Editor: Randi
Ngày đăng: 2/2/2026
___________________________________________
“Á… bình tĩnh, Nguyên Dã…”
Đúng lúc này, gã đàn ông giọng the thé ban nãy đột nhiên cảnh giác, âm thanh bật cao trong đêm.
“Cái gì vậy?!
Tiếng gì đó?”
Cả người Diệp Vân Phàm lập tức cứng đờ.
Bị Nguyên Dã ôm chặt trong lòng, anh đến thở mạnh cũng không dám.
Hai người khom thấp người, nép sau tảng nham thạch, được bụi cây rậm rạp xung quanh che kín gần như toàn bộ cơ thể.
Bên kia, tiếng nói và động tác đồng thời ngưng bặt, dường như cả hai đang nín thở, tập trung dò xét về phía này.
Ngay khoảnh khắc không khí căng như dây đàn, Diệp Vân Phàm bỗng bắt được một chút động tĩnh rất nhỏ trong góc tối.
Tâm niệm khẽ động, giây tiếp theo, một con mèo mướp nhỏ “meo meo” kêu lên rồi vọt ra ngoài.
Thấy chỉ là mèo, hai người kia lập tức thả lỏng.
“Hừ, có con mèo hoang.
Thời điểm mùa xuân mấy tháng trước động dục kêu la inh ỏi khắp nơi, giờ đẻ con đầy đảo rồi.”
Trương Duệ phun ra một vòng khói thuốc, giọng cáu kỉnh thúc giục:
“Đào nhanh cái hố lên!!!
Quần áo đồ đạc của tụi nó chôn hết xuống đấy.
Trời nóng thế này, lại còn chết vì bệnh, lỡ lây nhiễm thì phiền to.”
Giọng hắn đầy ghét bỏ, như đang bịt mũi nên âm thanh nghe nghèn nghẹt.
Phan Đức vẫn còn chút nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã gạt đi, gật đầu, thuần thục rút xẻng.
“Được, Trương ca, em đào ngay.”
Xẻng sắt cắm xuống đất.
Sạt… sạt...âm thanh ma sát vang lên rõ mồn một giữa màn đêm tĩnh lặng.
Vừa rồi Diệp Vân Phàm đã nhìn thấy giữa hai người có một cái bao vải bố, miệng túi mở hé, bên trong nhét đầy quần áo trẻ con.
Vì thế anh nhanh chóng nghĩ ra kế hoạch.
Randi: Truyện chỉ có duy nhất ở Wattpad @NgnTrn450731 và Rookie, nhưng, nơi khác đều là ăn cắp.
Nếu phối hợp với năng lực khống chế tinh thần, thay thế thân phận đứa trẻ đã chết kia hẳn có thể trà trộn vào để điều tra kỹ hơn.
Chỉ là anh trăm triệu lần không ngờ, sau khi mình biến thành trẻ con, phản ứng của Nguyên Dã lại lớn đến vậy.
Cảm giác như mặt anh sắp bị cậu hôn đến biến dạng luôn rồi.
“Ưm…
Nguyên Dã…”
Anh khẽ gọi, giọng nhỏ như muỗi kêu, tay đặt lên ngực cậu, nhẹ nhàng đẩy một cái.
Lúc này Nguyên Dã mới hoàn hồn, hơi buông lỏng một chút, nhưng vẫn không chịu thả tay, cứ thế ôm anh trong lòng.
Kỹ năng ngụy trang có một hạn chế, nếu như biến thành người mình quen thuộc thì càng chân thật, còn nếu giả dạng thứ xa lạ, chi tiết rất dễ méo mó, mơ hồ.
Vì vậy mỗi lần sử dụng, Diệp Vân Phàm đều dựa theo dáng vẻ nguyên bản của mình để ngụy trang.
Cách này vừa tiết kiệm sức, vừa tự nhiên nhất, mà hiệu quả cũng chân thật hơn nhiều.
Hồi nhỏ anh phát triển chậm, luôn thấp hơn bạn cùng tuổi nửa cái đầu.
Mãi đến mười bốn, mười lăm mới bắt đầu cao vọt.
Cho nên hiện tại dù là bộ dạng bảy tám tuổi, chiều cao cũng chỉ hơn một mét một chút, lại còn đang co người ngồi xổm trong góc, trông càng nhỏ bé như một cục bông.
Nguyên Dã không nhịn được nhìn chằm chằm anh.
Trời rất tối, nhưng cách đó không xa hai người kia đang đốt lửa thiêu quần áo, ánh lửa hắt tới vừa đủ để cậu nhìn rõ dáng vẻ Diệp Vân Phàm khi còn nhỏ.
Tóc ngắn màu hồng nhạt, không phải kiểu húi cua của trẻ con mà hơi dài, mái tóc rủ xuống chạm đến mi mắt.
Đôi mắt tròn hơn, trong veo, giống mắt sứa con đến kỳ lạ.
Gương mặt bánh bao mềm mại, non nớt, bên má trái còn in một vệt đỏ do bị hôn quá mức.
Chiếc hoodie bản người lớn khoác lên người hoàn toàn không vừa, cổ áo rộng thùng thình, trễ xuống, để lộ nửa bên vai tròn mịn, phớt hồng.
Giờ phút này, Tiểu Tiểu Diệp đang ra sức túm quần, đôi mắt ướt sáng mở to, trông mong nhìn Nguyên Dã.
Biểu tình vừa quẫn bách vừa đáng thương, mềm mại đến mức khiến người ta chỉ hận không thể lập tức nhét vào trong túi rồi trộm mang đi giấu riêng.
Trái tim thủ lĩnh đại nhân run lên bần bật, cả lồng ngực bị ai đó đổ nước ấm vào, tan chảy thành một mớ hỗn loạn.
Quá đáng yêu…
Thật sự quá đáng yêu rồi!
Nguyên Dã vốn chẳng mấy hứng thú với sinh vật mang tên “trẻ con”.
Đối mặt với bọn nhỏ, cậu chỉ giữ đúng ý thức trách nhiệm cơ bản - gặp nguy hiểm thì bảo vệ, thế thôi.
Tuyệt đối không phải kiểu vừa nhìn đã sinh ra yêu thích.
Ví dụ như Heidy trước kia.
Cô bé cũng rất xinh xắn, nhưng cậu chưa từng có cảm giác bị “dễ thương ” đến tim mềm nhũn rap.
Trẻ con trời sinh đã gắn liền với hai chữ non nớt và yếu ớt.
Mà cậu - một nhân tố nguy hiểm, bất ổn vốn không nên lại gần quá.
Nhưng Diệp Vân Phàm thì khác.
Khác ở đâu, chính Nguyên Dã cũng không nói rõ được.
Chỉ là khoảnh khắc nhìn thấy anh biến thành bộ dáng trẻ con kia, cơ thể cậu đã phản ứng theo bản năng - trực tiếp bế người lên rồi hôn một cái.
Cậu chưa từng ôm một sinh vật nào… nhỏ đến thế, mềm mại đến thế.
Giống như chỉ cần mạnh tay thêm chút nữa thôi cũng có thể làm hỏng mất.
Nếu không phải hoàn cảnh hiện tại không thích hợp, Nguyên Dã thậm chí cảm thấy… mình có lẽ sẽ hôn anh đến khóc mất.
Suy nghĩ trong đầu dần trở nên biến thái, thiếu niên lập tức thu lại suy tưởng bay loạn.
Diệp Vân Phàm sợ động tĩnh quá lớn sẽ bị hai người bên ngoài phát hiện, hơn nữa giờ anh quá nhỏ, muốn giãy giụa cũng chẳng tiện.
Thế là dứt khoát mặc kệ Nguyên Dã.
Ôm thì ôm đi.
Hồi làm tiểu bạch tuộc còn từng bị cậu nâng trong lòng bàn tay nữa kìa, giờ bị ôm vài cái thì có sao.
Tiểu Diệp ca ca vốn chẳng có cái gọi là tự tôn “đại trượng phu”, cũng chẳng bày đặt sĩ diện.
Bị ôm một chút thật sự không quan trọng.
Quan trọng nhất bây giờ là quần áo.
Ban đầu anh định mặc tạm mấy bộ trong bao tải, nhưng giờ xem ra không ổn.
Đồ đó có thể dính vi khuẩn, lại còn sắp bị đốt nữa.
Bị Nguyên Dã ôm chặt thế này, anh cũng không thể lập tức biến lại.
Chỉ đành một tay kéo quần, một tay giữ cổ áo đang tuột xuống khuỷu tay, nghiêng đầu ghé sát tai cậu, nhỏ giọng cầu cứu:
“Nguyên Dã… anh… anh sắp tuột đồ mất rồi…”
Thanh âm non nớt cố tình hạ thấp, lại xen lẫn chút cảm giác quẫn bách, nghe chẳng khác gì làm nũng.
