Khác Dưới Bầu Trời Không Có Lối Thoát

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407497537-256-k269185.jpg

Dưới Bầu Trời Không Có Lối Thoát
Tác giả: LionLavenderLouis
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là lần đầu tham gia vào chuyện viết lách.Mong mọi người góp ý và hưởng ứng bộ chuyện.Câu chuyện nói về hai anh em được sinh ra trong một gia đình quý tộc,nơi mà có những ước mơ và con đường đối lập nhau.Khi cả hai bộ não ngang tài ngang sức ấy gặp nhau chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra?Mong mọi người đọc chuyện vui vẻ và nhớ cho xin một like một bình luận góp ý đấy nha!!!💕



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Một Nhà Dưới Chân Núi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM-Tận thế] Trốn Chạy Dưới Hoàng Hôn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Linh Lan Dưới Nắng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (DGGyeon/HoonGyeon) Lời hẹn dưới mồ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Dưới Tán Cây Cổ Thụ Bên Kia Hồ,
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Dưới Bầu Trời Không Có Lối Thoát
    Đoạn Dạo Đầu


    __Mở màn__

    -Quận Ueno,thủ đô Tokyo,Nhật Bản-

    Một buổi chiều mùa hạ khi những tia nắng chiếu xuống chân,sự hối hả và nhộn nhịp nơi đây như tô điểm cho một ngày cuối tuần.Người người tấp nập trên con đường dài,tiếng cười và nói chuyện rôm rả khác hẳn với những thứ ảm đạm của một mùa thu khi lá rơi xuống và tiếng gió xào xạc thổi qua tóc.

    Ánh mắt trầm tư như quan sát mọi thứ,bàn tay trắng nhợt nhạt mân mê viên kẹo bắt mắt,những suy nghĩ như thể chạy qua khi chứng kiến sự hạnh phúc và vui vẻ xung quanh.Bí ẩn,lạnh lẽo và tối tăm là những từ có thể miêu tả sâu thẳm bên trong con người ấy.Ánh nắng chiếu xuống mái tóc vàng bạch kim làm con người đó sáng bừng lên giữa đám đông,mặc dù bên trong chỉ có sự đen tối nhấn chìm bản thân.

    Cái ngày mà khiến mọi thứ dường như ồn ào và làm tâm trạng con người dịu lại,chỉ có thể là một ngày nắng hiu hiu,gió thoảng qua và không quá bí bách.Thật thích hợp cho một buổi đi chơi bên gia đình,để giải trí sau một tuần dài hay để thoả mãn niềm vui của bản thân.Khi vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình.Một giọng nói ngây thơ vang lên làm dòng suy nghĩ ấy bị cắt đứt.

    "viên kẹo đó ngon nhỉ,chú?"

    Ánh mắt ngây ngô nhìn vào đôi mắt dần xám xịt kia,ngon tay nhỏ nhắn chỉ vào viên kẹo đang trên bàn tay to lớn kia.Đôi mắt long lanh ấy như muốn nói ra gì đó mà con người ấy đoán được.Bàn tay nắm dây quả bóng bay như siết chặt lại thể hiện sự căng thẳng và hơi sợ hãi với bộ dạng của người ấy bây giờ.

    Nhìn thấy sự dũng cảm và ngây thơ ấy trong đôi mắt trong veo,nụ cười mỉm nhẹ nhàng hiện trên đôi môi "Cháu muốn nó chứ?"

    Xoè viên kẹo trong bàn tay ra,bàn tay nhỏ bé với lấy với động tác nhanh nhẹ cùng nụ cười tưoi rói của một đứa trẻ chẳng biết gì.Đôi mắt xám xịt như thấy thán phục sự ngây ngô trước mắt này,sững sờ một lúc rồi vẻ mặt bắt đầu trầm ngâm.

    "Cảm ơn chú!"

    Cậu bé chạy đi với chiếc kẹo trên tay,hớn hở nắm lấy váy người mẹ hiền hậu khi quay mặt nhìn con người đó lần cuối.Bước chân nhỏ bé ấy đi hoà dần,biến mất trong đám đông vẫn ồn ào.

    Khuôn mặt ấy giờ đây đã bớt đi sự u buồn sau cuộc gặp mặt tình cờ ấy,vì thứ gì chứ?Vì ngây thơ ấy đối lập với sự tối tăm,bóng tối và ánh sáng chưa bao giờ hoà quyện với nhau,chúng chỉ bộ trợ cho nhau hoặc tương phản nhau,chúng luôn như như hình với bóng,chỉ là chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường mà phải nhìn bằng sâu trong thâm tâm,sâu trong trái tim.Một người tốt bụng đâu nhận mình tốt,hay một kẻ điên thì có bao giờ nhận mình điên,thế nên con người khó mà nhìn nhận đúng sai trong hành vi và suy nghĩ của mình.

