Cập nhật mới

Khác [DROP] Tiếng Gọi Cthulhu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
89159461-256-k245174.jpg

[Drop] Tiếng Gọi Cthulhu
Tác giả: thunderstorm_team
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[Dịch bởi Thunderstorm Translation Team] Tiếng Gọi Cthulhu



Tác giả: H.P.Lovecraft
Nhóm dịch: Thunderstorm (facebook.com/ThunderstormTranslationTeam)
Dịch: Boy, meosky, Kang Yuka, Kitcen MonsT
Biên: pastelxduck
Requested by Nguyễn Thành Đạt

===
Được tìm thấy trong tập tài liệu của Francis Wayland Thurston đã khuất, tại Boston.

"Giữa những nguồn sức mạnh vĩ đại hay các chủng vật sống, có lẽ vẫn còn tồn tại một sự... một sinh vật sót lại từ một thời kì rất xa xôi... khi mà ý thức mới bắt đầu xuất hiện, có lẽ, trong một hình thức hoặc khuôn dạng nào đó rất lâu kể từ lúc triệt thoái trước khi cơn thủy triều của nền văn minh nhân loại ập tới...

ẩn trong những hình hài mà những pho sử thi và huyền thoại chỉ đọng được chút ít ký ức mơ hồ và gọi chúng bằng những cái tên như thần, ma, hay những sinh vật truyền kỳ đại loại thế."

===
Highest Ranking: #103 Kinh Dị



tieng​
 
[Drop] Tiếng Gọi Cthulhu
I. Nỗi Kinh Hoàng Ẩn Trong Bức Phù Điêu Đất Sét (1)


Thứ phước đức nhất trên thế giới này, theo tôi nghĩ, là sự bất lực của bộ não loài người trong việc liên kết tất cả mọi việc lại với nhau.

Chúng ta sống trên một hòn đảo cô độc của sự dốt nát ngay giữa biển đen mịt mù của vô tận, và điều đó không có nghĩa chúng ta nên căng buồm ra khơi xa.

Các công trình nghiên cứu khoa học, dù mỗi cái làm chúng ta đau đầu theo những cách khác nhau, cho đến nay đều làm hại chúng ta không ít; nhưng một ngày nào đó, khi các mảnh kiến thức bị phân tách được ghép lại với nhau, viễn cảnh kinh hoàng của thực tại mới thật sự được mở ra, rồi từ cái vị trí đầy kinh hãi của chúng ta trong đó, con người hoặc sẽ điên lên bởi mạc khải hoặc sẽ chạy trối chết khỏi nguồn sáng tăm tối nghẹt thở sau lưng mà tới với sự bình yên và an toàn của một kỉ nguyên màu đen khác.

Những người theo thuyết thần trí đã cho rằng sự hùng vĩ đến tuyệt vời của vòng đời vũ trụ nơi chủng tộc loài người và thế giới nhỏ bé của họ chỉ là một biến cố ngắn ngủi.

Họ đã ám chỉ tới những sự tồn tại huyền hoặc xa lạ có thể dễ dàng làm lạnh cả máu người nếu không được che đậy bằng một lớp mặt nạ lạc quan nhạt nhẽo.

Nhưng chuyện này lại khác, họ không phải là những người thổi cho tôi cái ý niệm đơn chiếc lờ mờ kia, thứ luôn khiến tôi ớn lạnh mỗi khi nghĩ về và phát điên nếu mơ thấy.

Nó, cũng giống như tất cả các ý niệm kinh hoàng của sự thật khác, lóe sáng từ bức tranh ghép của những thứ riêng lẻ tình cờ hòa với nhau – trong trường hợp này, từ một mảnh báo cũ và tờ giấy ghi chú của một vị giáo sư đã khuất.

Tôi hi vọng không còn ai khác sẽ hoàn thành việc này; tất nhiên, kể cả nếu tôi còn sống, tôi cũng sẽ không bao giờ tiết lộ cho ai bất cứ mắt xích nào trong chuỗi dây gớm guốc như vậy cả.

Tôi nghĩ vị giáo sư ấy, cũng, chủ tâm giữ im lặng về những phần ông biết và cũng đã sẽ tiêu hủy ghi chú của mình nếu không đột nhiên bị tử thần tóm lấy.

Tất cả hiểu biết của tôi về thứ ấy bắt đầu vào mùa đông năm 1926-27 với cái chết của ông trẻ của tôi, George Gammell Angell, nguyên giáo sư danh dự khoa Ngôn ngữ Semit trường Đại học Brown, Providence, Rhode Island.

Giáo sư Angell được biết đến rộng rãi như một người có kiến thức sâu rộng về các bức khắc thời cổ đại, và thường xuyên được những người đứng đầu của các viện bảo tàng nổi tiếng tin cậy; thế nên, sự ra đi ở tuổi chín hai có lẽ sẽ được rất nhiều người nhớ đến.

