Cập nhật mới

Khác Đường Không Điểm Đến

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402739163-256-k174621.jpg

Đường Không Điểm Đến
Tác giả: SacLam888
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Định làm ma giữa quốc lộ à?"

Ánh đèn pha của xe đầu két vừa tắt, một hình bóng dần ra lộ là một người đàn ông khuôn mặt râu bạc đầy nếp nhăn nhưng chẳng hề đáng sợ.

Tôi hơi thẫn thờ, người run rẩy mà vẫn thấy buồn cười vì vừa thái độ hờ hững kì lạ của người phía trước măng, còn ông chú tài xế thì chỉ thở dài, mở cửa xe: "Lên đi."



xahoiden​
 
Đường Không Điểm Đến
1. Ghế Phụ


"Định làm ma giữa quốc lộ à?"

Ánh đèn pha của xe đầu kéo vừa chợp yên, tiếng rít cũng im bặt, chỉ còn lại mùi hăng của lốp vừa ma sát trên con đường ướt, phía xa một hình bóng dần lộ ra qua ô cửa là một người đàn ông tầm trung niên, mái tóc đã bạc trắng, chỉ còn hàng ria mép vương lại chút đen, trông như chưa già kịp với phần còn lại, ánh nhìn lại chẳng hề mang vẻ gì là sắp nổi điên lên.

Lạ thật, tưởng ông ta sẽ mắng, hóa ra không...

Tôi hơi thẫn thờ, người run rẩy mà vẫn thấy kỳ lạ vì vừa thái độ bình thản của người trước mặt, còn ông chú tài xế thì chỉ thở dài, mở cửa ra, ánh đèn từ cabin hắt lên thân xe khiến tôi thoáng thấy dòng chữ in lớn Xe này không nhận khách.

Ánh mắt ông ta quét qua tôi một lượt như cân nhắc, rồi chỉ thở dài phất tay nói: "Lên đi."

Tôi vẫn ngồi đó, đờ đẫn trước cánh cửa đang mở toang ra, động cơ thì trầm đều rung nhẹ từ lúc nào.

Vài giây im lặng trôi qua, người trung niên chồm người ra ô cửa, bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của tôi, ông ta chỉ gọn đáp:

"Nhanh.

Đường này nhiều xe tải lắm đấy."

Chần chừ một thoáng, cũng chẳng suy tính gì nữa tôi bước hẳn lên bậc thang sắt ướt lạnh của xe, đặt thân vào chiếc ghế phụ nâu sẫm.

Khi cánh cửa đóng sập lại, tiếng mưa gió như bị chặn nơi ngoài kia, để lại không gian bên trong chỉ là một mảng tối đen.

Tiếng động cơ một lần nữa rung lên, kèm theo ánh đèn pha chiếu rọi cả làn đường âm u, phá tan đi sự tĩnh mịch đặc quánh bao phủ nãy giờ.

Người đàn ông liếc tôi một cái không nói gì, ông nổ máy, tay xoay vô lăng rồi tập trung lái xe.

Lướt trên con đường hun hút tối đen, không ai mở lời gì, chỉ thoáng thấy mặt người còn lại khi ánh đèn xe khác vụt qua.

"Chú không báo cảnh sát à?".

Tôi buột miệng hỏi, như xua tan đi sự im ắng nãy giờ.

"Tôi không thích giấy tờ đâu."

Ông ta hờ hững trả lời, mắt vẫn đăm chiêu nhìn đường.

Không gian lần nữa chìm vào tĩnh lặng, tôi cũng không biết đáp gì bèn nhìn ra cửa sổ tối đen bên cạnh, như nhùng vào nơi nào đó xa xăm.

"Có gây chuyện gì đâu."

Người đàn ông lại lên tiếng, đột ngột phá tan yên tĩnh.

Tôi ngẩng lên, hơi bất ngờ, mường tượng người đàn ông này thuộc dạng trầm lắng hỏi gì đáp nấy, không nghĩ lại chủ động mở lời.

"Ừm..."

Tôi đáp khẽ.

Ông ta thoáng liếc qua mặt đồng hồ, kim chỉ ba giờ rưỡi sáng, rồi hỏi:

"Giờ này sao còn lang thang ngoài chỗ hẻo lánh thế?"

...

"Ngao du."

Im lặng vài giây, tôi ngắn gọn hồi đáp.

