Cập nhật mới

Khác [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
338421996-256-k405337.jpg

[Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
Tác giả: Mackhue
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện : Cùng anh ngắm hoa sơn tra

Tác giả : Ngãi Mễ

Thể loại : Ngôn tình

Editor : Mạc Khuê

Số chương : 47

"Câu chuyện xảy ra vào thời điểm cuối của cuộc cách mạng văn hóa tại Trung Quốc .

Những năm 70 của thế kỉ 20 .

Khi ấy Tĩnh Thu đang là học sinh trung học phổ thông , là một trong những học sinh xuất sắc được chọn tham gia biên soạn tài liệu giáo khoa , cử về một vùng nông thôn để tìm hiểu viết lịch sử về thôn ấy .

Tại đây Tĩnh Thu gặp Ba , một tri thức đẹp trai và thông minh nhanh nhẹn .

Với tình cảm rất đỗi hồn nhiên Tĩnh Thu và Ba dần đi từ cảm mến đến tình yêu trong sáng .

Họ có nhiều kỉ niệm đẹp bên nhau và cũng có chung ấn tượng mạnh với cây Sơn Tra - một loài táo dại có gai - cũng là cây mà xung quanh có nhiều huyền thoại đẹp .

Nhờ có Ba , Tĩnh Thu dần gạt đi những mặc cảm về thân phận nghèo khó của mình , họ dành cho nhau những phút giây rất đỗi dịu dàng , những cảm xúc đẹp đẽ nhất của tình yêu thuở ban đầu .

Tháng năm đằng đẵng qua đi với những nụ cười nước mắt , Ba đã chờ Tĩnh Thu tốt nghiệp trung học , chờ Tĩnh Thu có việc làm ...

Ba rơi nước mắt xót xa vô cùng khi đôi chân bé nhỏ của Tĩnh Thu bị sưng vù vì Tĩnh Thu ,phải làm những công việc nặng nhọc thường theo sau Tĩnh Thu và bất ngờ xuất hiện những lúc Tĩnh Thu cần anh nhất...

Nhưng họ mãi mãi không đến được với nhau ...

Mỗi năm khi loài hoa Sơn Tra nở , Tĩnh Thu lại trở về , mang theo nguyên vẹn những ký ức tình yêu , cùng Ba ngắm hoa Sơn Tra..."



ngontinh​
 
[Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
Chương 1


Đầu xuân năm 1974 , Tĩnh Thu đang học trung học phổ thông thì được nhà trường chọn đi tham gia biên soạn tài liệu giáo khoa, về vùng Tây Thôn Bình , ở trong một gia đình trung nông lớp dưới đi sâu thăm hỏi bà con trong nông thôn , sau đây viết lịch sử của Tây Thôn Bình để làm tài liệu giảng dạy cung cấp cho học sinh ở Trường trung học số Tám thành phố K sử dụng .

Mục đích của lãnh đạo nhà trường không chỉ có thế , nếu tài liệu giáo khoa được viết tốt có thể được cả hệ thống giáo dục thành phố K sử dụng .

Chưa biết chừng đấy là một phát đại bác nổ vang cả tỉnh L , thậm chí bậc trung học cơ sở và trung học phổ thông cả nước cùng sử dụng .

Đến lúc ấy " sáng tạo vĩ đại " sẽ có ý nghĩa lịch sử và được ghi vào lịch sử giáo dục Trung Quốc .

Ngày nay nhìn lại , chuyện thật không thể tưởng tượng nổi !

"Sáng kiến " lúc bấy giờ cũng vì " Giáo dục phải cải cách " !

Sách giáo khoa trước Cách mạng văn hóa đều là của phong kiến, xét lại và tư sản .

Đúng như Mao Chủ tịch, lãnh tụ vĩ đại đã sáng suốt chỉ ra " Suốt một thời kỳ dài bị đám tài tử giai nhân , đế vương , tướng lĩnh thống trị ".

Cách mạng văn hóa bắt đầu , tuy sách giáo khoa được viết lại nhưng vẫn không theo kịp sự biến đổi của tình hình .

Hôm nay sách vừa mới viết "Lâm Bưu đại chiến Bình Hình quan" ca ngợi tinh thần dũng cảm thiện chiến của Phó chủ tịch Lâm Bưu , chí ít hôm sau có tin Lâm Bưu phản bội , bỏ trốn , máy bay bị rơi ở Mông Cổ , vậy là sách giáo khoa kia phải thay đổi .

Học sinh biên soạn sách giáo khoa là một tiêu chí cách mạng giáo dục .

Từ quần chúng mà ra lại về với quần chúng : Người cao quý là kẻ ngu xuẩn nhất , kẻ đê tiện là người thông minh nhất .

Tóm lại quý nhất ở chỗ tự sáng tạo ra cái mới .

Cùng được chọn với Tĩnh Thu còn có hai cô và một cậu đều là học sinh tương đối giỏi văn .

Nhóm này được gọi là " Tiểu tổ cải cách giáo dục của Trường trung học số Tám Thành phố K " dẫn đầu là Lí một công nhân trong đội tuyên truyền công nhân chừng ba mươi tuổi , hoạt bát , biết hát , biết kéo nhị , nghe đâu vì sức khỏe kém không làm được trong nhà máy nên được cử đến trường để làm đội viên tuyên truyền .

Thầy Trần hiệu phó nhà trường làm tổ phó , thêm vào đó là thầy La dạy ngữ văn bảy người xuất phát về Tây Thôn Bình trong một ngày rét muộn của mùa xuân .

Từ thành phố K về Tây Thôn Bình phải ngồi xe khách đường dài đến huyện lị huyện K .

Tuy chỉ chạy ba chục dặm nhưng ô tô phải chạy mất một tiếng đồng hồ vì phải vòng qua vòng lại đón khách .

Từ huyện lị huyện K về Tây Thôn Bình còn tám , chín dặm đoạn đường này phải đi bộ.

Nhóm của Tĩnh Thu về huyện K thì gặp ngay ông Trương , trưởng thôn Tây Thôn Bình đến đón .

Ông là nhân vật hiển hách nổi tiếng khắp huyện vì Tây Thôn Bình của ông là thôn tiên tiến " Nông nghiệp học Đại Trại " , lại có lịch sử chống Nhật huy hoàng .

Cho nên cái tên ông trưởng thôn này nổi như cồn .

