Cập nhật mới

Khác DUYÊN MƯỜNG [XUYÊN KHÔNG, TRINH THÁM]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
379074749-256-k233798.jpg

Duyên Mường [Xuyên Không, Trinh Thám]
Tác giả: VanVanMayMay707192
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên Truyện: Duyên Mường

Thể loại: Xuyên thời không, trinh thám, cổ trang Việt Nam.

Mỗi ngày của tôi trôi qua như bao người khác, đi làm, về nhà, ăn ngủ, đôi khi cũng tụ tập cùng bạn bè cuối tuần giải khuây.

Có lẽ, vì một phần nguyên do đó mà từ lâu trong lòng, tôi luôn cảm thấy mình sinh ra không phải để sống một cuộc đời như thế.

Nhiều khi, tôi mơ về những cuộc phiêu lưu, những điều kì lạ hay thậm chí là một thế giới hoàn toàn mới mà tôi chưa từng trải qua.

Có lẽ, chính sự bình lặng của cuộc sống này đã khiến tôi luôn khao khát có được những cái mới, những điều thú vị hơn, những thứ mà tôi không thể ngờ tới.

Ai mà biết rằng "cái mới, cái thú vị, cái mà tôi không thể ngờ tới ấy" lại đến một cách bất ngờ và khó tin như vậy.

Chuyện là như thế này...

[Lưu ý] Trải qua bao thăng trầm của thời gian, ngôn ngữ của dân tộc Mường giờ đây có nhiều sự thay đổi, chuyển biến so với thế hệ trước.

Đó là chưa kể tiếng Mường có sự khác nhau giữa các khu vực người Mường.

Cũng chính vì vậy, trong quá trình lên ý tưởng và soạn thảo, Mây cũng cố gắng tìm hiểu thêm về ngôn ngữ riêng của người dân tộc Mường vì rủi ro.

Tuy nhiên, từ ngữ không thề giống 100% tiếng Mường ngày xưa là điều chắc chắn sẽ xảy ra.

NGUỒN THAM KHẢO
1.

Bộ sử thi: Đẻ đất đẻ nước.

Áng sử thi đồ sộ Đẻ đất đẻ nước với dung lượng trên 50.000 câu thơ đã vắt qua thời gian từ thuở Dịt Dàng đến nay thôi thúc người cầm bút dân tộc.

2.

Người dân tộc Mường tại huyện Lạc Sơn và huyện Tân Lạc thuộc Tỉnh Hoà Bình, Việt Nam.



xuyenthoikhong​
 
Duyên Mường [Xuyên Không, Trinh Thám]
Mở đầu


Mỗi ngày của tôi trôi qua như bao người khác, đi làm, về nhà, ăn ngủ, đôi khi cũng tụ tập cùng bạn bè cuối tuần giải khuây.

Có lẽ, vì một phần nguyên do đó mà dâu trong lòng, tôi luôn cảm thấy mình sinh ra không phải để sống một cuộc đời như thế.

Nhiều khi, tôi mơ về những cuộc phiêu lưu, những điều kì lạ hay thậm chí là một thế giới hoàn toàn mới mà tôi chưa từng trải qua.

Có lẽ, chính sự bình lặng của cuộc sống này đã khiến tôi luôn khao khát có được những cái mới, những điều thú vị hơn, những thứ mà tôi không thể ngờ tới.

Ai mà biết rằng "cái mới, cái thú vị, cái mà tôi không thể ngờ tới" ấy lại đến một cách bất ngờ và khó tin như vậy.

Chuyện là như thế này...

Tỉnh dậy trong trạng thái mơ hồ, điều đầu tiên tôi nhận ra là mình đang bị treo lơ lửng trên cành cây ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Xung quanh là những tán lá xanh và vài nhánh cây khác.

Dưới chân tôi là một khoảng đất lấp đầy cỏ và lá khô.

Đầu óc tôi rối tung vì không thể nhớ ra chuyện gì đã đưa tôi đến đây.

Mọi thứ diễn ra vừa kỳ lạ vừa đáng sợ, tôi chỉ biết vùng vẫy để làm cho dây đứt hoặc cành cây gãy.

