Cập nhật mới

Khác Duyên Nợ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
237192898-256-k392642.jpg

Duyên Nợ
Tác giả: TruyenCungDau2020
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Con người ta... gặp nhau nhờ duyên, yêu nhau bởi nợ và chia ly do phận".

Sau một lần cãi nhau với bạn trai, cô nhân viên văn phòng Linh Lan gặp tai nạn và xuyên không về Triều Nguyễn, năm Tự Đức thứ 13, và trở thành một trong những phi tần của Ngài.

Mang thân phận Nhị Giai Cung Phi, Linh Lan không những ngày ngày phải đối phó với những thế lực khác nhau trong hậu cung, mà còn phải dè chừng cả chính những người chị em thân thiết lẫn các cung nhân trung thành của mình.

Liệu một cô gái ngây thơ của thời hiện đại có thể sống sót trong môi trường khốc liệt như thế?

Và chuyện gì sẽ xảy ra khi cô nhận ra rằng Tự Đức không phải là người đàn ông duy nhất muốn có được trái tim của cô?



xuyênkhông​
 
Duyên Nợ
Tai Nạn Bất Ngờ


"Từ hôm nay tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!"

Linh Lan đau khổ chạy trong màn mưa, mặc cho hắn đuổi theo từ phía sau.

"Linh Lan!

Em đứng lại nghe anh giải thích đã!"

Còn gì để giải thích nữa chứ?

Có chết cô cũng không thể ngờ được rằng người đàn ông mà cô yêu nhất lại lên giường với chính người bạn thân từ nhỏ của cô.

Suốt đời suốt kiếp này cô không bao giờ có thể tha thứ cho bọn họ.

Nguyễn Linh Lan từ lúc sinh ra chưa từng phải chịu đau khổ.

Cha mẹ của cô không giàu có nhưng chưa từng để chị em cô phải sống thiếu thốn một ngày nào, họ bảo vệ chăm sóc chị em cô từng li từng tí, và vì là em út nên cô nhận được sự bảo bọc nhiều nhất.

Vì sự bảo bọc đó mà cô ngây ngô khờ khạo bước vào đời.

Trái tim rung động trước người đàn ông đó cũng bởi vì hắn có nhiều điểm giống cha của cô.

Cái cách mà hắn chăm sóc bảo vệ cô, lo lắng cho cô làm cô lầm tưởng rằng bản thân thực sự đã tìm được người có thể cùng mình đi hết quãng đường còn lại.

Nhưng cô nào biết hắn từ lâu đã để mắt tới người bạn thân mà cô xem như chị em ruột.

Cái ngày mà cô muốn tạo cho hắn sự bất ngờ cũng là ngày cô bắt quả tang bọn họ quấn quýt với nhau trong chính căn nhà mà cô và hắn mua để xây dựng tổ ấm.

Cô thực sự hy vọng rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng, rằng cô sẽ thức dậy và hắn sẽ ở đó, một lòng một dạ yêu thương cô.

Cô tiếp tục chạy trên con đường vắng thì bỗng từ đâu xuất hiện một chiếc xe đang lao nhanh tới.

Cô chưa kịp phản kháng thì chiếc xe tông mạnh vào người, làm cô ngã nhào ra phía sau.

Đầu cô đau điếng, mắt thì mờ dần đi.

Thứ cuối cùng cô cảm nhận được chính là nước mắt của hắn.

...

"Bà tỉnh rồi sao?

Ôi thật là tốt quá!"

Linh Lan khẽ mở mắt thì thấy mình đang nằm trong một căn phòng lớn có kiến trúc cổ xưa, càng bất ngờ hơn khi người đứng trước mặt cô cũng không phải là bác sĩ hay y tá.

Đó là một cô gái trạc tuổi của cô, dung mạo ưa nhìn, cô ta mặc một chiếc áo dài màu Hồng và khăn vành cùng màu, tay của cô ta có phần chai sạn, nhưng điều làm Hạnh Nhi ấn tượng nhất chính là đôi mắt đượm buồn của cô ta.

"Cô là ai?

Đây là đâu?"

Linh Lan hỏi trong vô thức.

Cô tiếp tục đảo mắt nhìn quanh thì càng hoang mang hơn vì khung cảnh xung quanh chắc chắn không phải là của năm 2020.

"Ơ kìa, bà không nhớ con là ai sao?

Con là Thị Sen đây mà".

"Thị Sen?"

"Dạ phải.

Bà không nhớ gì sao?"

"Tôi..."

Chưa kịp dứt lời thì một người đàn ông đứng tuổi, ăn mặc kỳ lạ bỗng bước vào.

Ông đưa mắt nhìn cô rồi lặng yêu cầu Thị Sen theo ông ra ngoài.

Còn lại một mình Linh Lan trong căn phòng lớn.

Cô khẽ bước xuống giường thì chao đảo, đầu cô đau như búa bổ.

Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra?

Tại sao cô lại có mặt tại một nơi như thế này?

Thị Sen và người đàn ông đó là ai?

Những câu hỏi cứ xuất hiện dồn dập trong đầu của cô cho đến khi Thị Sen quay lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

"Bẩm bà, có bà Nhất Giai Thiện Phi Đến thăm".
 
Duyên Nợ
Thuận Theo Tự Nhiên


Khi Linh Lan vẫn chưa xác định được Nhất Giai Thiện Phi là ai thì một người phụ nữ bỗng xuất hiện trước cửa phòng.

Chị ta diện một bộ áo dài gấm màu đỏ, tóc được bới lên cao.

Miệng chị ta cười rất đôn hậu, nhưng ánh mắt lại nói lên một câu chuyện khác.

"Linh Lan, em tỉnh rồi sao?

Ôi chị vui quá"

Linh Lan thoáng rùng mình vị giọng nói

của chị ta.

Mặc dù ra vẻ vui mừng nhưng cô sớm nhận thấy rằng mối quan hệ của cô và chị ta không được tốt đẹp cho mấy.

Chị Ta đến ngồi bên mép giường của cô.

Mắt thì liếc sang Thị Sen.

"Thị Sen!

Lần này cũng tại ngươi mà con bé mới ra nông nổi này!

Nếu ngươi trông chừng cho cẩn thận thì nó không phải nằm mê man suốt mấy ngày trời như vậy!"

"Dạ thưa bà, con biết lỗi của con rồi.

Việc Cung Phi ngã cây là một chuyện ngoài ý muốn, con cũng không thể lường trước được".

'Ngã Cây?' Linh Lan thoáng giật mình.

Không phải cô bị một chiếc xe hơi tông trúng hay sao?

Tại sao bây giờ lại thành ngã cây?

Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

"Chị ơi cho em hỏi.

Em nằm như vậy trong bao lâu rồi ạ?"

Cô đánh liều hỏi người phụ nữ đó.

"Được gần hai tuần rồi.

Từ ngày em hôn mê bất tỉnh, Bệ Hạ lo cho em lắm.

Người ngày đêm cầu nguyện cho em tai qua nạn khỏi."

Linh Lan khẽ gật đầu.

Tim cô đập mạnh.

Vậy ra cô đang ở trong hoàng cung sao?

Thật là hoang đường!

Chẳng lẽ cô xuyên không à?

Sao có thể được chứ?

Trước giờ những chuyện như vậy chỉ có thể xuất hiện trong phim thôi mà!

Có lẽ vì nhận thấy được sự bối rối của Linh Lan nên Thị Sen đã vội tiếp lời.

"Dạ thưa Thiện Phi, Cung Phi vừa mới hồi tỉnh, ngọc thể còn bất an, cần được tịnh dưỡng thêm".

Thiện Phi như hiểu được ý đuổi khéo của Thị Sen nên gật đầu rồi cáo lui.

Trước khi rời khỏi, chị ta cũng không quên liếc xéo Thị Sen rồi nhếch môi cười.

"Thật là quá đáng!

Bà ta biết Tự Đức Đế từ lâu đã không ghé thăm nơi này, làm sao biết được chuyện Cung Phi ngã cây cơ chứ?"

Thị Sen buông lời trách móc.

Linh Lan không để ý tới lời nói của Thị Sen mà chỉ cố nhắm mắt lại thật chặt.

Cô muốn đây chỉ là một giấc mơ, cô muốn thức dậy và thấy mình đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh cô là tên khốn đó, và cô muốn thấy những giọt nước mắt ân hận của hắn.

Nhưng cô không tài nào ngủ được.

Đầu cô đau điếng như lúc bị chiếc xe đó tông trúng cô, tim cô thì vẫn đang đập liên hồi.

Bất chợt một suy nghĩ loé lên trong đầu cô: Hay cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên?

Nếu đây là giấc mơ thì sớm muộn gì cô cũng thức dậy.

Còn nếu đây là sự thật thì cô cũng không thể nào cứ nằm trên giường suốt như vậy được.

Với suy nghĩ đó trong đầu, cô rời khỏi giường và bước ra ngoài , nơi Thị Sen đang quét dọn.

"Ơ kìa Cung Phi, bà chỉ mới vừa khỏe lại đôi chút, bà ra đây con sợ trời trở gió làm bà bệnh nặng thêm".

"Thị Sen.

Ta muốn hỏi con đôi chuyện" Linh Lan ngập ngừng, cô cảm thấy không thoải mái khi gọi một người trạc tuổi mình bằng con.

"Dạ bà muốn hỏi con gì ạ?"

"Thật ra ta không nhớ được chuyện gì cả.

Ta không nhớ ra ta là ai.

Ta không nhớ gì cả!

Con giúp ta nhớ lại có được không?"

Thị Sen nghe vậy thì hốt hoảng.

Nước mắt tuôn rơi từ lúc nào không hay.

"Để con đi mời thái y đến".

Nhưng Linh Lan giữ tay cô ta lại.

"Ta xin con.

Đây là bí mật giữa hai chúng ta có được không?

Ta không muốn chuyện này đến tai những người khác.

Hứa với ta, giữ kín chuyện này."

Ánh mắt sắc lẹm của Linh Lan làm Thị Sen xiêu lòng.

Cô lau nhanh giọt nước mắt rồi nắm lấy tay của Linh Lan, nhẹ nhàng gật đầu.

Linh Lan mỉm cười.

Thật ra cô cũng chẳng thông minh gì, chỉ là cô đã xem đi xem lại bộ phim Bộ Bộ Kinh Tâm quá nhiều lần, nên cô trong thoáng chốc đã nhớ đến nữ chính Nhược Hy.

Cô không xinh đẹp thông minh như Nhược Hy, và chắc chắn cũng sẽ không vướng phải mớ rắc rối tình ái như cô ta, nhưng ít ra cô có thể vận dụng những tình tiết trong phim để cố gắng sống sót cho đến khi có thể quay trở lại cuộc bình thường.

Và thế là buổi chiều hôm đó, Nguyễn Linh Lan đã được nghe kể lại về cuộc đời của Nhị Giai Cung Phi Lê Linh Lan.
 
Duyên Nợ
Hồng Nhan Đa Truân


Linh Lan thẩn thờ ngồi trước gương, cô khẽ vuốt nhẹ mái tóc đen dài óng ả.

"Nguyễn Linh Lan này có gì giống với Lê Linh Lan đâu chứ?"

...

Nhị Giai Cung Phi Lê Linh Lan là con gái út của một gia đình quyền quý tại Phú Xuân.

Nàng có sắc đẹp trong trẻo, thuần khiết, lại thông minh sắc sảo, nên từ nhỏ đã được các quý tử trong vùng đem lòng ái mộ.

Nhưng với cha mẹ nàng, những vị quý tử đó không sao sánh bằng Tự Đức Đế, nên cho dù có bao nhiêu lời dạm hỏi họ vẫn khăng khăng chối từ.

Đúng năm Linh Lan 16 tuổi, nàng chính thức nhập cung.

Thị Sen vẫn còn nhớ rất rõ.

