Khác Đứa Trẻ Mất Tích Bí Ẩn

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
893,769
0
0
AP1GczMj47fCo1YeTmulijipq-RfFQZqun6BG6VYwtIDplpRqZJ0UHTLo6gd3FMzxY7DAR0rXtNUvHnBwFSmewF5kWIMLD4q_1c2cmKAz4awcK7h8iFD7E60IO7JtB5UUoIFx32xY9Zcp2RHLPt0NxVTDgQ4=w215-h322-s-no-gm

Đứa Trẻ Mất Tích Bí Ẩn
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] ĐỨA TRẺ MẤT TÍCH BÍ ẨN

Tác giả: 柳七八

Dịch: Wish You Always Happy

_____________

Trong thôn lại có một đứa trẻ nữa mất tích, lúc đó tôi còn đang ăn món thịt hầm tại nhà người thím điên sống ở đầu thôn.

Thôn chúng tôi rất nghèo, cơm cũng không có mà ăn.

Nhưng thím ấy lại rất lợi hại, trong nhà thế mà vẫn luôn có thịt.

Nếu muốn ăn, điều kiện duy nhất là tôi phải giữ bí mật.

Mãi cho đến khi trưởng thôn dẫn một nhóm người tìm đến tận cửa.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sư Phụ Đưa Một Nữ Tử Dưới Hạ Giới Về
  • Tôi Đang Mang Thai Đứa Con Của Sếp
  • Người Chồng Thay Thế - Trò Đùa Hôn Nhân
  • Bị Đưa Vào Ổ Sói Phải Làm Sao Bây Giờ
  • Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam...
  • Sáu Năm Sau, Ba Đứa Con Đáng Yêu Đưa Mẹ Đi Tra Tấn...
  • Đứa Trẻ Mất Tích Bí Ẩn
    Chương 1


    01.

    Thôn chúng tôi vừa nghèo lại lạc hậu, đất đai khô cằn, mùa màng cũng chẳng dám trông mong. Một nhà năm người làm việc quần quật vất vả cả năm cũng không đủ cơm ăn áo mặc cho một người.

    Thanh niên trai tráng phải ra bên ngoài làm việc kiếm sống nuôi gia đình, để lại một đám người già và trẻ nhỏ trong thôn sống nương tựa vào nhau.

    Nhưng vài năm gần đây xảy ra chuyện kỳ lạ.

    Cứ khoảng nửa năm lại có một bé trai mất tích bí ẩn, không tìm thấy tung tích.

    Vì thôn làng cách xa huyện lị vạn dặm đường núi, giao thông đi lại bất tiện, nên hầu hết nếu con cái mất tích, dân làng sẽ lựa chọn cách tự tìm kiếm mấy ngày.

    Nếu thực sự không tìm thấy, lúc đó mới đi báo cảnh sát.

    02.

    Ngày cháu trai trưởng thôn mất tích, tôi đang ở nhà thím điên ăn thịt hầm.

    "Kẻ điên" là tên người trong làng gọi thím ấy, tôi cũng quen thuộc gọi một tiếng thím điên.

    Nhưng trong ấn tượng của tôi, thím ấy từng là một người rất xinh đẹp, dịu dàng.

    Tóc hai bên thái dương luôn được chải gọn gàng, quần áo cũng chỉnh tề sạch sẽ.

    Người trong thôn nói thím ấy là sinh viên đại học.

    Nhưng nhìn người phụ nữ lôi thôi lếch thếch trước mặt bây giờ, tóc tai bù xù đang không ngừng gắp thịt cho tôi, rồi kẹp thức ăn vào chiếc bát trống, trong lòng có đôi chút hụt hẫng khó tả.

    Nếu không phải chồng ch.ết sớm, thím ấy sẽ không phát điên.

    Nhưng dù có điên cũng chẳng ảnh hưởng đến năng lực xuất chúng của thím, cả thôn này chỉ có thím ấy biết bắt lợn rừng ở đâu.

    Hơn nữa, một năm có thể bắt được tận hai con, quá lợi hại!

    Phải biết rằng, thịt là thứ xa xỉ ở nơi đây.

    Đám trẻ cùng tuổi so với tôi ở trong thôn còn chưa từng được ăn một miếng thịt, có đứa tầm năm sáu tuổi thì may mắn hơn chút, bắt được vài con chuột để thỏa mãn cơn thèm.

    "Dao Dao ngoan, đừng kén ăn, lát nữa bảo anh Đại Mao dẫn con ra ngoài chơi nhé."

    Giọng điệu nhẹ nhàng, ôn hòa không khác gì người bình thường.

    Tôi nhìn chiếc ghế trống với bát thịt chất đầy phía đối diện, vội gật đầu.

    Dao Dao là con gái của thím ấy, còn chưa kịp chào đời đã ch.ết non.

    Cũng là cọng rơm cuối cùng khiến thím ấy phát điên.

    03.

    Ăn tối xong, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn mọi người cầm đuốc chạy tới chạy lui trên mấy đỉnh núi, kèm thèm tiếng gọi thất thanh, ngọn đuốc như đom đóm lập lòe, nom rất đẹp mắt.

    Căng da bụng chùng da mắt, tôi dựa vào bệ cửa, ngủ thiếp đi.

    Nếu tôi mất tích, có lẽ cả thôn này chỉ có thím điên mới nhọc công tìm kiếm.

    Tôi bị tiếng chó sủa đánh thức, trưởng thôn dẫn theo một nhóm người đứng vây quanh trước sân.

    Thím ấy thấy vậy, sợ tới mức ngã ngồi trong góc, lấy một chiếc giỏ lớn che người lại, cơ thể run run.

    "Kẻ điên kia! Cô có thấy cháu trai của tôi không?"

    "Mau cút ra đây."

    Trưởng thôn mắng xong, nhanh chóng bịt mũi lại, không để lọt một kẽ hở.

    Thấy mãi vẫn không có động tĩnh, ông ta đẩy đẩy, ra hiệu cho một ông lão gầy gò bên cạnh: "Chú vào tìm xem."

    Ông lão khom lưng đáp lời, nhưng chân lại không chịu bước.

    Ai mà chẳng biết kẻ điên bên trong là người có bao nhiêu lợi hại.

    Hơn nữa, cái sân này thực sự vừa hôi vừa bẩn, giống như mùi hôi thối nồng nặc của x.ác ch.ết.

    Thấy vẻ mặt ông lão do dự, trưởng thôn mất kiên nhẫn, đá mạnh vào mông khiến ông bị đẩy lên phía trước, cuối cùng ông lão nghiến răng, hạ quyết tâm đẩy cửa tiến vào.

    Còn chưa tới giữa sân đã nôn mửa.

    Trong sân vướng đầy chất thải, cỏ dại, rác rưởi, bốc mùi kinh tởm hòa quyện với nhau.

    Quanh năm còn không có ánh sáng mặt trời chiếu tới, sân vườn ẩm mốc, rêu phong phủ đầy.

    Mùi hôi của bể tự hoại gần đấy khiến dân làng phải né xa ba thước.

    Đây cũng là lần đầu tiên có người tìm tới đây trong mấy năm qua.

    Tôi nhảy xuống đất, xỏ vội đôi giày hở mũi lao ra ngoài.

    Thím điên hôm nay mới bắt được một con lợn rừng, nếu để bọn họ lục soát thấy, nhất định sẽ bắt ép thím ấy khai ra vị trí.

    Chỉ sợ về sau tôi không còn cơ hội ăn thịt nữa.

    Hơn nữa tôi đã đồng ý với thím, phải tuyệt đối giữ kín bí mật này.

    Tôi liếc nhìn ông lão vẫn còn đang nôn mửa giữa sân, chạy đến trước mặt trưởng thôn, kể chi tiết:

    "Buổi chiều cháu nhìn thấy Cẩu Đản ra sau núi bắt chuột, mọi người đã tìm thử chưa ạ?"

    Trưởng thôn tát tôi một cái rõ đau: "Mẹ nó, mày lừa ông đây à? Ở cái nơi ngay cả chim cũng không thèm ị này, còn chẳng thấy bóng dáng một con gián thì lấy đâu ra chuột?"

    Tôi bị tát đến ù tai, đầu óc choáng váng xoay mòng mòng.

    Nhưng tôi không nói dối, chiều nay Cẩu Đản có ra sau núi. Hơn nữa, chỗ đó cũng không phải là nơi chim không thèm đến.

