Khác Đứa trẻ hư - Kim Tử Trần

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
345070756-256-k678112.jpg

Đứa Trẻ Hư - Kim Tử Trần
Tác giả: leeryan2210
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thông qua Đứa trẻ hư, tác giả Tử Kim Trần đã gióng lên một hồi chuông cảnh tình đối với toàn xã hội, nhắc nhở mỗi người lớn về trách nhiệm của mình.

Hành động của mỗi đứa trẻ phần nào phản ánh nhân cách của bố mẹ chúng.



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lostreange: leaking
  • Những Linh Hồn Bay Trên Bầu Trời
  • [NGÔ LỘ KHẢ ĐÀO- CHUẨN YÊN] THỎ CON VÀ CHIM ƯNG...
  • (HP) - Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa
  • đứa trẻ bị lãng quên
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Những Đứa Trẻ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đứa Trẻ Hư - Kim Tử Trần
    GIỚI THIỆU


    Chu Triều Dương, cậu học sinh có thành tích học tập xuất sắc nhất toàn trường cấp hai.

    Phổ Phổ và Đinh Hạo bỏ trốn khỏi cô nhi viện và đến tìm cậu để ở nhờ.

    Ba đứa trẻ tình cờ quay được đoạn video Trương Đông Thăng giết bố mẹ vợ anh ta và tiến hành tống tiền.

    Chu Triều Dương vô tình ngộ sát đứa em gái cùng cha khác mẹ, lúc đó chỉ có Phổ Phổ và Đinh Hạo chứng kiến.

    Bà mẹ kế nghi ngờ cậu chính là hung thủ nên đã tìm mọi cách trả thù cậu.

    Cảnh sát hoàn toàn không nghi ngờ gì Chu Triều Dương nhưng vẫn luôn tìm kiếm tung tích kẻ giết chết Chu Tinh Tinh và đã điều tra ra được một số manh mối.

    Liệu Chu Triều Dương sẽ xử trí ra sao?

    Mối quan hệ giữ ba đứa trẻ và Trương Đống Thăng sẽ diễn biến như thế nào?

    Liệu Trương Đông Thăng có thể thực hiện kế hoạch của anh ta một cách thuận lợi?

    Số phận của ba đứa trẻ sẽ ra sao?

    Và sau cùng, mọi hành vi của Chu Triều Dương có bị phát giác hay không?

    Cậu sẽ có một cuộc sống hoàn toàn mới hay phải chịu sự trừng phạt của pháp luật?
     
    Đứa Trẻ Hư - Kim Tử Trần
    PHẦN DẪN


    Năm thứ tư sau khi kết hôn, Từ Tịnh ngoại tình, đề nghị ly hôn với Trương Đông Thăng.

    Trương Đông Thăng vốn là người đàn ông ở rể, trước khi cưới đã làm giấy chứng minh tài sản, nếu ly hôn, gần như là ra đi tay trắng.

    Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, anh ta quyết định làm vài việc để thay đổi kết cục này.

    Sau khi lên kế hoạch gần một năm, anh ta giả vờ đưa bố mẹ vợ đi du lịch, đi lên ngắm cảnh núi ở vùng ngoại ô thành phố, rồi đột ngột đẩy ngã hai người từ trên núi xuống mất mạng.

    Đây vốn là kế hoạch phạm tội hoàn mỹ mà anh ta đã dày công dàn dựng, nào ngờ màn biểu diễn này bị ba học sinh đang nô đùa gần đó dùng máy ảnh quay lại, anh ta càng không thể nào biết được rằng, ba đứa trẻ này không hề thiện lương chút nào.
     
    Đứa Trẻ Hư - Kim Tử Trần
    Chương 1


    Đứng từ vị trí này nhìn lên, bậc đá rộng khoảng sáu, bảy mét đi thẳng lên đến đỉnh núi.

    Suốt dọc một bên đường là dãy tường thành nặng nề to bản, nghe nói được xây dựng từ nhà Nam Minh, vốn dĩ rất cao, trải qua nhiều năm mưa gió gột rửa, phần lớn đều đã bị huỷ hoại, mấy năm trước công ty khai thác đã tu sửa, nên giờ càng rộng rãi chắc chắn, độ cao chỉ đến phần thắt lưng người, trở thành tay vịn cho các du khách muốn leo núi.