Năm đó Hoàng Đế tuyển chọn rất nhiều tiểu thư con nhà quyền quý vào cung, nhưng trong số đó, Lê tiểu thư lại là người đặc biệt nhất.

Nét mặt của nàng phảng phất một nổi buồn thầm lặng, môi nàng rất hiếm khi nở nụ cười.

Thị Sen ban đầu cảm thấy nàng có vẻ khó gần, nhưng dần dần cả hai trở nên thân thiết, thậm chí xem nhau như chị em ruột thịt.

Mãi đến sau này Thị Sen mới biết được câu chuyện buồn phía sau nhan sắc tuyệt mỹ đó.

Thật ra Linh Lan chưa từng muốn nhập cung.

Nàng chưa bao giờ muốn trở thành phi tần của Tự Đức Đế.

Từ lâu nàng đã đem lòng yêu Minh Đạo, một gia đinh làm việc cho gia đình của nàng.

Nàng biết rất rõ mối quan hệ này sẽ không bao giờ có kết cục tốt đẹp, vì từ địa vị đến tuổi tác của cả hai đều có một khoảng cách rất lớn.

Nàng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, là con nhà quyền quý, còn anh chỉ là một gia đinh tuổi gần 30, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, không được ăn học đến nơi đến chốn, nên tính tình có phần cục mịch.

Nhưng không hiểu vì lý do gì mà ngay từ lần đầu gặp mặt, cả hai lại đem lòng cảm mến nhau.

Nàng yêu anh bỏ qua mọi rào cản, và nàng tin là anh cũng yêu nàng rất nhiều.

Nhưng khi chưa kịp bày tỏ tình cảm, nàng đã bị cha mẹ bắt nhập cung, còn Minh Đạo thì bị cha nàng ép bỏ đi biệt xứ.

Từ khi vào cung, Đạo sống chết ra sao nàng cũng chẳng biết.

Nàng ngày đêm mong ngóng tin anh, nhưng người đi mãi chẳng quay về.

Từ đó, Lê Linh Lan như sống không bằng chết.

Nàng cự tuyệt hoàng đế, không màng đến chuyện tranh sủng.

Nhưng Tự Đức chưa bao giờ từ bỏ.

Người liên tục thăng Linh Lan lên Tam Giai Thuận Tần, rồi Nhị Giai Cung Phi, ngày đêm quan tâm nàng, khiến nàng đôi chút xiêu lòng.

Linh Lan từng nghĩ rằng, có lẽ đã đến lúc buông bỏ mối tình chớm nở với Minh Đạo, và chấp nhận làm tròn bổn phận của một người vợ.

Nhưng bắt đầu từ mùa Xuân năm nay, Tự Đức lại có phần lạnh nhạt với nàng.

Nàng không biết liệu nàng đã làm gì sai, nhưng việc người thôi ghé thăm nơi ở của nàng tại viện Đoan Huy khiến nàng có chút hụt hẫng.

Thị Sen cũng vì thế mà buồn lây.

Cô muốn được thấy Linh Lan vui vẻ và hạnh phúc, cô muốn người chị em tốt của mình phải luôn luôn mỉm cười.

Vì điều đó mà Thị Sen đã âm thầm điều tra, và cô phát hiện ra rằng Tự Đức Đế không đến viện Đoan Huy là vì lời nói xằng bậy của bà Thiện Phi Nguyễn Phương Cẩm.

Phương Cẩm nhập cung từ lúc Tự Đức còn là Phúc Tuy Công Nguyễn Phúc Hồng Nhậm.

Mặc dù xinh đẹp nhưng nàng ta chưa từng được Đức Lang Quân của mình yêu thương.

Có lẽ người chỉ thành thân với nàng ta vì bị ép buộc phải có con nối dõi, vì khi nàng không thể có thai, người cũng không còn ngọt nhạt như trước nữa.

Sự xuất hiện của Linh Lan khiến nàng ghen tức.

Cũng là thân phận tiểu thư như nhau, cớ sao Lê tiểu thư thì được Hoàng Đế yêu thương chiều chuộng, còn nàng thì chịu sự ghẻ lạnh từ người đàn ông mà nàng thương yêu hơn cả bản thân mình?

Nàng không cam tâm!

Linh Lan lúc nào cũng hờ hững với Hoàng Đế, nhưng không bao giờ người chịu nhìn ra điều đó!

Mùa Xuân năm Tự Đức thứ 13 cũng là lúc giọt nước tràn ly.

Phương Cẩm đã tạo ra một lời nói dối không thể nào nhẫn tâm hơn với mục đích loại bỏ Linh Lan.

Nàng nói với Tự Đức rằng Linh Lan đã âm thầm liên lạc với một số người ở ngoài cung để tìm kiếm Minh Đạo, với mức đích bỏ trốn với anh ta.

Nàng vung tiền thuê người viết thư gửi vào cung để và vô tình cho Tự Đức đọc được để làm Hoàng Đế tin rằng Minh Đạo đã đang cố gắng đưa Linh Lan đi trốn.

Chỉ với vài thủ thuật nhỏ như thế, nàng đã khiến Tự Đức mất niềm tin vào Cung Phi yêu dấu của người.

Nhưng cái nàng chưa đạt được chính là đưa nàng ta vào lãnh cung, chịu sự cô đơn đến cuối đời.

...

Chuyện của Cung Phi, Thị Sen chỉ biết bấy nhiêu.

Kể từ ngày tin đồn đó xuất hiện, Hoàng Đế cũng ít ghé thăm hơn, và sau đó thì hoàn toàn không còn đếm xỉa gì đến Linh Lan.

Thị Sen chỉ hy vọng người biết được sự thật rằng bà Cung Phi chịu nhiều oan ức, chuyện nàng ngã cây cũng là cố ý vì muốn ngài đến thăm.

Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng của nàng, cô muốn làm gì đó cho nàng.

Nhưng bây giờ người ở trước mặt cô không còn là nàng nữa.

Lê tiểu thư thật đang ở đâu?

Liệu nàng có còn bình an hay không?

Nhưng có lẽ, nàng rời khỏi đây cũng là một chuyện tốt.

Ít ra nàng không cần phải chịu đựng sự ghẻ lạnh và cô đơn nơi tử cấm thành này nữa.

"Con hy vọng là ở một nơi nào đó, bà sẽ được hạnh phúc".

Thị Sen thì thầm.

Nguyễn Linh Lan cười nhạt.

Lê tiểu thư có thể đã được giải thoát.

Nhưng còn cô thì sao?

Mặc dù cô cũng chẳng muốn đối diện với tên khốn đó, nhưng đây không phải là nơi cô thuộc về.

Cô cũng cần được giải thoát để quay về cuộc sống bình thường.
 
Duyên Nợ
Chị Em Tốt


"Bao lâu rồi chàng chưa đến thăm em?"

Câu nói đó cứ luẩn quẩn trong đầu của Linh Lan.

Cô không hiểu vì sao mình lại lưu luyến nhớ thương một người mà cô chưa từng gặp mặt.

Phải chăng, ký ức của Lê tiểu thư vẫn còn tồn tại trong thân xác này?

"Bẩm bà, bà Thuần Phi đến rồi ạ" Tiếng Thị Sen vọng vào làm cô thoáng giật mình, mọi suy nghĩ chợt tan biến.

"Con bảo chị ấy ngồi đợi một lát, ta sẽ ra ngay" Linh Lan nói khẽ với Thị Vân, người thị nữ khác của cô.

...

"Linh Lan, lâu quá rồi chị không được gặp em.

Em vẫn khỏe chứ?"

"Dạ thưa chị em vẫn ổn.

Cảm ơn chị đã quan tâm"

"Sao lại khách sáo như vậy chứ?

Trước giờ chị luôn xem em là em gái của chị mà"

Linh Lan cười gượng.

Người ngồi trước mặt cô không ai khác chính là Nhất Giai Thuần Phi Võ An Duyên, người vợ đầu tiên của Tự Đức Đế.

Theo lời kể của Thị Sen, An Duyên là một cô gái hiền lành, Đức độ, rất được lòng Hoàng Thái Hậu Từ Dụ và nhận được sự kính trọng của các phi tần khác.

Nàng là con gái của Đông Các đại học sĩ Lệ Quốc công Võ Xuân Cẩn, nhập cung năm nàng vừa tròn 15 tuổi.

Ở cái tuổi đó, nàng đáng lý ra chỉ nên đau đầu với học hành thi cử và đủ thứ chuyện trời ơi đất hỡi của tuổi mới lớn, nhưng với An Duyên, tuổi 15 là tuổi mà nàng phải gánh trên vai trách nhiệm của một Nguyên Cơ, và hơn hết là áp lực có con nối dõi.

Nhưng người tính không bằng trời tính.

Cho dù có cố gắng cách mấy thì An Duyên vẫn không thể có thai.

Cho dù chạy chữa bao nhiêu vẫn không có tiến triển gì.

Nàng cảm thấy bản thân thật sự có lỗi với hoàng đế, có lỗi với tiên đế, có lỗi với Đức Từ Dụ, có lỗi với cả hoàng tộc.

Nàng chỉ hy vọng hoàng đế không vì chuyện này mà xa lánh nàng, nàng vẫn mong người luôn ở bên cạnh nàng, yêu thương nàng bằng cả tấm chân tình.

Nhưng, điều gì đến rồi cũng sẽ đến.

Một hoàng đế như Tự Đức nhất định phải có con nối dõi, và thế là ngày này qua tháng nọ, rất nhiều ái nữ của các gia đình quyền quý lần lượt nhập cung, ai cũng hy vọng mang được lòng thai để có thể chiếm được vị trí cao nhất hậu cung.

Nhưng điều kỳ lạ là không có bất cứ một nữ nhân nào có thể mang Long thai cho hoàng đế.

An Duyên cảm thấy việc đó thật sự rất kỳ lạ, nhưng thẳm sâu bên trong, nàng thầm cảm ơn ông trời vì hoàng đế vẫn không thể sủng ái ai khác ngoài nàng...cho đến khi Linh Lan xuất hiện.

An Duyên từng rất muốn ganh ghét, tỵ nạnh với Linh Lan.

Nhưng không hiểu vì lý do gì mà nàng có thiện cảm với Lan ngay từ lần đầu gặp mặt.

Họ dần xem nhau như người nhà, bảo vệ nhau khỏi sự độc ác tỵ hiềm của chốn thâm cung lạnh lẽo thiếu vắng tình người.

...

"Mấy hôm nay hoàng đế có ghé thăm em không?"

An Duyên hỏi khẽ.

Nàng cũng đã quá quen với tính khí lạnh nhạt thất thường của người.

"Dạ thưa chị, từ ngày em tỉnh lại đen giờ, vẫn chưa được ngài ghé thăm..."

"Chị hiểu...nhưng chị vẫn không ngờ là người lại có thể tuyệt tình như vậy..."

Linh Lan thở dài.

Cô cũng muốn biết tại sao cuộc đời của cô lại lắm chông gai đến vậy.

Ở năm 2020, cô đã chịu cú sốc bị phản bội bởi hai người mà cô thương yêu nhất.

Bây giờ ở thời đại này, cô lại tiếp tục gặp phải một người chồng lạnh nhạt hờ hững với cô.

Rốt cuộc đến bao giờ cô mới có thể có được hạnh phúc thật sự đây?
 
Duyên Nợ
Đổi Thay


"Nhanh lên nào Thị Sen, người sắp đến rồi!"

Linh Lan thấp thỏm.

Thị Sen tủm tỉm cười rồi giúp Linh Lan chỉnh đốn lại y phục.

Đã lâu lắm rồi ngài Ngự mới đến thăm cung phi, nhưng tiếc thay bà lại không có ở đây, thay vào đó lại là cô gái kỳ lạ này.

Nhưng không sao, chỉ cần cô đừng phá hỏng lần ghé thăm này, giúp bà cung phi lấy lại được tình cảm của ngài là Thị Sen đã mãn nguyện rồi.

