Khác Duy An

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
406663773-256-k545468.jpg

Duy An
Tác giả: Huonggiang230712
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mười năm bảo hộ, Trình Duy là bầu trời của Trình An.

Nhưng dưới mái nhà họ Trình, anh em cũng là thầy trò.

Giảng đường uy nghiêm, Trình Duy một thước đo lòng người.

Phòng sách lặng im, Trình An quỳ gối hối lỗi lầm.

Cùng cha khác mẹ, tình thâm xen lẫn những lằn roi.

Anh dạy em bằng kỷ luật thép để thành nhân.

Em trưởng thành từ nỗi đau và sự bao dung.

Nói dối, trốn học, bướng bỉnh đều bị uốn nắn.

Thước gỗ giáng xuống, lòng anh đau, mắt em đỏ.

Sau cơn giông bão, chỉ còn lại bình an.



thầytrò​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT][EDIT] Triền Miên Tình Kiếp - 5 Duyệt [Hoàn]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Duyên gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Duyên gái] Converse và giày cao gót.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Duyên Gái] [BHTT] Lục Bình Ly Khúc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lan Hương Duyên - Hoà Yến Sơn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 【RE- UP】DUY NHẤT LÀ EM [1]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Duy An
    Chương 1


    Tiếng chuông báo thức vang lên khô khốc trong căn phòng tối, xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi sớm ngoại ô.

    Trình An uể oải vươn tay tắt máy, đôi mắt nhắm nghiền vì thiếu ngủ trầm trọng.

    Đêm qua, cậu đã lén lút thức đến gần ba giờ sáng để cùng đồng đội luyện tập cho trận chung kết game chiều nay.

    Cơn buồn ngủ như một khối đá nặng trịch đè lên mí mắt, nhưng chỉ cần nghĩ đến gương mặt của người đàn ông đang ngồi ở phòng ăn tầng dưới, Trình An lập tức tỉnh táo hơn bất cứ liều cafein nào.

    Cậu ngồi dậy, nhìn vào gương.

    Quầng thâm dưới mắt hiện rõ trên làn da trắng.

    Trình An hít một hơi thật sâu, bắt đầu mặc bộ đồng phục trường cấp ba chuyên.

    Từng chiếc cúc áo được cài cẩn thận, cà vạt thắt ngay ngắn.

    Ở ngôi nhà này, sự luộm thuộm là một cái tội.

    Trình An bước xuống cầu thang, cố gắng không gây ra bất cứ tiếng động nào.

    Trong phòng ăn, Trình Duy đã ngồi đó từ bao giờ.

    Anh mặc một chiếc sơ mi trắng phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc chải chuốt gọn gàng, toát ra khí chất của một người đàn ông thành đạt và cực kỳ kỷ luật.

    Tiếng lật trang báo điện tử trên máy tính bảng vang lên đều đặn, hòa cùng mùi cà phê đen đặc quánh.

    "Chào anh... em mới xuống." – Trình An lí nhí, đứng nép bên cạnh bàn ăn.

    Trình Duy không ngước mắt lên ngay.

    Anh nhấp một ngụm cà phê, rồi từ từ dời tầm mắt sang em trai.

    Ánh mắt anh sắc lẹm như dao mổ, quét từ đỉnh đầu xuống đến mũi giày của An.

    Trình An cảm thấy sống lưng lạnh toát, cậu vô thức đứng thẳng lưng hơn.

    "Cà vạt lệch hai milimet về phía bên trái." – Giọng Trình Duy trầm thấp, không chút cảm xúc – "Và mắt em đỏ.

    Đêm qua lại thức khuya?"

    Trình An giật thót, bàn tay run rẩy đưa lên chỉnh lại cà vạt.

    Cậu cúi gầm mặt, hơi thở trở nên dồn dập: "Dạ... tại đêm qua trời trở lạnh, em hơi khó ngủ một chút thôi ạ."

    Một khoảng lặng kéo dài khiến không khí như đông cứng lại.

    Trình Duy thu lại ánh nhìn, tiếp tục chú tâm vào màn hình: "Đừng để tôi phát hiện em dối trá.

    Ăn đi, rồi đi học.

    Hôm nay có tiết của tôi, liệu mà cư xử."

    Bữa sáng trôi qua trong sự im lặng áp lực đến nghẹt thở.

