Cập nhật mới

Khác Eclipsera

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405422205-256-k35416.jpg

Eclipsera
Tác giả: Tasi_Tziar
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Không ai trong số họ là người vô tội.

Chỉ là trước đây, họ chưa từng bị nhìn thấy rõ như lúc này.

Trong một không gian bị bỏ quên, nơi ánh sáng yếu ớt không đủ xua tan bóng tối,
nỗi sợ không còn đến từ thứ đang ẩn nấp trong bóng đêm,
mà đến từ những suy nghĩ không ai dám nói ra thành lời.

Khi bản năng sinh tồn trỗi dậy,
liệu thứ bị bóp nghẹt trước tiên là lòng tin,
hay là nhân tính?



tragic​
 
Eclipsera
Chap 1 - Cuộc chạm trán giữa Thiên giới và Địa ngục


Không khí đặc quánh như hồ máu.

Ánh đỏ quẩn quanh như khói, mùi kim loại và tro than lùa vào mũi—mỗi hơi thở như bị bóp nghẹt.

Ở giữa không gian ấy, một cánh cửa ứ máu rung lên, hoa văn phong ấn rỉ ra từng giọt đen ngòm.

Một ngày, một lực lạ làm cho khóa đó lỏng ra — và những thực thể bị giam giữ bắt đầu tràn ra.

Cánh cổng phong ấn cổ xưa rung chuyển, ánh sáng cùng bóng tối giao nhau.

Michael, dẫn đầu bảy tổng lãnh thiên thần, xuất hiện với hào quang uy nghiêm.

Trước mặt họ, Lucifer và sáu hoàng tử địa ngục đứng chờ sẵn, khí thế như muốn nuốt trọn cả không gian.

Michael mở lời, giọng chất vấn nhưng không hề nao núng:

“Tại sao các ngươi lại để phong ấn bị phá?

Đây là nhiệm vụ của tất cả, không phải chuyện riêng của một bên.”

Lucifer hất cằm.

Quầng tối tuôn ra như mực, một đợt sóng áp lực xé rách không-thời-gian: một hành tinh gần đó rạn nứt, đá vụn bắn ra như mưa.

Tiếng rền kéo dài đến mức những kẻ mạnh nhất cũng phải quỳ.

“Các ngươi không nói không rằng, lại tự tiện đánh vào cửa nhà của ta…

Vậy ta có quyền cướp mạng các ngươi không?”

Michael vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định, giọng đanh thép nhưng ẩn chứa sự tôn trọng:

“Ta đến đây không phải để gây sự.

Vì nhân loại, ta chỉ muốn hỏi… tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Đây là trách nhiệm của tất cả chúng ta.”

Lucifer cười khẩy:

“Xin lỗi ngươi, ta chẳng thèm ngó ngàng tới thứ hạ đẳng mà ngươi coi trọng đâu… nhưng đó vốn dĩ không phải lỗi của ta.”

Michael không vội đáp trả, ánh mắt sắc lạnh:

“Nếu ngươi đã khẳng định như thế, vậy hãy giải thích cho ta nghe tại sao.

Ta sẽ lắng nghe… và nếu lời ngươi hợp lý, ta tin ngươi.”

Lucifer bỗng gầm lên, tiếng vang như sấm:

“Thật nực cười!

Ta vốn không còn là thiên thần mà ngươi từng coi trọng nữa rồi…

ĐỪNG GIỠN MẶT VỚI TA!!

Chuyện này không phải do bọn ta bất cẩn, mà là do chính thế lực mà các ngươi coi trọng—lũ con người!”

Hắn gằn giọng, cặp mắt căm phẫn:

“Nếu không vì sự chèn ép của ta và sự bảo vệ mù quáng của các ngươi, chúng đã tuyệt chủng từ lâu.

Con người chỉ toàn kiêu ngạo, tham lam, dục vọng, đố kị, phàm ăn, phẫn nộ, và lười biếng đến chết!”

Michael lặng đi một thoáng, rồi đáp lại, giọng trầm ấm nhưng kiên định:

“Tuy những lời ngươi nói không hoàn toàn sai… nhưng ngươi đã quên một điều: con người chính là sự cân bằng giữa thiện và ác.

Không phải ai cũng xấu xa như nhau.

Ngươi đừng nhìn một phía mà đánh đồng tất cả.”

Lucifer cười nhạt, giọng đầy mỉa mai:

“Từ thời xưa ta cũng từng nghĩ vậy.

Con người – sinh vật có ngoại hình gần giống chúng ta – sẽ hiền lành và hòa nhã.

Nhưng chỉ một chút tham lam thôi cũng đủ khiến bao thiên thần phẫn nộ, bị đày xuống địa ngục.

Thế thì sao còn gọi là đáng tin?”

Ngay khi dứt câu hắn sử dụng hào quang áp chế đến mức khiến không gian và thời gian nứt vỡ, các hành tinh dãy ngân hà bị phá vỡ trong tích tắc, mọi thứ bị đè nén đến mức những kẻ có sức mạnh đáng gờm xung quanh cũng phải quỳ gối.

Michael dậm chân, quầng sáng bùng toả ra, tái tạo lại từng mảnh vỡ, thậm chí còn tạo nên những hành tinh mới, đẹp đẽ hơn trước.

Đúng lúc ấy, Gabriel bước đến, đưa tay cản lại:

“Thôi đủ rồi.

Micae, ta đã nói với ngươi rồi, chúng ta đi thôi.

Ở lại chỉ gây thêm phiền toái cho họ.”

Nhưng khi cả nhóm định quay đi, bảy hoàng tử địa ngục đồng loạt cất tiếng, giọng vang dội ma mị, rợn người:

“Các ngươi nghĩ đến địa ngục rồi muốn về là dễ sao?

Muốn vào là vào, muốn ra là ra ư?

Đâu ra cái phép tắc đó!”

Khí áp từ cả hai phe bùng lên, ngút trời, như thể chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ khơi mào cuộc đại chiến sẽ nghiền nát vạn vật.

Nhưng rồi Gabriel nhận được tin báo khẩn, kèm theo đó Lucifer cũng nhận được tin.

Không lâu sau, cả mười bốn thực thể hùng mạnh – bảy tổng lãnh thiên thần và bảy hoàng tử địa ngục – cùng ngồi lại trước một chiếc bàn khổng lồ, nơi không khí căng như dây đàn.

Lucifer là kẻ phá vỡ sự im lặng đầu tiên, giọng nhàn nhã mà cay độc:

“Thiệt tình… cái ông già dê kia chả biết nghĩ gì mà lại đồng ý cái điều kiện ngớ ngẩn này.

Rồi, muốn gì thì vô thẳng vấn đề đi, ku em.”

Michael nhìn quanh, cùng sáu tổng lãnh khác đồng loạt lên tiếng:

“Hiện tại, chúng ta phải làm gì đó để bọn ma quỷ và những thực thể kia biến mất hoặc bị bắt giam lại.

Nếu không, cả hành tinh này… thậm chí cả vũ trụ này sẽ không còn.”