"Bẩm bà, thánh thượng đến rồi" Thị Vân hớt hải chạy vào bẩm báo.

Linh Lan hít một hơi thật sâu.

Cô không hiểu vì sao bản thân lại run sợ đến vậy.

Trước giờ mặc dù cô không được thông minh nhanh nhẹn, cũng không phải là một người dạn dĩ, nhưng cô hiển nhiên không bao giờ tỏ vẻ sợ sệt trước mặt bất cứ ai.

Nhưng lần này lại khác, tim cô đập liên hồi, từng giọt mồ hôi rơi nhẹ xuống vầng trán của cô, làm ướt vài sợi tóc mai bay phất phới trong làn gió dịu mát.

Linh Lan cùng Thị Sen bước ra khỏi tẩm viện.

Trước mắt cô lúc này là một người đàn ông có phần đứng tuổi, gương mặt hiện rõ vài nếp nhăn, tóc cũng có vài sợi bạc.

Đôi mắt của y hiền từ nhưng có phần đượm buồn, miệng của y khẽ nở một nụ cười gượng gạo.

Đó chính là Tự Đức Đế.

"Thần thiếp xin vấn an bệ hạ"

Tự Đức chỉ gật đầu rồi cùng tên cung giám bước vào viện, không thèm liếc nhìn cô dù chỉ nữa ánh mắt.

...

"Bẩm ngài Ngự, ngài đến đây có điều chỉ căn dặn?"

Cô mạnh dạn nói, xoá tan bầu không khí im ắng.

Y thở dài - "việc của trẫm không cần nàng phải bận tâm.

Hôm nay trẫm đến đây cốt là vì nghe nói nàng bị ngã cây, muốn xem xem nàng thế nào."

"Em đã khỏe hơn rồi thưa ngài".

"Vậy thì tốt... thôi trẫm phải quay về lo việc triều chính, lần khác trẫm ở lại lâu hơn"

Y toan đứng dậy ra về thì một cánh tay bỗng giữ chặt lấy vai của y.

"Ngài Ngự, ngài không định ở lại dùng cơm với em sao?"

Ánh mắt ước át đó nhìn thẳng vào mắt Tự Đức, khiến y cảm thấy bối rối.

Y muốn hất tay của cô ra, nhưng lại không đành lòng.

"Hôm nay trẫm rất bận, lần khác trẫm sẽ ở lại dùng cơm cùng nàng".

"Nhưng cũng lâu rồi hai chúng ta chưa được ngồi xuống cùng nhau dùng cơm, cùng nhau tâm sự, ngài không thể một lần vì em được sao?"

Y ngớ người.

Đây là Linh Lan, Nhị Giai Cung Phi của y đây sao?

Tại sao lại khác đến vậy?

Lê Linh Lan trước giờ chưa từng dám van xin y như thế, và sự thật là chưa có một phi tần nào đủ can đảm để nói những lời này với y cả.

"Thôi được, trẫm sẽ ở lại dùng cơm với nàng...".

Linh Lan mừng rỡ.

Cô đã không phụ lòng mong mỏi của Thị Sen, cuối cùng cũng có thể thuyết phục hoàng đế ở lại dùng bữa.

Nhất định cô sẽ không bỏ lỡ cơ hội giải bày với người, giúp cung phi lấy lại được sự sủng ái.

...

Mâm cơm nhanh chóng được dọn ra.

Các món ăn quen thuộc nhưng cách trang trí kỳ lạ đã đập vào mắt của y.

"Các món ăn này là do ai bày trí?"

"Thưa bệ hạ, tất cả đều là em và Thị Sen nấu và trang trí.

Ngài mau dùng thử kẻo nguội."

Tự Đức gắp một chút thức ăn cho vào miệng.

Mùi vị vẫn như mọi ngày, không có gì đặc biệt.

Cái mà y để tâm đến chính là cách mà Lan bày trí các món ăn, nó không giống với những lần trước đây, cũng chẳng giống cách bày trí của các phi tần khác.

"Nàng có thể giải thích với trẫm nhưng hình thù này là gì không?"

Y vừa hỏi vừa chỉ tay vào đĩa trứng chiên.

Cô phì cười, chắc y sẽ không hiểu nếu cô nói thật rằng cô đã cắt trứng thành hình dạng của Doraemon và những người bạn đâu nhỉ?

"Thưa ngài, đây chỉ là những nhân vật trong trí tưởng tượng của em, ngài không cần phải bận tâm".

Tự Đức mở to mắt nhìn cô.

Y vừa giận vừa thấy buồn cười.

Không ngờ một phi tần lại có thể nói với y những câu nói có ý khiêu khích như vậy.

Linh Lan thật sự thay đổi rồi, nhưng y cảm thấy sự thay đổi này rất ư là thú vị.

"Hay!

Vậy nàng nói cho trẫm biết, tại sao nàng lại biến hóa quả thành những hình dạng như thế này?"

Y chỉ vào đĩa hoa quả trước mặt.

"Thưa ngài, đây là hình trái tim, tượng trưng cho tình yêu của em dành cho ngài".

'Quả thật là nàng đã thay đổi rồi' Y mừng thầm trong bụng.

Y chẳng cần quan tâm hình trái tim hay trái xoan là gì nữa, nàng đã nói yêu y rồi.

Y vui mừng khôn xiết, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng làm vẻ mặt lạnh lùng.

"Nàng giỏi lắm, lần sau trẫm quay lại, trẫm muốn tiếp tục thưởng thức tài nghệ của nàng".

Linh Lan vui vẻ gật đầu.

Xem ra, người đàn ông này cũng không phải là quá tuyệt tình.

Nhưng khi cô chưa kịp giải bày thì y đã nhanh chóng rời đi, mặc cho cô réo gọi và đuổi theo.

"Không sao đâu thưa bà, con nghĩ rằng thánh thượng đã rung động rồi" Thị Sen mỉm cười. hoàng đế nhất định sẽ quay trở về bên cung phi, sẽ nhanh thôi.
 
Duyên Nợ
Cái Chạm Tay


Đã gần một tháng kể từ ngày hoàng đế ghé thăm.

Kể từ lúc đó người gần như bặt vô âm tính, không hỏi thăm hay quay lại dù chỉ một lần.

Linh Lan cảm thấy vừa sốt ruột lại vừa có chút tức giận.

Cô đã rất cố gắng nhưng dường như mọi cố gắng đó đều đổ sông đổ biển.

Thị Sen cũng không khỏi lo lắng thay cho chủ nhân của mình, cô không muốn hy vọng rồi lại thất vọng.

"Xin bà chớ có buồn lòng, ngài chắc còn bận lo việc triều chính nên chưa có thời gian ghé qua thôi."

Linh Lan cười chua xót

"Nếu là như con nói thì ta cũng mừng.

Ta chỉ sợ có người không cam tâm nhìn thấy ta hạnh phúc."

Thị Sen chỉ biết tặc lưỡi rồi im lặng.

Nghi ngờ của Linh Lan gần như là chính xác rồi.

Thiện Phi đâu dễ gì chịu chấp nhận mất đi sự sủng hạnh mà ả ta đang có đâu chứ.

Rồi cuộc sống vẫn phải tiếp diễn cho dù ngài có đến hay không.

Ngày qua ngày, Linh Lan chỉ còn ngồi thở dài trong vô thức rồi lại đem tranh ra thêu, thêu được một lúc rồi lại loanh quanh trong vườn của viện, cuộc sống của cô dường như mất đi một phần ý nghĩa.

Rồi mọi thứ cứ tiếp tục trôi qua như thế cho đến cái ngày định mệnh đó, cái ngày mà An Duyên rủ cô đi dạo ở vườn Ngự Uyển.

...

Hôm đó là một ngày nắng gắt, Linh Lan và An Duyên đi dạo quanh vườn một hồi thì bỗng An Duyên xay xẩm mặt mày.

Linh Lan cố đỡ nàng nhưng hai chân của nàng cũng chẳng đứng vững được nữa.

An Duyên ngã xuống, máu từ miệng tuôn ra, mắt nàng từ từ nhắm lại.

Linh Lan không biết làm gì ngoài kêu cứu thất thanh trong vô vọng, hai thị nữ cũng chỉ biết chạy đi gọi Thái Y.

Quả thật là rất kỳ lạ, cả vườn Ngự Uyển không có lấy một bóng người, lúc An Duyên ngất đi cũng chẳng có một cung giám hay thị nữ nào đến giúp đỡ, tạo sao vậy chứ?

Linh Lan mặc dù còn nhiều hoài nghi nhưng nhìn thấy An Duyên nằm bất động thì mọi nghi ngờ đều dẹp sang một bên.

Cô lay người nàng rồi lại kiểm tra mạch đập, mạch thật sự rất yếu.

Đang loay hoay định bụng sẽ sử dụng các kỹ năng sơ cứu được học từ cấp ba thì bỗng từ phía xa có một người đàn ông hốt hoảng chạy đến.

"Cung Phi, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Trước mắt Linh Lan là một người đàn ông thân hình cao to, nhưng gương mặt lại thư sinh trắng trẻo, đi kế bên anh ta là một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, dáng người đậm, gương mặt phảng phất nét buồn rười rượi.

Người đàn ông đó chưa kịp đợi Linh Lan lên tiếng, anh nhấc bổng An Duyên lên rồi nhanh chân đi về phía Thái Y Viện.

...

"Thuần Phi uống phải thủy ngân nên cơ thể bị suy yếu, nếu phát hiện trễ hơn có thể sẽ không cứu được".

Linh Lan sững sờ.

Thủy Ngân sao?

Ai lại có thể làm ra chuyện tàn độc như vậy chứ?

"Xin cung phi cứ yên tâm, tôi đã căn dặn người ở thái y viện chăm sóc cho Thuần Phi thật tốt, tôi cũng sẽ nhờ người đi điều tra ở thượng diên xem chất độc này được đưa vào bằng cách nào" người đàn ông bí ẩn trấn an Linh Lan.

Cô khẽ ngước nhìn anh ta.

Quả thật là rất điển trai, tim cô cũng có chút rung động, nhưng cô biết rất rõ bản thân không thể làm chuyện như vậy ở chốn cung cấm này, nên định bụng chỉ cảm ơn cho phải phép.

"Tôi thật sự rất biết ơn, nếu không có ông, tôi cũng không biết phải làm sao nữa."

"Xin Cung Phi đừng bận tâm, tôi chỉ là muốn cứu người thôi" anh ta vội đáp "bây giờ tôi xin phép được ra về trước."

Linh Lan cũng chỉ biết cúi chào, cô làm gì có can đảm giữ chân anh ta chứ.

Cả hai khẽ gật đầu rồi anh ta buớc ra cửa, tay anh bỗng chạm vào tay cô, nhưng cô cảm nhận được đó không phải là vô tình.

Đợi người đi khuất, Linh Lan khẽ bước đến gần Thị Sen để dò la.

"Người đàn ông đó là ai vậy?"

"Bẫm bà, đó là Phú Lộc Quận Công, ông hoàng thứ 9 của Hiến Tổ Chương Thiệu Trị".

'Vậy ra là em trai của Tự Đức, không hiểu sao vừa gặp đã cảm thấy có cảm tình hơn anh trai của ông ta' Linh Lan nhủ bụng, nhưng cô cũng tự dặn lòng rằng cô không được phép rung động trước người đàn ông này, cô không muốn chuốc thêm họa vào thân, một mình Thiện Phi đã là quá sức với cô rồi.

Bây giờ chuyện cô cần làm nhất chính là tìm ra người đã hạ độc người chị em tốt của cô.

Rốt cuộc tại sao một phi tần nhân từ như vậy lại bị hãm hại một cách kinh khủng như thế cơ chứ?
 
Duyên Nợ
Cố Nhân


"Bẩm bà, Hoàng Đế đã nói sẽ cử thêm cung giám và thị vệ đến viện để hầu hạ, chắc ngài cũng là lo lắng cho an nguy của bà" .