    Cả vùng này có tên gọi là Tam Danh Sơn, là ngọn núi nổi tiếng nhất trong thành phố Ninh, thời xưa được coi là cứ điểm quân sự quan trọng, bây giờ được lấy tên là khu du lịch Tam Danh Sơn.

    Hôm nay là thứ tư đầu tiên của tháng bảy, vừa không phải là ngày nghỉ, lại là mùa vắng khách du lịch, khách du lịch rất vắng vẻ, đếm trên đầu ngón tay.

    Trương Đông Thăng đặc biệt chọn ngày hôm nay để dẫn bố mẹ vợ lên núi chơi.

    "Bố, mẹ, chúng ta hãy đến trạm dừng chân ở lưng chừng núi nghỉ ngơi chút đi!"

    Trương Đông Thăng khoác ba lô, trên cổ đeo máy ảnh, tận tuỵ chăm sóc bố mẹ vợ đang phía sau lưng mình, trong mắt tất cả mọi người, anh ta chính là một chàng rể chuẩn mực.

    Họ nhanh chóng đến được trạm dừng chân.

    Diện tích rộng bằng năm, sáu sân bóng rổ ở lưng chừng núi.

    Ba người ở dười bóng râm của một cây lớn chếch phía ngoài trạm dừng chân, phóng tầm mắt ra xa nhìn lên bầu trời rộng lớn.

    Bố mẹ vợ hít hà bầu không khí trong trẻo, rõ ràng là rất hài lòng đối với chuyến du lịch ngày hôm nay: "Từ lâu đã muốn đến Tam Danh Sơn rồi, lần trước nghe người ta nói, vào đợt nghỉ lễ ở đây đông người lắm, ngày 1/5, ngày Quốc Khánh, chen lấn không nổi, may mà Đông Thăng làm giáo viên, có đợt nghỉ hè, đến đây chơi cũng không cần phải vào đúng ngày lễ, nhìn kìa, hôm nay ở đây chẳng có ai cả!"

    Trương Đông Thăng nhìn xung quanh khắp một lượt, hôm nay là ngày làm việc, rất vắng khách, cả trạm dừng chỉ có ba người bọn họ đang đứng, ở mấy cửa hàng bán đồ lưu niệm phía sau thì có lẻ tẻ vài vị du khách đang ăn và hóng mát, ở vị trí cách bọn họ chừng ba mươi mét có một chòi nghỉ, lúc này đây ở đó có ba đứa trẻ có vẻ như là học sinh cấp hai đang nô đùa.

    Không ai chú ý đến bọn họ cả.

    "Bố mẹ hãy uống chút nước đi!"

    Trương Đông Thăng đặt ba lô xuống dưới đất, lấy ra hai bình nước, đưa cho hai người, sau đó liền nói: "Ở đầy cảnh khá đẹp, bố và mẹ cùng đứng chụp một tấm ảnh nhé."

    Vợ chồng ông lão nghe lời đề nghị của con rể, đứng dậy, bày ra tư thế hình chữ V bằng ngón tay.

    Trương Đông Thăng cầm máy ảnh chụp một kiểu, rồi lại đặt máy xuống, chỉ về phía trước nói: "Phía sau bố mẹ có một dãy tường chặn mất không gian, hay là bố mẹ ngồi lên bờ bức tường, con đổi hướng khác, chụp phong cảnh bầu trời, như vậy bức ảnh sẽ đẹp hơn."

    Ông lão thấy hơi phiền phức bèn nói: "Cứ thế mà chụp được rồi, bố cũng không thích chụp ảnh lắm."

    Ngoài miệng mặc dù nói như vậy nhưng ông cũng không nỡ làm trái lại tấm thịnh tình của con rể, nhìn thấy bộ dạng hào hứng của vợ, ông vẫn nghe lời đi đến bức tường ở phía sau mấy mét.

    Độ cao của bức tường,gần đến thắt lưng người nhưng rất rộng, khách du lịch hầu hết đều thích ngồi lên đó để chụp ảnh, ông lão giơ hai tay ra nhảy bật lên ngồi lên trên, bà lão cũng ngồi lên theo, khoác tay ông.

