Hài Hước (DROPPED)Hoa trà đỏ và cô gái màu trắng ( BSD Bungous Stray Dogs fanfic)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
99482047-256-k324538.jpg

(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Tác giả: ElJineteV
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Atsushi bị dính phải lời nguyền và biến thành con gái T-T.

Cậu phải làm gì để trở lại như xưa?

Một fanfic của mình kèm hình ảnh của các bạn độc giả khác, cùng đọc cho vui nhé 3
Về các cp, xin hãy theo dõi và khám phá >\\\, nhưng tôi có thể đảm bảo bạn sẽ không thất vọng :V ~



hước​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà đầu tiên


Tròn một năm Atsushi gia nhập trụ sở thám tử, cậu đã trở nên cứng cáp hơn nhiều và có các mối quan hệ đáng kể, bao gồm các thành viên của trụ sở, các thành viên máu mặt của Mafia cảng và tập đoàn Guild của lão già giàu có khó ưa nào đó cậu không thèm nhớ tên.

Vì đã quen làm việc với nguy hiểm, trụ sở cử cậu làm gián điệp thăm dò vụ buôn lậu thuốc phiện lần này mà không có bất kì sự trợ giúp nào.

Atsushi giả làm một nhân viên pha chế quầy bar trên thuyền và theo dõi nhất cử nhất động của một gã lái buôn, nhưng rồi một vài sự cố đã diễn ra...

_Ông chủ, gã đó là gián điệp của tổ chức khác cài vào!

Tay cận vệ tinh mắt nhìn thấy Atsushi liên lạc với Dazai thông qua thiết bị siêu nhỏ gắn sau tai, hắn đột ngột la lên khiến cho hàng trăm khẩu súng chĩa vào cậu từ bốn phía.

Atsushi hít thở một hơi lấy lại bình tĩnh, cậu sử dụng tốc độ lao về phía cửa và hạ gục vài tên tìm đường tẩu thoát.

Mặt gã lái buôn hằn lên những đường gân xanh, làn da bắt đầu trở nên tím tái:

_ Thông báo cho tất cả năng lực gia trên thuyền, bằng mọi giá phải khử hắn trước khi quá muộn!!!

_RÕ!!

Atsushi nghe thấy âm thanh hỗn loạn bèn hoảng hốt nấp vội vào hầm chứa rượu.

Hành lang đầy rẫy tiếng bước chân, tiếng kim loại vang lên chan chát và tiếng đoàng đoàng của những phát bắn cảnh cáo.

Phen này khó mà thoát được.

Cậu quả nhiên đã quá chủ quan, tự tin rằng mình có thể xoay sở sau khi chiến thắng trận không chiến vừa rồi với gã boss bên Guild.

Hiện giờ không ai ở cạnh cậu, kể cả có thông báo về trụ sở cũng chưa chắc đến kịp.

Cậu bắt đầu cảm thấy hối hận, giá như cậu nghe lời Dazai thì đâu đến nỗi... trước khi đi, anh đã dặn cậu phải đi cùng một thành viên khác, nhưng cuối cùng cậu lại sợ làm phiền tới họ bởi đây là nhiệm vụ mà sếp đích thân giao cho, hơn nữa lại còn là nhiệm vụ mật liên quan đến một ả năng lực gia trên thuyền.

Theo tin tức tình báo, đối phương sở hữu một vài năng lực gia rất mạnh, nhưng trong số đó ả năng lực gia bí danh " Red Camellia" vẫn đáng sợ nhất.

Cô ta có khả năng thay đổi cấu trúc của từng nguyên tử và phân tử trong cơ thể bạn, có thể nắn từ con bò ra con chó, đáng sợ chưa.

Trên hết, cô ta còn là một kẻ lập dị.

Eo ơi, nghĩ đến đó Atsushi đã muốn tốc biến khỏi tàu ngay lập tức, cậu vẫn còn trẻ và chưa sẵn sàng từ bỏ thân phận loài người để làm một con heo hay con gì gì đó đâu.

Red đỏ chót à, tôi xin bà đừng có tìm ra tôi đó, ít nhất là ngay lúc này...

_ Ồ, hình như trong hầm chứa rượu có một con chuột nhắt thì phải~

Giọng điệu phụ nữ mỉa mai vừa cất lên, Atsushi giật mình quay đầu lại.

Một người đàn bà mặt mũi xấu xí, thô kệch với làn da xanh bủng và cái mũi khoằm trông hệt như những bà phù thủy trong truyện cổ Grim mà Atsushi từng đọc lúc nhỏ.

Mụ ta nở nụ cười trên khuôn miệng chỉ còn vài cái răng, nhìn cậu chằm chằm với đôi chút hứng thú.

_ Cậu trai tóc trắng, cậu còn trẻ mà đã không biết quý trọng mạng sống của mình, rồi sẽ có ngày cậu phải hối hận...

Atsushi ngạc nhiên.

Bà ta cứ như đi guốc trong bụng cậu vậy.

Đã nhiều lúc cậu chán ghét cuộc sống của mình và muốn chết quách đi cho xong, nhưng... cái chết đối với cậu là một điều gì đó rất đáng sợ...

_ Bà nhầm rồi.

Atsushi đáp lại.

Điều đó chỉ đúng với tôi của ngày xưa, nhưng tôi của bây giờ đã không như thế nữa.

Tôi đã có gia đình và bạn bè, đã có nơi để trở về nên tôi chiến đấu vì tôi muốn được sống!!

Đôi mắt híp đi vì những thớ thịt bọng mắt bỗng dưng mở to lên, bàn tay gầy gò chĩa về phía cậu trai nhỏ bé lẩm nhẩm một điều gì đó.

Một luồng ánh sáng bỗng chốc bao quanh cơ thể Atsushi, xoắn lấy cổ tay, cổ chân, bọc quanh eo cậu và nhấn chìm cậu vào làn khói mơ hồ...

" Chúng ta hãy chơi một ván cược cho số phận của cậu, cậu trai trẻ.

Nếu như cậu chứng minh được rằng mình quan trọng với những người cậu gọi là gia đình, cậu sẽ chiến thắng.

Nhưng nếu cậu thua, cậu sẽ phải ở trong hình dạng này mãi mãi."

Đó là tất cả những gì Atsushi còn nhận thức được trước khi cậu chìm sâu vào giấc ngủ...

Và khi mở mắt ra, thế giới xung quanh cậu đột nhiên biến đổi...

_ Này cô gái, cô không sao chứ?

Trước mặt Atsushi xuất hiện vài người đàn ông da ngăm mặc áo thủy thủ.

Họ đỡ cậu dậy, giúp cậu phủi sạch đất cát dính trên quần áo.

Cậu lễ phép cuối đầu cảm ơn rồi hỏi chuyện gì đã xảy ra với mình.

_ Chúng tôi tìm thấy cô trên một con tàu cứu hộ nhỏ, trôi dạt lênh đênh giữa biển.

Ngoài ra chúng tôi không còn biết gì hơn.

_ Vậy sao... cảm ơn các anh...

Atsushi thất vọng.

Nhiệm vụ lần này của cậu đã thất bại.

Thật may những người thủy thủ tốt bụng đã cứu cậu, nhưng...

_ Anou, trông tôi có thể nhỏ bé nhưng tôi là con trai ...

Đám thủy thủ nhìn cậu, rồi nhìn nhau.

Cả bọn lăn ra cười như chưa từng được cười trước đó:

_ Cô gái, xin đừng trêu chọc chúng tôi có được không?

Chúng tôi tuy ít tiếp xúc với phụ nữ nhưng không phải không biết họ có những gì.

Đàn ông chúng tôi phẳng lì từ trên xuống, ai lại " đôi gò bông đảo" như cô!

Atsushi ngạc nhiên.

Cậu nhìn xuống ngực mình.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Và một tiếng hét thất thanh trỗi dậy.

Trên áo cậu nổi lên hai cục gì đó như ngực của con gái!!

Cậu run rẩy dùng tay chạm nhẹ vào, nắn nắn bóp bóp.

Không sai.

Là ngực con gái.

Atsushi-kun đã hoá thành con gái...

... và chuỗi bị kịch trong cuộc đời cậu vừa mới bắt đầu...
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà thứ hai


Từ một nam trang còn mơn mởn tuổi xuân, chỉ trong phút chốc biến thành thiếu nữ tóc dài bồng bềnh, đối với Atsushi quả là cú sốc khó gượng dậy nổi.

Cậu không còn mặt mũi về trụ sở vì theo dõi thất bại, lại càng không dám đi gặp Dazai đại nhân cầu cứu.

Nếu biết được thế nào anh ta cũng cười vào mũi cậu và lấy máy ảnh chụp vài phô để sau này uy hiếp, Dazai là thế.

Chẳng lẽ đời cậu lại quay về kiếp lang thang không nhà không cửa từ đây, lần này thảm cảnh còn thêm phần bi đát khi cậu đang trong cơ thể một cô gái chân yếu tay mềm...

Cậu thở dài đứng nhìn bờ sông.

Một năm trước nhờ đến đây mà cậu gặp được Dazai, một năm trước sông Tsubomi ( éo biết đúng ko quên r :V ) đã mang đến cho cậu sự sống giữa dòng đời tưởng chừng như đứt quãng của cậu.

Trong lúc vẩn vơ suy nghĩ chân cậu đột nhiên bước đến từ lúc nào, cứ như định mệnh dẫn dắt...

Nắng chiều ngã màu vàng mật ong, không khí xung quanh trở nên khô cằn nứt nẻ.

Một bầu không khí có phần hơi ngột ngạt tù túng, linh cảm của Atsushi cho thấy thứ gì đó sắp xuất hiện, một thứ khá quen thuộc và mang đến nỗi sợ hãi từ sâu thẳm bên trong cậu.

Là Akutagawa.

Quả nhiên, hắn cùng cô nàng Higuchi tóc vàng lại đang bàn tính những công việc nhơ bẩn của Mafia cảng.

Atsushi nghe loáng thoáng được vài từ, rồi cậu sực nhớ ra và bật chế độ tai nghe của hổ:

" Băng Ngoạ Hổ từ Hồng Kông buôn trái phép cần sa và ma tuý trong lãnh địa của chúng ta.

Boss ra lệnh cho ta phải xử lý chúng."

" Vâng thưa ngài, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng."

" Bọn chúng có một mụ già năng lực gia sở hữu khả năng xáo trộn cấu trúc tế bào.

Nếu không cẩn thận, cô sẽ biến thành một con khỉ già rụng lông vô dụng."

