Khác [Edit] [Băng Cửu] Xuân sơn hận

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
392444295-256-k987054.jpg

[Edit] [Băng Cửu] Xuân Sơn Hận
Tác giả: Nekoloo1214
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện đã có bạn edit full chính văn, còn vài pn chưa edit hết nên t lấy về edit luôn🙂

Gồm 7pn, thiết lập abo chương nào cũng có H nên mn cân nhắc trước khi đọc nhe:33

Edit đều dựa trên qt cùng chị gg thân iu còn mắc nhiều lỗi.

Nếu có sai sót mong mn góp ý nhe3




thẩmcửu​
 
[Edit] [Băng Cửu] Xuân Sơn Hận
1


Khôn Trạch= Omega

Càn Khôn= Alpha

Trung Dung= Beta

Mưa móc kỳ= kỳ phát tình

“Cha, cha, con muốn ôm cha.”

Nhìn xuống cục bông trắng đang bám lấy chân mình, Thẩm Thanh Thu mỉm cười.

"Lại không nghe lời?"

Y cúi người xuống, kéo tay tiểu gia hỏa ra.

"Bị bắt gặp đang lười biếng, còn dám cãi lại sao?"

Dù cưng chiều là vậy, nhưng lời nói của Thẩm Thanh Thu vẫn lạnh như dao cắt.

"Cha không thương con nữa rồi!"

Tiểu gia hỏa bĩu môi đầy ủy khuất, nước mắt lưng tròng nhìn Thẩm Thanh Thu.

"Cha chỉ biết đứng về phía phụ thân, chẳng thương con gì cả."

Mới năm tuổi mà đã biết làm nũng đến mức khiến người khác đau lòng, Thẩm Thanh Thu cũng chẳng biết làm sao.

“Còn nhỏ vậy mà đã biết giở thói vô lại rồi.”

Dù nghiêm khắc đến đâu cũng không đành lòng nhìn tiểu gia hỏa nhà mình khóc, Thẩm Thanh Thu nhéo má nó, hôn lên trán.

"Ta làm sao mà không thương con được?

Suốt ngày chỉ biết làm nũng,, không có chút tiền đồ gì hết."

Nhìn bé con ôm chặt lấy cổ mình, Thẩm Thanh Thu mềm lòng hết mức.

“Lạc Mộ Thanh!

Buông tay ra!”

Lạc Băng Hà nhìn vật nhỏ nằm trong lòng Thẩm Thanh Thu, ánh mắt khiêu khích, túm lấy vạt áo Thẩm Thanh Thu.

"Cha..."

Hôn trộm lên má Thẩm Thanh Thu một cái, nhóc con bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất nhìn Thẩm Thanh Thu.

"Cha ơi... con không muốn buông."

"Con không chịu thả ra, ta sẽ tháo tay con xuống."

Một tay đem hài tử trong lòng Thẩm Thanh Thu kéo ra, Lạc Băng Hà suýt chút nữa ném nó ra ngoài.

Mặc dù rất tức giận, vẫn nhẹ nhàng đặt nhóc con xuống đất.

Thẩm Thanh Thu nhìn động tác của hắn, mỉm cười.

"Lúc ngươi bằng tuổi nó cũng bám mẫu thân suốt còn gì, tại sao con của ta lại không được ôm cha nó?"

"Người lớn đang nói chuyện, con xuống trước đi."

"Con muốn ở với cha."

Nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Lạc Băng Hà, nhóc con càng nắm chặt góc áo của Thẩm Thanh Thu.

"Con muốn làm loạn phải không?"

Lạc Băng Hà nhíu mày.

“Lời ta nói cũng không vâng lời?”

Thấy Lạc Băng Hà sắp nổi nóng, Thẩm Thanh Thu cúi người, nói với nó.

"Ra ngoài trước đi."

"Vâng ạ."

Lạc Mộ Thanh thè lưỡi với Lạc Băng Hà, quay người chạy ra ngoài.

"Ưm..."

Lạc Băng Hà tiến tới chế trụ sau gáy Thẩm Thanh Thu, hôn thật sâu.

"Ai ngươi cũng thương, sao lại không đối tốt với ta một chút ?"

"Ta đối với ngươi như vậy chưa đủ tốt?"

Thẩm Thanh Thu để tay trước ngực Lạc Băng Hà.

