Khung cảnh tối om, không gian lạnh toát.
Một giọng nói trầm thấp vang lên:
“Gặp ta mà không biết cúi chào à?”
Cả nhóm đứng chết chân.
Không phải vì họ hiểu, mà vì thứ áp lực đó không giống bất cứ thứ gì họ từng cảm nhận: nó không lạnh, không nóng chỉ là một sức nặng đè lên tim, khiến họ muốn quỳ xuống mặc dù không hiểu vì sao.
Takashi nhìn quanh, mắt không rời Lucifer, nhưng trong lòng rối như tơ vò.
"Cái gì vậy!?… thật à?" cậu nghĩ thầm, mà không dám nói ra.
Lucifer mái tóc xoăn rối đen ánh tím, đôi mắt thâm sâu nhưng sắc bén, làn da trắng nhợt, môi cong nhếch nụ cười nửa miệng.
Trên người là bộ áo hoàng gia đen tím tối giản nhưng toát ra khí chất uy nghi.
Runa khẽ cất tiếng:
“Thưa ngài, ngài đưa chúng tôi đến đây… vì mục đích gì ạ?”
Lucifer liếc nhìn hắn, khẽ gật đầu:
“Xem như ngươi biết điều.
GIẢI.”
Cảm giác nhẹ nhõm không biến thành hiểu biết; thay vào đó là một hỗn hợp kinh ngạc và hoang mang.
Lucifer, bóng người mờ ảo phía sau… mọi thứ vẫn không giải thích được việc họ bị kéo tới đây như thế nào.
Runa thả một tiếng cười khô, nhưng tay anh vẫn run.
“Chúng ta vừa bị triệu tập, hay bị bắt?” câu hỏi không ai trả lời.
Từ sau lưng Lucifer, một kẻ khác bước ra Mammon, hoàng tử của Lòng Tham.
Hắn có mái tóc xanh pha đen dài qua vai, vài lọn xoăn nhẹ, râu lỏm chỏm, làn da xanh nhợt.
Một chiếc răng cửa bằng vàng sáng lóa mỗi khi hắn cười, đôi mắt bất đối xứng một xanh lá, một đen sâu như hố không đáy.
Tay cầm gậy vàng nạm ngọc, áo choàng vua Âu cổ.
Mammon cười khẽ:
“Đây là tận cùng của Địa Ngục nơi chúng ta ngự trị.
Còn lý do các ngươi được gọi đến…
đơn giản thôi: các ngươi sẽ được ban sức mạnh của bọn ta.”
Lời của Mammon vang lên mê hoặc, nhưng không hề chân thành: âm thanh như kẹo vàng bọc độc.
Mỗi người trong nhóm cảm thấy một luồng ý nghĩ nhỏ lọt vào đầu: “cái giá” một cảm giác mơ hồ về mất mát mà họ chưa hiểu.
Takashi lẩm bẩm trong miệng: “Sức mạnh… lấy giá nào?
Ai lại cho không?” rồi lòng tự nhủ: “Không, không thể tin vội.”
Runa nhíu mày:
“Khoan, xin ngài cho hỏi… tại sao chúng tôi lại được chọn?
Nhận sức mạnh này mà không đánh đổi gì thì có vẻ… phi lý.”
Mammon cười to, tiếng cười vang vọng đầy thích thú:
“Thông minh đấy.
Quả nhiên không dễ lừa.
Phải, các ngươi sẽ mang cả thế giới trên vai.
Có thể sẽ chết, bị lãng quên,
thậm chí không ai nhớ đến kể cả người sinh ra các ngươi.”
Runa đáp:
“Tôi chấp nhận rủi ro cho bản thân.”
“Nhưng tôi không chấp nhận việc bạn bè tôi trở thành vật thế mạng
cho một giao kèo mà họ không hiểu rõ.”
“Nếu ngài gọi đó là tham… thì tham của tôi là muốn tất cả còn sống.”
Mammon khẽ nhếch môi:
“Ngươi trả lời hay lắm, Runa.
Không phủ nhận, không né tránh ngươi hiểu cái giá của mọi thứ, nhưng vẫn muốn nhiều hơn.
Cái tham đó…
đẹp đấy.”
Hắn vươn tay ra:
“Từ giờ, ta ban cho ngươi phần của ta Greed.
Không phải để ngươi dừng lại, mà để ngươi không bao giờ thỏa mãn.”
Ánh vàng nhạt của đồng tiền tan ra, bao lấy cậu, như đang thấm dần vào mạch máu.
Runa đứng bất động, đôi mắt phản chiếu ánh vàng kim thứ ánh sáng không thuộc về người thường.
Vừa mê hoặc, vừa khiến người khác muốn tránh xa.
Không ai nói gì, chỉ có hơi thở họ hòa vào khoảng im lặng đến lạnh sống lưng.
Cảm giác như đứng trên miệng vực: nhìn xuống, mà chẳng thấy đáy.
Ami khẽ ôm chặt túi đồ, mắt rực lên không phải vì tham vọng, mà vì nỗi sợ bị xóa tên khỏi đời.
