khi mở camera lên, ai ở trong căn phòng cũng bất ngờ, 1:26 sáng một hình bóng người thanh niên cao gầy lững thững một mình trên dãy hành lang kí túc xá lạnh lẽo, thêm cả Đậu Bắp lúc đó mặc một chiếc áo phông trắng, giày và quần đen xì như hòa làm một với khung cảnh hành lang.
Sau khi hoàn hồn lại, để ý đến cậu ấy, có vẻ là đang muốn về phòng nhưng cậu ta đi rất chậm rất chậm, mất kiên nhẫn hiệu trưởng tua tốc độ lên 2x, cậu ta dừng bước trước phòng kí túc xá của chúng tôi, nhẹ nhàng đặt tay lên tay nắm cửa, nhưng hình ảnh như ngưng lại không thấy cậu ta mở cửa, chúng tôi cứ tưởng camera quá cũ nên đã bị chập, kiểm tra lại rõ ràng thời gian vẫn đang chạy, không phải do camera bị hư, là Đậu Bắp đứng yên, cậu ấy đứng rất lâu khoảng 20 phút, nhưng rồi cậu ấy rút tay về, không mở cửa vào, cậu ta lại lững thững bước một mình trên hành lang đó, rồi từ từ leo lên sân thượng, tháo giày bước lên bục cao trên sân, rồi lấy đà, nhảy, giật thót, cậu ấy chỉ thử xem có nên nhảy xuống hay không động tác như đang tập luyện cho hành động tự kết liễu, lặp đi lặp lại đâu đó khoảng 10 lần, cậu ấy đeo giày vào lại, bước qua bước lại tới lui, sân thượng chỉ khoảng 45m² nhưng đối với những người như chúng tôi, xem cậu ấy dằn vặt bản thân cảm giác sân thượng đã rộng hơn gấp bội, như vừa suy nghĩ kĩ xong, mắt thấy cậu ấy lại lủi vào một góc tối, là góc chết của camera, chúng tôi không biết cậu ấy đã làm gì ở đó, một lúc lâu sau, mới thấy cậu ấy bước ra, quần áo có vẻ xộc xệch đi một chút, hít thở một chút trên sân thượng với cơn gió trời lồng lộng, như đã kiên quyết, cậu ấy quay về phòng kí túc xá, lần này không do dự nữa, mở cửa bước vào luôn.
3:56 sáng cậu ấy đóng cửa và không biết đã xảy ra việc gì.
Xem xong, tôi tự trách, giá mà tôi để ý cậu ấy hơn, giá mà tôi khóa cửa thì đã ngăn cản được hành vi của Đậu Bắp, giá mà tôi ngủ không say, đã biết cậu ấy tuyệt vọng đến nhường nào, giá mà tôi tỉnh dậy lúc đó, chắc sẽ không khiến cậu ấy ra đi, cậu ra đi ngay bên cạnh tôi, bên trong căn phòng chúng tôi sống chung với nhau mà tôi chắc biết gì, hối hận thì có thể quay ngược thời gian sao?
7 giờ sáng, cảnh sát tới, kiểm tra hiện trường và lấy lời khai, tất nhiên cũng sẽ kiểm tra camera, sau cùng họ kết luận là trầm cảm nên tự sát, tôi không tin lắm, nhưng tất cả đều chỉ về một đáp án, nên đành chấp nhận.
Căn phòng đó không ở được nữa thầy chủ nhiệm xếp cho chúng tôi chuyển sang căn phòng bên trên phòng đó 2 tầng, kèm gửi cho mỗi chúng tôi mỗi người 8 triệu mỗi tháng với điều kiện không được nói bất cứ điều gì về việc vừa xảy ra, kể cả người nhà cũng không được.
Đối với bọn sinh viên nghèo như chúng tôi, đó như ngọn cỏ cứu mạng, đành nuốt sự thật và sống như không biết gì.
Hẳn việc gì tới cũng tới, sự việc cũng bị lộ, nhưng không ai biết về sự tình bên trong, chỉ là mấy lời đồn đại lung tung, chắc chắn không phải do 3 người chúng tôi tiết lộ, nhà trường cũng chẳng thể làm được gì.
Nhưng tôi vẫn còn khúc mắc lắm, cậu ấy đã gặp những gì đến mức phải tự kết liễu? cậu ấy đã làm gì trong khoảng thời gian tránh khỏi camera? và tại sao bố mẹ của Đậu Bắp đến nhận xác lại tỏ ra đau buồn, giống như diễn cho người khác xem chứ không phải cảm xúc thật lòng, tại sao?
ôm thắc mắc, đến nửa tháng sau, khi dọn dẹp giặt giũ tôi mở vỏ gối ra giặt, bất ngờ có một tờ giấy nhỏ rơi ra, bên trên viết "23041994" dãy số này là sao? là sinh nhật của Đậu Bắp chăng? nhưng nó đã ở trong này từ bao giờ, lần cuối tôi giặt vỉ gối là 2 tháng trước, lúc đó không có tờ giấy và tất nhiên Đậu Bắp vẫn chưa chết, nhưng tại sao lần đầu tiên thấy tờ giấy tôi lại nghĩ đến Đậu Bắp đầu tiên? giống như có cái gì đó thúc đẩy tôi nghĩ vậy.
Nhưng tại sao không phải bên trong vỉ gối của ai khác mà là của tôi, ngoảnh mătn ngó, thì ra là do mấy người kia lười biếng không bao giờ giặt vỏ gối, giấu ở đó có mà 10 năm sau vẫn chưa được phát hiện, rồi tôi lại nghĩ đến khu vực trên sân thượng, góc khuất của camera, tìm lên tận nơi tôi lục tìm thì thấy...