Khác [Dừng][Mạt thế][13 chòm sao]The Death World

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,146
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
55029657-256-k870315.jpg

[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Tác giả: Lukatao
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-

Văn án-

Năm 2XXX,

Thế giới xuất hiện thây ma lan tràn như một dịch bệnh đáng sợ,

6 tỷ người đã chết cùng nhiễm virus thây ma,

1 tỷ người sống sót trong lo âu sợ hãi,

Trong đó có người được thiên đạo che chở mà kích phát được dị năng,

Người tự tử,

Người liều mạng chiến đấu,

Người lẩn trốn,

Liệu cái thế giới này sẽ diệt vọng?

Câu trả lời là....

Bí mật!



zombie​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Giới thiệu sơ lược


Vài lời muốn nói : ta là cung Song Tử, nên sẽ thiên vị bạn ấy, ta đã nói trước rồi, ai comment là ta kì cục hay kia thì ta sẽ xoá.

Đọc truyện vui vẻ!

-

Văn án-

Năm 2XXX,

Thế giới xuất hiện thây ma lan tràn như một dịch bệnh đáng sợ,

6 tỷ người đã chết cùng nhiễm virus thây ma,

1 tỷ người sống sót trong lo âu sợ hãi,

Trong đó có người được thiên đạo che chở mà kích phát được dị năng,

Người tự tử,

Người liều mạng chiến đấu,

Người lẩn trốn,

Liệu cái thế giới này sẽ diệt vọng?

Câu trả lời là....

Bí mật!
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Giới thiệu nhân vật


Cho nam, cách gọi :

16-17 tuổi : cậu

18-20 tuổi : anh

Thứ hạng : SS, S, A, B, C

==================================

-Bạch Dương-

Giới tính : Nữ

Tuổi : 15

Chỉ số chiến đấu : 200/200

Dị năng : Hoả

Tinh thuần : 83 (cấpA)

IQ : 147

Loại chiến đấu : Cận chiến

Ngoại hình : Mái tóc màu nâu đỏ dài hơn vai, cô thường hay cột lên, tiện cho chiến đấu.

Bạch Dương có một khuôn mặt đẹp, làn da trắng, đôi mắt to màu xanh lá.

Thân hình chuẩn, cao 1m70.

Tính cách : Hay nổi nóng bất chợt, thích lao đầu vào nguy hiểm mặc cho mọi người ngăn cản.

Dù thế nhưng cô rất quan tâm bạn bè, có thể vì họ mà để mình lâm vào tình cảnh nguy hiểm.

Vũ khí : Búa khổ lớn, có hai mặt.

Lâu lâu sẽ dùng súng lục

"À ha, con thây ma này dám tấn công chị, để chị mày đánh nát sọ cưng nhé!"

-Kim Ngưu-

Giới tính : Nam

Tuổi : 20

Chỉ số chiến đấu : 200/200

Dị năng : Kim

Độ tinh thuần : 88 (S)

IQ : 158

Loại chiến đấu : Cận chiến

Ngoại hình : Da hơi ngăm, mắt vàng, tóc nâu đậm.

Cậu có thân hình chuẩn, săn chắc, cao 1m87.

Tính cách : Rất quan tâm tới sức khoẻ bản thân, ghét những thứ quá dầu mỡ.

Kim Ngưu là người đảm nhiệm chức nấu ăn trong nhóm, anh luôn biết cách nấu từng món cho hợp khẩu vị và sức khoẻ mọi người.

Vũ khí : Dao găm các loại, kiếm, mấy thanh sắt ven đường.

"Tôi nói em đừng ăn mấy thứ dầu mỡ mà em lại cứ thế ăn nhiều hơn.

Em coi tôi là không khí à!"

-Song Tử-

Giới tính : Nữ

Tuổi : 15

Chỉ số chiến đấu : 140/200

Dị năng : Lôi

Độ tinh thuần : 94 (S)

IQ : 179

Loại chiến đấu : Tầm xa, hoặc cần thiết thì cận chiến.

Ngoại hình : Mái tóc bạch kim dài tận thắt lưng, mái ngố.

Song Tử có khuôn mặt trẻ con, làn da trắng, đôi mắt màu xanh da trời.

Thân hình nhỏ con, cao 1m50.

Tính cách : Tính tình kỳ quái, sáng nắng chiều mưa, đôi lúc im lặng quái gở, đôi lúc lại nói nhiều, trêu chọc người khác.

Cô vẫn luôn luôn dùng mọi cách âm thầm bảo vệ bạn mình, cũng như người mình thương yêu.

Vũ khí : mọi loại súng, AK.

Đôi lúc dùng hai thanh katana.

"Hai người các anh làm ơn né xa tôi ra, cứ chắn thế thì tôi bắn thế nào?"

-Cự Giải-

Giới tính : Nữ

Tuổi : 18

Chỉ số chiến đấu : 50/200

Dị năng : Mộc (kèm theo chữa thương)

Độ tinh thuần : 93 (S)

IQ : 180

Loại chiến đấu : Phụ trợ, chuyên chữa trị.

Ngoại hình : Mái tóc xanh lá nhạt ngắn ngang vai.

Khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng hồng, đôi mắt to màu nâu sáng.

Thân hình chuẩn, ba vòng như nhau, à nhầm, chữ "Ếch"(S), cao 1m65.

Tính cách : Hiền lành, nhu mỳ, đúng kiểu nữ công gia chánh, nhưng chọc giận Cự Giải thì đời bạn coi như toi.

Cô biết nấu ăn một chút nên hay vào bếp phụ Kim Ngưu.

(Chị gái Song Ngư)

Vũ khí : Không có, chỉ mang theo súng lục tự vệ khi cần thiết.

Cự Giải mang thường mang theo dụng cụ y tế.

"Này!

Nằm im, nhúch nhích thì tôi ấn cho đau chết cậu!"

-Sư Tử-

Giới tính : Nam

Tuổi : 17

Chỉ số chiến đấu : 200/200

Dị năng : Hoả

Độ tinh thuần : 82 (A)

IQ : 145

Loại chiến đấu : Cận chiến

Ngoại hình : Làn da rám nắng, mái tóc vàng rực nổi bật, mắt cam vàng.

Thân hình chuẩn 6 múi, cơ bắp cuồn cuộn, cao 1m88.

Tính cách : Hiếu thắng, ồn ào, thích làm theo ý mình.

Cậu trẻ con, thích chấp những việc vặt, nhưng đôi lúc lại rất nghiêm túc.

Bí mật là rất sợ đau, lúc đánh thì hăng lắm, về tới trụ sở lại la oai oái.

Vũ khí : A.K.A ném bom, quăng đạn.

Đôi khi dùng súng.

"Đau, đau!

Chị làm gì thế!"

-Xử Nữ-

Giới tính : Nam

Tuổi : 18

Chỉ số chiến đấu : 199/200

Dị năng : Dịch chuyển tức thời

Độ tinh thuần : 95 (S)

IQ : 184

Loại chiến đấu : Quân sư, bày chiến trận, cận chiến.

Ngoại hình : Tóc nâu đậm, mắt xanh biển, thích đeo mắt kính dù không cận.

Thân hình chuẩn, cao 1m86.

Tính cách : Tên cuồng sạch, cực ghét bẩn, đó là lý do anh chọn làm quân sư.

Xử Nữ còn là một con người cực nghiêm túc, kiểm soát toàn bộ lịch trình của mình hằng ngày.

Vũ khí : Súng ngắn

"Sao cô có thể trét một tấn phấn son ấy lên mặt thế!

Làm ơn né xa tôi một thước!"

-Thiên Bình-

Giới tính : Nữ

Tuổi : 18

Chỉ số chiến đấu : 100/200

Dị năng : Thời gian (kiểu như tạm dừng lại một khoảng thôi, chứ không xuyên hay quay ngược lại nhé)

Độ tinh thuần : 81 (A)

IQ : 159

Loại chiến đấu : Tầm xa

Ngoại hình : Mái tóc dài màu hồng, được uốn nhẹ.

Đôi mắt ma mị màu tím than, Thiên Bình rất thích trang điểm nên lúc nào cô cũng lộng lẫy.

Thân hình chuẩn chữ S, cao 1m69.

Tính cách : Thích làm nũng, đặc biệt là với Xử Nữ.

Đôi lúc Thiên Bình hơi yểu điệu thái quá làm ai cũng nổi da gà.

Nhưng theo kiểu sexy, quyến rũ mà mị hoặc nha mấy thím, đừng ném đá em ấy.

Vũ khí : Dao găm, đôi lúc dùng kiếm.

"Đừng mơ, tôi đây sẽ bám cậu suốt đời!"

-Thiên Yết-

(Pặc Chân Dẹo >//< )

Giới tính : Nam

Tuổi : 20

Chỉ số chiến đấu : 200/200

Dị năng : Phong

Độ tinh thuần : 96 (SS)

IQ : 188

Loại chiến đấu : Cận chiến, tầm xa, tuỳ hứng

Ngoại hình : Mái tóc đen nhánh.

Anh có khuôn mặt đẹp tựa như tượng tạc, làn da trắng (nhưng cũng rất men), đôi mắt màu xanh lam.

Anh có thân hình chuẩn, săn chắc, cao 1m92.

Tính cách : Lãnh, trầm, tàn nhẫn, tính chiếm hữu cao, cực ghét người khác đụng vào đồ mình.

Nhưng Thiên Yết luôn biết cách giải quyết vấn đề của mọi người.

Vũ khí : Thanh kiếm dài 1m50, đôi lúc dùng súng.

"Tôi mặc kệ, tôi muốn bảo vệ em!"

-Nhân Mã-

Giới tính : Nữ

Tuổi : 16

Chỉ số chiến đấu : 200/200

Dị năng : Thổ

Độ tinh thuần : 79.5 (A)

IQ : 157

Loại chiến đấu : Tầm xa

Ngoại hình : Nước da ngăm đầy quyến rũ, mái tóc đỏ rực dài uốn nhẹ xoã bồng bềnh.

Cô có khuôn mặt hoàn mỹ, đôi mắt màu xanh lá, mũi cao cùng đôi môi căng mọng.

Nhân Mã có thân hình chuẩn người mẫu, săn chắc, cô cao 1m70.

Tính cách : Ham chơi, ham ăn, dù vậy nhưng cô cũng rất nghiêm túc khi thi hành nhiệm vụ.

Cực kỳ thích mấy món ăn dầu mỡ, ăn vặt.

Vũ khí : Súng ngắm

"Tôi muốn ăn gì thì kệ tôi, sao anh cứ cằn nhằn thế?!"

-Ma Kết-

Giới tính : Nam

Tuổi : 20

Chỉ số chiến đấu : 200/200

Dị năng : Dịch chuyển đồ vật bằng suy nghĩ

Độ tinh thuần : 95 (SS)

IQ : 178

Loại chiến đấu : Tầm xa

Ngoại hình : Mái tóc vàng óng được cắt gọn gàng, mắt xanh lam.

Thân hình chuẩn, cao 1m89.

Tính cách : Thanh niên nghiêm túc, làm việc nào ra việc nấy, công tư phân minh.

Cực ghét người lười biếng.

Vũ khí : Súng các loại

"Cái con nhóc lanh chanh này, đã nói nguy hiểm mà cứ thích thể hiện!

Đi vào ngay cho tôi!"

-Bảo Bình-

Giới tính : Nữ

Tuổi : 17

Chỉ số chiến đấu : 150/200

Dị năng : Thuỷ

Độ tinh thuần : 92 (S)

IQ : 178

Loại chiến đấu : Tầm xa

Ngoại hình : Mái tóc màu xanh biển, mắt xanh biển nốt.

Cô luôn đeo cái mắt kính điện tử, ăn mặc kì dị.

Thân hình chuẩn, cao 1m64.