“Nghe như một lời nguyền ấy,” cô thì thầm, “chứ đâu phải lời mời.”
Một tiếng gầm như sấm vang lên.
Tiếng gầm không chỉ vang nó làm rung từng tế bào trên da.
Cả nhóm tự nhiên lùi lại, có người run cầm cập, có người nắm chặt tay bạn mình như để khẳng định: họ vẫn còn người bên cạnh.
Behemoth bước ra làn da đỏ sậm, hai chiếc sừng khổng lồ, cơ thể cơ bắp như núi đá, đuôi to như cột đình, ánh mắt trừng lên như muốn nghiền nát mọi thứ:
“Các ngươi tưởng đến là đến, đi là đi à?”
Một giọng the thé chen vào:
“Quá nhàm chán rồi…
Có gì ăn không?”
Đó là Beelzebub thân hình nhỏ thó, gầy gò, mái tóc đen rối đầy gàu, làn da trắng bệnh.
Răng sứt mẻ, mắt đỏ rực như dã thú nhưng to tròn lạ thường.
Ami ngước nhìn hắn:
“Ôi dễ thương quá trời, mà ốm ghê.
Chị có bánh tráng nè, ăn không bé?”
Beelzebub há miệng, không khí xung quanh bị hút vào như lỗ đen.
Hắn kéo Ami lại gần, vừa cười vừa nói chuyện rôm rả.
Cả hai biến mất vào căn phòng phía xa, khiến bầu không khí dịu đi ít nhiều.
Từ nụ cười vui vẻ của Ami đến việc bị Beelzebub kéo đi là một bước như họ bị kéo qua một tấm rèm.
Mọi thứ dường như đều “thông cảm” với cái ý muốn của con quỷ và Ami, dù vô tư, cảm nhận được một thứ gì đó lạnh lẽo phía sau nụ cười.
Takashi nắm chặt nắm tay, cơn phẫn nộ chưa hình thành; thay vào đó là một cảm giác bất lực kỳ lạ.
Từ xa, một giọng lười biếng vang lên:
“Đã nói là đừng đánh thức ta… trừ khi có gì thú vị.”
Belphegor xuất hiện mái tóc trắng rũ, đôi mắt thâm quầng, dáng vẻ uể oải.
Trái ngược với những kẻ khác, hắn mặc… bộ đồ ngủ hiện đại.
Da trắng như sứ, tay vung nhẹ, các tiểu linh tinh bay ra dọn dẹp xung quanh.
Belphegor liếc Haruto, khẽ nói:
“Trông ngươi mệt nhỉ?
Để ta giúp ngươi… nghỉ ngơi chút.”
Hắn búng tay, những tinh linh bé nhỏ kéo chiếc gối bay ra, rồi lôi Haruto nằm xuống như bị thôi miên không thể phản kháng.
Khung cảnh biến thành vừa buồn cười vừa rùng rợn một vị quỷ mặc đồ ngủ đưa gối cho bạn mình.
Mọi người bật cười gượng, nhưng đó là tiếng cười run rẩy: cơ thể họ phản ứng, còn tâm trí chưa chấp nhận chuyện đang xảy ra.
Satoru thì thầm phía sau: “Cứ như mấy kịch ma rẻ tiền… mà tại sao tim mình vẫn đập như đánh trống?”
Ba người còn lại nhìn nhau, rồi nhìn lên Lucifer vẫn đứng sừng sững cùng Mammon và Behemoth.
Một tiếng “vùuu” vang lên, mặt đất dưới chân họ phát sáng.
Cả nhóm quay sang nhau, ánh mắt tìm kiếm lý giải nhưng chỉ nhận lại khoảng không.
Không ai có câu trả lời.
Thay vì dũng cảm, họ có vẻ những người bị ép đóng một vai trên sân khấu mà không thuộc lời.
Takashi cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng, lần đầu tiên không phải vì giận mà vì một nỗi sợ sâu thẳm: “Chúng ta vừa giao kèo hay bị ký ức khác ghi sẵn?” câu hỏi đó bị nuốt vào bóng tối khi mặt đất mở ra.
Cả ba rơi xuống vực nước đen ngòm.
Từ đáy sâu, đôi mắt xanh dương sáng rực lóe lên, rồi một thân hình khổng lồ trồi lên Leviathan, nửa người nửa thú, khí thế lạnh lẽo.
Cả bọn chỉ kịp nghe câu chào kia nhưng trước khi hiểu ý nghĩa, họ đã bị hút vào vực.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, từng khuôn mặt tụi bạn hiện lên: không phải anh hùng, mà là những người bình thường bị kéo ra khỏi đời sống và điều đó, hơn cả mọi lời tuyên bố, khiến họ run sợ.
Leviathan cất tiếng, mắt nhìn Satoru:
“Ngươi thật siêng năng… ta ghen tị đấy.
Chính vì thế, ta càng phải cố gắng hơn.”
Behemoth cười khẩy từ xa:
“Tên láo xược đó, cho ngươi đấy.”
