Cập nhật mới

Khác DƯỚI NGỌN CỜ ĐẠI NGHĨA - TRẦN BÀNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401337551-256-k569513.jpg

Dưới Ngọn Cờ Đại Nghĩa - Trần Bàng
Tác giả: PhanSon_1234
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trần Bàng aka PhanSon_1234
Thể loại truyện: Tiểu thuyết
Chủ đề: Lịch sử giả tưởng, Hành động
Đầu thập niên 1920, vào thời kỳ giặc Sa-wăng xâm lược đất Nam Giang.

Lực lượng vũ trang cách mạng Bình Phát, một lực lượng hoạt động trong rừng Bình Phát, lãnh đạo bởi Nguyễn Đức Long (Hai Long), cùng với Hồ Dương Phong (Năm Phong) và Nguyễn Đức Chí (Hai Chí), đã nổi lên.

Qua câu chuyện trên, các bạn sẽ được theo chân lực lượng Bình Phát, trải qua mọi thăng trầm, chinh chiến trên mặt trận chiến đấu và cả mặt trận chính trị-ngoại giao.

Bộ truyện được cảm hứng dựa trên về Lực lượng Bộ đội Bình Xuyên và các cuộc kháng chiến của nhân dân ta trong công cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp thời Pháp thuộc.



đại​
 
Dưới Ngọn Cờ Đại Nghĩa - Trần Bàng
Chương I: Nghĩa quân trên rừng Bình Phát


Năm 1846, giặc Sa-wăng bắt đầu xâm lược đất nước Nam Giang, mở đầu cho kỷ nguyên hỗn loạn của đất nước.

Chúng bắt giết người dân vô tội, bắt họ đi phu, đi lao dịch ở nơi xứ mà chúng gọi là đất "khai phá".

Thế nhưng chúng lại ngược đãi, tra tấn họ, khiến cho nhân dân khổ chồng thêm khổ.

Không thể chịu đựng thêm sự áp bức, và thế là nhân dân nổi dậy chống lại chúng.

Đã có rất nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra, như cuộc khởi nghĩa của nhân dân xứ Kiến Hoà, khởi nghĩa An Thái Sơn của quân Đề Tự, khởi nghĩa Phúc Xán của quân ông Tám Dương,... thế nhưng đều thất bại và bị đàn áp rất gắt gao.

Các thủ lĩnh của các cuộc khởi nghĩa đều bị xử tử, hoặc chết trận, hoặc bị đày sang xứ khác.

Số còn lại thì cũng phải tản mác khắp tứ phương.

Thế nhưng, dù có bị đàn áp đến bao nhiêu, nó cũng sẽ là những bài học cho lớp đi sau.

Và trong số những nghĩa quân lớp đi sau ấy, có lực lượng vũ trang Bình Phát, khét tiếng khắp miền Nam, do Hai Long (Nguyễn Đức Long) làm Chủ soái, nổi lên trên rừng Bình Phát.

Đoàn quân này mặc áo bà ba, quấn khăn rằn, đeo băng tay đỏ.

Họ sử dụng vũ khí thô sơ, như cung, nỏ và mã tấu, và cả súng cướp được từ quân Sa-wăng.

Ngày 3-6-1921.

Hôm ấy, ở trong rừng, một tiểu đội Sa-wăng do tên thiếu uý Frederick chỉ huy, hòng truy tìm những người mà chúng gọi là "lơ trei-tơ" (lũ phản quốc).

Chúng tìm được một ngôi làng nhưng có vẻ khá trống.

Lập tức, Frederick ra lệnh cho bọn lính lục soát.

Bọn lính làm theo.

Nhưng rồi có một kẻ đi trước đoàn quân ấy, khi vừa khám xét một ngôi nhà, vô tình giẫm phải dây.

Lập tức, bẫy được kích hoạt, tên lính liền bị đâm xuyên qua người mà chết.

Một tên khác, cũng vô tình giẫm phải bẫy ở nhà kế cạnh, bị cây lao phóng xuyên người, chết vì trúng độc của da cóc phủ lên đầu lao.