    Với Trình An, Trình Duy không chỉ là anh trai cùng cha khác mẹ lớn hơn cậu mười ba tuổi, mà còn là một vị thần cai quản mọi quy tắc trong cuộc đời cậu.

    Tại trường, khoảng cách giữa họ còn xa hơn cả một vòng trái đất.

    Trình Duy là thầy giáo, là niềm tự hào của trường chuyên; còn Trình An chỉ là một học sinh bình thường đang cố gắng tồn tại dưới cái bóng khổng lồ của anh mình.

    Tiết Toán của thầy Trình Duy luôn là nỗi khiếp sợ của cả khối.

    Khi anh bước vào lớp, cả căn phòng đang ồn ào lập tức im phăng phắc.

    Trình An ngồi ở bàn thứ ba, cúi đầu nhìn cuốn vở trắng tinh.

    Cơn buồn ngủ từ đêm qua bắt đầu hành hạ cậu.

    Những con số trên bảng bắt đầu nhảy múa, giọng nói trầm bổng của Trình Duy dần trở thành một dải âm thanh mơ hồ.

    Cạch.

    Tiếng phấn gõ mạnh xuống bàn giáo viên khiến Trình An giật mình nảy người.

    Cậu ngước mắt lên, chạm ngay vào ánh nhìn lạnh thấu xương của anh trai từ trên bục giảng.

    "Trò Trình An, nhắc lại định lý tôi vừa giảng."

    An đứng dậy, chân tay lóng ngóng.

    Cậu nhìn lên bảng, rồi lại nhìn anh, môi run rẩy không thốt ra được một chữ.

    Cả lớp bắt đầu xầm xì.

    Trình Duy đứng khoanh tay, gương mặt không biểu lộ sự tức giận nhưng áp lực tỏa ra khiến những học sinh ngồi gần đó phải nín thở.

    "Về chỗ." – Anh nói, giọng lạnh lùng công khai – "Lơ đễnh trong giờ học.

    Cuối giờ ở lại gặp tôi."

    An ngồi xuống, cảm giác như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt.

    Cậu biết, đây mới chỉ là bắt đầu của một ngày giông bão.

    Đến giờ nghỉ trưa, một thông báo nhảy lên màn hình điện thoại khiến tim Trình An đập liên hồi.

    Đội trưởng team game nhắn: "An ơi, trận chung kết đẩy sớm lên 2 giờ chiều.

    Không có ông, team mình mất chức vô địch.

    Giúp tụi tui một lần này thôi!"

    Đó là khao khát được công nhận, được là chính mình, được thoát khỏi những con số khô khan và sự kiểm soát của Trình Duy.

    Sự bồng bột của tuổi mười bảy bắt đầu lấn át lý trí.

    Trình An cắn môi, quyết định đánh cược một lần.

    Cậu đến phòng y tế, mặt cắt không còn giọt máu (một phần vì sợ, một phần vì mệt).

    Với kỹ năng diễn xuất dồn nén từ lâu, cậu thuyết phục được cô y tế rằng mình đang bị đau bụng dữ dội.

    Nhận được tờ giấy cho phép về sớm, An nhanh chóng nhắn một tin cho Trình Duy: "Thưa thầy, em bị đau bụng cấp, cô y tế cho em nghỉ buổi chiều.

    Em xin phép về nhà nghỉ ngơi ạ."

    Ngay sau đó, cậu chạy bán sống bán chết ra khỏi cổng trường, bắt một chiếc taxi hướng thẳng đến quán game khu trung tâm.

    Trong văn phòng giáo viên, Trình Duy nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện thoại.

    Đôi lông mày anh nhíu lại.

    Sáng nay anh đã thấy An mệt mỏi, nhưng không phải kiểu đau bệnh này.

    Một linh cảm không lành trỗi dậy trong lòng người đàn ông vốn vô cùng nhạy cảm với sự dối trá.

    Anh nhấc máy gọi về nhà.

    Không ai bắt máy.

    Anh gọi cho người giúp việc, bà báo hôm nay 5 giờ chiều mới đến làm.

    Gương mặt Trình Duy đanh lại.

    Anh mở ứng dụng định vị trên máy tính cá nhân – ứng dụng bí mật mà anh đã cài vào điện thoại của An từ ngày cậu mới bước chân vào cấp ba.

