Cập nhật mới

Đô Thị  Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,379
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczMQdpa7sk3DFD1Kh4G_pRdvgCLS9ai6ihA_uZPNQTYGaRcDr2wMJqBZDLJOAi7NHT0ihbh--3tlVvY1lYyRJ_ZqRkNCRk0sTAfKSzr_YyLBg1LqVE1D4uLFAgEq8DULSF1pFjiv9utdXeNZnImTe5Vc=w215-h322-s-no-gm

Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Tác giả: Siêu Nhân Ếch Xanh
Thể loại: Đô Thị, Linh Dị, Trinh Thám, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Dự báo cái chết

Tác giả: 超人青蛙- Siêu Nhân Ếch Xanh

Thể loại: Hiện đại, Trinh thám, Đô thị, OE

Độ dài: 23 chương

Giới thiệu:

Đầu hành lang xuất hiện một tấm dự báo tử vong.

Trên đó ghi tên của chủ nhà 704.

Tại căn hộ 704, tên chủ hộ chửi ầm lên.

Anh ta nói nếu mà điều tra ra ai đang nguyền rủa mình thì nhất định sẽ không để cho người kia sống yên ổn.

Không ngờ vào sáng hôm sau.

Thang máy khu chung cư bất ngờ bị rơi tự do, mà tên chủ hộ 704 vừa hay ở trong đó .

Giờ mọi người mới biết dự báo tử vong là sự thật.

Đêm đó, lời tiên tri về cái chết lại xuất hiện.

Mà lần này, trên đó viết tên tôi.​
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 1: Chương 1


Tôi sống ở khu chung cư số 2.

Chiều thứ tư, ở đầu hành lang tòa nhà chúng tôi bị người ta dán lên một tờ giấy.

Nửa trên tờ giấy kia viết ba chữ [Trịnh Đại Tài].

Nửa phần dưới, là một chữ rất to [chết].

Thu Vũ Miên Miên

Trịnh Đại Tài là chủ của căn hộ 704.

Tờ giấy này có lẽ là do kẻ thù nào đó của anh ta dán lên, chuyện này làm anh ta thấy rất ghê tởm.

Mọi người đều cảm thấy kinh ngạc trước việc này, rất nhiều người vây quanh đầu hành lang thảo luận.

Xuất phát từ sự tò mò, tôi tìm lão Từ - bảo vệ của tòa nhà trong đám người rồi hỏi ông ta đã xảy ra chuyện gì.

Lão Từ nói rằng hôm nay tờ giấy này bị người ta dán lên.

Nhưng không biết ai đã làm.

Ông ta còn nói Trịnh Đại Tài rất tức giận vì chuyện này, nói mình nhất định sẽ cho người dán giấy biết tay.

Lão Từ đang hoài nghi có lẽ là người nào đó có tranh chấp về chỗ đậu xe với anh ta nên mới dán tờ giấy này.

Tiểu khu chúng tôi ít chỗ đậu xe, bởi vậy khó đỗ xe vẫn là một vướng mắc trong lòng chủ tiểu khu.

Nghe nói trước khi tôi dọn vào, ở đây còn xảy ra chuyện khủng khiếp, vì mấy chiếc xe dừng ở lối thoát hiểm nên dẫn đến xe cứu hỏa không thể kịp thời cứu hỏa, chuyện này đã gây thương vong cho rất nhiều nhân viên.

Cho nên, suy đoán của lão Từ vẫn có chút khả năng.

Lão Từ còn nói, mấy ngày nay camera ở đầu hành lang vừa hay bị hỏng, cho nên không có cách nào tra ra là ai làm.

Sau khi biết chuyện, tôi cảm thấy đây chỉ là một chuyện nhỏ nên cũng không quá chú ý.

Sau khi tạm biệt lão Từ, tôi trở về căn hộ của mình.

Tôi vốn tưởng rằng việc này cũng chỉ là tranh chấp nhỏ giữa những cư dân, hai bên chán ghét lẫn nhau thì coi như xong việc.

Nhưng điều tôi không ngờ là, sáng sớm hôm sau...

Trịnh Đại Tài thật sự đã chết.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 2: Chương 2


Trịnh Đại Tài c.h.ế.t vì thang máy rơi xuống.

Camera giám sát cho thấy anh ta vào thang máy lúc 7 giờ 03 phút, lúc đó chỉ có một mình anh ta.

Kết quả, thang máy không đi xuống bình thường mà đột nhiên rơi xuống.

Trịnh Đại Tài không phản ứng kịp, sau khi thang máy rơi xuống đáy đã c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Qua bước đầu điều tra, cảnh sát cho rằng đây là chuyện ngoài ý muốn do thiết bị truyền dẫn thang máy gặp sự cố.

Về phần dự báo tử vong xuất hiện chiều hôm qua, cảnh sát lại cho rằng chỉ là trùng hợp.

Thu Vũ Miên Miên

Những điều này đều là hàng xóm Quách Thanh An của tôi nói cho tôi biết.

Buổi sáng lúc tôi đi làm thấy thang máy xảy ra trục trặc nên trực tiếp đi cầu thang bộ, không chú ý đã xảy ra chuyện gì.

Mãi cho đến sau khi đến đơn vị, tôi mới thông qua tin tức của nhóm chủ đầu tư cùng lời kể của Quách Thanh An mới biết Trịnh Đại Tài đã chết.

Sau khi kể xong chuyện này với tôi, Quách Thanh An gửi một tin nhắn:

[A Tấn, tôi cảm thấy Trịnh Đại Tài giống như bị mưu sát vậy.]

Giết người?

Tôi có chút khó hiểu.

Nếu như là mưu sát, trước khi g.i.ế.c người hung thủ còn đặc biệt dán dự báo, không phải là tự tìm phiền toái cho mình sao?

Theo tôi, khả năng là trùng hợp cao hơn.

Nhưng Quách Thanh An là luật sư biện hộ hình sự khá nổi tiếng trong thành phố, trực giác của anh ta luôn luôn rất chuẩn.

Huống chi, Quách Thanh An và Trịnh Đại Tài là bạn nhậu, ít nhiều cũng biết chút chuyện của đối phương.

Vì thế, tôi hỏi anh ta có đối tượng hoài nghi không.

Quách Thanh An nói, anh ta nghi ngờ người gây án là kẻ thù của Trịnh Đại Tài.

Lý do như vậy là vì nếu như người gây án không có thù oán với Trịnh Đại Tài thì nhất định sẽ không dán tờ dự báo này.

Dù sao, xuất phát từ mục đích khác g.i.ế.c Trịnh Đại Tài, dán dự báo sẽ chỉ gây ra phiền toái cho mình.

Ngoài ra, hung thủ còn biết chuyện camera giám sát hành lang của chúng ta bị hỏng.

Hơn nữa rất có thể gã ta đang ở trong tiểu khu, thậm chí có thể chính là người của tòa nhà số 2 chúng ta.

Nếu không việc gã ta dán dự báo chính là chuyện rất mạo hiểm.

Nếu điều tra những thứ khác và theo dõi sát sao thì có thể xác định được phạm vi đối tượng tình nghi.

