___________
Sau những con đường gập ghềnh kéo dài bất tận, bụi cát mịt mù quấn theo bước chân, Lê Thanh cùng Hoàng Thất rốt cuộc cũng đứng trước cổng thành
Tường thành cao ngất, đá xanh xếp chồng như sơn nhạc, vết phong hóa hằn sâu, mang theo khí tức cổ xưa
Trên đỉnh cổng, ba chữ lớn được khắc sâu vào thạch bích, nét bút cương mãnh, khí vận chưa tan
「 HẢI CHÂU - HẢI ĐÔNG DƯƠNG 」
Ngay bên dưới, lại có một dòng chữ nhỏ hơn, tựa như được bổ khắc về sau
VĨNH THỊNH ĐÔ
Hoàng Thất vừa ngẩng đầu trông thấy, hai mắt lập tức sáng rực, vẻ mệt mỏi trên đường dài tan biến không còn tăm tích
- A ta biết nơi này !
cậu buột miệng nói, giọng mang theo vài phần phấn khích
- Hồi nhỏ ta cũng từng được nghe kể rồi
Lê Thanh thoáng khựng lại, ánh mắt lướt sang nhìn cậu nhóc bên cạnh, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc
- Ngươi từng nghe qua ?
Một đứa trẻ chỉ mới bảy tuổi, lại biết đến Vĩnh Thịnh Đô, quả thật khiến hắn ngoài ý muốn
Hoàng Thất mạnh dạn gật đầu, lưng ưỡn thẳng, dáng vẻ như đang khoe khoang chút kiến thức ít ỏi của mình
- Tất nhiên rồi !
Mẫu thân ta từng nói nơi đây là thiên đường của thương gia chỉ cần mở thương đoàn tại Vĩnh Thịnh Đô dù vốn liếng mỏng đến đâu sớm muộn cũng sẽ làm ăn phát đạt
- Vậy à...
Lê Thanh khẽ đáp, giọng nói nghe như hờ hững, nhưng ánh mắt lại nheo lại đôi phần
Ánh nhìn ấy lặng lẽ dừng trên cổng thành trước mặt, rồi mới chậm rãi quay về phía Hoàng Thất, sâu trong đáy mắt thoáng qua một tia khó lường
Vĩnh Thịnh Đô...
Cái tên nghe thì cát tường, phồn hoa
Chỉ là, trong tu tiên giới, những nơi càng mang chữ " Thịnh " lại thường che giấu những điều chẳng mấy an lành
_______________
CHƯƠNG 4: Quỷ Oán Cổ Đô - 鬼怨古都
Cả hai chậm rãi tiến đến trước cổng thành đô
Ngay dưới cổng, hai tên lính canh thân khoác giáp sắt, tay nắm chặt trường mâu, lưng thẳng như thương, thần sắc nghiêm nghị
Linh lực nhàn nhạt quanh thân lưu chuyển, hiển nhiên không phải phàm nhân tầm thường, mà là tu sĩ phụ trách trấn thủ
Lê Thanh không nói một lời, chỉ bước lên trước nửa bước, từ trong tay áo rút ra một tờ giấy mỏng, đưa cho một trong hai tên lính canh
Không rõ trên đó ghi những gì, nhưng ngay khi ánh mắt hai tên lính canh vừa chạm vào tờ giấy, sắc mặt lập tức biến đổi
Cả hai không hỏi thêm nửa câu, cũng chẳng dám chậm trễ, trực tiếp xoay người, hợp lực mở cánh đại môn thành
Cửa thành nặng nề khẽ rung lên, phát ra tiếng đá cọ vào nhau trầm thấp, rồi từ từ mở rộng
Hoàng Thất đi phía sau, trong lòng đầy nghi hoặc
Cậu vừa định mở miệng hỏi, thì ngay khoảnh khắc ánh mắt vượt qua cánh cổng, toàn thân bỗng cứng đờ
Bên trong thành, một cảnh tượng hoàn toàn khác hiện ra
Dòng người đông đúc như nước lũ, thương khách qua lại không dứt, xe ngựa nối đuôi nhau, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau, ầm ĩ đến mức nhức cả tai
Linh khí lẫn phàm khí đan xen, phồn hoa rực rỡ, náo nhiệt đến mức khiến người ta khó mà tin nổi nơi này, lại chính là Vĩnh Thịnh Đô
- Oa !
