Khác [ĐườngThanh] Rắn có ăn hoa khum? CÓ (trans)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
116,215
Điểm tương tác
0
Điểm
0
404610325-256-k237619.jpg

[Đườngthanh] Rắn Có Ăn Hoa Khum? Có (Trans)
Tác giả: Hinna842
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Do snakes eat flowers?

YES

Tác giả: EveryoneIsAmon
Đây là bản dịch phi thương mại với mục đích giải trí
Link truyện ao3: https://archiveofourown(.)org/chapters/107934204?show_comments=true&view_adult=true&view_full_work=false#comments



đườngthanh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Câu chuyện trong trang sách
  • Tuyệt đối vai chính [ mau xuyên - Doanh Thiên Trần
  • Long Thần Chuyển Kiếp: Hạ Giới, Bắt Đầu Từ Con Rắn...
  • HOÀNG THƯỢNG PHÁT ĐIÊN LẤY MỘT HOÀNG HẬU KHÔNG...
  • Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo...
  • Ran-chan ~ | AllxRan
  • [Đườngthanh] Rắn Có Ăn Hoa Khum? Có (Trans)
    Giới thiệu


    Lời tác giả:

    Đường Bảo và Thanh Minh đã kết hôn.

    - Smut

    - Omegaverse

    - Đường Bảo trẻ hơn, thấp hơn và có vẻ nữ tính (khôn trạch)

    -Thanh Minh lớn tuổi hơn, cao hơn và cơ bắp (càn nguyên)

    - Nhưng điểm đặc biệt là Thanh Minh – Càn Nguyên – lại là người nằm dưới.

    Đôi lời:

    Chào mọi người.

    Đây là lần đầu mình dịch nên chắc chắn sẽ không tránh khỏi sai sót.

    Rất mong mọi người góp ý để mình có thể cải thiện hơn.

    Mình quyết định bắt tay vào dịch vì thật sự đã quá vã đườngthanh còn tiếng Anh thì mình chỉ dám tự nhận là tạm ổn thôi nên không chắc bản dịch đã thật sự mượt ở mọi chỗ.

    Một số từ hơi khó nên mình cũng phải nhờ Google để tra cho đúng sắc thái và cách xưng hô phù hợp với hoàn cảnh.

    Về bản gốc mình thấy có bạn cũng hỏi và tác giả cho phép re-trans chỉ cần ghi cre🥹.

    Nhưng để chắc chắn hơn mình vẫn đã xin phép lại.

    Hiện tại tác giả vẫn chưa phản hồi, nếu có câu trả lời, mình sẽ cập nhật ngay khi nhận được.(huhu tận 2023 không biết tác giả còn check không nếu mn biết cách nào liên hệ với tác giả nhanh hơn thì chia sẻ mình với 😭).

    Trong bản dịch này, mình cũng sẽ dịch luôn cả lời tác giả trong truyện để mọi người có thể hiểu sát ý tác giả hơn.

    Mình nhận thấy tác giả ghi hôn lễ theo bối cảnh triều tiên bên dưới thì cmt thấy có bạn ghi là truyện gốc là bối cảnh trung xưa mình không chắc lắm nên mình sẽ lấy bối cảnh trung cho dễ hình dung hơn nha🥺.
     
    [Đườngthanh] Rắn Có Ăn Hoa Khum? Có (Trans)
    R18(chưa beta)


    Alpha:Càn Nguyên

    Beta:Thường Nghi

    Omega:Khôn Trạch

    Pheromone:Tín Hương

    ——————————————-

    "Tân nương tiến vào!"

    Theo tiếng hô vang dội của quan chủ lễ, vị tân nương khoác hỷ phục đỏ thẫm, đầu đội khăn trùm đỏ chậm rãi bước vào đại sảnh.

    (A/N: Tôi chả biết gì về nghi thức cưới thời cổ Triều Tiên đâu.

    Viết đại thôi.

    Xin lỗi nếu có ai thấy khó chịu.

    Dù sao thì papapa mới là quan trọng phải không? 😉 lol)

    Tân lang dung mạo tuấn tú đứng đợi giữa sảnh đường, ánh mắt dõi theo từng bước chân uyển chuyển của người đang tiến lại gần.