    Trên bản đồ, chấm đỏ không nằm ở biệt thự họ Trình, mà đang nhấp nháy tại một khu vui chơi giải trí cách trường năm cây số.

    Trình Duy từ từ gập máy tính lại.

    Anh không nổi giận, không đập phá.

    Anh chỉ im lặng dọn dẹp sách vở, xin phép nhà trường về sớm vì "việc gia đình đột xuất".

    Sự im lặng của anh lúc này giống như mặt biển trước khi một cơn sóng thần ập đến.

    Biệt thự họ Trình tối hôm đó chìm trong sự tĩnh mịch đáng sợ.

    Trình Duy bước vào nhà, không bật đèn phòng khách.

    Anh đi thẳng lên phòng sách ở tầng hai – nơi được coi là "cấm địa" và cũng là nơi thi hành gia pháp của gia đình.

    Anh thong dong cởi áo vest, vắt ngay ngắn lên giá.

    Đôi tay trắng trẻo, thon dài bắt đầu xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay một cách tỉ mỉ.

    Anh bật chiếc đèn bàn màu vàng mờ, ánh sáng chỉ đủ soi rõ một góc chiếc bàn gỗ lim lớn.

    Từ ngăn kéo khóa kín, anh lấy ra một cuốn sổ da đen ghi chép gia quy và một cây thước gỗ lim nâu sẫm, nặng trịch.

    Anh đặt cây thước ngay ngắn giữa bàn, rồi ngồi xuống ghế, nhắm mắt chờ đợi.

    7 giờ 30 phút tối.

    Trình An về đến nhà với tâm trạng vừa hưng phấn sau chiến thắng vừa run sợ cực độ.

    Thấy nhà tối om, cậu thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ chắc anh trai vẫn đang ở trường hoặc đi tiếp khách.

    Cậu rón rén tháo giày, định lẻn nhanh lên phòng.

    "Về rồi sao?"

    Giọng nói từ phía phòng sách vang lên, trầm thấp và lạnh lẽo đến mức khiến Trình An suýt ngã quỵ.

    Cậu đứng sững lại trên bậc cầu thang, toàn thân run bắn.

    Cánh cửa phòng sách từ từ mở ra, ánh sáng vàng vọt hắt vào bóng tối ở hành lang, chiếu lên đôi giày da sáng bóng của Trình Duy.

    Trình Duy đứng đó, cao lớn và uy nghiêm như một bóng ma của kỷ luật.

    Anh không nhìn em trai, chỉ buông một câu mệnh lệnh ngắn gọn nhưng mang sức nặng ngàn cân:

    "Vào phòng sách.

    Đóng cửa lại."

    Trình An biết, bầu trời của mình chính thức sụp đổ.

    ____________________________________

    Chúc mừng Trình An đã giành chức vô địch game nhé! 🏆 Cúp thì cầm trên tay rồi đó, nhưng lát nữa cái mông có "nở hoa" hay không thì tác giả không bảo đảm nha.

    Ai bảo trốn học gặp ai không gặp, lại gặp ngay "anh thầy" Trình Duy – trùm định vị GPS.

    Thôi thì chúc An bảo trọng, chương sau chuẩn bị sẵn tinh thần ăn "mứt lim" nhé cả nhà! 🪵🔥

    16/1/2026
     
    Duy An
    Chương 2


    Tiếng "cạch" nhẹ nhàng của cánh cửa gỗ lim khi đóng lại vang lên trong tai Trình An như tiếng sập của cửa ngục.

    Căn phòng sách vốn dĩ rộng lớn, nay lại trở nên chật chội và thiếu oxy đến lạ thường.

    Mùi gỗ trầm hương nhẹ nhàng thường ngày giờ đây chỉ khiến cậu cảm thấy buồn nôn vì căng thẳng.

    Trình Duy đã ngồi lại vào chiếc ghế bọc da lớn sau bàn làm việc.

    Anh không nhìn em trai, đôi tay vẫn thong thả lật từng trang của cuốn sổ bìa đen – cuốn sổ ghi chép gia quy và những lần phạm lỗi của Trình An.

    "Lại đây." – Trình Duy lên tiếng, thanh âm không cao nhưng mang theo uy lực không thể chối từ.

