Cập nhật mới

Khác Dưới bóng đào anh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
373649694-256-k716652.jpg

Dưới Bóng Đào Anh
Tác giả: hgh_han
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện được lấy cảm hứng thông qua những bộ phim hàn quốc.

Huy vọng mấy bạn đọc đừng ném đá mình vì độ hiểu biết quá ít



truyenngan​
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 1: Nỗi đau của tiểu thư


Trong ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn, lâu đài Kim gia hiện lên uy nghi với những mái ngói đỏ rực và tường gạch xám mờ.

Tiểu thư Kim Ji-ah, một nàng tiểu thư xinh đẹp của dòng dõi quý tộc, đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt chăm chú dõi theo khu vườn bên dưới.

Lòng nàng dấy lên những cảm xúc hỗn độn khi nhìn thấy bóng dáng của một người đàn ông mà nàng luôn ngưỡng mộ.

Người đàn ông ấy, Park Joon-ho, là một trong những quý tộc nổi tiếng nhất vùng, nổi bật với sự thông minh và tài năng.

Nhưng điều khiến Ji-ah cảm thấy nỗi đau trong trái tim mình chính là tình yêu mà Joon-ho dành cho một tiểu thư khác, Han Mi-kyung.

Mi-kyung là một nàng tiểu thư lộng lẫy, nổi bật với vẻ đẹp và sự duyên dáng không ai sánh bằng.

Nàng đã khiến trái tim của Joon-ho rung động từ lâu, và điều đó khiến Ji-ah cảm thấy như bị xé nát trong từng hơi thở.

"Mong sao tình cảm của Joon-ho có thể quay về với ta," Ji-ah thầm nghĩ trong khi những giọt nước mắt lăn dài trên gò má.

Những lời hứa và ánh mắt ấm áp mà nàng từng mơ về giờ đây đều trở nên xa vời và vô nghĩa.

Giữa không gian lặng lẽ của buổi chiều, Ji-ah tự hỏi liệu có thể có một phép màu nào đó giúp nàng chiếm được trái tim của Joon-ho, hay nàng sẽ phải chấp nhận số phận đau đớn này và sống với nỗi tiếc nuối suốt đời.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 2: Lá vàng lìa cành khi đông tới.


Mùa đông đã đến với những cơn gió lạnh lẽo thổi qua các con phố của lâu đài Kim gia.

Một buổi sáng, tin dữ đã đến với Ji-ah, khiến cả gia đình rơi vào một biển nước mắt.

Cha của nàng, Kim Hyun-joon, một danh tướng dũng mãnh, đã hy sinh trên chiến trường nơi cuộc chiến giữa Hàn Dân Quốc và bán đảo Triều Tiên đang diễn ra.

Khi nhận được tin, Ji-ah như bị một cơn sóng dữ ập đến, làm tan nát mọi hy vọng và giấc mơ của nàng.

Nỗi đau quá lớn khiến nàng trở nên vô hồn, chẳng còn sức lực để quan tâm đến chuyện tình yêu hay những mối quan hệ cá nhân.

Hàng ngày, Ji-ah chỉ biết ngồi im lìm bên cửa sổ, nhìn ra những cơn gió lạnh lẽo ngoài trời, tâm trí vẫn chìm đắm trong nỗi đau mất mát.

Park Joon-ho, người mà nàng từng yêu mến, đã đến bên nàng trong thời gian này.

Dù biết rõ nỗi đau của Ji-ah, Joon-ho vẫn cố gắng động viên nàng, nói rằng nàng không đơn độc và cần phải sống tiếp, thay phần cha nàng.

Những lời nói của Joon-ho như một cơn mưa nhẹ làm dịu bớt cơn khát, dù nàng vẫn không thể thực sự tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn.

Những ngày sau đó, Ji-ah đã dần vực dậy tinh thần.

Dù nỗi đau mất cha vẫn hiện hữu, nàng nhận ra rằng trách nhiệm của mình là tiếp tục sống và thực hiện những ước mơ mà cha nàng đã để lại.

Nàng không chỉ là một tiểu thư với danh phận quý tộc, mà còn là người phải giữ vững danh dự và kế thừa những di sản quý giá mà cha nàng đã cống hiến cho triều đình.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 3: Cuộc gặp gỡ định mệnh.


Dù sống trong sự hào hoa và tiện nghi của lâu đài Kim gia, tiểu thư Kim Ji-ah không thể tránh khỏi những quy tắc và yêu cầu của xã hội quý tộc.

