Ngôn Tình Dụ Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,260,340
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
du-hon-166185.jpg

Dụ Hôn
Tác giả: Vô Tẫn Tương Tư
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Vô Tẫn Tương Tư

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Giang Tam gia có tiếng khắc vợ, mấy đời vợ chưa cưới của anh đều không thể thoát nạn. Cố Tương lại càng xui xẻo hơn, thậm chí còn chưa đính đã phải đăng ký kết hôn luôn.

Nhưng không ngờ, sau khi kết hôn cô chẳng những không bị bệnh, mà cũng không gặp phải xui xẻo gì, còn được tất cả mọi người trong nhà họ Giang chiều chuộng hết mức. Người nhà họ Giang chẳng sợ gì, chỉ sợ cô dâu vất vả lắm mới cưới được về này chạy mất.

...

Một đêm nọ, sau khi rửa mặt xong, ngài Giang hôn vợ mấy cái rồi thủ thỉ: “Vợ à, anh muốn làm bố.”

Cố Tương hơi do dự, cô nhìn vẻ mặt mong đợi của bác sĩ Giang, đành bất đắc dĩ gọi: “Bố!”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Dụ Hôn
Chương 1: 1: Tên Già Nhà Họ Giang


“Con không cưới ! Bố bảo để chị
ta cưới cơ mà, đâu phải con! Con không muốn lấy tên già khú để họ Giang kia đâu!”
Chạng vạng tối, Cổ Tương
vừa về đến nhà, mới bước
chân lên tầng cô đã nghe thấy
tiếng nói chuyện của Mạnh
Nghiên và mẹ phát ra từ
trong phòng.

Mẹ đang cố gắng hết sức để
thuyết phục Mạnh Nghiên làm dâu nhà họ Giang, “Điều kiện của nhà họ Giang tốt như
vậy, con vào đó là đi hưởng phúc đấy! Nếu thật sự để cho chị con vào nhà đó, sau này
Con sẽ hối hận! Mẹ hiện tại, không nói với đây
Nghe đến đó, Cố Tương không thể nhịn được
mà bật cười.

Đã nhiều năm như vậy rồi mà mẹ vẫn chẳng
hề thay đổi, có chuyện gì tốt cũng đều nghĩ
tới Mạnh Nghiên trước.

Giờ đến ngay cả chuyện đi xem mắt, gặp
được nhà có điều kiện tốt, bà ấy cũng nghĩ
đến Mạnh Nghiên trước tiên, sợ mình lấy
được tấm chồng tốt hơn Mạnh Nghiên!
Thế mà hết lần này tới lần khác Mạnh

Nghiên còn không hiểu cho lòng tốt của bà
ấy mà khẽ hừ một tiếng, “Con không muốn,
con vẫn còn nhỏ không muốn kết hôn đầu.

Đã bảo để cho chị cưới thì cứ để cho chị cưới
đi! Vả lại, mẹ có nghĩ tới không, điều kiện
nhà họ Giang như thế nào chứ, tại sao người
ta lại muốn làm thông gia với nhà chúng ta?
Còn chỉ định muốn cưới chị ta?”
Bà ta nghe Mạnh Nghiên nói mà hơi sửng
sốt, đúng là bà ta không nghĩ tới vấn đề này
Mạnh Nghiên rất tinh quái, cô ta biết tất cả
mọi chuyện, “Con nghe người ta nói, tên già
họ Giang kia là người khắc vợ, mấy vị hôn
thể trước đó của ông ta đều bị ông ta khắc
chết! Mẹ muốn con vào nhà đấy chẳng phải
là muốn gϊếŧ chết con sao?”
Nghe đến đó, giọng bà ta cũng không còn
mạnh mẽ như vừa rồi nữa, “Con nghe ở đâu
đấy? Còn có chuyện này à?”
“Bạn của con là họ hàng với nhà họ Giang,
cậu ấy có thể không biết chuyện của nhà họ
hay sao? Nếu điều kiện của nhà họ Giang tốt
như vậy thì tại sao tên già kia lại không lấy
được vợ mà phải tìm tới nhà chúng ta?” Nói
đến đây, Mạnh Nghiên tiếp tục: “Mà mẹ
đừng để cho chị biết chuyện này! Chị ta mà
biết chắc chắn sẽ không đồng ý đâu!”
Bà ta nói: “Được được! Vậy để mẹ đi nói
chuyện với chị của con.


Mạnh Nghiên nói: “Bố lúc nào cũng thương
chị ta, bây giờ trong nhà xảy ra chuyện, cũng
đến lúc chị ta nên giúp đỡ cho gia đình rồi.


Cô ta luôn luôn không thích Cố Tương, nghĩ
đến chuyện Cố Tương phải đi lấy chồng là
trong lòng cảm thấy vui mừng khôn xiết.

Cố Tương và Mạnh Nghiên là hai chị em
cùng mẹ khác cha.

Sau khi bố mẹ ly hôn, mẹ của Cố Tương tái
giá, lấy chú Mạnh, sinh ra Mạnh Nghiên.

Còn Cố Tương thì ở với bố.

Về sau bố gặp tai nạn qua đời, Cố Tương mới
đi đến nhà họ Mạnh để sống với mẹ.

Cô nhớ trước khi bố mẹ ly hôn, mẹ đối xử rất
tốt với cô.

Nhưng sau khi vào cái nhà này cô mới phát
hiện, đã nhiều năm không sống cùng mẹ, ở
trong mắt của mẹ, từ lâu cô đã là người
ngoài, Mạnh Nghiên mới là con của bà ấy.

Mẹ luôn suy tính cho Mạnh Nghiên, vô cùng
bất công.

Có đôi khi Cố Tương cũng tự hỏi liệu mình
có phải là con đẻ của mẹ hay không.

Ngược lại, chú Mạnh đối xử khá tốt với cô.

Nhưng, cũng bởi vì thế mà Mạnh Nghiên
luôn không thích cô.

Cố Tương đã trở về phòng, thay bộ quần áo
mặc ở nhà thì mẹ cô mở cửa bước vào, “Con
về rồi đấy à! Thế mà chẳng nói một tiếng, mẹ
còn đang nghĩ sao hôm nay con vẫn chưa về
đấy!”

Cố Tương lạnh nhạt nói: “Thấy mẹ đang bận
nên con cũng không quấy rầy.


Bà ta hơi kinh ngạc, hai năm này có vẻ như
tính tình của Cố Tương càng ngày càng lạnh
nhạt, điều này khiến bà ta rất không được tự
nhiên.

Thế nên lúc nói chuyện trước mặt con gái
cũng trở nên thận trọng hơn, “Đúng rồi, tuổi
con cũng không còn nhỏ nữa, chú Mạnh
muốn giới thiệu cho con một đối tượng hẹn
hò đấy.


Nhớ tới cuộc nói chuyện giữa mẹ và Mạnh
Nghiên mà cô vừa nghe thấy được, Cố
Tương chỉ cảm thấy trong lòng lạnh run, bọn
họ coi cô là cái gì đây?
Cô từ chối thẳng thừng: “Con không có hứng
thú.

”.
 
Dụ Hôn
Chương 2: 2: Mẹ Rất Bất Công


Lúc cho là nhà họ Giang tốt
thì nghĩ đến Mạnh Nghiên,
giờ nghe thấy nhà họ Giang,
không tốt lại muốn để cô đến
đó.
Cùng là con gái ruột mà sao
mức độ bất công của mẹ lại
nghiêm trọng đến vậy!
Bà ta tiếp tục nói: “Điều kiện
của nhà họ Giang rất tốt, chú
Mạnh cũng là thương con mới
tìm cho con đối tượng tốt như
vậy.

Sau này có thắp đèn lồng
ng không tìm
được một
môi tốt nhất
“Con không đi.”
Bà ta thấy cô như vậy thì không vui, “Cố
Tương, cô có ý gì, tôi chiều cô quá có phải
không? Tôi đang nói chuyện tử tế với cô đấy,
cô xem thái độ của cô như thế nào? Suốt

ngày lông bông ở bên ngoài, cũng chẳng dẫn
đứa bạn trai nào về.