    Trương Đông Thăng mỉm cười nhìn hai người, lấy máy ảnh ra chụp mấy kiểu, rồi lại đặt xuống, đi về phía hai ông bà cười nói: "Bố mẹ ngồi xích gần nhau thêm nữa, thân mật thêm chút đi."

    Ông lão ngại ngùng nói qua loa: "Cứ thế mà chụp được rồi."

    Bà lão thì lại cười tươi làm theo lời của con rể, khoác cánh tay ông lão chặt thêm chút nữa.

    Vào thời khắc cuối cụng, Trương Đông Thăng lại một lần nữa quét ánh mắt xung quanh một lượt, trên trạm dừng chân không có ai khác nữa cả, ở đằng xa mấy vị khách cũng không ai nhìn bọn họ, trên chòi nghỉ cách ba mươi mét, ba đứa trẻ cũng đang vui đùa cùng nhau.

    Kế hoạch được trù bị gần một năm qua, chính là ngay lúc này đây!

    Anh ta vừa cười vừa nói, giơ tay ra để giúp hai ông bà chỉnh lại tư thế, rồi đột nhiên, hai tay anh ta chợt túm lấy đôi chân của cả hai người, dồn hết toàn bộ sức lực nâng lên, vừa kéo vừa đẩy, trong khoảnh khắc, ông lão và bà lão giống như hai con rối gỗ bị lật nhào ra bên ngoài tường, kèm theo đó là tiếng "a" thảm thiết kéo dài mãi của hai người, tiếp ngay sau đó thì đã trở thành hồi âm từ xa vọng lại.

    Tiếp đến Trương Đông Thăng ngẩn người mấy giây, vội vàng nhoài người ra phía ngoài bức tường và nhìn xuống dưới, miệng đờ đẫn hét to: "Bố!

    Mẹ!

    Bố!

    Mẹ!"

    Không có bất kỳ âm thanh nào trả lời anh ta cả.

    Với độ cao này chắc chắn là mất mạng rồi.
     
    Đứa Trẻ Hư - Kim Tử Trần
    Chương 2


    Đại học Chiết Giang đã cho sinh viên nghỉ hè, tuần trước, cả ngôi trường vẫn còn đông đúc nhộn nhịp, lúc này đây đã vô cùng quạnh quẽ vẳng vẻ.

    Hôm nay, thầy giáo Nghiêm Lương phụ trách hướng dẫn tiến sĩ của khoa Toán vừa mới tham gia xong một hội nghị về học thuật, khi quay trở lại văn phòng thì đã giữa trưa, ông gọi hai tiến sĩ một nam một nữ giúp ông chấm bài thi, dẫn họ đi ăn cơm.

    Sau khi bước ra khỏi cổng trường, ông lôi chiếc di động ra khỏi cặp đựng tài liệu, vừa rồi trên buổi hội nghị học thuật ông đã tắt máy, bây giờ muốn xem có tin nhắn gì không.

    Khi vừa mới mở di động, thấy tiếng chuông vang lên liên hồi, ông giơ di động lên, ngược với ánh sáng buổi trưa, nheo mắt lên nhìn, có ba tin nhắn báo cuộc gọi nhỡ, đều là Từ Tịnh gọi tới, cuối cùng còn có một tin nhắn của Từ Tịnh: "Chú Nghiêm, nếu như chú đọc được tin nhắn, hãy nhanh chóng gọi điện lại cho cháu!"

    Nghiêm Lương cau mày, ông không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng theo tin nhắn có vẻ rất nôn nóng.

    Bố Từ Tịnh là anh họ của Nghiêm Lương, từng là Chủ nhiệm Ban quản lý Thuốc lá của thành phố Ninh, bây giờ đã nghỉ hưu.

    Từ Tịnh là cháu họ của ông.

    Mối quan hệ này vốn dĩ không thực sự quá thân thiết, nhưng Từ Tịnh lúc đầu thi đỗ được vào trường Đại học Chiết Giang, Nghiêm Lương với vai trò là chú, thường ngày cũng quan tâm nhiều hơn, nên hai gia đình trở nên thân thiết hơn.

    Ngoài ra, chồng của Từ Tịnh là Trương Đông Thăng lại từng là sinh viên của Nghiêm Lương, hơn nữa lại là cậu học sinh mà ông yêu quý, trước đây Từ Tịnh khi tìm ông thì đã quen biết với Trương Đông Thăng, hai người nhanh chóng rơi vào dòng sông tình yêu, đồng thời sau khi tốt nghiệp đại học không lâu đã kết hôn.