Một trong những nhiệm vụ của nàng là học khâu vá, một kỹ năng được coi là cần thiết cho các tiểu thư trong tầng lớp quý tộc.

Mặc dù Ji-ah cảm thấy công việc này thật nhàm chán và vô bổ, nàng vẫn cố gắng tập luyện để không làm phật lòng gia đình.

Những buổi học khâu vá thường là những giờ phút không vui vẻ với Ji-ah.

Sau vài lần cố gắng, nàng bực bội vì sự khó khăn của công việc và cảm thấy mình như một người thất bại.

Trong lúc đó, nàng thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, mong mỏi được gặp Park Joon-ho.

Nhưng sự chia cách giữa các tầng lớp xã hội và những cản trở từ gia đình khiến nàng không thể dễ dàng tiếp cận người mình yêu.

Vào một buổi chiều, sau giờ học khâu vá, khi các tiểu thư khác đang trò chuyện và thư giãn, Ji-ah quyết định rời khỏi phòng.

Nàng chốn đi ra ngoài, tìm kiếm cơ hội để khoe sắc đẹp và tìm kiếm người mình hằng mong nhớ.

Nàng hy vọng có thể gặp gỡ những quý tộc, đặc biệt là Park Joon-ho, dù biết rằng điều đó rất khó khăn.

Khi nàng đang đi dạo quanh khu vườn của lâu đài, một thiếu gia trẻ tuổi đầy vẻ bí ẩn với tên là Jang Hyun-seok đến gần nàng.

Hyun-seok, với vẻ ngoài hào hoa và tinh anh, đã chú ý đến Ji-ah từ xa và không thể không bị sự quyến rũ của nàng cuốn hút.

Anh tiến lại gần với một nụ cười châm biếm.

"Thật lạ khi thấy cô ở đây, không phải là đang học khâu vá sao?"

Hyun-seok hỏi, giọng nói mang chút châm biếm.

Ji-ah, hơi bực bội nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đáp lại: "Đừng xen vào chuyện của ta.

Ta đang tìm lang quân của cuộc đời."

Nàng nói rồi ngoảnh mặt đi, không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện.

Những lời của Ji-ah khiến Hyun-seok cảm thấy nàng là một người phụ nữ thú vị và đầy cá tính.

Dù không có ý định nghiêm túc, anh ta bị sự quyến rũ và thái độ độc đáo của Ji-ah cuốn hút.

Trong khi tiếp tục quan sát nàng, Hyun-seok quyết định sẽ tìm cách tiếp cận và làm quen với nàng, thậm chí với ý định đùa cợt, mặc dù anh ta không chắc chắn về những gì sẽ xảy ra trong tương lai.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 4: Giấc mơ có chàng.


Mỗi đêm, khi màn đêm buông xuống và giấc ngủ ập đến, tiểu thư Kim Ji-ah lại lạc vào những giấc mơ đầy bí ẩn và mê hoặc.

Trong những giấc mơ đó, nàng thường thấy mình đứng trên một bãi biển vắng lặng, nơi làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương vị của muối biển và sự bình yên.

Cảnh vật xung quanh nhuốm màu hoàng hôn rực rỡ, với ánh sáng vàng óng lan tỏa trên mặt biển và bầu trời hòa quyện thành những sắc thái ấm áp.

Trên bãi biển, có một người đàn ông đứng quay lưng về phía nàng, hướng về phía ánh hoàng hôn.

Dáng vẻ của chàng không rõ ràng, nhưng nụ cười ấm áp và ánh sáng lấp lánh trên mặt biển khiến nàng cảm thấy bình yên và hạnh phúc.

Người đàn ông ấy dường như đang bước lại gần, từng bước một, và khi chàng đến gần, vòng tay ấm áp của chàng bao quanh nàng, khiến trái tim nàng thổn thức.

Giấc mơ này khiến Ji-ah cảm thấy như mình đang tìm kiếm một chàng trai lý tưởng, một người sẽ đem đến cho nàng cảm giác an toàn và hạnh phúc như trong giấc mơ.

Sự xuất hiện của người đàn ông ấy trong giấc mơ, mặc dù mờ nhạt và không rõ ràng, đã khơi dậy trong nàng một khao khát mãnh liệt về một tình yêu đích thực.

Khi tỉnh dậy từ giấc mơ, Ji-ah không thể không nghĩ đến Park Joon-ho, người mà nàng đã từng ngưỡng mộ.

Joon-ho là một chàng trai học thức cao rộng, với vẻ ngoài điển trai và tài năng hội họa tuyệt vời.

