Khác Dục Vọng Tội Lỗi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
223382067-256-k405123.jpg

Dục Vọng Tội Lỗi
Tác giả: NH-LNNT
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bàn tay còn lại Vũ Hoàng Huy sờ lên nhũ hoa của Kiều Hạ Linh xoa nắn rồi kéo một đường dài qua bụng lướt xuống vùng nhạy cảm của cô, anh vạch đám cỏ xanh mọc lưa thưa sang hai bên con bướm nhỏ xinh kia màu hồng hồng lộ ra như đang mời gọi anh đến thưởng thức nó.

Vũ Hoàng Huy dùng hai ngón tay tách hai bên mép của âm hộ ra viên trân châu nhỏ phơi bày ra ngoài anh dùng đầu ngón tay trỏ ấn nhẹ vào một cái Kiều Hạ Linh liền rướn người lên rên rỉ vì kích thích quá lớn: "Ưm chú Huy...dừng lại đi mà...ưm...a...a".



sắc​
 
Có thể bạn cũng thích !
Dục Vọng Tội Lỗi
Chương 1: Thư kí riêng


Sáng sớm Kiều Hạ Linh đã đến tập đoàn Vũ Hoàng từ rất sớm, hôm nay là ngày đầu tiên cô bắt đầu công việc của mình nên muốn ghi điểm trong mắt sếp để cuộc sống sau này dễ thở hơn.

Kiều Hạ Linh vừa tốt nghiệp ra trường thì được nhận vào tập đoàn Vũ Hoàng làm việc vì cô tốt nghiệp loại ưu, thông thạo tiếng Anh và tiếng Pháp nên được bộ phận nhân sự bố trí vào làm thư ký riêng của tổng giám đốc tập đoàn Vũ Hoàng.

Mặc trên người bộ trang phục công sở là váy đen ngắn đến giữa đùi và áo trễ vai màu trắng đi giày cao gót cộng thêm lối trang điểm trẻ trung nên trông Kiều Hạ Linh chỉ chừng 18, 19 tuổi thôi cô mang nét đẹp ngây ngô thanh khiết khiến những ai nhìn thấy cũng đều không rời mắt được.

Vũ Hoàng Huy đến công ty với vẻ mặt lạnh lùng cùng bộ vest đen lịch lãm như thường ngày, quần áo của anh được ủi thẳng tắp tìm mỏi mắt cũng không thấy một nếp nhăn nhỏ, giầy tây màu đen bóng loáng.

Nhìn vẻ ngoài trẻ trung, anh tuấn tiêu soái như thanh niên ngoài hai mươi không ai có thể nghĩ Vũ Hoàng Huy đã bước qua độ tuổi tứ tuần.

Vừa đẩy cửa vào phòng làm việc Vũ Hoàng Huy đã nhìn thấy một cô gái lạ mặt đang dọn dẹp bàn làm việc của mình, anh tỏ vẻ ngạc nhiên rồi cất tiếng hỏi: “Cô là ai sao dám tự tiện vào phòng làm việc của tôi?

Còn nữa chìa khóa đâu mà cô mở cửa phòng thế hả?”.

Kiều Hạ Linh đang sắp xếp lại những giấy tờ lộn xộn trên bàn thì nghe tiếng hỏi, cô ngẩng đầu lên đáp với vẻ tự tin: “Tôi là thư ký mới của tổng giám đốc, còn anh là ai sao lại vào phòng này thế hả?"”.

Vũ Hoàng Huy khẽ nhếch môi mỉm cười nhẹ đáp: “Tôi chính là Vũ Hoàng Huy tổng giám đốc của tập đoàn Vũ Hoàng đây thưa cô”.

“Sao cơ???”

Kiều Hạ Linh ngạc nhiên đến nỗi làm rơi luôn sắp giấy tờ trên tay mình xuống.

Lúc nhận việc Kiều Hạ Linh cũng được bộ phận nhân sự giới thiệu về sếp của mình, rõ ràng là một người đã bốn mươi tuổi cô cứ nghĩ là một người vừa già, vừa xấu, vừa khó tính cơ chứ sao lại có thể là một soái ca anh tuấn như thế này được.

“Sao hả không tin???” giọng nói của Vũ Hoàng Huy vang lên.

Kiều Hạ Linh vội lắc đầu đáp: “Dạ không phải ạ”.

Vũ Hoàng Huy nhìn những tờ giấy bay trên mặt đất rồi nhướng mày một cái, Kiều Hạ Linh vội lên tiếng: “Dạ thưa chú để con nhặt lại, con xin lỗi”.

Vẻ mặt Vũ Hoàng Huy có chút tổn thương nhẹ vừa rồi kêu một tiếng “anh” ngọt ngào như thế bây giờ lại chuyển sang kêu bằng “chú” trong lòng anh thầm ai oán “Cô bé này lật mặt còn nhanh hơn lật sách nữa”.

Vũ Hoàng Huy vừa tính bước về bàn làm việc của mình thì lại vô tình nhìn thấy Kiều Hạ Linh đang khom người nhặt giấy tờ rơi dưới đất, áo trễ vai hơi rộng lúc cô cúi người xuống toàn bộ cảnh xuân đều lộ rõ trước mặt của Vũ Hoàng Huy, thật không thể ngờ cô gái dáng vẻ thanh mảnh như thế lại sở hữu vòng một thật đầy đặn, cổ của cô cũng trắng ngần không tì vết anh có hơi đỏ mặt khẽ nuốt nước bọt một cái.

Kiều Hạ Linh cảm giác được có ánh mắt nhìn chằm chằm mình liền ngẩng đầu lên hỏi: “Chú còn chuyện gì căn dặn con nữa sao???”.

Vũ Hoàng Huy ngượng ngịu quay mặt đi chỗ khác rồi lơ đễnh đáp: “Mấy giấy tờ đó rất quan trọng, đây là lần đầu tiên nên tôi không trách lần sau đừng tùy tiện động vào đồ để trên bàn nếu không có sự cho phép của tôi nhé”.

Kiều Hạ Linh vui vẻ gật đầu: “Dạ con nhớ rồi ạ”.

Vừa lúc đó trưởng phòng nhân sự đi ngang qua liền ghé vào: “Thưa tổng giám đốc cô bé này là Kiều Hạ Linh, đã tốt nghiệp đại học loại giỏi năm nay 22 tuổi, thông thạo hai ngoại ngữ, sau này là thư ký riêng của anh vì tuyển người gấp tôi không kịp thông báo mong sếp thông cảm”.

Vũ Hoàng Huy khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi”.

Trưởng phòng nhân sự quay sang Kiều Hạ Linh rồi nói: “Con cố gắng mà làm việc đó biết chưa, không phải ai cũng có cơ hội được vào làm việc ở tập đoàn lớn như thế này đâu nhé”.

Kiều Hạ Linh lễ phép đáp: “Dạ con nhớ rồi, con nhất định sẽ cố gắng không phụ lòng tin tưởng của chú và cả tổng giám đốc ạ”.

“Thế thì tốt”.

Trưởng phòng nhân sự rồi đi, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn Vũ Hoàng Huy và Kiều Hạ Linh.

Vũ Hoàng Huy chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ gần cửa: “Bàn làm việc của con ở bên kia”.

Kiều Hạ Linh đi về phía bàn làm việc của mình ngồi xuống sắp xếp lại khu vực làm việc của mình một chút.

Vũ Hoàng Huy ngồi nhìn Kiều Hạ Linh rồi thầm nghĩ trong đầu “Sao vừa rồi mình lại có ham muốn với con bé ấy chứ, cô bé đó và con gái mình chỉ cách nhau có vài tuổi thôi, không được mơ tưởng nữa”.

Kiều Hạ Linh xuống cantin đi ăn cơm với một cô bạn làm bên bộ phận marketting tên là Vu Nhiễm.

Vũ Nhiễm vừa ăn vừa hỏi: “Này Hạ Linh thời gian qua đi làm ổn chứ?”.

Kiều Hạ Linh vui vẻ đáp: “Cũng bình thường thôi”.

Vũ Nhiễm cau mày hỏi khẽ: “Tổng giám đốc không có làm gì cậu chứ?”.

“Làm gì là làm gì chứ??”

Kiều Hạ Linh ngây ngô hỏi.

Vũ Nhiễm liền đáp: “Trước cậu có rất nhiều thư ký của tổng giám đốc bị sa thải, có người mới vào một tuần đã phải xin nghỉ việc có người làm được một tháng thì bị đuổi việc”.

“Tại sao vậy hả???”.

Vu Nhiễm rỉ tai với Kiều Hạ Linh: “Mình cũng nghe đồn thôi không biết phải thật không nha, có người nói do tổng giám đốc khó quá, có người nói là do bị tổng giám đốc quấy rối tình dụ̶c̶ nên mới phải xin nghỉ việc đó”.

Kiều Hạ Linh liền phì cười lên tiếng: “Thôi đi toàn là tin đồn nhảm thôi mình làm việc với chú ấy cả tháng rồi thấy có gì đâu, trong công việc thì đúng mực đúng việc còn nhân cách thì khỏi bàn cãi chú ấy là người vô cùng đứng đắn nha”.

Vu Nhiễm tỏ vẻ kinh ngạc: “Cậu nói thiệt hả????”.

“Mình lừa cậu làm gì, thôi sắp tới giờ làm việc rồi mình lên phòng đây”.

Lúc Kiều Hạ Linh trở lại phòng làm việc thì thấy Vũ Hoàng Huy đang ngồi trên ghế sofa vẻ mặt trắng bệch, cô nhíu lên tiếng hỏi: “Chú không sao chứ??”.

Vũ Hoàng Huy khoắc tay: “Không có gì đâu chỉ là bị đau dạ dày thôi, con ra ngoài lấy cho chú ly cà phê nhé”.

Kiều Hạ Linh liền gật đầu: “Dạ được ạ”.

Đi trên hành lang Kiều Hạ Linh thầm nghĩ “Đã bị đau dạ dày còn đòi uống cà phê chú ấy điên rồi chắc”.

Cửa phòng làm việc một lần nữa mở ra Vũ Hoàng Huy tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Kiều Hạ Linh đang bưng một cái khay trên tay trong đó là bò bít tết thơm lừng, cơm trắng còn bốc khói, một đĩa trái cây nhiều loại và một ly sữa.

Kiều Hạ Linh đặt cái khay thức ăn lên bàn rồi nhíu mày cau gắt: “Chú đó lần sau đừng làm thêm vào giờ nghỉ trưa nữa, phải ăn uống đầy đủ thì mới có đủ sức làm việc chứ, thôi chú mau ăn trưa đi nhé”

Vũ Hoàng Huy vừa kinh ngạc trước sự quan tâm chu đáo vừa cảm thấy trái tim mình dao động trước Kiều Hạ Linh.
 