Đương nhiên, cành cây không chịu nổi sức nặng vùng vẫy, cuối cùng cũng gãy rời làm cho tôi rơi tự do, đáp đất không mấy nhẹ nhàng.

Trong phút hoảng loạn, tôi vội vàng đứng dậy, chân tay luống cuống, chạy thục mạng qua khu rừng rậm rạp.

Đến khi dừng lại bên một con sông nhỏ, tôi mới nhận ra điều kỳ lạ.

Nhìn xuống dòng nước trong vắt, hình ảnh phản chiếu trước mắt làm tôi sững sờ.

Gương mặt trong nước không phải của tôi, đó là gương mặt của một cô gái.

Mái tóc dài buông xuống hai bên vai, gương mặt thanh tú với đôi mắt có phần sắc sảo và làn da mịn màng.

Cảm giác kỳ lạ xâm chiếm khi tôi chạm vào đôi tay mảnh mai, đôi chân nhỏ nhắn.

Không chỉ là ngoại hình, mà ngay cả cử chỉ hành động của tôi cũng hoàn toàn thay đổi.

Sự nhẹ nhàng trong mỗi cử động, từng cảm giác mềm mại khi cánh tay vô thức chạm vào tóc, tất cả đều quá thật.

Tôi đứng chết lặng bên bờ suối, nhìn chăm chăm vào hình ảnh phản chiếu.

Một nỗi sợ hãi dâng lên, sự tò mò cũng bắt đầu len lỏi.

Làm thế nào mà điều này xảy ra?

Và quan trọng hơn, tại sao tôi lại ở đây?, tôi lẩm bẩm nhưng không có ai để xác nhận điều đó.

Lần mò theo bờ suối có đoạn khó đi qua, nhiều cây bụi, , khấp khểnh hoặc đất đá ngăn chặn.

Cũng vì thế, sau khi đi được một đoạn dài, tôi buộc phải vòng vào rừng để tránh bụi gai lớn.

Vừa lúc, tôi sắp đi qua bụi gai thì một tiếng động lớn vang lên, chưa kịp phản ứng thì mặt đất dưới chân đột ngột sụp xuống.

Khi cảm nhận mình rơi tự do lần nữa, tay cố gắng bám vào bất cứ thứ gì, nhưng mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Người đâm mạnh xuống đất, đầu óc choáng váng và cơ thể đau nhức.

Tôi cố gắng gượng dậy để kêu lên, nhưng tiếng nói của mình chỉ vang lại một cách yếu ớt.

Mắt của tôi mờ đi, ý thức dần mờ nhạt rồi hoàn toàn ngất lịm.
 
Duyên Mường [Xuyên Không, Trinh Thám]
Chương 1 - Túc Duyên (Thoại tiếng Mường + dịch)


Đôi mắt của tôi yếu ớt tựa như ánh chiều tà cuối nẻo.

Mỗi khi đối diện nguồn sáng lúc đêm về, tầm nhìn của tôi tựa như phủ một làn sương mờ ảo.

Ánh sáng ấy chợt nhòa, tan biến như ẩn như hiện, để lại trong tâm khảm tôi cảm giác chập chờn, khó tả.

Tôi ngỡ rằng, những ánh nhìn tỏ rạng đời trước đã phai nhạt dần nơi đôi mắt này, như trăng thu cuối tháng cũng đành chịu cảnh mây mờ che phủ.

Tôi chẳng rõ là do ông trời còn chút lòng thương xót hay nhờ phép nhiệm mầu nào đó, mà từ khi đặt chân đến chốn này, đôi mắt bỗng sáng hẳn lên, tựa như bao lớp mờ đục năm nào đã trôi vào quên lãng, chẳng còn để lại chút vết tích trong tâm trí của tôi.

"Nhìn cái gì mà mi nhìn lâu thế?" (Tiếng Mường)

Nhìn trời mà hỏi ông trời... sao ông lại nỡ để con thế này?

Tôi im lặng rồi tự coi như đã trả lời người hỏi.