Trời mới biết thủ lĩnh đại nhân phải dùng bao nhiêu tự chủ mới không cúi xuống hôn thêm cái nữa.
Cậu thu hai tay lại, gần như bọc trọn Tiểu Tiểu Diệp vào trong ngực.
“Không sao, như vậy sẽ không rớt.”
Diệp Vân Phàm: “……???”
Đây thì tính là cách giải quyết gì chứ ?!
Bên kia, Trương Duệ ngồi xổm cạnh hố lửa, hoàn toàn không biết trong bụi rậm xa xa đang giấu một lớn một nhỏ hai người.
Hắn cau mày, ngậm điếu thuốc.
“May mà Hoàng chấp sự đi Dung Bắc làm nhiệm vụ, chưa rảnh quản bên này, ta còn kéo dài được mấy ngày…
Đám nhóc kia thế nào rồi?”
“Vẫn ổn, bệnh tình đều ổn định.”
Phan Đức vừa đào hố vừa lấy lòng đáp:
“Trương ca yên tâm, em đã tìm bác sĩ cho tụi nó rồi, tạm thời sắp xếp ở phòng khám.
Bến tàu bên này em cũng lo liệu hết rồi…”
“Vậy được.”
Trương Duệ dụi tàn thuốc xuống đất, đứng dậy vươn vai.
Một giờ sáng rồi, hắn cũng buồn ngủ.
“Lão Phan, mày canh cho cháy hết.
Tao về trước.”
“Được được.”
Đợi bóng Trương Duệ khuất hẳn, Phan Đức lập tức ném mạnh cái xẻng xuống đất.
Bang !!!!
Sắc mặt hắn tối sầm, lửa giận đè nén bấy lâu rốt cuộc bùng phát.
“Con *ẹ nó!
Việc nặng việc khổ toàn lão tử làm hết, công lao thì hắn hưởng hết!
Giờ xảy ra chuyện lại bắt lão tử gánh hết trách nhiệm!”
Hắn đá mạnh bao tải vào hố lửa, miệng chửi rủa không ngừng, nhưng vẫn vô thức hạ thấp giọng sợ người ta nghe thấy.
Chỉ tiếc, hắn không hề biết từng câu từng chữ đều bị nghe trọn.
Rầm!
Đầu gối hắn bỗng đau nhói, tầm nhìn tối sầm.
Cả người bị quật ngã xuống đất, trời đất quay cuồng, một bàn chân đạp mạnh lên gáy, ép hắn dính chặt vào bùn.
“Áaa…!”
Nguyên Dã giẫm lên cổ hắn, thần sắc lạnh lẽo.
Áo choàng đen phủ kín người, mặt nạ bảo hộ che nửa khuôn mặt, đôi mắt lam bị len đồng che phủ, biến thành màu lục đậm, trông xa lạ đến đáng sợ.
Xác nhận khống chế Phan Đức xong, cậu mới ngước mắt nhìn về bụi cây.
Trong bóng tối ló ra một cái đầu hồng nhạt.
Diệp Vân Phàm vẫn giữ hình dạng trẻ con, chỉ là đã thay quần áo, chiếc áo thun tay dài màu đen của Nguyên Dã bị cắt ngắn tay, thắt chặt ở eo, dài tới đầu gối, trông gần như một chiếc váy.
Giày không vừa, anh đành dùng niệm lực lót dưới chân, bước nhanh tới.
Bị giẫm đầu ép sát xuống đất, Phan Đức hoàn toàn không nhìn rõ mặt hai người.
Nhưng lúc này, hắn đã lờ mờ nhận ra kẻ ra tay với mình, e rằng không phải Trương Duệ.
“Ngươi… ngươi là ai?
Ngươi rốt cuộc…”
Hắn giãy giụa, giọng run rẩy, lời nói lắp bắp còn chưa dứt, cổ họng bỗng như bị thứ gì vô hình bóp chặt.
Cả người lập tức cứng lại, khhông thể cử động.
Giờ phút này, những sợi xúc tua tinh thần vô hình đã lặng lẽ thâm nhập vào đại não hắn.
Đồng thời, Diệp Vân Phàm chồng thêm một lớp khống chế tinh thần.
Khống chế tinh thần đối người thường hiệu quả cực mạnh, nhưng với dị biến giả và người chơi thì suy giảm rõ rệt, đặc biệt là những kẻ sở hữu kỹ năng cấp cao.
Anh từng thử nghiệm khi tiếp xúc người chơi khác, phát hiện kỹ năng càng cao cấp, trị số tinh thần lực của họ càng lớn.
Diệp Vân Phàm cũng vậy.
Mỗi khi đạt thêm một kỹ năng cấp cao, tinh thần lực của anh lại tăng theo.
Mà tinh thần lực càng mạnh, sức chống cự với kỹ năng hệ tinh thần cũng càng cao.
Nhưng rất dễ nhận ra tên bị bắt trước mặt này chỉ là một tiểu lâu la.
Anh chỉ gặp chút kháng cự yếu ớt cùng vài lần giãy giụa vô nghĩa đã dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự tinh thần, hoàn toàn nắm quyền khống chế ý thức đối phương.
“Ngươi tên gì?”
Giọng trẻ con non nớt vang lên.
Rõ ràng rất đáng yêu, lại lạnh lẽo đến mức không chút nhiệt độ.
“Phan…
Đức…”
“Ngươi là người chơi sao?”
“Đúng vậy.”
“Kỹ năng của ngươi là gì?”
“Kỹ năng… ‘Yên Giấc’ cấp D, khiến mục tiêu buồn ngủ và chìm vào ngủ say.”
Yên Giấc ?
Nghe qua thì chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng nếu dùng lên đám trẻ con đang quấy khóc không ngừng, lại cực kỳ hữu dụng.
Thảo nào hắn được sắp xếp tham gia nhiệm vụ vận chuyển trẻ em.
Giống như kỹ năng “vô hiệu hóa” của Alva trước kia, cấp bậc thấp nhưng dùng lên những đứa trẻ vừa thức tỉnh năng lực thì lại vô cùng thích hợp.
Diệp Vân Phàm tiếp tục tra hỏi tỉ mỉ.
Rất nhanh, những mảnh thông tin rời rạc dần ghép lại thành bức tranh hoàn chỉnh.
Phan Đức là một trong những người tham gia nhiệm vụ vận chuyển lần này.
Tổng cộng có tám người chơi phụ trách áp tải.
Trên thuyền có hai mươi đứa trẻ thiên phú giả và hơn bốn mươi đứa trẻ bình thường.
Từ quân khu phía Đông vận chuyển đến đây mất gần một tuần.
Trên đường bị dị chủng tấn công, cảnh vệ và thuyền viên chết hơn nửa.
Tám người chơi cũng chỉ còn lại ba.
Một là Trương Duệ, một là Phan Đức, còn lại là Y Phàm.
Y Phàm vốn là đội trưởng, nhưng cũng ngã bệnh, hiện đang nằm điều trị ở phòng khám cùng lũ trẻ.
Thể chất người chơi chỉ nhỉnh hơn người thường một chút.
Ngoại thương còn có thể dùng khoang trị liệu, nhưng bệnh bên trong cơ thể thì vẫn phải đến phòng khám.
Vì vậy hiện tại, Phan Đức chỉ có thể nghe lệnh Trương Duệ.
“Bọn trẻ cứ khóc mãi…
Trương Duệ bảo trừ lúc ăn uống vệ sinh, thời gian còn lại cứ cho ngủ hết… ta làm theo....nên không phát hiện có đứa bị sốt cao.”
“Một đứa bệnh… rồi mấy đứa khác cũng bệnh theo… sốt đồng loạt.
Đến lúc tàu cập bến, chuyển người xuống mới phát hiện.”
Đứa bé phát bệnh đầu tiên vì không được chữa trị kịp thời, bệnh tình kéo dài đến chết.
Bọn họ chỉ đành vội vàng đưa những đứa còn lại tới phòng khám.
Lũ trẻ sở hữu thiên phú và trẻ thường không ở cùng khoang, điểm đến cũng khác, nên bọn trẻ thường không bị lây, đã được đưa đi trước.
Chỉ những đứa trẻ thiên phú giả nhiễm bệnh bị giữ lại.
May mắn không phải bệnh truyền nhiễm nguy hiểm, chỉ là cảm cúm.
Đứa trẻ bị chết kia vì sốt mấy ngày liền không được hạ sốt, chuyển thành viêm phổi, cuối cùng không cứu được.
“Hôm qua ta đã xử lý thi thể rồi… nhưng Trương Duệ cứ khăng khăng là bệnh truyền nhiễm, bắt ta tự bỏ tiền mua quần áo mới, còn ép đốt hết đồ tụi nhỏ từng mặc.”
Nhắc tới Trương Duệ, giọng Phan Đức dù bị khống chế vẫn đầy oán hận.