    "Giờ, tân nương Đường Bảo liệu có nguyện thề sẽ nhất kiến chung tình với càn nguyên của mình, người sắp trở thành đạo lữ tương lai của ngươi-Thanh Minh cho đến vĩnh hằng bất luận bệnh tật hay nghịch cảnh...?"

    (A/N: Không biết gì nên bỏ qua luôn.)

    "Nguyện!"

    Tân nương dưới lớp khăn đỏ mở miệng đáp với giọng điệu đầy tự tin.

    Chỉ một chữ ấy cũng đủ khiến ai nấy tin rằng Đường Bảo tuyệt đối sẽ không bao giờ rời bỏ Thanh Minh.

    Câu chuyện tình giữa càn nguyên mạnh nhất giới võ lâm — Thanh Minh của Hoa Sơn phái, kiếm tu số một thiên hạ với danh xưng "Mai Hoa Kiếm Tôn" và khôn trạch đẹp nhất nhưng cũng độc ác nhất của Đường Môn chuyên dùng độc mang danh "Thanh Xà"... là đề tài mà thiên hạ bàn tán sôi nổi nhất.

    Đường Bảo từ nhỏ đã bị khinh miệt.Họ cho rằng gã cư xử không giống một khôn trạch.

    Giao đấu ư?

    Thể loại khôn trạch gì mà lại biết đánh nhau!?

    Trong mắt thiên hạ, khôn trạch phải biết trông thật xinh đẹp để làm vui lòng càn nguyên, phải am hiểu nấu nướng, cầm kỳ, cắm hoa...

    Chứ đâu phải kẻ chuyên chế độc, dùng ám khí như gã!

    Người ta còn thấy Đường môn điên mất rồi khi không đuổi hắn ra khỏi gia môn.

    Thế nhưng, chính Thanh Minh lại bị hấp dẫn bởi một khôn trạch "khác người" như thế.

    "Tân lang thanh minh có thề..."

    Khi hôn lễ hoàn tất, mọi người đứng dậy vỗ tay chúc mừng.

    Sau đó là màn ăn uống linh đình.

    Hai sư huynh đệ của Thanh Minh, Thanh Vấn và Thanh Tân vẫn không thể tin được tên đó thế mà lại tìm được người chịu cưới nó.

    Từ đầu tới cuối buổi lễ, cả hai đều cảm thấy mơ hồ.

    Không chỉ bọn họ — đệ tử Hoa Sơn, các vị trưởng lão thậm chí tất cả mọi người— ai cũng mang cảm giác như vừa chứng kiến một giấc mơ hoang đường.

    Dù sao thì... ai trong thiên hạ này mà chịu nổi cái tên khốn kia cả đời chứ!?

    —————

    Tiệc mừng kéo dài cho đến tận nửa đêm.Khách khứa lần lượt rời đi,kẻ về khách quán do Hoa Sơn sắp xếp, kẻ quay lại nhà của mình.

    Là càn nguyên và cũng là chủ gia, Thanh Minh phải đứng ra tiếp đãi khách.Trong khi đó, đạo lữ hắn thì chờ trong phòng tân hôn.

    Chỉ đến khi tiễn vị khách cuối cùng hắn mới thở phào nhẹ nhõm tự thấy bản thân quả thật kiên nhẫn lạ thường khi không phang vỡ đầu ai lần nào trong suốt cả buổi rồi vội vã đi về phía phòng, nơi người hắn yêu đang đợi.

    Tim hắn bất giác đập nhanh hơn khi nhìn thấy Đường Bảo đang lặng lẽ ngồi đợi trên giường tân hôn, khăn voan đỏ vẫn phủ trên đầu chờ chính tay hắn vén lên.

    Thình thịch.

    Thình thịch.

    Thanh Minh bước đến thật nhẹ rồi đưa tay khẽ nâng khăn voan, háo hức muốn nhìn thấy gương mặt đạo lữ của mình.

    ———————-

    Đường Bảo đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

    Không sao cả- Gã rất nhẫn nại vì vậy gã chờ đợi như một con thú rình mồi.

    Mọi thứ phải thật cẩn trọng, nếu không, người kia rất có thể sẽ... chạy mất.

    Gãcố kiềm lại ham muốn lột sạch quần áo và ăn sạch người kia tại chỗ.