"Muốn xuống ở đâu?"

Một quãng lặng nữa trôi qua người đàn ông trung niên lại cất giọng, bình thản hỏi.

Tôi lặng lẽ vài giây, cổ họng khàn vì lạnh vô định trả lời:

"Không biết nữa...

Chẳng biết đâu để về."

Ông ta nghe vậy không hỏi gì thêm, bỗng một luồng gió nhẹ lướt qua, là cánh tay của người đàn ông kia, khẽ gạt chiếc nút trên trần khiến ánh đèn vàng dịu bật sáng, bao trùm cả cabin.

Người đàn ông xoay ra sau lục lọi.

Chốc lát, một chiếc khăn mềm rơi lên người tôi, còn lưu lại chút khí tức của mùi dầu và hơi ấm, tôi đón lấy, khẽ lau đại qua mái tóc ướt, khẽ lẩm bẩm:

"Cảm ơn."

Ông ta không đáp gì, chuyên chú lái xe, dưới ánh sáng mờ tôi cũng rõ hơn dáng vẻ của người đàn ông này, tuổi tầm năm mươi, mang khuôn mặt nhiều nét phương tây, râu mép rậm, dưới cằm như cạo chưa lâu, mái tóc hoa tiêu có phần thưa thớt, mặt nhiều nếp nhăn nhưng trông vẫn phong độ, bờ vai và cánh tay vẫn lộ vẻ vạm vỡ dưới chiếc áo caro xanh lục, phối với quần jean trắng cũ sờn và dây da dịt đã tróc vài mảng.

Đi thêm một khoảng ngắn, xe tấp vào lề một cây xăng, phía trong là cửa hàng tiện lợi nhỏ mở suốt đêm, ông ta mở cửa rồi quay sang nhìn tôi, gật đầu như ra hiệu bảo theo vào.

Tôi không nói gì, âm trầm bước theo, chọn một chiếc bàn bên cửa kính hướng về mặt đường.

Một lát sau người trung niên quanh lại với hai gói cơm nắm đã hâm nóng cùng một chai nước suối, đặt xuống trước mặt tôi hỏi: "Ăn được chứ?"

"Ừm, cảm ơn..."

Tôi hơi gật đầu nói, không nhanh không chậm đón lấy gói cơm nắm rồi bắt đầu ăn.

Ông ta cũng ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt lơ đẵng liếc qua một cái ngó ra chiếc xe đầu kéo rồi ần nữa chuyển hướng về phía tôi.

"Cậu tên gì?"

Ông ta cất nhẹ giọng hỏi.

"Ừm...

Lam."

Tôi buột miệng theo thói quen, rồi bất giác giật mình, khẽ thở dài một hơi rồi lại về vẻ hờ hững.

Mấy tháng rồi mới có ai hỏi tên mình, lại nói tên thật trong tình huống này...

"Daniel Khải, gọi tôi là Dan hay Khải cũng được."

Ông ta khẽ gật đầu sau mà nói tiếp.

Tôi không nói gì, chỉ ừm ừ rồi tiếp tục ăn ăn.

Vài phút trôi qua, hai phần cơm nắm cũng hết sạch, đầu óc cũng có phần tỉnh táo hơn.

Thấy tôi xong bữa, ông Dan khẽ chạm vai tôi rồi đứng dậy đi về phía cửa, Tôi nghĩ ông ta sẽ rời đi trước.

Có vẻ mình và người đàn ông tốt bụng này sẽ chia tay từ đây.

Tôi nghĩ nhưng vài giây trôi qua, không thấy động cơ nổ lại, đầu quay lại tìm thì bắt gặp ông đang tựa người gần khung cửa, hai tay đút túi, ánh mắt bình thản nhìn sang, khẽ hỏi:

"Đi chứ?"

Tôi đứng dậy, chẳng nói gì, nghĩ thầm rằng còn hơn đứng đường giữa đêm, tay kéo áo khoác vẫn còn ẩm vì mưa bước theo sau.

Xe lại nữa nổ máy, lướt trên còn con đường bê tông dài hun hút, tôi tựa đầu nhìn ra ô kính phía trước, cần gạt vẫn chậm rãi quét qua, gom lại từng giọt nước vương bên.