Sợ phải gánh trách nhiệm, Trương Duệ đe dọa hắn không được nói lung tung, nên đêm nay mới kéo nhau ra đây đốt quần áo.
Diệp Vân Phàm nhanh chóng xâu chuỗi toàn bộ sự việc.
Anh tiếp tục hỏi:
“Các ngươi định đưa bọn trẻ đi đâu?”
“…
Thần Điện.”
Thần Điện.
Chỉ nghe đến chữ “Thần”, Diệp Vân Phàm đã cảm thấy khó chịu theo bản năng.
Anh nhíu mày.
“Đưa chúng tới đó để làm gì?”
“……”
Phan Đức đột nhiên xuất hiện phản kháng dữ dội.
Giống như câu hỏi này chạm phải một cấm kỵ tuyệt đối không thể nói.
Diệp Vân Phàm lập tức dừng lại, không ép tiếp, đổi cách hỏi.
Anh ngẩng đầu nhìn Nguyên Dã, hai người trao đổi ánh mắt, rồi vòng sang vấn đề khác.
“Sau khi bị đưa vào Thần Điện… ngươi còn có thể gặp lại bọn trẻ không?”
“Không thể.”
Hai chữ ấy vừa thốt ra, không khí trong nháy mắt trầm hẳn xuống.
Tim Diệp Vân Phàm và Nguyên Dã đồng thời chìm xuống đáy.
Bọn trẻ bị đưa vào Thần Điện liền không gặp lại nữa ?
Biến mất.....hay là chết rồi ?
Đúng lúc ấy, Diệp Vân Phàm chợt nhớ tới lời Hạ Thù từng nói.
【 Chúng ta thăm dò chân tướng thế giới… chẳng phải đều vì tên phản bội như ngươi sao? 】
【 Nếu không thì sao ngươi có thể có nhiều kỹ năng như vậy, còn chúng ta chỉ có thể dựa… 】
Dựa vào cái gì ?
Hạ Thù khi đó đã không nói hết.
Trong đoạn trao đổi ngắn ngủi, Diệp Vân Phàm rất nhanh nhận ra, tên kia căn bản không có chút ý thức giữ bí mật nào.
Hoặc nói đúng hơn, ngay từ đầu Hạ Thù đã chẳng hề có ý định bảo vệ bí mật cho Liên Bang Tự Do.
Chỉ là vì một loại cấm chế nào đó, khiến hắn không thể nói tiếp phần phía sau với anh.
Hiện tại Diệp Vân Phàm đã có mười hai kỹ năng, hơn nữa dường như không hề có giới hạn.
Chỉ cần anh giết một người chơi, là có thể cướp lấy kỹ năng của đối phương.
Trong khi đó, những người chơi anh từng gặp, nhiều nhất cũng chỉ sở hữu hai kỹ năng.
Nói cách khác, với người chơi bình thường, việc thu được kỹ năng mới cực kỳ khó khăn, tựa hồ tồn tại một loại hạn chế mạnh mẽ nào đó.
Kỹ năng của anh đều đoạt được bằng cách giết người.
Vậy… những kỹ năng khác của người chơi, rốt cuộc đến từ đâu?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Diệp Vân Phàm gần như theo bản năng liếc sang hố lửa bên cạnh.
Ngọn lửa nhảy nhót, tham lam liếm láp đống quần áo trẻ con.
Những gam màu tươi sáng dần bị thứ gì đó vô hình rút cạn, trở nên xỉn tối, cháy đen, rồi hóa thành tro tàn.
Giống như… bị cướp mất thứ gì đó.
Một suy đoán đáng sợ chậm rãi dâng lên từ đáy lòng.
Nhưng Diệp Vân Phàm không dám nghĩ sâu thêm.
Xèoooo!
Một quả cầu nước khổng lồ đột ngột xuất hiện trên hố lửa.
Ngọn lửa lập tức bị dập tắt, phát ra tiếng “xèo xèo” chói tai.
Ánh lửa tắt phụt, bóng tối xung quanh nhanh chóng nuốt chửng mọi thứ.
Nơi này vốn do Phan Đức cố ý chọn, cực kỳ hẻo lánh, còn sắp xếp đội tuần tra từ xa, nên dù tiếng nước dội có hơi lớn cũng chẳng ai phát hiện.
Diệp Vân Phàm lấy giấy bút ra, ném xuống trước mặt hắn.
“Viết giao diện dữ liệu của ngươi.”
Lần trước anh tùy tiện xem giao diện của Alva, kết quả bị tấn công không rõ nguyên nhân.
Lần này cẩn thận hơn, để chính chủ tự viết ra thì an toàn hơn nhiều.
Nguyên Dã nhấc chân khỏi gáy hắn, Phan Đức chậm chạp bò dậy.
“Vâng…”
Ánh mắt hắn tan rã, vô hồn, giọng máy móc, cầm bút bắt đầu viết.
[ Tên người chơi: Phan Đức ]
[ Chủng tộc: Nhân loại ]
[ Tuổi: 33 ]
[ Điểm sinh mệnh: 87/100 ]
[ Điểm thể lực: 64/100 ]
[ Điểm tinh thần lực: 55 ]
[ Điểm phòng ngự: 30 ]
[ Điểm vũ lực: 45 ]
[ Kỹ năng: Yên giấc cấp D ( khiến mục tiêu buồn ngủ và nhanh chóng chìm vào ngủ say ) ]
Chữ viết nguệch ngoạc nhưng tốc độ rất nhanh, nội dung lại chủ yếu là số liệu, nên chỉ vài phút đã xong.
Nguyên Dã từng nghe Diệp Vân Phàm nói về “giao diện dữ liệu”, nhưng cậu không nhìn thấy, đây là lần đầu tiên có khái niệm trực quan.
Chỉ liếc vài cái rồi thôi,thật sự chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng Diệp Vân Phàm lại nhìn rất lâu, rất lâu.
Cầm tờ giấy, anh đứng lặng nửa ngày không nói.
Không giống nhau…
Giao diện của anh… quả nhiên khác với bọn họ.
Mỗi mục dữ liệu của anh đều kèm theo giải thích chi tiết, thậm chí còn có những lời nhắc mang tính “hình tượng”.
Giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy:
[ Điểm phòng ngự: 12 ( Giai đoạn con non, cơ thể ngài vô cùng yếu ớt, kiến nghị tìm kiếm một người bảo hộ mạnh mẽ ) ]
[ Điểm vũ lực: 7 ( sức chiến đấu tương đương đệm thịt mèo con tròn tháng, ngoài đáng yêu ra thì chẳng có tác dụng ) ]
Sau này mỗi lần chỉ số tăng, phần giải thích phía sau cũng thay đổi theo.
Giống như....luôn có ai đó âm thầm dẫn dắt anh.
Sống lưng Diệp Vân Phàm hơi lạnh đi.
Anh tiếp tục tra hỏi kỹ năng của những người khác.
“Trương Duệ thì sao?”
“Hắn có ‘Trúc mộng’, cấp C… thông qua giấc mơ thay đổi nhận thức… gần giống thôi miên.”
Diệp Vân Phàm hiểu ra.
Thì ra tên kia dùng cách này khiến cha mẹ nuôi tin rằng con họ chết vì chuyện ngoài ý muốn, sau đó lén đưa bọn trẻ đi.
Đội trưởng Y Phàm có “cường hóa thân thể”, thiên về chiến đấu.
Còn vị Hoàng chấp sự sở hữu hai kỹ năng, một trong số đó là “Bom không khí ” cấp C, kỹ năng còn lại hắn không biết.
Hắn quỳ rạp trên mặt đất, cảm giác đầu óc mình đều sắp bị đào rỗng, nhưng vẫn như cũ bị bắt máy móc mà nôn ra tình báo Diệp Vân Phàm muốn biết:
“Chấp sự cơ bản đều có hai kỹ năng… cao hơn nữa là chủ quản… tổng cộng ba người…”
Giọng Phan Đức dần rỗng tuếch, tầng quản lí cấp cao hơn nữa thì loại lâu la như hắn không biết được.
Diệp Vân Phàm gần như rút sạch toàn bộ ký ức trong đầu hắn.
Sự khống chế mạnh mẽ ấy đã gây tổn thương não không thể thay đổi.
Gã đàn ông đấy bây giờ trông như cái xác rỗng nhưng anh không quan tâm.
“Dẫn chúng ta đến phòng khám, đồng thời tìm cho ta một bộ quần áo trẻ con.”
“Vâng…”
Ban đầu Diệp Vân Phàm định biến lại hình dạng người lớn.
Nhưng anh chợt nhớ ra Hải Đức và Hạ Thù đều nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, chứng tỏ rất nhiều người chơi đã biết mặt anh.
Để an toàn, anh quyết định không biến trở lại.
Suy nghĩ một chút, anh đổi tóc thành màu đen, mắt thành lục đậm.