Giờ giới thiệu đối tượng
cho cô, cô lại có thái độ này? Sao cô lại học
cái kiểu tính cách quái gở như của bố cô,
đúng là muốn tôi tức chết mà!”
Mỗi lần mẹ không vui là lại mang bố ra nói.
Bố cô là một người khô khan, thích uống
rượu, còn thích đánh mẹ.
Và cũng bởi vì thế mà mẹ ly hôn với bố.
Sau đó mẹ kết hôn với chú Mạnh, chú Mạnh
là một người tốt, thế nên cuộc hôn nhân lúc
trước với bố dường như đã trở thành quá khứ
đen tối đối với bà.
Mỗi lần nhớ tới là bà ta lại không vui, nên
mỗi lần nhìn Cố Tương giống như là đang
nhìn thứ gì đó xui xẻo vậy.
mong chờ, cô
Trong hai năm đầu khi đến nhà họ Mạnh, thật
ra trong lòng Cố Tương vẫn rất
mong rằng mẹ cũng sẽ yêu thương chiều
chuộng mình như với Mạnh Nghiên.
Về sau Cố Tượng phát hiện, ở trong lòng của
bà ấy, bất kể cô có làm cái gì, có nghe lời,
ngoan ngoãn, hay thành tích học tập tốt đến
thế nào cũng không thể bằng được địa vị của
Mạnh Nghiên, người suốt ngày để bà ấy phải
quan tâm.
Cũng may...!mấy năm nay cô cũng đã quen
rồi, chỉ cần không có chờ mong, thì trong
lòng sẽ không khổ sở.
Cho nên, mẹ nói cái gì, cô cũng không thèm
để ý.
Cô nói với mẹ: “Điều kiện của nhà họ Giang
đã tốt như vậy thì mẹ để Mạnh Nghiên lấy đi.
Con cũng không phải con gái ruột của chú
Mạnh, cưới về rồi người ta cũng chướng mắt
con thôi.”
Mẹ lườm cô, “Để cô vào nhà đấy là vì muốn
tốt cho cô thôi, cô còn không biết tốt xấu à.”

Cố Tương bật cười, “Đúng đấy, con không
biết tốt xấu đấy, chẳng phải nên trách do mẹ
không dạy dỗ sao?”
Cũng không biết làm thế nào mà mẹ có thể
nói được câu “Vì muốn tốt cho cô” nữa.
Vừa nghe Cố Tương nói như vậy, bà ta lập
tức không vui, “Ngày nào cô cũng chọc tức
tôi, phải trách tôi sai rồi, sao lúc đầu lại đưa
cô về nhà họ Mạnh làm gì! Khi bố cô mất,
đám cô dì chú bác trong cái họ Cố nhà cô có
người nào muốn nhận cô không? Bọn họ đều
không cần cô, nếu không nhờ có nhà họ
Mạnh, cô có thể có ngày hôm nay sao? Bây
giờ trong nhà xảy ra chuyện, cô cũng chẳng
biết giúp đỡ gì cả, đúng là nuôi ong tay áo.”
“...” Nghe mẹ nhắc đến chuyện cũ, Cố Tương
lại nghĩ tới chuyện trước kia.
Lúc bố mới qua đời, vốn Cố Tương phải để
cho bên họ hàng nuôi.

Bố cô có bốn người
em gái, một em trai.

Tuy ngoài miệng bọn họ
nói như quan tâm lắm, nhưng sau lưng lại
tranh cãi gay gắt việc cô nên đến nhà ai.
Xét cho cùng nhà nào cũng có con cái cả,
chẳng ai muốn đón thêm một thứ vướng víu
như cô.

Cô có cảm giác mình giống như rác rưởi bị
người ta ghét bỏ.
Chính chú Mạnh đã lên tiếng, nói muốn đưa
cô về nhà họ Mạnh.
Sau khi cô đến, dù chính chú cũng có một
đứa con gái, nhưng chú chưa bao giờ ghét bỏ
cô.

Nếu mua đồ cho Mạnh Nghiên thì sẽ mua
cho cả cô nữa, chú rất tốt với cô.
Mặc dù mẹ rất bất công với cô, nhưng chú
Mạnh lại rất tốt.
Trước kia lúc điều kiện gia đình tốt, mỗi khi
chú Mạnh có thời gian rảnh đều sẽ về nhà với
gia đình, nhưng gần đây chú ngày càng hay
về muộn.

Tối hôm qua lúc nhìn thấy chú, cô
phát hiện tóc chú đã bạc rất nhiều.
Chuyện chú muốn cô vào làm dâu nhà họ
Giang, chắc cũng là do không còn biện pháp
nào khác nhỉ!.
 
Dụ Hôn
Chương 3: 3: Tuổi Xấp Xỉ Bố Cô


Cố Tương ngồi xuống ghế sô pha ăn
“Muốn con giúp cứ bảo là giúp đỡ đi, đừng nói
như kiểu mẹ vì muốn tốt cho Con vậy.”
Thấy cô nói như vậy, thái độ
của mẹ mềm xuống, “Được
rồi, cô đã trưởng thành, cánh
cứng cáp rồi, muốn nhờ cô
làm gì còn phải cầu xin cô
nữa! Chu Mạnh đã nói
chuyện xong với người ta rồi,
ngày mai đi gặp mặt.

Chắc
con không muốn nhìn thấy
nhà họ Mạnh phá sản chứ hả!
Phá sản rồi chúng ta sẽ mất
hết tất cả đấy! Trước kia mẹ đi
theo bố con đã không có cái gì
rồi, còn ngày ngày bị bố con
đánh nữa.

Từ khi lấy chú
Mạnh, cuộc sống của mẹ mới
tốt hơn một chút.

Nếu nhà bị
phá sản thì nửa đời sau của
mẹ làm sao sống đây?
Mevmagantian huolisen
vừa lau nước
Có đôi khi, nước mắt nói đến cái là đến luôn,
chẳng khác gì một đứa trẻ.
Cố Tương cũng đã từng sống qua quãng thời
gian nghèo khó rồi.
Mặc dù hiện giờ cuộc sống của cô rất tốt,
nhưng trước kia khi ở cùng với bố, đến cả
học phí cũng không có mà đóng.

Bố không
trả được tiền là lại bảo cô đi tìm mẹ mà đòi.
Hiện tại nghe mẹ nhắc đến, cô cũng nhớ tới
bố.
Giờ phút này, cô nhìn dáng vẻ khóc lóc kể lể
của mẹ đành nói: “Thôi mẹ đừng khóc, con
đi là được chứ gì?”
“Con mặc kệ, con không muốn lấy đâu.

Nghe
nói tên già họ Giang kia khắc vợ, mấy vị hôn
thế trước đó của ông ta đều bị ông ta khắc
chết! Mẹ muốn con vào nhà đấy chẳng phải
là muốn gϊếŧ chết con sao?”
Buổi chiều, Cố Tương đứng trong thang máy
nhớ tới lời nói hôm qua của Mạnh Nghiên,
lúc ấy cô thấy phiền vì những lời mẹ nói nên
mới nhất thời máu nóng bốc lên đầu mà đồng
ý.
Bây giờ nhớ lại những lời Mạnh Nghiên nói,
cô đột nhiên nghĩ đến chuyện cái tên họ
Giang kia sẽ không thực sự khắc vợ đấy chứ?
Mặc dù chuyện thế này rất hoang đường,
nhưng không có lửa thì làm sao có khói!
Khi nhớ tới chuyện mẹ thương Mạnh Nghiên
mà không hề thương cô nên mới bắt cô đi, cô
không khỏi cảm thấy mình thật đáng buồn.
Đúng lúc này điện thoại di động đổ chuông,
là mẹ gọi tới, Cố Tương liếc nhìn nhưng
không nhận.
Từ thang máy bước ra là đến luôn lối vào của
quán cà phê.
Cô đẩy cửa quán cà phê và bước vào.

