Cập nhật mới

Khác Duyên Phận Tình Ái

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
359770921-256-k436427.jpg

Duyên Phận Tình Ái
Tác giả: ChuNguynMinh736
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô ba Mai Ánh Kim nổi tiếng là xinh đẹp, sắc sảo, mặn mà nhưng tính cách thì khỏi nói, khó ưa nóng nảy.

Ngược lại với cô thì cậu hai Lê Công Trường lại đẹp trai, tốt bụng, nhưng cậu lại ít nói.

Hai con người với hai tính cách khác nhau, không hiểu sao lại đến với nhau khiến cho mọi người ai nấy cũng hoang mang.

Chuyện tình của cô ba Kim và cậu hai Trường sẽ đi đến đâu?



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Duyên Phận Tình Ái
Chương 1


Mới sáng sớm tinh mơ trong phủ phú ông Mai Tuần đã vang lên tiếng khóc long trời lở đất.

Người dân ai nấy cũng bu vào trước cổng xem.

Trước sân là một cô gái áo quần lấm lem bùn đất, mặt thì bầm tím cả đang quỳ xuống dập đầu, khóc lóc nức nở nói:

-Tôi xin lỗi..tôi xin lỗi cô ba!

Cô tha lỗi cho tôi, tôi lỡ miệng.

Bịch bịch bịch!

Tiếng guốc gỗ va chạm trên sàn.

Từ trong phủ, một cô gái mang chiếc áo bà ba đỏ, quần lụa mượt mà màu đen và cầm trên tay một cái quạt gấp màu đỏ bằng gỗ.

Cô từ từ đi đến trước thềm nhà nhìn xuống người phụ nữ, đôi môi được tô đỏ kĩ càng nhẹ nhàng nhếch lên rồi ôn tồn nói:

- Cô Hồng..sao cô tàn quá vậy đa!

Nói xong cô liền lắc đầu rồi tặc lưỡi.

Người phụ nữ tên Hồng nghe tiếng cô liền ngẩng đầu rồi nức nở nói:

- Cô tha cho tôi!

Tôi thề..lần sau tôi không dám tái phạm nữa!

- Thôi được rồi!

Tôi cũng dễ tánh nên không trách cô.

Nói rồi cô từ từ bước xuống, đi lại chỗ cô ta cúi sát gần tai nói:

- Nếu tôi phát hiện một lần nữa.. thì cô hiểu rồi đó.

Cô ta mặt tái mét, vội vàng vâng dạ rồi cầm guốc chạy tông ra ngoài.

Thấy mọi người còn chưa rời đi, cô ba xoay người liếc con Mận một cái rồi đi thẳng vào nhà.

Mận thấy cô liếc thì nó lập tức chạy ra đuổi hết mọi người về không cho nhìn nữa.

—————

- Cái gì!

Kim cho người đánh cô Hồng con thầy Chính sao?

- Dạ cậu hai.

Cậu hai Nghĩa bất ngờ hỏi thằng Tù.

Cậu hai bắt đầu nói tiếp:

- Vừa ra xưởng gạo coi sổ sách một chút là ở nhà lại có chuyện.

Nói rồi cậu nhìn sang bên cạnh, bất lực hỏi:

- Trường..cậu rảnh không?

Về nhà với tôi một chuyến.

Anh đang uống trà thì bỗng khựng lại, trên khuôn mặt đẹp trai hiện lên tia khó hiểu, nói:

- Tôi qua đó để cô Kim nhà cậu dìm sông tôi hay gì?

Cậu Nghĩa nghe anh nói vậy thì bật cười, ôm bụng nói:

- Quên mất!

Cô Hồng kia đang là tình nhân của cậu.

-Tình nhân?

Anh liếc anh ta một cái rồi nói.

Nghe anh nói xong cậu Nghĩa bực bội nói:

- Không đúng sao?

Em tôi với cậu không phải hứa hẹn sẽ lấy nhau sao?

Anh không nói gì mà ra hiệu thằng Tù chuẩn bị xe rồi quay lại kéo cậu hai Nghĩa đi.

—————

Xoảng!

Tiếng ly bể.

Cô giận dữ hất hết đĩa ly trên bàn xuống đất, sau đó kéo ghế ra ngồi xuống, lớn giọng nói:

- Thằng Tù đâu rồi hả Mận!