Tài năng của chàng không chỉ nằm ở sự sáng tạo và kỹ thuật hội họa, mà còn ở cách chàng thể hiện bản thân qua những bức tranh đầy cảm xúc và tinh tế.

Tuy nhiên, có một điều khiến Ji-ah lo lắng về Joon-ho là sự thiếu sót của chàng trong việc sử dụng dao kiếm và các kỹ năng phòng thân.

Trong một xã hội nơi sự bảo vệ và kỹ năng chiến đấu rất quan trọng, điều này khiến Ji-ah cảm thấy không yên tâm về sự an toàn của Joon-ho và những gì chàng có thể đối mặt trong tương lai.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 5: Trời đánh tránh cảnh hôn nhau.


Dù cho tiểu thư Kim Ji-ah đã cố gắng thu hút sự chú ý của Park Joon-ho, chàng vẫn không thể hoàn toàn rời bỏ hình bóng của người con gái khác.

Han Mi-kyung, người mà Joon-ho đã sắp đính hôn, là một nàng tiểu thư hiền diệu, luôn quan tâm và yêu thương người khác.

Mối quan hệ giữa họ đã gần như hoàn tất, khiến Ji-ah cảm thấy mình bị đẩy ra khỏi trái tim Joon-ho.

Tuy nhiên, Ji-ah không từ bỏ.

Nàng quyết định đối diện trực tiếp với Joon-ho để làm rõ tình cảm của chàng.

Nàng hẹn chàng ra phòng bếp cũ kỹ, một nơi yên tĩnh và kín đáo, nơi mà nàng có thể nói hết nỗi lòng mình mà không bị ai quấy rầy.

Khi Joon-ho bước vào phòng bếp, Ji-ah nhìn chàng với ánh mắt chân thành và hỏi, "Chàng không yêu ta sao?"

Joon-ho ngập ngừng, ánh mắt đầy sự do dự, rồi thở dài và đáp, "Ta chỉ có một chút tình cảm với nàng.

Nhưng người ta yêu là một người khác.

Ta không yêu nàng sâu đậm được.

Ta sợ tổn thương nàng."

Mặc dù nghe những lời nói đó, Ji-ah không thể từ bỏ hy vọng của mình.

Nàng tiến lại gần và đặt môi mình lên môi Joon-ho trong một nụ hôn bất ngờ.

Chàng do dự, ngập ngừng, nhưng rồi bị cuốn hút bởi nụ hôn của nàng.

Dù vậy, ngay khi nụ hôn kết thúc, hình ảnh của Mi-kyung lại hiện lên trong tâm trí Joon-ho.

Chàng đẩy Ji-ah ra và nói, "Trên đời này, ta chỉ yêu một người thôi."

Trong khoảnh khắc đó, một tiếng gọi từ ngoài cửa vọng vào, "Joon-ho, chàng có trong đó không?"

Ngay lập tức, một người đàn ông góc bếp lao ra, ôm Ji-ah và khóa miệng nàng bằng tay.

Đó là Jang Hyun-seok, người đã tình cờ đến gần.

Ji-ah vùng vẫy và cố gắng thoát ra, nhưng Hyun-seok giữ chặt nàng và kéo nàng vào một góc khuất.

Để tránh bị phát hiện, Ji-ah im lặng và không dám lên tiếng.

Khi mọi chuyện yên ổn, nàng lôi Hyun-seok ra ngoài và hỏi, "Tại sao thiếu gia lại nghe lén chuyện của ta?"

Hyun-seok nhìn nàng với vẻ bối rối, "Ta chỉ đi tìm chút gỗ để làm gậy thôi.

Ai ngờ lại bắt gặp cảnh này."

Ji-ah đỏ mặt vì xấu hổ.

Nàng thở dài và nói, "Chuyện này chỉ có thiếu gia và ta biết, nghe chưa."

Hyun-seok cười với vẻ tinh nghịch, "Sao cô cứ mãi tìm kiếm những thứ không thuộc về mình?

Đôi khi, điều quan trọng là phải chấp nhận những gì mình có và không nên lún sâu vào những giấc mơ xa vời."

Ji-ah nhìn Hyun-seok với sự bối rối và cảm thấy chút tức giận, nhưng nàng đáp lại với giọng quyết đoán, "Phải lấn tới chứ, để không mất đi hình mẫu mà mình mong muốn.

Nếu thiếu gia đã can thiệp vào chuyện của ta, thì hãy làm một phần trong cuộc sống của ta."

Hyun-seok nhướng mày, đôi mắt ánh lên sự thích thú.