Akutagawa vừa buông lời khó nghe vừa chẳng thèm liếc nhìn cộng sự một cái.

Gã này thật bất lịch sự, Atsushi thầm nghĩ.

Chợt, cậu nhận ra đây là cơ hội để gặp lại bà Phù thủy đã biến cậu thành thảm hại thế này.

Cậu lén lút theo sau nhóm Akutagawa xông vào lãnh địa của địch, không quên giữ khoảng cách đề phòng hắn ta tấn công cậu.

Họ di chuyển rất nhanh qua nhiều toà nhà cao tầng, đến tận khu nhà kho cũ kĩ nằm rìa ngoại ô thành phố.

Từ lâu, nơi này vốn diễn ra hoạt động mua bán vũ khí phi pháp, những tay buôn lậu theo đường biển luôn phải qua sự đồng ý của mafia cảng.

Nhưng lần này là một ngoại lệ, gã Hắc Lang trùm băng Ngoạ Hổ vốn không coi ai ra gì, ngang nhiên thách thức mafia cảng khiến cho boss không khỏi phẫn nộ.

Ông ta ra lệnh cho Akutagawa giết sạch bọn cầm đầu băng đảng coi trời bằng vung này.

Sắp diễn ra một cuộc chiến đẫm máu, Atsushi lạnh toát mồ hôi.

Liệu cậu có sai lầm khi bám theo hắn ta không,chưa kể sức mạnh của cậu không thể phát huy tối đa trong hình dạng con gái.

Nếu lỡ như tránh không kịp, e là sẽ lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân trước rồi.

Không ngoài dự đoán của cậu, Akutagawa phá tung cánh cửa và lao vào xé xác lũ cận vệ như điên dại.

Máu bắn tung toé khắp bốn bức tường, xác người chất thành đống, bầy nhầy, đẫm ướt thứ nước đo đỏ trào ra từ khắp các tứ chi.

Gã Aku cứ như một linh hồn bị xiềng xích quá lâu dưới địa ngục, mắt long lên sòng sọc tấn công hết gã này đến gã khác.

Hàng trăm gã buôn lậu lần lượt đổ gục xuống, chỉ còn lại ông trùm và mụ Phù Thuỷ năng lực xáo trộn.

_ Red Camillia, mau biến gã đó thành heo quay cho ta!!

Mụ phù thủy nhắm vào Akutagawa đọc thần chú.

Vòng khói bắt đầu xoắn cuộn quanh người hắn, nhưng Higuchi đã đẩy hắn ra trước khi quá muộn.

Lúc kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, Higuchi đã biến thành một chú heo màu hồng nhạt nhỏ bé.

_ Khốn kiếp.

Akutagawa điên cuồng xông vào người mụ, quật mụ ngã lăn quay.

Hắn kiềm chặt hai tay mụ, ra lệnh cho mụ bằng giọng hằn học và đầy đe doạ:

_ Mau biến cô ta trở lại.

Bằng không ta sẽ giết mụ.

Mụ già mặc cho Aku bóp cổ mình, chỉ tay về phía gã boss và nói:

_ Chìa khoá... cây gậy của boss...

Gã boss băng Ngoạ Hổ trong lúc nguy khốn bèn giơ cây gậy lên chĩa về phía Akutagawa:

_ Ngươi phá bĩnh chuyện làm ăn của ta, thì các ngươi cũng đừng hòng có kết cục tốt!!

Nói rồi gã ném cây gậy xuống đất khiến Aku không kịp trở tay.

Nhanh như chớp, Atsushi lao đến chụp lấy cây gậy cách mặt đất vài milimet.

_ Bắt được rồi!

_ Ngươi!!

Nhà ngươi là ai!?

Gã boss mặt nổi rõ những đường gân xanh nhìn cô gái trước mặt.

Atsushi lúc này cũng muốn xưng danh lắm, nhưng lỡ nói ra cái gã Aku chết bầm ấy biết được thì không còn mặt mũi nào ra oai với hắn nữa.

Chỉ một khắc lơ là, gã boss bị Akutagawa cắt phăng đầu bằng những dải lụa màu đen chết người lơ lửng xung quanh hắn.

Không nói không rằng, hắn giật phăng cây gậy trên tay Atsushi và kè vào cổ mụ phù thuỷ:

_ Giờ thì biến cô ta lại như cũ đi.

Mụ già xảo quyệt lúc này nở một nụ cười ma mãnh.

_Rất tiếc là không thể.

Quyền năng của cây gậy chỉ được kích hoạt khi cả hai người có cùng một suy nghĩ.

Ngươi phải tìm ra kẻ chịu chung lời nguyền với cô ta, và cả hai kẻ đó phải cùng chạm vào cây gậy này thì sự xáo trộn mới bị phá hủy.

Nhưng đừng quên, ngươi phải làm cầu nối cho hai người họ vì chính ngươi là kẻ yêu cầu ta làm việc này.

Cơ hội chỉ có một lần duy nhất, nếu bỏ lỡ sẽ không bao giờ thoát khỏi năng lực của ta nữa...

Thân xác mụ Phù thủy bắt đầu tan rã dần, chỉ còn lại những hạt bụi mờ ảo.

Mụ ta là kẻ đã chết từ lâu, có lẽ thứ còn tồn lại ở thế gian chính là linh hồn đang tìm kiếm lẽ sống của mụ.

Trước lúc ra đi, mụ đã để lại hai lời nguyền lên hai con người thuộc hai thế lực khác nhau, một mụ già nguy hiểm...

Akutagawa cầm cây gậy trong tay, liếc nhìn con heo Higuchi mặt đầy hối lỗi thở dài.

Quan tâm đến cấp dưới không phải sở trường của hắn, nhưng việc xảy ra lần này hắn có một phần trách nhiệm.

Vậy nên, hắn phải tìm kiếm một kẻ nào đó bị mụ phù thủy nguyền rủa giống như Higuchi.

Chết tiệt, mụ ta còn chẳng thèm để lại gợi ý...

Chợt nhận ra đã sót mất vài thứ, hắn ta quay phắt lại nhìn cô gái đang đứng ngơ ngác trước mặt.

_ Cô là ai thế?

Atsushi giật nảy mình lắp ba lắp bắp:

_ Tôi là Atsu...

à không At...

Atsuna.

Tôi là một con tin vô tình chứng kiến bọn mafia buôn lậu trái phép nên bị chúng bắt giam, may mà thoát ra được.

Akutagawa tỏ vẻ nghi ngờ:

_ Thân thủ của cô quá nhanh nhẹn.

Cô chắc chắn là một kẻ sử dụng năng lực.

Cậu run rẩy ,nếu không tiếp tục thì e là không yên với hắn.

_ Tôi... thật ra tôi là một thành viên đang được băng Ngoạ Hổ đào tạo, nhưng vẫn chưa chính thức gia nhập.

Xin anh hãy tha cho tôi.

Atsushi cố làm vẻ mặt moe hết sức có thể.

Làm ơn đi Akutagawa, làm ơn xem như chưa gặp tôi ở đây đi.

Akutagawa nhìn cậu đắn đo một lát, hắn bước thẳng ra cửa hất cằm ra hiệu cho cậu.

_ Nếu cô là người của chúng, hẳn cô có một vài Thông tin cần thiết.

Đi với ta hoặc ta sẽ giết cô ngay bây giờ.

Với sức lực hiện tại của mình, Atsushi không còn cách nào khác đành lẽo đẽo theo hắn về động tình...

à nhầm động địch mặc cho con tim luôn gào thét trách than cho số phận T-T.
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà thứ ba


noel25yui Trang do bạn ấy vẽ :v

Hôm đó cả tập đoàn mafia cảng dậy sóng khi nghe tin Akutagawa mang về một cô gái.

Có người bảo là bạn gái của hắn ta, nhưng có người lại khăng khăng chỉ là một con tin hay một thứ có thể lợi dụng, bởi Akutagawa chưa từng hứng thú với con gái.

Hắn vừa đi ngang qua, lũ thuộc hạ đã ớn lạnh né sang một bên.

Atsushi sợ sệt tránh ánh mắt từng người, ngộ nhỡ có ai nhận ra cậu thì chết toi, cậu đang ở trong lòng địch và có thể bị xử bất cứ lúc nào.

Theo chân Akutagawa đến một căn phòng lớn, cậu thấy xung quanh sặc mùi máu, mồ hôi, và cả mùi của những căm thù...

Đó là một căn phòng luyện tập, cậu nghĩ thế.

Những vết trầy xước chi chít khắp nơi, bốn bức tường, trên trần nhà, thậm chí trên cánh cửa thủng một lỗ lớn.

_ Cái lỗ đó lẽ ra đã nằm trên người kẻ mà ta căm hận nhất.

Atsushi lạnh toát, câu nói của Akutagawa chứa đầy sự chết chóc.

Là ai mà hắn căm thù như vậy?

Suy nghĩ chưa dứt, Atsushi đã bị Rashoumon tóm chặt dồn vào một góc tường.

Akutagawa tiến đến gần cậu, nói bằng một giọng trầm ghê rợn, từng âm thanh như bị đè nén từ lâu:

"Nói cho ta biết tất cả những gì ngươi biết về băng Ngoạ Hổ."

Đôi mắt trắng dã của hắn ghim chặt lấy cậu, chân mày cau lại và cảm giác như muốn ăn tươi nuốt sống...

Cậu sợ.

Cậu đã từng sợ hãi hắn từ lần gặp mặt đầu tiên.

Nỗi sợ hãi ấy chỉ biến đi khi cậu chiến đấu với hắn để bảo vệ Kyouka.

Nhưng lúc này người cần được bảo vệ là chính bản thân cậu, một cô gái không có sức kháng cự.

Có cảm giác chỉ một từ dối trá cậu thốt ra hắn sẽ cắt phăng đầu cậu và rồi máu lẫn dịch nhầy sẽ bắn tung toé.

Akutagawa không phải kẻ ngốc, cậu nên lựa lời nói để đảm bảo cậu vẫn giữ mạng sau khi hắn khai thác thông tin.

Cậu nuốt nước bọt, nắm lấy cổ tay hắn làm một dấu hiệu yếu ớt.

Akutagawa nới lỏng Rashoumon đang quấn chặt lấy cổ cậu đủ cho giọng nói chui được khỏi thanh quản.

Cậu thở hắt, mồ hôi tứa ra ướt đẫm áo sơ mi trắng.

_ Red Camillia là cánh tay phải của boss chúng tôi.