Tính cách : Một con bác học bệnh hoạn, luôn thích pha chế, Bảo Bình tạo nên những thứ vô dụng thì nhiều mà hữu dụng thì ít.

Nhưng cô vẫn như vậy mà tài năng.

Vũ khí : Mấy món đồ tự chế

"Chuột bạch của ta ơi, mi đâu rồi?"

-Song Ngư-

Giới tính : Bất nam bất nữ (Song Ngư : *bốp* này thì bất nam bất nữ!), à nhầm nam ạ

Tuổi : 17

Chỉ số chiến đấu : 190/200

Dị năng : Băng

Độ tinh thuần : 93 (S)

IQ : 160

Loại chiến đấu : Tầm xa, chạy vặt (Song Ngư : *bốp* giỡn mặt à?), nhầm đi giúp đỡ.

Ngoại hình : Tóc xanh mắt xanh, cậu có khuôn mặt đẹp như thiên thần.

Thân hình nhỏ con nhất trong đám con trai, cao 1m82.

Tính cách : Hiền lành, nhân hậu, thân thiện, nói chung là nam công gia chánh.

Nhưng cậu đôi lúc cũng rất nam tính, bảo vệ tình yêu nhỏ của mình dù bị cô ấy đạp phăng không thương tiếc.

Luôn bị bắt nạt bởi Bảo Bình.

(Em trai Cự Giải)

Vũ khí : Súng lục

"Làm ơn tha cho tôi!"

-Xà Phu-

Giới tính : Nam

Tuổi : 20

Chỉ số chiến đấu : 200/200

Dị năng : Bay

Độ tinh thuần : 95 (SS)

IQ : 187

Loại chiến đấu : Tầm xa, cận chiến

Ngoại hình : Tóc đen mắt đen.

Anh có khuôn mặt đẹp lay động lòng người.

Thân hình chuẩn, cao 1m89.

Tính cách : Là một tiểu quỷ hay trêu chọc người khác, miệng mồm lưu loát, nói nhiều vô biên.

Anh là một con người giảo hoạt (gian manh), nhưng cũng rất quan tâm bạn bè.

Luôn cùng Thiên Yết ganh đua, cả hai là bạn thuở nhỏ.

Vũ khí : Súng đủ loại, dao găm tự vệ.

"Tôi cũng vậy, tôi muốn bảo vệ em!"
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Couple luôn cho nóng!


1.

Couple dê già cừu non_Ma Kết x Bạch Dương

"À ha, con thây ma này dám tấn công chị, để chị mày đánh nát sọ cưng nhé!"

"Cái con nhóc lanh chanh này, đã nói nguy hiểm mà cứ thích thể hiện!

Đi vào ngay cho tôi!"

2.

Couple ăn uống_Kim Ngưu x Nhân Mã

"Tôi nói em đừng ăn mấy thứ dầu mỡ thế mà em vẫn cứ thế ăn nhiều hơn, bộ coi tôi là không khí à!"

"Tôi muốn ăn gì thì kệ tôi, sao anh cứ cằn nhằn thế?!"

3.

Tình tay ba rắc rối_ Thiên Yết x Song Tử x Xà Phu

"Hai người các anh làm ơn né xa tôi ra, cứ chắn thế thì tôi bắn thế nào?"

"Tôi mặc kệ, tôi muốn bảo vệ em!"

"Tôi cũng vậy, tôi cũng muốn bảo vệ em!"

4.

Couple tim hường_ Sư Tử x Cự Giải

"Đau, đau!

Chị làm gì thế!"

"Này!

Nằm im, nhúng nhích thì tôi ấn cho đau chết cậu!"

5.

Couple đeo bám_ Xử Nữ x Thiên Bình

"Sao cô có thể trét một tấn phấn son ấy lên mặt thế!

Làm ơn né xa tôi một thước!"

"Đừng mơ, tôi đây sẽ bám cậu suốt đời!"

6.

Couple chủ chuột (chủ với chuột)_ Song Ngư x Bảo Bình

"Chuột bạch ơi, mi đâu rồi?"

"Làm ơn tha cho tôi!"
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Chương 1 : Khởi đầu


Một cô gái khả ái với mái tóc dài màu bạch kim đang hăng say chơi gắp thú.

Đôi mắt to long lanh màu xám chú tâm nhìn từng con gấu bông, bàn tay nhỏ xinh thuần thục cầm lấy cái cây điểu khiển mà di chuyển cần gắp, ấn nút rồi nín thở chờ đợi...

"Bịch!"

"Yeah!!"

Cô gái nhỏ vui vẻ ôm lấy con gấu bông nhỏ hình cá mập mà tươi cười, tung tăng nhảy chân sáo về phía ba mẹ khoe 'chiến tích'.

Nụ cười hạnh phúc trên môi cô thật rung động lòng người.

Nhưng...có vẻ nó không còn giữ được lâu.

"Grừ!!"

Một tiếng gầm vang lên làm tất cả mọi thứ ngưng trọng.

Mặt ai nấy cũng ánh lên vẻ kinh ngạc, hoảng sợ, kinh hoàng khi thấy một loạt các thây ma xông vào.

Nó hung hăng vồ lấy từng người, gặm nhấm, cắn xé biến con người thành thứ đáng kinh tởm.

Mùi hôi tanh của máu lan toả, nó làm cho mọi thứ trong bụng mỗi một người nơi đây cồn cào, muốn nôn.

"Aaaaa!!"

Tiếng la thất thanh của cô gái vang vọng, cô bất lực nấp sau bụi cây mà nhìn ba mẹ của mình đi vào chỗ chết chỉ vì bảo vệ cô.

Nỗi đau đớn như đâm sâu vào tim gan, cô bé run rẩy bịt miệng lại để che đi âm thanh nghẹn ngào.

"Ch..ạy..chạy...đ..đi.."

Mẹ cô cố gắng dùng hơi thở cuối cùng nói, bà mệt mỏi nhắm nghiền đôi mắt, đi vào giấc ngủ ngàn thu.

Lũ thây ma như con kiến thấy được mồi mà bu lại, cắn xé thân xác đã sớm đầy thương tích.

"BA MẸ!!!

AAAAAAAAAA!!!!"

Cô gái nhìn ba mẹ mình như vậy chết không toàn thây mà không kiềm lại được, điên cuồng la hét, giọng cô khản đặc.

Nước mắt như dòng suối mà chảy không ngừng, nó từ trong suốt rồi dần đỏ, màu đỏ của máu.

Cô ngất...

Lũ thây ma nghe theo âm thanh mà lại gần bụi cây, chúng bước lại thật gần...thật gần...

"Aaaaaaaa!!!

Hộc..hộc..."

Song Tử ngồi bật dậy, cô run rẩy lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại.

Cô lại mơ thấy giấc mơ tồi tệ ấy, một giấc mơ mà cả đời cô cũng không quên được, cái ngày mà ba mẹ cô bị lũ thây ma cắn nuốt vào hai tuần trước.

Cô gia cảnh cũng là một nhà khá giả, từ nhỏ đã được ba mẹ hết sức cưng chiều, đem tính tình trẻ con vẫn còn lưu đến bây giờ.

Nay..ba mẹ ra đi, cô cũng biết được thế giới này hiện tại tàn khốc đến mức nào.

Mọi người thân quen, bạn cùng lớp, cô giáo thầy giáo cũng không thoát khỏi..tất cả đều tán thân cùng nhiễm virus mà biến thành thây ma đáng sợ.

Cô tâm thật sự sợ hãi, kinh hoảng cùng đau khổ chứng kiến cảnh này.

Mấy ngày nay Song Tử cô cũng nghĩ đến tự sát để có thể thoát khỏi cái này khốn cảnh, bất quá lại nghĩ đến sự hi sinh của ba mẹ, cô lại gắng gượng sống qua ngày.

Cho đến hôm nay cô mới nghĩ thông hết tất cả, dẹp bỏ hết yếu đuối, sợ hãi, Song Tử đứng lên với ánh mắt đầy quyết tâm, cô rời khỏi ngôi nhà, bước lên hành trình đầy gian nan cùng khó khăn phía trước...

"Xoạt"

Song Tử cẩn trọng giẫm lên thảm cỏ, cặp mắt to xinh đẹp hớt ha hớt hải nhìn xung quanh, không thấy bất kì con thây ma nào quanh quẩn mới thở phào nhẹ nhõm, đẩy nhẹ cửa bước vào siêu thị, sau đó lại ra hiệu với ai đó sau lưng, hai người cùng tiến vào.

Song Tử cùng cô gái kia nhanh chóng tìm kiếm những thứ thiết yếu, cô lấy một cái ba lô leo núi khá to màu đen, đem thức ăn đóng hộp, lương khô, băng keo cá nhân, thuốc sát trùng, dao găm,...một lượt nhét đầy túi.

Song Tử lại lấy thêm vài bộ đồ thoải mái dễ vận động đem nó bỏ nốt vào, rồi lựa thêm một bộ thay đi, đem toàn thân cao thấp bụi bẩn tẩy sạch sẽ mới hài lòng rời đi.

Bất quá, chưa ra khỏi siêu thị bao lâu, cô lại gặp đến cái trắc trở đầu tiên trong đời mình.

"Gào!!"

Một con thây ma gớm ghiết với quần áo rách rưới, khuôn mặt thối rữa điên cuồn đuổi theo cô gái kia từ đằng sau.

Nó hai mắt đỏ ngầu đáng sợ, hàm răng lởm chởm rít gào lên những thanh âm chói tai, bàn tay lở loét không ngừng hướng cô gái cào cấu, lại không ngờ cô gái kia đổi hướng, đem con thây ma dẫn dụ vào Song Tử, đem cái áo mới thay của cô bị cào rách một mảnh.

"Aaaaa...ngươi...ta...bảo trọng!!"

Cô gái kia sợ hãi hét lớn, thân thể run rẩy kịch liệt, lại thấy Song Tử bị con thây ma làm thành mục tiêu mới, mở miệng bảo trọng một câu rồi chạy trối chết, bỏ lại Song Tử một mình cực khổ đối chiến.

"Chết tiệt!"

Song Tử nhanh chóng né đi của nó công kích, lại chậm một bước mà bị nó cắn phập vào cánh tay, lưu lại một vết cắn đen bẩn thỉu mà xấu xí.

Cô nhanh chóng đem cây dao bén nhọn chém vào thây ma cổ, lại lấy nó ra rồi lại chém vào, đem cổ nó chặt đứt mới thở hồng hộc chạy đi khỏi, trong lòng lại thầm mắng cái kia cô gái vô ơn bội nghĩa, đem mình phản bội mà chạy đi.

Cô gái kia là Lưu Nhã Nhi, là một cái bị ruồng bỏ cô nhi, sau lại được một nhà tài phiệt nhận nuôi, được cấp nuông chiều mà lớn lên, tính tình cũng có chút cao ngạo.

Hai ngày trước Song Tử cô tình cờ đi ngang qua một cái cao to biệt thự, thấy được Lưu Nhã Nhi đang trong tình cảnh nguy hiểm, lại không nhịn được mạo hiểm xông vào cứu giúp, trên tay lúc ấy cũng chỉ cầm một cái rìu.

Cô liều mạng đem đầu con thây ma băm nát, khó khăn đem Lưu Nhã Nhi cứu khỏi của Địa Ngục, cuối cùng hai người thành bạn đồng hành.

Cứ nghĩ bây giờ cũng lại có một cái tin tưởng chiến hữu, ai ngờ...lại đem đến một cái thực to kinh hỉ, mạng cũng bị dây vào.

Song Tử nhanh chóng ngồi phệt xuống một chỗ khuất gần đó, căn răng cắt đi mấy phần thịt rữa từ cánh tay, đem nước khoáng cùng thuốt sát trùng một lần rửa qua, đau đớn thật có chút không chịu được, đầu óc cô đã có chút mơ hồ đi.