Nhưng trong con mắt Tĩnh Thu đây là người đàn ông trung niên không cao , rất gầy , rụng khá nhiều tóc , lưng hơi gù , dáng vẻ bình thường không giống những nhân vật anh hùng được miêu tả thời đó : người cao lớn , khuôn mặt đỏ au , mắt to , lông mày rậm .

Tĩnh Thu bắt đầu lo lắng một con người như vầy làm thế nào để khắc họa hình ảnh anh hùng " cao lớn toàn diện "?

Xem ra phải dựa vào đây để biên soạn sách giáo khoa .

Lại nói về nhóm bảy người .

Hành lí của từng người đều buộc gọn như ba lô của lính , dây buộc hành lí cũng theo tiêu chuẩn"ba ngang đè hai dọc ", trên tay mỗi người đều cầm theo chậu rửa mặt và những đồ dùng khác như bàn chải đánh răng , khăn mặt,..

Ông trưởng thôn nói :

- Chúng ta băng qua núi chỉ năm dặm , nếu đi theo đường bờ kênh phải đi gấp đôi .

Xem ra mọi người không ai khỏe , lại có mấy chị , sợ rằng...

Bảy vị hảo hán đồng thanh trả lời :

- Không sợ , không sợ , chúng tôi về đây để rèn luyện, gian khổ thế nào cũng chịu được .

Ông Trương nói :

- Leo núi cũng là rèn luyện , đi theo bờ kênh phải lội , tôi sợ có mấy chị ...

Mấy cô gái nghe nói mấy "chị" liền cảm thấy không tự nhiên , vì theo tiếng địa phương "chị" là những người đã có chồng .

Nhưng người thuộc thành phần trung nông lớp dưới nói như vậy , mấy "chị " không dám phản ứng .

Ngược lại trong lòng còn tự kiểm điểm mình không nhận thức sâu sắc đối với lời lẽ nôm na của tầng lớp trung nông lớp dưới phải nỗ lực cải tạo tư tưởng giai cấp tiểu tư sản của bản thân để hòa chung một khối với tầng lớp trung nông lớp dưới .

Ông Trương cõng đồ giúp mấy "chị" , mấy "chị" khăng khăng từ chối :

- Ai lại làm thế !

Về nông thôn rèn luyện đâu có chuyện mới bắt đầu đã để người ta giúp đỡ ?

Ông Trương cũng không ép , chỉ nói :

- Lúc nào đi không nổi, gọi tôi nhé .

Ra khỏi phố huyện là leo núi ngay .

Núi không cao lắm nhưng vì lưng cõng ba lô tay xách đồ mồ hôi vã ra ướt cả lưng vậy là đồ trong tay ông Trương mỗi lúc một nhiều cuối cùng lưng ông không còn chỗ trống .

Ba "chị " có hai cái ba lô không còn thấy đau trên tay chỉ cầm chậu rửa mặt và mấy thứ nhỏ vậy mà còn thở phì phà phì phò .

Tĩnh Thu là cô gái khỏe nhất , tuy mệt muốn chết nhưng vẫn kiên trì cõng đồ của mình .

Đối với cô chịu cực chịu khổ là tiêu chuẩn làm người , vì bố mẹ của Tĩnh Thu trong Cách mạng văn hóa đều bị đấu tố : bố là"con cái địa chủ" , mẹ là "con cái gia đình có lịch sử phản cách mạng" .

Tĩnh Thu là một người "có thể giáo dục " , được hưởng đãi ngộ "có thành phần , không vì thành phần" vì Tĩnh Thu biểu hiện không sợ khổ , không sợ chết , không chịu lạc hậu .

Ông Trương thấy mọi người đang "kéo dài sức kiệt" thì luôn động viên :

- Gần rồi , gần đến rồi , đến chỗ cây sơn tra kia ta nghỉ mệt lúc .

Lúc này cây sơn tra giống như cây mơ trong câu chuyện Nhìn trái mơ đỡ khát nước cổ vũ mọi người kiên trì đi tới .

Nghe nói đến cây sơn tra trong đầu Tĩnh Thu không hình dung đấy là cái cây mà là một bài hát có tên Cây sơn tra từ rất lâu Tĩnh Thu nghe một cô giáo khoa tiếng Nga trường đại học L về thực tập ở trường trung học số Tám hát .

Cô nữ sinh hai mươi sáu , hai mươi mấy được phân về thực tập ở lớp Tĩnh Thu tên An Lê , người vừa cao lớn khỏe mạnh , trắng trẻo , sống mũi vừa thẳng vừa cao , nếu cặp mặt sâu hơn một chút sẽ giống như người nước ngoài .

Tuy mắt An Lê không trũng sâu nhưng to , không phải mắt hai mí khiến mọi người phải chú ý nhưng là ba bốn tầng khiến các cô nữ sinh mắt hai mí trong lớp phải nể phục .

Nghe nói bố của An Lê là ông gì đó ở Bộ Tư Lệnh bộ đội tên lửa bị liên lụy vì sự kiện Mười ba tháng chín [1] cho nên An Lê phải trải qua những ngày bất hạnh, nhưng về sau bố của An Lê được giải oan vậy là đưa cô từ nông thôn về lại thành phố , vào đại học sư phạm L .

Nhưng tại sao An Lê lại vào khoa tiếng Nga thì chỉ có trời mới biết , bởi tiếng Nga bây giờ không còn được trọng dụng .

Nghe nói những ngày đầu giải phóng , học tiếng Nga trở thành cao trào , nhiều thầy dạy tiếng Anh chuyển sang dạy tiếng Nga .

Về sau quan hệ Trung - Xô xấu đi , Liên Xô bị coi là "chủ nghĩa xét lại " vì họ dám xét lại Chủ nghĩa Mác - Lê nin .

Những thầy giáo hồi xưa dạy tiếng Nga chuyển sang tiếng Anh .

Tĩnh Thu học Trung học số Tám cách thành phố một con sông , qua lại không tiện .

Không rõ Hội đồng giáo dục thành phố nghĩ thế nào điều mấy thầy dạy tiếng Nga về , trung học số Tám trở thành trường duy nhất trong thành phố K còn dạy tiếng Nga .