"Vậy nàng muốn ta là gì?

Một phần trong cuộc đời nàng?

Đừng đùa."

Ji-ah lạnh lùng đáp, "Không, ta không cần những người tọc mạch như thiếu gia trong cuộc sống của mình."

Rồi nàng quay lưng bước đi, để lại Hyun-seok đứng lại, nụ cười trên môi nhưng với ánh mắt có phần trầm tư.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 6: Người cần bảo vệ.


Tin tức về việc bọn man di chuẩn bị tấn công làng nhanh chóng lan ra khắp nơi.

Các thiếu gia trong làng Park Joon-ho không nằm ngoài trong số đó, bắt đầu chuẩn bị vũ khí và cung tên để bảo vệ phụ nữ và người già trong làng.

Ngày thành thân của Joon-ho và Mi-kyung cũng đã đến gần, nhưng giờ đây tất cả phải đối mặt với một nguy cơ lớn hơn.

Mi-kyung, với trái tim trĩu nặng, nhìn Joon-ho chuẩn bị chiến đấu.

Chàng phải chứng tỏ mình là đấng nam nhi, bảo vệ quê hương khỏi sự tàn bạo của bọn man di.

Tình thế trở nên ngày càng nguy cấp khi bọn man di rất mạnh và tàn ác, buộc mọi người phải chuẩn bị di chuyển đến nơi an toàn hơn.

Ji-ah, lo lắng cho người dân trong làng, đã đề nghị Hyun-seok ở lại để hỗ trợ bảo vệ làng.

Tuy nhiên, Hyun-seok ngập ngừng vì làm thế có thể nguy hiểm đến tính mạng.

"Cô muốn ta bỏ mạng sao?"

Hyun-seok hỏi với vẻ mặt đầy lo lắng.

Ji-ah không từ bỏ, nàng van xin và nài nỉ, "Xin đại nhân hãy giúp chúng ta.

Ta không thể để những người vô tội bị thương."

Cuối cùng, Hyun-seok rời đi, nhưng thật ra chàng đang theo dõi động tĩnh của bọn man di.

Ban đêm, dân làng quyết định rời đi về phía Nam Hàn Quốc để lánh nạn.

Khi đang đi trong đêm tối, họ nghe thấy tiếng động từ bọn man di.

Mọi người hoảng hốt tản ra để tránh sự phát hiện.

Mi-kyung và Ji-ah đi cùng nhau, bế theo một đứa trẻ của người phụ nữ trong làng.

Họ chạy vào một hang động nhỏ để tránh ánh nhìn của bọn man di.

Không may, đứa trẻ khóc khiến bọn man di chú ý đến nơi họ đang ẩn náu.

Ji-ah khẽ nói với Mi-kyung, "Mi-kyung, cô hãy chạy về phía tây của cánh rừng, ta sẽ đánh lạc hướng bọn chúng."

Mi-kyung lo lắng, "Nhưng còn cô thì sao, Ji-ah?"

Ji-ah kiên quyết, "Đừng lo cho ta.

Chúng ta không thể để tất cả mọi người bị bắt.

Cô hãy bảo vệ đứa trẻ này."

Mi-kyung gật đầu, mắt rưng rưng nước mắt, rồi chạy đi theo hướng Ji-ah chỉ dẫn.

Trong khi đó, Ji-ah bắt đầu chạy ngược lại để đánh lạc hướng bọn man di.

Bọn man di nhanh chóng đuổi theo nàng.

Trong lúc chạy, Ji-ah vấp ngã và cảm thấy sự mệt mỏi bao trùm.

Nàng nhắm mắt lại, thầm cầu nguyện, "Nếu kiếp này không thể hạnh phúc, mong rằng kiếp sau ta sẽ sống một cuộc đời bình yên hơn."

Trong lúc tuyệt vọng, Ji-ah đợi bọn man di đến gần, nhưng tiếng bước chân của chúng đột nhiên dừng lại.

Nàng mở mắt và thấy Hyun-seok đang đứng đó, với cung tên sẵn sàng.

"Ta tưởng cô có thể lo cho mình được," Hyun-seok nói với vẻ mặt mỉa mai.

Ji-ah thở dài nhẹ nhõm, "Cảm ơn thiếu gia."

Hyun-seok tiếp tục, "Các quý tộc trong làng học thức sao cầm kiếm bảo vệ dân được.

May cho cô đấy."
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 7: Cuộc chiến dưới trăng.


Tiểu thư Kim Ji-ah cùng Hyun-seok bị bao vây bởi đám man di.