Bà ta có khả năng thay đổi cấu trúc tế bào trong cơ thể đến đơn vị nguyên tử, nếu như năng lực của bà ta tác động đến kẻ nào kẻ đó sẽ bị biến đổi cấu tạo và trở thành bất cứ thứ gì bà ta muốn.

_ Cái đó ta thừa biết.

Ta chỉ cần cách sắp xếp lại trật tự cấu trúc.

Akutagawa hơi mất kiên nhẫn.

Trong đầu hắn hẳn đang nghĩ hàng chục cách tra tấn để con tin biết điều mà đi thẳng vào vấn đề.

Atsushi lần này xanh xao mặt mày thật.

Cậu chỉ biết có ngần ấy thông tin, những gì còn lại cậu hoàn toàn mù tịt.

_ Tôi... tôi không biết...

CHÁT!

Một cái tát đau điếng vào má phải.

Gò má cậu sưng lên, da mặt bong tróc và bắt đầu tứa máu.

_ Đồ vô dụng.

Lẽ ra nên giết mi ngay lúc còn ở trong nhà kho.

Không sao cả.

Cậu đã bị đánh đập khá nhiều nên một cái tát chẳng hề hấn gì.

Nhưng không hiểu sao... trong cơ thể một cô gái, nước mắt cậu cứ chực trào ...

Có lẽ lúc này đây, Atsushi thương cảm cho cô nàng đã hoá thành heo Higuchi hơn bao giờ hết, tự hỏi rằng cô ấy đã bị hắn tát bao nhiêu cái mà vẫn chịu đựng được kể từ khi cậu chứng kiến trong lần gặp đầu tiên.

Akutagawa dùng một tay nâng cằm cậu lên, ghé sát vào mặt hắn.

Hơi thở của hắn phà vào làn da trắng nõn đang đau rát của cậu, giọng nói lúc này có chút dịu dàng hơn nhưng vẫn đầy đe doạ:

_ Nếu cảm thấy đau thì hãy phun hết những gì ngươi biết ra.

Bằng không ta sẽ cho ngươi nếm trải gấp trăm lần như thế.

Atsushi run rẩy, cậu không thể thoát khỏi hắn.

Liệu cậu có nên kích hoạt năng lượng của hổ ngay lúc này để thoát khỏi vòng vây?

Đó là tia hi vọng duy nhất... cậu cần phải sống sót...

Đột nhiên, trong đầu cậu loé lên một ý nghĩ.

Nếu như không thể thoát khỏi hắn, chi bằng cậu... sẽ lợi dụng hắn giải quyết tình huống trớ trêu này...

_ Tôi biết cách để đưa cô gái Higuchi thoát khỏi lời nguyền...

Nhưng anh phải giữ cho tôi sống đến lúc đó.

Rashoumon bỗng xiết chặt cổ cậu hơn, chặt đến mức hằn rõ vết bầm tím.

Atsushi đau đớn, khoé miệng cậu chực trào nước bọt, hai tay cậu bám chặt lấy vũ khí của hắn nhưng không đủ lực xé toạc nó.

" Dám đặt điều kiện với ta?"

Gã áo choàng đen giận dữ.

Hắn thật sự muốn giết cậu, đàn phán với hắn quả là phương thức tồi tệ nhất.

Có vẻ như cậu không còn lựa chọn nào khác...

_ Anh phải làm thế... vì tôi... cũng là một trong những kẻ hứng chịu lời nguyền...

Một giây bất cẩn khi nghe những gì cậu vừa thốt lên, Rashoumon đã không kịp giữ cậu lại.

Cậu vùng dậy bỏ chạy, chạy thật nhanh về phía cảnh cửa.

Dải lụa màu đen hắc ám đuổi theo sau, cậu chặn nó bằng cách đóng sầm cửa thật mạnh và lao về phía hành lang.

Nhưng đã quá muộn.

Rashoumon luồn qua lỗ hổng có sẵn trên cửa tóm chặt lấy cậu.

Nhanh như chớp, Akutagawa đã bắt kịp cậu và lần này hắn siết chặt cậu hơn nữa.

"Mi vẫn còn hữu dụng nếu những gì mi nói là thật."

Atsushi đau đớn ngất đi.

Cậu ngả gục xuống nền đất, máu từ những vết thương Akutagawa gây ra loang lổ khắp quần áo.

_ Higuchi.

Đem cô ta giam vào nhà lao.

Ta sẽ tra hỏi cô ta vào ngày mai.

Không có tiếng trả lời.

_ Higuchi?

_ Éc éc!

Con heo hồng chạy lịch bịch đến.

Phải rồi, cô ta đã bị dính lời nguyền, Akutagawa quên mất điều đó.

_ Chậc.

Không còn cách nào khác, hắn đành phải bế Atsushi quăng vào nhà lao.

Rashoumon của hắn có thể làm vết thương của cậu thêm tồi tệ và lỡ như cậu chết thì mọi manh mối đều bay mất, điều này hắn đã được Dazai dạy đến thuộc nằm lòng.

Nâng cơ thể nhỏ bé của cậu lên, nhịp thở yếu ớt của cậu và khuôn mặt thiếu sức sống ấy khiến hắn giật mình...

Cô gái này, hắn đã từng gặp ở đâu đó?
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà thứ tư


_ Mất liên lạc với Atsushi!!??

Trụ sở thám tử hoảng loạn vì thông báo đường truyền tín hiệu bị tắc nghẽn.

Dazai đã xác định rất nhiều lần trước khi kết luận Atsushi biến mất trên tàu buôn lậu.

Nhiều giờ đồng hồ trôi qua vẫn không có liên lạc gì, các thành viên bắt đầu đặt ra nhiều giả thuyết khác nhau.

Đa số đều tuyệt vọng cho rằng Atsushi bị thủ tiêu, chỉ riêng Dazai và Rampo im lặng không nói tiếng nào.

_ Rampo, theo suy đoán của cậu thì Atsushi hiện đang ở đâu?

Dazai hỏi anh chàng kính cận mắt híp.

_ Kunikida, camera an ninh khu vực gần đó có tìm thấy manh mối gì không?

Nếu không hẳn cậu ta vẫn ở trên tàu buôn lậu.

Kunikida gọi điện thoại liên tục đến trụ sở cảnh sát, khu vực quản lý an ninh,... tất cả đều đưa ra chứng cớ Atsushi đã bước lên tàu buôn lậu và biến mất.

_ Con tàu ấy theo đúng lộ trình sẽ đậu ở khu vực này, nhà kho chỗ này là nơi diễn ra trao đổi ma tuý và cần sa.

Chúng ta nên bắt đầu tìm kiếm dấu vết gần đấy!

Theo lời của Rampo, Dazai và Kunikida lái ô tô băng qua nội ô thành phố, đến khu ổ chuột nơi diễn ra các cuộc trao đổi buôn bán bất hợp pháp.

Vừa đến nơi, họ chứng kiến một bãi chiến trường đẫm máu.

Một cuộc giao tranh đã diễn ra, phải nói là cuộc chiến một chiều đã diễn ra tại đây khi khắp nơi đầy xác chết của băng nhóm Ngoạ Hổ.

Máu bắn tung toé dính đầy vách tường, tứ chi vương vãi trên mặt đất.

_ Dazai, thế này là sao?

Kunikida xanh mặt hỏi.

Dazai chống tay lên cằm, nhìn chăm chú những vết thương trên xác chết.

Cách ra tay chỉ với một đòn, ngay chỗ hiểm của nạn nhân rõ ràng anh đã từng thấy qua...

_ Là Akutagawa đã gây ra chuyện này.

Có vẻ như mafia cảng nhúng tay vào sau khi băng Ngoạ Hổ đến điểm hẹn trao đổi " hàng hoá".

_ Akutagawa!?

Nếu vậy, chẳng lẽ Atsushi cũng...

Kunikida nghĩ cậu đã bị Akutagawa thủ tiêu.

Nhưng như thế vẫn chưa đúng, Atsushi đủ sức để chống lại hắn ta.

_ Bấy nhiêu thôi vẫn chưa thể kết luận.

Một lát nữa tôi đoán bọn Mafia cảng sẽ đến đây xử lý những cái xác, cái chúng ta cần là chờ đợi chúng đến.

Nói rồi Dazai lôi Kunikida nấp phía sau nhà kho, họ chọn chỗ bụi cây um tùm và nằm sấp mông ngửa đầu lên nghe ngóng.

_ Chỗ này bẩn quá đi mất, lát về cậu phải mua cho tôi quần áo mới đó Kunikida.

Dazai phủi phủi cát dính trên áo sơ mi trong và áo khoác ngoài của anh.

Kunikida nổi cáu:

_ Tự đi mà lấy tiền mua!

Cậu nợ tôi không biết bao nhiêu bữa ăn rồi!!!

Cổ Dazai bị túm lấy lắc lắc liên tục.

Anh cười nham nhở trêu chọc anh chàng bốn mắt nóng tính.

Đột nhiên, mắt Dazai đanh lại.

Kunikida cũng ngừng tóm lấy anh.

_ Bọn chúng đến rồi.

Những tay mafia cảng cấp thấp mặc vest và đeo kính đen, lưng quần chúng mỗi tên giắt một khẩu súng ngắn.

Tổng cộng sáu tên, tên nào cũng mang theo thiết bị thu dọn hiện trường.

_ Akutagawa lúc nào cũng gây phiền phức.

Hắn không thể ra tay đẹp hơn sao, máu bắn tung toé thế này lau chùi biết bao giờ mới xong.

Một tên trong số chúng than phiền.

Cách ra tay của Akutagawa vẫn luôn tàn độc như vậy.

_ Nghe đồn hắn nhặt về từ đám tàn dư của Ngoạ Hổ một cô gái.

Akutagawa bắt đầu để tâm đến con gái từ khi nào vậy?

Một tên khác hỏi.

Tên còn lại nhắc nhở :

_ Đừng có nói ra trước mặt hắn ta, nếu không chúng ta sẽ bị hắn xử đẹp mà chẳng thèm nghe thanh minh đâu.

Cấp trên cũng sẽ chẳng xét xử hắn vì chúng ta chỉ là phận thấp bé lo nhiệm vụ xoá bằng chứng.

_ Phận thấp bé thật đáng chán.

Thôi mau vào trong làm cho sạch đi.

Sáu tên vận đồ đen mang găng tay, khăn lau dọn và thuốc khử mùi mở cửa nhà kho.

