Cập nhật mới

Khác Dự Án Công Lý

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402583918-256-k814293.jpg

Dự Án Công Lý
Tác giả: Evilcomesfromheaven
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ly Chung Hee một cảnh sát trưởng, luôn đứng về lẽ phải, còn Han Jae Kwon là một luật sư giỏi nhưng giỏi về mặc bào chữa và lách luật cho tội phạm. cả hai cùng được đưa lên đảo Jeju với mười lăm Phạm nhân đang mang án tử và những thứ kinh hoàng đang đợi họ .



sinhton​
 
Dự Án Công Lý
Truyện Dự Án Công Lý #1


CHƯƠNG MỘT - BÃO ĐÊM JEJU

Sấm nổ như một cú đấm khô khốc từ xa.

Trên chiếc trực thăng bay qua eo biển, Ly Chung Hee mở mắt.

Cơn đau nhói dọc cổ khiến anh nhíu mày - không phải vì mệt, mà vì cảm giác bất thường: tiếng động cơ đều quá, như thể phi công cố tình giữ tốc độ ổn định để che đi điểm đến thật sự.

Anh nhìn ra ngoài: mặt biển đen kịt, không ánh sáng từ bờ, chỉ có những đợt sóng bạc đầu phản chiếu ánh đèn nhấp nháy của cánh quạt.

Gió thổi mạnh, tiếng radio rè rè.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên:

> "Cảnh sát trưởng Ly Chung Hee.

Lệnh đặc biệt từ Bộ Tư pháp.

Anh được chỉ định giám sát chuyển giao mười lăm tử tù đến cơ sở cách ly tại đảo Jeju.

Chi tiết sẽ được thông báo khi hạ cánh."

Ly gật đầu, dù trong lòng dấy lên một chuỗi câu hỏi.

Từ bao giờ Bộ Tư pháp lại trực tiếp điều động cảnh sát trưởng cho việc chuyển tù?

Và "cơ sở cách ly" nào lại nằm ở Jeju - đảo vốn không có trại tử hình chính thức?

Anh nhìn sang ghế đối diện.

Một người đàn ông mặc vest xám ngồi đó, đôi tay đặt nhẹ trên đầu gối, nét mặt thư giãn đến mức bất thường.

Ánh đèn vàng của khoang trực thăng chiếu lên gương mặt gã: điềm tĩnh, môi hơi cong như thể đang thưởng thức một trò đùa kín đáo.

Ly nhận ra ngay - Han Jae Kwon.

Luật sư khét tiếng, chuyên bào chữa cho những kẻ không ai muốn cứu.

> "Thật trùng hợp," Han nói, giọng đều đều, gần như vui vẻ.

"Lần đầu tiên tôi được mời bay cùng một cảnh sát trưởng.

Không phải để cãi nhau trong phòng thẩm vấn, mà là cùng đi... du lịch công vụ."

Ly không đáp.

Anh chỉ nhìn gã một lúc, rồi quay đi.

Mỗi lần gặp Han, anh đều thấy cùng một điều: thứ ánh sáng mờ ám của một kẻ hiểu luật hơn người khác, và dùng nó để che đậy điều gì đó bẩn thỉu hơn cả tội lỗi.

> "Anh làm gì trong chuyến này?"

Ly hỏi, giọng khàn.

"Cố vấn pháp lý," Han đáp gọn.

"Bộ muốn có người đảm bảo rằng việc chuyển giao được hợp lệ, không vi phạm quyền con người.

Kỳ lạ nhỉ?

Bảo vệ quyền con người của mười lăm kẻ giết người."

Han mỉm cười như thể tự giễu, nhưng trong ánh mắt không có chút khinh bỉ nào.

Chỉ có sự tò mò.

Ly không nói thêm.

Anh kéo lại khóa áo khoác, nhìn đồng hồ.

22:47.

Bên dưới là bóng tối đặc quánh của đảo Jeju.

---

Khi hạ cánh, trời đổ mưa.

Sân đáp nằm giữa một khu rừng thông dày đặc, không có đèn tín hiệu, chỉ có vài cột đèn dầu dựng tạm.

Một đoàn người mặc áo đen đón họ.

Không quân phục, không bảng tên.

Tất cả đều đeo khẩu trang, chỉ để lộ ánh mắt lạnh.

Người đi đầu - dáng cao, nói bằng giọng khàn đặc như người hút thuốc lâu năm.

> "Cảnh sát trưởng Ly, Luật sư Han.

Mời đi theo tôi.

Mười lăm đối tượng đã được đưa tới khu cách ly.

Anh sẽ nhận nhiệm vụ ngay sau khi họ ký xác nhận."

Ly liếc sang Han.

Gã nhún vai, vẫn bình thản như đi dự hội nghị.

Họ băng qua lối mòn, gió quất vào mặt.

Dưới ánh đèn dầu, Ly thoáng thấy những vệt dây thép gai, những camera hồng ngoại cũ kỹ gắn vội vào thân cây.

Không hề có trạm kiểm soát chính thức nào.

Khi họ đến khu "cơ sở cách ly", thứ hiện ra khiến Ly khựng lại.

Một tòa nhà bê tông bỏ hoang, có vẻ từng là khách sạn du lịch cũ, giờ biến thành khu giam giữ tạm.

Mưa rơi xối xả lên tấm biển gỉ sét còn sót lại chữ mờ:

> Blue Horizon Resort.

Han nhìn quanh, bật cười khẽ.

> "Nơi này từng có buffet hải sản ngon nhất Jeju.

Giờ thì đúng là buffet cho tử tù."

Ly lờ gã đi.

Anh bước vào sảnh - ánh sáng chập chờn, sàn lát gạch ẩm trơn.

Ở giữa phòng, 15 người ngồi thành hàng, tay bị trói trước bụng.

Mỗi người mặc áo tù màu cam, đánh số từ 01 đến 15.

Không ai nói.

Chỉ có tiếng mưa và tiếng thở nặng nề.

Ly quan sát từng khuôn mặt.

Có người cúi đầu như đã chết tinh thần.

Có người nhìn thẳng vào anh, ánh mắt như dao.

Một phụ nữ khoảng ba mươi, khuôn mặt lạnh lẽo, ánh nhìn rỗng - trên cổ vẫn còn vết sẹo dây trói.

Một gã đàn ông lực lưỡng thì mỉm cười khi thấy Han, như nhận ra người quen.

> "Anh ta từng là thân chủ của tôi," Han thì thầm.

"Giết ba người, nhưng tôi đã khiến tòa tuyên trắng án vì thiếu chứng cứ.

Có vẻ lần này, anh ta không may nữa."

Ly liếc gã, lạnh giọng:

> "Anh thấy vui à?"

"Tôi thấy... thú vị."

Han nghiêng đầu, như thể đang phân tích tâm lý một nhóm người trong thí nghiệm hơn là nhìn tử tù thật.

Người chỉ huy đeo mặt nạ bước lên, giọng khô khốc:

> "Trước khi chuyển lên đảo chính, tất cả sẽ được xác nhận danh tính và ký vào biên bản.

Cảnh sát trưởng Ly, anh phụ trách xác nhận.

Luật sư Han, anh giám sát quy trình."

Ly tiến đến bàn ký.

Một nhân viên đưa anh danh sách: 15 tên, 15 tội danh - giết người, hiếp dâm, buôn nội tạng, phóng hỏa, thậm chí có cả "phản quốc".

Một vài cái tên anh nhận ra - toàn vụ từng gây chấn động dư luận, nhưng tất cả đều có một điểm chung: đều từng được bào chữa bởi Han Jae Kwon.

Ly ngẩng đầu.

> "Sao danh sách này... toàn là thân chủ của anh ta?"

Người đeo mặt nạ không đáp.

Han chỉ nhún vai.

"Có lẽ ai đó rất muốn tôi chứng kiến hậu quả nghề nghiệp của mình."

Không khí đặc quánh.

Ly siết chặt bút.

Một linh cảm lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

---

Nửa đêm.

Sau khi hoàn tất "xác nhận", đoàn được lệnh nghỉ tại phòng riêng trong tầng hai của khu nhà.

Cửa có khóa điện tử, nhưng không thấy binh lính gác ngoài.

Ly không ngủ được.

Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra biển - mưa đã tạnh, chỉ còn sương dày.

Từ xa, ánh đèn vàng lập lòe ở phía khu giam tử tù.

Tiếng gõ cửa.

Anh quay lại.

Han bước vào, không gõ lần thứ hai.

> "Anh không ngủ à?"

"Tôi đang làm nhiệm vụ."

"Vậy tôi xin chia sẻ nhiệm vụ."