Sau đó, có hai tên lục soát ở ngay chân đồi, phát hiện ra một kẻ cầm rựa.

Đó chính là Năm Phong (Hồ Dương Phong), phó soái của nghĩa quân.

Chúng ngay lập tức đuổi theo Phong, nhưng ngay lập tức, Năm Phong chạy theo cái cơ quan, liền lấy rựa cắt dây.

Lập tức, cơ quan thả xuống những viên đá lớn, đáp vào hai tên lính.

Một tên cố gắng chạy, nhưng đã bị đá trúng đầu chết.

Tên còn lại chỉ kịp kêu tên người đồng đội, cũng chịu chung số phận.

Sau đó, nhiều tên khác cũng gặp kết cục bi thảm, kẻ bị bẫy chông sập vào người, kẻ bị dàn chông sập từ trên xuống chết tươi, còn có những kẻ bị rơi vào hố chông đã được ngụy trang.

Frederick, lúc này đã hoảng loạn, liền tập hợp hết mấy tên lính còn lại, dàn xung quanh.

Trong lòng chúng rối như tơ vò, không biết còn gì có thể phục kích chúng.

Và rồi....

Tiếng súng vang lên, Frederick và những tên còn lại đã bị quân của Tư Nhân (Trương Hà Nhân) và Bùi Văn Đắc xông lên giết sạch.

Không ai trong nghĩa quân tham gia lần phục kích ấy bị thương cả.

Đắc, Tư Nhân, Năm Phong cùng các anh em ngay sau đó kiểm kê đạn dược súng ống của quân Sa-wăng.

Mỗi đội hai người, người kia thu thập, người còn lại canh gác cho đồng đội, để đề phòng tàn quân còn sót lại.

Cẩn thận cái bẫy đó, coi chừng trúng độc.

- Năm Phong nhắc một người trong nghĩa quân, khi chuẩn bị xuống dưới hầm chông để thu thập vũ khí.

Sau khi kiểm kê, họ thu được 10 cây súng trường mẫu Berthier và một khẩu ru-lô, cùng sáu chục băng đạn.

Với bọn Frederick và đám lính ấy, họ gom hết các thẻ tên, rồi chôn tập thể ở một chỗ cách chiến trường không xa.

Còn thẻ tên, đặt lên trên gò đất đó.

Xong việc, họ dàn lại bẫy chông, tiện thể trét thêm độc vô nữa.

Một chiến thắng không nhỏ cho lực lượng của Năm Phong.

Cả đoàn sau đó trở về đại bản doanh của nghĩa quân.

Ở đây có nhiều ngôi nhà lá với những chức năng khác nhau.

Đằng sau có khu vực ruộng bậc thang lớn.

Ở giữa là nơi để huấn luyện binh đao và dàn trận.

Cả đội vào ngôi nhà lá lớn, đó là nhà họp của nghĩa quân, nơi Hai Long đang làm việc.

- Đại ca, tụi em đã về rồi.

- Năm Phong dẫn đầu đoàn chào Hai Long.

- Mấy chú có ai bị thương không ?

Có thu được thành quả gì không ?

Thưa đại ca, tụi em không ai bị thương hết.

Và tụi em cũng đã thu được 10 khẩu súng trường, một khẩu ru-lô và sáu chục băng đạn ạ.

- Khá tốt, đem ra chỗ tiểu đội của Bảy Sự (Trần Đức Sự) phân phát cho anh em đi.

- Đã rõ, thưa đại ca.

Trong quân Bình Phát, có tầm hơn 200 anh em, chia làm 20 tiểu đội, mỗi tiểu đội khoảng 10 người.

Năm Phong vừa là phó soái vừa là Tiểu đội trưởng số 7, phụ trách trinh sát và thu thập vật tư.

Ngoài tiểu đội của Năm Phong, còn có hai tiểu đội khác do Bảy Sự và Năm Hoát (Phạm Văn Hoát) chỉ huy, là Tiểu đội 5 và Tiểu đội 9, là có súng đầy đủ.

Hai tiểu đội trên có nhiệm vụ cảnh vệ, phụ trách canh gác nơi tháp canh.