Từ phía sau bụi cỏ um tùm, Dazai và Kunikida đã nghe nằm lòng từng chữ.

Họ đưa mắt nhìn nhau, miệng há hốc.

_ Cậu có nghe thấy gì không?

_ Có, tôi chưa bị điếc.

Cậu có nghĩ những gì tôi đang nghĩ không?

_ Hả?

Cậu đang nghĩ gì cơ?

Kunikida trơ mắt nhìn Dazai, đầu anh dán một dấu chấm hỏi to tướng.

_ Atsushi chưa chết.

Cậu ta đã bị biến thành con gái và hiện đang nằm trong tay Akutagawa.

Dazai lộ rõ vẻ đăm chiêu.

Không phải anh lo Atsushi đối phó không nổi với thằng nhóc học trò cũ của mình, mà vì những biến đổi sinh học bên trong cơ thể cậu và cả lý do Akutagawa bắt cóc cậu.

" Cậu vẫn ổn chứ, Atsushi-kun?"

Dazai tự hỏi.

Họ đợi đám người của Mafia cảng rời khỏi rồi lên ô tô quay về trụ sở.

Đối phó với mafia cảng, lần này xem ra Dazai lại phải ra tay... có điều anh cần điều chỉnh kế hoạch một chút...

************************

Cà phê đắng.

Tách trà màu trắng.

Một quyển sách dày bìa đen đề dòng chữ mạ bạc : " Black Jack"

Akutagawa tận hưởng buổi tối êm ả của mình với một quyển truyện hắn mua được ngoài cửa hàng.

Ai nói Mafia không thể đọc truyện tranh?

Hắn còn cảm thấy thích thú với nhân vật bác sĩ quái dị giỏi mổ xẻ bệnh nhân trong truyện.

Nghiên cứu kĩ từng trang một, hắn chợt nghĩ nếu có thể giết người một cách đẹp đẽ hơn nữa thì lũ thuộc hạ sẽ không còn phàn nàn được hắn.

Ngồi đối diện với hắn, Higuchi trong lốt heo hồng nhìn hắn như say trong viên kẹo chocolate nhân rượu.

Bị biến đổi thành heo nên cô không thể về nhà vì sợ em gái lo lắng, đổi lại cô được ngắm sempai của mình suốt cả đêm.

" Có lẽ vướng phải lời nguyền là một điều may mắn."

Higuchi thầm nghĩ, mặt cô bỗng chuyển sang màu đỏ gấc như trái cà chua...
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà thứ năm


Một buổi chiều sau giờ làm việc vất vả, Chuuya lái ô tô đến quán bar quen thuộc gọi chai Grenache nhấm nháp.

Thú vui của tay điều hành Mafia cảng chỉ có mũ và rượu, mà nhắc đến mũ thì sở thích của hắn khá là quái dị, đến mức Dazai hay bảo " xấu mắt người nhìn."

Cũng như mọi lần, hắn vừa uống rượu vừa ôm chặt cái mũ lẩm bẩm: " Dazai chết tiệt, đồ khốn kiếp."

Men rượu khiến hắn ngà ngà say, mặt bắt đầu đỏ ửng lên.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của hắn báo hiệu một cuộc gọi đến.

Hắn mò tay vào túi quần, nhấn nút chấp nhận và hỏi với giọng lờ đờ:

_ Ai đấy?

_ Là ta đây Chuuya~ .

Khỏe không nà?

Chuuya nghe thấy điệu cười mỉa mai quen thuộc bèn đứng phắc dậy, đập tay mạnh xuống bàn khiến ly rượu lăn khỏi mép và đổ thứ chất lỏng màu đỏ đầy ra đất.

_ Dazai!!

Đồ khốn chết tiệt!

Mi đang ở đâu mau solo với ta một trận!!

Dazai biết hắn đã say men rượu, bèn buông vài câu bông đùa hóm hỉnh:

_ Ta đang ở một khu vực tên XX đường YY, nếu muốn solo với ta thì vác cái xác lùn xịt ấy ra đây nào~.

Nhanh lên đấy nhé!

Chưa kịp cúp máy, Chuuya nhận lời thách thức lái thẳng đến khu vực XX.

Nỗi hận trong hắn khiến cho rượu cũng phải phai đi mất.

Hắn hầm hầm ngó xung quanh tìm bóng dáng quen thuộc.

_ Dazaiii!!

Tên chết bầm nhà ngươi trốn ở đâu!!??

Một bàn tay bỗng tóm lấy vành mũ của hắn, giật phắt đưa lên không trung.

_ Ngươi vẫn đội cái mũ xấu mắt người nhìn này à?

_ Mau trả lại cho taaaaaa!!!

Tên Dazai khốn kiếp!!

Chuuya tức tối nhảy lên với tay nhưng không tới.

Hắn đấm thình thịch vào ngực Dazai đòi trả lại mũ.

_ Muốn lấy lại mũ thì phải thắng trong cuộc solo này đã~.

Ngươi dám không?

Nghe lời thách thức, tên Mafia cảnh nấm lùn lại một lần nữa hăng máu:

_ Được!

Ta cho ngươi bẽ mặt hôm nay!!

Chuuya giơ chân lên đá vào người trước mặt, nhanh như chớp Dazai né được và tóm lấy chân hắn.

_ Nào nào, ta đâu có bảo solo bằng cách đánh nhau.

Mi nhìn xem, đã ở khu trò chơi XX này thì phải thi đấu bằng cách chơi trò chơi rồi~.

Mặt Chuuya ngơ ngác.

Bảo hắn chơi mấy trò đập chuột, gắp thú bông, bi-a và Bowling này á!?

Một tay điều hành Mafia cảng như hắn?

_ Ngươi đang đùa ta đúng không Dazai?

_ Không.

Ta nghiêm túc đấy.

Dazai nửa đùa nửa thật nháy mắt với hắn, Chuuya lại càng thêm tức tối.

_ Ta mặc kệ solo kiểu gì, hôm nay ta phải cho ngươi nếm mùi thảm bại!!

Chuuya hôm đó chơi rất hăng máu, hắn phá hỏng hai cái máy đập chuột, bắn bowling và ôm đầy tay một đống thú gắp.

Tuy nhiên, cuộc chiến vẫn chưa phân thắng bại.

Cả hai đi đến gian hàng trung tâm và Dazai chỉ vào những bộ quần áo treo trên giá dành cho khách thuê đồ.

_ Đây là trò cuối cùng.

Chuuya trố mắt ra nhìn.

Là một gian hàng cosplay.

_ Cái này thật sự quá rồi đó Dazai, ngươi muốn solo gì ở trò lố bịch này hả!?

Dazai lòn tay vào dãy đầm Lolita, lấy ra một chiếc màu đen viền đầy ren và đính ruy băng đỏ.

_ Ta và ngươi sẽ đếm xem có bao nhiêu người bỏ phiếu bình chọn cho mình.

Nếu ngươi thắng ta sẽ trả lại cái mũ này cho ngươi.

Dazai chỉ cái mũ của tay nấm lùn anh đang đội trên đầu.

Chuuya mặt nổi hết lên mấy đường chỉ máu, rõ ràng là đồ của hắn mà bắt hắn phải thi đấu để lấy lại!?

Nhưng thiếu hụt về chiều cao khiến hắn không thể đòi hỏi, hơn nữa cái mũ ấy hắn mua từ một nhà thiết kế độc quyền nên quý lắm...

_ Hôm nay ông nội đây chơi khô máu với ngươi!!

Và Chuuya chịu để cho nhân viên quầy cosplay hoá trang thật!

Hắn cố gắng chọn chiếc đầm kín đáo nhất có thể, make up thật mĩ lệ rồi đứng tạo dáng cho người ta chụp ảnh.

Xung quanh vang lên tiếng reo hò ngưỡng mộ:

_ Nhìn kìa!!

Đẹp quá đi, là con trai đó nha!!

_ Tạo dáng chuyên nghiệp chưa kìa, chân uốn éo đúng kiểu luôn!

_ Giọng bánh bèo cũng dễ thương nữa!!

Chuuya muối mặt làm đủ mọi trò khiến cho tất cả mọi người đều bỏ phiếu bình chọn không tiếc tay.

Hắn quay sang Dazai ngượng chín mặt nhưng vẫn cố nói cứng:

_ Tới lượt ngươi, Dazai!

Xem ngươi có vượt qua được ta không nhé!!

_ Ta chịu thua :3.

Ngươi thắng rồi đó Chuuya~.

Trả lại mũ ngươi này.

HẢ!!???

Chuuya hét toáng lên.

Dazai chịu thua dễ dàng vậy sao?

Hắn bối rối một hồi rồi chợt nhận thấy mình sa vào bẫy...

_ Ngươi lừa ta!!!

Ngươi bắt ta ăn mặc như vầy nhằm mục đích gì!?

Chuuya tóm lấy cổ áo Dazai khiến cho đám hủ nữ bu thành vòng tròn càng thêm phấn khích.

Họ hò reo náo nhiệt kéo thêm nhiều người bu đến.

_ Đoán xem nào Chuuya.

Ta muốn nhờ ngươi một việc nhỏ~.

Ngươi nhắn lại với Akutagawa ngày mai đến gặp ta ở quán cà phê đường KK nhé~?

_ Mắc chứng gì ta phải làm chân sai vặt cho ngươi!!??

Chuuya tiến gần hơn đến mặt Dazai, hàm răng cắn chặt đến mức môi muốn tứa máu.

_ Chà, ngươi nghĩ sao nếu cả tập đoàn Mafia cảng biết điều hành của họ mặc áo Lolita cosplay uốn éo~?

Chuuya cứng họng không nói nên lời.

Hắn lại bị mắc lõm tên này lần nữa, lần thứ mấy rồi mà hắn vẫn còn cả tin như vậy!!?

Cổ họng Dazai được thả ra thông thoáng, anh cười đắc thắng bỏ đi khi thấy Chuuya điên tiết xé toạc bộ váy áo đang mặc trên người.

Trước khi rời khỏi đó anh còn cố thòng thêm một câu :

_ Đừng quên nhé Chuuya~

Và hôm ấy khu trò chơi tanh bành vì một trên Mafia cảng nổi cơn thịnh nộ...

***************************

Ẩm thấp.

Nóng nực.

Mùi của căn phòng dưới lòng đất xộc vào cánh mũi Atsushi khiến cậu tỉnh giấc.

Cậu chồm dậy nhìn ngó xung quanh, đó là một phòng giam nhỏ với vài tên lính canh đang dán mắt vào cậu.

