Cập nhật mới

Khác duyên trời

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
376790622-256-k644485.jpg

Duyên Trời
Tác giả: MaiPhuong452
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

kể về Cần thơ năm 1960 có đôi trẻ do duyên trời nên gặp nhau/truyện này viết về chuyện tình Min Yoongi (Mẫn Doãn Kì) và y/n



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Duyên Trời
Giới thiệu sơ về 1s nhân vật


Mẫn Doãn Kì : là con Trai thứ 3 nhà Mẫn, nhà anh thuộc dạng có điều kiện nhất Vùng anh có 3 anh chị em và anh là người ít nói nhất nhưng được cha mẹ nâng như trứng hứng như hoa từ nhỏ là không đụng thứ gì , vào năm 1960 anh đã 19 tuổi

Mẫn Thư Kì : là em tư (út) trong nhà với khả năng thiên tài xuất chúng vẽ rất đẹp và hát rất hay và xinh đẹp nên đươc trai làng theo nườm nượp nhưng chưa có ai làm ưng dạ cô, vào thời điểm năm 1960 cô chỉ mới 15 tuổi

Mẫn Dũng Minh :là anh hai trong nhà, đẹp trai sáng láng học giỏi biết làm mọi chuyện từ việc nước đến việc nhà năm 1960 anh đã 20 tuổi

Mẫn Quốc Minh: là anh cả trong nhà anh rất tinh tế, tử tế ,yêu thương vợ con đẹp trai rất giỏi năm 1960 anh 21 tuổi và đã có vợ là Ánh Kiều

Nguyễn Ánh Kiều:là đứa con gái cũng không giàu mấy nhưng cô rất đẹp và chăm chỉ giỏi rất nhiều việc cô bằng tuổi với Quốc Minh

Huỳnh kiều Hoa: là bà lớn trong nhà cũng như là mẹ của 4 anh em, bà cũng đã 64 tuổi vào thời điểm đó nhưng nhìn bà rất trẻ như chỉ mới 40 tuổi hiện năm 1960 bà đang đứng đầu trong 1 xưởng quần áo năm đó

Mẫn Minh Tuấn :là cha của 4 anh chị em là ông lớn trong nhà ông chỉ lớn hơn bà có 1 tuổi đang làm chuyện nước và có mở vài miếng đất khai thác lúa ông rất yêu thương vợ con

Y/n là con gái độc nhất vô nhị của nhà ông bà hội đồng giàu chỉ sau nhà của Doãn Kì cô rất xinh đẹp đi tới đâu thì có người mê như điếu đổ cô rất có năng khiếu như hát vẽ,...

Cô vào thời điểm đó vừa đến tuổi 18 là tuổi đẹp nhất trong đời con gái

Ông bà(cha mẹ của y/n) :giàu sau nhà của Doãn Kì ông bà bằng tuổi nhau là 64 tuổi có khai thác vải, dệt vải
 
Duyên Trời
chương 1: giấc mơ kì lạ


Vào cần thơ năm 1960 đã về đêm một cô gái thân hình mảnh mai ngồi đọc sách rất chăm chú, một tiếng của người mẹ vang lên kêu cô

"Y/n ơi ra đây má biểu"

Cô nhẹ nhàng đóng trang sách đã được đánh dấu rồi đi ra

"Dạ, con đây có chuyện chi hông má"

Bà ngồi uống tách trà rồi cất tiếng

"Bây nãy giờ làm gì ở trỏng vậy?

"

Y/n :"con đọc sách thôi má, mà má có chuyện chi kêu con không?