Nhưng đáng tiếc, tôi và Quách Thanh An đều không biết mạng lưới quan hệ của Trịnh Đại Tài nên cuộc thảo luận cứ vậy mà kết thúc.

Tôi lại bắt đầu công việc hiện tại, không còn chú ý đến việc này nữa.

Nhưng điều tôi không ngờ tới chính là, chuyện này mới chỉ là bắt đầu.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 3: Chương 3


Hơn bảy giờ sáng hôm sau, cửa phòng nhà tôi bị người gõ vang.

Lúc đó tôi đã rời giường, nên rất nhanh ra mở cửa.

Người ngoài cửa là lão Từ, trong tay ông ta đang cầm hai bình sữa tươi.

Ban đầu, xí nghiệp sữa bản địa chúng tôi thường đưa sữa tới cửa cho khách hàng đặt sữa, nhưng sau đó bởi vì quản lý không cho xe đưa sữa vào trong nữa nên bình thường sữa sẽ để ở cửa hàng tiện lợi trước tiểu khu.

Nhưng bởi vì mọi người lười tự lấy, nên đó lại là cơ hội để cho lão Từ buôn bán.

Vì thế, ông ta lén lút cung cấp dịch vụ đưa sữa về nhà mỗi tháng năm đồng cho các hộ đặt sữa trong tiểu khu.

Tuổi Lão Từ rất lớn, nhưng mấy năm trước con gái qua đời ngoài ý muốn, bạn già lại bị thương liệt mấy năm nay cần người chăm sóc.

Trong nhà thật sự thiếu tiền, cho nên ông ta chỉ có thể tự mình ra ngoài kiếm sống.

Chỉ để có tiền mua thuốc men cho bạn già, ông ta không bỏ qua bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào.

Theo Quách Thanh An, trước kia lão Từ là người Lệ Hà.

Quê tôi cũng ở Lệ Hà, ông ta và tôi ngược lại có chút duyên phận.

Khi lão Từ đưa ra ý tưởng đưa sữa tới cửa, tôi lập tức đăng ký dịch vụ này.

Nhưng bình thường ông ta chỉ để sữa trước cửa nhà tôi.

Hôm nay đến lại gõ cửa, chắc chắn là có chuyện khác.

Quả nhiên, sau khi tôi nhận lấy sữa, lão Từ ấp úng mở miệng, hỏi tôi hiện tại có rảnh xuống xem một chút hay không.

Thu Vũ Miên Miên

Trong lòng tôi dâng lên dự cảm không tốt, vội vàng hỏi lão Từ đã xảy ra chuyện gì.

Lão Từ nói cho tôi biết, dưới lầu xuất hiện tấm dự báo tử vong mới.

Mà lần này, trên dự báo viết chính là tên của tôi…

Trần Tấn.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 4: Chương 4


Tôi trở thành mục tiêu mới của kẻ g.i.ế.c người?

Tôi cảm thấy rất khó tin, vội vàng đi theo lão Từ xuống lầu kiểm tra, không ngờ phát hiện trên tấm dự báo tử vong thật sự có tên của tôi.

Tôi sững sờ.

Sao lại là tôi?

Tôi tự nhận chưa từng kết thù với hộ gia đình nào trong tiểu khu.

Nhưng tại sao tôi lại trở thành mục tiêu tiếp theo của kẻ g.i.ế.c người?

Thu Vũ Miên Miên

Lão Từ khuyên tôi lái xe đến đồn công an tìm cảnh sát hỗ trợ.

Mặc dù tôi không muốn tiếp xúc với cảnh sát, nhưng cũng nghe lời khuyên từ mọi người, cứ rời đi trước rồi nói sau.

Sau khi tạm biệt lão Từ, tôi lập tức ra khỏi tiểu khu, rất nhanh đã tìm được xe của mình.

Căn nhà hiện tại tôi ở là bác tôi mua khi còn sống, chiếc xe này cũng là lúc trước bác ấy lái.

Sau khi xe khởi động, tôi lái nó đi về phía đồn công an.

Trên đường đi, tôi nhìn vào gương chiếu hậu, cố gắng xác nhận xem có ai theo dõi không.

Tôi không có ý định đến đồn công an, nhưng tôi hy vọng có thể mượn việc này để tìm ra hung thủ kia.

Nhưng xe vừa mới lái không bao lâu, nắp động cơ xe lại đột nhiên nổi lửa!

Tôi quá sợ hãi, vội vàng cởi dây an toàn, sau đó cố gắng mở cửa xuống xe chạy trốn.

Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới chính là, cửa xe buồng lái lại xảy ra vấn đề vào lúc này.

Cho dù tôi nhấn nút mở khóa nhiều lần cũng không có cách nào mở nó ra.

Ngọn lửa đến rất nhanh, dữ dội khác thường.

Ngọn lửa không ngừng lan gần buồng lái, nhiệt lượng khủng khiếp đã quét qua toàn bộ xe.

Tôi không liều c.h.ế.t với cửa xe nữa, mà vội vàng lấy búa thoát hiểm ra.

Lật người qua hàng sau xe, sau đó lấy búa đập vỡ cửa sổ xe bên phải hàng sau.

Sau khi cửa kính bị đập vỡ, tôi lập tức nhảy ra khỏi xe, cuối cùng mới tránh được một kiếp.

Lúc này, thị dân nhiệt tình ven đường đã chạy tới hỗ trợ cứu hỏa, nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn cản lửa lan rộng.

Nhìn chiếc xe dần dần bị lửa lớn nuốt chửng, sau lưng tôi toát mồ hôi lạnh.

Nếu như đặt ở tình huống bình thường, có lẽ tôi sẽ cảm thấy đây là một chuyện ngoài ý muốn.

Nhưng dự báo tử vong nói cho tôi biết, chắc chắn đây không phải là tai nạn.

Đó là mưu sát… nhằm vào tôi.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 5: Chương 5


Lúc chạy thoát khỏi xe, tôi cũng mang điện thoại di động của mình ra ngoài.

Vì thế sau khi thoát khỏi tình huống nguy hiểm, tôi lập tức báo cảnh sát.

Cảnh sát đến hiện trường gần như cùng lúc với xe cứu hỏa.

Tôi nói với cảnh sát về dự báo tử vong và chuyện Trịnh Đại Tài, cũng đưa ra suy đoán đây là mưu sát nhằm vào tôi.

Cảnh sát làm ghi chép cho tôi tên là Lưu Chính.

Sau khi nghe tôi kể xong, anh ta nghiêm túc tỏ vẻ mình sẽ tra rõ chuyện này.

Sau khi xử lý xong sự cố ở hiện trường, tôi xin nghỉ ở đơn vị xong trực tiếp trở về nhà.

Xem ra hung thủ kia đã sớm bố trí ở trên xe tôi, mà tôi lại lượn lờ ở bên ngoài, cũng không thể dụ gã ta ra.

Qua mấy phút, cửa phòng nhà tôi bị người ta gõ vang.

Tôi mở cửa, phát hiện người tới chính là Quách Thanh An.