Hoàng tử Tham Lam khoanh tay, nở nụ cười nhạt:

“Thế các ngươi muốn ta làm gì?

Chỉ cần mình các ngươi thôi là đủ để diệt cớ sao phải gọi bọn ta?

Nhưng ta nói trước: việc gì không có lợi cho ta thì miễn bàn tiếp.”

Gabriel cúi nhẹ đầu, giữ sự điềm tĩnh:

“Xin lỗi vì đã làm phiền các vị.

Nhưng chúng tôi không thể tùy tiện xuống hạ phàm vì một số lý do… nên mong mọi người giúp đỡ.”

Hoàng tử Lười Biếng ngáp dài, giọng uể oải:

“Ta không muốn xuống đó.

Ta chỉ muốn ngủ một giấc để lấy lại sức.

Ngươi biết con người nói thế nào không?

Theo khoa học của chúng nó, ngủ đủ tám tiếng mới tốt cho sức khỏe…

Vậy ta chắc cần ngủ tám tỷ năm là cùng.”

Gabriel thở dài, nhìn quanh:

“Khoan hãy nóng vội.

Thực ra vẫn còn một cách.

Chúng ta có thể chọn ra bảy con người đại diện cho mười bốn vị có mặt tại đây.

Nếu họ biết cách cân bằng sức mạnh, điều gì sẽ xảy ra?

Ví dụ như một kẻ kiêu ngạo nhưng lại có lòng quả cảm chẳng hạn…”

Tham Lam nhướng mày, cười mỉa:

“Nghe cũng hợp lý.

Nhưng tại sao chúng ta phải trao sức mạnh cho chúng?”

Gabriel đáp ngay:

“Vì quyền lợi sau chuyện này sẽ được chúng tôi đảm bảo.

Chắc chắn đó là điều khiến các vị hài lòng.

Hơn nữa, mỗi người chỉ trao một nửa sức mạnh thôi – 50/50 – để giữ sự cân bằng.”

Bảy hoàng tử đưa mắt nhìn nhau, dường như còn đang cân nhắc.

Trong khi đó, bảy tổng lãnh đã đổ mồ hôi hột, lo rằng điều kiện này sẽ khiến cán cân sức mạnh lệch đi.

Lucifer gằng giọng kiên quyết từ chối:

"Nếu là con người, thì ta sẽ không bao giờ trao sức mạnh cho chúng.

Lỡ đâu thay vì sử dụng đúng vs mục đích chúng lại là những tai hoạ thì sao?"

Michael thở dài, giọng trầm như đúc thép:

“Ta đã thấy một đứa trẻ — sinh ra giữa tro tàn, tay dính máu, nhưng cậu ta quay lại đỡ người đã giết cha mình.

Hành động đó không đến từ thiên thần hay quỷ dữ; nó đến từ con người.

Họ có thể ôm cả thiện lẫn ác trong tim mà vẫn không vỡ.

Đó là lý do chúng ta có thể dùng họ.”

Nét mặt Lucifer trở nên âm trầm, suy tư:

“Ta từng nuôi hy vọng, và hy vọng đó đã phản bội ta”

Cuối cùng, bảy hoàng tử đồng loạt gật đầu, giọng nói vang vọng:

“Được.

Nhưng với điều kiện… bọn chúng – những kẻ được chọn – sẽ phải chịu sự chi phối của chúng ta.

Chúng ta muốn tước đoạt, giết, hay làm gì với chúng cũng được, miễn là thấy thú vị.

Chúng ta sẽ luôn theo dõi như đang thưởng thức một cuốn phim.

Và chỉ cần chúng khiến ta chán… sẽ có kẻ mới thay thế.”

Không khí trong căn phòng tràn ngập sự mưu tính, khi cái thỏa thuận định mệnh bắt đầu thành hình…
 
Eclipsera
Chap2 - Những bước chân ngoài ánh sáng


Ánh sáng dần thu nhỏ lại.

Màn hình chiếu mờ đi, khung cảnh đàm phán giữa Thiên và Ma chỉ còn là một mảnh ký ức đang tan biến trong ánh vàng ảm đạm.

“Ê... phim hết rồi hả?” — giọng Takashi vang lên giữa căn phòng chiếu lạnh lẽo.

Trên hàng ghế, nhóm bạn sáu người cậu ngồi tản ra: kẻ thì ngáp dài, kẻ lại dán mắt vào màn hình đến giây cuối.

Đây là chuyến du lịch đầu tiên của họ tại Việt Nam, và cũng là lần đầu cả nhóm rủ nhau xem một bộ phim “nghe đồn chuyển thể từ tài liệu cổ”.

Ami vừa vươn vai vừa cười:

“Chị m thì thấy mấy ông thần trong đó đẹp trai phết nha~”

Runa chép miệng, gãi đầu:

“Ủa, t nhớ mua vé Star Wars mà ta?

Mà phim gì toàn chính trị, chiến tranh, mưu mô... má ơi phức tạp.”

Souta bật cười:

“Êy coi chừng zô lộn phòng phim á.”

Haruto đứng dậy, đút tay vào túi quần:

“T về chơi game tý nha.”

“ĐÉO!”

cả nhóm đồng thanh.

Không khí trong rạp bỗng trở nên ồn ào một cách thân thương.

Satoru nhìn quanh, ánh mắt lóe sáng:

“Thôi mà, tui thấy đằng kia có cái gì hay hay kìa~”

Trong khi đó, Kiryu người duy nhất vắng mặt lại đang ở khách sạn.

Ánh nến chập chờn soi lên khuôn mặt nửa sáng nửa tối của cậu.

Trên sàn, những đường phấn trắng tạo thành vòng tròn ma thuật, giữa là ngôi sao năm cánh cùng một trái tim đỏ sẫm.

Kiryu khẽ thì thầm thứ ngôn ngữ không thuộc về loài người, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh.

“Sắp đến lúc rồi...”

Cảnh chuyển.

Phố đêm Việt Nam rực sáng, tiếng người rộn ràng.

Cả nhóm sau khi xem phim kéo nhau đi “thưởng thức mỹ vị nhân gian” từ bánh tráng, chè, đến nước mía ven đường.

Takashi vừa nhai vừa hỏi:

“Ủa bây nhớ mua vé phim gì hông?

T thấy coi gì lạ lắm, mà chân thật vãi, cứ như... ngoài đời thật.”

Ami cười sặc:

“Thật chứ sao không!

Tui mà là thần trong đó chắc tui cũng làm nữ chính luôn.”

Cả nhóm phá lên cười.

Tiếng cười hòa với âm thanh đường phố ấm, vui, bình dị.

Nhưng... niềm vui hiếm khi kéo dài lâu.

Ánh mắt cậu chợt dừng lại nơi cuối hẻm, một cậu bé bị ba gã đàn ông lạ mặt kéo đi, miệng bịt chặt.

“Này... dừng lại!”

Không do dự, cậu lao thẳng đến.

Cuộc rượt đuổi trong hẻm tối

Ba tên bắt cóc quay lại.

Takashi bật nhảy, xoay người tung cú đá ngang

Bốp!