Dục Vọng Tội Lỗi
Chương 2: Vào tận hang sói


Mùa hè đến, tập đoàn Vũ Hoàng sẽ tổ chức một chuyến du lịch cho toàn bộ nhân viên trong công ty đi chơi, khi nghe tin sắp được đi du lịch Kiều Hạ Linh vui vẻ hẳn ra.

Sau nửa năm đi làm chăm chỉ cuối cùng Kiều Hạ Linh cũng sắp tận hưởng được chuyến đi du lịch xã hơi và không phải phiền não vì công ty đến những năm ngày, địa điểm du lịch lần này là ở Địa Trung Hải một nơi vô cùng đẹp mặt và lý tưởng để nghỉ dưỡng hơn nữa chi phí cho toàn bộ chuyến đi đều do công ty lo nên hiển nhiên là Kiều Hạ Linh vô cùng phấn khích rồi.

Kiều Hạ Linh và Vu Nhiễm đã dành ra cả buổi chiều để đi mua sắm chuẩn bị cho chuyến đi chơi sắp tới.

Vu Nhiễm đột nhiên hỏi Kiều Hạ Linh: “Này Hạ Linh công ty cho dắt thêm người thân sao cậu không rũ anh Việt đi chơi chung đi, cũng lâu rồi hai người chưa có đi chơi chung với nhau á”.

Kiều Hạ Linh giả lả mỉm cười rồi đáp: “Mình cũng muốn được gặp anh Việt lắm nhưng dạo này anh ấy rất bận, chương trình học lên thạc sĩ hình như rất khó nên mình không muốn làm phiền anh ấy”.

Vu Nhiễm gật đầu: “Ừ mình ngưỡng mộ tình yêu của hai cậu quá đi mất, Lý Việt cố gắng thành công cũng vì muốn sau này cuộc sống của hai cậu được sung túc, tình cảm của hai người gắn bó với nhau suốt 10 năm liền ước gì mình cũng tìm được một người như vậy a”.

Vu Nhiễm vô tư bước đi trước, còn Kiều Hạ Linh ánh mắt của cô bất chợt trở nên sắc lạnh trong đầu cô thầm nghĩ: “Tình yêu sao, là một thứ giả dối không đáng được nhắc tới, Lý Việt cũng không phải người tốt đẹp gì đâu Vu Nhiễm à tại cậu chưa nhìn thấy bộ mặt thật của anh ta mà thôi”.

“Hạ Linh, cậu bị sao vậy tự nhiên đứng thừ người ra làm gì thế???”.

Kiều Hạ Linh khẽ lắc đầu: “Không có gì hết tự nhiên nhắc đến Lý Việt nên mình thấy nhớ anh ấy vậy thôi”.

Vu Nhiễm bĩu môi: “Mấy người làm tôi thấy tủi thân quá đi à”.

Kiều Hạ Linh khẽ đánh nhẹ vào vai của Vu Nhiễm một cái: “Tại cậu kén chọn quá đó thôi, mình thấy anh Đông bên bộ phận tài chính hình như thích cậu đó”.

Vu Nhiễm bĩu môi: “Anh ta là người vô cùng bảo thủ nằm mơ đi rồi mình yêu anh ta ha”.

Chuyến bay đến Địa Trung Hải cất cánh, mọi người thì vui vẻ riêng Kiều Hạ Linh thì mang vẻ mặt bí xị ngồi bên cạnh của Vũ Hoàng Huy.

Thật không hiểu nổi tại sao cả công ty đều được nghỉ phép riêng mình Kiều Hạ Linh vẫn phải túc trực làm việc bên cạnh của sếp đây.

Được ngồi ghế hạng thương gia mà phải vùi đầu vào công việc thật chẳng vui tẹo nào, Kiều Hạ Linh thà chọn ngồi ghế phổ thông còn tốt hơn mấy trăm lần.

Trong dãy ghế hạng thương gia chỉ có Vũ Hoàng Huy và Kiều Hạ Linh ngồi mà thôi, anh khẽ nhếch môi mỉm cười khi thấy Kiều Hạ Linh tỏ vẻ buồn bã.

“Làm trong kỳ nghỉ tăng lương gấp 3 con không biết sao Hạ Linh?”.

Kiều Hạ Linh gật đầu một cách mệt mỏi không có sức sống: “Con biết chứ nhưng không cần tăng lương con muốn có một chuyến du lịch đúng nghĩa”.

Vũ Hoàng Huy đặt tay lên vai của Kiều Hạ Linh rồi cho cô một cái nhìn trấn an: “Ráng làm sao báo cáo đi rồi con sẽ được tự do đi chơi ở Địa Trung Hải”.

“Dạ được ạ”.

Vũ Hoàng Huy gật đầu tỏ vẻ hài lòng, thật ra thì cũng chẳng cần làm báo cáo gì hết nhưng anh vẫn cứ ép Kiều Hạ Linh làm việc để có cớ đem cô ngồi bên cạnh mình thôi, chẳng biết từ lúc nào đó Vũ Hoàng Huy không thích nhìn mấy chàng trai trong công ty ve vãn muốn làm quen với Kiều Hạ Linh nữa.

Đến khu nghỉ dưỡng ở Địa Trung Hải, Vũ Hoàng Huy vẫn lấy cớ công việc để sắp xếp Kiều Hạ Linh ở cạnh phòng của mình, và hai phòng này nằm trên tầng đặc biệt của khách sạn người ngoài không thể tới.

Trong buổi ăn tối, Tô Diệu trưởng phòng Marketing cố tình bỏ thuốc kích dụ̶c̶ vào rượu của Vũ Hoàng Huy để lôi kéo anh lên giường với mình nhưng chờ mãi vẫn không thấy con mồi trở về phòng bao nên vô cùng nóng ruột.

Tô Diệu là bạn thân của Vũ Hoàng Huy và Tư Đỗ Thuần vợ của anh, cả ba học chung từ nhỏ tới lớn, Tô Diệu cũng đem lòng yêu Vũ Hoàng Huy nhưng tiếc thay anh lại một lòng với Tư Đồ Thuần.

Tô Diệu ngỏ ý muốn làm tình nhân thậm chí là tình một đêm với Vũ Hoàng Huy nhưng anh đều từ chối, do đó cơ hội gần gũi anh không nhiều cô phải tranh thủ nắm bắt.

Kiều Hạ Linh từ thang máy bước ra tình đi về phòng thì vô tình nhìn thấy Vũ Hoàng Huy lảo đảo đi tới, anh men theo bức tường bước đi từng bước rất nặng nề.

Thấy Vũ Hoàng Huy suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất, Kiều Hạ Linh vội chạy tới đỡ rồi ân cần hỏi han: “Chú à, chú không sao chứ???”.

Lúc tay của Vũ Hoàng Huy vô tình chạm vào da thịt của Kiều Hạ Linh anh cảm thấy cô cùng mát mẻ thoải mái, cô bé này lại mặc váy ngắn và áo hai dây lộ rõ da thịt ra trước một người đang bị dụ̶c̶ vọng điều khiển, Vũ Hoàng Huy khẽ mắng thành tiếng: “Chết tiệt thật”.

Kiều Hạ Linh nhìn Vũ Hoàng Huy bằng đôi mắt long lanh tràn ngập tổn thương: “Chú…cháu đã làm gì sai sao???”.

Vũ Hoàng Huy thở hồng hộc, mặt càng lúc càng đỏ lên, mồ hôi nhuễ nhoãi khắp người, Kiều Hạ Linh bỏ qua chuyện kia: “Con đỡ chú về phòng ngồi nghĩ một lát nhé”.

Vũ Hoàng Huy vội lắc đầu: “Không cần đâu…chú tự về phòng mình được rồi”.

Kiều Hạ Linh liền cau có: “Chú đã như thế này còn đòi đi đâu, con đỡ chú vào phòng nghỉ có phải tốt hơn không, phòng con với phòng chú chỉ cách có mấy bước chân thôi mà”.

Kiều Hạ Linh một mực đưa Vũ Hoàng Huy về phòng anh mà không ngờ rằng cô đang vào tận hang sói.

Kiều Hạ Linh đẩy cửa phòng của Vũ Hoàng Huy vào rồi đỡ anh qua sofa ngồi xuống, thấy áo anh ướt đẫm mồ hôi nên cô liền nói: “Chú cởi áo ra đi, con đi lấy quần áo khác cho chú thay, hình như chú bệnh rồi á”.

Vũ Hoàng Huy tựa đầu vào thành ghế mắt nhắm nghiền không nói lời nào.

Kiều Hạ Linh đoán chắc là anh bệnh rồi nên tự ý bước tới ngồi xuống bên cạnh rồi đưa tay lên cởi từng chiếc nút áo sơ mi của Vũ Hoàng Huy ra.

Vũ Hoàng Huy hốt hoảng trong lòng sợ bản thân không kìm chế được sẽ gây ra chuyện đáng tiếc, anh đang cố gắng giữ vững tinh thần thì đột nhiên ngón tay non mềm mát lạnh của Kiều Hạ Linh lướt qua đầu ti bên trái của anh một cái.

Vũ Hoàng Huy đột ngột mở mắt ra làm cho Kiều Hạ Linh một phen giật mình, cô vội lên tiếng giải thích: “Chú…con xin lỗi vì đã tự tiện…nhưng bị sốt mà mặc đồ ướt sẽ nguy hiểm lắm…cho nên con…xin lỗi”.

Trước một thân hình đầy đặn của một cô gái trẻ trung xinh đẹp như Kiều Hạ Linh đã phá vỡ mọi sự kìm chế của Vũ Hoàng Huy, cuối cùng anh đưa tay lên kéo cô vào lòng mình làm cho Kiều Hạ Linh hốt hoảng ra mặt.

“Chú làm gì vậy???”

Kiều Hạ Linh hỏi với vẻ mặt ngơ ngác.

Vũ Hoàng Huy nhìn Kiều Hạ Linh bằng đôi mắt không đứng đắn kèm theo hơi thở nóng rực phả nhẹ vào tai cô: “Chú muốn con Hạ Linh”.
 
Dục Vọng Tội Lỗi
Chương 3: Cho chú


Kiều Hạ Linh mở to mắt ra cả kinh: “Chú…chú mới nói chú…muốn…con làm gì cho chú vậy???”.

Vũ Hoàng Huy đã không còn giữ được lý trí nữa, anh đưa tay ra sau đầu của Kiều Hạ Linh rồi ấn đầu cô xuống, đôi môi non mềm mộng nước của Kiều Hạ Linh rơi xuống đôi môi khô ran nóng hổi của Vũ Hoàng Huy.