    Trình An bước từng bước nặng nề, dừng lại trước bàn làm việc.

    Cậu cúi gầm mặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau, mồ hôi lạnh thấm đẫm cả lòng bàn tay.

    "Đau bụng cấp?" – Trình Duy gấp cuốn sổ lại, thanh âm đầy mỉa mai – "Bệnh viện nào chữa cho em nhanh vậy?

    Hay là quán net đó có khả năng trị bách bệnh?

    Tôi dạy em nói dối từ bao giờ?

    Trốn học, nói dối giáo viên, nói dối anh, đi đến nơi không lành mạnh.

    Trình An, em gan lắm."

    Anh đứng dậy, cầm cây thước gỗ lim nâu sẫm, nặng trịch lên.

    "Gia quy họ Trình, điều thứ tư: Dối trá, phạt ba mươi thước.

    Điều thứ bảy: Trốn học, bỏ tiết, phạt hai mươi thước.

    Tổng cộng năm mươi thước.

    Cởi áo khoác, vắt lên ghế.

    Khoanh tay, cúi người xuống cạnh bàn.

    Tôi đánh, em phải đếm.

    Thiếu một thước, đánh lại từ đầu."

    Trình An run rẩy làm theo.

    Cậu gập người xuống, trán tựa lên cạnh bàn lạnh ngắt.

    Vút...

    Chát!

    Cơn đau điếng người ập đến.

    An cắn chặt môi: "Một..."

    Vút...

    Chát!

    Vút...

    Chát!

    Mỗi thước cách nhau vài giây, đủ để nỗi đau thấm sâu.

    Đến thước thứ mười lăm, An đã run lẩy bẩy.

    Thước thứ ba mươi, cậu không giữ nổi tư thế vì bản năng trốn tránh.

    "Em muốn tôi đánh lại từ đầu sao?" – Duy lạnh lùng dùng thước nâng người An lên.

    "Dạ không... anh... em đau... em xin lỗi..." – An khóc nấc lên.

    "Còn hai mươi thước.

    Đứng cho thẳng, đếm cho chắc!"

    Những thước cuối cùng là một cuộc tra tấn ý chí.

    Mỗi tiếng thước xé gió là một tiếng nấc nghẹn.

    Đến thước thứ bốn mươi chín, toàn thân An đã đẫm mồ hôi.

    Trình Duy dừng lại một nhịp dài, rồi vung tay giáng thước cuối cùng mạnh hơn tất thảy.

    VÚT...

    CHÁT!

    "NĂM...

    MƯƠI..." – An thét khẽ rồi đổ ập người xuống mặt bàn, toàn thân rã rời.

    Trình Duy hạ thước, giọng lạnh lùng: "Lên phòng nằm chờ đó.

    Lát tôi lên bôi thuốc.

    Cấm chạm vào điện thoại.

    Rõ chưa?"

    "Dạ... rõ...

    Cảm ơn anh đã dạy bảo..."

    Nửa tiếng sau, Trình Duy bước vào phòng với hộp cứu thương.

    An đang nằm sấp, mặt vùi vào gối, vai vẫn còn run rẩy.

    Duy ngồi xuống cạnh giường, tiếng thở dài của anh khiến An khẽ giật mình.

    "Nằm yên." – Giọng Duy đã dịu đi.

    Anh nhẹ nhàng kéo lớp áo sơ mi của An lên, nhìn những vệt lằn đỏ rực trên làn da em trai, tay anh khựng lại một chút vì xót xa.

    Anh lấy thuốc mỡ, xoa nhẹ nhàng lên những vết thương.

    Cơn đau rát gặp thuốc mát lạnh khiến An khẽ rên rỉ.

    "Đau lắm không?" – Duy thấp giọng hỏi.

    An không trả lời, chỉ vùi đầu sâu hơn vào gối.

    "Tôi đánh em không phải vì ghét em." – Duy vừa xoa thuốc vừa nói – "An, tôi có thể chấp nhận em học không giỏi, nhưng không thể chấp nhận một đứa em trai dối trá.

    Nếu hôm nay tôi không nghiêm, sau này ra đời người ta sẽ dạy em bằng những cách còn đau đớn hơn.

    Em có hiểu không?"

    Trình An xoay mặt lại, đôi mắt sưng mọng nhìn anh trai.