Ngoài trời, chốc chốc lại chớp giật liên hồi, sấm nổ vang rền tựa tiếng trống trận dội về từ chốn xa xăm, giống như cơn giận dữ của trời cao đã tích tụ từ ngàn năm trước.

Thêm cơn mưa rào xối xả trút xuống nhân gian, nện từng đợt "bôm bốp" không ngừng nghỉ, âm vang đến ù cả hai bên tai.

Những cơn gió lạnh lẽo lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi nước mát rượi, làm ẩm ướt gần hết gian nhà sàn.

Vậy là, mùa hạ vẫn còn đó.

Đúng là ông trời, nắng mưa cứ đổi thay như trở bàn tay.

Khi mưa khi nắng, chẳng biết đâu mà lường.

Cơn chớp loé lên một lần nữa, sáng rực cả khoảng trời rồi lại chìm vào đen tối.

Tôi thì vốn sợ cái ánh chớp lạ kỳ ấy, bất giác giật mình, đồng tử co lại, gương mặt cứng đờ chẳng dám nhúc nhích.Thoáng qua một hồi, tôi nghe có tiếng cửa sổ kéo kẽo kẹt, âm thanh khô khốc tựa lời thở dài của gỗ già nhuốm màu năm tháng.

Một cánh tay thoáng vươn ra, trong lớp áo màu tràm, tay chẽn và nhẹ nhàng khép lại cánh cửa gỗ của gian nhà lại.

Nhìn thấy cảnh ấy, tôi mới theo phản xạ bất giác quay phắt lại phía sau.

Bá Điền.

Hắn là người đã cứu giúp tôi thoát khỏi đám trẻ ở cổng đền thờ thánh linh.

Khi ấy, tôi bừng tỉnh và điều đầu tiên đập vào khứu giác là mùi đất ẩm ướt, hòa quyện cùng cảm giác mát lạnh từ lớp rêu xanh mướt dưới thân.

Thoáng nhìn quanh, tôi nhận ra mình đang nằm dưới gốc một cây cổ thụ vĩ đại, tán lá rậm rạp của ngôi đền cổ xưa bao bọc lấy.

Ánh sáng mặt trời như những dòng suối vàng, len lỏi qua những chiếc lá, rải rác chiếu rọi xuống khoảng đất xung quanh, tạo nên một khung cảnh vừa huyền ảo vừa tĩnh lặng, như thể thời gian ngừng trôi nơi chốn linh thiêng này.

Không khí quanh đây mang theo một cảm giác linh thiêng, như thể có một thế lực vô hình đang trông chừng.

Những biểu tượng trên cổng, tôi đã được thấy ở đâu đó nhưng nghĩ mãi cũng không thể nhớ ra.

Dường như kể lại một câu chuyện cổ xưa, một câu chuyện mà tôi không thể hiểu nổi.

Tôi cố gắng gượng dậy, cơ thể vẫn còn đau nhức từ cú ngã.

Mọi thứ xung quanh thật yên tĩnh, nhưng trong lòng tôi cứ cảm thấy có ai đó hoặc cái gì đó đang quan sát tôi.

Trước khi tôi kịp hiểu hết những gì đang diễn ra.

Từ ngoài cổng đền, đám trẻ con đang chơi đuổi bắt chạy đến.

Và thế cuộc gặp gỡ bắt đầu từ đây.

Đám trẻ con đấy láo toét vô cùng, tôi còn nhớ rằng chúng bốc cả nắm nhánh cây khô và đá sỏi dưới nền đất ẩm ná thẳng vào người tôi ngay trước mặt sân đền.

Sau đó, tôi bị một cục sỏi phi vút, đáp mạnh căn giữa trán.

Đầu ngửa luôn ra sau, phần thân theo quán tính đổ sập ngay lập tức.

Từ đây, máu trên trán tôi chảy xuống mày, mũi, tô thành mấy dòng máu đỏ thẫm đến ghê sợ.

Tôi vừa hoảng vừa mơ hồ.

Một tay chống dậy, một tay theo phản xạ, tôi che lấy phần đầu khỏi bị thương thêm.

