Khác Dụ Thụ (Hoàn) [ SAIDA ver]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
208408396-256-k412502.jpg

Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
Tác giả: kimthuy238
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Mooncaca

Nội dung không nhiều, không ngược.

Đây là fic sắc, sủng, thịt nhiều, thịt rất nhiều



sana​
 
Có thể bạn cũng thích !
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
1.Giữ Chồng


Trong căn phòng rộng lớn, cơ thể Đa Hiền trần trụi được bọc kín sau lớp chăn dày cộm.

Nhưng đủ để thấy bầu ngực phập phồng, lồ lộ, trắng trẻo đầy đặn đang nhô ra bên ngoài.

Trên bầu ngực đó không biết bao nhiêu là dấu răng và vết đỏ bầm đếm cho xuể.

Dưới sàn áo phông, quần short, váy ngủ, nội y quăng lung tung.

Nếu để ý kỹ, sẽ thấy một chiếc quần lót ren màu đen bị vướng trên đèn ngủ.

Grap giường màu trắng bị nhăn nhúm, vài chỗ còn loảng lổ thứ chất lỏng trắng đục đặc sệt đã khô lại từ tối qua.

Bao nhiêu đó thôi, đủ biết tối qua, trong căn phòng này đã xảy ra chuyện gì !!!

Nàng uể oải ngồi dậy, vớ bừa cái quần lót và áo phông mặc vào.

Cái áo phông dài và rộng đến nỗi che luôn cả cảnh quan xinh đẹp ở giữa chân nàng.

Đi vào phòng tắm, đáng răng rửa mặt rồi lại lết xuống bếp, vì cái mùi thơm của đồ ăn nãy giờ cứ bay quanh quẩn cánh mũi của nàng.

Nhìn vào gian bếp, nàng nhìn thấy cái tên đại sắc lang tối hôm qua đã cùng nàng tập mấy bài " thể dục " trên giường.

Tiến tới ôm lấy người từ đằng sau, giọng nói nhão nhoẹt bộc phát :

- Chồng... ~~

- Thức rồi sao?

Em lại bàn đi, chị mang thức ăn ra cho em ngay.

Ăn xong thì ngoan ngoãn ở nhà xem bài đó.

- Hửm?

Bác sĩ Thấu, chị phải đến viện sao?

-Nàng trợn tròn mắt nhìn chồng mình, hôm nay là thứ 7 đó.

- Ừ -Chồng nàng gật đầu nhẹ rồi tiếp tục cho hành lá vào bồi canh

- Bác sĩ Thấu, vợ chị mệt mỏi quá, chị có thể ở nhà một ngày không?

Sa Hạ tắt bếp rồi xoay lại nhìn vợ mình, hôn vào cánh môi đang chu ra rồi cười nửa miệng ghé sát tay vợ mình, tay luồn ra sau xoa xoa cặp mông tròn của nàng :

- Ngoan đi bà xã chiều chị có ca mổ.

Tối nay về em mệt mỏi chỗ nào, chị " khám " chỗ đó cho em.

Sẽ " khám " Vô - cùng - kĩ - lưỡng.

Đa Hiền chu cánh môi đó ra thêm lần nữa rồi chạy tọt vào bàn ăn.

Mới sáng sớm đã không đàng hoàng.

Sa Hạ bê hai chén canh nóng hổi đặt trên bàn.

Rồi quay lại vào trong đem ra 2 phần bánh mì cùng với trứng và thịt bò bằm nhuyễn, hai ly cam ép cùng đem ra đặt nốt lên bàn ăn.

- Tí chị chở em đến nhà mẹ.

Đi mua sắm với mẹ đi cho khuây khoả, rủ Tử Du với Thái Anh nữa cho vui.

Mua về xuất bill ra chị thanh toán.

-Sa Hạ xé một miếng bánh mì, vừa ăn vừa nói.

- Thôi, đồ em còn đầy - Nàng từ chối lắc đầu, tập trung vào đĩa thức ăn trước mặt.

Đa Hiền biết cô vì lo cho nàng buồn chán khi ở nhà một mình nên lúc nào cũng cho phép nàng mua sắm, cafe thả ga.

Nhưng nàng nào có cần, đồ mặc cô mua cho nàng đầy ắp hai tủ lớn, mỹ phẩm càng không thiếu, từ món rẻ đến món đắt, từ thương hiệu Hàn Quốc đến thương hiệu nước ngoài, hễ cô thấy tốt cho da và sức khoẻ là sẽ mua cho nàng.

Sạ Hạ còn biết rõ vợ mình là con mèo hay đói, nên trong tủ lạnh lúc nào cũng có sẵn bánh, sữa, trái cây, socola, kem và đặc biệt là ketchup..........

Y như nuôi một em bé

Đa Hiền năm nay vừa tròn 20 tuổi, sinh Viên năm 2 nghành thiết kế thời trang.

Chuyện kể là khi Đa Hiền đang học năm nhất thì ba nàng bệnh nặng không qua khỏi, nhà chỉ còn có 2 mẹ con nàng.

Nàng quyết định nghỉ học để phụ giúp mẹ, nhưng bà không đồng ý.

Cũng may mắn ba là bạn thân với ba Sa Hạ.

Khi nghe tin đó ông lập tức hỗ trợ kinh phí cho nàng đi học tiếp, còn giúp mẹ nàng mở một shop thời trang nhỏ.

Sa Hạ du học ở Mỹ trở về, gặp nàng lần đầu tiên đã biết mình yêu cô gái này mất rồi.

Sa Hạ đã có một khoảng thời gian theo đuổi nàng quyết liệt vào đầu năm ngoái, mãi đến giữa năm nàng mới đồng ý làm bạn gái cô.

Và cuối năm ngoái bọn họ kết hôn, tính đến nay chưa đầy 3 tháng.

Sa Hạ là bác sĩ khoa nội ở bệnh viện Twice.

Cô vừa xinh đẹp, vừa vui vẻ hoà đồng lại tài giỏi nên được mọi người trong viện yêu quý.

Cuộc sống bây giờ có thể nói là vô cùng mĩ mãn.

Sa Hạ ngó lên nhìn vợ :

- Đi chơi đi, chị sợ em ở nhà hoài sẽ bị trầm cảm cho xem.

- Vậy trưa nay em đi cà phê với Thái Anh và Tử Du nhé!

Bao giờ chị về?

- Nàng ngước mắt lên nhìn chồng.

- Tần 6h chiều chị xong - Cô ăn nốt miếng cuối cùng rồi đứng dậy, dẹp chén dĩa vào bồn rửa chén.

Đa Hiền tiến tới chỉnh lại cổ áo chồng rồi hôn chụt lên gò má, in rõ dấu son đỏ tươi :

- Đi làm vui vẻ, chồng yêu!

Sa Hạ ngắc nhẹ cánh mũi của nàng rồi rời khỏi nhà.

......................

- Đa Hiền, chị xem bộ bác sĩ Thấu rất cưng chiều chị nha.

- Tử Du cầm trên tay ly cà phê sữa, nhìn nữ nhân đang phơi phới trước mặt mình.

- Hứ, chứ sao?

Chị của cưng mà, chồng chị rất cưng chị đó.

Nửa bước cũng không rời.

- Hê, có bí quyết gì, mách chi em nữa.

- Tử Du ghé sát mặt nói nhỏ.

Đa Hiền cười khẩy, đặt một Viên nước đá vào miệng cảm nhận nó tan ra mát lạnh trong cuống họng rồi mới nói :

- Mẹ chị dạy, phụ nữ muốn giữ chồng thì...........

Phải làm cho người ta say mê, nhất là ở trên giường.

Phải làm cho chồng mình thấy chỉ duy nhất một mình, mình là cực phẩm trần gian.

Tử Du và Thái Anh trề môi, ôi cái bà chị này, bộ dạng của chị ấy bình thường đã yêu nghiệt rồi, tưởng tượng ở trên giường chị còn phóng đãng cỡ nào nữa.

Tình yêu đi liền với tình dục, cũng không sai mà cũng không đúng.

Nếu 2 người đến với nhau chỉ có tình dục thì tình yêu sẽ không còn giá trị nữa.

Nhưng ngược lại nếu tình yêu được thăng hoa bởi tình dục thì sẽ càng làm tình yêu thêm đậm đà hơn giống như hai vợ chồng Sa Hạ và Đa Hiền vậy.

Cả 3 ghé khu mua sắm mua 1 ít đồ, rồi đi ăn uống vui vẻ.

Đến khi nhìn đồng hồ đã 7h tối, Đa Hiền mới chào 2 đứa em để chở về nhà.

Không biết chồng đã về chưa?

Căn nhà vẫn tối om, cô vẫn chưa về.

Nàng bước lên phòng tắm rửa rồi thay một bộ đồ ngủ bằng ren mỏng tanh, không cần mặc thêm nội y.

Nằm trên giường xem sách một chút lại cảm thấy hơi nhức đầu một chút, có lẽ cả ngày đi chơi ngoài nắng nên mới bị bệnh.

Với tay lên tủ bên cạnh giường, có hộp thuốc, thường thì nàng sẽ để thuốc paracetamol ( thuốc đau đầu) ở đó.

Trút ra tay 2 viên, đưa tay cầm luôn chai nước gần đó uống ực một hơi hết 2 viên.

Đến khi vặn nắp lọ thuốc lại thì nàng mới hoảng hồn.

Nhìn kĩ tên thuốc.

Ơ.........cái này đâu phải thuốc nhức đầu!!!

Chết rồi, Sa Hạ!!

Cứu em...!!!!!

------------------------------------------

Mình thật sự rất thích thuyền Saida nhưng mình thấy rất ít người viết thuyền này.

Nên mình muốn viết để những bạn nào thích thuyền này đọc.

Mong các bạn ủng hộ mình nha😍😍
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
2.Vợ Yêu Nghiệt, Em Chết Chắc (H)


Đa Hiền với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn gọi cho chồng.

Loại thuốc đó không phải tự dưng có trong phòng, là hôm qua nàng giấu mua một lọ để chuẩn bị hôm nay lất kèo........

Ai ngờ................

Sa Hạ thật ra đã xong ca mổ từ 10p trước, nhưng viện trưởng lại muốn giữ cô lại để uống chút trà nên giờ này cô mới chưa được về.

Nghe tiếng điện thoại, cô ái ngại nhìn viện trưởng rồi nghe máy.

- Alo chị nghe đây.

- Sa Hạ.......

Ưm...... về...... về mau........!!

- Em bị cái gì?

- Em uống nhầm thuốc.........

Mau......... em chết mất.

- Tiếng nàng thở hổn hển bên trong điện thoại, đủ để Sa Hạ biết nàng uống nhầm thuốc gì.

Thắc mắc tại sao lại có thuốc đó trong phòng??!

Chắc con mèo đó muốn áp cô đây mà.

Sạ Hạ tắt máy, cuối đầu nhìn viện trưởng :

- Xin phép viện trưởng, vợ tôi có chuyện.

- Hửm, cô ấy bệnh sao?

- Ờ.......

Ừm.......bệnh, đang nằm ở nhà chờ.

- Sa Hạ hấp tấp nói mấy câu rồi chạy ra ngoài.

Thầm trách cái con mèo hậu đậu đó.

Phóng như lao về nhà, vừa mở cửa phòng đã thấy nàng trần như nhộng lăn qua lăn lại trên giường, áo ngủ bị nàng quăng bừa trên sàn, tóc tai bê bết mồ hôi, nhìn mà thấy thương.

Nhìn vợ mình như vậy, ai không nổi lên dục vọng thì đúng không phải là con người mà ngọn lửa đang cháy trong lòng Sa Hạ bùng cháy, lan ra khắp người phía cơ thể vô cùng khó chịu.

Lí trí Sa Hạ mất dần đi không biết đã đi đến giường lúc nào, đôi mắt nhìn vợ mình như một con thú đang nhìn con mồi của mình.

Cuối cùng Sa Hạ ôm lấy thân hình mền mại kia, hôn cái môi nhỏ nhắn, đầu lưỡi thăm dò vào trong khoang miệng mút mát dần vị ngọt ấy.

- Ưm......

Chồng........về rồi.....ummm.......em......em........

- Đa Hiền thở hổn hển tiếp tục nhận nụ hôn, hé miệng để Sa Hạ dễ dàng xâm nhập chiếc lưỡi của cô vào khoang miệng của nàng.

Lưỡi cô quấy lấy chiếc lưỡi nhỏ đang làm loạn nàng, thật là dễ thương!

Cứ như thế mà dây dưa với nàng mãi không ngừng.

Hơi thở cô bắt đầu loạn nhịp, cơ thể cô không bị trúng thuốc mà vẫn nóng lên.

- Đại bàng hư hỏng, em chết chắc rồi

Vuốt ve thân thể nàng, cô tiếp tục dây dưa với lưỡi nàng, tay lần lên bờ ngực trắng nõn của nàng, xoa nắn không ngừng khiến ngực nàng nhấp nhô lên xuống, từng hình theo cách nhào nặn của cô.

- Ân.....aa..........mạnh nữa........

Hạ~~............~~ - Nàng rên rỉ dưới thân cô không ngừng.

Tay bấu chặt vào lưng cô, từ từ tháo cúc áo sơmi của cô ra.

- Chậc.......

Con đại bàng dụ thụ.........

- Sa Hạ hôn lên bờ môi đó, tống chiếc áo sơmi cùng chiếc quần âu và nội y của mình xuống sàn.

Từ từ, Sa Hạ đi dần xuống dưới quai xanh của nàng, đến bờ ngực với nhũ hoa đang nhô lên một cách căng cứng.

Cô khẽ liếm lên đầu ngực như dự đoán, nó dựng thẳng và căng cứng hơn nữa.

Sa Hạ mút mạnh đầu ngực nàng, khiến nàng không ngừng rên rỉ mị hoặc.

- Ưm........

- Nàng thở hắt ra, bàn tay nàng nắm chặt grap giường, cong ngực cho chồng mình thưởng thức thêm.

Nhờ vào kĩ thuật của cô và do ảnh hưởng của xuân dược, bên dưới nàng đã ẩm ướt.

Cô vẫn thế trên bờ ngực nàng mà cắn mút thật nhiều.

Một tay cô xoa nắn bên kia ngực, bên tay đưa xuống dưới nhụy hoa ẩm ướt của nàng.

Một ngón ở bên ngoài thăm dò, mật hoa cứ thế tuôn ra, dính đầy ngón tay cô khiến cô không khỏi cảm thấy thích thú.

Nàng thật mị hoặc.

Ngón tay ma quái của cô đi vào dưới hang động nhỏ nhắn của nàng, luồn lách đưa vào bên trong.

Bên trong nàng thật ấm và mềm, 2 ngón tay banh nhẹ 2 mép thịt ra đưa ngón giữa dài ngoằng vào, tiến sâu một chút thêm một ngón nữa thiêu đốt cả thân thể nàng.

Rên rỉ, dâm mị!

- Ưm.......

Hạ~………mạnh hơn……ưm...~~……

Môi cô ngừng lại, tiếp tục chuyển sang bên ngực kia, mút và cắn như muốn hấp thụ nguồn sữa chưa có của nàng.

Ma mãnh rút 2 ngón tay dính đầy mật ngọt của nàng, đưa lên xoa chà khắp bờ ngực nàng.

- Ân...a……Hạ, đưa vào, vào trong………

- Đa Hiền rên rỉ không ngừng, từ khi cô lấy ngón tay ra khỏi, nàng cảm thấy thiếu cái gì đó, nhột nhạt!

Sa Hạ khẽ cười, ôm chặt lấy nàng hơn lên bờ môi, từ từ đưa 2 ngón tay đi vào bên trong nhụy hoa.

Hai ngón tay nhanh chóng bị cái lỗ nhỏ ẩm ướt đó hút chặt.

- A, đau quá, chậm....Hạ....à......

- Nàng thấy có chút đau nhưng cảm giác sung sướng nhiều hơn, nước mắt chảy trên khuôn mặt đỏ ửng vì động tình.

Cô dịu dàng xoa bờ ngực của nàng, hôn lên khuôn mặt, liếm hết tất cả giọt nước mắt của nàng.

Tay vẫn đâm vào rút ra liên tục, 2 cánh hoa khép lại mở ra không biết bao nhiêu lần.

Nàng sung sướng không nói thành lời.

Bàn tay bấu chắt bờ vai cô, 10 ngón tay đâm sâu vào da thịt cô.

Nhấp nhô...nhấp nhô...

Ra vào bên trong nàng.

Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ cứ thế vang lên.

- Á, Hạ, đâm sâu một chút,……..á……đúng rồi……Aaaa……ưm....

Hạ.....

- Nhẹ……ưm.....á….á……..sướng…….quá………aaaa.........hm.........

- Mau chị ơi……em ra......mau……aaaaaaaaaaaaa.....

Cô đưa thêm 1 ngón tay vào vách ngăn của nàng, động điên cuồng làm mật hoa của nàng theo đó trào ra, càng lúc càng nhiều.

Môi nàng ép môi cô vào môi mình mà mút lấy.

Cho đến khi nàng buông đôi môi của cô, hét lên mệt rã rời rồi mềm nhũn cô biết được nàng đã lên cao trào.

Sa Hạ tách đôi chân nàng ra, nhìn vào lỗ xuân tình đang chảy nước của vợ mình, đưa 2 ngón tay vờn vờn trước cửa hang xinh đẹp của nàng.

Đa Hiền vừa lên đỉnh xong, thấy nơi phía dưới của mình bị cô chạm vào thật ngứa ngấy, nàng muốn được thêm khoái cảm lạ lẫm, mà cô lại cứ đùa giỡn nàng ấm ức :

- Ưm……sao không vào?

Hạ~……

_ Sao?

Con đại bàng hư hỏng?

Muốn gì?

Sa Hạ khoái trá, cô muốn trêu chọc vợ mình một tí cứ đùa giỡn khôn chịu vào.

- Cho vào….mau, em chết… mất……

Hạ………~~ - Đa Hiền bắt lấy tay cô giọng van nài.

- Cho cái gì vào mới được, Hạ không biết - Sa Hạ dùng 2 ngón tay banh 2 phiến miếng thịt đỏ au đang nhiễu ra mật ngọt, đặt 2 ngón tay vào đó nhưng chỉ nhấp nhẹ nhẹ, đủ để nàng run rấy không thôi.

- Cho ngón tay……ngón tay của Hạ…..ưmmmmm……vào bên dưới….của em………khó chịu, thật khó chịu.

- Nàng oằn người, hạ thân ngứa ngấy vô cùng.

Được câu trả lời thoả mãn, khoé môi cô nở lên nụ cười, nhẹ vỗ vào mông nàng vài phát, giọng cô càng nồng đậm nhu tình :

- Được, ngoan lắm cho em.

Nói dứt câu, cô mạnh mẽ dùng liền 2 ngón tay đâm thẳng vào nơi phái nữ nhỏ nhắn, chật chội kia.

Làm nàng phải khẽ rên lên 1 tiếng.

- Aaa…..ưm………

- Ngón tay của cô to lớn và dài quá, cảm giác có chút rát rát sau đó cùng cực say đắm.

Trong khi hai ngón tay đang chọc vào rút ra liên tục bên dưới, thì phía trên tay cô trườn tới vuốt ve khuôn ngực đầy đặn của nàng, xoa bóp nó khiến cho nó muốn biến dạng vì lực trên tay cô.

Cô mút hạt nhũ hoa hồng bắt mắt trước ngực nàng, vừa liếm vừa mút nhìn vẻ mặt nàng thoả mãn rên rĩ vì dục vọng.

- Hạ.....bên dưới…..ưn ưn~~…a…….á………ưn…….nhanh hơn một chút……AAaaa......

Cô vui vẻ trong lòng càng thêm mút mạnh đỉnh ngực, 2 ngón tay đi sâu vào hoa nguyệt rồi kéo ra bên ngoài, rồi lại đi vào, rồi lại rút ra.

- Um….ah……nơi đó, ah….đừng cắn…….chồng à………đừng cắn mà……- Nàng bị cô cắn lên đỉnh ngực mạnh, thoải mái đến chân trời mà ưỡn ngực lên tạo thêm cơ hội khiến cho ngực mình càng đi vào miệng của cô hơn.

Cô dùng sức đi sâu vào người nàng, mỗi lúc càng nhanh, càng sâu.

Mồ hôi trên trán cô đã nhễ nhại hết hai bên má.

- ưn.....Hạ, nhanh……em……em raa.....aaaaaaaaaaaa...............

Nàng cảm nhận hoa huyệt của mình, o bóp dữ dội liền hét lên, tay bấu chặt grap giường.

Không cần phải nàng nói cô cũng biết 2 ngón tay bị nghiền chặt bởi vách thịt non của nàng.

Cô đẩy vào nhanh hơn, nhanh hơn rồi đâm mạnh vào, cuối cùng rút ra một mảng nhầy nhụa màu trắng sữa.

Cô banh 2 chân nàng ra nhìn kĩ vào lỗ tròn đang co bóp dữ dội, sau đó liền bắn ra một mớ nước trắng đục khiến nơi đó của nàng càng lầy lội hơn.

Cô kê miệng vào mà bú mút tạo ra âm thanh chóp chép không ngừng.

Sa Hạ thở dốc, nhìn đồng hồ gần 1 tiếng đồng hồ rồi.

Coi nằm xuống giường hoà hoãn hơi thở, nhưng chưa được bao lâu đã nghe tiếng vợ mình nấc nghẹn :

- Hạ……chị~……vào trong…… em……vẫn còn rất khó chịu........

Cô nhìn lên vợ mình đang quằn quại ở đó, nhíu mày.

Vẫn còn muốn?

Cái con đại bàng hư hỏng này.

- Nè, đại bàng ngược nghếch, rốt cuộc em đã uống bao nhiêu Viên vậy hả?

- 2……2 viên……giúp em mau....mau………chồng ơi..........

- Nàng ưỡn ẹo, lết tới bên chỗ cô trèo lên người cô, cọ cọ ngực mình vào cơ thể cô mà ma sát.

- Hừ……con đại bàng dụ thụ này, đêm nay em chết chắc với tôi.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
Chap3: Mèo Yêu Nghiệt (H)


- Hạ ẵm em đi đâu, không muốn...ưn........em muốn......mau........cho em........em chết cho Hạ coi...............hức..........

- Đa Hiền thấy cô đem cả người mình vào phòng tắm liền giãy giụa.

Hình như xuân dược vẫn chưa hết tác dụng thì phải.

- Đại bàng hư hỏng ngoan, Hạ tắm cho em.

Vào đó sẽ cho em ăn no nê.

- Cô bế vợ mình trên tay, cẩn thạn đem nàng vào.

Phải tắm qua 1 lần cho xuân dược giảm bớt, nếu không sẽ phải liên tục 5,6 lần nữa mới thoả mãn, e rằng cơ thể bé nhỏ này sẽ không chịu nổi.

Hai cơ thể xích loã trong bồn tắm, ngồi đối diện nhau.

Sa Hạ nhẹ nhàng cầm khăn tắm kì nhẹ trên da nàng như đang lau 1 báo vật dễ vỡ.

Nơi nào cô lau qua đều làm Đa Hiền tê dại, cơ thể càng nhạy cảm hơn khi Sa Hạ đưa 1 ngón tay đẩy vào nơi đó của nàng.

Một dòng nước ấm bên trong hoa huyệt chảy ra, hoà với dòng nước ấm bên ngoài.

Đa Hiền ngửa cổ đón nhận.

- Ưm.......aaaaa..............nhanh quá, chậm............á............chồng……ưn……ưn………

- Hai đầu ngực nảy trước mặt của nàng làm cô thích thú vô cùng.

Cô đâm vào, chọc trái, chọc phải, chọc đến mức nàng không thể hô hấp được nữa mà phải rên lên 1 tiếng lớn.

Sau đó, nàng đã cảm nhận được mình đã hoàn toàn được lấp đầy, nhìn xuống bên dưới của mình là 3 ngón.

Nước bị 3 ngón tay đẩy dần ra, ma sát làm nàng tê liệt toàn thân.

Sau trận kích tình vừa nảy chẳng còn sức chống đỡ, nay cô dũng mãnh ra vào bằng 3 ngón khiến nàng hoảng sợ, nhưng khoái cảm cũng nhiều không kém.

Đa Hiền không còn sức lực, nhưng phía dưới vẫn rất khó chịu kiểu vừa muốn người ta xâm phạm mình, nhưng 3 ngón lại quá lớn, nhưng lớn như vậy lại dễ chịu hơn hẳn.