Cô thấy có một người đàn ông trung niên
ngồi ở chỗ đó.
Tuổi tác của đối phương không còn trẻ, xem
ra cũng phải trên ba lăm, khi vừa nhìn thấy
người này, Cố Tượng hơi sửng sốt.
Không phải chứ?
Nói thật, mặc dù cô biết người mà phải đi
xem mắt thì điều kiện cũng chẳng khá khẩm
gì, nhưng nhìn thấy đối phương cũng gần
bằng tuổi chú Mạnh, trong lòng Cố Tương
vẫn có chút kháng cự.
Nói gì thì nói, đi xem mắt là để tìm chồng, cô
đâu thể rước một ông bố về nhà được!
“Cô Cố Tương?” Đối phương nhìn thấy cô,
thái độ rất lịch sự.
Cố Tương nói: “Tôi đây.”
Đối phương nhìn Cố Tương, mỉm cười nói:
“Trước đó tôi đã nghe nói cô Cố rất giống
mẹ, hôm nay được gặp mặt mới thấy, cô thật
đúng là duyên dáng yêu kiều.”
Mẹ tuy đối xử chẳng tốt đẹp gì với Cố
Tương, nhưng được cái bà ấy rất xinh đẹp,
mỗi lần đi ra ngoài cùng chú Mạnh đều khiến
chú ấy nở mày nở mặt.
Cố Tương may mắn giống mẹ, cũng là một
người đẹp.
Nghe đối phương khích lệ, Cố Tượng đáp lễ:
“Cảm ơn, dáng dấp của anh Giang cũng rất
đẹp trai.”
Đối phương nghe thế lại vội vã cười giải
thích: “Cô Cố hiểu lầm rồi, tôi họ Đỗ, là quản
gia của nhà họ Giang, cô cứ gọi tôi là chú

Đỗ.

Hôm nay cậu Giang có việc nên tôi tới
thay.”
“Thì ra là vậy.” Cố Tương cầm cốc lên uống
một hớp.
Ngay cả việc xem mắt cũng để người khác
đến thay, có thể thấy được vị cậu Giang kia
kiêu kì đến mức nào!
Ấn tượng của Cố Tương lập tức rớt xuống
đáy.
Nhắc đến cậu Giang, chú Đỗ như đang nói
đến con cháu nhà mình, “Cậu ấy thật sự quá
ham công tiếc việc, gần như toàn bộ tâm tư
đều đặt vào công việc nên mới khiến chúng
tôi phải bận tâm về cậu ấy.

Nhưng cô yên
tâm, cậu Giang nhà chúng tôi là một người
rất xuất sắc, dáng dấp đẹp trai, tính tình cũng
tốt, sau khi kết hôn chắc chắn cũng sẽ là một
người chồng tốt.”
Nghe đến đây, Cố Tương không nhịn được
mà bật cười.
“Cô Cố cười gì vậy?”.
 
Dụ Hôn
Chương 4: 4: Nhà Họ Giang Chỉ Muốn Một Mình Cô


Cô Tương nói: “Nếu thật sự
tốt như vậy, còn cần đến đi
xem mắt sao?”
Nghe Cố Tương nói vậy, chú
Đỗ bèn giải thích: “Do công
việc của
cậu ấy quá bận rộn,
chẳng còn cách nào khác! Cậu
Giang là đứa cháu mà ông cụ
Giang thương yêu nhất, mặt
nào cũng xuất sắc nhất.

Cô Cố
có thể lấy cậu ấy, chắc chắn sẽ

không hối hận đầu.

Vả lại, chỉ
cần hai người lấy nhau là vấn
đề của nhà họ Mạnh sẽ được
giải quyết ngay lập tức.

Nếu
như cô Cố có thời gian, buổi
sáng ngày mai chúng ta có thể
đi đăng kí kết hôn ngay.


Cố cảm thấy thế nào?”
Cố Tương không ngờ đối phương lại gấp gáp như vậy!
Như thể đang sợ cô đổi ý nên không kịp chờ đợi mà muốn cô gật đầu đồng ý ngay, rồi ván đã đóng thuyền luôn.
Xem ra chuyện Mạnh Nghiên nói cậu Giang này khắc vợ là thật, nếu không, với điều kiện của nhà họ Giang, có dạng phụ nữ nào mà họ không tìm thấy, lại phải tìm đến cô?
Chưa nói đến chuyện điều kiện của nhà họ Giang tốt hơn nhiều so với nhà họ Mạnh như vậy, mà thậm chí cô còn không phải là con gái ruột của chú Mạnh cơ.
Vừa nghĩ tới chuyện mình mà kết hôn là có khả năng đến mạng cũng chẳng còn, Cố Tương lập tức thấy hối hận.
Cô bèn nói khéo: “Xem ra cậu Giang đúng là rất ưu tú, nhưng tôi nghe nói anh ta khắc vợ, những người đính hôn cùng anh ta đều xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Vả lại, hôm nay anh ta không tự mình đến đây, xem ra là cũng không cảm thấy quá hứng thú với việc cưới xin này.

Đã như vậy hay là thôi đi! Miễn cưỡng kết hôn như thế, với ai cũng không phải chuyện tốt.”
Tiền không có thì có thể kiếm lại, chứ mạng chẳng còn là hoàn toàn xong luôn đấy!
Chú Đỗ vừa nghe thấy cô nói như vậy vội cuống lên, “Cô Cố à.”
Lúc đầu chú Đỗ cho là, giờ nhà họ Mạnh đã rơi vào tình thế này rồi, Cố Tương chắc chắn sẽ không từ chối.

Dù sao việc có thể được làm dâu nhà họ Giang cũng là chuyện mà rất nhiều người tha thiết mơ ước, kết quả vậy mà Cố Tương lại không đồng ý.
Cố Tương đứng lên, “Thật ngại quá, xin lỗi tôi không tiếp chú được.”
Cô vừa định đi, chú Đỗ đã vội vàng ngăn cản, “Cô Cố à, chuyện này chúng ta còn có thể thương lượng lại mà, tôi vẫn chưa nói hết, xin cô đừng vội đi!”
Cố Tương thấy thái độ của chú Đỗ tha thiết hơn so với lúc trước, bèn ngồi xuống.
Cô nhìn chú Đỗ mà cũng cảm thấy có chút ngạc nhiên, “Với điều kiện của nhà họ Giang, hẳn là các người có thể tìm được người cam tâm tình nguyện hơn so với tôi chứ?”
Vì tiền, hẳn là không phải không có những người đồng ý gả con gái đi, ngay cả đến mạng cũng chẳng cần!
Chú ấy không đáng phải gấp gáp như vậy chứ nhỉ?
Chú Đỗ thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Với điều kiện của nhà họ Giang, đúng là có rất nhiều người muốn gả con gái cho họ.

Cho dù là có nguy hiểm đấy, nhưng cũng không ít người muốn tạo dựng quan hệ với nhà họ Giang.

Chỉ là...!trước đó xảy ra nhiều chuyện như vậy, người khác có bằng lòng thì chính chúng tôi cũng thấy sợ.

Hiện tại cậu Giang cũng rất phản cảm với việc xem mắt, cậu ấy vừa nghe đến chuyện xem mắt là không vui ngay.

Có điều...!Cô Cố không giống những người khác.”
“Không giống?”
Chú Đỗ nhìn cô rồi giải thích: “Thầy bói đã tính qua thấy ngày sinh tháng đẻ của cô và cậu Giang rất hợp nhau, cho nên chúng tôi mới tìm tới cô.”

Vốn bọn họ cũng không tin những chuyện này.

Trước đó họ vẫn cảm thấy chỉ là cậu Giang xui xẻo nên vợ chưa cưới mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn thôi.

Kết quả, chuyện này xảy ra liên tiếp mấy lần khiến tất cả mọi người đều thấy sợ hãi, cho nên có muốn không tin cũng khó.
Chú Đỗ nói với Cố Tương: “Chỉ cần đăng kí kết hôn xong là chúng tôi ngay lập tức có thể giải quyết chuyện của nhà họ Mạnh.

Cô Cố yên tâm, chuyện này đối với cô không có tổn thất gì cả.

Còn về tình cảm, kết hôn xong hai người có thể từ từ bồi đắp mà.

Nếu thực sự không được thì ba năm, ba năm sau nếu vẫn không có tình cảm với nhau, hai người có thể ly hôn.

Cô cảm thấy thế nào? Giờ là thời đại internet rồi, có rất nhiều công ty bị đóng cửa như vậy, dùng thời gian ba năm của cô để đổi lấy tương lai nhà họ Mạnh là một việc rất có lời, đúng không?”.
 
Dụ Hôn
Chương 5: 5: Đi Đăng Kí Kết Hôn


Cố Tương cau mày không nói
gì.