    Con lợn rừng hôm nay cũng là thím điên bắt được ở đó.

    Trưởng thôn từ một người hiền lành, tốt bụng, lúc này lại toát lên vẻ hung dữ.

    Ông ta có ba đứa cháu, mấy năm nay cứ liên tục mất tích, Cẩu Đản là đứa cháu còn lại duy nhất.

    "Lục soát thật kỹ cho tôi!" Trưởng thôn khàn giọng, quát to.

    Nhìn bộ dạng này, giống như có phải đào sâu ba tấc đất cũng phải tìm cho ra.

    Một nhóm người bắt đầu tản ra tìm kiếm xung quanh căn nhà tranh đổ nát, bất chấp mùi hôi thối khiến họ khó thở.

    Chẳng bao lâu, họ quay lại, lúc ra còn túm theo cả người thím điên.

    Thím ấy bị hai người kìm kẹp, run lẩy bẩy, vừa nhìn thấy tôi, thím vội lao tới, bảo vệ tôi trong vòng tay.

    Hai mắt tôi rưng rưng, lệ nóng doanh tròng, từ nhỏ tôi đã không có mẹ, sau khi bà nội qua đời, cũng chỉ có thím điên thương tình cho tôi một miếng ăn.

    Bây giờ, thím ấy còn không tiếc mọi giá mà bảo vệ tôi.

    "Mày nhìn thấy cháu tao ở sau núi đúng không? Được, vậy mau dẫn tao đi tìm."

    Trưởng thôn tiến tới kéo cổ tay, lôi tôi ra ngoài.

    Có vẻ cơn giận của ông ta đã hơi lắng xuống, giọng nói cũng trầm tĩnh hơn nhiều.

    Trưởng thôn sợ thím điên.

    Tôi còn nhớ, tai phải của ông ta là bị thím ấy cắn đứt.

    Không biết là do nhìn thấy trưởng thôn hay là vì hành động của ông ta đã chọc giận thím điên, thím lao đến cắn mạnh vào tay trưởng thôn như thú hoang phát cuồng.

    Rất mau, m.áu tươi trên tay tí tách rơi xuống nền đất ẩm mốc.

    "Mẹ kiếp." Trưởng thôn đá mạnh vào ngực thím ấy.

    Thím ôm tôi lui về phía sau, va phải cái giếng trong góc.

    Nắp giếng bị đụng lệch khỏi vị trí cũ, mùi hôi thối tanh tưởi nồng đậm bốc lên.

    Mọi người đứng gần cũng choáng váng, vội lui về phía sau.

    Thím điên ôm chặt cánh tay tôi, nắm hơi chặt khiến tôi phát đau.

    Cái giếng này không khác gì mạng của thím.

    Ngay cả tôi cũng không được đến gần.

    04.

    Trưởng thôn cũng nhận thấy sự lo lắng của thím điên.

    Sắc mặt ông ta thay đổi, nhấc chân đến gần chúng tôi.

    Cơ thể thím bắt đầu run rẩy, miệng lẩm bẩm mấy câu, nhưng tôi nghe không hiểu.

    Trưởng thôn đá bay nắp giếng, mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mặt. Ngay cả tôi, người thường xuyên đến đây cũng không nhịn nổi cơn buồn nôn.

    Trái tim như mắc nghẹn tại cổ họng.

    Vừa tò mò không biết bên trong cất giấu thứ gì khiến thím ấy khẩn trương như thế, đồng thời cũng lo lắng nếu trong giếng giấu thịt lợn rừng, bị trưởng thôn phát hiện, vậy phải làm sao.

    Trưởng thôn cầm một ngọn đuốc, đến gần miệng giếng.

    Tôi nghểnh cổ lên xem.

    Những người khác cũng vậy.

    Nhưng chưa kịp nhìn rõ, trưởng thôn đã kinh hãi làm rơi ngọn đuốc, ngồi bệt xuống đất.

    Thấy vậy, tôi lại càng tò mò.

    Phải biết, trưởng thôn là người duy nhất từng được đến thành phố lớn, ông ta rất được kính trọng trong thôn.

    Những ai được ra ngoài làm việc cũng đều do ông ta bố trí sắp xếp.

    Hơn nữa, trưởng thôn còn đặt ra quy định, ngày thường không được tự ý về nhà, nếu sinh đẻ bên ngoài, con cái nhất định phải gửi về thôn để nuôi dưỡng.

    Dưới sự dẫn dắt của ông ta, mấy năm gần đây, trong thôn ngoại trừ nghèo ra thì cuộc sống cũng coi như hòa hợp yên bình.

    Thấy ông ta bị dọa thành bộ dạng như vậy, mọi người cũng hoài nghi, định bụng xông tới muốn kiểm tra xem.

    Ai ngờ trưởng thôn lại nhanh chóng đóng nắp giếng lại: "Không có cái gì hết, mọi chuyện đêm nay kết thúc ở đây, ai về nhà nấy đi."

    Mọi người lại ồn ào: "Trưởng thôn, nói không chừng mụ điên này chính là kẻ đã gi.ết cháu trai ông đấy."

    "Đúng vậy."

    "Chỗ này thối như thế, nhất định là chứa mấy thứ ô uế bẩn thỉu."

    Dân làng bàn tán sôi nổi.

    "Để tôi xem xem, trong giếng này liệu có phải giấu th.i th.ể không."

    Có người bổ sung, sau đó vòng qua trưởng thôn, đến gần miệng giếng.

    "Tôi đã nói mọi chuyện dừng lại ở đây, cậu không nghe thấy sao?"

    Lúc này, trưởng thôn giống như một con hổ nuốt phải thuốc nổ, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống người ta luôn.

    Mọi người bị tiếng quát mắng làm cho hoảng sợ.

    Bầu không khí rơi vào bế tắc, giằng co kéo dài, bỗng một ánh sáng chói mắt chiếu đến.

    Tất cả đều ngoái đầu nhìn lại.

    Chỉ thấy chiếc xe ô tô màu đen chậm rãi dừng ngay trước nhà thím điên.

    Hai ánh đèn pha chiếu rọi khiến tôi nhức cả mắt.
     
    Đứa Trẻ Mất Tích Bí Ẩn
    Chương 2


    05.

    Trưởng thôn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, phủi sạch vết bẩn dính trên quần áo rồi vội vàng tiến về phía trước.

    Đây là lần đầu tiên có người ngoài vào thôn.

    Mọi người căng thẳng vây quanh như gặp địch.

    Một người đàn ông cao ráo, anh tuấn chậm rãi bước xuống xe.

    Đối mặt với mùi hương khó chịu chỗ này, anh ta chỉ hơi nhíu mày, không hề tỏ ra khó chịu.

    Tôi sụt sịt.

    Đây là người đàn ông đẹp trai nhất mà tôi từng thấy.

    Thậm chí còn đẹp hơn cả bố tôi.

    Trưởng thôn thay đổi thái độ trong nháy mắt, đi theo sau nịnh nọt tâng bốc. Dáng vẻ ông ta lúc này không khác gì con chó pug, sợ vô tình làm mất lòng chủ nhân.

    Người đàn ông vẫn lịch sự nhã nhặn, thỉnh thoảng mỉm cười coi như đáp lại.

    Sau đó mở cốp xe, bên trong chứa đầy gạo, mì và rau dưa, cùng một đống thức ăn.

    Anh ta lấy ra từng món một đưa cho dân làng, nhưng không ai dám nhận.

    Dì Mã sống ở nhà bên cạnh nhìn bộ dạng lấy lòng của trưởng thôn, rất không vừa mắt, không vui nói:

    "Trưởng thôn, ông đừng phá vỡ luật lệ."

    "Câm miệng cho tôi."

    "Có muốn chồng cô được về nhà không hả."

    Trưởng thôn vừa cười vừa tiếp nhận một bao gạo, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:"Doanh nhân Cố Thời Minh muốn lắp đặt một trạm phát điện dùng sức gió ở trong thôn của chúng ta."

    "Biết trạm phát điện là gì không, là chi tiêu rất rất nhiều tiền!"

    Cố Thời Minh mỉm cười, cầm lấy một túi thức ăn khác.

    "Hôm nay đến hơi vội, không ngờ nơi này xa xôi như vậy, lần sau tôi sẽ mang nhiều đồ hơn."

    Dân làng lưỡng lự, nhất thời không biết làm sao.