- Không không......Hạ..........đừng đâm vào nữa, ………………aaaaaaaa...........

Sa Hạ tay xoa bầu ngực đối diện mình hôn nàng, ngăn không cho nàng nói tiếp, tay vẫn nhấp vào liên tục :

- Miệng em không thật chút nào.

Em không muốn sao, sao phía dưới của em co rút mạnh vậy?

Hai má nàng vừa dịu đi lại đỏ ửng.

Người đối diện vẫn làm việc rất miệt mài, tiếng nước óc óc cùng tiếng ngón tay và mép thịt chạm nhau khiến nhà tắm trở nên nóng cực độ.

Mồ hôi trên chán cả hai vừa được lao khô lại chảy ra.

Sa Hạ vừa ra vào, vừa vỗ về lại vừa tha thiết rên rỉ :

- Hiền!

Hạ yêu em, em là của Hạ, của một mình Hạ

Nàng gật đầu xích lại gần cô hơn, việc này làm ngón tay cô càng xâm nhập sâu hơn, nàng cảm thấy phía dưới của mình đã xưng lên gấp đôi, liền bám lấy tay cô cầm xin :

- Hạ……ư.....em đau quá....

Á!

Hạ đâm sâu quá.....nhẹ thôi...............

Hạ~~……………

Lời rên rỉ đầy khoái cảm.

Người đối diện càng dùng sức đâm nhanh mạnh hơn.

Cô lại hôn nàng, quấn quýt che lấy tiếng nối cầu xin của nàng.

Sau đó chuyển miệng dần lên tai nàng, cắn cắn tai nàng dụ dỗ :

- Em nói xem ai là người tuyệt vời nhất........?

Nàng bị dụ dỗ, vừa rên rỉ vừa nói :

- Hạ tuyệt......ư ah....ah......ah tuyệt vời nhất.

Hạ~~~ aaaa.......

- Nói, em là của Hạ, mãi mãi là của Hạ......

- Cô nhấn sâu hơn, còn cố ý cong ngón tay của mình lên.

- E....em là....ah....hah.....em là của Hạ.ư.....

Đa Hiền đã bị cô mê hoặc hoàn toàn, bị khoái cảm tình dục chi phối, bị đê mê che phủ.

Nàng vô điều kiện bị người phụ nữa đối diện mị hoặc này quyến rũ, vô lực chống trả.

Sa Hạ hôn nàng, nàng mơ hồ trong cơn sướng khoái vẫn hôn lại.

Cô vờn lưỡi nàng, bắt nàng làm theo, đuổi theo yêu cầu sự kích thích của cô.

Cả 2 đều đưa lưỡi ra ngoài, đùa giỡn với nhau sợi chỉ bạc kéo dài kích thích họ tiếp tục.

Nàng cảm thấy chưa đủ.

Tay Đa Hiền tự động đưa xuống bám vào nơi 2 người đang giao hợp.

Cảm nhận ngón tay của Đa Hiền còn ở bên ngoài 1 ít, cảm nhận miệng âm đạo của mình đã mở rộng hết cỡ, mấy ngón tay liên tục được đẩy ra đưa vào rất ăn ý, nàng bỏ qua xấu hổ nắm lấy 3 ngón tay đẩy thêm vào, chỗ đó của nàng cong giãn hết cỡ.

- Ưnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

Một lúc sau, 2 người hôn đến ngạt thở tay cũng đã kích thích đủ.

- AAaaaaaaaaa..................em ra…………aaaa............ưmmmmmm - Nàng hét lên đầy thoả mãn rồi bắn ra dịch nhầy, hoà vào trong nước.

Sau đó, cô ôm nàng như ôm con thỏ mắc mưa đứng trước vòi sen.

Lại một lần nữa cẩn thận lau sạch người cho nàng.

Bế nàng ra bên ngoài, đè lên người nàng áp chặt nơi nữ tính của mình vào hoa nguyệt của nàng, khiến cả 2 chỗ đó không còn kẽ hở.

Cô cử động nhẹ nhàng nhấp hông vào, cả 2 hoa nguyệt bóp chặt làm cô thoải mái tận trời càng muốn thêm nữa, quên mình dần dần nhấp nhanh dần khiến nàng cảm thấy bản thân như đang đắm chìm trong nhục dục sâu đậm, chân vòng qua eo cô, chính mình cũng chuyển động thân thể nhấp nhô hông theo những cử động của cô.

- Ah......Em.......Chết mất,thật thoải mái........Sướng quá chồng ơi ~~~

- Oh.....

Hạ cũng vậy......thoải mái quá..........aa...........

- Cô như điên nhấp vào lôc nhỏ rỉ nước của vợ, nhấp vào mạnh mẽ càng làm cho nàng sắp đạt đến đỉnh điểm mà xụi lơ người ôm chặt cô rên rỉ.

- Mạnh lên, đúng nơi đó.......chồng........aaa.........ưn......chậm lại......Hạ......nghe em nói.......chậm thôi...........

- Ahhhh~~~em ra rồi...em ra....ah ra...rồi....Hạ ah....

- Hạ cũng ra...........

- Cô cũng hét lên một tiếng thoả mãn rồi gục xuống.

Cơ thể nàng rên lên bần bật, hoa huyệt phun ra thứ chất lỏng đặc sệt đó, dính cả nơi tư mật của người nằm trên.

2 người thở dốc cũng nhau cảm nhận cảm giác sướng mê người đang lan toả trong cơ thể lúc này.

Cô lật người, cho nàng trên ngực mình áp môi mình vào môi nàng, đưa tay vòng qua eo bé nhỏ của nàng ôm thật chặt, tay phải xuống thêm tí nữa xoa bóp lấy mông đầy đặn tròn trịa phía trên của nàng như đang xoa thưởng thức bảo vật quý nhất trên đời.

Cả 2 như đã hôn đến quên cả trời đất mà buông ra, thở hồng hộc.

Xuân dược hình như đã hết tác dụng.

Sa Hạ nhìn người con gái đang nằm trên người mình thật lâu rồi mỉm cười nhẹ như nắng ban mai, tay xoa xoa lấy mái tóc dài của nàng, thở hơi thở nóng bỏng vào tai nàng nói :

- Vợ hư hỏng.

Hôm nay thật sự rất hư hỏng.

Đa Hiền không trả lời, chỉ nằm trên người cô mà thút thít, nhưng cuối cùng trở thành tiếng khóc thương tâm.

- Huhuhuu........hức.........hức.......huhuu

- Vợ à, vợ đau sao?

Chị thao thuốc nhé!

- Cô giật mình đưa tay xoa xoa tấm lưng trần cho nàng, miệng dỗ dành, nàng lắc đầu nhưng miệng vẫn run run bần bật, mắt không ngừng nhiễu nước.

- Vợ bị sao?

Nói chị xem........

- .....hức.......hức......mệt quá.

Hức.......tự nhiên……uống lộn thuốc……hức……hức………mệt muốn chết được.

Sa Hạ hiên ba vạch đen trên đầu.

Thì ra là uất ức vì uống nhầm thuốc, để rồi bị quất sml, nên giờ mới khóc lóc như vầy.

Con đại bàng này thật là biết cách hù người ta.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
4.Sở Thích Nuôi Nhốt Sủng Vật


Sa Hạ vuốt ve cơ thể của nàng rồi đặt nàng xuống giường.

Cô mặc lại quần áo cho mình rồi ngồi bên cạnh nàng :

- Em định uống thuốc gì mà lại uống nhầm thuốc này?

- Nhức đầu, buổi chiều em rất nhức đầu.

- Vậy bây giờ còn nhức đầu không?

- Cô đưa tay ra xoa bóp 2 bên thái dương cho vợ, ân cần hỏi

- Hong, mà giờ nhức cái khác.

- Đa Hiền chu chu cánh môi lên, vẻ giận dỗi.

Sa Hạ bật cười, chăm chủ xoa thái dương cho nàng, mãi đến khi nàng ngủ thiếp đi, cô mới nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, để nàng gối đầu lên tay mình rồi mới an tâm chìm vào giấc ngủ.

***********

Sáng hôm sau, Đa Hiền thức dậy bởi ánh sáng bên ngoài chiếu vào khung cửa sổ.

Nàng lấy tay che mắt rồi nhìn người bên cạnh mình đang ngáy.

0.0

Sa Hạ là 1 bác sĩ danh tiếng được người ta ái mộ, Sa Hạ đứng đắn bao nhiêu nàng không cần biết, nàng chỉ biết chồng mình có 1 thói quen vô cùng xấu không thể bỏ đó chính là khi ngủ, bàn tay luôn đặt ở ngực nàng mới chịu ngủ ngon.

Còn nếu không đặt ở ngực thì sẽ là……là....là nơi đó.

Nàng thì cưng chiều chồng nên mặc cho cô làm càn.

Nàng thực sự đã dạy hư ông chồng này rồi.

- Hạ, dậy đi…………!

- Ưm………em hành chị cả đêm rồi………cho chị ngủ……

- Cô kéo sát nàng với mình hơn, tay vẫn ở trên ngực nàng mà xoa xoa.

- Hạ không phải chị có hẹn với mọi người sang đây ăn tiệc sao?

Sa Hạ bỗng chốc nhớ ra, thật ra đầu tuần có hẹn 2 bác sĩ Eun Ha và Yerin sang đây ăn 1 buổi tiệc nướng.

Eun Ha và Yerin bạn thân hồi sinh vien của cô, bây giờ làm chung một viện.

Sa Hạ ngốc đầu dậy, mỉm cười chồm qua đặt lên môi vợ nụ hôn :

- Chào buổi sáng cục cưng

- Chào buổi sáng, bác sĩ Thấu và đừng hư hỏng nữa lấy tay chị ra khỏi ngực em.

- Đa Hiền trừng mắt với chồng rồi đánh nhẹ vào bả vai cô, trực tiếp dùng tay đẩy cái bàn tay hư hỏng ấy ra khỏi bầu ngực chi chít dấu răng của mình.

Sa Hạ nhe răng cười rồi tiến tới bế vợ vào phòng tắm.

Đặt nàng trên bồn rửa mặt, cô đi ra ngoài lấy tuýp thuốc mỡ vào.

Mở rộng 2 chân nàng ra, cô khẽ nuốt khan, sao đỏ au vậy nè trời?

Đứa nào ác ôn mạnh tay vậy?

Ủa?

Ủa, mình mà.

Ơ nhưng tại hồi tối nàng rù quến cô chứ bộ, cô là bác sẽ tốt bụng nên mới giúp nàng.

Trong một phút, cô tự thấy mình thật vĩ đại.

- Đỏ quá vậy nè, thấy chưa?

Tại em đó

Sa Hạ tạch lưỡi, vạch vạch 2 mép thịt ra xem kĩ hơn một chút

- Gì, chị chơi xong rồi đổ thừa cho em hả ??

Huhuhu.................chị hỏng có thương người ta~.…………

Ơ cái tình huống gì đây?

Sao bây giờ thành ra cô là người có lỗi vậy?

Không phải là tại nàng sơ sẩy uống nhầm thuốc nên mới thành ra như vậy sao?

Haizzz, thật là khó chiều chuộng.

Thôi thôi, là tại chị, là tại chị.

Thương nha, đừng khóc.

Tại chị hết.............không có đổ thừa, tại chị xót thôi.

- Cô bóp ra ít thuốc rồi lách vào hoa nguyệt nom mềm đang sưng đỏ đó, rồi xoa vào.

Ưm……Hạ………Không cần sâu như vậy.........Ưm..........Chị.........rút ra...Hạ............em giết chị……………ưm………..

- Đa Hiền đánh mạnh vào bả vai cô, khi cảm thấy ngón tay cô càng ngày càng đi sâu vào nơi nữ tính của mình.

Bây giờ mà chỗ đó rỉ ra chút nước nào là nàng sẽ tự tử cho coi, thật là mất mặt.

Thoa thuốc xong, nàng được cô vệ sinh cá nhân cho, rồi mặc vào 1 bộ đồ thật kín đáo.

Thứ nhất là để che đi dấu vết hoan ái, thứ 2 là vì........tên Yerin kia rất háo sắc.

Dưới bếp, trong khi Sa Hạ xào cho nàng món mì yêu thích, thì nàng lại ở phía sau mà đu lên lưng cô, tay bấu chặt vào cổ cô, tì cằm lên bả vai cô y như 1 con thằn lằn đeo vách tường.

Mà cô cũng không thấy khó chịu gì, ngược lại càng thấy vô cùng thoải mái, mặc kệ nàng đang bám trên người mình.

...........................

Buổi chiều, đang ngồi trong nhà thì có tiếng chuông cửa.

Đa Hiền nhanh nhẩu chạy ra, thấy hai người trước mặt mình thì cúi gập người :

- Chào chị Yerin, chào Eun Ha.

- Hiền, chào em, em thật xinh đẹp.

Á...........

- Yerin đi vào trong, không quên khen 1 câu, lập tức bị người bên cạnh véo vào eo 1 cái rõ đau.

Yerin đi vào bên trong, gặp Sa Hạ đang ngồi ở sofa liền ngồi xuống, 4 người ngồi ở đó nói chuyện.

- Bác sĩ Thấu, hôm nay nghe viện trưởng nói vợ cậu bị bệnh.

Hèm………...Bệnh gì vậy?

Nặng lắm sao?

Chắc bác sĩ Thấu đây đã " khám " kĩ lắm rồi.

Dấu đỏ vẫn còn trên cổ kìa.

Đa Hiền giật mình nhìn xuống cổ, quấn cổ ao cao hơn.

Nhưng cuối cùng lại bị phát hiện không hề có, biết rõ Yerin kia châm chọc mình liền gục mặt rồi xấu hổ.

- Nè nè, mình là bác sĩ đúng đắn không giống như cậu đâu.

- Sa Hạ ôm bả vai nàng, nhìn nàng cưng chìu rồi liếc mắt đứa bạn thân.

- Đứng đắn?

Đứng đắn đến nỗi đem 1 tuổi sủng vật chỉ mới 20 tuổi về nhà nuôi nhốt.

- Yerin chề miệng lấy li nước trên bàn uống.

- Không phải nuôi nhốt.

Là chăm sóc, là chiều chuộng, là cưng nựng.

Đúng không bảo bối???

- Cô nhìn sang phía vợ mình hỏi 1 câu.

* Gật đầu lia lịa *

- Hứ, cả bệnh viện ai cũng biết bác sĩ Thấu đây cưng chiều vợ của mình rồi.

Không cần khoa trương như vậy đâu.

- Eun Ha cũng ngán ngẩm nhìn bạn mình, không biết cô gái nhỏ kia có ma thuật gì mà có thể trói được bác sĩ Thấu kia nữa.

Ngồi đó 1 tí, cả 4 người ra vườn sau để nướng đồ ăn.

Sa Hạ que thịt nướng cho chín hẳn rồi thổi phù phù đưa cho vợ.

Eun Ha thì cầm 2 que tôm nướng trên tay ăn ngồm ngoàm.

Eun Ha liếc xéo người yêu của mình, chồng người ta thì nướng cho vợ ăn, còn người yêu mình thì chỉ lo ăn.

Hừ........!

Ăn uống còn chưa đủ, đi vào trong đem ra 3 chai rựu đắt tiền.

Nhưng chỉ có Sa Hạ và Yerin uống, còn 2 người kia chỉ uống 2 ít nước trái cây.

Yerin cầm li rựu trên tay lèm bèm :

- Bác sĩ Thấu.........thật là cậu có sở thích nuôi nhốt sủng vật mà mình không biết nha.

- Hửm?

- Sa Hạ nhấp thêm một ngụm rựu, ăn thêm miếng sườn nướng rồi nhìn con bạn mình.

- Hồi trước thì nuôi nhốt sủng vật xinh đẹp Somi, bây giờ là Tĩnh Nam..... hức......thật có số hưởng nha - Yerin bây giờ không phân biệt đúng sai, phát biểu 1 câu.

* Cạch * - Li nước trên tay nàng rơi xuống.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
5.Vì Em Ghen Mà


- Cái gì, trước đó chị có nuôi một cô gái?

Sao em không biết?

- Đa Hiền ngồi bên cạnh ngước lên nhìn chồng.

- Chị.........không phải......chị.....

- Sa Hạ bất ngờ nuốt khan.

Yerin nhìn Đa Hiền, vẫn tiếp tục lèm bèm :

- Hức.........Somi đã về Hàn Quốc...............hức......cậu không biết sao?

Hức.....hức......

Eun Ha thấy không ổn thì liền tiến tới bịt miệng người yêu mình lại, rồi kéo Yerin ra khỏi nhà, lái xe đưa cái người say xỉn không biết tốt xấu đó về nhà.

Thật ra, trước đó cô có quen 1 cô gái tên Somi, có đem về nhà nhưng chỉ là sống thử vài hôm, nhưng chưa hề có gì bậy bạ đâu nha, chỉ ăn uông chung cùng đi làm, ngủ chung rồi ôm hôn vài cái thôi.

Sa Hạ giai đoạn đó đang học lấy bằng thạc sĩ, nên cũng không quá nhiều vào vấn đề tình cảm.

Somi 2 năm trước trở Canada chăm bà ngoại bệnh nặng, hiện nay đã trở về Hàn Quốc làm chung bệnh viện với bọn họ.

Sa Hạ thấy việc này không nên nói cho cô vợ của mình nghe làm gì, cô tự cảm thấy việc đó không quan trọng.

Nàng không nghe cô nói thêm cái gì, liền lãnh đạm đi vào bên trong nhà bỏ mặc cô ngồi ngoài vườn ngây ngốc.

- Em……

- cô đi vào bên trong, leo lên giường rồi khều khều bả vai vợ mình.

- Chị đừng chạm vào em.

- nàng gạt tay cô ra vén cái chăn cao hơn, mắt cũng đỏ ửng lên.

Nghe tiếng vợ mình thút thít khóc, cô cảm thấy ngực trái mình đau nhức không cách nào tả được.

Vội xoay nàng lại đối diện với mình, vuốt vuốt nước mắt cho nàng nhưng bị nàng tránh né.

- Em à chị với cô ấy chưa hề đi quá giới hạn.

Chỉ đơn giản là ăn chung, đi làm chung thôi.

- Cái gì, ăn ở chung mà chị nói đơn giản?

- Nàng gằn từng câu nói câu chữ.

- Không phải, chị………trời ơi, chuyện đó cũng đã lâu, chị đã dứt khoác với cô ấy, bây giờ chị có 1 mình em thôi, em làm sao vậy?

- Sa Hạ yêu vợ mình đến nỗi, chỉ cần nhìn thấy nàng khóc là tim gan cô cứ lộn tùng phèo lên, nên âm giọng có hơi cao hơi lớn.

Nàng vừa mới chỉ định im, nhưng nghe cô hét lớn thì lại càng giận hơn :

- Chị vì cô ta mà lớn tiếng với em?

Vì người yêu cũ mà lớn tiếng với vơ.

- Chị không có.

Nhưng mà………

- Cô đưa tay lên xoa xoa lên vai vợ rồi dỗ dành.

Là nghe nàng khóc nên mới nóng giận, chứ không phải vì Somi kia mà la mắng nàng.

- Chị đừng có đụng vô em.

Chị chán em rồi chứ gì, rồi mai mốt chị lại rước thêm đứa nào về mà nuôi nhốt nữa……?

- Nàng lần nữa hất tay cô ra.

- Đa Hiền, em quá đáng lắm rồi đó

- Cô ngồi dậy, hầm hầm nhìn vợ mình.

Tại sao lại nói y rằng cô là 1 người bừa bãi như vậy.

- VẬY ĐI TÌM ĐỨA NÀO KHÔNG QUÁ ĐÁNG MÀ YÊU.

CHỊ ĐI ĐI.

- Nàng ngồi bật dây, mắt sưng đỏ nước mắt ròng ròng.

Sa Hạ leo tọt xuống giường, đi ra ngoài cũng không biết là đi đâu.

*****************

Ngày thứ nhất, không hề có 1 cuộc gọi nào vào máy nàng cũng không hề có dấu hiệu gì để thông báo rằng cô sẽ về nhà.

Nàng cả ngày không ăn uống, ban đêm lại không ngủ được cứ rắm rứt khóc như vậy.

……………

Ngày thứ 2,cô vẫn không trở về, nhưng có người đến là bác sĩ Irene khoa nhi.

- Ưm……chị là Irene, bác sĩ Thấu nhờ chị về lấy cho em ấy vài bộ đồ.

Đa Hiền im lặng không nói gì, lặng lẽ đi vào bên trong lấy cho cô 3 cái áo sơmi, vài bộ nội y và 3 cái quần âu.

Còn thêm 1 cái áo ấm.

Đưa túi đồ cho Irene, nàng nuốt nghẹn nói :

- Chị………cho em hỏi, chông em và bác sĩ Somi………ừm……có hay gặp gỡ nhau không?

- Ò, để xem………hình như là không.

Cả bệnh viện đều biết bác sĩ Thấu thương yêu vợ, bác sĩ Thấu có vẻ tránh né Somi lắm, từ lúc Somi làm việc tại Time, chị chưa thấy bọn họ nói chuyện câu nào.

- Irene nhận lấy túi đựng đồ của Sa Hạ, nói ra những gì mình thấy.

------------------------

Ngày thứ 3, nàng trở lại nhà mẹ mình ngồi đối diện với bà, nàng vẫn không thôi thút thít nước mắt cứ thi nhau rơi.

- Cái con bé ngốc này, con rể ta yêu thương con như vậy, con còn tính toán chuyện quá khứ với nó?

Đúng là nó hơi đào hoa nhưng khi cưới nhau về, con có thấy nó làm gì bậy bạ bên ngoài không?

Ngưng 1 chút, vuốt vuốt gò má con gái :

- Chuyện đó là chuyện hồi " thanh niên bồng bột ", bây giờ nó 1 lòng yêu thương con, lại lo cho gia đình chúng ta như vậy.

Lần này con sai rồi, đi đến bệnh viện mà xin lỗi chồng đi.

Nàng xụ mắt xuống, nhớ chồng quá.

Đầu giờ chiều, nàng hầm 1 nồi canh gà rồi đem đến bệnh viện cho chồng.

Bác sĩ, y tá nhìn thấy nàng liền vui vẻ hẳn.

Cả bệnh viện ai chẳng biết đây là cô vợ cưng của bác sĩ Thấu, bác sĩ Thấu tuy trầm tính mà cô vợ thì lại vui vẻ thân thiện, lúc nào đến cũng đem cho bọn họ quà.

Hôm nay cũng vậy.

Nàng chìa r cho bọn họ 2 túi giấy to sụ.

- Bánh ngọt ở trung tâm ạ, Anh chị chia nhau ăn nhé !

Cho em hỏi……bác sĩ Thấu đang ở đâu vậy ?

- Bác sĩ Thấu hôm nay không có ca mổ, có lẻ ở phòng riêng.

Cảm ơn em về phần bánh ngọt nhé !

- 1 cô bác sĩ xinh đẹp nhận lấy rồi tươi cười nhìn nàng.

Nàng vui vẻ gật đầu, rồi quay bước đi.

Nhưng chỉ mới quay ra đã đụng phải 1 người con gái tóc vàng, mắt xanh đang nhìn mình.

Nàng khép nép gật đầu rồi lách qua 1 bên, nhưng hình như người con gái không muốn để nàng đi.

- Vợ chị Sa Hạ đây sao ?

Cũng xinh đẹp đó không biết là sủng vật thứ bao nhiêu rồi nhỉ ?

- Thứ mấy cô không cần biết, chỉ cần biết tôi là người cuối cùng.

- Nàng không biết cô gái đó là ai, nhưng nếu muốn gây sự thì nàng cũng không muốn ngán đâu.

- Mạnh miệng vậy, chỉ e rằng chị Sa Hạ thấy sủng vật khác đẹp hơn lại quăng cô ra đường.

Hoặc nuôi cùng 1 lúc 2,3 người chẳng hạn, nhà rộng như vậy mà…………!!

- Cô ta hất hàm nhìn nàng rồi nở nụ cười nửa miêng.

Nàng cũng chưa kịp trả lời thì đã nghe có tiếng phát ra từ đằng xa :

- Đúng là nhà tôi còn rất rộng, nhưng chỗ ngực trái lại bị vợ tôi chiếm hết, nên chật rồi.