Lần đầu ta thấy đông người đến thế đấy !?
Hoàng Thất tròn xoe mắt, vẻ phấn khích hiện rõ trên gương mặt non nớt
Chưa kịp chờ Lê Thanh lên tiếng, cậu đã ba chân bốn cẳng lao thẳng vào trong thành, như cá gặp nước
Hai mắt mở to vì thích thú, cậu vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn, từ quầy linh thảo, quán đan dược, đến sạp binh khí bày la liệt ven đường, thứ gì cũng mới mẻ, thứ gì cũng khiến lòng người rung động
Lê Thanh lặng lẽ theo sau, ánh mắt dõi theo cái bóng nhỏ đang chạy nhảy phía trước, trong lòng chỉ có thể cạn lời
Hắn đưa mắt quét qua xung quanh, nhìn hết quầy này đến quầy khác đang rao bán rôm rả
Linh khí lẫn mùi tiền tài phả vào mặt, ồn ào mà thực tế
Bỗng nhiên, hắn thò một tay vào tay áo, tay kia vươn ra, túm lấy cổ áo Hoàng Thất, nhấc bổng cậu lên như xách một con mèo con
- Đi chúng ta tìm trọ
Hoàng Thất khựng lại giữa không trung, khuôn mặt lộ rõ vẻ không cam lòng, chân tay còn khẽ đạp đạp trong không khí
Nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể cam chịu im lặng, ngoan ngoãn để Lê Thanh kéo theo, cùng hắn rẽ khỏi dòng người, đi tìm một nơi lánh tạm
Vĩnh Thịnh Đô có tới bốn đại phường thị, người qua kẻ lại tấp nập ngày đêm, bởi vậy việc tìm chỗ nghỉ chân quả thực không phải nan đề
Không lâu sau, Lê Thanh kéo Hoàng Thất rẽ vào một tòa lầu treo biển Vân Tụ Lâu
Vừa bước qua ngưỡng cửa, hương thơm nhàn nhạt đã phả vào mặt
Một cô gái đứng ra nghênh đón, dung mạo có thể gọi là xuất chúng
Da trắng như ngọc, đôi mắt đỏ nhạt tựa ánh đèn lưu ly, tóc búi gọn, lệch sang một bên, trông vừa đoan trang lại vừa yêu mị
Y phục gọn gàng, nhưng đường cắt tinh tế, để lộ phần lưng mảnh khảnh, khiến người nhìn khó lòng dời mắt
- Vị cô nương này ~ cô nương muốn ở lại đây chơi sao ?
Nghe vậy, Lê Thanh thoáng sững người
- Cô nương ?
Hắn ngơ ngác hỏi lại, rồi theo bản năng liếc sang Hoàng Thất đứng bên cạnh, ánh mắt mang theo vài phần dò xét
Hoàng Thất vừa thấy liền lắc đầu lia lịa, hai tay đan chéo thành hình chữ X, miệng mấp máy không thành tiếng
( Ta là nam nhân mà ! )
Lê Thanh lập tức đơ mặt, ánh mắt càng thêm mờ mịt
Hắn quay đầu nhìn quanh một vòng, xác nhận bên cạnh không còn ai khác, khiến cô gái trước mặt cũng lộ vẻ khó hiểu
Sau khi chắc chắn trong đại sảnh chỉ có bọn họ, Lê Thanh mới chậm rãi quay lại, đưa ngón tay chỉ thẳng vào chính mình, giọng đầy nghi hoặc
- Ngươi nói ta sao ?
- Dạ vâng ?