    Thấy vẻ mệt mỏi và ánh mắt lo lắng của Duy, cậu thều thào: "Em... em biết lỗi rồi.

    Anh đừng giận em nhé."

    Trình Duy khẽ vuốt mái tóc An rồi kéo chăn đắp cho cậu: "Ngủ đi.

    Mai tôi sẽ kiểm tra bài vở.

    Nếu còn lơ đễnh, 50 thước hôm nay chỉ là bắt đầu thôi."

    Trình An nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh trai.

    Cậu chìm vào giấc ngủ, lần này là sự bình yên sau cơn bão dữ.

    ____________________________________

    16/1/2026
     
    Duy An
    Chương 3


    Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau len lỏi qua khe rèm, đậu trên gương mặt vẫn còn vương nét nhợt nhạt của Trình An.

    Cậu khẽ cựa mình, nhưng ngay lập tức một luồng điện đau rát từ thắt lưng truyền thẳng lên đại não khiến cậu hít một hơi lạnh, tỉnh táo hẳn.

    Năm mươi thước của Trình Duy chưa bao giờ là chuyện đùa.

    An khó khăn ngồi dậy, lồng ngực vẫn còn hơi nghẹn lại khi nhớ về sự lạnh lùng của anh trai tối qua.

    Cậu nhìn xuống chiếc bàn học, nơi xấp tài liệu tiếng Anh và toán cao cấp đã được anh đặt sẵn từ lúc nào.

    Bên cạnh là một bát cháo yến còn bốc khói nghi ngút và một tờ giấy ghi chú với nét chữ rồng bay phượng múa:

    "Ăn hết cháo, uống thuốc giảm đau.

    9 giờ tôi kiểm tra ba đề mục đầu tiên.

    Đừng để thước gỗ phải rời giá lần nữa."

    Trình An run rẩy cầm thìa cháo.

    Cậu biết, sự dịu dàng của anh trai sau trận đòn chỉ là "phần thưởng" tạm thời cho sự hối lỗi, còn kỷ luật sắt thì chưa bao giờ lung lay.

    9 giờ đúng, tiếng gõ cửa vang lên đều đặn.

    Trình Duy bước vào, vẫn là bộ sơ mi phẳng phiu và ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

    Anh không hỏi An có còn đau không, chỉ lướt nhìn bát cháo đã cạn rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

    "Kết quả?"

    Trình An lí nhí, đẩy tập giấy nháp chằng chịt công thức về phía anh: "Dạ...

    đề toán em làm xong rồi, nhưng phần luận tiếng Anh... em vẫn chưa tìm được ý chính."

    Trình Duy cầm tập giấy lên, xem xét tỉ mỉ từng dòng.

    Không khí trong phòng im lặng đến mức An có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

    Bất chợt, chân mày Duy nhíu lại.

    Anh đặt mạnh tập giấy xuống bàn, tạo nên một tiếng cạch chói tai.

    "Trình An, tôi đã nói gì về sự tập trung?"

    An giật thót, vết thương sau lưng như lại nhói lên: "Em... em có tập trung mà..."

    "Tập trung mà sai những lỗi căn bản này sao?

    Em đang dùng sự đau đớn của ngày hôm qua để làm cái cớ cho sự lơ là hôm nay à?"

    Duy đứng dậy, tiến lại gần em trai.

    An sợ hãi co vai lại, theo bản năng đưa tay ra sau che chắn vị trí vừa bị phạt.

    Hành động này khiến ánh mắt Duy khựng lại một nhịp.

    Sự nghiêm khắc trong anh thoáng dao động khi nhìn thấy đôi bàn tay run rẩy của đứa em trai duy nhất.

    Anh thở dài, không cầm thước, mà đặt tay lên vai An, ấn nhẹ cậu ngồi xuống ghế.

    "Ngồi xuống.

    Tôi giảng lại một lần."

    Suốt hai tiếng đồng hồ, Duy kiên nhẫn sửa từng lỗi sai cho An.

    Giọng anh trầm thấp, điềm tĩnh nhưng cực kỳ khắt khe.

    Khi An làm đúng, anh chỉ khẽ gật đầu; khi cậu xao nhãng, một cái gõ tay lên bàn của anh cũng đủ khiến cậu đổ mồ hôi hột.