    Chỉ một lần chạm vào làn da rám nắng kia thôi đã khiến toàn thân gã run rẩy.

    Gã mỉm cười đầy u ám.

    Từ giờ trở đi, sẽ không còn bất kỳ rào cản nào giữa hai người nữa.

    Cuối cùng, cuối cùng, chiếc khăn voan của gã cũng được vén lên.

    Gã đã chờ khoảnh khắc này rất lâu rồi, vốn gã vốn rất giỏi việc chờ đợi nhưng việc chờ đợi trong phòng tân hôn - nơi chứng kiến đêm đầu tiên của hai người - đúng là một cực hình.

    Đường Bảo lo rằng khi mình không ở bên sẽ có kẻ khác dám dòm ngó người gã yêu.

    Người yêu của gã lại ngây thơ đến kỳ lạ trong những chuyện như vậy — đáng yêu thật — nhưng gã thì chưa bao giờ thất bại trong việc nhận ra ánh mắt mà người khác dùng để nhìn người gã yêu, đại huynh của gã, phu quân của gã.

    Đã có vài "con sâu bọ" mà gã phải bí mật xử lý mà cũng không phải gã không muốn tiễn chúng xuống địa ngục ngay từ đầu.

    Đường Bảo nhìn người mình yêu trong bộ hỷ phục đỏ rực rỡ đẹp vô cùng.

    Và rồi—

    Không hề do dự, như một con thú bị bỏ đói lâu ngày Đường Bảo lao tới vồ lấy Thanh Minh với đôi mắt thèm khát.

    Ngay khoảnh khắc ấy, Thanh Minh linh cảm có gì đó vô cùng không ổn.

    ~~~~~~~

    "Ha...

    Mnn~"

    Thanh Minh đưa tay áo che miệng, cố nén những tiếng rên mềm mại, đôi tai đỏ lựng như máu hay đúng hơn máu đã dồn cả lên tai hắn.

    Tại sao...?

    Vì sao lại thành ra thế này?

    Vì sao một càn nguyên đường đường chính chính như hắn... lại là người bị đè !??

    Thanh Minh cho rằng điều này thật nực cười.

    Hắn vẫn không thể chấp nhận được hiện thực những gì đang diễn ra trước mắt tất cả những việc đang xảy đến với hắn.

    Mải chìm đắm trong suy nghĩ, Thanh Minh bỗng hét lên the thé khi bị một cú thúc sâu bất ngờ đánh thẳng vào điểm nhạy cảm trong cơ thể.

    "Đại huynh, lúc đệ đang làm tình với huynh mà huynh còn nghĩ gì vậy?"

    Một bàn tay trắng nhạt với những ngón tay thon dài nâng lấy cằm Thanh Minh rồi ép môi hai người lại với nhau trong khi thân dưới của cả hai vẫn không hề ngừng lại dù chỉ một khắc.

    "Ưm~"

    Thanh Minh rên khẽ nước bọt nhỏ xuống cằm rồi chạy dọc theo cần cổ.

    Hắn tự hỏi liệu tình lang—không,đạo lữ của hắn vốn đã luôn có kỹ năng hôn tuyệt vời như thế từ trước hay không.

    Trước khi thành thân họ chỉ nắm tay, không hơn.

    Vì vậy, dĩ nhiên hắn không biết Đường Bảo đã mường tượng những cảnh này từ rất lâu rồi.Đại huynh bị gã ép dưới thân, dịch trắng dâm loạn trào ra từ phía sau với gương mặt mang vẻ đã bị làm đến mất hồn.

    Điều Đường Bảo khao khát hơn tất thảy là được đâm dương vật gã vào huyệt của đại huynh mình không màng bất cứ chuyện gì trên đời—chỉ thuận theo bản năng cuồng nhiệt như dã thú động tình.

    So với Đường Bảo thì mong ước duy nhất của Thanh Minh là được ở bên người mình yêu thương.

    Thật ngây thơ cho kẻ được mênh danh là kiếm tu số một thiên hạ.Nhưng Thanh Minh vốn tinh tường biết rằng trên đời chẳng ai có thể khuất phục chỉ bằng sức mạnh.

    Có thể nói, tình yêu đã làm hắn mờ mắt còn con rắn kia đã giấu hết nanh vuốt của nó rất khéo léo.