Một tên trong số chúng rút bộ đàm ra liên lạc.

_ Akutagawa-san, cô ta đã tỉnh.

Cái tên vừa được nhắc đến khiến cậu ám ảnh.

Gã mặc đồ đen đó sắp quay lại, hắn sẽ tiếp tục hành hạ cậu và cậu không có cách nào chống đỡ.

Cậu sợ hãi lùi sâu vào trong góc, khép nép mình và tưởng tượng đến những viễn cảnh khủng khiếp.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn.

Akutagawa đã đến.

Phòng giam mở cửa, hắn bước vào cùng với một gã phụ bếp vận đồ trắng tay cầm đĩa đựng thức ăn.

Cả hai như hai mặt đối lập của một tờ giấy, khoảng cách giữa thiên đường và địa ngục trong phút chốc gần lại hơn một chút.

_ Ăn cơm đi.

Hắn ra lệnh cho cậu.

Cậu giả vờ không nghe thấy, ngồi rúm ró một góc đó.

Một giây, hai giây, rồi ba giây không đáp lời hắn, hắn cáu tiết cầm muỗng xúc một muôi cơm rồi tóm lấy vai và nhét vào cổ họng cậu.

_ Không muốn ăn thì cũng phải nuốt vào.

Miệng cậu ngậm đầy thức ăn.

Cậu không thể nuốt.

Hắn mất kiên nhẫn chọc hai ngón tay vào miệng cậu, nhét miếng thịt sâu vào cổ họng cậu khiến cậu rên ư ử.

Địa ngục.

Phải chăng cậu đang ở địa ngục?
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà thứ sáu


Nhận được thông báo từ Chuuya rằng Dazai muốn gặp mình, trong lòng Akutagawa dấy lên nhiều cung bậc cảm xúc...

Năm năm trước, chính anh bỏ rơi hắn lại Mafia cảng và biến mất khiến hắn từng có thời gian trở nên điên loạn.

Bây giờ anh lại chủ động gặp hắn, rốt cuộc là có mục đích gì?

Dazai mà hắn từng biết là một con người tàn nhẫn và lạnh lùng, sẵn sàng đánh học trò phun máu mồm và bắn đạn vào sọ dù chưa biết có cản được đầu đạn hay không.

Anh ta rất mạnh, rất giỏi, hắn từng rất thần tượng anh ta và luôn mong muốn anh ta chấp nhận sự cố gắng của mình.

Bây giờ vẫn vậy, đối với hắn anh ta mãi là một sempai đáng kính trọng.

Nhưng có điều giờ đây, anh ta không còn là sempai của một mình hắn nữa...

Hắn ăn mặc khác mọi lần.

Chiếc áo măng tô màu đen được thay bằng một chiếc áo khoác cổ lọ cũng màu đen, đeo thêm một chiếc kính mát trông hệt như những thanh niên công sở bình thường.

Bộ dạng lúc không làm việc của hắn thật ôn nhu, hắn rất ít khi xuất hiện với bộ dạng như vậy.

Có lẽ lần đi này không phải công việc do tổ chức giao cho hắn, nên hắn mới có thể diện đồ thoải mái.

Tầm 8 giờ sáng hắn đã rời khỏi nhà, ăn vội qua bữa với một lát bánh mì và một cốc sữa tươi.

Hắn bắt chuyến xe buýt vào khu vực KK, phân vân tự hỏi mình có nên chuẩn bị gì cho sempai hay không.

Chẳng phải hắn thích làm màu đâu, nhưng nếu như... anh ta khen ngợi hắn hay đại loại gì đó làm hắn sung sướng, hắn cũng nên đáp lễ chứ nhỉ?

Quán cà phê nằm ngay dưới chân cầu mang vẻ đẹp cổ kính như những thiết kế thập niên 80 của thế kỉ 19.

Không gian bên trong thật ấm cúng, thích hợp cho một gia đình thư giãn đúng nghĩa.

Gia đình... hai từ thiêng liêng ấy không phù hợp với hắn.

Hắn ngoài cô em gái ra chỉ có Dazai là thân thiết, dù cách dạy dỗ của anh ta bạo lực đủ kiểu.

Bình thường hắn sẽ chẳng bao giờ đến những nơi sặc mùi không khí gia đình như thế, nhưng hôm nay là một ngoại lệ...

Akutagawa vừa đẩy cửa, tiếng chuông leng keng báo hiệu thêm một người khách bức vào cửa hàng.

Hắn nhìn khắp xung quanh, Dazai vẫn chưa đến.

Thật ra, anh ta hẹn hắn 9 giờ, nhưng vì sợ sẽ đến muộn nên hắn trừ hao tận một tiếng đi xe buýt.

Lý do vì sao hắn không lái ô tô cho nhanh á?

Vì hắn không biết lái, đơn giản thế thôi :V.

Mọi ngày Higuchi đều đưa hắn đi khắp nơi, nhưng kể từ khi cô biến thành heo thì hắn đành phải tự lực cánh sinh.

Xem ra Akutagawa cần nhanh chóng hoá giải lời nguyền cho cô ta mới ổn.

Đồng hồ điểm 9 giờ, tim hắn bỗng nhiên bị lỗi một nhịp.

Dazai-san sắp đến, Dazai-san sắp đến.

Đầu hắn cứ lặp đi lặp lại một giai điệu liên tục.

Từng phút trôi qua đều dài như hàng thế kỉ.

Hắn nhìn chăm chăm vào cửa đi khiến nhiều khách hàng lạnh toát cả lưng.

_ Yo, cậu đến rồi à~?

Dazai từ sau lưng xuất hiện vỗ nhẹ vai hắn.

Hắn giật mình đứng phắt dậy, tách cà phê trên bàn sánh ra đĩa đựng vài giọt đen ngòm.

_ Tại... tại sao Dazai-san lại...!?

Dazai cười nham nhở để lộ hàm răng sáng bóng :

_ Thực ra tôi đến từ lúc nãy cơ nhưng vẫn muốn nấp một góc để xem biểu cảm của cậu ấy mà.

Akutagawa mặt thể hiện rõ hai từ " cạn lời", gò má anh ta hơi ửng đỏ khi nhớ lại ban nãy mình có vẻ quá sốt sắng.

Hắn ngồi đối diện anh, mặt cúi xuống và đưa mắt nhìn trộm.

Dazai cảm thấy thằng nhóc này thật dễ đoán, dám cá cậu ta còn không thèm nhớ việc bị mình gọi đến đây.

Anh ta nhấp một ngụm trà rồi mở đầu câu chuyện:

_ Đã lâu không gặp, cậu và Gin vẫn khỏe chứ nhỉ?

_.... vẫn khoẻ...

Akutagawa nói bằng giọng cố gắng bình tĩnh hết sức có thể.

Hắn cầm tách cà phê hớp chút ít lấy lại phong độ.

_ Nghe đồn cậu đã có bạn gái, thật bất ngờ nha!!!

Là thầy học của cậu tôi cũng vui ghê đi~~~~~!!!

Lần này hắn không giữ bình tĩnh được nữa, phun hết cả cà phê ra ngoài.

_ LÀ AI NÓI VẬY HẢ!!???

Dazai vẫn tiếp tục trêu chọc hắn :

_ Chuuya bảo cả trụ sở Mafia cảng đồn ầm cả lên, không ngờ thằng nhóc mặt than suốt ngày giết chóc như cậu lại tìm được bạn gái.

Này nói tôi nghe, cô gái đó là ai vậy~?

Akutagawa nổi đom đóm mắt, hắn hét toáng lên:

_ KHÔNG PHẢI BẠN GÁI CỦA TAAAAA!!!!

Chợt nhận ra đang ngồi trong quán cà phê, tiếng hét của hắn làm mọi người xung quanh chú ý, hắn đằng hắng một tiếng rồi dịu giọng đi:

_ Khụ khụ, cô ta là cựu thành viên cấp thấp của băng Ngoạ Hổ, tôi chỉ nhặt cô ta về tra hỏi thông tin vì đã lỡ tay giết tên đầu sỏ.

Cựu thành viên băng Ngoạ Hổ?

Không lẽ anh đoán nhầm sao?

Dazai sốt sắng hỏi lại:

_ Cô gái đó trong như thế nào, có xinh không?

Hay là giới thiệu cho tôi cùng tự tử đôi đi~~?

Akutagawa mặt đanh lại.

Anh vẫn chưa bỏ thói quen đòi tự tử sao Dazai-san?

_ Tôi không biết nhận xét.

Cô ta có mái tóc màu trắng, mái cắt xéo thòng xuống một lọn bên phải như vầy và đôi mắt màu vàng.

Nói sao nhỉ... có lẽ trông cũng ổn...

_ Cô ta ăn mặc như thế nào?

_ ...

Để tôi nhớ xem...

áo sơ mi trắng thắt cà vạt và váy đen?

Đợi chút, kiểu tóc và cách ăn mặc này tôi đã thấy ở đâu rồi nhỉ...

Quả nhiên là cậu ta, Atsushi-kun.

Có vẻ như Akutagawa vẫn chưa nhận ra mình đã bắt được ai, nhưng chẳng phải Atsushi thừa sức trốn thoát hay sao?

Không lẽ năng lực hoá hổ của cậu ta gặp vấn đề?

Thấy Akutagawa đặt ngón tay trỏ lên miệng suy tư, sợ cậu ta lục lọi được trí nhớ để đối chứng nên anh vội đặt lên bàn một cái hộp.

_ Bỏ qua chuyện đó một bên, tôi có quà cho cậu này, xem như bằng tốt nghiệp nhé?

Akutagawa mắt mở to ngạc nhiên hết lớn.

Quà cho hắn?

Dazai-san tặng hắn quà??

Hắn run run cầm sợi ruy băng trên hộp quà, miệng lí nhí:

_ Dazai- san, cảm...

RENG RENGGGGGG.

Chuông điện thoại của hắn vang lên.

Akutagawa khó chịu nhấc máy:

_ Nói nhanh trong vòng 10 giây.

Đầu dây bên kia là thuộc hạ của hắn :

_ Akutagawa- sannn, tôi xin lỗi nhưng... phải thông báo với ngài là... cô gái tóc màu trắng đã trốn thoát...

_ Cái gì!?

Ta sẽ ngay lập tức quay về.

Bọn vô dụng.

Akutagawa cúp máy nhét vội vào túi áo, hắn cúi đầu lễ phép:

_ Dazai-san, xin lỗi nhưng tôi có việc...