Han tự rót ly nước, ngồi xuống ghế, nói bằng giọng nửa thật nửa đùa:

> "Anh có cảm giác kỳ lạ không?

Không ai trong số lính gác nói tên mình.

Không có ký hiệu quân đội.

Tôi đã hỏi người chỉ huy về lệnh pháp lý của chuyến này - anh ta chỉ nói 'trên yêu cầu'.

Mà trên là ai thì không ai biết."

Ly lặng im.

> "Anh nghi gì?"

"Tôi không nghi.

Tôi biết.

Đây không phải chuyển giao tử tù.

Đây là trò gì đó."

> "Trò?"

Ly gằn giọng.

"Một bài thử.

Hoặc một màn trình diễn."

Han ngẩng lên, ánh mắt lóe sáng.

"Anh có để ý không - tất cả bọn họ đều từng thoát án tử nhờ kẽ hở pháp luật.

Tất cả từng được tôi bào chữa.

Và giờ họ bị gom lại đây, cùng với tôi... và anh, người đại diện cho công lý."

Một khoảng im lặng dài.

Chỉ còn tiếng gió gào ngoài cửa.

> "Nếu đúng như anh nói..."

Ly khẽ siết tay.

"Thì ai đó đang chuẩn bị một phiên tòa không cần thẩm phán."

"Không, Chung Hee," Han mỉm cười.

"Một trò chơi.

Và lần này, công lý sẽ phải chơi theo luật của kẻ khác."

---

Cánh cửa bật mở.

Âm thanh điện rít lên.

Màn hình trên tường sáng bừng - hình ảnh mờ nhiễu, giọng nói méo mó vang lên:

> "Chào mừng đến Đảo Jeju - Cơ Sở Số 0.

Từ giờ, các vị không còn là quan chức, luật sư hay phạm nhân.

Tất cả chỉ là người chơi.

Nhiệm vụ: sống sót.

Luật chơi sẽ được công bố sau khi đồng hồ điểm 0:00.

Lưu ý: rời khỏi khu vực là vi phạm luật.

Vi phạm = tử hình."

Màn hình tắt.

Đèn vụt tắt theo.

Ly rút súng theo phản xạ - nhưng không thấy đèn, không thấy gì ngoài hơi thở của Han bên cạnh.

Rồi từ phía xa, tiếng hét đầu tiên vang lên.

Một tiếng nổ nhỏ, mùi khói.

Rồi im lặng.

Han nói khẽ, gần như thì thầm:

> "Chào mừng đến với phiên tòa cuối cùng của chúng ta, Chung Hee."
 
Dự Án Công Lý
Truyện Dự Án Công Lý #2


CHƯƠNG HAI - LUẬT CỦA MÁU

Trời Jeju buổi sáng như chưa từng có đêm.

Ánh sáng nhợt nhạt lọt qua khung cửa sắt, soi lên sàn nhà ẩm ướt loang lổ.

Mùi khói và kim loại vẫn còn đọng trong không khí.

Ly Chung Hee mở mắt.

Đèn đã sáng trở lại.

Phòng anh trống rỗng - chỉ có một mảnh giấy dán trên tường:

> "Khu A - Tập hợp toàn bộ người chơi.

Trễ = loại trừ."

Anh khoác áo, cài lại khẩu súng, bước ra hành lang.

Mỗi bước chân vang lên như tiếng đếm ngược.

---

Sảnh tầng trệt chật kín người.

Mười lăm tử tù, Han Jae Kwon, và ba người lính áo đen đứng bên cạnh màn hình lớn.

Một người trong số họ đang nằm bất động trên sàn - cổ có vết siết tím.

Số trên áo: 07.

Han đang ngồi xổm cạnh xác, mặt không biểu cảm.

> "Chết trong đêm.

Không ai nghe thấy tiếng động.

Cửa khóa từ trong.

Không có dấu hiệu vật lộn."

Ly nhìn quanh.

Tất cả đều im lặng, ánh mắt dao động giữa sợ hãi và nghi ngờ.

> "Ai là người cuối cùng thấy hắn?"

Một gã tù số 09 đáp, giọng run:

"Tôi... tôi thấy hắn đứng gần cửa sổ lúc tắt đèn.

Chỉ thế thôi."

Han đứng dậy, phủi tay, ánh mắt lạnh băng.

> "Chúng ta bắt đầu rồi, cảnh sát trưởng.

Đây không phải án tử đơn thuần.

Đây là phiên tòa máu."

Ly cau mày.

> "Anh biết gì à?"

"Tôi đoán," Han nói, "rằng có ai đó đang dựng lại những vụ án mà tôi từng bào chữa.

Và mỗi 'phiên' sẽ buộc chúng ta chọn giữa cứu hoặc giết, như cách luật pháp từng chọn.

Tù nhân số 07 - vụ Kim Ji Sung, năm 2019.

Tôi từng bào chữa cho hắn."

> "Tội danh?"

"Giết bạn gái, chôn trong vườn.

Tôi khiến tòa tin rằng đó là tai nạn."

Không khí đặc lại.

Ly siết chặt nắm tay.

> "Nghĩa là có người đang xử lại các vụ án của anh."

"Không chỉ vậy," Han mỉm cười nhạt, "ai đó đang ép tôi trả giá bằng mạng người."

---

Màn hình bật sáng.

Một khuôn mặt nửa ẩn hiện, giọng méo mó vang lên:

> "Tù nhân số 07 đã bị xử lại.

Phiên tòa đầu tiên kết thúc.

Người tiếp theo sẽ được chọn bởi các vị.

Nhiệm vụ: tìm ra ai là kẻ đáng chết nhất trong mười bốn người còn lại.

Thời hạn: hai giờ."

Tất cả ồ lên.

Han cười khẽ, nhịp tay lên bàn.

> "Đây là luật đảo ngược.

Không còn thẩm phán.

Không luật sư.

Chỉ có kẻ sống chọn ai phải chết."

> "Và nếu không chọn?"

Ly hỏi.

"Có lẽ chúng ta sẽ chết thay.

Đơn giản thế thôi."

Ly bước tới giữa sảnh.

> "Không ai động vào ai.

Tôi sẽ điều tra cái chết của 07 trước."

Anh quỳ xuống, kiểm tra thi thể.

Dấu vết rõ ràng là bóp cổ bằng dây, nhưng da quanh cổ không có xơ sợi.

> "Không có dấu vân tay.

Không vật chứng.

Dây siết là gì?"

Han liếc nhìn, rồi nói nhỏ:

> "Có thể là dây đeo từ thẻ nhận dạng - loại nylon mảnh.

Khi kéo mạnh, nó tự đứt.

Rất sạch."

Ly nhìn quanh - ai cũng đeo loại thẻ đó trên cổ.

> "Tốt.

Vậy ai đó trong chúng ta đã giết hắn."

> "Hoặc," Han xen vào, "hắn tự giết.

Vì biết trò chơi sắp bắt đầu."

> "Tự siết cổ chết?"

Ly bật lại.

"Tâm lý phạm tội không đơn giản đâu, Chung Hee.

Cảm giác tội lỗi có thể khiến người ta tự xử trước khi bị phán xử."

Câu nói khiến vài người rùng mình.

---

Một người phụ nữ lên tiếng - tù nhân số 12, giọng khàn:

> "Vậy giờ sao?

Ai chết tiếp?"

Han quay sang, nụ cười vẫn dính trên môi.

> "Câu hỏi hay.

Nhưng có lẽ chúng ta nên biết ai đáng chết nhất, như luật chơi yêu cầu."

Ly nhìn thẳng vào Han.

> "Anh đang biến trò này thành toà thật đấy à?"

"Không, tôi đang cứu mạng anh.

Nếu không chọn, ta sẽ cùng chết."

Anh ta bước ra giữa sảnh, ánh mắt quét qua đám đông.

> "Tôi biết hết tội của các người.

Vì tôi là người giúp các người thoát án."

"Số 02 - giết ba người trong cơn say.

Số 05 - bác sĩ bán nội tạng bệnh nhân.

Số 09 - phóng hỏa nhà chứa, mười hai người chết.

Số 14 - nhà báo tung tin sai khiến người tự tử.

Số 15..."

Han dừng lại, nhìn Ly, nụ cười nhạt.

> "Cựu cảnh sát, tội che giấu bằng chứng trong vụ án năm 2018.

Anh ta bị xử trắng vì 'thiếu cơ sở'.

Nhưng tôi biết anh ta đã bẻ cong luật."

Không khí nổ tung.

Ly bước lên, túm cổ áo Han, đẩy mạnh.

> "Anh nói gì?"

"Tôi nói sự thật.

Tôi là người bào chữa cho anh ta."

"Tôi không giấu chứng cứ!"

"Tôi không bảo anh có.