Hai bên tai nhốn nháo tiếng trẻ con cười đùa, tiếng sỏi đá đáp đất thành tiếng "tanh tách".

Chúng nó hô hào, hùa nhau nhạo báng, ném cho hết đống sỏi này rồi nhặt đống khác ném, đến khi có tiếng chân ngựa thì mới yên.

Nheo nửa bên mắt, tôi cố mở mắt còn lại ra nhìn lần nữa, chúng nó vẫn đứng ở đó chỉ trỏ vào tôi.

Thình lình, một thanh niên cao ráo từ phương trời nào đó chắn ngang tầm nhìn của tôi, khiến mọi thứ xung quanh chợt trở nên tối mịt.

Người đứng sau hắn, phẩy phẩy tay, thành công đuổi lũ trẻ chạy tán loạn.

Một kẻ khác thì thong thả bước đến, đứng chắn nắng cho tôi.

Trong khi đó, thêm một tên nữa xuất hiện, nhấc bổng vai tôi lên, kéo tôi đứng dậy, rồi vác lê tôi đi.

"Mi làm cái gì, để đám trẻ con ném đá vào người lắm thế?

" (Tiếng Mường)

Nghe thấy tiếng dân tộc của mình, tôi ngước đầu lên, nheo mắt lần nữa để nhìn cho rõ người trên lưng ngựa.

Lần này, mặt tôi buồn rầu xác định, hắn ta vẫn là người lạ.

Chẳng mấy chốc, hắn lại hỏi tôi thêm một câu bằng tiếng Mường với đại ý là "mi bị câm à?

".

Đến đây, tuy cuống họng của tôi khô khốc vì thiếu nước nhưng tôi cũng phải cố gắng để khởi động cơ miệng.

Cuối cùng, tôi vươn người, ghé lại gần tai tên đang vác tôi mà thì thầm cho tên ấy nghe cho rõ.

"Tôi không biết nữa, cho tôi hỏi với, đây là chỗ nào vậy ạ?" , tôi hỏi. (tiếng Mường)

"Sao thế?

Tên gì? nhà mi là ở đâu? nói đi ta cho người đưa mi về", một người trong số họ hỏi tôi. (Tiếng Mường)

"Gọi tôi là Mây cũng được", tôi chỉ cho họ gọi biệt danh của mình. (tiếng Mường)

Mây tức là Vân, tên của tôi là Vân, đệm là Văn, họ là Đinh.

"Mi có nhà không?

Mi là người ở đâu?", người trên lưng ngựa lại hỏi. (Tiếng Mường)

"Tôi ở Hoà Bình, anh là người chỗ nào?", chẳng rõ vì sao tôi lại đến được chỗ này nên mặt mũi của tôi cứ nghệt ra.

Tuy tôi chưa định hình được tình huống này nhưng tôi cũng không quên hỏi ngược lại bọn người Mường lạ đó.

"Bọn ta ở đây." (Tiếng Mường)

Một tên đội khăn xếp, đứng ở phía sau nghi có vẻ khó chịu, hắn xua xua bàn tay trước mặt của tôi và quát bằng tràng tiếng Mường với đại ý là "Hòa Bình là chỗ nào cơ, chỗ này mi không được nói linh tinh đâu!" và còn vài câu khác nhưng tôi nghe không rõ.

Hắn nói xong xuôi, tôi nghe được câu có câu không nên tôi đứng cứng ngắt như khúc gỗ, nhìn chằm chằm bọn người ấy mà âm thầm đánh giá.

Giọng điệu này e là không phải người Mường ở chỗ của tôi.

Tên đi cùng lại xổ một tràng tiếng Mường, nói với người khoác vai tôi với đại ý là "Bá Điền, nó bị điên đấy, không biết chào hỏi, đám trẻ con còn đánh được nó mà".

Tôi thì nhanh chóng tiếp nhận thông tin từ lời tên kia vừa thốt ra.

Thì ra người rìu tôi đứng dậy có tên gọi là Bá Điền.