Với kỹ năng võ nghệ tinh thông, Hyun-seok quyết định bảo vệ Ji-ah bằng mọi giá.

Chàng nhanh chóng đưa tiểu thư đến một nơi an toàn, rồi trực tiếp đối đầu với bọn man di.

Bóng tối dày đặc, chỉ có ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, tạo nên một khung cảnh huyền bí.

Hyun-seok đứng đối diện với đám man di, ánh mắt kiên định và quyết tâm.

Bọn chúng tấn công từ nhiều hướng, nhưng Hyun-seok, với thanh kiếm sáng loáng, dễ dàng đỡ gạt các đòn tấn công.

Tiếng kiếm va chạm kêu vang, tạo nên một giai điệu đầy căng thẳng.

Hyun-seok di chuyển linh hoạt, mỗi đường kiếm đều chính xác và mạnh mẽ.

Chàng dùng chiêu "Lưỡi kiếm xoay vòng," một chiêu thức phức tạp nhưng hiệu quả, xoay người và quét ngang thanh kiếm, khiến vài tên man di gục ngã.

Nhưng số lượng địch quá đông, và sau một thời gian chiến đấu, thân thể Hyun-seok dần yếu đi.

Một tên man di lợi dụng sơ hở, từ đằng sau đánh mạnh vào vai chàng, khiến chàng ngất đi.

Khi tỉnh dậy, Hyun-seok cảm thấy cơ thể tê nhức, và nhận ra mình bị trúng độc của bọn chúng.

Chàng nhìn quanh nhưng không thấy tiểu thư Kim đâu.

Dù đau nhức, Hyun-seok cố gắng trở về làng để nhờ các mọi người giúp đỡ.

Vết thương và chất độc khiến chàng bước đi loạng choạng, men theo lối mòn về một căn nhà cũ.

Có một vị thầy thuốc cao tay đã băn bó vết thương giúp, chàng qua cơn nguy kịch.

Trong khi đó, Ji-ah đã chạy thoát khỏi bọn man di.

Tuy nhiên, nỗi lo lắng trong lòng nàng không vơi đi khi nghe tin trưởng làng đã chết.

Trái tim nàng đau xót, vừa lo lắng cho ân nhân đã cứu mình, vừa lo lắng cho an nguy của làng.

Nàng chạy đi tìm người trong làng, lòng tràn đầy cảm giác bất an.

Ji-ah băng qua những con đường quen thuộc, từng ngôi nhà, từng khu vườn.

Nàng gọi tên mọi người, hy vọng tìm thấy họ an toàn.

Nàng không ngừng chạy, mặc kệ nỗi đau trong lòng, quyết tâm bảo vệ những người thân yêu và trả ơn Hyun-seok.

Trái tim nàng rung động với nỗi lo âu và hy vọng, như ánh trăng chiếu sáng trên con đường tối tăm, dẫn lối cho nàng đi tìm sự sống và hy vọng.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 8: Cuộc tìm kiếm trong tuyệt vọng.


Tiểu thư Kim Ji-ah chạy đi khắp nơi để tìm người thân, nhưng khi trở về làng, nàng không thấy ai cả.

Lo lắng tột cùng, nàng tiếp tục tìm kiếm trong vô vọng.

Trên đường, nàng tình cờ thấy bọn man di đang đi về phía núi Tây.

Vì lo cho tiểu thư Han Mi-kyung đang ở đó, Ji-ah quyết định cầm cung tên đi tìm tiểu thư trong âm thầm.

Mi-kyung là người bạn thân thiết duy nhất của Ji-ah.

Cả hai đã chia sẻ biết bao vui buồn, và Ji-ah đã từ bỏ tình cảm của mình vì bạn.

Vẻ mặt lo lắng và đáng thương của Mi-kyung luôn làm Ji-ah đau lòng và quyết tâm bảo vệ cô ấy.

Trên đường đi, Ji-ah gặp lại Hyun-seok, người đang bước đi khập khiễng với thanh kiếm trong tay.

Thấy vậy, Ji-ah vội chạy tới đỡ chàng.

"Cô không sao chứ, tiểu thư Kim?"

Hyun-seok hỏi, giọng lo lắng nhưng vẫn không giấu được sự mệt mỏi.

"Tôi thì không sao, nhưng chàng... sao lại liều mạng như vậy?

Sao không chạy khỏi bọn chúng?"

Ji-ah hỏi, vừa lo lắng vừa trách móc.

