CHƯƠNG 6 - ĐẾM NGƯỢC
Ánh đèn trong căn phòng hầm chớp theo nhịp, đỏ - trắng - đỏ.
Mùi ozone và dầu cháy nổi lên mảnh, như một báo hiệu thứ gì đó sắp rách toạc.
Ly Chung Hee đứng đối diện Han Jae Kwon, tay vẫn còn run.
Trước mặt họ, một bảng điều khiển lớn sáng lên dòng chữ bằng màu đỏ chói:
> COUNTDOWN: 00:12:00
Giọng nói qua loa - không cảm xúc, như máy - vang lên đều đều:
> "Luật sư Han Jae Kwon: anh được chọn làm vật tế cho chu kỳ thanh lọc.
Cảnh sát trưởng Ly Chung Hee: để sống, anh bắt buộc phải hành động.
Quy tắc: bấm nút.
Nút sẽ kích hoạt dụng cụ kết liễu an toàn cho bị cáo.
Nếu anh không làm, hủy kích hoạt sẽ không xảy ra - quả bom sẽ rút ngắn thời gian sống của cả hai người chơi còn lại.
Thời gian tiếp tục chạy."
Han gục mặt, đôi mắt như muốn vỡ.
Anh lưỡi run, cố nở một nụ cười gượng:
> "Chung Hee... họ không có quyền..."
Ly nghe tiếng mình thở gấp, từng hơi như gọng kìm siết vào ngực.
Trước mặt anh - một cái nút đen, đơn giản, đặt giữa hai nắp đỡ.
Nút đó sẽ kết thúc đời người anh vừa từng cãi để bảo vệ.
Nút đó sẽ kết thúc đời của người anh căm ghét nhất, mà đồng thời cũng là người anh từng gọi là... bạn.
Ý nghĩ vần vẹo trong đầu Ly: em gái anh - Ji Eun - khuôn mặt nhỏ bé, nụ cười đã bặt.
Hình ảnh vụ xét xử vang lên - phòng xử, ánh đèn, gương mặt nghiệt ngã của một thẩm phán, cái bắt tay lạnh lùng giữa giới chức và luật sư.
Anh nhìn Han - gã đã từng biện hộ cho kẻ giết em gái anh.
Han, người đã từng khiến kẻ đó tránh án.
> "Mày là người từng cứu kẻ giết em tao," Ly nói, giọng như bị kéo dài.
"Mày nói luật cho phép mày làm vậy."
Han không cãi.
"Tôi đã làm... những điều sai.
Nhưng tôi đã cố dùng luật để cứu đời người - theo cách của mình."
"Em tao đã chết vì điều đó."
Tiếng đếm ngược: 11:34.
Một tiếng động-cửa phòng mở.
Camera từ phía trên zoom lại, nhân hình nhỏ trong màn hình.
Hệ thống cho họ thấy hình ảnh: 15 người còn lại, vài người cố gắng giữ bình tĩnh, vài người đã khóc thầm, tất cả đều nhìn thẳng vào họ qua màn ảnh.
> "Mọi người, cám ơn vì đã đến.
Hãy nhớ: công lý được sinh ra từ lựa chọn."
Giọng máy èo uột, xa xăm.
"Cảnh sát trưởng, chúng tôi chờ lựa chọn của anh."
Ly sải bước, mỗi bước nặng như chì.
Anh nhớ lại khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu: người mặc mặt nạ, những tấm ảnh, thủ tục chuyển giao, tiếng cười của Han.
Nhớ cả lúc Han rót rượu, nói chuyện trấn an anh: "Luật có thể chữa lành."
Bây giờ ly rót ra bằng gươm.
Han quỳ, hai tay che mặt.
Gương mặt anh ướt đẫm.
Anh nhìn Ly, giọng khản:
> "Tôi xin anh... nếu anh định bấm... làm ơn, hãy... bấm nhanh.
Đừng kéo dài điều này."
"Không chỉ bấm để kết thúc anh."
Ly nắm chặt khẩu súng, không hạ tay.
"Nếu tôi làm, tôi sẽ... sống với điều đó."