Và người ngay trước mặt đã biến đi đâu mất.

_ Dazai-san?

Nhanh như một cơn gió, Dazai lặn mất tăm khi vừa nghe tin Atsushi đã trốn thoát.

Akutagawa thất vọng, hắn kéo thật mạnh dây ruy băng xung quanh hộp quà.

Nắp hộp được mở ra, và bên trong hộp có... một cái bánh kem nát bét với dòng chữ: " Xin lỗi nhé, cái bánh này tôi đánh rơi nên tặng lại cho cậu đấy :3"

.

.

.

.

Dazai-san, lẽ nào anh không thể đối tốt với tôi hơn chút được sao?

**********************

Ba mươi phút trước, nhà ngục dưới tầng hầm khu vực Akutagawa quản lý...

_ Ăn cơm đi cô gái.

Tay đầu bếp cầm khay đựng thức ăn mở cửa phòng giam của Atsushi.

Cậu nằm bất động không trả lời, không thở, không nhúc nhích...

Gã đàn ông hoảng sợ buông khay thức ăn đổ tung toé, hắn chạy lại lay lay cậu :

_ Này cô gái!!

Đừng chết, cô mà chết là tôi gặp rắc rối to đó, này cô gái...

Atsushi mở mắt, cậu kích hoạt năng lực của hổ đấm mạnh vào bụng tay đầu bếp khiến hắn ngất xỉu.

_ Xin lỗi nhé!

Cậu dùng tốc độ xé gió vừa chạy vừa đánh những tên bảo vệ canh ngục lao nhanh ra cửa.

Trong thời gian bị bắt giam, cậu may mắn phát hiện năng lực của mình vẫn không bị mất đi, so với Higuchi cậu vẫn còn số đỏ lắm.

Đám bảo vệ bị đánh gục hết cả, một tên cố gắng gượng dậy gọi cho sếp của hắn :

_ Akutagawa- sannn, tôi xin lỗi nhưng... phải thông báo với ngài là... cô gái tóc màu trắng đã trốn thoát...
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà thứ bảy


Chạy trên lối hành lang dài vô tận, Atsushi cố gắng rút ngắn khoảng cách đến cửa ra nhanh nhất có thể đề phòng gã Akutagawa kịp về đến.

Thời gian không còn nhiều, chắc chắn mấy tay bảo vệ đã thông báo cho hắn.

Cậu vừa chạy vừa sực nhớ việc Akutagawa đang giữ cây gậy hoá giải năng lực của mụ phù thủy.

Cẩn trọng hơn, cậu quan sát xung quanh những hành lang rẽ ngang dọc tìm căn phòng có vệ sĩ đứng canh.

" Gã Aku chắc sẽ bảo vệ nó cẩn thận, mình phải mang nó về hỏi mọi người cách giải quyết tình huống, mấy ngày qua đã giúp mình hiểu rõ không thể giải quyết chuyện này một mình."

Atsushi hận mình đã ngất đi để gã Aku bế vào phòng giam nên giờ mù tịt phương hướng.

Chết tiệt, không còn nhiều thời gian nữa!

Tiếng bước chân trên hành lang trước mặt lọt vào tai cậu.

Khoảng bốn tên đang tới gần vị trí của cậu.

Hạ chúng thì không khó, nhưng cậu muốn tránh những cuộc giao tranh vô bổ nên bám vào đường ống nước lớn treo trên trần chờ chúng đi khỏi.

Có vẻ như bốn tên ấy đang bàn chuyện công việc, cậu dùng những móng chân hổ sắc nhọn bấu vào lớp vỏ kim loại của ống dẫn nước và nghe ngóng tình hình.

" Đến giờ đổi gác cây gậy quái dị đó rồi."

" Tại sao chúng ta phải làm công việc nhàm chán này nhỉ?"

Những tên mafia cảng ngốc nghếch không ngờ mình vừa tiết lộ cho kẻ thù một thông tin quý giá.

Atsushi bám theo bốn gã đàn ông bệ vệ, cậu vẫn giữ nguyên tư thế bám vào ống dẫn cho đến khi chúng có dấu hiệu sắp nứt vỡ.

Đường ống dẫn nước không chịu nổi sức nặng của cậu, cậu buộc lòng phải giữ khoảng cách với chúng để chúng không phát hiện có người chực chờ cướp lấy cây gậy.

Bốn gã rẽ ba lần bên trái và hai lần bên phải, mấy bận cậu suýt bị lạc mất dấu vết nếu như không có năng lực của hổ phù trợ.

May mắn thay, cuối cùng chúng cũng dừng lại ở một hành lang cụt, nơi có duy nhất một căn phòng với bốn tên bảo vệ khác đứng canh.

" Hết ca trực của cậu rồi."

" Cảm ơn nhé, tớ đi mua chút đồ ăn."

Chờ cho bốn tên vừa gác khuất bóng, cậu bèn bẻ một thanh kim loại mỏng cố định đường ống và quăng ra xa tạo tiếng động.

Một tên trong số chúng bị tiếng động cuốn hút, tò mò bước đến kiểm tra.

Nhanh như chớp, cậu đá vào bụng hắn khiến hắn ngã khuỵu.

Dí những móng tay vào cổ họng hắn, cậu buông lời đe doạ:

_ Kêu từng tên một đến đây.

Gã đàn ông sợ hãi gọi một tên bảo vệ đến.

Ngay lập tức, Atsushi đập vào sau gáy cho hắn đo sàn.

Lần lượt như vậy, cậu hạ cả bốn tên mà không gây ra bất cứ âm thanh bất thường nào.

Dồn bốn tên đổ gục vào một góc, cậu tiến đến cánh cửa nơi chứa chiếc gậy phù thuỷ và vội vã mở nó ra.

Một bàn tay to lớn từ đâu xuất hiện tóm lấy vai cậu.

"Cô gái trẻ, xin thứ lỗi nhưng nơi này không phận sự miễn vào".

Giọng nói già nua pha lẫn sát khí thì thầm gần tai khiến cậu không khỏi rùng mình.

Gã mafia này cậu đã từng gặp qua, một tên khó nhằn sở hữu năng lực Falling Camellia," Hirotsu".

_ Có vẻ như lũ lính canh đã quá bất cẩn.

Nhưng cô làm thế nào thoát ra được?

Atsushi gạt phăng tay hắn, cường hoá năng lực một bên tay và đấm vào mặt hắn.

Năng lực của hắn kịp thời ngăn cậu lại, hắn ngạc nhiên nhìn cậu như thể nhìn một sinh vật lạ.

_ Cô là...

Người Hổ?

Nhận ra cậu, Hirotsu liên tục sử dụng năng lực để cậu không kịp biến hoá toàn phần, gã nắm chặt hai tay cậu, đè xuống đất và dùng đầu gối giữ cho cậu nằm im.

_ Tôi nhớ người hổ là một cậu trai trẻ, hay tôi nhớ nhầm ở đâu đó?

_ Không phải việc của ông!

Tôi cần lấy cây gậy này và chuồn khỏi đây ngay-lập-tức!!

Mau tránh ra cho tôi!!

Atsushi gắng sức giãy giụa, xem ra cơ thể cậu không đủ khỏe mạnh như lúc còn nguyên bản.

Cậu thầm nguyền rủa mụ Red Camillia khốn kiếp đó.

_ Đây là nhiệm vụ của sở thám tử sao?

Làm cách nào mà cậu đột nhập vào đây được?

Hirotsu tiếp tục hỏi.

Atsushi bỗng cáu tiết khi hắn nghĩ cậu xâm nhập gia cư bất hợp pháp.

_ Tôi thèm vào!

Đi mà hỏi cái gã sử dụng Rashoumon của mấy người ấy!!

Cậu hét vào mặt gã đàn ông đứng tuổi.

Hắn im lặng một vài giây, rồi như sực hiểu ra mọi vấn đề:

_ Thì ra mọi chuyện là thế.

Cậu là cô gái Akutagawa bắt được mấy hôm trước, thằng nhóc này bất cẩn thật.

Xem ra nó muốn giữ cậu lại để tiến hành thí nghiệm loại bỏ năng lực trên người Higuchi.

Gã này rất thông minh, Atsushi cảm thấy sợ hãi cái đầu cao hơn hẳn cậu mấy bậc của hắn.

Cậu đã nghĩ hắn sẽ bắt cậu quay lại buồng giam, nhưng đột nhiên hắn đứng dậy, thả tay và chân cậu được tự do.

_ Nói tôi nghe, cậu cũng không biết cách hoá giải năng lực chứ gì?

Atsushi gật đầu.

Cậu chạy thật nhanh ra cửa và biến hóa toàn phần để sẵn sàng nếu hắn tấn công cậu.

Hirotsu không thèm để ý đến cậu, hắn lại gần cây gậy và ngắm nghía nó.

_ Giữ cậu lại cũng không có ích gì, đấy là chưa kể việc này sẽ đánh động cả sở thám tử.

Cậu có thể đi, nhưng cây gậy này chúng tôi phải giữ.

Hắn vừa dứt câu, cậu bèn gật đầu rồi chuồn nhanh qua nhánh rẽ hành lang khác.

" A, quên nhắc thằng bé có lối ra phụ cuối con đường này."

Hirotsu vân vê bộ râu ôm sát cằm, gã nở một nụ cười nhẹ.

" Chà, có nên xem đây là một món nợ nhỏ và bắt Dazai thanh toán không nhỉ?"

***********************************

Phải gần một tiếng sau, Atsushi mới tìm được lối ra.

Cậu đã chạy hầu như giáp một vòng cả khu vực, đến mức hai chân mỏi nhừ và não bắt đầu cảm thấy thiếu oxi.

Đẩy cửa sắt để nhìn thấy thế giới bên ngoài, nơi có ánh mặt trời và tiếng chim hót rộn rã, hai hàng nước mắt trên má cậu lăn dài...

" Cứ tưởng chết dí ở cái nhà ngục đó rồi chứ."

Đột nhiên, tiếng bước chân quen thuộc lại xuất hiện.

Cậu gấp rút nhảy lên ngọn cây gần đó ẩn nấp, cuộn tròn lại và trở về dáng vẻ bình thường.

Mỗi lần hoá hổ khiến cậu cảm thấy năng lực bị tiêu tốn rất nhanh.

Akutagawa vừa về tới.

May mà cậu trốn đi kịp lúc, không lại phải đánh nhau với hắn.

Gã Aku đi nhanh thoăn thoắt, mới vài giây đã mất hút không thấy bóng đâu.