Ba năm!
Nhớ tới mấy năm nay chú
Mạnh đối xử tốt với mình,
đây đã là năm thứ mười cô ở
nhà họ Mạnh rồi, dùng ba
năm của cô để báo đáp công
của
mỹa chú N
Mạnh
Chú Đỗ thấy cô không nói gì thì biết là cô đã
dao động bởi lời nói của mình rồi.

on
Chú ấy thở dài một hơi, nói tiếp: “Nếu như
cô không có ý kiến thì sáng mai tôi sẽ cho
người đến nhà họ Mạnh đón cô nhé? Chỉ đi
đăng kí kết hôn thôi, cũng không mất bao
nhiều thời gian đâu.


Cố Tương nhìn dáng vẻ gấp gáp của chú Đỗ,
cuối cùng vẫn gật đầu.

***
Hôm sau, đến thời gian đi đăng ký kết hôn,

vẫn là chú Đỗ đến xử lý.

Còn ông chồng kia của cô, từ đầu đến cuối
đều không lộ mặt.

Thì ra quản gia của nhà có tiền, chẳng những
giúp đi xem mắt, đến ngay cả chuyện đăng kí
kết hôn cũng có thể thay luôn.

Từ Cục Dân chính đi ra, chú Đỗ bảo cô:
“Sáng hôm nay cậu Giang có ca phẫu thuật
nên mới không tới được! Mợ chủ bỏ qua
cho.


Ông chú này đổi giọng nhanh thật đấy.

Vì cậu Giang không đến cho nên cảm thấy rất
có lỗi với Cố Tương.

Cố Tương nhìn chú ấy và bảo: “Không sao,
anh ta bận việc mà.


Cho dù anh ta có mãi mãi không xuất hiện thì
Cố Tương cũng chẳng có tổn thất gì.

Chú Đỗ cười nói: “Phía Chủ tịch Mạnh,
chúng tôi đã phải người đi xử lý rồi, mợ cứ
yên tâm, nhoáng cái là có thể nghe được tin
tốt thôi.


Buổi chiều Cố Tương còn có một số việc
muốn đi xử lý nên cô nói, “Còn chuyện gì
khác nữa không? Nếu không, tôi đi về đây.


Chú Đỗ cười, “Không sao, mợ cứ đi làm việc
đi, chờ khi nào có thời gian rảnh cậu Giang
sẽ liên lạc với mợ, đến lúc đó tôi sẽ chính
thức giới thiệu cho hai người với nhau.


Cố Tương nói: “Không vội.


Ngược lại, cô càng hy vọng anh ta xuất hiện
càng muộn càng tốt.

Mà cho dù ba năm tới anh ta không xuất hiện
lấy một lần, cô cũng hoàn toàn không thèm
để ý, cô chỉ mong ba năm sẽ trôi qua trong
nháy mắt.

Từ Cục Dân chính ra, cô nhận được điện
thoại của Bạch Vi, “Cố Tượng, cậu đến
chưa?
“Sắp đến rồi, tớ vừa xong việc.

” Cố Tương
hỏi: “Xảy ra chuyện gì à?”
Vừa nãy lúc Bạch Vi gọi điện thoại cho cô,
cô đang bận làm thủ tục đăng kí kết hôn.

Bạch Vi nói: “Con ả kia mang thai rồi, bây
giờ đang ở trong bệnh viện! Đám người nhà
của cô ta đến hết cả!”
Cố Tương nghe mà thấy cạn lời.

Con ả kia tất nhiên là nói cô bồ nhí mà gần
đây Hạ Văn Hiên nuôi bên ngoài.

Hạ Văn Hiến và Bạch Vi là thanh mai trúc
mã, hai người họ đã chuẩn bị xong hết phòng
cưới, chuẩn bị kết hôn rồi.

Ấy thế mà Hạ Văn
Hiên lại có bồ nhí ở bên ngoài.

Cô bồ nhí kia
cũng chẳng phải thứ biết an phận, thường
xuyên gửi tin nhắn vào điện thoại của Bạch
Vi để tìm cảm giác tồn tại, ý đồ buộc Bạch Vi
nhường vị trí cho mình.

Bạch Vi rất tức giận vì chuyện này, cô ấy
muốn chia tay với Hạ Văn Hiến, nhưng lại
không muốn để con hồ ly tinh kia được lời,
cho nên vẫn luôn giằng co.

Giờ phút này nghe được tin con hồ ly tinh kia
làm ầm ĩ đến cả bệnh viện, Cố Tương cũng
điện, “Cô ta có ý gì? Còn sợ người khác
không biết mình là Tuesday à, vậy mà làm
ầm ĩ đến cả bệnh viện?”
“Chứ chả à!” Bạch Vi tức giận nói: “Đồng
nghiệp của Hạ Văn Hiên vừa mới gửi tin
nhắn cho tớ, nói con ả kia mang thai rồi,
người nhà của cô ta đều mặt dày kéo đến cả!
Hỏi tớ có biết chuyện này không! Tớ thật sự
phục đấy, tại sao lại có thể có loại người
không biết xấu hổ như vậy chứ?”
Hạ Văn Hiên làm việc ở bệnh viện, cô bồ nhí
làm ầm ĩ đến bệnh viện thì tất nhiên các đồng
nghiệp của anh ta đều biết hết.

Người khác làm bồ nhí đều phải lén lút, giữ
im lặng, sợ người khác biết! Cô ả này thì
ngược lại, chỉ sợ người khác không biết.

Cố Tương nói: “Cậu đừng cuống, tớ sẽ tới ngay”.
 
Dụ Hôn
Chương 6: 6: Cô Bồ Nhí Không Biết Xấu Hổ


Cúp điện thoại Cổ Tương lai
thẳng đến bệnh viện chỗ Hạ
Văn Hiện đang làm việc.
Lúc cô đến, Hạ Văn Hiến
đang đứng nhận lỗi ở trước
mặt Bạch Vi: “Vi Vi à, chuyện
này chỉ là ngoài ý muốn thôi,
người anh thích là em, lúc
trước là anh nhất thời bị ma
ám nên mới thế.

Vi Vi, em tha

thứ cho anh đi mà!”
Hiển nhiên là anh ta còn
không nghĩ tới chuyện chia
tay Bạch Vi, càng không nghĩ
rằng, chuyện này sẽ truyền tới
tai cô ấy.
Có lẽ ở trong mắt anh ta, anh ta chỉ chơi bời ở bên ngoài một tí thôi, cứ giấu tiệt đi thì Bạch Vi cũng không biết đâu.
Nhưng anh ta không ngờ rằng, cô ả nhìn trông yếu đuối kia lại bẫy anh ta như vậy.
Nhìn dáng vẻ xin lỗi nhận sai của Hạ Văn Hiên, Bạch Vi nói: “Hạ Văn Hiên, chúng ta kết thúc rồi.”
Kể từ lúc cô ả bồ nhí gửi tin nhắn vào điện thoại của Bạch Vi, cô ấy biết, mình và Hạ Văn Hiên đã kết thúc.
Cứ giằng co thế này, chẳng qua là vì cảm thấy mình còn chưa chuẩn bị sẵn sàng thôi.
Hạ Văn Hiên van nài: “Vi Vi, em đừng như vậy, em suy nghĩ một chút về trong nhà, ngẫm lại bố mẹ...”
“Anh còn có mặt mũi nhắc tới bố mẹ à?” Bạch Vi nhìn anh ta, “Bố mẹ mà biết chuyện này cũng sẽ cảm thấy mất mặt thay anh đấy, anh biết không? Bây giờ người ta đã kéo đến cả chỗ làm việc của anh rồi, tất cả đồng nghiệp của anh đều đang nhìn vào trò cười của anh kia kìa, anh còn cảm thấy mình có thể giấu giếm được nữa sao?”
Bạch Vi nói thế làm sắc mặt Hạ Văn Hiên rất khó nhìn, anh ta nói: “Em yên tâm, anh sẽ đi xử lý cho xong.”
Bạch Vi cười, “Xử lý à, anh định xử lý như thế nào? Anh cảm thấy anh xử lý cô ta rồi thì những chuyện mà anh làm sẽ không tồn tại nữa à? Thôi đừng tốn thời gian nữa, chúng ta đã kết thúc.