"Tiểu súc sinh còn không biết cảm ơn?"

"Ta vừa đến đây liền nói lời không hay, ta nên dạy dỗ ngươi mới phải."

Lạc Băng Hà xoay người, đóng cửa, vươn tay xé rách xiêm y Thẩm Thanh Thu.

"Sư tôn, đệ tử cũng muốn được ngươi hôn."

"Đi đâu cũng đổ giấm, lòng dạ hẹp hòi."

Thẩm Thanh Thu khẽ cười, nâng cằm Lạc Băng Hà lên.

"Ngươi hung dữ như vậy, ta không muốn hôn."

"Sư tôn đã nói vậy, ta cũng không muốn nhiều lời."

Lạc Băng Hà một phen kéo mạnh tay Thẩm Thanh Thu.

"Đệ tử chỉ còn cách cố gắng hầu hạ sư tôn thật tốt."

“Ha…”

Thẩm Thanh Thu chìm đắm trong khí tức của Lạc Băng Hà, cả người mềm nhũn.

"Sư phụ thiên tư thật tốt, học mọi thứ rất nhanh."

Đặt chân Thẩm Thanh Thu lên vai mình, Lạc Băng Hà chậm rãi đỉnh vào.

“Chỉ sợ vài hôm nữa kỹ thuật hôn hay giường chiếu đều vượt cả ta mất.”

“Còn không phải lỗi của ngươi.”

Thẩm Thanh Thu mỉm cười, xoa xoa lên ngực Lạc Băng Hà.

"Bằng không lần sau ngươi nằm xuống cho ta làm, ta đảm bảo sẽ làm ngươi thoải mái."

"A là Khôn Trạch còn nghĩ muốn áp chế ta sao?

Quả nhiên là do ta hầu hạ chưa đủ tốt."

Lạc Băng Hà nói rồi đỉnh sau vào bên trong.

"Ưm..."

Thẩm Thanh Thu thở dốc hồi lâu mới lấy lại được thần trí.

"Sư tôn, ta làm ngươi cảm thấy rất thoải mái đúng không?"

Sự quen thuộc với thân thể của đối phương khiến kĩ thuật của Lạc Băng Hà đạt đến cực hạn.

“Cũm tạm … không tồi…”

Thẩm Thanh Thu hơi thở hỗn loạn, giọng đầy dụ hoặc.

“A,..

ưm…ngươi ra ngoài trước đi…”

“Được chứ?”

Lạc Băng Hà khẽ chạm vào điểm mẫn cảm của Thẩm Thanh Thu, sau đó thật sự rút ra.

"Sư tôn muốn làm gì?"

"Ngươi đoán xem?"

Thân thể của Thẩm Thanh Thu vẫn còn mềm nhũn, hạ chân xuống giường, đứng dậy, đẩy Lạc Băng Hà xuống.

Nhìn Thẩm Thanh Thu cầm cự vật ngồi lên, Lạc Băng Hà lập tức sững người.

Thẩm Thanh Thu mặt đỏ bừng, khẽ động vài cái, rồi để Lạc Băng Hà dừng lại ở cửa cấm địa.

"Muốn...tiến vào không?"

"Sư tôn, không sợ lại mang thai sao?"

Mỗi lần Lạc Băng Hà muốn tiến vào thành kết, lại nghĩ đến dáng vẻ đau đớn của Thẩm Thanh Thu, lại khiến hắn không nỡ.

"Có thêm hài tử không tốt sao..."

Thẩm Thanh Thu đặt tay lên eo Lạc Băng Hà.

"Chỉ được phép có hài tử mang họ Lạc... ta không được có thêm đứa mang họ Thẩm sao?"

Tại sao bản thân lại không thể có một đứa mang họ mình?

Dù có đau, Thẩm Thanh Thu cũng thấy không cam lòng.

"Sư tôn... ngươi thực sự rất câu nhân."

Lạc Băng Hà chống người ngồi dậy, ôm lấy eo Thẩm Thanh Thu, lập tức đỉnh vào.

"Chậm lại..."

Thẩm Thanh Thu vòng tay ôm lấy cổ Lạc Băng Hà, toàn thân run rẩy.

Đã lâu rồi y có cảm giác bị xâm nhập sâu đến vậy, Thẩm Thanh Thu đột nhiên hoảng sợ.