Hyun-seok nhìn nàng, đôi mắt đầy quyết tâm, "Ta không cam tâm để bọn chúng tàn sát người khác."

Ji-ah giúp Hyun-seok vào một ngôi nhà hoang gần đó và bắt đầu điều trị vết thương cho chàng.

"Chàng phải nghỉ ngơi và để vết thương lành hẳn," nàng nói, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết.

"Ta không thể nghỉ ngơi khi mọi người vẫn đang gặp nguy hiểm," Hyun-seok đáp, nhưng nhận ra sự lo lắng trong mắt Ji-ah, chàng cũng không muốn làm nàng thêm khổ sở.

Sau khi điều trị xong, họ quyết định nghỉ ngơi.

Hyun-seok nhường giường cho Ji-ah và chàng nằm dưới đất.

Trước khi đi ngủ, Hyun-seok thủ thỉ với nàng, "Ngày đầu tiên ta gặp cô ở chỗ xích đu, ta chỉ đi theo âm thanh của một loài hoa."

Ji-ah mỉm cười, trả lời, "Chàng không sợ lạc vào chốn tiên cảnh này sao?

Nơi đây có nhiều tiểu thư đẹp giống ta.

Nhưng nói thật, ta không thích thiếu gia.

Ta chỉ coi đại nhân là ân nhân của mình thôi."

Hyun-seok nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng, "Cô thật là một người đặc biệt, tiểu thư Kim.

Giá mà tiểu thư hiểu được tấm lòng của ta."

Ji-ah im lặng, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Hyun-seok.

Rồi ngủ thiết đi cô chẳng để ý hành động tinh tế đắp chăn của Hyun-seok.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 9: Dưới bóng đào anh.


Ngày hôm sau, tiểu thư Kim Ji-ah phải lên đường đi tìm người quen ở phía Tây.

Trên đường đi, nàng trò chuyện với thiếu gia Jang Hyun-seok, cố gắng làm rõ những khúc mắc trong lòng mình.

"Đại nhân, sao lại tới vùng hẻo lánh này làm gì vậy?"

Ji-ah hỏi, đôi mắt đầy tò mò.

"Tại sao đại nhân lại ở đây, trong khi tài năng kiếm thuật lại không được trọng dụng ở nơi khác?"

Hyun-seok mỉm cười, đáp lại lời của tiểu thư, "Ta chỉ là lữ khách ven đường, đi tới trọ nơi quán trọ cuộc đời.

Nên ta đi đâu chẳng được, miễn theo con tim ta mách bảo."

Ji-ah thở dài, ánh mắt hướng về phía trước, "Còn ta, ta chỉ mong ước được sống trọn đời cùng lang quân tương lai của mình.

Nhưng chiến tranh buộc ta phải tạm gác ước mơ đó.

Không biết cuối cùng, ta sẽ phải yên phận cô độc suốt cuối đời hay sống hạnh phúc với người mình yêu."

Hyun-seok chỉ cười, nụ cười luôn làm Ji-ah cảm thấy vừa an ủi vừa khó hiểu.

Khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của chàng lúc nào cũng rạng rỡ, nhưng cách cư xử đùa cợt và đôi khi rất tinh tế của chàng khiến người khác không thể đoán được tâm tư.

Thiếu gia họ Jang luôn mang theo chiếc quạt, phe phẩy trước mặt các thiếu nữ khác.

Nhưng vẻ phong lưu của một người bí ẩn chẳng khiến ai quan tâm.

Họ chỉ thích một tấm chồng có lai lịch xuất thân rõ ràng, làm quan trong triều, hay thi cử.

"Thiếu gia, sao chàng lúc nào cũng cười thế?"

Ji-ah hỏi, ánh mắt đầy tò mò.

Hyun-seok nhún vai, "Có lẽ vì cuộc đời này đã quá nhiều đau khổ, nên ta chọn cách cười để thấy nhẹ nhàng hơn.

Còn cô, Ji-ah, sao lại cố gắng đến vậy?

Tại sao không để mọi chuyện theo tự nhiên?"

Ji-ah mỉm cười, "Có lẽ vì ta đã trải qua quá nhiều mất mát, nên ta muốn làm gì đó để bảo vệ những người ta yêu thương."

Họ tiếp tục cuộc hành trình, băng qua con suối róc rách, nơi có những tảng đá thích hợp ngâm chân vào mùa hạ.

Đi tiếp, họ bước vào cánh rừng hoa đào nở trắng xóa, cánh hoa nhẹ nhàng rơi vào mái tóc Ji-ah.