---------------------------------------------------------------
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
6.Quyến Rũ Chị


Đa Hiền quay đầu lại, thấy chồng mình 1 thân áo blouse bên ngoài, bên trong là cái áo sơmi xanh nhạt, mặc quần âu đen.

Nàng đứng khép nép vào người cô, làm như cả hai không có cây gỗ vậy đó.

- Somi, cô tốt nhất tránh xa vợ tôi ra.

Nàng nhìn cô gái trước mặt, là bác sĩ Somi lúc trước được Sa Hạ nuôi sao?

Xinh đẹp có chứ, nét đẹp không thuần Việt là con lai chắc chắn là vậy.

Nét đẹp mặn mà, mà bất cứ ai nhìn thấy cũng phải đổ gục.

- Mấy hôm nay không phải bác sĩ Thấu đây không có ca trực, sao lại không về nhà nhỉ?

Hay cô vợ đây không hợp khẩu vị với chị?

- Somi từng bước tiến sát lại chỗ Sa Hạ, nói nhỏ nhưng đủ để làm cả 2 vợ chồng nghe.

Sa Hạ nhoẻn miệng cười, ghé sát tai cô ta nói 1 câu :

- Thật ra, là quá hợp khẩu vị, cô ấy khiến tôi chết mê chết mệt trên giường.

Tôi muốn bảo toàn sức khoẻ 1 chút nên mới ở lại viện.

Chỉ sợ về gặp vợ lại không muốn đi, như vậy bệnh viện sẽ tổn thất đó.

Somi nghe xong liền bỏ đi.

Sa Hạ cười khẩy rồi quay lưng đi, Đa Hiền thấy thế liền đi tò tò theo còn cố ý níu lấy cánh tay của chồng.

Cô chẳng bài xích cũng chẳng nắm lại, nàng biết người ta còn giận nhiều lắm.

Vào phòng riêng, cô khoá cửa lại rồi ngồi trên ghế dài, ngồi tựa ở đó.

- Em đến đây làm gì?

- Em……em đến đưa canh cho chị....

- Nàng giơ camen đựng canh gà cho cô thấy, còn cố ý đưa ra nụ cười nũng nịu.

- Để lên bàn đi, xong rồi em có thể về.

- Cô lãnh đạm phun ra mấy chữ.

Nàng đặt canh lên bàn dựa vào vai cô, dùng tay ôm eo người ta, rúc sâu vào ngực người ta mà năn nỉ :

- Người ta nhớ chồng mà……ở nhà buồn lắm.

Đừng giận nữa, người ta biết sai rồi.

- Em về đi, vài hôm nữa chị đem thêm vài sủng vật về, cho có chị có em, vui nhà vui cửa.

- Cô nói lẫy 1 câu.

- Hong hong, hỏng chịu……người ta biết chị thương người ta nhất mà.

- Nàng càng nói, càng cạ mặt vào hõm cổ cô sâu hơn.

- Biết vậy sao?

- Sao chị lại giận dai như vậy?

Người ta hay nói "Vợ chồng cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường" mà.

- Nàng chu môi lên hôn vào hõm cổ cô, khiếm chỗ đó hằn lên vết son môi đỏ tươi.

- Vậy tối nay có hẹn cuối giường đi rồi tình tiếp. ( -.-")

- …………

- Nàng im ru, không nói lời nào.

Nàng ngoan ngoãn ngồi đó nhìn chồng ăn, nhìn chồng làm việc.

Không hó hé tiếng nào vì nàng biết rõ, bây giờ nên ngoan ngoãn 1 chút sẽ dễ sống hơn.

Đồng hồ điểm 7.00 tối, Sa Hạ cởi áo blouse ra, lay lay cái người đang ngủ mê trên ghế :

- Về nè!

- Ưm……ừ về……

- Nàng lồm cồm ngồi dậy, gật gật đầu.

Cả 2 ghé 1 quán ăn lớn ở gần đó để ăn tối, khi trở về còn cưng chìu cô vợ mua cho nàng 1 cốc trà sữa size lớn.

Nàng cũng ráng ăn cho nhiều vô, vì chắc rằng tối nay nhất định sẽ bị luộc chín.

Bọn họ sinh hoạt " việc của trẻ con không nên xem " mỗi tuần đều đặn 4,5 lần.

Mỗi lần 2,3 hiệp gì đó, vậy tính ra cô đã nhịn hơn 3 ngày rồi, nàng cảm thấy mình sắp không xong thật rồi.

Bước vào phòng, cô lắc lắc bả vai nhìn vợ mình :

- Em vào tắm đi.

Nàng nghĩ rằng cô vẫn còn giận nên không muốn tắm chung với mình, liền đem bộ dạng câu dẫn ra tiến sát mang tai cô phả hơi ấm chết người, rồi cuối cùng lại ngậm lấy tai cô rồi thì thầm :

- Ông xã vào với em đi.

Chị muốn thế nào thì mới hết giận hả?

Cả người Sa Hạ run lên, phun ra mấy chữ trầm ấm.

- Làm sao mà chị thấy vui thì làm.

Nàng gật đầu, từ từ khoá chiếc đầm mình đang mặc khiến nó rơi tự do xuống đất, nội y sau đó 5s cũng chung số phận.

Tiếp theo nàng thuần thục cởi sơmi và quần âu cho chồng, bộ nội y cũng bị nàng lôi kéo ra ngoài, quẳng xuống sàn.

Cả 2 cơ thể xích loã đang ôm nhau ngoài phòng ngủ.

Cô ôm lấy eo nàng, nhấc bổng nàng lên bế vào phòng tắm.

- Đứng đây, đợi chị - Nói xong, cô bước đến mở vòi nước vào trong bồn tắm đưa tay đo độ ẩm xong xuôi mới nhìn vợ mình.

- Em vào đi.

Đa Hiền gật đầu nhẹ, bước vào trong bồn tắm.

Nàng ngồi trong đó, mái tóc dài mượt trôi bồng bềnh trên làn nước trong veo thân hình nàng hiện rõ qua làn nước hư ảo, da thịt trắng như tuyết mượt mà như ẩn như hiện.

Cô nhìn 1 cái, máu nóng lại sôi sục cùng vào ngồi phía sau nàng, cầm lấy chai sữa tắm rót vào trong tay xoa đều trong lòng bàn tay, sau đó hướng tay về phía lưng của nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa sữa tắm lên da.

Nàng khẽ rụt vai, bàn tay cô ấm lòng bàn tay mịn màng khiến da nàng nổi lên ít cảm giác hưng phấn khó nói.

- Từ nay về sau không được nghỉ ngợi lung tung.

Chị chỉ có mình em thôi.

- cô nói, giọng điệu ôn nhu.

4 tháng nay, từ khi cưới xong cô lun như ôn nhu như nước, khiến nàng cảm động không tự chủ mà gật đầu lia lịa.

Bàn tay của cô vuốt dọc 1 đường từ vai đến thắt lưng của nàng, sau đó lại vuốt lên đi ngược lại phía trước không biết vô tình hay cố ý mà bàn tay cô chạm vào nơi mền mại căng đầy của nàng.

Khiến nàng run rẩy 1 chút.

Bàn tay ma quái của cô lại lần nữa lần mò từ trên xuống, đi tới vùng bụng dưới của nàng.

Vuốt ve bắp đùi đang cong lên, 1 trận run rẩy ập đến trong người Đa Hiền.

- Ưm……

- Nàng khẽ rên, cong người có thể do kĩ thuật của cô quá tốt cũng có thể do nàng quá mẫn cảm, nhưng thật là có cái gì đó đang trỗi dậy bên trong nàng.

Vùng nhạy cảm có điểm ấm nóng, 2 má của nàng đỏ bừng lên quay mặt đi nơi khác.

Nhưng 2 chân nàng không khép lại, bàn tay cô vẫn vuốt ve trên da thịt non mên nhưng nàng biết trên tay cô đã không còn chút sữa tắm nào còn vương lại rồi.

Chính là lợi dụng.

Hơi thở Sa Hạ đã phảng phất đôi chút trầm đục, làn khói của nước ấm trong bồn bay lên khiến không gian giữa 2 người càng thêm phần hư ảo.

- Em đang có muốn không?

Nói chồng em nghe xem..

- Âm thanh trầm thấp dụ hoặc phát ra từ phía trên đầu nàng, làm nàng chột dạ.

Đã nói sẽ bù đắp người ta mà, nàng xoay đầu lại hôn chụt vào má cô rồi nói :

- Phải………em đang muốn……rất muốn Hạ~~……

------------------------------------
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
7.Quyến Rủ (H)


Sa Hạ bế nàng đến vòi sen, để nước gội rửa hết sữa tắm, cô lại dùng cái khăn lau khô người cho vợ sau đó bế nàng ra giường.

Cô đẩy nhẹ nhàng cho nàng ngã xuống giường, đè chặt thân mình trên nàng, nụ hôn càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, mãnh liệt.

Lưỡi cô đi vào bên trong miệng nàng, cậy hàm răng đang khép lại của nàng.

Đa Hiền cũng rất phối hợp, hé mở hàm răng thẳng tấp của mình ra để cho lưỡi của cô đi vào, càn quấy trong miệng mình.

Lưỡi cô bá đạo quyết quanh mọi ngõ ngách trong khoang miệng nhỏ nhắn của nàng, sau đó chạm đến đầu lưỡi đinh hương của nàng, tham lam mút lấy mùi thơm trong miệng người ta, ép nàng chỉ có thể phát ra những tiếng ậm ừ không rõ.

- Ưm.......Hạ............ưmmm.............hmmmm...........

Họ hôn rất lâu, cô như dã thú ngấu nghiếng từng chút hương vị trong miệng nàng, lưu luyến không muốn rời.

Cô mút lấy đôi môi căng mộng của nàng, càn quấy đến không tha.

Cho đến khi cô cảm giác như mình không thể thở nổi nữa cô mới buông ra, ánh mắt vẩn đục nhìn gương mặt đang hít lấy hít để vì thiếu không khí của nàng.

Cô nở nụ cười, chôn mặt mình bên cổ nàng, giọng nói có phần mềm mại, đầy yêu chiều.

- Vợ chị rất ngoan.

Đa Hiền 1 tay đưa lên ôm lấy eo người nằm trên cơ thể mình, 1 tay xoa nhẹ tóc cô, nàng ngẩng đầu lên nhìn cô.

Cô lại cuối xuống, mạnh mẽ hôn nàng như thể hận không thể nuốt nàng vào trong bụng được vậy.

Bàn tay cô vuốt ve nàng, đưa lên bộ ngực trần mềm mại căng đầy mà mân mê.

Chạm đến nhụy hoa ở đỉnh đang có chút dựng lên, se se rồi nắm chặt 1 cái, khiến nàng nhíu mày riết 1 tiếng.

- Ưm........a.................

Cô buông tha cho môi nàng, chỉ hôn 1 cái mà khiến nàng dâng lên cảm giác như bị đốt cháy.

Cô dùng răng cắn nhẹ nụ Anh đào đã đứng lên trên đồi tuyết.

- Ưm......mạnh nữa......ưmmmmm.............

Nàng cong người, đẩy bầu ngực mình lún sâu vào miệng cô hơn.

Bàn tay rảnh rỗi đưa xuống hoa nguyệt của nàng, nơi đó đã bắt đầu ẩm ướt còn định cho vào đã bị tay nàng chặn lại.

Nàng ma mãnh nắm nắm lấy bàn tay phải của cô, đưa ngang tầm mắt mình, những ngón tay thon dài xinh đẹp.

Nàng đưa 1 ngón, 2 ngón, 3 ngón vào miệng mình mà mút lấy.

Khiến cơ thể cô có chút run rẩy.

Môi lưỡi nàng liếm lấy từng ngón tay của cô mút mát.

Bất giác nàng mường tưởng lại cách những ngón tay sẽ đi vào bên trong mình, nàng liền 1 trận tê dại.

Những ngón tay dài ngoàn, to lớn này.........thật sự khiến người ta đỏ mặt.

- Em thích chúng mà đúng không?

1 ngón, 2 ngón, 3 ngón hay 4 ngón đây bà xã?

- Cô nhìn 2 má nàng đỏ ửng liền ghé sát tai nàng, phả ra giọng trầm thấp.

Nàng xấu hổ không trả lời.

Lật cô 1 cái nằm gọn dưới thân nàng.

Nàng ngếch môi cười, tay đưa xuống nơi tư mật của chồng mình, xoa xoa vòng quanh.

Môi nhấp nháp tai của cô.

Vì nàng biết nơi này chính là điểm mẫn cảm trên cơ thể chồng mình.

- Chồng yêu của em, chỉ cần là ngón tay của chồng, mấy ngón em cũng có thể tiếp nhận.

Cô thở hắt 1 cái, tiểu yêu tinh này học đâu chiêu trò này mà đem ra để hành hạ cô vậy chứ ?

Cô dùng hết sức lật nàng trở lại bên dưới, đè nàng dưới thân mình đặt đầu nàng lên gối.

Bàn tay cô đặt lên ngực nàng mà nhào nặn.

Cô tách 2 chân nàng ra, cúi đầu xuống hôn từ ngực nàng xuống bụng dưới, hôn 2 bắp đùi non thon gọn trắng nõn của nàng, hít hà da thịt của người cô yêu sau đó 1 đường đưa miệng mình tới trước hoa huyệt của nàng, nhìn lỗ xuân tình đang rỉ nước.

- Vợ à, đã ngập nước rồi em thật hư hỏng quá đi.

- Mỗi lời cô nói đều phả ra hơi nóng trực tiếp lên hoa huyệt khiến nàng trào lên xúc cảm đê mê, toàn thân bỗng chốc nóng rực như bị lửa đốt.

Nàng hơi khép chân lại.

- Đừng.........đừng nhìn như vậy mà................

Nhưng bàn tay Sa Hạ nhanh hơn, cô dang rộng 2 chân nàng ra, vươn đầu lưỡi chạm đến nụ hoa ẩm ướt của nàng.

- Aaaaa............ưm...........

- Đa Hiền cong bờ mông căng mịn của mình lên, rên nhẹ 1 tiếng.

Chiếc lưỡi của cô đưa vào bên trong hoa huyệt ẩm ướt, mạnh mẽ bú mút.

1 cổ khoái cảm xông thẳng lên đại não khiến nàng mơ hồ, đầu óc quay cuồng.

Nàng ưỡn hông, muốn đẩy hoa huyệt sát hơn để chiếc lưỡi của cô đi vào sâu bên trong nàng.

Độ nhám cùng độ ấm của lưỡi khiến nàng mê man, mật dịch ở bên trong chảy ra nhiều hơn.

Sa Hạ thích thú ngấu nghiến mút thật mạnh mẽ.

- Aaaaaa....Aaaaa.....ngứa......ngứa quá......- Nàng cắn chặt răng mà rên rỉ, thân thể nàng vặn vẹo.

Cô ngẩng đầu nhìn nàng.

- Em muốn không ?

- Ưm.....muốn....em muốn aa.......

- Chậc, vợ thật ngoan.

- Cô đưa 2 ngón tay của mình, đặt tại cửa mật huyệt ướt đẫm, nhấp nhè nhẹ vào.

Cô ở hạ thân nàng, nhìn kĩ chuyển động của ngón tay mình, đi nhè nhẹ vào phân nữa của 2 ngón tay đã đi vào bên trong của nàng.

- Aaaa.......vào chưa?

- Hạ.....mau...........Ưmmmmm - Nàng ưỡn mông thật cao, 1 luong cảm xúc tê dại ập đến khiến nàng không biết mình đang lên thiên đàng hay xuống địa ngục.

Chỉ biết toàn thân tê rần như bị kiến đốt, xúc cảm mãnh liệt, nơi nàng và cô đang giao nhau co rút mãn liệt.

- A....Hạ..........vào.......vào mau........em chết mất..........

- Đa Hiền ở dưới thân Sa Hạ mềm mại lên tiếng, 2 má đỏ ửng, 2 mắt bị dục vọng xâm chiếm trở nên mờ đục.

Nhìn 1 màn này, Sa Hạ thôi trêu chọc có chút kiềm nén không nổi mà gồng sức, đi vào bên trong nàng.

Dùng sức 1 cái, toàn bộ 2 ngón tay dài ngoàn to lớn đã hoàn toàn đi vào bên trong nàng.

- Á...á.........ưn ưn........ưn.........

- Đa Hiền chỉ cảm thấy 1 loại khoái cảm cực hạn lan toả khắp toàn thân, dưới thân bị ngón tay cô gắt gao bao lấy, càng nhanh chóng rút ra cắm vào.

Âm thanh va chạm giữa 2 người vang lên không dứt.

Trong phòng bây giờ nặng nề tiếng thở dốc của nàng và tiếng rên rỉ kiều mị, còn có cả thanh âm bốp bốp do ngón tay và mép thịt va chạm nhau, hình thành 1 cỗ hoà âm độc đáo vô cùng mị hoặc.

- Hạ...aa............mạnh quá...........Hạ..............chậm...........ưn ưn ưn...........hmmmmm............á..............

Sa Hạ không thể khống chế được khoái cảm đang dâng lên mà rút ra cắm vào liên tục, cũng không để ý đến sức lực mà cô mỗi lần đâm vào.

- A....

Oa......Hạ.....aaa.....

Nhẹ 1 chút.......

Chậm........

Chậm 1 chút.......Aaa......

- Nàng thét lớn, hoa huyệt nhỏ bé co rút dữ dội, ép chặt 2 ngón tay đang ra vào của cô.

Sa Hạ càng ra vào mạnh mẽ hơn, đã 3 ngày rồi không được ở trong cơ thể nàng.

Cơ thể cô, ham muốn nàng quá lớn rồi.

Sa Hạ cuối người xuống, hôn lên trước miệng nhỏ đang không ngừng rên rỉ của nàng, tay kia đưa ra nhào nặn lấy 1 bên đồi tuyết đang nhảy lên theo từng lần cô ra vào, nhào nặn đến không còn nhìn ra hình dạng.

Cô dùng tay siết chặt lấy nụ anh đào đang đứng trên đó, nàng ưỡn ngực trầm thấp rên rỉ.

- Aaaa..............thoải mái..........ưm...........

Phía dưới của nàng, cô không ngừng ra vào, âm thanh bốp bốp kịch liệt vang lên bên tai.

Lúc này đêm đã tối, dưới ánh trăng vàng nhạt trong phòng, thân thể của 2 người triền miên quấn lấy nhau, xuân ý đầy phòng.

- Aa......Hạ.......đừng sâu như vậy...........

em chịu không nổi........Hạ.........

- nàng lắc đầu quầy quậy ánh mắt như nước, 10 ngón tay bấu chắc lấy ga trải giường.

Giọng nói nàng đã sớm khô khốc,chỉ có thể nức nở cầu xin tha.

Không được rồi sâu quá.

- Ngoan, em sẽ rất sung sướng.

Nói xem đúng không ?

- Cô dùng sức đi vào thật sâu bên trong nàng, dường như chạm đến nên sâu nhất hoa nguyệt, ngón tay cong lên chạm vào sâu thật sâu.

- Á........ưm.........đúng..........sướng.......................sướng lắm.......

Ánh mắt của cô loé lên 1 tia sáng, khoé miệng nở nụ cười ma mãnh toàn thân toả 1 khí chất bức người.

Sau đó lại đi vào bên trong nàng thật nhanh, 2 tay tách chân ra thật rộng, ngón tay chuyển động liên tục nơi tiếp xúc giữa 2 người tràn ra những vùng bọt nước nhỏ li ti.

- Hạ......aa...........nhanh.........nhanh................em sắp......

Quả nhiên cô cảm nhận nàng đang co rút kịch liệt, cô đẩy nhanh tốc độ ra vào như vũ bão mấy chục cái kiên tiếp, sau đó nghiến răng đẩy vào bên trong nàng thật mạnh rồi rút ra.

- Aaaaaaaaaaaaaa..............em ra..........

Có 1 con đại bàng xụi lơ, nơi tư mật bắn ra chất dịch màu trâng đục, giữa lỗ xuân tình không ngừng co bóp dữ dội.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
8. Phát Điên Vì Em (H)


- Vợ hư hỏng, mệt lắm sao?

- Sa Hạ sau khi liếm hết mật ngọt dưới hạ thân nàng thì liền hỏi 1 câu.

- Đúng, em rất mệt.

- Nàng thở dốc, trả lời.

- Nhưng chị còn năng lượng, làm sao đây, hay chị ra ngoài tìm người giải phóng.

- Hưm....hỏng chịu.....hức.....chị hỏng thương người ta nữa.......

- Nàng ủy khuất ôm cô, để cô nằm đè trên người mình.

- Đùa, đùa thôi.

Thương nhất.

Vậy giờ chị phải giải phóng năng lượng vào đâu đây ?

- Sa Hạ khue khue đỉnh ngực của nàng, ma mãnh cười nhẹ.

- Vào em........vào em........đừng ra ngoài tìm người khác..........

Từng dây thần kinh của cô bị câu nói của nàng mà bùng phát, cơ thể cô nóng dần lên.

Đưa môi áp xuống môi nàng.

Trong nụ hôn của cô, cô dùng lưỡi lấn át khoang miệng nàng, nuốt lấy toàn bộ hơi thở khiến Đa Hiền nhanh chóng xịu lơ dưới thân cô.

Nước bọt chưa kịp nuốt xuống liền trào ra, tạo thành một dòng chảy dâm mĩ.

Bản thân Sa Hạ cảm thấy chưa đủ liền quay ra nuốt lấy dòng suối ngọt ngào, hết mơn trớn lại đến liếm mút khiến môi Đa Hiền đỏ hồng, cuối cùng còn cố ý cắn môi nàng một cái.

Đa Hiền vì bị đau mà kêu lên 1,càng kích thích con thú hoang dã trong người Sa Hạ bùng phát, cô không khoang nhượng mà lại càng lấn lướt, cái lưỡi tham lam cứ dây dưa trong miệng nàng, khi dời đi còn kéo ra 1 sợi chỉ mảnh bạc.

Sa Hạ cúi đầu xuống trong mắt rực lên màu lửa, hơn nữa còn là lửa tình.

Cô cúi đầu, khẽ liếm dọc theo xương quai xanh khiến nàng rùng mình, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua vợ mình, nở nụ cười hạ lưu, không lưu tình mà cắn xuống một miếng, để lộ 2 dấu răng trên vai nàng.

-Ưm......chồng hư hỏng, đừng cắn...........đau chết người ta......

- Đa Hiền đau đớn đến nhăn mày, cánh tay vô lực đánh lên người Sa Hạ.

Cô không nói gì, chỉ hôn đè lên trên vết cắn, dấu hôn đỏ hồng nằm đè lên 2 dấu răng, quả thực rất đẹp.

Sa Hạ cười khẩy, dùng sức nâng cả người nàng lên, xoay người, để nàng quỳ theo tư thế chổng mông lên.

Dùng hai tay banh hai chân nàng rộng ra hết cỡ, để cô nhìn thấy rõ tiểu huyệt đang co rút vì động tình, mật dịch nhiễu ra nhớp nháp một vùng.

Hai ngón tay đặt ở khe hẹp, theo dòng mật dịch mà đi vào trót lọt.

Cô mạnh mẽ đâm vào tiểu huyệt vốn đã ướt đẫm của nàng, cắm vào đến tận sâu, toàn bộ hai ngón tay đã xâm nhập vào, đem hoa huyệt nho nhỏ của nàng trướng lên đến cực hạn.

- Á..........chậm thôi Hạ.......aaaa............

- Nàng hét lớn khi hai ngón tay đã nằm thẳng tấp trong cơ thể mình.

Đa Hiền kiềm chế nước mắt của sự sung sướng, tay bấu chặt vào grap giường, ánh mắt sương mù cùng với bộ dạng toàn thân ửng hồng vì động tình, giọng nói mang theo tiếng nức nở nhè nhẹ, hai ngón tay dài mềm của Sa Hạ ở phía sau vẫn cắm ở hoa huyệt mềm mại của nàng.

-Sâu quá............á............Hương aaaa..............ưn ưn............ưmmmm................

Bên trong tiểu huyệt bị nhét đến tràn đầy, ngón tay hung hăng đụng vài hoa tâm, một chút cơ hội thở cũng không cho nàng thở, đụng chạm đến hoa tâm liền ở đó bắt đầu khuấy động, lực đạo mạnh đến nỗi Đa Hiền không nói được một câu đầy đủ, đồng thời hai tay bấu chặt grap giường hơn.