Con Mận đang đứng ở góc nhà liền chạy đến cúi xuống nói với Kim rằng:

- Dạ thưa cô.. anh Tù không có ở phủ ạ!

Cô ba nghe xong liền tức giận đập bàn gỗ cái bốp rồi hất ghế đứng dậy, cô với tay lấy cái quạt vừa đi vừa quạt, tới ngang cửa phụ cô lạnh lùng nói:

- Nó về nhớ gọi nó xuống phòng cho cô!

Nghe chưa!

Người làm vâng dạ rồi nhanh chóng dọn dẹp mảnh vỡ.

Cô thì từ từ đi lui sau phủ, đi ngang vườn hoa nhìn vào căn chòi gỗ uống trà thì thấy một người phụ nữ đang cắm hoa, cô cười tươi đi tới.

Cạch cạch cạch!

Người phụ nữ ngẩng đầu lên nhìn người đang đi tới, thấy là cô thì bà cười nói:

-Cô ba đó à.. cô làm gì mà rầm rầm trên nhà thế kia!

Cô ngồi xuống bên cạnh bà rồi vòng tay ôm lấy bà cười tươi nói:

- Bu đừng để ý làm gì!

Con chỉ đang xử lí một số chuyện nhỏ thôi đa!

Bà kéo tay Kim rồi nhẹ nhàng vỗ lên, rồi bà lắc đầu nói:

-Ôi!

Cô ba của bu đừng có hung hăng... cô mà thế thì ai mà lấy.

- Tiểu thơ Kim Sương của con đừng lo!

Trong cái làng này ai cũng muốn cưới con hết.. trai theo còn không hết, bu nghĩ gì mà nói con không ai lấy!

Bịch bịch bịch!

- Cô quên tôi rồi sao cô ba!

Cô quay người lại nhìn về phía giọng nói phát ra, cô thấy đó là cậu hai Trường và phía sau còn có người anh trai của cô đang tức giận đi tới.

Cậu hai Nghĩa thấy cô liền xông tới, đứng trước mặt cô nói:

- Em không thể thay đổi cái tính nết nóng nảy này được sao?

Cô đang nhìn cậu Trường thì nghe anh ta nói vậy liền đập bàn đứng dậy khiến cho hoa với bình trên bàn rung mạnh, cô hét vào mặt anh ta:

- Này!

Tôi là em gái cậu đó cậu Nghĩa..cậu còn đi bênh cái cô kia sao!

- Em còn xưng hô với anh kiểu đó nữa sao!

-Sao?

Em không được nói như vậy sao?

Cậu ta cãi không lại liền vò đầu bứt tóc, một lúc sau hạ hỏa rồi nói tiếp:

-Em không quan tâm hình tượng tiểu thư của mình sao?

Ánh Kim.

Cô nhìn anh ta rồi nhẹ nhàng nói:

- Không phải, nhưng em không chịu được người khác bêu rếu em!

- Được rồi!

Anh xin lỗi..nhưng lần sau em đừng làm vậy nữa!

Cô không nói gì chỉ cười cười rồi nghiêng người sang nhìn lui sau, chỉ vào anh chàng đằng sau nói:

- Nè cậu Trường cậu đừng tưởng lớn hơn tôi vài cái xuân là muốn nói gì nói đâu nha!

Anh nhẹ cong mắt phượng nhìn thẳng vào Kim rồi nói:

-Có gì không đúng sao?

Cô nói cả làng ai cũng thích cô, nhưng tôi có thích cô đâu.

- Tôi nói gì kệ tôi!

Nói xong cô quay sang thưa bu rồi hất mặt rời đi.

Đi được một đoạn thì cô nghĩ thầm:

- Không thích tôi sao!

Được tôi sẽ cho anh biết thế nào là sức hút chết người lung đó đa!
 
Duyên Phận Tình Ái
Chương 2


Trời vừa sập tối, ngoài đường ngày càng vắng vẻ hơn.

Tiếng nói đùa của lũ con nít cũng dần nhỏ đi, nhà nhà bắt đầu châm đèn dầu.

Mấy cậu công tử thì ngồi xe sang lên huyện xem nhạc và cậu hai Trường cũng vậy.