Gã đầu tiên ngã gục.

Tên thứ hai chưa kịp hiểu chuyện gì, cú xoay người thứ hai đã đập thẳng vào cằm, khiến hắn bay vào tường bên cạnh.

Tên cuối cùng rít lên, vung gậy sắt.

Takashi đẩy trỏ vuốt từ dưới lên cằm hắn, rồi hất mạnh khiến gậy bật ngược.

Ngay sau đó, cú trỏ ngang giáng xuống thái dương hắn như búa tạ.

Nhưng chưa kịp thở, từ hai đầu hẻm, hàng loạt bóng đen khác xuất hiện.

“Sh*t… nhiều vậy sao!”

Takashi rít qua kẽ răng, bế đứa bé chạy.

Cậu lao qua từng khúc cua, mồ hôi nhỏ giọt, hơi thở gấp gáp.

Đằng sau là tiếng bước chân rầm rập, tiếng dao loảng xoảng.

Rồi… ngõ cụt.

Cậu quay lưng che cho đứa nhỏ, nắm chặt tay.

“Ơ địt…

đường này cụt à?”

Bất ngờ, một hòn đá bay vút qua, trúng thẳng đầu một tên đuổi theo.

Giọng nói quen thuộc vang lên:

“Đã bảo bao lần rồi, mày mà còn hành động bốc đồng nữa là tao đấm cho đấy.”

Là Runa.

Hắn không ngu mà lao vào liều mạng.

Runa ném thêm vài viên đá để dụ bọn chúng, rồi lao ra từ hướng ngược lại, tung liên hoàn đấm đá hệt như bão giông.

Hai tên bị hạ gục trong vài giây, phần còn lại chưa kịp định hình thì tiếng còi cảnh sát vang lên.

Hoá ra, Runa đã đoán trước Takashi sẽ làm liều, nên chạy đi báo cảnh sát và vòng lại hỗ trợ.

Cả nhóm sau đó mới dí kịp, và Takashi, tất nhiên, bị chửi te tua:

“Mày điên hả Takashi?

Lỡ bị nó bắt thì sao?”

“Thôi đừng la nữa, ít ra cứu được thằng nhỏ mà.”

“Ờ thì… cũng đúng.

Nhưng lần sau mày đừng làm tim tụi tao rớt nữa nha!”

Tiếng cười vang cả góc phố.

Cứ tưởng mọi chuyện kết thúc êm đẹp, nhưng khi Takashi vô thức bước lùi lại, chân cậu dẫm trúng thứ gì đó lạnh buốt.

Một vòng tròn ánh sáng đen hiện ra dưới chân.

Mặt đất nứt toác, kéo cả nhóm rơi xuống vực xoáy.

Chưa kịp kêu, một giọng nói vang vọng khắp không gian:

“Chào mừng những con kiến đã đến với nơi tận cùng của địa ngục.”
 
Eclipsera
Chap 2.1 - Bảy Hoàng Tử Địa Ngục


Khung cảnh tối om, không gian lạnh toát.

Một giọng nói trầm thấp vang lên:

“Gặp ta mà không biết cúi chào à?”

Cả nhóm đứng chết chân.

Không phải vì họ hiểu, mà vì thứ áp lực đó không giống bất cứ thứ gì họ từng cảm nhận: nó không lạnh, không nóng chỉ là một sức nặng đè lên tim, khiến họ muốn quỳ xuống mặc dù không hiểu vì sao.

Takashi nhìn quanh, mắt không rời Lucifer, nhưng trong lòng rối như tơ vò.

"Cái gì vậy!?… thật à?" cậu nghĩ thầm, mà không dám nói ra.

Lucifer mái tóc xoăn rối đen ánh tím, đôi mắt thâm sâu nhưng sắc bén, làn da trắng nhợt, môi cong nhếch nụ cười nửa miệng.

Trên người là bộ áo hoàng gia đen tím tối giản nhưng toát ra khí chất uy nghi.

Runa khẽ cất tiếng:

“Thưa ngài, ngài đưa chúng tôi đến đây… vì mục đích gì ạ?”

Lucifer liếc nhìn hắn, khẽ gật đầu:

“Xem như ngươi biết điều.

GIẢI.”

Cảm giác nhẹ nhõm không biến thành hiểu biết; thay vào đó là một hỗn hợp kinh ngạc và hoang mang.

Lucifer, bóng người mờ ảo phía sau… mọi thứ vẫn không giải thích được việc họ bị kéo tới đây như thế nào.

Runa thả một tiếng cười khô, nhưng tay anh vẫn run.

“Chúng ta vừa bị triệu tập, hay bị bắt?” câu hỏi không ai trả lời.

Từ sau lưng Lucifer, một kẻ khác bước ra Mammon, hoàng tử của Lòng Tham.

Hắn có mái tóc xanh pha đen dài qua vai, vài lọn xoăn nhẹ, râu lỏm chỏm, làn da xanh nhợt.

Một chiếc răng cửa bằng vàng sáng lóa mỗi khi hắn cười, đôi mắt bất đối xứng một xanh lá, một đen sâu như hố không đáy.

Tay cầm gậy vàng nạm ngọc, áo choàng vua Âu cổ.

Mammon cười khẽ:

“Đây là tận cùng của Địa Ngục nơi chúng ta ngự trị.

Còn lý do các ngươi được gọi đến…

đơn giản thôi: các ngươi sẽ được ban sức mạnh của bọn ta.”

Lời của Mammon vang lên mê hoặc, nhưng không hề chân thành: âm thanh như kẹo vàng bọc độc.

Mỗi người trong nhóm cảm thấy một luồng ý nghĩ nhỏ lọt vào đầu: “cái giá” một cảm giác mơ hồ về mất mát mà họ chưa hiểu.

Takashi lẩm bẩm trong miệng: “Sức mạnh… lấy giá nào?

Ai lại cho không?” rồi lòng tự nhủ: “Không, không thể tin vội.”

Runa nhíu mày:

“Khoan, xin ngài cho hỏi… tại sao chúng tôi lại được chọn?

Nhận sức mạnh này mà không đánh đổi gì thì có vẻ… phi lý.”

Mammon cười to, tiếng cười vang vọng đầy thích thú:

“Thông minh đấy.

Quả nhiên không dễ lừa.

Phải, các ngươi sẽ mang cả thế giới trên vai.

Có thể sẽ chết, bị lãng quên,

thậm chí không ai nhớ đến kể cả người sinh ra các ngươi.”

Runa đáp:

“Tôi chấp nhận rủi ro cho bản thân.”

“Nhưng tôi không chấp nhận việc bạn bè tôi trở thành vật thế mạng

cho một giao kèo mà họ không hiểu rõ.”

“Nếu ngài gọi đó là tham… thì tham của tôi là muốn tất cả còn sống.”

Mammon khẽ nhếch môi:

“Ngươi trả lời hay lắm, Runa.

Không phủ nhận, không né tránh ngươi hiểu cái giá của mọi thứ, nhưng vẫn muốn nhiều hơn.