Tôi bảo anh đã được cứu nhờ hệ thống này.

Giống như bọn họ."

Ly đấm vào tường, không vào mặt gã.

Cả phòng nín thở.

Han chỉnh lại cà vạt, điềm tĩnh như chưa có gì xảy ra.

> "Chúng ta có hai giờ.

Nếu anh muốn cứu mạng ai đó, hãy tìm ra ai đang giết người, hoặc ai là mục tiêu tiếp theo.

Tôi thì có cách khác."

> "Cách gì?"

"Tôi sẽ tìm luật của trò chơi.

Mà luật nào cũng có lỗ hổng."

---

Ly rời khỏi sảnh, bước xuống tầng hầm.

Anh cần tách mình ra khỏi Han, khỏi cái không khí bệnh hoạn kia.

Hành lang tối, tường ẩm.

Anh soi đèn pin - phát hiện một cánh cửa sắt có khóa số.

Trên cửa dán dòng chữ:

> "Hồ sơ vụ án."

Anh thử bấm, nhưng màn hình hiện dòng chữ: "Không có quyền truy cập."

Sau lưng, giọng Han vang lên.

> "Tôi đoán anh tìm thấy rồi."

Ly quay lại.

> "Anh theo dõi tôi?"

"Tôi theo dõi bất kỳ ai có khả năng cứu mạng tôi."

Han cười, bước lại gần, chỉ vào bảng mã số.

"Tôi nghĩ mã mở là ngày phán quyết cuối cùng của tôi với bị cáo đầu tiên trong danh sách - Kim Ji Sung, đúng chứ?"

> "Anh nhớ từng vụ?"

"Tôi nhớ mọi vụ.

Vì tôi chưa bao giờ quên tội lỗi của mình."

Ly nhìn gã - lần đầu tiên thấy chút gì khác trong mắt Han.

Không phải kiêu ngạo, mà là... gánh nặng.

Anh nhập mã.

Cửa mở.

Bên trong là căn phòng nhỏ, đầy hồ sơ giấy và ảnh chụp.

Trên bàn là một màn hình cũ với danh sách các vụ án - tất cả do Han từng bào chữa.

Mỗi vụ được gắn nhãn:

> ✅ Đã xử lại

⏳ Đang chờ

Vụ của tù nhân số 07 - đã xử.

Kế tiếp: Tù nhân số 05.

Tên: Park Min Ho - bác sĩ phẫu thuật, tội buôn nội tạng.

Ly lật hồ sơ: hình ảnh bệnh nhân chết trên bàn mổ, bản cáo trạng bị xóa nhiều dòng.

Dưới cùng, có dòng chữ viết tay:

> "Tội thật sự không nằm ở dao mổ.

Mà ở người cầm dao vì tiền."

Han đọc lướt qua, nói khẽ:

> "Anh biết không, tôi từng tin hắn vô tội.

Nhưng hắn cười khi nghe án giảm.

Cười vì biết tôi đã biến tội lỗi của hắn thành 'tai nạn y khoa'.

Từ đó, tôi hiểu... luật không cứu ai, chỉ đổi chỗ cho kẻ giết người."

Ly nhìn gã, lần đầu thấy ánh mắt không còn tự tin.

> "Anh nói như thể hối hận."

"Tôi không hối hận.

Tôi chỉ... chấp nhận.

Nhưng có vẻ ai đó không muốn tôi quên."

Trên màn hình, một dòng chữ mới hiện lên:

> "Phiên xử số 2 sẽ bắt đầu sau 10 phút.

Mục tiêu: Park Min Ho.

Nhiệm vụ: cứu hắn khỏi bản án tử bằng cách chứng minh hắn vô tội thực sự.

Nếu thất bại - toàn nhóm trừ hắn sẽ chịu hình phạt."

Ly nắm chặt hồ sơ.

> "Chứng minh vô tội?

Ở đây?

Không luật, không tòa?"

Han nhếch mép:

"Đây là tòa án của kẻ điên.

Và chúng ta là nhân chứng."

---

Khi họ quay lại sảnh, một tiếng còi vang lên.

Cửa sắt đóng lại, trần nhà hạ dần xuống - trong khe tường, ống khói bắt đầu phun khói trắng.

Han hét:

> "Đây là phòng kín!

Họ buộc ta giải vụ án để mở khóa!"

Ly lao đến bàn điều khiển, thấy một màn hình hiện câu hỏi:

> "Ai thật sự giết bệnh nhân trong vụ Park Min Ho?"

Ba lựa chọn:

1.

Park Min Ho

2.

Quản lý bệnh viện

3.

Người trả tiền ca phẫu thuật

Han gào lên:

> "Không phải Park!

Tôi nhớ!

Có người thuê hắn làm ca mổ đó - một quan chức!"

Ly vội bấm số 3.

Tiếng "Bíp" vang lên - trần dừng lại.

Một đoạn video bật ra: cảnh bệnh viện, phòng phẫu thuật bị ghi lén, người ký lệnh mổ chính là Han Jae Kwon.

Ly quay phắt lại.

> "Đó là anh."

Han nhìn trân trân, mặt tái đi.

"Không...

đó là giả."

"Camera không giả đâu, Han.

Anh đã...?"

"Không!

Tôi chỉ chuyển tiền cho bệnh viện theo yêu cầu thân chủ.

Tôi không biết bệnh nhân sẽ chết!"

Tiếng loa vang lên, giọng méo mó quen thuộc:

> "Lời bào chữa muộn màng, Luật sư Han.

Phiên xử số 2: Thất bại."

Khói trắng chuyển đỏ.

Cả phòng rung lên, tiếng rít sắt ken két.

Ly kéo Han ngã xuống đất, hét:

> "Nằm xuống!"

Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ góc phòng.

Khi khói tan, Park Min Ho - tù nhân số 05 - gục xuống, ngực xuyên mảnh kim loại.

Màn hình hiện dòng chữ cuối:

> "Tử tù số 05 - đã thi hành án.

Người tiếp theo: sẽ được chọn ngẫu nhiên."

Han run rẩy, nhìn vết máu loang trên sàn.

Ly nhìn gã, lạnh giọng:

> "Anh nói luật nào cũng có lỗ hổng.

Có vẻ lần này, lỗ hổng chính là anh."

Han không đáp.

Anh chỉ nhìn lên trần, ánh mắt xa xăm - như đang cố nhớ lại ai đã khiến mọi thứ bắt đầu.

Và giữa tiếng còi báo động, Ly thấy môi gã mấp máy một câu rất nhỏ:

> "Không thể nào... cô ta đã chết rồi."
 
Dự Án Công Lý
Truyện Dự Án Công Lý #3


CHƯƠNG 3 - NGƯỜI ĐÃ CHẾT RỒI

Căn phòng im lặng sau tiếng còi báo động.

Không còn khói.

Không còn tiếng người.

Chỉ còn hơi nóng và mùi sắt cháy trong không khí.

Ly Chung Hee đứng dựa lưng vào tường, tay vẫn giữ chặt khẩu súng.

Han ngồi bệt xuống đất, đôi mắt trống rỗng nhìn vệt máu đã khô trên sàn - nơi tù nhân số 05 từng ngồi.

> "Anh vừa nói 'cô ta đã chết rồi'."

"Tôi không chắc anh nên nhắc lại câu đó đâu," Han khẽ đáp, giọng nghẹn lại.

Ly không rời mắt khỏi gã.

> "Cô ta là ai?"

"Người duy nhất tôi không thể bào chữa."

Han đứng dậy, đi về phía cửa sổ.

Ánh sáng mờ ngoài trời chiếu lên mặt anh - mệt mỏi, già đi cả chục tuổi.

> "Năm năm trước, tôi nhận vụ một cô gái bị cáo buộc giết chồng.

Tên cô ấy là Seo Mi Yeon.

Tất cả bằng chứng chống lại cô ấy đều hoàn hảo - camera, nhân chứng, ADN.

Nhưng tôi biết có gì đó sai.

Tôi tin cô ấy vô tội, nên tôi đã... phá luật để cứu."

> "Phá luật?"

"Tôi dùng chứng cứ giả.

Đổi ADN trong phòng thí nghiệm.

Cô ấy được trắng án."

Ly nhìn thẳng gã, giọng lạnh:

> "Rồi sao nữa?"

"Hai tháng sau, cô ấy biến mất.

Một năm sau, chồng cô ấy - người tôi tin là hung thủ thật - bị phát hiện chết trong xe.

Tự tử, theo kết luận điều tra.

Nhưng tôi biết... không phải vậy."

> "Cô ta giết hắn?"

"Có thể.

Cũng có thể ai đó đã giết cô ta.