    Có thể nói, Nghiêm Lương không chỉ là chú họ của Từ Tịnh mà còn là người mai mốt cho cuộc hôn nhân của họ.

    Mỗi lần nhớ đến Trương Đông Thăng, Nghiêm Lương không nén nổi thở dài tiếc nuối.

    Nghiêm Lương đã dạy rất nhiều sinh viên đại học, Trương Đông Thăng là một trong số ít khiến cho ông ghi nhớ.

    Trương Đông Thăng rất có thiên phú về phương diện logic Toán học, Nghiêm Lương rất đề cao anh ta.

    Trước khi tốt nghiệp, Trương Đông Thăng đã có đủ tư cách để học lên thẳng tiến sĩ, Nghiêm Lương cũng rất muốn hướng dẫn anh ta, nhưng thật không ngờ anh ta lại từ bỏ cơ hội được học lên thẳng tiến sĩ, để đi tìm việc.

    Đã nhiều lần Nghiêm Lương tìm anh ta để nói chuyện, đề nghị anh ta học nghiêm cứu thêm.

    Nhưng Trương Đông Thăng tiết lộ, anh ta xuất thân từ nông thôn, điều kiện gia đình kém, mấy năm nay đều là vay tiền để đi học, anh ta muốn sớm kiếm được tiền để giảm bớt gánh nặng, đồng thời anh ta đang chuẩn bị kết hôn với Từ Tịnh, không tiện tiếp tục học tập nữa.

    Sau đó không lâu, Từ Tịnh quay trở về thành phố Ninh, nhờ vào mối quan hệ của gia đình đã đi làm ở công ty thuốc lá, còn Trương Đông Thăng tìm được công việc là giáo viên Toán trong trường cấp ba ở thành phố Ninh.

    Tư duy quay trở về tin nhắn trên di động, Nghiêm Lương chuẩn bị gọi điện lại cho Từ Tịnh, cậu tiến sĩ chợt kêu lên: "Ôi, ở đằng kia có một bà lão bị ngã rồi!"

    Nghiêm Lương dừng việc bấm điện thoại, vội vàng chạy tới đó.

    Có một bà lão nằm ở trên đường dành cho người đi bộ, vị trí quành rẽ ở ngã tư, trên tay và trên đầu gối của bà đều dính máu, hai tay đang ôm lấy chổ chân, miệng kêu rên: "Ôi da, ôi da!"

    Nghiêm Lương không hề suy nghĩ, đang định đi đến dìu đỡ, cậu sinh viên bên cạnh vội vàng kéo ông lại: "Thầy Lương, xin đợi một lát!"

    "Đợi gì chứ?"

    Cậu sinh viên cảnh giác thì thầm bên tai ông: "Bây giờ người già giả vờ ngã để ăn vạ rất nhiều, trong các bản tin đã thông báo rất nhiều, nếu như thầy đi đến đó đỡ, bà lão lúc đứng lên nói chính thầy đã làm bà bị thương đòi thầy bồi thường tiền, đến lúc đó không nói cho rõ được nữa."

    Một sinh viên nữ cũng nói: "Phải rồi, thời buổi này, việc dìu đỡ người già tốt nhất không nên tham gia vào."

    Bà lão nghe thấy lời của họ, nhìn về phía họ, tiếp đó liền run rẩy giơ một bàn tay ra: "Giúp tôi với... hãy giúp dìu tôi đứng lên, là do tôi tự ngã."

    Cậu sinh viên nam cũng không hề xúc động, vẫn giữ Nghiêm Lương.

    Nghiêm Lương chau mày, do dự chưa biết quyết định ra sao.

    Dù sao thì gần đây ông cũng có nghe thấy rất nhiều bản tin về việc người già ngã để ăn vạ người khác.

    Lúc này đây có một người đàn ông trung niên thô lỗ đi một chiếc xe máy điện qua đó, nhìn thấy cảnh tượng này bèn dừng xe, chạy đến định đỡ bà lão dậy, rồi chợt dừng lại quay sang trừng mắt nhìn ba người: "Các người làm cho bà lão thành ra thế này, sao lại còn đứng đó chứ?