Kiều Hạ Linh cực lực đẩy Vũ Hoàng Huy ra, anh nhìn cô bằng đôi mắt đầy ham muốn: “Hạ Linh…chú yêu con…từ rất lâu rồi…trong lần đầu tiên gặp gỡ chú đã muốn đem con để dưới thân mình rồi cùng nhau thăng hoa với những cung bậc cảm xúc khác nhau…cho chú đi Hạ Linh”.

Kiều Hạ Linh hoảng hốt mở to mắt ra gào lên: “Chú…chú không được làm bừa đâu nhé”.

Vũ Hoàng Huy đã không giữ vững lý trí nữa rồi, anh cưỡng hôn Kiều Hạ Linh, còn Kiều Hạ Linh thì sống chết vùng vẫy để thoát khỏi anh.

Chiếc lưỡi nóng hổi của Vũ Hoàng Huy liếm láp đôi môi mọng nước của Kiều Hạ Linh cố gắng tìm đường chui vào trong khoang miệng của cô nhưng Kiều Hạ Linh lại nhất quyết cắn chặt răng không hé môi lấy một tý.

Bàn tay to của Vũ Hoàng Huy luồng vào trong chiếc áo hai dây của Kiều Hạ Linh chụp lên một bên đôi gò hồng của cô làm cô giật nảy người.

Kiều Hạ Linh đưa tay giữ tay của Vũ Hoàng Huy lại nhưng vô ích, ngón tay của Vũ Hoàng Huy hư hỏng đẩy bra lên trên sau đó bàn tay nóng hổi của anh nắm lấy một bên nhũ hoa của Kiều Hạ Linh xoa nắn.

Cảm giác đang xoa nắn một thứ mềm mại, mát mẻ càng làm cho dụ̶c̶ vọng của Vũ Hoàng Huy dâng cao hơn.

Kiều Hạ Linh cảm thấy như có một dòng điện vừa chạy qua cơ thể của mình khi ngón tay của Vũ Hoàng Huy vô tình đụng phải đầu ti mềm mại của mình.

“A…chú…ưm…”.

Kiều Hạ Linh vừa mở miệng ra tính khuyên ngăn Vũ Hoàng Huy dừng lại thì anh đã nhanh chóng đưa lưỡi của mình vào trong khoang miệng của cô.

Lưỡi của Vũ Hoàng Huy quấn lấy lưỡi của Kiều Hạ Linh, môi anh dán chặt trên môi cô, Kiều Hạ Linh vẫn nghe thấy thoang thoảng mùi rượu Brandy trong miệng của Vũ Hoàng Huy.

Kiều Hạ Linh chưa từng hôn ai cũng chưa biết hôn một người là như thế nào, trái ngược lại thì Vũ Hoàng Huy kinh nghiệm đầy mình cho nên Kiều Hạ Linh đành bất lực để Vũ Hoàng Huy nắm thế chủ động.

Sua một hồi hôn nhau triền miên khiến môi của Kiều Hạ Linh đỏ ửng lên vì bị cắn mút đủ kiểu Vũ Hoàng Huy mới dừng lại, trong ánh mắt anh đầy dụ̶c̶ vọng và mê luyến, giọng khàn đặc lên tiếng: “Hạ Linh…cho chú…”.

Kiều Hạ Linh sợ hãi tay cô vẫn còn để ngoài áo cố gắng giữ bàn tay mà Vũ Hoàng Huy đang để trên nhũ hoa của mình lại, giọng cô the thé vang lên: “Chú à…không được đâu…chú và cháu không thể bởi vì chú đã có gia đình rồi hơn nữa chúng ta cách nhau đến những 18 tuổi…”.

Vũ Hoàng Huy lại cúi đầu xuống hôn nhẹ lên môi của Kiều Hạ Linh sau đó anh đưa lưỡi liếm nhẹ vành tai cô làm cô né tránh không kịp, anh khẽ thì thầm vào tai của cô: “Hạ Linh, chú không quan tâm…ngay bây giờ chú chỉ muốn con mà thôi…con cho cũng được…không cho…cũng phải cho”.

Nhìn thấy sự kiên định đầy bá đạo và chiếm hữu trong mắt của Vũ Hoàng Huy, Kiều Hạ Linh khẽ nuốt nước bọt xuống một cái: “Coi như con cầu xin chú…tha cho con có được không???”.

Vũ Hoàng Huy nhìn thấy nước mắt chảy xuống từ khóe mắt của Kiều Hạ Linh, nên nhíu mày hỏi: “Vậy là con nhất định không cho đúng chứ???”.

Kiều Hạ Linh ậm ừ rồi gật đầu: “Con xin lỗi…con không thể…”.

Vũ Hoàng Huy buông tay ra Kiều Hạ Linh vội đứng dậy bước ra xa anh mấy bước chân, cô quay người lại chỉnh sửa quần áo cho ngay ngắn không để bị sốc xếch nữa rồi lên tiếng nói: “Chú nghỉ ngơi sớm nhé…con về ngủ trước đây”.

Vũ Hoàng Huy ngã ngồi ra ghế sofa: “Nếu không có người để giải tỏa thì chắc đêm nay chú không ngủ được vì thứ thuốc kịch dục chết tiệt này rồi”.

Kiều Hạ Linh kinh ngạc quay người lại rồi ân cần hỏi han: “Sao chú lại dùng loại thuốc đó chứ?”.

Vũ Hoàng Huy ai oán lên tiếng: “Con nghĩ chú bị điên hay sao mà lại dùng thứ thuốc đó chẳng qua có người cố tình bỏ vào rượu của chú mà thôi”.

“Vậy bây giờ phải làm sao???”.

Kiều Hạ Linh hỏi xong lại muốn tự tát mình mấy cái, tự nhiên đi hỏi vậy chẳng khác nào muốn dâng hiến bản thân cho Vũ Hoàng Huy.

Vũ Hoàng Huy phất tay: “Con về phòng nghỉ ngơi đi…không được nói cho người khác biết chuyện này…chú xin lỗi về những gì vừa xảy ra, con quên hết đi Hạ Linh cứ mặc kệ chú bị dụ̶c̶ vọng đầy đọa”.

Kiều Hạ Linh thấy Vũ Hoàng Huy khổ sở chịu đựng thì không đành lòng, sau một lúc suy nghĩ thất thần Kiều Hạ Linh đột nhiên bước về phía Vũ Hoàng Huy đang ngồi, cũng không biết cô lấy đâu ra can đảm mà ngồi lên đùi của Vũ Hoàng Huy chân dang rộng hai bên, tay ôm lấy cổ của anh.

Kiều Hạ Linh cúi người xuống hôn lên đôi môi khô rang nóng hổi của Vũ Hoàng Huy trước con mắt ngỡ ngàng của anh, những chiếc hôn của cô rất vụng về hôn không ra hôn cắn không rõ cắn nhưng vẫn kích động đến dụ̶c̶ vọng vẫn đang âm ỉ cháy trong người của Vũ Hoàng Huy.

Qua giây phút ngỡ ngàng Vũ Hoàng Huy vội giữ hai vai của Kiều Hạ Linh lại rồi nhíu mày lên tiếng: “Hạ Linh, chú đã bảo con về phòng nghỉ ngơi rồi mà, tình trạng của chú bây giờ rất dễ mất kiểm soát vừa rồi chú còn có ý định cưỡng bức con đấy biết không hả?”.

Kiều Hạ Linh nhìn thẳng vào mắt của Vũ Hoàng Huy rồi đáp: “Lúc nãy con không cho thì là cưỡng bức nhưng bây giờ con…tự nguyện…hiến dâng cho chú thì không còn là cưỡng bức nữa”.

Vũ Hoàng Huy vừa mừng mà cũng vừa lo bởi vì vừa rồi Kiều Hạ Linh còn nhất mực từ chối thế cơ mà: “Tại sao con lại thay đổi quyết định, vừa nãy con còn sống chết từ chối chú mà”.

Kiều Hạ Linh lại cúi xuống hôn nhẹ lên môi của Vũ Hoàng Huy rồi đáp: “Con không nở nhìn chú bị dụ̶c̶ vọng hành hạ hơn nữa…chú…chú hãy giúp con trãi nghiệm thế nào là tình dụ̶c̶ có được không?!”.

Vũ Hoàng Huy nhếch mép cười nhẹ: “Được, hôm nay chú nhất định sẽ đưa con đến chín tầng mây xanh luôn”.

Nói rồi Vũ Hoàng Huy liền kéo đầu của Kiều Hạ Linh ép môi cô và môi mình dính chặt vào nhau, những tiếng thở dốc và tiếng môi lưỡi va chạm vào nhau vang lên trong không khí ám muội.

Hôn môi đã rồi Vũ Hoàng Huy di chuyển xuống chiếc cổ trắng ngần của Kiều Hạ Linh, anh đưa lưỡi quét lên làn da thịt mềm mại trắng trẻo rồi hôn những nụ hôn nhỏ để lại vô số vết đỏ cứ như là hoa đào rơi trên nền tuyết trắng nhìn rất kích thích thị giác.

Kiều Hạ Linh ngâm ra những tiếng rên nhỏ đứt quãng: “A…ưm…a…”.

Vũ Hoàng Huy đỡ Kiều Hạ Linh ngồi dậy rồi đưa tay cởi bỏ chiếc áo hai dây của cô ra, chiếc áo bra màu đen càng làm nổi bật làn da trắng sáng của Kiều Hạ Linh, khuôn ngực cô đầy đặn sau chiếc áo ngực có vẻ khá chật này.

Kiều Hạ Linh đỏ ửng mặt lên: “Chú…có gì mà…chú lại nhìn ghê thế?”.

Vũ Hoàng Huy đưa tay lên chạm vào ngực của Kiều Hạ Linh rồi đáp: “Hạ Linh ngực của con đẹp thật”.

Nói rồi Vũ Hoàng Huy khẽ cúi đầu hôn lên giữa hai ngực làm cho Kiều Hạ Linh ưỡn ngực ra đón nhận kèm theo tiếng rên khẽ: “Ưm…chú…”.
 
Dục Vọng Tội Lỗi
Chương 4: Như thế này là sướng hả chú??


Vũ Hoàng Huy vòng tay ra sau lưng của Kiều Hạ Linh cởi bỏ móc áo ngực của cô ra, chiếc áo được nới lỏng dây áo ngực rơi xuống khỏi bả vai của Kiều Hạ Linh quả là một cảnh tượng kích thích thị giác của Vũ Hoàng Huy.

Kiều Hạ Linh thì đỏ ửng mặt lên cô đưa tay giữ chiếc áo nhỏ che chắn trước ngực mình lại: “Chú…chú đừng nhìn có được không?”.