Tôi nhận một gói thư nặc danh, chỉ có một câu: 'Luật của anh đã tạo ra quái vật.'"

Han cười khẽ, nhưng ánh mắt lạnh như đá.

> "Từ đó, tôi bỏ nghề.

Nhưng có vẻ... luật vẫn chưa bỏ tôi."

---

Trên màn hình lớn, một dòng chữ mới hiện lên, như trêu ngươi:

> "Phiên xử tiếp theo: Vụ Seo Mi Yeon.

Mục tiêu: Han Jae Kwon."

Tất cả đều hướng về phía Han.

Không ai nói.

Chỉ có tiếng mưa bắt đầu rơi lại ngoài cửa.

> "Anh bị xử?"

Ly hỏi.

"Có vẻ thế."

"Và cô ta - người đã chết?"

"Nếu họ dựng lại vụ đó... thì nghĩa là cô ta chưa chết.

Hoặc có kẻ đang mượn tên cô ấy."

Một giọng nói vang lên từ hệ thống loa:

> "Luật sư Han, anh từng nói: 'Sự thật không quan trọng, chỉ cần có chứng cứ.'

Hôm nay, anh sẽ phải sống hoặc chết bằng chính câu nói đó."

Cánh cửa sắt mở ra.

Một hành lang dài lộ ra, ánh sáng đỏ hắt lên tường.

Trên tấm biển kim loại đầu hành lang ghi:

> PHÒNG XÉT XỬ SỐ 3.

Ly giữ chặt tay Han.

> "Không đi một mình."

"Anh sợ tôi bỏ chạy à?"

"Tôi sợ anh tự kết án."

---

Bên trong phòng xét xử số 3 là không gian trống, chỉ có một chiếc ghế ở giữa - giống ghế thẩm vấn, phía trên có camera.

Màn hình bật lên, hình ảnh một người phụ nữ hiện ra: mái tóc dài, ánh mắt lạnh, nụ cười chậm rãi.

Han khựng lại.

> "Seo Mi Yeon..."

> "Chào, luật sư Han."

Giọng cô ta vang lên qua loa, nhẹ như gió.

"Anh còn nhớ tôi chứ?"

"Cô chết rồi..."

"Chết là một cách để bắt đầu lại.

Như luật sư từng dạy tôi."

Cô ta cười, nhưng trong mắt không còn ánh người.

> "Anh cứu tôi khỏi án tử.

Giờ đến lượt tôi cứu anh.

Bằng cách kết thúc mọi thứ."

Ly bước lên, giọng sắc:

> "Cô ta đang ở đâu?"

"Gần hơn anh nghĩ, cảnh sát trưởng."

Màn hình tắt.

Cửa sau lưng họ khóa lại.

Từ trần nhà, giọng hệ thống vang lên:

> "Bắt đầu phiên xử số 3:

Nhiệm vụ - chứng minh Seo Mi Yeon thật sự còn sống.

Thời gian: 30 phút."

---

Ly và Han tách ra.

Họ rà soát căn phòng - tường, sàn, bàn ghế - mọi thứ đều sạch đến vô lý.

Trên bàn, một chiếc máy tính bật sẵn.

Trong đó là hồ sơ điều tra vụ Seo Mi Yeon: hình hiện trường, lời khai, kết quả giám định.

Han đọc nhanh, rồi dừng lại ở một dòng nhỏ:

> Thi thể nạn nhân - chưa từng tìm thấy.

> "Anh thấy chứ?"

Han nói.

"Không có xác, không có tội.

Tôi không sai."

"Nhưng ai đó biết cô ta còn sống," Ly đáp.

"Và đang điều khiển trò chơi này."

Anh nhìn kỹ vào tệp dữ liệu.

Tên người ký kết luận điều tra: Thanh tra trưởng Ly Chung Hee.

Cả hai sững lại.

Han quay sang, nụ cười méo mó:

> "Có vẻ trò chơi này không chỉ dành cho tôi."

---

Tiếng loa vang lên, lạnh buốt:

> "Cảnh sát trưởng Ly, anh có nhớ ai ra lệnh kết thúc vụ Seo Mi Yeon không?

Không phải anh sao?"

Ly siết nắm tay.

Hình ảnh hiện lên trên màn hình: anh, năm năm trước, ngồi trong phòng thẩm vấn, ký vào biên bản "đóng hồ sơ do thiếu bằng chứng."

Phía sau anh, Han Jae Kwon cười, bắt tay một quan chức.

> "Không thể nào..."

Ly lẩm bẩm.

"Chúng ta đều dính," Han nói nhỏ.

"Anh vì hệ thống, tôi vì luật.

Và giờ cả hai bị xử."

---

30 phút trôi qua như kim giây đâm vào não.

Han đứng giữa phòng, nhìn lên camera, nói dứt khoát:

> "Nếu cô còn sống, Seo Mi Yeon, hãy nhìn tôi.

Tôi đã sai.

Nhưng tôi sẽ không để ai dùng cô để giết thêm người."

Một âm thanh nhẹ vang lên - tiếng khóa điện mở.

Cửa sau bật mở.

Không ai ở đó, chỉ có một phong bì rơi xuống.

Bên trong là một tấm ảnh:

Ly và Han đứng cạnh nhau trên bãi biển Jeju - bức ảnh chụp sáng hôm nay.

Góc dưới ghi:

> "Công lý đang đến."

Màn hình bật sáng lần cuối.

Gương mặt người dẫn trò chơi lộ rõ một phần - nửa dưới là gương mặt Seo Mi Yeon, nửa trên được che bởi mặt nạ kim loại.

> "Hẹn gặp lại hai người ở phiên xử cuối cùng.

Đảo này không dành cho công lý.

Nó dành cho sự thật."
 
Dự Án Công Lý
Truyện Trò Chơi Công Lý #4


CHƯƠNG 4 - PHÁN QUYẾT CỦA NGƯỜI CHẾT

Gió trên đảo Jeju bắt đầu mạnh hơn.

Những cơn sóng đập vào vách đá dưới chân dốc, tung lên bọt trắng như khói.

Từ trên cao, Ly Chung Hee nhìn xuống, thấy những lán nhỏ rải rác bên bờ biển - nơi từng là khu nghiên cứu quân sự cũ.

Giờ, đó là nơi điều khiển trò chơi.

Han Jae Kwon bước lên, mặt vẫn trắng bệch sau vụ "phiên xử số 3".

> "Anh chắc là đây à?"

"Hệ thống điều khiển tín hiệu phát từ đây," Ly đáp.

"Tôi tìm thấy tọa độ trong camera phòng xử.

Nếu đúng, ta sẽ gặp kẻ đứng sau tất cả."

> "Và nếu sai?"

"Thì ta chết trước khi biết."

---

Hai người men theo lối đi nhỏ dẫn xuống.

Không khí đặc quánh mùi muối và kim loại.

Cửa hầm mở ra, bên trong tối om - chỉ có ánh đèn đỏ nhấp nháy.

Một màn hình duy nhất sáng lên khi họ bước vào.

Trên đó hiện dòng chữ:

> "Chào mừng đến phòng phán quyết."

Giọng nói méo mó quen thuộc vang lên:

> "Ly Chung Hee, Han Jae Kwon.

Hai kẻ ở hai phía công lý - nhưng cùng tạo ra bất công."

Ánh đèn sáng dần.

Một chiếc ghế xuất hiện giữa phòng, trên đó là người đàn ông bị trói.

Khuôn mặt anh ta che nửa dưới bằng mặt nạ oxy, nhưng đôi mắt vẫn mở, tỉnh táo, cháy lửa hận.

Han nín thở.

> "Tôi... tôi biết hắn."

"Ai?"

Ly hỏi.

"Kang Do Hyun.

Tôi từng bào chữa cho hắn trong vụ tai nạn ở cảng Busan.

Một vụ tôi nghĩ là 'lỗi kỹ thuật'."

Ly nhớ ra.

Vụ đó từng gây chấn động: container rơi, năm công nhân chết.

Do Hyun được trắng án nhờ "thiếu bằng chứng kỹ thuật."

Nhưng sau đó, gia đình nạn nhân tự tử hết.

Giọng nói từ loa vang lên, trầm hơn, rõ ràng hơn.

> "Không.

Tôi không phải Kang Do Hyun.

Tôi là con trai của người bị hắn giết.

Và là nạn nhân của anh, Han Jae Kwon."

Han chết lặng.

> "Cậu... còn sống?"

"Anh nghĩ công lý chết nhanh như vậy sao?"

---

Màn hình phía sau họ bật sáng, hiển thị hàng loạt dữ liệu - hồ sơ các vụ Han từng thắng.

Bên cạnh, dòng ghi chú đỏ chói: "Tổng cộng: 16 người vô tội chết, 1 luật sư thành công."