    Môi họ tách ra cả hai thở hổn hển, ánh mắt dán chặt vào nhau.Đường Bảo liếc nhìn cần cổ rám nắng của đối phương như một bữa ăn bày ra trước mắt rồi đặt nanh vào đó.

    Thanh Minh giật mình trước cảm giác lạ lẫm khi có một thứ mềm ấm lướt qua cổ mình hơi thở nhẹ nhàng chạm lên da thịt, chiếc lưỡi ấm áp liếm và mút trước khi Thanh Minh rít lên vì đau khi những chiếc răng cắm vào thịt hắn.

    Tầm nhìn của Thanh Minh mờ đi vì nước mắt.

    Nếu là bình thường với sức chịu đựng của một cao thủ như hắn chút đau rát này vốn chẳng đáng để tâm.Ánh mắt hắn nhanh chóng dừng lại ở lư hương trong phòng.

    Chính nó.

    Đó là nguyên nhân khiến hắn trở nên quá mức nhạy cảm.

    Đường Bảo chuyển sang một vị trí khác đổi hướng công kích.Cùng với đó gã đặt xuống những nụ hôn mềm nhẹ nhưng cuối cùng vẫn là hoá thành những dấu cắn và vết bầm.

    Ánh mắt gã không còn là dịu dàng như Thanh Minh quen thuộc nữa mà tràn đầy dục vọng, tham lam và chiếm hữu.Thanh Minh đang thấy một bộ mặt khác của đạo lữ mình—một mặt mà khi còn là tình lang, đối phương chưa từng bộc lộ.

    Dù kẻ khiến toàn thân hắn chi chít dấu răng, vết bầm những dấu tích chẳng phải do giao đấu, dấu bàn tay hằn trên mông, đến những vết cắn ân ái trên đùi...vẫn đang dùng dương vật thúc vào hắn với tốc độ tàn bạo đến mức ngay cả kiếm tu số một thiên hạ cũng khó mà theo kịp (đừng tin hắn, đó là vì hắn còn là xử nam và là người nằm dưới *thì thầm*không tự nguyện)—Thanh Minh vẫn không thể ghét gã.

    Nếu là bất kỳ ai khác Thanh Minh đã giết họ theo cách tàn nhẫn nhất nhổ từng móng tay rồi rắc muối, rút gân, lấy búa đập nát hạ thể, đâm vào mắt rồi khuấy lên (ngươi chắc chắn xuất thân chính phái ư?) và tuyệt không để đối phương chết nhanh phải để chúng kết thúc bằng việc bị dã thú xé xác mới cam lòng.Hắn một lần nữa khẳng định rằng hắn thật sự rất hiền vì hắn đang chịu đựng điều này mà không giết thủ phạm. (Hắn chỉ là yêu Đường Bảo)

    Tay Đường Bảo cũng chẳng hề dừng lại.Gã xoay nhẹ đầu vú đỏ ửng giữa các ngón tay còn tay kia thì kéo rồi ấn xuống, hết lần này đến lần khác ép những tiếng rên đứt quãng,dâm đãng bật khỏi môi Thanh Minh.

    Hai tay của Thanh Minh một bên siết chặt tấm chăn trắng phía dưới sớm đã bị vấy bẩn bởi những dấu vết hoan lạc bên còn lại yếu ớt bám lấy bàn tay Đường Bảo đang trêu chọc đầu vú hắn hoàn toàn không sao ngăn được những tiếng rên từ yết hầu hắn thoát ra.

    Đường Bảo bỗng khựng lại như thể não ngừng hoạt động chỉ ngẩn ra mà nhìn Thanh Minh.

    Từ nãy đến giờ, vị phu quân mà gã yêu thương vẫn luôn tìm đủ cách để nén lại những tiếng rên mê hoặc kia dù cho có bị ép giữ chặt hai tay lên đầu.

    Thế nhưng đây là lần đầu tiên Đường Bảo được nghe thấy âm thanh ấy.

    Và Đường Bảo cũng lập tức phản ứng.Cái miệng vốn đang cắn mút cổ hắn như nhấm nháp mỹ vị, đôi tay đang rong ruổi khắp thân thể hắn, cùng khoái cảm nơi hạ thân—tất cả đều dừng lại trong cùng một nhịp, Thanh Minh ngẩng đầu lên.