Chờ thêm một lúc nữa, cậu nhảy xuống hoà lẫn vào dòng người qua lại tấp nập.

Cậu chạy mãi, chạy mãi, tránh ánh mắt chú ý của người khác và chỉ nhìn chăm chăm vào con đường phía trước.

" RẦM".

Quá nóng vội, cậu va vào ai đó ngã nhào, mông đập xuống đất đau điếng.

Người đối diện hình như cũng ngã, cậu nghe thấy âm thanh "phịch" vang lên.

Vội vã đứng dậy, cậu cúi đầu xin lỗi rối rít.

_ Xin lỗi cậu nhóc, là tôi vội quá!

Cái mũ màu đen hình dáng kì quặc đập vào mắt cậu.

Một bàn tay đeo găng nhỏ bé nhặt nó lại, phủi phủi rồi đội lên đầu.

_ Ta không phải cậu nhóc, ta đã 22 tuổi rồi!

Và cậu ngẩng đầu dậy nhìn đối tượng mình vừa đâm trúng.

Một người quen cậu đã nhẵn mặt, hay nói đúng hơn nhờ Dazai mà cậu không thể quên mặt hắn.

" Nakahara Chuuya."

" Người Hổ?"

Hai bên bỗng nhìn nhau bối rối...

_ Ngươi làm gì ở đây?

Tham gia mấy cái trò cosplay vớ vẩn à?

Chuuya lược sơ trang phục của cậu, váy ngắn màu đen và áo sơ mi trắng cài vài cúc hơi lỏng lẻo.

_ Không phải!

Tôi đang vội, xin hãy tránh ra!!

Atsushi toan chạy đi thì bị hắn chụp lấy cổ tay, lực kéo mạnh đến độ suýt nữa cậu mất thăng bằng.

_ Khoan đã.

Cậu quay lưng nhìn hắn.

Hắn địa chằm chằm vào cơ thể cậu rồi mỉa mai:

_ Độn ngực cũng phải cho khéo một chút chứ, cả hai đều bị nhỏ đây này.

Hắn đưa ngón trỏ chạm vào ngực cậu, cậu giật mình, hai gò má ửng đỏ như quả cà chua chín.

Hất tay hắn ra, cậu không quên mắng thêm một câu trách móc:

_ Đồ biến thái!!

Dê xồm!!!

Trong phút chốc, một vài chú quạ đen thì nhau kêu quạc quạc bay vòng tròn quanh não Chuuya.

Hắn toát mồ hôi hột, hai mắt trắng dã và mặt thì tái xanh.

" Này, đừng nói với ta là mi..."
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà thứ tám.


Hoa trà thứ 8

" Atsushi-kun, Atsushi-kun!!"

Giọng nói quen thuộc gọi tên cậu, là một Dazai Osamu mặt mày tỉnh bơ khi nhìn thấy vóc dáng của cậu.

Anh ta xuất hiện thật đúng lúc, phá vỡ bầu không khí hoang mang bối rối giữa cậu và Chuuya.

_ Dazai-san?

Anh nhận ra em sao?

Dazai tiến lại gần hơn, hai tay vịn vào má cậu, kéo căng như véo má một đứa trẻ.

_ Ồ, là cậu thật hả?

Tôi chỉ định gọi chơi thôi nhưng không ngờ...

"Này."

_ Cậu biến thành con gái trông xinh đẹp hơn nhiều nha~

" NÀY"

_ Hay là cứ giữ nguyên như vậy luôn đi...

" NÀYYYYYYYYY"

" TÊN KHỐN".

Chuuya sau khi đứng hình vài giây đã lấy lại tinh thần, hắn hầm hầm bước đến hai con người đang quên đi sự có mặt của hắn, ghim chặt đôi mắt đầy phần nộ lên chàng trai mặt áo khoác nâu đeo vòng bolo:

_ Dám bỏ qua ta, bực thật.

Ngươi làm gì ở đây, chỗ này gần với Mafia cảng, bình thường không có công việc thì nếu ta là ngươi ta sẽ không bén mảng đến đâu.

Dazai đưa tay lên miệng che giấu nụ cười, nhưng sự kiềm chế không đủ để ngưng anh cười thành tiếng lớn:

_ Nhờ vậy mới chứng kiến màn kinh điển này chứ, Nakahara Chuuya, điều hành mafia cảng giữa ban ngày ban mặt lại sờ ngực con gái.

Chuyện này mà đồn ra thì ngươi còn mặt mũi nào đây hả Chuuya~~

Chuuya điên tiết giơ chân đạp liên tục, nhưng tất cả đều bị Dazai tránh được hết.

_ Đã vậy thì giải quyết nợ nần luôn một thể, lần trước ngươi chơi sỏ ta ta vẫn chưa kịp tính sổ!!

Cơn giận dữ giúp cho tốc độ của hắn nhanh hơn.

Hắn vung nắm đấm thật mạnh vào mặt Dazai khiến anh mất thăng bằng ngã xuống.

Atsushi nhanh chóng chụp lấy anh, cậu dìu anh dậy đặt lên vai rồi chạy trốn len lỏi vào biển người nườm nượp ở khu phố mua sắm.

" Dazai-san, sao anh lại ở đây?"

Atsushi hỏi người đàn ông đang bị thương bên cạnh.

" Tìm cậu."

" Tôi?"

Atsushi phút chốc hiểu ra anh ta đến đây để cứu cậu, vì cậu mà anh ấy bị thương, lại còn gặp kẻ thù đang hăng máu tấn công.

Trong lòng cậu đột nhiên trào dâng hai loại cảm xúc đối lập nhau...

Cậu cười, và cậu cũng đang khóc, nước mắt cậu cứ không ngừng chảy xuống.

Gia đình của cậu, một gia đình mà cậu khát khao từ bé đã hiện diện bảo vệ cậu khi cậu gặp nguy hiểm, họ cứu cậu không chỉ một lần, họ thực sự quan tâm cậu đến mức sẵn sàng vì cậu lao vào lãnh thổ kẻ địch.

Lấy găng tay chùi những giọt nước làm nhoè đi đôi mắt và cản trở tầm nhìn, cậu lí nhí...

" Cảm ơn anh nhiều lắm, Dazai-san..."

Lời nguyền bị hoá giải, họ sống hạnh phúc đến đầu Bạc răng long~~~~~~~~

.

.

.

.

.

.

Nói đùa thôi...

Chuyện chưa dứt đâu :V

Một lực kéo rất mạnh từ phía sau bỗng tóm lấy Dazai và quật anh ta đo đất.

Cái áo choàng màu đen bay phấp phới trong không trung, một tay vịn chắc mũ để cản gió cuốn đi, tay còn lại Chuuya điểm thẳng lên mũi Dazai, đổi thành bóp chặt lấy mũi khiến anh giãy nãy.

_ Cái tên lừa đảo, ta đấm mạnh đến mức ngươi xụi lơ vậy sao?

Đừng tưởng vải thưa qua được mắt thánh!

Như bị đọc thấu tâm can, Dazai nở nụ cười ma mãnh với tên mafia cảng thấp bé.

" Quả nhiên làm cộng sự với ngươi thật sai lầm."

_ Dazai-sannnnnnn!!

Atsushi ôm chặt lấy kẻ đang bắt nạt gia đình cậu bé, ghìm hắn xuống giải thoát cho anh.

_ Mau chạy đi Dazai-san!!

Để em giữ chân hắn!!

Chuuya bị đè chặt cứng, hắn giãy giụa định đạp cậu ra, nhưng sực nhớ đến việc hắn vừa vô tình quấy rối cậu và hắn cũng không muốn đánh con gái, Chuuya cảm thấy vô cùng khó xử.

" Buông hắn ra, Atsushi-kun."

Dazai bật dậy, bẻ tay răng rắc như xương khớp đã lâu không hoạt động.

_ Ta mà phải để con gái bảo vệ vì cái thứ này à?

Anh đáp trả lại hắn một cú đạp vào chân, hai bên xông vào nhau cào cấu cắn xé.

" Nhìn chẳng khác nào mấy con mèo đang gây lộn, hay thôi bỏ đi nhỉ?"

Atsushi mặt ngơ ngác nhìn tiền bối của mình và kẻ thù " đùa giỡn" mạnh tay.

Cậu toan đi về trước thì con hẻm nhỏ bên quầy tạp hoá gần đó phát ra những âm thanh bất thường, là tiếng thở dốc đầy mệt mỏi của một người đang kiệt sức...

Sự tò mò nổi lên, cậu mon men lại tìm hiểu mặc cho hai người kia tha hồ đánh đấm đến mức te tua.

" Ngươi phải chết vì dám phản bội."

" Đừng, xin hãy tha cho tôi."

" Tổ chức không có sự tha thứ."

" ĐỪNG, ĐỪNG!!!!

...............................

AAAAAAAAAAAAAA.....!!!!!!!!!"

Ánh sáng chói loá bùng lên, Atsushi vội che mắt quay người ra sau.

Tiếng thét đau đớn im bặt, con hẻm không có lấy bất cứ một âm thanh nào kể cả tiếng bước chân của kẻ vừa xử lý đối tượng phản bội.

" Không thể nào..."

Atsushi chạy dọc cả con hẻm mong tìm thấy chút Thông tin, nhưng tuyệt nhiên không có dấu hiệu gì chứng tỏ đã có người ở đây.

" Là mình nhầm sao?"

Thở dốc sau khi chạy cả một đoạn đường dài, con hẻm này sâu hơn tưởng tượng, cậu ngả người vào bức tường đã bong tróc cũ kĩ tìm kiếm chút hơi thở.

" Phải quay lại thôi, chắc Dazai-san đang chờ.

Đôi chân nhỏ của một chàng trai đã hoá thành cô gái trẻ quay lại con đường cũ.

" Ngươi đã nhìn thấy."

Một bàn tay từ đâu tóm chặt lấy chân cậu, nhấc bổng lên không trung.

Đó không phải một bàn tay, là một dãy lụa màu đen như Rashoumon của Akutagawa, nhưng thứ này lạnh lẽo và hình dạng biến hoá hơn nhiều...

" Nếu đã nhìn thấy thì không thể để cho ngươi tự do được nữa, cô gái trẻ."

***************************

Cả hai nằm phịch ra đất, mồ hôi nhễ nhại và đầu tóc rối bù.

Họ quật nhau suốt một giờ đồng hồ, quần áo rách bươm, tay chân đầy những vết cắt lỗ chỗ.

" Hôm nay thế là đủ rồi."

