Cập nhật mới

Khác Du hành tâm trí

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405670469-256-k730299.jpg

Du Hành Tâm Trí
Tác giả: nguyetha00
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

không có nhân vật chính, tất cả chúng ta là nhân vật chính của cuộc đời mình, tự do làm chủ không cần phải làm nền cho bất cứ ai
Nhân vật kể xưng "tôi" vì mình không đặt tên cho nhân vật kể



nhieutruyenngan​
 
Du Hành Tâm Trí
Bí mật trường đại học


Tôi, một sinh viên vừa ra trường, một ngôi trường đại học nhỏ, không có tiếng tăm nằm ở phía nam Trung Quốc.

Nơi mà khi bạn bỏ tiết, điểm GPA thấp thậm tệ thì được hỏi han quan tâm còn khi bạn chăm chỉ, nhiệt huyết lại bị bỏ qua như người vô hình

Bí mật nơi đây tối tăm đến mức nghe cũng thấy buồn nôn, chất thải lên đến tận cổ họng nhưng chẳng thể tuôn ra.

Cảm giác biết nỗi oan ức của nygười bạn thân thiết nhưng bị bịt miệng bởi đồng tiền và tấm bằng tốt nghiệp đại học như tôi đến tận bây giờ mới dám nói ra.

Bởi tôi không còn bị bằng tốt nghiệp và số tiền bịt miệng của chủ nhiệm trói buộc nữa

Phòng kí túc xá chúng tôi có 4 người, tôi, Đậu Bắp và 2 người nữa.

Đậu Bắp là tên câu ta? tôi không biết, từ lúc ở chung chúng tôi đã gọi cậu ta như vậy, chúng tôi và cậu ấy học khác chuyên ngành nhưng ngành cậu ấy học ít sinh viên, cậu ta phải ở ghép trùng hợp phòng chúng tôi lại dư 1 giường nên ở chung với nhau.

Cậu ta trông thì có vẻ bình thường, làn da trắng mịn, sống mũi cao, mắt đen láy, miệng lại toát ra vẻ quyến rũ có điều hơi ít nói, ai lại nghĩ một người như vậy lại bị trầm cảm.

Cậu ấy luôn mang theo một vỉ thuốc trầm cảm, viên thuốc có phần rạch giữa dễ dàng bẻ ra, thường cậu ta sẽ uống một viên rưỡi, hai ngày một lần uống.

Gia đình cậu ta cũng chẳng khá giả gì, cậu phải tự bươn trải kiếm sống, ban ngày ngồi trên giảng đường, đến tối lại chạy ngược xuôi làm thêm, ca một phụ làm ở quán cà phê, ca hai hình như làm gia sư cho một gia đình giàu có.

Tối thứ 6, sau một tuần dài đằng đẵng vật lộn với các giáo án ở trường, chúng tôi về đến phòng là muốn ngủ ngay, nhưng Đậu Bắp chưa về, sắp đến giờ kí túc xá đóng cổng vẫn chưa thấy bóng dáng cậu ấy đâu, tôi thầm nghĩ:

" chắc tối nay cậu ấy không về, sáng mai có lẽ sẽ về sớm"

Nghĩ vậy, tôi không khóa cửa phòng, sáng mai cậu ấy có về cũng không đánh thức ai dậy mở cửa.

Sáng hôm sau, một cậu bạn đang ngủ thì buồn vệ sinh, mơ màng dậy đi vệ sinh đến cửa nhà tắm cậu ta đụng trúng một vật lạ, ngái ngủ cậu ấy chẳng để ý gì nhiều nhưng khi đi vệ sinh ra cậu ấy lại đụng trúng vật thể lạ ấy một lần nữa, nhưng lần này có chút tỉnh táo.

Nhìn kĩ lại, cậu ta hét lên, ngồi sụp xuống sàn khiến cả phòng đều tỉnh ngủ.

Giật mình tỉnh giấc tôi chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, cậu bạn kia run run chỉ tay vào thứ gì đó đang treo lơ lửng trên trần.

Là Đậu Bắp, cả phòng tôi náo loạn, mặc vội chiếc áo khoác tôi chạy ngay đến phòng quản lí và báo cho chủ nhiệm, ban đầu họ không mấy tin, nhưng trước gương mặt tái mét của tôi họ cũng đến phòng kiểm tra.