Hai người bốn mắt nhìn nhau
Một kẻ thì ngơ ngác
một kẻ thì sắc mặt đen như đáy nồi
Hoàng Thất đứng bên cạnh vừa nghe xong liền không nhịn được mà bật cười
Nhưng nụ cười còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, cậu đã cảm nhận được một tia sát khí lạnh buốt lan ra từ bên cạnh
Cả người cậu lập tức cứng đờ, hai tay vội vàng bịt chặt miệng, đôi mắt mở to, cố gắng nuốt ngược tiếng cười trở lại bụng, ngay cả thở mạnh cũng không dám
Lê Thanh hít sâu một hơi
Sắc mặt hắn tuy khó coi, nhưng khóe miệng vẫn cố gắng kéo ra một nụ cười miễn cưỡng, giọng nói ép đến mức trầm thấp hơn thường ngày
- Ta là nam nhân cô nương ạ
Cô gái kia nghe xong liền sững sờ, vẻ mặt như vừa bị sét đánh ngang tai
Nàng nhìn kỹ lại Lê Thanh từ đầu đến chân
Quả thật dung mạo thanh tú, đường nét tinh xảo, da dẻ mịn màng đến mức khó phân nam nữ
Nhưng khi để ý kỹ hơn, nàng mới nhận ra chất giọng trầm ổn, cùng với vòng ngực phẳng lì không chút phập phồng
Khoảnh khắc ấy, cô gái hoàn toàn đơ mặt, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm Lê Thanh, tựa như vừa nhận ra một chân lý nhân sinh khó tiếp nhận
Phải mất một lúc, nàng mới hoàn hồn
Vội vàng thu lại biểu cảm, chắp hai tay trước ngực, xoa xoa đầy lấy lệ, trên mặt treo lên nụ cười nịnh nọt chuyên nghiệp
- Ha ha ha là do tiểu nữ có mắt như mù mong công tử thứ lỗi cho
- Hừ...cho ta thuê hai phòng
Lê Thanh hừ lạnh một tiếng, không buồn đôi co thêm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề chính
- Ớ ?
Sao lại hai phòng ?
Hoàng Thất tròn mắt nhìn hắn, vẻ mặt đầy khó hiểu
- Ta một phòng ngươi một phòng đơn giản thôi
- HẢ !?
TA KHÔNG CHỊU ĐÂU !
Tiếng hét vang lên còn to hơn cả tiếng rao hàng ngoài phường thị
Hoàng Thất hoảng loạn lao tới, ôm chặt lấy chân Lê Thanh, vừa lắc vừa khóc lóc ăn vạ, dáng vẻ chẳng khác gì một con mèo nhỏ bị bỏ rơi
Lê Thanh hoàn toàn bất ngờ trước tình cảnh này
Hắn nhấc chân lên lắc mạnh mấy cái, mặt tối sầm lại
- Nhà ngươi lên cơn à ?
Ở chung với ta làm cái gì !?
- Ta sợ bóng tối lắm !
Không ngủ một mình đâu !!!