Song Tử cảm thấy cả người thật nóng...thật nóng, giống như bị thiêu đốt, đem cả người mồ hôi ướt đẫm, hai mắt cũng dần khó khăn mở ra.

Cô trong lòng không nhịn được có chút bất đắc dĩ, chẳng lẽ Song Tử cô vô dụng đến nỗi chỉ có thể đi đến đây, phải lãng phí sự hi sinh của ba mẹ sao...cô thật sự không phục, thật sự không phục!!!

Khi Song Tử đã vô vọng cảm thấy mình không qua nổi này kiếp nạn, biến thành một cái vô hồn thây ma, toan cầm dao đâm vào trước ngực tự sát thì lại nhìn thấy cơ thể phát ra một luồng màu tím ánh sáng, đem cả người sáng rực lên.

Không quan tâm đến hai mắt đau nhói, Song Tử cố chấp nhìn vào trước bụng mình, lại cảm thấy cơ thể ẩn ẩn một cỗ kỳ quái sức mạnh, tâm lại không nhìn được kinh ngạc.

Lại nhìn đến từ bụng bằng phẳng hiện lên thật nhiều số mã cấm chế màu tím chói mắt rồi cảm thấy cổ cánh tay chợt đau nhói lên, Song Tử kinh hi nhìn đến một cái kí hiệu hai la mã màu tím đậm nằm yên ắng tại cô cổ tay.

Hai mắt trợn tròn nhìn đến cả người vết thương dần lành lại, trả lại làn da trắng nõn, vết thối rữa từ cánh tay cũng mạc danh kỳ diệu biến mất, tựa như nó chưa từng tồn tại qua.

Nhíu nhíu mày kiểm tra một lượt cơ thể, Song Tử ngoại trừ thấy cái kia hai la mã dấu ấn, cũng không phát hiện cái gì đặc biệt khác, tâm tình cứng ngắc lại thả lỏng đôi chút, mang theo tia kinh hỉ.

Không ngờ Song Tử cô một cái bình thường người lại có thể nhờ cái này sự kiện mà kích phát được dị năng, lại còn có thể là biến dị lôi thuộc tính, quả thực từ trong cái hiểm có cái may.

Từ lúc xuất hiện thây ma cũng đã được bốn tháng, cô cũng nghe nói thật nhiều kích phát được dị năng, họ được một đám tổ chức thu gom lại, theo cấp mà phân lên, đối đãi cũng theo cấp bậc từ C, B, A, S cùng SS.

C là dựa theo độ tinh thuần kiểm tra là dưới 30 điểm, khó khăn để hấp thu được tinh hạch từ các cấp hai thây ma, cũng theo đó mà B là từ 31 đến 60 điểm, A là 61 đến 80, S là 80 đến 95, còn lại 95 đến 100 sẽ là cấp SS.

Mà biến dị dị năng cũng sẽ được phân ra từ B trở lên tuỳ theo độ công kích dị năng tạo lên.

Song Tử cười nhẹ một cái, khuôn mặt xinh xảo sáng lên rồi lại đau đớn vặn vẹo.

Cô lại quên mất một chuyện, sau khi kích phát dị năng, người đó sẽ nhận lấy một trận tẩy sạch chất thừa thải, từ máu đến kinh mạch của thân thể, sẽ đau khổ hai đến ba ngày tuỳ theo độ tinh thuần từ cái kia thuộc tính dị năng, nói thẳng ra cô sẽ bị lôi điện kéo một dòng thân thể từ đầu đến chân trong vòng mấy ngày a!!!
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Chương 2 : Đồng hành


Lưu ý : Hãy đọc lại toàn bộ truyện

Nếu

Đã đọc truyện này trước đó!

____________

Qua bốn ngày, Song Tử mới từ cơn đau cắt thịt cắt gan mà trở về, tay chân đã muốn rã rời, bụng nhỏ không ngừng kêu réo đòi thực phẩm.

Lê lết lại chỗ ba lô, Song Tử lại bắt đầu lôi hết mấy thứ bên trong ra, sắp xếp rồi bỏ lại, lấy một mẩu bảnh bánh mì gặm đi xuống.

Khó khăn đem nó nhai nuốt, lại uống một ngụm nước, thay đồ sạch sẽ, cô đứng dậy rời đi, trong lòng thầm niệm không bao giờ lại tin người lạ, đem tâm mình cất vào, làm một cái đạm mạc người.

Song Tử cước bộ theo con đường, mắt không ngừng cẩn thận nhìn xung quanh, tay nắm chặt con dao.

Cô đi được một lúc lâu thì gặp phải một chỗ tiệm bán xe, không do dự chọn lấy một chiếc xe địa hình màu đen, lại vào của hàng lấy chìa khoá, leo lên phóng xe rời đi.

Song Tử cô mặc dù chưa từng lái xe, bất quá cũng được ba mẹ từng chở đi, nói không biết chạy cũng không phải, chỉ là chưa được tốt...cho nên mới có cái cảnh này đây.

Một chiếc xe địa hình màu đen không ngừng quẹo qua quẹo lại, tông hết thứ này đến thứ khác, tiếng ồn lại dẫn đến một đám thây ma cấp thấp, Song Tử trong lòng thầm thổ tào.

Cô có biết lái xe nó khó đến vậy đâu!!

Toan bỏ của chạy lấy người, Song Tử nghe đến sau cửa tiếng mở ra rồi lại đóng ập vào.

Cô giật mình nhìn lên kính xe chỉ thấy một cô gái xinh đẹp với mái tóc màu hạt dẻ, hai mắt xanh lá tuyệt mỹ ngồi đằng sau, bộ dáng chật vật, quần áo bụi bẩn dính đầy.

"Còn chờ gì nữa, khởi động xe chạy mau đi!

Đám thây ma đó mà đuổi tới đây là tạch!!"

Cô gái đó hối, lại thấy Song Tử ngơ ngơ ngác ngác nhìn mình, không nhịn được kéo Son Tử qua ghế phụ ngồi, mình ngồi xuống hung hăng đạp ga phóng đi, còn tiện tông nát vài con thây ma trước mặt.

"Cô là ai?

Sao lại lên xe tôi?!"

Song Tử nhíu mày đề phòng, lạnh lẽo mở miệng, trong tay cầm sẵn con dao, chực chờ cử động của người kia mà ra tay chém một nhát.

Nhìn bộ dáng như thế, có trời mới biết trong tâm cô lại đang vui vẻ khi nhìn thấy con người, lại đặc biệt lái xe giỏi đến thế, bù lại tổn thất của cô.

"Bạch Dương, học sinh năm nhất cấp ba, còn lý do...hừm, tất nhiên là thấy người mà cứu giúp rồi, he he.

Đùa chứ đang gấp, thấy người sống với chiếc xe rành rành ngày trước mắt thì phải leo lên rồi, có ai ngờ cô lại không biết lái đâu, ai...lại phải để tôi ra tay."

Bạch Dương tiếc rẻ, lại đùa một chút, hai mắt cười cười lại thành một đường, nhìn đầy thân thiện dễ mến.

"Bạch Dương...Tôi là Song Tử, bằng tuổi."

Song Tử thận trọng nhìn cao thấp đánh giá.

Bạch Dương có mái tóc nâu dài suôn mượt, mắt to tròn màu xanh lá, mũi cao nhỏ, môi mọng nước thập phần xinh đẹp.

Khuôn mặt đã như thế, thân hình lại càng hoàn mỹ hơn.

Ngực đầy đặn, eo thon nhỏ, mông săn chắc, đôi chân thon dài cùng làn da trắng nõn hút mắt.

Đánh giá người ta, Song Tử lại thở dài ngao ngán.

Nhìn đi, con người ta mười lăm tuổi, phát triển đã nẩy nở mà cao thế kia..nhìn lại mình..chẹp.

Ngực đủ xài, eo cũng thon, mông cũng đầy đặn đi, còn cái chiều cao...thật khiêm tốn a.

Song Tử trong lòng thở dài tự thôi miên mình, nhỏ nhỏ dễ lẩn trốn...nhỏ nhỏ dễ lẫn trốn..nhỏ nhỏ...

"Cô bằng tuổi?!!

Thế mà tôi cứ nghĩ cô nhỏ thế này thì cũng phải nhỏ hơn một hai tuổi chứ!

Khụ...thất lễ, mà..ở nhà cô có hay uống sữa không?"

Bạch Dương ngạc nhiên, lại thắng xe quay qua nhìn một lượt cô gái nhỏ nhắn với khuôn mặt trẻ con trước mắt, không nhịn được hỏi thêm một câu.

"...."

Song Tử triệt để trầm mặc.

"Ha ha..tôi nói đùa tý mà.

À mà tôi gọi cô Tiểu Tử được chứ, dù sao chúng ta giờ cũng là bạn đồng hành, cô cũng có thể gọi tôi Tiểu Bạch.

Tốt?"

Bạch Dương thiện ý cười cười, khuôn mặt xinh đẹp như được sáng lên càng thêm rực rỡ.

"Ừ...Tiểu Bạch."

Song Tử gật gật đầu, xác nhận người kia không có ác ý tâm mới thả lỏng xuống, cười với Bạch Dương.

"Thịch.."

Bạch Dương tim khẽ thịch một cái, trong lòng thầm nhịn xuống xúc động nhào lấy gắt gao ôm vật nhỏ xinh trước mắt trào dâng.

Ôi ôi, cảm ơn thần thánh đã đem một tiểu thiên thần đặt tại đây với con!

Bạch Dương lại nhìn nhìn trước mắt rồi so sánh với khi nãy Song Tử, lại không nhịn được thở dài.

Tiểu bạch thỏ trang trên mình một cái lạnh lùng vỏ bọc, ôi ôi, bé cưng của ta đã bị cái gì xúc động tới thế này.

Xem cái mái tóc dài màu bạch kim xinh đẹp này đây, ôi thật muốn vuốt một cái cho thoả mãn.

Lại nhìn đến khuôn mặt này đây, mắt hạnh to tròn thanh khiết màu xanh sapphire, mũi cao nhỏ xinh, môi hồng phấn nộn dụ hoặc, hai má phồng phồng trắng muốt đầy non nớt.

Thân mình nhỏ nhắn mảnh khảnh, làn da trắng hồng lán mịn, ngực đầy nhỏ xinh, eo thon nhỏ mê người, mông nhỏ xinh.

Ôi, là chân chính một cái đầy ma mị dụ hoặc tiểu thiên thần a!

"Phập!"

Chưa để Bạch Dương tâm tình hết kích động, lại nghe đến một tiếng chém.

Song Tử lạnh nhạt đem đầu con thây ma cắt đứt, chuẩn sát hai nhát, triệt để đem nó cấp giết, xong rồi lại sạch sẽ lấy khăn tay lau lau.

Song Tử nhìn đến bộ dáng ngốc ngốc Bạch Dương, lại không nhịn được cười một tiếng, đem hồn Bạch Dương đem trở lại.

Cô làm sao không biết cái con người trước mắt nghĩ gì chớ, Song Tử cô chán ghét làm bánh bèo a.

Nên nãy phải thể hiện mình một mặt ngầu, mong muốn chém đứt cái suy nghĩ kỳ quái của Bạch Dương.

Mà có vẻ cô sai ở đâu rồi, linh cảm mách bảo cái con người trước mắt nhìn Song Tử cô càng điên cuồng.

"Tiểu Tử ngầu quá đi, cho tớ ôm hôn cái nào!"

Bạch Dương tâm tình không nhịn được kích động, nhào tới ôm lấy Song Tử, không ngừng hôn lên, không khí bách hợp lan tràn.

Ôi tiểu thiên thần của ta thật ngầu, triệt để đốn tim Bạch Dương cô rồi!

Hẳn đây là yêu nghiệt thiên thần được phái xuống a!

"..."