"Sư tôn yên tâm, đệ tử sẽ khiến ngươi thoải mái."

Chín cạn một sâu, cự vật hoàn toàn tiến vào, Lạc Băng Hà vẫn không ngừng di chuyển.

“Đủ rồi…”

Không biết đã bị giày vò bao lâu, lông mi của Thẩm Thanh Thu khẽ run, khóe mắt đã ngân ngấn nước.

“Gọi tướng công, ta liền buông tha ngươi.”

Lạc Băng Hà mỉm cười, khẽ cắn lấy cành tai Thẩm Thanh Thu.

"Tướng công..."

Thẩm Thanh Thu đã từng gọi đủ thứ trên giường, sớm đã bỏ lại chút tự tôn mỏng manh ấy.

Nhưng vẫn tốt hơn là ngày mai không xuống được giường.

"Thật ngoan."

Toàn bộ đều chôn vào nơi sâu nhất, Thẩm Thanh Thu giật mình, ôm chặt lấy vai Lạc Băng Hà.

"Có dễ chịu không?"

"Tiểu súc sinh hầu hạ không tồi.”

Thẩm Thanh Thu mỉm cười, chậm rãi nhắm mắt lại.

"Đa tạ lời khen, sư tôn, ngủ ngon."
 
[Edit] [Băng Cửu] Xuân Sơn Hận
2


"Ưm?

Đến nơi chưa..."

Bị Lạc Băng Hà đánh thức khỏi giấc ngủ say, Thẩm Thanh Thu vô thức mở rèm xe ngựa ra.

"Vẫn còn sớm, gọi ta dậy làm gì?"

Giọng điệu có chút khó chịu, nói xong còn không quên trừng mắt nhìn Lạc Băng Hà một cái.

"Gọi ngươi dậy, tất nhiên là để ‘hại’ ngươi rồi."

Giong điệu ngả ngớn, hành động còn ngả ngớn hơn.

"Khó lắm tiểu gia hỏa mới không bám lấy ngươi, ta sao có thể để lãng phí thời gian được."

Thẩm Thanh Thu muốn quay về Thương Khung Sơn một chuyến.

Lạc Băng Hà cố tình chọn ngồi xe ngựa, rõ ràng là không có ý tốt gì.

“Tiểu súc sinh, đây là đang ở bên ngoài đấy.”

Gạt tay Lạc Băng Hà đang đặt trên eo mình ra, Thẩm Thanh Thu lườm hắn một cái.

“Ta biết, nên lát nữa sư tôn nhớ kêu nhỏ một chút.”

Lạc Băng Hà đè y xuống, đưa tay cởi đai lưng.

"Chỉ một lần thôi, về rồi ngươi muốn xử trí ta thế nào cũng được."

"Ngươi..."

Thẩm Thanh Thu căn bản không thể giãy dụa, chỉ có thể mặc cho Lạc Băng Hà muốn làm gì thì làm.

"Xa phu vẫn còn ở bên ngoài..."

Thẩm Thanh Thu hạ giọng, hai tay ôm lấy cổ Lạc Băng Hà, vẻ mặt nịnh nọt.

"Chúng ta trở về rồi hãy tiếp được không?"

"Về nhà lại phải tranh giành với tiểu gia hỏa kia, không được."

Đắm chìm trong hơi thở của Lạc Băng Hà, Thẩm Thanh Thu rốt cuộc cũng thừa nhận, bản thân y cũng rất muốn.

“Nếu ngươi dám làm đau ta, ta nhất định sẽ trả lại gấp đôi.”

Lạc Băng Hà khẽ cười, ôm lấy Thẩm Thanh Thu rồi để y ngồi lên người hắn.

"Được, đều nghe sư tôn."

Y phục gần như chỉ còn vắt hờ trên tay, đai lưng đã bị tháo sạch, Thẩm Thanh Thu bất mãn đến cực điểm.

"Chỉ cởi của ta, tiểu súc sinh dựa vào đâu mà không cởi lấy một mảnh?"

"Đệ tử đâu có đẹp bằng sư tôn, cởi ra cũng chẳng thấy gì."

"Đừng..."

Cảm nhận được ngón tay xâm nhập, Thẩm Thanh Thu khẽ thở ra một tiếng.

"Ướt cả rồi... thật sự muốn sao?"