- Chồng à.............ưmmmmm..................................chậm một chút đi mà.............a..........á.................ưn ưn..........

Hai ngón tay của Sa Hạ không ngừng tiến vào tiểu huyệt của nàng, cơ hồ muốn xuyên qua nàng.

Tại đây hình ảnh vô cùng quen thuộc, Sa Hạ rất nhanh tìm trong trí nhớ chỗ mẫn cảm của nàng, đụng vào làm cho hoa huyệt bó chặt hai ngón tay cô hơn, làm cho khoái cảm càng kịch liệt trào dâng.

Nhắm vào vị trí nhạy cảm trong hoa huyệt rỉ nước, hai ngón tay dài ngoằng, to lớn đụng tới vài cái, Đa Hiền bị làm cho đến nói một câu cũng không nổi, toàn thân bị kéo căng như một sợi dây.

-Bà xã, có sướng không?

- Sa Hạ đưa tay vỗ vào cặp mông trắng tuyết mềm mại của nàng trước mặt mình, trên da thịt nàng lập tức nổi lên một tầng đỏ ửng, ngón tay đâm qua nơi nữ tính của nàng, bị bó buộc chặt chẽ làm cho Đa Hiền phát điên, toàn lực chọc thủng tới hoa tâm, làm cho toàn bộ hai ngón tay của cô chôn sâu bên trong, đem thêm một ngón đâm nữa là 3 ngón, đâm sâu vào tử cung, chạm vài cái mà không chút lưu luyến nào rút ra, cứ như vậy mà không ngừng lập lại ở bên trong tiểu huyệt cuồng dã ra vào mãnh liệt.

-Có a........có.........em sướng..................................ưmmmm...........em chết mất...............rút ra bớt...........bớt 1 ngón..........Hạ......……Hạ em chịu không nỗi…….……….ưmmmm

Đùi vô lực bị Sa Hạ tách rộng ra hơn, hoa huyệt đỏ ao đang được ba ngón tay chìu chuộng đều bị thu vào trong mắt Sa Hạ, trong cơ thể máu nóng cô không ngừng sôi trào, đột nhiên cô mạnh mẽ rút ra, để 3 ngón tay ở trước miệng hoa huyệt, tiểu huyệt co rút lại chảy ra dịch thể trắng đục nhỏ giọt ở hai bẹn đùi nàng.

"Chị nghĩ em thích 3 ngón mà, đúng không?

Không thích thì không làm nữa.

- Sa Hạ ác ôn đẩy ba ngón vào một chút rồi rút ra, trêu chọc nàng.

Đa Hân đang cực điểm sung sướng, tiểu huyệt đã sưng đỏ, miệng hoa huyệt mở ra rộng hết cỡ, tự dưng bị rút ra, trống trãi làm nàng mún phát điên, ba ngón tay cô ở phía ngoài miệng tiểu huyệt, khó có thể tưởng tượng được hoa huyệt nhỏ hẹp vậy lại chứa nổi cả 3 ngón như vậy, tuy có chút đau đơn nhưng khoái cảm cũng vì thế mà đến nhanh hơn, nhiều hơn.

- Hạ……………vào đi mà...........hức.................

- Thiếu chút nữa là có thể đạt tới cao trào, bên trong hoa huyệt Đa Hân ngưa ngứa đến khó chịu, gấp đến nỗi nàng tự đung đưa cái mông, làm cho hoa huyệt rung rinh, tiểu huyệt đang co rút như mời gọi thúc giục cô nhanh chóng tiến vào.

-Thôi, chị sợ 3 ngón sẽ làm em khoa chịu - Sa Hạ tuy miệng nói như vậy, nhưng 3 ngón lại lần nữa tiến vào, ngập trong tiểu Hân Hân.

- Ô ô......

Không có, không có không có.........em sướng lắm.

- Đa Hân mang theo khóc nức nở khẩn cầu.

- Ưm................aaa......nhanh chút, em sắp ra..................ưmmmmmm

- Là em nói đó.

- Nói dứt câu nói, ba ngón tay liền hưng hăng xỏ xuyên đi vào, vừa hung ác rút ra, đụng phải vài cái lại cảm thấy như bị nghiện, đem hai đùi Đa Hân tách rộng hết cỡ, đâm thẳng đến tận trong sâu nhất của tử cung, ba ngón tay vừa xâm nhập lại rút ra toàn bộ, mỗi lần rời đi hoa huyệt nhỏ hẹp của nàng luôn gắt gao ngậm lấy ba ngón tay như không mún Sa Hạ rút ra, vô tình rút ra lại rất nhanh sáp nhập.

-Đau.......aaa......chị làm sâu quá........

Đau quá........nhanh Hương ơi...............

- Đa Hân nức nở cầu xin, mông cũng theo động tác của Sa Hạ mà đưa đẩy.

Nhìn khuôn mặt khổ sở vì không được lên đỉnh của vợ, Sa Hạ thôi không đùa giỡn, đâm sâu vào thêm mười mấy cái rồi rút ra...........

-Aaaaaaaaaaaaa, em raaaa.......ưmmmmm...........

Sa Hạ lật nàng nằm ngửa ra, nhìn thấy chỗ đó của vợ đang co rút rồi bắn ra dịch nhầy màu trắng, liền đưa đầu chôn ở giữa hai chân Đa Hân, đôi môi nóng bỏng hút mạnh hột đậu nhô ra ở giữa khe nhỏ hẹp, Đa Hân muốn kẹp chặt hai chân, lại bị Sa Hạ nâng bắp đùi mượt mà của nàng lên, gác lên vai cô, nàng không thể lui cũng không thể kẹp chặt, chỉ có thể không ngừng vặn vẹo cái mông, suy nghĩ lúc nàng là vừa thẹn lại vừa kích thích khiến khoái cảm bên trong không ngừng trào ra.

-Ưm..........á.............Hạ ơiiiii...............................em chết mất............

- Đầu lưỡi Sa Hạ tới tới lui lui cọ xát viên trân châu trong khe nhỏ hẹp, mút vào nơi non mềm, mỗi lần tiến sâu lại càng làm cho Đa Hân kêu như mèo nhỏ, cuối cùng đi vào nơi mẫn cảm, dùng đầu lưỡi nhanh nhẹn gẩy gẩy trêu đùa, khiến cho tiểu huyệt Đa Hân tràn ra ái dịch càng nhanh, làm cho Sa Hạ ướt hết cả khuôn mặt thanh tú, nghiêm nghị của một vị bác sĩ.

Đa Hân toàn thân không ngừng run run, hai chân băng thẳng tấp, ngay cả ngón chân nhịn không được mà co quắp lại.

-Ưm..............em chết mất.........ưmmmmmm.

- Mắt nàng nhiễu nước mắt càng nhiều, là sung sướng chứ không phải đau đớn, âm hộ yếu ớt bị tra tấn như vậy, Đa Hân khó nhịn vặn vẹo, đều bị Sa Hạ ghìm xuống.

Sa Hạ bú mút nơi đó thật sạch sẽ rồi mới buông tha.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
9. Ngọt Ngào


Đa Hiền sau trận hoan ái, nằm rã rời trong vòng tay chồng mình, hơi thở vẫn chưa thể nào hoà hoãn lại.

Nàng thở hồng hộc, hơi thở ấm nóng bay qua vành tay Sa Hạ rõ mồn một.

Sa Hạ cũng biết điều mà xoay qua, vuốt vuốt ngực cho nàng, trấn tĩnh lại hơi thở giùm người ta.

Đa Hiền liếc cô một cái, đồ thứ dân ác ôn, chơi cho đã rồi vuốt vuốt.

Đúng là vừa đánh vừa xoa mà.

Nhưng bất quá nàng thích như vậy.

Khác hẳn bộ dạng nghiêm trang ở bệnh viện.

Nàng rúc vào người chồng mình, ngước lên nhìn cô :

- Ngày mai em chỉ có 2 tiết ở trường.

Có thể nấu cơm cho chị ăn.

- Ngày mai chị đến rước em đi học rồi cùng nhau đến siêu thị.

Ngày mai chị cũng không cần đến bệnh viện.

- Sa Hạ hiểu ý vuốt ve cơ thể vợ mình, hôn lên trán nàng một cái.

Đa Hiền gật gù, nàng là một cô gái 20 tuổi, đúng ở độ tuổi ăn chơi, nhưng nàng lỡ yêu cái người này quá rồi nên chấp nhận ở nhà làm người vợ ngoan ngoãn cho người ta.

Nàng không phải chỉ có cái bộ dạng yêu nghiệt trên giường để giữ chồng đâu nha, nàng còn nấu ăn rất ngon, cẩn thận lại tỉ mỉ từng hành động.

Sa Hạ ôm vợ chặt hơn, cứ sợ nàng lạnh.

Cô gái này thật làm cô điên đảo tâm trí mà.

20 tuổi, đúng ở độ tuổi mơn mởn của phụ nữ, cô thật như phát điên mỗi khi thấy nàng động tình, nở rộ dưới thân mình.

***********

- Chồng, thức, bế em đi đánh răng rửa mặt điiiiiiiiiiiiiiiiiii.

Đa Hiền sáng sớm đã kêu réo chồng mình, có mỗi hôm nay 2 vợ chồng được ở nhà, phải tranh thủ hưởng thụ sự ngọt ngào chứ.

Vả lại sáng nay nàng còn phải đến trường, thế mà cái ông chồng đó vẫn ngáy o o trong chăn.

- Ngoan, bà xã, nằm yên, cho rờ tí......

- Sa Hạ hai tay không đàng hoàng vẫn đặt trên ngực vợ mình mà xoa xoa, khuôn mặt thoả mãn vô cùng.

- Ông xã à, em phải đi học đó, vậy chị ngủ đi, em tự đi học.

- Nàng quăng cái chăng sang một bên, đẩy tay cô ra.

Toang đi xuống giường.

Sa Hạ biết nàng giận rồi nên níu tay nàng lại.

Ôm ôm người ta trên tay, bế người ta vào phòng tắm.

Vừa đi vừa hôn vào khuôn mặt giận dỗi đó.

- Hoy..........chồng xin lỗi, chồng chở vợ đi học nha.

Đa Hiền gật gật đầu rồi ngoan ngoãn để người ta vệ sinh cá nhân cho mình rồi thay cho mình bộ đồng phục.

Gấp cổ áo nàng thẳng thóm, cô đeo vào cho nàng chiếc ba lô màu xanh dương bé bé xinh xinh, đựng trong đó một cái máy tính bảng một cái điện thoại, hộp bút đắt tiền và bóp tiền.

Chở nàng ra quán phở trứ danh, gọi cho vợ tô phở thịt viên to sụ và li nước ngọt.

Ngồi bên cạnh ép nàng ăn cho hết mới thôi.

- Ăn nhiều một chút, coi em như que tăm.

- Hứ, còn không phải chị buổi tối "hành hạ" em thì em cũng đâu ốm như vậy.

- Nàng ăn thêm miếng thịt rồi kết án chồng mình.

Sa Hạ cốc đầu nàng một cái thật khẽ rồi mỉm cười.

Em coi cái bộ dạng của em chính là bộ dạng khiến người ta muốn ăn chết em mới thôi.

Chiếc xe hơi bóng loáng đậu trước cửa hàng, Sa Hạ nhanh chóng xuống xe mở cửa cho nàng rồi véo véo cánh mũi đó :

- Đi học ngoan, léng phéng với đứa nào là biết mặt.

- Hứm, người ta thương chồng nhất, hỏng thèm đi léng phéng với đứa nào đâu.

Em đi học đây.

- Nàng mỉm cười, hôn gió cô một cái rồi đi vào trong.

..................

Hai tiết học cuối cùng cũng xong, Sa Hạ đứng tựa vào bên hông xe chờ vợ, một thân ao thun trơn quần jean rách, đút tay vào túi áo khoác, làm đám sinh viên tan học cứ dòm cô như muốn chết luôn chết xuống.

Bên trong, vợ cô trên vai đeo ba lô, đi cùng một đám bạn nữa đi ra, nhưng nổi bật là chàng trai tóc nâu đỏ bên cạnh nàng, miệng luyên thuyên đủ thứ chuyện, lọt vào mắt bác sĩ Thấu, lập tức vô cùng chướng mắt.

- Chị của Hiền sao ?

- Chàng trai đó quả nhiên chưa biết nàng đã kết hôn, chỉ nghĩ đơn giản là chị em gì đó đến rước nàng thôi.

- Ơ không phải.

- Đa Hiền phẩy phẩy tay, ngón áp út loé lên chiếc nhẫn cưới bằng vàng nguyên chất mới tinh.

- BÀ XÃ, tan trường rồi sao ?

Lại đây ôm chồng một cái xem nào.

- Sa Hạ thấy bọn họ đã đến gần liền khoanh tay, bộ dạng tiêu soái vô cùng, mấy chữ quan trọng còn cố tình nói lớn một chút.

Đa Hiền không biết cô bị cái gì, tự nhiên đòi ôm giữa đường giữa xá, nhưng cũng không dám cãi lời, đi đến ôm chặt lấy thân ảnh cao lớn đẹp đẽ trước mặt mình, còn nhón chân hôn mặt cô một cái.

- Chào bạn đi em.

- Mình về, bye.

- Đa Hiền xoay lại vẫy vẫy tay với bạn rồi leo lên xe.

Chàng trai kia tiếc ngẩn ngơ, mặt buồn hiu.

Thì ra là đã có chồng.

Đỗ xe vào tầng hầm của khu mua sắm.

Sa Hạ chồm qua bên người nàng, Đa Hiền còn tưởng cô tốt bụng mở dây an toàn cho mình, ai ngờ cô ở hõm cổ nàng, không thương hoa tiếc ngọc mà cắn một cái thật mạnh.

-Á.............aaaaaaaaaaa..............hức..................đau............em đau............

- Đây là đánh dấu chủ quyền, nghe chưa, ai cho em đi nói chuyện với trai hả ?

- Cô vừa nói vừa hôn lên nơi mới bị mình làm cho hiện lên dấu răng.

- Hic................người ta có nói chuyện với trai đâu, trai tự mò tới nói chuyện mà.

- Cảm giác tê dại từ hõm cổ ập đến, Đa Hiền khịt khịt mũi, giả vờ tội nghiệp.

- Vậy thì em phải tránh xa ra, hiểu chưa ?

- Híc.............em biết gòi............đừng có cắn................em đau lắm.

- Nàng ủy khuất trề trề môi, cố tông ra mấy giọt nước mắt, mặc dù Sa Hạ không hề dùng sức.

Sa Hạ đúng là bị gái dụ đến lú lẫn, mới nghe nàng hic hic, lạp tức hoảng sợ xoa xoa bả vai cho nàng, nghĩ rằng mình lỡ miệng làm vợ đau.

- Xin lỗi, chồng xin lỗi, đừng khóc.

Sau này không cắn em nữa.

Đi vào trung tâm, Sa Hạ đẩy xe đẩy, còn Đa Hiền thì bên cạnh, câu tay vào cánh tay chồng mình.

- Chồng, em ăn socola.

- Được.

- Sa Hạ tiếp tục quăng vào giỏ.

- Chồng, em muốn ăn chị.

- Nàng giả vờ bình tĩnh nói một câu.

- Để coi đứa nào ăn đứa nào, đừng có tưởng tui dễ dụ.

- Cô véo gò má nàng rồi bật cười.

Nàng cười hề hề nhìn chồng mình.

Cái đồ khó ưa.

.............

Về đến nhà, Sa Hạ xách 4,5 giỏ đồ trên tay, Đa Hiền cũng thế.

Đặt tất cả lên bếp.

Đa Hiền bắt đầu rửa rau củ.

Nhìn dáng vẻ vợ mình loay hoay trong bếp, Sa Hạ khẽ cười.

Thật đầm ấm.

Đa Hiền rửa rau củ ở bồn thì có một cánh tay choàng qua eo nàng, tì cằm lên bả vai nàng, y như một con mèo nhỏ.

- Tại sao chị lại yêu em nhiều như thế nhở ?

- Sa Hạ cười cười, tự hỏi mình.

- Đúng, em cũng thắc mắc, tại sao vậy ?

- Có lẽ tại mông em to.

- Cô đưa tay xuống mông nàng, xoa xoa rồi nắn bóp.

- Em đập chị bây giờ, em nghiêm túc.

- Ò........

Nghiêm túc.

E hèm.

Chắc tại...........ngực em to.

- Cô tiếp tục càn rỡ đưa tay lên ngực nàng.

- Hạ..........chị đàng hoàng tí coi.

- Dda Hiền phùng má lên, tay vẫn rửa rau củ.

- Đùa, tại vì........

- Sao, định nói cái gì của em to nữa ?

- Nàng nhíu mày nhìn chồng mình.

- CŨNG HỎNG BIẾT NỮA.

Hồi đó trước khi lấy em về, chị cũng không nghĩ cái đó của em lại to như vậy, bây giờ càng ngày càng to, càng ngày càng rộng.

- Sa Hạ, chị đi chết đi.

Đồ háo sắc.

- Nàng hét lên, giơ tay đe doạ cô.

Sa Hạ tránh né, le lưỡi.

- Chị nói cái miệng của em mà.

Đáy, cái miệng em càng ngày càng hét to hơn.

Em đang nghĩ gì vậy ?????

- ".........."
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
10 ĐƯỢC THƯỞNG VÌ NGOAN NGOÃN ( H NHẸ )


Đa Hiền đánh mạnh vào vai cô rồi tiếp tục nấu ăn.

Nàng không hiểu tại sao mình lại lấy một ông chồng biến thái như vậy chứ ?

Lúc đầu thì dùng bộ dạng đứng đắn đàng hoàng của một vị bác sĩ để câu dẫn, để tán tỉnh nàng.

Đến khi lấy về, ngay đêm tân hôn đã lộ rõ bản chất của một con sói háo sắc.

Đêm đó nàng đã bị ăn 5 lần........là 5 lần đó.

Nhưng bất quá chỉ háo sắc với vợ, nàng chấp nhận.

Sa Hạ gọt miếng dâu tây, đưa vào miệng cho nàng.

Đa Hiền vui vẻ ngậm vào miệng.

Nhưng chỉ 3s sau, một lực đạo kéo nàng xoay lại đối diện với cô, cô áp môi mình vào môi nàng, cướp đoạt lại miếng dâu, nhai ngon lành.

- Chị ở dơ quá đi !

- Hứ, của vợ chị mà, cái gì cũng ngọt.

- Sa Hạ tiếp tục gọt dâu, gọt táo, miệng nhai miếng dâu mới cướp được, vui vẻ nói.

Sa Hạ cất dĩa dâu tây và táo vào tủ lạnh rồi tiếp tục lục lọi mớ đồ ăn trên bếp.

Xem coi khi nãy ở siêu thị 2 vợ chồng đã mua thứ gì.

Sa Hạ nhíu mày, cầm đồ ăn lên lẩm bẩm :

- Socola ?

- Ừm, em thấy Socola tốt mà, socola tốt cho da, giảm cholesterol, giảm nguy cơ đột quỵ nữa.

- Nàng gật đầu, ở gần một bác sĩ, ít nhiều nàng cũng bị ảnh hưởng.

- Socola chứa chất Phenylethymine có tác dụng kích thích thần kinh, socola cũng sản xuất ra dopamine, là một chất có thể kích thích tình dục.

Bà xã, em là đang có ý gì ?

- Sa Hạ nói một lèo rồi nhìn vợ mình ma mãnh.

- Em..........em có ý gì đâu !

Chị làm như ai cũng không đàng hoàng như chị sao ?

- Nàng đỏ mặt tía tai quay nơi khác, tiếp tục nêm nêm nồi canh.

- Mật ong ?

Em định làm gì với nó ?

- Cô cầm lên một hủ mật ong vàng óng ánh lên rồi hỏi vợ mình.

- Chiều nay em định ướp gà với mật ong, nướng cho chị ăn.

Em thấy chị thích thịt gà.

- Đa Hiền giơ lên nửa con gà cho cô xem.

- Trong mật ong giàu vitamin B, có khả năng làm tăng testosterone trong máu, là hoocmon giúp thúc đẩy tình dục và làm tăng cực khoái ở nữ.

Haizzzz, bà xã à, em muốn thì nói chứ tại sao lại hại chị như vậy ?

- Cô tiến sát nàng hơn, giọng nói trầm đục.

- ........

- Đa Hiền im lặng, không thèm cãi.

- Có trái bơ nữa nè, ê, bơ có hàm lượng vitamin E cao, nó góp phần quan trọng trong việc duy trì sự dẻo dai và tăng năng lượng khi yêu, nó còn được coi là một loại thuốc kích thích tình dục kéo dài từ thời Aztec cổ.

Ui chà chà, vợ chị nghiên cứu kỹ thật.

- Cô cầm lên mấy trái bơ màu xanh tươi trêu chọc vợ mình, mặc dù cô biết rằng nàng không có ý gì.

-..................

- Dưa hấu được xem là Viagra tự nhiên vì khoảng 92% dưa hấu được tạo thành từ nước thì 8% còn lại thì lại chứa các chất dinh dưỡng phong phú cho sức khoẻ tình dục.

Chậc.........- Cô tiếp tục cầm quả dưa hấu to đùng lên, rửa sạch vỏ rồi nói.

Mặc kệ cô vợ khuôn mặt đã khét đen.

- ............- Đa hiền thề, cô mà nói thêm một cái nữa sẽ lập tức đá cô ra khỏi cái bếp của nàng.

Người ta quê đủ rồi nga.

- Táo nhiều vầy nè.

Trong táo có chứa phloridzin, nó có thể đánh thức khao khát tình dục ở phái yếu.

Đa Hiền trừng mắt nhìn chồng mình.

Nàng là có ý tốt muốn mua đồ về tẩm bổ cho cô, tại sao qua cái miệng của cô thì đều biến thành đồ ăn kích thích tình dục vậy hả ?

Nói chẳng khác nào nàng đang rù quến, bỏ thuốc chồng cơ chứ.

Coi cái mặt vui sướng vì chọc quê vợ thành công kìa, muốn tán một cái hết sức.

Cười đến nỗi cái miệng cũng rộng tới mang tai.

Cái thứ dân không đàng hoàng.

Bác sĩ gì chứ, đại đại đại đại sắc lang, siêu cấp vô địch sắc lang thì đúng hơn.

- Đa Hiền còn đang định đá đít cô một cái thì điện thoại cô đổ chuông.

Sa Hạ thôi không đùa giỡn mở điện thoại lên, lấy lại bộ dạng nghiêm nghị.

- Alo, tôi nghe.

- Bác sĩ Thấu, ngày mai là sinh nhật viện trưởng, chị sang rước em được không ?

Xe em hư rồi.

- Tiếng một người phụ nữ vang vang trong điện thoại, nhưng Đa Hiền biết rõ, đó là Somi, bảo đảm luôn.

Thử đồng ý đi, em cho chị ra khỏi nhà trong vòng một nốt nhạc luôn.

- Gọi taxi mà đi, ngày mai tôi đi với vợ tôi.

- Sa Hạ chỉ nói một câu ngắn gọn rồi cúp máy, khuôn mặt nhăn nhúm khó chịu.

Đa Hiền hài lòng vểnh vành môi lên, ngoan lắm ông xã.

Không uổng công em yêu chị như vậy.

Sa Hạ tì cằm lên vai nàng, ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng :

- Ngày mai đi sinh nhật viện trưởng với chị nhá !

- Dạ.

- Nàng gật đầu, khỏi cần cô phải nói, không cho nàng cũng đi theo, mắc công con hồ ly tinh đó rù quến chồng nàng nữa.

- Thấy chồng em có ngoan không ?

Hỏng có thèm nói chuyện nhiều với cô ta luôn.

- Sa Hạ trưng ra bộ mặt đáng yêu hỏi vợ.

- Ngoan, chồng em ngoan nhất, được chưa ?

- Ngoan vậy thưởng đi.

Thưởng cái gì ?

- Nàng nếm thử miếng canh rồi hỏi cô.

- Cái "ấy".

Ấy ấy, xíu thôi.

Đa Hiền quay lại trừng mắt với cô, tay vẫn đảo đều nồi canh :

- Sa Hạ, bộ chị không được lên giường là chị sẽ chết hả ?

- Không phải, không được lên giường với em mới chết chứ.

- Cô hôn chùn chụt vào hõm cổ nàng, hít hết hương thơm vốn có của vợ mình.

Nàng phì cười.