Nhìn thoáng qua, tôi đoán hắn chừng đôi mươi tuổi.

Mặc dù tên đó còn phảng phất nét thanh xuân nhưng cũng chớm có vẻ chững chạc của người trưởng thành.

Hắn không quá cao lớn, dáng người vừa vặn, nước da hơi ngăm, đôi mắt một mí nhưng lại chẳng toát vẻ hung hiểm.

Trái lại, thần thái của Bá Điền toát lên uy nghiêm, phong thái khiến người khác phải nể trọng.

Lấy thí dụ, tên đứng sau khi hễ hỏi tôi xong lại quay qua nói với hắn như mách, kiêng nể hắn hơn người khác.

Chợt trong lòng tôi nảy ra một ý nghĩ rằng có lẽ, Bá Điền chính là người có thể giúp tôi tìm đường về cuộc sống cũ, có thể trở về nhà.

"Anh ơi, anh giúp em tìm đường về nhà với, được không?

Em đi lạc rồi, không biết đây là đâu nữa." (Tiếng Mường)

Nói xong câu đó, chẳng hiểu sao một gã đàn ông ngoài 30 tuổi như tôi lại rơi nước mắt.

Khởi đầu của muôn điều huyền hoặc mà lòng tôi không thể thấu hiểu.

Giờ đây, tôi đã chẳng còn là Đinh Văn Vân như ngày trước.

Nhớ quê hương, nhớ ông bà, cha mẹ, anh chị, và bạn bè, nỗi nhớ ấy cứ dâng trào trong tôi.

Phải nói rằng, suy nghĩ ấy càng lúc càng trở nên quẫn bách khi tôi biết rằng nơi mình lạc đến đây, nơi mà chẳng một ai hay biết về quê hương và chẳng có cách nào để tôi trở về.

Ngay lúc này, tôi chẳng biết làm sao để tự an ủi, chỉ thấy lòng trĩu nặng mà phải tự mình đối diện với nỗi lo làm sao sống sót qua cơn đoạn trường để tìm lại đường trở về.

Vì vậy, tôi chỉ có thể khóc để bớt sợ hơn.

Dưới gốc xi già của đền thờ chỉ nghe thấy tiếng khóc của tôi.

Mấy gã người Mường "lạ" nghĩ rằng tôi sợ hãi.

Lúc này, Điền đang đứng cạnh, hắn loay hoay một lúc, giật lấy khăn từ tay của tên bên cạnh và đưa cho tôi.

Tôi vẫn đứng khóc ở đấy, vớ lấy túi vải hắn đưa để lau nước mắt, cứ lau rồi khóc, khóc rồi lại lau.

"Ta giúp mi tìm đường về nhà được.

Nhưng bọn ta không biết về nơi mà mi gọi là Hoà Bình", Bá Điền nói với tôi. (Tiếng Mường)

Nhân danh cựu "học sinh giỏi Địa Lý cấp thành phố" tôi kết hợp trí nhớ và kiến thức còn lại, vội vàng miêu tả bằng tiếng Mường cho họ nghe thật rõ về phạm vi lãnh thổ và vị trí địa lý của tỉnh Hoà Bình: "Phía bắc của Hoà Bình giáp tỉnh Phú Thọ, phía nam giáp tỉnh Thanh Hóa, phía đông giáp tỉnh Hà Nam, tỉnh Ninh Bình và thủ đô Hà Nội, phía tây giáp tỉnh Sơn La ..."

Bọn họ không trả lời tôi.

"Kiểu gì vậy, giờ này, các anh còn đi ngựa với thiếu hiểu biết thế?", tôi bực dọc.

Mấy tên ấy không trả lời, quay lại nhìn nhau.

"Mi mới thiếu hiểu biết ở đây ấy", Bá Điền nói.

Điền một bên chống nạnh, một bên tay thì lay lay vùng trán rồi ngẩng lên trừng mắt với tôi.

"Nước Việt Nam mình có 63 tỉnh thành và tôi nhớ hết tên các tỉnh.

Thế là tôi có hiểu biết hơn các anh rồi còn gì?"