Cái tham đó…

đẹp đấy.”

Hắn vươn tay ra:

“Từ giờ, ta ban cho ngươi phần của ta Greed.

Không phải để ngươi dừng lại, mà để ngươi không bao giờ thỏa mãn.”

Ánh vàng nhạt của đồng tiền tan ra, bao lấy cậu, như đang thấm dần vào mạch máu.

Runa đứng bất động, đôi mắt phản chiếu ánh vàng kim thứ ánh sáng không thuộc về người thường.

Vừa mê hoặc, vừa khiến người khác muốn tránh xa.

Không ai nói gì, chỉ có hơi thở họ hòa vào khoảng im lặng đến lạnh sống lưng.

Cảm giác như đứng trên miệng vực: nhìn xuống, mà chẳng thấy đáy.

Ami khẽ ôm chặt túi đồ, mắt rực lên không phải vì tham vọng, mà vì nỗi sợ bị xóa tên khỏi đời.

“Nghe như một lời nguyền ấy,” cô thì thầm, “chứ đâu phải lời mời.”

Một tiếng gầm như sấm vang lên.

Tiếng gầm không chỉ vang nó làm rung từng tế bào trên da.

Cả nhóm tự nhiên lùi lại, có người run cầm cập, có người nắm chặt tay bạn mình như để khẳng định: họ vẫn còn người bên cạnh.

Behemoth bước ra làn da đỏ sậm, hai chiếc sừng khổng lồ, cơ thể cơ bắp như núi đá, đuôi to như cột đình, ánh mắt trừng lên như muốn nghiền nát mọi thứ:

“Các ngươi tưởng đến là đến, đi là đi à?”

Một giọng the thé chen vào:

“Quá nhàm chán rồi…

Có gì ăn không?”

Đó là Beelzebub thân hình nhỏ thó, gầy gò, mái tóc đen rối đầy gàu, làn da trắng bệnh.

Răng sứt mẻ, mắt đỏ rực như dã thú nhưng to tròn lạ thường.

Ami ngước nhìn hắn:

“Ôi dễ thương quá trời, mà ốm ghê.

Chị có bánh tráng nè, ăn không bé?”

Beelzebub há miệng, không khí xung quanh bị hút vào như lỗ đen.

Hắn kéo Ami lại gần, vừa cười vừa nói chuyện rôm rả.

Cả hai biến mất vào căn phòng phía xa, khiến bầu không khí dịu đi ít nhiều.

Từ nụ cười vui vẻ của Ami đến việc bị Beelzebub kéo đi là một bước như họ bị kéo qua một tấm rèm.

Mọi thứ dường như đều “thông cảm” với cái ý muốn của con quỷ và Ami, dù vô tư, cảm nhận được một thứ gì đó lạnh lẽo phía sau nụ cười.

Takashi nắm chặt nắm tay, cơn phẫn nộ chưa hình thành; thay vào đó là một cảm giác bất lực kỳ lạ.

Từ xa, một giọng lười biếng vang lên:

“Đã nói là đừng đánh thức ta… trừ khi có gì thú vị.”

Belphegor xuất hiện mái tóc trắng rũ, đôi mắt thâm quầng, dáng vẻ uể oải.

Trái ngược với những kẻ khác, hắn mặc… bộ đồ ngủ hiện đại.

Da trắng như sứ, tay vung nhẹ, các tiểu linh tinh bay ra dọn dẹp xung quanh.

Belphegor liếc Haruto, khẽ nói:

“Trông ngươi mệt nhỉ?

Để ta giúp ngươi… nghỉ ngơi chút.”

Hắn búng tay, những tinh linh bé nhỏ kéo chiếc gối bay ra, rồi lôi Haruto nằm xuống như bị thôi miên không thể phản kháng.

Khung cảnh biến thành vừa buồn cười vừa rùng rợn một vị quỷ mặc đồ ngủ đưa gối cho bạn mình.

Mọi người bật cười gượng, nhưng đó là tiếng cười run rẩy: cơ thể họ phản ứng, còn tâm trí chưa chấp nhận chuyện đang xảy ra.

Satoru thì thầm phía sau: “Cứ như mấy kịch ma rẻ tiền… mà tại sao tim mình vẫn đập như đánh trống?”

Ba người còn lại nhìn nhau, rồi nhìn lên Lucifer vẫn đứng sừng sững cùng Mammon và Behemoth.

Một tiếng “vùuu” vang lên, mặt đất dưới chân họ phát sáng.

Cả nhóm quay sang nhau, ánh mắt tìm kiếm lý giải nhưng chỉ nhận lại khoảng không.

Không ai có câu trả lời.

Thay vì dũng cảm, họ có vẻ những người bị ép đóng một vai trên sân khấu mà không thuộc lời.

Takashi cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng, lần đầu tiên không phải vì giận mà vì một nỗi sợ sâu thẳm: “Chúng ta vừa giao kèo hay bị ký ức khác ghi sẵn?” câu hỏi đó bị nuốt vào bóng tối khi mặt đất mở ra.

Cả ba rơi xuống vực nước đen ngòm.

Từ đáy sâu, đôi mắt xanh dương sáng rực lóe lên, rồi một thân hình khổng lồ trồi lên Leviathan, nửa người nửa thú, khí thế lạnh lẽo.

Cả bọn chỉ kịp nghe câu chào kia nhưng trước khi hiểu ý nghĩa, họ đã bị hút vào vực.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, từng khuôn mặt tụi bạn hiện lên: không phải anh hùng, mà là những người bình thường bị kéo ra khỏi đời sống và điều đó, hơn cả mọi lời tuyên bố, khiến họ run sợ.

Leviathan cất tiếng, mắt nhìn Satoru:

“Ngươi thật siêng năng… ta ghen tị đấy.

Chính vì thế, ta càng phải cố gắng hơn.”

Behemoth cười khẩy từ xa:

“Tên láo xược đó, cho ngươi đấy.”

Leviathan không đáp, chỉ liếc nhẹ.

Cảnh tượng Leviathan kéo Satoru xuống vực sâu, nền đen quay trở lại ban đầu, chứng kiến mọi thứ khiến Takashi chỉ biết đứng chết lặng.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá phi lý những người bạn, kẻ lạ, những sinh vật tự xưng là tội lỗi… tất cả hòa trong một cơn hỗn loạn.

Takashi siết chặt tay đến bật máu, hơi thở gấp gáp.

Trong đầu cậu chỉ còn lại hình ảnh Satoru bị nuốt vào hư không.

“Chẳng lẽ mình... lại bất lực nhìn hết như thế này sao?”

Cậu gồng cả cơ thể đấm mạnh xuống nền, cắn chặt môi rỉ ra cả máu, giờ đây chỉ có tiếng tim đập, và... một giọng cười trầm vang lên từ sâu trong tâm trí.

“Giận dữ à?

Ta nghe thấy rồi đấy... thứ cảm xúc nóng bỏng đó.”

Cơn gió xoáy dữ dội nổi lên quanh Takashi, sàn đá rung chuyển.