    Đến gần trưa, khi bài vở tạm ổn, Duy mới thấp giọng hỏi: "Vết thương... còn rát lắm không?"

    An cúi đầu, lí nhí: "Dạ... vẫn còn hơi xót, nhưng em chịu được.

    Em xin lỗi vì đã làm anh thất vọng."

    Duy nhìn mái tóc hơi rối của em trai, bàn tay định đưa lên xoa đầu nhưng rồi lại thu về, thay vào đó là một giọng nói nghiêm nghị:

    "Đau để em nhớ rằng, mỗi bước đi sai lầm đều phải trả giá.

    Tôi không muốn em thành tài bằng mọi giá, nhưng tôi muốn em thành người có trách nhiệm.

    Chiều nay tôi có cuộc họp, em ở nhà tự kiểm điểm lại hành vi của mình trong một tuần qua.

    Viết một bản thu hoạch, tối nộp cho tôi."

    "Dạ... em biết rồi anh."

    Trước khi bước ra khỏi cửa, Duy dừng lại, nói khẽ nhưng đủ để An nghe thấy:

    "Tối nay tôi về sớm.

    Nếu em làm tốt, chúng ta sẽ đi ăn món Nhật mà em thích.

    Còn nếu bản thu hoạch sơ sài... thước gỗ vẫn đang đợi trên giá sách."

    Cánh cửa khép lại.

    Trình An nhìn theo bóng lưng anh trai, lòng vừa sợ vừa ấm áp.

    Cậu hiểu rằng, trong gia đình họ Trình, tình yêu luôn đi kèm với những lằn roi, và sự nghiêm khắc của Trình Duy chính là chiếc khiên vững chắc nhất bảo vệ cậu trước sóng gió cuộc đời.

    Cậu cầm bút lên, bắt đầu viết những dòng đầu tiên cho bản thu hoạch, lần này là bằng tất cả sự chân thành, không một chút dối trá.

    ________

    21/3/2026
     
    Duy An
    chương 4


    Tiếng động cơ xe của Trình Duy nhỏ dần rồi mất hút sau cổng lớn, trả lại cho căn phòng một sự tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ở đại sảnh.

    Trình An ngồi im lìm tại bàn học, ngòi bút máy vẫn đặt trên trang giấy trắng, để lại một chấm mực xanh thẫm loang lổ.

    Vết thương sau lưng sau một hồi được thuốc giảm đau xoa dịu, nay bắt đầu âm ỉ trở lại khi tác dụng của thuốc dần hết.

    Đó không phải là cái đau dữ dội như lúc năm mươi thước gỗ giáng xuống, mà là cái đau rát, âm râm, nhắc nhở cậu về sự hiện diện của kỷ luật.

    An khẽ hít một hơi, điều chỉnh tư thế ngồi sao cho lưng không chạm vào thành ghế gỗ cứng nhắc.

    Cậu bắt đầu nhìn vào tờ giấy trắng.

    "Bản thu hoạch".

    Viết một bản kiểm điểm thông thường thì dễ, nhưng để viết một "bản thu hoạch" theo tiêu chuẩn của Trình Duy là một thử thách cân não.

    Với Duy, một bản thu hoạch không được có những lời hứa suông hay những câu xin lỗi sáo rỗng.

    Anh đòi hỏi sự bóc tách bản thân: Tại sao sai?

    Sai ở đâu?

    Hệ quả là gì?

    Và kế hoạch sửa đổi cụ thể.

    An đặt bút viết:

    "Kính gửi anh.

    Về những sai phạm trong tuần qua, em đã tự suy xét lại bản thân..."

    Cậu dừng lại, vò nát tờ giấy.

    Quá máy móc.

    Duy sẽ nhìn thấu sự đối phó này chỉ trong ba giây.

    Cậu nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của anh tối qua, khi anh đứng trước giá sách, tay cầm cây thước gỗ bóng loáng – thứ vũ khí mà An vừa sợ vừa tôn thờ.

    Anh đã nói: "Nếu em không tự quản lý được bản thân, tôi sẽ dùng đau đớn để giúp em quản lý."

    An bắt đầu viết lại, lần này chậm rãi hơn.

    Cậu viết về sự xao nhãng trong những tiết toán cao cấp, về việc đã lén đọc truyện tranh trong giờ tự học, và cả sự chủ quan khi cho rằng chỉ cần thông minh là có thể lướt qua mọi kỳ thi mà không cần sự bền bỉ.