Anh ta dựa vào khung cửa, tay phải kẹp một điếu thuốc, vẻ mặt nặng nề, dường như đang có việc gì đó quan trọng.

Thấy tôi mở cửa, anh ta mở miệng nói:

"Tôi đã nghe nói chuyện của cậu rồi, trong tiểu khu có người vừa hay đi qua nên đã chụp ảnh gửi vào nhóm cư dân."

"Bây giờ cậu tin rằng dự báo tử vong và chuyện Trịnh Đại Tài c.h.ế.t không phải trùng hợp, mà là mưu sát chưa."

Thu Vũ Miên Miên

"Cảnh sát phá án nói phải có chứng cứ."

"Nhưng hung thủ đằng sau sự việc lần này rất am hiểu việc lợi dụng các tình huống g.i.ế.c người ngoài ý muốn, cảnh sát rất khó tìm được chứng cứ gì."

"Trần Tấn, nếu cậu muốn sống sót thì phải tự cứu mình."
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 6: Chương 6


Sau khi Quách Thanh An nói xong, tôi trầm tư vài giây.

Tiếp theo, tôi nghiêng người tránh ra một con đường, làm thủ thế mời:

"Thanh An, cậu nói không sai."

"Nhưng chuyện hôm nay, tôi hoàn toàn không có đầu mối gì."

"Tôi hy vọng… Cậu có thể giúp tôi một chút."

Quách Thanh An dụi tắt điếu thuốc, đi vào trong:

"Cậu yên tâm, tôi tới đây là để giúp cậu giải quyết vấn đề."

Tôi đi cùng anh ta đi vào phòng khách.

Sau khi ngồi xuống, Quách Thanh An đi thẳng vào vấn đề.

Anh ta nói thẳng kẻ g.i.ế.c người đã dán dự báo trong tiểu khu, vậy chắc chắn là vì chuyện trong tiểu khu mà có thù oán với tôi.

Cho nên tôi phải ở trong tiểu khu tìm kiếm kẻ thù.

Nhưng sau khi suy nghĩ một chút, tôi không nghĩ ra mình đã từng kết thù với ai trong tiểu khu.

Đối với việc này, Quách Thanh An không hài lòng lắm:

"Cậu ngẫm lại cẩn thận đi. Có người trời sinh tính cách nhỏ nhen, một vài việc nhỏ cũng đủ để ghi hận cậu."

Cẩn thận suy nghĩ một lúc, cuối cùng tôi nghĩ đến một chuyện:

"Nếu cứ khăng khăng nói chuyện trong tiểu khu, mấy ngày trước vì vấn đề chỗ đậu xe, tôi từng tranh cãi với người khác."

"Ồ? Nói một chút xem?" Quách Thanh An hào hứng.

Tôi miêu tả đại khái tình huống với anh ta, chuyện là có người dùng đồ chiếm chỗ đậu xe công cộng, tôi lại dời đồ của anh ta đi, vì thế mà cãi nhau một trận.

Chuyện này thật sự là quá nhỏ, Quách Thanh An phủ định khả năng này.

Thu Vũ Miên Miên

Nhưng từ phương diện động cơ, tôi thật sự không nghĩ người khác sẽ xuống tay với tôi.

Quách Thanh An đành thay đổi suy nghĩ phân tích:

Thời gian hung thủ này làm cho thang máy xảy ra trục trặc vừa đúng là lúc Trịnh Đại Tài vào thang máy, nói cách khác gã ta biết Trịnh Đại Tài sẽ vào thang máy lúc nào.

Mà phương thức hung thủ g.i.ế.c tôi, là động tay động chân với xe của tôi, hiển nhiên đối phương cũng biết xe của tôi là chiếc nào.

Cho nên, người hiểu rõ cả hai thông tin này, rất có thể chính là hung thủ.

Quách Thanh An tổng kết lại.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 7: Chương 7


Phân tích của Quách Thanh An rất có logic.

Vì thế tôi cùng anh ta bàn luận xem người nào có thể biết được hai thông tin này.

Quách Thanh An nhắc tới, Trịnh Đại Tài làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật, mỗi ngày đều cố định 7 giờ 03 phút ra khỏi nhà chờ thang máy.

Bởi vậy, hung thủ chỉ cần chú ý một chút là có thể đoán được khi nào anh ta sẽ vào thang máy.

Mà anh ta chỉ nghĩ ra 2 người biết thời gian Trịnh Đại Tài vào thang máy.

Thứ nhất, là vợ Trịnh Đại Tài.

Thứ hai, là một hộ gia đình ở phòng 805.

Mỗi ngày cô ta và Trịnh Đại Tài đều ra ngoài cùng một lúc, hai người thường xuyên gặp nhau trong thang máy.

Quách Thanh An biết việc này là bởi vì thời gian anh ta cùng hai người kia ra ngoài không lệch lắm.

Thế nhưng, hai người kia cũng chưa gặp tôi, cho nên chúng tôi vẫn không có quá nhiều đầu mối.

Việc này thật sự rất mơ hồ.

Thu Vũ Miên Miên

Sau khi liên tục xác nhận tôi cùng hai người kia và với những người khác trong tiểu khu đều không có thâm thù đại hận gì, Quách Thanh An có chút thất vọng đứng dậy, sau khi nhắc nhở tôi chú ý an toàn thì mới rời đi.

Đợi Quách Thanh An đi rồi, tôi lập tức khóa chặt cửa phòng, sau đó nhanh chóng bắt đầu điều tra nơi Quách Thanh An từng đi qua.

Vừa rồi tôi đột nhiên nghĩ đến, ngoại trừ hai người kia, còn có một người có hiềm nghi…

Quách Thanh An, chính anh ta!
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 8: Chương 8


Quách Thanh An biết Trịnh Đại Tài vào thang máy lúc 7 giờ 03 phút mỗi ngày.

Lúc anh ta đi uống rượu với tôi, cũng từng ngồi xe của tôi.

Vì vậy, anh ta biết những thông tin cần thiết đó.

Nói về động cơ, tôi không tìm ra nguyên nhân hai người kia muốn g.i.ế.c tôi, nhưng nếu là nói Quách Thanh An muốn g.i.ế.c tôi, cũng không phải hoàn toàn không thể giải thích.

Quách Thanh An người này mặt tỉnh táo bình tĩnh, trông có vẻ chuyện gì cũng có thể quản lý gọn gàng ngăn nắp, trên thực tế lại là một người nghiện rượu, ham rượu như mạng.

Một khi anh ta uống say, miệng không đóng được, mặc kệ cái gì nên nói hay không nên nói, anh ta sẽ nói ra toàn bộ.

Tôi và anh ta thường xuyên cùng nhau uống rượu, mà mấy tháng trước có một lần Quách Thanh An uống say đã nói với tôi trước kia khi anh ta đi gặp đương sự đang bị giam giữ, đã âm thầm sắp xếp trốn tội thay cho một người.

Thu Vũ Miên Miên

Chuyện này nếu làm không tốt bị phát hiện thì chính là phạm tội, có thể vào tù.