"

"Má nói nè, bây cũng tới tuổi có chồng rồi đó rồi bây đi chừng nào mới có chồng hả "

Em cười nhẹ gió phất nhẹ mái tóc của em rồi khẽ nói

"Chuyện duyên là do ý trời khi nào có thì con sẽ nói với má, nhưng con thấy con còn trẻ lắm con còn muốn đi chơi thêm chút"

Bà thở dài vuốt mái tóc của em thoang thoảng mùi bồ kết rồi ngán ngẩm

"Bây như vậy thì không biết nào tao mới có cháu bồng , thôi cũng trễ rồi vô ngủ đi con"

"Dạ má vậy con vô phòng ngủ đây má cũng ngủ sớm nhe chúc má ngủ ngon "

Em cười rồi bước vào phòng soạn chăn gối đi ngủ, ngày hôm ấy em ngủ mơ thấy một chàng trai gọi mãi tên em nhưng em nhìn rất quen thuộc như đã gặp nhau lâu rồi ( lúc này y/n và Doãn kì chưa quen biết nhau) em nghe tiếng vang vọng anh đứng giữa cách đồng mà gọi em rồi cười với em khiến em có chút rung động

* Minh họa*

"Y/n ơi, y/n, ra đây chơi với anh nè, anh nhớ em lắm đó Y/n" sau khi cô tỉnh dậy cũng đã choạng vạng sáng, nên em dậy tắm rửa luôn soạn sỉnh đồ rồi đi chợ mua ít đồ về trên đường đi chợ em đã lỡ va trúng 1 người con trai nhưng..

Hình như em đã gặp ở đâu rồi nhìn rất quen

"Ay da!

"

Anh đưa mắt nhìn em rồi xin lỗi

"..

Xin lỗi nha"

"À à..

Không sao người xin lỗi mới là em, em xin lỗi anh..

À mà nhìn anh quen quen anh tên gì vậy?

"

" anh tên Mẫn Doãn kì, em quen anh hả"

"Mẫn Doãn kì..?

Chắc em nhầm , em xin lỗi anh nhé bây giờ em phải đi chợ em chào anh"

"Ừm"*cười nhẹ *

Tuy mới gặp nhau mà hai người nói chuyện như đã quen biết từ lâu, rất thoải mái mà nói chuyện , em đi chợ mua thuốc cho mẹ rồi về vì hổm rài mẹ em ho hoài em xót lắm rồi về gần đến nhà em thấy một vườn hoa rất đẹp mân mê nhưng đóa hoa, tay không kìm được mà đưa lên mũi hít mùi hoa dịu nhẹ , nụ cười em dần lộ, nhìn em như một cô tiên nữ đi giữa cánh đồng hoa , nhưng em không biết ở đó có một chàng trai đang tưới cây thì ngừng lại nhìn em không ngớt, thấy em như vậy chàng trai bắt đầu có khóe miệng dần cong lên nhìn em không lên tiếng, không tạo ra tiếng động chỉ đứng nhìn em chằm chằm, em bắt đầu cảm thấy có thứ gì đó nhìn em chằm chằm nhìn lên nhưng mắt vẫn không dứt khỏi đám hoa xinh đẹp này, em vừa nhìn lên thấy anh thì có chút ngại ngùng, chàng trai thấy em thì đi xuống đến gần em

" anh..

Anh Doãn Kì phải hông?

"

"Em còn nhớ tên anh hả, mà có vẻ em thích hoa quá nhỉ anh hái ít hoa cho em nhe"

"D..

Dạ thôi anh đừng hái đang đẹp,hái uổng lắm em chỉ ngắm thôi không có chi đâu"

"Nói dối mà không chớp mắt, em có chắc là chỉ ngắm hong"

"Thì..

Thì em cũng có cầm lên nhưng thôi anh đừng hái uổng lắm"

"Để anh hái cho nhà anh nhiều lắm em đừng lo"

"Dạ..

Em cảm ơn..