Chừng như năm nào khoa tiếng Nga của đại học L cũng có mấy sinh viên về đây thực tập , vì ngoài trung học số Tám ra chỉ có mấy huyện nữa còn dạy tiếng Nga .

An Lê nhờ có quan hệ của bố cho nên không phải về trường huyện .

An Lê rất thích Tĩnh Thu , những lúc rỗi rãi đều tìm Tĩnh Thu chơi , dạy cô hát bài hát tiếng Nga , Cây sơn tra là một trong những bài hát đó .

Hồi đó dạy bài hát tiếng Nga chỉ dạy lén lút , vì những gì của Liên Xô đều bị cấm ở Trung Quốc .

Hơn nữa trong Cách mạng văn hóa những gì dính một chút đến tình yêu đều bị coi là đồi trụy , sản phẩm của giai cấp tư sản , bị cấm triệt .

Theo quan điểm thời đó bài hát Cây sơn tra bị coi là "nhạc vàng" , "tác phong không đứng đắn" , ca từ đại ý hai thanh niên yêu một cô gái , cô gái này dũng cảm thấy cả hai người này đều đáng yêu không biết chọn ai , vậy là đi hỏi cây sơn tra , Lời ca cuối cùng :

Sơn tra đáng yêu hoa nở trắng cành

Sơn tra thân yêu mi sao buồn thế ?

Dũng cảm nhất ?

Đáng yêu nhất là ai ?

Sơn tra đáng yêu hãy cho ta hay ...>

Giọng ca của An Lê rất hay đậm chất "Tây" , tự nhận là "hát theo phong cách Ý", thích hợp với những ca khúc loại này .

Cứ mỗi chủ nhật An Lê lại đến nhà Tĩnh Thu, bảo Tĩnh Thu kéo đàn accordéon đệm cho hai người cùng hát .

An Lê thích nhất bài Cây sơn tra vì bài hát rất hay và vì cô cũng yêu hai người không biết chọn ai ...

Nghe ông Trương nói đến cây sơn tra Tĩnh Thu bất chợt giật mình , nghĩ rằng ông cũng biết bài hát đó .

Nhưng rồi cô hiểu ra ngay có một cây sơn tra thật , hơn nữa lúc này trở thành "mục tiêu phấn đấu" của họ.

Ba lô đè nặng trên lưng , vừa nặng vừa nóng , Tĩnh Thu cảm thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi , quai xách túi lưới đựng đồ lặt vặt tưởng chừng như hằn sâu vào lòng bàn tay , tay trái chuyền tay phải , tay phải lại chuyền tay trái .

Vào lúc Tĩnh Thu cảm thấy không cố nổi nữa chợt nghe thấy ông Trương nói :

- Đến cây sơn tra rồi chúng ta ngồi nghỉ một lúc .

Tất cả cùng nghe thấy giống như đám tử tù nhận được lệnh đại xá , thở phào , ngồi vật xuống không kịp trút bỏ ba lô .

Nghủ một lúc mọi người mới cảm thấy tỉnh táo , anh cán bộ Lí hỏi :

- Cây sơn tra đâu ?

Ông Trương chỉ tay ra phía xa :

- Nó kia .

Tĩnh Thu nhìn theo tay ông Trương , trông thấy một cái cây cao chừng sáu , bảy mét không có gì đặc biệt , có thể vì trời lạnh , không những cây không có hoa mà đến cả lá cũng không xanh tốt .

Tĩnh Thu có phần thất vọng , hình ảnh cây sơn tra trong bài hát mà cô hình dung rất đẹp , rất giàu chất thơ.

Mỗi lần cô nghe bài hát ấy trước mắt như hiện lên bức tranh có hai chàng trai tuấn tú đứng dưới gốc cây chờ người yêu .

Cô gái kia từ trong sương mù chạy tới .

Nhưng khi đến gần cô bỗng đứng lại trốn vào một chỗ không để hai chàng trai trông thấy , buồn thương hỏi cây sơn tra nên yêu người nào ?

Tĩnh Thu hiếu kỳ hỏi ông Trương :

- Bác ơi cây kia có>

Câu hỏi như chạm đúng mạch của ông Trương , ông thao thao bất tuyệt :

- Cây này vốn nở hoa trắng , nhưng trong thời kì chiến tranh chống Nhật , rất nhiều chiến sĩ yêu nước của ta bị quân Nhật bắn tại đây , máu họ thấm xuống đất .

Từ khi người anh hùng chống Nhật đầu tiên bị sát hại tại đây .

Màu hoa của cây này chuyển dần sàng màu đỏ càng ngày càng đỏ , cuối cùng nó nở toàn hoa đỏ .

Mấy người nghe xong tròn xoe mắt , há hốc mồm .

Anh cán bộ Lí nhắc nhở học sinh :

- Không ghi lại à ?

Mấy cô cậu như bừng tỉnh , việc thâm nhập thực tế đã bắt đầu vậy là họ lấy bút ra ghi chép .

Xem ra ông Trương là người từng trải , hình như ông đã quen với cách nói chuyện để bốn năm cây bút ghi chép lại , ông tiếp tục bài diễn thuyết .

Đến khi ông kể xong câu chuyện cái cây anh hùng chứng kiến kháng Nhật của quân Tây Thôn Bình mất dứt nửa tiếng đồng hồ , mọi người lại lên đường .

Đi một quãng rất xa , Tĩnh Thu quay lại nhìn cô loáng thoáng thấy có một người đang đứng bên dốc cây , nhưng không phải là liệt sĩ bị quân Nhật tử hình như ông Trương miêu tả mà là một thanh niên đẹp trai .

Tĩnh Thu thầm kịch liệt cái tư tưởng tiểu tư sản của mình quyết tâm học tập trung nông lớp dưới viết thật tốt tài liệt giáo khoa .

Chắc chắc Tĩnh Thu sẽ viết câu chuyện về loài cây này vào tài liệu giáo khoa , nhưng sẽ lấy đầu đề gì ?

Có thể gọi là Cây sơn tra nhuốm máu chăng ?

Viết như thế có vẽ đẫm máu quá , hay là Cây sơn tra nở hoa đỏ ?

Hay là cây sơn tra đỏ ?

Nghỉ một lúc vai lại cõng ba lô tay lại xách túi lưới Tĩnh Thu không cảm thấy nhẹ nhàng thanh thản mà càng mệt mỏi hơn .