Trẻ con vốn đã khác người lớn, giờ màu tóc và màu mắt thay đổi, độ giống chỉ còn bốn năm phần.
“……”
Nguyên Dã sửng sốt ngay tại chỗ.
Cậu nhìn Diệp Vân Phàm, nhìn mái tóc và màu mắt gần như trùng khớp với mình, không nói gì cả, chỉ có hầu kết khẽ lăn xuống một cái.
Phản ứng đầu tiên của Nguyên Dã rất kỳ quái.
Không phải liên tưởng đến chuyện gien hai người kết hợp rồi sẽ sinh ra một đứa trẻ như thế nào.
Mà là cảm giác bộ dạng của Diệp Vân Phàm lúc này giống như… có thứ gì đó thuộc về Nguyên Dã đã lặng lẽ xâm nhập vào người anh, in dấu ấn riêng của cậu lên trên cơ thể Diệp Vân Phàm.
Nội tâm Nguyên Dã bỗng nhiên dâng lên một loại cảm xúc chiếm hữu kỳ quái, méo mó, lại thỏa mãn đến đáng sợ.
“…
Nguyên Dã?”
Vì chênh lệch chiều cao hiện tại, Diệp Vân Phàm chỉ có thể ngẩng đầu nhìn cậu, đưa tay kéo nhẹ ống tay áo đối phương.
“À, không có gì.”
Thủ lĩnh đại nhân cố tỏ ra bình tĩnh.
Cậu cúi người, động tác dứt khoát, một tay đã bế bổng Diệp Vân Phàm lên, để anh ngồi gọn trên cánh tay mình.
“Đi thôi.”
Diệp Vân Phàm: “……?!!”
Lần này thật sự quá đột ngột, hoàn toàn không kịp phòng bị.
Randi: Truyện chỉ có duy nhất ở Wattpad @NgnTrn450731 và Rookie, nhưng, nơi khác đều là ăn cắp.
Ý tưởng ban đầu của anh chỉ là lợi dụng ngoại hình trẻ con để che giấu thân phận, thuận tiện trà trộn vào nội bộ địch.
Ai mà ngờ Nguyên Dã lại thật sự xem anh như con nít mà bế đi.
Rõ ràng anh chỉ thay đổi ngoại hình, chứ sức mạnh và kỹ năng vẫn còn nguyên.
Thậm chí anh từng nghĩ tới việc dùng niệm lực bay thẳng một đường, giống mấy thiếu niên nổi loạn trong phim truyền hình.
Ngầu phải biết.
Ai ngờ kết quả… chỉ là do anh tự tưởng tượng ra.
“……”
Thật sự… quá mất mặt.
May mà quãng đường không dài, xung quanh cũng chẳng có ai.
Nơi này dường như vẫn thuộc khu vực bên ngoài của Liên Bang Tự Do, nhà cửa thưa thớt, chỉ lác đác vài trạm gác mang tính phòng ngự và cảnh báo.
Dưới sự cố ý thúc giục của Diệp Vân Phàm, bọn họ mất khoảng mười lăm phút liền đến được phòng khám nhỏ ẩn nấp kia.
Bên ngoài phòng khám trông không mấy chính quy, nhưng thiết bị y tế lại đầy đủ hơn phòng khám của lão bác sĩ Từ không ít.
Vì Trương Duệ và Phan Đức sơ suất khiến hơn chục đứa trẻ thiên phú giả đồng loạt phát bệnh, còn chết mất một đứa, bọn họ không dám trực tiếp đưa người lên Thần Điện, chỉ có thể tạm thời giấu ở phòng khám ngầm hẻo lánh này để chữa trị.
Phan Đức đi phía trước dẫn đường.
Phía sau, Nguyên Dã khoác áo choàng, bế theo “đứa trẻ”, hiển nhiên bị xem là đồng bọn của hắn.
Hiện tại là rạng sáng, chỉ còn vài bác sĩ trực ban ngủ gà ngủ gật, nên bọn họ không gặp phải tra hỏi gì.
“Quần áo.”
Diệp Vân Phàm cuối cùng cũng được mặc đồ vừa người.
Phan Đức từng bị Trương Duệ sai đi mua rất nhiều quần áo trẻ con, thế nên còn dư không ít.
Áo thun trắng, quần đùi đen, giày tất đầy đủ.
Thay xong, anh nhất quyết không để Nguyên Dã bế nữa, nhiều lắm chỉ cho nắm tay.
Không gian bên trong phòng khám không lớn, thiết bị cũng khá đơn sơ.
Trong cùng phòng bệnh, hơn chục đứa trẻ nằm trên giường.
Trên cổ mỗi đứa đều đeo thiết bị hạn chế khí giống Nguyên Dã, tay cắm kim truyền dịch.
Đứa nhỏ nhất chừng bảy tám tuổi, lớn nhất thì tầm mười một, mười hai tuổi.
Bọn nhỏ không đứa nào khóc bởi vì đứa thì hôn mê, đứa thì mở to mắt, ánh nhìn rỗng tuếch dán lên trần nhà.
Giữa phòng treo rèm, che đi một phần tầm nhìn.
Góc phòng có hai người canh gác, một là Trương Duệ vừa rời đi trước đó, người còn lại là Y Phàm đã bị lây bệnh, có lẽ do uống thuốc nên ngủ rất sâu.
Phan Đức tiến lên, giọng vô cảm:
“Trương ca, em tìm được rồi.”
“Tìm được cái gì-”
Trương Duệ cáu kỉnh đứng dậy, rõ ràng bị đánh thức nên đầy bực bội.
Nhưng ngay giây sau, hắn nhìn thấy một thanh niên xa lạ khoác áo choàng đen.
Nửa dưới khuôn mặt bị mặt nạ kim loại che kín, chỉ lộ ra một đôi mắt lục lạnh lẽo.
Hắn sững lại rồi ngay sau đó liền thấy từ phía sau người kia bước ra một cậu bé.
Ánh mắt Trương Duệ không thể khống chế mà dán chặt lên gương mặt đứa trẻ.
Chính xác hơn hắn bị đối phương bắt lấy.
Trong khoảnh khắc đó, giống như có một lực vô hình đóng đinh hắn tại chỗ, thậm chí ánh mắt cũng không thể dời đi.
Đứa nhỏ mặt không cảm xúc nhìn hắn.
Đôi mắt lục sâu thẳm, lạnh đến thấu xương, như thể có thể trực tiếp bóp nghẹt linh hồn.
[Kỹ năng Khống chế tinh thần -cấp B]
Ong !!!!
Trương Duệ cảm giác có thứ gì đó đột ngột xâm nhập đại não.
Hắn lập tức phản xạ có điều kiện chống cự lại.
【 Ngươi là ai?! 】
【 Ta là đứa trẻ ban đầu bị bệnh. 】
Diệp Vân Phàm thử sửa đổi nhận thức và ký ức của hắn.
Nhưng ý chí Trương Duệ cực kỳ kiên cường, phản kháng dữ dội.
【 Không!
Nó đã chết!
Ta tận mắt nhìn thấy thi thể bị thiêu hủy! 】
【 Rốt cuộc ngươi là ai?! 】
Hắn đỏ ngầu mắt, giãy khỏi trói buộc, toan rút súng.
Ánh mắt Diệp Vân Phàm lạnh đi, giây tiếp theo, thân thể hắn bị niệm lực vô hình khóa chặt, dòng nước cưỡng ép tràn vào mũi miệng.
Ba phút sau, trước mặt Diệp Vân Phàm hiện ra giao diện quen thuộc:
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài đã thành công giết chết ngưòi chơi Trương Duệ. ]
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài thành công đoạt lấy kỹ năng mới - Trúc Mộng cấp C ]
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài thành công đoạt lấy một phần ba điểm sinh mệnh của người chơi Trương Duệ. ]
[ Nhắc nhở thân thiện : Điểm sinh mệnh đã đạt hạn mức tối đa.
Phần dư thừa chuyển hóa thành hạn mức sinh mệnh tối đa.
Hạn mức sinh mệnh +33. ]
[ Điểm sinh mệnh : 411/1233 ]
Niệm lực giam cầm chậm rãi buông lỏng, thân thể Trương Duệ bị nâng đỡ giữa không trung, rồi được đặt xuống ghế một cách nhẹ nhàng, như thể chỉ đang ngủ thiếp đi.
Tất cả động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, không phát ra dù chỉ một tiếng động thừa.
Trong căn phòng bệnh nặng yên tĩnh đến ngột ngạt ấy, không một ai nhận ra có một người vừa lặng lẽ chết đi.
Diệp Vân Phàm nhìn sang Nguyên Dã, khẽ lắc đầu.
“Người này tinh thần lực quá cao, không thể khống chế hoàn toàn.”
Vậy thì dứt khoát giết chết, chặt đứt hậu hoạn.
