__Mở màn__
-Quận Ueno,thủ đô Tokyo,Nhật Bản-
Một buổi chiều mùa hạ khi những tia nắng chiếu xuống chân,sự hối hả và nhộn nhịp nơi đây như tô điểm cho một ngày cuối tuần.Người người tấp nập trên con đường dài,tiếng cười và nói chuyện rôm rả khác hẳn với những thứ ảm đạm của một mùa thu khi lá rơi xuống và tiếng gió xào xạc thổi qua tóc.
Ánh mắt trầm tư như quan sát mọi thứ,bàn tay trắng nhợt nhạt mân mê viên kẹo bắt mắt,những suy nghĩ như thể chạy qua khi chứng kiến sự hạnh phúc và vui vẻ xung quanh.Bí ẩn,lạnh lẽo và tối tăm là những từ có thể miêu tả sâu thẳm bên trong con người ấy.Ánh nắng chiếu xuống mái tóc vàng bạch kim làm con người đó sáng bừng lên giữa đám đông,mặc dù bên trong chỉ có sự đen tối nhấn chìm bản thân.
Cái ngày mà khiến mọi thứ dường như ồn ào và làm tâm trạng con người dịu lại,chỉ có thể là một ngày nắng hiu hiu,gió thoảng qua và không quá bí bách.Thật thích hợp cho một buổi đi chơi bên gia đình,để giải trí sau một tuần dài hay để thoả mãn niềm vui của bản thân.Khi vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình.Một giọng nói ngây thơ vang lên làm dòng suy nghĩ ấy bị cắt đứt.
"viên kẹo đó ngon nhỉ,chú?"
Ánh mắt ngây ngô nhìn vào đôi mắt dần xám xịt kia,ngon tay nhỏ nhắn chỉ vào viên kẹo đang trên bàn tay to lớn kia.Đôi mắt long lanh ấy như muốn nói ra gì đó mà con người ấy đoán được.Bàn tay nắm dây quả bóng bay như siết chặt lại thể hiện sự căng thẳng và hơi sợ hãi với bộ dạng của người ấy bây giờ.
Nhìn thấy sự dũng cảm và ngây thơ ấy trong đôi mắt trong veo,nụ cười mỉm nhẹ nhàng hiện trên đôi môi "Cháu muốn nó chứ?"
Xoè viên kẹo trong bàn tay ra,bàn tay nhỏ bé với lấy với động tác nhanh nhẹ cùng nụ cười tưoi rói của một đứa trẻ chẳng biết gì.Đôi mắt xám xịt như thấy thán phục sự ngây ngô trước mắt này,sững sờ một lúc rồi vẻ mặt bắt đầu trầm ngâm.
"Cảm ơn chú!"
Cậu bé chạy đi với chiếc kẹo trên tay,hớn hở nắm lấy váy người mẹ hiền hậu khi quay mặt nhìn con người đó lần cuối.Bước chân nhỏ bé ấy đi hoà dần,biến mất trong đám đông vẫn ồn ào.
Khuôn mặt ấy giờ đây đã bớt đi sự u buồn sau cuộc gặp mặt tình cờ ấy,vì thứ gì chứ?Vì ngây thơ ấy đối lập với sự tối tăm,bóng tối và ánh sáng chưa bao giờ hoà quyện với nhau,chúng chỉ bộ trợ cho nhau hoặc tương phản nhau,chúng luôn như như hình với bóng,chỉ là chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường mà phải nhìn bằng sâu trong thâm tâm,sâu trong trái tim.Một người tốt bụng đâu nhận mình tốt,hay một kẻ điên thì có bao giờ nhận mình điên,thế nên con người khó mà nhìn nhận đúng sai trong hành vi và suy nghĩ của mình.
Câu chuyện này cũng vậy,không thể để chúng hoà quyện được,chỉ có sự tương phản và bù trừ cho hai con đường ngang trái,hai suy nghĩ tưởng rằng dễ hiểu nhưng lại chứa đựng sự phức tạp bên trong đó.Giải quyết những điều bí ẩn và ghê rợn trong từng vụ án,ăn ý trong từng hành động,nguy hiểm trên nghĩa vụ và lòng trung thành.Bộ chuyện "Dưới bầu trời không có lối thoát" Có 3 chương chính,kể về những bi kịch và ám ảnh,qua đó cũng cho thấy những vụ án và lòng dạ con người trong xã hội.Hai cái đầu với lối suy nghĩ khác nhau liệu có sống chung trong cái xã hội thiện ác lẫn lộn?Với bút pháp linh hoạt và những tưởng tượng phong phú của Trương Hạn Lục,những tình huống hồi hộp,gây cấn đến nghẹt thở nhưng có chút dịu dàng xen lẫn trong đó.Đó là những hy sinh,áp lực mà công việc mang lại,qua đó cũng cho thấy tình anh em thắm thiết trong cuộc sống.Nhưng cuối cùng công lý luôn thắng,dù có đến trước hay đến sau,mọi thứ vẫn sẽ được đưa ra ánh sáng.Các tình tiết truyện tuy phần nào chưa thể hiện ra hết nhưng ẩn sau đó là những chi tiết nhân văn và ý nghĩa.Có lẽ khi đọc câu chuyện này,người đọc như thấm thía câu nói: "Chúng ta không được sinh ra đã thiện hay ác; chúng ta được sinh ra với khả năng trở thành cả hai."
-Khuyết danh.
Đứng dậy khỏi chiếc ghế trống trải,bước từng bước về con đường phía Đông của thành phố,nơi mà có vẻ sầm uất hơn sự tươi sáng với khu phố bên kia.Hoàng hôn như tắt ngấm dưới đường chân trời,nhường chỗ cho bóng tối và xám xịt đang dần rõ ràng.Điều gì đang chờ đợi phía trước trong cuộc hành trình này?
__Trương Hạn Lục__
__HẠ MÀN__