    'Cái quái gì —'

    Trước mặt hắn, Đường Bảo kẻ vừa bỏ dở loại "tu luyện" mà cả vũ trụ này gã ưa thích nhất tức là chịch Thanh Minh đang đỏ mặt đến mức như muốn bốc khói từ tai.

    "Đại Huynh..."

    Giữa không khí kỳ quái ấy Đường Bảo cất tiếng.

    "Gì?"

    Thanh Minh đáp giọng còn ngờ ngợ.

    "...Huynh có thể rên thêm lần nữa không?"

    Không gian lập tức lặng như tờ.

    Rồi Thanh Minh bùng nổ.

    "Tại sao đệ lại cư xử như một tên xử nam chết tiệt thế hả, đồ ngu?!"

    Đường Bảo vội vã tự biện hộ.

    "Đại Huynh!

    Trước giờ huynh chưa từng rên!

    Với tư cách là đạo lữ của huynh như vậy không phải quá bất công với đệ sao!"

    Thanh Minh trợn tròn mắt nhìn Đường Bảo.Tên khốn này còn dám đấm lên ngực tỏ vẻ oan ức như thể toàn bộ chuyện này bất công với gã trong khi chính gã mới là kẻ đã đè hắn xuống ngay từ đầu!

    Hắn là càn nguyên!

    Hắn phải NẰM TRÊN mới đúng!!!

    Đúng rồi... ta lẽ ra phải nằm trên...

    Một làn sóng nhận thức dội vào Thanh Minh.

    "Đại huynh~"

    Đường Bảo bĩu môi giả vờ tội nghiệp.

    Ngay lúc đó một bàn tay nắm chặt cổ tay gã giây tiếp theo tầm nhìn Đường Bảo thay đổi.Gã ngã lên chiếc giường mềm một trọng lượng mới đè lên cơ thể khiến phần dưới trở nên nặng nề.

    "Đại huynh?"

    Thanh Minh liếm môi.Đường Bảo nhìn theo chiếc lưỡi hồng quét qua đôi môi đỏ.

    'Nếu đôi môi đó... bú lấy dương vật ta...' Đường Bảo nghĩ hình ảnh đó thật đẹp và thầm ghi nhớ trong đầu.Thanh Minh kéo chiếc áo lót trắng cuối cùng khỏi vai vuốt mái tóc đẫm mồ hôi và nhìn Đường Bảo từ trên xuống với vẻ khinh bỉ.

    Yết hầu gã trồi lên tụt xuống.Đường Bảo nuốt khẽ một ngụm nước bọt, dương vật gã một lần nữa cương cứng như đá còn lớn thêm một vòng.Thanh Minh rùng mình trước kích thước khổng lồ ấy.

    Ngay cả dương vật hắn cũng không to đến vậy...Bỗng nhiên Thanh Minh cảm thấy mình như một càn nguyên giả, ý là hắn đang ở vị trí nằm dưới.

    Hắn chợt bắt đầu hoài nghi toàn bộ cuộc đời mình.

    Chết tiệt,Đường Bảo rốt cuộc có phải là một khôn trạch hay không!?

    Trong khi Thanh Minh đang trải qua cơn khủng hoảng nhận thức khi đang cưỡi trên thắt lưng của Đường Bảo thì bất ngờ bị một bàn tay siết chặt vào eo, hắn đoán chắc sau này sẽ in hằn những dấu tay xấu xí với đủ sắc tím xanh rồi cảm nhận cơn đau đột ngột cùng khoái cảm dâng trào nơi hạ thể.

    Hắn... chính là người bị địt lần nữa!!!

    "Ahh-"

    Thanh Minh hét lên giữa khoái cảm và đau đớn, ý thức hắn như vỡ vụn dù hắn cũng chưa chắc còn ý thức hay không,hắn cũng không còn bận tâm liệu người khác có nghe thấy tiếng rên mình hay không.

    "Hừ..."

    Đường Bảo rên lên trong khoái lạc.Dương vật của gã được bao bọc trong một nơi nóng ẩm và chật chội.

    Mồ hôi nhỏ xuống thái dương Đường Bảo mắt nhắm lại trong thỏa mãn rồi mở ra nhìn Thanh Minh – người đang hoàn toàn mất mình trong khoái cảm ngập lửa.

