Ngày hôm sau, Jang Hyun-seok lên đường tìm kiếm những thiếu gia còn lại.
Trên đường đi, chàng gặp một vị tiền bối đã về hưu, đang nghỉ ngơi bên cạnh dòng suối.
“Thưa tiên sinh, ngài có biết gì về những thiếu gia trong làng bị quân triều đình bắt giữ không?”
Hyun-seok hỏi với sự lo lắng.
Vị tiền bối vuốt râu, trả lời, “Họ đã bị quân triều đình bắt giữ, nhưng không cần lo lắng.
Họ đang được bảo vệ và chỉ bị hỏi về thông tin của bọn man di.”
Hyun-seok cảm thấy nhẹ nhõm.
Chàng tiếp tục hành trình đến triều đình Joseon để hỏi thêm thông tin.
Tại cung điện, các cung nữ nói với chàng, “Họ chỉ bắt những thiếu gia để lấy thông tin về bọn man di.
Sau khi biết được điều cần thiết, họ đã thả người đi sáng nay rồi.”
Hyun-seok thở phào, lập tức quay về làng để thông báo cho Kim Ji-ah và Han Mi-kyung.
Khi chàng về đến nơi, những thiếu gia cuối cùng cũng đã trở về làng.
Họ thở hổn hển, mệt mỏi vì bị tra hỏi, nhưng không biết rõ điều gì đã xảy ra.
Han Mi-kyung nhìn thấy phu quân Park Joon-ho trở về, nước mắt trào dâng.
“Joon-ho, chàng đã về!
Ta lo lắng không nguôi!”
Cô lao vào vòng tay anh, khóc nức nở.
Joon-ho nhẹ nhàng vuốt tóc Mi-kyung, trấn an, “Ta không sao, chỉ bị hỏi cung một chút thôi.
Ta đã về rồi, đừng lo nữa.”
Ji-ah đứng nhìn Hyun-seok trong thinh lặng.
Nàng biết rằng anh sắp rời đi và họ chỉ còn một ngày để trò chuyện với nhau.
Buổi trưa, Ji-ah hẹn Hyun-seok ra góc đào cuối làng để nói lời cảm ơn trước cuộc chia ly.
“Thiếu gia, ta muốn cảm ơn chàng vì đã cứu ta và người dân trong làng,” Ji-ah nói, mắt không dám nhìn thẳng vào Hyun-seok.
Hyun-seok nhìn nàng, lòng đầy cảm xúc, “Ji-ah, ta không muốn rời xa nàng.
Ta lo lắng cho nàng.
Xin hãy đi cùng ta, chúng ta sẽ an toàn hơn.”
Ji-ah nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta không thể đi được, thiếu gia.
Đây là nơi ta thuộc về, ta phải ở lại để bảo vệ người thân và làng này.
Ta không thể rời đi.”
Hyun-seok buồn bã, gương mặt rũ rượu, “Nếu vậy, ta sẽ đi đêm nay.
Ta không muốn luyến lưu người con gái này thêm nữa.”
Đêm đó, dưới ánh trăng sáng, Hyun-seok lên một chiếc thuyền nhỏ ở bờ sông yên tĩnh.
Chàng từ biệt Ji-ah, nhưng đột nhiên kéo tay nàng lên thuyền.
Ji-ah mất thăng bằng, ngã vào vai chàng.
Giây phút ấy, hai mắt họ chạm nhau, khiến cho tim Ji-ah đập loạn nhịp, cảm giác bồi hồi, xao xuyến tràn ngập.
Hyun-seok nhìn nàng, ánh mắt chứa đầy tình cảm, “Xin lỗi nàng, ta không nên làm vậy.”
Ji-ah cảm thấy ngượng ngùng, xoay mặt ra chỗ khác, “Ta không sao, mong chàng sống tốt.”
Hyun-seok nhìn lại nàng một lần nữa, đôi mắt trầm buồn, rồi thả neo thuyền.
Chiếc thuyền dần dần rời bến, xa khuất dần.
Trên thuyền, bóng người con trai đội chiếc nón rộng vành, bóng dáng mờ dần trong đêm tối.
Ji-ah đứng trên bờ, nhìn theo chiếc thuyền xa dần.
Trong tâm trí nàng, hình ảnh người đàn ông trong giấc mơ lại hiện lên.
Những giấc mơ về một người đàn ông bí ẩn trên bãi biển lộng gió, nụ cười ấm áp, vòng tay ôm nàng trong giấc mơ.
Những ký ức ấy khiến lòng nàng bồi hồi, nhưng cũng nhắc nhở nàng rằng cuộc sống thực tại cần phải tiếp tục.