Cho dù cô ta có từ bỏ thì tôi với anh cũng không có tương lai đâu.”
Lúc Cố Tương ở chung với Bạch Vi, không ít lần bị ăn ‘cơm chó’ ngập mặt.
Ở trước mặt người khác, Hạ Văn Hiên là một người bạn trai hoàn hảo.

Bạch Vi vẫn thường xuyên nhắc tới anh ta.

Đến ngay cả phòng tân hôn trước đó của bọn họ cũng do chính Bạch Vi tự tay trang trí.
Bây giờ phát hiện ra chuyện này, tâm tình của Bạch Vi hiển nhiên đã xấu tới cực điểm.
Đúng lúc này, cô ả bồ nhí yếu đuối đến mức không thể tự lo liệu đột nhiên nhảy ra.

Nhìn thấy Bạch Vi đang nói chuyện với Hạ Văn Hiên, bèn chạy thẳng tới quỳ gối cái bịch ở trước mặt Bạch Vi.
Sau đó con hồ ly tinh này nắm lấy tay Bạch Vi, nước mắt rơi lã chã, “Chị à, em và anh Hiên yêu nhau thật lòng, xin chị hãy tác thành cho chúng em đi! Em đã mang thai rồi, đứa trẻ trong bụng vô tội, nó không thể không có bố được!”
Bạch Vi đã bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như thế này?
Cô càng không ngờ cô ả này lại còn có mặt mũi chạy đến trước mặt để nói những lời này với mình.
Mặc dù cô không muốn tiếp tục qua lại với Hạ Văn Hiên nữa, nhưng nhìn thấy ả đàn bà này cũng cảm thấy buồn nôn.
Cô quát: “Buông ra.”
Hồ ly tinh không buông tay mà càng nắm chặt hơn, còn dán chặt vào người cô, “Em thật sự rất yêu rất yêu anh Hiên, dù sao chị cũng không yêu anh ấy thật lòng, chị hãy buông tay anh ấy đi!”
Câu nói này làm Bạch Vi đau nhói, cô và Hạ Văn Hiên ở bên nhau nhiều năm như vậy mà không gọi là yêu thật lòng, vậy con hồ ly tinh này mới ở bên cạnh Hạ Văn Hiên được mấy tháng thì được gọi là tình yêu đích thực hả?
Hốc mắt Bạch Vi ươn ướt, nước mắt đảo quanh trong mắt nhưng cô cố nén không cho nước mắt rơi xuống.
Trong bệnh viện có rất nhiều người, Hạ Văn Hiên lại là người quen nên cũng có không ít người tới hóng hớt.
Tất cả mọi người thấy cảnh này cứ như đang xem phim vậy.

Nhưng, cho dù có bao nhiêu người nhìn thì cô ả hồ ly tinh này cũng không hề cảm thấy lúng túng, trước mặt nhiều người như vậy mà cô ta lại muốn ép Bạch Vi tác thành cho mình.

Cứ như không tác thành thì Bạch Vi mới thành người sai!
Cố Tương không nhìn nổi nữa, bèn đi thẳng tới giơ tay lên tát một cú trời giáng vào mặt cô ả bồ nhí.
Cô bồ nhí bị đánh lật sang một bên nên buông lỏng tay Bạch Vi ra.
Bạch Vi nhìn thấy Cố Tương thì ngạc nhiên, “Cậu đến rồi à?”
Đến cả Bạch Vi cũng giật mình sợ hãi trước cái tát này.
Cô ả bồ nhí bị đánh thì ngây ra hai giây, nhưng cô ta nhanh chóng phản ứng lại, nhìn vào Cố Tương, “Cô...”
Cố Tương cười khẩy, nói: “Đúng là cái thứ không biết xấu hổ, người ta ở bên nhau nhiều năm rồi, sắp kết hôn đến nơi mà còn không gọi là yêu thật lòng.

Cô chỉ là cái thứ đ* đ**m không biết xấu hổ, làm bồ nhí được mấy tháng mà dám nói là tác thành cho tình yêu đích thực à?”.
 
Dụ Hôn
Chương 7: 7: Lần Đầu Gặp Anh


Mọi người ở bệnh viện đều biết Bạch Vi là bạn gái của Hạ Văn Hiên.

Thỉnh thoảng Hạ
Văn Hiên đi tụ tập với đồng
nghiệp cũng sẽ đưa Bạch Vi đi
cùng.

Bạch Vi là một cô gái
tốt, luôn đối xử tốt với tất cả
mọi người nên ai nấy đều rất

thích cô, vẫn cảm thấy cô và
Hạ Văn Hiên rất xứng đôi.
Giờ xảy ra chuyện này, bọn họ
cũng cảm thấy đáng tiếc thay
cho cô.
Nhưng dù sao không phải là chuyện của mình, cũng không tiện tham gia vào.
Giờ phút này nhìn thấy Cố Tương vừa xuất hiện là cho luôn cô bồ nhí một cái tát, còn nói những lời như vậy thì ai nấy đều cảm thấy cô nói rất có lý.
Còn không phải à...
Đã làm kẻ thứ ba rồi mà còn không biết xấu hổ nói mình là tình yêu đích thực?
Ả bồ nhí nhìn Cố Tương, bắt đầu giả vờ đáng thương, “Tôi đang mang thai đấy, sao cô dám đánh tôi?”
“Tôi thích đánh thì đánh đấy!” Cố Tương nhìn cô ả bồ nhí, cô cười khẩy, “Cô có thai thì sao? Không bắt cô đi phá thai cũng đã là nể mặt cô lắm rồi đấy! Cô làm bồ nhí thì cũng thôi đi, vậy mà cứ hở một cái là lại gửi những tin nhắn nói về cô với Hạ Văn Hiên, cô còn sợ là cậu ấy không biết à?”
Chắc Hạ Văn Hiên cũng không biết những chuyện này, anh ta liếc nhìn cô ả bồ nhí.
Cô ả cắn cắn môi.
Cố Tương tiếp tục nói: “Cô phí hết tâm tư như vậy chẳng phải là muốn để Vi Vi tác thành cho mình cùng Hạ Văn Hiên sao? Yên tâm, Vi Vi nhà chúng tôi rộng lượng lắm, loại đàn ông khốn nạn này cô xem như báu vật, chứ cậu ấy thì chướng mắt đấy! Người theo đuổi cậu ấy phải xếp hàng dài đến tận nước Pháp.

Hạ Văn Hiên đã là cái thá gì?”
Chẳng những mắng kẻ thứ ba, ngay cả gã đàn ông khốn nạn cũng chửi luôn.
Hạ Văn Hiên đứng bên cạnh sắc mặt tái mét.
Cố Tương khác với Bạch Vi, đúng là không chừa mặt mũi cho anh ta.

Ấy vậy mà còn có nhiều đồng nghiệp đang đứng nhìn xem.
Cố Tương nói xong bèn nhìn về phía Hạ Văn Hiên, “Bác sĩ Hạ cũng thật là, người ta yêu anh như thế, vì anh mà ngay cả mặt mũi cũng không cần, thế thì anh chịu trách nhiệm với người ta đi! Anh nhìn anh bây giờ đến cả công việc cũng sắp không giữ được rồi, người ta còn không rời không bỏ anh đấy!”
Bồ nhí đã đến làm to chuyện ở bệnh viện rồi, chuyện này ầm ĩ như thế chắc chắn sẽ có ảnh hưởng tới công việc của Hạ Văn Hiên.
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Hạ Văn Hiên tối sầm lại.
Ở bệnh viện, anh ta có tương lai đầy hứa hẹn, bây giờ bị cô bồ nhí làm ầm lên như thế thì đúng là có thêm một vết nhơ.
Cố Tương tiếp tục nói: “Nếu đã chia tay rồi thì tài sản cũng phải làm cho rõ ràng.

Căn nhà kia mặc dù do anh bỏ tiền ra mua, nhưng người đứng tên lại là Bạch Vi.