    Mau dìu đến bệnh viện đi thôi!"

    Bỗng chốc, hai người sinh viên theo bản năng lùi lại một bước, rời cách bà lão thêm một chút, dị khẩu đồng thanh biện hộ: "Không phải là chúng tôi va vào đâu, chúng tôi vừa đi đến thì đã thế này rồi!"

    Người đàn ông chau mày, giọng nói có vẻ hoà nhã một chút: "Không phải là các người va vào, vậy thì các người cũng nên dìu đưa đến bệnh viện chứ!"

    Cậu nam sinh lập tức hỏi ngược lại: "Ông chú này, sao ông lại không đỡ dậy?"

    "Tôi á?"

    Người đàn ông ngẩn người, rồi rướn mày, nói vẻ hùng hổ: "Tôi còn cần phải đi làm việc, nếu tôi rảnh thì đã giúp từ lâu rồi!"

    Ông ta nhìn vào huy hiệu trên ngực Nghiêm Lương, chẹp chẹp miệng: "Các vị là giáo viên trường Đại học Chiết Giang à?"

    "Tôi là giáo viên, họ là sinh viên của tôi."

    Người đàn ông thở dài: "Ngay cả giáo viên và sinh viên của trường Đại học Chiết Giang cũng không dám làm việc tốt, ôi ôi, bây giờ mọi người đều thế nào không biết nữa, làm một việc tốt lại1 khó khăn như vậy sao?

    Còn dám tự xưng là phần tử trí thức cao cơ đấy."

    Nghiêm Lương trong lòng bực bộ, tôi tự xưng là "phần tử trí thức cao" khi nào chứ?

    Nhưng nghe người đàn ông nói vậy, trên mặt ông cũng thể hiện ra sự thổ thẹn.

    Người đàn ông thô lỗ nhìn bộ dàng áy náy của họ bèn nói: "Tôi vẫn còn phải đi làm việc, không có thời gian, thế này đi, thầy giáo này, nếu ông làm việc tốt mà không yên tâm, tôi có thể làm chứng cho ông, tôi sẽ giúp ông quay video trên di động của ông, chứng minh bà lão này tự ngã, không liên quan gì đến các vị."

    Ông ta cầm lấy chiếc máy di động từ trong tay Nghiêm Lương, đi lên phía trước ấn màn hình nói: "Thầy giáo, quay video thế này là được chứ, thầy nhìn xem, quay vào trong đây, rõ ràng có thể chứng minh là bà ấy tự ngã, không liên quan gì tới các vị cả."

    Nghiêm Lương suy ngẫm một lát, cảm thấy anh ta nói cũng có lý, có người làm chứng, có vật chứng là đoạn video, vậy thì ổn thoả rồi, lúc này mới cùng với hai người sinh viên đỡ bà lão đứng dậy.

    "Cảm ơn, thực sự cảm ơn các vị quá, các vị đều là người tốt!"

    Bà lão nắm chặt lấy tay Nghiêm Lương run rẩy đi mấy bước, Nghiêm Lương mỉm cười thân thiện: "Bà không sao chứ, có cần chúng tôi gọi xe để đưa bà đến bệnh viện không?"

    Nhưng bà lão vừa nghe đến bệnh viện, vội vàng từ chối: "Không cần đâu, tôi có thể đi được, không cần phiền phức.

    Cảm ơn, cảm ơn các vị nhé!"

    Nói xong, vội vàng giằng ra khỏi sự điu đỡ của bọn họ, một mình bước về phía trước, bước được mấy bước, bước càng lúc càng nhanh, thật không ngờ gần như chạy bước nhỏ.

    Cậu sinh viên tròn mắt nhìn theo bóng lưng bà lão nhanh chóng rời xa, biểu hiện trên nét mặt dần dần chuyển từ sự kinh ngạc sang phẫn nộ: "Em nói rồi, bà lão này chắc chắn là kẻ lừa đảo.

    Thầy nhìn xem, bước đi nhanh nhẹn như bay vậy.

    Nếu không phải chúng ta đông người, hôm nay bà ta sẽ ăn vạ mấy trăm tệ thầy Nghiêm đấy, bây giờ việc ăn vạ thất bại, nghe nói đưa đến bệnh viện liền vội vàng chạy mất!