Mà nhà anh ở đây hả"

"Ừm nhà anh ở đây, vậy em ở đâu tên gì dị"

"Em tên y/n đi qua cầu này là tới nhà em rồi "

" cũng gần ha , bữa nào qua đây anh cho thêm mấy đóa hoa nữa "

Anh vừa hái vừa cười nói chuyện với em , hái xong anh đưa mắt lên nhìn em trìu mến rồi đưa đóa hoa cho em, một cái cười nhẹ rồi nói

"Em cứ cần dìa đi nhà anh nhiều lắm hôm sau lại anh cho thêm mấy bó"

" thôi, phiền anh lắm với lại hoa đang đẹp anh đừng hái nữa em được anh tặng nhiêu đây thôi là đủ rồi "

"Cái con bé này khiêm tốn quá rồi đó, anh cho em anh còn vui chứ nhà anh nhiều quá tưới hỏng nổi"

"Hì hì, anh giỡn hoài, à mà thôi em đi dìa ngen để thôi má em la nữa trễ rồi, em cảm ơn anh nhe, chào anh em dìa"

"Ừm em dìa đi chào em"

Anh với em cười với nhau rồi đi về, khi về đến nhà em hớn hở chạy vào phòng lấy bình hoa rồi chưng hoa , để trong góc đẹp nhất trong phòng, cầm thang thuốc ra cho má để má uống

"Má!

"

"Gì bây?

"

" thuốc nè, con thấy hổm rài má ho hoài à uống dô đi cho đỡ bệnh"

" nay trời sập hay gì mà nhỏ này ngộ ta "

" má này, nghĩ xấu cho con hoài "

"Tao giỡn á cảm ơn bây nghen, mà bây xuống ăn đi mấy đứa hầu nó bưng cơm lên rồi đó"

" dạ má "

Nói rồi em đi xuống ăn cơm
 
Duyên Trời
chương2:sách khó hiểu


eâ Sau khi ăn xong em lại đi lên phòng đọc sách và học 1 ít kiến thức nhỏ, gương mặt nhỏ bé nhìn chăm chú vào sách vở vừa ghi ghi chép chép, nhưng bỗng em chợt nhận ra cái gì đó cười mĩm rồi lại phía đóa hoa được cắm trong bình mà Doãn Kì tặng, em mân mê loài hoa này tưới nước cho cây, em nhẹ ghé mũi sang bông để hít mùi thơm thoang thoảng dịu nhẹ mà loài hoa phát ra, có lẽ em đã mê à không em đã nghiện mùi này thì đúng hơn, cái mùi thơm thoang thoảng kì lạ này nó khiến em nghiện nó mất rồi , cứ đứng mân mê những đóa hoa như thế cả buổi trời đến khi có người kêu em

"Cô chủ ơi!

Có người kiếm cô chủ nè"

"Rồi rồi, đợi em một tí"

Em nghi ngờ thầm nghĩ "quái lạ mình làm gì có bạn mà ai đến kiếm mình?

"

Vì do em có tài, có sắc nên không ai chơi với em vì ganh tị có khi còn ghét em nữa nên có người muốn gặp là chuyện không thể nào, thôi kệ , em đi ra ngoài xem ai muốn kiếm mình , em vừa đi ra thì bất ngờ vì đó không ai khác Ngoài Doãn Kì người mà em được mẹ kể rằng là người khó gần nhất vì trầm tính và ít nói chuyện, em chạy ra ngoài xem có việc gì mà Doãn Kì đến kiếm em như vậy

"Chào anh, mời anh vào nhà uống tí chè"

"Ừm"*cười mỉm*

" hôm nay có chuyện gì mà anh kiếm em sớm vậy"

" à không có gì đâu anh qua đây là muốn cho em ít hoa ấy mà "

"Mèn đét ơi, em đã nói là đừng hái nữa mà, anh hái là nó không đẹp nữa đâu uổng lắm "

"Xì, nhà anh còn đầy hàng trăm cây kia kìa cho em một tí về thì đã có sao "

Đang nói chủan như thế thì cha em bước ra bất ngờ vì cậu ba nhà họ Mẫn qua nhà mình

"Ủa cậu Doãn Kì hôm nay cậu tới nhà tôi có chuyện chi vậy?