Giờ hai người chia tay, căn nhà kia cũng chẳng còn liên quan gì đến anh nữa.” Cô lại liếc mắt sang ả bồ nhí, “Yên tâm, cô ta đã nói là yêu anh thật lòng thì cho dù anh trắng tay, chắc chắn cô ta cũng sẽ tiếp tục yêu anh thôi, đúng không?”
Ả bồ nhí nghe đến đó, nghĩ tới chuyện Hạ Văn Hiên sắp bị mất việc, nhà còn bị Bạch Vi lấy mất thì sắc mặt rất khó coi.
Nhưng đang ở trước mặt nhiều người như vậy, cũng không tiện phản bác lại Cố Tương.
Nên cô ả chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Tương và Bạch Vi đi mất.
Bạch Vi đi theo Cố Tương, cô ấy nhìn cô và bảo: “Cậu đúng là can đảm, dám đánh cô ta.”

“Đánh chứ sao không, cậu khách sáo với cô ta làm cái gì?” Cố Tương nói: “Tớ đã muốn đánh cô ta từ lâu rồi!”
Kể từ khi cô ả kia bắt đầu thường xuyên nhắn tin cho Bạch Vi, Cố Tương đã muốn xem loại phụ nữ nào có thể làm ra những việc vô liêm sỉ như vậy.
Hôm nay quả nhiên được mở rộng tầm mắt! Bạch Vi thở dài.
Cố Tương nói: “Vì cậu quá hiền nên người khác mới cảm thấy cậu dễ bắt nạt đấy.”
Bạch Vi bảo: “Chẳng phải tớ còn có cậu đấy sao? À đúng rồi, hôm nay cậu bận làm gì vậy?”
Cố Tương không nói cho Bạch Vi biết chuyện mình đi đăng kí kết hôn, cô cũng không biết phải nói như thế nào.

Nếu để Bạch Vi biết cô vì nhà họ Mạnh mà đăng kí kết hôn với một người đàn ông chưa từng gặp mặt, chắc chắn cô ấy sẽ mắng cô!
Cô còn đang suy nghĩ làm sao nói chuyện này với Bạch Vi thì đã thấy cô ấy tóm lấy tay của mình, sau đó kéo tay áo để cô nhìn, “Cậu nhìn anh bác sĩ kia đi, đẹp trai quá!”.
 
Dụ Hôn
Chương 8: 8: Người Này Chính Là Chồng Của Cô


Cô Tương nhìn theo ánh mắt của
Bạch Vi, cô thấy một
người đàn ông trẻ tuổi mặc áo
blouse trắng đứng ở nơi đó,
vóc dáng anh ta rất cao.

Thực
ra cô không hề chú ý đến
người này, người khiến cô
thực sự để ý tới chính là
người đàn ông trung niên
đang nói chuyện với anh ta.

Đây chẳng phải là chú Đỗ
sao?
Tại sao chú ấy lại ở đây??
Bạch Vi thấy Cố Tương nghiêm túc như vậy
thì trêu: “Thế nào, có hứng thú rồi hả, có
muốn đi lên xin WeChat không?”
Cố Tương bèn nói: “Thôi chúng ta đi ăn cơm
đi! Cậu có đói không, muốn ăn cái gì?”
Giờ cơm đã qua lâu rồi, cũng bởi vì chuyện
của Hạ Văn Hiến mà kéo dài đến bây giờ.

Mặc dù đã đăng kí kết hôn, nhưng Cố Tương
cũng không muốn gặp người của nhà họ
Giang.

Khi trông thấy chú Đỗ, cô cũng không
muốn chủ động đi qua chào hỏi.

Nhưng khi hai người đang chuẩn bị rời đi thì

chú Đỗ cũng đã phát hiện ra cô, chú ấy gọi:
“Mợ chủ.


“.

” Điều gì nên tới thì hình như có muốn
tránh cũng không xong!
Chú Đỗ nhìn Cố Tương, trên mặt vẫn giữ nụ
cười hiền hòa kia, “Sao mẹ lại đến bệnh viện
vậy? Thật là khéo quá!”
Cố Tương nói: “Tôi có chút việc cần tới xử lý
một chút.


Lúc trả lời, cô có cảm giác ánh mắt của Bạch
Vi trở nên kỳ quái, đang dò xét trên người cô.

Ngất mất!
“Nếu biết trước mợ tới bệnh viện thì chúng ta
đã đi cùng nhau rồi.

” Chú Đỗ cười bảo:
“Đúng rồi, vừa hay cậu Giang cũng ở đây!
Hai người vừa hay có thể chính thức chào hỏi
luôn.


Cậu Giang?
Cố Tương vô thức nhìn về phía người đàn
ông trẻ tuổi đứng bên cạnh chú Đỗ.

Người này chính là chồng của cô?
Vốn dĩ cô cho rằng muốn gặp được anh ta có
lẽ phải mất mấy ngày nữa, không ngờ lại đột
ngột như vậy.

Anh ta cao một mét tám mấy, đứng đó trông
khá là cao.

Đường nét trên gương mặt anh ta rất sắc nét,
có thể do anh ta là bác sĩ nên nhìn khá hiền
lành.

Nghe chú Đỗ nói vậy, anh cũng đánh giá Cố
Tương, hóa ra là cô!
Vừa nãy, khi cô đang dạy dỗ cô bồ nhí, anh
cũng ở đó.

Chắc có lẽ những người ở nơi này không ai
có thể quên được hành động đó của cô.

Chú Đỗ nói với Giang Trì: “Tam gia à, vừa
khéo gặp mợ ở đây, cậu cũng chưa ăn cơm,
cậu có muốn đi ăn cơm cùng mẹ không?”
Sau khi đăng kí kết hôn xong, điều mà chú

Đỗ mong đợi nhất lúc này là hai người liên
lạc, bồi đắp tình cảm với nhau.

Giang Trì liếc nhìn Cố Tương, ngay khi Cố
Tượng cho là anh sẽ đồng ý, anh lại lạnh lùng
dời ánh mắt đi chỗ khác và bảo: “Tôi không
rảnh.


Chú Đỗ thấy anh có thái độ như vậy thì biết
anh không hài lòng lắm với chuyện kết hôn,
bèn vội vàng nói: “A Trì à, cháu đừng như
vậy.


Giang Trà nhẹ nhàng nói: “Nếu do chủ cưới
về thì đương nhiên chú phải chịu trách
nhiệm.


“Cháu nói cái gì vậy?” Chú Đỗ thanh minh,
“Ông nội cháu cũng chỉ muốn tốt cho cháu
thôi!”
“Chiều nay tôi còn có việc.

” Giang Trì cũng
không nói thêm gì nữa mà đi luôn.

Nhìn theo bóng lưng Giang Trì, chú Đỗ chỉ
biết thở dài bất đắc dĩ.

Kể từ khi danh tiếng anh khắc vợ bị truyền
ra, anh không có ý định bàn lại chuyện kết
hôn nữa!
Thay vào đó, mỗi ngày anh đều dồn hết thì
giờ vào công việc.

Giờ cho dù đã lấy vợ rồi, anh cũng không có
hứng thú.

Chú Đỗ ho một tiếng, vì sợ Cố Tương không
vui nên bảo: “Cậu Giang là như vậy đấy, cứ
hễ gặp người lạ là cậu ấy lại có chút hướng
nội, mợ đừng để trong lòng.


Hướng nội?
Cố Tương có thể nhìn ra được đối phương
hoàn toàn không hề muốn để ý đến mình.

Đúng vậy, nếu anh ta thật sự quan tâm thì sẽ
không ngay cả việc đăng kí kết hôn cũng để
cho chú Đỗ làm thay.

Có thể thấy được, anh ta cũng bị ép kết hôn.

Chỉ là, cô không ngờ thái độ của đối phương
sẽ ác liệt đến mức này! Đúng là không thèm
nể mặt có chút nào.

Cố Tương nói: “Không có gì.


Không cần phải đi ăn cơm với anh ta, cô càng
sướng, đỡ cho cô còn muốn suy nghĩ xem đối
phó với anh ta như thế nào.

Chào chú Đỗ một tiếng, Cố Tương và Bạch
Vi đi luôn.

.
 