Tận mắt chứng kiến cảnh đó, chủ nhiệm cũng xanh cả mặt, vội liên lạc cho hiệu trưởng.

Lúc đợi hiệu trưởng đến, ông hỏi chúng tôi

- đã có ai biết chuyện này chưa?

đã báo cảnh sát chưa?

Tôi trả lời, giọng run sợ:

- phát hiện ra, em đã chạy ngay đến báo cho thầy, chưa ai biết ngoài bọn em ạ

Nghe xong quản lí thở phào một hơi, yêu cầu chúng tôi giữ bí mật tuyệt đối không được để lộ ra ngoài, cũng không được báo cảnh sát, phải đợi hiệu trưởng đến.

Lòng tôi có chút nghi hoặc, tại sao lại phải đợi hiệu trưởng đến mới được báo cảnh sát? chưa kịp nghĩ ra câu trả lời, hiệu trưởng đến, cũng hỏi tôi câu y hệt như quản lí.

Trả lời lại một lần nữa, sự nghi ngờ lại lớn hơn, như kích thích thêm cho sự nghi hoặc ấy hiệu trưởng yêu cầu check camera trước khi báo cảnh sát.

Tôi lại càng không hiểu, có vẻ có một bí mật lớn đến nỗi chỉ có vài người cấp cao mới biết.

Xem camera tôi, không chỉ tôi, hiệu trưởng, quản lí, chủ nhiệm và hai cậu bạn kia xửng xốt
 
Du Hành Tâm Trí
Bí mật trường đại học (2)


khi mở camera lên, ai ở trong căn phòng cũng bất ngờ, 1:26 sáng một hình bóng người thanh niên cao gầy lững thững một mình trên dãy hành lang kí túc xá lạnh lẽo, thêm cả Đậu Bắp lúc đó mặc một chiếc áo phông trắng, giày và quần đen xì như hòa làm một với khung cảnh hành lang.

Sau khi hoàn hồn lại, để ý đến cậu ấy, có vẻ là đang muốn về phòng nhưng cậu ta đi rất chậm rất chậm, mất kiên nhẫn hiệu trưởng tua tốc độ lên 2x, cậu ta dừng bước trước phòng kí túc xá của chúng tôi, nhẹ nhàng đặt tay lên tay nắm cửa, nhưng hình ảnh như ngưng lại không thấy cậu ta mở cửa, chúng tôi cứ tưởng camera quá cũ nên đã bị chập, kiểm tra lại rõ ràng thời gian vẫn đang chạy, không phải do camera bị hư, là Đậu Bắp đứng yên, cậu ấy đứng rất lâu khoảng 20 phút, nhưng rồi cậu ấy rút tay về, không mở cửa vào, cậu ta lại lững thững bước một mình trên hành lang đó, rồi từ từ leo lên sân thượng, tháo giày bước lên bục cao trên sân, rồi lấy đà, nhảy, giật thót, cậu ấy chỉ thử xem có nên nhảy xuống hay không động tác như đang tập luyện cho hành động tự kết liễu, lặp đi lặp lại đâu đó khoảng 10 lần, cậu ấy đeo giày vào lại, bước qua bước lại tới lui, sân thượng chỉ khoảng 45m² nhưng đối với những người như chúng tôi, xem cậu ấy dằn vặt bản thân cảm giác sân thượng đã rộng hơn gấp bội, như vừa suy nghĩ kĩ xong, mắt thấy cậu ấy lại lủi vào một góc tối, là góc chết của camera, chúng tôi không biết cậu ấy đã làm gì ở đó, một lúc lâu sau, mới thấy cậu ấy bước ra, quần áo có vẻ xộc xệch đi một chút, hít thở một chút trên sân thượng với cơn gió trời lồng lộng, như đã kiên quyết, cậu ấy quay về phòng kí túc xá, lần này không do dự nữa, mở cửa bước vào luôn.

3:56 sáng cậu ấy đóng cửa và không biết đã xảy ra việc gì.

Xem xong, tôi tự trách, giá mà tôi để ý cậu ấy hơn, giá mà tôi khóa cửa thì đã ngăn cản được hành vi của Đậu Bắp, giá mà tôi ngủ không say, đã biết cậu ấy tuyệt vọng đến nhường nào, giá mà tôi tỉnh dậy lúc đó, chắc sẽ không khiến cậu ấy ra đi, cậu ra đi ngay bên cạnh tôi, bên trong căn phòng chúng tôi sống chung với nhau mà tôi chắc biết gì, hối hận thì có thể quay ngược thời gian sao?