    Suy cho cùng, mấy năm nay dù có bao nhiêu đứa trẻ mất tích, trưởng thôn cũng không cho báo cảnh sát.

    Đột nhiên bây giờ lại xuất hiện một người đàn ông lạ mặt, liệu bí mật trong thôn có bị phát hiện không?

    "Mau nhận lấy đi, sao dám để ông chủ Cố nâng tay lâu như vậy!"

    Thôn trưởng quát một tiếng, mọi người ban đầu còn sợ hãi rụt rè cũng bắt đầu tới tấp nhận đồ.

    Cố Thời Minh xuất hiện, thành công chuyển hướng sự chú ý của dân làng, họ ngầm ăn ý giữ im lặng về gia đình thím điên.

    Chỉ chăm chú giành lấy thức ăn.

    Tôi cũng muốn đi lấy một ít nhưng bị thím điên ôm chặt, cả người không nhúc nhích nổi.

    Vừa sốt ruột lại không dám kêu.

    Tôi sợ họ sẽ quay lại gây rắc rối cho thím.

    Trong lúc buồn bực, ánh mắt của tôi và Cố Thời Minh chạm nhau.

    Tôi chớp mắt điên cuồng, hi vọng anh ta có thể hiểu được ám hiệu.

    Chừa lại cho tôi một ít, một ít cũng được.

    Trong lúc đang chớp mắt ra hiệu, thím điên đột nhiên cúi đầu, toàn thân cứng đờ.

    Tôi quay lại nhìn thím:"Người không sao chứ?"

    "Đừng để hắn lại đây." Thím điên càng cúi thấp hơn.

    "Tại sao ạ?"

    Vừa dứt lời, một đôi giày sạch sẽ bóng loáng đã đứng trước mặt chúng tôi.

    "Anh bạn nhỏ này, năm nay bao nhiêu tuổi?"

    Giọng nói dịu dàng dễ nghe nhưng lại dọa thím điên run bần bật.

    Tôi liếc nhìn thím, lại quan sát người đàn ông trước mặt, đáp: "Sắp tám tuổi ạ."

    "Tám tuổi à, đây là độ tuổi đẹp, cái này cho hai người."

    Anh ta đưa tới một túi rau dưa, hướng ánh mắt về phía thím điên.

    "Không biết thím của cháu có thích bánh kem sầu riêng không? Lần tới mang đến cho cháu."

    "Bánh kem là gì?" Tôi thắc mắc.

    "Lần sau cháu sẽ biết." Người đàn ông sờ đầu tôi.

    Lòng bàn tay rộng rãi ấm áp và mềm mại, thậm chí còn ngửi được mùi thơm thoang thoảng.

    Tôi vui vẻ gật đầu.

    Anh ta là người đầu tiên ngoài thím điên, không ghét bỏ tôi.

    Cho nên tôi cũng muốn đối xử tốt với người này.

    Vừa định vươn tay nhận lấy túi thức ăn.

    Những đồ trong đó cũng đủ để hai chúng tôi ăn tận mấy ngày.

    Ai ngờ, thím điên vẫn luôn co ro cuộn tròn ở một bên bỗng nhiên duỗi tay gạt mở bàn tay tôi ra, thím ấy loạng choạng đứng dậy từ mặt đất, nói với tôi:

    "Chúng ta không cần những thứ này."

    Nói xong còn lôi kéo tôi vào trong nhà.

    Tôi vừa đi vừa quay đầu nhìn Cố Thời Minh.

    Anh ta đứng đó, vẫn giữ dáng vẻ ôn nhu lễ độ, đối mặt với những lời không có lấy nửa phần tôn trọng của thím điên, người đàn ông chỉ mỉm cười, không hề tức giận.

    06.

    Cố Thời Minh cũng không ở lại lâu, trở về thành phố ngay trong đêm.

    Vì sợ trưởng thôn lại dẫn người đến gây rắc rối, tối đó tôi quyết định ở lại đây.

    Nửa đêm, sân vườn yên tĩnh.

    Mọi người còn đang bận rộn đi nhận chỗ tốt trên mấy đỉnh đồi, chẳng ai để ý đến nơi này.

    Dù sao đứa trẻ mất tích cũng không phải con họ, trong thôn lại sắp kiếm được tiền, nào có ai chịu nổi cám dỗ của tiền bạc chứ.

    Tôi nằm trên giường đất, lăn qua lộn lại bao lần vẫn không ngủ được.

    Thắc mắc tại sao trưởng thôn lại có thái độ như vậy?

    Chẳng lẽ bên trong giếng thật sự đang giấu cháu trai của ông ta?

    Ý nghĩ này nhanh chóng bị tôi bác bỏ.

    Trưởng thôn sốt ruột tìm kiếm như vậy, nếu đó là sự thật, khẳng định sẽ liều mạng xé nát thím điên thành tám khúc.

    Dưới giếng rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì không thể để người khác biết?

    Trưởng thôn vì sao sợ thím điên, giếng này có nhược điểm của ông ta?

    Tôi xoay người nhìn về phía thím ấy, trong phòng tối đen như mực, ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên mặt.

    Nghe được cả tiếng hít thở đều đặn, thím ngủ rất sâu.

    Tôi nhẹ nhàng bò dậy từ trên giường, rón rén đi về phía cái giếng.

    Thành giếng được xây bằng đá, đối với một đứa trẻ từ nhỏ đã quen trèo tường leo núi như tôi, dễ như trở bàn tay.

    Tôi dễ dàng bò xuống được nửa giếng, nhưng sau đó bị kẹt ở giữa, chỗ này khó mà xuống được sâu hơn.

    Trèo xuống chút nữa, thành giếng từ đá chuyển sang đất, mềm ẩm và trơn trượt.

    Tôi đoán phần còn lại là do chính thím điên tự đào.

    Dù sao cũng vượt quá độ sâu bình thường so với những cái giếng khác trong thôn.

    Tôi lôi ra một cây nến dài bằng ngón tay cái, cố sức thắp nó lên.

    Ánh sáng yếu ớt gần như không thấy rõ dưới đáy.

    Đây là một cái giếng khô.

    Bên dưới chất đầy lá bắp cải muối, ngải cứu, có lẽ đã lâu rồi không được dọn dẹp.

    Lá cây hư thối bốc mùi tanh tưởi.

    Cảm giác thật bất lực.

    Chỉ có một đống lá cây, không biết trưởng thôn sợ cái gì.

    Tôi thở dài.

    Trái lo phải nghĩ cả đêm, cuối cùng chẳng thu được kết quả.

    Nếu bị thím điên phát hiện, ngược lại còn bị mắng.

    Tôi ngậm ngọn nến trong miệng, tay bám vào vết nứt trên khe đá, chuẩn bị leo lên theo đường cũ.

    Bên trên bất ngờ rơi xuống vài hạt cát, lọt cả vào mắt tôi.

    Tôi vừa mắng vừa dụi, miệng mấp máy, ngọn nến mang theo cũng rớt luôn xuống dưới.

    Nguồn sáng yếu ớt chiếu rọi, dưới đáy giếng có một tấm gỗ đen phủ đầy lá mục, chỉ chừa ra một góc, trông giống ván quan tài.

    Qua một giây, ánh nến chạm vào lá mục, tắt phụt.

    Thế giới trở nên tối tăm.

    Tôi giống như con thằn lằn bám trụ, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.

    Là quan tài sao?

    Tại sao thím điên lại chôn dưới giếng?

    Những đống lá mục phân hủy hư thối đó là vì muốn che giấu quan tài hay là muốn át mùi x.ác ch.ết?

    Bí ẩn ngày càng lớn.

    Tôi thuần thục bò ra ngoài, nhanh chóng chạy về nhà.

    Sau khi tìm được một sợi dây thừng, tôi mò mẫm chạy về phía đầu thôn.

    Dọc theo đường đi yên tĩnh, thi thoảng có tiếng côn trùng kêu.

    Nhà thím điên ở nơi hẻo lánh, chạy tới chạy lui, cả người tôi đã đổ mồ hôi đầm đìa.

    Khi chỉ còn cách 500 mét, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng gào thét điên cuồng của thím.

    Giọng đã khàn đi, thím còn đang khóc lóc bất lực.

    Tôi tăng tốc, chạy nhanh về phía đó.

    Nhớ đến bản thân năm 4 tuổi, bà nội dẫn tôi đi hái rau dại, sau đó lạc đường, mãi tận nửa đêm mới xuống được chân núi.