Đôi mắt cậu chuyển sang sắc đỏ thẫm, một luồng khí ma lực đỏ lan ra như lửa.

Behemoth hiện hình, nửa thân quái thú, nửa người, nhìn xuống cậu đầy khoái trá:

“Cuối cùng cũng có kẻ dám nổi loạn.

Hỡi kẻ mang Cuồng Nộ hãy để ta rèn ngươi thành chiến binh của lửa địa ngục.”

Trong giây lát, Takashi bị bao trùm bởi luồng khí đỏ rực, toàn thân nóng ran, tim đập như muốn nổ tung.

Giữa đại sảnh tối mờ, nơi ánh sáng từ đỉnh vòm chiếu xuống phản chiếu trên lớp đá đen như gương, Lucifer bước từng bước chậm rãi tiến đến trước mặt Souta.

Hắn nghiêng đầu, nụ cười mảnh như dao khẽ nhếch nơi khóe môi, mái tóc đen tím rũ xuống phản chiếu ánh sáng lập lòe từ lửa địa ngục.

“Ngươi… có thấy ta đẹp không?” hắn hỏi, giọng nhẹ như gió nhưng áp lực đè xuống nặng như ngàn tấn đá.

Souta hơi khựng lại, nuốt khan, nhưng rồi đáp: “Vâng… rất đẹp, thưa ngài.”

Lucifer cười nhạt, bước gần thêm một bước, đôi mắt đen sâu như vực nhìn xoáy vào cậu.

“Thế còn ngươi?

Có cho rằng bản thân mình cũng đẹp không?”

Souta hơi ngẩng đầu, cười tự tin: “Tất nhiên rồi.

Tôi là Souta người hoàn hảo nhất trong nhóm này.”

Lucifer khẽ bật cười, âm thanh lạnh như kim loại: “Vậy giữa ta và ngươi... ai đẹp hơn?”

Souta hơi sững lại.

Ánh mắt hắn dường như đâm thẳng vào lòng cậu.

Một thoáng im lặng.

Cậu ấp úng: “Chắc... là ngài, thưa Lucifer.”

Nụ cười Lucifer nở rộng, ánh mắt sắc bén lóe lên:

“Ngươi đúng là kẻ kiêu ngạo.

Dám tự nhận mình hoàn hảo, lại còn do dự khi so sánh với ta kẻ từng được ca tụng là vẻ đẹp tuyệt đối của Thiên đường.

Ta đọc thấu được đấy”

Hắn duỗi tay, chạm nhẹ vào trán Souta.

Một luồng sáng đen tím bùng lên, xoáy quanh cậu như vòng nhật thực.

“Từ giờ, ngươi là kiêu ngạo kẻ mang trong mình ánh sáng bị nguyền rủa của Mặt Trời đen.”

Souta cảm thấy tim mình như bị ép chặt, đầu óc quay cuồng, rồi dần chìm vào ảo giác về chính bản thân mình nơi cậu là trung tâm của cả vũ trụ.

Cảnh chuyển.

Ở thế giới loài người, Kiryu vẫn không biết gì về nhóm bạn.

Cậu hoàn thành nghi lễ triệu hồi nhưng thay vì Succubus, người xuất hiện lại là Asmodeus.

Kiryu nhìn hắn cười:

“Ồ, cũng xinh đấy kiểu femboy à?”

"Ưm...

Tất đen dài tạo sự quyến rũ cho đôi chân, mmm~ bộ đồ da ôm người lộ vòng ba đầy đặn, tuyệt cà là vời."

Asmodeus cười quyến rũ, ánh mắt hồng nhạt, đồng tử rắn trườn:

“Chào mừng, người được chọn…”

Kiryu ngơ ngác:

“Được chọn?

Là sao?”

Từ xa, giọng của bảy hoàng tử vang lên đồng thanh:

“Được chọn làm Kẻ Thanh ."
 
Eclipsera
Chap 2.2 - Sự thật?


Kiryu vẫn còn ngơ ngác, đầu óc chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra sau câu “ngươi được chọn làm Kẻ Thanh Trừng”.

Mắt chưa kịp chớp, bỗng cả người cậu hụt xuống như sàn chân tan biến.

Không gian tối mịt, lạnh ngắt.

Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận.

Chân cậu tê cứng, lạnh buốt đến tận xương sống; gió rít bên tai như tiếng ai đó thì thầm trong bóng đêm.

Kiryu co rúm người lại, tim đập thình thịch, mồ hôi vã ra từng giọt, tay chân run bần bật.

Phía dưới chỉ là một khoảng đen mù mịt, không biết bao giờ mới chạm đất.

“Clm…

đừng nói rớt mãi như này nha...”

Một tiếng “BÙM” khô khốc vang lên.

Cậu bật dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, hơi thở đứt quãng.

Mắt đảo quanh trần nhà quen thuộc, chăn gối văng tung toé.

Cậu sờ khắp người, mọi thứ còn nguyên.

Thở phào nhẹ nhõm như vừa được gỡ tảng đá khỏi ngực, Kiryu càu nhàu:

“Clm mơ đéo gì thật ác.

Phải chi lúc mơ gặp hú hí với mấy em furi hay femboy mà chân thật kiểu này thì sướng biết mấy…”

Cậu quay đầu nhìn quanh phòng một bãi chiến trường đúng nghĩa.

Phấn trắng vương vãi khắp nơi, vài lon bia bị bóp dẹp, giấy lau cuộn chồng cuộn.

Kiryu liếc quanh, lắc đầu:

“Mẹ nó, biết vậy tối qua khỏi làm.

Giờ dọn thấy đm rầu.”

Cậu đứng dậy, vươn vai ngáp dài, lẩm bẩm với giọng uể oải:

“Má… hôm qua bầu bạn với bàn tay phải vắt kiệt sức, giờ mệt vãi.”

Nước lạnh tạt vào mặt, khiến đầu óc tỉnh hơn đôi chút.

Kiryu nhìn gương, nghiêng đầu.

Soi từng li từng tí trên mặt, ngắm nghía từng cọng lông mi, lông mày.

Rồi cảm thán phán:

"Gương kia ngự ở trên tường thế gian này không ai đẹp bằng ta!

Há!

Há!

Há!"

“Miệng mình có hôi không ta?”

Cậu hà hơi vào gương, hít một hơi thật sâu.

Mặt đang thư giãn thì bỗng biến sắc, khặc ra một tiếng:

“Moá… tắt thở luôn, nhớ đánh răng thường xuyên mới được.”

Sau khi đánh răng, vẫn không thể ngồi yên, cậu vừa hát vừa nhảy quanh phòng bằng giọng khàn khàn như Jaien.

Hoàn thành “nhiệm vụ ngày đầu”, Kiryu không nấu nướng gì hết, chỉ nhảy ù lên ghế sofa, cười khà khà xem TV.

Không phải vì ăn kiêng, mà vì...

đéo biết nấu.

Hai tiếng trôi qua.

Nhìn đồng hồ, cậu nhíu mày:

“Ủa, lúc nãy dậy 10h mà giờ vẫn 10h hả?