Vũ Hoàng Huy khẽ cười: “Ngực con đẹp như vậy không cho nhìn chẳng khác nào cực hình, hôm nay chú không chỉ muốn nhìn mà còn muốn được sờ vào, được liếm nó, mút nó, cắn nó cho thỏa dụ̶c̶ vọng của mình nữa cơ”.

Chỉ nghe Vũ Hoàng Huy nói thôi mà cơ thể của Kiều Hạ Linh như có trăm ngàn con kiến đang bò ngứa ngáy đến từng tất da thịt: “Chú hay là…chúng ta tắt đèn đi có được không?”.

Vũ Hoàng Huy nhíu mày: “Chú già chú xấu đến độ con không muốn nhìn sao Hạ Linh?”.

Kiều Hạ Linh liền lắc đầu đáp: “Không phải, chú rất là đẹp trai nha chỉ là…con ngại, đây là lần đầu tiên của con”.

Vũ Hoàng Huy nghe thấy đây là lần đầu tiên của Kiều Hạ Linh thì dụ̶c̶ vọng trong cơ thể càng dâng trào cao hơn, thật không ngờ anh lại là người đầu tiên được thưởng thức thân thể đẹp đẽ kiềm diễm này.

“Lần đầu rồi sẽ có lần sau con nên tập làm quen đi Hạ Linh à”.

Nói rồi Vũ Hoàng Huy liền đưa tay giật mạnh cái áo ngực của Kiều Hạ Linh ra khỏi tay cô, cặp nhũ hoa căng tròn trắng tuyết nhảy ra khỏi chiếc áo chật hẹp kia vô cùng đẹp mắt, bầu nhũ hoa to tròn trắng trẻo mịn màng, hai đầu ti thì màu hồng nhạt như hai nụ hoa anh đào đang khiêu khích anh.

Vũ Hoàng Huy ngây người khi được tận mắt thấy một cặp nhũ hoa xinh đẹp như thế, nhìn đầu ti màu hồng nhạt cũng đủ biết Kiều Hạ Linh vẫn chưa quan hệ với ai trước đó.

Bàn to của Vũ Hoàng Huy phủ lên hai bầu ngực đầy đặn căng mộng của Kiều Hạ Linh xoa nắn cảm giác êm ái vô cùng, ngón tay cái và ngón tay trỏ của anh xoe nhẹ hai đầu ti làm nó từ mềm nhũng chuyển sang cứng dần rồi dựng đứng lên vô cùng vững vàng.

Kiều Hạ Linh e thẹn quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn vào Vũ Hoàng Huy, nhưng bàn tay kia xoa nắn ngực cô thành đủ loại hình dạng cảm giác vô cùng chân thật nên Kiều Hạ Linh cứ rên khẽ: “A…a…a…Ưm…ưm…ưm…”.

Vũ Hoàng Huy khẽ hỏi: “Cảm giác thế nào hả Hạ Linh?”.

Kiều Hạ Linh lần đầu trãi nghiệm tình dụ̶c̶ những cảm giác này quá đỗi xa lạ với cô vừa muốn tránh né vừa được muốn nhiều hơn nên cứ ưỡn ngực ra để trọn bầu nhũ hoa của mình vào hai bàn tay của Vũ Hoàng Huy: “Chú à…cảm giác…a…ưm…lạ lắm…”.

Mặc dù Kiều Hạ Linh đã dùng tay bịt miệng mình lại cô không muốn những tiếng rên rỉ đó lọt vào tai của Vũ Hoàng Huy nhưng những âm thanh vẫn cứ vang lên bên tai anh, càng làm anh kích thích: “Con có cảm thấy s͙ư͙ớ͙n͙g͙ không Hạ Linh???”.

Kiều Hạ Linh mở to mắt với vẻ mặt ngạc nhiên: “Như này là s͙ư͙ớ͙n͙g͙ hả chú???”.

Vũ Hoàng Huy liếm mép rồi khẽ cười gian tà: “Bây giờ mới là s͙ư͙ớ͙n͙g͙ đây cô bé của chú à”.

Vừa dứt lời Vũ Hoàng Huy đã cúi đầu xuống ngậm lấy một bên nhũ hoa của Kiều Hạ Linh làm cho cô cảm nhận như có luồng điện vừa chạy ngang cơ thể mình, Kiều Hạ Linh chịu không nổi nữa liền rên lớn tiếng lên: “Á…Chú…ưm…a…a”.

Những từ đứt quãng không rõ nghĩa vang lên trong không gian ám muội càng làm cho dụ̶c̶ vọng của cả hai người tăng lên.

Vũ Hoàng Huy dùng lưỡi liếm vòng tròn quanh đầu rồi mút mạnh đầu ti một cái làm cho Kiều Hạ Linh ngây ngất không kêu thành lời, nhũ hoa bên này được bú mút thì nhũ hoa bên kia cũng được bàn tay anh xoa nắn chăm sóc hai đầu ti, anh bú mút rồi liếm sau đó lại bú mút không biết bao nhiêu lần làm cho Kiều Hạ Linh cong người lên vì quá s͙ư͙ớ͙n͙g͙.

Bú xong nhũ hoa bên này Vũ Hoàng Huy lại đổi sang cái nhũ hoa còn lại, Kiều Hạ Linh nằm bẹp dí trên sofa thở dốc rồi van lơn cầu xin: “Ưm…con không chịu hết nổi rồi…chú…đừng…a…a…a…ưm…ưm…dừng lại”.

Vũ Hoàng Huy biết Kiều Hạ Linh muốn nói gì, cô có ý bảo anh dừng lại nhưng Vũ Hoàng Huy lại canh ngay cao điểm làm cho cô s͙ư͙ớ͙n͙g͙ tột cùng không thể nói rõ ràng rốt cuộc lại thành “Đừng dừng lại”, anh khẽ nhếch môi mỉm cười một cách dâm tà: “Yên tâm chú nhất định sẽ KHÔNG DỪNG LẠI đâu Hạ Linh à”.

Kiều Hạ Linh lắc đầu ngoày ngoạy: “Không phải ý con là…chú đừng…a…ưm…ưm…a…dừng lại”.

Trong không trung chỉ còn vang lên tiếng bú mút “chùn chụt” và tiếng rên “ưm…ưm…a…a” của Kiều Hạ Linh mà thôi.

Sau khi chơi đùa đã đời với cặp nhũ hoa kia biến đỏ thành một nền tuyết đầy hoa anh đào do những dấu vết bú, mút, cắn để lại Vũ Hoàng Huy khẽ cười thỏa mãn rồi dời ánh mắt xuống hạ thể của Kiều Hạ Linh.

“Vừa rồi con có thấy s͙ư͙ớ͙n͙g͙ không Hạ Linh?”.

Kiều Hạ Linh gật gật đầu mồ hôi nhuễ nhoãi chảy trên cơ thể cô: “s͙ư͙ớ͙n͙g͙…s͙ư͙ớ͙n͙g͙ lắm chú…”.

Vũ Hoàng Huy cong môi lên mỉm cười nhạt: “Vậy con có muốn s͙ư͙ớ͙n͙g͙ hơn không?”.

“Còn có cái s͙ư͙ớ͙n͙g͙ hơn sao???”.

Vũ Hoàng Huy gật đầu, tay anh đã vuốt ve đôi chân trắng mịn của Kiều Hạ Linh làm cho cô rùng mình, khi bàn tay của Vũ Hoàng Huy hướng vào đùi trong của Kiều Hạ Linh anh liền đáp: “Có chứ, hãy để chú làm con được s͙ư͙ớ͙n͙g͙ hơn nha Hạ Linh”.

“Dạ được” Kiều Hạ Linh như bị thôi miên liền gật đầu đồng ý.

Vũ Hoàng Huy đưa tay kéo dây kéo của chiếc váy xuống rồi tụt nó xuống khỏi người của Kiều Hạ Linh, ngón tay của Vũ Hoàng Huy quét nhẹ dưới đũng chiếc quần lo̶t̶'̶ màu hồng rồi giơ lên trước mặt của Kiều Hạ Linh: “Con ước hết rồi quả là một cơ thế thật mẫn cảm”.

Kiều Hạ Linh ngượng đến chín mặt: “Chú kỳ quá à”.

Vũ Hoàng Huy lại đưa tay tính cởi chiếc quần chip màu hồng ra thì Kiều Hạ Linh liền đưa tay lên nắm lấy tay anh lại rồi lắc đầu: “Đừng mà chú…đừng nhìn chỗ đó”.

Vũ Hoàng Huy cúi đầu xuống hôn lên môi của Kiều Hạ Linh một nụ hôn thật sâu rồi nhìn cô bằng ánh mặt dịu dàng đáp: “Vừa nãy con còn bảo là cho chú mà…thứ chú muốn chính là cái nằm trong chiếc quần nhỏ này của con đó Hạ Linh à”.

Kiều Hạ Linh không ngờ lúc động dục một Vũ Hoàng Huy ngày thường cư xử đúng mực đỉnh đạt lại trở thành một tên ác ma như thế này từng câu từng chữ anh nói đều vô cùng khiêu dâm.

Sau một hồi giằng co Vũ Hoàng Huy cũng thành công cởi bỏ chiếc quần chip màu hồng kia, Kiều Hạ Linh sống chết kẹp chặt hai đùi lại: “Chú à chúng ta dừng lại được rồi”.

Vũ Hoàng Huy lại cúi đầu xuống ngậm lấy một bên nhũ hoa của Kiều Hạ Linh răng anh day nhẹ đầu ti làm cho Kiều Hạ Linh s͙ư͙ớ͙n͙g͙ đến ưỡn người ra xin thêm, cô cũng buông lỏng cơ thể mình, nhân cơ hội đó Vũ Hoàng Huy liền chen người vào giữa hai chân của Kiều Hạ Linh làm cô giật mình.

Kiều Hạ Linh dùng hai tay che lại phần kín đáo ở hạ thể của mình.

Vũ Hoàng Huy cúi xuống hôn lên từng ngón tay cô rồi mút những ngón tay của Kiều Hạ Linh làm cô vừa nhột vừa s͙ư͙ớ͙n͙g͙.

“Ngoan bỏ tay ra cho chú ngắm nó một lát”.

“Đừng nhìn mà chú…chỗ này…”.

Vũ Hoàng Huy gỡ từng ngón tay của Kiều Hạ Linh ra rồi dùng một bàn tay nắm chặt hai cổ tay của cô lại không cho cô làm càng nữa.

Vùng tam giác huyền bí của người phụ nữ lộ rõ trước con mắt đầy dụ̶c̶ vọng của Vũ Hoàng Huy, anh khẽ nuốt bọt một cái: “Múp như vậy chắc là chịch s͙ư͙ớ͙n͙g͙ lắm đây”.
 
