, một người trốn đến bình minh cũng không có việc gì.

Anh nghĩ như vậy, dắt theo Nhậm Thư đi ra ngoài thôn, ai ngờ vừa đến cửa thôn, binh một cái mà đụng vào một vách tường trong suốt.

Bên tai anh truyền tới âm thanh của thứ đã phổ cập quy tắc cho anh, nó cười khanh khách hai tiếng, nói: 【 bữa tiệc cũng chả phải vô tận, con của ta, không thể đi quá xa nha. 】

Trần Lê Dã: "......"

Mẹ nó ai là con của ngươi.

Tôi khi nào nhận cha, mau biến.

Không cho đi ra ngoài thôn, đêm đen lại dần dần xâm chiếm trời cao, Trần Lê Dã thấy thật sầu.

Anh sờ sờ vành tai, nhìn xung quanh đánh giá địa hình của thôn.

Vào ban ngày, anh cũng chưa xem kỹ.

Nhà trong thôn tuy rất nhiều, nhưng có thể làm chỗ trú ẩn lại chả được mấy cái.

Trước cửa mọi nhà trống không, cái gì cũng không có, ở giữa thôn là một cung đường cho người đi lại, hai bên là những căn nhà với chiều cao bất đồng.

Bên trái thôn là các cánh đồng, bên phải là bãi tha ma, nơi nơi đều là mộ.

Nên trốn chỗ nào?

Thật là một vấn đề nan giải.

"Không còn cách nào khác."

Trần Lê Dã nói, "Chỉ có thể trốn sau nhà, dựa địa hình bảo mệnh."

Không sai, dựa địa hình bảo mệnh.

Có thể chỗ ẩn núp ở đây thiếu thốn, nhưng có những căn nhà san sát nhau, tuy rằng không có nhiều vật để che mình, ta vẫn có thể chạy xung quanh nhà, không chừng còn có thể làm một hồ ngươi đuổi ta chạy với người gác đêm.

Trần Lê Dã và Nhậm Thư chọn một căn, núp ở đằng sau.

Dường như cũng lúc đó, trời tối.
 
(Edit) Địa Ngục Cầu Sống Không Cầu Chết
Chương 4: Quỷ áo cưới


Trời tối.

Không biết vì sao, vào khoảnh khắc ấy, không trung đầy những đám mây nặng nề bỗng chốc trở nên trời quang mây tạnh, sau đó ánh trăng đỏ máu trải đầy đất.

Trần Lê Dã sửng sốt, khó có thể tin mà nhìn lên trên cao.

Trên trời thật sự có một mặt trăng tròn đỏ tươi, những tia sáng rực rỡ màu máu thập phần chói mắt.

Ngay sau đó, không biết từ nơi đâu bỗng truyền đến những tiếng vang kẽo kẹt đầy kỳ quái, nghe như là có một đám dây leo hay cỏ cây bỗng trồi lên từ mặt đất.

"Tiếng gì vậy?"

Sắc mặt Trần Lê Dã đông cứng lại, quay đầu hỏi Nhậm Thư, "Cô có nghe thấy không?"

Nhậm Thư sắc mặt tái nhợt.

Dù sao cô cũng chỉ là một cô gái, trăng máu thình lình xuất hiện đã đủ doạ người, giờ lại xuất hiện âm thanh như thế này, cô đã mau sợ đến mức hồn lìa khỏi xác: "Nghe được......

Trần ca, này, âm thanh này là gì vậy?"

Trần Lê Dã: "Em gái à, tôi mà biết thì hỏi cô làm gì?"

Nhầm Thư hoàn toàn không nghe được anh nói gì, hơi thở cô run run, hoảng loạn nhìn Trần Lê Dã, thậm chí còn hoảng đến mức không nói nên lời, những giọt nước tụ quanh hốc mắt, rất nhanh đã sắp khóc đến nơi.

......

Người đồng đội này vô dụng rồi.

Âm thanh kẽo kẹt vang từ dưới đất lên ngày càng lớn.

Trần Lê Dã lặng lẽ thò đầu ra dò xét, phát hiện trên con đường phủ đầy tuyết trắng trước căn nhà có một bóng cây bị ánh trăng chiếu tới, cây này sinh trưởng rất cao, phải gấp đến hai ba lần cái nhà kia.

Nó đang cố gắng vặn vẹo trồi lên, càng dài càng cao càng dài càng lớn, thân cây hướng lên trên dãy dụa trái phải, kèm theo đó là từng mảng tuyết trắng dần rơi xuống, âm thanh tuyết rơi xuống nền đất bị nuốt trọn bởi những tiếng động phá đất trồi lên của thân cây.

Cây cối trụi lủi, không có hoa cũng chẳng có lá, hình dạng này như là một con quái vật khô héo, gầy trơ xương đang giương nanh múa vuốt.