"Nước Việt Nam?..."

Tôi thấy bọn họ liếc qua liếc lại, dạng như họ chưa nghe qua hai chữ "Việt Nam".

"Sau khi ngài về miền xuôi, an định đất nước xong xuôi.

Ngài đã cử người lên thông báo về tên.

Ngài đặt tên nước ta là Đại Việt", Bá Điền nói thêm.

Tôi đứng yên tại đó một lúc rất lâu.

Đầu của tôi nhói như điện giật, tiếng nhại lại cứ "rì rầm" hai bên tai.

Không gian trước mắt quay như mòng mòng, tôi loạng choạng, đứng không vững nữa mà suýt ngã nhào ra đất.

Đại Việt.

Đại Việt.

Đại Việt.

Kiểu sống như người Mường xưa, phân vùng đất như cách gọi thời Đinh Quách Bạch Hà?

"Có muốn đi theo ta về không?

Mi mà ở dưới gốc cây này đến tối là không có cơ hội nhìn thấy mặt trời ngày mai mọc nữa đâu, này?", Bá Điền hỏi tôi.

Dĩ nhiên, tôi nào đâu còn đường nào khác, thuận theo ý Điền, tôi đi theo hắn.

Mặc cho trong dạ còn vương bao nỗi băn khoăn.

***

"Với lịch sử chế độ phong kiến Việt Nam từ Ngô, Đinh, Tiền Lê, Lý, Trần, Hậu Lê, Nguyễn,... lịch sử về người Mường của thời kỳ này ở các tỉnh như là tỉnh Hòa Bình, tỉnh Thanh Hoá,... còn khá mờ nhạt, còn thiếu nhiều tư liệu, nó được nằm lẫn trong bức tranh của lịch sử chế độ phong kiến việt Nam nói chung.

Tuy nhiên, cùng tồn tại song hành với chế độ phong kiến trung ương tập quyến ở người Việt thì người Mường lại duy trì đó chế độ xã hội lang đạo do các dòng họ lớn: Đinh, Quách, Bạch, Hà cai trị dân Mường."

---
 
Duyên Mường [Xuyên Không, Trinh Thám]
Chương 2 - Vụ án: Tắm sông (1)


Tiếng vó ngựa vọng xa khắp cánh rừng, đoàn người ghìm cương, thúc ngựa lao về phía trướ.

Cả người lẫn ngựa cùng dẫm chân lên bùn đất ướt sũng, khiến mặt đường in sâu dấu chân, lõm xuống đến mấy phân.

Bùn đất văng tung tóe, phủ lên những bụi cỏ và tán cây ven đường một lớp đất nâu nhơ nhuốc, ẩm ướt.

Đoàn người ấy, sau khi vượt qua mấy dãy đồi xanh, lướt qua mấy cánh rừng rậm, cuối cùng cũng dừng chân tại một bản làng heo hút, nằm yên bình giữa rừng nứa xanh um, như một nét vẽ giản dị giữa bức tranh hoang dã của núi rừng.

Khi tới bản làng, ánh đèn từ những nếp nhà nhỏ bé dần tỏa sáng, lấp lánh giữa màn đêm như những vì sao nơi chốn thâm sơn cùng cốc.

Tôi được Bá Điền dẫn vào một ngôi nhà sàn truyền thống, ấm cúng và bình dị.

Bước vào bên trong, không gian yên bình khiến lòng tôi phải lắng lại, thoang thoảng mùi thơm của gỗ mộc và rơm rạ, hòa quyện với mùi khói bếp nhẹ nhàng lan tỏa, bao phủ cả gian nhà.

Một thứ cảm giác thân thuộc, đượm chất thôn dã mà êm đềm khôn tả.

Lúc ấy, trời bên ngoài bắt đầu chuyển mưa, tiếng gió rít lên từng hồi qua khe cửa, cuốn theo những hạt mưa nhỏ rơi lộp độp trên mái nhà như tiếng trống đêm thầm thì của đất trời.

Bá Điền ngồi lặng yên gần cửa, ánh mắt thăm thẳm dõi theo bóng tối mờ xa.