Đại bản doanh của lực lượng Bình Phát, là một khu vực pháo đài tứ giác lớn, có hai cổng hướng về phía Bắc và phía Tây.

Phía Bắc là khu vực xưởng vũ khí, nhà bếp và bãi tập luyện, dùng để luyện đao, luyện võ.

Ở khu vực phía Đông và phía Tây là các nhà rơm, nơi ngủ nghỉ và ăn uống của quân Bình Phát.

Ở giữa là khoảng đất trống, ở đó có cột cờ của lực lượng.

Xung quanh pháo đài là tường thành được làm từ các cọc gỗ xếp hàng dọc.

Ở các góc thành, là các tháp canh, ở đó cứ đến hai giờ là sẽ có người thay canh.

Quân kỳ của lực lượng Bình Phát gồm nền màu xanh thuỷ quân, bên ngoài là viền đỏ, trung tâm là chữ thập Maltese màu trắng.

Đang lúc Hai Long với Năm Phong đang nói chuyện thì tiếng của Kỳ (Hoàng Trọng Kỳ), Tiểu đội trưởng Tiểu đội 8 cấp báo bên chỗ anh Long:

- Anh Hai, không ổn rồi.

Bọn Sa-wăng vừa bắt được anh Bảy Tự rồi.

Chúng... chúng sắp hành hình ảnh rồi.

- Chúng đang ở đâu ?

- Dạ, ở phía Tây Nam khu rừng ạ.

Bảy Tự vốn là một trong những kẻ gan lì và có tài năng nhất trong nghĩa quân.

Không có anh, mới thì sẽ không có được quân Bình Phát như bây giờ.

Giờ đây, chúng đã sẵn sàng giết Bảy Tự ngay trên địa bàn của họ, quân Bình Phát chẳng thể làm ngơ được.

Khi chúng đã khiêu khích lực lượng Bình Phát, không gì có thể ngăn cản họ được.
 
Dưới Ngọn Cờ Đại Nghĩa - Trần Bàng
Chương II: Cứu Bảy Tự | Trận đánh trên rừng


Hai Long sau khi nghe tin, liền bắt đầu phân phó cho các tổ nhỏ, tổ của Đắc và Tư Nhân sẽ làm nghi binh để dụ quân Sa-wăng.

Ba tổ còn lại do Năm Phong, Hai Chí (Nguyễn Đức Chí, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 1), Kỳ, Bảy Sự chỉ huy sẽ lao ra đánh úp quân còn lại.

Nhận lệnh xong, hơn hai chục người vác súng và vũ khí, thần tốc tiến tới pháp trường.

Còn ở phía Bảy Tự, anh mặt lạnh như băng, vác gông gỗ nặng trịch, từng bước đi về phía trước.

Phía sau là trung đội của thiếu uý Francois.

Hai tên bên cạnh Bảy Tự giơ báng súng lên, giáng Bảy Tự ngã xuống đất, rồi còn chế giễu bằng tiếng Sa-wăng:

'Kìa, sao không đứng lên đi.

Chẳng phải quân Bình Phát của bọn mày không bao giờ gục ngã trước tụi tao sao ?'

Bảy Tự nghe vậy, nghiến răng chịu đựng mà cố gắng đứng lên, tiến về phía pháp trường.

Dẫu sao cũng chết, Bảy Tự vì đại cục, thà chết chứ không chịu hé một lời về Bình Phát.

Năm Phong nhìn ánh mắt kiên định của Bảy Tự, cảm động.

Nhưng chốc mắt, mặt anh lại lạnh như băng, họ quyết tâm phải cứu Bảy Tự cho bằng được.

Một lúc sau, quân của Francois tới một bãi đất trống, ở đó có một cây cọc gỗ.

Chúng tháo gông của Bảy Tự, rồi lôi anh tới cây cọc, bắt quỳ xuống mà trói lại.

Tại đây, tên Francois đã tuyên bố:

'Tội nhân Trần Hữu Tự là lâm tặc của phiến quân Bình Phát, tội danh giết người trong quân ngũ, chống phá chính quyền Nam Giang.