- 1 lần thôi đó.

- Nói câu này ra có chút đỏ mặt.

- 3 lần.

- 1.

- 3 đi mà.

- Em nói một là một, không thì nhịn.

- ĐƯỢC ÒI, MỘT THÌ MỘT.

....................

Bữa cơm trưa nhanh chóng được ăn xong.

Sa Hạ cảm thấy trong người vô cùng dư thừa năng lượng, nên sau khi úp chén liền đi mau lên phòng để xối nước qua một cái.

Đến khi bước ra, vẫn chưa thấy nàng lên.

Sao lâu vậy nhỉ ?

" trốn trại " à ?

Dễ gì.

Hừ, 10p nữa mà không lên nộp mạng thì sẽ bị " hành hình " dưới nhà bếp luôn cho coi.

Rất may, ở những phút cuồi cùng, nàng cũng mò lên tới.

Cũng không phải trốn tránh gì, chỉ là phải xem xét cửa nhà kĩ càng, rồi quét dọn một chút nên mới chậm trễ như vầy.

Mới lên tới phòng, gặp ông chồng mình đang ngồi tựa vào thành giường, chờ mình như chờ đồ ăn.

Khẽ nuốt khan.

- Bà xã, em cho chị ăn đồ ăn gì mà bây giờ chị lại cảm thấy dư thừa năng lượng quá vầy nè, lại đây em yêu !!!!!!

Chồng " cưng xíu nào ".

- Cô ngoắc ngoắc vợ mình.

Đa Hiền ngoan ngoãn đi đến, leo lên đùi cô, ngồi xuống trên đùi cô, cả 2 khuôn mặt đối diện với nhau.

Nhưng vì nàng ngồi trên đùi cô nên có phần cao hơn, bây giờ trước mắt cô là hai vật tròn trĩnh của nàng.

Sa Hạ nhanh chóng giúp vợ cởi cái đầm mỏng, chỉ còn bộ đồ lót mòng phía bên trong, không đủ che đậy hết bầu ngực và nơi tư mật.

Bàn tay ma quái trườn ra phía sau lưng, cởi khoá ao ngực.

Hai bầu ngực được giải thoát lập tức đung đưa mạnh rồi nảy ra trước mặt cô.

Sa Hạ hướng mắt lên phía trên nhìn vợ, đưa tay áp môi nàng vào môi mình.

Đa Hiền ngoan ngoãn cúi người một chút, hôn vào đôi môi đầy đặn của chồng mình, cánh môi mấp máy lấy cánh môi người ta thành thục.

Chiếc lưỡi cũng nhanh chóng được đẩy vào miệng Sa Hạ càn quấy.

Nàng hấp tấp mút lấy môi cô rồi quấn hai chiếc lưỡi lại với nhau, âm thanh chóp chép từ hai vật không xương ấy vang lên cả căn phòng.

Bàn tay Sa Hạ không an phận mà xoa bóp lấy hay ngực nàng, còn cố tình se se nhũ hoa cho nó cương cứng lên, hai ngón tay se se rồi nhấn vào khiến nàng rên ư ử trong cuống họng

Rời môi nàng, cô nhanh chóng đặt bầu ngực ấm nóng to lớn vào miệng mình mà bú mút.

Đa Hiền ưỡn cong người, tạo điều kiện cho ngực mình tiến sâu hơn vào miệng chồng hơn.

Tay nàng run run ôm lấy cả mái tóc cô mà ấn mạnh hơn vào ngực mình.

- Ưmmmm...........mạnh..........Hạ...................ummmmm.............Đừng cắn..............ưmmmmmmm.................

Một tay của cô đưa xuống quần lót của nàng, banh rộng hai chân nàng qua hai bên, cởi phăng chiếc quần vướng víu.

Quăng xuống sàn.

Nơi đó của nàng đã rỉ nước không ít, trào ra bên ngoài miệng hoa huyệt, nhiễu xuống cái ao Sa Hạ đang mặc.

Cô mỉm cười nằm xuống, để nàng ngồi lên bụng mình.

Hai ngón tay đặt theo chiều dọc, nhướn mắt nhìn nàng :

- Em tự vào, mau đi.

Sa Hạ ẩn nhẫn tách rộng hai chân ta hơn, nâng người lên một chút, đặt âm hộ mình ngay ngắn chuẩn xác đi xuống hai ngón tay của chồng mình.

- Aaaaaaaaa..............Sao sâu quá vậy ?

Ưmmmmm.............Chồng...........đau.............

- Đa Hiền biết rõ hoa huyệt mình đang mở rộng hết cỡ để đón nhận hai ngón tay thon dài đó, chẳng mấy chốc mà cả hai ngón đã ngập sâu trong tiểu Hiền Hiền.

- Ngoan, từ từ thôi.

- Sa Hạ nâng mông nàng lên một chút, ôm chặt mông nàng, từ từ hạ người nàng xuống, để nàng thích nghi với tư thế cưỡi ngựa này.

- Ưm.........sâu quá.....................ưmmmmmm ưn ưn..........

- Chậm, chậm thôi............là em tự nhấp xuống mà..........- Cô tốt bụng nâng mông nàng lên rồi hạ xuống.

Nâng lên rồi ấn xuống, liên tục như vậy.

- ơ........chồng..........sao ngừng rồi ?

Ưmmmmmmm.............- Tự dưng cô đình công mọi việc, làm nơi đó của nàng vô cùng ngứa ngáy.

- Em động đi, tự nhấp vào.

Chậm thôi.........ngoan........- Hai ngón tay vẫn đặt theo chiều dọc trên bụng cô, tay kia xoa bóp cái mông trắng nõn của nàng.

Đa Hiền dùng sức nâng cả cơ thể lên một chút, rồi hạ xuống ,nhấp nhô, nhấp nhô, hoa huyệt bé nhỏ đóng mở liên tục.

Hai cánh hoa khéo vào rồi đậy lại không biết bao nhiêu lần.

-Aaaa.............ưmmmmm..............á.................

- Chồng ơi................ưmmmmm...............a............ưn ưn..............

Hai bầu ngực theo cú nhún của nàng mà nhảy múa trước mặt cô vô cùng đẹp mắt.

Cô chỉ nằm đó hưởng thụ, ngắm nhìn nơi giao hợp của hai đứa, đã vô cùng nhớp nháp vì mật ngọt chảy ra, còn có thể ngắm nhìn vẻ đẹp hoang dại của nàng khi động tình.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
11 SINH NHẬT VIỆN TRƯỞNG


Quả nhiên Sa Hạ chỉ làm có một lần rồi buông tha cho nàng đi ngủ.

Đến khi Đa Hiền thức dậy đã 3h chiều, nàng mở mát ra, xoa xoa hai bên fhais dương, nhăn mặt một chút.

Hạ thân có hơi đau, tay chân rụng rời cả ra.

Sa Hạ đáng ghét, nói làm một lần, thì đúng là một lần.

Nhưng........hắn ta giở trò.

Hễ nàng sắp lên đỉnh là lại rút ngón tay ra.

Chờ một lát mới đẩy vào trong lại........cứ vậy 3,4 lần mới cho nàng lên đỉnh, tính ra hơn 45 phút, cái đồ khó ưa.

Rồi bây giờ trốn biệt đâu rồi ?

- Chồng ơi.........

- Đây đây.

Vợ sao đấy?

- Sa Hạ từ trong phòng tắm bước ra, quấn cái khăn ở cổ.

Có lẽ mới tắm xong.

- Hic........

- Thôi nào, muốn gì, nói chị nghe, không được khóc, khóc sẽ đánh đòn.

- Sa Hạ vội vã chạy đến bên giường, ôm nàng vào lòng.

- Hic...........em nhức tay, nhức chân..........nhức đủ thứ hết.

- Đa Hân đấm đấm vào tay vào chân mình, tỏ vẻ mệt mỏi.

- Rồi, bằm xuống, chị bóp cho nhé.

- Hoy, không dám làm phiền bác sĩ Thấu.

Sa Hạ gõ cốc vào trán nàng rồi ngồi ở trên giường, chuyên tâm bóp chân bóp tay cho vợ.

Hì hì, vợ mình thì mình phục vụ, sợ gì chứ.

Có mất mác gì đâu?

Đây là cô gái đã hy sinh cho mình rất nhiều, cái gì quý giá nhất cũng đều trao cho mình.

Bác sĩ thì sao?

Cũng đơn giản là chồng người ta thôi.

*****************

Buổi chiều ngày hôm sau, là sinh nhật của viện trưởng.

Đa Hân lại có buổi học ở trường mãi đến 5h30 mới tan học.

Ngồi trên xe, Sa Hạ ngó vào trong chờ vợ mình.

Hôm nay nàng mặc cái áo thun trơn màu trắng và cái quần jean màu đen, cả đôi sneaker đắt tiền màu trắng hồng cô vừa mới mua cho nàng tuần trước nữa.

Tuy đơn giản nhưng vợ cô mặc vào, lại cảm thấy ma mị quyến rũ như vậy nhỉ?

Cô thầm khen vợ khi thấy nàng từ bên trong bước ra.

- Em mới đi học về, chào buổi chiều, chồng yêu.

- Nàng áp mặt vào gò má của cô, không màng là ở trường hay ở nhà, hôn một cái cưng chìu.

- Chào buổi chiều, cục cưng.

Mau lên, chị chở về nhà thay đồ đi sinh nhật.

Đa Hiền hôm nay mặc một bộ đầm màu xanh xẻ ở đùi trái, làm lộ ra bắp đùi thon gọn trắng trẻo không vết sẹo của nàng.

Mái tóc được chính tay Sa Hạ búi cao lên, còn dùng máy uốn để uốn hai lọn tóc xoã ở phần mái.

Chỉnh chu đâu đó đàng hoàng mới cùng nhau ra khỏi nhà.

Buổi tiệc được tổ chức ở một nhà hàng không quá lớn.

Những người được mời cũng chỉ là những bác sĩ thân thiết với viện trưởng và gia đình ông ta.

- Viện trưởng, chúc mừng sinh nhật, chúc ông có thật nhiều sức khoẻ.

- Sa Hạ tay vẫn nắm chặt tay vợ đi vào, nhìn thấy nhân vật chính, liền gật đầu cho phải phép.

- Chúc mừng sinh nhật viện trưởng, chúc ông thành công hơn trong sự nghiệp.

- Đa Hiền tươi cười chìa món quà ra bằng hai tay, đưa cho ông ấy.

- Cảm ơn hai vợ chồng bác sĩ Thấu, hai người vào bàn kia nhé !

- Ông nhận lấy quà rồi đưa tay ra hiệu cho bồi bàn đến, đưa cả hai ngồi vào bàn.

Thật không may, bên cạnh Somi.

Sa Hạ ngồi ở giữa hai cô gái.

Một bên là cô vợ xinh đẹp, dễ thương, đáng yêu, baby, cute hột me nhất hệ mặt trời.

Một bên là người yêu cũ......ờ cũ......cũ xì rồi.

Sa Hạ khẽ đặt tay lên tay vợ, ý bảo rằng nàng cứ an tâm đi.

Sau khi viện trưởng khai mạc bữa tiệc, ai nấy đều cầm đũa lên.

Em, ăn cái này đi.

- Sa Hạ bóc một con tôm bỏ vào chén cho Đa Hiền, ánh mắt cưng chìu vợ làm mấy vị bác sĩ kia cứ xuýt xoa không ngớt.

Somi trề môi, gắp một miếng thịt bò vào chén cho Sa Hạ, nở nụ cười chọc tức Đa Hiền, nói nửa thật nửa đùa :

Hạ à..........ăn thịt này đi, tốt lắm đó.

Cưng lắm mới gắp cho đó nha.

Mấy vị bác sĩ cùng bàn cứ ngỡ Somi đùa nên họ cũng tươi cười nhìn bọn họ.

Đa Hiền, bấu chặt tay dưới mặt bàn, nhưng lập tức lại được cánh tay Sa Hạ bao bọc lấy.

- Bác sĩ Jeon, nếu rảnh quá thì lấy chồng để gắp đồ ăn cho chồng đi chứ.

Cô như vậy vợ tôi sẽ ghen đó.

Không khéo tối nay tôi ngủ sofa thì khổ.

Haha.........- Sa Hạ cũng nửa đùa nửa thật gắp trả lại cho cô ta miếng thịt.

Cả bàn rôm rả cả lên, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ sự tình.

Bác sĩ Trịnh Nghiên ngồi ở đối diện nhìn Sa Hạ, tươi cười :

- Vợ của bác sĩ Thấu hẳn là cực phẩm nhân gian, nên mới lọt vào mắt xanh của bác sĩ Thấu khó tính đây nhỉ ?

- Haha, vợ tôi.........không có được cái gì hết.

Chỉ biết nấu ăn, biết làm việc nhà, chăm sóc chồng chu đáo, học hành giỏi giang.

Haha..........đúng là chẳng được cái gì cả.

Em nhỉ ?

- Sa Hạ mỉm cười nhìn vợ mình.

Ánh mắt hằn lên vẻ tự hào mà ai cũng nhìn thấy.

Đa Hiền ngại ngùng cuối mặt, cái ông chồng này, sao có thể khoa trương tới vậy nhỉ ?

Kết thúc bữa tiệc, Somi trước khi ra về còn ngoáy lại nhìn hai vợ chồng họ, nở nụ cười ma mị :

- Bye........hẹn chị tuần sao.

Đừng quên chuyến công tác của chúng ta.

Cô ta đi rồi, Đa Hiền mới nhìn chồng :

- Công tác gì vậy Hạ ?

Sao em không biết ?

- À......công tác.......bệnh viện Time 3 năm sẽ cử đoàn công tác sang Lào để khám bệnh và phát thuốc miễn phí cho người dân bên đó.

Chị.......chị định tối nay nói với em.

- Sa Hạ nắm chặt lấy tay nàng, cố gắng giải thích.

- chồng mình tuần sau đi công tác, mà em lại là người biết sau cùng.

Chị có coi em là vợ chị không ?

- Đa Hiền giật tay ra khỏi tay cô, đi một mạch ra xe.

Cô thở dài.

Đâu phải không muốn nói.

Mà cô biết rõ tính nàng vô cùng trẻ con, mỗi lần cô đi công tác là nàng lại bù lu bù loa lên cả đêm.

Khóc đến nỗi mặt mày đều đỏ ửng lên cả, làm cô đau lòng muốn chết.

Haizzzzzzz.

Tôi đã cưới nhầm một đứa con nít, hỡi ôi, vợ ơi..................
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
12 NỬA BƯỚC KHÔNG RỜI (H)


- Em.........đừng vậy mà.

Sau khi về đến nhà, mặc dù đã giải thích suốt quãng đường.

Nhưng nàng vẫn không thông.

Về nhà sau khi thay bộ đầm ngủ thì liền chui thẳng vào chăn, khóc um sùm ở trong đó, y như mấy đứa nhỏ bị ba má bỏ giữa chợ.

- Chị chỉ đi có một tuần thôi.

- Hic.............

- Em em như vậy làm sao chị đi làm.

Ngoan, chị thương mà.

Sa Hạ xoay người vợ lại, ôm chầm trong lòng ngực.

Mà Đa Hiền cũng ngoan ngoãn nằm ở đó, mặt mũi đầy nước.

- Đừng khóc, thật trẻ con.

- Huhuhuhu, em hỏng biết........hic..........chị lại bỏ em đi.........hic........

- Trời, tui đi công tác mà trời, có đi chơi đâu.

- Sa Hạ ôm chặt hơn, hôn lên giọt nước mắt của nàng.

- Híc............huhuhu, nhưng......có cô ta nữa................- Đa Hiền thút thít, điều nàng lo lắng là chuyện này chứ bộ.

- Ôi trời, chị thề, chị sẽ không lại gần cô ta.

Thề.........nếu.........nếu chị lại gần cô ta.........thì.......thì ngón tay chị sẽ ngắn lại 6cm.

Đa Hiền đang khóc cũng phải ngước qua nhìn cô, thề gì đâm bang vậy ?

Ngón tay ngắn lại thì liên quan gì ?

- Hic........ngón tay........ngắn.......liên quan gì ?

- Nè, ngón tay chị là 10cm, cụt lại 6, là chỉ còn 4cm, ngắn ngủn vậy, gái nào chịu mê chị, có phải rất thảm không ?

- Cô giơ giơ ngón tay mình lên giải thích.

Đa Hiền đánh mạnh vào vai cô, rúc người vào ngực cô.

Người gì đâu không có đàng hoàng gì hết.

- Đùa thôi, chị hứa đó.

Chị chỉ yêu có mình vợ chị thôi, làm sao lại có gì với cô ta được chứ.

Ngốc quá.

Đa Hiền sụt sịt một hồi, lại cảm thấy vô cùng buồn ngủ nên thiếp trong vòng tay chồng lúc nào không hay.

Còn có một " thanh niên " chìu chuộng vợ nên chỉ biết nằm bên cạnh ôm người ta vào lòng, xoa xoa tấm lưng mảnh khảnh đó, còn cảm nhận lâu láu lại có tiếng hức hức vang lên.

***************

- nè bà xã, em làm cái gì vậy, buông chị ra nà !

- Hong, hỏng chịu.

- Có ai đó hét lên bên tai cô.

Chuyện là sáng nay Sa Hạ thức dậy từ rất sớm, chuẩn bị thức ăn sáng cho vợ rồi định đi đến bệnh viện sớm.

Vì 9h cô phải có ca mổ.

Vậy mà khi cô vợ lững thững bước xuống cần thang, thấy cô một thân sơmi định đi làm thì lại trề môi trề mỏ, tiến tới đu trên lưng không cho cô đi.

- Hong biết đó, em đến bệnh viện với chị.

- Cái gì vậy trời, nay bị gì vậy?

- Sa Hạ chật vật với cái con thằn lằn đu sau lưng mình, nhưng cũng cẩn thận đến nỗi đưa tay ra phía sau đỡ cả cơ thể nàng, nàng sợ ngã.

- Cuối tuần chị đi công tác rồi, em sẽ rất nhớ chị, vì vậy, từ nay cho tới khi chị đi công tác, cấm chị bỏ em một mình, lúc nào cũng phải ở bên cạnh em.

- Nàng áp đầu vào hõm cổ cô mà hôn hít.

Thật yêu nghiệt.

Đa Hiền à, sáng sớm chị không có muốn làm chuyện mất nết với em đâu.

Sa Hạ bật cười, đặt nàng ngồi xuống ghế ở bàn ăn, xoa xoa mái tóc nàng, biết rõ hôm nay nàng không phải đến trường nên mới chấp nhận :

- Ok, ngồi đây, chị lấy đồ ăn sáng ra cho ăn.

Rồi cùng nhau đến bệnh viện.

- Dạ.

- Đa Hiền vui vẻ đáp rồi tươi cười ngây ngốc.

Bữa sáng được dọn ra, Đa Hiền leo tót lên đùi Sa Hạ ngồi ở đó, bắt người ta phải tự tay đút cho mình ăn mới chịu.

Đa Hiền à, em y như mấy đứa nhỏ 2 tuổi, mặc dù em đã hơn 20 tuổi rồi đó.

Mà thôi, ai kêu Sa Hạ yêu cái đứa nhỏ này quá làm chi, nên bây giờ người ta có leo lên đầu lên cổ mình thì cũng phsir chịu.

Chiếc xe hơi xám bạc lăn bánh trên đường, Sa Hạ còn ghé cửa hàng tiện lợi mua cho vợ 1 túi đồ ăn.

Nắm tay bước vào bệnh viện, mấy cặp mắt ngưỡng mộ đặt trên hai vợ chồng.

- Bác sĩ Thấu, chào buổi sáng.

- Y tá Trương, chào cô.

- Sa Hạ tay nắm chặt tay vợ, gật đầu với cô y tá một cái.

- Ủa, Đa Hiền, đến đây chơi à?

- Cô y tá ít nhiều cũng biết vợ của Sa Hạ nên liền tươi cười nhìn nàng.

- Có đứa nhỏ đi theo canh giữ tôi đấy.

- Sa Hạ đáp một tiếng rồi lôi nàng đi.

Đặt nàng trong phòng riêng, Sa Hạ khoác cái ao blouse trắng rồi tiến tới xoa đầu nàng :

- Chị có ca mổ, tầm 11g là xong, em ngoan ngoãn ở đây chơi, xong việc sẽ dẫn em đi ăn trưa được không?

- Dạ, em biết gòi, chị đi đi.

- Đa Hiền kéo dãn hai của chồng rồi mỉm cười.

Sa Hạ nhanh chóng đi ra khỏi đó, ánh mắt cưng chiều nhìn nàng khi nãy, bây giờ đổi thành ánh mắt cương nghị, đi mau đến phòng mổ.

.........................

Đúng beeng 12h, Sa Hạ từ phòng mổ trể về với bộ dạng hớn hở.

Ca mổ thành công mĩ mản.

Cầm áo blouse trên tay, đi về phòng riêng, lại bắt đầu gặp một con mèo yêu nghiệt đang nằm ở sofa ngủ ngon lành, khoé miệng còn dính đầy socola.

Sa Hạ ngồi ở mép sofa, áp môi vào môi nàng, mút hết socola còn sót lại rồi cong cong khoé môi lên.

Đa Hiền bị đụng chạm liền giật mình thức dậy, nhìn chồng rồi xoa xoa má của người ta :

- Có mệt không ?

- Không mệt, gắp vợ là hết mệt, đi ăn thôi.

- Cô phì cười, cái con mèo này, ngủ mê đến nỗi bị người ta chiếm tiện nghi cũng không biết.

.....................

Kết thúc bữa ăn, Đa Hiền vỗ vỗ cái bụng tròn ủm của mình, thật no nha.

- Coi em kìa, ăn đến nỗi cái bụng cũng căng cứng.

- Sa Hạ xoa xoa cái bụng nàng, rồi mường tượng lại sau này nàng sẽ mang thai, có một đứa nhỏ ở trong bụng nàng.

Tự thấy thích thú, miệng vô thức công lên.

Vào phòng riêng, Sa Hạ chốt khoá lại rồi hỏi vợ :

- Em à, em ăn no như vậy, chị nghĩ.........mình nên vận động một chút cho tiêu bớt năng lượng.

Đúng không?

- Hứ, có nghĩ cũng đừng nghĩ, em rất buồn ngủ...........- Nàng vươn vai, ngáp một cái rõ to.

- Không phải em nói chị không được rời em nửa bước sau?

- nhưng............ưmmmmmmm....

..............á.............

Một lực đạo đẩy nàng ngã xuống sofa.

Bàn tay lướt dọc theo gò má của vợ mình, nơi mà cô rất thích, nó cao vút, nhìn rất đáng yêu.

- Ưm........đây là bệnh viện đó............bác sĩ Thấu à.

- Em khỏi lo, bây giờ là giờ nghỉ trưa.

Sa Hạ dùng đôi môi che lắp cái miệng nhỏ đang muốn kháng cự của nàng, sau đó cô điên cuồng xâm nhập hôn vào, đôi môi không ngừng tăng thêm lực, đầu lưỡi thoải mái cạy mở tất cả sự phòng bị, sau đó tùy ý tung hoành ngang dọc ở trong miệng nàng.

Đa Hiền chỉ cảm thấy đầu óc mình choáng váng, kích tình bất ngờ đánh úp đến như vậy khiến cho nàng không có cách nào chống đỡ được.

Sa Hạ vén áo thun của nàng lên, sau đó luồn tay vào bên trong nội y, lúc cô xoa nắn hai bầu ngực.

Đa Hiền chỉ cảm thấy có một dòng nhiệt nóng trong cơ thể mình đang không ngừng tuôn ra, đôi chân cũng tự giác vòng quanh cơ thể của Sa Hạ.

Nàng rất không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận, thân thể của nàng không có cách nào kháng cự lại được sự cám dỗ và khiêu khích của Sa Hạ, chỉ cần cô trưng ra vài động tác thì rất dễ dàng khơi lên sự kích thích trong cơ thể nàng.

- Ưmmmm

Sa Hạ điên cuồng châm lửa nhưng lại chậm chạp, không chịu làm cho nàng thoả mãn, cô tiến sát đến bên người Đa Hiền, nhỏ giọng nói :

- Sao, bà xã, có muốn nữa không ?

Hay muốn ngủ ?

Bị dục hoả thiêu đốt, Đa Hiền cố nén cơn kích động trong cơ thể mình, nàng nói.

- Em muốn..........muốn chị.