    Khi ấy đi qua nhà thím điên, người cũng hét lên thế này.

    Dân làng đứng hóng ở cửa thôn.

    Nhưng mọi người giống như kẻ điếc, vừa cắn hạt dưa vừa nói cười.

    Không ai quan tâm vì sao đã nửa đêm mà thím điên lại la hét như vậy.

    Tôi lúc đó còn nhỏ, nghe tiếng kêu thảm thiết, thắc mắc hỏi bà nội:

    "Thím ấy bị người ta đánh ạ? Vì sao lại khóc?"

    Bà nội không trả lời, bịt kín lỗ tai tôi, muốn kéo tôi vào sân xem thử. Nhưng lại bị mấy người chặn lại ở cổng.

    Dì Tào khuyên nhủ: "Thím Triệu à, tôi khuyên thím bớt lo chuyện bao đồng đi. Thím còn muốn con trai mình trở về không?"

    Dì Nghê tiếp lời: "Tốt nhất là nên về nhà đi."

    Bà nội nắm chặt tay tôi, quay người kéo tôi về.

    Nhóm người thấy vậy, cực kỳ hài lòng, bật cười sảng khoái.

    Tiếng cười chế nhạo cùng âm thanh la hét gào thét của thím điên cứ văng vẳng bên tai, để lại một bóng ma lớn trong tuổi thơ của tôi.

    Sau ngày hôm đó, thím điên bị bệnh, nằm trên giường suốt một tháng.

    Mỗi ngày ngoại trừ khóc cũng chỉ có khóc.

    Bà nội cầm nốt ba quả trứng gà còn lại trong nhà mang đến, để thím bồi bổ cơ thể.

    Tôi cũng an ủi:

    "Thím phải chú ý, ăn trứng gà bồi bổ, đợi khỏe rồi, em gái trong bụng cũng sẽ về thôi."

    Có lẽ là bị những lời của tôi k1ch thích.

    Vì vậy, mấy năm nay vẫn luôn nỗ lực bắt lợn rừng.

    Cũng trong thời gian đó, thím trở nên điên điên khùng khùng, không còn quan tâm đ ến vẻ ngoài sạch sẽ, xinh đẹp nữa.

    Cả người suốt ngày bẩn thỉu, gặp ai cũng mắng.

    Tôi lao nhanh vào nhà thím điên.

    Khi còn nhỏ, tôi và bà nội không thể bảo vệ thím ấy.

    Nhưng bây giờ tôi đã tám tuổi rồi.

    Là một nam nhi đầu đội trời chân đạp đất.

    Lần này, tôi nhất định phải bảo vệ thím.

    "Con đi.ếm ch.ết tiệt, dám lừa ông đây đúng không, chờ lát nữa ông mày sẽ dọn sạch cả mày và đống đồ trong giếng."

    Kèm theo tiếng mắng chửi của người đàn ông, tôi vung chân đá văng cửa nhà.

    07.

    Đập vào mắt là hình ảnh thím ấy đang vùng vẫy, nước mắt giàn giụa.

    Bên cạnh còn có vẻ mặt hung dữ, cậy thế hi.ếp người của trưởng thôn.

    Thím điên nhìn thấy tôi, khóc càng dữ dội.

    Vừa ngẩng đầu, nước mắt cứ từng giọt từng giọt thấm ướt trán, rơi xuống dưới.

    Trong miệng bị nhét khăn, thím ấy chỉ có thể phát ra tiếng r3n rỉ yếu ớt.

    Ý là muốn kêu tôi nhanh chóng rời đi.

    Tôi không ngờ lại trông thấy cảnh tượng này.

    Trưởng thôn nhìn thấy tôi, ngược lại càng vui vẻ.

    "Sợ thằng oắt bẩn thỉu này đau lòng đúng không?"

    "Được thôi, vừa hay để nó xem ông đây yêu thương cô thế nào."

    Ông ta bật cười trơ trẽn, hàm răng vàng khè, nụ cười bi3n thái méo mó, không thèm để tôi vào mắt.

    Tôi rút đoạn dây thừng trên cạp quần, lao tới siết cổ ông ta.

    Tình huống bất ngờ khiến trưởng thôn sửng sốt.

    Sau khi kịp phản ứng, ông ta bóp cổ tôi như xách một con gà.

    Tôi gần như không thở nổi.

    Cố gắng siết chặt sợi dây thừng trong tay, nhưng sức lực non nớt của trẻ con vốn chẳng tạo ra bao nhiêu u.y hi.ếp.

    Vào thời khắc quan trọng, đột nhiên dây thừng thít lại.

    Thím điên bắt lấy một đầu khác của đoạn dây, quấn quanh cây cột trụ.

    Sức lực thím đã suy yếu, cả người quỳ xuống đất, quay lưng vào cột, cố gắng siết chặt sợi dây.

    Trưởng thôn đau đớn buông tôi ra, muốn dùng hai tay gỡ dây khỏi cổ.

    "Con điế.m thối, có bản lĩnh thì gi.ết ông đây thử xem."

    "Nếu không, hai đứa mày ch.ết chắc." Mặt ông ta từ đỏ chuyển dần sang tím.

    Nghe thấy mấy lời này, tôi càng thêm dùng sức, nhưng ngược lại, thím điên lại dần thả lỏng sợi dây.

    "Gi.ết người là phạm pháp." Thím ấy nói.

    Tôi không hiểu thế nào là phạm pháp.

    Nhưng lời của thím khẳng định không sai.

    Chúng tôi trói trưởng thôn vào cột.

    Biết cả hai không dám ra tay, ông ta cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó điên cuồng mắng chửi.

    "Mẹ kiếp, cô đúng là đồ sao chổi. Từ sau khi cô đến đây, thôn này đã loạn thành một đoàn, khắp nơi gà bay chó sủa."

    "Chồng cô ch.ết là đáng đời."

    Mắng xong, ông ta dường như nhớ tới chuyện gì đó, bắt đầu gào thét:

    "Mau trả lại cháu trai cho tôi."

    "Nếu không phải do cô, cháu tôi vì sao lại ch.ết?"

    "Cô là con yêu tinh hại người, hại ch.ết cả ba đứa cháu trai của tôi."

    Trưởng thôn gào khóc, liên tục lặp lại, giống như kẻ tâm thần, luôn mồm nhận định thím điên đã gi.ết người.

    Thím ấy chẳng thèm quan tâm, bận rộn tìm kiếm đồ vật, lục từng ngăn kéo.

    Tôi càng nghe càng tức, lao tới cho ông ta một cái tát thật mạnh, dùng lực đến nỗi lòng bàn tay cũng đau nhói.

    Cái tát này như xua đuổi tất cả những gì dơ bẩn trên người trưởng thôn, ông ta nhanh chóng trở về bộ dạng hung tợn, tiếp tục mắng chửi:

    "Thằng oắt tai họa ch.ết tiệt, bà nội mày đúng là nuôi phải một đứa vô ơn, ăn cháo đá bát. Bố mày ch.ết như nào mày có biết không!"

    Ăn nói vớ vẩn.

    Bố tôi đang làm việc bên ngoài, sao mà ch.ết được?

    Xui xẻo.

    Tôi nhặt cái qu@n lót của ông ta rơi trên đất, nhét thẳng vào cái mồm bẩn thỉu kia.

    Trước đây nghe nói ông ta rất thích mắng chửi người khác, nhưng không ngờ có thể chửi đến sâu cay như vậy.

    Miệng bị chặn, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

    Tôi xoa xoa lòng bàn tay, nhìn về phía thím điên.

    Người còn ở bên kia.

    Đang định tiến lên giúp đỡ, thím ấy đã bước tới với một chiếc kéo rỉ sét trên tay.

    Bấy giờ, trưởng thôn mới thật sự sợ hãi.

    Ông ta vặn vẹo điên cuồng, nức nở xin tha.

    Từ đầu đến cuối, thím điên không có bất kỳ biểu hiện nào thừa thãi.

    Một kéo cắt xuống.

    Gân xanh trên người trưởng thôn nổi rõ, cả người bị trói chặt vào cột, làn da bị dây thừng thít lại, hằn lên từng vết m.áu.

    Cùng lúc đó, ngay giữa hai ch@n ông ta, m.áu tươi phun trào, chảy ướt xối xả.
     