Chắc đồng hồ hư…”

Không quan tâm thêm, Kiryu lục tủ tìm đồ ăn vặt.

Nhìn cảnh đó, ai cũng biết đây không phải lần đầu cậu bị tụi bạn bỏ lại.

Nhăm nhi vài gói snack, cậu bấm điện thoại chơi game đến tận chiều, vừa chơi vừa chửi thề:

“Đ** cụ mấy thằng này đi đâu lâu thế!”

Vừa dứt câu, chân cậu đạp trúng lon bia.

“Cốp!”

đầu đập vào cạnh giường.

Cậu la lên, ôm đầu lăn lộn trên sàn:

“Aaaaaa!

Mẹ kiếp, đau vãi linh hồn!!”

Nhưng chỉ vài giây sau… cảm giác đau hầu như không có.

Kiryu sững lại.

“Ơ, quái lạ.

Sao… không thấy đau?”

Cậu đứng dậy, nhăn mặt, đá bay cái lon.

“Đm tụi bây chọc ông mày tức là ông xử hết từng thằng!”

Sau khi dọn dẹp xong, Kiryu hít sâu, cảm thấy sảng khoái lạ thường.

“A~~~, sạch rồi, đời lại đẹp.”

Ngoài trời dần tối.

Kiryu không nghĩ nhiều, lại mò ra bếp kiếm đồ ăn.

Một tiếng sau vẫn chán, nên quyết định ra ngoài cho khuây khoả.

Nhưng vừa bước ra cửa thì RẦM!

Cánh cửa mở mạnh đập thẳng vào mặt cậu, đà quá lớn khiến cậu bị ép dí vào tường.

Sáu đứa bạn vừa về, cười nói rôm rả, không để ý rằng Kiryu đang nằm bẹp dí bên cạnh.

Cậu hít mạnh, bật dậy, cả người bốc khói giận dữ.

Không nói không rằng, Kiryu lao tới tung cú đá bay thằng vừa mở cửa Takashi.

Takashi né kịp, quay lại phản công, nhưng Kiryu nhanh như chớp chuồn ra xa, hét lớn:

“Tao đá xong là tao chạy nha mày, đừng mơ đụng được tao!”

Khung cảnh biến thành “Tom & Jerry phiên bản đời thật”.

Cả nhóm đứng nhìn mà chỉ biết cười.

Runa chen vào định giải vây, nhưng hai thằng vẫn khẩu nghiệp liên tục:

Takashi gằn giọng:

“Cmm!

Sáng gọi dậy không chịu dọn phòng, tụi tao phải ngủ ngoài, còn cãi hả?”

Kiryu đáp lại, mặt tỉnh bơ:

“Mấy ông thì biết cái gì!

Đây là ‘dưỡng sức’ nha!

Ai như mấy thằng ngu phí năng lượng tèo sớm!”

Không khí căng như dây đàn.

Runa chưa kịp nói thêm thì Takashi siết hơi mạnh qua kẽ răng, thân người xoắn lại —

cú overhand nặng như búa tạ giáng thẳng vào mặt Kiryu.

Nhưng Kiryu nhanh như chớp nghiêng người, né gọn rồi nấp ngay sau lưng Runa.

“Ê ê khoan khoan!

Đừng có lấy tao làm khiên sống—!!”

Chưa kịp dứt câu, BỐP!

Cú đấm của Takashi không dừng kịp, Runa ăn trọn vào má, lảo đảo suýt ngã.

“Á— moá Takashi!!!”

Kiryu chưa kịp cười thì VỤT! — Takashi xoay nửa thân, tung thêm cú Silver Punch cực nhanh vào bụng cậu.

Cú đấm gọn, mạnh, chính xác đến mức Kiryu cong người như con tôm, thở không ra hơi.

“Ughhh— đm… cú này mà chấm điểm chắc 9/10 về độ thốn rồi đó…”

Cậu gập bụng, ôm chặt lấy hông, lảo đảo lùi lại vài bước, trong khi Takashi vẫn đứng đó, giơ nắm tay, mắt nảy lửa.

Nhưng… chẳng có gì xảy ra.

Kiryu chớp mắt.

Không đau.

Không cảm giác.

Như thể vừa có một luồng gió chạm vào.

“Ủa?

Sao như mơ vầy trời?”

Để xác nhận có phải là mơ hay không, Kiryu đánh liều quyết định khích đểu.

"Ê!?

Con chó sáng nay chưa ăn gì à mà đấm như đứa con nít miệng còn hôi sửa zậy~!"

Người Takashi lúc này nóng lên trong thấy lao lên tung combo, Kiryu lúc này cảm thấy hối hận biết vậy ko nên trêu.

Nhưng cậu đứng im chết sững khi thấy không đau chút nào.

“Chết mẹ…

đừng nói đây vẫn là mơ nha?”

Căn phòng tối sầm lại.

Sáu người đứng im như tượng, biểu cảm khựng cứng, ánh mắt trống rỗng.

Cậu hoảng sợ ngã chân ngồi bịt xuống.

"K-Không thể nào!"

Từ sau lưng Kiryu, một bóng ma ủ rũ trườn lên — thân hình mờ đục, tay dài, gương mặt nhăn nheo như sáp chảy.

Nó bò dọc lưng Kiryu, rồi áp sát tai cậu.

Cảm giác lạnh băng xuyên thấu.

Kiryu run lẩy bẩy, da tái đi, gò má hóp lại như bị hút sạch sinh lực.

Cậu thều thào:

“Mẹ kiếp… cứ cái đà này sớm muộn gì cũng xuống lỗ gặp ông bà quá...

Đến cả làm anh hùng trc khi chết cũng không cho...

Haiz...

Kiếp đẹp trai tán gái của tao chắc dừng ở đây rồi… chắc bé Runa buồn lắm ha…”

Giọng nói lạc dần.

Bỗng — RẦM!

Một vết nứt sáng chói xé toạc không gian.

Một cú đá thần tốc lao ra, đá bay sinh vật quỷ dị kia dính vào góc tường, rít lên thảm thiết.

Ánh sáng rực vàng chiếu loé.

Cả căn phòng bị xoá sạch bóng tối.

Một giọng nói vang lên, trầm ấm, hùng hậu mà thanh khiết:

“Hỡi người được ta chọn...

Hãy đứng dậy, kề vai sát cánh cùng ta.”

Trước mắt Kiryu, một hào quang trắng vàng hiện ra — chói lọi nhưng ấm áp.

Một người đàn ông khoác giáp bạc, choàng vải trắng ngà như chiến binh La Mã.

Mái tóc vàng xoăn nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng dịu dàng, nụ cười chính trực khiến người ta muốn tin tưởng.

Kiryu còn ngơ ngác, chưa hiểu nổi, nhưng vẫn theo bản năng đứng lên và đặt tay vào tay ông.

Người ấy mỉm cười:

“Ta là Micae, một trong các Tổng lãnh Thiên thần – kẻ bảo hộ của nhân loại.”

Giọng ông vang dội khắp không gian, phá tan lớp sương mờ đang dần tan rã.