> "Anh từng nói với thế giới rằng không có tội nếu luật không chứng minh được.

Vậy tôi sẽ làm điều ngược lại - không có công lý nếu người ta không trả giá."

Ly siết chặt súng.

> "Anh là người dựng trò này?"

"Không.

Tôi chỉ kết thúc nó.

Hệ thống đã bắt đầu từ khi các anh tạo ra.

Tôi chỉ giúp nó 'cân bằng'."

Màn hình đổi sang hình ảnh các tử tù còn lại, 12 người, mỗi người bị gắn nhãn: 'đang chờ xử'.

> "Họ sẽ được sống hoặc chết, tùy vào quyết định của anh, Ly Chung Hee."

Han quay phắt lại.

> "Anh đừng đùa!

Sao bắt hắn chọn?"

"Vì anh đã từng chọn.

Anh chọn bên tội lỗi để được trả tiền.

Còn hắn..."

- giọng kia thấp xuống - "chọn bên công lý để được ca ngợi.

Cả hai đều chọn vì bản thân."

Ly nghiến răng:

> "Anh muốn gì?"

"Một quyết định.

Hoặc anh giữ mạng sống của mình và để những kẻ có tội bị thi hành,

Hoặc anh cứu họ, nhưng phải trả giá bằng chính mạng sống của người bị hại cuối cùng - đứa trẻ còn sót lại trong vụ Busan."

Không khí như đóng băng.

---

Han nhìn Ly, giọng khàn:

> "Anh không thể...

Hắn đang chơi trò tâm lý."

"Không, Han."

Ly đáp, mắt vẫn dán vào màn hình.

"Đây không còn là trò chơi.

Đây là lời phán xét thật."

> "Nếu tôi chọn giữ mạng mình, nghĩa là công lý của tôi chỉ tồn tại khi tôi sống.

Còn nếu tôi chọn cứu, nghĩa là tôi thừa nhận hệ thống này đã sai."

Han siết tay Ly:

> "Anh không nợ họ.

Anh đã làm hết sức trong luật."

"Còn anh thì sao?"

Ly hỏi ngược, giọng nghẹn.

"Anh có từng nghĩ luật anh dùng để cứu người thật ra chỉ là vũ khí để giết họ?"

Han im lặng.

Một lúc sau, anh nói khẽ:

> "Nếu công lý cần một cái chết để tồn tại... thì lần này, để tôi chịu."

Ly quay sang, ánh mắt đầy xung đột.

> "Anh đang chuộc tội?"

"Không.

Tôi chỉ muốn kết thúc nó trước khi cậu ta giết thêm người."

Han bước về phía ghế điều khiển.

Màn hình nhấp nháy - hệ thống yêu cầu xác nhận: "Chọn: Giữ mạng - Cứu nạn nhân."

Anh đặt tay lên bàn phím.

Nhưng trước khi kịp bấm, Ly chĩa súng.

> "Dừng lại."

"Tại sao?"

"Vì nếu anh chết, hệ thống sẽ coi đó là sự trốn tội.

Chúng ta phải để hắn thấy rằng công lý thật sự không chọn máu."

Ly tiến đến, nhập lệnh: "Cứu nạn nhân."

Tiếng còi vang lên.

Màn hình trắng lóa.

Một giọng lạnh vang ra:

> "Quyết định được chấp nhận.

Người bị hại được di tản.

Hai người còn lại... tự phán xét."

Cánh cửa mở.

Gió ập vào, thổi tạt ánh sáng đỏ.

Cả hai bước ra, đứng giữa vách đá nhìn xuống biển.

Han thở dài.

> "Anh vừa chọn cái chết."

"Không," Ly đáp, "tôi vừa chọn sống với tội lỗi - để nhớ."

Ở phía xa, trên đỉnh trạm phát, một người đứng nhìn họ - nửa khuôn mặt trong bóng tối, nửa còn lại là vết sẹo cũ của Kang Do Hyun.

Hắn mỉm cười, giọng vang qua bộ đàm:

> "Công lý không chết, nó chỉ thay chủ nhân."
 
Dự Án Công Lý
Truyện Dự Án Công Lý #5


CHƯƠNG 5 - CÁNH CỬA THỨ MƯỜI SÁU

Không còn tiếng còi.

Không còn sóng biển.

Chỉ còn hơi lạnh rút ra từ lòng đất - nơi cả hai vừa bước xuống, qua một đường hầm khép kín dẫn đến "Khu Phán Xét Cuối."

Han đi trước, bước chân chậm, ánh mắt không còn sự tự tin thường ngày.

Ly theo sau, tay cầm đèn pin, quét qua từng vách tường rỉ sét.

Mỗi mét đường đi như một nhịp đập của tim - chậm, nặng, đầy dự cảm.

Trên tường, hàng chữ khắc tay:

> "Không có công lý nào tồn tại mà không có mất mát."

Han dừng lại, đặt tay lên chữ khắc ấy.

> "Lần đầu tiên tôi tin câu này là thật."

"Giờ mới tin à?"

Ly hỏi.

"Giờ tôi mới hiểu mất mát thật sự là gì."

---

Cuối hành lang là một căn phòng tròn, giữa phòng chỉ có một chiếc bàn kim loại.

Trên bàn có hai vật:

Một chìa khóa bạc khắc số 16

Và một vali đen niêm phong, trên nắp ghi: 50.000 đô - đường thoát duy nhất

Phía trước bàn là một cánh cửa nhỏ, gắn tấm kính mờ.

Bên trong, có một người phụ nữ bị trói nhẹ, vẫn thở, tóc dài rối phủ nửa mặt.

Han khụy gối.

> "Không thể nào..."

"Cô ấy là ai?"

Ly hỏi.

"Là Yoon Hae Rin."

Anh ngẩng lên, giọng run.

"Người tôi từng yêu... người tôi đã đánh mất khi chọn luật thay vì cô ấy."

Ly lùi lại nửa bước.

> "Cô ấy là nạn nhân trong vụ Seo Mi Yeon?"

"Không.

Cô ấy là công tố viên trong vụ đó.

Cô ấy tin Mi Yeon có tội.

Tôi thì không.

Tôi thắng vụ ấy - và cô ấy biến mất sau phiên tòa.

Tôi nghĩ cô ra nước ngoài.

Nhưng cô ở đây..."

---

Giọng hệ thống vang lên, trầm thấp và đều đặn như giọng phán xử:

> "Luật sư Han Jae Kwon, phiên tòa cuối cùng của anh bắt đầu."

"Trước mặt anh là hai lựa chọn:

- Chìa khóa mở cánh cửa, cứu người anh yêu, nhưng anh sẽ ở lại trong đảo này.

- Hoặc lấy vali tiền, dùng nó để mở đường thoát ra ngoài.

Cô ấy sẽ mãi ở lại."

> "Một luật sư, một người đàn ông.

Anh chọn điều gì chứng minh mình còn là con người?"

---

Han lùi lại, nhìn bàn.

Ánh sáng nhấp nháy trên chìa khóa và vali, phản chiếu gương mặt anh - chia đôi: nửa sáng, nửa tối.

> "Họ muốn tôi chọn cái gì đây, Ly?

Công lý hay tình thương?

Sống hay chuộc lỗi?"

"Không.

Họ muốn anh đối diện với bản chất thật của mình."

Ly tiến lên, giọng trầm xuống.

> "Anh từng chọn thân chủ thay vì sự thật.

Giờ anh phải chọn giữa sự thật và bản thân."

Han nhìn cánh cửa kính.

Bên trong, Hae Rin khẽ ngẩng đầu, môi mấp máy nhưng không ra tiếng.

Ánh mắt ấy - không phải cầu xin, mà như đang hỏi anh:

"Lần này, anh sẽ chọn ai?"

---

Thời gian trên màn hình đếm ngược: 10:00...

9:59...

Han ngồi xuống, hai tay ôm đầu.

> "Tôi từng nghĩ luật là ranh giới giữa người và thú.

Nhưng hóa ra, luật chỉ là gương - soi ra điều chúng ta sợ nhất."

Ly im lặng, nhìn bạn mình sụp dần.

> "Anh từng nói: công lý không chọn máu."

"Đúng."

"Vậy nếu tôi chọn cứu cô ấy, hàng chục người khác sẽ chết vì hệ thống này tồn tại.

Nếu tôi chọn thoát, ít nhất tôi có thể tìm đường vạch mặt chúng."

> "Nhưng anh có chắc mình còn là người, sau khi bỏ lại người mình yêu?"

Han ngẩng lên, mắt đỏ.

> "Tôi không chắc mình còn là người từ lâu rồi."

---

Thời gian còn 03:00.