ưm..........

Không đợi nàng nói xong, nụ hôn của cô lại trực tiếp đè nàng lại, tận tình tàn sát bừa bãi cái miệng nhỏ nhắn tươi ngọt.

Đầu lưỡi trực tiếp chui vào cái miệng còn chưa kịp khép lại, quấn lấy cái lưỡi muốn trốn, kéo nó ngoan ngoãn đi ra, dây dưa.

Lòng bàn tay ma sát nhẹ sau gáy Đa Hiền, nàng ngẩng đầu để thừa nhận nụ hôn sâu của cô.

Chỉ hôn nàng ngư thế, cũng đủ khiến cô dâng trào dục vọng, con mèo yêu nghiệt này, ông trời đưa xuống để đày đoạ cô đây mà.

Cởi chiếc áo thun trơn của nàng ra, cô vui mừng phát hiện hôm nay nằng mặc nội y có móc cài đằng trước, ngón tay cô gảy nhẹ, nút thắt nháy mắt văng ra, hai quả căng tròn nhảy ra ngoài.

Môi cô lập tức dán lên bầu vú mềm mại, qua lại mê luyến liếm láp nụ hoa màu hồng.

- ưm......aa.......ưm ưm ưn............Hạ.............

Đột nhiên nụ hoa bị ngậm lấy, khiến nàng nhịn không được ưm một tiếng, cánh tay nhỏ bé nắm chặt cánh tay Sa Hạ, mặt hồng hồng.

Nụ hôn dài đúng tiêu chuẩn vừa rồi đã tháo hết sức lưcn của nàng, nàng mềm yếu nằm dài trên ghế sofa.

Sa Hạ mỉn cười nhìn đôi mắt như say của vợ, cô cởi quần nàng ra, trực tiếp cởi cái quần lót màu tím nhạt ném qua một bên.

Sa Hạ để nàng năm trên sofa rộng lớn, miệng lại chôn vào giữa hai chân nàng.

Đa Hiền giật bắn người khi cô ghé vào giữa đùi mình, hôn lên tiểu huyệt nàng.

- A..........ưmmmmm...........Hạ.......em khó chịu.......ưn..........đừng như vậy mà...............ưmmmmmm.

- Đa Hiền theo phản xạ , lập tức kẹp hai chân lại, lại làm cho đầu của Sa Hạ trực tiếp bị giữ chặt ở đó.

Sa Hạ ngậm lấy hai phiến thịt đỏ hồng mê người mà liếm láp, đầu lưỡi thậm chí liếm lấy khe dài nhỏ trắng mịn kia.

Thân thể Đa Hiền căng lên, run rẩy thei từng động tác của cô.

Đầu lưỡi ấm mền rất nhanh liếm lên đài hoa, thuần thục tách đoá hoa, để lộ hoa hạt, đầu lưỡi Sa Hạ nhẹ nhàng nhấm nháp, liếm láp qua lại.

- A a.......

A ừ......A....Hạ............ngứa.............

Dọng điện mãnh liệt trực tiếp nhập vào bụng, kích thích hoa hồ thô ráp.

Bụng nàng run rẩy, nhưng lưỡi Sa Hạ vẫn không buông tha cho nàng, thậm chí ngày càng mút mạnh lấy hạt đậu nhỏ cao ở giữa hoa huyệt.

- Không được aaaa...........a..........Hạ..........đừng liếm nữa........Hạ.........em chết cho chị coi........

Đa Hiền cảm giác mình thật sự muốn chết, cả người nàng run lên như lá rụng.

Tứ chi vô lực xụi lơ trên ghế sofa, bụng run rẩy trào ra mật dịch ấm áp.

Sa Hạ lại dùng môi lưỡi ngăn chặn lỗ xuân tình, không cho mật dịch tràn ra ngoài.

Liếm hết mật dịch chảy ra vào trong miệng, tư vị ngọt ngào thậm chí khiến cô bắt đầu hút liếm láp nhiều hơn.

- Ừ a.........aaaa.......

- Bộ ngực phía trên vẫn được tay cô xoa lấy, âu yếm, khiến phản ứng tình dục của nàng nổi lên.

- Em muốn cả cái bệnh viện này biết chúng ta đang làm tình thì la lớn một chút.

- Sa Hạ cả khuôn mặt dính đầy mặt dịch của nàng, nói một câu.

-Ưm.......

- Quả nhiên có ai đó dùng tay che đậy miệng mình lại, tránh ảnh hưởng đến mấy cái tai vô tình nghe được.

Cô ngồi dựa lưng vào sofa, kéo Đa Hiền ngồi dậy khỏi sofa, cô để nàng từ từ giạng chân ngồi trên chân cô, hai khuôn mặt đối diện nhau, hai ngón tay theo chiều dọc ngắm ngay âm hộ đã ướt đẫm, nâng mông nàng lên một chút, đâm vào.

- A ừ.........ưmmmmm.

Để toàn bộ hai ngón tay thon dài nóng bỏng xâm nhập vào cơ thể nàng trong nháy mắt, cả người Đa Hiền ghé vào đầu vai Sa Hạ, hai chân banh ra hai bên bị cô nhẹ nhàng giữ lại, điểm chống đỡ duy nhất chỉ còn lại nơi hai người đang giao hợp, để toàn bộ sức nặng áp lên phía trên.

- a........

Quá sâu a.......Hạ.....sâu.........ưm........sâu quá..........

Kiểu đâm chọc theo chiều dọc thế này khiến Đa Hiền khó chịu vặn vẹo thân thể, lại thạt không ngờ tạo điều kiện để hoa huyệt mấp máy ngược lại hút hai ngón táy vào sâu hơn.

- A a.....a.......aa.......aa.......ưn ưn...........

Sa Hạ lập tức nâng hai cánh mông nàng lên, làm nàng đỡ khó chịu hơn.

Hưởng thụ hoa huyệt ẩm ướt mềm yếu khít khao một lúc, cô mới chậm rãi kích thích, nhấc mông nàng lên rồi nhấn xuống, để hai ngón tay bắt đầu rút ra đâm vào.

Ôm chặt lấy cổ Sa Hạ, cả người nàng lúc lên cao lúc xuống thâos theo từng kích thích của cô, hai ngón tay của cô như sắp làm rách cả hoa huyệt của nàng.

- Đa Hiền.............Hiền...........chị yêu em.......

Sa Hạ say đắm gọi tên nàng, tận tình rong ruổi trong cơ thể thơm ngát của vợ mình, đem tất cả tình yêu và tích tụ của cô đâm vào trong cơ thể của cô gái duy nhất Sa Hạ yêu.

Chờ Sa Hạ thoả mãn rút ra khỏi thân thể Đa Hiền, nàng đã mệt đến mức nằm sắp không thể động đậy được.

Sa Hạ rút khăn giấy giúp nàng dọn dẹp mật dịch ẩm ướt ở nơi riêng tư, mới thay nàng mặc quần lót vào, vuốt nếp nhắn trên áo, trên quần, mặc lại cẩn thận như ban đầu.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
13 Chủ Quyền


Hôm nay là ngày cuối cùng Sa Hạ ở nhà, ngày mai cô phải đi công tác rồi.

Sáng sớm, Sa Hạ sau khi đưa nàng đến trường liền đi đến siêu thị mua đầy hoa quả, thức ăn, để sẵn trong tủ lạnh, để vợ ở nhà muốn ăn cũng khỏi mắc công đi mua.

Cô luôn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt như thế.

Chở nàng trước cổng trường vào lúc 11h trưa, mồ hôi nhễ nhại nhưng ai đó vẫn cười ngây ngốc.

Đa Hiền hôm nay mặc chiếc áo sơmi cổ trụ màu trắng sữa, cái quần jean rách màu đen và đôi giày đế thấp cùng màu.

Bao nhiêu đó cũng đủ kích thích thị giác của Sa Hạ rồi.

Ngơ ngẩn nhìn vợ mình.

Tại sao lại đẹp đến như vậy ?

- Có mệt không ?

- Cô mở cửa xe cho nàng, rồi cũng mau chóng leo vào.

- Dạ hong.

Về nhà em nấu cơm cho chị ăn nhé !

- Nàng theo cô trèo vào xe, rồi xoay qua hôn vào môi chồng mình.

- Không cần, mẹ vợ gọi qua bên đó ăn cơm với mẹ.

Đa Hiền gật gù, cũng đã hơn tuần lễ không chưa về thăm bà.

Chiếc xe đỗ vào sân, bên trong một người phụ nữ tóc có vài sợi bạc, nhìn hai đứa con gái trước mặt rồi xoay vào trong nói lớn :

- Gia nhân, lấy cho bà hai ly nước cam.

Hai đứa vô nhà mau lên, nắng quá !

Hai đứa nhỏ lon ton đi vào.

Sa Hạ đặt vợ ngồi ở sofa, nhận lấy ly cam rồi chìa cho vợ uống, đồng thời đưa cho mẹ vợ giỏ quà :

- Con có ít yến xào, gởi mẹ.

- Lại thế, con nhỏ này, mẹ đã nói đừng mua nữa rồi mà, tốn kém, yến này đâu có rẻ.

- Dạ đâu có sao, mẹ đã sinh ra cho con một người vợ tuyệt vời như vầy, con cảm ơn mẹ cả đời cũng không hết.

- Sa Hạ cười khì khì, tay choàng qua vai vợ

mình.

Bà cười lại với con rể, rồi nhận lấy.

Bữa cơm được dọn lên với đầy đồ ăn mà Sa Hạ ưa thích.

- Đây, gà đây, con ăn thêm đi.

- Bà Kim gắp cho cô cái đùi gà, đặt vào trong chén.

- Mẹ, con mới là con gái mẹ đó.

- Đa Hiền phùng má, ganh tị.

- Xí, cô bị gả đi rồi, tôi chỉ có đứa con rể thôi.

- Bà cười châm chọc, thật là trẻ con.

Không hiểu sao vị con rể bác sĩ của bà lại có thể chịu đựng đứa con gái này của bà nữa.

- Mẹ à, mẹeeeeeeeee

.........................

Ăn cơm xong , hai đứa chào bà Kim rồi quay về nhà.

Nằm ở nhà đánh một giấc đến tận 4h chiều mới thức.

- Vợ, vô tắm.

Tắm xong chở em đi ăn.

- Sa Hạ ngoắc ngoắc vợ mình.

- Đợi em tí, em đang chuẩn bị đồ cho chị mà.

- Đa Hiền loay hoay với cái balo lớn, cẩn thận xếp đồ cho chồng.

Đa Hiền xếp cho cô vài cái áo thun, vài cái sơmi, 2 cái áo blouse, quần âu, nội y, dây thun buộc tóc, lược, sữa tắm, dầu gội, dầu xả, thuốc, khăn mặt, dầu gió.................Y như là đi mấy năm mới về.

- Nè vợ, chị chỉ đi có một tuần thôi, không cần nhiều như vậy.

- Cô lấy ra bớt cây lược, dầu gió và thuốc, dù gì người ta cũng là bác sĩ, mấy thứ này đâu cần đâu.

- Sao ?

Hay có con nào lo cho chị rồi nên chị không cần ?

- Đa Hiền phụng phịu để lại mấy thứ đó vào balo.

- Hông, hông có, em lấy cái gì thì lấy đi, chị hông có cãi.

- Thật không có tiền đồ, chỉ nghe vợ giận dỗi đã vội lắc đầu lia lịa.

.......................

Cả hai sau khi tắm xong thì ghé một tiệm cơm gà nổi tiếng ở đây mà ăn tối.

Ăn xong lập tức bị lôi về nhà ôm ấp.

Đêm nay nữa thôi, là xa nhau rồi.

Nằm trên giường, Sa Hạ ôm ôm vợ, ôm một hồi, tay lại trượt xuống bầu ngực người ta mà rờ rờ, lập tức bị nàng đẩy ra :

- Hic..........ngày mai đi rồi, đừng có làm mấy chuyện này, sẽ nhớ lắm đó.

Hụ.........Sa Hạ rút tay lại, nói cũng có lý.

Thôi, ôm thôi được rồi.

Vòng tay ôm chặt người con gái cô yêu trong lòng, hôn nhẹ lên mái tóc nàng.

- Đợi em học xong, chúng ta có con được không ?

Chứ thấy em ở nhà mình ên hoài tội quá.

Có con rồi không có chị, có con ở nhà với em cũng đỡ buồn.

- Cái gì, vậy là chị tính bỏ em đi dài dài đó hả Sa Hạ ?

- Nàng quay qua cắn vào vai cô một cái.

- Ui da, hong có, thì nói vậy thôi.

- Sa Hạ xoa xoa vai mình.

Đa Hiền nằm yên ổn trong vòng tay người ta, nhưng chợt nhớ cái gì đó, vội trèo lên người của Sa Hạ mà ngồi ở đó.

- Gì đó bà, sao mới nói không làm ?

"Muốn" rồi sao ?

- Muốn cái đầu chị, cởi đồ ra, mau lên.

- Đa Hiền bặm môi nhìn chồng.

Sa Hạ cười khinh khỉnh, cho rằng nàng muốn rồi mà còn giả bộ thanh cao, nên cởi hết đồ ra.

Xích loã dưới thân nàng, để xem em làm được cái gì.

Đa Hiền cúi người.

Sa Hạ đang chờ đón một nụ hôn ở hõm cổ thì không...........một cảm giác đau điếng xộc lên.

- Aaaaaaa...............đau.............em làm gì vậy ?

- Em đánh dấu chủ quyền.

Cái mà gọi là đánh dấu chủ quyền chính là cắn vào cổ cô.

Nàng không nói không rằng, tiếp tục cắn vào hõm cổ bên kia, rồi day day nó ra.

Khiến nó đỏ bầm lên.

- Aaaaaaa.............con chó con này.............đừng cắn...........đau quá........em ơi.......

Hết hõm cổ sẽ tới ngực, nàng không nhân nhượng, trên hai bầu ngực không quá to đó, cắn xuống, day ra, dùng rắng nhai nhai khiến nó hồng hồng, rồi sao đó là tím bầm.

- ưmmmmm.............đau quá............em ơi..............chị hỏng có lại gần gái đâu..........huhu...............tha cho chị.......

- á.............Hiền ơi............Hiền................đauuuuuuuu.................aaaaaa..........

- Ưm........á..........em ơi..............tha cho chị.................á.................nhột quá................đau................

- Không được..............chỗ đó có ai thấy đâu mà cũng cắn..................aaaaaaaaaaaaa............

Cả đêm trong phòng nhốm một màu thương tâm, và tiếng thét thê lương của kẻ - mà - ai - cũng - biết - là - ai - đó.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
14 BÁC SĨ THẤU BƯỚC THÊM BƯỚC NỮA


Ngày hôm sau, đoàn công tác sang Lào để khám chữa bệnh miễn phí lên đường.

Sân bay có một thân ảnh nhỏ bé ôm một người phụ nữ tóc nâu mà hôn hít.

- Chị đó, đừng để bị ốm.

- Ngốc quá, chồng em là bác sĩ đó.

Em lo cho em đi kìa, về mà sụt cân là chị đánh đòn.

- Sa Hạ ngó đồng hồ, còn gần 15p nữa nên cố ý ở bên ngoài ôm vợ thêm một chút.

- Em biết ời, hic..........

- Nói câu trước câu sau đã muốn khóc.

Vợ chồng từ trước tới giờ ăn uống chung, ngủ chung, tự nhiên bây giờ trong nhà còn có một đứa, đương nhiên là buồn rồi.

- Ngoan, đừng khóc.

Về sẽ mua quà cho em chịu không ?

Chị vào trong đây.

- Sa Hạ xoa xoa đầu vợ rồi vãy vãy tay, cuối cùng ịn vào môi cô nàng một cái thật mạnh rồi đi vào trong.

Không nhìn lại thêm lần nào.

Đa Hiền trở về nhà, lủi thủi đi vào nhà, nhìn đồng hồ, tầm 1 tiếng đồng hồ nữa sẽ có tiết học.

Haizzzzzzz...............có ai đó khẽ thở dài, thật trống trãi.

Đến giờ cơm.

Đa Hiền mặc quần áo đi học vào xong rồi mò xuống bếp, tìm bừa thứ gì đó ăn cho no bụng rồi đến trường.

Đầu giờ chiều, nàng được Tử Du và Thái Anh chở ra quán soup lớn ở gần nhà.

- Chị Hiền, ăn vô đi.

Chị Hạ đã dặn tụi em phải chăm sóc chị, chị mà ốm là tụi em tới số, ăn vô, ăn vô đi chời.

- Thái Anh đẩy tô soup lớn về phía nàng, không ngừng lãi nhãi.

Nàng cầm muỗng, nhơi nhơi vài muỗng, nhớ chồng quá.

- Xem kìa, mới xa chồng chưa đến một ngày mà nhìn chị tàn tạ thật đó.

- Tử Du húp sùm sụp, ngước lên nhìn bộ dạng của bà chị mình.

- Kệ chụy nha.

- Nàng trừng mắt với hai đứa nhỏ kia rồi tiếp tục cố gắng ăn thêm một chút.

Ăn xong, hai đứa nhỏ rủ rê nàng đi mua sắm nhưng nàng nào còn tâm trí đi chơi, nên cáo lui.

Về nhà sớm.

Chui vào chăn, mở facetime lên.

Bên kia sao mấy tiếng tút dài, cũng có người bắt máy.

Chồng nàng mặc một cái áo thun trơn màu đen và cái quần short đứng cách xa màn hình một khoảng, trên cổ còn quấn một chiếc khắn tắm.

Vì không có sự khác biệt về thời gian giữa Lào và Việt Nam nên bọn họ cũng dễ dàng liên lạc với nhau.

- Vợ hư hỏng, có ăn cơm chưa đó ?

- Hứ, không phải chị dặn hai đứa nhỏ kia kè kè theo để chăm em ăn hay sao ?

Làm như em là trẻ con vậy.

- Nàng phùng má nhìn chồng mình cách một cái màn hình.

- Tại chị lo cho vợ chị.

- Cô dùng tay sờ sờ lên màn hình, thật muốn ôm nàng vào lòng.

- Chị sang đó sao rồi ?

Ở chung phòng với ai ?

Ăn chưa ?

Có.............

- Được rồi bà xã, chị tới chỗ công tác lúc 10h sáng.

Bệnh viện lớn đã thuê khác sạn cho bọn chị, chị ở chung phòng với bác sĩ Trịnh Nghiên , Nhã Nghiên.

Đã ăn rồi.

- Cô ngồi trên ghế cười cười, còn xoay điện thoại qua phía góc giường, nơi đó có hai người phụ nữ đang ngồi với nhau chơi game.

Haizzz, ai lại sắp xếp cho cô vào cái phòng ác nghiệt này vậy ?

Thấy người ta quấn quít, phát hờn.

- Ngoan ngoan lắm.

Em thật nhớ chị.

- Nàng cầm điện thoại mà tay run run, là trời lạnh hay tại trái tim đang lạnh vì trống vắng ?

- Chị cũng nhớ vợ chị nữa.

- Cô mỉm cười.

Nhìn con mèo nhỏ nhà cô, thật đáng yêu.

Bọn họ ở đó yến yến oanh oanh suốt gần 2 tiếng đồng hồ.

Cuối cùng Sa Hạ ngó sang màn hình thì đã thấy vợ nhắm mắt, hơi thở đều đều.

Sa Hạ hôn nhẹ vào màn hình rồi thì thầm.

- Ngủ ngon, vợ của chị !

****************

Sáng ngày thứ hai, Sa Hạ sáng sớm đã phải theo đoàn công tác đi đến một ngôi làng nhỏ để khám bệnh và phát thuốc.

Người dân ở đây ôn hoà, thân thiện.

Mặc dù ngăn trở về ngôn ngữ nhưng bọn họ được khám bệnh miễn phí thì vui lắm.

Ai nấy cũng cười nói vui vẻ.

- Hạ, chị có mệt không ?

- Somi từ đâu chạy đến, tay cầm chiếc khắn, chấm chấm trên trán cho cô.

- Bác sĩ Jeon, làm ơn tránh qua một bên, tôi phải làm việc.

- Cô né tránh, cũng không nhìn cô ta thêm lần nào.

- Đã tới giờ nghỉ trưa rồi.

- Nhưng vẫn còn 2 bệnh nhân.

- Cô đẩy tay cô ta ra xa, mặt lạnh lẽo.

Somi phụng phịu đứng bên cạnh, chờ cô khám bệnh.

Xong xuôi, bệnh nhân đã về hết.

Somi mới tiến tới đưa cho cô phần cơm rồi tươi cười.

- Hạ, cơm của chị.

- Cảm mơn.

- Sa Hạ nhận lấy, ra phía bàn bên kia ngồi ăn với mấy vị bác sĩ quen.

................

Tối hôm ấy, tại khác sạn.

Trịnh Nghiên và Nhã Nghiên đã ra ngoài thị trấn mua ít đồ, nên chỉ có mình ên cô trong phòng.

Nên tranh thủ thời gian facetime với vợ.

Mở màn hình ra, ôi trời, một con mèo sướt mướt.

Lại giở thói trẻ con khóc lóc rồi đây này.

- Thôi ngoan, đừng khóc...........

- Hức.......em.........em ngủ hỏng được........hức...........em nhớ chị.........hức............

- Chị đi làm, ngoan đi, chỉ còn 5 ngày nữa thôi.

- Sa Hạ đau lòng hết biết.

Để cô vợ bé nhỏ ở nhà, thật tâm cô cũng bồn chồn lo lắng lắm.

Sau một hồi tỉ tê to nhỏ, thì con mèo đó mới im lặng mà dần dần ngủ.

Bên kia có âm thanh nhỏ nhỏ phát ra :

- ..................Để những giấc mơ đẹp sẽ luôn bên em..............bé ơi ngủ ngoan trong tiếng ru hời..........à ơi..........à ơi.........à à...........ơi..........Chúc vợ ngủ ngon.

**********

Ngày cuối cùng ở Lào.

Chuyến công tác kết thúc viên mãn.

Viện trưởng ở bệnh viện Lào đãi bọn họ một buổi tiệc lớn.

Trong bữa tiệc này, viện trưởng của bệnh viện Twice (VN) đứng trên bục, bắt tay thâm tình với bác sĩ bên đất nước anh em, tuyên bố lý do, thứ nhất là chúc mừng chuyến công tác thành công, còn lý do thứ hai cũng hết sức quan trọng.

Sa Hạ vui như phát khóc.

Buổi sáng đã đến Viêng Chăng mua quà về cho vợ và gia đình.

Để xem, mua cho vợ cuốn sách lịch sử Lào, bưu thiếp, tranh ảnh về những địa điểm nổi tiếng của Lào, và bộ sưu tập trang phục của Lào, chắc hẳn cô vợ sẽ thích lắm đây.

Còn mua cho nàng Siven Savanh (bò khô), bing gai và mớ đồ ăn đặc sản.

Còn có cả lắc tay, đồng hồ, dây chuyền, đều được làm bằng chất liệu chủ yếu là vàng, bạc và thiết kế một cách tinh xảo với kiểu dáng điệu đà, quyến rũ.

Mua cho ba mẹ và tên Yerin vài túi cafe Champaka.

Cô đứng ở một góc khuất trong bữa tiệc, lòng rộn cả lên, vậy là ngày mai thôi, sẽ được về với vợ.

Đứng đó không lâu, cô bị mọi người lôi ra nhảy múa, uống rượu.

Uống đến nỗi mặt mày đều đỏ ửng lên.

Nhưng không sao, lâu lâu vui một chút cũng được.

.................

Đa Hiền nằm trằn trọc trên giường, ngày mai chị về rồi, hôm nay chắc sẽ có tiệc, có nên làm phiền chị không ?

Thôi, nghe giọng một chút thôi cũng được.

Nghĩ là làm, nàng cầm điện thoại, bấm vào danh bạ có chữ : " CHỒNG YÊU " , gọi đi.

Tút dài thật lâu, vẫn không ai bắt máy.

Tắt máy, điện lại thêm lần nữa.

À lần này có người bắt máy, nhưng không phải giọng của Sa Hạ, là một người phụ nữ.

Tiếng cô ta lè nhè, có lẽ đã say.

- Alo.........cô là ai vậy ?

Tại sao lại cầm máy của chồng tôi ?

- À........ừm..........tôm là y tá Trương đây...........Hức.......Sa Hạ uống rượu, nhảy múa, văng điện thoại xuống đất, tôi nhặt được, không có gì đâu.