Nghe những lời đó của Thị Sen làm Linh Lan cũng chẳng biết nên vui hay buồn.

Kể từ ngày Thuần Phi được chẩn đoán trúng độc thủy ngân, Tự Đức đã tức giận quên ăn quên ngủ, ngày đêm túc trực bên nàng ấy.

Còn về phần những phi tần khác, y chỉ yêu cầu cử thêm người đến hầu hạ.

Linh Lan thật sự không muốn ganh với An Duyên, nhưng cách mà y đối xử với cả hai khiến cô có chút chạnh lòng.

Cô đưa mắt nhìn về phía Thị Sen.

Dù không muốn rời phòng nhưng cô vẫn phải đi xung quanh viện để giám sát những người mới tới.

Linh Lan đành thở dài rồi theo chân Thị Sen xuống bếp để xem xét tình hình.

Khi còn chưa kịp đặt chân xuống bếp thì một tiếng vỡ lớn làm Linh Lan giật bắn người.

Cô và Thị Sen hớt hãi chạy vào thì nhìn thấy một cảnh tượng hỗn loạn.

Tên cung giám mới tới ngồi thụp xuống đất, xung quanh là các cung giám và thị nữ khác chỉ biết đứng chỉ trỏ, có người còn cười khúc khích, chỉ riêng cô thị nữ Ngọc Nhi là hốt hoảng chạy đến toan đỡ hắn đứng dậy.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Linh Lan nghiêm giọng.

"Bẫm bà, Kim Long bất cẩn làm vỡ một số chén dĩa, xin bà tha tội" Ngọc Nhi vội vã lên tiếng.

Linh Lan nhìn Ngọc Nhi rồi quay sang nhìn tên cung giám đó, dáng người hắn không thấp bé như những cung giám khác, thậm chí là vạm vỡ, nhưng điệu bộ lại có phần yếu đuối sợ sệt.

Linh Lan sớm nhận thấy cả người của hắn cứ run lẩy bẩy kể từ lúc cô bước vào.

"Tên kia, ngươi tên là gì?"

Linh Lan tra hỏi, lần này cô nhẹ giọng lại đôi chút để không làm hắn sợ.

"Bẫm Cung Phi...thần tên Trần Kim Long, hôm nay là ngày đầu tiên thần làm ở viện Đoan Huy nên chưa rõ đường lối, phạm nhiều sai sót, mong Cung Phi tha tội!"

Linh Lan chợt sững người lại.

Giọng nói này sao thân thuộc quá?

Chẳng lẽ...

"Nhà ngươi mau ngước mặt lên cho ta xem" Cô nói, trong suy nghĩ vẫn mong rằng đây không phải là người đó.

Cô đã về đến triều Nguyễn rồi, thật sự cô không muốn gặp lại hắn ở nơi này.

Kim Long ngẩng cao đầu.

Quả thật cô đoán không sai.

Chính là hắn, tên bạn trai đểu cáng đã phản bội cô ở thời hiện đại.

Nhưng hình như hắn không nhớ cô là ai.

Liệu đây có phải là hắn không?

Hay chỉ là người giống người?

Cô cảm thấy chân tay bủn rủn, mồ hôi vã ra như tắm.

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt sợ hãi đó quả thật không giống gã bạn trai gan lì của cô, nhưng gương mặt đó, giọng nói đó, không thể lẫn vào đâu được.

"Thị Sen, ta muốn quay về phòng".

Thị Sen nghe vậy bèn đỡ cô.

Trên đường trở về, đầu cô chỉ toàn là hình ảnh của Kim Long.

Chợt những ký ức của năm 2020 ùa về.

Những kỷ niệm của cô và hắn, những đau khổ và hạnh phúc mà cô tưởng bản thân đã quên từ lâu, bỗng xuất hiện trở lại một cách đầy dữ dội.

Cô ôm đầu với cơn đau như búa bổ rồi ngã sõng xoài ra đất.

Thị Sen vừa chạy vừa hô hào kêu cứu.

Trong cơn mê man đó, cô nhìn thấy hắn với dáng vẻ hốt hoảng, y hệt như giây phút chiếc xe đó tông vào người cô.

"Tại sao anh lại ở đây?chẳng lẽ anh không muốn tôi quên anh sao?"
 
Duyên Nợ
Món Ăn Đáng Ngờ


Linh Lan mơ màng tỉnh lại.

Cô đảo mắt nhìn quanh thì phát hiện ra cô vẫn chưa quay về với hiện tại, vẫn đang mắc kẹt ở Tử Cấm Thành, vẫn đang phải sống trong đau khổ chán chường.

Thoáng hụt hẫng, cô định bụng sẽ ngủ thêm một lát, nhưng bỗng lại nghe có tiếng người bước vào.

Là An Duyên.

"Kìa chị!

Chị đang bệnh, sao lại đến đây?"

Linh Lan lo lắng hỏi.

Cô nhìn ra sắc mặt của An Duyên có chút khởi sắc nên cũng an tâm phần nào.

"Chị khoẻ hơn nhiều rồi, cũng nhờ Kha Diệp nấu canh nấm cho chị bồi bổ mà chị không còn cảm thấy khó chịu nữa, thậm chí thần sắc còn tươi tắn hẳn lên" .

Linh Lan thoáng nghi ngờ rồi nhìn sang cô thị nữ mà An Duyên nói tới.

Quả thật là rất xinh đẹp, nét đẹp của thanh xuân pha chút thuần khiết, hoàn toàn khác so với những An Duyên, Linh Lan hay thậm chí là Phương Cẩm.

Trên mặt bọn họ bây giờ chỉ toàn là dấu tích của đau khổ, của tổn thương, từ cái người mà họ gọi là chồng.

Linh Lan ngước nhìn Kha Diệp, "Con năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Bẫm bà, còn vừa tròn mười sáu tuổi"

Mười Sáu tuổi.

Cũng là cái tuổi mà Lê tiểu thư nhập cung, cái tuổi mà An Duyên nuốt nước mắt nhìn Đức Lang Quân nạp thêm thiếp.

Mười sáu tuổi có lẽ chỉ thật sự đẹp ở thời đại của Linh Lan.

Cô hy vọng tuổi mười sáu của Kha Diệp sẽ trôi qua êm đềm hơn.

"Bẫm bà, đến giờ trở về viện dùng cơm rồi ạ" Kha Diệp lên tiếng, phá tan mọi suy nghĩ của Linh Lan.

"Hôm nay ta muốn dùng cơm cùng với Cung Phi, con cứ về trước, ăn xong ta sẽ nhờ Thị Sen đưa về"

"Nhưng thưa bà, bà còn phải dùng canh nữa mà, nếu không dùng hàng ngày thì sẽ không khỏi bệnh đâu" Kha Diệp nói với giọng điệu đầy lo lắng.

Rốt cuộc đây là loại canh gì mà phải dùng hàng ngày như vậy chứ?

"Thôi chết ta quên mất, hay con về viện Lý Thuận mang sang cho ta có được không?"

Kha Diệp vâng lời rồi hớt hãi chạy về.

Linh Lan thấy vậy càng cảm thấy tò mò, cô muốn biết rốt cuộc đây là món canh thần kỳ gì mà có thể giúp cải thiện sức khỏe của An Duyên một cách nhanh chóng như thế chứ?

" Chị An Duyên, món canh này là như thế nào hả chị?"

"À, đây là món canh nấm gia truyền của gia đình Kha Diệp, con bé nói nếu uống hàng ngày thì sẽ sớm khỏi bệnh, nếu uống nhiều thì thậm chí còn có thể thụ thai nữa!"

"Kỳ diệu vậy sao?"

Linh Lan hồ hở nhưng trong bụng vẫn còn nhiều nghi hoặc.

Làm gì có loại nấm nào vi diệu như thế cơ chứ?

Dường như nhận ra được sự hồ nghi của Linh Lan, An Duyên mỉm cười trấn an, "món canh này mùi vị cũng bình thường thôi, ăn vào sau đó sẽ có chút khó chịu, nhưng rồi cả người sẽ khỏe ra, tâm trạng cũng vui hơn.. thật ra chị không chỉ là muốn hết bệnh, mà chị muốn mang được long thai cho bệ hạ".

Linh Lan nghe đến đây thì ngớ người.

Thì ra lý do thật sự là muốn có long thai.

Cũng không trách được An Duyên, thậm chí đến Linh Lan đôi lúc còn muốn sớm có tin vui, cốt là để y chú ý, quan tâm cô nhiều hơn.

"Mà đừng nói chuyện của chị nữa, nói về em đi.

Tại sao vô duyên vô cớ lại ngất xỉu như thế?"

Cô chỉ biết cười gượng.

Làm sao cô có thể nói cho nàng ta biết bí mật và thân phận thật của mình cơ chứ.

"Chắc chỉ là do mệt mỏi thôi, em bây giờ cũng không sao nữa rồi" cô xua tay.

"Em làm gì thì làm, cũng đừng lao lực quá đó.

Đừng có như chị, tận tâm quá làm gì để bây giờ người cũng chẳng thèm ngó ngàng tới nữa".

Linh Lan nghe câu nói tưởng chừng như vô thưởng với phạt này mà không khỏi chạnh lòng.

Cho dù là Nhất Gia Thuần Phi hay là cô tiểu thư Võ An Duyên, nàng vẫn mãi một lòng hướng về hoàng đế, nhưng nhận lại chỉ là sự vô cảm, sự thờ ơn đến tàn nhẫn của y.

'Nàng ấy vẫn luôn mong chờ chàng, liệu chàng có hay?"

...

Nói chuyện đuợc một lúc thì cơm canh bắt đầu được dọn ra.

Linh Lan vừa nhai cơm vừa quan sát An Duyên, cô cảm thấy lạ khi nàng chỉ ăn vài hạt cơm rồi buông đũa, sau đó quay sang húp xì xụp chén canh nấm vẫn còn nóng hổi.

"Sao chị không ăn thêm nữa đi, thức ăn còn nhiều lắm"

"Kha Diệp nói ăn canh nấm này phải ăn khi còn nóng, lại không được ăn chung với những thức ăn khác trừ cơm".

An Duyên vừa nói vừa húp, chén canh đầy ắp vừa nãy đã sớm cạn khô.

Khi vừa buông chém canh xuống, bỗng dưng An Duyên ho liền tục không ngưng, một tay nàng ôm lấy ngực, tay còn lại đưa lên miệng, khi buông xuống thì đã đẫm máu.

"An Duyên!

Chị bị sao vậy?

Đừng làm em sợ mà!"

"Không sao...chỉ là...sau khi ăn canh xong lúc nào cũng vậy" An Duyên gượng cười yếu ớt.

Nhưng có vẻ lần này không giống như những lần trước, nàng không thể ngừng ho, ngực nàng đau nhói, máu vẫn không thể ngừng chảy.

Cứ như thế An Duyên ngã gục xuống vai của Linh Lan.

"An Duyên!

Chị mau tỉnh lại đi!

Chị làm sao vậy chứ?"

Linh Lan cứ gào thét nhưng An Duyên cũng chẳng tỉnh lại.

Từ xa, cô thị nữ Kha Diệp nở một nụ cười, một nụ cười đầy mưu mô và thâm hiểm.

Tuổi mười sáu của Kha Diệp không những không êm đều như mong ước của Linh Lan, mà nó còn ngập ngụa trong máu và nước mắt.

Kha Diệp năm đó 16 tuổi, sau một đêm đã không còn là cô gái ngây thơ thuần khiết như Linh Lan nghĩ nữa.

Hồ Kha Diệp đã bước gần hơn tới nơi mà ả muốn tới, trái tim của Tự Đức.
 
Duyên Nợ
Nghi Vấn


Đã hơn một tuần trôi qua rồi, hoàng đế vẫn bặt vô âm tín.

Linh Lan bây giờ chỉ còn lại một mình.