Ông nhìn quanh rồi nói:

“Thứ vừa tấn công ngươi là Mộng Linh – sinh vật có thể khiến con người kẹt trong giấc mơ của chính họ, cho họ toại nguyện để rồi giam hãm linh hồn mãi mãi.

Nó sinh ra từ mảnh năng lượng của Belphegor – nhưng không do hắn tạo.

Ta có thể xoá không gian này, khiến linh hồn nó tan biến, nhưng không thể giết hoàn toàn... vì từ tàn dư ấy, nó sẽ lại sinh ra đứa con khác.”

Vừa dứt lời, Micae giơ chân dậm mạnh xuống.

Một luồng sáng trắng bao trùm tất cả.

Trong nháy mắt — căn phòng, bóng ma, cả thế giới mờ ảo kia tan thành bụi sáng.

Kiryu ngồi phịch xuống, há hốc mồm, trông như vừa rơi khỏi cơn ác mộng chưa kịp tỉnh.

Micae quay lại, nhìn cậu mỉm cười hiền hậu, đáp ngắn gọn:

“Đừng sợ.

Từ nay, ngươi không đơn độc nữa.”

Ánh sáng quanh ông dần tắt, chỉ còn lại Kiryu đứng giữa căn phòng sáng trưng, mồ hôi vẫn còn chảy, nhưng trái tim cậu — bình yên đến lạ.
 
Eclipsera
Chương 2.3 - Thiên Đường Mở Lối


Ánh sáng vụt tắt.

Kiryu chợt choàng tỉnh, hơi thở gấp gáp.

Cậu lập tức bật dậy, toàn thân cảnh giác.

Cảm giác quen thuộc nơi lồng ngực nhưng khác thường ở chỗ: chẳng còn chút đau đớn nào cả.

“Không thể nào...”

Cậu siết nắm đấm, rồi bắt đầu thử tự hành hạ mình như một kẻ điên: đấm vào mặt, đập đầu vào tường.

Tiếng nắm đấm đập vào da thịt vang khô khốc, vọng lại giữa khoảng trống mù sương.

Không gì cả.

Không đau, không máu, không cảm giác.

Chỉ có im lặng, như thể cậu đã bị tách khỏi thế giới này.

Kiryu thở dốc, hai vai run lên trong tuyệt vọng.

“Mình... mình chết thật rồi sao...?”

Bỗng, một giọng nói trầm ấm vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ đang xoáy sâu ấy:

“Đừng cố kiểm tra hay hành xác nữa.

Chúng ta đang ở thiên đường, đấy.”

Cậu khựng lại.

Giọng nói ấy ấm áp đến kỳ lạ, như ánh mặt trời xuyên qua lớp sương mù trong tâm hồn.

Kiryu ngẩng đầu, thấy trước mặt là một người đàn ông cao lớn, khoác giáp trắng bạc, đôi cánh sáng rực phủ quanh như cả bầu trời dồn tụ lại.

Kiryu chớp mắt mấy lần.

“Này, ông anh cướp spotlight kia.

Dù tôi không biết ông là ai, nhưng nếu đây là thiên đường... thì nghĩa là tôi chết rồi à?”

Người kia chỉ mỉm cười.

Nụ cười hiền nhưng mang sức mạnh khiến không gian xung quanh sáng hơn một chút.

“Cậu chưa chết đâu, chỉ là...

đang xuất hồn thôi.

Các bạn cậu sẽ sớm đến đây.

Và nếu không muốn tan biến hãy nắm lấy tay tôi.”

Kiryu nhìn xuống bàn tay mình: quả thật, nó đang nhạt dần như khói.

Trong cơn hoảng loạn, cậu không nghĩ thêm gì nữa nắm chặt lấy tay người đàn ông ấy.

Ngay lập tức, một luồng sáng truyền dọc cơ thể.

Nửa người phải của Kiryu nóng ran, dòng năng lượng luân chuyển như suối nóng tràn qua mạch máu.

Cậu bật cười, vừa ngạc nhiên vừa phấn khích:

“Ấm...

ấm thật.

Giống như tắm suối nước nóng vậy!

Mình thấy khỏe hơn hẳn!

Không lẽ mình sắp trở thành siêu anh hùng, một thằng sigma lạnh lùng cứu các em femboy và được người người tung hô à!?”

Michael chỉ cười bất lực.

“Cậu có thể gọi tôi là Micae.

Ở đây ai cũng gọi tôi vậy cho thân mật.”

Kiryu gãi đầu, hơi ngượng.

Lúc này cậu mới nhận ra vẻ đẹp của người đứng trước mặt: mái tóc vàng tây rẽ ngôi, ánh lên như sợi nắng sớm; đôi mắt vàng rực pha chút nghiêm nghị và từ bi.

Khi ông mỉm cười, cả không gian dường như bừng sáng.

Nơi họ đứng thật sự là... thiên đường.

Tiếng đàn lyre và harp ngân lên trong không khí trong trẻo, mềm như ánh sáng phản chiếu mặt nước.

Xen lẫn đâu đó là hơi thở nhẹ của Pan flute, tiếng aulos dẫn dắt giai điệu chính, và tiếng trumpet vang vọng như lời tuyên cáo của thần linh.

Cuối cùng, nhịp trống và tambourine khẽ hòa vào, giữ mạch sống cho bản hòa âm của thế giới trên cao.

Kiryu, dù không phải người yêu nhạc, vẫn lặng đi:

“Âm thanh này... như thể trời, đất và linh hồn cùng hát.

Ở đây, âm nhạc không còn là âm thanh mà là chân lý.”

Xung quanh, những thiên thần nở nụ cười rạng rỡ, đôi cánh trắng khẽ đập trong làn gió mát.

Chim bồ câu bay qua, ánh sáng dịu lan ra khắp không gian.

Nơi này thật sự khiến con người muốn nằm lại mãi mãi.

Micae khẽ ra hiệu.

“Đi thôi, còn có người đang đợi chúng ta.”

Vừa đi, ông vừa kể cho Kiryu nghe về cõi trời, về lý tưởng, về cách ngăn con người khỏi phạm sai lầm.

Nhưng Kiryu chỉ nghĩ thầm: “Kể cái này cho mình, khác nào kể chuyện đạo đức cho thằng từng trốn học đạo đức lớp 1 đâu...”

Đến nơi trước mắt cậu là sáu vị tổng lãnh thiên thần khác, cùng sáu người bạn của cậu.

Kiryu há hốc mồm.

“Cái gì vậy!?

Tụi bây làm gì ở đây vậy!?...

Ối trời ơi, tụi bây xăm hồi nào, nhuộm luôn vài lọn nữa à, hết tiền mua thuốc nhuộm à!?”

Cậu tặc lưỡi, lắc đầu ngán ngẩm.

“Haiz... tụi bây ăn chơi chát tán kiểu này là hỏng hết cả thế hệ rồi.”

Ngay lập tức, Takashi liếc trởn cả con mắt:

“Ê, ai cho phép thằng như mày dạy đạo đức vậy hả?”