Dụ Hôn
Chương 9: 9: Tới Nhà Họ Giang


Từ bệnh viện ra, Bạch Vi nắm
lấy Cố Tương rồi hỏi: “Cái
anh Giang Trì kia là chồng
của cậu? Cậu kết hôn rồi á?”
Cố Tương đáp: “Đúng vậy.
Do người trong nhà giới
thiệu, tớ cảm thấy phù hợp
nên kết hôn.”
“Phù hợp? Cậu xem thử thái
độ của anh ta đi...!Tương
Tương à, cậu tốt như vậy cần
gì phải chịu ấm ức như thế chứ.

Mặc dù đúng là người đàn ông kia rất đẹp trai, nhưng thái độ của anh ta quá lạnh lùng.
Như thể ai cũng thèm anh ta lắm ấy.
Cố Tương liếc Bạch Vi, cô nói: “Tớ không sao.”
Cô chẳng những không sao, mà trong lòng thậm chí còn thấy vui nữa ấy.
Dù sao với cái thái độ này của Giang Trì, sau này cô càng danh chính ngôn thuận mà không cần gặp anh ta!
***
Buổi tối, trong phòng ăn, ngoại trừ Mạnh Nghiên muốn giảm béo không xuống ăn ra, tất cả mọi người đều có mặt.
Vì Cố Tương đã đăng kí kết hôn với Giang Trì, nhà họ Giang cũng chẳng lằng nhằng mà ngay buổi chiều đã gọi điện thoại tới, giải quyết xong mọi chuyện.
Bây giờ vấn đề đã được giải quyết, bầu không khí cũng thoải mái hơn rất nhiều, đến ngay cả trên mặt chú Mạnh cũng xuất hiện một nụ cười hiếm hoi.
Lúc ăn cơm, Cố Tương lại nghe thấy mẹ nói: “Đúng rồi, người nhà họ Giang gọi điện thoại tới, bảo con ngày mai tới nhà họ một chuyến.”
Cố Tương hơi nghẹn họng, cô nhìn mẹ, “Bảo con đến nhà họ Giang làm gì ạ?”
Không phải lúc đăng kí kết hôn cũng không cần đi à, giờ đăng kí xong rồi còn gọi cô đến làm gì?
Mẹ nói: “Người nhà họ Giang nói là muốn gặp mặt con.”
“...” Cố Tương hỏi lại: “Con có thể không đi không?”
Cô vừa nói xong là mẹ đã lườm ngay, “Như vậy sao được? Con cũng đã lấy chồng rồi, bây giờ con là người của nhà họ Giang, phải làm thân với trong nhà chứ.

Nếu con mà không đi, người ta sẽ nói là do mẹ dạy dỗ không tốt, gia đình chúng ta đến lễ phép cơ bản nhất cũng không có.

Sau này con sống ở nhà họ Giang sẽ không dễ dàng.”
Cố Tương kinh ngạc nhìn mẹ mình...!Mặc dù cô không để ý tới việc này, nhưng mẹ lại vô cùng để ý, bà ấy đã hoàn toàn coi cô như con dâu của nhà họ Giang rồi.
Đúng thế...
Tuy Giang Trì không có hứng thú với cô, nhưng cô cũng không thể đắc tội với người nhà anh ta.

Cô cũng không muốn bị người nhà họ Giang bắt được nhược điểm.
Cô buông bát xuống, nói: “Con ăn no rồi.”
Sau đó đi thẳng luôn lên tầng.
Cửa phòng Mạnh Nghiên đang mở, cô ta đang gọi điện thoại cười nói rất vui vẻ trong phòng, “Tớ kể cho cậu nghe, Cố Tương lấy cái tên già nhà họ Giang kia rồi! Mà trông chị ta còn có vẻ vui lắm cơ, cứ nghĩ là mình tìm được tên đàn ông lợi hại lắm.

Nhưng chị ta đâu có biết tên già ấy là kẻ khắc vợ, đã khắc chết mấy cô vợ chưa cưới rồi! Bây giờ chỉ cần nhìn thấy chị ta thôi là tớ đã cảm thấy khó chịu, ngày nào bố cũng đối xử tốt với chị ta, còn với tớ thì chẳng tốt đẹp gì.

Tốt nhất là Cố Tương mau mau biến mất khỏi thế giới này đi.

Ngoài việc biết giả vờ ở trước mặt bố tớ ra thì chị ta còn biết cái gì nữa?”
Mạnh Nghiên luôn không thích cô, nên sau lưng thường xuyên buôn chuyện nói xấu cô với bạn thân, Cố Tương cũng quen rồi.
Cô còn chẳng thèm nhíu mày mà đi về phòng mình.
...
Hôm sau, Cố Tương tới nhà họ Giang, mẹ và chú Mạnh cũng đi cùng cô.

Nghĩ đến chuyện ngay cả lúc cô lên đại học, mẹ cũng không đi cùng, bây giờ chỉ đến nhà họ Giang ăn một bữa cơm thôi mà còn phải đưa cô đi, cô đúng là có cảm giác được yêu mà thấy sợ.
Vừa bước xuống xe, cô đã thấy chú Đỗ đứng chờ sẵn.
Chú Đỗ dẫn họ vào bên trong, Cố Tương thấy ngay được một ông lão có mái tóc hoa râm đang ngồi ở trên ghế sofa.
“Cụ Giang.” Chú Mạnh nhìn thấy ông cụ Giang thì đi tới nắm lấy tay cụ, trông có vẻ hơi kích động.
Ông cụ Giang là danh nhân hiếm có ở thành phố này.
Lúc còn trẻ cụ đi du học ở nước ngoài, vốn có thể ở lại nhưng vì yêu nước nên cụ kiên quyết lựa chọn quay về.

Sau khi về nước, cụ cũng đã có cống hiến rất lớn trong lĩnh vực khoa học.
Giờ tuổi cụ đã cao nên rất ít khi xuất hiện.

Có điều, ông cụ vẫn luôn vô cùng yêu thương đứa cháu Giang Trì, bởi thế hôm nay mọi người mới có thể may mắn được gặp cụ..
 
Dụ Hôn
Chương 10: 10: Gặp Anh Ở Nhà


Thật ra Cố Tương nhìn thấy
ông cụ Giang cũng có chút
kích động, cô chẳng có hứng
thú gì với những đại gia có
tiền, nhưng lại vô cùng kính
nể những vị anh hùng yêu
nước lớn tuổi này.

Ông cụ chào hỏi chú Mạnh
với mẹ cô xong thì chuyển
ánh mắt sang người cô, hôm
nay Cố Tương mới là nhân
vật chính.

“Cháu chính là Cố Tương à!
Cô bé này trông nhanh nhẹn
đấy”.

Hôm nay đi ra ngoài Cố Tương ăn mặc rất bình thường, mọi khi cô vẫn hay búi tóc lên, nhưng do hôm nay lười búi nên chỉ buộc lại, kết quả trông cũng khá có tinh thần, khiến ông cụ nhìn rất vừa lòng.

Cố Tương nói: “Cháu chào ông.


Lúc cô đi học, ông cụ này còn xuất hiện trong sách giáo khoa của cô.

Không ngờ bây giờ người thật lại đang ở ngay trước mắt, thế nên cô rất kích động.

Ông cụ mỉm cười, “Đến đây, đến ngồi bên cạnh ông này, để ông nội ngắm cháu thật kỹ.


Trông ông cụ rất thân thiết, mặc dù đã lớn tuổi, nhưng các đường nét trên khuôn mặt cụ vẫn rất cương nghị.

Cố Tương liếc nhìn mẹ và chú Mạnh, thấy mẹ nháy mắt với mình, Cố Tương mới ngồi xuống.

Ông cụ nhìn Cố Tương rồi lại ngẩng đầu nói với chú Đỗ: “Thằng Trì đâu? Làm sao còn chưa xuống đây?”
Chú Đỗ nói: “Để tôi đi gọi cậu ấy.


Hôm nay Giang Trì không đi làm, chẳng mấy khi có được ngày nghỉ mà lại bị ông cụ bắt ở nhà, không được đi đâu hết.

Ông cụ nói: “Cái thằng đúng thật là, vợ tới mà cũng không sốt sắng, mau gọi nó xuống đi.


Nhắc đến chuyện này, thái độ ông cụ rất nghiêm túc.

Cố Tương ngồi bên cạnh, nhìn dáng vẻ dữ dằn của ông cụ mà lại nghĩ đến người đàn ông kiêu kì mình nhìn thấy ở bệnh viện ngày hôm qua.