Vụ án đó thật ra tôi biết, đại khái chính là có người đánh một người bị trọng thương, vì vậy người cha có chút quyền thế của anh ta muốn để người đã bị cảnh sát bắt giữ chịu tội thay, tất nhiên người đó sẽ nhận tội án này.

Mà Quách Thanh An, chính là người truyền lời đến người kia.

Mấy ngày nay lúc uống rượu, sau khi say anh ta có nhắc tới vụ án kia với tôi, nói cơ quan kiểm sát đang chuẩn bị công tố một vụ án liên quan khác, phát hiện điểm đáng ngờ của vụ án này.

Cho nên, viện kiểm sát một lần nữa bắt tay vào tiến hành điều tra, mà anh ta rất lo lắng chuyện này bị phát hiện.

Động cơ gây án… Đây còn không phải sao?

Có lẽ anh ta nhớ ra bản thân từng lỡ miệng nói cho tôi biết chuyện đã thay người khác vùi lấp vụ án.

Mà hiện tại bên công tố lại một lần nữa điều tra vụ án này, Quách Thanh An sợ sự tình bại lộ nên muốn g.i.ế.c tôi diệt khẩu.

Tuy nói vì tránh ngồi tù vài năm mà phạm vào tội g.i.ế.c người là rất không sáng suốt, nhưng nếu như anh ta tự tin có thể không để lại dấu vết thì cũng có thể thử làm như vậy.

Càng nghĩ sâu, tôi càng cảm thấy hiềm nghi trên người Quách Thanh An rất lớn.

Đôi khi Quách Thanh An cũng sẽ uống rượu cùng Trịnh Đại Tài, vậy có phải trong lúc đó anh ta đã lỡ miệng nói ra chuyện quan trọng nào đó không?

Động cơ g.i.ế.c Trịnh Đại Tài, cũng có.

Có thông tin để gây án, có động cơ g.i.ế.c người, Quách Thanh An thật có thể là hung thủ...

Vừa rồi anh ta tới nhà nói muốn bày mưu tính kế cho tôi, rất có thể là muốn thăm dò suy nghĩ của tôi xem tôi có hoài nghi cái gì hay không, thuận tiện tìm cơ hội xuống tay với tôi lần nữa!

Nghĩ đến chuyện này khiến tôi cảm thấy rùng mình.

Điều duy nhất làm cho tôi không hiểu chính là, nếu Quách Thanh An thật sự muốn diệt khẩu, vậy tại sao anh ta phải dán dự báo tử vong?

Chẳng lẽ là vì muốn phương hướng điều tra của cảnh sát tập trung vào báo thù?

Nhưng nếu không có báo trước, cảnh sát cũng chưa chắc có thể biết được đây là mưu sát chứ?

Tôi nghĩ mãi vẫn không có cách giải thích.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 9: Chương 9


Sau một phen tìm kiếm, tôi xác định anh ta không động tay động chân gì ở trong nhà.

Đây coi như là một tin tức tốt.

Chỉ là, anh ta và tôi sống chung một tầng, vì vậy tôi cũng không buông xuống cảnh giác hoàn toàn được.

Tôi cẩn thận kiểm tra cửa sổ và cửa ra vào trong nhà, sau khi xác nhận chúng đều đóng chặt, lại kiểm tra đường ống dẫn khí tự nhiên và những nơi dễ xảy ra tai nạn để đảm bảo nhà an toàn.

Sau khi kiểm tra toàn diện xong, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tạm thời xem ra trong nhà không có tai họa ngầm gì có thể bị anh ta lợi dụng.

Chỉ là Quách Thanh An rất thông minh, ai biết anh ta có thể dùng những thủ đoạn bí ẩn, không dễ phát hiện mà động thủ với tôi không.

Tôi chỉ có thể cầu nguyện để tìm ra vấn đề kịp thời.

Cứ như vậy, tôi vẫn kinh hồn bạt vía đợi ở nhà.

Mãi cho đến hơn hai giờ chiều, có người đột nhiên gõ cửa nhà.

Tim tôi lập tức vọt lên cổ họng.

"Xin hỏi Trần Tấn có ở đây không, tôi là cảnh sát!"

Giọng nói người ngoài cửa truyền đến.

Tôi cẩn thận nhìn qua mắt mèo, phát hiện người tới là cảnh sát Lưu Chính buổi sáng.

Lúc này tôi mới yên lòng, mở cửa phòng ra.

Sau khi cửa mở, Lưu Chính trực tiếp đi vào vấn đề chính, nói cho tôi biết vụ án có tiến triển mới.

Thu Vũ Miên Miên

Anh ta nói, anh ta và đồng nghiệp trong cục hôm nay đã khám nghiệm thang máy của tòa nhà chúng tôi, phát hiện thiết bị truyền động của thang máy có thể đã bị người ta động tay động chân.

Thế nhưng hiện tại bọn họ tạm thời không có đối tượng hoài nghi.

Sau đó, Lưu Chính nói rõ ý đồ đến đây của anh ta:

"Trần Tấn, cậu có thù hận với người nào trong tiểu khu này không?"

"Chúng ta cần tìm ra động cơ của hung thủ thì mới có thể tiếp tục điều tra."

Vấn đề này thật sự tôi cũng không nghĩ ra đáp án gì.

Vẻ mặt tôi chua xót nói:

"Cảnh sát, ngoài việc cãi nhau với người khác về vấn đề chỗ đậu xe ra, tôi thực sự không chọc giận ai cả!"

Lưu Chính nhún vai:

"Cậu chắc chắn không? Cậu chắc chắn không có mâu thuẫn lớn với ai?"

"Không có." Tôi lắc đầu nói.

"Aiz, vậy thì phiền toái rồi."

"Camera giám sát trước cửa tiểu khu các cậu hỏng rồi, không có video, cho nên vốn dĩ không quay được ai động tay động chân với xe của cậu."

"Phạm vi nghi phạm thật sự là quá lớn."

Lại là camera giám sát hỏng?

Người đứng sau màn này thật sự rất cẩn thận.

Lưu Chính tiếp tục nói:

"Bỏ đi. Vậy cứ như thế nhé, nếu sau này cậu còn có manh mối gì, có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào..."

"Tôi hiểu rồi, cảnh sát Lưu!" Tôi trả lời.

Mặc dù tôi hoài nghi Quách Thanh An nhưng không tiết lộ anh ta cho cảnh sát.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 10: Chương 10


Sau khi tiễn Lưu Chính đi, tôi tạm thời rảnh rỗi.

Mọi chuyện càng ngày càng khó phân biệt.

Tôi mở nhóm cư dân ra xem một chút, phát hiện mọi người đều rất để ý chuyện tôi gặp phải tai nạn, rất nhiều người đều @ tôi hỏi tình hình cụ thể.

Tôi trả lời qua loa một chút trải nghiệm của mình xong buông điện thoại di động xuống.

Tôi lo lắng đề phòng sống sót qua ngày này.

Hơn tám giờ tối, cơn buồn ngủ không hiểu sao lại mãnh liệt kéo đến.