An Duyên vẫn hôn mê bất tỉnh, còn Thị Sen thì bị đem đi tra khảo cùng những thị nữ có mặt vào bữa ăn hôm đó.

Đoan Huy Viện thường ngày đã yên ắng lạnh lẽo, bây giờ lại càng thêm sầu bi.

Cô không biết phải tâm sự cùng ai, cũng chẳng biết phải đi đâu.

Đang đắm chìm trong những ưu phiền âu lo thì bỗng có tiếng bước chân chậm rãi từ bên ngoài vọng vào.

"Là ai đó?"

Cô giật mình.

"Bẫm bà, có Phú Lộc Quận Công đến thăm"

"Sao ông ta lại đến thăm vào lúc này cơ chứ?"

Dù không muốn tiếp khách nhưng cô vẫn cho anh vào, dù sao cũng là em trai của hoàng đế, không tiếp thì đúng là không phải phép.

...

"Cung Phi dạo này sức khỏe vẫn tốt chứ?"

Quận Công chậm rãi vừa hỏi vừa thổi nhẹ chum trà nóng hổi trên tay.

"Thưa, tôi vẫn khỏe, chỉ là dạo gần đây viện Đoan Huy yên ắng quá, đâm ra tâm trạng cũng không vui vẻ gì mấy".

Anh ta gật gù, rồi chợt thốt ra một tiếng "à", như mới nhớ ra một chuyên quan trọng gì đó.

"Hôm qua tôi có tới Thái Y Viện, Lê Thái Y có nói rằng sức khỏe của Thuần Phi đã có khởi sắc, không còn nguy hiểm đến tính mạng, nên mong Cung phi hãy yên lòng".

Linh Lan nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, ít ra thì người chị em tốt của cô cũng bình an vô sự.

Nhưng cô nhất định sẽ không bỏ qua cho tên ác nhân đã năm lần bảy lượt hãm hại An Duyên như thế.

"Phú Lộc Quận Công...tôi muốn nhờ ngài một chuyện".

Anh ta nghe vậy thì bỗng phì cười.

"Chị cứ gọi tôi là Hồng Kháng được rồi, dù gì chị cũng lớn hơn tôi một tuổi"

"Tôi nào dám mạo phạm, dù gì ngài cũng là..."

"Nếu chị cứ gọi tôi là Quận Công thì tôi có lẽ sẽ không giúp chị đâu" Anh ta nói rồi nở một nụ cười ngạo nghễ.

Linh Lan nghe vậy thì đỏ bừng mặt, cô thật sự không muốn mạo phạm đến người của hoàng tộc, huống hồ chi vị hoàng tử này trên danh nghĩa còn lớn tuổi hơn cả ông cố của cô, nhưng nhìn điệu bộ của anh ta không có gì là đang đùa cợt cả.

Cô đành phải bấm bụng đổi cách xưng hô theo ý của anh ta.

" Hồng Kháng, vậy cậu có thể làm giúp tôi chuyện này được không?"

"Chị muốn tôi giúp chị chuyện gì?"

Linh Lan chần chừ một lát rồi tiếp lời, "Tôi muốn cậu điều tra giúp tôi xem rốt cuộc là ai đã cả gan mưu hại Thuần Phi".

Hồng Kháng nghe vậy thì có chút bối rối.

Linh Lan cũng cười trừ, cô đâu dám hy vọng anh sẽ giúp cô làm điều này chứ.

Nhưng trái với suy nghĩ của cô, anh nhẹ gật đầu rồi yêu cầu người cung giám bên cạnh lui ra đợi lệnh.

Khi căn phòng chỉ còn có hai người, Hồng Kháng rút ra một chiếc hộp nhỏ từ trong túi, bên trong là một chút vụn nấm còn sót lại từ món canh oan nghiệt đó.

"Thật ra tôi đã điều tra sơ về món nấm này, đây là loại nấm mũ khía nâu xám, khi ăn nhiều sẽ gây khó thở, co giật, hôn mê, nhưng tuyệt nhiên không thể gây chết người".

Linh Lan ngỡ ngàng, hoá ra kẻ này chỉ muốn đầu độc chứ không phải là giết người.

Vậy lý do thật sự của người này là gì?

Liệu có liên quan đến chuyên tranh sủng hay không?

"Tôi nghi ngờ một thị nữ của Thuần Phi đã làm chuyên này" Linh Lan ngập ngừng.

Hồng Kháng chau mày, "ý của cô là Kha Diệp?"

"Tôi không dám nghi oan cho ai...nhưng...chính cô ta là người đã cho Thuần Phi ăn canh nấm, còn nói là ăn càng nhiều thì cơ hội thụ thai càng cao..."

"Thật ra tôi cũng có chút nghi vấn, nhưng trước mắt vẫn chưa nói được gì, Kha Diệp lại là con cháu của một quan lớn trong kinh thành, khó mà tra khảo được.

Linh Lan thở dài, "vậy không còn cách nào để tìm ra được sự thật sao?"

"Không phải là không có...nhưng nếu muốn thành công, phải có sự trợ giúp của một người"

"Người đó là ai?"

Hồng Kháng mỉm cười một cách bí hiểm rồi nói ra cái tên mà cô không muốn nghe nhất: Cung Giám Trần Kim Long.
 
Duyên Nợ
Kha Diệp


"Kha Diệp là đồng hương của thần, cả hai đều là người Biên Hoà, sinh ra ở cùng làng, cha mẹ hai bên còn là bạn thân lâu năm, nên từ nhỏ đã được định sẵn hôn ước"

Linh Lan ngồi trầm ngâm lắng nghe lời kể của Kim Long.

Đã hơn một canh giờ kể từ lúc cô và Hồng Kháng tìm được hắn.

Ban đầu có gặng hỏi thế nào hắn vẫn không chịu hé miệng nữa lời, một mực khẳng định bản thân không hề quen biết Kha Diệp.

Hết cách, Hồng Kháng bèn phải đem tính mạng của thị nữ Ngọc Nhi, chị ruột của hắn ra uy hiếp thì hắn mới bất lực khai báo.

"Nếu như cả hai được hứa hôn từ bé, vậy tại sao các người lại nhập cung với thân phận thấp hèn như vậy?"

Hồng Kháng ngờ vực.

Kim Long thở dài, "từ nhỏ Kha Diệp tính tình đã thông minh lanh lợi, mặc dù nhỏ hơn thần bốn tuổi nhưng lúc nào cũng ra mặt bảo vệ thần trước sự chọc phá của lũ trẻ cùng làng.

Diệp từng nói chỉ xem thần là anh trai, chưa bao giờ muốn thành hôn.

Con bé nói rằng Đức Lang Quân của nó phải là một nam tử hán tài giỏi được nhiều người kính sợ".

"Vậy hoá ra những việc cô ta làm với Thuần Phi đều là vì muốn được hoàng đế sủng ái?

Thật là hoang đường!

Thuần Phi bị đầu độc có ích lợi gì cho cô ta đâu chứ?"

Hồng Kháng đập bàn hét lớn.

"Thưa, việc đó thần thật sự không biết.

Một năm trước Kha Diệp đã bỏ nhà theo chân cậu ruột là một quan lớn họ Bùi lên kinh thành.

Sau đó thần không còn nghe được gì từ con bé nữa.

Mùa Xuân năm nay gia đình thần gặp chuyện, thần và chị Ngọc Nhi đành nhập cung để kiếm tiền lo cho cha mẹ già, khi bị đưa đến viện Đoan Huy thì thần mới biết là Kha Diệp nhập cung làm thị nữ.

Những chuyện trước đó thần thật sự không biết!"

Kim Long quỳ rạp, miệng liên tục lẩm bẩm tạ lỗi.

Hồng Kháng trừng mắt, anh toan đứng dậy thì bị Linh Lan giữ tay lại.

"Hồng Kháng, bỏ đi, tôi tin là Kim Long chỉ biết có bấy nhiêu thôi, bây giờ cậu có đòi chém đòi giết thì cũng chẳng giải quyết được gì".

"Nhưng nhiêu đó thông tin chẳng có giúp được gì cho chúng ta cả, nếu không tìm được điểm yếu của ả thì làm sao mà chống lại ả cơ chứ?

Tôi cứ tưởng tìm được một người thân thiết với Kha Diệp thì có thể bắt thóp được ả, không ngờ lại khó đến thế..."

linh Lan cười trừ, bỗng một suy nghĩ loé lên trong đầu của cô.

Cô nhìn Kim Long, nhìn hắn chẳng khác gì tên bạn trai của cô, điển trai cao ráo, gương mặt nét nào ra nét đó, không hiểu sao Kha Diệp lại không động lòng.

"Tôi có một ý này, không biết có khả thi không, nhưng cứ làm thử xem sao" cô nói rồi xích lại gần Hồng Kháng, miệng đặt sát tai anh rồi thì thầm to nhỏ.

Hồng Kháng lắng nghe, nhưng có vẻ anh bị thu hút bởi mùi hương hoa lài thơm ngát trên người cô hơn là những gì cô đang nói với anh.

Bằng chứng là lúc cô hỏi lại xem anh có đồng ý với cô hay không, anh chỉ biết ậm ừ, mắt thì vẫn hướng về làm tóc đang bay phấp phới phảng phất hương Lài của cô.

"Hồng Kháng...cậu có hiểu tôi đang nói gì không?"

Cô lay người anh.

"À à...hiểu chứ, vậy chúng ta cứ thử xem sao"

Linh Lan gật đầu rồi quay sang Kim Long, "Kim Long, khanh có thể làm giúp ta một chuyện được không? nếu thành công ta nhất định sẽ không quên công lao của khanh, nhất định sẽ không bạc đãi khanh và chị của khanh".

"Thưa Cung Phi, người đã lên tiếng, thần đâu dám chối từ".

"Tốt lắm, chuyện ta nhờ khanh cũng không có gì quá khó, chỉ cần khanh từ bây giờ đối xử với Kha Diệp đặc biệt hơn là được.

Khi Kha Diệp quay về ta sẽ xin cho cô ta đến viện Đoan Huy làm việc, lúc đó khanh nhớ phải để tâm đến cô ta, phải làm cô ta tin rằng bản thân có thể một chân đạp hai thuyền".

"Bẩm Cung Phi, như vậy là sao ạ?"

Kim Long thắc mắc.

Linh Lan cười nhẹ, "ta muốn Kha Diệp lộ rõ bản chất tâm cơ của cô ta, mà nếu muốn làm vậy, thì phải có sự trợ giúp của thứ gọi là ái tình".

Phim cung đấu mà cô xem ở thời hiện đại, lúc nào nữ chính cũng vướng vào tình tay ba với vua và một nam nhân khác.

Nhất định Kha Diệp cũng không phải ngoại lệ.

Nếu như không thể giải quyết theo cách của người xưa thì Linh Lan đành phải dùng cách này vậy.

Ái tình là thứ khó cưỡng, nếu đã yêu thì không bao giờ thoát ra được.

Chỉ cần Kha Diệp rung động trước Kim Long, thì Linh Lan sẽ có thể nắm thóp được ả.
 
Duyên Nợ
Cuộc Hẹn Trong Màn Đêm


Kha Diệp chậm rãi bước vào cửa viện Đoan Huy.

Cô vẫn đang thắc mắc tại sao Nhị Giai Cung Phi lại muốn cô đến đây hầu hạ.

Chẳng phải cô ta đã chứng kiến cảnh tượng Thuần Phi sống dỡ chết dỡ vì bát canh nấm của cô hay sao?

Vậy tại sao còn muốn cô đến đây?

"Kha Diệp, chị biết trước đây em làm ở viện Lý Thuận rất nhàn hạ, Thuần Phi đối đãi với em rất tốt, rất nhân từ.

Nhưng em nên biết rằng ở viện Đoan Huy em sẽ phải vất vả nhiều, em nên chuẩn bị sẵn tâm lý làm nhiều hơn ăn, không được thảnh thơi như trước đâu" Thị Sen lớn giọng, làm cho Kha Diệp điếng người.