    Sau khi đảm bảo rằng đạo lữ mình đã quen với kích thước gã di chuyển hông lên và xuống, mút những trái anh đào trước mặt như một đứa trẻ.Thanh Minh túm lấy tóc Đường Bảo rồi rên lên vì khoái cảm.

    Tai Đường Bảo nóng lên trước âm thanh ấy các động tác càng nhanh hơn, háo hức làm vừa lòng đại huynh của gã.

    "Ư...

    Ah!"

    Nước mắt lấp lánh ở khóe mắt Thanh Minh, mí mắt giật nhẹ khi được Đường Bảo âu yếm hôn lên.Đường Bảo đặt một nụ hôn lên trán đẫm mồ hôi của hắn rồi chẳng bao lâu, môi gã lại tìm đến môi Thanh Minh.

    Đường Bảo khẽ cắn môi dưới của Thanh Minh bàn tay còn lại đưa xuống vuốt ve dương vật của hắn.

    Đầu lưỡi gã xâm nhập vào nơi mềm ấm lướt qua vòm miện, nuốt trọn mọi tiếng rên của Thanh Minh.

    Lưỡi mềm khuấy động mãnh liệt tựa thân rắn trơn trượt như thể nơi ấy vốn thuộc về gã, dò qua từng ngách nhỏ rồi mút lấy môi dưới.

    Lưỡi của Thanh Minh cũng đáp lại, hai người quấn lấy nhau như đang giao đấu trong khoảng không hẹp ấy.

    Trong chốc lát căn phòng tràn ngập những âm thanh lép nhép và va chạm dồn dập.

    Đường Bảo vẫn không ngừng chuyển động thân dưới, tách khỏi đôi môi đang dính liền với nhau rồi chẳng để phí một giây nào lập tức nghiêng người xuống cổ rồi ngậm lấy yết hầu của Thanh Minh đang thở dốc mà mút sâu.

    Sau khi nơi cổ đã được "điểm tô" thoả đáng Đường Bảo chỉ tựa đầu lên vai Thanh Minh vòng tay ôm lấy hắn, phần hông cuối cùng cũng dừng lại.Thanh Minh trong lòng khẽ thở phào.Tới lúc này hắn tin rằng người xứng đáng đứng đầu thiên hạ phải là Đường Bảo chứ không phải mình.

    Thể lực kia đúng là quái vật.

    Thanh Minh gối đầu lên đầu Tang Bo, tựa vào hõm vai gã rồi khép mắt lại.Hắn phải tranh thủ nghỉ ngơi khi còn có thể.

    Bởi "quái vật" trong hậu huyệt của hắn vẫn cứng như đá đến giờ vẫn còn như muốn đâm thủng nội tạng hắn.

    Hắn âm thầm gửi lời chia buồn cho chính mình — phòng khi một ngày, thiên hạ đệ nhất kiếm tu không chết trong trận sinh tử mà lại chết vì bị vị khôn trạch yêu dấu của mình làm đến chết trên giường.

    "Đại huynh, sao huynh không rên nữa?"

    Giờ đây,Thanh Minh thậm chí chẳng còn thấy ngạc nhiên trước sự trơ trẽn hết lần này đến lần khác của Đường Bảo nữa chính gã ta là người đã chặn tiếng rên của hắn vì đại cục của Hoa Sơn mà!

    Thế nên hắn chỉ đảo mắt.

    Người yêu dễ thương, ngây thơ của hắn đã biến đâu mất rồi!?

    Thanh Minh khóc không thành tiếng trong lòng.

    Hắn nhớ lại ký ức xa xưa.

    "Có vụn bánh trên miệng kìa."

    Giọng nói khàn giữa thiếu niên và người trưởng thành, đáp lại là ánh nhìn chất vấn của người lớn tuổi hơn dù thật ra cũng chỉ hơn chừng ba-bốn tuổi.

    "ừ."

    Thanh Minh khẽ gật đầu, hai má phồng căng đồ ăn như một chú chuột.

    Đường Bảo— người trẻ hơn, thấp hơn và là một khôn trạch đưa mắt ngắm ngón tay cái của mình như suy tư điều gì rồi bất chợt cúi đầu liếm nhẹ lên đó.