    Bà già này đúng là một kẻ lừa đảo!"

    Sinh viên nữ liên tục gật đầu phụ hoạ.

    Nghiêm Lương chau mày đứng nguyên tại chỗ, gãi gãi đầu, trong lòng cũng cảm giác gì đó kỳ lạ, nói vẻ khó hiểu: "Nhưng tôi cứ cảm thấy đã xảy ra chuyện gì đó rồi."

    Ông đặt tay lên trán, một giây sau, ông chợt kêu lên: "Không đúng!

    Di động của tôi đâu?

    Di động của tôi đâu?"

    Quay đầu nhìn xung quanh, người đàn ông trung niên thô lỗ giúp quay video đã biến mất tăm mất dạng, còn bà lão đó nhìn thấy từ xa đã ngồi lên một chiếc xe máy điện, chạy nhanh như bay.

    Thế là, không có cách nào để gọi điện lại cho Từ Tịnh được nữa rồi.
     
    Đứa Trẻ Hư - Kim Tử Trần
    Chương 3


    Trong phòng học lớp 7D, trên chiếc bàn học ở mé bên phải hàng đầu tiên khắc dòng chữ "Cần cù chịu khó, đứng trên vạn người".

    Sau khi hết tiết học đầu tiên của buổi tự học buổi tối, Chu Triều Dương đang phủ phục trên bàn, chuyên tâm làm bài tập trong sách tham khảo môn Toán để chuẩn bị cho đợt thi cuối kỳ ngày mai.

    Thực ra môn Toán của cậu đã đủ giỏi lắm rồi, gần như đều đạt được điểm tuyệt đối, nhưng cậu đặc biệt thích môn Toán, giải những bài toán khó không đơn thuần chỉ vì thi cử, mà là vì một thứ cảm giác vui sướng, cho nên cậu vẫn dành thời gian cuối cùng trước kì thi cho môn Toán.

    Còn mấy môn khác như Lý, Hoá, Sinh cậu đều khá tin tưởng sẽ lấy được điểm tuyệt đối.

    Ba môn Ngữ Văn, Anh và Chính trị thì cũng không thi được nhiều điểm hơn nữa, đối với kỳ thi diễn ra trong ngày mai và ngày kia, cậu vốn đã rất tự tin.

    Đột nhiên, một bàn tay đập "bốp" xuống bàn của cậu, khiến cho Chu Triều Dương đang chăm chú giải toán giật nảy mình.

    Ngẩng đầu nhìn lên, một bạn nữ tóc ngắn mắt một mí đang lạnh lùng trợn trừng mắt nhìn cậu.

    Chu Triều Dương cũng bực bội lườm lại cô bạn một cái: "Diệp Trì Mẫn, cậu uống nhầm thuốc gì chứ?"

    "Cô Lục tìm cậu", trong ánh mắt của đối phương mang theo thần sắc khiêu khích, lạnh lùng nói ra câu này.

    Chu Triều Dương đứng dậy, cũng dùng ánh mắt tương tự nhìn lại cô bạn nhưng rồi nhanh chóng từ bỏ, bởi vì cậu là nam sinh thấp nhất ở trong lớp, ngay cả Diệp Trì Mẫn là nữ sinh cũng vẫn cao hơn cậu, cậu trừng mắt nhìn lại đối phương vẫn cần phải hơi ngước lên, như vậy thì thật là bẽ mặt.

    Chu Triều Dương bực bội "hừ" một tiếng, nhân lúc đường ruột hơi lợn cợn bèn hướng về phía cô bạn lén đánh trung tiện, mấy giây sau, cậu bịt mũi và kêu lên vẻ khoa trương: "Diệp Trì Mẫn, cậu đánh rắm mà không báo trước một tiếng à?"

    Diệp Trì Mẫn khẽ nhíu lông mày, bật ra hai chữ: "Đồ khùng!"

    Chu Triều Dương cười ha ha rồi là mặt quỷ trêu chọc Diệp Trì Mẫn, sau đó đứng thẳng người, ung dung bước về phía văn phòng làm việc của thầy cô.

    Nhưng vừa mới bước vào văn phòng thì cậu đã ủ dột ngay.