Hệ thống phát tiếng nhắc:

> "Quyết định ngay, hoặc cả hai sẽ mất."

Han bước đến bàn.

Tay trái chạm vào chìa khóa, tay phải đặt lên vali.

Ly đứng sau, nín thở.

> "Anh định làm gì?"

"Điều cuối cùng mà một luật sư nên làm: tự bào chữa bằng sự thật."

Anh mở vali.

Bên trong đúng là tiền thật - nhưng dưới đáy, có một tờ giấy gấp nhỏ.

Han mở ra.

Chỉ có một dòng chữ:

> "Cứu cô ấy = kết thúc trò chơi."

Anh bật cười, nước mắt rơi mà không nhận ra.

> "Họ chơi tôi đến tận cùng, Ly.

Tiền chỉ là mồi nhử.

Câu trả lời luôn ở trong tay tôi, chỉ là tôi chưa đủ dũng cảm nhìn thấy."

Anh cầm chìa khóa.

> "Nếu tôi không thể cứu tất cả, thì ít nhất... tôi sẽ cứu người duy nhất khiến tôi muốn làm người."

Ly định ngăn lại, nhưng Han đã xoay chìa, mở cửa.

Cánh cửa bật ra, ánh sáng tràn ngập căn phòng.

Một luồng gió mạnh thổi ngược lại, kèm tiếng cơ khí ngắt nguồn điện.

Màn hình tối đen, giọng hệ thống vang lên lần cuối:

> "Phiên tòa kết thúc.

Lựa chọn: Tình thương thắng bản án.

Luật sư Han Jae Kwon - được giải thoát."

---

Một lúc sau, khi ánh sáng trở lại, chỉ còn Ly Chung Hee đứng trong phòng.

Cánh cửa mở toang, nhưng bên trong trống rỗng.

Không có Hae Rin.

Không có Han.

Chỉ có một tờ giấy mới đặt trên bàn, chữ viết tay quen thuộc:

> "Công lý không cứu tôi.

Nhưng tình thương khiến tôi hiểu nó từng tồn tại."

- Han Jae Kwon.

Ly gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi áo.

Anh ngẩng nhìn trần nhà, ánh sáng trắng từ trên rọi xuống, chiếu vào gương mặt lạnh và mệt mỏi.

> "Kết thúc rồi sao?" anh khẽ nói.

Từ loa vang lên giọng nói mờ nhòe - giọng người điều khiển trò chơi:

> "Chưa.

Còn một người chưa được phán xét: Ly Chung Hee."

Màn hình bật sáng, đếm ngược trở lại: 24:00...

Trên đó, dòng chữ đỏ chói hiện ra:

> "Công lý kế tiếp bắt đầu."
 
Dự Án Công Lý
Truyện Dự Án Công Lý #6


CHƯƠNG 6 - ĐẾM NGƯỢC

Ánh đèn trong căn phòng hầm chớp theo nhịp, đỏ - trắng - đỏ.

Mùi ozone và dầu cháy nổi lên mảnh, như một báo hiệu thứ gì đó sắp rách toạc.

Ly Chung Hee đứng đối diện Han Jae Kwon, tay vẫn còn run.

Trước mặt họ, một bảng điều khiển lớn sáng lên dòng chữ bằng màu đỏ chói:

> COUNTDOWN: 00:12:00

Giọng nói qua loa - không cảm xúc, như máy - vang lên đều đều:

> "Luật sư Han Jae Kwon: anh được chọn làm vật tế cho chu kỳ thanh lọc.

Cảnh sát trưởng Ly Chung Hee: để sống, anh bắt buộc phải hành động.

Quy tắc: bấm nút.

Nút sẽ kích hoạt dụng cụ kết liễu an toàn cho bị cáo.

Nếu anh không làm, hủy kích hoạt sẽ không xảy ra - quả bom sẽ rút ngắn thời gian sống của cả hai người chơi còn lại.

Thời gian tiếp tục chạy."

Han gục mặt, đôi mắt như muốn vỡ.

Anh lưỡi run, cố nở một nụ cười gượng:

> "Chung Hee... họ không có quyền..."

Ly nghe tiếng mình thở gấp, từng hơi như gọng kìm siết vào ngực.

Trước mặt anh - một cái nút đen, đơn giản, đặt giữa hai nắp đỡ.

Nút đó sẽ kết thúc đời người anh vừa từng cãi để bảo vệ.

Nút đó sẽ kết thúc đời của người anh căm ghét nhất, mà đồng thời cũng là người anh từng gọi là... bạn.

Ý nghĩ vần vẹo trong đầu Ly: em gái anh - Ji Eun - khuôn mặt nhỏ bé, nụ cười đã bặt.

Hình ảnh vụ xét xử vang lên - phòng xử, ánh đèn, gương mặt nghiệt ngã của một thẩm phán, cái bắt tay lạnh lùng giữa giới chức và luật sư.

Anh nhìn Han - gã đã từng biện hộ cho kẻ giết em gái anh.

Han, người đã từng khiến kẻ đó tránh án.

> "Mày là người từng cứu kẻ giết em tao," Ly nói, giọng như bị kéo dài.

"Mày nói luật cho phép mày làm vậy."

Han không cãi.

"Tôi đã làm... những điều sai.

Nhưng tôi đã cố dùng luật để cứu đời người - theo cách của mình."

"Em tao đã chết vì điều đó."

Tiếng đếm ngược: 11:34.

Một tiếng động-cửa phòng mở.

Camera từ phía trên zoom lại, nhân hình nhỏ trong màn hình.

Hệ thống cho họ thấy hình ảnh: 15 người còn lại, vài người cố gắng giữ bình tĩnh, vài người đã khóc thầm, tất cả đều nhìn thẳng vào họ qua màn ảnh.

> "Mọi người, cám ơn vì đã đến.

Hãy nhớ: công lý được sinh ra từ lựa chọn."

Giọng máy èo uột, xa xăm.

"Cảnh sát trưởng, chúng tôi chờ lựa chọn của anh."

Ly sải bước, mỗi bước nặng như chì.

Anh nhớ lại khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu: người mặc mặt nạ, những tấm ảnh, thủ tục chuyển giao, tiếng cười của Han.

Nhớ cả lúc Han rót rượu, nói chuyện trấn an anh: "Luật có thể chữa lành."

Bây giờ ly rót ra bằng gươm.

Han quỳ, hai tay che mặt.

Gương mặt anh ướt đẫm.

Anh nhìn Ly, giọng khản:

> "Tôi xin anh... nếu anh định bấm... làm ơn, hãy... bấm nhanh.

Đừng kéo dài điều này."

"Không chỉ bấm để kết thúc anh."

Ly nắm chặt khẩu súng, không hạ tay.

"Nếu tôi làm, tôi sẽ... sống với điều đó."

Han ngẩng lên, đôi mắt đầy van xin và một thứ khác - niềm tin nhỏ nhoi:

> "Anh biết không - có lúc tôi nghĩ biết đâu nếu tôi chết, mọi người sẽ... sẽ hiểu hơn.

Nhưng tôi đã nhận ra: chết không sửa lỗi.

Nó chỉ làm cho những người ở lại chịu thêm đau.

Nếu anh bấm, anh sẽ làm họ yên lòng?

Hay khiến em họ thêm mất mát?"

Ly cảm thấy từng câu chữ như nhát dao đào sâu trong tim.

Hình ảnh Ji Eun hiện lên - cô gái nhỏ đứng dưới mưa, đưa tay ra với anh khi anh còn là một cậu thanh niên bước vào lĩnh vực cảnh sát.

Anh đã hứa - trước ngực cô khắc một lời hứa: bảo vệ.

Nhưng anh đã không làm trọn.

Người chọn sai đã giúp kẻ thủ phạm tránh án.

Lửa cũ bùng lên, nóng rát.

Một ánh đèn đỏ nhảy vọt, đồng hồ nhảy xuống: 00:10:00.

Ly nghĩ về công việc của mình - hàng loạt vụ án lớn, giấy tờ, áp lực, sự thỏa hiệp cần thiết để leo lên.

Anh nghĩ về đường ranh giữa "cần thiết" và "bán rẻ lương tâm".

Nỗi xấu hổ quấn lấy anh, xiết chặt.

Han lặng lẽ thì thầm:

> "Nếu anh bấm - tôi sẽ chết.

Nhưng liệu anh có thể sống tiếp không?

Tôi không thể yêu cầu anh tha thứ.

Tôi chỉ xin anh chọn nhanh.

Đau nhất là sự chờ đợi."

Ly bóp chặt tay lại, miệng khô như sa mạc.