    Đứa Trẻ Mất Tích Bí Ẩn
    Chương 3


    08.

    Trưởng thôn bị chúng tôi trói một ngày một đêm.

    Chiều tối hôm sau, Cố Thời Minh lại đến.

    Dân làng tìm trưởng thôn khắp nơi, một số người sốt ruột không chờ nổi, trực tiếp báo cho Cố Thời Minh rằng nhà mình có bao nhiêu mẫu đất. Ý muốn kiếm chút tiền.

    "Thím, chúng ta nên làm gì bây giờ? Nếu không thả ông ta, chỉ sợ dân làng cũng tìm tới."

    Trưởng thôn lúc này đã suy yếu, giống như con rối nằm liệt tựa vào cột, thở không ra hơi.

    "Đại Mao, cháu có muốn đến nơi khác sinh sống không?" Thím điên nhìn tôi, hiếm khi nghiêm túc thế này.

    Tuy rằng không hiểu tại sao thím ấy đột nhiên hỏi như vậy nhưng tôi cũng thành thật gật đầu.

    Nếu còn ở lại đây, chỉ sợ trưởng thôn sẽ tìm mọi cách tr.a t.ấn chúng tôi.

    "Được, thím đưa cháu đi." Thím điên bắt đầu thu dọn đồ đạc.

    "Người làm gì vậy?" Tôi hỏi.

    "Chạy trốn."

    "Chạy trốn? Vì sao phải chạy?"

    Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

    "Không phải thím có nhược điểm của trưởng thôn sao? Lấy nó đối phó với ông ta là được."

    Không ngờ tôi sẽ nói những lời này, thím điên sững người trong chốc lát, sau đó tiếp tục dọn đồ:

    "Không có nhược điểm nào hết, đừng đoán mò."

    Nhưng đôi tay run rẩy đã bán đứng người, thím ấy đang khẩn trương.

    "Nếu không, chúng ta nhờ Cố Thời Minh giúp đỡ?" Tôi đề nghị.

    Nhớ tới hơi ấm trong lòng bàn tay ấy, tôi rất tin tưởng anh ta.

    "Cháu biết đó là ai không? Cháu biết hắn có thể làm ra những chuyện gì không? Cháu cho rằng chúng ta đang trốn trưởng thôn sao? Chúng ta là đang trốn hắn!" Thím điên gần như hét lên.

    Tôi giật mình, mắt hơi đỏ. Đây là lần đầu tiên thím nổi giận với tôi.

    "Cháu biết rồi."

    Thấy tôi khóc, thím điên đau lòng, kéo tôi lại, áy náy nói:

    "Thím giúp cháu thoát khỏi cái nơi địa ngục này, tin thím đi."

    Giờ phút này, thím điên dường như không còn khùng dại nữa.

    ...

    Chúng tôi không mang quá nhiều đồ đạc, thím chỉ xách theo một cái túi nhỏ, kéo tôi chạy về phía sau núi.

    "Bọn họ sẽ đuổi kịp nhanh thôi, chúng ta phải nhanh hơn chút."

    Mặc dù từ nhỏ tôi đã quen với nơi này nhưng vẫn không thuộc đường bằng thím ấy.

    Tôi im lặng theo sát phía sau.

    Trong lòng vẫn còn nhiều nghi vấn.

    Chúng tôi chạy trốn suốt hai ngày, không biết đã đi qua bao nhiêu đỉnh núi.

    Mãi đến tận hôm nay, lúc trời tối mịt, không thấy rõ đường, thím điên mới dẫn tôi vào một hang động để nghỉ ngơi.

    Hang động này rất lớn, lúc nói chuyện còn vọng tiếng vang, cũng thật hôi, y như cái giếng trong nhà thím vậy.

    Tôi kiệt sức, mệt mỏi ngồi bệt xuống đất:"Thím, cháu đói quá."

    Từ thôn đến đây, chạy trốn lâu như vậy, chúng tôi cũng chưa được giọt nước nào, dọc đường không kiếm được thức ăn, ngay cả chút quả dại cũng không thấy. Bụng tôi kháng nghị, kêu mãi không dứt, cả người vừa đói vừa mệt.

    Thím điên im lặng.

    Qua một lúc lâu mới cất lời: "Cháu chờ ở đây."

    Thím ấy đứng dậy, đi vào chỗ sâu nhất trong hang.

    Người vừa đi được 20 mét, tôi đã sợ hãi, chạy theo túm chặt tay thím: "Cháu sợ."

    Giọng tôi run run, lỡ như một con lợn rừng nhảy ra ăn thịt tôi thì làm sao?

    Thím siết chặt tay tôi như đang thỏa hiệp, hai chúng tôi tiếp tục bước vào.

    Tầm nhìn bị bóng tối che khuất, nỗi sợ hãi không ngừng bủa vây, đường đi cũng gập ghềnh.

    Tôi lấy ra một cây nến nhỏ trong túi áo ngực, định thắp sáng soi đường, còn chưa kịp châm lửa đã bị thím điên dập tắt.

    "Cháu không muốn sống nữa à."

    "Ánh lửa sẽ làm bọn họ càng dễ tìm được nơi này."

    Tôi cúi đầu, nhận ra hành động của mình có bao nhiêu ngu ngốc.

    Sau khoảng 50 bước chân, chúng tôi dừng lại ở một nơi ẩm ướt.

    Mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi khiến tôi nhớ tới cái giếng nọ.

    Thím điên sờ s0ạng, tìm kiếm một hồi, sau đó nhặt lên một thứ trơn trượt, ướt át đưa cho tôi: "Ăn đi."

    Tôi muốn nôn:"Đây là cái gì? Hôi quá."

    "Cháu thích ăn thịt nhất, không phải sao? Đây là thịt, mau ăn đi." Thím ấy đáp.

    "Thím, sao thịt này lại hôi như vậy, chúng ta có thể nướng chín rồi mới ăn không?"

    "Muốn sống thì ăn đi." Thím điên bắt đầu tự mình nhai nuốt.

    Tôi nghiến răng, cũng gặm một miếng.

    Vừa hôi vừa thối.

    Trong miệng tràn ngập mùi m.áu tanh.

    Tôi nhổ ra.

    Thím điên lại nhặt lên miếng thịt khác đưa tôi:

    "Cố gắng ăn đi, ăn no mới có sức chạy tiếp."

    Tôi cau mày nhận lấy, ngón chân hơi di chuyển, chạm vào một mảnh kim loại, phát ra âm thanh ngắn ngủi.

    Tôi cúi xuống nhặt nó lên, đút túi quần, sau đó gắng gượng ăn nốt.

    Xong xuôi, thím điên còn bọc mấy miếng vào túi vải, đề phòng trên đường chạy trốn không tìm được thức ăn.

    09.

    Đêm ấy, tôi ngủ không ngon, trong giấc mơ cứ luôn nhớ đến những người bạn đã cũng mình lớn lên.

    Trời còn chưa sáng, tôi đã sốt cao.

    Môi khô nứt vì thiếu nước, m.áu cứ rỉ ra.

    Thím điên sốt ruột, tìm kiếm xung quanh, tìm được một chiếc lá còn đọng vài giọt sương, vội đặt lên miệng tôi.

    Cơn sốt ngày càng tệ, cả người như bốc hỏa.

    Thím điên ôm tôi, bắt đầu khóc.

    Nói nhất định sẽ tìm được nước, bảo tôi đừng sợ.

    Tôi nhìn bóng người khuất dần xuống núi, kéo lê cái thân thể đau nhức của mình vào sâu trong hang.

    Miếng kim loại trong túi quần đong đưa theo bước chân.

    Tôi vươn tay chạm vào.

    Kết cấu không được bóng loáng cho lắm, thậm chí đã bong tróc.

    Khi ngửi thấy mùi tanh càng nồng, tôi thắp sáng ngọn nến.

    Cách đó không xa, một th.i th.ể thối rữa đang phân hủy nằm đó.

    Đàn ruồi bọ vo ve, bu kín.

    Tôi sụp đổ.

    Hai chân như mất đi cảm giác.

    Trước mặt là Cẩu Đản, người đã mất tích mấy ngày trước.

    Cách đó không xa còn có hai bộ xư.ơng trắng khác, điểm chung là đều bị mất cánh tay phải.

    Từ chút vải quần áo còn chưa mục nát hết, tôi nhận ra đây là hai người anh của Cẩu Đản.