Phải kể đến tháng trước, cậu lên huyện coi xưởng gỗ ở trển, thì vô tình gặp phải một cô gái.

Anh lỡ phải lòng cô ấy, dù khuôn mặt của cô ấy không đẹp nghiêng thành nghiêng nước nhưng vẫn đủ khiến anh xiêu lòng.

Trời vừa tối anh cũng vừa đến nơi.

Nhìn trước mắt là một căn nhà màu vàng có biển hiệu to tướng sáng đèn, ghi phòng trà An Đoàn.

Anh bước xuống xe từ từ chỉnh lại áo vest, rồi bước đi vững chắc vào trong.

Không gian bên trong ấm áp, có hương thơm nhẹ của trà hoa lài và giọng hát trong trẻo của cô thiếu nữ, nhẹ nhàng, du dương:

- "Từ lúc quen nhau chưa nói..một lời gì...Tỏ tình ta mến nhau..."

Cô gái đang hát có biệt danh là Âm Diệu, cô đang mặc trên người bộ áo dài chiết eo màu hồng phấn càng nổi bật thêm vẻ yểu điệu, thục nữ, thân hình cô tròn đầy phúc hậu, nước da trắng.

Đang phiêu theo âm nhạc thì nhìn thấy chàng công tử hằng ngày mình mong nhớ thì nụ cười trên môi của cô gái càng tươi hơn.

Cậu Trường thì khẽ cười, chọn đại một ghế ngồi xuống lắng nghe người thương ca.

Hai người cứ trao cho nhau ánh mắt chứa đầy tình yêu, còn ở một góc nào đó lặng lẽ xuất hiện thêm một ánh mắt giận dữ nhìn họ.

Góc nhỏ ở khán phòng, ở một chiếc bàn sang trọng nọ, có một cô gái ăn mặc sang trọng.

Tay cô ấy gõ nhẹ nhàng vào bàn, thấy cô ra hiệu thì phục vụ đi đến hỏi:

-Xin lỗi!

Tiểu thư cần tôi giúp gì không?

Cô gái lấy cái quạt ren màu xanh che miệng, nói:

- Cô ca sĩ đó tên là Âm Diệu đúng không?

-Chính là cô ấy!

Cô có gì muốn hỏi nữa không?

Cô gái nhẹ ngoắc tay người phục vụ trước mắt lại gần, rồi nói nhỏ gì đó vào tai, người phục vụ nghe xong thì nói gì đó rồi đi mất.

——————

Một lúc sau, phiên hát của Diệu đã xong nên cô từ từ đi về phía anh, hai người nối bước đi lui sau gian nghỉ ngơi của cô ta nói chuyện tâm tình.

Ngồi xuống đối diện nhau, anh dịu dàng nói:

-Em hát có mệt lắm không em?

Diệu nghe xong thì chỉ khẽ lắc đầu rồi nói:

- Không có chi đâu cậu hai...mà cậu lên đây...cô ba Thư không nói chi hả cậu!

- Không..tôi muốn lên gặp người thương còn phải xin phép sao?

Anh khẽ liếc mắt nhìn cô Diệu rồi nhẹ nhàng cười.

Nghe anh nói thương mình, cô ta liền ngượng ngùng nói:

-Cậu đừng nói vậy...em ngại!

Cốc cốc cốc!

Tiếng gõ cửa.

Âm Diệu nghe tiếng gõ cửa liền đứng dậy đi đến mở.

Vừa mở thì đập vào mắt là khuôn mặt mình không muốn thấy bây giờ nhất.

Không ai khác chính là cô ba Thư em gái ruột của cậu hai Trường.

Thư thấy Diệu không tính để mình vào phòng thì khẽ đẩy tay cô ả ra, rồi đỏng đảnh đi vào.

Đúng như ý!

Vào một cái liền thấy anh, cô ba họ Lê liền đi đến ngồi xuống, mở miệng ra là một tràn lời cay nghiệt:

-Hứ!

Tưởng như thế nào... ai ngờ vẫn còn cặp kè với con hát.

Nhà chúng ta đã tìm được vợ cho anh rồi, vậy mà.....chậc chậc chậc!

Cô Thư nhìn qua Âm Diệu tặc lưỡi, lắc đầu.

Cậu Trường thấy người yêu bị khinh thường thì tức giận nói:

- Em bị gì vậy?