Han ngẩng lên, đôi mắt đầy van xin và một thứ khác - niềm tin nhỏ nhoi:
> "Anh biết không - có lúc tôi nghĩ biết đâu nếu tôi chết, mọi người sẽ... sẽ hiểu hơn.
Nhưng tôi đã nhận ra: chết không sửa lỗi.
Nó chỉ làm cho những người ở lại chịu thêm đau.
Nếu anh bấm, anh sẽ làm họ yên lòng?
Hay khiến em họ thêm mất mát?"
Ly cảm thấy từng câu chữ như nhát dao đào sâu trong tim.
Hình ảnh Ji Eun hiện lên - cô gái nhỏ đứng dưới mưa, đưa tay ra với anh khi anh còn là một cậu thanh niên bước vào lĩnh vực cảnh sát.
Anh đã hứa - trước ngực cô khắc một lời hứa: bảo vệ.
Nhưng anh đã không làm trọn.
Người chọn sai đã giúp kẻ thủ phạm tránh án.
Lửa cũ bùng lên, nóng rát.
Một ánh đèn đỏ nhảy vọt, đồng hồ nhảy xuống: 00:10:00.
Ly nghĩ về công việc của mình - hàng loạt vụ án lớn, giấy tờ, áp lực, sự thỏa hiệp cần thiết để leo lên.
Anh nghĩ về đường ranh giữa "cần thiết" và "bán rẻ lương tâm".
Nỗi xấu hổ quấn lấy anh, xiết chặt.
Han lặng lẽ thì thầm:
> "Nếu anh bấm - tôi sẽ chết.
Nhưng liệu anh có thể sống tiếp không?
Tôi không thể yêu cầu anh tha thứ.
Tôi chỉ xin anh chọn nhanh.
Đau nhất là sự chờ đợi."
Ly bóp chặt tay lại, miệng khô như sa mạc.
Anh bước tới, đứng trước Han, đầu cúi xuống đối diện người anh từng gọi là đối thủ nhiều hơn bạn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nhìn vào mắt Han - một ánh mắt phức tạp: không hoàn toàn cầu xin, cũng không hoàn toàn thách thức.
Có điều gì đó gần giống với sự ăn năn - hay đó là khôn lanh của một người làm nghề đã quen với cái giá của chiến thắng.
Đếm: 07:45.
Một tiếng gõ kim loại vang từ trong tường, rồi màn hình bật với cảnh quay trại trên đảo - nơi một phụ nữ già, có thể là mẹ của một người đã chết, đang nắm chặt tấm ảnh.
Camera lia đến một đứa trẻ nhìn chằm chằm vào ống kính: là con của một người từng nạn nhân.
Mọi khuôn mặt trên màn hình đều đang trông chờ - họ muốn thấy kết quả, muốn nhìn thấy ai đó chịu trách nhiệm.
Ly lùi lại vài bước, bàn tay anh run run, nhưng không rơi súng.
Anh nhận ra một điều ghê rợn: đây không chỉ là lựa chọn giữa hai người.
Đây là lựa chọn giữa hai loại quyền lực - quyền lực của luật, quyền lực của cảm xúc - và kẻ dựng trò biết rõ điều đó.
Hắn đã bày vẽ một chiếc cân để ép công lý phải nghiêng.
Han bật cười khan, một tiếng cười đầy mệt mỏi:
> "Anh sẽ không thấy tôi như kẻ giết người rồi chứ?
Anh sẽ thấy tôi như nạn nhân?"
"Anh đã cứu nhiều kẻ giết người, Han.
Em tao đã trả giá cho điều đó."
Ly thở dài, nói chậm: "Anh đã khiến em tao chết."
Han lắc đầu, nước mắt rơi: "Không phải trực tiếp.
Tôi không kéo cò, không đâm.
Tôi chỉ... làm cho hệ thống tin vào một sự thật khác.
Tôi nghĩ mình cho họ cơ hội - và tôi đã sai."
Đếm: 05:12.
Ly nhớ lời của mẹ anh từng thì thào khi anh còn là thiếu niên: "Con không thể cứu tất cả.
Nhưng con có thể giữ mình không bị cuốn theo tham vọng."