Nguyên Dã không phản đối.
Cậu chỉ liếc nhìn những đứa trẻ nằm trên các giường bệnh phía sau, hạ thấp giọng:
“Bây giờ đưa bọn trẻ đi sao?”
Kỹ năng truyền tống không gian của Diệp Vân Phàm gần như đã hồi xong, có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Nhưng nếu đi, bọn họ chỉ mang được mười chín đứa trẻ thiên phú giả này, mà chắc chắn sẽ đánh rắn động cỏ.
Diệp Vân Phàm không trả lời ngay.
Anh muốn mượn nhiệm vụ vận chuyển bọn trẻ thiên phú giả lần này để dò xét “Thần Điện” mà Phan Đức từng nhắc đến.
Nếu suy đoán của anh đúng - kỹ năng của người chơi có được là do cướp đoạt từ thiên phú giả, vậy trong Thần Điện, e rằng còn nhiều đứa trẻ bị bắt đi hơn nữa.
Nguyên Dã cũng nhanh chóng nghĩ tới điểm đó.
Alva năm nay ba mươi bốn tuổi, hai mươi hai tuổi đã làm giáo viên.
Cho dù giai đoạn đầu cần ngủ đông vài năm, tính toán mọi thứ, thì thời gian hắn làm gián điệp trong nhà kính cũng phải gần mười năm.
Mười năm…
Mười năm có thể trộm đi biết bao đứa trẻ thiên phú giả?
Nguyên Dã không dám nghĩ tiếp.
Chỉ là thân phận của Diệp Vân Phàm có thể giả dạng trẻ nhỏ, còn cậu thì khó che giấu, muốn lẻn vào Thần Điện cùng anh không phải chuyện dễ.
May mà rút lui không thành vấn đề.
Diệp Vân Phàm có thể dùng truyền tống hai lần liên tiếp, xảy ra chuyện là thoát thân ngay.
Anh trầm ngâm, mở bảng giới thiệu kỹ năng mới.
[ Kỹ năng mười ba: Trúc Mộng cấp C
Tạo dựng cảnh trong mơ cho mục tiêu.
Sau hai giờ, cảnh mơ sẽ dần chuyển hóa thành ký ức.
Thời gian duy trì càng lâu, ký ức càng chân thật và khắc sâu.
Nếu bị gián đoạn giữa chừng, hiệu quả mất đi. ]
“Trúc Mộng… biến giấc mơ thành ký ức sao…”
Ánh mắt Diệp Vân Phàm lặng lẽ chuyển sang Y Phàm đang ngủ say bên cạnh vì tác dụng phụ của thuốc.
Theo lời Phan Đức, lần vận chuyển này vốn do một tiểu đội tám người làm, Y Phàm là đội trưởng.
Diệp Vân Phàm nghiêng đầu, bỗng nảy ra một ý nghĩ.
Cùng lúc đó, Y Phàm trong giấc ngủ khẽ nhíu mày, hắn dường như sắp tỉnh lại khỏi thuốc mê.
Một bàn tay nhỏ non nớt đặt lên trán hắn.
Trong nháy mắt, có thứ gì đó đã chảy vào đại não hỗn loạn của hắn, bóng tối rút đi.
Ầm....rào rào.....
Sóng biển dữ dội đập vào thân tàu, cả thế giới trở nên rung lắc.
Y Phàm mở mắt, phát hiện mình đang đứng trên boong.
Dưới biển, dị chủng điên cuồng công kích.
Chung quanh binh lính rối loạn, tiếng la hét dồn dập.
“Đội trưởng Y Phàm!”
“Cẩn thận phía sau!!!”
Phan đức kinh hoảng thất thố kêu to.
Y Phàm chợt hoàn hồn.
Một luồng hàn ý lạnh buốt bò dọc sống lưng.
Hắn đột ngột quay đầu, cả thân người chìm vào bóng tối.
Ngay khoảnh khắc đó, một cái miệng máu khổng lồ thình lình đập thẳng vào tầm mắt, răng nanh dày đặc như muốn xuyên thủng mi mắt.
Đồng tử người đàn ông co rút, hắn gần như ngửi thấy mùi vị tử vong.
Theo bản năng, lúc này hắn đáng lẽ phải phản kích hoặc né tránh.
Nhưng không hiểu vì sao, toàn thân lại như bị đóng đinh tại chỗ.
Cơ bắp cứng đờ, ngay cả một đầu ngón tay cũng không nhúc nhích nổi.
Giữa khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một quả tên lửa từ phía sau gào thét lao tới, xuyên thẳng vào yết hầu dị chủng, rồi phát nổ ngay nơi yếu ớt nhất.
Bùm!!!
Tiếng nổ vang dội.
Dị chủng bị xé nát thành một đóa huyết hoa, xác thịt vỡ tung, rơi thẳng xuống đáy biển.
Y Phàm đứng sững dại ra một lúc, sau đó chậm rãi quay đầu lại.
Cách đó không xa, một thanh niên tóc đen đứng lặng.
Bệ phóng tên lửa dựng bên cạnh, đầu nòng còn bốc khói nhàn nhạt.
“……”
Y Phàm nhìn đôi mắt lục của đối phương, ánh mắt vẫn còn mờ mịt, hắn thử mở miệng hỏi:
“Trương Duệ?”
Thanh niên tóc đen vẻ mặt lãnh đạm, khẽ gật đầu.
“Ừ.”
·
Hôm sau.
Tổng bộ Liên Bang Tự do.
Một toà tháp xoắn ốc nguy nga sừng sững giữa trời.
Bên trong là khung kim loại ngân bạch đan xen, gạch lưu ly lạnh lẽo trải dài, toát lên cảm giác công nghệ khoa học kỹ thuật tương lai mãnh liệt.
Ánh mặt trời chiếu xuống, phản xạ thành từng đường cong rực rỡ, gần như mang theo khí tức thần thánh.
Thế nhưng trên tầng cao nhất, lại lòi ra một căn phòng gỗ đen nhỏ xíu dựng tạm bên ngoài, trông lạc lõng đến buồn cười.
Hạ Thù nằm bệt trên sàn, nhàn nhã như đi nghỉ dưỡng.
Một mảnh vải rách che ngang mắt, trên người không còn bất kỳ vật trang sức kim loại nào.
Toàn thân hắn toả ra vẻ lười biếng chán đời, trông chẳng giống như bị cấm túc, mà càng giống đang… phơi nắng nghỉ phép.
Cùm cụp.
Cửa mở, tiếng giày cao gót vang lên.
“Hạ Thù, tâm trạng ngươi tốt ghê nhỉ.”
Giọng phụ nữ mềm mại, quyến rũ đến mức khiến tai người nghe tê nhẹ.
“Tư Hằng chết rồi, căn cứ Dung Bắc bị Nữ Vương khống chế hoàn toàn, kẻ phản bội chạy mất, Tần Trường Sinh cũng chưa bắt được… chậc.”
Cô ta nghiến răng.
“Vậy mà ngươi còn nằm phơi nắng ở đây?!”
“Hừ… không thì sao nữa.”
Hạ Thù chẳng buồn động đậy.
Hắn mặc áo thun trắng, quần đùi đen, chân trần nằm trên đất, giọng nói uể oải.
“Ta đã cố hết sức rồi, nhiệm vụ thất bại thì biết phải làm sao.
Tô Niệm, cô thấy ngứa mắt thì tự đi bắt Diệp Vân Phàm đi.”
Nhắc đến cái tên ấy, Hạ Thù hé tấm vải trên mắt, liếc nhìn người phụ nữ trước cửa.
Người phụ nữ có mái tóc đỏ uốn lượn, dung mạo diễm lệ, dáng người nóng bỏng, rõ ràng là một đại mỹ nhân minh diễm chói mắt.
Đáng tiếc, Hạ Thù chẳng có hứng thú nào với phụ nữ.
“Cô đi bắt kẻ phản bội về đi.
Ta thật sự đánh không lại vị ‘Diêm Vương cầm đao’ kia nữa.
Nhìn đi, tóc ta còn bị hắn gọt sạch rồi.”
“Hạ Thù!”
Tô Niệm cau mày.
“Quản lý viên sắp quay lại.
Lần này ngươi gây ra sai sót lớn như vậy… tự nghĩ hậu quả đi!”
“Sai sót gì chứ?
Rõ ràng là ta đi dọn bãi rác mà Hải Đức gây ra.
Giờ hắn chết rồi, ta thì thành kẻ hứng trọn hết đống rắc rối ấy.”
Nói xong hắn lại nằm bẹp xuống như bùn nhão.
“Mặc kệ hậu quả gì, cùng lắm thì hắn bắn chết ta đi.
Dù sao ta cũng chẳng muốn sống nữa.”
“……”
Tô Niệm cạn lời.
Cô ta ngồi bệt xuống, tiện chân đá hắn một cái.