Cậu nhóc gào lên như bị dồn vào đường cùng, hai tay ôm càng chặt, nước mắt nước mũi sắp trào ra
Lê Thanh càng mắng, Hoàng Thất lại càng la làng ăn vạ to hơn, tiếng khóc vang vọng khắp đại sảnh Vân Tụ Lâu, khiến không ít tu sĩ và thương khách xung quanh phải quay đầu nhìn, ánh mắt đầy ý vị khó nói
Đến cả cô gái đứng tiếp khách trước mặt cũng chỉ biết đứng nhìn hai người, khóe miệng giật giật, vẻ mặt bất lực như đã sớm quen với đủ loại khách kỳ quái ra vào Vân Tụ Lâu
Cuối cùng, dưới sự ăn vạ không hồi kết của Hoàng Thất, Lê Thanh đành phải nhượng bộ, cho cậu ở chung một phòng
Trong phòng khách điếm, màn che rũ xuống, hương trầm nhàn nhạt lan tỏa
Lê Thanh lúc này chẳng khác gì một con mèo lớn chiếm ổ, nằm dài trên giường gỗ linh mộc
Chăn bị hắn cuộn kín mít, che từ cổ xuống chân, không để lộ ra một kẽ hở nào
Khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ mãn nguyện hiếm thấy, cả người thả lỏng, tựa như cuối cùng cũng tìm được nơi nghỉ chân yên ổn
Trái ngược hoàn toàn, bên kia Hoàng Thất đang ngồi xếp bằng dưới đất, trước mặt bày bút phù, mực linh, thần sắc vô cùng nghiêm túc
Cậu chăm chú vẽ từng nét phù văn, đầu lưỡi còn khẽ thè ra theo thói quen, dáng vẻ tập trung đến quên cả trời đất
Vẽ được một lúc, cậu vừa định trải thêm tờ giấy mới thì bỗng khựng lại
...Hết giấy
Hoàng Thất cúi đầu nhìn xấp phù chỉ còn trơ đáy, rồi ngẩng lên liếc về phía Lê Thanh đang nằm im như đã nhập định trên giường
- Sư phụ...
Lê Thanh hé mắt liếc qua, nghe xong yêu cầu liền phất tay, giọng lười biếng
- Đi nhanh rồi về đừng có gây chuyện
Nghe được lời chấp thuận, Hoàng Thất lập tức mắt sáng rực, cẩn thận cất bút mực, cầm lấy tiền, rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng, ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài phường thị mua thêm giấy phù
Trong phòng chỉ còn lại Lê Thanh, nằm yên trên giường, nhắm mắt dưỡng thần
Chỉ là khóe môi hắn khẽ cong lên một chút, như thể sự yên tĩnh ngắn ngủi này, đối với hắn, cũng là một loại xa xỉ
Hoàng Thất bước chân vào một gian tiệm chuyên bán dụng cụ vẽ phù
Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, trước mắt cậu liền hiện ra muôn vàn bút phù xếp ngay ngắn trên giá gỗ linh mộc, thân bút óng ánh linh quang, hoa văn tinh xảo đến mức khiến người ta chỉ liếc qua cũng sinh lòng mê luyến
Bên cạnh là từng xấp giấy phù được bảo quản cẩn thận, từ giấy phàm thô ráp cho đến linh chỉ mỏng như cánh ve, mỗi loại đều tỏa ra khí tức riêng biệt
Hoàng Thất đứng sững tại chỗ, đôi mắt mở to, trong lòng vừa kinh ngạc vừa thán phục, nhất thời quên cả bước chân
- Hạnh kiến quý khách
Một ông lão râu bạc dài quá ngực từ phía sau quầy bước ra, tay vuốt chòm râu, vẻ mặt hiền hòa
- Cậu cứ tự nhiên chọn lựa cần gì cứ lấy
Nghe vậy, Hoàng Thất khẽ gật đầu, đi sâu vào bên trong tiệm