Còn tôi, được hắn nhường cho một miếng gỗ ngồi tạm.

Nghe tiếng mưa rơi, tôi cũng dịch lại gần cửa sổ, dõi mắt ngóng nhìn màn mưa rơi giữa trời đêm.

Tôi ngước nhìn Điền, trong ánh chớp lóe lên ngoài trời, đôi mắt hắn vẫn sáng rực, tựa như ngọn đèn giữa đêm sâu.

Một tia chớp khác lại xé ngang bầu trời, làm gian nhà bừng sáng lên trong chớp mắt.

Tôi giật mình, vô thức siết chặt hai đầu gối, cảm giác bất an như thấm sâu vào từng thớ thịt.

Bá Điền thấy tôi sợ hãi liền đưa tay gõ nhẹ vào vai.

Hắn ta đóng cửa lại và ra hiệu rằng muốn dẫn tôi qua bên bếp củi.

Ngồi xuống cạnh bếp, Điền từ tốn nhấc vật trông giống được làm bằng đất, bằng gang xuống, cẩn thận đặt nó lên đống tro nóng, ngọn lửa hừng hực.

"Mi không phải sợ, ở đây an toàn mà.

Sấm chớp của trời không đánh người lấm lem bùn đất đâu.", hắn cười híp mắt.

Cái vẻ bình tĩnh trong giọng nói của Bá Điền như lưỡi dao vô hình làm tôi thêm lo chứ không làm dịu đi nỗi sợ sấm chớp của tôi.

"Chốc nữa, tạnh mưa thì tôi nhờ pá của tôi dẫn mi đi thay đồ nhé?"

"Cảm ơn anh"

Ánh sáng vàng cam của ngọn lửa lấp lánh, xua đi phần nào sự lạnh lẽo từ cơn mưa.

Trong không gian tĩnh lặng này, chỉ còn lại tiếng mưa rơi, tiếng củi nổ lép bép.

"Nhà này, anh ở một mình à?", tôi hỏi, cố gắng phá tan bầu không khí im lặng giữa chúng tôi.

"Ừ, trước đấy thì có nhiều người ở đây, bây giờ có mỗi ta ở lại.", Bá Điền nhìn tôi một lúc trước khi trả lời, đôi mắt hắn có vẻ đăm chiêu.

"Còn mi?" , hắn bất ngờ hỏi ngược lại.

"Sao lại đi lạc được vậy?", Bá Điền hỏi tiếp.

Đâu có ai khéo chèo lái câu chuyện như Điền.

Có điều là tôi lại thầm tiếc cho câu hỏi ấy vì tôi không nhớ được gì cả.

"Tôi cũng không biết nữa.

Chỉ là một ngày nọ, tôi... tôi tỉnh dậy ở đây.

Như thể... tôi đã lạc vào một nơi khác, đất nước khác." , cảm giác lạc lõng bất chợt ùa về.

Tôi tường thuật lại diễn biến khi mình tỉnh lại cho hắn nghe.

Tôi lén nhìn Bá Điền một lúc lâu.

Trong ánh sáng chập chờn của bếp lửa, khẽ thở ra một hơi dài.

Hơi nóng nước sôi trong nồi bốc lên đều đều, làm không gian ấm hơn.

Bá Điền không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu.

Có lẽ hắn không hiểu hết những gì tôi nói.

"Nhưng sao anh lại giúp tôi?"

Bá Điền im lặng một lúc, nhìn chằm chằm vào ánh lửa trước khi chậm rãi đáp lời:

"Nghĩ lại thì nếu có quay lại thời điểm đó, ta còn lâu mới giúp"

"Hả?"

"Uống đi, nước lá bối đấy.", Điền múc một cốc nước nóng và đưa cho tôi.

Ánh lửa vẫn cháy đều, tiếng mưa vẫn rơi không ngớt nhưng trong lòng tôi, những cảm xúc đối lập xoáy vào nhau như cơn bão ngoài kia.

"Nếu đi lạc, không phải ai cũng có thể tìm được đường về.