“Ngươi gặp kẻ phản bội rồi?
Thực lực hắn ra sao?”
“Tên đó có cả trăm kỹ năng.”
“Cái gì?!”
“Phóng đại thôi.”
Hạ Thù trợn trắng mắt.
“Nhưng đúng là nhiều đến biến thái.
Kỹ năng của Hải Đức hắn cũng cướp, còn thêm một đống khác, đủ thứ tùm lum luôn.”
Đột nhiên hắn ngồi bật dậy, cau mày.
“Hơn nữa, hắn vừa là người chơi, vừa là dị biến giả… rốt cuộc làm kiểu gì vậy?”
“Không rõ.”
Tô Niệm lắc đầu.
“Người chơi và thiên phú giả trước giờ chưa từng có tiền lệ trở thành dị biến giả.
Năng lực của chúng ta có sức kháng ô nhiễm rất mạnh.
Hoặc tự thanh lọc, hoặc trực tiếp biến thành dị chủng, không có trạng thái trung gian.”
“Chậc… bảo sao hắn lại thành công từ chức.
Trên người chắc giấu cả đống bí mật.”
Hạ Thù lại như không xương ngã xuống, nhìn trần nhà tối om.
“Vậy còn Tần Trường Sinh?
Học giả nghiên cứu thời đại cũ thiếu gì, sao cứ phải tìm hắn ta?”
“ Vì hắn ta có liên quan đến Diệp Vân Phàm.”
Tô Niệm nhún vai.
“Tổ chức tìm hắn nhiều năm rồi.
Quản lý viên nói, Diệp Vân Phàm có lẽ đã giao bí mật về chân tướng thế giới cho hắn ta giữ.”
Lại là Diệp Vân Phàm.
Hạ Thù lắc đầu, lau mồ hôi trán, cảm thán.
“Hắn đúng là một tên siêu phiền toái .”
Căn phòng nhỏ không điều hoà giữa cuối tháng tám oi bức đến ngột ngạt.
Sự im lặng khiến không khí càng thêm nóng nực.
“Tô Niệm, cô nói xem…
Diệp Vân Phàm thật sự dựa vào ‘chân tướng thế giới’ mà từ chức sao?”
Hạ Thù biết từ chức không phải từ ngữ mấu chốt kích hoạt cấm chế nhưng nếu từ hắn nói thoát ly khống chế của Chủ Thần, như vậy liền sẽ lập tức phải chịu cảnh cáo.
“Ai biết.
Quản lý viên chỉ bảo hắn dùng bí mật đó đánh cắp sức mạnh của Chủ Thần.”
Tô Niệm quá nóng, cô dùng tay phẩy phẩy quạt gió cho mình.
Chủ Thần phần lớn thời gian ngủ say, hệ thống giao diện chỉ là một cái công cụ, chỉ phản ứng mãnh liệt với từ khoá hoặc một vài đối tượng đặc biệt, không phải thời thời khắc khắc đều nhìn chằm chằm bọn họ mỗi một câu chữ.
Cho nên nhân viên bên trong tùy tiện nói hai ba câu cũng không có chuyện gì.
“Mấy năm nay đúng là xui xẻo đủ đường.”
Tô Niệm bấm ngón tay đếm.
“Ba năm trước ám sát Nữ Vương thất bại, Đại Tư Tế đột nhiên hoá thân thành Senju Hashirama, mất mấy năm mới nuôi được một vương chủng cấp A thì lại bị thủ lĩnh trừ uế quan giết sạch, còn kéo theo một chủ quản chết theo…”
Đúng ra ban đầu vốn dĩ phải có bốn chủ quản, là Hải Đức, Tô Niệm, Hạ Thù cùng với Nặc Tư.
“Ba tháng trước, tiểu vương chủng không hiểu vì sao lại nở ra trước.”
Tô Mông nhắc tới chuyện này liền bực bội đến nghiến răng.
“Tốt lắm, nữ vương lập tức tung ra cái gọi là ‘kế hoạch thanh trừ người chơi’, trực tiếp quét sạch chúng ta.
Mạng lưới tình báo chôn ở chủ thành hơn mười năm, cực cực khổ khổ xây dựng, một đêm bị nhổ tận gốc.”
Càng nói, cô càng cảm thấy tổ chức mình không có tiền đồ.
“Năm mươi năm trước kẻ phản bội Diệp Vân Phàm đã chết, ai mà ngờ hắn tự dưng lại sống dậy!
Tên ngu si Hải Đức còn tặng không cho người ta hai cái kỹ năng.
Tên đó đúng là chẳng có tí đầu óc nào, liên thủ với đảng phản loạn vu oan Văn Tư Niên, kết quả đảng phản loạn bị quét sạch luôn……”
“Dừng----”
Hạ Thù thật sự nghe không nổi nữa.
“Nói thêm chút nữa, ta cảm thấy hai chúng ta chắc chắn là pháo hôi đấy.”
Hắn che mặt, thở dài não nề.
Ký khế ước bán mình cho một tổ chức nhìn kiểu gì cũng sắp đóng cửa phá sản…đúng là chuyện khiến người ta tuyệt vọng đến cùng cực.
“Cũng chưa đến mức đó.”
Tô Niệm bỗng đổi giọng.
“Dù sao quản lý viên hai ngày nữa sẽ quay lại.
Chắc sẽ có hành động lớn.”
“Hành động lớn…?”
Hạ Thù trầm mặc một lát, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra tia cười châm biếm gần như không nhìn thấy.
Lại định thả đám quái vật đó ra tàn sát dân trong thành sao?
“……”
Tô Niệm cứng người, không nói nữa, đứng dậy.
“Chỗ này của ngươi nóng quá, ta ngồi không nổi nữa.
Bên Thần Điện còn việc, ta đi trước.”
Hạ Thù không đáp, chỉ kéo mảnh vải che mắt xuống, lười biếng phất tay về phía cửa.
Ánh mặt trời chói chang dần dịu lại, nhuộm thành màu vàng đỏ, mặt trời ngả tây.
.
Cùng lúc đó, một chiếc xe buýt cải tạo đang chạy trên quốc lộ vòng đảo.
Người lái là sứ giả do Thần Điện chuyên môn phái đến tiếp ứng.
Trên xe, mỗi ghế đều có trẻ con ngồi.
Bọn nhỏ dường như bị tiêm thuốc an thần, hoặc là mê man, hoặc là tinh thần uể oải, chẳng nói năng gì.
Y Phàm ngồi hàng đầu gần cửa, Phan Đức ở giữa, cuối cùng là Nguyên Dã.
Nguyên Dã đã cải trang, thay thế thân phận của Trương Duệ.
Diệp Vân Phàm ngồi cạnh cậu, vị trí sát cửa sổ, lặng lẽ quan sát khung cảnh bên ngoài.
Nơi này đã được xác nhận là cứ điểm bí mật của Liên Bang Tự Do.
Dù cũng có quân đội và lực lượng canh gác, nhưng không giống chủ thành hay căn cứ Dung Bắc xây dựng dày đặc công sự phòng ngự.
Không khí quân sự cũng không quá nặng nề, nhà cửa cũng thưa thớt hơn nhiều.
Không phải những tòa cao ốc san sát, mà phần lớn chỉ là nhà riêng ba bốn tầng tách biệt.
Nhìn xa xa, giống như một hòn đảo nghỉ dưỡng yên bình, nhàn nhã.
Người trên đảo cũng không phải toàn bộ là người chơi, còn có rất nhiều người thường, phụ trách xây dựng, vận chuyển vật tư và các công việc phục vụ cơ bản.
Ở đây, “người chơi” không phải điều cấm kỵ, mà là “sứ giả của thần”, địa vị rất cao.
Đây là suy đoán mà Diệp Vân Phàm rút ra từ thái độ của người thường khi nhìn bọn họ.
Nguyên Dã không biết kiếm đâu ra một tấm bản đồ, nhờ đó bọn họ đại khái thăm dò được diện tích hòn đảo.
Nói là đảo nhỏ, nhưng thực ra lại lớn đến kinh người ước chừng bằng cả một quốc gia.
Diệp Vân Phàm suốt dọc đường đều chăm chú nhìn ra ngoài cửa xe: địa hình, hoàn cảnh, các loại kiến trúc nhà cửa lướt qua trước mắt, anh quan sát từng chút một, vẻ mặt nghiêm túc đến mức gần như căng thẳng.
Chỉ tiếc, biểu cảm quá mức đứng đắn ấy đặt trên gương mặt bánh bao của một đứa trẻ bảy tám tuổi, cuối cùng chẳng tạo nổi cảm giác uy nghiêm nào, ngược lại chỉ khiến người ta thấy…
đáng yêu đến mềm lòng.
Nguyên Dã dọc đường nhịn không được mà nhìn anh.