Hơi thở chính là loại xuân dược mạnh nhất, Lạc Băng Hà đương nhiên hiểu rất rõ.

“Ta không muốn…”

Thẩm Thanh Thu vừa nói, vừa cúi đầu thổi vào bên tai Lạc Băng Hà.

"Nếu ngươi còn không vào, ta sẽ mặc lại y phục."

"Sư tôn đừng nóng vội, kẻo lát nữa lại khóc lóc van xin ta dừng lại."

Lạc Băng Hà nhanh chóng khuếch trướng, ngữ khí cũng ôn nhu rất nhiều.

"Chậm một chút..."

Bị chế trụ từng chút đỉnh vào, Thẩm Thanh chỉ còn biết đặt tay lên vai Lạc Băng Hà, đến mức không thể làm gì khác.

"Nhưng ta lại thấy sư tôn lại không cảm thấy đau?"

Nhiều năm quen biết, Lạc Băng Hà đã hiểu rất rõ về Thẩm Thanh Thu.

“Nhưng ta cũng không thoải mái…

Tiểu súc sinh… ngươi không biết hầu hạ ta sao… a ha…”

Bị hắn đỉnh tới nơi sâu nhất, Thẩm Thanh Thu lập tức bật ra tiếng rên khe khẽ.

"Ta sẽ hầu hạ sư tôn thật tốt, nhưng sư tôn nên nhớ rằng chúng ta đang ở bên ngoài, đừng hét lên quá gợi tình."

Một cú xóc mạnh khiến Thẩm Thanh Thu giật nảy, trực tiếp ngã vào lòng Lạc Băng Hà.

"Khoan đã, đừng nhúc nhích..."

Sâu quá...

"Ta đâu có nhúc nhích, là xe ngựa tự động đó chứ.”

Lạc Băng Hà nói, lại cố tình đỉnh vào nơi mãn cảm của Thẩm Thanh Thu.

"Súc sinh..."

Thẩm Thanh Thu nước mắt lưng tròng, cắn chặt vai Lạc Băng Hà, kìm tiếng rên trong cổ họng.

“Sư tôn, người thích huyết mạch của đệ tử đến vậy sao?”

Vừa nói, hắn vừa thúc giục Thiên Ma máu trong cơ thể Thẩm Thanh Thu.

Dục vọng bất chợt ập tới, Thẩm Thanh Thu trở nên mềm nhũn, ngay cả eo cũng không nhấc lên nổi.

“Làm ta thành như vậy... nếu tiểu súc sinh không thỏa mãn được ta... ta liền ra ngoài tìm người khác...”

Thẩm Thanh Thu cười nói, cố ý hạ giọng.

"Đệ tử nhất định sẽ thỏa mãn sư tôn."

Sau khi lăn lộn một hồi lâu, Lạc Băng Hà vẫn còn lăn lộn cho đến khi xe ngựa dừng lại mới thôi.

"Quân thượng, đến nơi rồi."

Nghe thấy tiếng bên trong xe ngựa, gã sớm đã biết chuyện gì đang xảy ra bên trong, nhưng bây giờ đã đến nơi, lại không dám nhắc nhở, khiến xa phu rất khó xử.

"Đừng kéo rèm, ngươi xuống xe nghỉ ngơi trước đi."

Lạc Băng Hà ôm chặt người đang run rẩy trong lòng, đem bạch trọc bắn vào sâu bên trong.

Nhẹ nhàng vén tóc Thẩm Thanh Thu lên, ngắm nhìn vẻ mặt đắm chìm trong ánh chiều tà của y.

"Sư tôn, ngươi có tóc bạc."

"Ừm."

Thẩm Thanh Thu nhắm mắt lại, mất hết sức lực, chỉ biết rúc vào lòng Lạc Băng Hà.

“Sư tôn, người có đồng ý ở bên đệ tử lâu hơn một chút không?”

Mặc dù có cách kéo dài sinh mệnh, nhưng Thẩm Thanh Thu lại từ chối, cho nên Lạc Băng Hà thực sự không dám dùng.

Một lúc lâu sau, Thẩm Thanh Thu mới mở miệng.

"Đều nghe ngươi."

"Có thể sẽ đau một chút, sư tôn có sợ không?"

"Không sợ, cùng lắm thì ta làm ngươi đau trở lại.”
 
Back
Top Bottom