Song Tử lại lần nữa triệt để trầm mặc, xác định con người trước mắt là một người cuồng những thứ nhỏ xinh, nói thẳng ra là vật nhỏ khống (khụ, ta không kiếm được cái nào tượng trưng cho cái này, tội lỗi).

"Bất quá, chúng ta là đang đi nơi nào?"

Song Tử khôi phục lại tâm tình, nhìn trước mắt một mảnh rừng rậm, xương sống lại lạnh lẽo.

"Tớ có bạn ở ngoại thành, không biết ảnh sao rồi.

Có tiện không nếu chúng ta đi tới nhà anh ấy?"

Bạch Dương trả lời, lại cười nháy mắt một cái, bộ dáng lưu manh chọc con gái nhà lành.

"Thôi cất cái mặt ấy đi, nhìn là phát lạnh.

Mau mau lái xe nga!"

Song Tử không cảm xúc, thúc giục Bạch Dương, đám thây ma đã muốn kéo tới vài con rồi.

Cô cảm thấy người này cũng không mang tới cảm giác nguy hiểm, lại thân thiện dễ gần, không sai biệt lắm, làm chiến hữu vẫn được.

"Okay, okay.

Tiểu Tử đại nhân đã nói thế thì ta Tiểu Bạch phải tuân theo a~"

Bạch Dương làm vẻ đạo mạo, cười cười lái xe đi.
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Chương 3 : D thành


Hai người liên tục ngồi xe hai ngày, xăng cũng gần cạn kiệt, nhận thấy gần đó có trạm dừng chân thì ngừng lại lái vào tiếp thêm nhiên liệu.

Mấy ngày này trò chuyện, Song Tử cũng nhiều ít biết về Bạch Dương.

Cô là cô nhi, từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện.

Mặc dù thế, Bạch Dương vẫn hoạt bát bình thường, đến năm sáu tuổi được một nhà khá giả không con nhận nuôi.

Được bảy năm, cả nhà lại gặp phải tai nạn, chỉ còn Bạch Dương sống sót.

Kể từ đó, cô cũng kích phát được dị năng, vừa lúc nạn thây ma xảy ra.

Bạch Dương một người du hành, đúng lúc gặp nguy hiểm thì gặp Song Tử cô.

Còn về phần tay nghề lái xe thành thục đến thần kì của Bạch Dương, cô trước đó từng nhờ Bạch Dương cha nuôi giảng dạy qua, luyện được hai năm thì tai nạn đột ngột xảy ra.

Bạch Dương dị năng là Hoả, thêm mấy tháng tập luyện, cô đã có thể thuần thục hơn điều khiển nó.

Hoả dị năng lớn mạnh hơn nhờ hấp thu tinh hạnh, đem ngọn lửa càng nóng cùng trải rộng ra, đem mấy thây ma đốt sạch không còn một mảnh nhỏ.

Cho nên còn thực tiện lợi cho đốt thứ này, nướng thứ kia.

Do mới kích phát, Bạch Dương lửa cũng chưa thực sự lớn mạnh mà trong thời gian ngắn đem thây ma cháy rụi, nhưng vẫn còn hơn Song Tử.

Song Tử dị năng là Lôi, đáng ra lực sát thương lớn mạnh, lại mới từ một tuần trước kích phát, còn chưa tập luyện gì trước, đến nay cũng chỉ là một quả cầu sét nhỏ tựa trái bóng bàn hay vài tia điện nhỏ, quăng vào mấy con thây ma cũng chỉ làm nó đơ tại đó vài giây.

Quả thực, lực sát thương bằng 0.

Người bạn của Bạch Dương là Kim Ngưu, lớn hơn năm tuổi.

Hai người từ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, cuối cùng vì công việc, gia đình Kim Ngưu chuyển tới D thành.

A thành là nơi đầu tiên xuất hiện thây ma, lại lây đến B thành là nơi Bạch Dương cùng Song Tử nơi ở.

Nay hẳn D thành chưa bị thây ma xâm chiếm, cho nên Kim Ngưu nhà là điểm đến đầu tiên.

Đi đường thêm nửa ngày, Bạch Dương cùng Song Tử cũng đến được D thành.

Không như trong tưởng tượng phồn hoa náo nhiệt, hai người chỉ thấy thành phố nơi nơi hoang vắng, chỉ nghe thấy tiếng lá cây xào xạt, im ắng lạ thường.

Cả hai đều cùng một ý tưởng không xuống xe xem xét, chỉ lái vào D thành, tâm đề phòng lên.

Lại đi vài vòng, nhận ra nơi này đã bị dịch thây ma chiếm đóng, người sống không thấy bóng dáng, hẳn đã di tản từ sớm.

"Tớ nghĩ nhà anh ấy đi rồi, chúng ta vào vài cái cửa hàng lấy thêm thức ăn, quần áo, đồ dùng cùng bản đồ rồi rời đi.

Tìm vài cái địa điểm mới rồi xuất phát."

Bạch Dương vẻ mặt thoáng trầm xuống buồn bã, cô hít sâu một hơi lấy lại tinh thần, mở miệng nói.

Cô chỉ mong một điều là bác trai bác gái cùng anh ấy không có việc gì, chỉ là bình thường di tản đi.

"Thôi đừng buồn, nhìn mặt đông lại thành một cục thế này thật không giống cậu nga.

Phải vui lên như thế này nè."

Song Tử an ủi, lại lấy tay nhéo nhéo má Bạch Dương rồi làm mặt xấu, chọc Bạch Dương cười.

"Rầm!

Rầm!"

Hai người đang nói chuyện an ủi nhau thì nghe thấy tiếng đập cửa, chỉ thấy thật nhiều thây ma kéo đến, thoáng chốc đã gần hai mươi con.

Chúng hung hăng đập đập cửa xe, hàm răng thối rữa không ngừng cạp cắn lên của xe doạ hai người một trận kinh hoảng.

"Kỳ quái, sao có thể nhiều thây ma kéo đến như thế?!!

Tiểu Bạch mau lái xe.

Tiểu Bạch!

Tiểu Bạch, cậu sao thế??!!"

Song Tử nhíu mày, nhìn ngoài xe một đám thối rữa thây ma mà tâm lạnh lẽo lên.

Lại quay qua thấy Bạch Dương đơ mắt nhìn hai cái nam nữ trung niên thây ma đang tựa vào kinh xe, vành mắt hồng hồng.

"Bác trai..bác gái...hai người.."

Bạch Dương lẩm nhảm, nước mắt không nhịn được trào ra.

Cô khi nãy đã trấn an mình rằng gia đình Kim Ngưu đã an toàn rời đi, nay...lại thấy hai vị trưởng bối mà mình kính yêu biến thành một cái không có cảm xúc thây ma, nội tâm một trận đau khổ lên.

Bạch Dương nhớ tới gì đó, lại nhìn một vòng mấy thây ma ngoài xe, không thấy bóng dáng quen thuộc tâm tình đau thương mới giảm bớt được chút ít.

"Tiểu Tử, cậu đợi một tý..chỉ một tý thôi.

Bác trai bác gái, Tiểu Bạch không cứu được hai người, chỉ có thể làm cách này để hai người siêu thoát...hức...nếu Kim Ngưu ca ca còn sống, hai người phải phù hộ anh ấy bình an sống sót qua cái này đại nạn, cùng với hai người bọn con tụ lại giúp đỡ nhau..."

Bạch Dương khóc lên, nước mắt không ngừng tuôn ra, chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp.

Cô mở kính xe, cầm lấy cây dao của Song Tử, mạnh mẽ năm nhát đem Kim gia bác trai bác gái thây ma chặt đứt đầu đi.

Máu thịt thối rữa theo đó văng vào Bạch Dương quần áo cùng khuôn mặt, nhìn thập phần rợn người lại mang đến một cỗ đau thương cảm xúc.

Bạch Dương đem của sổ kéo lên, không lưu tình chặt đi mấy cánh tay chen vào của sổ, lái xe chạy đi một khoảng rồi ngừng lại một góc khuất ven đường.

"Tiểu Bạch, không có gì..còn tớ ở đây, hẳn anh Kim Ngưu của cậu sẽ không có việc gì.

Ngoan, nếu muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng nhịn mà lại đau thêm, cứ thả lỏng mà khóc đi..."

Song Tử xúc động ôm lấy Bạch Dương, nước mắt cũng không nhịn được mà trào ra, nhỏ giọng an ủi, đem người trước mắt gắt gao ôm chặt.

Quả thực nhìn đến cảnh này, cô mặc dù không có quen gì Kim gia cũng phải bật khóc.

Chỉ nghĩ đến nhìn thấy những người yêu quý của mình bị biến thành thây ma, lượn lờ đi xung quanh, không cảm xúc, không độ ấm, chỉ còn lại điên cuồng tấn công con người đã cảm thấy đau khổ khôn xiết.

"Tiểu Bạch??"
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Chương 4 : An toàn sống sót!


"Tiểu Bạch??"

Đang hai người đau khổ ôm lấy nhau khóc, lại nghe đến một thanh âm trầm thấm mang theo vui sướng từ đằng xa.

"A?!

Kim...Kim Ngưu ca?!!"

Bạch Dương ngước mặt lên, hai mắt đỏ hồng nhìn xung quanh tìm kiếm, lại nhìn đến xa xa một thanh ảnh cao gầy quen thuộc, lại không nhịn được kêu ra.

Cô như thấy được ánh sáng đời mình, nhanh chóng lay khỏi vòng tay Song Tử, mở cửa xe chạy lại người kia.

Bộ dáng kích động, mừng rỡ hấp tấp chạy làm Song Tử cũng không nhịn được cười phì một tiếng.

Nhìn đến hai người vẻ mặt vui vẻ cùng nhau bước lại gần, Song Tử tâm lại nhu một đoàn.

Ôi coi hai người này tìm cảm lãng mạn thế này, cô cũng không nhịn được ghen tị nga~ hắc hắc.

Không dám làm kỳ đà cản mũi, Song Tử nhanh chóng chuyển ghế, xuống đằng sau ngồi, lưu lại hai người kia vui vẻ trò chuyện ghế trước, mình làm nền ngồi sau.

Hai người kia nói một hồi lâu, mới nhớ tới phía sau Song Tử, Bạch Dường cười hề hề tạ lỗi, bắt đầu giới thiệu nhau.

"Tiểu Tử, đây là bạn từ nhỏ với tớ, Kim Ngưu ca.

Kim Ngưu ca, cái con nhóc này là bạn mới của em, tên Song Tử."

Bạch Dương cười tươi, lại không nhịn được giở giọng trêu ghẹo.

Cô hôm nay quả thực được thật nhiều cảm xúc, nào là đau khổ tột cùng, vô vọng, nào tìm thấy được duy nhất người thân quen còn sống, rất khó quên a.

"Anh Kim, chào."

"Cô Song, chào."

Kim Ngưu cùng Song Tử đồng thanh, lại nghe đến đối phương cách gọi mà phì cười, phá vỡ bầu không khí ngại ngùng.

"Hai người làm cái gì mà trịnh trọng thế, buồn cười chết mất.

Cứ gọi nhau Kim Ngưu ca hay Tiểu Tử là được rồi."

Bạch Dương lên tiếng, mắt cong lên hình nguyệt.

"Tiểu Tử."

"Kim Ngưu ca."

Ngay ngắn ngồi vào chỗ, Kim Ngưu lái xe, Bạch Dương tại ghế phụ, còn Song Tử an toạ ngồi đằng sau.

Cả ba nhanh chóng đi đến nhiều cái khác cửa hàng cùng siêu thị, gom góp lương thực cùng đồ dùng thiết yếu.

Bạch Dương cùng Song Tử cũng thay đi bộ đồ dính máu, sạch sẽ lên đường.

Ba người đều chọn điểm tiếp theo là G thành, nơi hiện nay có một trụ sở của Z.S. , chỗ tụ hội của những người mang dị năng sống sót cùng có tiền dân di tản.