Trần Lê Dã xem đến ngây người.

Xem phương hướng, cây đại thụ che trời này hẳn là mọc lên ở thôn đầu phía bắc, bọn họ tránh ở đằng sau căn nhà, quang cảnh bị ngôi nhà che kín mít, nhưng mà chỉ cần lùi về sau vài bước thôi, hẳn là có thể nhìn thấy hình dạng thật của nó.

Nhưng Trần Lê Dã lại không dám động.

Nhìn tình huống khủng bố phía trước, còn thêm người gác đêm không biết bao giờ sẽ nhảy ra, thời điểm này mà nhảy nhót khắp nơi mà nói, chỉ có thể là hành vi tìm đường chết—— lui về sau cũng vậy.

Vào những lúc như thế này, có thể ở yên thì ở yên, dù sao người gác đêm cũng chưa có xuất hiện.

Người xưa nói rất đúng, địch không động thì ta cũng không động.

Một lát sau, âm thanh chui từ dưới đất lên kia ngừng lại, toàn bộ thế giới đều trở nên an tĩnh.

Xem lớp tuyết trên mặt đất, có vẻ cái cây kia cũng đã ngừng sinh trưởng.

Lúc trước cũng yên lặng như vậy, nhưng sự yên lặng ngay lúc này, lại có vẻ khủng bố hơn nhiều.

Tựa như bình yên trước cơn bão.

Bỗng nhiên tiếng bước chân lại vang lên.

Có ai đó đang dẫm tuyết bước xuống.

Ngay sau đó, hai ba tiếng quạ kêu vang, hoà cùng với tiếng bước chân, không ngừng vang vọng bên tai.

Tiếng bước chân kia thong thả mà nhàn nhã, người tới cứ như đang tản bộ.

Hiện tại sẽ không có người chơi nào ngốc đến mức ra ngoài tản bộ, đây chỉ có thể là người gác đêm.

Trần Lê Dã trộm nhìn căn nhà phía trước —— đó chính là đường lớn ở giữa thôn, tiếng bước chân chính là từ con đường kia truyền đến.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần.

Trần Lê Dã khẩn trương đến mức da đầu đều phải nổ tung.

Đột nhiên, có người xuất hiện trong tầm mắt của Trần Lê Dã, từng chân hắn dẫm trên tuyết.

Kẽo kẹt một tiếng, không biết tại sao, Trần Lê Dã cảm thấy như hắn đang dẫm lên xương cốt của ai đó.

Đây là một người ăn mặc đen như mực.

Từ quần áo trên người đến cả đôi giày, không một cái nào không là màu đen.

Nếu không phải ánh trăng màu máu đêm nay, hắn chắc chắn sẽ hoà thành một với màn đêm.

Trần Lê Dã chỉ thấy được một bên mặt.

Người này có một mái tóc cực dài, được buộc theo kiểu đuôi ngựa, nhưng nhìn đường cong cơ thể có thể nhận ra đây là nam.

Quỷ dị chính là có hai ba con quạ đen đậu lên vai hắn, những con quạ ấy nhìn trên chốc lát rồi lại nhìn dưới chốc lát, an tĩnh cực kỳ, tựa hồ đang chờ điều gì.

......

Đây là người gác đêm?

Trần Lê Dã đang suy nghĩ, bỗng nhiên có một trận gió lướt tới, thổi qua phần tóc mái trước trán của người gác đêm.

Người gác đêm như là cảm nhận được điều gì, đột nhiên nâng tầm mắt, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía Trần Lê Dã đang ẩn nấp.

Trần Lê Dã suýt chút nữa đã bị doạ đến mức tim ngừng đập, căn bản chưa kịp nhìn xem người kia trông như thế nào, đã lập tức thu đầu về.

Đồng thời, thanh âm kia lại vang lên.

【 Người gác đêm "Quạ", bắt đầu săn bắt. 】

Lời này vừa cất ra, bỗng có một vài con quạ ngẩng cổ kêu lên, Nhậm Thư lập tức bị doạ tới mức cả người phát run.

Trần Lê Dã so Nhậm Thư bình tĩnh hơn nhiều, anh dịch sát người vào tường, lắng nghe động tĩnh —— người gác đêm vừa mới nhìn về phía bên này, ngộ nhỡ có động tĩnh gì, anh phải lập tức kéo Nhậm Thư rời khỏi nơi đây, chạy xa khỏi người gác đêm này.

Anh cùng người gác đêm giờ đây chỉ cách một căn nhà, theo lý thuyết thì dù người gác đêm có động tĩnh gì, anh đều có thể nghe thấy rõ ràng.