    Cô Lục giáo viên chủ nhiệm hơn 40 tuổi, vừa cao vừa gầy, rất nghiêm khắc, ít nói ít cười, gần như tất cả mọi học sinh đều sợ cô.

    Chu Triều Dương cũng không ngoại lệ, mặc dù thành tích của cậu rất tốt nhưng môn tiếng Anh của cậu hơi kém, cô giáo Lục vừa vặn lại dạy đúng môn tiếng Anh.

    Điều quan trọng hơn nữa là trên mặt cô Lục lúc này đây hiện rõ dấu hiệu bực bội bất mãn của chứng tiền mãn kinh.

    Chu Triều Dương vừa nhìn thấy nét mặt của cô liền cảm thấy bầu không khí có vẻ không ổn, khí thế vừa mới đối diện với Diệp Trì Mẫn đã hoàn toàn biến mất, cậu co rụt cổ lại theo bản năng, giống như một con rùa, hỏi với vẻ thấp thỏm: "Cô Lục, cô tìm em ạ?"

    Cô Lục khoé miệng cong lên, vẫn tiếp tục công việc sửa bài tập, bộ dạng chẳng buồn để tâm.

    Hai tay Chu Triều Dương vân vê quần, bắt đầu cảm thấy căng thẳng bất an, sau khi suy nghĩ một lượt, mình dạo này không hề gây ra chuyện gì càng không hiểu sao cô Lục lại như vậy?

    Miệng cô có vấn đề gì sao?

    Thừa hơi rỗi việc sao?

    Hay là ly hôn sao?

    Chờ năm, sáu phút thì cô Lục cuối cùng đã chấm hết một chồng vở bài tập, lúc này mới ngẩng đầu lên, lườm cậu một cái, giọng nói bình thản: "Tại sao em lại đập vỡ máy ảnh kỹ thuật số của Diệp Trì Mẫn?"

    Diệp Trì Mẫn là cô phóng viên nhỏ của Đài phát thanh của trường học, cho nên thường xuyên đem máy ảnh đến trường.

    Chu Triều Dương chay mày, mặt ngơ ngác: "Cái gì... cái gì mà ống kính máy ảnh ạ?"

    "Có phải là em cố tình đập vỡ ống kính máy ảnh của em ấy không?"

    Chu Triều Dương không hiểu gì cả, lên tiếng: "Em động vào máy ảnh của cậu ấy khi nào chứ?

    Em chưa bao giờ động vào mà!"

    "Em vẫn còn không chịu thừa nhận sao?"

    "Em... không động vào mà."

    Chu Triều Dương đặc biệt nhăn nhúm khuôn mặt, thể hiện ra sự vô tội của mình.

    "Còn nói không à?"

    Cô Lục mặt biến sắc: "Diệp Trì Mẫn nhìn thấy em lấy máy ảnh trên bàn của em ấy đập vào tường, em ấy giành lại chiếc máy nhưng ống kính đã bị nứt rồi."

    "Không thể nào, sao có thể như vậy được chứ.

    Em sao lại phải động vào máy ảnh của cậu ấy chứ, em chưa bao giờ động vào mà."

    Chu Triều Dương chỉ cảm thấy cuộc nói chuyện này thực quá kỳ lạ, tại sao bỗng nhiên lại mọc đâu ra ống kính máy ảnh chứ?"

    Cô Lục nhìn cậu với vẻ phẫn nộ: "Em không được chối, Diệp Trì Mẫn đã nói rồi, em ấy không cần em phải đền, em ấy rộng lượng như vậy mà em lại vẫn cứ nói dối!"

    "Em... em...", Chu Triều Dương vô duyên vô cớ bị nghi oan, cuống đến nước mắt chực chảy ra, đây là hoàn toàn là một việc tự bịa đặt, suốt cả một ngày cậu điều làm bài tập, chưa bao giờ động đến cái máy ảnh khỉ gió của Diệp Trì Mẫn, chuyện này là thế nào chứ?

    Cô Lục nhìn cậu một lúc, sắc mặt dần mềm mỏng hơn: "Em quay về tự ôn bài đi, ngày mai và ngày kia thi cuối kỳ, sự việc này tạm thời dừng ở đây, sau này em đừng có đụng vào đồ của những bạn khác nữa!"
     
    Back
    Top Dưới