Lần này còn có một cửa hàng bán súng đạn, vũ khí phòng thân cũng nâng cấp lên được một bậc, tính mạng cũng bảo đảm hơn.

Lại đi thêm một quãng đường, Bạch Dương cũng mệt mỏi do một lúc khóc khi nãy mà yên ắng dựa vào thành của sổ ngủ, không khí trong xe thoáng im lặng kỳ quái.

Song Tử lúc này lại nhìn đến một cảnh cực kỳ lãng mạn, làm bao con tim của thiếu nữ rung động.

Kim Ngưu tại ghế lái nhìn Bạch Dương yên lặng ngủ khẽ dừng lại xe, ánh mắt tràn đầy nhu tình.

Lại sợ cô lạnh lẽo, lấy áo khoác của mình cởi ra đắm lên.

Tất cả hành động đều mang theo cưng chiều sủng nịnh, nhẹ nhàng mà trầm lắng.

Kim Ngưu lại ngắm ngắm Bạch Dương, đem sợi tóc loà xoà trước trán cô đẩy nhẹ ra, nhìn đến khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ mới lớn.

Đôi mắt linh động nay lại lặng yên nhắm lại, lộ ra hàng mi cong dài, mũi nhỏ hít thở đều đều, hai má phấn nộn lán mịn, môi đỏ mọng nước như nằm mộng mà khẽ cắn cắn đầy mị hoặc, chọc người thương yêu.

"Ngại ngùng, anh là thích Tiểu Bạch?"

Song Tử nhìn cảnh hai người trước mắt lãng mạn mà không nhịn được hỏi, ánh mắt cười cười kiểu : Biết tỏng rồi nhá!

Kim Ngưu thân mình khẽ cứng ngắc, lại như có như không gật đầu, ánh mắt vẫn tại Bạch Dương trên người không rời đi.

Nhìn mặt có lẽ sẽ nghĩ anh lạnh lùng xa cách, nhưng thật ra tai lại đỏ ửng một mảnh, biểu lộ ra cảm xúc xấu hổ hiện giờ.

Có trời mới biết tâm anh đang muốn tìm một cái lỗ chui vào, ngại ngùng loay hoay không biết làm gì mới biểu lộ ra một mặt lạnh lùng này.

Lại nhớ đến lúc còn nhỏ hai người đùa giỡn chơi cùng nhau, leo núi, công viên,...lúc nào cô cũng theo anh, kêu một tiếng "Kim Ngưu ca ca!" vẻ mặt ngây thơ thuần khiết lúc ấy đã không biết tự lúc nào in vào tim anh.

Đến nay, cô bé cũng đã lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng tâm hồn lại như lúc còn nhỏ, một tiếng hai tiếng vẫn là "Kim Ngưu ca ca!" hai mắt cười kéo thành đường bán nguyệt xinh đẹp mà chói mắt.

Lại nói đến bây giờ người thân không còn tại, chỉ mỗi mình Tiểu Bạch là người anh thân quen, tình cảm...

"Không níu kéo vấn đề này nữa, anh hay không có được dị năng?"

Song Tử nhìn Kim Ngưu cười bí hiểm, lại thấy tai anh càng ngày càng đỏ mới buông tha, đổi chủ đề.

Có ai ngờ ông anh này là đang thích Tiểu Bạch đâu chớ, lại hay ngại ngùng, chậc chậc...con đường theo đuổi người đẹp sẽ cam go đây.

"Cô là đang nói tới cái này?"

Kim Ngưu mở ra lòng bàn tay, từ đầu ngón tay anh kéo ra một sợi dây roi khá to màu kim đẹp mắt, theo chuyển động ngón tay mà di chuyển, nhìn thập phần thần kỳ.

Lại nói đến vẻ mặt Kim Ngưu bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, tựa hồ đã là chuyện thường xuyên.

"Dị năng hệ kim à...nhìn anh thuần thục thế này chắc cũng đã được rất lâu đi?"

Song Tử trong lòng thầm cảm thán, hâm mộ nhìn trước mắt đung đưa sợi dây.

Ôi, ai ai dị năng nhìn cũng rực rỡ sắc màu, oai phong lẫm liệt, lại nhìn đến trong tay quả cầu lôi nhỏ, cô lại thở dài đầy ngao ngán.

"Ân, cũng được tám năm rồi.

Lúc đầu thử nghiệm chỉ là một sợi chỉ màu kim nhỏ ngoằn nghèo khó điều khiển, nay cũng có thể điều chỉnh kích cỡ cùng điều khiển dễ dàng, bất quá lại thập phần hao tốn thể sức với tâm trí để giữ được lâu."

Kim Ngưu vẻ mặt tiếc rẻ nói, lại đi chuyển ngón tay, đem nói xoắn lọn thành một cái xinh đẹp vàng kim lò xo rồi thu hồi lại, trán đã tiết ra một ít mồ hôi.

"Nga."

Song Tử gật gù đồng ý, giữ lâu quả cầu có chút khó khăn huông chi là phóng nó lớn ra.

Có vẻ Song Tử cô cần tập luyện thêm rồi, phải ít nhất trong vòng ba tháng được thành một cái to bằng bóng chày quả cầu!

"Hai người nói chuyện thật vui vẻ, có gì hay sao?"

Bạch Dương đã tỉnh ngủ, cặp mắt tò mò nhìn hai người Kim Ngưu cùng Song Tử, bộ dáng hóng hớt.

"Không có gì, mà coi mặt cậu kìa.

Mặt lấm la lấm lét, miệng còn dính nước dãi mà còn nhiều chuyện!"

Song Tử nhéo nhéo Bạch Dương mũi, cười cười đầy ẩn ý.

Mặc dù mới quen biết nhau không bao lâu, nhưng mà cô cũng phải nói.

Bé Bạch đã lớn rồi, đã có người theo đuổi rồi đây này.

Không biết ai mới là tiểu bạch thỏ ngây ngô chẳng biết gì đây.

Ôi nhìn cái mặt ngố ngố cưng quá đi.

Quãng đường còn lại đều bao trùm trong không khí vui vẻ.

Không còn những ngượng ngùng, không còn những cứng ngắc cử chỉ, không còn trịnh trọng trong xưng hô, tất cả như đã lâu trôi qua, nay chỉ có thoải mái cùng vui đùa...
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Chương 5 : Trắc thử dị năng (1)


Tại G thành, trụ sở nhỏ của Z.S.

Liên bang...

"No.

99, bên camera L.G.

7 xuất hiện một chiếc địa hình màu đen.

Bên trong có ba người, hai nữ một nam, khoảng từ mười ba đến hai mươi tuổi, máy không nhận được dữ liệu cá nhân nào.

Có hay không cho vào?"

Tiếng rè rè truyền ra, một nam nhân canh gác tại báo cáo, âm mang theo vài tia cung kính.

"Vào."

Bên kia đầu dây vang lên một giọng nam trầm thấp, lười nhát mang theo vài tia nhàm chán.

"Ân.

No.

58, mở cửa."

Nam nhân canh gác thu được đồng ý, báo hiệu bên kia người mở cổng, cho đám người kia tiến vào.

Trong lòng lại không nhịn được nghĩ nghĩ.

Này No.

99 lai lịch thầm bí, dị năng thiên phú cùng giai cấp lại cực cao, kể từ lúc vào cũng chỉ mấy tháng đã lên được Z.S. nhỏ trụ sở thiếu uý, người người kính nể.

Lại nói đến hắn tâm tình kỳ quái, ngày ngày nổi nóng, chỉ sợ làm hắn chướng mắt thôi cũng ăn đủ đau, cấp trên cũng chỉ mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Ai ngờ...chậc, anh hùng hảo hán cũng khó né phải sa vào mỹ nhân lưới tình.

Chỉ nghe đến vài ngày trước gặp phải vị hộ tá No.

69 dị năng hệ mộc kia đang chữa trị vết thương cho một nam sinh nào đó, tiếng sét đánh trúng mà kiên quyết ngày ngày theo đuổi vị kia hộ tá.

Nhìn đến hắn đối xử ôn nhu với cô hộ tá, ai cũng ngỡ rằng hắn tính tình cũng thay đổi, có người còn lớn mật đùa bỡn hắn vài câu, kết quả cũng phải biết cỡ nào thê thảm.

Thế mới nói, chọc ai cũng đừng chọc cái kia No.

99 nga.

"Này là G thành trụ sở Z.S.?

Thực nguy nga hơn tưởng tượng nhiều a!

Coi này cánh cổng cũng đã trang bị tiên tiến đến thế, quả là có tiền."

Bạch Dương tò mò nhìn xung quanh cảnh vật đợi chờ cánh cổng to lớn mở ra.

G thành không như nơi khác, nó bên ngoài được bao bọc bởi một lớp tường cao dày chắc cố, phòng bị vững vàng cho những đợt thây ma lan tới làm thương tổn người dân trong thành.

Cánh cổng to lớn màu đen nghiêm nghị, được thiết kế kĩ lưỡng từng chi tiết nhỏ, nhìn cứng rắc mà cảm giác không mang đến nặng nề, chỉ thấy nó được kéo lên chậm rãi, để lộ cảnh vật bên trong.

Người người vui vẻ mua bán trao đổi đồ vật, lớn nhỏ cùng nhau chơi đùa ồn ã một khoảng.

Này G thành cũng không như trước lúc nạn thây ma xuất hiện mà phồn hoa, bất quá cũng khôi phục không sai biệt lắm một phần năm người cùng náo nhiệt.

"Trước hết các ngươi đến kiểm tra thân thể có hay không nhiễm đến víu.

Lại nếu có được dị năng, sẽ được đánh số lên phân biệt gửi lên cấp trên.

Ta là No.29, có thắc mắc gì thì cứ nói."

Một trung niên nam nhân từ trạm gác bước ra, ra hiệu bọn họ tiến vào, trên tay mang theo vài dụng cụ đo lược, nhìn thập phàn kĩ lưỡng cùng đảm bảo.

"Vô sự."

Kim Ngưu mở miệng, nhanh chóng bước lên trước tình nguyện làm người đầu đo lược.

Nam nhân gọi No.29 lấy một cái máy màu đen cùng một lưỡi dao nhỏ, đem đầu ngón tay Kim Ngưu cắt qua một tý vết thương, đem giọt máu nhỏ vào máy.

Chờ khoảng vài giây, mọi người nghe đến một thanh âm máy móc, đảm bảo hắn trên người an toàn.

[Phần trăm nhiễm thây ma virus hiện tại là 0%.]

"Ngươi tốt, hiện tại đến kiểm tra dị năng.

Ngươi trước hết cứ bước vào, ta hiện tại do lược ngươi độ tinh thuần cùng thuộc tính thân thể.

No.

29 vẻ mặt bình tĩnh, khích lệ một câu rồi dắt Kim Ngưu tới một cái máy khá lớn, đem hắn để vào bên trong, còn mình trên bàn phím ấn ấn gì đó kích hoạt bộ máy.

Chỉ thấy từ bên trong kính hiện ra một vòng xanh đem Kim Ngưu từ trên người quét ra một lượt, máy móc thanh âm lại đồng thời vang lên.

[Tên : Kim Ngưu

Tuổi : 20

Giới tính : Nam

Sinh ngày : 15/5/XXXX

Dị năng : Kim

Độ tình thuần : 88 (cấp S)

Chiều cao : 1m87

Cân nặng : XX kg]

"Của Kim Ngưu ca là rất tốt sao?"

Bschj Dương mờ mịt quay qua hỏi Song Tử, lại nhìn đến người ngốc ngốc bộ dáng, nghĩ nghĩ cô cũng không hơn gì mình mới thở dài nhìn trước mắt đang đơ ra No.29 nam nhân.

"S cấp...là S cấp đấy Tiểu Bạch!!"