Không ngờ ở trong nhà, anh ta cũng sẽ bị mắng như vậy.

Cố Tương tỏ thái độ quan tâm: “Anh ấy là người bận rộn, chắc hẳn là đang có việc rồi, không xuống cũng không sao đâu ạ.


“Như vậy sao được?” Ông cụ trừng mắt, “Tương Tương à, cháu vào làm dâu nhà chúng ta cũng không dễ dàng, nếu Giang Trì bắt nạt cháu thì cháu nhớ nói cho ông nội, ông nội nhất định sẽ xả giận cho cháu, giúp cháu dạy dỗ nó thật tốt.


Nhìn thấy ông cụ che chở cho mình như thế, lòng Cố Tương bỗng thấy ấm áp.

Có lẽ cô cũng có thể hình dung ra được trong lòng ông cụ nghĩ gì khi đứng ra sắp xếp cuộc hôn nhân này.

Đơn giản chỉ là ông cụ quan tâm tới cháu mình mà thôi.

Đúng lúc này chú Đỗ xuống nhà, chú ấy xuống một mình mà không đi cùng Giang Trì.

Chú Đỗ nói với ông cụ Giang: “Cậu chủ vẫn đang ở trên tầng ạ, cậu bảo để mợ chủ đi lên gặp cậu.


Ông cụ nghe thế thì không vui, “Nó còn bày đặt cái gì thế? Muốn tự tôi đi lên mời nó à?”
Chú Đỗ giải thích: “Cậu chủ nói muốn ở riêng với mợ chủ, sợ chúng ta quấy rầy ạ!”
Cố Tương: “! ”
Tên đàn ông thối tha này! Đúng là thích giở trò.

Ông cụ lại rất dễ dụ, mới nghe đến đó đã lập tức nở nụ cười, “Tốt tốt.


Mặc dù Cố Tương tình nguyện ở dưới nhà với ông nội cũng không muốn đi gặp Giang Trì, nhưng tất cả mọi người đều đang nhìn, cô đành phải đi lên tầng.

Giờ cô đã là vợ của Giang Trì, cho nên chú Đỗ dẫn cô đi thẳng đến cửa phòng của anh, “Cậu Giang đang ở bên trong, mời mợ chủ.


Cố Tương nói: “Cảm ơn chú.


Chú Đỗ: “Vậy tôi không quấy rầy hai người nữa.


Nói xong, chú Đỗ nở nụ cười đến là mập mờ.

Cố Tương: “! ”
Lúc đầu cô cũng không cảm thấy gì, nhưng thấy chú Đỗ cười như thế làm cô cũng lúng túng theo.

Chú Đỗ đi rồi, cô mới gõ cửa, cửa nhanh chóng được mở ra.

Hôm nay Giang Trì mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần dài màu đen, trên vai phủ khăn tắm giống như vừa mới gội đầu xong, tóc vẫn còn ẩm ướt.

.
 
Dụ Hôn
Chương 11: 11: Tôi Rất Ghét Phụ Nữ Phiền Phức


Anh thực sự là người có vẻ ngoài đẹp đến mức
người ta luôn cảm thấy không
với cao nổi.

Nhưng, mái tóc
vẫn còn ướt lại làm tăng thêm
vẻ đời thường ở anh.
Nhìn thấy Cố Tương, anh nói:
“Vào đi.”
Giọng nói điềm tĩnh nghe rất êm tai.
Giang Trì là bác sĩ nên ở anh luôn có một cảm giác khiến bạn an tâm.
Cố Tương đi theo vào phòng, nhìn thấy anh ngồi xuống ghế sofa.
Phòng của Giang Trì khá lớn, nhưng thật ra bình thường anh rất ít khi ở chỗ này.
Anh là một người đàn ông trưởng thành nên cần có được sự tự do.
Trong nhà không được tự do thì cũng thôi đi, lại còn thường xuyên hối thúc anh kết hôn.
Hôm nay anh trở về hoàn toàn là vì bị ông nội gọi về.
Có điều, Giang Trì là người rất lý trí.

Biết người cũng đã cưới về rồi, cho dù anh có không để ý tới cũng chẳng làm được gì, mà người ta hôm nay cũng đã đến nhà mình rồi.
Ban đầu Cố Tương cho là anh sẽ lạnh lùng không để ý tới mình như ngày hôm qua, không ngờ hôm nay trông anh lại bình dị gần gũi hơn nhiều.
Anh ngồi trên sofa, Cố Tương nhìn anh rồi cũng đi qua ngồi xuống.
Ánh mắt của Giang Trì nhanh chóng rơi trên người cô.

Không biết có phải là ảo giác của Cố Tương hay không mà cô luôn cảm thấy trong ánh mắt người đàn ông này nhìn mình, có mang theo cả sự đồng cảm.
Anh nói: “Người có thể vào làm dâu cái nhà này, không phải vì tiền thì cũng là vì công danh, cô là vì cái gì?”
Câu nói này mới thẳng thắn làm sao, khiến Cố Tương trong nháy mắt có cảm giác mình giống như một món đồ bị người ta mua về.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì còn chẳng phải là như vậy sao?
Cô vào làm dâu nhà họ Giang, họ liền giúp nhà họ Mạnh, mà cô là vì nhà họ Mạnh nên mới kết hôn với Giang Trì.
Chỉ có điều người của nhà họ Giang giả vờ quá tốt, cũng không đề cập tới chuyện này, chỉ có cậu Giang đây là rất thẳng thắn.
Cố Tương nhìn Giang Trì, cô cười: “Đương nhiên là vì...!tiền, cũng là vì danh lợi.”
Không thì vì cái gì?
Vì anh ta à?
Vì đồ khắc vợ như anh ta?
Vì anh ta lạnh lùng kiêu ngạo, vốn chẳng để cô vào mắt?
Giang Trì nhìn Cố Tương, anh nhớ tới dáng vẻ lúc cô đánh cô bồ nhí kia, những lời cô nói...!Lúc ấy anh còn cảm thấy cô rất có cá tính.

Nhưng bây giờ xem ra, cô cũng chẳng khác gì cô nàng bồ nhí ấy.
Không phải cũng là vì tiền sao?
Nhưng ở trước mặt anh, hầu hết những người khác đều sẽ giả vờ một chút, không nói thẳng thừng ra như vậy, cô đúng là không thèm giả vờ một chút nào.
Giang Trì: “Nếu cô đã nói như vậy thì tốt rồi.

Về sau...!cô đừng can thiệp vào chuyện của tôi, cứ dỗ ông nội cho tốt là được.

Đây là việc mà một mợ Giang như cô cần phải làm.”
Những lời anh nói hoàn toàn là giọng điệu giáo dục cô, coi cô thành một công cụ hình người.
Cố Tương nhìn dáng vẻ cao ngạo của anh mà chẳng hề cảm thấy tức giận.
Nếu người đàn ông này thật sự có ý với cô, thế mới chết dở ấy!
Cô hỏi: “Ý của anh Giang là, sau này hai chúng ta ai tự làm việc người nấy, đúng không?”
Giang Trì nói: “Tôi rất ghét phụ nữ phiền phức.”
Phụ nữ phiền phức?
Đang nói cô sao?
Cố Tương nhìn người đàn ông trước mắt và phát hiện, ông chồng này của cô đúng là vẫn rất không ưa cô.
***
Trong phòng ăn rất đông người, cơm trưa rất xa hoa, có đủ loại món ăn.
Cố Tương ngồi ở bên cạnh Giang Trì, cô cầm đũa gắp món rau trộn ở trước mặt, yên lặng ăn.
Vừa rồi ở trên tầng, cô mới nói được mấy câu với Giang Trì thì anh lại phải đi nghe điện thoại, anh thật sự rất bận, đến ngay cả ngày nghỉ mà điện thoại cũng không ngừng.
Cô nghịch điện thoại một lúc rồi hai người xuống nhà.
Sau khi hai người nói chuyện thẳng thắn, xác định đối phương cũng không có hứng thú gì đối với cuộc hôn nhân này như cô, Cố Tương cảm thấy nhẹ nhõm, chỉ còn chờ ăn bữa cơm này xong là ai về nhà nấy tự làm việc của mình..
 
Back
Top Bottom