    Từng dòng chữ hiện ra, chân thực và trần trụi.

    Cậu nhận ra rằng, sự khắt khe của anh trai không phải là muốn kiểm soát cuộc đời cậu, mà là muốn cậu không bị quật ngã bởi sự hời hợt của chính mình.

    Khoảng 4 giờ chiều, cơn đói và sự mệt mỏi bắt đầu bủa vây.

    An nhìn sang phía giá sách, nơi cây thước gỗ nằm im lìm như một vị quan tòa đang ngủ say.

    Cậu rùng mình, vội vàng tập trung vào đề mục tiếng Anh còn dang dở.

    Sự sợ hãi đôi khi lại là liều thuốc tỉnh táo hữu hiệu nhất.

    ______________

    6 giờ 30 phút tối.

    Tiếng cổng sắt nặng nề chuyển động.

    Trình An giật mình, vội vã kiểm tra lại trang phục, cài kín nút cổ áo để che đi vẻ mệt mỏi.

    Cậu đứng đợi ở ngay cửa phòng khách, tay cầm bản thu hoạch đã được viết cẩn thận trên hai trang giấy khổ A4.

    Trình Duy bước vào nhà, áo khoác vắt trên tay, gương mặt có chút mệt mỏi sau cuộc họp căng thẳng nhưng phong thái vẫn uy nghiêm như cũ.

    Anh liếc nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang đứa em trai đang đứng khép nép.

    "Đã xong chưa?"

    Giọng anh trầm đặc.

    "Dạ... xong rồi ạ.

    Em đợi anh xem qua."

    An tiến lại gần, hai tay dâng bản thu hoạch.

    Duy không cầm lấy ngay.

    Anh thong thả tháo cà vạt, ngồi xuống ghế sofa, chỉ vào khoảng không gian trước mặt: "Đứng đó.

    Đọc cho tôi nghe."

    An sững người.

    Đọc thành lời những lỗi lầm của mình trước mặt anh trai còn khó hơn là viết ra gấp bội.

    Nhưng cậu không dám chần chừ.

    An đứng thẳng lưng – một hành động khiến vết thương sau lưng căng ra đau nhói – và bắt đầu đọc bằng giọng run rẩy:

    "Thứ nhất, em thừa nhận mình đã thiếu kỷ luật trong việc phân bổ thời gian.

    Việc lơ là bài vở không chỉ là thiếu trách nhiệm với bản thân mà còn là sự coi thường công sức của anh..."

    Duy nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành ghế như đang ngủ, nhưng An biết anh đang lắng nghe từng chữ.

    Khi An đọc đến đoạn tự nhận hình phạt cho những sai sót tiếp theo, Duy bất ngờ mở mắt, nhìn thẳng vào cậu:

    "Em nghĩ 50 thước tối qua là đã đủ cho một tuần lười biếng?"

    An cúi gầm mặt, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Dạ... em biết là không đủ.

    Đó chỉ là bài học để em tỉnh ngộ."

    Duy đứng dậy, cầm lấy bản thu hoạch từ tay em trai, lướt mắt nhìn một lượt.

    Sự im lặng kéo dài khiến mồ hôi trên trán An bắt đầu rịn ra.

    Cuối cùng, Duy đặt tờ giấy xuống bàn, khuôn mặt không chút biểu cảm:

    "Văn phong có tiến bộ, nhìn nhận vấn đề cũng sâu sắc hơn.

    Nhưng An này, tôi không cần một nhà văn, tôi cần một người đàn ông biết giữ lời.

    Bản thu hoạch này sẽ được dán ngay góc bàn học của em.

    Mỗi ngày trước khi ngồi xuống, hãy đọc lại nó."

    Duy tiến lại gần, bàn tay to lớn đặt lên gáy em trai, bóp nhẹ - một cử chỉ thân mật hiếm hoi của anh.

    "Lên thay đồ đi.

    15 phút nữa chúng ta xuất phát.

    Nếu chậm một giây, món Nhật sẽ biến thành bài kiểm tra từ vựng đấy."

    An thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như một tảng đá nghìn cân vừa được nhấc ra khỏi ngực.

    "Dạ, em đi ngay!"