Ánh mắt cứ vô thức dán lên người Diệp Vân Phàm, thỉnh thoảng còn muốn kéo bàn tay nhỏ xíu kia vào lòng bàn tay mình mà xoa bóp.
Thật sự quá nhỏ, chỉ cỡ nửa ngón tay của cậu.
Cơ thể thu nhỏ khiến Diệp Vân Phàm ngay cả mấy chiếc xúc tu sau eo cũng co lại theo tỉ lệ, ngắn ngủn, mềm mềm như kẹo dẻo.
Tối qua Nguyên Dã phát hiện ra đã xoa đi xoa lại mấy lần, khiến hôm nay anh dứt khoát giấu sạch, một chiếc cũng không thò ra.
Trước kia Diệp Vân Phàm còn tưởng Nguyên Dã không thích trẻ con.
Ai ngờ sự thật hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của anh.
Hừ!!!
Nguyên Dã rõ ràng là cực kỳ thích trẻ con thì có!
Xe buýt xuất phát từ sáng sớm, chạy suốt bảy tám tiếng.
Hai tiếng cuối cùng toàn bộ là đường dốc, từng vòng từng vòng leo lên một hòn đảo nhỏ phía tây bắc.
Núi không cao, độ dốc cũng thoai thoải, đến gần đỉnh núi, xe dừng lại.
Diệp Vân Phàm hơi ngẩn ra.
Chung quanh chỉ là một bãi đất trống hoang vu, chẳng thấy bất kỳ kiến trúc nào.
Y Phàm và Phan Đức bắt đầu tổ chức bọn trẻ xuống xe.
Nguyên Dã cũng dắt tay anh bước xuống theo.
Nguyên Dã đeo khẩu trang, lấy cớ mình bị bệnh, sợ lây cho trẻ nhỏ.
Dưới ảnh hưởng kỹ năng của Diệp Vân Phàm, gần như không ai chú ý quá nhiều đến cậu.
Sau khi xuống xe cómột đội ngũ đã chờ sẵn.
Bọn họ mặc đồng phục cổ đứng màu trắng đồng bộ, khoảng năm sáu người.
Dẫn đầu là một người phụ nữ tóc siêu ngắn, đuôi mắt xếch, cằm nhọn, thân hình gầy đến mức gương mặt lộ ra vẻ khắc nghiệt lạnh lùng.
“Chấp sự Vưu Na.”
Y Phàm tiến lên hành lễ.
Nghi thức của bọn chúnh khác hẳn chủ thành, đặt tay đối phương lên trán mình, cúi người thật sâu, gần như mang theo chút hèn mọn.
“Ừ.”
Vưu Na ra hiệu kiểm tra số lượng trẻ.
Hai mươi đứa, không thiếu một ai.
Xác nhận xong, cô ta gật đầu, ánh mắt lướt qua Phan Đức và Nguyên Dã phía sau.
Với tầng lớp người chơi thấp kém thế này, cô ta căn bản chẳng buồn để tâm, cứ thế dẫn đoàn người tiếp tục đi.
Mấy đứa nhỏ hôn mê được sứ giả bế lên, đứa lớn thì tự đi.
Nguyên Dã cúi đầu nhìn Tiểu Tiểu Diệp, mặt không đổi sắc, nhưng ánh mắt thì điên cuồng ra hiệu.
Diệp Vân Phàm: “……”
Anh chỉ đành mềm chân, yếu ớt “ngất” trong lòng thủ lĩnh đại nhân, bị bế lên.
Đi hơn mười phút sau, Vưu Na bỗng dừng lại.
Mặt đất phía trước đột nhiên rung chuyển.
Ầm!!!!
Đất đá sụp xuống, lõm thành một vòng tròn khổng lồ.
Tiếng máy móc vang lên nặng nề, một cánh cửa hình tròn cỡ sân bóng rổ chậm rãi mở ra.
Diệp Vân Phàm hơi mở to mắt.
Bên dưới là một công trình ngầm sâu gần trăm mét.
Cầu thang xoắn ốc từng vòng kéo xuống, các tầng lầu xếp chỉnh tề, đèn đuốc sáng rực.
Vô số người mặc đồng phục trắng qua lại đan xen như tổ ong khổng lồ dưới lòng đất.
Vưu Na rõ ràng rất hưởng thụ vẻ mặt kinh ngạc của đám “tầng dưới”, cô ta ngẩng cằm, đầy kiêu ngạo bước xuống trước.
Nhưng không đi cầu thang, mà vào thang máy thẳng đứng bên cạnh.
Tinh!!!!Thang máy lao xuống.
Diệp Vân Phàm không dám dùng xúc tu tinh thần thăm dò.
Bài học lần trước quá sâu sắc, anh sợ bại lộ.
Nhưng…nơi này có mùi dị chủng.
【 Thịt thịt! 】
【 Có thịt thịt! 】
【 Thơm quá!!! 】
【 Muốn ăn! muốn ăn cơ!!! 】
Ba bốn chiếc xúc tu hồng nhạt, đầu nhọn mềm mại đột ngột chui ra từ sau eo, khẽ run rẩy vì kích động.
Nhưng ngay lập tức đã bị Nguyên Dã đưa tay túm lấy, xoa nhẹ rồi gọn gàng chộp trong lòng bàn tay.
Xúc tu có cảm nhận cực kỳ nhạy bén.
Mỗi lần bị chạm vào, cảm giác đều đồng bộ truyền về phía Diệp Vân Phàm.
Thân thể anh lập tức cứng đờ, gần như theo bản năng, anh thu toàn bộ xúc tu trở lại.
“Chấp sự Vưu Na, chẳng phải chúng ta phải tiến hành kiểm tra năng lực cho đám trẻ trước sao?”
Y Phàm rõ ràng không phải lần đầu tiên tới đây, vừa rời thang máy đã nhận ra lộ tuyến hôm nay có gì đó không đúng.
“Các người đến muộn ba ngày.”
Giọng người phụ nữ mang theo chút bất mãn.
“Chuyện xử phạt tính sau, giờ đã đến thời điểm rồi.
Đi thẳng dẫn bọn nó tới dàn tế.
Tô chủ quản đã chờ sẵn.”
Chủ quản?
Diệp Vân Phàm lập tức nghĩ đến Hải Đức và Hạ Thù.
Hai người kia đều là chủ quản, hơn nữa đều sở hữu kỹ năng cấp S.
Vậy “Tô chủ quản” trong miệng cô ta, hẳn cũng là cấp bậc tương tự.
Ánh mắt anh lập tức trầm xuống.
Y Phàm bên cạnh thì có vẻ thấp thỏm, rõ ràng vẫn đang lo chuyện bị phạt vì trễ ba ngày.
“Vâng…”
Nhưng Diệp Vân Phàm và Nguyên Dã liếc nhìn nhau, ả hai đều bắt trúng cùng một từ.
Dàn tế!!!
Không hiểu vì sao, từ này khiến tim Diệp Vân Phàm bỗng đập mạnh.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh hiến tế người sống.
Một cảm giác bất an lạnh buốt dọc sống lưng lan xuống.
Thế nhưng bước chân Vưu Na không vì anh chần chừ mà dừng lại, trái lại còn gấp gáp hơn.
Nguyên Dã buông tay anh, bước nhanh tới cạnh Y Phàm, kéo tay áo hắn, lùi ra cuối đội ngũ, hạ giọng hỏi:
“Đi thẳng tới dàn tế… có vấn đề gì không?”
Cậu vốn muốn hỏi dàn tế dùng để làm gì, nhưng hỏi thẳng quá dễ lộ thân phận, đành vòng vo.
Y Phàm không hề nghi ngờ, đáp lại:
“Hôm nay vốn là ngày cung phụng Chủ Thần.
Chúng ta tới muộn, nên phải cắt bớt bước kiểm tra thôi.”
Randi: Truyện chỉ có duy nhất ở Wattpad @NgnTrn450731 và Rookie, nhưng, nơi khác đều là ăn cắp.
Cung phụng…
Chủ Thần?
Diệp Vân Phàm nghe rõ từng chữ.
Nói cách khác, đám trẻ này, thật sự là vật hiến tế.
Nguy hiểm đáng sợ đang ở ngay phía trước.
Không chỉ có Tô chủ quản, mà trong quá trình hiến tế, ý thức của Chủ Thần rất có thể cũng sẽ giáng lâm.
Diệp Vân Phàm lặng lẽ kéo ngón tay Nguyên Dã, khẽ cắt một đường trong lòng bàn tay cậu.
Đây là tín hiệu rút lui khẩn cấp mà hai người đã ước định.
Nhưng tình huống hiện tại, anh căn bản không có đủ thời gian an toàn để mở khe không gian.
Kỹ năng chạy trốn cấp S này cần thời gian khởi động gần một phút.
Mà bọn họ đã xuống tới nơi sâu nhất của tòa kiến trúc.
Là nơi sâu trong tòa nhà chứ không phải dưới lòng đất.