"

" à không con chỉ đem hoa đến cho y/n thôi tại nhóc này hay đi ngang nhà con mà mê hoa ở nhà con lắm nên con đem lên thêm cho 1 bó"

Y/n ngại giấu mặt nhưng bị cha lôi ra nói

" cái con nhỏ này hoa nhà người ta mà mê vậy làm cho cậu ba qua đưa hoa luôn kìa "

Em phũng phịu bĩu môi nói lí nhí trong miệng

"Cha này con đã kêu đừng mang qua rồi mà tại cậu Doãn kì cứ đem qua chứ bộ"

Cha em lắc đầu ngao ngán rồi quay sang nói với Doãn Kì

"Thôi thì cất công sang đây cậu ở đây ăn tí bánh ngồi chơi ở đây rồi dìa nghen"

"Dạ"*cười nhẹ *

Cậu nhìn em, em nhìn cậu, em cũng ngao ngán mà ngồi chơi với cậu, thấy em như vậy cậu hỏi

" ủa mà hoa cậu đưa em, em để đâu rồi sao cậu hỏng thấy"

"E..

Em để trong phòng á, cậu coi hong?!

"

Nói rồi em dắt cầu vào phòng xem hoa mà cậu cho em, thấy những bông hoa tươi tắn hơn buổi sáng cậu mới tặc lưỡi nói

" em chăm giỏi vậy hoa tươi hơn rồi kìa "

"E-em chăm cũng không giỏi lắm đâu em thấy bình thường mà "

Cậu soi hoa rồi lại chú ý đến cái bàn để đầy sách từ trên bàn đến kệ cậu mới bất ngờ tiến tới cầm những quyển sách khó hiểu lên

"Chà em cũng xem những quyển sách khó hiểu này à?

"

"Xí, sách này hỏng khó hiểu , khó hiểu là do tùy người thôi "

"Vậy là mốt anh phải nhờ em dạy rồi"

Em cười rồi chưng hoa vào bình Doãn Kì Thì ngồi vào bàn nghiên cứu thứ sách khó hiểu này

*minh họa*

Em thấy anh chăm chú như vậy thì đi từ đằng sau ra hù anh

"HÙ"

"Ai daa hết hồn "

"Hiểu hong mà đọc dữ vậy"

" hiểu chút chút"

" cậu hiểu gì nói em nghe coi"

"À..

Ờm thôi cậu có việc rồi cầu dìa nhen"

"Ủaa cậu???

"

Anh chạy mất tiêu để em ở lại một mình với đống sách mà anh kêu khó hiểu em nhìn đống sách rồi thở dài mà cất vào
 
Duyên Trời
chương 3: giấc mơ về nhau


Dọn xong em lại đi ra bờ kè ngồi chơi vì giấc đấy cũng là giờ chiều nên rất mát, em ngồi đu đưa bên bờ hái nhưng cây hoa dại mà đơm thành vòng đội lên đầu, thấy hài lòng vì cái vòng thì em ngồi ngân nga khúc nhạc

"Ai biết mẹ buồn vui

khi mẹ kêu cầu tới gần

Biểu cậu ngồi

Mẹ nhổ tóc sâu

Hai chị em tóc bạc như nhau

Đôi mắt cậu buồn hiu

Phiêu lưu

Rộng chơi những ngày đầu chừa

Ba vá miếng dừa đường mòn

Xưa , Dãi nắng dầm mưa..

"

Em ngồi đung đưa theo lời nhạc đôi mắt theo khúc nhạc mà buồn thăm thẳm nhìn cứ như ai chọc em buồn, đôi mắt híp lại nhìn thật xa thì đột nhiên cô em út nhà Mẫn đi ngang thấy có vẻ buồn thì lại chọc ghẹo

"Chà, nay chị y/n có tâm trạng hay gì mà buồn vậy đa, còn hát nữa chứ, sao ai chọc chị hả"

"Con bé này!

Chị..

Đang thư giãn thôi mà"

"Cho em ngồi chơi với"

Em gật đầu rồi vỗ vỗ xuống đất nhằm kêu Thư Kì ngồi xuống bên cạnh em, cả hai trò chuyện cả buổi trời thì em nhắc đến Doãn Kì

"Nè Thư Kì , anh ba của em nay hết trầm tánh rồi hả"

Nghe em nói Thư Kì mới bày ra vẻ mặt bất ngờ rồi nói

"Đâu có mấy nay ảnh còn lầm lầm lì lì mà"

"À..