Song Tử cũng nhận thấy No.29 tâm trạng bất thường, lại chợt nhớ đến một lượt cấp bậc phân chia, hai mắt ngạc nhiên mừng rỡ mở lớn, cầm lấy tay Bạch Dương mà nhảy nhảy.

Kim Ngưu ca cư nhiên là 88 độ tinh thuần, quả thực là cực lớn kinh hỉ a!

"S cấp??

S cấp là cái gì??"

Bạch Dương ngơ ngác để Song Tử cầm tay nhảy, vẻ mặt khó hiểu.

Không phải cô ngốc mà không nhận biết được cái độ quan trọng của mấy cấp bậc này, bất quá chỉ là không biết nhiều về thế giới hiện nay, không biết cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Cho nên...S cấp là cái quái gì a?

Có ai nói cho cô biết nó là cái gì được không?

Bạch Dương nhìn xung quanh người cầu cứu.

"Là một trong những người độ tinh thuần đạt rất cao, thiên phú vô cùng tốt, nói đến đây cậu có thể hỏi Kim Ngưu ca!"

Song Tử tâm tình bình tĩnh lại nói, vẻ mặt lạnh nhạt tựa hồ như lúc trước người vui mừng nhảy tưng lên không phải cùng cô một người, quả thực đổi mặt nhanh như chong chóng.

"Anh từng nói qua cho em các cấp, lại quên rồi phải không?

Lại nói một lần nữa, tất cả những người ở đây đều theo cấp mà phân lên, đối đãi cũng theo cấp bậc từ C, B, A, S cùng SS.

C là dựa theo độ tinh thuần kiểm tra là dưới 30 điểm, khó khăn để hấp thu được tinh hạch từ các cấp hai thây ma, cũng theo đó mà B là từ 31 đến 60 điểm, A là 61 đến 80, S là 80 đến 95, còn lại 95 đến 100 sẽ là cấp SS.

Đã nhớ rõ chưa Tiểu Bạch ngốc của tôi ơi?"

Kim Ngưu mặt bất đắc dĩ cốc đầu Bạch Dương, tựa hồ như đã nói qua rất nhiều lần mà cái con người trước mắt vẫn không nhớ nổi, trong lòng thở dài.

"Nga, đã hiểu.

Kim Ngưu ca thật lợi hại!

Bất quá, em không nhớ được chuyện cũng là do cái cốc đầu của anh đấy!!

Đến nay cũng đã mấy năm rồi a!"

Bạch Dương khen lấy lệ, lại phồng má bất mãn với Kim Ngưu, khuôn mặt xinh đẹp thêm phần đáng yêu dễ mến.

Cô mấy năm nay chịu thật nhiều uỷ khuất, tất cả cũng là do cái tên thanh mai trúc mã Kim Ngưu ca này đây.

Hừ hừ!

"Rồi rồi, là do lỗi của Kim Ngưu ca đây.

Tiểu Bạch đại nhân có hay không tha lỗi cho tại hạ?"

Kim Ngưu nhìn đến Bạch Dương một đáng yêu vẻ mặt, tim lại không nhịn được trật nhịp, lại cười cười ra vẻ công tử thời Trung cổ.

"Coi như anh lợi hại!"

Bạch Dương phì cười.

Song Tử nhìn đến hai người ân ân ái ái cười đùa, khoé môi khẽ câu lên tạo thành một nụ cười, lại nhìn đến đang tự kỷ No.29, hứng thú nhìn hắn.

"Ta...ta cũng nhiên trong vòng một năm tra đến hai cái đại thiên tài...chuyện này cũng quá không thực đi, có ai đó đánh ta một cái để xác định chuyện này không?!"

No.29 từ kinh ngạc hồi phục đến, vẻ mặt không thể tin nhìn trước mắt thiếu niên, hận không thể nhào tới mà ôm lấy vài cái.

Hắn mấy tháng trước cũng là người tra dị năng cho No.99, biết được hắn độ tinh thuần cũng đã cực kỳ kinh ngạc qua, lại tự hào vì mình đã vì thế giới tra ra một cái thiên tài.

Nay lại nhìn đến thêm một cái, hắn quả thực nghi ngờ mình có phải có bàn tay thần hay không mà lại từ tay hắn được đến hai cái thiên tài.

Ha ha, thật sự tự hào a!!

"Bốp!"

Song Tử chỉ nghe đến No.29 câu nói, mừng rỡ có người kiểm chứng xác thực hộ liền không nương tay tát vào mặt hắn một cái, tiếng bốp nghe mà não lòng.

"A, sao ngươi lại đánh ta?"

No.29 ôm lấy má nhìn đến một cái cô nhóc loli khoảng chừng mười ba mười bốn tuổi vừa tát mình, vẻ mặt kinh ngạc.

Hắn cư nhiên lần đầu tiên bị đánh, lại còn là một con nhóc vắt mũi chưa sạch!

Chuyện này...quả thực nhục nhã, hắn hiện tại phải về!

Phải về mách nhà hắn nương!!

"Thật ngại quá đại thúc, là ta nghe đến ngươi muốn xác thực chuyện này có phải hay không thật nên mới theo lời ngươi đánh một cái.

Ngươi một cái lớn tuổi người cũng không trách ta đi?"

Song Tử vẻ mặt ngại ngùng cười cười gãi đầu, vẻ mặt hối lỗi nhìn No.29 nhưng trong lòng lại thầm than một tiếng đánh thực đã, lại nhìn đến hắn chực chờ muốn rơi nước mắt lại luốn cuốn xin lỗi.

"Hừ, coi như ngươi nhanh miệng.

Tiếp theo đi."

No.

29 khôi phục tâm tình, liếc mắt nhìn Song Tử, vẻ mặt trưởng bối không chấp nhất trẻ con.

"Ta tới!"
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Chương 6 : Trắc thử dị năng (2)


Song Tử tâm trạng vui vẻ bước đến No.29 kiểm tra, lại như cũ hành động, như cũ âm thanh, bất quá lần này con số có chút khác biệt.

[Phần trăm nhiễm thây ma virus là 25%]

"Cũng không cao, còn có thể chữa trị được.

Hẳn ngươi trước đó bị thương qua bởi đám thây ma, phải hay không?"

No.

29 đạm mạc nói, vẻ mặt bình tĩnh tựa hồ chuyện này xuất hiện thường xuyên.

"Ân, cũng vừa mới đây.

Lại nói đến phí chữa trị có hay không mắc?"

Song Tử gật gù tán thành, lại hỏi chữa trị phí.

Ai, số cô cũng thật xúi quẩy, cư nhiên bị cái kia được mình bất chấp tính mạng cứu đến đưa cho thật lớn lễ vật, chậc...không biết có đủ phí để chữa trị hết hay không đây.

"Nói nhiều cũng không nhiều, chỉ khoảng năm mươi cái cấp hai thây ma tinh thạch."

No.29 hảo tâm nói, lại bắt đầu lại chỗ dị năng máy kiểm tra, nhấn nhấn gì đó.

Nếu nói tại mấy người mới gia nhập, cấp hai thây ma tinh thạch hẳn là một khoảng tiền lớn.

Bất quá kiểu như hắn một cái đã sống ở đây cũng được khá lâu, đây cũng chỉ là một con số nhỏ để chữa dứt cái ít phần trăm thây ma kinh khủng dịch bệnh.

"Năm mươi?!!

Như thế nhiều a!

Còn có cách nào khác sao?"

Song Tử kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn No.29.

Năm mươi cấp hai thây ma tinh thạch đổi ra được năm ngàn cấp một tinh thạch, cư nhiên như thế nhiều a.

Cô cảm giác đến làm cả đời cũng không kiếm nổi được nhiều như thế tinh thạch.

"Đương nhiên vẫn còn một cách..."

No.29 nhàn nhạt mở miệng, lại kéo dài không nói, vẻ mặt trêu tức nhìn Song Tử kiểu : ta đây là đang trả thù đó, ngươi có ý kiến sao?

"Ngươi này chậm chạp không chịu nói, còn như thế kéo dài.

Là khi dễ ta không biết gì tiểu cô nương sao?"

Song Tử sốt ruột hối thúc, nhìn đến vẻ mặt của No.29 mặt lại đen một mảnh, hận không thể một tay đánh chết cái này thù dai nam nhân.

"Cũng không có gì khó khăn, trừ khi ngươi cũng đồng cấp S với hắn sẽ được nhận miễn phí trị liệu các chứng bệnh hoặc cấp A được giảm nửa giá tiền."

No.

29 cười cười nói, vẻ mặt gian manh làm người khác hận không thể nhào vào đánh vào mặt hắn.

Ha ha, hắn không tin thiên tài sẽ nhiều như cải bắp ngoài chợ mà lần lượt xuất hiện, hắn muốn coi cái này con nhóc sẽ làm thế nào trả hết phí.

"Đi, ngay bây giờ thử.

Ta không tin thiên phú của mình sẽ như vậy không lên nổi cấp A hay S!"

Song Tử bước nhanh đến máy thử dị năng, mở cửa đi vào, bộ dáng hấp tấp làm mọi người không nhịn được cười một tiếng.

"Ta đây bắt đầu, ngươi thả lỏng."

No.29 nhắc nhở, lại bắt đầu nhiệm vụ của mình.

Vòng sáng xanh được kích hoạt bao quanh người Song Tử, đem cô chiếu từ cao đến thấp một lược, tiếng nói máy móc lại vang lên.

[Tên : Song Tử

Tuổi : 15

Giới tính : Nữ

Sinh ngày : 25/5/XXXX

Dị năng : Lôi

Độ tinh thuần : 94 (cấp S)

Chiều cao : 1m50

Cân nặng : XX kg]

"Ha ha, ta đã nói mà.

Giờ đại thúc ngươi đã tin chưa?!"

Song Tử vẻ mặt đắc ý nhìn trước mắt đang trong kinh ngạc No.29 cười cười hướng đến Bạch Dương hai người chỗ, vui vẻ ôm lấy Bạch Dương, vẻ mặt không như lúc nghe được Kim Ngưu cấp S khẩn trương.

Song Tử chỉ là tự hỏi, cô thực sự đã xem hai người này thành bạn thân rồi sao?

Cảm giác cũng rất tốt nga.

"Tiểu Tử của chúng ta giỏi nhất, cư nhiên cũng là 94 độ tình thuần cấp S!

Về sau tớ lại nhờ cậu bảo hộ rồi a!"

Bạch Dương cười hì hì, ôm lấy Song Tử làm bộ dáng tiểu nữ tử yếu đuối cần được đại nhân che chở, bất quá 1m70 dựa vào 1m50 bảo hộ có chút không hợp cảnh, nhìn thập phần buồn cười.

"Ha ha, đã là người của gia thì sẽ nhận lấy được đầy đủ bảo hộ cùng vinh hoa phú quý, tiểu mỹ nhân ngươi đồng ý sao?"

Song Tử vẻ mặt lưu manh, nở một cái biến thái nụ cười, ngón tay bạch ngọc nâng lên Bạch Dương xinh đẹp cằm, môi nhỏ khẽ mở, đúng chuẩn bộ dáng dụ dỗ con gái nhà lành.

"Hảo a~ ta Bạch Dương nay đã là người của quý công tử.

Thỉnh gia ngài đưa trước vài trăm vạn tiền đặt cọc."

Bạch Dương làm nũng, lại làm vẻ mặt bình tĩnh đòi mấy trăm vạn tiền lấy trước, bộ dáng vô sỉ mà cười cười.

"Thôi, gia đây nhà nuôi không nổi ngươi.

Phiền rời đi."

Song Tử làm bộ dáng kinh ngạc, đem Bạch Dương đẩy nhẹ ra từ chối phất phất tay.

"Ha ha, không ngờ chúng ta kĩ thuật diễn cũng thật xuất quỷ nhập thần.