Dục Vọng Tội Lỗi
Chương 5: Chú mau tới chịch con đi


Kiều Hạ Linh nghe vậy mặt liền đỏ lựng lên: “Chú ăn nói kỳ quá à”.

Vũ Hoàng Huy nhướng mày: “Chú chỉ nói sự thật mà thôi”.

Bàn tay còn lại Vũ Hoàng Huy sờ lên nhũ hoa của Kiều Hạ Linh xoa nắn rồi kéo một đường dài qua bụng lướt xuống vùng nhạy cảm của cô, anh vạch đám cỏ xanh mọc lưa thưa sang hai bên con bướm nhỏ xinh kia màu hồng hồng lộ ra như đang mời gọi anh đến thưởng thức nó.

Vũ Hoàng Huy dùng hai ngón tay tách hai bên mép của âm hộ ra viên trân châu nhỏ phơi bày ra ngoài anh dùng đầu ngón tay trỏ ấn nhẹ vào một cái Kiều Hạ Linh liền rướn người lên rên rỉ vì kích thích quá lớn: “Ưm chú Huy…dừng lại đi mà…ưm…a…a”.

Vũ Hoàng Huy lại tiếp chà xát viên trân châu kia làm cho Kiều Hạ Linh nhiều lần lên đỉnh, cho đến lúc cô mệt lã người ra không còn sức kháng cự Vũ Hoàng Huy mới buông tay của Kiều Hạ Linh.

Vũ Hoàng Huy kéo hạ thể của Kiều Hạ Linh ra sát mép ghế sofa, dùng hai tay dang rộng chân cô ra, anh quỳ ở giữa hai chân của Kiều Hạ Linh tha hồ nhìn ngắm cái âm hộ chưa từng được ai khai phá: “lo^’n con đẹp quá Linh ơi”.

Kiều Hạ Linh cố dùng chút hơi sức còn lại lên tiếng: “Chú đừng nói những lời tục tỉu như vậy nữa mà chú Huy”.

Vũ Hoàng Huy liền đáp: “Không phải những lời này làm con cảm thấy kích thích hơn sao?”.

Kiều Hạ Linh cứng họng vì bị nói trúng tâm trạng của mình.

Vũ Hoàng Huy dùng tay day day hạt trân châu nhỏ làm cho Kiều Hạ Linh nhắm mắt oằn mình ra đón nhận những đợt khoái cảm ùa đến.

Vũ Hoàng Huy cúi đầu xuống anh đưa chiếc lưỡi nóng hổi của mình liếm qua mép lo^’n của Kiều Hạ Linh làm cho cô co giật cả người mở mắt ra.

Lúc Kiều Hạ Linh nhìn thấy Vũ Hoàng Huy đang đưa lưỡi liếm cái lo^’n của mình liền vội lên tiếng ngăn cản: “Chú à…đừng mà…chỗ đó bẩn lắm”.

Vũ Hoàng Huy để ngoài tai những lời mà Kiều Hạ Linh nói anh dùng hai môi của mình ngậm lấy hạt trân châu của Kiều Hạ Linh mút mạnh một cái làm cho cô mềm nhũng cả người không nói được gì nữa.

Dâm thủy ào ạt đổ ra như suối, Vũ Hoàng Huy liền kê môi mình vào sát miệng lo^’n của Kiều Hạ Linh húp hết những giọt dâm thủy trào ra không để rơi mất giọt nào.

Kiều Hạ Linh luôn miệng kêu Vũ Hoàng Huy dừng lại nhưng cơ thể cô lại tự động nâng phần hông lên để Vũ Hoàng Huy dễ dàng liếm được từng ngóc ngách trong con bướm xinh đẹp kia của mình một cách vô cùng mâu thuẫn giữa lý trí và hành động.

Sau một hồi liếm mút đã rồi Vũ Hoàng Huy mới ngẩng đầu lên nhìn Kiều Hạ Linh, anh khẽ cười nói: “Nước lo^’n của con vừa ngọt vừa ngon lắm Hạ Linh à, chú muốn được uống mỗi ngày”.

Kiều Hạ Linh khổ sở lên tiếng: “Chú đang nói bậy bạ gì vậy chứ?”.

“Chú nói thật mà, làm tình nhân của chú đi Hạ Linh, mỗi ngày chú đều cho con được sung s͙ư͙ớ͙n͙g͙ chịu không?”.

Kiều Hạ Linh khẽ lắc đầu rồi nói: “Không được đâu chú…con nghĩ thuốc kích dụ̶c̶ cũng hết tác dụng rồi…chúng ta…dừng lại được không???”.

“Chờ chú chịch con xong thì chúng ta mới có thể dừng được”.

Vũ Hoàng Huy đột ngột đứng dậy bế Kiều Hạ Linh theo kiểu công chúa rồi mang cô đi về phía chiếc giường kingsize để giữa phòng, anh đặt cô nằm giữa giường sau đó nhanh chóng trút bỏ quần áo trên người mình xuống.

Vật đàn ông của Vũ Hoàng Huy lộ ra ngoài, nó là một khúc thịt căng bóng màu hồng tía xung quanh nổi đầy gân guốc làm cho Kiều Hạ Linh vừa nhìn thấy đã hoảng hốt.

Kiều Hạ Linh nuốt nuốt nước bọt rồi lên tiếng: “Chú vật đó của chú lớn quá”.

Vũ Hoàng Huy liền cười thõa mãn: “Tất nhiên rồi lớn như vậy mới làm cho con s͙ư͙ớ͙n͙g͙ được chứ”.

Vũ Hoàng Huy bò lên giường, Kiều Hạ Linh thấy vậy vội lật người lại tính chạy trốn nhưng cô chưa kịp chạy bước nào đã bị Vũ Hoàng Huy túm lấy cổ chân kéo lại, anh lật ngửa người cô ra rồi nằm áp trụ lên phía trên.

Hai cơ thể dán sát vào nhau, nhũ hoa anh chạm vào nhũ hoa cô, vật đàn ông của anh đang cọ sát vào hai mép âm hộ bên dưới vừa to vừa nóng làm cho Kiều Hạ Lam nhất thời không dám động đậy.

Kiều Hạ Linh vừa tính mở miệng nói gì đó thì đã bị Vũ Hoàng Huy hôn lên môi, anh dùng lưỡi của mình quấn quít lấy chiếc lưỡi thơm tho trong miệng của Kiều Hạ Linh, tay của anh cũng không yên phận lần mò xoa nắn nhũ hoa của cô thành đủ loại hình dạng.

Cho đến khi không khí trong khoang của Kiều Hạ Linh hết sạch Vũ Hoàng Huy mới buông tha cho đôi môi của cô.

Kiều Hạ Linh thở dốc, đôi gò hồng phập phồng trước con mắt của Vũ Hoàng Huy, anh thở dài một tiếng: “Thật muốn trãi nghiệm cảm giác được con bú mút c*c cho chú nhưng mà bây giờ chú chịu hết nổi rồi đành để lần khác vậy”.

Kiều Hạ Linh mở to mắt ra, cô vừa nghe thấy cái gì chứ còn có lần khác hay sao???

Chỉ cần nghĩ đến cảnh cái khúc thịt to tướng kia xâm chiếm lấy người cô cũng cảm thấy đau đớn vô cùng rồi.

Ngay lúc này Kiều Hạ Linh cảm thấy vô cùng hối hận đáng lẽ ra cô không nên ở lại để Vũ Hoàng Huy dày vò nhiều như thế.

Vũ Hoàng Huy thấy Kiều Hạ Linh ngẩn người ra hồi lâu liền cắn mạnh vào đầu ti của cô cái làm cho cô kêu lên: “Đau quá chú ơi”.

Vũ Hoàng Huy nhìn Kiều Hạ Linh bằng ánh mắt nảy lửa: “Đang làm tình với chú mà con còn dám nghĩ đến người đàn ông khác sao?”.

Kiều Hạ Linh liền phân trần giải thích: “Dạ không có”.

“Còn nói không có, thất thần như vậy chắc chắn là đang nghĩ đến người đàn ông nào đó rồi, nói mau người đó là ai mà làm con không để chú vào trong mắt cơ chứ???”.

Kiều Hạ Linh nghĩ nghĩ gì đó rồi đáp: “Con là đang nhớ tới Vũ Hoàng Huy lịch lãm phong trần ngày thường, từ lần đầu tiên gặp mặt con đã yêu người đàn ông đó mất rồi chỉ tiếc là chú ấy đã có gia đình nên con không thể chen chân vào trái tim của chú ấy được”.

Vũ Hoàng Huy ngớ người ra không ngờ là Kiều Hạ Linh cũng đem lòng yêu mình từ lâu, anh cảm thấy hài lòng lên tiếng: “Yêu một người là yêu cả mặt tốt lẫn mặt xấu của họ, con có làm được không?

Con thật sự yêu chú sao Hạ Linh?”.

Kiều Hạ Linh liền gật đầu không chút do dự: “Dạ phải con yêu chú…con nguyện làm tất cả vì chú”.

Vũ Hoàng Huy nở nụ cười dâm rồi nói: “Chỉ cần hôm nay con trở thành người của chú thì từ nay về sau mãi mãi là người của chú chịu không?”.

Kiều Hạ Linh chần chừ không đáp.

Vũ Hoàng Huy lại hỏi: “Vậy bây giờ chú…chịch con được chứ???

Con vừa nói nguyện làm tất cả vì chú mà”.

Kiều Hạ Linh e thẹn đáp: “Chú đừng hỏi nữa…chú muốn làm gì thì cứ làm đi…con yêu chú…con muốn được hiến dâng tất cả cho chú”.

Giọng nói ngọt ngào nũng nịu của Kiều Hạ Linh lọt vào tai của Vũ Hoàng Huy chẳng khác gì câu “Chú mau tới chịch con đi”.
 
Dục Vọng Tội Lỗi
Chương 6: Chú ơi...con sướng quá...


Vũ Hoàng Huy ngồi dậy anh quỳ giữa chân của Kiều Hạ Linh, cái lo^'n nhỏ bên dưới đã ẩm ướt chờ được lấp đầy, anh dùng khúc thịt to tướng của mình để ở miệng lo^'n của Kiều Hạ Linh quét lên quét xuống mấy lần.

Kiều Hạ Linh nhíu mày: "Chú...cái đó to như vậy liệu có vào được không?".

"Con yên tâm đi lát nữa lo^'n con sẽ tự co giãn để có thể chứa được con c*c khổng lồ của chú mà".

Vừa nói dứt lời Vũ Hoàng Huy đã đẩy hông mình lên, khúc thịt kia đang đâm thẳng vào miệng lo^'n của Kiều Hạ Linh tiến thẳng đến tấm màng mỏng tượng trưng cho trinh tiết của người phụ nữ.