Sao kì dị ta"

Thấy em hỏi đến Doãn kì thì Thư Kì mới hỏi

"Ủa mà Doãn Kì ổng có gì hỏng bình thường hả chị"

" ờ..

Từ lúc chị qua vườn hoa của ảnh rồi mê mấy cây bông đó bị ảnh thấy thế là ảnh cầm mấy bó qua nhà chị rồi đòi đọc sách của chị nữa, mà chắc ảnh hỏng hỉu cho nên để đó rồi chuồn về làm chị dọn mệt gần chết"

Thư kì giọng hớn hở cười tươi vì anh ba của mình chơi đánh bài chuồn để em phải dọn nhưng Thư Kì khựng lại rồi hỏi

"Ủa, mà ổng đem qua cho chị là hoa nào"

"Ai biết đâu mấy cây bông sau nhà em á"

" trời trời ông này ổng bị gì dị trời"

"Ủa mà..

Có dụ gì hả"

"Mấy cây bông đó ổng chăm dữ lắm đến em vs má của em xin còn hỏng được"

Em ngồi ngẩn ra nghĩ rồi cau mày, Thư Kì thấy em suy nghĩ nhiều thì sợ em overthinking nên nói đỡ

"À chắc hỏng sao đâu chắc ổng muốn tạo thiện cảm á"

"À..

Chị hiểu rồi"

Em ngồi tám chuyện đến chập choạng tối mới ra về

"Thôi chị dìa nhen tối rồi"

"Dạ , dị thôi em cũng dìa có gì mai gặp nhen"

" ừm, dìa ngủ ngon nhen"

" chị cũng vậy nhaa"

Về đến nhà thấy cha với mẹ em ngồi trong nhà đợi em từ đời nào , em nhìn thấy vậy mới bẽn lẽn đi vào thì cha em mới lên tiếng

"Nè y/n bây đi đâu mà giờ mới dìa?

"

"Hì hì, con..

Con đi chơi với em Thư Kì..

"

"Chời ơi đi mà hỏng biết giờ giấc gì hết, thôi bây vô tắm rửa đi ngủ đi khuya rồi"

"Dạ..

"

Nói rồi em đi về phòng tắm rồi lên giường ngủ, nhưng hôm nay em lại mơ thêm Một giấc mơ về chàng trai đó nữa, em chợt nhận ra đó là Doãn Kì, có phần bất ngờ

*minh họa*

" y/n à đi chơi với anh đi, anh muốn nghe em hát nữa, đi màa"

"D-Doãn Kì?!

Là anh sao?

"

" em nói gì ngộ vậy, anh là Doãn Kì mà, nhưng mà thôi em hát anh nghe đii"

Em chợt tỉnh dậy sau cơn mơ, không tin đó là Doãn Kì
 
Duyên Trời
chương 4


Bên này Doãn Kì cũng mơ về em

*minh họa*

"Ha ha ha..

Doãn Kì em thích hoa này chúng đẹp quá thực sự rất đẹp, hahaha"

Trong giấc mơ của anh em luôn hồn nhiên cùng nụ cười trong trẽo nắm tay anh đi trên một khu vườn hoa to gấp trăm lần vườn của anh dường như xung quanh chỉ toàn là hoa

"Y/n..

Là em sao"

"Hửm.., em là y/n mà anh có sao hong?

Hay là nắng quá anh bị say rồi"

"À, không..

Không có gì"

Trong giấc mơ của anh em thì như nàng tiên đôi mắt long lanh, nhưng anh cũng bật dậy sau cơn mơ giống em, đưa tay lên mắt dụi nhẹ rồi lắc đầu

"Mình bị sao thế này?

"

Và bên em cũng thế bật dậy rồi thầm nghĩ mình có bị sao không , thế là hai người thức đến sáng vì không ngủ được, thức dậy với quần thâm trên mắt em đi ra một cách ngơ ngẩn, má em thấy thế thì hỏi

" nè y/n..bây ơ..