Một cây cầu đá thẳng tắp dẫn tới khối bệ hình chóp cụt ở trung tâm.
Bốn phía trống rỗn, bên dưới là bóng tối sâu hun hút, như vực thẳm vô tận.
Đầu cầu đứng một người phụ nữ tóc đỏ nhạt uốn dài, lông mày thanh mảnh, gương mặt quyến rũ, áo hai dây bó sát, váy da ngắn.
“Tô chủ quản.”
“Ừ.”
Cô ta lười nhác gật đầu, liếc qua đám trẻ uể oải hôn mê, ánh mắt dừng trên người Nguyên Dã một thoáng, khẽ nhíu mày, nhưng không phát hiện gì, rất nhanh dời đi.
“Bắt đầu đi.”
Hai tay khoanh trước ngực, đứng sang một bên.
Nghi thức cung phụng Chủ Thần bắt buộc phải có một chủ quản tại chỗ.
Hai người đã chết, Hạ Thù bị cấm túc, hiện tại chỉ còn mình cô ta.
Vưu Na quay người, ra lệnh:
“Đưa tất cả bọn trẻ lên dàn tế.
Lát nữa Tô chủ quản sẽ tự mình triệu hồi ý thức Chủ Thần giáng lâm.”
“Vâng.”
Nguyên Dã nắm tay Diệp Vân Phàm, dẫn anh đi đầu.
Khoảnh khắc khoảng cách giữa bọn họ và Tô Niệm rút xuống còn ba mét hai người đồng thời ra tay.
Trường đao xuất hiện giữa không trung lưỡi bạc xé gió, chém thẳng vào đầu cô ta, cùng lúc đó niệm lực của Diệp Vân Phàm giam chặt thân thể đối phương, chồng thêm khống chế tinh thần và tấn công tinh thần.
Vút ----Một đường bạch tuyến chặt đôi đầu.
“A, nguy hiểm thật…”
Nửa trên đầu rơi xuống nhưng nửa khuôn mặt còn lại vẫn cong môi cười.
Giây sau, cơ thể biến thành con rối gỗ, đổ xuống đất.
[ Kỹ năng Hình nộm thế thân cấp B.]
Ám sát thất bại, hai người lập tức lùi.
Diệp Vân Phàm đổi mục tiêu, dùng xúc tu tinh thần khóa chặt Vưu Na.
Không biết từ lúc nào, trong tay anh đã có một khẩu súng.
Đoàng!
Một phát nổ đầu.
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài đã thành công giết chết người chơi Vưu Na]
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài thành công đoạt lấy kỹ năng mới Siêu cường ký ức cấp C. ]
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài thành công đoạt lấy kỹ năng mới Tái sinh cơ thể cấp C ]
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài thành công đoạt lấy một phần ba điểm sinh mệnh của người chơi Vưu Na. ]
[ Nhắc nhở thân thiện: Điểm sinh mệnh của ngài đã tăng đến mức tối đa.
Phần dư chuyển hóa thành hạn mức sinh mệnh tối đa, +33. ]
[ Điểm sinh mệnh: 422/1266 ]
Cùng lúc đó, Nguyên Dã cũng nhanh chóng phối hợp.
Cậu lướt qua chiến trường như một lưỡi dao lạnh, không trực tiếp giết ngay mà chỉ chặt đứt tứ chi, bẻ gãy khớp xương, khiến đối phương mất hoàn toàn năng lực phản kháng, cố ý để lại cho Diệp Vân Phàm dùng súng bắn.
Đoàng!
Đoàng!
Đoàng!
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài giết chết người chơi Y Phàm. ]
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài giết chết người chơi Phan Đức.]
[ Nhắc nhở thân thiện: Chúc mừng ngài giết chết người chơi Duy Trạch. ]
[ … ]
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, toàn bộ sứ giả phụ trách vận chuyển bọn trẻ đã ngã rạp xuống đất.
Nhưng Diệp Vân Phàm căn bản không có thời gian liếc nhìn giao diện, anh lập tức mở khe không gian.
“Bạch tuyến… trường đao… mắt lục…”
Giọng Tô Mông đột ngột vang lên từ góc tối, cô ta nhìn chằm chằm Nguyên Dã, ánh mắt vừa tò mò vừa ngưng trọng.
“Ngươi chính là thủ lĩnh trừ uế quan… kẻ đã cắt húi cua đầu Hạ Thù ?”
Nguyên Dã không trả lời.
Câu đáp lại duy nhất của cậu là lưỡi đao chém thẳng mặt.
Ong!!!!
Mặt đất bỗng rung lênmột lực hút khủng khiếp ập xuống như thể có hàng trăm cân sắt thép ép chặt lên người.
Rầm!
Nguyên Dã bị ép quỳ một gối xuống đất, đầu gối nện mạnh, mặt đất nứt toác.
Ầm ầm ầm!!!
Lấy thiếu niên làm trung tâm, trong bán kính mười mét, toàn bộ nền đá sụp xuống.
[ Kỹ năng Lực hấp dẫn cấp S ]
Thịch thịch thịch…
Tiếng bước chân dồn dập vọng lại từ bên ngoài, viện binh đang lao tới.
Cùng lúc đó phía Diệp Vân Phàm, xúc tu và niệm lực đồng thời triển khai.
Từng đứa trẻ bị cuốn lên, ném thẳng vào khe không gian.
Một đứa.
Hai đứa.
Mười lăm… mười sáu…
Điểm truyền tống: chủ thành là biệt thự của Nguyên Dã.
Nơi đó hẳn là sẽ tuyệt đối an toàn.
Đoàng!
Đoàng!
Đoàng!!
Đạn bắn dày đặc, Diệp Vân Phàm buộc phải gián đoạn truyền tống, anh đẩy bốn đứa trẻ còn lại vào góc, quay phắt người.
Niệm lực tụ lại thành khiên, làn đạn va vào tóe lửa.
Giây tiếp theo, tấm khiên tan biến, một dòng nước lũ khổng lồ gào thét lao ra, cuốn phăng toàn bộ kẻ địch ngoài hành lang.
Ào ào!!!!Tiếng nước đập vào tường, tiếng người ngã rầm rầm hỗn loạn.
.
Cùng lúc ấy, Nguyên Dã dùng năng lực thành công bức lui Tô Niệm, thoát khỏi khống chế trọng lực của cô ta.
Vô số bạch tuyến kéo dài về phía trước như mạng nhện.
Xẹt -----Xoẹt ----
Dàn tế bị cắt nát thành từng khối.
Tô Niệm vung tay đập vỡ bức tường bên cạnh, mở ra một lỗ hổng lớn, nhảy lùi khỏi phạm vi tấn công.
Ánh mắt cô ta quét qua, dừng lại trên người Diệp Vân Phàm.
Tô Niệm thấy những xúc tu hồng nhạt của đối phương cùng kỹ năng truyền tống không gian, thân phận lập tức xác nhận.
Giây tiếp theo, giao diện đỏ như máu lập tức xuất hiện.
[ Nhắc nhở: Xác nhận mục tiêu nhiệm vụ đặc biệt. ]
[ Nhắc nhở: Mệnh lệnh cưỡng chế người chơi Tô Niệm lập tức chấp hành nhiệm vụ đặc biệt cấp SSS. ]
[ Nội dung nhiệm vụ: Bắt giữ kẻ phản bội Diệp Vân Phàm, cung phụng Chủ Thần. ]
[ Mức ưu tiên mục tiêu: SSS ]
Cùng lúc đó tàn bộ người chơi trong Thần Điện đồng loạt nhận được mệnh lệnh cưỡng chế.
[ Lập tức bắt giữ kẻ phản bội Diệp Vân Phàm! ]
Ngay cả Hạ Thù, người đang bị cấm túc tại tổng bộ cũng nhận được spam liên tục.
[ Nhắc nhở: Mệnh lệnh người chơi Hạ Thù lập tức chấp hành nhiệm vụ đặc biệt cấp SSS. ]
[ Nội dung nhiệm vụ: Đến Thần Điện bắt giữ kẻ phản bội Diệp Vân Phàm, cung phụng Chủ Thần. ]
[ Mức ưu tiên mục tiêu: SSS ]
“………?”
Hả?
Cái gì cơ?
Giây tiếp theo, Hạ Thù giật bắn người ngồi dậy.
Trước mắt toàn là cảnh báo đỏ rực.
Dấu chấm hỏi đầy đầu.
“Hả???"
Sững sờ qua đi là cảm giác tuyệt vọng.
Hắn ôm đầu, cuộn tròn thành một cục, lăn lộn điên cuồng trên sàn, rồi u ám bò sát như xác chết biết đi.
Vì cái quái gì vậy?!
Vì sao đã bị cấm túc rồi mà hắn vẫn mãi không thoát nổi số phận tăng ca chứ!!!