Khúc thịt của Vũ Hoàng Huy đi đến đâu thì đều bị vách thịt hai bên phía trong lo^'n của Kiều Hạ Linh mút chặt đến đó cảm tưởng như có hàng nghìn cái miệng nhỏ đang bú mút con c*c kia của mình sướng vô cùng.

Kiều Hạ Linh rên la thành tiếng: "Á...á...á...chú...con...đau quá...chú mau dừng lại đi...đau quá...á...á...ưm...ưm" lúc khúc thịt của Vũ Hoàng Huy chọc thủng màng trinh của cô.

Kiều Hạ Linh đau đến tưởng như cơ thể mình bị xé toạc làm hai, hai bàn tay cô bấu chặt ga giường, nước mắt đầm đìa, miệng không ngừng van xin nhưng vô ích, khúc thịt kia vẫn hiên ngang tiến vào sâu trong thân thể của cô.

Ai bảo chịch nhau là sướng chứ toàn gạt người thôi Kiều Hạ Linh cô đang bị chịch mà đau đến chết đi sống lại đây nè, sướng ở chỗ nào chứ?!

Dòng máu đỏ chảy ra ngoài đập vào mắt của Vũ Hoàng Huy vô cùng chói mắt, anh cảm thấy rất thõa mãn, dục vọng tăng cao nên dù biết Kiều Hạ Linh đang rất đau đớn anh cũng không dừng lại mà nắc liên tục vào lo^'n cô những âm thanh "Bịch...bịch...bịch" của da thịt chạm vào nhau vang lên trong không khí đầy sự hoang lạc và ám muội.

Kiều Hạ Linh đau đớn qua nên ngất liệm đi, Vũ Hoàng Huy vẫn tiếp tục nắc cho thỏa cơn dục vọng của mình.

Trong cơn mơ màng trên cơ thể chứa đủ loại cảm giác, đau có, buồn buồn có, ngứa ngáy có và cả cảm giác sương sướng cũng có đã kéo Kiều Hạ Linh tỉnh dậy.

Kiều Hạ Linh từ từ mở mắt ra dưới hạ thể của cô Vũ Hoàng Huy vẫn cắm khúc thịt trong âm đạo của mình ra sức nắc thật nhanh, vừa mới tỉnh lại đã phải chịu kích thích quá mạnh nên Kiều Hạ Linh nhất thời không chịu đựng được.

"Á...á...á...chú...ưm...ưm...chú...a...a...tha cho con đi...đau...quá...ưm...".

Vũ Hoàng Huy khẽ cười lên tiếng hỏi: "Hạ Linh con tỉnh rồi sao???".

"Chú...a...a...

đã làm...ưm... như vầy... bao lâu...ưm ưm...bao lâu rồi???".

"Hạ Linh con chỉ mới ngất đi có mười phút thôi, con gái lần đầu làm tình cũng có nhiều trường hợp đau quá chịu không nổi nên ngất xỉu cũng là chuyện bình thường thôi...ráng chịu một chút rồi sẽ sướng ngay đây thôi...đêm nay chú sẽ đền bù cho con ha".

Kiều Hạ Linh nghe cứ như sét vừa đánh ngang tai cô ngất đi chỉ mới có mười phút thôi sao???

Vậy có lẽ đêm này khá là dài đối với cô rồi.

Vũ Hoàng Huy càng nắc càng nhanh làm cho Kiều Hạ Linh ưỡn người ra đón nhận, cảm giác đau đớn lúc nãy vẫn còn âm ỉ nhưng cô lại cảm thấy sung sướng cả người.

Kiều Hạ Linh nằm trên giường ngửa người ra nhắm nghiền mắt lại hưởng thụ từng đợt khoái cảm ùa đến, miệng không ngừng rên rỉ: "Vũ Hoàng Huy...á...á...á...Vũ Hoàng Huy...ưm...ưm...a...a...a".

Vũ Hoàng Huy nghe Kiều Hạ Linh gọi tên mình càng phấn khích hơn, anh nắc nhanh hơn nữa đâm sâu lút cán vào lo^'n của Kiều Hạ Linh.

Mỗi lần Vũ Hoàng Huy thúc c*c vào lo^'n của Kiều Hạ Linh đều làm cho hai cái vú của cô chuyển động lên xuống nhìn rất kích thích.

Vũ Hoàng Huy nắc dồn dập anh khẽ rên lên: "Ha...ha...chú bắn vào lo^'n con luôn nhé Hạ Linh???".

Kiều Hạ Linh vội lắc đầu ngoày ngoạy: "Đừng...chú...á...á...á...chú ...ưm...ưm...chú...rút ra...á...á...á...bên ngoài đi".

"Không kịp nữa rồi".

Vũ Hoàng Huy gầm lên một tiếng rồi bắn toàn bộ tinh dịch của mình vào lo^'n của Kiều Hạ Linh, thứ chất lỏng nóng hổi bắn ra từ đầu khấc của Vũ Hoàng Huy dường như đang lấp đầy hạ bộ của Kiều Hạ Linh.

Kiều Hạ Linh hét lên một tiếng: "Á..." kéo dài rồi nằm xụi lơ trên giường.

Hai chân của Kiều Hạ Linh vẫn dang rộng một cách vô thức, thứ chất lỏng màu trắng đục nhiều quá nên chảy ra cả bên ngoài.

Tuy là Kiều Hạ Linh vô ý nhưng Vũ Hoàng Huy lại là cố ý nhìn những giọt tinh dịch của mình chảy ra ga giường dưới con mắt đầy lửa nóng, hạ thể của anh cũng dần dần sưng to lên lần nữa.

Kiều Hạ Linh thở dốc, cô dùng chút sức lức còn lại chống tay ngồi dậy: "Chú...bây giờ con về phòng của con được chưa?".

Vũ Hoàng Huy bất ngờ cầm lấy bàn tay nhỏ Kiều Hạ Linh tới chạm vào khúc thịt to tướng của mình, cô giật mình muốn rụt tay về mà không được.

Lần đầu tiên Kiều Hạ Linh tay trần chạm vào vật đàn ông nóng hừng hực của một người đàn ông nên cảm xúc rối bời, cô ngẩng đầu lên nhìn Vũ Hoàng Huy bằng đôi mắt long lanh nước mắt: "Chú...chú...làm vậy là có ý gì?".

"Nó lại cần con an ủi nó nữa rồi".

Kiều Hạ Linh nghe xong mà thấy lạnh sống lưng, cô bối rối nói lung tung: "Chú...sao nó lại to lên nữa rồi???

Nó cứng quá chắc bên trong có một cục xương rất to nhỉ?".

Vũ Hoàng Huy khẽ cười thành tiếng rồi đáp: "Xem ra con chẳng hiểu gì về đàn ông cả, chắc là chú phải đào tạo cho con một khóa dài hạn rồi...cái này gọi là CƯƠNG hiểu chưa?".

Kiều Hạ Linh gật gật đầu: "Dạ hiểu rồi ạ, vậy con về đây".

Kiều Hạ Linh vừa đứng dậy đã bị Vũ Hoàng Huy kéo một cái cả người cô ngã nhào lên người anh.

Lần này là Kiều Hạ Linh nằm trên, Vũ Hoàng Huy nằm dưới, đôi gò hồng to căng mộng của cô vừa đúng lúc ngay tầm mắt của anh.

Vũ Hoàng Huy chỉ cần đưa đầu lưỡi ra là có thể chạm đầu lưỡi mình vào đầu ti của Kiều Hạ Linh rồi.

Cảm giác vừa nóng vừa mát từ chiếc lưỡi điêu luyện của Vũ Hoàng Huy đang gặm nhắm cái vú của mình khiến cho Kiều Hạ Linh run rẩy cả người, cô càng ưỡn ngực ra ép nó vào miệng của Vũ Hoàng Huy muốn anh hãy bú mút nó nhiều hơn chút nữa.

"Cho con...a...a...a nhiều hơn nữa...đi chú".

Vũ Hoàng Huy cong môi lên vẽ một đường cong, anh ra sức liếm, mút, thi thoảng thì cắn nhẹ đầu ti kích thích cặp vú của Kiều Hạ Linh, rồi đưa tay xuống chọc ngón tay giữa vào âm hộ của cô đâm vào rút ra làm cho Kiều Hạ Linh rên lên vì sung sướng: "A...a...con sướng....chú ơi...con sướng quá...".

Đến lúc Kiều Hạ Linh thấy bên dưới của mình trống rỗng muốn được thứ gì đó lấp đầy Vũ Hoàng Huy liền thì thầm vào tai cô: "Cho chú chịch con thêm lần nữa được không Hạ Linh?".

Kiều Hạ Linh liền gật đầu: "Dạ được...chú làm nhanh đi con...a...a...a...chỗ đó của con...khó chịu quá".

Vũ Hoàng Huy đâm mạnh ngón tay vào lo^'n của Kiều Hạ Linh làm cô rướn người lên đón nhận rồi nói: "Hạ Linh cái này gọi là NỨNG đó biết chưa".

Kiều Hạ Linh gật gật đầu cô chẳng còn lý trí để suy nghĩ nữa rồi.

Vũ Hoàng Huy dùng sức đỡ mông của Kiều Hạ Linh, con c*c anh thì chĩa thẳng lên một cái hiên ngang chờ đợi cô bướm nhỏ của nó, Vũ Hoàng Huy từ từ hạ mông của Kiều Hạ Linh xuống sao cho miệng lo^'n của cô bao trọn lấy con c*c đang cương cứng của anh ở dưới.

Khúc thịt từ từ tiến vào trong cơ thể của Kiều Hạ Linh khiến cô rên rỉ: "Á...á...á...chú...từ từ thôi...ưm ưm".

Khúc thịt đâm lút cán nằm trọn trong cái lo^'n của Kiều Hạ Linh, Vũ Hoàng Huy bắt đầu nắc lên với tư thế này lần nào anh cũng đâm sâu tới tận tử cung của cô làm cho cô oằn người ra vì sướng.
 
Dục Vọng Tội Lỗi
Chương 7: Chú không muốn chịch con nữa


Đang lúc cao hứng, Vũ Hoàng Huy đột ngột dừng lại lên tiếng hỏi: "Hạ Linh con có cưỡi ngựa bao giờ chưa??".

Kiều Hạ Linh nhăn mặt dục vọng của cô vẫn chưa được thỏa mãn mà: "Chú...đột nhiên chú hỏi như thế làm gì...cho con thêm đi...con muốn...".

Vũ Hoàng Huy kéo Kiều Hạ Linh ngã người lên lồng ngực rắn chắc của mình anh hôn nhẹ lên môi rồi hỏi: "Con muốn được chú...chịch đến như thế sao???".