Nay ta ra lệnh chém tên này để làm gương cho bọn Bình Phát để lần sau chúng biết điều mà không dám đánh.' - Nói rồi, hắn ra lệnh cho đao phủ.

- Hành hình.

Đao phủ nghe vậy, lấy bầu rượu ra mà ngậm rượu, rồi lấy đao ra giương lên mà phun rượu vào lưỡi đao, chuẩn bị chém Bảy Tự.

Bảy Tự biết chắc việc chúng nó sẽ không cho mình nói lời sau cùng, nên đã cúi đầu xuống, chấp nhận cái chết.

Đang lúc lưỡi đao sắp đến phần gáy, thì bất ngờ tiếng súng vang lên, viên đạn trúng tay tên đao phủ, khiến hắn đau đớn thả đao xuống đất.

Còn Bảy Tự, lúc này đang sốc vì chính anh không ngờ họ lại đến chỉ để cứu mình.

Những tên lính cố chống trả cũng bị trúng tên, đạn.

Chỉ còn mỗi tên Francois là còn sống.

Sau đó, bọn họ tiến tới bao vây hắn.

Hắn ngạc nhiên nhìn Hai Chí và Năm Phong, rồi hỏi:

Các ngươi là ai ?

- Quân Bình Phát !

- Năm Phong chậm rãi đáp.

Vừa dứt lời, Francois bị Kỳ bắn chết ngay từ phía sau.

Kỳ chế giễu tên Francois, lúc này đã nằm gục trên vũng máu:

- Lẽ ra chúng nó đã không nên xử Bảy Tự ở đây.

Làm gương à, có cái rắm.

- Còn tên đao phủ thì sao, anh Năm ?

- Thằng đó hả, bịt mắt nó lại rồi đem thả đâu đó đi.

- Năm Phong nói xong thì có hai người băng bó cho tên đao phủ, rồi bịt mắt trói lại dẫn hắn đi.

- Được rồi, đi kiểm kê, thu thập thêm súng đi.

- Hai Chí nghe vậy liền ra lệnh cho các anh em đi thu thập vũ khí.

Tổng cộng, họ thu thêm được 16 khẩu súng trường, 1 cây kiếm sabre, và một khẩu súng lục mẫu 1911.

Sau đó, cả đội vẫn như mọi lần, chôn tập thể đám lính kia rồi đặt bao chứa thẻ tên lên trên nấm mồ.

- Ở một diễn biến khác, tại Sở chỉ huy Trung đoàn Con Báo bên phía Sa-wăng, đại tá Reginald, lúc này chưa nhận được tin của hai tiểu đội của Francois và Frederick.

- 'Hết quân của Francois đến quân của Frederick, sao họ vẫn chưa quay lại báo cáo vậy ta ?'

- 'Bẩm Trung đoàn trưởng, có người đã do thám thấy, lũ Bình Phát đã chôn thứ gì đó, rồi đặt một bịch lớn ngay trên gò đất ấy'.

- Viên quan phụ tá Antoine báo cáo.

- 'Chúng nó chôn cái gì ?'

- 'Bẩm Trung đoàn trưởng, tên kia cũng không biết chúng nó chôn cái gì.'

- 'Bẩm Trung đoàn trưởng, có người cấp bách đến xin gặp.' - Một tên lính đai xanh báo cáo bằng tiếng Sa-wăng.

- 'Cho anh đó vào.'

- 'Thưa ngài không ổn rồi, tôi tìm được cái bịch chứa bảng tên.

Chúng.....

Chúng giết tiểu đội của Frederick rồi.' - Một tên lính báo cáo Reginald trong tình trạng sợ hãi.

- 'Cái gì cơ ?' - Reginald vừa sốc, chuyển sang tức giận.

- 'Bọn chúng lại dám giết quân ta chăng ?'

- 'Dạ vâng, chúng đã giết tiểu đội của Frederick rồi, có khi trước đó chúng đã giết tiểu đội của Francois không chừng.'

- 'Chúng to gan thật, Đại uý Alphonse với Đại uý Samuel đâu ?'