    Nỗi sợ hãi xâm chiếm, trái tim như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng khiến tôi không sao thở được.

    Nghĩ đến món thịt hầm mà ngày trước thím điên cho tôi ăn rất có thể là hai anh em của Cẩu Đản, tôi không khỏi buồn nôn, muốn móc sạch cả dạ dày.

    Mấy con ruồi cứ vo ve trước mặt, tôi sực tỉnh trong giây lát.

    Vừa lăn vừa bò về hướng ngược lại.

    Tôi phải về lại trong thôn.

    Thím điên dẫn tôi đến đây, có phải cũng muốn ăn tôi?

    Tôi muốn nhanh chóng trở về kể chuyện này cho trưởng thôn, nói cho ông ta biết thím điên đã ăn thịt cháu trai ông ta.

    Đường về bằng phẳng, tôi cứ chạy, thậm chí còn không nhận ra những vết phồng rộp đã nứt toác ở chân, m.áu tuôn xối xả.

    Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

    Thím điên ăn thịt người.

    Phải tìm ai đó bảo vệ tôi.

    Về đến cửa thôn, tôi thấy Cố Thời Minh đang đứng trước nhà thím điên.

    Anh ta đứng bên miệng giếng xem xét.

    Khoảnh khắc nhìn thấy người khác, cơ thể tôi cũng kiệt sức đến nơi.

    Chân tôi khuỵu xuống, ngã trên đất.

    "Cứu với."

    10.

    Cố Thời Minh trông có vẻ mệt mỏi, trong mắt hằn lên tia đỏ.

    Thấy bộ dạng này của tôi, anh ta nhướng mày, đỡ tôi ngồi xuống bên cạnh giếng.

    "Thím điên mang cháu chạy?" Anh ta hỏi.

    "Thím ấy ăn thịt người, cháu nhìn thấy thím ấy ăn thịt người." Tôi sợ hãi lặp lại, cả người run run.

    "Đàn ông con trai phải có dáng vẻ của đàn ông con trai, nhìn xem cháu bị dọa thành cái dạng gì rồi." Cố Thời Minh xoa đầu tôi, ngữ khí nói chuyện vẫn nhẹ nhàng như cũ nhưng tôi lại nổi da gà khắp người.

    Hắn còn đáng sợ hơn cả thím điên.

    "Cháu muốn tìm trưởng thôn." Tôi lay tay hắn.

    "Trưởng thôn không phải đang ở đây sao?" Hắn nhìn về phía đáy giếng.

    Nhớ tới chiếc quan tài còn nằm bên dưới, tôi rướn người nhìn thử.

    "Rất tò mò đúng không? Hắn hỏi.

    Tôi vội lui về sau, lắc đầu điên cuồng.

    "Nếu đã tò mò vậy thì xuống đó xem đi." Hắn đạp tôi ngã dúi.

    Tấm ván đã mục nát nhiều năm, không chịu nổi cú ngã của tôi, trực tiếp bị đập nát, nước bên trong bắn cả vào mặt, vị đắng chát.

    Cảm giác mát lạnh trên tay khiến da đầu tôi tê dại.

    Tôi nhắm chặt hai mắt, sợ hãi la hét.

    Sự tiếp xúc với x.ác ch.ết được phóng đại lên vô số lần.

    Tôi thở hổn hển, giọng nói đã lạc cả đi, Cố Thời Minh còn quan tâm, ném xuống một cái đèn pin.

    Không gian chật hẹp bỗng trở nên sáng sủa.

    Mãi đến khi xung quanh đã yên tĩnh, tôi mới dám lấy lại tinh thần, từ từ mở mắt ra.

    Ngay cạnh đó, khuôn mặt một người đàn ông lộ rõ, khoảng cách gần đến nỗi nếu như tôi chớp mắt, lông mi cả hai sẽ chồng lên nhau.

    Tim tôi như ngừng đập, bị dọa ngây dại, sợ đến mức ngã ra sau.

    Trước khi ngất đi, cuối cùng tôi cũng nhớ ra người này là ai.

    Chú ấy là chồng của thím điên.
     
    Đứa Trẻ Mất Tích Bí Ẩn
    Chương 4: Hoàn


    11.

    Tôi bị đánh thức bởi tiếng kêu cứu của trưởng thôn.

    Vừa mở mắt ra đã thấy mình bị trói vào cây cột lúc trước.

    Cố Thời Minh ngồi trên một cái ghế sạch sẽ phía đối diện, im lặng hút thuốc.

    Trưởng thôn quỳ dưới chân hắn, dập đầu xin tha.

    "Ông chủ Cố, tôi biết sai rồi, cầu xin ngài tha cho tôi."

    "Tôi không phải cố ý muốn vấy bẩn cô ấy, do tôi không biết hai người có quan hệ."

    Tiếng dập đầu ngày càng lớn, hận không thể đập vỡ hộp sọ của mình.

    Bùm, bùm, bùm, hết tiếng này đến tiếng khác.

    Mỗi lần như vậy, tim tôi lại giật thót một cái.

    "Tôi nhất định sẽ bắt được cô ấy trở về, ngài Cố, xin hãy cho tôi một cơ hội."

    Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của trưởng thôn, cả người tôi tê dại, không dám thở mạnh, sợ Cố Thời Minh sẽ chuyển sự chú ý về phía này.

    Giây tiếp theo, hắn nâng mi.

    Nhìn tôi.

    Bốn mắt chạm nhau, thời gian như ngừng lại, cảm xúc căng thẳng dâng trào, ngay cả hít thở cũng khó khăn.

    Tôi vội vàng cầu cứu trưởng thôn:

    "Trưởng thôn, xin hãy giúp cháu."

    Nước mắt như đê vỡ, từng giọt tí tách rơi. Đầu óc tôi ong ong, đã không thể phân biệt được ai tốt ai xấu, cứ gặp được người là coi như nắm được cọng rơm cứu mạng.

    Tôi vừa dứt lời, trưởng thôn đã sợ ch.ết khiếp.

    Ông ta ngừng dập đầu, quay lại nhìn tôi, hai mắt đột nhiên sáng lên, giống như con cá sắp ch.ết khát tìm được bãi bùn.

    Ông ta vừa bò vừa quỳ đến bên cạnh Cố Thời Minh, vẻ mặt gấp gáp nói:

    "Ngài Cố, không phải ngài còn thiếu tiêu bản của một đứa trẻ tám tuổi sao? Vừa hay một tháng nữa nó sẽ tròn tám tuổi, tôi dâng tặng nó cho ngài được không?"

    Tôi choáng váng, nước mắt càng rơi dữ dội.

    Cố Thời Minh dùng chân đá văng trưởng thôn, vẻ mặt ghét bỏ lau sạch chỗ quần bị ông ta đụng phải.

    Sau đó thong thả lấy ra một con d.ao găm tinh xảo bên thắt lưng, rút vỏ d.ao đưa cho trưởng thôn.

    Đôi mắt đen nháy nhìn về phía tôi như đang ngắm nghía một món đồ chơi.

    Ý kiến được thông qua, trưởng thôn như người sắp ch.ết đuối vớ được cọc, cực kỳ kích động nhận lấy d.ao găm.

    Sự hưng phấn khiến ông ta không cảm nhận được đau đớn, trực tiếp dùng hai tay nắm lấy lưỡi d.ao sắc bén.

    M.áu theo kẽ tay nhỏ xuống mặt đất, tốc độ từ chậm đến nhanh, cuối cùng tạo thành một đường.

    Trưởng thôn run rẩy tiến về phía tôi, áp lực và khẩn trương khiến ông ta lê bước khó khăn.

    Mà giờ phút này, tôi giống như con cá nằm trên thớt, sợi dây thừng buộc chặt khiến tôi không thể cử động.

    Trưởng thôn giơ tay thật cao, mặc kệ bao lời cầu xin của tôi, hung tợn hạ d.ao.

    "Chờ đã."

    Cố Thời Minh đột nhiên hô dừng.

    Lưỡi d.ao cách trán của tôi rất gần.

    Một giọt mồ hôi nóng hổi chảy xuống, cọ qua lưỡi d.ao.

    Hơi thở của tôi nghẹn tại cổ họng.

    Trưởng thôn giật mình, vội quay đầu lại, nhanh chóng quỳ xuống.

    "Ngài Cố, tôi đã làm gì khiến ngài không hài lòng sao?"

    "Ngài cứ yêu cầu đi, chỉ cần là việc tôi có thể làm, nhất định sẽ hoàn thành được."