Đây là chuyện của anh.

- Sao anh dại gái quá vậy!

Con hát tên Diệu này còn không bằng một góc cô Kim khó ưa làng mình đó!

Cô ta nghe thấy mình bị so sánh thì trong lòng tức giận không thôi nhưng vì có " mỏ vàng" ở đây nên không bộc lộ, chỉ vờ đau lòng vì lời nói của cô Thư mà nức nở chạy đi.

Anh nhìn cô gái chạy đi thì nhanh chóng đuổi theo còn không quên quay lại lườm em gái.

Anh Thư thấy anh đuổi theo thì tức hộc máu, vội kêu người ở chuẩn bị xe rồi quay sang nói với con Ổi rằng:

- Mai em có đi chợ sớm..nếu gặp con Mận người ở của cô Kim thì nhờ nó chuyển lời với cô là cô Thư nhà ông Lê muốn hẹn cô qua uống trà.

Biết chưa!

Con ổi thấy mặt cô chủ đỏ bừng vì tức giận thì không dám chậm trễ mà đáp ngay lập tức:

- Dạ cô!

Em biết rồi.

——————

Trên xe, Thư đang trầm ngâm thì bỗng cười khẩy một tiếng rồi nói thầm:

-Được!

Tôi sẽ chơi chết con hát rẻ rúng như cô...

Âm Diệu à.
 
Duyên Phận Tình Ái
Chương 3


Cộc cộc cộc!

-Cô Thư hôm nay sao muốn dùng trà với tôi vậy đa!

Thư ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt sắc sảo trước mắt, trong lòng không khỏi trầm trồ vì nhan sắc của cô.

Thư giả lả rót trà nói:

- Ôi cô Kim!

Nay cô mang bộ bà ba xanh ngọc đẹp quá...ôi cái vòng ngọc này cô mua trên huyện sao?

Cô nhìn cô ba Thư một cái rồi ngồi xuống cái ghế gỗ, cầm trà lên uống một ngụm mà không nói gì.

Cô ta thấy Kim không nói gì thì cũng cười cười rồi ngồi xuống đối diện, nói:

-Ủa?

Không phải thường ngày cô thích búi tóc cho sang với quyến "gũ" hả....sao nay buộc nửa đầu rồi!

Cô chóng cằm nhìn Thư nói:

- Do nay tôi theo phong cách nhẹ nhàng nên mới vậy đó đa!

Có vậy cũng hỏi nữa cô Thư...cô không thấy sao?

Tôi tô son hồng đó đa!

Thư gật đầu như đã hiểu, rồi nhanh chóng thẳng lưng nhìn Kim nói:

- Thấy cô bình tĩnh vậy chắc chưa biết gì đâu ha!

- Chuyện gì?

Cô cúi xuống nghịch những cánh hoa cúc trên bàn.

Thấy cô không chú ý cô Thư liền nói lớn:

- Anh cả của tôi yêu một con hát trên huyện được hơn tháng nay rồi đó!

- Kệ anh cả cô chứ!

Thư há hốc miệng nhìn cô ba Kim đang từ từ uống trà thì bỗng cô buông ly trà ra sau đó phụt thẳng vào miệng cô Thư, rồi mặt mày đỏ chót nói:

- Cái gì?

Cậu Trường có người thương sao?

Bị tấn công bất ngờ nên Thư không kịp phòng bị, húp một ít nước từ vòi của cô ba Kim liền nhanh chóng nhổ ra rồi tức giận hét lên:

- Aaaaaaa....cô bị gì vậy?

Hét xong rồi cô ba Lê hoàn hồn lại nói tiếp:

- Bây giờ cô mới phản ứng sao?

Biết rồi thì nhanh cái chân chạy lên đánh chết cái con nhỏ hám tiền kia giành anh tôi về đi cô Kim!

Kim chỉ nhìn Thư một cái rồi lắc đầu quay về phía khác, chảnh chọe nói:

- Sao tôi phải làm vậy!

Ở cái làng này thiếu đàn ông mê tôi sao... việc gì phải giành cậu hai nhà cô.

Hứ!

Nói xong thì đứng dậy không thèm chào hỏi mà đi thẳng ra ngoài xe kéo đang đợi trước cổng.