Có người tìm thấy nó, có người lại không.

Nhưng... ta sẽ giúp mi, nếu mi muốn.", hắn nói tiếp.

"Anh "cờ xanh" quá làm tôi bị nghi ngờ nhân sinh thật sự", vừa cười vừa nói.

Tôi ngước nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh hy vọng.

"Hả?", Bá Điền có vẻ không hiểu.

"À quên, ý là anh là tốt quá, tôi bị sợ ấy?"

"Tốt mà sợ"

***

Sáng hôm sau, bùn đất đã lắng xuống sau trận mưa đêm, để lại một lớp màu nâu đậm lặng lẽ phủ lên mặt đất.

Theo chân pá Yến – người mà Bá Điền nhờ cậy đưa tôi đi tìm nơi thay đồ, tắm rửa.

Nghe đâu ở đó có dòng suối trong lành, nước chảy róc rách len lỏi giữa những tảng đá phủ đầy rêu xanh.

Tôi bước chầm chậm trên con đường mòn nhỏ dẫn ra bìa rừng.

Pá Yến dẫn tôi đi đến một khúc suối khá rộng, nông và vắng người.

Pá khẽ gật đầu, ngồi xuống một tảng đá lớn gần đó, mắt thoáng dõi xung quanh để chừng chực, dành cho tôi một khoảng riêng tư giữa chốn thiên nhiên hùng vĩ.

Ánh nắng ban mai vắt qua từng kẽ lá, dịu dàng soi chiếu xuống mặt nước trong veo tựa ngọc bích, dòng suối trở nên lấp lánh tựa như tấm gương phản chiếu cả bầu trời cao xanh, điểm xuyết chút sương mỏng vẫn còn vấn vương trên lá.

Tôi chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngoài, từng bước xuống dòng suối, để làn nước trong lành nhẹ mơn man làn da, mát lạnh thấm vào từng tế bào khiến lòng ngập tràn cảm giác thư thái khó tả.

Ngồi xuống giữa dòng nước trong vắt, tôi nhìn xuống thân hình mới lạ của mình với đôi chân thon thả, vòng eo mềm mại, làn da mịn màng, ... .

Đôi tay nhỏ nhắn vuốt nhẹ làn nước lên má, tôi khẽ nghiêng mình, mái tóc dài mềm mại buông xõa trên đôi vai mảnh dẻ, từng giọt nước lấp lánh chảy xuống, tựa như ngọc lưu ly rơi lẫn vào dòng suối.

Cảm giác bỡ ngỡ dâng lên trong lòng khi đôi tay chạm nhẹ đến ngực.

Tất cả hiện lên trong ánh sáng trong trẻo của sớm mai như vừa được gột rửa khỏi bao tạp niệm.

Tắm xong, tôi vòng ra sau tảng đá lớn để thay áo.

Giữa buổi sáng thanh bình, nơi mà chỉ vài phút trước đây còn ngập tràn ánh sáng và tiếng suối róc rách, bây giờ bỗng trở nên u ám, lạnh lẽo.

Tôi lùi lại, chân như không còn sức, trong lòng dậy lên nỗi kinh hoàng không nguôi, chỉ mong có ai đó xuất hiện, để chia sẻ nỗi sợ hãi, để xua tan những ám ảnh đang lởn vởn nơi tâm trí.

Một xác chết nằm đó, máu me be bét, tựa như vừa thoát khỏi cơn thịnh nộ của thần chết.

Xác chết nằm bất động, đôi mắt trừng mở, vô hồn nhìn về phía trời cao như chứa đựng biết bao nỗi niềm chưa trọn vẹn.

Dòng máu loang lổ trên mặt đất, tựa như những vết chàm tím trôi nổi giữa mảnh đất, hòa cùng màu nâu của đất.

Nỗi sợ hãi bùng lên, cuộn trào trong lồng ngực, như sóng lớn vỗ về giữa đại dương mênh mông, khiến tôi không kịp nghĩ ngợi, chỉ biết hét lên một tiếng thất thanh, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của buổi sáng.

"Á!!"
 
Back
Top Bottom