Trong khoảng thời gian này, thời gian tỉnh táo mỗi ngày của tôi càng ngày càng ít, buồn ngủ tới càng ngày càng sớm, đầu óc cũng dần dần không nghĩ rõ chuyện gì được nữa.

Thu Vũ Miên Miên

Nhưng bệnh viện cũng không tìm ra nguyên nhân, tôi lại không muốn chống chọi cơn buồn ngủ nên mỗi lần như vậy đều trực tiếp rửa mặt xong đi ngủ.

Hôm nay cũng vậy.

Rất nhanh tôi đã đi vào giấc ngủ...

Ngày hôm sau là thứ bảy nên đồng hồ báo thức của tôi không đổ chuông.

Mãi cho đến hơn mười giờ sáng, tôi mới tỉnh lại từ trong giấc ngủ.

Sau khi rời giường, tôi nhìn thoáng qua nhóm dân cư, phát hiện trong nhóm lại có 999+ thông báo.

Sau khi lật lại tin nhắn, tôi mới ý thức được chuyện gì đã xảy ra.

Người phụ nữ ở căn hộ 805 kia đã chết.

Mà dưới tầng cũng có báo trước cái c.h.ế.t của cô ta.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 11: Chương 11


Người phụ nữ kia tên là Phó Yến, sống một mình, khi ở nhà đột nhiên phát bệnh tim chết.

Sau khi mọi người nhìn thấy dự báo tử vong muốn đi nhắc nhở cô ta, nhưng gõ cửa không ai đáp lại, lo lắng xảy ra chuyện nên tìm cảnh sát phá cửa thì phát hiện cô ta đã qua đời.

Sau khi biết chuyện này, tôi cảm thấy lạnh lẽo.

Lưu Chính tìm tôi, nói hung thủ thật sự có thể còn ở trong tiểu khu chúng tôi, bảo tôi phải cẩn thận gấp bội, cũng hỏi tôi có cần bảo vệ hay không.

Sau khi suy nghĩ một chút tôi đã từ chối.

Tôi vốn không muốn giao tiếp với cảnh sát, huống chi nếu muốn giải quyết rủi ro một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, tôi phải tìm ra hung thủ thật sự là ai.

Cho nên, tôi dự định lấy thân làm mồi nhử, cho người nọ cơ hội động thủ.

Như vậy tôi mới có thể bắt được gã ta.

Trong ánh mắt Lưu Chính nhìn về phía tôi tràn ngập tìm tòi nghiên cứu, giống như đang tò mò vì sao tôi sống c.h.ế.t không muốn được cảnh sát bảo vệ.

Sau khi Lưu Chính đi, tôi nhanh chóng ăn xong bữa sáng, sau đó mở cửa, thuận tay đặt một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ trên giá giày ở cửa.

Tiếp theo, tôi đi ra cửa.

Tôi phải tạo cơ hội cho gã ta g.i.ế.c mình.

Nếu không thì không thể lôi gã ta ra được.

Không ngờ lúc vừa tới lầu một, tôi lại gặp được ông ta Từ.

"Ha ha, lão Từ, đi đâu vậy?" Tôi nhiệt tình chào hỏi ông ta.

"Ôi, hộ gia đình 903 bị đau dạ dày, vừa hay hết thuốc nên tôi đi đưa thuốc cho anh ấy."

Lão Từ giơ hộp thuốc trong tay lên:

"Tiểu Trần, cậu.... bây giờ ra ngoài à?"

"Đúng thế, tôi đi tản bộ một lát. Sao vậy, có chuyện gì à?" Tôi cười, hỏi.

"Hung thủ kia còn chưa tìm được, cậu ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm." Lão Từ lo lắng nói.

"Không còn cách nào khác, tôi cũng không thể bởi vì gã ta không bị bắt mà cả đời không đi ra ngoài chứ?" Tôi trêu chọc ông ta.

Lão Từ gật đầu, sau đó nhìn trái nhìn phải, sau khi xác định xung quanh không có ai, mới hạ giọng, tiếp tục nói:

"Tiểu Trần, mấy buổi tối hôm trước, tôi thấy được một tên râu cá trê, mặt chữ điền đi quanh xe của cậu, không biết muốn làm gì."

"Khi đó trời quá tối nên tôi không thấy rõ người nọ là ai."

"Nhưng bây giờ ngẫm lại, nói không chừng chính là tên kia động tay động chân với xe của cậu đấy!"

"Còn có việc này sao?" Tin tức mà lão Từ vừa nói làm tôi có chút kinh ngạc.

Lão Từ gật gật đầu, tỏ vẻ lời mình nói là thật.

Tôi cần suy nghĩ nên tạm biệt lão Từ, sau đó đi ra ngoài tiểu khu.

Tòa chúng tôi đúng là có một tên râu cá trê, mặt chữ điền...

Người nọ chính là Trịnh Đại Tài đã chết.

Người c.h.ế.t sẽ không gây án.

Nói như vậy, người hạ thủ với tôi, hẳn không phải người của toà này.

Thu Vũ Miên Miên

Nhưng nếu như không phải ở tòa này, làm sao đối phương biết thời gian vào thang máy mỗi ngày của Trịnh Đại Tài?

Tôi càng nghĩ càng mơ hồ.

Ngoài ra, Lưu Chính cũng có râu cá trê, mặt chữ điền, nhưng anh ta với tôi không thân không quen, việc này cũng không đến mức là anh ta làm chứ?

Tôi đi thẳng đến công viên cạnh tiểu khu.

Sau khi tìm một chòi nghỉ mát ngồi xuống, tôi lấy điện thoại di động ra, nhấn mở một ứng dụng theo dõi.

Thật ra cái đồng hồ báo thức tôi đặt ở cửa lúc nãy là một cái camera giám sát tàng hình.

Thông qua ứng dụng trên điện thoại di động, tôi có thể nhìn thấy hình ảnh thời gian thực ở đó.

Ngược lại tôi muốn nhìn xem, người muốn g.i.ế.c tôi sẽ định ra tay như thế nào.

Tôi đã cho gã cơ hội động tay động chân với nhà tôi.

Phải xem gã ta có thể nắm chắc hay không.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 12: Chương 12


Nhìn chằm chằm màn hình điện thoại có chút không thú vị.

Nhưng mà cũng may, tôi đợi một lúc thì hình ảnh bên trong đã thay đổi.

Có người đi tới trước cửa nhà tôi rồi đặt thứ gì đó xuống góc c.h.ế.t mà camera không quay được.

Tiếp theo, người nọ liền xoay người rời đi.

Thu Vũ Miên Miên

Khi xoay người, tôi đã thấy rõ mặt anh ta…

Quách Thanh An.

Anh ta để cái quái gì trước cửa nhà tôi vậy?

Tôi nổi lên nghi vấn, yên lặng nhớ kỹ vị trí này, định chờ lúc trở về kiểm tra một chút.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 13: Chương 13


Quách Thanh An đi rồi, tôi ở trong công viên vừa lắc lư, vừa nhìn hình ảnh theo dõi chừng nửa giờ.