Có thể cõng hay không cõng ba lô trở thành sự so sánh rõ rệt , trước dễ chịu sau khổ , càng về sau càng khổ nhưng không ai dám kêu khổ , sợ khổ sợ vất vả cũng là những thứ của giai cấp tư sản , Tĩnh Thu sợ mọi người quy cô vào giai cấp tư sản .

Thành phần xuất thân vốn đã không tốt , lại không dựa vào giai cấp vô sản , như vậy đúng là tự đoạn tuyệt với Đường lối của Đảng xưa nay là "xuất thân không tự mình , đường đi có thể tự chọn" ấy là nói cô phải hơn những người có xuất thân từ những thành phần tốt khác chú ý khong được có nhưng lời lẽ của giai cấp tư sản>

Nhưng khổ và mệt không thể không nói mà không tồn tại , lúc này Tĩnh Thu bực một nỗi thần kinh trên người mình sao không chết đi, như vậy sẽ không cảm thấy trĩu nặng trên lưng và đau đớn trên tay .

Tĩnh Thu chỉ có thể đưa cái tuyệt chiêu suy nghĩ lung tung đã được rèn luyện nhiều năm để giúp mình quên đi cái khổ cực trên cơ thể .

Những lúc say sưa suy nghĩ Tĩnh Thu có cảm giác thân xác ở đây mà linh hồn đã lìa xa trở thành nhân vật trong tưởng tượng , sống hoàn toàn khác .

Không hiểu sao Tĩnh Thu cứ nghĩ đến cây sơn tra thì cảnh tượng những người yêu nước bị giặc Nhật trói chặt và hình ảnh chàng trai Liên Xô tuấn tú mặc áo trắng lại chập chờn xuất hiện trong đầu cô .

Nhưng bản thân Tĩnh Thu lúc là người yêu nước bị giặc Nhật tử hình , lúc là cô gái Nga đau khổ không biết chọn yêu ai khiến cô không biết mình đang tiến dàn chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa xét lại .

Cuối cùng thì cũng đi hết con đường núi , ông Trương đứng lại chỉ xuống chân núi nói :

- Kia là Tây Thôn Bình .

Mấy người tranh nhau chạy đến vach núi để ngắm nhìn , chỉ thấy một dòng sông nhỏ xanh như dải lụa uốn lượn dưới chân núi chạy vòng quanh thôn .

Thôn Tây Thôn Bình tắm mình trong nắng đầu xuân đẹp hơn mấy cái bản miền núi mà trước đây Tĩnh Thu đã về để rèn luyện , nơi này coi như là sơn thanh thủy tú .

Đứng trên núi nhìn ngắm Tây Thôn Bình , cả thôn nằm gọn trong tầm mắt .

Ruộng vườn từng đám xanh có , nâu có , trải khắp nơi những mái nhà rải rác đó đây , có một chỗ nhiều nhà lại có một chỗ có khoảng sân rộng .

Ông Trương giới thiệu đấy là trụ sở của đại đội sản xuất , các buổi hội họp các buổi liên hoan đều được tổ chức ở đây .

Ông Trương giải thích theo biên chế của huyện mỗi thôn là một đại đội tự sản xuất , trưởng thôn thực tế là bí thư chi bộ Đảng nhưng bà con trong thôn vẫn quen gọi ông là trưởng thôn .

Mọi người cùng xuống núi , trước tiên là về nhà ông Trương , nhà ông ở bên sông , đứng trên núi có thể thấy chỉ có vợ ông đang ở nhà .

Bà bảo mọi người gọi bà là mẹ , gia đình người ra đồng , người đi học .

Sau khi nghỉ ngơi ăn cơm , ông Trương chuẩn bị chỗ ở cho từng người .

Anh Lí , thầy Trần và cậu học sinh Lí Kiện Khang ở trong một gia đình , thầy La chỉ ở ít ngày để chỉ đạo viết lách sau đấy phải về trường cho nên ở tạm đâu đó cũng được .

Tiếc là ba cô học sinh không được ở chung một chỗ .

Tuy có gia đình ý giành hẳn cho các cô một gian nhà nhưng chỉ ở được hai người , ông Trương đành nói :

- Một cô ở nhà tôi , nhưng tôi không thừa gian nhà nào chỉ có thể nằm chung với con gái thứ hai của tôi .

***

[1] : Ngày Lâm Bưu , Nguyên soái , Phó Chủ Tịch Đảng Cộng Sản Trung Quốc cùng vợ và con trai bỏ trốn khỏi Trung Quốc máy bay rơi ở Mông Cổ.
 
[Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
Chương 2


Ba cô học sinh đưa mắt nhìn nhau , không muốn để một cô tách đàn ở nhà ông Trương ngủ cùng giường với con gái ông ta .

Tĩnh Thu thấy khó giải quyết , chủ động nói :

- Hai bạn ở với nhau , tớ ở đây .

Hai cô học sinh vui mừng đồng ý ngay .

Hôm đó không có hoạt động gì , mọi người ổn định chỗ ở , nghỉ ngơi , buổi tối tập trung tại nhà ông Trương cùng ăn cơm và bàn công việc của ngày hôm sau : phần lớn sẽ đi thăm hỏi , nói chuyện với bà con trong thôn , biên soạn tài liệu giáo khoa , nhưng cũng cần sắp xếp thờ gian ra đồng làm việc với bà con nông dân .

Ông Trương đưa mọi người đến chỗ ở chỉ còn mình Tĩnh Thu với vợ ông ta .

Bà Trương đưa Tĩnh Thu vào buồng cô con gái thứ hai , bảo cô để hành lí ở đấy.

Căn buồng này giống như những căn buồng của làng quê khác cô đã từng đến , chỉ có một cửa sổ không lắp kính mà dán giấy bóng.

Bà Trương bật đèn , đèn điện rất tối cố gắng lắm mới nhìn rõ mọi thứ .

Căn buồng chừng mười lăm mét vuông , thu xếp gọn gàng , cái giường lớn hơn giường một nhỏ hơn giường đôi , hai người hơi chật nhưng cũng vừa .

Khăn trải giường trắng tinh , mới giặt hồ còn hơi cứng , sờ tay lên như sờ mặt giấy không giống sờ lên vải .

Chăn gấp thành hình tam giác , ruột chăn lòi ra hai đầu , mặt chăn hoa đỏ .