"Dạ thưa chị, em biết chứ, em biết rõ thân phận của em, nhất định em sẽ không lười biếng làm Cung Phi phải phiền lòng đâu ạ".

Thị Sen nhếch môi.

Quả là nữ nhân ai cũng muốn dùng chiêu trò để chiếm được trái tim của bậc đế vương, chỉ là giả tạo như ả này thì lần đầu tiên cô mới được diện kiến.

Chưa nói được gì nhiều thì Linh Lan cùng Kim Long bước ra.

Lan liếc nhìn Kha Diệp rồi đảo mắt sang Kim Long.

Hai người dù là thanh mai trúc mã nhưng bây giờ chả khác nào người dưng nước lã.

"Kha Diệp, từ bây giờ Thị Sen và Kim Long sẽ dạy bảo con về những việc cần làm ở viện Đoan Huy.

Con nhớ phải nghe lời, không được gây chuyện, con đã rõ rồi chứ?"

"Dạ, con hiểu thưa bà".

Linh Lan nhẹ gật đầu rồi sai Thị Sen đưa cô vào trong nghỉ ngơi, để đôi thanh mai trúc mã được nói chuyện riêng tư.

Khi bóng chủ nhân đã khuất, Kim Long bẽn lẽn đến gần bên Kha Diệp, mắt anh như đắm chìm vào đôi mắt hình Phượng đầy mê hoặc của cô.

"Kha Diệp, lâu rồi không gặp, nàng vẫn khỏe chứ?"

Kha Diệp liếc hắn rồi bỉu môi, "chuyện của tôi không cần anh quan tâm, tôi bây giờ không còn là Kha Diệp của ngày xưa nữa, sớm muộn gì tôi cũng có thể trở thành phi tần của Tự Đức".

"Cô đang nói cái gì vậy hả?

Sao cô có thể có suy nghĩ hồ đồ như vậy chứ..."

*CHÁT!

Chưa kịp dứt lời, Kim Long đã lãnh trọn một cú tát trời giáng từ Kha Diệp.

Linh Lan từ xa nhìn ra cũng thấy đau giùm hắn.

"Anh nghĩ tôi hồ đồ à?

Không hề!

Chỉ cần một thời gian nữa thôi, khi thời cơ đến tôi sẽ trở thành sủng phi của Tự Đức.

Cả Tử Cấm Thành này sẽ do một tay tôi cai quản".

Kim Long lắc đầu, "cô thay đổi rồi"

"Tôi không thay đổi, chỉ là anh quá ngu ngốc, không nhìn ra được bản chất của tôi" Kha Diệp nói rồi quay đầu đi thẳng, không liếc nhìn Kim Long dù chỉ một chút.

Linh Lan sau khi chứng kiến đoạn hội thoại của họ thì tức điên cả người.

Nếu như đây là thời hiện đại thì cô đã quay lại toàn bộ chân tướng sự việc và đăng lên Facebook cho người người nhà nhà thấy được nhân cách của ả hồ ly tinh này rồi.

Nhưng tiếc là cô không ở thời hiện đại, nên cô đành im lặng xem kịch hay vậy.

...

Kha Diệp liếc nhìn xung quanh, bây giờ đã là giờ Hợi, một ngày của cô ở viện Đoan Huy trôi qua nhanh gấp đôi gấp ba lần so với lúc ở viện Lý Thuận.

Cũng bởi vì làm việc suốt không ngơi tay nên bây giờ cả người cô đều ê buốt.

Không nghĩ ngợi nhiều, cô nhanh chân trèo qua cửa sổ của viện và chạy nhanh về viện Lý Thuận.

Cô không ngờ ở phía sau của cô là một bóng đen đang nhanh chân đuổi theo.

...

"Em nhớ Ngài lắm Ngài có biết không?

Mấy hôm nay ở viện Đoan Huy toàn chỉ làm với làm.

Cung Phi giống như đang trút giận lên người em vậy" Kha Diệp nũng nịu nép người vào vai một người đàn ông, phải, người đó không ai khác mà chính là Tự Đức.

"Nàng cố gắng chịu đựng đi, vài ngày rồi lại sang đây với ta, An Duyên mê man như vậy không làm phiền chúng ta được đâu"

"Vậy thì thiệt thòi cho em lắm!

Lúc nào cũng phải canh me mọi người ngủ hết rồi mới dám trốn sang đây với Ngài!

Sao Ngài không sang viện Đoan Huy đón em rồi chúng ta về Điện Càn Thành của Ngài?"

Tự Đức nghe tới đây thì tức giận hất tay của Kha Diệp sang một bên, "tuyệt đối không được!

Nếu như ta đưa nàng về đó nhất định Phương Cẩm sẽ biết, nếu như nàng ta biết thì mẫu thân của ta cũng sẽ biết.

Nàng cũng biết người không muốn ta có tư tình với thị nữ mà!"

Kha Diệp nghe vậy thì phụng phịu bỏ đi, để lại Tự Đức ngồi trong bóng tối hiu hắt.

Cả hai không ngờ được rằng cuộc nói chuyện vừa rồi đã được Linh Lan nghe thấy, và cô nhất định sẽ không để yên cho họ.

...

vào buổi sáng hôm sau, Kha Diệp đang quét dọn một cách mệt nhọc ở sân vườn thì từ xa.

Kim Long tiến đến, trên tay của hắn là một đĩa bánh thơm ngon nóng hổi.

"Cô làm việc cũng mệt rồi, lại đây ăn ít bánh đi"

Kha Diệp liếc đĩa bánh, định bụng sẽ không ăn nhưng bây giờ bụng cô lại cồn cào, không kìm lòng được bèn lấy bánh đưa vào miệng.

"Ngon không?"

"Liên quan gì đến anh?"

Hắn cười trừ rồi đặt đĩa bánh vào tay cô.

"Ăn nhanh kẻo Cung Phi phát hiện"

Nói rồi Hắn rời đi, Kha Diệp nhìn theo bóng lưng hắn rồi nhìn xuống đĩa bánh.

Đột nhiên cô nhoẻn miệng cười.

Linh Lan từ xa theo dõi, miệng cũng nở một nụ cười, nhưng không phải là nụ cười hạnh phúc như Kha Diệp, mà là một nụ cười đắc chí.
 
Duyên Nợ
Cá Cắn Câu


Giờ Hợi đã đến, Kha Diệp nhanh chân tiến về viện Lý Thuận.

Khi vừa tới nơi, Kha Diệp khẽ chỉnh đốn lại xiêm y, cô không quên liếc nhìn hai tên cung giám đã sớm ngủ say trước cửa viện, quả nhiên thuốc mê cô tẩm vào giỏ thức ăn mang đến ban sáng đã làm phát huy tác dụng.

Sau khi chắc chắn rằng không còn ai có thể biết được chuyện cô tới đây, Kha Diệp lã lướt bước vào tẩm viện.

Nhưng chưa kịp cất lời gọi hoàng đế thì Kha Diệp đã bị một giọng nói quen thuộc làm giật mình.

"Bệ hạ không cần phải bận tâm, em đã khỏe nhiều rồi"

"Nàng làm trẫm lo đến chết đi sống lại, nếu như nàng có mệnh hệ gì trẫm không biết phải làm sao nữa!"

Kha Diệp chậm rãi tiến đến buồng ngủ, cô suýt chút hét toáng lên khi phát hiện ra người ngồi trước mặt cô không ai khác chính là Thuần Phi.

Nàng không chỉ tỉnh lại mà còn âu yếm tình cảm với Tự Đức.

Dù mới trải qua cơn nguy kịch nhưng thần sắc của nàng có vẻ rất tốt, lại xinh đẹp hẳn ra.

Kha Diệp chứng kiến hai người họ nhìn nhau bằng ánh mắt trìu mến mà nóng hết ruột gan.

'Tại sao chị ta có thể khỏe lại nhanh như thế chứ?

Rõ ràng chất độc này rất khó để khỏe lại, huống hồ chi là trong vòng một tuần ngắn ngủi?' Kha Diệp hậm hực.

Không thể ở lại chịu trận được nữa, cô đành quay về viện Đoan Huy.

Cả đêm hôm đó, Kha Diệp thức trắng, đầu không ngừng suy nghĩ về những câu nói của Tự Đức, cũng như là địa vị của bản thân trong tim ông ta.

...

Vào buổi sáng hôm sau, khi Kha Diệp vẫn còn đang hậm hực vì chuyện đêm qua thì Kim Long từ đâu bước đến, trên tay hắn lại là một chiếc hộp gỗ nhỏ. nhìn thấy Kha Diệp, hắn như bắt được vàng, nhanh chân chạy tới bên cô.

"tôi tìm cô từ sáng đến giờ, hôm qua tôi thấy cô ra ngoài muộn, không lẽ là đi gặp nam nhân nào sao?"

Kha Diệp nghe hắn nói thì mặt đỏ bừng, miệng không thốt ra chữ, nhưng cô cố gắng lay lại bình tĩnh rồi trừng mắt nhìn hắn.

"tôi gặp ai thì liên quan gì đến anh?

Sống trong cung thì đừng suốt ngày đi tọc mạch chuyện của người khác, sớm muộn gì anh cũng mang họa sát thân".

"Tôi chỉ là lo cho cô thôi, nghe nói Thuần Phi đã tỉnh lại, nếu biết cô mang dã tâm cướp ngôi vị sủng phi thì bà ấy không để cô toàn mạng đâu".

nghe những lời nói nữa thật nữa đùa của Kim Long làm Kha Diệp có chút sợ hãi.

Nếu như Thuần Phi biết được cô lén lút qua lại với hoàng đế thời gian vừa qua, liệu nàng ta có chịu bỏ qua cho cô?

Cố gắng dẹp bỏ những lo lắng suy tư trong đầu,đúng lúc này, sự chú ý của cô va phải chiếc hộp nhỏ trên tay của hắn.

"Chiếc hộp đó là gì vậy?"

Kim Long ngại ngùng gãi đầu, "đây là lý do khiến tôi tìm cô từ sáng..."

Kha Diệp nhìn điệu bộ của hắn mà thấy nghi ngại. chẳng lẽ hắn yêu cô rồi sao? nhận lấy chiếc hộp từ tay hắn mà tim cô đập liên hồi. khi mở chiếc hộp ra, Kha Diệp ngạc nhiên khi bên trong lại là một chiếc trâm cài làm bằng vàng đầy tinh xảo, còn có khắc hình chim phượng hoàng rực lửa.

Thật sự có nằm mơ cô cũng không tưởng tượng được bản thân có ngày sẽ được sở hữu một chiếc trâm quý giá như thế này.

"Chiếc trâm này từ đâu mà có?" cô nghi hoặc hỏi.

"Tôi có quen biết một cung giám làm việc ở Thuợng Trân, là hắn đã bán cho tôi".

"Sao anh lại tặng tôi món đồ quý giá như thế này cơ chứ?"

"Vì tôi thương cô", câu nói này của hắn khiến cô bất ngờ.

Trước giờ cô luôn xem hắn như anh trai, không ngờ tình cảm của hắn đối với cô lại sâu đậm như vậy.

"Thôi không nói nữa, tôi không muốn cô phải khó xử, tôi chỉ là không muốn phải giấu cảm xúc này trong lòng.

Cô cảm thấy thế nào cũng không sao.

Chỉ cần cô vui thì tôi cũng vui", nói một hơi rồi hắn quay lưng toan bỏ đi.

"Khoan đi đã, tối nay chúng ta gặp nhau vào giờ Hợi được không?

Tôi cũng có chuyện cần phải giãi bày", cô ngại ngần nói.

Mắt hắn sáng bừng lên, miệng cười rộng đến hai mang tai.

Hắn vẫy tay chào cô rồi chạy một mạch về nhà bếp.

Kha Diệp nhìn theo rồi mỉm cười trong vô thức.