7 giờ sáng, cảnh sát tới, kiểm tra hiện trường và lấy lời khai, tất nhiên cũng sẽ kiểm tra camera, sau cùng họ kết luận là trầm cảm nên tự sát, tôi không tin lắm, nhưng tất cả đều chỉ về một đáp án, nên đành chấp nhận.

Căn phòng đó không ở được nữa thầy chủ nhiệm xếp cho chúng tôi chuyển sang căn phòng bên trên phòng đó 2 tầng, kèm gửi cho mỗi chúng tôi mỗi người 8 triệu mỗi tháng với điều kiện không được nói bất cứ điều gì về việc vừa xảy ra, kể cả người nhà cũng không được.

Đối với bọn sinh viên nghèo như chúng tôi, đó như ngọn cỏ cứu mạng, đành nuốt sự thật và sống như không biết gì.

Hẳn việc gì tới cũng tới, sự việc cũng bị lộ, nhưng không ai biết về sự tình bên trong, chỉ là mấy lời đồn đại lung tung, chắc chắn không phải do 3 người chúng tôi tiết lộ, nhà trường cũng chẳng thể làm được gì.

Nhưng tôi vẫn còn khúc mắc lắm, cậu ấy đã gặp những gì đến mức phải tự kết liễu? cậu ấy đã làm gì trong khoảng thời gian tránh khỏi camera? và tại sao bố mẹ của Đậu Bắp đến nhận xác lại tỏ ra đau buồn, giống như diễn cho người khác xem chứ không phải cảm xúc thật lòng, tại sao?

ôm thắc mắc, đến nửa tháng sau, khi dọn dẹp giặt giũ tôi mở vỏ gối ra giặt, bất ngờ có một tờ giấy nhỏ rơi ra, bên trên viết "23041994" dãy số này là sao? là sinh nhật của Đậu Bắp chăng? nhưng nó đã ở trong này từ bao giờ, lần cuối tôi giặt vỉ gối là 2 tháng trước, lúc đó không có tờ giấy và tất nhiên Đậu Bắp vẫn chưa chết, nhưng tại sao lần đầu tiên thấy tờ giấy tôi lại nghĩ đến Đậu Bắp đầu tiên? giống như có cái gì đó thúc đẩy tôi nghĩ vậy.

Nhưng tại sao không phải bên trong vỉ gối của ai khác mà là của tôi, ngoảnh mătn ngó, thì ra là do mấy người kia lười biếng không bao giờ giặt vỏ gối, giấu ở đó có mà 10 năm sau vẫn chưa được phát hiện, rồi tôi lại nghĩ đến khu vực trên sân thượng, góc khuất của camera, tìm lên tận nơi tôi lục tìm thì thấy...
 
Du Hành Tâm Trí
Bí mật trường đại học(3)


Lục tìm ở góc khuất trên sân thượng một lúc lâu tôi mới tìm ra một tấm thẻ ngân hàng, được giấu rất kĩ bảo sao cảnh sát kiểm tra mà chẳng thấy gì.

Tấm thẻ được bọc trong bao nilong cũ, đặt dưới một viên đá nhỏ nhưng đủ che cả tấm thẻ.

Lúc mở túi nilong ra tấm thẻ đã dính bẩn, ươn ướt lại có mùi rong rêu, chắc tại mấy hôm trước mưa to quá, như trút giận xuống thế gian.

Tôi không muốn nói cho 3 người kia biết, vốn dĩ họ giấu chuyện rất dở, hỏi vài câu là lòi ra ngay với cả họ cũng quái gở vô cùng, không biết khi thấy tấm thẻ họ sẽ làm gì nữa, vì thế tôi đành giấu đi không đụng vào và dường như quên béng mất chuyện đó.

Tuần sau, tôi phải làm một bảng báo cáo nhưng có vài phần không biết làm thế nào, trước đây phần tôi không hiểu sẽ đi hỏi Đậu Bắp là ra ngay, tuy học khác ngành nhưng cậu ấy rất am hiểu về ngành của chúng tôi, nhớ đến cậu ấy lại nhớ đến tấm thẻ ngân hàng kia mà lòng dâng lên chút bồi hồi giống như có gì đó thôi thúc tôi tìm kiếm sự thật.