Tĩnh Thu suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra bằng cách nào tung chăn , cô không khỏi bối rối , quyết định tối nay đắp chăn của mình để sáng mai không phải gấp đúng kiểu.

Theo yêu cầu hồi đó , học sinh về nông thôn phải giống như Bát lộ quân thời xưa , sau khi dùng đồ dùng của gia chủ phải trả về đúng nguyên dạng.

Trên chiếc bàn bên cửa sổ có tấm kính lớn dùng để ép ảnh được coi như thứ xa xỉ thời đó .

Dưới tấm kính lót mảnh vải nâu, ảnh để trên vải , tấm kính đặt lên trên .

Tĩnh Thu tò mò ghé vào xem ảnh.

Có thể bà Trương thường xuyên tiếp khách nên rất hay chuyện, cũng rất hòa nhã, thân tình .

Bà chỉ vào từng tấm ảnh để giới thiệu cho Tĩnh Thu .

Trong ảnh là Trương Trường Sâm, con trai cả của ông bà, người cao lớn, không thể nghĩ đấy là con của vợ chồng ông Trương có lẽ đấy là sự biến dị trong gia đình.

Anh này làm việc ở bưu điện Nghiêm Gia Hà, một tuần lễ mới về thăm nhà một lần.

Nàng dâu là Dư Mẫn, dạy tiểu học ở trường làng, dáng người mảnh mai xinh xắn , rất xứng đôi với chồng.

Con gái lớn tên là Trương Trường Phần cũng rất xinh đẹp, sau khi tốt nghiệp trung học về lao động tại địa phương.

Con gái thứ hai tên Trương Trường Phương dung nhan hoàn toàn ngược lại với chị , miệng dẩu , mắt cũng nhỏ hơn mắt chị gái.

Phương đang học trung học ở Nghiêm Gia Hà mỗi tuần về nhà hai lần.

Đang nói chuyện thì anh con trai thứ hai của ông Trương về, cha gọi anh về gánh nước, thổi cơm sớm, nghe nói có khách tỉnh về, khách sẽ ăn cơm ở nhà.

Tĩnh Thu ra chào công tử thứ hai của ông Trương, thấy cậu ta không giống anh trai nhưng lại giống cha như đúc, thấp lùn, các đường nét hình như cũng không cân đối.

Tĩnh Thu hơi giật mình, tại sao trong nhà hai anh, em hai chị em lại khác nhau như vậy ?

Hình như cha mẹ sinh con trai và con gái đều dốc toàn bộ phẩm chất tốt đẹp để tạo nên, đến đứa sau thì đâm uể oải, biếng nhác, tùy ý trời thế nào cũng xong.

Bà Trương nói chuyện rất thân thiết, hai người chào hỏi nhau xong khách cảm thấy như trong một nhà.

Bà chỉ vào cậu con thứ hai nói với Tĩnh Thu :

- Đây là anh hai của con, tên là Lâm.

Tĩnh Thu không biết xưng hô thế nào , cô nói:

- Đi gánh nước à ?

Để em giúp.

Lâm tỏ ra xấu hổ , nói khẽ :

- Gánh được không ?

- Có gì mà gánh không được? , em vẫn về nông thôn học tập bà con nông dân.

Bà Trương nói :

- Cô giúp được à ?

Để tôi ra vườn nhổ mấy cây rau cô ra sông rửa giúp - nói xong bà cầm cái làn ra vườn.

Trong nhà chỉ còn Tĩnh Thu và Lâm, Lâm chân tay ngượng ngùng không biết để vào đâu, cậu liền ra sau nhà lấy thùng gánh nước.

Một lúc sau bà Trương mang hai cây rau vào, đưa cho Tĩnh Thu để cô theo Lâm ra sông.

Lâm không nhìn Tĩnh Thu, chỉ nói trốn không : " Đi thôi", rồi bước đi trước.

Tĩnh Thu xách làn rau đi theo sau, hai người họ men theo con đường nhỏ ra sông.

Dọc đường họ thanh niên trong thôn, các cậu này chọc Lâm : " Lâm , cha mày hỏi vợ cho mày à" " Ôi con gái thành phố cơ đấy!"

" Súng bắn chim đổi được trọng pháo !

".

Lâm bực mình đặt thùng xuống, đuổi theo lũ bạn.

Tĩnh Thu gọi to : " Đi thôi, mặc kệ họ ".

Lâm quay lại, gánh đôi thùng đi nhanh ra bờ sông .

Tĩnh Thu lòng dạ bồn chồn không biết đám thanh niên kia nói năng với ý gì ?

Tại sao lại đùa chuyện ấy ?

Ra đến bờ sông Lâm nhất quyết không cho Tĩnh Thu rửa rau nói nước sông lạnh sẽ làm cóng tay cô.

Thu không thể cưỡng lại, đành đứng nhìn Lâm rửa rau.

Lâm rửa xong rau rồi múc đầy hay thùng nước, Tĩnh Thu giành lấy để gánh :

- Vừa rồi anh không để em rửa rau , bây giờ phải để em gánh nước.

Lâm không chịu, cậu ta gánh nước chạy như bay về phía trước.

Về đến nhà Lâm lại đi gánh nước tiếp.

Tĩnh Thu giúp bà Trương thổi cơm nhưng bà không cho cô làm.

Vừa lúc ấy thằng cháu cả Lâm là Hoan Hoan dậy, bà Trương dặn cháu :

- Hoan , cháu đưa cô đi mời bố Ba về ăn cơm.

Lúc này Tĩnh Thu mới biết bà còn một người con trai nữa, cô hỏi Hoan Hoan :

- Cháu biết bố ở đâu không ?

- Cháu biết ở đội tham tham.

- Đội tham tham?

Bà Trương giải thích :

- Ở đội thăm dò cháu nó nói không rõ.

Thằng Hoan lôi tay cô :

- Đi, đi đến đội tham tham bố Ba có kẹo cho cháu.

Tĩnh Thu theo thằng Hoan, vừa đi được một quãng thì thằng nhỏ không chịu đi, nó đưa hai tay ra đòi bế :

- Cháu mỏi chân, không đi được.

Tĩnh Thu cười, bế thằng nhỏ lên.

Trong nó nhỏ con nhưng rất nặng, hôm nay cô phải đi xa bây giờ bế thằng nhỏ cô có cảm giác như bê tải thóc.