Hai bên đường chỉ lát đát vài căn nhà sớm đã tuột về sau, không biết từ lúc nào, mi mắt tôi đã sớm triễu nặng rồi ngủ thiếp đi.

...

Rè rè

Tiếng rè rè lẫn giọng nói chậm chờn xa xăm từ radio bỗng đánh thức tôi.

Ông Dan đang nghiêng người về phía trước, một tay lơ đãng chỉnh nút xoay.

Tôi ngáp nhẹ, dụi mắt rồi khẽ ngồi dậy trước cơn buồn ngủ vẫn chưa kịp tan.,

"...Theo tin mới nhận, cảnh sát đang điều tra vụ thảm án vừa xảy ra tại ngoại thành.

Trong số các nạn nhân có một nam thanh niên tên Lam, khoảng hai mươi tuổi, hiện chưa rõ tung tích.

Cơ quan chức năng kêu gọi người dân nếu thấy người trùng khớp đặc điểm trên hãy báo ngay."

Giọng nói phát thanh viên lạnh và nghiêm vang lên theo tiếng xoay nút dừng lại.

Âm thanh đó len lỏi qua không gian hẹp của cabin xe, đan cùng tiếng mưa lốp bốp còn xót lại trên cửa kính.

Tiếng radio dần lịm đi sau bảng tin, chỉ còn lại tiếng nhạc nhè nhẹ khẽ hòa cùng âm thanh động cơ vang đều.

Tôi nuốt khan khẽ liếc sang, ông Dan vẫn im lặng không vẻ gì quan tâm, ánh mắt dán chặt về phía trước.

Tôi cũng yên lặng nhưng tim như mỗi giây đập nhanh hơn một nhịp.

Từ xa, đèn của một đồn cảnh sát thấp thoáng hiện ra, chậm rãi lớn dần khi xe tiến lại gần.

Bản năng cảnh giác trỗi dậy, tay phải tôi dần trượt vào trong túi áo khoác, nắm chặt lấy vật bên trong.

Thế nhưng thay vì viễn cảnh nhưng tôi tưởng thì chiếc xe lại vút qua, chạy thêm một quãng dài, hình bóng đồn cảnh sát dần xa, ngoài cửa sổ cũng dần đón những tia nắng sớm đầu tiên mưa cũng tạnh.

Tôi không dám nhìn sang, lời nghẹn ở cổ tan đi cùng hơi thở, chỉ lẳng lặng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa.

Bỗng ông Dan bỗng lên tiếng, giọng vẫn trầm mà chậm rãi.

"Cứ ngồi tạm trên xe tôi đi, tới đâu thấy hợp thì xuống."
 
Đường Không Điểm Đến
2. Tạm tin, tạm nghi


Chap 2

"Cứ ngồi tạm trên xe tôi đi, tới đâu thấy hợp thì xuống."

Giọng người trung niên tên Dan cất lên bên tai.

Tôi khẽ nhíu mày, không biết phải đáp thế nào.

Câu nói ấy nghe vừa lạ vừa đáng ngờ, mang một vẻ tốt bụng không thật.

Người này...

Rốt cuộc ông ta có ý gì vậy?

Tôi trầm ngâm, vì đa nghi mà nảy ra vài suy đoán.

Nhưng sau vài giây, trong đầu tôi lại rỗng tuếch, như có ai đó vừa tắt cầu dao đi vậy, cảm giác như mọi suy nghĩ, lời định nói đều bị nhấn chìm trong một khoảng không mệt mỏi và nặng nề, thực chỉ muốn phó mặc mọi thứ.

"Tùy chú thôi..."

Tôi đáp, giọng nhỏ mang nhiều phần dửng dưng, không rõ là đồng ý hay chối từ.

Sau đó người trung niên tên Dan chỉ đáp lại 1 câu: "Ồ, vậy đi."

Dù đầu óc tắc nghẽn, cái mầm đa nghi trong tôi vẫn ngọ nguậy, không chịu yên.

Khiến tôi không thể ngừng cảnh giác, đòi tôi phải xác nhận tình hình, nếu người có ý tốt thì cũng được...

Còn nếu không thì vẫn phải biết ông ta định làm gì.

"Chú...

Định cho tôi ở nhờ nhà chú sao?"

Tôi mấp máy môi vài lần mới mở lời.

Đầu người trung niên Dan thoáng xoay biên độ nhẹ, im lặng vài giây như đang nghĩ rồi đáp:

"Không, tôi đâu nhà mà cho người ta ở nhờ."