Anh bước tới, đứng trước Han, đầu cúi xuống đối diện người anh từng gọi là đối thủ nhiều hơn bạn.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nhìn vào mắt Han - một ánh mắt phức tạp: không hoàn toàn cầu xin, cũng không hoàn toàn thách thức.

Có điều gì đó gần giống với sự ăn năn - hay đó là khôn lanh của một người làm nghề đã quen với cái giá của chiến thắng.

Đếm: 07:45.

Một tiếng gõ kim loại vang từ trong tường, rồi màn hình bật với cảnh quay trại trên đảo - nơi một phụ nữ già, có thể là mẹ của một người đã chết, đang nắm chặt tấm ảnh.

Camera lia đến một đứa trẻ nhìn chằm chằm vào ống kính: là con của một người từng nạn nhân.

Mọi khuôn mặt trên màn hình đều đang trông chờ - họ muốn thấy kết quả, muốn nhìn thấy ai đó chịu trách nhiệm.

Ly lùi lại vài bước, bàn tay anh run run, nhưng không rơi súng.

Anh nhận ra một điều ghê rợn: đây không chỉ là lựa chọn giữa hai người.

Đây là lựa chọn giữa hai loại quyền lực - quyền lực của luật, quyền lực của cảm xúc - và kẻ dựng trò biết rõ điều đó.

Hắn đã bày vẽ một chiếc cân để ép công lý phải nghiêng.

Han bật cười khan, một tiếng cười đầy mệt mỏi:

> "Anh sẽ không thấy tôi như kẻ giết người rồi chứ?

Anh sẽ thấy tôi như nạn nhân?"

"Anh đã cứu nhiều kẻ giết người, Han.

Em tao đã trả giá cho điều đó."

Ly thở dài, nói chậm: "Anh đã khiến em tao chết."

Han lắc đầu, nước mắt rơi: "Không phải trực tiếp.

Tôi không kéo cò, không đâm.

Tôi chỉ... làm cho hệ thống tin vào một sự thật khác.

Tôi nghĩ mình cho họ cơ hội - và tôi đã sai."

Đếm: 05:12.

Ly nhớ lời của mẹ anh từng thì thào khi anh còn là thiếu niên: "Con không thể cứu tất cả.

Nhưng con có thể giữ mình không bị cuốn theo tham vọng."

Lời ấy tàn, nhưng vẫn có tiếng vang.

Một tiếng chuông phụt lên, và một cửa nhỏ trong tường mở ra.

Người điều khiển phát biểu: "Thêm một lựa chọn mở: đổi mạng sống lấy số tiền lớn.

Tiền sẽ được trao cho người rời khỏi đảo - nhưng sẽ không cứu ai."

Họ đang dắt mồi dư luận ra, cho thấy mọi thứ có thể mua được.

Cái nút kia như một bàn cân giữa tiền và máu.

Ly nhìn Han, và lần đầu, thấy người đàn ông đứng trần truồng trước bản thân mình - không vỏ bọc luật sư, không mánh khoé tòa án.

Chỉ một người đàn ông sợ hãi, sắp chết, cầu xin một chút nhân từ.

Và phía sau Han - khuôn mặt của em gái anh hiện lên, không cầu xin vì cô đã không còn.

Đếm: 02:30.

Han ráng đứng, đưa tay lên chạm vào vai Ly, như một người anh muốn xin lỗi: "Chung Hee, nếu anh làm điều đó, hãy thề rằng anh sẽ không quên em.

Hãy thề rằng anh sẽ đưa những kẻ đứng sau tất cả đến trước ánh sáng."

Giọng anh khô đi, yếu ớt.

Ly nhìn tay mình, bàn tay run, rồi chậm rãi đặt lòng bàn tay lên nút.

Mọi thứ như chậm lại: tiếng đồng hồ, tiếng thở, nhịp tim.

Trong khoảnh khắc đó, Ly thấy toàn bộ cuộc đời mình như một cuộn phim - từng lần anh đã bỏ qua, từng bức thư anh chưa đọc, từng đêm anh về nhà trong im lặng.

Anh nhớ lại có lần em gái anh nói: "Anh có biết không?

Công lý không chỉ là bắt kẻ xấu.

Nó là để bảo vệ người tốt."

Câu nói đơn giản ấy quặn vào tim anh.

Ly rút tay.

Anh nhìn Han, ánh mắt đầy xung đột.

Anh chợt nhận ra: nếu anh nhấn nút, anh sẽ trả thù cho em gái bằng một hành động bạo lực, và chính hành động đó sẽ biến anh thành điều khác - một kẻ phán xử bằng tay mình.

Nếu anh không nhấn, có thể họ sẽ kích nổ quả bom không phân biệt, giết tất cả - bao gồm kẻ đã bị lu mờ nghĩa vụ: Han, những người vô tội còn lại, và có thể cả anh.

Đếm: 00:45.

Han nói bằng thì thầm: "Anh chọn đi, Chung Hee.

Tôi muốn kết thúc cho mình.

Tôi muốn em gái anh... không phải thấy gì nữa."

Giọng anh như van xin cho cả hai.

Ly siết tay, nắm chặt khẩu súng, nhưng không rút cò.

Anh hít một hơi sâu, và - khác với dự đoán - anh không đặt tay lên nút.

Thay vì thế, anh hét, một tiếng vang khô khốc, như lời tuyên án dành cho chính mình:

> "Dừng trò này lại.

Nếu các người muốn công lý, thì phải chịu nhìn sự thật."

Camera quay, phát đi khắp mạng lưới.

Một loạt mã nhấp nháy trên màn hình.

Hệ thống có vẻ do dự, không được thiết kế cho tình huống anh từ chối.

Loa rít, còi báo, nhưng đồng hồ vẫn chạy: 00:18.

Một giọng khác - không phải tiếng máy trước đó - vang lên, run rẩy: "Anh không thể đánh bại chúng một mình."

Đó là Han, đang cố gắng đứng.

"Chung Hee...

đừng tự biến mình thành kẻ mà em ấy ghét."

Giọng Han chứa đựng cả cầu xin và tha thứ dành cho Ly.

Ly nhìn vào Han, nhìn vào đồng hồ.

Anh biết quyết định của mình sẽ không cứu em gái, sẽ không xóa đi quá khứ, nhưng có thể sẽ phá vỡ trò chơi.

Anh cũng hiểu: từ chối lựa chọn là một kiểu hành động, một thách thức đối với kẻ tổ chức - nhưng có rủi ro: quả bom có thể được kích hoạt từ xa.

Ly cắp khẩu súng, nhưng lần này anh không chĩa thẳng vào Han.

Anh chĩa về bảng điều khiển.

Anh bắn vào nắp che của nút - một phát súng, cánh nắp bắn tung.

Mảnh kim loại lăn cáu, hư hỏng bộ cơ.

Một đồng hồ phụ bật sáng, nhấp nháy, rồi hiện chữ:

> MANUAL OVERRIDE REQUIRED.

Giọng hệ thống văng vẳng: "Sai quy trình.

Tiến hành lập lại."

Các camera rung chuyển, các cánh cửa đóng sầm- nhưng đồng hồ vẫn: 00:10.

Han kêu lên vì đau - có lẽ vì sợ, có lẽ vì nút bám máu hư, có lẽ vì cảm xúc - Ly không phân biệt.

Anh lao về phía bảng điều khiển, tay ướt mồ hôi, tìm dây cắt.

Từng giây như dao.

Ly cắt dây xong, tim muốn rớt khỏi lồng ngực - nhưng quả bom không nổ.

Màn hình bỗng tắt, im lặng.

Một tiếng hét thất thanh vang khắp khán phòng - từ phía màn hình, là những tiếng của những người đang bị giam ở nơi khác, họ reo hò, khóc, thở phào.

Lúc tĩnh lặng trở lại, Han nằm trên sàn, thở hổn hển, mắt mở to, nhìn Ly như nhìn thấy kẻ cứu rỗi và kẻ phạm tội cùng một lúc.

> "Anh đã... anh đã phá nó?"

Han thì thầm.

"Anh cứu chúng ta?"

Ly cúi xuống, đặt tay lên vai Han, một cái chạm thật nhẹ: "Tôi phá hủy chiếc cân.

Nhưng những thứ kia - trách nhiệm, ký ức, tội lỗi - chúng ta vẫn phải mang."

Han bật khóc, âm thanh của một người đàn ông cuối cùng nguôi được phần cơn đau tê.

Ly gượng cười, nụ cười mệt mỏi, nửa đau nửa nhẹ:

> "Giờ thì... chúng ta còn sống.

Nhưng ai sẽ trả giá?

Ai sẽ chịu trách nhiệm?"

Trên màn hình, dòng chữ cuối hiện lên, không còn giọng nói máy lạnh nữa mà là chữ in đậm:

> "Kết thúc chu kỳ 01.