Chỉ liếc sơ qua, cậu đã nhận ra nơi này toàn là hàng cực phẩm, linh khí dồi dào, giá trị không hề tầm thường, khiến cậu thèm thuồng đến mức cổ họng khô khốc
Cậu dừng lại trước quầy giấy phù, đưa tay lật xem từng xấp
Ánh mắt sáng lên một thoáng, rồi lại chùng xuống khi cậu cúi đầu nhìn mấy đồng tiền lẻ trong tay
Trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác chua xót
Ngày trước, khi còn ở nhà, chỉ cần phẩy tay một cái, cậu đã có thể mua loại giấy phù thượng hạng nhất
Còn hiện tại số tiền trong tay chỉ đủ mua mười tờ giấy phù hạng phàm
Hoàng Thất khẽ thở dài, trong lòng buồn bã, nhưng khi nghĩ đến vị sư phụ kia, cậu chỉ đành nuốt xuống cảm xúc ấy, tự nhủ bản thân không được kén chọn
Cuối cùng, cậu cầm lấy mười tờ giấy phù rẻ nhất, xoay người đi ra quầy tính tiền
Ông lão liếc thấy lựa chọn của cậu, trong lòng thoáng hiện một tia khinh thường
" Con nít con nôi mà cũng bày đặt học vẽ phù để xem mi kiên trì được bao lâu "
Dẫu nghĩ vậy, nhưng trên mặt ông ta vẫn giữ nụ cười niềm nở, động tác thu tiền gọn gàng, như thể chỉ đang bán một món hàng tầm thường trong vô số giao dịch mỗi ngày
Hoàng Thất vừa bước ra khỏi quán, bóng dáng nhỏ bé dần khuất nơi đầu phố
Ngay khoảnh khắc ấy, sắc mặt ông lão bên trong tiệm bỗng đổi khác
Nụ cười hiền hòa tan biến, lớp da nhăn nheo run rẩy co rút lại, thân hình gầy gò vặn vẹo đến méo mó
Hàm răng vốn giấu sau đôi môi nay lộ ra sắc nhọn như răng dã thú, ánh mắt trống rỗng, lạnh lẽo, không còn nửa phần nhân tính, chỉ chăm chăm dõi theo hướng Hoàng Thất rời đi
- Ít ra thịt trẻ con cũng ngon
Giọng nói khàn đục vang lên khe khẽ, tựa như tiếng gió rít trong mồ hoang
Ở bên ngoài, Hoàng Thất vừa đi chưa được bao xa thì bỗng nghe thấy một âm thanh lạ vang lên từ con hẻm kế bên
Tim cậu khẽ siết lại, theo phản xạ liền quay đầu nhìn sang
Trong hẻm, một cậu thanh niên đang bị hai gã đàn ông thô kệch vác trên vai, miệng bị bịt chặt, thân thể giãy giụa yếu ớt
Cảnh tượng ấy khiến Hoàng Thất lạnh sống lưng, linh cảm chẳng lành dâng lên dữ dội
Không suy nghĩ nhiều, cậu lặng lẽ thu liễm khí tức, men theo bóng tối bám đuôi hai tên kia
Đi chưa được bao xa, Hoàng Thất liền nghe thấy tiếng chúng trò chuyện
- Thằng này sức cũng khỏe chắc bán được giá đây
- Chứ sao ta lựa kỹ lắm rồi
- Ngươi mang hắn về cho ông chủ trước đi ta còn chút việc
Nói xong, một tên giao cậu thanh niên cho tên còn lại rồi quay lưng rời đi
( Bán người trái phép sao !? )
Hoàng Thất thầm kinh hãi, bàn tay trong tay áo vô thức siết chặt
Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác bất an khó tả, nhưng vẫn cắn răng tiếp tục theo sau
Tên còn lại vác cậu thanh niên đi sâu vào lòng đất, mở ra một lối vào tối tăm dẫn xuống hầm ngầm
Hoàng Thất do dự chốc lát, tim đập thình thịch, cuối cùng vẫn quyết định bám theo
Bên trong hầm, ánh đèn mờ mịt soi rõ một chiếc lồng sắt đen sì
Không chút do dự, gã đàn ông thô bạo ném thẳng cậu thanh niên vào trong
Rầm !