Tự Đức vẫn sẽ là mục tiêu của cô, có điều là, bây giờ cô cần phải nghỉ ngơi, và Kim Long chính là nơi giải tỏa phiền muộn hoàn hảo nhất của cô.

Kha Diệp nào biết rằng, cô chỉ là một con cá nhỏ vùng vẫy giữa đại dương thâm sâu, mà sớm muộn gì cá chẳng cắn câu.
 
Duyên Nợ
Lật Mặt


Sau cái đêm hôm đó, mối quan hệ giữa Kha Diệp và Kim Long cũng trở nên tốt hơn.

Kha Diệp vẫn cứ nhớ như in câu nói mà Kim Long đã nói với cô.

"Ta bây giờ không còn là một nam nhân bình thuờng nữa, ta không thể cho nàng cảm xúc như hoàng đế cho nàng, chỉ hy vọng nàng sẽ tìm đến ta khi nàng có tâm sự"

Kha Diệp ngước nhìn lên trời cao, bầu trời hôm nay xanh quá, nhìn êm dịu như tình cảm của hắn dành cho cô vậy, chỉ tiếc là cô không thể toàn tâm toàn ý đáp lại tấm chân tình này.

"Em xin lỗi, nhưng em không thể vì chàng mà đánh đổi cả tương lai của em" cô thì thầm vào cơn gió.

...

Một tuần nữa trôi qua, rồi lại một tháng, cứ như thế Kha Diệp đêm thì tới Viện Lý Thuận cho hoàng đế thị tẩm, đêm thì trốn vào nhà bếp tâm sự nhỏ to với Kim Long.

Bây giờ cô thật sự đã một chân đạp hai thuyền. nhưng Kha Diệp nào có biết rằng vở kịch này sẽ sớm phải hạ màn, và bản thân cô cũng không chắc được yên ổn.

...

"Kha Diệp, con mau mang giỏ thức ăn này tới viện Lý Thuận cho ta"

Kha Diệp vừa đón lấy giỏ thức ăn từ tay Linh Lan thì từ xa, Kim Long chợt bước tới.

Sự có mặt của hắn làm cho cô cảm thấy guợng gạo.

Mới vài ngày trước, cô và hắn đã dành cho nhau nụ hôn đầu, tất nhiên là chẳng có chuyện gì xảy ra sau đó, nhưng bấy nhiều cũng khiến mối quan hệ của họ buớc sang trang khác.

"Kim Long, khanh đi cùng với Kha Diệp sang bên ấy xem tình hình của Thuần Phi giúp ta.

Ta muốn biết chị ấy thực sự đã khỏe lại hay chưa"

Kim Long cúi người tuân mệnh rồi theo chân Kha Diệp.

...

Trên đường đi, cả hai không nói được với nhau câu nào.

Đến viện Lý Thuận, Kha Diệp vội mang giỏ thức ăn vào bếp, còn Kim Long đến phòng ngủ xem tình hình của An Duyên.

khi vừa buớc chân ra khỏi bếp, bỗng Kim Long chạy đến ôm Kha Diệp từ phía sau.

"anh làm gì vậy? sao lại ôm tôi giữ ban ngày ban mặt thế này?"

"ta vừa đi xem Thuần Phi.

Bà ấy ngủ mê man rồi.

Từ hôm trước đến giờ chúng ta vẫn chưa được gặp nhau.

Hay ta ngồi xuống tâm sự một chút được không?"

Kha Diệp chần chừ nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý.

Cả hai tay trong tay ngồi xuống truớc cửa bếp. sau một hồi trò chuyện to nhỏ thì chợt, Kim Long nhỏ giọng.

"Kha Diệp, thật ra nàng đã làm gì mà khiến Thuần Phi ra nông nỗi này? khi ta vào kiểm tra thì thấy bà ấy nhìn không còn chút thần sắc nào.

Quả thật là rất đáng sợ"

Kha Diệp nghe Kim Long nói thì giật bắn người, nhưng cô cũng không giấu được vẻ đắc ý.

"sao anh lại hỏi tôi như vậy? cẳng lẽ bản thân anh cũng không vừa ý với Cung Phi hay sao?"

"Ta nào có ý mạo phạm! chỉ là...ta không thể nghĩ ra được loại độc tố nào có thể làm một con người đang khỏe mạnh bỗng chốc mê man sống không bằng chết như thế được."

Kha Diệp bật cuời, "anh vẫn còn ngay thơ lắm"

Chợt Kim Long đưa tay chạm vào mặt cô.

Khi cô quay lại nhìn, thì môi của cô đã chạm môi anh.

"nói cho ta biết, rốt cuộc là loại độc tố gì?"

Kha Diệp như trúng phải ma thuật.

Miệng cô không thể khống chế được nữa.

Cô nhìn vào mắt Kim Long rồi kể rõ đầu đuôi kế hoạch mưu hại Thuần Phi ra sao, quyến rũ hoàng đế như thế nào.

Tất cả đều được thốt ra từ miệng của cô.

"Những việc mà nàng làm, tất cả đều vì được sủng ái hay sao?"

"Vì cha mẹ của ta, nếu không trở thành phi tần, ta không thể giúp được cho họ.

Ta nhất định phải trở thành phi tần của Tự Đức"

Kim Long nhếch mép.

Hắn buông tay khỏi mặt cô, từ xa có nhiều tiếng chân bước tới.

"Khá lắm Kim Long.

Ta nhất định sẽ không quên ơn của khanh."

Kha Diệp hoảng hốt nhìn lên.

Trước mắt cô không ai khác mà chính là Linh Lan, Hồng Kháng và Tự Đức.

Cô nhìn Kim Long, người bây giờ chỉ khẽ nói hai chữ "xin lỗi" một cách hờ hững.

Tự Đức tức giận bước đến.

Y vung tay tát cô.

Một cái tát đau đớn.

Kha Diệp quỳ xuống, cô giương đôi mắt ngấn lệ nhìn y.

"Bệ hạ, em vô tội!

Tất cả đều do họ bày mưu hãm hại!

Em thật sự không biết tại sao mình lại nói ra những lời đó!

Xin bệ hạ mình xét!"

Tự Đức tức giận tát cô thêm một cái.

Bàn tay của y mạnh bạo nắm lấy khuôn mặt của Kha Diệp.

Mắt trừng lên.

"Nhà ngươi quả thật rất to gan!

Dám hãm hại Thuần Phi của trẫm.

Tội chết khó tha!"

Y đẩy mạnh Kha Diệp xuống rồi ra lệnh cho tên cung giám đi cùng, "đưa ả ta về hình bộ, chờ ngày xét xử!"

Nói rồi y đi nhanh về phía phòng của An Duyên.

Kha Diệp nhìn theo bóng lưng đó, bóng lưng mà trước đó từng ân ái dịu dàng với cô.

Cô đã mất tất cả, đã mất thật rồi.

Linh Lan nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt thì thở dài.

Thời phong kiến quả thật rất khắc nghiệt, cùng là nữ nhi nhưng người thì sinh ra đã có mọi thứ, người thì phải dùng thủ đoạn để đạt được mục đích.

"Hồng Kháng, ta thật sự cũng có chút thương hại Kha Diệp.

Cô ta không xấu, chỉ là bị quyền lực làm cho mờ mắt..."

Hồng Kháng gật gù, "nhưng những việc cô ta làm quá sức tàn độc, tội chết khó thoát..."

Kha Diệp nhìn về phía hai người, mắt cô ánh lên tia lửa hận thù.

"Tất cả là do các người.

Vì các người mà ta phải chịu cảnh này!

Ta nhất định không ta cho hai người!"

Cô rút chiếc Trâm cài trên tóc, chiếc trâm mà Kim Long tặng cô, rồi lao nhanh về phía Linh Lan và Hồng Kháng.

"Hồng Kháng! cẩn thận!"

Linh Lan hét lên rồi đẩy Hồng Kháng xuống, một mình cô lãnh trọn chiếc trâm cài sắc nhọn.

"Linh Lan!"

Hồng Kháng lao về phía cô.

Anh nhìn xuống bụng cô, chiếc áo tím nhạt bây giờ đã đỏ sẫm.

Linh Lan ôm bụng trong đau đớn.

Mọi thứ dần trở nên mờ ảo.

Mắt của cô từ từ nhắm lại.

Hình ảnh cuối cùng trước khi ngất lịm là Hồng Kháng, tiếng gào thét của anh, cùng với dòng nước mắt mặn chát.
 
Duyên Nợ
Hồi Kết Cho Kha Diệp


Linh Lan ngồi bần thần trên giường, mắt cô không ngừng nhìn xung quanh, như đang chờ đợi một thứ gì đó.

nhưng là gì chứ?

Tất cả những người quan trọng nhất đối với cô đều có mặt ở đây.

Vậy cô còn chờ ai nữa chứ?

"Linh Lan, em đang suy nghĩ điều gì sao?"

An Duyên cất giọng.

"đâu, em chẳng suy nghĩ gì cả"

An Duyên nghe vậy chỉ thở nhẹ.

Từ ngày Kha Diệp bị vạch trần âm mưu gian ác, cuộc sống trong cấm cung dần quay về sự bình yên giả tạo giống như trước kia, ả ta cũng đã bị tống giam, vết thương của Linh Lan cũng không quá nghiêm trọng.

Mọi chuyện xem như đã kết thúc trong êm đẹp.

Nhưng An Duyên cũng sớm để đến thái độ của Linh Lan.

Có vẻ như cô vẫn còn điều phiền muộn.

An Duyên nào biết được rằng trái tim của Linh Lan đã trót rung động trước Phú Lộc Quận Công Hồng Kháng.

"À, Khà Diệp bây giờ thế nào rồi hả chị?"

"chị cũng không rõ, chỉ biết là ả bị bệ hạ tống vào hình bộ, còn chuyện xử phạt thì không biết sẽ như thế nào..."

Lan không nói gì thêm mà chỉ cúi gằm mặt.

Chợt cánh cửa phòng mở toang ra, cô vui mừng ngước lên, nhưng lại có thoáng chút thất vọng khi người bước vào không phải là Hồng Kháng, mà là Tự Đức.

"Xin vấn An bệ hạ" Linh Lan và An Duyên đồng thanh đáp.

"Miễn lễ" y như phất tay rồi có quay sang Thị Sen và Kim Long, "hai ngươi ra ngoài cho ta, không có lệnh của ta, không một ai được phép vào".

Đợi hai người họ đi khuất, y vội chạy đến bên giường, tay đặt lên má của cô.

"Nàng có biết nàng làm ta lo lắng nhiều thế nào không?

Tại sao nàng lại ngu ngốc như vậy chứ?"

Linh Lan cười trừ, "lúc đó Phú Lộc Quận Công đang gặp nguy hiểm, em không suy nghĩ được gì nhiều"

"phải đó bệ hạ, Cung Phi lúc đó cũng chỉ là muốn cứu người"

Tự Đức không trả lời, y chỉ còn biết nhìn vào đôi mắt to tròn của Lan, bỗng cô nhận ra hình như y đang khóc.

Y khóc vì cô sao?

"Hứa với ta, sẽ không có lần sau nữa, được không?"

Cô gật đầu.

Nhưng tại sao nước mắt của y không làm cho cô thổn thức như cái sự lạnh lùng trong lần đầu gặp mặt?

Phải chăng cô đã không còn tình cảm với y nữa?

"Bệ hạ, người định sẽ làm gì với Kha Diệp vậy ạ?"

"Tội của ả không thể tha thứ, ta đã ban lệnh chết cho ả"

Giọng nói của y lạnh như băng, hoàn toàn không giống với người vừa hỏi han cô ban nãy.

"Nhưng...Kha Diệp sẽ bị xử như thế nào?"

"Ta muốn ả phải bị tra tấn cho đến chết.

Ta không thể để cho kẻ làm náo loạn hậu cung có thể dễ dàng ra đi như vậy!"

'Như vậy có quá tàn nhẫn không?' Cô nghĩ.