Lời ấy tàn, nhưng vẫn có tiếng vang.
Một tiếng chuông phụt lên, và một cửa nhỏ trong tường mở ra.
Người điều khiển phát biểu: "Thêm một lựa chọn mở: đổi mạng sống lấy số tiền lớn.
Tiền sẽ được trao cho người rời khỏi đảo - nhưng sẽ không cứu ai."
Họ đang dắt mồi dư luận ra, cho thấy mọi thứ có thể mua được.
Cái nút kia như một bàn cân giữa tiền và máu.
Ly nhìn Han, và lần đầu, thấy người đàn ông đứng trần truồng trước bản thân mình - không vỏ bọc luật sư, không mánh khoé tòa án.
Chỉ một người đàn ông sợ hãi, sắp chết, cầu xin một chút nhân từ.
Và phía sau Han - khuôn mặt của em gái anh hiện lên, không cầu xin vì cô đã không còn.
Đếm: 02:30.
Han ráng đứng, đưa tay lên chạm vào vai Ly, như một người anh muốn xin lỗi: "Chung Hee, nếu anh làm điều đó, hãy thề rằng anh sẽ không quên em.
Hãy thề rằng anh sẽ đưa những kẻ đứng sau tất cả đến trước ánh sáng."
Giọng anh khô đi, yếu ớt.
Ly nhìn tay mình, bàn tay run, rồi chậm rãi đặt lòng bàn tay lên nút.
Mọi thứ như chậm lại: tiếng đồng hồ, tiếng thở, nhịp tim.
Trong khoảnh khắc đó, Ly thấy toàn bộ cuộc đời mình như một cuộn phim - từng lần anh đã bỏ qua, từng bức thư anh chưa đọc, từng đêm anh về nhà trong im lặng.
Anh nhớ lại có lần em gái anh nói: "Anh có biết không?
Công lý không chỉ là bắt kẻ xấu.
Nó là để bảo vệ người tốt."
Câu nói đơn giản ấy quặn vào tim anh.
Ly rút tay.
Anh nhìn Han, ánh mắt đầy xung đột.
Anh chợt nhận ra: nếu anh nhấn nút, anh sẽ trả thù cho em gái bằng một hành động bạo lực, và chính hành động đó sẽ biến anh thành điều khác - một kẻ phán xử bằng tay mình.
Nếu anh không nhấn, có thể họ sẽ kích nổ quả bom không phân biệt, giết tất cả - bao gồm kẻ đã bị lu mờ nghĩa vụ: Han, những người vô tội còn lại, và có thể cả anh.
Đếm: 00:45.
Han nói bằng thì thầm: "Anh chọn đi, Chung Hee.
Tôi muốn kết thúc cho mình.
Tôi muốn em gái anh... không phải thấy gì nữa."
Giọng anh như van xin cho cả hai.
Ly siết tay, nắm chặt khẩu súng, nhưng không rút cò.
Anh hít một hơi sâu, và - khác với dự đoán - anh không đặt tay lên nút.
Thay vì thế, anh hét, một tiếng vang khô khốc, như lời tuyên án dành cho chính mình:
> "Dừng trò này lại.
Nếu các người muốn công lý, thì phải chịu nhìn sự thật."
Camera quay, phát đi khắp mạng lưới.
Một loạt mã nhấp nháy trên màn hình.
Hệ thống có vẻ do dự, không được thiết kế cho tình huống anh từ chối.
Loa rít, còi báo, nhưng đồng hồ vẫn chạy: 00:18.
Một giọng khác - không phải tiếng máy trước đó - vang lên, run rẩy: "Anh không thể đánh bại chúng một mình."
Đó là Han, đang cố gắng đứng.
"Chung Hee...
đừng tự biến mình thành kẻ mà em ấy ghét."
Giọng Han chứa đựng cả cầu xin và tha thứ dành cho Ly.
Ly nhìn vào Han, nhìn vào đồng hồ.
Anh biết quyết định của mình sẽ không cứu em gái, sẽ không xóa đi quá khứ, nhưng có thể sẽ phá vỡ trò chơi.