Nhưng sau khi quạ đen kêu vài tiếng, toàn thế giới lại trở nên an tĩnh, Trần Lê Dã chưa hề nghe được bất cứ tiếng động nào

Ngay cả tiếng gió đều rất nhỏ, quả thực đêm khuya tĩnh lặng.

Trần Lê Dã bị sự yên tĩnh khác thường đáng sợ này làm cho da đầu tê dại.

An tĩnh đã được ba phút.

Trần Lê Dã đã chuẩn bị sẵn sàng để chạy trốn buồn bực nghĩ: Chẳng phải nói rằng săn bắt bắt đầu rồi ư, sao lại không có tí động tĩnh gì?

Bãi công?

Mơ màng?

Chẳng lẽ không tìm được ai?

Trần Lê Dã càng nghĩ càng thấy không yên, vì vậy lại lén lút chậm rãi thò ra nửa cái đầu, muốn xem người gác đêm này rốt cuộc đang làm gì.

Anh dịch đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy trên mảnh tuyết trắng xoá kia đã không một bóng người, chỉ để lại một loạt dấu chân, im lặng nói cho anh rằng vừa qua quả thật có người đã ở nơi này.

Trần Lê Dã ngây ngẩn cả người.

Thật sự không thấy được?

Hẳn là không có khả năng.

Khi người gác đêm quay đầu nhìn anh, Trần Lê Dã trốn quá muộn, chẳng cần nhìn dư ảnh cũng thấy được, anh không tin đường đường là một người gác đêm sẽ bị viễn thị.

Vậy có thể nghĩ đến một khả năng khác —— Trần Lê Dã không xâm phạm tới quy tắc giết của người gác đêm, nhưng người khác lại xâm phạm.

Cho nên so với đuổi giết anh, người gác đêm ưu tiên lựa chọn kẻ đã xâm phạm kia.

Người gác đêm phảng phất như tâm linh tương thông với anh, trong nháy mắt tiếp theo liền giúp anh xác nhận phỏng đoán của mình —— không biết nơi nào đột nhiên vang lên tiếng hét thê lương thảm thiết, đánh nát sự tĩnh lặng của màn đêm.

Thanh âm này kêu khóc bi thảm, thập phần chói tai.

"Biến đi!!"

Không biết ai khóc kêu, "Đừng tới bắt tôi!!

Tôi không muốn chết!!

Bắt tôi làm gì hả!!!"

Trần Lê Dã dán người đến ven tường, lặng lẽ thăm dò nhìn thoáng qua nơi phát ra âm thanh, phát hiện giọng nói này là từ trong phòng của người phụ nữ đồ đỏ mà ra.

Nhà nàng cách bọn họ cũng gần, tầm khoảng trong vòng 20m, còn tính có thể thấy rõ.

Nhậm Thư ở phía sau Trần Lê Dã.

Cô không dám đi ra thăm dò, nhưng nghe thấy có tiếng người kêu thảm thiết, liền biết người gác đêm khẳng định không ở xung quanh, cũng dám mở miệng nói chuyện.

Vì thế cô trốn ở sau lung Trần Lê Dã, cẩn thận hỏi anh: "Trần ca......

Anh nhìn thấy cái gì?

Hắn vào nhà rồi?"

Cửa phòng người phụ nữ đồ đỏ đóng chặt.

Đến tột cùng là ở trong phòng, hay là ở sau nhà, đều không thể nói rõ —— trừ phi Trần Lê Dã có lá gan chạy tới tìm tòi đến cùng.

"Không biết ở xung quanh kia hay chỗ nào."

Trần Lê Dã nói, "Cứ cẩn thận là tốt nhất."

Tiếng kêu thảm thiết kia càng cuồng loạn, thậm chí cuối câu đều phá âm, nhưng chỉ trong nháy mắt, bỗng nhiên đột ngột biến mất.

Biến mất không hề có dấu hiệu, giống như tín hiệu radio bị ngắt đứt, hoặc là nói, giống đột nhiên bị vặn gãy cổ.

Màn đêm lại lần nữa trở về sự tĩnh mịch vốn có.

Nhưng sự yên lặng này không duy trì được bao lâu, cửa phòng của người phụ nữ đồ đỏ cạch một tiếng mở ra, vài con quạ đen bay ra từ bên trong, vùng vẫy cánh kêu to, nghe giống như lời gọi bất hạnh.

Trần Lê Dã nghe được tiếng bước chân rất nhỏ —— có người từ trong nhà đi ra.

Anh cho rằng kẻ đi ra là người gác đêm vừa nãy, nhưng không nghĩ đến, kẻ đi ra là người chơi.

Người chơi này sắc mặt tái nhợt, biểu tình vặn vẹo, hai mắt nhô lên, khóe miệng thấm máu tươi, tựa hồ đã chết.