Kiều Hạ Linh đỏ mặt im lặng không đáp.

Vũ Hoàng Huy tỏ vẻ thờ ơ: "Chú không muốn chịch con nữa...".

Kiều Hạ Linh thản thốt kêu lên: "Sao cơ????".

Nhìn phản ứng của Kiều Hạ Linh, Vũ Hoàng Huy biết cô đang rất nứng anh cũng muốn làm tiếp nhưng lại vừa muốn cô chủ động một chút: "Nếu con muốn thì tự thân vận động đi...chúng ta chơi theo kiểu cười ngựa".

Nói rồi Vũ Hoàng Huy liền đẩy Kiều Hạ Linh ngồi dậy: "Chú là ngựa con cưỡi đi Hạ Linh".

Kiều Hạ Linh cắn móng tay e thẹn: "Chú...con...".

"Nếu không muốn thì leo xuống khỏi người chú để chú đi ngủ".

Kiều Hạ Linh ai oán khẽ động hạ thân của mình, cô cảm thấy sương sướng nên nhấp nhanh hơn và cuối cùng là sướng đến tột cùng rên lên: "Sướng...con sướng...quá...á...á...á".

Vũ Hoàng Huy cũng sướng không kém Kiều Hạ Linh nhìn bộ dáng cô ngồi trên hạ thân của mình ra sức động đậy như đang cưỡi ngựa thật, cặp vú kia nhảy tưng tưng trong không trung anh chịu không nổi bèn ngồi dậy vùi mặt vào hai vú của Kiều Hạ Linh hôn hít rồi bú mút làm cho cô lên đỉnh.

Vũ Hoàng Huy nắc mạnh dồn dập vào lo^'n của Kiều Hạ Linh cả hai cùng ra, tinh dịch trào ra ngoài, lúc Kiều Hạ Linh đứng dậy tinh dịch trong lo^'n cô còn nhuễ xuống đầu khấc của Vũ Hoàng Huy từng giọt.

Vũ Hoàng Huy lật Kiều Hạ Linh nằm sấp xuống rồi tiếp tục đúc khúc thịt to của mình vào lo^'n cô tiếp tục nắc.

"Á...á...á...sao chú...khỏe thế...ưm ưm".

Vũ Hoàng Huy ôm lấy hạ thể của Kiều Hạ Linh ra sức nắc mạnh vào: "Hạ Linh...Hạ Linh...8 năm rồi chú không có làm tình...đêm nay chú muốn tự đền cho bản thân 8 năm đã lỡ".

"Liên quan gì...ưm...a...a...a đến con chứ chú?".

"Chính con là người khơi gợi lên dục vọng của chú...chú muốn chịch con...chịch con suốt cả đêm nay".

Kiều Hạ Linh nghe thấy như thế liền cả kinh kêu lên: "Không được đâu chú ơi...con đã giúp chú giải tỏa dục hỏa do thuốc kích dục gây ra rồi...nếu chúng ta còn tiếp tục thì đó sẽ trở thành tội lỗi...chúng ta dừng lại đi".

Vũ Hoàng Huy kéo cơ thể của Kiều Hạ Linh lên, lưng cô dán vào lồng ngực màu đồng rắn chắc của anh với tư thể này Kiều Hạ Linh phải ưỡng người ra phía trước nên hai cái vú cũng nhô cao lên nẩy tưng tưng giữa không trung: "Từ lúc con đồng ý cho chú chơi con thì con đã không có đường quay đầu lại nữa rồi Hạ Linh à, thân thể của con rất quyến rũ, vú của con rất đẹp còn rất đàn hồi nữa xoa nắn rất vừa tay chú...lo^'n con thì khỏi phải bàn cãi nó rất háu ăn đang mút chặt lấy con c*c của chú không nhả đây nè".

Vũ Hoàng Huy hôn hít sau gáy cổ của cô, hai tay anh vòng qua phía trước bóp hai cái vú của Kiều Hạ Linh xoa nắn nó thành đủ loại hình dạng, hạ thể vẫn tiếp tục nấc dồn dập vào lo^'n của Kiều Hạ Linh làm cho run rẩy vì sướng.

Kiều Hạ Linh lắc đầu gào lên: "Á...á...á...chết con mất...chú...ưm...ưm".

Vũ Hoàng Huy hài lòng nói tiếp: "Thấy chưa rõ ràng là con đang rất sướng vì được chú chịch cơ mà...thân thể con thành thật hơn con nhiều đó Hạ Linh à".

"Không...phải...a....a...a...ưm...ưm...".

"Nhìn xem cái cái vú con ưỡn ra mong chú bóp nó nhiều hơn, lo^'n con thì gặm chặt lấy con c*c chú bú mút nó, rõ ràng con vui khi được chú chịch mà Hạ Linh...chúng ta cùng bắn nha".

Vũ Hoàng Huy nắc dồn dập mỗi lần vào đều đâm thẳng vào tử cung của Kiều Hạ Linh...

Kiều Hạ Linh hét lên: "Á...á...á..." sau đó cũng ra cũng lúc với Vũ Hoàng Huy.

Kiều Hạ Linh đang nằm thở hỗn hễn thì Vũ Hoàng Huy lại ôm lấy cô: "Chú muốn một lần nữa".

"Không...á....á...á".

Trong màn đêm tối, không biết Kiều Hạ Linh thét lên bao nhiêu lần vì lên đỉnh với Vũ Hoàng Huy.

Sau những lần bị chịch lên bờ xuống ruộng Kiều Hạ Linh không còn chút sức lực nào nữa hết cô nằm xụi lơ trên giường thở hỗn hễn: "Chú...đêm nay nhiêu đó là đủ rồi...tha cho con đi...con hết chịu đựng nổi rồi".

Vũ Hoàng Huy nhìn những dấu tích mình để lại trên người của Kiều Hạ Linh thì cảm thấy vô cùng hài lòng, anh cúi đầu xuống hôn nhẹ lên một bên vú của Kiều Hạ Linh một cái làm cô giật nảy người lùi về phía sau lên tiếng cầu xin: "Chú tha cho con đi mà...".

Vũ Hoàng Huy khẽ cong môi lên mỉm cười rồi ôm lấy Kiều Hạ Linh bế cô đi vào phòng tắm: "Được rồi, hôm nay chú TẠM THA cho con đó, chúng ta tắm rửa qua một chút rồi hẳn ngủ cả người con đều nhớp nháp tinh dịch của chú con tính để vậy mà đi ngủ luôn sao?!".

Kiều Hạ Linh e thẹn đỏ mặt: "Tất cả đều là lỗi của chú hết mà".

"Trong tổng số năm lần thì chú chủ động chỉ có ba lần thôi, hai lần còn lại là con cầu xin chú chịch con cơ mà".

Kiều Hạ Linh nhất thời cứng họng không nói được tiếng nào.

Vũ Hoàng Huy ôm Kiều Hạ Linh bước vào phòng tắm, nước nóng làm cho cô cả hai cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Vũ Hoàng Huy thoa xà phòng lên người của Kiều Hạ Linh giúp cô xoa bóp cái lưng, tự nhiên nổi hứng lên muốn chơi theo kiểu tắm uyên ương nhưng nhìn Kiều Hạ Linh có vẻ đã quá mệt mỏi rồi nên anh tự an ủi mình trong đầu: "Thời gian còn dài...những ngày tháng sắp tới thử cũng không muộn".

Kiều Hạ Linh vô tình thấy Vũ Hoàng Huy nở một nụ cười đầy bí hiểm liền lên tiếng hỏi: "Chú...chú đang cười gì vậy???".

Vũ Hoàng Huy liền đáp: "Không ngờ dáng vẻ con thanh mảnh nhưng hai cái bánh bao kia lại lớn như vậy làm cho người ta thèm rỏ dãi đi".

Kiều Hạ Linh liền đánh vào ngực của Vũ Hoàng Huy một cái: "Đã bị chú ăn sạch hết rồi còn đâu".

Vũ Hoàng Huy choàng tay qua ôm Kiều Hạ Linh vào trong lòng rồi thì thầm vào tai cô: "Hạ Linh, con đồng ý trở thành tình nhân của chú có được không?".

Kiều Hạ Linh quay qua nhìn Vũ Hoàng Huy bằng ánh mắt ngạc nhiên: "Vì sao chú lại muốn con làm tình nhân của chú, trong khi có rất nhiều người đang xếp hàng chờ chú cho cơ hội đó chứ???".

Vũ Hoàng Huy hôn nhẹ lên gáy cổ của Kiều Hạ Linh: "Chú thích con Hạ Linh".

Kiều Hạ Linh cảm thấy trái tim của mình đập lỗi nhịp, vừa vui mà vừa thấy có lỗi với Vũ Hoàng Huy vô cùng.

Vui vì người đàn ông này quả thật thích cô nên mới lên giường với cô, có lỗi vì cô đang lợi dụng tình cảm của anh để trả thù cá nhân.

Kiều Hạ Linh nhất thời rơi vào trạng thái khó xử, rốt cuộc giữa cô và Vũ Hoàng Huy đang tồn tại mối quan hệ nào đây?!

"Hạ Linh, con sao vậy?".

Nghe giọng của Vũ Hoàng Huy vang lên Kiều Hạ Linh liền thu ánh mắt hỗn độn cảm xúc của mình lại rồi khẽ lắc đầu: "Không sao hết, con đang nghĩ sáng mai làm sao có thể gặp mọi người đây, toàn thân con đều có dấu vết mà chú để lại dù có mặc áo cổ cao cũng không thể che hết mấy dấu hôn của chú".

Vũ Hoàng Huy đưa tay búng vào giữa trán của Kiều Hạ Linh một cái: "Đồ ngốc, con không cần phải gặp ai hết, ngày mai con cứ nghỉ ngơi cho thật tốt, tối mai chú đặt vé máy bay sau đó chúng ta về trước...chú muốn có không gian riêng tư với con thôi".

"Như vậy có kỳ quá không????".

Vũ Hoàng Huy ranh mãnh đáp: "Nếu không muốn thì con cứ ở lại để mọi người điều tra xem đêm nay con đã bị ai chơi ra nông nỗi này".

Kiều Hạ Linh nhăn nhó mặt mày gào lên: "Là chú chứ còn ai, đáng ghét mà".

Một buổi tối, trời đầy sao vô cùng bình yên, Vũ Hoàng Huy ôm lấy Kiều Hạ Linh cả hai cùng nằm ngủ trên một chiếc giường, vẻ mặt của cả hai đều vui vẻ hạnh phúc, trông cứ như là một đôi vợ chồng mới cưới vậy.

-----------------

Tui thích thì tui đăng chịu thì chịu không chịu thì thôi.
 