Nhưng nó không chịu đi cô đành đi một đoạn lại nghỉ một lúc, liên tiếp hỏi :

- Đến chưa ?

Đến chưa ?

Cháu có quên đường không ?

Đi rất lâu mà lại chưa tới, Tĩnh Thu lại nghỉ.

Bỗng nghe thấy tiếng đàn accordéon vọng lại, cô không ngờ cái thôn miền núi nhỏ bé này lại chơi accordéon, bất giác cô đứng lại lắng nghe.

Đúng là âm thanh accordéon đang chơi bài Kị binh tiến hành khúc, tiết tấu nhanh, Tĩnh Thu đã từng tập bài này nhưng chưa tập đâu vào đâu, tay phải tương đối thành thạo, nhưng tay trái chưa ổn.

Cô cảm thấy người chơi đàn này tay phải rất thành thạo, tay cũng rất dẻo, những đoạn sôi nổi đúng như đàn ngựa đang phi nhanh, gió cuốn mây bay.

Tiếng đàn từ trong lán số một vọng ra, những dãy lán không giống nhà của bà con trong thôn mà là một dãy dài, nhất định đây là lán của đội thăm dò.

Tĩnh Thu hỏi Hoan Hoa :

- Có phải bố kia không ?

- Vâng!

- thằng bé thấy đã đến nơi sôi nổi hơn hẳn, chân cũng không còn mỏi nữa, nó muốn thoát khỏi tay cô.

Cô dắt thằng Hoan đi về phía cái lán kia.

Lúc này cô nghe rõ tiếng đàn accordéon tiếng đàn chuyển sang bài Cây sơn tra có thêm mấy giọng nam hòa chung.

Họ hát bằng tiếng Trung Quốc, tưởng như tay đang bận việc nhưng miệng vẫn hát, tiếng hát chậm rãi lúc hát lúc dừng, lúc hạ giọng khe khe khiến cho tiếng hát hay hơn.

Tĩnh Thu nghe say sưa tưởng chừng như lạc vào thế giới thần thoại.

Bóng tối dần buông, khói bếp lan tỏa, hương thơm đặc trưng của miền sơn cước hòa vào không gian bên tai là tiếng đàn accordéon và tiếng của những chàng trai, cái thôn xóm xa lạ bỗng trở nên thân thuộc, một không khí chỉ có thể cảm nhận chứ không phải nói bằng lời tưởng chừng mọi giác quan đều thấm đẫm không khí chỉ có thể gọi đó là những tình cảm của giai cấp tiểu tư sản.

Thằng Hoan bỗng thoát khỏi tay của Tĩnh Thu, nó chạy về phía cái lán, vào cửa thứ ba, tiếng đàn cũng theo đó ùa ra.

Tĩnh Thu đoán rất có thể người kéo đàn là bố của nó cũng tức là con trai thứ ba của ông Trương.

Cô có phần hiếu kì cậu con trai này sẽ giống anh cả hay anh ba?

Không biết thế nào nhưng cô mong anh này giống Sâm, bởi tiếng đàn hay như vậy không có lý nào lại phát ra từ bàn tay của một người con trai giống như Lâm.

Tĩnh Thu biết vậy là có lỗi với Lâm nhưng cô vẫn như đang chờ người diễn ảo thuật mở phép màu chờ bố Hoan Hoan từ trong lán đi ra.
 
[Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
Chương 3


Tĩnh Thu nghĩ nếu không phải người kéo đàn thì cũng sẽ là một trong số những người hát.

Cô không ngờ ở góc này của thế giới lại có người biết hát bài Cây sơn tra, có thể dân làng không biết bài hát này là của Liên Xô cho nên đội viên của đội thăm dò hát một cách tự nhiên.

Một lúc sau Tĩnh Thu thấy một người đang bế thằng Hoan đi ra.

Anh mặc áo bông xanh dài đến tận đầu gối, có thể là cái áo của đội thăm dò phát, vì cô đã thấy có mấy người mặc áo bông này đi quanh nhà.

Thằng Hoan che khuất một nửa khuôn mặt của anh cho đến khi anh đi tới đặt nó xuống đất Tĩnh Thu mới có thể nhìn rõ khuôn mặt anh.

Tĩnh Thu lúc nhìn người tưởng như trong đầu cũng có một đôi mắt, trong lòng cũng có một đôi mắt khác.

Đôi mắt trong đầu nói với cô người này không hợp với quan điểm thẩm mĩ của giai cấp vô sản bởi vì khuôn mặt ấy không đỏ au mà rất trắng trẻo.

Dáng người không giống với một tòa tháp bằng thép mà hơi gầy, anh có đôi hàng lông mày hơi đậm nhưng không giống với dáng vẻ tuốt kiếm giương cung không giống hai lưỡi kiếm xếch ngược như hình vẽ trong tranh cổ động.

Nói tóm lại, anh không giống với định nghĩa "đẹp trai tài giỏi " của giai cấp vô sản.

Còn nhớ bộ phim Thời thanh niên chiếu trước cách mạng văn hóa, trong đó có một nhân vật tên là Lâm Dục Sinh là một thanh niên lạc hậu sợ về nông thôn, sợ đến những nơi gian khổ .

Nhân vật Dục Sinh là do Đạt Thức Thường đóng, hồi ấy Đạt Thức Thường vẫn còn trẻ, người hao gầy, đường nét khuôn mặt rất rõ ràng , có cái vẻ thư sinh rất phù hợp với vai diễn.

Nếu Tĩnh Thu là đạo diễn thì cô sẽ phân vai Lâm Dục Sinh cho bố thằng Hoan.

Bởi cái vẻ bề ngoài của anh không cách mạng, không võ bền, rất tiểu tư sản.

Nhưng đôi mắt trong trái tim Tĩnh Thu đang ra sức ngắm cái vẻ không cách mạng ấy của anh.

Chẳng qua vẫn chưa hình thành quan điểm rõ ràng, mà chỉ tiềm ẩn trong dòng ý thức.

Cô biết trái tim mình xao động trở nên bối rối, bỗng chú ý cách ăn mặc trang điểm của mình.

Hôm ấy Tĩnh Thu mặc cái áo bông cũ của anh trai, vừa giống kiểu áo Tôn Trùng Sơn, vừa không giống , vì chỉ có một túi và được gọi là áo học sinh.