    Động tác nhai của hắn lập tức dừng hẳn, và Thanh Minh— lớn tuổi hơn, cao hơn, lại là càn nguyên đỏ bừng đến tận mang tai.

    Đường Bảo nở nụ cười rạng rỡ như thể chẳng có gì xảy ra.

    "Không có gì đâu!

    Đệ chỉ nghĩ bỏ phí đồ ăn thì thật tiếc."

    Thanh Minh bị nụ cười chói mắt ấy làm lu mờ lý trí liền vô thức gật đầu.

    Nụ cười ấy trong trẻo đến mức khiến Thanh Minh thoáng nghĩ mình không xứng với người ta.

    Nào ngờ, kẻ trông ngây thơ ấy lại mang tâm tư như rắn nghĩ về hắn theo cách đó từ đầu tới cuối!?

    "Ah..."

    Hắn chỉ muốn túm lấy đôi vai của bản thân ngây ngô hồi trước kia mà lắc cho tỉnh, mắng cho một trận vì đã nghĩ như vậy.

    Nhưng...Đường môn chẳng phải là một trong những danh môn giàu có nhất thiên hạ đó sao?

    Có lẽ người yêu hắn đúng là quá tốt bụng chăng?

    Thanh Minh ưỡn bộ ngực rắn chắc lên đầy tự hào, hoàn toàn không hay biết rằng người kia đang quét ánh nhìn lạnh buốt như tử thần để cảnh cáo những kẻ quanh đại huynh của gã.

    Thanh Minh vốn tưởng người đời gọi Đường Bảo là "Thanh Xà" chỉ vì gã tinh thông độc thuật và có đôi mắt màu xanh.

    Nào ngờ tên kia quả thực là một con xà yêu!

    Hắn đúng là mù rồi nên mới cho rằng đối phương vô hại!

    Đệ nhất kiếm tu thiên hạ hoá ra là kẻ mù!

    Vô tội cái gì!

    Giờ thì đã quá muộn rồi...

    Thanh Minh vùi mặt vào gối để nén tiếng rên khi bị đâm từ phía sau, mông nâng cao, mặt đỏ bừng tư thế này thật quá nhục nhã!

    Mà khoan hình như hắn nhớ mang máng hồi đó Đường Bảo lấy cớ đi vệ sinh .

    Lúc đó hắn không nghĩ nhiều nhưng bây giờ nghĩ lại...hiển nhiên là vì chuyện đó mà đi!

    Thanh Minh khẽ rên thân thể theo bản năng siết chặt khi cảm nhận được cảm giác quen thuộc thứ mà gần đây hắn đã nếm trải đến thuộc lòng báo hiệu thứ sắp đến.

    Hai tay vô thức nắm chặt lấy ga giường bên dưới.

    "Ahh~"

    "Ngh..."

    Tiếng rên của Đường Bảo và Thanh Minh hòa làm một khi cả hai đồng thời đạt đến cao trào.

    Một luồng tinh dịch đặc nóng bắn vào tận nơi sâu nhất trong Thanh Minh khiến hắn run rẩy không ngừng dù Đường Bảo đã dốc hết vào trong.

    Ga giường nhàu nát dưới thân họ và cả ngực Thanh Minh đều bị vấy bẩn bởi tinh dịch của chính hắn.

    Đường Bảo cắn sau gáy Thanh Minh lưu lại thêm một vòng dấu răng nơi ấy vốn đã chi chít những vết cắn,gã đã liên tục tiêm tín hương của mình vào Thanh Minh hết lần này đến lần khác.

    Việc đánh dấu một càn nguyên hơn nữa lại là một càn nguyên cường đại chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng cả.

    Nhưng Đường Bảo là ai?

    Gã là kẻ chưa bao giờ biết bỏ cuộc.Gã làm hết lần này đến lần khác và cuối cùng cũng thành công.

    Hương hoa mai hòa với mùi dược hương lan ra trong không khí.Đường Bảo hưng phấn cúi đầu cắn lên mảng da hiếm hoi chưa bị đánh dấu và cả ngay trên những dấu đã có.

    "Tên khốn này là chó sao!?"

    Thanh Minh muốn đánh gã một trận nhưng toàn thân mệt rã rời chẳng thể động đậy nổi.