Dục Vọng Tội Lỗi
Chương 8


Qua hôm sau, Kiều Hạ Linh thức dậy rất trễ, lúc cô mở mắt ra mặt trời đã lên cao chắc có lẽ là buổi trưa rồi.

Kiều Hạ Linh chống tay ngồi dậy đưa mắt nhìn xung quanh thì không thấy Vũ Hoàng Huy đâu hết, cô tự chấp vấn mình: “Phải chăng là mơ???”.

Kiều Hạ Linh dụi dụi mắt rõ ràng cô vẫn ở trong phòng của Vũ Hoàng Huy, còn ngồi trêи giường của Vũ Hoàng Huy, trêи người không có lấy mảnh vải che thân chỉ có tấm chăn che đi cảnh xuân trêи người lại mà thôi, như vậy thì chuyện đêm qua là thật rồi chứ không phải mơ nữa.

Không thấy bóng dáng của Vũ Hoàng Huy đâu hết nên Kiều Hạ Linh mạnh dạn kéo cái chăn qua một bên, cô bước xuống khỏi giường và cảm nhận được là toàn thân đều đau nhức, đặc biệt là chỗ tam giác huyền bí kia của mình.

Con gái người ta lần đầu tiên trãi nghiệm “chuyện ấy” mà Vũ Hoàng Huy lại quá sức mãnh liệt cả đêm chẳng trách sao không đau cho được.

Kiều Hạ Linh ráng bước đi vào nhà vệ sinh, cô với tay lấy một cái khăn tắm lớn màu trắng quấn quanh người che những bộ phận nhạy cảm trêи người mình lại rồi rửa mặt.

Nhìn mình trong gương Kiều Hạ Linh vô cùng thản thốt khi thấy môi của mình vẫn còn hơi sưng do bị Vũ Hoàng Huy gặm nhắm, cả vùng cổ trắng tuyết đều chi chít dấu hôn nhỏ màu đỏ, phần ngực, tay, chân cũng vậy.

Kiều Hạ Linh lấy hết cam đảm tháo cái khăn tắm xuống dường như cả người cô không có chỗ nào là không có dấu vết mà Vũ Hoàng Huy để lại hết.

Kiều Hạ Linh suýt đứng không vững cô phải chống tay lên tấm bàn đá hoa cương đen chỗ bồn rửa mặt để giữ thăng bằng, đêm qua cô chính thức đánh mất thứ quý giá nhất của người con gái.

Kiều Hạ Linh nhìn mình trong gương, cô là một thiếu nữ 22 tuổi mang vẻ ngoài xinh đẹp ngây ngô dễ hút hồn người khác nhưng sâu trong thâm tâm lại là một người đầy toan tính.

Tối hôm qua lúc Tô Diệu bỏ thuốc kϊƈɦ ɖu͙ƈ vào rượu của Vũ Hoàng Huy trong quầy bar thì Kiều Hạ Linh đã nhìn thấy nhưng cô lại không ngăn cản cũng không cảnh báo với Vũ Hoàng Huy mà giương mắt nhìn anh đau khổ vì bị ɖu͙ƈ vọng hành hạ rồi xuất hiện đúng lúc như một liều thuốc cứu mạng anh.

Ban đầu Kiều Hạ Linh còn mình giả vờ là cô gái ngoan hiền suýt chút là bị Vũ Hoàng Huy cưỡng hϊế͙p͙ nhưng nếu không làm vậy sao anh có thể yêu thích cô được chứ.

Tiếp xúc lâu ngày Kiều Hạ Linh quá hiểu rõ tính tình của Vũ Hoàng Huy rồi anh yêu thích những cô gái xinh đẹp ngoan hiền và hay xấu hổ mỗi khi nhắc đến chuyện tình ɖu͙ƈ, anh rất ghét những người phụ nữ chủ động hiến dâng thân thể đến tận cửa mình.

Kiều Hạ Linh đã thành công diễn vai một cô gái ngây ngô đoan chính trước mặt của Vũ Hoàng Huy, sau khi thấy anh quá thất vọng muốn bỏ cuộc rồi cô mới làm người tốt bụng dâng cái ɭ*и của mình đến cho anh thưởng thức đồng thời làm liều thuốc cứu nguy cho anh.

“Từ bao giờ mày lại trở nên xấu xa như vậy chứ?”

Kiều Hạ Linh tự hỏi lòng mình như thế.

Trong mắt của Kiều Hạ Linh toát lên cái lạnh thấu xương khi nhớ lại những hình ảnh năm đó cô đến thành phố xa hoa này để tìm Lý Việt.

Lý Việt và Kiều Hạ Linh sống cùng một vùng quê từ nhỏ cho đến lúc Lý Việt thi đậu đại học phải rời xa vùng quê nghèo khó ấy, cả hai đem lòng yêu thích nhau từ nhỏ nên lúc Lý Việt đi có hứa hẹn sau này học xong sẽ quay về đón Kiều Hạ Linh lên thành phố sống và cưới cô làm vợ.

Kiều Hạ Linh nhỏ hơn Lý Việt đến 4 tuổi, cô cố gắng ở quê nhà học tập thật giỏi để có cơ hội thi đậu vào đại học ở nơi mà Lý Việt đang học, cô hy vọng sẽ được sống với anh ở cùng một thành phố không phải xa cách nhau nữa.

Năm Kiều Hạ Linh 16 tuổi cô dùng tất cả tiền dành dụm để mua vé tàu hỏa đi một chuyến đi thật dài mất những 5 ngày mới đến được thành phố mà Lý Việt đang sống, ngồi trêи tàu suốt nên máu dồn xuống hai chân tê cứng, cái lưng thì đau nhức vô cùng nhưng nghĩ đến viễn cảnh gặp lại Lý Việt thì Kiều Hạ Linh đều có thể vượt qua tất cả.

Đêm hôm đó, trời đổ mưa rất to Kiều Hạ Linh chân ướt chân ráo mới lên thành phố không bắt được taxi lại không biết trạm tàu điện ngầm ở đâu hết nên đành đi bộ suốt mấy tiếng đồng hồ mới đến được khu chung cư mà Lý Việt thuê để sinh sống.

Kiều Hạ Linh mỉm cười khi đứng trước căn hộ cũ kỹ đã úa màu của mà Lý Việt đang sống, cô tưởng tượng ra vẻ mặt của Lý Việt sẽ vui mừng khi bất ngờ nhìn thấy cô, anh chắc chắn sẽ ôm cô vào lòng rồi càu nhàu mắng yêu “Sao em lại ngốc như thế”.

Kiều Hạ Linh đưa tay lên tính nhấn chuông cửa thì lại thấy cửa khép hờ, cô nhíu mày một cái rồi đẩy nhẹ cửa đi vào trong, bước qua căn phòng khách tối thui giơ bàn tay lên không thấy rõ năm ngón tay, đâu đó còn có tiếng rêи khẽ làm cho cô sợ hãi rùng mình một cái.

Kiều Hạ Linh nắm chặt tay thành nắm đấm, khẽ nuốt nước bọt một cái, cô tính quay đầu bỏ chạy ra ngoài rồi nhưng nghĩ đến Lý Việt ngộ nhỡ anh đang gặp phải chuyện gì đó thì biết làm sao.

Đưa mắt nhìn khắp căn nhà một lượt Kiều Hạ Linh phát hiện ra có ánh sáng của đèn hắt ra từ khe cửa của một căn phòng khác nên theo hướng đó mà đi tới, càng tới gần căn phòng kia thì càng nghe rõ âm thanh vọng ra, là tiếng rêи rỉ của phụ nữa.

“Á…á…á…ưm…ưm…ưm”.

“Nhà của Lý Việt sao lại có tiếng của phụ nữ, có khi nào là anh ấy đón bác gái lên đây sống cùng không?

Nhưng rõ ràng lúc mình đi đến đây bác ấy vẫn còn ở quê mà” Kiều Hạ Linh cảm thấy mâu thuẫn với những suy đoán của mình.

Bước đến gần cánh cửa phòng ngủ, Kiều Hạ Linh lặng lẽ đưa mắt nhìn vào thì thấy Lý Việt và một người phụ nữ nhìn rất xinh đẹp quý phái, cả căn phòng tràn ngập mùi nước hoa đắc tiền thơm phưn phức.

Chuyện sẽ chẳng có gì để nói nếu như họ không tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ như nhộng vật lộn nhau trêи giường ngủ.

Người phụ nữ kia sở hữu thân hình gần như ba vòng hoàn hảo, ngực to như hai quả đào, eo nhỏ, làn da trắng mịn, ʍôиɠ thì vểnh cao nhìn rất hấp dẫn giống như mấy diễn viên phim JAV.

Lý Việt cắm khúc thịt của hắn vào âʍ ɦộ của người phụ nữ kia mà thúc liên hồi, tay hắn thì xoa nắn hai cái иɦũ ɦσα của người kia thành đủ loại hình dạng.

Người phụ nữa kia thì nằm ngửa người trêи giường miệng không ngừng rêи la: “Việt nhanh lên nữa…mạnh lên nữa đi…em làm cô sướиɠ quá đi mất…a…a…”.

Lý Việt liền nâng khóe miệng lên mỉm cười đáp: “Được em sẽ làm cô chết vì sướиɠ”.

Kiều Hạ Linh đứng bên ngoài nước mắt lặng lẽ rơi xuống có thứ gì đó nghẹn lại ở cổ họng cô đắng chát vô cùng, tại sao Lý Việt có thể đối xử với cô như vậy chứ?!

Chẳng phải tình ɖu͙ƈ là kết tinh của tình yêu hay sao??

Kiều Hạ Linh cô mới là người yêu của Lý Việt cơ mà, người phụ nữ đó là ai chứ???

Lý Việt nằm xuống giường để người phụ nữ kia ngồi trêи người mình hẩy ʍôиɠ hai bộ phận nhạy cảm của hai người giao nhau, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.

Người phụ nữa kia vẫn quằn quại kêu gào: “Lý Việt…em yêu anh…a…a…a”.

Lý Việt nở nụ cười thỏa mãn lên tiếng đáp: “Tư Đồ Thuần…em yêu cô…à không phải là anh yêu em mới đúng…”.

Người phụ nữ vẻ mặt vô cùng hưng phấn, hai tay tự xoa bóp hai cái иɦũ ɦσα của mình: “Việt chỉ có anh mới làm em thấy…sướиɠ như vậy thôi…ưm…ưm…a”.

Lý Việt ngồi dậy ngậm lấy một bên иɦũ ɦσα của Tư Đồ Thuần bυ" ʍút̼ chùn chụt, còn người phụ nữ kia thì ưỡng ngực ra đón nhận.
 
Back
Top Bottom