Cập nhật mới

Khác đứa trẻ bị lãng quên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395143112-256-k372652.jpg

Đứa Trẻ Bị Lãng Quên
Tác giả: hu_xxjnth
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

máu me, có 1 số hơi ghê cân nhắc trc khi xem nha^^
Giữa khu rừng sâu thăm thẳm, nơi căn nhà gỗ mục nát chìm vào tĩnh mịch, hắn tồn tại như một vết thương không thể lành.

Từng mảnh ký ức về quá khứ bị chối bỏ, về sự cô đơn đến tột cùng đã hun đúc nên một kẻ sát nhân không cảm xúc – một "nghệ sĩ" của sự tàn bạo.

Hắn vẽ lên nỗi sợ hãi bằng máu, biến những thi thể thành thông điệp ghê rợn gửi đến thế giới đã ruồng bỏ mình.

Nhưng khi cơn đau thể xác và những ám ảnh tuổi thơ giày vò, liệu bản giao hưởng của cái chết có tìm thấy hồi kết, hay kẻ săn mồi sẽ tự mình hóa thành tro bụi, chìm vào quên lãng vĩnh viễn?

Hãy bước vào thế giới của "hắn" – nơi ranh giới giữa nhân tính và quỷ dữ bị xóa nhòa.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Đứa Trẻ Bị Lãng Quên
chương 1


Một ngày mùa đông, mưa rơi lạnh lẽo.

Căn nhà gỗ mục nát nằm lặng câm giữa rừng sâu, như một nốt trầm ai oán bị thế gian lãng quên.

Trong sự mục ruỗng và cô quạnh đó, vẫn có ánh đèn le lói mỗi đêm — thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng còn sót lại của một linh hồn không thể siêu thoát

Hắn ngồi bất động trước cửa sổ mờ bụi, như thể đang chờ đợi điều gì đó sẽ không bao giờ tới.

Ánh sáng xuyên qua khe hở gỗ mục, rọi lên gương mặt hắn một mảng ánh sáng lờ mờ – đủ để thấy được thứ gì đó trong mắt hắn không còn là con người.

Là trống rỗng, là lặng lẽ, là một dạng tồn tại méo mó mà cuộc đời đã phác lên như một trò đùa quái ác.

Hắn không có danh tính; với thế giới ngoài kia, hắn chưa từng tồn tại.

Nếu từng có cha mẹ, họ hẳn đã vứt hắn lại đâu đó như một cái xác thừa.

Nếu từng có tuổi thơ, nó chắc đã cháy thành tro, tan thành khói từ lâu, chỉ còn lại tro bụi của thù hận.

Góc phòng là một bức tường gỗ sần sùi, ghim chằng chịt những tấm ảnh mờ.

Những khuôn mặt quen thuộc — có kẻ đã thành danh, có kẻ chỉ là cái tên vặt vãnh trong xã hội — những vết bút đỏ ngoằn ngoèo trên đó như mạch máu của sự báo thù đang sục sôi

Hắn nhớ từng ánh mắt đã từng nhìn hắn như một sinh vật dị dạng.

Nhớ từng bàn tay đã xô đẩy, từng lời thì thầm sau cánh cửa phòng lạnh ngắt.

Tất cả đều in hằn trong trí nhớ như khói ám vào phổi.

Một giọng trầm thấp nói vang lên giữa âm thanh tĩnh mịch chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã

“Chúng ta sẽ gặp lại" - hắn thì thầm

Tay chạm nhẹ lên một tấm hình,giọng nói hắn khẽ như lời ru tử thần, không có cảm xúc, không có cao trào, chỉ là một sự chấp nhận tuyệt đối.

Hắn không cần hét lên, không cần nổi giận – những thứ đó thuộc về con người.

Còn hắn, là một mảnh thừa mà con người đã vứt bỏ từ lâu.

Đêm xuống nhanh, bóng tối nuốt chửng khu rừng như nuốt chửng mọi điều tốt đẹp.

Hắn đứng dậy, khoác lên người chiếc áo choàng sẫm màu như một ảo thuật gia đến từ địa ngục.

Không phải là ảo thuật gia sân khấu, hắn là kẻ biểu diễn trong bóng tối, khán giả là cái chết, và sân khấu là cơ thể người.

Hắn không đi nhanh.

Mỗi bước chân là một lời nguyền rủa lặng lẽ.

Hắn không cần vội.

Cái chết đâu có biết chạy..

Tại thành phố, nơi đèn đường rực rỡ.

Mọi thứ dần rơi vào yên tĩnh khi màn đêm buông xuống.

Bỗng tiếng còi hú của xe cảnh sát xé toạc màn đêm.

Khoảng 3 giờ 07 phút sáng, cảnh sát được gọi đến,đèn pha xe chiếu rọi lên một thân thể kẹt ngang lưới chắn rác – thứ gì đó đã từng là con người

Thi thể biến dạng chỉ còn lại những đường rạch sâu thẳm và vết máu loang lổ

Một con chuột ướt sũng đang ngồi trên bụng xác, nhai dở miếng thịt từ vùng sườn.

Khi ánh đèn rọi tới, nó bỏ chạy, để lại vệt máu dài kéo theo mảnh thịt còn tươi.

Trộn lẫn bên trong máu thịt một mảnh giấy nhỏ, đơn độc một dòng chữ

"Trò chơi chỉ mới bắt đầu"

Đội trưởng cảnh sát không nói gì.

Ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào dòng chữ, rồi quay đi.

Xa xa, đèn thành phố vẫn sáng, nhưng ở đây, chỉ có máu, nước cống, và một lời nhắn từ kẻ đang đi săn người..
 
Back
Top Bottom