    Cố Thời Minh chẳng thèm để ý đến ông ta, rút ra một điếu thuốc mới, châm lửa.

    Khói thuốc lượn lờ, trong phòng im ắng không tiếng động.

    Tôi lo lắng sợ hãi đến mức không chịu nổi áp lực, cứ thế ngất đi lần nữa. Lúc này, Cố Thời Minh mới lên tiếng:

    "Kể lại những chuyện cô ấy đã trải qua trong mấy năm nay, toàn bộ!"

    Nghe vậy, trưởng thôn rùng mình, lòng bàn tay đã dính đầy m.áu cọ xát trên mặt đất tạo nên những vết loang lổ.

    Ông ta không dám chần chừ: "Cô ấy là người vợ mà Triệu Thạch mua về cách đây ba năm trước, bị bán đến đây chưa đầy một tháng đã có thai. Rõ ràng là bị bọn buôn người lừa. Nhưng tên ngốc Triệu Thạch đó chẳng những không để bụng, còn một hai nói muốn đưa cô ấy ra khỏi thôn, không nỡ ép buộc một sinh viên đại học ở lại đây chịu khổ."

    "Vì không muốn để người ngoài biết trong thôn có nạn mua bán người trái phép, tôi và tên ngốc đó đã xảy ra tranh chấp.

    Trưởng thôn ngước lên nhìn Cố Thời Minh: "Ai biết vừa đẩy một cái cậu ta đã ch.ết".

    Ông ta nhớ lại tình cảnh năm đó.

    Sau khi vô tình gi.ết ch.ết Triệu Thạch, một người phụ nữ xinh đẹp như hoa khóc lóc từ ngoài thôn chạy về.

    Cô ấy mặc một chiếc váy hoa màu trắng, mái tóc bồng bềnh xõa ngang vai.

    Ôm cái bụng bầu sáu tháng, khóc đến thê thảm khiến người khác xót thương.

    Khác với những phụ nữ trong làng, cô gái đó rất trắng, sống lưng thẳng tắp, khí chất thanh cao.

    Nghĩ đến đây, trưởng thôn bật khóc:

    "Sau đó tôi không nhịn được, đã...."

    Ông ta không dám nói thêm, một tay cầm d.ao đ.âm thẳng vào tay phải của mình.

    Cảm thấy còn chưa đủ, tiếp thêm vài nhát nữa.

    Trưởng thôn gào khóc xin tha: "Ông chủ Cố, thật xin lỗi, tôi không biết mà."

    "Vì để chuộc tội, mấy năm nay tôi đích thân dâng xư.ơng cốt m.áu thịt của ba đứa cháu trai tặng cho ngài rồi. Ngài Cố, có thể tha cho tôi một lần không." Ông ta điên cuồng đ.âm da.o hết nhát này đến nhát khác, toàn bộ mu bàn tay đã nát thành từng mảnh.

    "Hai ngày trước là bị quỷ ám, thật xin lỗi."

    Sau khi nghe được mấy lời này, tôi mới nhận ra mình đã trách nhầm thím điên.

    Thím ấy không phải người đã gi.ết ba đứa cháu trai của trưởng thôn.

    Không biết bây giờ thím ở đâu?

    Đã phát hiện tôi chạy trốn chưa?

    Cố Thời Minh vẫn luôn im lặng, dùng tay bót nát điếu thuốc còn đang cháy dở.

    Hắn đứng dậy, hốc mắt đã đỏ hoe, cả người toát lên vẻ giận dữ đáng sợ.

    Trưởng thôn run bần bật, vừa dập đầu vừa điên cuồng xin lỗi.

    Cố Thời Minh không nói một lời, đá văng trưởng thôn, nhặt lên con d.ao găm dưới đất, không chút do dự cắm thẳng vào yết hầu trưởng thôn.

    M.áu tươi bắn tung tóe cả vào mặt tôi, tiếng van xin của trưởng thôn cũng kết thúc.

    Tôi ngậm chặt miệng, cố gắng không phát ra âm thanh, nước mắt tuôn như thác đổ.

    Ánh nắng chói chang bất ngờ bị chặn lại.

    Tôi ngẩng đầu nhìn lên xà nhà.

    Là thím điên.

    Người trở về cứu tôi.

    Giờ phút này, giống như có con d.ao cứa mạnh vào trong ngực.

    Tôi tuyệt vọng hét to: "Thím mau chạy đi!"

    12.

    Nhưng thím điên không bỏ chạy.

    Thím dùng chính mình để đổi lấy mạng sống cho tôi.

    Chúng tôi bị Cố Thời Minh đưa đến một phố thị xa lạ phồn hoa.

    Căn phòng rất lớn, buổi tối đứng ở cửa sổ kính sát đất thậm chí có thể nhìn thấy đèn đường đủ màu sắc, cảnh sát đã từng đến tìm mấy lần.

    Cố Thời Minh nói cho tôi biết, vụ án đã được đưa ra ánh sáng, trưởng thôn sợ tội t.ự s.át.

    Ở nơi này, ai cũng sợ hãi, tôn kính Cố Thời Minh. Hắn có tiền, có quyền.

    .....

    Tôi mất trí nhớ.

    Chính xác là khi đối mặt với Cố Thời Minh, tôi đã mất trí nhớ.

    Tôi ngụy trang rất giỏi, hắn chưa bao giờ nhận ra.

    Tháng đầu tiên mất trí nhớ.

    Hắn đưa tôi đi tham quan phòng ngủ của chính hắn.

    Bên trong có cả một bức tường bằng kính, được chia thành các ô lưới nhỏ thông thường.

    Mỗi ô vuông đều chứa một xư.ơng bàn tay phải, trắng ngà, mặt trên còn ghi cả số năm phân biệt rõ các tiêu bản.

    Tôi đứng nhìn một ngón tay bảy tuổi trước mặt.

    Từ các đốt ngón tay mảnh khảnh có thể nhận thấy, đứa trẻ này lúc sinh thời rất nghịch ngợm.

    Ngón út còn có một vết nứt nhỏ.

    Tôi nhớ đến Cẩu Đản.

    Một ngày trước khi mất tích, cậu ta cướp đi chiếc vòng sắt mà bà nội để lại cho tôi, hai chúng tôi lao vào tranh cãi.

    Tôi ra tay rất mạnh, đập nát cả ngón út của cậu ta khiến nó sưng tấy.

    Trên đường trở về cáo trạng, Cẩu Đản mất tích.

    "Cái này hỏng rồi." Tôi chỉ vào vết nứt đó.

    Cố Thời Minh khoanh tay đánh giá tôi.

    Thấy tôi không có biểu hiện nào khác thường, hắn ta kiêu ngạo nói: "Tác phẩm nghệ thuật có chút khiếm khuyết mới là đẹp nhất. Giống như xư.ơng bánh chè của hai người anh nó cũng bị nứt thành đá cẩm thạch vậy."

    Tôi gật đầu một cách máy móc.

    Tháng thứ hai.

    Hắn đưa cho tôi một chiếc hộp bánh kem được đóng gói tinh xảo.

    "Ôn Nhiễm thích nhất là bánh kem sầu riêng, giúp tôi đưa cho cô ấy."

    "Ôn Nhiễm là ai?" Tôi thắc mắc.

    "Là thím điên cháu hay gọi."

    Tôi tự hỏi.

    Cố Thời Minh quan sát đánh giá.

    "Không quen, chúng ta phải đi gặp người đó sao?" Tôi nói.

    Hắn mỉm cười hài lòng.

    Tháng thứ ba.

    Cố Thời Minh dẫn thím điên đến gặp tôi.

    Bệnh của thím ngày càng nặng, bây giờ còn không nhận ra tôi nữa.

    Mái tóc không hề rối loạn mà được chải chuốt cẩn thận, xõa trên vai. Thím ấy mặc một bộ váy bông rộng thùng thình, cả người đã gầy đến mức lọt thỏm bên trong.

    Hai người họ giành cả một buổi trưa để xem lại từng bức ảnh chụp, video trong quá khứ.

    Đều là những tấm hình từ tiểu học đến trung học.

    Trong video, mái tóc dài suôn mượt của thím được vén sau tai, khi cười, đôi mắt cong cong thành hình trăng khuyết, trông cực kỳ trẻ trung và xinh đẹp.