Sau khi Phó Yến chết, cảnh sát chắc chắn sẽ nhìn chằm chằm vào đầu hành lang, hung thủ còn muốn dán thông báo tử vong, chỉ sợ là không còn cơ hội nào nữa.

Cho nên, sự theo dõi này của tôi, rất có thể sẽ trở thành mấu chốt để bắt được hung thủ thật sự.

Thấy không xảy ra chuyện gì nữa, tôi quay đầu đi về phía tiểu khu.

Dù sao tôi cũng giả vờ ra ngoài tản bộ, ít nhiều phải đi tới đi lui theo thời gian tản bộ bình thường.

Nếu không sẽ bị người ta nhìn ra sơ hở.

Đến cửa nhà, tôi giả vờ vô tình nhìn về phía chỗ Quách Thanh An đã động qua.

Thu Vũ Miên Miên

Vừa nhìn, trong lòng tôi nổi lên trận sóng to gió lớn.

Tôi phát hiện ra ở góc cửa nhà tôi có một cây bút máy rất thô.

Vị trí đặt rất đặc biệt, như bình thường e là tôi không để ý tới nó.

Anh ta muốn làm gì?

Mặt tôi không đổi sắc, dời ánh mắt mở cửa vào nhà.

Quách Thanh An ơi Quách Thanh An...

Xem ra, anh ta đang để mắt tới tôi.

Anh ta... chính là hung thủ g.i.ế.c người kia?
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 14: Chương 14


Tôi không biết Quách Thanh An và Phó Yến có quan hệ gì.

Chẳng lẽ Phó Yến cũng biết Quách Thanh An vi phạm quy định trong vụ án kia?

Nhưng động cơ g.i.ế.c Phó Yến không phải là điều tôi muốn để ý.

Điều tôi muốn biết bây giờ, chỉ có một điều.

Cái bút đó để làm gì?

Sau khi ăn tối xong, tôi giả vờ muốn ra ngoài tiêu cơm, sau đó "vô tình" chú ý tới cây bút máy kia.

Tôi làm ra một biểu tình nghi hoặc trên mặt, tiếp theo nhặt bút máy lên, giả vờ đánh giá một phen.

Tôi sợ Quách Thanh An trốn sau cửa nhà anh ta, thông qua mắt mèo theo dõi mọi chuyện.

Cho nên, tôi phải làm ra dáng vẻ vừa mới tìm thấy bút.

Vừa nhìn, tôi đã phát hiện ra vấn đề.

Đó là một camera tàng hình, giống như đồng hồ báo thức nhỏ của tôi.

Tôi lấy điện thoại di động ra, vốn định gọi cho Lưu Chính, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, vẫn không gọi lại số kia.

Thu Vũ Miên Miên

Chuyện có liên quan đến Quách Thanh An không thể liên lụy đến cảnh sát.

Camera này, đến lúc đó tùy tiện tìm một chỗ xử lý là được.

Anh ta muốn g.i.ế.c tôi, chỉ có thể nói lên rằng đến bây giờ anh ta cũng không biết rõ thân phận của tôi.

Thật ra tôi biết tình huống vụ án kia của Quách Thanh An.

Bởi vì người năm đó anh ta muốn giúp trốn tội, chính là tôi.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 15: Chương 15


Tôi không phải là người tốt.

Cha tôi là người kiểm soát thực tế của công ty xây dựng tư nhân lớn nhất thành phố Lệ Hà.

Và tôi, chỉ là một đứa con hoang của ông ta.

Ở rất nhiều nơi, nếu muốn làm nên nghiệp lớn thì ít nhiều phải dính chút việc bẩn thỉu.

Quê tôi chính là như vậy, nếu như không dùng chút thủ đoạn đặc biệt thì rất khó làm ra tiền.

Việc làm ăn của cha tôi luôn có người chuyên môn thay ông ta làm việc bẩn thỉu.

Người đó, là bác cả của tôi.

Chỉ là khi tôi tốt nghiệp đại học, bác cả đã c.h.ế.t vì ung thư phổi.

Vì thế, dưới sự sắp xếp của cha, tôi thuận lợi ngồi lên vị trí trước đây của bác cả.

Tôi phải thay thế bác ấy, thay cha đi làm những việc bẩn thỉu này.

Tôi vẫn luôn biết bản thân không có cơ hội trở thành chủ nhân mới của công ty cha.

Cha tôi sẽ để lại công ty đó cho người anh cùng cha khác mẹ của tôi.

Mà tôi chỉ là đứa con riêng không lên nổi mặt bàn, chỉ có thể ở chỗ tối làm một cái bóng.

Cũng may, bác cả đã bồi dưỡng những anh em cấp dưới kia, mọi chuyện làm đều thuận buồm xuôi gió.

Bởi vậy, tuy rằng tôi chưa từng tiếp xúc với loại chuyện đen tối như này vẫn miễn cưỡng ứng phó được với những nhiệm vụ cha giao.

Chỉ là ba năm trước xảy ra một chuyện, khiến tôi không thể không rời khỏi quê nhà, đến thành phố này tránh gió.

Lần đó, tôi cùng mấy anh em đi uy h.i.ế.p một đôi vợ chồng tố cáo chúng tôi khai thác cát phi pháp.

Nhưng lúc đến đó thì người chồng không có ở đây, chỉ có người vợ.

Tôi và anh em muốn ra tay dạy dỗ cô ta.

Nhưng lúc đánh người, tôi không khống chế được bản thân nên ra tay khá nặng, người vợ bị đánh cho ngã xuống đất không dậy nổi.

Khi đó tôi cũng không hoảng hốt, bởi vì vợ chồng này chỉ là tầng lớp dưới đáy, sẽ không có bất kỳ thủ đoạn nào có thể đối phó tôi.

Chúng tôi vốn không để lại dấu vết có thể xác minh thân phận ở hiện trường.

Huống chi cho dù có thì cha cũng có ô dù của ông ta, hoàn toàn có thể đè chuyện này xuống.

Nhưng điều tôi không nghĩ tới chính là, vài ngày sau, sắc mặt cha âm trầm tìm tới bảo tôi đi nơi khác tránh nạn.

Thì ra bởi vì chúng tôi đánh đập mà vợ của nhà đó bị tàn tật, cả đời này cũng không đứng dậy nổi.

Người chồng đau buồn, tự trách mình, nhưng phần nhiều là giận dữ với chúng tôi, thề sẽ đưa tôi vào tù.

Mà con gái của bọn họ ở nơi xa xôi cũng chạy về, phối hợp với cha cô ta cùng nhau báo cảnh sát, tìm kiếm chứng cứ, thậm chí khi cảnh sát đang làm việc họ cũng không ngừng thăm hỏi, dùng hết thủ đoạn muốn tìm được chứng cứ có thể định tội tôi.

Nỗ lực của bọn họ cũng có thành quả, không biết sao lại khiến cảnh sát có phương hướng điều tra chính xác.

Mà lúc đó lại đang là thời kỳ then chốt quét đen trừ ác của tỉnh, tổ giám sát tỉnh cũng tham gia, ô dù của cha tôi không thể tạo áp lực cho cơ sở.