- 'Thưa ngài, họ đang ở doanh trại ạ.' - Viên phụ tá báo cáo.

- 'Triệu họ vào đây.'

Một lúc sau, cả hai đã đến trình diện trước Ferdinand.

- 'Ngài muốn gặp chúng tôi có chuyện gì không ?' - Alphonse hỏi.

- 'Các anh chuẩn bị dẫn Tiểu đoàn 2 và Tiểu đoàn 3, san phẳng hết đám Bình Phát cho bằng được.'

- 'Nhưng thưa ngài, chúng đặt bẫy khắp rừng, làm sao có thể tiến quân được khi không thể phá bẫy của bọn chúng.' - Tên Samuel thưa.

- 'Trong số những người dưới trướng các anh, có người có thể phá bẫy đúng không ?'

- 'Thưa, có tên Sóc, hắn vốn là người rừng, nên biết cách phá bẫy.' Alphonse đáp.

- 'Cho hắn làm Tiểu đội trưởng Trinh sát bên phía Alphonse.

Dạy họ cách phá bẫy đi.

Rồi sau đó....'

Một tên lính đai xanh (thời Sa-wăng thuộc, lính chia làm hai loại: lính đai đỏ là lính bên chính quốc Sa-wăng, lính đai xanh là lính bản xứ chính quy.

Ngoài ra để phân biệt, lính khố đỏ đội mũ cối hoặc kê-pi, lính khố xanh đội nón lá hoặc quấn khăn, chỉ có những ai chỉ huy từ cấp đại đội trở lên mới được quyền đội mũ cối) nghe được thông tin trên ngoài văn phòng của Frederick, liền cười khẩy trong lòng.

Đến đêm, hai tên lính đai xanh nay phiên gác cổng ngoài.

Tên đai xanh lúc nãy, đang cảnh giác cao độ.

Tên lính còn lại thấy vậy thì hỏi:

- Ê, mày có ổn không vậy ?

Sao mắt mày cứ như đảo tứ phương tám hướng vậy ?

- Không sao đâu, tao đang cảnh giác mà thôi.

- Cảnh giác cái gì ?

- Bọn Bình Phát chứ ai.

Lúc trước thằng Hoà đi theo lão Frederick giờ thằng đó nó chết theo lão luôn rồi.

- À ừ nhờ.

Tao quên mất chuyện hồi chiều.

- Tập trung lên đi mày.

Coi chừng chúng phục kích bây giờ.

- Tên đai xanh nhắc nhở đồng đội.

- Ừ, phải cảnh giác.

- Ê, có gì canh gác hộ tao, tao ra bụi cây kia đi vệ sinh cái.

- Ừ.

Nói xong, tên lính đai xanh kia ra bụi cây mà đi tiểu, nhưng chưa được bao lâu thì hắn đã bị bắt giữ.

Tên lính còn lại hoảng quá, cầm mã tấu rượt theo cứu bạn, thì đã bị chụp thuốc mê vô mũi, ngất lịm.

Hoá ra tên lính kia chính là Sáu Vân (Trần Văn Vân), người bên Tiểu đội 5, trước đó Sáu Vân đã mua chuộc được một anh lính đai xanh, để giúp anh này có thể trốn lính.

Còn người chụp thuốc mê lúc nãy chính là Sáu Cường (Phạm Văn Cường), tiểu đội phó Tiểu đội 1.

Sáu Cường sau đó cải trang thành lính đai xanh bị chụp thuốc, còn tên đó, thì bị trói rồi bỏ vô cái hố nhỏ, lấp lá cây rồi trở về vị trí cũ.

- Chú có chắc là thuốc đó sẽ hiệu nghiệm ngắn vậy không ?

- Chú đừng lo, thuốc bên ông Ba sao lại không hiệu nghiệm chứ.

- Ê, nghe nói có thằng tên Sóc nó định phá bẫy quân mình á.

- Cái gì ?

Thiệt không chú ?

- Thiệt.

Giờ phải báo cho anh Năm (Năm Phong) ngay.

Rồi biết đường mà thủ.

- Không được, để sáng mai đi.

