Tiếng chuông báo thức vang lên khô khốc trong căn phòng tối, xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi sớm ngoại ô.
Trình An uể oải vươn tay tắt máy, đôi mắt nhắm nghiền vì thiếu ngủ trầm trọng.
Đêm qua, cậu đã lén lút thức đến gần ba giờ sáng để cùng đồng đội luyện tập cho trận chung kết game chiều nay.
Cơn buồn ngủ như một khối đá nặng trịch đè lên mí mắt, nhưng chỉ cần nghĩ đến gương mặt của người đàn ông đang ngồi ở phòng ăn tầng dưới, Trình An lập tức tỉnh táo hơn bất cứ liều cafein nào.
Cậu ngồi dậy, nhìn vào gương.
Quầng thâm dưới mắt hiện rõ trên làn da trắng.
Trình An hít một hơi thật sâu, bắt đầu mặc bộ đồng phục trường cấp ba chuyên.
Từng chiếc cúc áo được cài cẩn thận, cà vạt thắt ngay ngắn.
Ở ngôi nhà này, sự luộm thuộm là một cái tội.
Trình An bước xuống cầu thang, cố gắng không gây ra bất cứ tiếng động nào.
Trong phòng ăn, Trình Duy đã ngồi đó từ bao giờ.
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc chải chuốt gọn gàng, toát ra khí chất của một người đàn ông thành đạt và cực kỳ kỷ luật.
Tiếng lật trang báo điện tử trên máy tính bảng vang lên đều đặn, hòa cùng mùi cà phê đen đặc quánh.
"Chào anh... em mới xuống." – Trình An lí nhí, đứng nép bên cạnh bàn ăn.
Trình Duy không ngước mắt lên ngay.
Anh nhấp một ngụm cà phê, rồi từ từ dời tầm mắt sang em trai.
Ánh mắt anh sắc lẹm như dao mổ, quét từ đỉnh đầu xuống đến mũi giày của An.
Trình An cảm thấy sống lưng lạnh toát, cậu vô thức đứng thẳng lưng hơn.
"Cà vạt lệch hai milimet về phía bên trái." – Giọng Trình Duy trầm thấp, không chút cảm xúc – "Và mắt em đỏ.
Đêm qua lại thức khuya?"
Trình An giật thót, bàn tay run rẩy đưa lên chỉnh lại cà vạt.
Cậu cúi gầm mặt, hơi thở trở nên dồn dập: "Dạ... tại đêm qua trời trở lạnh, em hơi khó ngủ một chút thôi ạ."
Một khoảng lặng kéo dài khiến không khí như đông cứng lại.
Trình Duy thu lại ánh nhìn, tiếp tục chú tâm vào màn hình: "Đừng để tôi phát hiện em dối trá.
Ăn đi, rồi đi học.
Hôm nay có tiết của tôi, liệu mà cư xử."
Bữa sáng trôi qua trong sự im lặng áp lực đến nghẹt thở.
Với Trình An, Trình Duy không chỉ là anh trai cùng cha khác mẹ lớn hơn cậu mười ba tuổi, mà còn là một vị thần cai quản mọi quy tắc trong cuộc đời cậu.
Tại trường, khoảng cách giữa họ còn xa hơn cả một vòng trái đất.
Trình Duy là thầy giáo, là niềm tự hào của trường chuyên; còn Trình An chỉ là một học sinh bình thường đang cố gắng tồn tại dưới cái bóng khổng lồ của anh mình.
Tiết Toán của thầy Trình Duy luôn là nỗi khiếp sợ của cả khối.
Khi anh bước vào lớp, cả căn phòng đang ồn ào lập tức im phăng phắc.
Trình An ngồi ở bàn thứ ba, cúi đầu nhìn cuốn vở trắng tinh.
Cơn buồn ngủ từ đêm qua bắt đầu hành hạ cậu.
Những con số trên bảng bắt đầu nhảy múa, giọng nói trầm bổng của Trình Duy dần trở thành một dải âm thanh mơ hồ.
Cạch.
Tiếng phấn gõ mạnh xuống bàn giáo viên khiến Trình An giật mình nảy người.
Cậu ngước mắt lên, chạm ngay vào ánh nhìn lạnh thấu xương của anh trai từ trên bục giảng.
"Trò Trình An, nhắc lại định lý tôi vừa giảng."
An đứng dậy, chân tay lóng ngóng.
Cậu nhìn lên bảng, rồi lại nhìn anh, môi run rẩy không thốt ra được một chữ.
Cả lớp bắt đầu xầm xì.
Trình Duy đứng khoanh tay, gương mặt không biểu lộ sự tức giận nhưng áp lực tỏa ra khiến những học sinh ngồi gần đó phải nín thở.
"Về chỗ." – Anh nói, giọng lạnh lùng công khai – "Lơ đễnh trong giờ học.
Cuối giờ ở lại gặp tôi."
An ngồi xuống, cảm giác như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt.
Cậu biết, đây mới chỉ là bắt đầu của một ngày giông bão.
Đến giờ nghỉ trưa, một thông báo nhảy lên màn hình điện thoại khiến tim Trình An đập liên hồi.