- Cô y tá cũng đã ngà ngà say, nói với chất giọng nhựa nhựa.

Đa Hiền thở phào nhẹ nhõm, thì ra là y tá Kim, theo nàng biết thì y tá Trương đã có chồng con, lại thân thiện, nàng cũng đã gặp mấy lần, không có gì đáng ngại, nhưng mà Sa Hạ uống rượu thì có chút lo.

Không phải đã dặn không được uống rượu rồi hay sao ?

- Uống rượu sao ạ ?.

- Nàng nhíu mày.

- Ừ........đúng.........hôm nay ngày vui mà, nên uống một chút..........thứ nhất là chúc mừng công tác......hức.......thứ hai là..........là bác sĩ Thấu...........bác sĩ Thấu quyết định ly dị vợ, bước thêm một bước với nữ bác sĩ xinh đẹp trong bệnh viện.

* Cạch * .

- Tiếng điện thoại rơi xuống đất.

Thật tang thương.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
15 LI HÔN


Y tá Trương đã quá say, nghe tiếng cúp máy thì cũng mặc kệ, đặt chiếc điện thoại của Sa Hạ ở cái bàn gần đó, rồi tiếp tục nhảy nhót.

- Hú, chúc mừng bác sĩ Thấu......

- Đám cưới phải mời bọn tôi đó.......

- Hú, bác sĩ Thấu, tôi sẽ đi cho cô phong bì thật dày nha......haha.......

- Haha...........bác sĩ Thấu, cái gì không hợp với mình thì phải biết từ bỏ, có được người vợ mới, phải hạnh phúc, thật hạnh phúc.

- Chúc mừng.........

- Chúc mừng bác sĩ Thấu, chúc mừng bác sĩ Lâm.

Nhân vật chính ngượng ngùng nắm tay " vợ sắp cưới " cười tươi tắn.

***********

Sa Hạ tối hôm nay say quá nên không thể gọi về cho vợ, chỉ có thể nhắn cho nàng một tin chúc ngủ ngon.

Nhưng hình như tin nhắn đó không được gửi thành công, vì người bên kia đã khoá nguồn điện thoại từ lúc nào.

Đa Hiền cuộn người trong chăn, nước mắt không tự chủ rơi xuống.

Cái gì đang xảy ra vậy hả Thấu Kì Sa Hạ ?

Chị chán em ?

Chán một người trẻ con như em ?

Em lúc nào cũng chỉ biết mè nheo với chị, chẳng làm gì có ích cho chị cả.

Chị cần một người vợ chín chắn hơn, thành đạt hơn em.

Chị muốn li dị với em, mà em lại là người biết sau cùng.

Sau hôm trước còn hát chúc mừng em ngủ ngon ?

Còn nói yêu thương em ?

Nói nhớ em ?

Nói đủ lời mật ngọt ?

Em có đáng thương quá rồi không ?

Được, chị đã chán rồi, thông báo bước thêm bước nữa với người chị yêu rồi, quyết định li hôn rồi.

Em làm sao dám cấm cản chị đây ?

Được.

Li hôn.

************

Sáng hôm sau, có thêm một chút trục trặc, sự là trong làng còn mười mấy người chưa được khám bệnh.

Vì mấy hôm trước họ có việc trên thị trấn, không về kịp.

Hôm nay họ gấp rút chạy về thì đoàn bác sĩ lại chuẩn bị về nước.

Sa Hạ tạch lưỡi.

Thôi ráng ở lại khám cho họ nốt buổi sáng rồi sẽ về.

Sau mấy tiếng ròng rã, cuối cùng cũng xong.

Sa Hạ trở về khách sạn, gọi cho nàng.

- Alo...........em à..........

- Chị còn gì để nói ?

- Bên kia, một giọng nói lạnh lẽo vang lên, làm Sa Hạ lạnh lạnh sóng lưng.

- Em ơi, chị xin lỗi..........

- Sa Hạ nghĩ rằng nàng giận vì mình về trễ nên vội vàng xin lỗi ngay.

- Xin lỗi ?

Một câu xin lỗi là xong ?

Li hôn........hức.........li hôn.....

- Em nói cái gì vậy Đa Hiền ?

Tại sao lại li hôn.

- Sa Hạ như không tin vào tai mình, có cần đến mức này không ?

- Lí do, chị còn ở đó giả vờ.....?

Tôi nói li hôn thì li hôn mau đi........hức........tôi chịu hết nỗi rồi...........Tôi không cần chị nữa..............LI HÔN MAU điiiiiii............

- ĐA HIỀN, EM NÓI SAO CŨNG ĐƯỢC, NHƯNG CẤM EM ĐÒI LI HÔN.

- Sa Hạ hét lên, tình cảm thiêng liêng, một khi đã trở thành vợ chồng, chắc hẳn có duyên từ kiếp trước, tại sao lại có thể nói hai chữ li hôn dễ dàng như vậy ?

- Hmm...........ai mới là người cần nói câu đó, tôi nói li hôn, li hôn, tôi muốn li hôn.

- Nàng cười nhạt, từng lời nói ra là nước mắt rơi xuống không ngừng.

- ĐA HIỀN, RÚT LẠI LỜI NÓI CỦA MÌNH, MAU ĐI.

- Sa Hạ nắm chặt điện thoại, mắt ánh lên tia đỏ.

Đa Hiền nở nụ cười chua chát, đã quyết định cưới vợ mới mà còn giả vờ yêu thương nàng.

Rốt cuộc chị là người như thế nào vậy Sa Hạ.

- TÔI - NÓI - LI - HÔN.

- Được.............Ngày mai..................Lập tức có đơn li hôn gửi về cho em.

- Sa Hạ dùng tay quệt lấy dòng nước mắt nóng hổi mới trào ra bên ngoài khoé mi, nói bằng giọng hết sức bình tĩnh.

Dứt câu, cô tắt máy.

Đa Hiền, em hết cần tôi rồi sao ?

Tại sao lại trở nên như vậy ?

Tôi đã làm gì sai ?

Bên ngoài, một thân ảnh sơmi đi vào.

- Hạ, về, ra sân bay mau đi.

- À chị Yerin, em không về Việt Nam, em sang Anh một thời gian.

Em sẽ gọi cho viện trưởng.

- Em có việc sao ?

Mấy ngày nay cứ trông tới trông lui để về mà.

- Trịnh Nghiên đeo balo trên tay, còn cầm thêm balo của Nhã Nghiên.

- Nhưng bây giờ không cần nữa rồi.

Cô buồn buồn lắc đầu dọn dẹp đồ đạc.

Chợt nhớ gì đó, cô đưa cho Trịnh Nghiên hai túi lớn.

Đều là quà cô mua cho những người cô yêu nhất.

- Cái này chị đem về cho Đa Hiền hộ em, cái này cho Yerin và Eunha, còn có cafe em gửi ba mẹ chị uống lấy thảo nhé !

Trịnh Nghiên nhận lấy, không hiểu Sa Hạ bị cái gì nữa.

Nhưng thôi, chuyện riêng của cô, không tò mò thêm.

Trịnh Nghiên bước ra bên ngoài, đưa balo cho Nhã Nghiên rồi tạch lưỡi, lắc đầu.

Nhã Nghiên nhìn vào trong rồi hỏi chị :

- Ủa, sao Hạ nó không về ?

- Chị đâu có biết, nó bảo nó sang Anh làm gì đó.

Thôi, khi nào ổn nó về ấy mà.

Cả hai như vậy bước đi ra xe.

Thật ra Trịnh Nghiên đã có một đời vợ, lại lấy nhầm một cô vợ ăn chơi, bòn rút tiền của chị.

Chị quyết định li dị cô ta vào 3 tháng trước, dự định chuyến này về, đợi giữa năm sẽ cưới bác sĩ Lâm Nhã Nghiên về làm vợ.

Bọn họ đã tìm hiểu hơn 1 năm rồi.

Chị cảm nhận Nhã Nghiên mới đúng là một nữa chị cần tìm.

Sa Hạ ngồi bó gối ở trong phòng khác sạn, ôm mặt khóc nức nở.

Đây là lần thứ hai cô khóc, là khóc cùng một người con gái cô yêu thương nhất.

Khi cô còn nhỏ, cô té ngã khi chơi đá bóng, cô không khóc.

Lớn hơn một chút, cô ham chơi.

Bị mẹ đánh cũng không khóc.

Cô vì lo chơi mà trượt lớp 7, cô không khóc, tự hứa sẽ học hành chăm chỉ hơn.

Cô đỗ vào trường đại học với điểm cao.

Hạnh phúc như thế, vẫn không khóc.

Nhưng khi chính tay cô nắm chặt tay nàng vào lễ đường, trao cho người ta chiếc nhẫn chứng minh tình yêu, thì cô lại bật khóc như một đứa trẻ.

Sa Hạ ngồi dậy, đeo balo trên vai, đặt một vé đến Anh.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
16 EM SAI RỒI


Sa Hạ có một người dì, nhà ở Anh quốc, dì ấy sau khi chồng mất thì định cư luôn ở đó với một đứa con gái.

Ngồi trên máy bay, Sa Hạ sau khi gọi cho viện trưởng thì tắt nguồn điện thoại, nhét nó dưới ngăn sâu nhất của balo.

................

Chuyến bay của đoàn công tác đáp về Việt Nam là 4h chiều.

Trịnh Nghiên lái xe đưa Nhã Nghiên cùng đến nhà Sa Hạ, để gửi quà của Sa Hạ mua về cho những người ở Việt Nam.

Đa Hiền đôi mắt đỏ ửng đi ra mở cửa khi nghe tiếng chuông.

Nhìn thấy Trịnh Nghiên, nàng có một cảm giác mất mác dâng lân, mặc dù nói không muốn gặp cô nữa, nhưng đã mấy ngày không thấy mặt người ta, có chút nhớ.

Ơ mà.......người ta chắc đang vui bên cô bác sĩ kia rồi.

- Này là của Sa Hạ mua cho em, này cho ba mẹ, này cho mẹ vợ.

- Ơ......dạ.......Cảm ơn chị.

- Đa Hiền nhận lấy mà lòng nặng trĩu.

Trịnh Nghiên ngó đôi mắt đỏ ửng kia thì biết ngay có chuyện, liền hỏi :

- Hai đứa có việc gì sao ?

Cãi nhau sao ?

- Cãi gì chứ, chị cứ đùa, việc đó không lẽ chị không biết.

Người ta có vợ mới rồi.

- Hử ?

Vợ mới ?

Gì ?

Đùa à ?

- Trịnh Nghiên nhắn nhúm mặt mày, cái đứa nhỏ này, nói cái gì vậy ?

- Chị đừng giỡn nữa, không phải chị ấy đã tuyên bố ly dị vợ và sắp lấy vợ mới sao ?

- Đa Hiền nghĩ rằng Trịnh Nghiên châm chọc mình, nhưng cũng nói ra cho rõ ràng.

- Gì ?

Bao giờ ?

- Hôm trước, mọi người ăn uống, vui vẻ, em gọi cho chị ấy, y tá Trương bắt máy, nói rằng bác sĩ Thấu sẽ ly dị vợ, và cưới cô bác sẽ xinh đẹp trong bệnh viện.

Chuyện đó cả bệnh viện đều biết mà.

- Nàng hít một hơi thật dài rồi nói, tránh để mình khóc trước mặt Trịnh Nghiên.

Trịnh Nghiên mường tượng lại mọi việc, chị tạch lưỡi, hiểu luôn.

Chị nhìn nàng, thở dài :

- Ừ, bác sĩ Thấu ly dị vợ, bác sĩ Thấu lấy vợ mới, đó là sự thật.

- ............

- Đa Hiền cười chua chát trong lòng.

Vậy là rõ rồi.

- Nhưng mà là bác sĩ Thấu Trịnh Nghiên, không phải Thấu Kỳ Sa Hạ.

Cô bé, cô tưởng có mỗi chồng cô họ Thấu làm bác sĩ đấy à ?

Đa Hiền chưng hửng.

Phải rồi, sao không nghĩ tới.

Thử hỏi tại sao Sa Hạ hôm trước còn nói yêu nàng mà hôm sau đã đòi li dị ?

Trời đất, Đa Hiền ơi, mày điên rồi.

Hèn gì, giọng nói của Sa Hạ khi đó vô cùng hoang mang và ngỡ ngàng, sao nàng không nhận ra sớm hơn ?

Đa Hiền mãi mãi cũng chỉ là đứa trẻ to xác.

- Vậy............chị Hạ.........đâu rồi chị ?

- Nó bay sang Anh rồi.

- Sang đó làm gì vậy chị ?

Rồi bao giờ về ?

- Đa Hiền hoảng hồn, có phải bỏ đi luôn không về nữa không ?

- Chị không biết, hồi sáng thấy nó khóc, rồi nói sẽ bay sang Anh, chậc, hai đứa này thật là............cái tật hấp tấp không bỏ, thôi ráng đợi, cuối tháng này nó có buổi diễn thuyết về sức khoẻ ở bệnh viện.

Ngày 29/5.- Trịnh Nghiên lắc đầu, chị mà biết nàng đòi li dị, nhất định sẽ giảng thêm một trận.

Trịnh Nghiên đi rồi, nàng mới đi vào nhà, cầm điện thoại lên gọi cho cô, nhưng lại thuê bao.

Gọi bao nhiêu lần vẫn không được.

Nàng bật khóc, Hạ, em sai rồi, sai thật rồi, về với em đi.

Em không thể sống thiếu chị đâu.

Em sẽ không bao giờ trẻ con nữa, sẽ xin lỗi, sẽ chuộc lỗi.

Sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời chị.

Không cãi chị nữa.

Về với em đi.

Sang Anh ?

Nhất định là ở nhà của dì 2.

Nàng chắc như vậy.

..........................

Sáng hôm sau, Đa Hiền sau một đêm không ngủ liền gọi cho dì 2.

- Alo........hức........dì 2.......

- Xuỵt, nín nín, con Hạ nó khóc ngập lụt nhà dì rồi...........Hai đứa bây.......- Dì 2 nuốt khan, cái tháng gì mà con cháu, hết đứa này khóc tới đứa kia rên vậy trời.

- Dì nói chị Hạ.................về với con đi.

- Chậc, dì đuổi rồi, mà nó không chịu.

- Hức........vậy.........dì chăm sóc chị ấy giúp con.

- Nàng nấc nghẹn.

Tắt máy, nàng vô lực ngã vào ghế sopha.

Khó thở quá.

Đau ở trái tim quá.

Em nhớ chị quá.

................

Mấy tuần kế tiếp, nàng sống như hông sống, ốm đến nỗi xương quai xanh cũng nhô lên.

Ngày nào cũng nằm ở trên giường khóc nấc, học hành không vô, cứ bỏ lơ đi.

Nhưng tuyệt nhiên, cô không có gửi đơn li dị cho nàng.

Nàng biết, cô yêu nàng lắm.

Buổi tối hôm nay, nàng nằm trên giường, bệt điện thoại lên xem, bất ngờ bấm đúng trang Facebook của Jess, con gái dì 2.

Nó đăng tải một đoạn clip dài 1 phút.

Nàng hy vọng nó sẽ quay cho nàng xem một chút khuôn mặt của cô cho đỡ cũng được.

Trong đoạn clip, nó chỉ quay con mèo ba tư của nó, nói luyên thuyên gì đó, ở đoạn cuối cùng, vô tình quay trúng một thân ảnh mặc áo thun đen, mặc ao choàng dài kín cổ, lơ thơ bên trong, hình như chuẩn bị ra ngoài thì phải.

- Ms.

Hạ...............

- What's up ?

- Trong đoạn clip, Sa Hạ chỉ đơn giản nhìn vào màn hình, không cười, trả lời nó.

- Where are you going ?

- Jess vẫn nhè vào khuôn mặt nghiêm nghị kia mà cười cười.

- I'm walking. (Tôi đi dạo).

- Sa Hạ nghĩ rằng nó chỉ quay video chơi, cũng không nghĩ nó sẽ đăng tải lên facebook, nên cũng trả lời tự nhiên.

- Why are you so sad ?

- Jess thấy khuôn mặt buồn hiu của cô, hình như từ khi chị ấy sang đây ở, chưa hề thấy chị ấy cười thì phải.

- I miss my wife.

Cô chỉ nói một câu rồi bước ra ngoài, để lại Jess tiu nghỉu ở trong nhà.

Chị ấy nhớ vợ chị ấy sao ?

Nhớ vậy tại sao không trở về Việt Nam ?

Sa Hạ bước ra ngoài cười nhạt, không phải là nhớ vợ, mà là đã mất vợ. (Trong tiếng anh, Miss có nghĩa là nhớ, cũng có nghĩa là để mất, để lỡ).

Đa Hiền sờ vào màn hình, chị gầy quá, khuôn mặt chị buồn hiu, không còn là một Sa Hạ vui vẻ nữa, là em hại chị ra nông nỗi như vậy đúng không ?

Đa Hiền xem đoạn clip đó không biết bao nhiêu lần, chỉ để nhìn khuôn mặt mà hàng ngày nàng mong nhớ.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
17 ĐÊM TRỞ VỀ ( H )


Buổi diễn thuyết về sức khoẻ được tổ chức vào ngày 29/5, lúc 5h chiều, là buổi diễn thuyết cho các em sinh vien nghành Y.

Sa Hạ đã về nước từ hai hôm trước, nhưng chỉ trở về căn nhà của bọn họ duy nhất một lần để dẹp balo, rồi rời đi, ở bệnh viện mãi tới hôm nay.

Đa Hiền đến từ rất sớm, đứng ở bên ngoài cửa.

Nhìn về phía trước.

Trông chờ người ta.

4h30p, Sa Hạ bước xuống từ một chiếc BMW xám bạc, mặc chiếc ao sơmi trắng, quần âu và giày cao gót, mái tóc nâu được búi cao.

Khuôn mặt nghiêm nghị nhìn một vòng khu vực diễn ra buổi diễn thuyết rồi đi vào.

Đến cửa, gặp vợ, người mà cô yêu nhất, người mà làm cho cô đau đớn bấy lâu nay.

Thật muốn ôm em cho thoả nỗi lòng, nhưng không thể.

- Hạ.........

- Đa Hiền ghi tay cô lại khi thấy cô muốn bước đi vào trong, mắt ầng ậc nước.

Sa Hạ giật giật khoé môi, hít thở thật đều rồi đưa tay lên lau nước mắt cho nàng, vẫn ân cần như vậy.

Sau khi lau nước mắt, cô gỡ nhẹ cánh tay nàng ra khỏi tay mình.

- Xin lỗi, tôi có việc.

Trái tim cả hai như nát tan ra cả, tại sao lại xa cách như vậy ?

Sa Hạ, em là vợ chị mà, sao chị lại không quan tâm em nữa, hay em đã làm chị quá tổn thương rồi ? em đáng chết đúng không ?

Nàng lững thững bước vào, ngồi ở dãy cuối cùng.

Sa Hạ đứng trên bục giảng về sức khoẻ, đôi tay giơ tới giơ lui miêu tả, miệng không ngừng nói, lâu lâu cũng nở nụ cười, nhưng nàng biết, nó rất máy móc.

Thỉnh thoảng vẫn nhìn vào người con gái ngồi ở cuối dãy, ánh mắt ôn nhu như trước.

Kết thúc buổi diễn thuyết.

Sinh viên ra về.

Sa Hạ, Yerin và Somi vẫn đứng đó, vậy là buổi diễn thuyết thành công tốt đẹp.

Yerin xin phép ra về trước.

- Hạ, đi ăn được không ?

- Somi ghé sát tai cô, thì thầm.

Sa Hạ nhìn về hàng ghế dưới, có một người vẫn ngồi ở đó, chắc chắn là đang đợi cô.

- Không.

- Sa Hạ tránh né cô ta, cầm túi xách lên.

Cô tiến ra khỏi đó, Đa Hiền thấy thế liền bước theo.

Đi sau lưng người ta.

Sa Hạ đứng bên ngoài chờ taxi, bỗng dưng một bàn tay đan lấy tay cô, xiết chặt :

- Hạ, về nhà với em được không......?

Sa Hạ im lặng, không đáp trả, không bài xích.

Hai bàn tay lâu lắm rồi mới được sưởi ấm như thế này.

Sao quá đỗi ấm áp.

Ngồi trên taxi, Sa Hạ đọc địa chỉ cho tài xế rồi ngồi dựa vào vai cô, tay liên tục xoa xoa mu bàn tay cô, vẻ xoa diệu.

Về đến nhà, Sa Hạ ngồi dựa ở sopha, ánh mắt trũng xuống.

Đa Hiền sau khi khoá cửa liền đi vào bên trong, thấy chồng ngồi ở sopha, thì tiến tới, tự động ngồi trong lòng người ta, đưa tay choàng qua ôm cổ cô, chôn đầu vào hõm cổ người ta nũng nịu.

- Chồng........em xin lỗi.......em sai........em biết em trẻ con, hic, em sai......sau này không như vậy, sẽ ngoan ngoãn, sẽ nghe lời chị.........đừng bỏ em........đừng ghét em.......

- Đứa nào đòi li hôn ?

- Sa Hạ đưa tay ôm lấy eo nàng, sợ nàng ngã, hỏi.

Việc này cô cũng đã nghe Trịnh Nghiên nói lại, nên cũng không giận gì lắm.

Vì quá yêu cô nên mới vậy.

- Hic.......em........em.........tại em........em tưởng chị hết thương em.

Tưởng chị chán em, đòi li dị, muốn lấy vợ mới.

- Nàng tiếp tục chôn mặt vào hõm cổ cô mà khóc.

Thật sự là nàng sai, nhưng nàng thấy trong lòng cũng tủi thân ghê gớm.

Tự nhiên đùng một cái tưởng chồng mình đòi li dị, đứa nào mà không tức điên lên chứ, vả lại, nàng lại là một đứa trẻ chỉ 20 tuổi, suy nghĩ vô cùng công cạn.

* Bốp * - Sa Hạ giơ tay đánh vào mông nàng một cái.

- Em bao nhiêu tuổi rồi hả ?

Tự nhiên đang thương gần chết, điên hay gì mà cưới vợ mới ?

- Hic........tại em hỏng biết........em........em xin lỗi chồng mà.......đừng giận em.........đừng bỏ em nữa.

Em rất nhớ chị.

- Hai tay ôm chặt lấy cổ chồng mình, hôn hít hương thơm bấy lâu nay nhớ nhung.

Sa Hạ xiết chặt eo nàng, hôn lên gò má đẫm nước đó, tay di chuyển lên phía sau lưng xoa xoa từng cơn nấc nghẹn của vợ.

- Dù cho có chuyện gì xảy ra, chị cũng không bao giờ bỏ em, vì em..........là người chị yêu nhất trên đời này.

Rõ chưa ?

* Gật gật *

- Còn đòi li hôn nữa, chị nhất định sẽ bỏ em luôn cho coi.

* Lắc đầu* * mếu mếu *

Sa Hạ thật nhớ chết đi được cái con người nhõng nhẽo này, ngồi đó dỗ nàng gần 30 phút, nàng mới nín hẳn.

Sa Hạ khi thấy nàng đã nín hẳn thì bất ngờ áp môi mình vào môi nàng, hai khuôn mặt đối diện dính chặt vào nhau.

Hai đôi môi chạm vào nhau, nhẹ nhàng chậm rãi, mang theo sự thăm dò, chờ đợi, không có một cảm giác bất an nào..............Nụ hôn mang theo sự nhớ nhung, sự khao khát điên cuồng.

Là nhớ, là thương.

Hai người mỗi lúc một dính chặt vào nhau.

Sau sự đụng chạm mền mại, thưởng thức mùa hương bạc hà từ miệng Sa Hạ, tâm trí nàng bắt đầu hỗn loạn.

Để nụ hôn sâu hơn, Sa Hạ một tay ôm mặt nàng, một tay ôm chặt người nàng.

Đầu lưỡi của cô tiến sâu vào, khơi gợi khát vọng bản năng ở nơi sâu thẳm nhất của linh hồn.

Cảm giác đó quả nhiên như trong tiểu thuyết ngôn tình miêu tả, quấn quýt triền miên không thể nào ngừng lại.

Dứt đôi môi ra, để nàng hớp một chút oxi, rồi Sa Hạ lại tiếp tục nồng nàng hôn vào cái miệng hồng hào nhỏ nhắn, đẩy lưỡi vào trêu đùa lưỡi của nàng.