Áo học sinh cổ đứng rất thấp, nhưng cổ thu lại cao cô cảm thấy mình lúc này như con hươu cao cổ trông rất xấu.

Bố của cô đã bị đưa về nông thôn để cải tạo từ lâu, ba anh chị em ở nhà dựa vào đồng lương giáo viên tiểu học của mẹ, cuộc sống rất khó khăn nên Tĩnh Thu phải mặc áo cũ của anh trai.

Cũng may thời ấy ăn mặc thế nào cũng xong, tuy vậy con gái mặc áo con trai cũng bị người khác cười, nhưng quen rồi chẳng coi có chuyện gì.

Hình như đây là lần đầu Tĩnh Thu bận tâm về cách ăn mặc của mình, sợ để lại ấn tượng xấu cho anh.

Cô không nhớ mình đã có lúc nào phải bận tậm về dáng vẻ và cách ăn mặc trước người khác chưa, cũng không nhớ mình đã bao giờ bối rối , mất tự nhiên với người khác như thế chưa.

Các bạn nam trong lớp đều sợ Tĩnh Thu, học tiểu học, học trung học cơ sở còn có người bắt nạt, nhưng lên trung học phổ thông thì cánh học sinh nam không dám nhìn thẳng cô, hễ nói chuyện với cô là mặt tự nhiên đỏ lựng , cho nên cô không quan tâm đến chuyện cánh học sinh nam có vừa ý hay không về cách ăn mặc của mình, tất cả đều là lũ trẻ con.

Nhưng với người trước mắt đây lại làm cho Tĩnh Thu căng thẳng đến độ đau lòng.

Cô cảm thấy anh mặc rất đẹp, cái cổ áo trắng trong cái áo xanh không cài cúc, trắng sạch và phẳng phiu chắc chắn đó là thứ vải tốt mà Tĩnh Thu không thể mua được.

Cái áo len màu vàng nhạt mặc ngoài áo trắng chắc chắn đan bằng tay.

Ngay cả cô biết đan giỏi cũng cảm thấy kiểu này đan rất khó, anh còn đi giày màu da.

Bất giác cô nhìn đôi giày giải phóng đã bạc màu đang đi ở chân, cảm thấy rõ sự chênh lệch giàu nghèo.

Anh cười với Tĩnh Thu nhưng lại như đang hỏi thằng Hoan :

- Cô Thu của con đấy à ?

- Sau đấy anh mới chào hỏi.

- Vừa đến hôm nay à ?

Anh nói tiếng phổ thông , không nói tiếng huyện K, cũng không phải tiếng thành phố K.

Tĩnh Thu không biết có nên bắt chuyện với anh không.

Cô nói tiếng phổ thông cũng rất tốt là phát thanh viên của đài truyền thanh trường, thường xuyên được cử đi làm người dẫn chương trình trong buổi liên hoan hoặc các hội khỏe, nhưng ngày thường cô không tiện nói tiếng phổ thông, là bởi thành phố L, trừ những người từ nơi khác đến, không ai nói tiếng phổ thông.

Tĩnh Thu không biết tại sao anh lại biết nói tiếng phổ thông có thể anh nói với cô một người từ nơi khác về chăng?

Cô "vâng" coi như câu trả lời.

Anh hỏi :

- Đồng chí nhà văn từ huyện hay từ Nghiêm Hà Gia về ?

-Tiếng phổ thông của anh rất hay.

- Em không phải nhà văn , anh đừng gọi như thế chúng em từ huyện về - Tĩnh Thu ngượng ngùng.

- Chắc là mệt lắm nhỉ, vì từ huyện về chỉ có thể đi bộ ngay cả máy kéo nhỏ cũng không thể đi nổi.- Anh nói rồi đưa tay ra.

- Mời cô ăn kẹo.

Tĩnh Thu thấy trong lòng bàn tay anh hai cái kẹo gói giấy, hình như không phải thứ kẹo có thể mua ở phố huyện.

Tĩnh Thu lắc đầu thẹn thùng.

- Em không ăn, cảm ơn, anh cho trẻ con đi.

- Cô không phải trẻ con ư ?

Anh nhìn cô như một đứa trẻ .

- Em... anh không thấy cháu Hoan gọi em là cô sao?

Anh cười.

Tĩnh Thu rất thích anh cười.

Có những người lúc cười chỉ làm rung động những thớ thịt trên khuôn mặt , miệng cười nhưng mắt không cười , ánh mắt vẫn lạnh lùng thậm chí có vẻ thù hận.

Nhưng lúc anh cười hai bên mũi có hai nếp cười, mắt cũng nheo nheo cho cảm giác cái cười của anh bắt nguồn từ nội tâm không phải giả vờ , cũng không phải trào lộng mà cười thật lòng.

- Không phải trẻ con cũng có thể ăn kẹo.

- Anh nói lại đưa cái kẹo cho cô.

- Cầm lấy , đừng xấu hổ.

Tĩnh Thu đành cầm lấy , tự an ủi :

- Em cầm cho cháu Hoan.

Thằng Hoan chạy tới đòi cô bế.

Cô không biết tại sao mình lại được thằng Hoan mến, cô chiều nó, bế nó lên nói với anh:

- Mẹ gọi anh về ăn cơm, em về trước nhé.

Anh đưa tay ra đón thằng Hoan.

- Hoan, ra đây bố bế , hôm nay cô phải đi xa chắc mệt lắm rồi.

Thằng Hoan không phải đối, vậy là anh đi tới đón thằng Hoan từ trong tay cô ý bảo cô đi trước.

Tĩnh Thu không chịu, sợ anh đi sau sẽ ttong thấy dáng mình không đẹp hoặc trang phục không chỉnh tề nên cố tình nói :

- Anh đi trước đi em không biết đường..

Anh không cố ép, bế thằng Hoan đi trước cô theo sau.

Trông anh giống một quân nhân đã được rèn luyện đôi chân thẳng bước về phía trước.

Tĩnh Thu cảm thấy anh không giống với anh cả Trường Sâm cũng không giống với với anh hai Trường Lâm.

Hình như anh là ở một gia đình khác.

Tĩnh Thu hỏi :

- Vừa nãy... anh kéo đàn đấy à?

- Cô cũng nghe thấy à, tiếng đàn còn nhiều lỗi lắm nhỉ?