Anh cũng hiểu: từ chối lựa chọn là một kiểu hành động, một thách thức đối với kẻ tổ chức - nhưng có rủi ro: quả bom có thể được kích hoạt từ xa.
Ly cắp khẩu súng, nhưng lần này anh không chĩa thẳng vào Han.
Anh chĩa về bảng điều khiển.
Anh bắn vào nắp che của nút - một phát súng, cánh nắp bắn tung.
Mảnh kim loại lăn cáu, hư hỏng bộ cơ.
Một đồng hồ phụ bật sáng, nhấp nháy, rồi hiện chữ:
> MANUAL OVERRIDE REQUIRED.
Giọng hệ thống văng vẳng: "Sai quy trình.
Tiến hành lập lại."
Các camera rung chuyển, các cánh cửa đóng sầm- nhưng đồng hồ vẫn: 00:10.
Han kêu lên vì đau - có lẽ vì sợ, có lẽ vì nút bám máu hư, có lẽ vì cảm xúc - Ly không phân biệt.
Anh lao về phía bảng điều khiển, tay ướt mồ hôi, tìm dây cắt.
Từng giây như dao.
Ly cắt dây xong, tim muốn rớt khỏi lồng ngực - nhưng quả bom không nổ.
Màn hình bỗng tắt, im lặng.
Một tiếng hét thất thanh vang khắp khán phòng - từ phía màn hình, là những tiếng của những người đang bị giam ở nơi khác, họ reo hò, khóc, thở phào.
Lúc tĩnh lặng trở lại, Han nằm trên sàn, thở hổn hển, mắt mở to, nhìn Ly như nhìn thấy kẻ cứu rỗi và kẻ phạm tội cùng một lúc.
> "Anh đã... anh đã phá nó?"
Han thì thầm.
"Anh cứu chúng ta?"
Ly cúi xuống, đặt tay lên vai Han, một cái chạm thật nhẹ: "Tôi phá hủy chiếc cân.
Nhưng những thứ kia - trách nhiệm, ký ức, tội lỗi - chúng ta vẫn phải mang."
Han bật khóc, âm thanh của một người đàn ông cuối cùng nguôi được phần cơn đau tê.
Ly gượng cười, nụ cười mệt mỏi, nửa đau nửa nhẹ:
> "Giờ thì... chúng ta còn sống.
Nhưng ai sẽ trả giá?
Ai sẽ chịu trách nhiệm?"
Trên màn hình, dòng chữ cuối hiện lên, không còn giọng nói máy lạnh nữa mà là chữ in đậm:
> "Kết thúc chu kỳ 01.
Những kẻ sống sót: hãy quyết định con người các người sẽ trở thành."
Ly đứng dậy, nhìn quanh căn phòng đổ nát, nhìn Han - vết bầm, đôi mắt đỏ, tấm thiệp xé nát.
Anh nghĩ về em gái, nghĩ về lời hứa còn nghẹn ở cổ.
Anh không thấy thanh thản, nhưng trong cổ họng có một điều nhẹ nhàng: anh đã không giết người bằng tay mình.
Anh đã không đáp trả bằng một hành động giống kẻ đã sai.
Anh đã chọn khác - phá hệ thống, dù biết hệ thống là thứ đã hủy nhiều cuộc đời.
Han quay người, nhìn Ly với sự biết ơn đắng cay:
> "Nếu em ấy còn sống... anh sẽ làm mọi thứ để... làm cho mọi thứ khác đi."
Ly gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi: "Bắt đầu bằng việc đứng dậy, Han.
Hãy trả lời trước pháp luật, trước mọi người.
Đừng để ai khác dàn dựng tòa án cho chúng ta nữa."
Họ ra khỏi phòng, bước vào sương mù bên ngoài.
Trên bờ biển Jeju, sóng xô bờ như định xóa đi mọi dấu chân.
Nhưng những vết chân vẫn còn đó - như bằng chứng.
Và cả hai biết: họ đã được trao một cơ hội, không phải để quên, mà để sửa chữa, bằng cách khác - bằng cách đối diện với sự thật, nói ra, và chịu trách nhiệm.