    Câu chuyện này cũng vậy,không thể để chúng hoà quyện được,chỉ có sự tương phản và bù trừ cho hai con đường ngang trái,hai suy nghĩ tưởng rằng dễ hiểu nhưng lại chứa đựng sự phức tạp bên trong đó.Giải quyết những điều bí ẩn và ghê rợn trong từng vụ án,ăn ý trong từng hành động,nguy hiểm trên nghĩa vụ và lòng trung thành.Bộ chuyện "Dưới bầu trời không có lối thoát" Có 3 chương chính,kể về những bi kịch và ám ảnh,qua đó cũng cho thấy những vụ án và lòng dạ con người trong xã hội.Hai cái đầu với lối suy nghĩ khác nhau liệu có sống chung trong cái xã hội thiện ác lẫn lộn?Với bút pháp linh hoạt và những tưởng tượng phong phú của Trương Hạn Lục,những tình huống hồi hộp,gây cấn đến nghẹt thở nhưng có chút dịu dàng xen lẫn trong đó.Đó là những hy sinh,áp lực mà công việc mang lại,qua đó cũng cho thấy tình anh em thắm thiết trong cuộc sống.Nhưng cuối cùng công lý luôn thắng,dù có đến trước hay đến sau,mọi thứ vẫn sẽ được đưa ra ánh sáng.Các tình tiết truyện tuy phần nào chưa thể hiện ra hết nhưng ẩn sau đó là những chi tiết nhân văn và ý nghĩa.Có lẽ khi đọc câu chuyện này,người đọc như thấm thía câu nói: "Chúng ta không được sinh ra đã thiện hay ác; chúng ta được sinh ra với khả năng trở thành cả hai."

    -Khuyết danh.

    Đứng dậy khỏi chiếc ghế trống trải,bước từng bước về con đường phía Đông của thành phố,nơi mà có vẻ sầm uất hơn sự tươi sáng với khu phố bên kia.Hoàng hôn như tắt ngấm dưới đường chân trời,nhường chỗ cho bóng tối và xám xịt đang dần rõ ràng.Điều gì đang chờ đợi phía trước trong cuộc hành trình này?

    __Trương Hạn Lục__

    __HẠ MÀN__
     
    Dưới Bầu Trời Không Có Lối Thoát
    Giới thiệu nhân vật


    1.LỤC TƯ VIỄN(Mã số 024)

    ✦Giới tính:Nam,27 tuổi

    ✦Nghề nghiệp:Lính bắn tỉa thuê,cựu thành viên của tổ chức ADM(viết tắt của Authorities,Danger and Manipulation).

    ✦Ngoại hình và tính cách:Trầm tính,lạnh lùng,ít nói nhưng quan sát nhiều,cặp kính vàng là món quà tượng trưng của tổ chức, đôi mắt xanh lá sâu thẳm,phong cách ăn mặc thường ngày lịch lãm,toả ra sự nam tính.

    ✦Sở trường:Lắp súng,bắn cung,vị trí xạ thủ.

    ✦Kinh nghiệm:Sống trong bóng tối,quen với những thứ bẩn thỉu.Trải qua bao nhiệm vụ,vươn tới cánh tay trái cũng không dễ dàng khi một mình một thân trải qua bao nhiêu gian khổ của cuộc đời.Nhưng lòng trung thành dành cho ADM không bao giờ nguôi.Với 100 tội ác,sát hại hơn 50 người,số phận của anh đã gắn với công việc này như một định mệnh.

    2.MẶC CHU(Mã số 125)

    ✦Giới tính:Nam,27 tuổi

    ✦Nghề nghiệp:Sát thủ,thành viên của tổ chức ADM

    ✦Ngoại hình và tính cách:Kiêu ngạo,nóng nảy,thẳng thắn.Cậu luôn ăn mặc một cách trẻ trung,như Tư Viễn,cậu có chiếc áo khoác đen dài có cổ màu đỏ tượng trưng cho tổ chức.Đôi mắt màu đen tuyền thiếu sức sống với cuồng thâm đậm,cùng với mái tóc dài ngang vai được buộc một nửa.

    ✦Sở trường:Ngắm cảnh,tập võ,hút thuốc,vị trí sát thủ.

    ✦Kinh nghiệm:Như Tư Viễn,nhưng cậu vào công việc này nhờ vào cánh tay trái,khi cậu bị tổ chức phản bội và được Tư Viễn cứu.Mặc dù vậy cậu vẫn ghét hắn ta chứ chẳng coi đó là ơn huệ.Chẳng gì hắn ta khi cậu cũng đã ghi công nhiều trong tổ chức còn nói cách khác là cánh tay phải đắc lực của ông trùm.