Những kẻ sống sót: hãy quyết định con người các người sẽ trở thành."

Ly đứng dậy, nhìn quanh căn phòng đổ nát, nhìn Han - vết bầm, đôi mắt đỏ, tấm thiệp xé nát.

Anh nghĩ về em gái, nghĩ về lời hứa còn nghẹn ở cổ.

Anh không thấy thanh thản, nhưng trong cổ họng có một điều nhẹ nhàng: anh đã không giết người bằng tay mình.

Anh đã không đáp trả bằng một hành động giống kẻ đã sai.

Anh đã chọn khác - phá hệ thống, dù biết hệ thống là thứ đã hủy nhiều cuộc đời.

Han quay người, nhìn Ly với sự biết ơn đắng cay:

> "Nếu em ấy còn sống... anh sẽ làm mọi thứ để... làm cho mọi thứ khác đi."

Ly gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi: "Bắt đầu bằng việc đứng dậy, Han.

Hãy trả lời trước pháp luật, trước mọi người.

Đừng để ai khác dàn dựng tòa án cho chúng ta nữa."

Họ ra khỏi phòng, bước vào sương mù bên ngoài.

Trên bờ biển Jeju, sóng xô bờ như định xóa đi mọi dấu chân.

Nhưng những vết chân vẫn còn đó - như bằng chứng.

Và cả hai biết: họ đã được trao một cơ hội, không phải để quên, mà để sửa chữa, bằng cách khác - bằng cách đối diện với sự thật, nói ra, và chịu trách nhiệm.
 
Dự Án Công Lý
Truyện Dự Án Công Lý #7


CHƯƠNG 7 - ÁNH SÁNG TRÊN ĐẤT LIỀN

Gió biển Jeju thổi mạnh, mang theo mùi muối và khói cháy.

Trên bãi cát đen, hai người đàn ông đứng im - một người mặc đồng phục cảnh sát nhàu nát, một người khoác áo tù nhân rách rưới, mặt lem bùn và nước mắt.

Mặt trời vừa ló khỏi đường chân trời, rọi ánh sáng đầu tiên qua đám khói còn âm ỉ của hòn đảo từng bị gọi là "thiên đường công lý."

Ly Chung Hee nheo mắt, nhìn ra xa, giọng trầm:

> "Chúng ta sống sót rồi."

Han Jae Kwon mỉm cười nhạt.

> "Sống sót không có nghĩa là được tha."

Từ xa, trực thăng cứu hộ bay đến.

Tiếng động cơ vang rền lẫn vào tiếng sóng vỗ.

Người lính đầu tiên nhảy xuống, giương súng đề phòng, rồi sững lại khi thấy tấm bảng hiệu rơi bên bờ:

> "DỰ ÁN CÔNG LÝ: Vòng Thanh Lọc 01."

---

1.

Bản án công khai

Hai tuần sau.

Tin tức tràn ngập mọi kênh truyền hình Hàn Quốc.

"Đảo Jeju - Cơ sở thử nghiệm bất hợp pháp của tổ chức ẩn danh 'The Balance.'"

"Luật sư Han Jae Kwon - người từng được ca ngợi là biểu tượng của nghề luật - bị truy tố vì che giấu chứng cứ trong nhiều vụ án."

"Cảnh sát trưởng Ly Chung Hee - nhân chứng sống sót duy nhất, tiết lộ sự thật chấn động về hệ thống 'thanh lọc' người mang án tử."

Truyền thông gọi vụ việc là "Cơn địa chấn đạo đức."

Người dân chia làm hai phe: một bên muốn Han bị tử hình, một bên coi anh như nạn nhân của hệ thống thối nát.

Ly lặng im trong mọi cuộc phỏng vấn.

Anh chỉ nói một lần, trong buổi họp báo đầu tiên:

> "Tội ác không nằm ở luật sư hay cảnh sát.

Nó nằm ở những kẻ coi công lý là trò chơi và sinh mạng con người là quân cờ."

---

2.

Lời thú tội

Trong trại giam tạm thời Seoul, Han Jae Kwon ngồi sau khung kính, khuôn mặt tiều tụy nhưng ánh mắt bình thản.

Ly bước vào, đặt tay lên bàn kính giữa họ.

> "Họ sẽ xử cậu tội gì?"

"Tôi nhận tất cả."

Han nói nhỏ.

"Lừa đảo, che giấu bằng chứng, thao túng nhân chứng...

Tôi đáng bị xét xử."

"Cậu không đáng bị chết, Han."

"Tôi từng giúp những kẻ đáng chết sống.

Giờ nếu tôi chết, đó là công bằng."

Ly nhìn sâu vào mắt Han.

> "Nếu cậu chết, sự thật về trò chơi sẽ chết theo."

Han khẽ cười:

"Tôi đã gửi hết dữ liệu cho anh rồi.

Tên, tài khoản, địa chỉ.

The Balance không phải là một người.

Đó là cả một mạng lưới: thẩm phán, công tố, chính trị, doanh nhân.

Họ gọi đó là 'thanh lọc xã hội'.

Tôi từng nghĩ đó là lý tưởng.

Giờ tôi thấy - đó chỉ là trò giết người đội lốt đạo đức."

Anh dừng lại, ánh mắt xa xăm.

> "Anh nói với mọi người đi, Ly.

Rằng công lý không bao giờ là một trò chơi."

Ly không đáp.

Anh chỉ gật đầu - ánh nhìn như khắc lời hứa vào trong tim.

---

3.

Kẻ trong bóng tối

Ba ngày sau, Han bị đưa ra tòa.

Trong khi truyền hình trực tiếp phiên xét xử, Ly nhận được một phong bì không ghi người gửi.

Bên trong là một bức ảnh mờ: chụp căn phòng điều khiển trò chơi - và phía sau máy giám sát, là một bóng người đeo mặt nạ bạc.

Phía dưới bức ảnh, một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc:

> "Công lý không kết thúc ở Jeju."

Ly siết tờ giấy, đôi mắt tối lại.

Anh đứng dậy, nhìn qua cửa sổ tòa án, nơi Han đang bị dẫn đi trong hàng cảnh sát.

Bên ngoài, người dân vừa hô khẩu hiệu vừa ném hoa, kẻ nguyền rủa, người thương xót.

Một cơn gió thổi mạnh qua, hất tung đám giấy tờ trên bàn anh.

Ly nhặt một tờ, đó là bản sao cuối cùng của hồ sơ vụ án "Đảo Jeju - Chu kỳ 01."

Anh gấp lại, bỏ vào túi áo trong, ánh mắt hướng về chân trời.

---

4.

Quyết tâm

Đêm.

Trên nóc tòa nhà cảnh sát Seoul, gió lạnh rít qua lan can.

Ly đứng một mình, điện thoại reo.

Một giọng quen thuộc vang lên qua sóng - trầm, đều, không rõ nam hay nữ:

> "Cảnh sát trưởng Ly, anh làm tốt lắm.

Phiên bản đầu tiên của trò chơi đã hoàn tất.

Sắp đến Chu kỳ 02.

Anh có muốn tham gia không?"

Ly im lặng một lúc, rồi nói khẽ:

> "Tôi không tham gia.

Tôi sẽ phá nó."

> "Anh không thể.

Chúng tôi là công lý thật sự."

"Không.

Các người chỉ là kẻ chơi đùa với nó."

Anh dập máy, nhìn ra xa - nơi thành phố chìm trong ánh đèn.

Ánh sáng nhân tạo, đẹp nhưng lạnh lẽo.

Trong lòng anh, một ngọn lửa nhỏ vẫn cháy: ý chí không để công lý trở thành công cụ.

---

5.

Hồi kết

Sáng hôm sau, Ly rời khỏi sở cảnh sát, mang theo tập hồ sơ dày.

Phía sau anh, tivi trong quán cà phê nhỏ bật tin nóng:

> "Luật sư Han Jae Kwon đột ngột được chuyển đến cơ sở giam bí mật vì lý do an ninh.

Bộ Tư pháp từ chối bình luận."

Ly dừng bước.

Anh hiểu.

Họ đang dọn bàn cờ cho "Chu kỳ 02."

Nhưng lần này, anh không còn là quân cờ nữa.

Anh bước đi, giữa phố xá đông đúc, tiếng còi xe hòa với tiếng gió.

Ánh sáng buổi sáng phủ lên vai anh, dài như một vết sẹo - dấu hiệu của người đã đi qua bóng tối, nhưng chưa quên nó.

> "Tôi sẽ tìm ra các người," anh thì thầm.

"Và lần này, công lý sẽ là của con người."

---

KẾT
 
Back
Top Bottom