Runa chống nạnh chen vào:

“Nghe như ông cụ non!

Hôm qua còn là thằng đòi solo cả bọn xong chạy té khói mà!”

Souta nhếch mép:

“Nhìn lại bản thân m đi, còn không nhận ra sao à mà nói người khác?”

Kiryu cười hề hề, chỉ tay từng đứa:

“Ờ, tao thay đổi theo hướng đẹp trai thiên giới, còn tụi bây thì ‘chơi hệ hư hỏng’, đúng nhận sai cãi!”

Cả đám đồng loạt gân cổ phản đối, cãi nhau ầm cả sảnh như một lũ học sinh bị bắt đi học lại đạo đức.

Một tiếng “ĐOÀNG!”

“TẤT CẢ DỪNG LẠI!”

Micae đứng dậy, giọng ông vang vọng như sấm.

Ánh mắt nghiêm nghị khiến tất cả lặng im.

“Đã trăm năm trôi qua kể từ lần cuối chúng ta tụ họp nơi này.

Nhiều người nghĩ hôm nay chỉ là buổi trao quyền... nhưng thật ra, đây là nghi thức cổ xưa nghi thức chọn ra bảy linh hồn mang trong mình tia sáng hiếm hoi, có thể cảm nhận ranh giới giữa thiện và ác, giữa con người và quỷ dữ.”

Ở hàng ghế bên, Takashi thì thầm với Gabriel:

“Thường ngài ấy nghiêm dữ vậy hả?”

Gabriel cười nhẹ:

“Không đâu.

Chỉ khi cần thiết thôi.

Nhưng một khi nghiêm, thì ai cũng sợ.”

Gabriel thiên thần ánh trăng ngồi cạnh Takashi.

Tóc anh óng ánh vàng bạc, mềm và mượt như sợi nắng buổi sớm; cặp mắt xanh sâu thẳm phản chiếu lòng người.

Mỗi bước anh đi như mang theo làn sương mỏng.

Takashi khẽ rùng mình khi nhớ lại khoảnh khắc ở địa ngục, khi năng lượng của Behemoth tràn vào người cậu như dòng điện tra tấn.

Chính Gabriel là người đã bước ra từ luồng sáng bạc, đặt tay lên mắt trái và nói khẽ:

“Đã để cậu chịu khổ rồi.

Hãy nhận lấy chút bình yên này...”

Cảm giác ấy như dòng điện chạy qua thần kinh nhưng không đau, mà nhẹ bẫng, khiến cậu như bay lên giữa không trung.

Raphael, người chữa lành, từ tốn đứng dậy.

Mái tóc bạch kim ánh xanh ngọc buông dài, đôi mắt xanh lục như mặt hồ tĩnh.

Mùi hương quanh ông là thảo dược và sương sớm.

Giọng ông trầm, nhẹ như gió thoảng:

“Mỗi trăm năm, chúng ta lại lặp lại nghi thức này.

Có những kẻ trở thành huyền thoại... cũng có kẻ bị sức mạnh chính mình thiêu rụi.

Liệu lần này có khác chăng?”

Micae im lặng, chỉ siết chặt thanh kiếm sáng trong tay.

Giữa họ là sự trĩu nặng của những ký ức chưa từng được kể.

Ami nhìn vị thần bên cạnh mình Raphael và khẽ nhớ lại lúc bị thôi miên bởi Mammon.

Khi tỉnh dậy, cô thấy đầu mình đang tựa trên đùi ông, tay ông dịu dàng xoa đầu.

“Để chữa lành, ta phải hiểu được nỗi đau.

Ta muốn con không phải chịu điều đó, nhưng...”

Giọng ông trầm dần, như mang theo niềm tiếc thương vô tận.

Tiếng nói lạnh lẽo của Uriel vang lên, cắt ngang bầu không khí ấy:

“Sức mạnh không phải để khoe khoang, cũng chẳng để cứu rỗi tất cả.

Nó là phép thử.

Nếu yếu lòng, ánh sáng hôm nay sẽ thành lưỡi gươm ngày mai.”

Cái nhìn của ông lướt qua Runa.

Cậu rùng mình nhớ lại khi bị Mammon truyền năng lượng, cơ thể đông cứng, rồi bị Uriel đánh cho vài phát để “giúp hấp thụ nhanh hơn”.

Jegudiel khẽ gõ bàn, giọng trầm vang như tiếng chuông đồng:

“Sức mạnh là phần thưởng cho kẻ dám chịu trách nhiệm không phải cho kẻ chỉ biết cầu nguyện.”

Ánh mắt ông lướt qua Satoru, người từng bị kéo xuống vực, suýt chết ngạt trong dòng nước của Leviathan.

Giờ đây, nhìn vị thần cao lớn ấy tóc đen ánh đồng, mắt đỏ như than hồng, giáp vàng bạc xen lẫn cậu vẫn còn nhớ cảm giác bị bắt “lao động đến kiệt sức” để chứng tỏ mình xứng đáng.

Phía đối diện, Souta và Haruto liếc nhau, rồi nhìn về hai vị thần của họ: Barachiel và Sariel.

Barachiel mang dáng vẻ hiền từ, tóc vàng nhạt buộc thấp, đôi mắt hổ phách ấm áp.

Ánh sáng quanh ông nhẹ như bình minh đầu ngày.

Sariel thì ngược lại sự tĩnh lặng tuyệt đối: tóc bạc ánh xanh, mắt xám lạnh, áo choàng đen viền bạc chỉnh tề đến từng nếp.

Chỉ một ánh nhìn, đã khiến người khác thấy mình trần trụi trước sự thật.

Không gian lắng xuống.

Micae nhìn quanh, cảm nhận được sự nặng nề trong từng hơi thở.

Và rồi, Gabriel khẽ bước lên.

Tiếng ông vang nhẹ nhưng sâu như vọng lại từ hai cõi:

“Có lẽ hôm nay đủ rồi.

Những lời cảnh tỉnh, những sứ mệnh tất cả đã được trao.

Từ đây, lựa chọn và kết quả không còn thuộc về chúng ta.”

Ông ngước nhìn bảy người trẻ, ánh mắt ấy nửa dịu dàng, nửa soi thấu linh hồn.

“Dưới hạ giới, sẽ có người đón chờ các cậu.

Người đó biết phải làm gì, và sẽ giúp các cậu đi đúng con đường đã định.

Hãy tin vào bản thân, nhưng đừng quên: ánh sáng và bóng tối chưa từng tách biệt.

Chỉ có cách con người lựa chọn, mới khiến một trong hai trở nên thật.”

Một nụ cười thoáng qua trên môi ông ấm áp, nhưng đầy ẩn ý.

“Giờ thì đi đi... và chuẩn bị chào đón vận mệnh của chính mình.”

Ánh sáng bùng lên.

Mọi thứ tan chảy thành một luồng sáng trắng.

Khi họ mở mắt, đại sảnh thiên giới đã biến mất chỉ còn cảm giác rơi, và tiếng chuông ngân xa dần...

Khởi đầu của một vận mệnh mới.
 
Back
Top Bottom