Có bị sao hong mà nhìn thiếu sức dữ dậy?

"

"Hỏng có gì đâu má, con bị mất ngủ thôi "

"Hời ơi, thôi thôi bây vô ngủ tiếp đi mới có 6 giờ sáng à"

Em đáp lại bà là một nụ cười rồi nói

" thôi má con hỏng buồn ngủ đâu, chắc xíu nữa nó hết à"

Nghe em nói bà chỉ biết lắc đầu rồi ngồi xuống ghế gỗ đắt tiền mà đọc báo, em thấy bà vậy thì đi vscn rồi xách nón lá đi, bà thấy em đi rồi lại nói

" trời trời giờ này bây đi đâu mà khơi khơi vậy"

"Con đi tập thể dục dạo thôi má"

Nói rồi em đi thật nhanh để bà không còn hỏi em nữa, nhưng em lại va vào vườn hoa của anh mà đứng lại chơi một tí, miệng em cũng ngân nga những câu hát , giọng em thánh thót vang cả vườn, (khung cảnh giống hình minh họa lúc nãy), anh cũng từ đâu bước ra thấy khung cảnh thật quen, anh chỉ biết đứng nhìn em, nhìn theo bóng em đang ngồi chơi bên vườn hoa của mình, miệng không ngừng hát, anh say mê theo câu hát của em mà đến gần, khi em nhận ra sự hiện diện của anh thì ngừng hát

"À..

Ơ..

Ủa anh..

Anh đi đâu vậy"

"À...

Thấy em đứng trước vườn hoa của anh thôi ấy mà"

"E-em xin lỗi ạ làm phiền anh quá"

"Có gì đâu mà phải xin lỗi đến anh còn mê mà huống chi là em"

"Dạ..

À, thôi em đi chợ cái "

"Ủa chứ người hầu nhà em không đi à?

"

"Em mua ít đồ lặt vặt thôi, em tự đi cũng được.."

"À..

Vậy thôi em đi đi"

"Dạ"

Nói xong em bẽn lẽn đi ra chợ, anh nhìn bóng lưng em mãi đến khi xa hút đi, rồi cười nhẹ rồi lắc đầu tay chắp lại đi vào nhà, bên này em đi ra chợ mua ít đồ ăn vặt mà em yêu thích rồi về, khi về đến nhà em chạy vào phòng rồi để thức ăn lên bàn rồi lại chăm nước cho cây hoa mà Doãn Kì cho, cái mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ tỏa lên ở những cây hoa màu trắng mềm mại em hít một ít hương hoa rồi lại ngồi vào bàn cầm sách lên mà đọc , mái tóc dưới ánh nắng hất lên từ ngoài cửa sổ ngả vàng đôi mắt em cũng thế, chiếc mũi cao, thon và bờ môi mềm mại nhếch nhẹ khóe môi lên, nhìn em không khác gì thiên thần, em vừa ăn vừa đọc chăm chú, cũng đã đến giờ trưa người hầu lên phòng gọi em

"Cô chủ ơi, xuống ăn cơm đi cô chủ đã đến giờ trưa rồi ạ"

"Vâng đợi em xíu"

Em bước ra khỏi căn phòng đi xuống dưới bàn ăn ngồi xuống đối diện cha và mẹ rồi ăn cơm, trong giờ cơm cha en có hỏi

"Nè y/n mấy nay mày có chuyện gì với cậu ba Doãn Kì không mà tự dưng vừa quen là đem hết bông cho mày vậy?

Mà là hoa hiếm nữa chứ"

"Dạ hỏng có chuyện gì hết cậu ba tự dưng đem qua á, mà..

Hoa đó là hoa hiếm thật hả cha"

"Ừm"

Nghe ba nói xong em có chút bất ngờ nhưng cũng không để ý lắm, ăn xong thì em đi vào phòng ngủ một giấc
 
Back
Top Bottom