Giọng ông ta cất lên, phảng phất chút gì đó như tự giễu nửa đùa nửa thật.

Tôi khẽ cau mày, hơi nghi vấn hỏi tiếp.

"Không có nhà...

Vậy chú tính cho tôi ở đâu?"

"Trên xe này."

Không chờ một khoảng im lặng nào, người đàn ông tên Dan liền đáp, như đã chuẩn bị sẵn rồi.

"Chú...

Thật sự sống trên cabin này?"

Tôi dừng lại chút rồi hỏi tiếp.

"Ừ."

Ông ta gặn ra một từ hồi đáp.

Tôi ngập ngừng một chút rồi thắc mắc:

"Ngủ ở đâu được?"

Ông ta im lặng không hồi đáp, chỉ chờm tay kéo gọn tấm màn xám sang một bên, lộ ra phía sau là một khoảng nhỏ, cao hơn chút so với sàn xe, đủ để ngồi xổm.

Trên đó đặt một tấm đệm hơi màu xanh lá có phần sờn cũ, xung quanh treo lủng lẳng vài món đồ cá nhân.

"Phía sau có nệm, nhỏ thôi nhưng vẫn nằm được."

Người đàn ông tên Dan đáp, ý chỉ về phía sau.

"Còn tắm rửa?"

Ông ta bỗng hơi nhếch môi, giọng có ý cười, khàn khàn mà nói:

"Trạm xăng, quán ăn.

Ở đâu có nước thì tắm ở đó."

Tôi hơi sững lại, miệng khẽ co giật vài lần, rồi im lặng không hỏi gì nữa.

Trong đầu thoáng tự hỏi ở trên xe thì ông ta đi vệ sinh ở đâu nhưng chưa kịp nghĩ kỹ đã tự lóe ra câu trả lời: "Dọc đường."

Lang bạt như này thì cũng quá tùy tiện rồi...

Mình ngày trước kia còn chưa tới mức này.

Tôi không tự chủ khẽ bật cười với người đàn ông có lối sống trôi dạt như thế.

Bỗng nhiên lại mơ hồ hiểu ra gì đó, có lẽ ông ta thấy mình đâu đó trong tôi nên nảy sinh ra lòng tốt chăng.

Ngoài cửa kính, ánh sáng cũng đã nhiều phần rõ nét hơn, hơi lạnh của màn sương cũng phai dần theo đường xe chạy.

Để những dải nắng chiếu xiên qua, hắt lên tay lái và khuôn mặt của người đàn ông tên Dan.

Nơi quốc lộ dần không còn nét vắng vẻ của buổi đêm, thay vào là từng đàn xe đầu kéo, nối đuôi nhau bóp kèn in ỏi lấn làn xe máy chạy vượt lên trên.

Ông chú trung niên Dan rướn người, tay vặn tắt radio, kéo theo giọng trầm ổn vang lên.

"Trạm kế có quán ăn, ghé vào cho cậu ăn sáng luôn nhé?"

Tôi khẽ gật đầu, người có chút lơ mơ thấy câu này vừa xa lạ lại có chút quen thuộc, cảm thấy lâu rồi mới có người hỏi ý mình.

Xe tấp vào một quán ăn khá to bên đường, mái tôn thấp dựng lên từ những trụ xi măng đơn sơ.

Phía trước, tấm bảng hiệu đã bạc màu chữ đã bong gần hết, ghế nhựa thì kê chỏng chơ quanh chiếc bàn inox.

Ở đằng xa, vài xe đầu kéo xếp thành hàng, còn đâu rải rác đôi ba chiếc du lịch đậu sát mép.

Mùi sườn nướng và khói than lan ra tận nơi đậu xe.

Tôi thoáng nhìn dòng người trong quán, ai nấy đều trông mệt mỏi như vừa đi qua một đêm dài vậy.

"Ô, ông bạn ngoại quốc, lại chạy tuyến này à!"

Người kia cười khàn, giọng mang theo ý thân quen.

Ông chú Dan xuống xe trước, tay vẫy lên chào.

Phía trước cửa, một người đàn ông trung niên tóc hoa râm hai tay cầm kẹp gắp đang hì hục nướng thịt, người thì đổ lấm tấm mồ hôi.