    Nhà hàng Nhật nằm trong một con hẻm yên tĩnh, không gian tràn ngập mùi gỗ và hương trà xanh tinh khiết.

    Trình Duy chọn một phòng riêng để đảm bảo sự riêng tư và cũng là để An có thể ngồi thoải mái hơn trên những tấm đệm mềm.

    Trong suốt bữa ăn, Duy không nhắc lại chuyện bài vở.

    Anh lặng lẽ gắp miếng cá hồi tươi rói vào bát cho em trai, động tác dứt khoát nhưng đầy quan tâm.

    "Ăn nhiều vào.

    Trông em xanh xao lắm."

    An vừa ăn vừa quan sát anh mình.

    Dưới ánh đèn vàng ấm áp, nét sắc lẹm trên gương mặt Duy dường như dịu đi ít nhiều.

    Cậu đánh bạo hỏi: "Anh... chiều nay cuộc họp có thuận lợi không ạ?"

    Duy dừng đũa, nhìn An: "Cũng tạm.

    Thế giới bên ngoài không giống như trong căn phòng của em đâu, An.

    Chỉ cần một lỗi sai nhỏ trong hợp đồng, cái giá phải trả không chỉ là vài lằn roi, mà là sự nghiệp của hàng trăm người.

    Đó là lý do tại sao tôi nghiêm khắc với em."

    An lặng đi.

    Cậu chưa bao giờ nghĩ từ góc độ của anh.

    Hóa ra cây thước gỗ của Duy không phải là biểu tượng của quyền lực, mà là sự chuẩn bị cho cậu trước một thế giới khắc nghiệt hơn thế nhiều.

    "Em xin lỗi... vì đôi khi đã nghĩ anh quá khắt khe."

    An cúi đầu.

    Duy khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua: "Tôi vẫn sẽ khắt khe.

    Đừng hy vọng bữa tối này là kết thúc cho những ngày kỷ luật.

    Ngày mai, 7 giờ sáng, tôi muốn thấy em ở bàn học."

    An cười khổ, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường.

    Cậu hiểu rằng, chừng nào anh trai còn mắng, còn phạt, nghĩa là anh còn đặt kỳ vọng vào cậu.

    Khi trở về nhà, đêm đã về khuya.

    An chuẩn bị đi ngủ thì thấy cửa phòng mình khép hờ.

    Trên bàn học, bên cạnh bản thu hoạch, có một lọ thuốc mỡ mới và một hộp sữa ấm.

    Cậu cầm lọ thuốc lên, bên dưới là một tờ giấy nhỏ khác, nét chữ vẫn sắc sảo nhưng lần này dịu dàng hơn: "Bôi thuốc rồi ngủ sớm.

    Nếu sáng mai không dậy nổi, tôi sẽ vào 'đánh thức' bằng cách của mình đấy.

    Ngủ ngon."

    An mỉm cười, cẩn thận cất tờ giấy vào ngăn kéo bí mật – nơi chứa đựng những "phần thưởng" tinh thần của Duy sau mỗi lần cậu vượt qua thử thách.

    Cậu nằm xuống, dù lưng vẫn còn đau, nhưng giấc ngủ đến với cậu nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

    Phía bên kia hành lang, trong thư phòng, Trình Duy vẫn đang ngồi bên bàn làm việc.

    Anh nhìn vào camera an ninh hiển thị hành lang trước phòng An, thấy đèn phòng em trai đã tắt mới chậm rãi thở ra một hơi dài.

    Anh nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã giáng những nhát thước không nương tình tối qua.

    Chúng vẫn còn hơi run.

    Nuôi dạy một đứa trẻ trưởng thành giống như rèn một thanh kiếm: phải kinh qua lửa nóng và những nhát búa đập nghìn cân mới mong có ngày sáng loà.

    Và Duy, thà làm người thợ rèn tàn nhẫn còn hơn để thanh kiếm của mình bị gãy vụn giữa dòng đời.

    ___________________________________________________________________________

    trộm vía truyện nhà mình thì bỏ xó mà siêng đi hóng nhà ngkhc lắm nha. thi gk xong lên tầm 3 chương nữa là off dài hạn. một phần ôn thi cuối kì , một phần là có điểm xong tự kỉ không lên chương nữa =)))

    2/4/2026
     
    Back
    Top Dưới