Dù gì Kha Diệp cũng chỉ mới có mười sáu tuổi, cái tuổi mà đáng lý ra phải trải qua trong niềm vui, sống trong vòng tay của gia đình, chứ không phải là một cái chết đau đớn trong hình bộ lạnh lẽo.

Liệu cha mẹ của Kha Diệp có nhận được tin về cái chết của con gái mình không?

Hay họ Vĩnh viễn sẽ không biết về tung tích của ả, và mặc định rằng ả vì sống trong sự giàu sang sung sướng của một phi tần nên đã quên mất sự tồn tại của đấng sinh thành?

'Mình phải tới gặp Kha Diệp một chuyến' Linh Lan nhủ bụng.

...

"Xin Cung Phi hãy khẩn trương, thần không muốn bệ hạ biết chuyện này"

"Sẽ nhanh thôi.

Khanh đã nhận vàng rồi, mau lui ra chờ ta, khi nào ta rời khỏi thì mới được quay lại.

Khanh rõ chứ?"

Khi ngục tối chỉ còn có hai người, Linh Lan chăm chú nhìn Kha Diệp.

Ả bây giờ không còn là cô gái mười sáu tuổi xinh đẹp và ngập tràn sức sống.

Thân thể của ả ốm o gầy mòn, đôi mắt thâm quầng, hai cánh tay chỉ toàn là những vết sẹo lớn bé, khuôn mặt Mỹ miều ngày nào giờ đã xơ xác và ruớm máy.

Cho dù ả có ác cách mấy thì nhìn bộ dạng bây giờ cũng làm cho cô thấy thương xót.

"Cô còn đến đây làm gì nữa?

Muốn thấy tôi đau khổ rồi hả hê sao?"

Kha Diệp nhếch mép trong đau đớn, mắt ả nhìn Kha Diệp, không phải là ánh nhìn thù hận, mà là sự thèm khát.

Có lẽ ả đang nuối tiếc.

Chỉ còn một chút nữa thôi, Kha Diệp đã có thể trở thành sủng phi của hoàng đế, nhưng không ngờ kết cục lại thê thảm như thế này.

"Ta đến là để ban cho cô một ân huệ"

"Ân huệ?

Cô mà cũng muốn cho tôi ân Huệ?Có chết tôi cũng không tin!"

Linh Lan khẽ lắc đầu.

Đến giờ phút này mà ả vẫn nói bằng giọng điệu khinh khỉnh đó.

Cô chậm rãi rút ra từ trong chiếc làm thức ăn một chiếc lọ nhỏ bằng ngón tay cái.

"Hoàng đế nói rằng sẽ tra tấn cô cho đến chết.

Ta không đành lòng nhìn thấy một cô gái xinh đẹp còn Xuân sắc như cô phải chết trong bộ dạng như thế, nên ta muốn đưa cô đi một cách thanh thản".

Kha Diệp chần chừ giây lát rồi đón lấy chiếc lọ từ tay của Linh Lan.

Nhìn sơ qua ả cũng biết trong chiếc lọ chứa gì.

Cái mà ả đang băn khoăn chính là lý do thật sự khiến người đàn bà trước mặt ả, người mà từng lãnh trọn nhát đâm oan nghiệt từ ả, bây giờ lại muốn giúp ả ra đi bằng cách như thế.

"Tại sao cô lại muốn giúp tôi?"

"Vì chúng ta đều là phận đàn bà, đều muốn lúc nào cũng có nhiều phải thật xinh đẹp, thật hạnh phúc."

Kha Diệp nhìn Linh Lan.

Ánh mắt của ả bây giờ không giống như ánh mắt của sự thèm khát hay đố kỵ, nó giống sự biết ơn nhiều hơn.

" Tôi có thể nhờ cô thêm một chuyện được không?"

"Là chuyện gì?"

"Sau khi tôi đi rồi, cô có thể nhờ người tìm đến làng của tôi và nói cho cha mẹ của tôi biết rằng, con gái của họ đã không còn nữa, có được không?"

"Được, ta sẽ nói với họ rằng cô nhiễm phong hàn, không qua khỏi"

Kha Diệp mỉm cười, "đa tạ".

Linh Lan quay bước rời đi.

Trong lòng cô bây giờ có chút đau xót.

Cô xót thương cho số phận của Kha Diệp.

Nếu như là một cô gái của thời hiện đại, chắc hẳn Kha Diệp đã không phải ra đi như vậy, chắc hẳn số phận của ả sẽ không phải chịu nhiều đau khổ như thế.

Tuổi mười sáu, đáng lý ra là tuổi của sự rung động đầu đời, không phải là tranh giành sủng hạnh.

Kiếp này Kha Diệp đã phạm phải quá nhiều sai lầm, nhưng một phần lỗi cũng thuộc về xã hội phong kiến.

Nếu như nữ nhi có nhiều lựa chọn hơn là việc lấy một tấm chồng tốt, thì có lẽ tấn bi kịch này sẽ không xảy ra.

Nhưng thôi, dù sao Kha Diệp cuối cùng cũng đã được giải thoát.

Linh Lan cũng phần nào hy vọng rằng ả ta sẽ được sinh ra ở một kiếp khác, nơi mà ả sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một cuộc sống không có trói buộc, không cần phải tranh giành tình cảm của bất kỳ một ai.
 
Duyên Nợ
Sự Thật Về Hồng Kháng


Đã gần hết một năm, một năm đầy biến động.

Linh Lan vẫn còn nhớ như in cái ngày mà cô tỉnh dậy trên giường, thật sự có nằm mơ cô cũng không tin bản thân có thế tồn tại lâu đến như vậy.

Hoàng cung hôm nay rộn ràng không khí Tết Nguyên Đán, các thị nữ cung giám thi nhau dọn dẹp trang trí, khiến tử cấm thành u tối thường ngày cũng phải trở nên náo nhiệt và nhiều màu sắc.

Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng cô.

"Vậy là năm Canh Thân sắp kết thúc rồi, nhanh thật, mới đó mà đã hết một năm"

Linh Lan nghe vậy liền xoay người lại, Hồng Kháng mỉm cười bước đến gần, mặt anh kề sát mặt cô, khiến tim cô loạn nhịp.

"Cũng khá lâu rồi chúng ta không gặp nhau, chị vẫn khỏe chứ?"

Cô nhìn anh mà không thốt nên lời.

Tại sao ánh mắt này lại khiến cô phải xao xuyến đến thế?

Rõ ràng người cô yêu phải là Tự Đức, tại sao cô lại rung động trước em trai của ông ta?

Không thể như vậy được!

Ngay cả ở thời hiện đại, việc này cũng đã là rất sai trái, huống hồ chi cô đang sống ở thời phong kiến, một xã hội còn đặt nặng hai chữ "Đức Hạnh".

"Tôi ổn, còn cậu?"

Cô trả lời qua loa sau một hồi im lặng.

"Tôi khỏe, nhưng tim tôi thì không"

Câu nói này làm Linh Lan hoảng hốt.

Rốt cuộc là anh đã yêu cô rồi sao?

"Ý cậu là như thế nào, thật tâm tôi không hiểu"

"Tim tôi đau khi nhìn thấy người con gái tôi thương ở bên một nam nhân khác, mà bản thân lại không thể làm gì"

"Cậu thương người ta thì cũng không nên cho cho người đó khó xử.

Nếu thực sự thương thì tốt nhất là nên hy sinh một chút"

Hồng Khánh như hiểu được ý của cô, anh toàn quay người bỏ đi.

Trước khi rời khỏi, anh đưa cô một nhánh mai lấy từ tay áo.

"Chúng ta sẽ gặp lại nhau trong buổi yến tiệc ngày mai chứ?"

Linh Lan khước từ nhánh mai, cô nhìn anh bằng ánh mắt đang thép.

"Tôi là chị dâu của cậu, xin cậu hãy tự trọng"

Nói rồi cô bỏ đi, để lại Hồng Kháng đứng nhìn về bóng lưng cô.

Cô đâu biết rằng anh đã khóc, khóc giọt nước mặt của sự bất lực.

...

Linh Lan quay trở về phòng.

Lòng cô bây giờ cảm thấy thật mâu thuẫn.

Cô vốn dĩ chỉ muốn an phận làm một cung tần tốt, giúp cho Nhị Giai Cung Phi thật sự lấy lại địa vị và tình yêu của hoàng đế, nhưng bây giờ cô nhận ra tình yêu của cô không thực sự nằm ở Tự Đức.

Cô đã lỡ thương Hồng Kháng mất rồi.

"Kìa bà, sao bà lại ngồi trầm tư thế kia?"

Thị Sen bước đến chạm khẽ vào vai cô.

"Thị Sen, con trả lời giúp ta một số câu hỏi được không?"

"Bà muốn hỏi gì vậy ạ?"

"Phú Lộc Quận Công, ông ấy là người như thế nào?"

"Sao bà lại hỏi về ông ấy?"

"Tò mò"

Thị Sen có vẻ không tin lắm vào lý do đó, nhưng lệnh của chủ nhân, sao cô dám cãi.

"Ừm...để xem...ông ấy là một người thông minh, phóng khoáng, nhưng lại khá ham chơi và không nghiêm túc.

Trước đây, có lần ông ta bị quở trách vì trốn những giờ nghe giảng của Võ Xuân Cẩn, bị phạt lương đến sáu tháng"

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Dạ thưa...ông ấy rất thích những chuyến vi hành, thích được hoà nhập vào cuộc sống của những người dân, lại càng thích cưỡi ngựa săn bắn.

Nhưng Thụy Tần không thích điều đó, vì sức khỏe của ông ấy không được tốt"

"Con nói sao?

Sức khỏe của ông ta thế nào?"

Sự vồ vập của Linh Lan làm Thị Sen có chút sợ hãi.

"Dạ...dạ...từ lúc sinh ra, tim của ông ấy đã không được tốt như những đứa trẻ khác...thái y từng nói có thế ông ấy sẽ không sống qua được tuổi ba mươi"

TOANG!

Chén trà trên tay Linh Lan rơi xuống mặt đất, vỡ toang thành nhiều mảnh.

Cô ngồi thụp xuống, cố gắng ghép những mảnh vỡ, nhưng đổi lại chỉ là bàn tay rướm máu.

Nhưng sao cô không cảm thấy đau?

"Bà, sao bà lại làm vậy?!

Để con đi gọi thái y!"

Thị Sen hốt hoảng chạy đi mất.

Chỉ còn lại Linh Lan một mình trong căn phòng, căn phòng mà mới ban sáng còn ngập tràn không khí vui vẻ của mùa Xuân.

Bây giờ nó lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

Cô nhìn những mảnh vỡ vương vãi khắp sàn, những mảnh vỡ ấy như tượng trưng cho trái tim của cô.

"Tại sao?

Tại sao em lại yêu anh?

Tại sao chúng ta yêu nhau mà không thể đến được với nhau?

Tại sao anh lại không nói với em về chuyện của anh?

Để em lạnh lùng với anh như vậy?"

Những câu hỏi tại sao cứ thế xuất hiện, nhưng hiển nhiên, không có bất cứ câu trả lời nào cho nhưng câu hỏi đó.

Cô nghĩ về cuộc nói chuyện lúc trước, rồi những lần cô và anh gặp nhau để tìm cách đối phó Kha Diệp, lúc nào anh cũng quan tâm đến cô.

Cô nhận ra bản thân đã yêu anh quá nhiều, nhiều hơn tình yêu cô dành cho Tự Đức, vì vốn dĩ tình yêu với y chỉ là chút cảm xúc còn sót lại từ linh hồn của Lê tiểu thư thật sự.

Với anh, cô như được là chính mình, được sống trong chính cảm xúc của Nguyễn Linh Lan.

"Hồng Kháng, em thật sự rất yêu anh, nhưng em không thể, em không thể vì anh mà đánh đổi hạnh phúc của người con gái này" .
 
Back
Top Bottom