- Ưm........

- Mãi khi nàng rên nhè nhẹ vì thiếu oxi, cô mới buông tha cho đôi môi đã sưng mọng đó.

Hôm nay Đa Hiền mặc một chiếc áo sơmi trắng và cái váy ngắn.

Sa Hạ cởi phăng mấy cúc áo ra, bế nàng lên, để nàng quặp hai chân vào eo cô, hướng lên phòng.

Vừa đi vừa cởi áo sơmi nàng quăng ở sàn sopha.

Bước lên một bước gần cầu thang, cô kéo cái áo lót màu trắng ra bên ngoài, quăng xuống.

Bầu ngực được giải phóng liền nhảy ra trước mặt cô.

Ngón trỏ và ngón giữa cô lập tức kẹp đầu vú, mặc sức chơi đùa, khi thì kéo dài, khi thì vo tròn.

Chỉ trong chốc lát, đầu vú đã cứng ngắc, đứng sững.

Đa Hiền đang được cô ôm chỉ có thể ôm lấy đầu cô mà ấn vào ngực mình cho khỏi ngã.

Sa Hạ cúi xuống ngậm đầu vú, bắt đầu khiêu khích.

Vừa ngậm vừa bế nàng lên phòng.

Lưỡi Sa Hạ liếm láp vòng quanh quầng vú, cảm xúc ướt ác khiến nàng run lên.

Đặt nàng đứng xuống, dựa vào cửa bên ngoài phòng, cô nhanh chóng kéo tuột chiếc váy xuống, trên người nàng chỉ còn độc chiếc quần lót ren trắng, đáy quần đã thấm ướt một mảng.

- Bà xã, có phải nơi này của em.................đang rất muốn chị ?

- Sa Hạ vừa nói vừa xoa xoa nơi tư mặt của nàng còn cách một lớp vải.

Chiếc quần lót ren mây chốc cũng yên vị dưới sàn.

Nàng loã xích trước mặt cô, dựa vào vách tường ở trước cửa phòng.

Sa Hạ cúi đầu, vươn lưỡi liếm lên bầu ngực, liếm rồi liếm, mút nhẹ, cảm giác ngứa ngáy từ đầu vú lan truyền khắp người, nàng bất giác uốn éo người, bầu ngực theo thế mà nảy lên, đầu lưỡi cô theo đuổi theo đầu vú ngon lành kia.

- Ưm.........đưng.........umm.........vào phòng đi mà..............Hạ.............

- Đa Hiền vặn vẹo, tuy nhà được đóng kín, chỉ có hai vợ chồng nhưng nàng vẫn cảm giác bất an.

- Không, chị lập tức ăn em ở đây.

Em dám bỏ đói chồng em lâu như vậy !

Không còn được che đậy, nơi tư mật của Đa Hiền bị Sa Hạ nhìn rõ mồn một.

Chất dịch thấm ướt đám cỏ, lấp lánh nhiều chỗ.

Cô không kìm được đưa tay vuốt ve, nơi đó của nàng có chất dịch chảy ra.

Sa Hạ chậm rãi xoay tròn chạm vào cửa mình, ngón giữa nhẹ nhàng tiến vào, vì được bôi trơn, ngón tay vào rất dễ dàng, đi lại thoải mái trong lối vào.

- Ưn..............Hạ................a..................ưn ưn................

Ngón tay vừa nhẹ nhàng vào đã đụng đến nhụy hoa, vuốt ve nhè nhẹ.

Chậm rãi, Sa Hạ chen ngón trỏ vào thêm, ngón trỏ và ngón giữa khép lại ra vào rất nhanh, hoà với chất dịch, phát ra âm thanh mê hoặc.

- Ah........A a......

- Đa Hiền hai tay nắm chặt cánh tay Sa Hạ, không chịu nổi phải rên rỉ.

Nàng cảm thấy cả hai người lơ lửng, bồng bềnh, cảm giác sung sướng dâng đầy trong người, cảm giác cực khoái khiến người ta mê muội.

Nàng bất giác co thắt kẹp chặt ngón tay của cô, lúc co thắt bên trong siết mút thật manh.

Sa Hạ có thể cảm thấy bên trong bao bọc, hút ngón tay thật chắt, suýt chút nữa đã không thể động đậy.

- Thả lỏng nào vợ.............chỉ mới xa em có một tháng, em đã chặt như vầy rồi.

- Sa Hạ động nhẹ nhẹ ngón tay, thì thầm.

Tay trái của Sa Hạ đặt ở dưới bụng nàng, ấn từ trên xuống, tay phải thì di chuyển bên trong nàng, khiến bên trong càng thêm hút chặt ngón tay cô.

Ngón tay trong lối đi tìm kiếm điểm G, từ cửa vào khoảng 5cm phía trên có một gò nhỏ như hạt đậu, cô bỗng đè mạnh nó, rồi buông ra, cứ thế lặp lại không ngừng.

Dưới sự kích thích, điểm G đã nhô lên, Đa Hiền cảm thấy như đã lên đến đỉnh thiên đường, hưng phấn khó diễn tả bằng lời.

- Ah ah............Hạ aaaa.............chậm thôi............ưmmm

Ngón tay Sa Hạ làm tư thế " ngoắc " ra ngoài, cô quan sát vẻ mặt nàng, lực tay và chiều sâu tùy theo ý muốn của nàng mà thay đổi.

Nàng bám chặt tay cô, rất chặt, cánh tay cô đã nổi lên mấy vết hồng hồng.

Ngón tay bị Sa Hạ rút ra, kéo theo một mảng mật ngọt dinh dính, cánh hoa chỉ mới vừa khép lại, lần nữa bị hai ngón tay lần nữa chậm chậm tiến vào, đưa vào một ít lại rút ra gần hết chỉ còn một đốt ở bên ngoài, khiến Đa Hiền khó chịu vô cùng, Đa Hiền tức giận vỗ vỗ lưng cô, trừng mắt.

- Vào mau................vào trong hết....................em chết mất...................ưn..............

Sa Hạ cười cươi, rồi đẩy vào hết, nhưng không đưa đẩy mà ngoáy đảo.

Ngón tay của cô vào hoa huyệt của nàng dính vào nhau, ma sát nhau, nhất là cánh hoa cùng nhụy hoa được cọ sát kích thích thoả mãn cực kỳ, tiếp tục đẩy vào rút ra.

Sa Hạ điên cuồng tiến vào hơn 20 phút.

Đa Hiền đã không khống chế nổi, - Aaaaaa...............

- Nàng đã lên đỉnh điểm.

Nàng xụi lơ, dựa vào ngực cô mà thở, khắp người thoả mãn, chất dịch ấm áp từ trong chảy ra, dính trên đùi rồi chảy xuống.

Sa Hạ vén tóc nàng qua một bên, hôn lên gò má đó rồi bế nàng vào trong.

Bà xã à, đêm nay còn dài.
 
Dụ Thụ (Hoàn) [ Saida Ver]
18 EM LÀ NGƯỜI CHỊ YÊU ( H ) ( END )


- Em nằm sắp lại.

Sa Hạ sau khi đặt nàng trên giường, cười cười.

Đa Hiền ngoan ngoãn xoay người, nằm sắp lên giường, đưa mông ra.

Cô tiến tới hôn vào cổ và lưng nàng.

Sa Hạ mau chóng đi vào âm hộ nàng từ phía sau, hai ngón tay phối hợp.

- Ah.........

- Đa Hiền cảm nhận cô ra vào rất nhanh, nàng không còn chịu được, cực sướng lại lần nữa kéo xuống.

Sa Hạ nâng cao cái mông đẹp của nàng, từ tư thế phía sau đâm mạnh vào trong hơn nữa.

Hai người phát ra tiếng rên rỉ sung sướng.

Đa Hiền quỳ trên giường, đón nhận từng cú thúc ác liệt của cô, ái dịch chảy dài trên đùi hai người, dâm mĩ tuyệt đẹp.

- Ưm..........chồng à..........chậm thôi............ưmmmm.........

- Áh, Hạ................mạnh quá.............nhẹ..........aaaa......ưn ưn.......

- Cái đồ sắc lang..............em nói.........ưn...........chậm lại mà.................Ưmmmmm

Hai bầu ngực theo cú thúc mà rung rinh, nhảy qua nhảy lại, hai tay nàng chống dưới giường, cố ngẩng lên tìm oxi.

Sa Hạ kia vẫn ở phía sau miệt mài đâm vào rút ra.

Trong một chốc, Đa Hiền chợt nghĩ, người có nhu cầu cao như Sa Hạ, cả tháng trời không có " thịt " , sẽ chịu nổi sao ?

Trong cơn sung sướng, nàng vẫn cắn răng hỏi một câu.

- Sa Hạ, ở.........ở Anh...........chị đã tìm người khác.........ưn......để gbiải phóng năng lượng có đúng không ?

Ưn ưn.........á...............ưn ưn...........

Sa Hạ nghe nàng hỏi, bật cười, cái con bé ngốc này.

- * Bốp * Bốp * - Sa Hạ dùng tay đánh mạnh vào mông nàng, khiến nó hằn lên cả dấu tay.

- Ưn ưn..........không được đánh em.........em nói đúng rồi, đúng không ?

Á..........ưmmmmm...............rút ra bớt.................a.................ưn ưn................

- Em bớt suy diễn đi, chị ở bên đó nhớ em như phát điên, giờ đâu mà đi ăn vụng hả ?

- Vừa nói hai ngón tay kia tiếp tục ở phía sau đâm vào, còn cố ý cong lên, tay banh rộng hai đùi nàng ra hơn để dễ dàng ra vào.

- Nói dối...........em không tin...........ưn

............ưmmmm.........á.........ưn ưn............Hạ...........

Sa Hạ không thèm cãi với nàng, cầm chắc lấy eo nàng, đong đưa hai ngón tay, cảm nhận khoái lạc sung sướng.

Sa Hạ đưa tay quét mật dịch chảy ra ở nơi hai người kết hợp, xoa xoa mật dịch vào cúc huyệt nhỏ của nàng để bôi trơn.

Đa Hiền cảm nhận ngón tay ma quỷ đang xoa xoa vuốt ve cúc huyệt của nàng, lòng chợt chấn động.

Đây là lần đầu tiên cô dùng cách này, chắc chắn là muốn trừng phạt nàng, thứ nhất là đòi li hôn, thứ hai là dám nói cô ăn vụng.

- Không...không thể.......ân......ư............Hạ..........không được...........

Sa Hạ mỉm cười ái muội.

- Bảo bối........chúng ta thử cảm giác mới này !

Chị cho em sung sướng đến tận mây xanh, để miệng em chỉ có thể rên rỉ, không thể hỏi bậy bạ nữa.

- không aaa............em không hỏi............không hỏi.........đừng............

Sa Hạ không nói không rằng, không thèm đáp trả.

Sau đó cô rút hai ngón tay đang ở trong hoa huyệt của nàng ra, đặt một ngón vào miệng cúc huyệt, từ từ chen vào.

Bên trong nhanh chóng thắt chặt co rút khiến như thoả mãn cực hạn.

Không chịu được nhục cảm chật hẹp cắn nuốt, cô động ngón tay chầm chậm vào cúc huyệt khiến Đa Hiền rên lên.

A!!!

Đau......đừng...."

Ngón tay của cô dài và to như vậy, lại đâm thẳng vào hoa cúc nhỏ của nàng, cảm giác đau đớn như bị xé rách lan khắp cơ thể.

Còn đau hơn cả lần đầu tiên.

Nhưng sau đó, cảm giác sung sướng cũng nhanh chóng ập đến.

- Bảo bối.........đừng.........em thả lỏng nào.......

Sa Hạ gầm nhẹ rồi động ngón tay thật chậm rãi, đổi lấy tiếng rên rỉ tinh tế của nàng.

Đau đớn ban đầu thối lui, khoái cảm thay thế vào khiến Đa Hiền chìm vào cơn hoan ái cuồng nhiệt.

Sa Hạ đưa mật ngọt từ hoa huyệt đang chảy ra, bôi lên cúc huyệt tạo sự trơn trượt, thêm một ngón tay vào nữa là hai, ma sát với cúc huyệt khiến nó đỏ ửng.

Dịch yêu trong suốt từ u cốc tuôn ra, tại nơi giao nhau ở cúc huyệt cũng chảy ra không ít mật dịch ngọt ngào.

- ư........Hạ.........đừng.............rút ra đi..............ưmmmmm..............ưnnnn

Đa Hiền cảm thấy phía dưới hoa huyệt trống rỗng, dù hoa cúc nhỏ của mình bị hai ngón tay điên cuồng lấp đầy, nàng vẫn cảm thấy khó chịu.

Đa Hiền chống tay lên tường, banh hai chân rộng hơn, khiến hai ngón tay triền miên kết hợp càng chặt chẽ hơn, nàng cất giọng rên rỉ khẩn cầu.

- Hạ.........Thật khó chịu........a....ư........em muốn......phía dưới......ân.......phía dưới..........

Sa Hạ cười khẽ, hai ngón tay vẫn cuồng nhiệt ra vào trong cúc huyệt chật hẹp, môi mỏng tiến tới cắn khẽ dái tai của nàng, cất giọng trầm thấp dâm mị.

- Có phải là tiểu Hiền Hiền của chị muốn chị không ?

Hửm ?

Đa Hiền mất khống chế, đong đưa theo tiết tấu của cô, vừa cố gắng ma sát âm huyệt với ngón tay đang đụng chạm mạnh mẽ trong mình.

- Aaaaa.........ưn........ư....muốn........muốn chị.......bên dưới.....

Sa Hạ không để nàng nói hết, dùng hai ngón tay của bàn tay rảnh rỗi bên kia trực tiếp đâm vào hoa huyệt đẫm nước trống rỗng của nàng khiến nàng " A!!

" một tiếng thoả mãn.

Bên dưới Đa Hiền liên tục co rút, hai miệng huyệt gắt gao mút chặt lấy ngón tay của cô, mỗi miệng huyệt hai ngón tay, nhịp điệu đâm chọc nhanh mạnh cuồng dại, mật nước ào ạt phun ra, dính lên tay cô, làm ướt đẫm cả 4 ngón tay.

- Ưm............Hạ..........rút ra.........rút ra.......ưn ưn...........

- Cả 2 chỗ tư mật đều bị tập kích, nàng không khỏi có chút đau, muốn cô rút bớt ra một chỗ.

Đa Hiền cảm nhận được Sa Hạ đang thở gấp, vì phải hoạt động bằng cả hai bàn tay, ngón tay của cô cùng lúc thúc vào rút ra, va chạm qua vách thịt ngăn mỏng.

Nàng thở gấp rên rỉ, miệng nhỏ xinh đẹp hé mở hút khí, như đang khích lệ người phía sau thêm điên cuồng phóng túng.

Chốc lát sau, bên trong nàng co rút, vì kích thích mà hét lên, dịch yêu tuôn chảy.

Sa Hạ dùng sức cả hai tay, thúc mạnh vào để nàng lên đỉnh rồi nhanh chóng lấy hết ra bên ngoài.

Hai người ngã xuống giường đã sớm nhăn nhúm không chịu nổi.

Hương vị tình ái còn vương vãi khắp căn phòng xa hoa rộng lớn.

Sa Hạ nằm trên người trên người nàng thở hồng hộc, mà cô gái bên dưới cũng có khá hơn đâu.

Hơi thở nặng nề đậm mùi ái tình phả vào tai Sa Hạ.

- Bảo bối, có mệt không ?

- Hic......mệt........mệt chết.........bên dưới của em thật dính.

- Đa Hiền vặn vẹo, bên dưới cứ như mật ong dinh dính khó chịu.

- Được, chị giúp em.

Đa Hiền còn tưởng cô tốt bụng dì tìm khăn lau cho mình, ai ngờ cô banh rộng hai chân nàng ra, vùi đầu vào đó.

Đa Hiền gầm nhẹ trong cuống họng rồi nhấc eo lên, cảm giâc ngứa ngáy vô cùng.

Nàng không biết lúc nàng nhấc eo, lại khiến chỗ kín nàng sát đầu của Sa Hạ hơn, cả mặt của Sa Hạ dán sát nơi tư mật nàng không một khe hở.

Đám cỏ phóng đại trong mắt cô, hơn nữa còn thấy rất rõ.

Lại thêm, mũi cô cũng đụng chỗ kín, thoả sức cọ sát, càng kích thích chất lỏng của nàng tuôn nhiều.

Tay Đa Hiền không còn sức lực, không đẩy được Sa Hạ.

Phần eo không nhấc nữa, tê liệt hạ xuống, yếu ớt nằm ngửa ở đó.

Mặc kệ cô làm gì thì làm.

Bàn tay chụp lên đám cỏ, vì chất dịch bị tràn ra mà đám cỏ bị ướt nước, xoa lên đó thật mềm mại trơn nhẵn.

Cô còn đùa giỡn kéo kéo đám cỏ, khiến Đa Hiền hét lên.

Bàn tay thô bạo quét ngang mặt ngoài, ngón tay hờ hững ma sát bai cánh hoa, nàng bị trên đùa đến không thể mở miệng.

Hai ngón tay cô vạch ra hai mép thịt, khiến mật ngọt bắn ra bên ngoài, ngay lập tức có ai đó kê miệng vào mút máp, âm thanh chẹp chẹp vang lên dưới hạ thân, làm Đa Hiền không tự chủ mà đỏ mặt.

làm sạch bên dưới, Sa Hạ lại trườn lên người nàng, nhìn hai bầu ngực, suýt chảy máu mũi, miệng ngậm chặt một bên ngực, tay kia với với lên bên còn lại, vuốt ve.

- Ư....ưmmm.....

- Đa Hiền rên rỉ, ngực bị tấn công, nàng không thể phản kháng, không thể suy nghĩ, chỉ thụ động đón nhận cơn sóng khoái cảm phủ úp.

Tay ấn đầu cô sâu vào ngực mình hơn.

Sa Hạ cố sức mút đầu vú nàng, như cố hút sữa ra, từng đợt cảm giác dồn từ đầu vú truyền đi, Đa Hiền không biết làm gì.

Nếu cô cứ cắn tiếp như thế, đầu vú sẽ sưng đỏ mất.

- Ưm..........đừng mà........chồng hư hỏng........đừng cắn........ưmmmm

Cắn mút no nê, Sa Hạ mới nhả ra, nằm ở ngực nàng mà thở đều đều.

Đa Hiền xoa xoa mái tóc dài của cô, hôn lên đó thì thầm.

- Ngủ ngon, chồng của em......

- Cái gì mà ngủ ?

Chỉ mới có 2 lần thôi.

Ngủ gì giờ này.

Để người ngoài biết chồng em chỉ làm được có hai lầm, mặt mũi nào chị ra đường nữa đây ?

-.............- Đa Hiền im lặng, cái lý lẽ gì đây ?

- Làm hai lần chẳng khác nào nói chồng em yếu sinh lý.

Vợ à........

- Hức..........chị còn làm nữa, em chết cho chị coi, em mệt gần chết rồi...........!!

- Nàng nhìn đồng hồ, đã 9h tối.

Vậy là nãy giờ hai đứa đã " vật lộn " với nhau gần hai tiếng đồng hồ rồi.

- Em ăn gì chưa ?

* Lắc lắc * - Hồi chiều sợ không gặp được cô nên tranh thủ đến chỗ diễn thuyết, còn chưa kịp ăn gì hết.

Đã vậy về còn bị tên sắc lang này đè ra ăn hai lần.

- Ngồi đây, chị đem đồ ăn lên cho em.

Có lẽ Sa Hạ là tên sắc lanh có tâm nhất hệ mặt trời, " hiếp " xong còn cho ăn lấy lại sức. >.<

Một lát sau, cô trở lại với khay đồ ăn, có ít trứng với thịt bầm, còn có một li sữa nóng hổi.

Đa Hiền ngồi trên giường, dựa vào thành giường, dùng cái chăn che chắn cơ thể lại. hời ơi, lúc động tình, làm chuyện bậy bạ thì phô ra hết cho người ta xem không chút ngại ngùng, vậy mà tới lúc tỉnh táo lại thì bày đặt mắc cỡ, che che đậy đậy.

Sa Hạ nén cười, đút trứng và thịt cho nàng ăn.

Xoa xoa hai gò má cao vút đó, đã ốm quá rồi, nhất định phải vỗ béo lại mới được.

- Sao lại ốm như vậy ?

- Sa Hạ ngồi sát vào, tiến tới hôn vào má nàng, hỏi bằng giọng yểu xỉu.

- Tại em nhớ chị ó.............- Nàng nhai nhai, phùng má lên .

- Còn dám nói, chị đã nói khi về mà em sụt cân, nhất định sẽ đánh đòn em.

Em tới sô rồi.

- Sa Hạ thổi nguội ly sĩ, đút tiếp cho nàng ăn.

- Hức..............tại chị bỏ người ta kìa.

- Gì ?

Ai?

Ai bỏ ai ?

Ai đòi li hôm ?

Ai nói không cần tui ?

- Sa Hạ đút thêm miếng sữa, rống lên cãi.

- Hic........chị la người ta, hỏng thương người ta......hic..........- Đa Hiền bắt đầu giat vờ tống ra mấy giọt nước mắt.

Sa Hạ biết rõ cô vợ này chỉ giỏi bày trò, nên cốc nhẹ vào đầu nàng :

- Đừng có giả bộ đáng thương.

Đa Hiền trề môi, ăn xong liền nằm xuống.

Sa Hạ dẹp khay đồ ăn rồi trở lại phòng, tiến tới vạch mép thịt đỏ hồng ra.

- Ưmmmm, chị lại làm gì ?

Sa Hja không trả lời, dùng khăn ấm lau khô.

Từ lỗ xuân tình, một dòng nước trắng đục bắn ra bên ngoài lênh láng, đều bị ai đó đưa miệng vào mút ngon lành.

Yêu nghiệt này, đúng là khiến người ta phạm tội mà.

Đặt nàng nằm trên ngực mình, cô cưng chìu xoa xoa tấm lưng cho nàng.

Nhưng người bên trên vẫn cứ thút thít không thôi.

- Thôi nào, chị xin lỗi.

- Hic...........chị hỏng có thương người ta........chỗ đó.....rất.......đau......

- Thương, thương nhất, không phải em cũng sung sướng đó sao ?

- Sa Hạnhoon lên tóc nang, mở miệng trêu chọc.

- Hic, hỏng thèm nói chuyện với chị.

- Nàng giận dỗi úp mặt vào hõm cổ cô mà ngủ ngon lành.

..........

Ngày hôm sau, mặt trời soi rọi vào căn phòng tràn ngâpk xuân tình.

* Reng * - Tiếng chuông điện thoại đánh thức Sa Hạ, cô với tay lấy điện thoại rồi bắt máy.

- Alo, con đâu rồi Sa Hạ ?

- Trong điện thoại, tiếng một ông lão vang lên.

- Ơ.........ba mẹ......ơ.......con......con xuống ngay.

Sa Hạ giật mình, nhớ lại hôm qua có gọi cho ba mẹ và mẹ vờ, mời 3 ông bà sang đây ăn cơm trưa.

Ngó đồng hồ, đã 11h rồi sao ?

Trời đất, Sa Hạ tắt điện thoại, lay lay vợ.

- Em........em, thức, ba mẹ tới.

Đa Hiền lồm cồm bò dậy, nhìn chồng :

- Hửm ?

- Chị có hẹn ba mẹ với mẹ vợ qua đây ăn cơm.

Mau, dọn nhà, dọn dọn.

Đa Hiền giật mình, đi xuống giường, giúp cô dọn dẹp mọi thức.

Chết rồi, hôm qua kích tình, quăng đồ đạc khắp nơi.

Sa Hạ khổ sở đi xuống nhà, nhặt được cái áo sơmi của vợ ở sopha, cái áo lót.......ủa rồi quần đâu ?

- Chị, sơmi em đâu ?

- Chị cầm nè, ở sopha.

- Hiền, áo ngực em đâu ?

- Hình như ở chỗ cầu thang.

- Ờ ờ.......ê, váy.......váy ngoài đâu........- Tiếng ai đó la thất thanh.

- Em đâu có biết, chị cởi mà.

- Em ơi......

- Ơi.....

- Quần lót của em đâu ?

Chị tìm không thấy.

- Em nhặt rồi, ở trên này.

- Vậy còn........aaa........trời ơi.......sao tui khổ vậy nè ???????

END
 
Back
Top Bottom