Tài năng triển lộ, triển lộ a~"

Bạch Dương cười lớn, No.

29 đã phục hồi tinh thần cười phụ hoạ, đến cả Kim Ngưu vạn năm nho nhã cũng không nhịn được vai run run, khuôn mặt ửng hồng lên.

Phút chốc cả trạm gác phòng vang đầy tiếng cười đùa.

"A, lại quên mất còn cậu Bạch Dương chưa kiểm tra đến.

Mau mau a!"

Song Tử sực nhớ đến, lại hối thúc Bạch Dương đi lên.

Bạch Dương cả người căng thẳng lên.

Cô sợ hãi mình lại ngoài ý muốn thiên phú không được cao như Kim Ngưu cùng Song Tử, sợ hãi bị mọi người bỏ lại phía sau một mình, sợ bọn họ không nhớ đến mình người bạn, sợ...

Bạch Dương vẻ mặt thoáng chốc thay đổi trắng bệch, cả người mồ hôi không ngừng chảy ra làm mọi người thoáng hoảng sợ.

"Tiểu Bạch, cậu không sao chứ?

Sao mặt lại trắng bệch thế này?

Không phải cảm mạo mà giấu tớ đấy chứ?"

"Em hay không có chỗ nào không khoẻ?"

Song Tử cùng Kim Ngưu vẻ mặt lo lắng nhanh chóng đến Bạch Dương bên cạnh, vỗ về cô tâm tình bình tĩnh.

"Tớ không sao, mọi người đừng lo lắng!

No.29, ngươi có thể tiếp tục được rồi."

Bạch Dương đầu gạt bỏ mấy suy nghĩ vớ vẩn khi nãy, lại hồi phục cười tươi.

Dù kết quả có như thế nào, cô cũng đảm bảo hai người bạn thân nhất cũng không bỏ Bạch Dương cô lại đằng sau.

Chỉ cần nhìn đến ánh mắt lo lắng của hai người, cô cảm thấy đời này mình không sai khi gặp đến được hai tri kỉ.

Nếu đã thế, cô còn tham lam muốn gì hơn nữa.

Chỉ cần cố gắng, tất đạt được thành quả.

Bạch Dương cô tin vào điều đó!

Nhìn đến Bạch Dương tâm tình hồi phục như ban đầu, Song Tử mới thở ra một hơi.

Còn nghĩ đến Tiểu Bạch có hề gì, làm Song Tử cô sợ hãi muốn chết.

Thực tâm, người cô quan tâm nhất hiện nay là cái này làm bạn được mấy tháng Bạch Dương.
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Chương 7 : Bắt đầu một ngày mới


Lần lượt kiểm tra từng giai đoạn, nội dung cũng được giọng nói máy móc triển lộ ra.

[Phần trăm nhiễm thây ma virus là 0%]

[Tên : Bạch Dương

Tuổi : 15

Giới tính : Nữ

Ngày sinh : 19/4/2XXX

Dị năng : Hoả

Độ tinh thuần : 83 (cấp A)

Chiều cao : 1m70

Cân nặng : XX kg]

"Tiểu Tử, tớ lại..."

Bạch Dương kinh ngạc trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nhìn Song Tử, No.29, Kim Ngưu, hàng ngàn câu từ muốn nói lại như nghẹn lại, mở miệng thế nào cũng không phát ra thành tiếng.

"Bạch Dương, cậu là cấp A!!

Ha ha, chúng ta đều là thiên phú tốt!

Đại thúc già ngươi đã thấy sự lợi hại của bọn ta chưa, ha ha!"

Song Tử nhanh chóng chạy lại ôm lấy Bạch Dương, nếu không phải do thể lực không cao, chỉ sợ cô liền đem người trước mắt này quăng lên thành một đoàn mà ăn mừng.

Song Tử lại nhìn đến No.29 vẻ mặt thẫn thờ, liền đắc ý cười cười, bắt đầu giở giọng khoe khoang.

"Ừ ừ..."

No.29 chỉ gật gù tỏ vẻ đã biết, hắn quả thực bị kinh ngạc đến bình tĩnh trở lại, hết cả hứng thú rồi.

...............

Cuộc khám nghiệm diễn ra suôn sẻ, ba người được No.29 dẫn đến căn phòng phân chia, được giao cho mỗi người một cái huy hiệu S và A bằng vàng, chứng minh cho cấp bậc dị năng.

No.29 nhiệt tình dắt đám Song Tử đi vòng quanh trụ sở tham quan, hết nửa ngày mới luyến tiếc rời đi, giao cho lính dưới dẫn ba người đến căn phòng chỉ định.

Căn phòng này là một phòng đơn sơ, cũng không phải cao cấp gì nhưng lại sạch sẽ thoáng mát.

Bên trong chỉ có một cái giường trải ra trắng, tủ quần áo cùng một bộ bàn ghế nhựa nhỏ.

Nói gì thì nói, bây giờ thế giới loạn lạc, nhiêu đây cũng đã xa xỉ lắm rồi.

Bọn cô còn nghe nói những người có cấp bậc thấp, đến chỗ ngủ còn chả có, huống chi là được cả một phòng thế này.

Thử nói ở cái thời đại dịch bệnh lan tràn, điện nước khan hiếm, đất đai đều bị chiếm đóng bởi bọn thây ma, có được nơi nghỉ chân che mưa tránh gió còn dám đòi hỏi gì nữa chứ?

Ba người Bạch Dương, Kim Ngưu, Song Tử chào tạm biệt lẫn nhau rồi vào phòng của mình, sắp xếp dồddacj riêng tư rồi mệt mỏi thiếp đi.

Cả ngày quần quật bao nhiêu chuyện như thế, sức trâu sức bò còn chịu không nổi, huồng hồ chỉ là một đám thanh thiếu niên còn chưa ra trường, chân yếu tay mềm.

............

"Boonggggg..."

Năm giờ sáng, tiếng chuông đồng vang dội khắp ngỏ ngách con phố, kêu gọi người dân thức dậy, đón chào một ngày mới đến.

Cũng như những người khác tại đây, nhóm ba người mới đến Song Tử, Bạch Dương cùng Kim Ngưu cũng ngoan ngoãn bò khỏi giường, đánh răng rửa mặt, thay đồ ra khỏi phòng.

Đón những ánh nắng đầu tiên, tinh thần ba người khoang khoái dễ chịu.

Song Tử vương người vài cái kéo dãn cơ thể rồi nhếch môi.

Sáng nay chịu khó dậy sớm, như vầy cũng không tệ.

"Tiểu Tử!!"

Bạch Dương từ cuối dãy hành lang chạy tới, khuôn mặt trắng nõn nhiễm một tầng hồng nhạt đầy sức sống, cô nở nụ cười tươi tắn, xung quanh liền sáng hẳn lên.

"Đúng là tiểu mỹ nhân, đi đâu hào quang cũng có thể phát sáng chói loá.

Ôi ôi, mắt của Song Tử tớ sắp mù rồi~"

Song Tử thấy người quen, cơ mặt liền giản ra, hai mắt đầy ý cười, miệng còn không nhịn được chọc ghẹo.

Liếc sang bên cạnh Bạch Dương từ khi nào đã có bóng người cao ráo, ôi, ra là vệ sĩ Kim nga~.

Song Tử gật đầu chào, nhoẻn miệng cười, hai người này cứ như vợ chồng son, đi đâu cũng có nhau, tình chàng ý thiếp.

Chậc chậc, đứa bóng đèn* cô đây thật ngại ngùng.

* : tương tự với kỳ đà cản mũi.

"Xì, sao bằng cậu được.

Cơ mà đã ăn sáng chưa?

Tớ mới đi hỏi thăm xung quanh, ở đây được phát phần ăn sáng trưa miễn phí, nhưng mấy đồ lặt vặt thì phải tự mua."

Bạch Dương được khen, nụ cười lại càng tươi rói, sực nhớ ra mới sáng sớm, liền rủ Song Tử đi ăn.

Cô nhìn nhìn, lại tiếp tục.

"Trong trụ sở này chỉ sử dụng đồng Z hoặc lấy đồ trao đổi.

Đồng Z khỏi phải nói, có từ đổi viên thạch trong người mấy con thây ma, tuỳ theo cấp mà tính.

Tụi tớ tính đi đăng ký vào một Dong Binh đoàn, theo họ đi săn.

Còn cậu quyết định thế nào?"

"Hôm qua tớ cũng nghĩ thế."

Song Tử trả lời, xoa xoa cái bụng rỗng của mình.

Người ta nói muốn ăn thì lăn vào bếp, cô muốn no bụng thì phải xả thân mà giết đám thây ma đó thôi, chuyện thường tình.

Ba người sóng vai nhau đi tới phía tây trụ sở, nơi ăn uống cho người dân.

Chỉ vừa bước chân đến, mùi thơm thoang thoảng làm bụng cồn cào, hàng người đông đảo xếp hàng ngay ngắn chờ lượt mình, xung quanh là bàn ghế sắp thành một dãy dài.

Tiếng nói cười rôm rả đầy thân thiện, thoải mái khiến không khí dễ chịu hẳn đi, nếu không phải vẫn còn nhớ đến vụ việc ngày hôm bữa, hẳn còn nghĩ đây là cuộc sống trước kia.

Theo dòng người chờ đợi, ba người cũng đến lượt.

Dãy thức ăn đơn giản nhưng ngon mắt được đặt gọn trên bàn vẫn còn nóng hổi bốc khói, nhìn thơm ngon vô cùng, kích thích tuyến nước bọt mỗi người ở đây.

Huống hồ, đám ba người đây đã bị bỏ đói một ngày, giờ có là cơm không, cũng là mỹ vị thế giới.

Nhanh chóng ai bỏ dĩa nấy, phút chốc trên dĩa đã đầy.

Đơn giản chỉ là rau luộc, cơm trắng, vài miếng thịt hầm, một muỗng canh khoai tây nhuyễn cùng chén canh, nhưng cũng đã làm ấm tâm hồn lẫn ruột rà.

Ăn uống no nê, chớp mắt đã giữa trưa, ba người cũng không dám chậm trễ liền chạy tới trụ sở, tới nơi đăng ký thành viên Dong Binh đoàn.

Dong Binh đoàn ở đây là một nhóm người có thể nhỏ cũng có thể to, tuỳ theo số người chọn đăng ký vào.

Ba Dong Binh đoàn quy mô nhất trụ sở Z này, theo thứ tự là Phong Xuyến Dong Binh đoàn, Vũ Sinh Dong Binh đoàn và Vãn Nguyệt Dong Binh đoàn.

Những Dong Binh đoàn này đều đặt ra điều kiện cấp bật và cả giới tính.

Phong Xuyến Dong Binh đoàn nhận nam nữ nhưng độ tuổi 50 trở xuống và phải cấp A trở lên.

Vũ Sinh Dong Binh đoàn cũng như Phong Xuyến, chỉ khác là cấp bật giảm xuống một tý, B trở lên.

Nói đến Vãn Nguyệt Dong Binh đoàn là kỳ lạ nhất cũng là khó khăn nhất, chỉ nhận nữ, tuyệt không nhận nam, độ tuổi không giới hạn nhưng phải là xử nữ, không được có chồng cũng như quan hệ nam nữ, cấp bậc B trở lên.

Trưởng đoàn Vãn Nguyệt nghe nói là một cô gái tuyệt sắc hai mươi lăm tuổi, năng lực lại mạnh mẽ nhưng do lúc nạn thây ma nổi lên, bạn trai tám năm đẩy cô ấy ra làm tấm chắn, bản thân mình thì bỏ chạy không tăm hơi, từ đó cô mang hận trong người, thề không đội trời chung với thứ gọi là giống đực, đàn ông.

Lại còn có cả tin đồn là người bạn trai ấy là phó đoàn trưởng của Phong Xuyến Doang Binh đoàn, cho nên mới có tranh chấp không ngừng lâu nay.

