Cập nhật mới

Khác DƯƠNG DÃ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
360677802-256-k196672.jpg

Dương Dã
Tác giả: janejane360
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lấy ý tưởng từ những sự kiện xoay quanh cuộc đời của Lý Chiêu Hoàng - nữ hoàng đế duy nhất của nước ta.

Là vị vua cuối cùng của triều Lý.

Nội dung cốt chuyện là sự tưởng tượng của tác giả, tuy vẫn tuân theo logic của lịch sử, nhưng hoàn toàn không có giá trị trong việc tham khảo, nghiên cứu lịch sử như tư liệu lịch sử chính thống.

Chính vì những lẽ đó, tác giả đã đặt tên cho các nhân vật khác với tên thật của nhân vật lịch sử, để thuận tiện hơn trong sáng tác.



trancanh​
 
Dương Dã
Chương 1


Mưa đã thôi nặng hạt nhưng vẫn còn day dứt và rã rít, như cái cách mà người đời ngoài kia chế nhạo nàng dẫu cho tất cả lỗi lầm đều chẳng phải xuất phát từ bản thân nàng.

Đêm nay là đêm cuối cùng nàng được ở hoàng cung, nơi đã từng gắn bó với nàng ròng rã suốt chừng ấy năm của cuộc đời.

Nơi đã từng khiến nàng hạnh phúc, cũng từng khiến nàng đau khổ trước số phận nghiệt ngã mà tạo hóa đã ban cho.

"Cộc cộc cộc" - tiếng gõ cửa đơn điệu, dứt khoác.

- Công chúa!

- giọng người đàn ông trầm ấm, uy nghiêm nhưng tha thiết.

- Bệ hạ, xin về đi!

Đừng đến những nơi hèn mọn như thế này, chỉ làm bẩn gót chân Ngài thôi!

- nàng buông lời chua xót, gần 20 năm nàng ở nơi này, người đàn ông này đến thăm được mấy lần.

- Nguyệt Dao!

Xin nàng đừng như vậy.

Nàng cũng biết, nếu Trẫm không làm cách đó, chắc chắn sẽ bất lợi đối với cả hai chúng ta!

- Người đàn ông kiên nhẫn giải thích.

- Bệ hạ đừng nói nữa, Ngài càng nói càng khiến tôi thêm mệt mỏi....Việc bệ hạ đến đây có người nào khác biết hay không?

- nàng hỏi.

- Trẫm là Thiên tử, Trẫm muốn đi đâu là quyền của Trẫm - người đàn ông quả quyết.

- Ngài là Thiên tử?

Vậy mà từng lời nói ra, từng bước Ngài đi đều phải có sự giám sát của kẻ khác.

Ngay cả việc nhốt tôi lại, cũng đều là chỉ định của người khác, hay thật ra lòng Ngài đã muốn như vậy?

- Nàng cười khẩy.

- Nguyệt Dao à!

Hóa ra nàng vẫn còn nghĩ về chuyện cũ.

Trẫm đã giải thích nhiều lần, hay nàng còn muốn như thế nào nữa?

Hai người im lặng, không gian trở nên nặng nề, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi.

Một lúc lâu sau, người đàn ông lên tiếng:

- Thôi nàng nghỉ ngơi sớm đi, mai còn phải thức sớm trang điểm, chải tóc.

Trẫm tiễn nàng đến đây thôi, ngày mai Trẫm sẽ không đến được.

Nói rồi người đàn ông quay lưng bước đi, nàng nhắm mắt thầm nghĩ thật đắng cay khi đã từng thật lòng, hết dạ với người này để giờ đây nhận lấy bao nhiêu tủi nhục.

Thật ra, nàng cũng có nhiều điều muốn hỏi người đàn ông này, rằng trong những năm qua có bao giờ từng thật lòng với nàng hay không?

Hay thật ra lòng chàng sắt đá, cũng như cách mà người đời ngoài kia đối xử với nàng?

Nàng cũng không biết lúc quay đi, trên mặt người đàn ông cũng ướt đẫm, không hiểu là mưa hay là nước mắt.

Người đàn ông đó là vua của một nước, cũng từng là phu quân của nàng.

Còn nàng?

Người đời biết đến nàng là Trang Minh Công Chúa, hay khác hơn là Phế Hậu.

Và có lẽ người ta cũng quên rằng nàng cũng từng là quân chủ, gánh vác nghiệp nước trên vai khi tuổi đời còn rất nhỏ.

Nhưng lại nhớ rằng nàng là người đánh mất cơ đồ vào tay kẻ khác, dù chủ ý chẳng phải do nàng.

Ở cái tuổi trung niên này lại phải khoác áo cưới, gả cho người ta, thật mỉa mai nàng quá.

Nhưng lệnh vua khó cãi, huống hồ cũng không phải lần đầu nàng làm tân nương.

Lần đầu là vào năm nàng 7 tuổi, cái tuổi còn chưa hiểu được bao nhiêu chuyện trên đời thì biết gì về tình yêu mà phải lập gia thất?

Còn lần này làm tân nương, nàng đã 40 tuổi rồi, quá lứa lỡ thời, tái giá đã đành, lại còn lấy người mình không yêu.

Rốt cuộc thì đời nàng được bao nhiêu lần hạnh phúc?

Ngoài trời, mưa vẫn rơi, lòng nàng vẫn đau nhói, xót xa cho số phận mà tạo hóa đã an bài.

Bất chợt, nàng rơi nước mắt.

Dẫu rằng nàng đã cố gắng mạnh mẽ nhưng nước mắt vẫn rơi.

Đau đớn và tủi nhục, nàng òa khóc nức nở đến khi mệt mỏi thì nằm thiếp đi.

Trong giấc mơ, nàng lại nhớ về chuyện của những ngày xưa cũ.

Thật ra, mọi cớ sự oan trái này phải bắt đầu nói từ chuyện của nhiều năm trước.

Khi mà nàng mới hơn 6 tuổi...
 
Back
Top Bottom