Mình đi mà chúng nó phát giác, thì cũng không ổn.

- Được rồi.

Để mai tính.

Hôm sau, Frederick sai người đi mua bao thuốc lá.

Sáu Vân và Sáu Cường thấy thế, liền tranh chỗ xin đi mua thuốc.

Thế là cả hai người được phép ra khỏi doanh trại.

Rời khỏi doanh, họ đến tạp hoá ông Sáu Đề, là người của Bình Phát.

Ở đây ngoài thuốc lá ra, còn có kẹo bạc hà, kẹo trái cây lon thiếc, đồ hộp, quạt, bánh trái,.....

Mua bao thuốc lá xong, họ ra hiệu cho ông Sáu Đề về việc tối qua, và nhờ ông chuyển lời cho Năm Phong.

Sau đó, cả hai về lại doanh.

Về phía Bình Phát, sau nghe chuyện ông Sáu Đề kể lại, Hai Long phân phó cho Bảy Sự, Năm Hoát, Năm Phong và Hai Chí, cho các anh em thủ sẵn ở các lô cốt rơm, mỗi người trang bị súng, cung và mã tấu.

Còn các anh em còn lại sẽ chuẩn bị thủ cái doanh trại này.

Đến đêm, nhân lúc thời cơ đã đến, Sáu Vân và Sáu Cường, đã trộm hai khẩu súng trường và vài băng đạn, rồi trốn ra khỏi doanh trại, hội tụ với Hai Long ở trên rừng, Hai Long liền phân phó họ về đội của Hai Chí.

Hôm sau, Alphonse phát hiện ra hai người lính đai xanh đã biến mất, lại đồng thời phát hiện được tên lính bị chụp thuốc hai hôm trước.

Nhận ra rằng kế hoạch đã bị bại lộ, Ferdinand liền ra lệnh Samuel và Alphonse dẫn 2 Tiểu đoàn Bộ binh đến rừng Bình Phát, quét cho sạch bằng được.

Về phía Bình Phát, họ vẫn cố thủ trong rừng, theo các lô cốt mà đã chia trước đó.

Theo kế hoạch, đợi chúng nó mất cảnh giác rồi sẽ ra tay.

Hai tiểu đoàn Sa-wăng từng bước tiến sâu vào trong rừng, tay chúng thủ sẵn súng trường, lia mắt cảnh giác cao độ.

Alphonse và Samuel cũng không phải là ngoại lệ.

Chúng cứ thế bước dần, bước dần.

Và rồi, Alphonse ra lệnh cho đội của Sóc:

- Cho Tiểu đội Trinh sát xem trước tình hình.

Đội của Sóc cứ thế phát hiện ra mấy cái bẫy của quân Bình Phát, cứ thế từng bẫy một đều bị phá.

Nhưng mà quân Bình Phát lại chẳng có động tĩnh gì.

Chúng sau đó đến được một ngôi làng.

Nhưng mà ngôi làng này nó trống trơn, chỉ có nhà và chum nhưng lại chẳng có ai.

Tên Sóc nhận ra có gì đó không ổn, liền hô hoán lên:

- 'Không ổn rồi, ta sập phải làng chim mồi rồi.'

Vừa dứt lời, có tiếng súng vang lên.

Tên Sóc vừa chạy đến bỗng dưng ngã xuống.

Hắn đã bị bắn chết.

Chưa để quân Sa-wăng hoàn hồn, tiếng súng lại vang lên.

Rất nhiều tên lính đai đỏ đai xanh đã ngã xuống.

Alphonse chưa kịp chống trả thì đã bị tên bắn vào cổ họng mà chết.

Samuel khi thấy tình hình không ổn, liền bỏ người mà chạy, nhưng cũng bị quân Bình Phát do Bảy Sự và Kỳ dẫn đầu đuổi theo chém chết sau đó.

Số còn lại liền bỏ của chạy lấy người.

Sau trận chiến, chỉ còn lại bảy lính đai đỏ và hai lính đai xanh.