Trên ngực anh ta cắm một vũ khí có bộ dáng giống như ngọn cây, mũi nhọn xuyên lên trước ngực, phía trên còn những giọt máu đang tí tách rơi xuống.

Xem bộ dáng này, anh ta hẳn là bị đồ vật này đâm xuyên qua.

Giờ đây máu tươi không ngừng cuồn cuộn chảy ra từ miệng vết thương, nhiễm đỏ áo.

Trần Lê Dã cho rằng anh ta đã chết, nhưng lại híp híp mắt nhìn kỹ xem, phát hiện ra người chơi này còn đang run rẩy, toàn thân không ngừng co rút, ánh mắt vừa bất an vừa hỗn loạn —— người này còn chưa chết!?

Sau khi phát hiện điều này, Trần Lê Dã cảm thấy giới hạn cuối thế giới quan của mình lần nữa bị phá vỡ.

Anh nhấp nhấp miệng, theo bản năng mà lui người về chỗ tối.

Đây chắc chắn là do người gác đêm làm, vẫn nên trốn đi là tốt nhất.

Quạ đen còn đang kêu vang.

Người nọ tựa hồ đã hiểu rang điều gì sắp xảy ra, nhìn về phía quạ đen, đường đường là một tên đàn ông trưởng thành, thế nhưng lại sợ đến mức khóc, cả người run rẩy mãnh liệt, xin tha: "Không cần......

Tôi không muốn......"

Anh ta tưởng chừng định nói "Tôi không muốn chết", nhưng nói đến một nửa, đột nhiên có một nhánh cây màu đen thật lớn phi đến, trong nháy mắt đâm xuyên đầu của người đàn ông này.

Trong nháy mắt, mặt của người chơi đã bị đâm thành hoa, máu cùng nước mắt chưa khô trộn lẫn với nhau, tí tách từ hai má rơi xuống, nở rộ thành từng đoá hồng trên nền tuyết.

Một màn này dường như làm quạ đen vừa lòng, chúng nó vui sướng kêu lên.

Nhánh cây đâm người chơi kia tựa hồ có sinh mệnh, các nhánh chậm rãi cuốn quanh đầu, đem người chơi bay lên không trung, sau đó chậm rì rì mang theo người chết rời đi

Trần Lê Dã lại Nghe được âm thanh kẽo kẹt, đây hẳn là phát ra từ cử động của cây vạn tuế.

Anh nhìn nhánh cây màu đen cuốn theo người chơi.

Nhánh cây kéo anh ta đi và nhánh cây cắm trên ngực anh ta dường như đều giống nhau, đều là làm từ sắt, hoặc là nói —— đều là một phần của cây vạn tuế.

Tiếng kêu của quạ đen càng thêm vui sướng.

Cây vạn tuế đã mang đi người chết đầu tiên trong đêm, chúng nó tựa hồ đang muốn chúc mừng.

Trần Lê Dã thu hồi tầm mắt, lui vào trong chỗ tối, nhìn thấy lại có người bước ra từ trong nhà người phụ nữ đồ đỏ.

Lần này là người gác đêm.

Trần Lê Dã vừa rồi không dám xem, lần này thấy rõ bộ dáng của hắn.

Người gác đêm đứng trong màn đêm đỏ máu, trước cửa ngôi nhà cực giống nhà ma của người phụ nữ đồ đỏ, như là tướng quân canh giữ biên cương.

Trần Lê Dã cũng không biết vì sao mình lại nghĩ vậy.

Anh vừa rồi không dám nhìn kỹ người gác đêm, lần này anh tránh ở trong chỗ tối, thấy rõ được bộ dạng của người gác đêm.

Làn da người gác đêm tái nhợt giống người chết, sở hữu một đôi mày kiếm mắt sáng, mười phần anh khí, nhưng với ánh trăng đỏ máu cùng khí tràng của hắn, anh khí hoàn toàn biến thành sát khí.

Đặc biệt là đôi mắt hắn.

Hai mắt người gác đêm đen nhánh, đen tựa màn đêm, bên trong an tĩnh tựa chứa hai hồ nước lặng, nước lặng bên trong lắng đọng thành bình tĩnh sát khí.

Càng như vậy mới càng khủng bố.

Sở dĩ bình tĩnh, bởi vì đã thành thói quen, đã quen tới mức chết lặng, ắt sẽ tự nhiên bình tĩnh.

Người gác đêm này, hẳn là đã giết người như ngoé.

Trần Lê Dã không dám nhìn nhiều, sợ hắn đột nhiên quay đầu xem mình, lặng lẽ rụt đầu về.

Nhưng mà, anh nghe thấy tiếng bước chân

Tiếng bước chân càng ngày càng gần —— người gác đêm đang đi đến chỗ anh.
 
Back
Top Bottom