Vừa ra thì thấy bà Hiền, bà cả của phủ Lê.

Bà nhìn rất đẹp gái, phúc hậu lắm còn theo Phật pháp.

Bà Hiền thấy cô Kim thì cười, nói:

-Ôi!

Cô Kim qua đây chơi hả!

Cô thấy bà thì cúi chào lễ phép sau đó cười trìu mến nói:

- Dạ..con qua nói chuyện với cô ba.

- Nếu biết cô qua thì tôi đã kêu cậu hai khoan ra xưởng rồi đó đa!

Để lần sau cô ha!

Cô gật đầu rồi thưa với bà rằng:

- Con xin lỗi..giờ con có việc bên nhà nên con xin phép về trước!

Nói rồi cô đợi bà vào nhà rồi mới bắt đầu lên xe kéo.

Nhà cô ở đầu làng nhà anh cuối làng nên cũng không tính là xa, đến giữa làng thì hoàng hôn cũng đã xuất hiện, một màu đỏ cam bao phủ cả vùng trời.

Lúc con nít đang chơi thì thấy xe kéo cô ba đến thì cũng né sang hai bên.

Mấy thanh niên, công tử nhà giàu ở trong làng thấy xe kéo cô đang đến gần thì tay đang cầm báo cũng từ từ hạ xuống, đeo kính thì hạ kính xuống ngắm cô từ xa.

Kim thấy như vậy thì chỉ hơi rướn người qua rồi quay nhẹ đầu cười với họ một cái rồi ra lệnh kéo xe nhanh hơn.

Bóng dáng chiếc xe đã dần đi xa nhưng trong lòng mỗi người vẫn không thể quên nụ cười của cô ba gửi đến họ.

——————

Trên xe, cô tựa vào ghế vừa nhìn về phía trước rồi nhìn về người kéo xe hỏi:

- Chú có thấy tôi đẹp không?

Chú kéo xe nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô phát ra thì vội nói:

- Cô đẹp chứ ạ!

Đẹp nghiêng thùng đổ xe lung đó ạ!

- Cái gì mà nghiêng thùng đổ xe?

Biết bản thân nói lộn, ông chú liền sửa lại:

- Tôi ít học nên nói sai.

Cô đẹp như " Thuý Kiều"...

à ai đẹp là giống cô hết!

Cô mắc cười vì câu trả lời của ông ta nên khi vừa đến nơi, xuống xe cô vui vẻ hỏi:

- Mấy đồng?

- Dạ 1 đồng ạ!

- Vì ông nói đúng nên tôi thưởng thêm 3 đồng!

Ông ta liền cảm ơn rồi nhanh tay lấy, lấy rồi vẫn cảm ơn liên tục khiến cô đau hết cả đầu liền kêu ông ta đi đi.

Đêm nay trong phủ chỉ còn cô ba và bà Sương, cậu hai Nghĩa và ông Mai Tuần đã đi công tác trên xã ba hôm nữa mới về.

Chuyện hồi chiều cô nói vậy cho kiêu thôi chứ rầu thúi ruột lung đó đa!

Về nhà không dùng bữa với bà Sương mà vào gian nhà sau luôn.

Ngồi trước bàn trang điểm Kim chóng cằm nhìn vào gương, soi đủ chỗ rồi buồn bã nói:

- Mình đẹp vậy mà anh ta không thương sao?

Rồi lại tự nhủ:

- Không sao!

Chắc ảnh mù rồi... chứ hồi chiều cười một cái mà mấy cha kia đổ đứ đừ rồi mà.. sức hút đâu có giảm đâu đa!

Ha ha ha!

Rồi cô lại nhìn ra cửa sổ, lại chìm vào suy tư.

—————

- Hắt xì.. hắt xì!

Cậu Trường đang đọc sách ở bàn gỗ trong phòng thì bị hắt xì liên tục, anh nghĩ đi nghĩ lại rồi lại thôi.

Đang nghĩ thì bỗng nhớ về khuôn mặt khó ở của cô Kim.

Giật mình vì không hiểu bản thân tại sao lại nghĩ về cô, anh vội gấp sách lại tự nhủ rằng:

- Người mình yêu là Hương và mình ghét cô ba khó ưa nhà ông Mai!
 
Back
Top Bottom