Lấy thẻ dưới vỏ gối, tôi chạy ra cây ATM gần kí túc xá, tôi không biết ngân hàng cậu ấy đăng kí là ngân hàng nào đành thử ngân hàng gần nhất nhưng không được, ngân hàng khác lại cách kí túc xá này tận 15km lại chẳng có xe đi lại, tôi cũng định bỏ cuộc rồi.

Nhìn tấm thẻ hồi lâu, tôi quyết định bắt xe đến cây ATM kế tiếp, lần này thì được rồi, số dư lên đến 850 triệu, là 850 triệu, một sinh viên nghèo làm 2 3 công việc như Đậu Bắp đào đâu ra số tiền lớn đến vậy, cậu ấy đã làm gì mờ ám chăng? hay cậu ta được một phú bà nào đó bao nuôi? nghi hoặc không lẽ cậu ấy là người vô liêm sĩ như vậy sao? nhưng rõ ràng cậu ấy luôn tự trọng kể cả khi bị mấy bạn nữ trêu ghẹo cũng không bao giờ làm gì quá khích, cùng lắm cậu ấy sẽ chứng minh hoặc giải thích nhẹ nhàng.

Chắc chắn không có chuyện phú bà bao nuôi, cậu ấy sẽ chẳng làm gì vi phạm pháp luật, chắc vậy...

Muốn tìm ra chân tướng nhưng manh mối đến đây lại đứt đoạn, khó chịu thật! trở về phòng, trên hành lang vài người vẫn bàn luận về Đậu Bắp, tất nhiên rồi, bình thường mọi người vẫn hay hỏi bài cậu ấy, bây giờ không có lại vào mùa kiểm tra liên tục cũng có chút thiếu thiếu.

Về phòng tôi thấy cậu bạn giường dưới nói về Đậu Bắp

- giá mà có Đậu Bắp ở đây thì nhẹ việc biết mấy, có vài tài liệu tao cần nhờ cậu ấy tìm giúp

Trước đó, cậu bạn đó nhờ Đậu Bắp lưu giúp tài liệu trong máy tính, bây giờ cậu ấy không còn, máy tính đương nhiên cũng không

- tiếc thật! cậu bạn kia chậc lên mội tiếng thốt

- hình như có lần laptop Đậu Bắp bị hư, cậu ta đem sửa trong khoảng thời gian đó cậu ta dùng máy tính trong thư viện, không biết đã đăng xuất chưa, mày ra đó mà tìm.

Cậu bạn còn lại trong phòng thấy phiền, nên khuyên.

- thứ tao cần tìm là tài liệu của tao chứ có phải tài khoản của Đậu Bắp đâu, tài liệu nằm trong bộ nhớ laptop cậu ta mà. hắn bực bội đáp

- vậy đừng làm phiền tôi nữa! mày càm ràm cả sáng rồi!

tôi chợt nhận ra, máy tính ở thư viện á? bọn sinh viên trường tôi giàu lắm, mỗi đứa một cái laptop chẳng dùng đến máy tính thư viện ở trường, có thể vẫn còn ở đó, tài khoản của Đậu Bắp.

Nhưng cậu ta kĩ tính thế không biết đã đăng xuất chưa nữa, ôm hy vọng mong manh tôi tìm đến cái máy tính tại thư viện trường, may thật! chưa bị đăng xuất.

Có điều... dữ liệu, đoạn chat hay bất cứ điều gì cũng chỉ hiện lên 3 ngày trước khi cậu ta ra đi, cay đắng! ngưòi nhắn tin cho cậu ấy là tôi, chủ tiệm cà phê cậu ấy làm và một nick của một coi bé, khá xinh xắn, vakf đọc lịch sử chat thì có vẻ đây là cô bé học sinh cậu ấy kèm. lục tìm trong mục lưu trữ tin nhắn, tôi thấy nick của một người, avatar đen nhìn kĩ mới thấy là hình bóng một chàng trai đang che ô dưới trời mưa tầm tã, tên tài khoản cũng rất lạ kì " chiếc dù đỏ" mà chiếc dù được che trên avatar màu đen cơ mà.

Click vài đoạn chat tôi có chút bất ngờ
 
Back
Top Bottom