Dazai cố gượng dậy, lấy một tay chống thăng bằng.

" Ta cũng nghĩ thế."

Chuuya mệt mỏi chẳng kém, cái mũ quái dị đã rơi khỏi đầu hắn tự lúc nào.

_ Lâu lắm rồi ta mới có một trận đánh đúng nghĩa.

Không uổng công hôm qua nghe theo mấy lời xúi dại chết tiệt của ngươi.

Mặt Chuuya lộ rõ vẻ thỏa mãn, solo với tên Dazai lầy lội này khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn so với việc xử mấy cái bị bông yếu xìu boss hay giao cho.

Không mạnh bằng hắn nhưng Dazai phản ứng rất nhanh nhạy, đủ khiến hắn cảm thấy anh xứng tầm để hắn dùng hết sức.

_ Đã quá muộn cho bữa ăn tối.

Ta bảo Atsushi dìu về đây, còn ngươi cứ nằm chèo queo ở đó đi nhé ~

" TÊN KHỐN."

Chuuya chỉ kịp chửi rủa một câu xong mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Dazai nhếch môi một chút, chỉnh lại mớ băng cuốn quanh người, mắt anh nheo lại nhìn gã mafia lùn tịt đã ngủ chết trân.

" Cũng không tệ lắm đâu."

Vuốt mớ tóc rối bù về đúng nếp gấp, Dazai ngoảnh đầu về chỗ Atsushi vừa đứng ban nãy:

_ Mình về thôi Atsushi-kun.

Không còn Atsushi ở đó nữa.

Con hẻm vắng teo không một tiếng động.

Atsushi đã biến mất.

" Atsushi-kun?"

"Cậu bỏ về trước đấy à Atsushi-kun?

Chẳng lẽ..."

Dazai sực nhớ trong lúc đánh nhau, một nguồn sáng kì dị đã phát ra từ con hẻm.

Anh luồn theo chiều dài con hẻm, phát hiện thấy dấu máu và một lá bùa màu vàng dán trên vách tường chi chít vết rạch.

" Chuyện trở nên tồi tệ hơn rồi đây..."

Gỡ lá bùa ra bỏ vào túi, Dazai sờ ngón tay vào những vết rạch dài chằng chịt.

" Không phải dấu móng vuốt, xem ra cậu ta đã gặp chuyện gì đó nguy hiểm..."
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Tổng hợp fanart của độc giả :3 ( Sẽ bổ sung)


Short doujinshi của Rain Cloud~ ( R&W chap 7)

Short dou của Rain Cloud ( chap 6)

Các fanart đơn:
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Hoa trà thứ chín


Cơn mưa chiều đến muộn hơn so với dự báo thời tiết.

Chuuya không đem theo ô, hắn lồm cồm ngồi dậy sau trận đánh nhau ngốc nghếch với Dazai của trụ sở thám tử.

Mưa như trút nước vào mặt hắn, quần áo ướt sũng và những lọn tóc xoăn dài dính bết lên hai gò má đang tái xanh vì lạnh.

Hắn thầm nguyền rủa gã cựu đồng nghiệp vừa bỏ đi cách đó không lâu.

Dazai chết tiệt, một ngày nào đó hắn sẽ bắt anh phải trả giá.

Những hạt mưa nặng trĩu rơi lộp bộp trên vành mũ, rồi đột nhiên chúng dừng lại như bị chặn đường và trút xuống mạnh hơn nữa trong sự hối hả.

Dazai xuất hiện, vẻ mặt đầy sự trêu đùa bỡn cợt.

_ Chuuya~ Ta tội nghiệp ngươi nên ở lại chơi với ngươi này~

Chuuya hậm hực đứng phắt dậy, nắm chặt lấy cổ tay đang cầm chiếc ô đỏ của Dazai:

_ Ta không biết ngươi có mục đích gì, nhưng đừng thấy ta bị thương mà làm tới.

Vừa rồi ngươi cố tình nghiêng ô để nước mưa đáp vào mặt ta đúng không???

Dazai cười xởi lởi, anh rút từ túi ra một mảnh giấy màu vàng vẽ đầy hoa văn bằng máu đưa cho Chuuya.

"Ngươi từng nhìn thấy thứ này bao giờ chưa?"

Chuuya giật mình cầm lấy mảnh giấy, run rẩy dùng bật lửa định đốt nó nhưng mảnh giấy ướt sũng không bén lửa.

Dazai lại lấy ra thêm một mảnh giấy khác cũng y như vậy, nhưng khô hơn và dính máu nhiều hơn.

_ Vậy là ngươi biết nó.

Chuuya, thứ này thuộc về tổ chức nào?

Người của Mafia cảng không ai sử dụng bùa chú.

Dazai nhìn Chuuya bằng đôi mắt đầy vẻ nghiêm trọng.

Chuuya biết lúc này đây anh cực kì nghiêm túc, hắn có thể ngửi thấy mùi tanh nồng mỗi khi âm mưu một kế hoạch nào đó từ Dazai.

Kinh nghiệm làm cộng sự lâu năm với anh đủ để hắn biết anh quan tâm mảnh giấy đến mức nào.

" Gã người hổ bên ngươi bị chúng bắt đi rồi sao?"

Dazai gật đầu xác nhận.

Đôi lông mày Chuuya chau lại, những nếp nhăn hằn lên sống mũi thể hiện sự cau có.

" Thế thì các ngươi chỉ còn cách cầu nguyện cho linh hồn thằng nhóc đó mau siêu thoát.

Một khi rơi vào tay tổ chức Z, nạn nhân sẽ vĩnh viễn biến mất trên thế giới này mà không một ai hay biết."

Chuuya quăng lá bùa cháy xém một góc về tay Dazai.

Hắn chỉnh lại quần áo, đội mũ lên đầu và quay người bỏ đi, để lại một Dazai đang trầm ngâm suy nghĩ những điều tồi tệ.

Tổ chức " Z" này anh chưa từng nghe qua, cái tên không có trong đầu của anh từ lúc anh còn là thành viên Mafia cảng.

Rất có thể tổ chức chỉ thành lập trong thời gian gần đây, nhưng chúng mạnh đến độ khiến cho một điều hành Mafia cảng sợ hãi thì thật hết sức quan ngại...

Lục lọi danh bạ từ chiếc điện thoại cảm ứng, Dazai nhấn nút gọi cho số của người đàn ông đứng tuổi mang tên " Hirotsu".

Đầu dây bên kia vừa nhận được tín hiệu, giọng cười khúc khích đã vang lên.

_ Cậu gọi đến để cảm ơn tôi vì thả cấp dưới của cậu ra sao?

Hirotsu nói giọng đều đều, bộ âm trầm thường thấy từ các bậc tiền bối dày dặn kinh nghiệm.

" Phải.

Cảm ơn ông đã giấu cây gậy của mụ phù thủy già đó đi.

Giờ chỉ cần kéo Akutagawa vào nốt cuộc vui nữa là ổn."

" Cậu ta sẽ tự mình khám phá nhanh thôi."

Dazai im lặng một lúc, anh phân vân về điều mình sắp hỏi gã đàn ông thuộc tổ chức đối thủ.

" Hirotsu, ông có từng nghe danh " Tổ chức Z"?

Một tiếng nấc chặn ngang cổ họng Hirotsu.

Cái tên tổ chức Z đã làm ông cảm thấy khó thở, như có thứ gì đó đè nén dạ dày và ruột gan bắt đầu quặn thắt.

" Đừng nhắc cái tên ấy ở chốn đông người, nó rất nguy hiểm cho cậu."

Hirotsu dập điện thoại, Dazai ngạc nhiên vì ông có hành động hơi khiếm nhã.

Chưa đầy ba giây sau, tin nhắn từ đối phương gửi tới vỏn vẹn một dòng chữ dán chặt vào đôi đồng tử màu nâu đang dần tối sẫm của Dazai khi vừa đọc nó...

" Quỷ dữ đến từ địa ngục.

Hãy cẩn thận khi dây vào chúng."

Đôi tay cuốn đầy băng thoăn thoắt gõ phím đáp lại, Dazai lần đầu tiên trong đời cảm thấy mất bình tĩnh.

" Nhờ ông lập tức thông báo cho Akutagawa rằng cô gái tóc màu trắng đã trốn thoát cùng với cây gậy ma quái."

Đoán được ý Dazai, Hirotsu gửi lại cho anh đôi lời trấn an tinh thần.

" Đừng lo, cậu ta đang chạy đến chỗ cậu.

Chúng tôi có một buổi trao đổi với tổ chức Z vào đêm nay, hãy tìm cách trà trộn vào khách sạn và tìm thứ cậu cần.

Tôi sẽ gửi cho cậu tọa độ thông qua bản đồ vệ tinh."

Vừa đọc xong tin nhắn, Dazai liền nghe thấy tiếng thở hồng hộc quen thuộc từ xa.

Akutagawa vừa đến, hắn ho khù khụ và chống tay vào một bức vách gần đó.

_ Dazai-san.

Anh làm gì ở đây?

Akutagawa ngạc nhiên, Dazai xuất hiện ở khu vực gần trụ sở Mafia cảng.

Người đàn ông này mỗi lần xuất hiện đột ngột đều làm chuyện gì mờ ám không lường trước được.

" Tìm việc làm."

Dazai đáp lại bằng một câu gỏn gọn, tay chỉ vào những tờ bướm tuyển dụng dán đầy vách tường.

" Tôi đang cần một công việc bán thời gian vì lỡ ăn quỵt tiệm cà phê nhiều quá, cậu có hứng làm cùng tôi không?"

Akutagawa đơ trong giây lát, hắn trả lời cụt ngủn:

" Không đời nào."

_ Eeeehh!?

Tại sao!!?

Dazai giả vờ nhí nhảnh trêu đùa.

Akutagawa nổi điên đấm vào tường đe doạ.

" ĐỪNG.

NHẮC.

CÀ.

PHÊ.

TRƯỚC.

MẶT.TÔI."
 
(Dropped)Hoa Trà Đỏ Và Cô Gái Màu Trắng ( Bsd Bungous Stray Dogs Fanfic)
Tâm thư của tôi T-T


T-T drop hai bộ cùng lúc đau lắm nhưng... tôi đọc ko vào T-T, tôi đọc của chính mình còn thấy chán nữa là...

Xin lỗi nhiều và cảm ơn vì đã ủng hộ suốt thời gian qua.

T-T

Cảm ơn rất nhiều các bạn của tôi!
 
Back
Top Bottom