Đội trưởng team game nhắn: "An ơi, trận chung kết đẩy sớm lên 2 giờ chiều.
Không có ông, team mình mất chức vô địch.
Giúp tụi tui một lần này thôi!"
Đó là khao khát được công nhận, được là chính mình, được thoát khỏi những con số khô khan và sự kiểm soát của Trình Duy.
Sự bồng bột của tuổi mười bảy bắt đầu lấn át lý trí.
Trình An cắn môi, quyết định đánh cược một lần.
Cậu đến phòng y tế, mặt cắt không còn giọt máu (một phần vì sợ, một phần vì mệt).
Với kỹ năng diễn xuất dồn nén từ lâu, cậu thuyết phục được cô y tế rằng mình đang bị đau bụng dữ dội.
Nhận được tờ giấy cho phép về sớm, An nhanh chóng nhắn một tin cho Trình Duy: "Thưa thầy, em bị đau bụng cấp, cô y tế cho em nghỉ buổi chiều.
Em xin phép về nhà nghỉ ngơi ạ."
Ngay sau đó, cậu chạy bán sống bán chết ra khỏi cổng trường, bắt một chiếc taxi hướng thẳng đến quán game khu trung tâm.
Trong văn phòng giáo viên, Trình Duy nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện thoại.
Đôi lông mày anh nhíu lại.
Sáng nay anh đã thấy An mệt mỏi, nhưng không phải kiểu đau bệnh này.
Một linh cảm không lành trỗi dậy trong lòng người đàn ông vốn vô cùng nhạy cảm với sự dối trá.
Anh nhấc máy gọi về nhà.
Không ai bắt máy.
Anh gọi cho người giúp việc, bà báo hôm nay 5 giờ chiều mới đến làm.
Gương mặt Trình Duy đanh lại.
Anh mở ứng dụng định vị trên máy tính cá nhân – ứng dụng bí mật mà anh đã cài vào điện thoại của An từ ngày cậu mới bước chân vào cấp ba.
Trên bản đồ, chấm đỏ không nằm ở biệt thự họ Trình, mà đang nhấp nháy tại một khu vui chơi giải trí cách trường năm cây số.
Trình Duy từ từ gập máy tính lại.
Anh không nổi giận, không đập phá.
Anh chỉ im lặng dọn dẹp sách vở, xin phép nhà trường về sớm vì "việc gia đình đột xuất".
Sự im lặng của anh lúc này giống như mặt biển trước khi một cơn sóng thần ập đến.
Biệt thự họ Trình tối hôm đó chìm trong sự tĩnh mịch đáng sợ.
Trình Duy bước vào nhà, không bật đèn phòng khách.
Anh đi thẳng lên phòng sách ở tầng hai – nơi được coi là "cấm địa" và cũng là nơi thi hành gia pháp của gia đình.
Anh thong dong cởi áo vest, vắt ngay ngắn lên giá.
Đôi tay trắng trẻo, thon dài bắt đầu xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay một cách tỉ mỉ.
Anh bật chiếc đèn bàn màu vàng mờ, ánh sáng chỉ đủ soi rõ một góc chiếc bàn gỗ lim lớn.
Từ ngăn kéo khóa kín, anh lấy ra một cuốn sổ da đen ghi chép gia quy và một cây thước gỗ lim nâu sẫm, nặng trịch.
Anh đặt cây thước ngay ngắn giữa bàn, rồi ngồi xuống ghế, nhắm mắt chờ đợi.
7 giờ 30 phút tối.
Trình An về đến nhà với tâm trạng vừa hưng phấn sau chiến thắng vừa run sợ cực độ.
Thấy nhà tối om, cậu thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ chắc anh trai vẫn đang ở trường hoặc đi tiếp khách.
Cậu rón rén tháo giày, định lẻn nhanh lên phòng.
"Về rồi sao?"
Giọng nói từ phía phòng sách vang lên, trầm thấp và lạnh lẽo đến mức khiến Trình An suýt ngã quỵ.
Cậu đứng sững lại trên bậc cầu thang, toàn thân run bắn.
Cánh cửa phòng sách từ từ mở ra, ánh sáng vàng vọt hắt vào bóng tối ở hành lang, chiếu lên đôi giày da sáng bóng của Trình Duy.
Trình Duy đứng đó, cao lớn và uy nghiêm như một bóng ma của kỷ luật.
Anh không nhìn em trai, chỉ buông một câu mệnh lệnh ngắn gọn nhưng mang sức nặng ngàn cân:
"Vào phòng sách.
Đóng cửa lại."
Trình An biết, bầu trời của mình chính thức sụp đổ.
____________________________________
Chúc mừng Trình An đã giành chức vô địch game nhé! 🏆 Cúp thì cầm trên tay rồi đó, nhưng lát nữa cái mông có "nở hoa" hay không thì tác giả không bảo đảm nha.
Ai bảo trốn học gặp ai không gặp, lại gặp ngay "anh thầy" Trình Duy – trùm định vị GPS.
Thôi thì chúc An bảo trọng, chương sau chuẩn bị sẵn tinh thần ăn "mứt lim" nhé cả nhà! 🪵🔥
16/1/2026