Leviathan không đáp, chỉ liếc nhẹ.
Cảnh tượng Leviathan kéo Satoru xuống vực sâu, nền đen quay trở lại ban đầu, chứng kiến mọi thứ khiến Takashi chỉ biết đứng chết lặng.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá phi lý những người bạn, kẻ lạ, những sinh vật tự xưng là tội lỗi… tất cả hòa trong một cơn hỗn loạn.
Takashi siết chặt tay đến bật máu, hơi thở gấp gáp.
Trong đầu cậu chỉ còn lại hình ảnh Satoru bị nuốt vào hư không.
“Chẳng lẽ mình... lại bất lực nhìn hết như thế này sao?”
Cậu gồng cả cơ thể đấm mạnh xuống nền, cắn chặt môi rỉ ra cả máu, giờ đây chỉ có tiếng tim đập, và... một giọng cười trầm vang lên từ sâu trong tâm trí.
“Giận dữ à?
Ta nghe thấy rồi đấy... thứ cảm xúc nóng bỏng đó.”
Cơn gió xoáy dữ dội nổi lên quanh Takashi, sàn đá rung chuyển.
Đôi mắt cậu chuyển sang sắc đỏ thẫm, một luồng khí ma lực đỏ lan ra như lửa.
Behemoth hiện hình, nửa thân quái thú, nửa người, nhìn xuống cậu đầy khoái trá:
“Cuối cùng cũng có kẻ dám nổi loạn.
Hỡi kẻ mang Cuồng Nộ hãy để ta rèn ngươi thành chiến binh của lửa địa ngục.”
Trong giây lát, Takashi bị bao trùm bởi luồng khí đỏ rực, toàn thân nóng ran, tim đập như muốn nổ tung.
Giữa đại sảnh tối mờ, nơi ánh sáng từ đỉnh vòm chiếu xuống phản chiếu trên lớp đá đen như gương, Lucifer bước từng bước chậm rãi tiến đến trước mặt Souta.
Hắn nghiêng đầu, nụ cười mảnh như dao khẽ nhếch nơi khóe môi, mái tóc đen tím rũ xuống phản chiếu ánh sáng lập lòe từ lửa địa ngục.
“Ngươi… có thấy ta đẹp không?” hắn hỏi, giọng nhẹ như gió nhưng áp lực đè xuống nặng như ngàn tấn đá.
Souta hơi khựng lại, nuốt khan, nhưng rồi đáp: “Vâng… rất đẹp, thưa ngài.”
Lucifer cười nhạt, bước gần thêm một bước, đôi mắt đen sâu như vực nhìn xoáy vào cậu.
“Thế còn ngươi?
Có cho rằng bản thân mình cũng đẹp không?”
Souta hơi ngẩng đầu, cười tự tin: “Tất nhiên rồi.
Tôi là Souta người hoàn hảo nhất trong nhóm này.”
Lucifer khẽ bật cười, âm thanh lạnh như kim loại: “Vậy giữa ta và ngươi... ai đẹp hơn?”
Souta hơi sững lại.
Ánh mắt hắn dường như đâm thẳng vào lòng cậu.
Một thoáng im lặng.
Cậu ấp úng: “Chắc... là ngài, thưa Lucifer.”
Nụ cười Lucifer nở rộng, ánh mắt sắc bén lóe lên:
“Ngươi đúng là kẻ kiêu ngạo.
Dám tự nhận mình hoàn hảo, lại còn do dự khi so sánh với ta kẻ từng được ca tụng là vẻ đẹp tuyệt đối của Thiên đường.
Ta đọc thấu được đấy”
Hắn duỗi tay, chạm nhẹ vào trán Souta.
Một luồng sáng đen tím bùng lên, xoáy quanh cậu như vòng nhật thực.
“Từ giờ, ngươi là kiêu ngạo kẻ mang trong mình ánh sáng bị nguyền rủa của Mặt Trời đen.”
Souta cảm thấy tim mình như bị ép chặt, đầu óc quay cuồng, rồi dần chìm vào ảo giác về chính bản thân mình nơi cậu là trung tâm của cả vũ trụ.
Cảnh chuyển.
Ở thế giới loài người, Kiryu vẫn không biết gì về nhóm bạn.
Cậu hoàn thành nghi lễ triệu hồi nhưng thay vì Succubus, người xuất hiện lại là Asmodeus.
Kiryu nhìn hắn cười:
“Ồ, cũng xinh đấy kiểu femboy à?”
"Ưm...
Tất đen dài tạo sự quyến rũ cho đôi chân, mmm~ bộ đồ da ôm người lộ vòng ba đầy đặn, tuyệt cà là vời."
Asmodeus cười quyến rũ, ánh mắt hồng nhạt, đồng tử rắn trườn:
“Chào mừng, người được chọn…”
Kiryu ngơ ngác:
“Được chọn?
Là sao?”
Từ xa, giọng của bảy hoàng tử vang lên đồng thanh:
“Được chọn làm Kẻ Thanh ."