Sau ba đoàn lớn này, tính cả lớn nhỏ ở đây cũng tổng cộng ba bốn mươi Dong Binh đoàn, muốn từ đây chọn ra một chỗ ưng ý, cũng là một quyết định khó khăn.

Song Tử nghĩ, Bạch Dương nghĩ, Kim Ngưu nghĩ, hết cả nửa buổi cũng chưa quyết định được đoàn nào thích hợp.

Trong lúc cả đám định bóc thăm chọn đại một đoàn nào đề đăng ký thì nghe được một giọng nói sang sảng đầy hào phóng phía sau lưng.

Không hẹn mà cùng quay đầu, bóng hình cao to đập ngay vào mắt.

"Sao không gia nhập Hoàng Đạo Dong Binh đoàn chúng tôi?"

Ánh nắng chiếu sáng vào thiếu niên, đem nụ cười của cậu trở nên thật tươi sáng chói mắt, làn gió nhẹ cuốn theo những sợi tóc nâu nhạt.

Xung quanh thiếu niên kia như có luồng ánh sáng ấm ấp, làm người khác không nỡ rời mắt, quên đi hết những chuyện trong lòng mà chú tâm lên người trước mặt.

Cả ba trong đầu đều có cùng một câu hỏi.

Người này là ai đây?
 
[Dừng][Mạt Thế][13 Chòm Sao]The Death World
Chương 8 : Đoàn đội


Thiếu niên nọ tựa hồ cũng biết bản thân mình hơi xúc động, ngượng ngùng gãi đầu.

Cậu khẽ ho một tiếng, bắt đầu giới thiệu bản thân.

"Khụ, tôi là Song Ngư, số hiệu là No.122, hội viên của Hoàng Đạo Dong Binh Đoàn.

Hiện giờ đoàn tôi đang tuyển thêm thành viên, lại thấy ba người đang tìm đoàn để tham gia nên mới đề xuất đột ngột thế.

Hơ hơ..."

"Ồ..."

Cả ba đồng thanh, gật đầu như chào hỏi rồi nhìn lẫn nhau thầm trao đổi.

Cậu thấy thế nào?

- đây là Bạch Dương.

Tớ cảm thấy cũng khá tốt, huống hồ là do người ta mời, không đồng ý cũng ngại.

- Song Tử

Anh không có ý kiến.

- Kim Ngưu

Ba người cứ tiếp tục mắt to trừng mắt nhỏ, tuy không nói ra nhưng lại ngầm hiểu ý nhau.

Sáu mắt đối qua đối lại cũng dần đưa đến chính kiến.

Bạch Dương lẫn Song Tử đều thoả thuận đồng ý, Kim Ngưu bỏ phiếu trống liền cũng theo hai người.

"Tôi là Kim Ngưu, đây là Bạch Dương và Song Tử, do mới vào trụ sở nên vẫn chưa có số hiệu."

Kim Ngưu thay mặt ba người lên tiếng, nói tên mình rồi lần lượt giới thiệu hai người cạnh bên.

Anh khẽ ngừng, thấy Song Ngư khẽ gật đầu rồi mới nói tiếp.

"Tụi tôi quyết định sẽ tham gia.

Bất quá, tình hình của đoàn chúng tôi cũng cần phải biết một hai để phòng ngừa những chuyện không cần thiết."

"Không thành vấn đề!

Hoàng Đạo Dong Binh Đoàn mới thành lập mới đây sáu ngày, thành viên hiện tại có khoảng năm người tính cả tôi.

Đoàn trưởng là Cự Giải, số hiệu 69, đoàn phó Sư Tử, số hiệu 99.

Hai người này là người lập ra đoàn.

Tiếp đến là đội viên, ngoài tôi ra là Nhân Mã, số hiệu 129, và Bảo Bình, số hiệu 101.

Đoàn tuy không nhiều người lắm nhưng hiệu suất tuyệt không thua mấy đoàn đội tầm trung khác nên cũng đừng lo."

Song Ngư cười tươi, lúc nhắc đến đoàn mình còn mang theo sự tự hào, vốn không nên có với đoàn đội có nhân số ít ỏi năm người.

Bọn Song Tử gật đầu, hoàn toàn không có khinh khỉnh nào khi đoàn đội có ít người, ngược lại, ai nấy lại có vẻ thoả mãn.

Bọn họ mới vào trụ sở, có nơi ăn uống, có đoàn đội, tuy đoàn không nhiều người, nhưng đủ để lập thành một đội săn rồi, bọn họ sao còn không thoả mãn chứ.

Cái lợi nữa là do đoàn đội ít người, họ cũng dễ hoà nhập hơn là một đoàn với trăm người, có câu làm dâu trăm học đâu phải dễ...

"Mọi người có thể đến Sở Chính để lấy số hiệu cho người mới vào, sẵn có số rồi làm luôn đơn đăng ký vào đoàn, ba người thấy thế nào?"

Nhận được gật đầu không ý kiến của ba người, Song Ngư liền vui vẻ vừa dẫn đám Kim Ngưu đi vào Sở Chính vừa huyên thuyên nói những thứ cần thiết tại Trụ sở.

Sở Chính, nơi đăng ký hộ khẩu, phòng ở, nhân số và đoàn đội.

Ngoài ra, nơi này cũng coi như nơi tụ hội các vị tai to máu mặt, là nơi họp hành quân sự lẫn chiến sự của cả Trụ sở nói riêng và của các nhánh nhỏ của nhà nước nói chung.

Trụ sở Z này tuy không phải là chỗ lớn nhất hay mạnh nhất trong các trụ sở tại đất nước, nhưng lại là một nơi có tầm phát triển đang tăng dần một cách rõ rệt nhất, khi hàng ngàn người đổ xô về đây.

Đương nhiên, do đất đai và chỗ ở không cho phép, Trụ sở chỉ nhận những người có năng lực cống hiến, dân thường (không có dị năng) tuy có vào, nhưng chỉ là số ít.

Những người không có dị năng tuy được ăn và có chỗ ở, nhưng lại khó khăn hơn dị năng giả rất nhiều lần.

Chỗ ở xập xệ, thức ăn ít ỏi, và lúc chiến với thấy ma để kiếm cái sinh nhai cũng phải nỗ lực và hi sinh rất nhiều, đương nhiên dị năng giả cũng thế, nhưng không đến nỗi bần túng như dân thường.

Nghe những gì Song Ngư kể, đám Song Tử thầm cảm thấy mình thập phần may mắn, ba trên ba đều có dị năng.

Trong lúc trò chuyện, bốn người cũng đã đến Sở Chính, hay còn được gọi là nơi bắt đầu của Trụ sở.

Sở Chính được xây dựng khá nguy nga, nói nguy nga ở đây là sự to và rộng của nó, hoàn toàn không phải là nguy nga trong nguy nga tráng lệ.

Sở Chính mang đến một sự nghiêm trang lẫn cương trực bởi cách sắp xếp vật dụng bên ngoài lẫn bên trong, mang cho con người ta cảm giác tuy áp bức nhưng lại có chút an toàn, tin cậy.

Bọn họ bước vào toà nhà, đi thẳng một đoạn rồi rẽ phải đến một hành lang khác để đến với quầy đăng ký, xa xa, họ cũng có thể nghe thấy tiếng huyên náo ồn ã của hơn trăm người, đối lập hoàn toàn với sự im lặng ngoài kia.

Vừa đến nơi, một mảng hỗn loạn do người ngợm tập hợp náo nhiệt làm đám Bạch Dương kinh ngạc há hốc mồm.

Sảnh chính tuy rộng lớn lại do hơn trăm người tụ lại mà trở nên chật chội đến nghẹt thở.

Đặc biệt là ba dãy xếp hàng dài dòng rã kia, một dãy cũng phải hơn bốn mươi người.

"Nơi này...không phải lúc nào cũng náo nhiệt thế chứ?"

Bạch Dương lo ngại nhìn Song Ngư, chỉ thấy vẻ mặt cậu rất bình thản, tựa hồ đã rất quen với khung cảnh nhộn nhịp của nơi này.

"Ừ, vì ngày nào cũng sẽ có hoạt động đi săn, tìm vật tư này nọ của các Dong Binh đoàn lớn nhỏ nên 24/7 đều đông người.

À, còn có cả các nhiệm vụ của Trụ sở xuất ra."

Song Ngư từ tốn giải thích.

Ba người gật gù, lại liếc đến chuỗi hàng người cần phải chờ mà chán nản, kiểu này đến lượt bọn họ cũng phải nửa ngày a!

Đồng hồi tích tắc được khoảng hai tiếng cũng đến lượt bọn họ, tại quầy là một cô gái khá xinh xắn, trên ngực cô là bảng tên nhỏ ghi Hà Hiểu Lợi.

"Mọi người đến đây là để đăng ký nhân số, đoàn đội, nhiệm vụ, hay hộ khẩu?"

Hà Hiểu Lợi hỏi, tuy đã làm việc liền tay hơn mấy tiếng liền nhưng vẫn rất vui vẻ, chất giọng hoàn toàn không nghe ra sự mệt mỏi nào trong đó.

Cô khẽ nhìn ba người rồi cười nhẹ.

"Đăng ký nhân số và đoàn đội, cảm ơn.

Chúng tôi mới đến Trụ sở."

Kim Ngưu trả lời.

"Vâng.

Còn tên là?"

Cô hỏi.

"Kim Ngưu, Bạch Dương và Song Tử."

Hà Hiệu Lợi gật đầu, các ngón tay gõ một loạt chữ trên bàn phím, tốc độ tay thập phần nhanh nhẹn, hẳn đã trải qua tôi luyện ngày qua ngày.

"Số liệu của mọi người theo thứ tự là Kim Ngưu 551, Song Tử 552, và Bạch Dương 553...

Thẻ đang trong giai đoạn làm, hẳn ngày mốt có thể tới lấy.

Đoàn mọi người muốn vào là?"

Hà Hiểu Lợi nói một loạt ra các số hiệu, cô khẽ ngạc nhiên nhìn thông tin mỗi người, ngây người hai giây rồi lấy lại tình thần, hỏi.

"Hoàng Đạo Dong Binh đoàn."

Song Tử tiếp lời.

Hà Hiểu Lợi khẽ sựng lại rồi lại gõ phím, cô khẽ nói.

"Đó là một chỗ tốt đấy, mọi người là xin phép?"

"Không, là đăng ký thành viên."

Song Ngư từ đằng sau chui lên, cười tươi với Hà Hiểu Lợi khiến cô gái đỏ mặt.

"Vâng."

Cô vội vàng vâng một tiếng rồi luống cuống ấn phím, khác hẳn với vẻ chuyên nghiệp khi nãy.

Oh...có gian tình...

Ba người Bạch Dương thầm nghĩ, trăm phần trăm là cô nhân viên này thích thầm Song Ngư.

Ba người lại nhìn qua Song Ngư, chỉ thấy cậu hoàn toàn không để ý gì, nói xong câu đó liền nhìn cảnh xung quanh.

"Xong rồi, mọi người có thể đi.

Đừng quên ngày mai đến lấy thẻ."

Hà Hiểu Lợi nói, mặt tuy còn đỏ nhưng có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, bốn người gật đầu rồi rời đi.

"Song Ngư!"

Vừa ra khỏi Sở Chính, bốn người liên nghe thấy một tiếng nói trong trẻo vang vọng từ xa.

Cả bốn qua đầu về phía tiếng nói kia, chỉ thấy hai cô gái đang bước về phía này, một tóc xanh lục, một xanh biển, hai người đồng dạng đều rất xinh đẹp.

"Chị, Bình Bình."

Song Ngư vẫy tay chào, giọng nói còn mang theo chút vui mừng.

Chị?

Bình Bình?
 
Back
Top Bottom