Đầu cậu ta đập mạnh vào vách đá, phát ra một tiếng vang nặng nề, thân thể mềm nhũn ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự
Tên kia khóa chặt cửa lồng, liếc nhìn một cái lạnh nhạt rồi quay người bỏ đi, bước chân vang vọng dần trong đường hầm trống rỗng
Hoàng Thất nấp trong góc tối, toàn thân nổi da gà, hơi thở vô thức nén lại
( Dã man... )
Cậu nuốt khan, trong lòng dâng lên một cơn phẫn nộ xen lẫn sợ hãi
( Mấy tên này đúng là ác ma )
Bên này Lê Thanh an phận nằm trên chiếc giường ấm cúng, khí tức lười nhác, linh lực thu liễm, tựa như đang dưỡng thần
Bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng gõ khẽ
Hắn đang thư giãn, tâm thần thả lỏng, cũng chẳng buồn để ý nhiều, chỉ tùy ý mở miệng cho vào
Cửa phòng mở ra, một cô thị nữ chậm rãi bước vào
Y phục trên người mỏng nhẹ, hở hang sộc xệch, làn da trắng mịn lộ ra dưới ánh đèn
Dung nhan được trang điểm kỹ lưỡng, mày ngài cong cong, môi đỏ như son
Mái tóc đen được búi cao, cố định bằng một chiếc trâm cài hình hoa tinh xảo, linh quang nhàn nhạt
Nếu đổi lại là nam nhân khác, e rằng chỉ một ánh nhìn cũng đã tâm thần xao động
Đáng tiếc, người nằm trên giường lại là Lê Thanh
Nàng tiến lại gần, đưa tay vén nhẹ chăn của hắn, đầu ngón tay thon dài lướt qua mép vải
Giọng nói mềm mại, ngọt như mật, mang theo vài phần dụ dỗ
- Công tử à ban ngày ban mặt công tử ngủ làm gì ~
Nói rồi, nàng cúi người ghé sát bên tai hắn, hơi thở phả nhẹ, giọng hạ thấp thì thầm
- Công tử à ~
May mắn thay, Lê Thanh sau khi bị Hoàng Thất kiên trì thuyết phục, cuối cùng cũng chịu hóa thân thành hình người, thu liễm toàn bộ yêu khí
Nếu không, chỉ cần một tia khí tức lộ ra, thân phận yêu thú bại lộ, e rằng cục diện nơi đây đã sớm trở nên rối ren khó lường
Lê Thanh ngáp ngắn ngáp dài, mí mắt khẽ nhấc lên, liếc sang nhìn cô ta một cái hờ hững
- Muốn gì ?
Cô thị nữ khẽ mỉm cười, nụ cười mềm mại như nước xuân
- Ta đến để phục vụ công tử ạ
Lê Thanh chỉ liếc sơ qua nàng một lần, ánh mắt không gợn chút hứng thú nào, rồi quay đi chỗ khác, tiện tay kéo chiếc chăn phủ lại về vị trí cũ
- Phục vụ cái gì ?
Đến để ăn thịt ta thì có
Vừa dứt lời, sắc mặt cô gái kia khẽ khựng lại
Nàng nhìn chằm chằm vào Lê Thanh, giọng nói vô thức trầm xuống, không còn vẻ nũng nịu ban đầu
- Sao cơ ?
Lê Thanh nhàn nhạt đáp, tựa như chỉ nói một câu bâng quơ
- Muốn lừa người khác ít nhất cũng nên nhìn kỹ lại bản thân mình chứ ?
Câu nói ấy khiến cô ta thoáng sững sờ
Nàng cúi đầu nhìn xuống thân thể mình, ánh mắt dần dần thay đổi
Dưới chân nàng, không biết từ khi nào đã hiện ra bốn cặp chân gầy guộc xanh lét, khô quắt đến mức chỉ còn da bọc xương, móng vuốt cắm sâu xuống sàn gỗ
Cô ta nhìn một hồi lâu, rồi bỗng khẽ bật cười
Tiếng cười vang lên khàn khàn, vặn vẹo, nghe vào tai khiến người ta da đầu tê dại, sống lưng phát lạnh
Nàng cũng chẳng buồn che giấu nữa, yêu khí tràn ra
Thân hình nhanh chóng biến đổi, miệng kéo dài dị dạng, rạch xuống tận trước ngực, hàm răng lởm chởm sắc bén lộ ra
Hai tay duỗi dài bất thường, các ngón tay nhọn hoắt như móc câu, vươn ra bao vây lấy Lê Thanh
Giọng nói ngọt ngào trước đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là âm thanh khàn đục, khó nghe như kim loại cọ vào đá
- Ngươi biết từ khi nào ?
________________________
• to be continued...