Dưới tình huống như vậy, thật sự tôi có khả năng sẽ bị phát hiện.

Vì thế, cha sắp xếp tôi sang tỉnh khác tạm lánh.

Đồng thời, ông ta phái Quách Thanh An truyền tin cho hai anh em đã bị bắt, bày mưu đặt kế bọn họ, kéo tội ác này của tôi xuống, tránh cho cảnh sát tiếp tục điều tra.

Mọi chuyện coi như thuận lợi. Cha tôi âm thầm cho người nhà của hai anh em kia một số tiền lớn, để cho hai người họ chấp nhận ôm tội ác này, dù sao bọn họ cũng sẽ bị trọng án, thêm tội ác này cũng không ảnh hưởng quá lớn với hạn thi hành án.

Mà tôi lăn lộn ở tỉnh ngoài mấy tháng, đi tới thành phố Nghiêm Châu, sống trong căn nhà bác cả từng mua ở chỗ này.

Quách Thanh An là hàng xóm của tôi, mà đây cũng không phải là một sự trùng hợp.

Thu Vũ Miên Miên

Năm đó Quách Thanh An trở thành người của cha tôi là vì sau khi bác cả mua nhà ở chỗ này, quen biết anh ta nên giới thiệu cho cha tôi.

Cha không yêu cầu tôi trở về làm chuyện bẩn thỉu nữa, ông ta để cho một thân tín tiếp nhận thế lực ngầm của mình.

Tất cả những gì ông ta yêu cầu tôi là tìm một công việc và sống như một người bình thường cho đến khi chuyện này hoàn toàn qua đi.

Tuy rằng cha tôi có nói với Quách Thanh An bảo cho anh ta ngày thường chăm sóc tôi, nhưng không nói cho Quách Thanh An thân phận của tôi.

Khi đó vì muốn loại bỏ hết nguy cơ tôi bị cuốn vào vụ án này lần nữa, lúc giải quyết hậu quả, vốn dĩ cha không đề cập với ai việc này là tôi làm.

Cho nên, lúc này anh ta muốn quét sạch dấu vết, mới có thể tính cả tôi vào.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 16: Chương 16


Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cảm thấy vẫn không nên nói với anh ta rằng tôi là ai.

Quách Thanh An không có mối liên hệ sâu với cha tôi, nếu chuyện tôi và cha làm bị phát hiện, không phải tử hình thì cũng là tù chung thân.

Nhưng Quách Thanh An làm những chuyện này cũng chỉ có vài năm tù.

Tôi chỉ sợ nếu như tôi nói thật với anh ta, đến lúc đó nếu anh ta bị bắt muốn được khoan hồng có thể sẽ khai tôi ra.

Cho nên, để an toàn, tôi cảm thấy vẫn nên để cha nói bóng nói gió nhắc nhở anh ta không nên động thủ với tôi.

Vì vậy, tôi đã gọi cho cha tôi và nói ngắn gọn về chuyện này.

Sau khi ông ta nghe xong, im lặng nửa phút, cuối cùng nói rằng sẽ đi tìm Quách Thanh An hỏi rõ ràng.

Đồng thời, ông ta tỏ vẻ cảm thấy việc này không phải Quách Thanh An làm, bởi vì Quách Thanh An không phải người như thế.

Sau khi cúp điện thoại, tôi đứng ngồi không yên.

Bây giờ ngẫm lại, muốn nói Quách Thanh An vì giấu diếm vụ án kia mà liên tiếp g.i.ế.c người quả thật có chút vô nghĩa, bởi vì nguy hiểm cùng lợi ích hoàn toàn không cân bằng.

Huống chi, cho dù là anh ta giết, những dự báo tử vong này cũng không có ý nghĩa.

Nhưng nếu không phải anh ta làm, vậy tại sao lại theo dõi tôi?

Tôi không biết.

Suốt hai mươi mấy phút, điện thoại bên kia của cha mới trả lời.

Ông ấy nói cho tôi biết, Quách Thanh An nói việc này không phải anh ta làm.

Đối với chuyện anh ta đặt camera tàng hình trước cửa nhà ta, Quách Thanh An cũng giải thích, nói là muốn xem ai sẽ tới cửa nhà tôi động tay động chân.

Chuyện này có chút vượt ngoài dự tính của tôi.

Thu Vũ Miên Miên

Tôi không ngờ, Quách Thanh An thế mà lấy tôi làm mồi nhử.

Sau khi hàn huyên cùng cha vài câu, tôi kết thúc cuộc điện thoại.

Đặt điện thoại xuống, tôi lại nhớ lại từng lời nói cử chỉ của Quách Thanh An.

Thật sự không phải anh ta sao?

Tôi không dám chắc.

Cơn buồn ngủ lại ập tới.

Đầu óc tôi hỗn loạn, không tập trung tinh thần suy nghĩ gì được nữa.

Tôi không chịu đựng nữa mà trực tiếp đi ngủ.

Giấc ngủ này rất sâu.

Đến khi tôi tỉnh lại thì sắc trời đã sáng choang.

Vừa nhìn điện thoại không ngờ đã qua mười giờ rưỡi.

Tôi mở nhóm cư dân ra. Sau khi xem lại lịch sử trò chuyện‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍‍, ‍‍‍‍‍‍‍‍‍tôi phát hiện ra một tin tức rất sốc.

Trên dự báo tử vong, xuất hiện tên Quách Thanh An.

Hơn nữa Quách Thanh An... đã mất tích.
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 17: Chương 17


Camera theo dõi tiểu khu cho thấy hơn chín giờ tối hôm qua Quách Thanh An đã ra khỏi tiểu khu.

Anh ta luôn luôn ra ngoài tản bộ vào buổi tối, lần này hẳn là cũng như vậy.

Chỉ là trong camera không còn xuất hiện hình ảnh anh ta trở về nữa.

Cảnh sát đã kiểm tra camera trên các con đường gần đó để cố gắng xác định vị trí của anh ta.

Cuối cùng, cảnh sát tập trung vào địa điểm xuất hiện cuối cùng của Quách Thanh An.

Công viên Đông Giang.

Camera ở cửa nam công viên cho thấy Quách Thanh An đi vào công viên lúc chín giờ rưỡi tối.

Nhưng thông qua camera giám sát các cửa ra vào công viên, anh ta không rời khỏi công viên.

Cảnh sát đã tiến hành một cuộc tìm kiếm trong công viên nhưng không thể tìm thấy anh ta.

Hiện tại, bọn họ đã triệu tập thêm nhân sự triển khai tìm kiếm ven sông.

Xem xong tin tức này, tôi hít sâu một hơi khí lạnh.

Việc này có phải do Quách Thanh An tự biên tự diễn hay không, sau khi dán dự báo tử vong có tên của mình, anh ta cố ý chơi trò mất tích làm cho người ta nghĩ rằng mình đã chết, mượn chuyện này để mọi người không hoài nghi những vụ án này là anh ta làm?

Cũng có thể anh ta thật sự không phải hung thủ, mà hung thủ là người khác?

Tôi không dám chắc.