Cô không thấy mặt anh nhưng từ sau lưng cô cảm thấy anh đang cười , cô ngượng , nói:

- Em không nhận thẫy lỗi... em không biết chơi đàn này.

- Khiêm tốn làm con người tiến bộ, cô khiêm tốn thế này chắc chắn tiến bộ rất nhanh.

- Anh dừng bước, khẽ quay người lại.- Nhưng nói dối không phải là đứa trẻ ngoan, chắc chắn cô biết .

Cô có đem đàn về không?

Thấy Tĩnh Thu lắc đầu anh đề nghị:

- Chúng ta quay lại anh thử kéo tôi nghe nhé?

- Không, không em kéo vớ vẩn lắm anh kéo... rất hay, em không dám.

- Vậy thì để hôm khác.

Nói xong anh tiếp tục đi.

Tĩnh Thu không biết từ chối thế nào, cô hiếu kỳ:

- Tại sao chỗ các anh ai cũng biết hát bài Cây sơn tra thế nhỉ?

- Bài hát này rất hay, rất phổ biến vào những năm năm mươi, cô biết hát không?

Cô suy nghĩ, không nói là mình biết hát hay không .

Mạch suy nghĩ của cô bắt đầu từ cây sơn tra.

Nhớ đến cây sơn tra hôm nay thấy trên đường, cô nói :

- Trong bài hát cây sơn tra nở hoa trắng , nhưng hôm nay em nghe bác Trương nói cây sơn tra kia lại nở... hoa đỏ.

- Đúng vậy có loại sơn tra nở hoa đỏ.

- Có đúng.. cái cây sơn tra ấy vì máu liệt sĩ tưới gốc cây cho nên mới nở hoa đỏ phải không ?

Tĩnh Thu hỏi xong thấy mình thật ngu ngốc, cô thấy anh đang cười liền hỏi :

- Có phải anh thấy câu hỏi của em ngớ ngẩn lắm nhỉ ?

Em muốn hiểu rõ mới viết vào tài liệu giáo khoa , em không dám nói dối.

- Cô không phải nói dối, cô cứ nghe thấy thế nào thì viết lại thế đó.

Còn có thật hay không đâu phải vấn đề của cô.

- Như vậy anh tin.... hoa do máu liệt dĩ nhuộm đỏ.

- Tôi không tin , từ góc độ khoa học thì không thể nó vốn là hoa đỏ .

Nhưng người dân ở đây nói vậy , coi như là một truyền thuyết đẹp.

- Vậy ý anh bảo người ở đây ... bịa chuyện?

Anh cười, nói :

- Không phải bịa mà là thi vị hóa .

Thế giới tồn tại khách quan, nhưng mỗi người có cảm nhận thế giới một khác.

Con mắt nhà thơ nhìn thế giới sẽ nhìn ra thế giới khác.

Tĩnh Thu cảm thấy anh nói chuyện rất " văn học" theo cách nói của "vua" nói sai lớp cô thì đó là "văn vẻ", Tĩnh Thu hỏi:

- Anh thấy cây sơn tra đó nở hoa bao giờ chưa ?

- Tháng Sáu năm nào nó cũng nở hoa.

- Tiếc thật cuối tháng Tư chúng em phải về trường, không thể ngắm hoa sơn tra nở.

- Đi rồi còn có thể về chơi.- Anh nói như hứa với Tĩnh Thu .- Chờ cho năm nay cây sơn tra ấy nở hoa tôi nhất định sẽ bảo với cô , để cô về xem.

- Anh làm sao bảo với em được ?

Anh lại cười :

- Muốn thì sẽ có cách.

Tĩnh Thu cảm thấy anh chỉ tùy tiẹn nói vậy thôi, bởi hồi ấy điện thoại chưa phổ biến .

Cả trường trung học số Tám thành phố K cũng chỉ có duy nhất một chiếc điện thoại .

Muốn gọi điện thoại đường dài phải đến bưu điện cách đấy rất xa , xem chừng cái thôn Tây Thôn Bình này cũng không có điện thoại.

Hình như anh cũng nghĩ đến chuyện ấy :

- Ở đây không có điện thoại tôi sẽ gửi thư.

Nghe anh nói vậy cô cảm thấy sợ.

Bởi vì gia đình cô sống ở khu tập thể nhà trường , mẹ dạy học , nếu anh viết thư về trường chắc chắn sẽ bị mẹ cầm thư mẹ sẽ hoảng lên mất.

Từ ngày cô còn nhỏ mẹ cô đã dặn " một lần sẩy chân ôm hận cả đời", mẹ cô chưa bao giờ bảo thế nào là sẩy chân nên cô cứ nghĩ qua lại với một bạn nam cũng là sẩy chân.

Thu vội vã nói:

- Đừng viết thư, đừng viết thư , mẹ em thấy lại cho rằng...

Anh quay đầu lại, an ủi :

- Đừng sợ, đừng sợ cô bảo không viết tôi sẽ không viết đâu .

Hoa sơn tra không phải hoa chóng tàn nở rồi tàn ngay, hoa này nở mấy ngày liền.

Đến tháng Năm tháng Sáu cứ bất kì ngày chủ nhật nào cô về cũng có thể thấy.

Về đến nhà anh đặt thằng Hoan xuống cùng với Tĩnh Thu vào nhà .

Người trong nhà về đã gần đủ, Phần giới thiệu mình là con gái lớn trong nhà rồi rất nhiệt tình với Tĩnh Thu giới thiệu từng người một :

- Đây là anh hai, đây là chị dâu.

Cô cũng gọi "anh hai ", "chị Mẫn" mọi người đều rất vui.

Cuối cùng Phần chỉ vào "bố Ba" nói:

- Đây là anh ba , chào đi.

Tĩnh Thu rất ngoan ngoãn chào " anh Ba" làm mọi người trong nhà phải bật cười.

Tĩnh Thu không biết mình sai chỗ nào , mặt cô đỏ lựng đứng ngây ra , "anh Ba" giải thích :

- Tôi không phải người trong gia đình giống như cô, chỉ ở đây thôi mọi người vẫn gọi tôi như thế, cô đừng gọi vậy .

Tôi là Tôn Kiến Tân, cô cứ gọi tên tôi , hoặc như mọi người gọi tôi là Ba.
 
Back
Top Bottom