Hyun-seok bước đến gần, nhẹ nhàng lấy cánh đào ra khỏi tóc nàng.

Ji-ah đứng yên, khoảng khắc đó, nàng có chút rung động với người đàn ông này.

Sự dịu dàng và quan tâm của Hyun-seok khiến tim nàng đập nhanh hơn.

Nhưng rồi những ý nghĩ đó vụt mất, nàng nhẹ nhàng đi ra trước, tiếp tục hành trình về phía tây nam.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 10: Dưới ánh trăng chỉ có hai người.


Tiểu thư Kim Ji-ah và Hyun-seok cuối cùng cũng gặp lại Han Mi-kyung cùng những người phụ nữ khác trong một khu rừng hẻo lánh.

Họ được một gia đình nông dân cho tá túc qua đêm.

Nhưng không thấy bóng dáng của những người đàn ông trong làng, và nhất là Park Joon-ho, Mi-kyung lo lắng và sốt ruột.

Mi-kyung nói với Ji-ah, "Xin lỗi vì để cô ở lại trong lúc hiểm nguy thế này.

Ta không đành lòng bỏ đi, có thể bỏ qua cho ta không?"

Ji-ah mỉm cười, trả lời, "Không sao đâu.

Ta hiểu giờ phu quân của cô đang ở chốn nào, có thể bị bọn man di bắt hoặc may mắn sống sót ở đâu đó."

Mi-kyung lo lắng, trả lời, "Ta huy vọng phu quân của mình bình yên trở về.

Cô nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!"

Ji-ah nắm tay Mi-kyung, nói, "Ta vô cùng ngưỡng mộ tình yêu của hai người.

Sẽ chẳng có ai chia cắt được mối lương duyên đó.

Ta sẽ cố gắng tìm thiếu gia giúp cô".

Bỗng nhiên, họ nghe tin bọn man di đã di chuyển ra khỏi làng.

Tiểu thư Ji-ah và những người phụ nữ quyết định trở về làng để kiểm tra tình hình và tìm những thiếu gia khác.

Hyun-seok dẫn đầu nhóm di cư trở về làng họ.

Khi về đến ngôi làng, họ thấy cảnh tượng tan tác.

Những ngôi nhà bị bới sạch, lương thực và tiền xu bị cướp hết.

Dù vậy, nhóm quyết định ở lại qua đêm tại làng.

Hyun-seok thông báo với dân làng rằng chàng sẽ lên kế hoạch tìm kiếm các quý tộc để họ bớt lo lắng.

Trong lòng, Hyun-seok đã quyết định sau khi giải quyết xong chuyện này, chàng sẽ đi tới nơi khác, vì không muốn lưu luyến nơi này.

Chàng muốn Ji-ah đi cùng, nhưng sợ nàng không đồng ý.

Đêm đó, ánh trăng lên cao, chiếu sáng cảnh làng quê yên tĩnh.

Dưới ánh trăng thanh, Hyun-seok ngồi thưởng rượu, gương mặt trầm tư.

Ji-ah thấy vậy liền tới ngồi cạnh chàng.

"Từ khi thiếu gia tới đây, mọi chuyện trở nên khác đi.

Không phải đi vào đêm đông buốt giá của cuộc đời, mà là sang một trang mới, khiến cuộc đời tôi yên tâm hơn hẳn.

Tôi cảm ơn thiếu gia không ngớt," Ji-ah nói.

Hyun-seok lắc đầu, "Ta xin phép không nhận lời cảm ơn, nhưng đó là điều phải làm.

Ta chỉ là lữ khách ven đường, còn nàng chỉ là hương hoa chốn đào nguyên.

Xin lỗi, men rượu khiến ta quá lời."

Ji-ah xửng sốt ngộ nhận lời nói của Hyun-seok là do men rượu.

Khi người ta say, người ta có thể nói những lời mà bấy lâu họ không nói ra.

Lời nó mang theo hơi men ấy, mãi mãi trong tim họ, ẩn khuất trong vô thức, dưới đại dương sâu thẩm.

Hyun-seok vừa lắc đầu, nghiên người nói:" Đêm nay trăng đẹp quá".*

Nói xong, Hyun-seok thiếp đi.

Ji-ah nhẹ nhàng đưa chàng vào phòng, đắp chăn kĩ càng rồi trở về phòng mình.
 
Dưới Bóng Đào Anh
Chương 11: Lời chia ly.


Ngày hôm sau, Jang Hyun-seok lên đường tìm kiếm những thiếu gia còn lại.