"Hôm nay chở hàng xa à?"

Người đàn ông tay cầm cây gắp dừng tay một chút, nhìn Dan hỏi tiếp, rồi tiếp tục hì hục đảo lát thịt.

"Ờ, đi biên giới."

Ông Dan nói dăm đôi ba câu qua loa rồi bước tới phía tôi.

Tôi chọn bàn gần mép hiên, lưng tựa vào cột, tầm nhìn vừa đủ để thấy chiếc xe đầu kéo ngoài bãi.

Ông ta ngồi xuống đối diện, giọng đều đều bình thản hỏi tôi: "Cậu ăn gì?"

Tôi ngắm nghía tấm thực đơn nhăn nheo vài giây rồi đáp món cơm sườn bì.

Ông ta nghe nhưng không đáp, mặt xoay về phía quầy cơm cất giọng kêu:

"Một phần như cũ với một phần sườn đi, cùng hai ly trà đá!"

"Rồi!"

Giọng một người phụ nữ phía quầy vọng ra, lanh lảnh mà dứt khoát.

Vài phút sau, bà ta bước tới tay cầm một khay thức ăn, dáng người mũm mĩm, da có chút xạm vì nắng.

Bà đặt xuống đĩa cơm sườn bì trước mặt tôi, rồi chuyển phần cơm cá hú cho ông chú Dan.

"Lâu lắm mới thấy ông ghé nha, tưởng đâu bỏ nghề rồi chứ!"

Bà ta nói, giọng nửa trêu nửa mừng.

Ông chú Dan mỉm cười nhẹ, đáp gọn:

"Có chút kèo thơm nên chạy lại tuyến này."

Bà ta trả lời ồ như đã hiểu, rồi ánh mắt thoáng liếc sang tôi, rồi cười hiền hỏi.

"Chà!

Lạ nha, đây là người đi cùng hả?

Phụ xe hay học lái đây?

Tôi không kịp nghĩ gì, hơi khựng người, lo lắng nhìn sang ông chú Dan như muốn xem người này sẽ trả lời sao.

Ông ta chẳng nghĩ lâu, giọng trầm mà đáp: "Phụ xe thôi.

Mới nhận hôm qua."

"Vậy à...

Tưởng cả đời ông sẽ làm bạn với cái xe đó luôn chứ!"

Người phụ nữ nghe vậy cười khà khà đáp, vừa đặt hai ly trà đá xuống lại nhìn tôi nói như cảm thán.

"Ổng khó gần vậy thôi chứ không để cháu bị thiệt đâu!"

Ông chú Dan chỉ cười nhạt, không đáp mà chỉ chăm chú ăn.

Tôi không biết nên phản ứng sau, chỉ nhẹ gật đầu thay cho lời cảm ơn.

Lòng cũng thoáng yên tâm hơn mà động đũa bắt đầu ăn.

Khi tôi vẫn còn nửa dĩa cơm, ông chú Dan đã xong bữa từ lúc nào.

Giờ ông đang đứng gần quầy tiếp chuyện với người đàn ông nướng thịt ban nãy.

Tiếng thầm thì phía sau của họ lẫn trong tiếng quạt máy, giọng ông Dan trầm thấp đi đôi phần, pha chút căng thẳng.

"...

Năm lô hàng màu đỏ, để ở thùng phía sau, đừng để ai soi thấy."

Tôi thoáng khựng đũa, tai như dỏng lên mà nghe.

Câu nói ngắn, khẽ nhưng khiến tim tôi lỡ đi một nhịp.

Hàng gì chứ...

Tôi khẽ liếc về phía sau, người đàn ông tóc hoa râm đã đi đâu mất, chỉ còn ông chú Dan đứng dựa vách tường, thoáng nhìn về phía tôi.

Gương mặt đã trở về vẻ điềm nhiên ban đầu, bình thản khiến tôi không đoán được gì.

Những suy nghĩ mới tạm lắng lại sôi lên một lần nữa.

Cảm giác an tâm thoáng chốc lại tan biến sạch.

Tôi khẽ rùng mình, không rõ vì lạnh hay điều gì khác, đầu cuối xuống nhưng chẳng thể động đũa thêm miếng nào.

Chỉ biết, trong ngực có gì đó bắt đầu nhói lên, cảm giác quen thuộc đến phát rợn.
 
Back
Top Bottom