    Hắn nằm bệt trên giường cảm nhận vật lớn kia chậm rãi rút ra khỏi hậu huyệt của hắn kèm theo là những âm thanh đáng xấu hổ và thứ dịch đục tràn ra.

    Hắn nhìn thấy Đường Bảo rót một chén nước tưởng rằng gã định uống.

    Nhưng Đường Bảo không nuốt gã mang nước trở lại cúi xuống rồi áp môi mình lên môi Thanh Minh.

    Thanh Minh được bón nước cho đôi môi bị bắt nạt, sưng lên của hắn trở nên ẩm ướt và bóng lên khiến Đường Bảo không nhịn được lại cúi xuống hôn hắn lần nữa.

    Thanh Minh để mặc cho bản thân bị đối phương sắp đặt.

    Hắn đã hoàn toàn chấp nhận số phận của mình.

    Hắn sẽ bị làm cho hết lần này đến lần khác bởi một khôn trạch thấp hơn, trẻ hơn và yếu hơn.

    Ý nghĩ ấy lướt qua, mắt hắn cay xè.

    Tại sao ta vẫn chưa giết tên này?

    À... vì ta yêu hắn.

    Đường Bảo ép hai chân rắn chắc mà thon dài của Thanh Minh dang ra nhấc chúng đặt lên vai mình.

    Từ góc độ này gã có thể nhìn rõ được cảnh tượng dòng dịch trắng đục-tinh dịch của hắn đang chảy từ khe hở nơi hậu huyệt hồng hào kia bị phơi bày.

    Thanh Minh yếu ớt cố dùng bàn tay run rẩy để che lại nhưng sức lực cạn kiệt khiến động tác ấy dễ dàng bị Đường Bảo chặn lại.

    Đường Bảo dùng cả hai tay xoa bóp bộ ngực đầy đặn của Thanh Minh rồi cúi xuống đầu lưỡi đảo một vòng quanh đầu vú đã cứng lên thỉnh thoảng lại liếm nhẹ lên nó.Thanh Minh khó chịu nhích người muốn tránh cái cảm giác ngứa ngáy ấy nhưng Đường Bảo đã siết chặt một bên mông hắn giữ lại như gọng kìm.

    Đường Bảo kéo tay Thanh Minh đặt xuống háng gã.Thanh Minh trợn mắt, đứng hình.

    Hắn không thể tin rằng mình đã nhiều lần chứa được "thứ này" mà không bị xé toạc.

    Trong tay hắn là vật cứng đến đáng sợ gân xanh nổi hằn, nó nóng rực cảm giác như bỏng cả tay.

    Ồ... tại sao thứ càn nguyên của hắn lại không được như vậy?

    Chẳng lẽ hắn đúng là một càn nguyên giả sao?

    Và làm thế quái nào hắn có thể chịu đựng cái thứ quái vật này ra vào trong người mà không bị nội thương suốt từng ấy thời gian?

    Thanh Minh nhìn chằm chằm vào cây dương vật đáng sợ của Đường Bảo .Thứ đó phải dài ít nhất 25cm và to ngang bằng cả bàn tay hắn.

    Hình dáng dữ tợn đó hoàn toàn chẳng hợp với gương mặt trắng trẻo, tuấn mỹ của Đường Bảo.

    Nếu không phải chính bản thân hắn thấy và nếm qua, hắn tuyệt đối sẽ không tin đó là của Đường Bảo.

    "Hiệp tiếp theo."

    Thanh Minh nhắm mắt.

    Lúc này hắn đã buông xuôi.

    Đúng là tên khốn quái thú mà mà!

    ——————————————————

    Đôi lời: Huhu, mình đã dịch chỉ trong 1 đêm nên chắc sẽ có vài chỗ hơi cấn nếu có sai sót gì thì mọi người cứ góp ý thoải mái nhé mình sẽ rút kinh nghiệm

    Btw nếu mọi người có con hàng gì đường thanh hay bạch thanh nói chung là all thanhminh thì cho mình xin nha mình quá vã rồi mà.

    Nếu mọi người thấy bản dịch của mình ổn, mình cũng muốn thử sức dịch thêm nữa yêu thanh minh lắm á huhu.
     
    Back
    Top Dưới