Lúc này, Năm Phong bước ra nói bằng tiếng Sa-wăng:

- 'Nếu các ngươi không còn cách nào khác, thì cứ đến với quân đội Bình Phát.

Nhưng với một điều kiện, là phải rút bảng tên ra khỏi các ngươi, để các ngươi không còn về phía bọn xâm lăng nữa.'

Một tên lính đai xanh, nghe vậy nói bằng tiếng Nam Giang:

- Thưa ông, chúng tôi sẽ nghe theo ông.

Nếu các ông còn cho chúng tôi chỗ nương thân, chúng tôi tuyệt đối trung thành với các ngài.

- Ta không cần trung thành, tất cả đều là anh em, là những người vì đại cuộc, vì nhân dân Nam Giang.

Nếu các anh còn lương tâm, chúng tôi sẽ cho các ông nương nhờ.

Còn không, thì ta cũng không giữ các anh lại nữa.

- CHÚNG TÔI SẼ ĐI THEO CÁC ÔNG.

- Hàng binh quỳ trước Năm Phong.

- Các anh đứng lên đi.

Từ đây, chúng ta đều là anh em.

Là những người của quân Bình Phát.

- Vì nhân dân, dẫu chết cũng không gục.

- Tất cả đều hô khẩu hiệu của Bình Phát.

Sau khi thu phục chín người gia nhập vào Bình Phát, Năm Phong và các anh em bắt đầu kiểm kê xác và vũ khí.

Sau khi kiểm kê, quân Bình Phát giết được khoảng hai trăm tên, thu giữ rất nhiều súng trường và súng mút(cạc-bin) mẫu Berthier, hai khẩu súng lục loại 1911, một cây kiếm sabre và hàng trăm băng đạn, tính ra sau khi phân phát hết súng cho anh em thì vẫn còn dư kha khá.

Còn mấy cái xác kia, thì chôn tập thể ở đó.

- Trong số các anh em đây, ai biết gì về cơ khí quân sự không ?

- Thưa, có anh Nathanael này là đã từng tốt nghiệp ngành Cơ khí Quân sự của Trường Quân đội ạ.

'Anh có thực là biết về Cơ khí Quân sự ?' - Năm Phong hỏi Nathanael.

'Thưa, tôi biết.'

'Rất tốt, nếu anh giúp chúng tôi, anh Hai Long sẽ cất nhắc anh.'- Năm Phong nói với Nathanael.

Sau đó, liền quay lại nói với các anh em.

- Tất cả anh em, trở về đại bản doanh.

Đoàn quân Bình Phát trở về doanh.

Hai Long cùng các anh em khác đứng chờ sẵn đợi họ trở về.

- Đại ca, tụi em đã trở về.

Với chiến thắng khải hoàn rồi.

- Rất tốt, anh đã nhận tin.

Còn những kẻ đó là ai vậy ?

- Đại ca, đó là những người từ quân Sa-wăng, họ đã chấp nhận theo chúng ta rồi.

-Vậy à, trong số này có ai là quý giá không ?

- Dạ đại ca, đây là Nathanael.

Hắn là người biết Cơ khí Quân sự.

Có lẽ sẽ giúp quân chúng ta.

- Vậy à, cho hắn làm Tiểu đội trưởng Công binh đi.

- Cảm ơn Ngài.

- Nathanael bập bẹ tiếng Nam Giang, nói lời cảm ơn.

- 'Không có gì đâu, đều là người một nhà cả.' - Hai Long đáp lại bằng tiếng Sa-wăng.

Rồi quay lại với các anh em:

Các anh em, chúng ta không chỉ có được quân trang cho các anh em, mà còn kiếm được người tài, giúp cho các anh em có thêm quân trang.

Giờ đây, khi có quân ta càng mạnh, nhân tài càng nhiều, chúng ta sẽ đánh đuổi được quân Sa-wăng ra khỏi nước Nam Giang ta, để nhân dân ta giành được độc lập lần nữa.

- Vì nhân dân, dẫu chết cũng không gục.

Một ngày khải hoàn của quân Bình Phát, cứ thế mà kết thúc, trong sự reo hò của toàn thể anh em.
 
Back
Top Bottom