    3.MẠC DƯƠNG TỬ

    ✦ Giới tính:Nữ,25 tuổi

    ✦Nghề nghiệp:Bác sĩ pháp y của quận Ueno

    ✦Ngoại hình và tính cách:Điềm tĩnh,kỷ luật,cầu toàn.Cao vỏn vẹn 1m54 khi cô có mái tóc nâu đậm được cắt tỉa theo kiểu Jelly mullet,đôi mắt sắc bén màu đen cùng gu ăn mặc tao nhã làm nổi bật sắc đẹp của cô.

    ✦Sở trường:Nghiên cứu,chăm sóc cây cảnh,tìm kiếm những bí ẩn.

    ✦Kinh nghiệm:Mổ xẻ hơn 200 thi thể,cô đã ghi lại tên tuổi của mình ở sở cảnh sát Ueno.Là bác sĩ pháp y quan trọng trong hành ngũ bác sĩ nên gánh vác nặng đều do cô gánh vác nhưng cũng có kinh nghiệm dày dặn khiến vượt qua nó một cách dễ dàng hơn.

    4.CHU TỪ DI

    ✦ Giới tính:Nam,20 tuổi

    ✦Nghề nghiệp:Bác sĩ pháp y thực tập(Về sau được làm chính thức tại sở cảnh sát Ueno)

    ✦Ngoại hình và tính cách:Hoạt bát,vui vẻ và luôn thể hiện sự thônh minh và nhạy bén.Sở hữu chiều cao và vóc dáng khiêm tốn,đôi mắt xanh dương sáng quắc cùng mái tóc nâu hạt dẻ được vén sang hai bên và phong cách ăn mặc thường cổ điển,giản dị.

    ✦Sở trường:Làm bánh,thiết kế mọi thứ,luôn mở ra lối đi và sáng tạo riêng trong nghề nghiệp.

    ✦Kinh nghiệm:Mặc dù mới vào nghề nhưng cậu có vẻ hiểu biết nhiều thứ không phải qua vài ba cuốn tiểu thuyết trinh thám,phân tích tâm lý mà là cả một thời gian tích luỹ kiến thức và học hành cần mẫn để đặt chân đến vị trí bác sĩ thực tập.

    5.LƯƠNG BẮC TỈU

    ✦Giới tính:Nam,25 tuổi

    ✦Nghề nghiệp:Nhân viên kiểm tra dấu vết

    ✦Ngoại hình và tính cách:Nhã nhặn,tử tế,hoà nhã và có chút nhút nhát.Thân hình khá đày đặn,có mái tóc đen ngắn cùng gu ăn mặc có chút phô trương?

    ✦Sở trường:Sưu tầm ảnh,mày mò những thứ mới lạ,chủ động và hoàn thành công việc sớm

    ✦Kinh nghiệm:Đồng hành cùng cô đồng nghiệp Mạc Dương Tử,anh cũng là một trong những người thân với cô nhất.Mặc dù đã trải qua nhiều hiện trường và trường hợp khó xử nhưng anh vẫn sẵn sàng ra ngoài kia,thu thập và hỗ trợ những vụ án lớn,không nổi bật nhưng đối với anh những việc đó cũng giúp mọi thứ được phơi bày trước ánh sáng.
     
    Dưới Bầu Trời Không Có Lối Thoát
    Chap 1:Gặp mặt


    -Ueno,8/7/XXXX-

    Những tia nắng dần tắt ngấm khi ánh hoàng hôn dần biến mất,lướt qua con phố hối hả ,nhộn nhịp thường ngày.Mọi thứ dần quen thuộc khi ánh mắt ấy dán chặt vào ánh sáng xanh chiếu qua màn hình hắt vào đôi mắt vô hồn ấy,lướt qua những thứ mình đã tạo nên,khoé miệng khẽ nhếch lên tạo nên một nụ cười khẩy đáng tự hào cho thành quả do chính mình tạo ra.Ánh mắt vô hồn ấy lại liếc lên khi nhìn khu phố sầm uất sau bao thế kỷ làm nên,đôi chân dài cứ thế rẽ qua một góc phố để rồi dừng lại trước một toà nhà cao chọc trời mà tôi có thể khẳng định rằng đây là trụ sở công an.Một con người sống mà nhờ vào bóng tối vào đây làm gì hả?Tất nhiên là tìm thứ mình cần và mọi thứ cần đều bắt nguồn từ đây.Bước từng bước thong thả dọc hành lang của toà nhà vắng lặng,có lẽ là giờ tan làm nên chẳng thấy bóng dáng ai chỉ có duy nhất một căn phòng vẫn sáng đèn.Dựa vào khung cửa ấy,bàn tay thon thả gõ vào cạnh cửa để thu hút sự chú ý khó chịu lúc đầu mà bắt đầu thư giãn ra.Đó là cô em gái bé bỏng của tôi-Mạc Dương Tử,một bác sĩ pháp y có tiếng của quận Ueno.