Chỉ là lúc này dự báo tử vong lại thay đổi, cho nên tra một chút xem ai dán dự báo chắc không có vấn đề gì chứ?

Nghĩ đến đây, tôi gọi điện thoại cho Lưu Chính, hỏi có giám sát được là ai đăng dự báo hay không.

Không ngờ Lưu Chính áy náy nói cho tôi biết, bởi vì buổi tối tòa nhà quá mức tối nên người bọn họ sắp xếp không nhìn thấy dự báo bị dán lên lúc nào.

Thu Vũ Miên Miên

Tin tức này làm cho tôi quá sợ hãi.

Nhưng mà cũng không kéo dài bao lâu.

Bởi vì rất nhanh, có người gõ cửa phòng tôi.

Tôi thông qua mắt mèo nhìn ra bên ngoài, là lão Từ.

Mà sau khi tôi mở cửa, lão Từ lại ném ra một câu không đầu không đuôi:

"Đại ca, hay là... cậu đi tự thú đi!"
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 18: Chương 18


"Cái gì?" Tôi nhíu nhíu mày: "Lão Từ, ông có ý gì?”

Tại sao tôi phải đầu thú?

Còn nữa, tại sao lão Từ lại gọi tôi là đại ca?

Ông ta đưa sữa cho tôi và nói:

"Đại ca, cậu...Cậu thật sự không nhớ rõ gì sao?

"Tôi nhớ được cái gì?" Vẻ mặt tôi nghi hoặc.

"Đại ca, cậu uống sữa trước đi, cậu vừa uống tôi vừa nói."

Tôi ngoan ngoãn mở sữa ra, uống một ngụm rồi hỏi:

"Lão Từ, ông nói rõ ràng cho tôi, rốt cuộc ông có ý gì?"

"Đại ca, năm đó ở thành phố Lệ Hà, tôi vẫn đi theo bên cạnh cậu."

"Lần đó vì một dự án mà chúng ta nổi lên xung đột với người khác, trong lúc đánh nhau, bọn họ đã... đánh vào đầu cậu."

"Tôi cũng không biết cậu là đột nhiên mất trí nhớ hay là nhân cách phân liệt, nhưng cậu thật sự không nhớ rõ mấy ngày nay cậu đã làm cái gì sao?"

Lão Từ là thuộc hạ cũ của tôi?

Vì sao tôi không có chút ấn tượng nào?

Chờ một chút... Không đúng, hình như lúc ấy dưới trướng tôi quả thật có một người như vậy.

Nhưng theo ý của ông ta, mấy ngày nay tôi đã làm chuyện gì ghê gớm?

"Rốt cuộc tôi đã làm gì?" Tôi hỏi.

"Cậu g.i.ế.c c.h.ế.t Trịnh Đại Tài, Phó Yến, còn có Quách Thanh An!" Vẻ mặt ông ta nghiêm túc nói.

"Không đúng, không đúng, tôi không có g.i.ế.c bọn họ, tôi không có g.i.ế.c bọn họ!"

Nhưng không biết tại sao, trong lòng có một giọng nói lại đang nói cho tôi biết, là tôi g.i.ế.c bọn họ.

"Là cậu động tay động chân trong phòng kiểm soát thang máy, khống chế thời gian làm cho nó vừa hay rơi xuống lúc Trịnh Đại Tài tiến vào. Là cậu thay thuốc tim của Phó Yến, khiến cho lúc cô ta phát bệnh dù có uống thuốc cũng không thể giảm bớt. Là cậu lái xe tải vào công viên Đông Giang, cố ý đ.â.m hỏng hàng rào bảo vệ bờ sông. Sau đó để xe dừng ở một bên sườn dốc trên, lúc Quách Thanh An đi qua cố ý dùng thiết bị điều khiển từ xa để cho xe từ trên sườn dốc lao xuống, khiến anh ta rơi xuống sông. Đại ca, thật sự cậu không nhớ một chút nào sao?!"

Mấy chữ cuối cùng, lão Từ gần như cắn răng nói.

"Tôi... Tôi..."

Tôi thực sự không có bất kỳ ký ức liên quan nào.

Nhưng trong lòng tôi tự nhiên cảm thấy, lời lão Từ nói, đều là sự thật...

"Đại ca, hiện tại cảnh sát đã tra được, thiết bị để động thủ với thang máy và điều khiển từ xa là tôi đi mua. Bây giờ bọn họ nghi ngờ người là do tôi giết! Lúc trước cậu đã hứa với tôi, một khi cảnh sát tra được chuyện này của tôi thì cậu sẽ đi tự thú, nhận hết thảy mọi việc, tuyệt đối không tiện liên lụy đến tôi. Đại ca, cậu nói được phải làm được!"

Lão Từ chân thành nói.

Tôi sững sờ.

Thì ra... đây mới là chân tướng sao?

"Nhưng tại sao tôi phải g.i.ế.c họ?"

Thu Vũ Miên Miên

Trong đầu tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, vì thế tôi hỏi.

"Bọn họ đều là đối thủ cũ của chúng ta, cậu nói chỉ có diệt trừ bọn họ thì giám đốc Trần mới có thể sống tốt, các anh em cũng mới có thể tiếp tục ăn miếng cơm này. Đại ca, đi tự thú đi!"

Tôi trầm tư hồi lâu, hồi đáp:

"Được...Tôi đi tự thú."
 
Dự Báo Cái Chết - Siêu Nhân Ếch Xanh
Chương 19: Chương 19


"Đại ca..."

Lão Từ cúi chào tôi: "Nhớ lời hứa của cậu, đừng bao giờ khai ra ngoài chuyện tôi làm!"

"Tôi sẽ không khai." Tôi gật đầu nói.

Nghe vậy lão Từ mới rời đi.

Thì ra tất cả đều là tôi làm...

Dần dần, trong đầu tôi hình như có thêm ký ức gì đó.

Không có hình ảnh cụ thể, chỉ là tôi mơ hồ nhớ lại, ba người bọn họ... đúng là do tôi giết.

Tôi đã g.i.ế.c người...

Không được, tôi phải tự thú...

Tôi lảo đảo đi ra khỏi nhà, miệng không ngừng nhắc tới "Tôi muốn tự thú".

Tôi muốn tự thú... Tôi muốn tự thú...

Tôi vừa đi vừa lẩm bẩm. Mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt, tôi càng ngày càng không thể nhìn rõ thế giới này.

Cho đến khi ra khỏi tiểu khu, tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Hình như... hình như là Lưu Chính.

"Cảnh sát Lưu, tôi muốn tự thú." Tôi ngập ngừng nói.

Thân hình người nọ bỗng dừng lại, sau đó kéo tôi vào trong một chiếc xe.

"Cậu muốn tự thú?" Người nọ hỏi, chỉ là giọng nói của anh ta hình như có chút khác với Lưu Chính.

Thu Vũ Miên Miên

"Đúng, cảnh sát Lưu, tôi muốn tự thú, tôi muốn tự thú!"

Tôi nói xong, cơn buồn ngủ kỳ lạ kia lại kéo tới.

Tôi lập tức mất đi ý thức...
 
Back
Top Bottom