Trên đường đi, chàng gặp một vị tiền bối đã về hưu, đang nghỉ ngơi bên cạnh dòng suối.

“Thưa tiên sinh, ngài có biết gì về những thiếu gia trong làng bị quân triều đình bắt giữ không?”

Hyun-seok hỏi với sự lo lắng.

Vị tiền bối vuốt râu, trả lời, “Họ đã bị quân triều đình bắt giữ, nhưng không cần lo lắng.

Họ đang được bảo vệ và chỉ bị hỏi về thông tin của bọn man di.”

Hyun-seok cảm thấy nhẹ nhõm.

Chàng tiếp tục hành trình đến triều đình Joseon để hỏi thêm thông tin.

Tại cung điện, các cung nữ nói với chàng, “Họ chỉ bắt những thiếu gia để lấy thông tin về bọn man di.

Sau khi biết được điều cần thiết, họ đã thả người đi sáng nay rồi.”

Hyun-seok thở phào, lập tức quay về làng để thông báo cho Kim Ji-ah và Han Mi-kyung.

Khi chàng về đến nơi, những thiếu gia cuối cùng cũng đã trở về làng.

Họ thở hổn hển, mệt mỏi vì bị tra hỏi, nhưng không biết rõ điều gì đã xảy ra.

Han Mi-kyung nhìn thấy phu quân Park Joon-ho trở về, nước mắt trào dâng.

“Joon-ho, chàng đã về!

Ta lo lắng không nguôi!”

Cô lao vào vòng tay anh, khóc nức nở.

Joon-ho nhẹ nhàng vuốt tóc Mi-kyung, trấn an, “Ta không sao, chỉ bị hỏi cung một chút thôi.

Ta đã về rồi, đừng lo nữa.”

Ji-ah đứng nhìn Hyun-seok trong thinh lặng.

Nàng biết rằng anh sắp rời đi và họ chỉ còn một ngày để trò chuyện với nhau.

Buổi trưa, Ji-ah hẹn Hyun-seok ra góc đào cuối làng để nói lời cảm ơn trước cuộc chia ly.

“Thiếu gia, ta muốn cảm ơn chàng vì đã cứu ta và người dân trong làng,” Ji-ah nói, mắt không dám nhìn thẳng vào Hyun-seok.

Hyun-seok nhìn nàng, lòng đầy cảm xúc, “Ji-ah, ta không muốn rời xa nàng.

Ta lo lắng cho nàng.

Xin hãy đi cùng ta, chúng ta sẽ an toàn hơn.”

Ji-ah nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta không thể đi được, thiếu gia.

Đây là nơi ta thuộc về, ta phải ở lại để bảo vệ người thân và làng này.

Ta không thể rời đi.”

Hyun-seok buồn bã, gương mặt rũ rượu, “Nếu vậy, ta sẽ đi đêm nay.

Ta không muốn luyến lưu người con gái này thêm nữa.”

Đêm đó, dưới ánh trăng sáng, Hyun-seok lên một chiếc thuyền nhỏ ở bờ sông yên tĩnh.

Chàng từ biệt Ji-ah, nhưng đột nhiên kéo tay nàng lên thuyền.

Ji-ah mất thăng bằng, ngã vào vai chàng.

Giây phút ấy, hai mắt họ chạm nhau, khiến cho tim Ji-ah đập loạn nhịp, cảm giác bồi hồi, xao xuyến tràn ngập.

Hyun-seok nhìn nàng, ánh mắt chứa đầy tình cảm, “Xin lỗi nàng, ta không nên làm vậy.”

Ji-ah cảm thấy ngượng ngùng, xoay mặt ra chỗ khác, “Ta không sao, mong chàng sống tốt.”

Hyun-seok nhìn lại nàng một lần nữa, đôi mắt trầm buồn, rồi thả neo thuyền.

Chiếc thuyền dần dần rời bến, xa khuất dần.

Trên thuyền, bóng người con trai đội chiếc nón rộng vành, bóng dáng mờ dần trong đêm tối.

Ji-ah đứng trên bờ, nhìn theo chiếc thuyền xa dần.

Trong tâm trí nàng, hình ảnh người đàn ông trong giấc mơ lại hiện lên.

Những giấc mơ về một người đàn ông bí ẩn trên bãi biển lộng gió, nụ cười ấm áp, vòng tay ôm nàng trong giấc mơ.

Những ký ức ấy khiến lòng nàng bồi hồi, nhưng cũng nhắc nhở nàng rằng cuộc sống thực tại cần phải tiếp tục.
 
Back
Top Bottom