    Câu nói mà thím ấy nói nhiều nhất là: "Đừng nghịch nữa, mau về làm bài tập, lát nữa chị sẽ kiểm tra."

    Lúc này, người đang cầm máy ảnh - Cố Thời Minh, không hề ngần ngại dựa vào thím: "Chơi thêm nửa tiếng nữa thôi, sau đó em sẽ làm mà."

    Những cuộc trò chuyện như vậy đã diễn ra từ khi còn nhỏ, mãi cho đến đại học mới ít dần.

    13.

    15 năm sau.

    Tôi đứng trước cửa sổ kính trong suốt, nhớ tới thím điên.

    Vào ngày đưa Cố Thời Minh vào tù, tôi đã đến bệnh viện tâm thần thăm thím.

    Thím ấy mặc chiếc áo kẻ sọc của bệnh nhân, cả người gầy gò ốm yếu, tưởng chừng đến gió cũng có thể cuốn bay.

    Thím chỉ liếc tôi một cái, sau đó quay người về hướng cửa sổ, chưa từng nhìn lại.

    Trước khi rời đi, y tá đưa cho tôi một lá thư, nói rằng do thím điên gửi.

    Phong thư rất đẹp mắt, mép ngoài hơi cong lên do vuốt quá nhiều, tôi nghĩ chắc hẳn thím đã đợi rất lâu rồi.

    Khi mở thư ra, trên giấy vẫn còn lẫn cả mùi của thím ấy.

    Chữ viết ngay ngắn, nắn nót đẹp hệt như con người thím vậy.

    [Đại Mao thân mến:

    Thấy chữ như thấy người, không biết cháu sống có ổn không.

    Lời xin lỗi muộn màng này đã bị trì hoãn thật nhiều năm. Bởi vì sự có mặt của thím, đã khiến mọi người mất đi bao người thân. Trong mấy năm ở bệnh viện tâm thần, có đôi lúc tỉnh táo, thím cảm thấy thật hổ thẹn.

    Có lẽ trong trí nhớ của cháu, thím vẫn luôn là một người điên điên khùng khùng, thím muốn kể cho cháu nghe một câu chuyện xưa, không biết cháu có muốn nghe không.

    Ngoại trừ cháu ra, thím cũng không biết giãi bày cùng ai.

    Thím là trẻ mồ côi, lúc năm tuổi đã được gia đình giàu có bậc nhất Bắc Kinh nhận nuôi, trong nhà đó có một đứa con trai kém thím hai tuổi. Việc nhà bận rộn, hai chúng ta chỉ có thể sống nương tựa vào nhau, hắn rất ỷ lại, cũng tin tưởng thím.

    Mãi đến sinh nhật 18 tuổi của hắn, mọi chuyện đã thay đổi. Hắn bày tỏ tình cảm, mong muốn thím có thể làm bạn gái. Thím từ chối, vốn chỉ coi hắn như em trai, huống chi thím và một đàn anh học năm ba đã sớm bên nhau rồi.

    Thái độ của thím khiến hắn cảm thấy bản thân bị phản bội, vì thế tình tính cũng thay đổi, bắt đầu nhốt thím trong nhà, ngày ngày x.âm phạm, tr.a t.ấn. Thậm chí cuối cùng, hắn còn trói cả bạn trai thím tới đây, ở ngay trước mặt thím, biểu diễn màn lột da róc xư.ơng người. Có lẽ như vậy, thím mới khóc lóc cầu xin, cho nên hắn bắt đầu dẫn từng người thân, bạn bè, giáo viên đến nhà, khiến bọn họ đang sống sờ sờ, dần ch.ết trước mặt thím. Sau đó, ép buộc thím phải nghe theo.

    Mấy năm trời thống khổ, bản thân cũng từng nghĩ tới cái ch.ết, nhưng bị hắn theo dõi gắt gao, mấy lần t.ự s.át cũng không thành. Cuối cùng, thím không chịu nổi, nhân lúc hắn không ở nhà, tìm một tên buôn người tới bán mình đi.

    Bị bán cho Triệu Thạch, thím thật may mắn, anh ấy thương thím muốn đưa thím rời khỏi thôn làng để có một cuộc sống tốt hơn. Nhưng thím không muốn rời đi, không muốn bị Cố Thời Minh tìm thấy, không muốn bản thân giống như một con kiến chẳng có sức chống cự, chỉ có thể tuyệt vọng bò dưới chân Cố Thời Minh, cẩn thận tìm đường sống.

    Triệu Thạch mất rồi, thím hối hận vô cùng, nhưng càng sợ Cố Thời Minh tìm ra, th.i th.ể anh ấy sẽ không toàn thây. Thím giấu anh ấy dưới giếng, ngâm trong chất formalin tự chuẩn bị sẵn, hi vọng một ngày nào đó công lý có thể thấy ánh sáng mặt trời, đưa anh ấy lên làm bằng chứng vạch trần hung thủ. Nhưng thím quá yếu đuối.

    Ngày Cố Thời Minh xuất hiện trong thôn, thấy hắn chủ động nói chuyện cùng cháu, thím sợ hãi.

    Người khác ra sao, thím không quan tâm. Nhưng cháu là đứa nhỏ thím tự tay nuôi lớn, sao nỡ để cháu trở thành món đồ chơi của tên bi3n thái kia.

    Cho nên, thím muốn mang cháu chạy trốn, thoát khỏi sự khống chế của Cố Thời Minh.

    Nhưng lại thất bại.

    Đại Mao, cháu hận thím không? Hận thím vì không thể bảo vệ, đưa cháu trốn đi?

    Xin cháu đừng sợ, thịt đưa cháu ăn đều là thịt lợn rừng, không phải thịt người.

    Đêm đó trong hang, thứ cháu ăn cũng chỉ là xác rắn thím dự trữ lâu ngày mà thôi.

    Thím còn cho rằng cháu sẽ hỏi vì sao Cẩu Đản lại xuất hiện ở chỗ này.

    Thật ra, th.i th.ể của ba anh em được thím tìm thấy khi đang đi nhặt nấm, chúng bị ném xuống một vách đá sau núi. Khi nhìn thấy chúng, thím không khỏi nhớ đến cháu, tuổi nhỏ đáng yêu cũng gần tựa vậy, không đành lòng để ba đứa phơi thây dưới nắng, chịu rét dầm sương, thím muốn giúp chúng có một chỗ trú mưa, vì vậy cháu mới thấy cảnh đó.

    Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau.

    Thím muốn nghiêm túc nói lời xin lỗi.

    Thật xin lỗi.

    Hi vọng Đại Mao có thể tha thứ cho thím.

    Hi vọng quãng đời còn lại của cháu có thể tự do bay cao, không bị gò bó ép buộc.

    Chúc cháu cả đời bình an!]

    ...

    "Ngài Ôn, xin hỏi đã bắt đầu được chưa?" Phóng viên điều chỉnh điện thoại về trạng thái im lặng, cầm sổ ghi chép ngồi xuống phía máy quay bên cạnh.

    Tôi lấy lại tinh thần, mỉm cười nhìn về phía ống kính.

    Bình tĩnh cất lời:

    "Lý do tôi đồng ý với cuộc phỏng vấn hôm nay là vì muốn đưa ra lời cảnh tỉnh với giới nhà giàu."

    "Không nơi nào lọt ngoài lưới pháp luật, tiền tài chẳng thể giải quyết hết thảy, càng không che đậy được những thứ xấu xa."

    "Hy vọng những người dân bị áp bức, u.y hi.ếp sẽ dũng cảm đứng lên."

    "Sự phản kháng đấu tranh của bạn không chỉ cứu được một người..."

    Buổi phát sóng trực tiếp này có hàng triệu người xem, mọi người đều chú ý đến vụ án gi.ết người kéo dài tận 18 năm.

    Phóng viên cũng cảm động rơi nước mắt.

    Giữa quá trình ghi hình, camera điện thoại liên tục rung.

    Sau khi xem xong nội dung, anh chàng đưa nó cho nữ phóng viên bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc.

    [Tại thôn Lỗ phát hiện ba vụ án mạng tàn khốc, nạn nhân đều là bé trai, đặc điểm chung: Xương bánh chè bị mất.]

    Cùng lúc đó, một tin nhắn khác cũng được gửi tới điện thoại của tôi.

    [Ngày 20 tháng 2 năm 2023, bà Ôn Nhiễm qua đời.]

    END.
     
    Back
    Top Dưới