    Tài giỏi,xinh đẹp và tinh tế có thể là những từ ngắn gọn để miêu tả về cái tên của nàng.Nhưng có vẻ cô nàng đang bận bịu gì đó vừa nẫy nên không tập trung tới sự hiện diện của tôi.Một mùi hôi thối cộng thêm mùi sát trùng của căn phòng này dường như sộc thẳng vào mũi người khác,tiếng quạt thông gió quay vù vù phá tan bầu không khí im lặng của cả hai.Chưa kịp mở mồm ra nói,tôi đã chen ngang để đẩy nhanh công việc:

    "Anh đang cần một số hồ sơ,em có thể cho anh mượn chúng chứ?Anh thề sẽ không để dư luận biết về chúng."

    Nhìn vẻ mặt cô nàng ấy,tôi có thể thấy sự sững sờ và đôi chút khó chịu.Có vẻ như lời đề nghị này làm cô em gái của tôi bất ngờ và nghi hoặc?Dương Tử đi lại gần rồi đứng lại trước mặt tôi rồi dơ tay ra

    "Đưa ảnh người đó đây".Giọng cô nàng có vẻ bình thản hơn tưởng tượng mà tôi nghĩ.Mặc dù không chắc chắn,tôi vẫn đưa ra tấm ảnh mà sếp đã đưa cho mình với vẻ mặt nghiêm trọng.

    Cảm nhận được sự sững sờ ấy quay lại khi hai đôi mặt hướng xuống tấm ảnh này.Đúng là cảm giác quen thuộc này,không thể nào quên được.Cô cảm giác như mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng khi liếc nhìn lên đôi mắt mệt mỏi ấy,thật lạnh lẽo làm sao.Gạt bỏ hàng tá câu hỏi kỳ quặc trong đầu đi,tôi nhận lại lời từ chối khéo nhưng không khó để nhận ra:

    "Anh biết mà,công việc của em đâu thể dính dáng đến pháp luật,nhất là những thứ như hồ sơ được."

    "Anh đã nói là mượn sẽ trả,anh có bao giờ nuốt lời chưa?"

    Thôi thì đành lôi ra con át chủ bài,thao túng tâm lý vậy.Từ bé tôi và Dương Tử đã trải quá khá nhiều biến cố để bây giờ có thể đối lập mà vẫn có thể ăn ý như vậy,tất cả chẳng dễ dàng gì khi cả hai chưa một lần nào lộ ra mối quan hệ mật thiết với nhau.Và lẽ đương nhiên bây giờ cũng vậy khi đôi chân thon ngắn kia sải bước đến bên chiếc tủ lớn ở góc phòng và lấy một tập hồ sơ ra rồi đưa cho tôi.Ánh mắt vô cảm kia liếc xung quanh để chắc ăn rằng không có ai theo dõi hay có camera giám sát trong phòng rồi mới nhận lấy tập hồ sơ quan trọng.Lấy chiếc điện thoại trong túi rồi chụp vài tấm rồi bàn tay nhỏ nhắn ấy đón nhận.

    Xong xuôi mọi việc,tôi cũng cần phải đi nốt việc của mình nên chào tạm biệt cô em gái lại để tâm đến công việc kia.Đầu óc luôn nghĩ đến công việc kia ai mà hiểu được chứ,luôn quên mất chỉnh bản thân rồi lại để mọi thứ kiệt sức.Từng bước thong thả quay lại con đường cũ,lướt qua những hình ảnh vừa mới thu thập được với nụ cười ngày càng méo mó.Thời gian chạy nhanh như cách tôi nhìn thế giới này,ánh trăng soi xuống từng dấu chân ấy,chẳng thể hiện điều gì nhưng đủ để thấy một tâm trạng vui buồn lẫn lộn.Khung cảnh thật im ắng,gió thổi bên tai và tiếng nhạc vang lên trong tâm chí.Nốt công việc thôi,rồi lại quay về với một ngày mới,là ngày mai.Bỏ lại những tiếng rít của cây và tiếng ồn ào ấy mà chìm dần vào bóng tối,để nó nuốt chọn bản thân.

    __END__
     
    Back
    Top Dưới