Tuy nhiên, ở địa phương, nguyên nhân khó hiểu của cái chết mới là thứ làm người ta tò mò hơn cả.

Vị giáo sư đã bị chấn động mạnh trong lúc trở về từ con tàu Newport; đột ngột ngã xuống, theo như lời nhân chứng kể, sau khi bị xô đẩy bởi một người da đen trông như dân đi biển đến từ một trong những khu phố tối tăm bí ẩn trên phía sườn dựng thẳng của ngọn đồi, những khu phố tạo thành lối đi tắt từ cửa biển tới nhà tang lễ trên con đường Williams.

Các pháp y không tìm thấy dấu vết bất thường nào, sau một hồi tranh cãi hỗn loạn, đành phải đưa ra kết luận là do một thương tổn kín nào đó trong tim gây ra từ việc leo đồi quá nhanh ở độ tuổi quá cao, lý do dẫn đến kết cục cuối cùng.

Vào thời điểm đó, tôi không thấy có lý do nào để bất đồng ý kiến với kết luận này, nhưng sau này, tôi lại có khuynh hướng tự hỏi— và hơn cả tự hỏi.

Với tư cách là người thừa kế và thi hành di chúc, vì ông trẻ góa vợ và không có con cái, tôi được giao trọng trách phải xem xét kỹ lưỡng các giấy tờ của ông một cách triệt để; và nguyên do đó đã chuyển hết toàn bộ tài liệu và thùng giấy của ông tới nơi ở của tôi tại Boston.

Phần lớn các tài liệu được tôi sắp xếp lại sẽ được Hiệp Hội Khảo Cố Học Hoa Kỳ xuất bản sau này, nhưng có một chiếc hộp đã khiến tôi vô cùng bối rối và cảm thấy tốt hơn hết không để nó lọt vào tầm mắt thêm một người nào nữa.

Nó bị khóa, tôi không thể tìm thấy chìa khóa cho tới khi xem xét chiếc nhẫn cá nhân giáo sư luôn mang theo trong túi.

Sau đó, tôi thành công mở chiếc hộp ra, nhưng việc tôi làm có lẽ chỉ khiến tôi phải đối mặt với một lớp khóa bảo vệ còn chặt chẽ và nan giải hơn.

Rốt cuộc điều gì nằm đằng sau một bức phù điêu đất sét kỳ dị với những trang chữ huyên thuyên dài dòng, đống báo cắt vụn và xấp giấy ghi nhanh rời rạc chả liên quan gì tới nhau cơ chứ ?

Chẳng lẽ ông trẻ tôi, trong những năm cuối đời, lại trở nên cả tin vào mấy trò lừa gạt lạt nhách rồi sao?

Tôi quyết định đi tìm tên điêu khắc lập dị đã khiến ông lão tội nghiệp này không còn bình tâm.

Bức phù điêu là một hình chữ nhật dày không đến một inch và diện tích khoảng 5-6 inches vuông ; và dễ nhận thấy là được sản xuất trong thời hiện đại.

Thiết kế của nó, tuy nhiên, không mang hơi hướm và không khí hiện đại đáng ra phải có; dù phái lập thể và phái vị lai rất hay thay đổi bất thường và đậm chất hoang dã, họ không thường tái hiện lại các ẩn số đằng sau ngôn ngữ viết thời tiền sử.

Và nếu có thì chắc chắn phải tồn tại ghi chép về những mẫu thiết kế sản xuất hàng loạt như này ở đâu đó; nhưng theo trí nhớ của tôi, dù đã khá thân quen với đống giấy tờ và bộ sưu tập của ông trẻ, vẫn thất bại trong việc xác định danh tính các mảnh cá biệt này, thậm chí một gợi ý liên kết xa xôi mỏng manh nhất cũng không.

Trên những con chữ tượng hình rõ ràng là hình dáng đặc thù của một thứ gì đó, mặc dù các nét khắc ấn tượng phần nào làm người ta khó hiểu được bản chất thật sự của nó.

Đó dường như là một loại quái vật, hoặc một biểu tượng đại diện một con quái vật, trong hình thù chỉ có dị biến bệnh tật mới cảm nhận được.

Nếu tôi nói rằng trí tưởng tượng có chút ngông cuồng của tôi chỉ đang tổng hợp hình ảnh biếm họa đồng thời của một con bạch tuộc, một con rồng và một con người thì cũng thật có lỗi với linh hồn của sinh vật này.

Một cái đầu đầy xúc tua mềm to gắn trên thân người kệch cỡm quái dị đầy vảy với đôi cánh thô sơ sau lưng; nhưng đó chỉ là dáng hình cả một cấu trúc làm mọi thứ trông thật đáng sợ và kinh hãi.

Sau lưng bóng dáng sinh vật to lớn là hình ảnh mơ hồ của một công trình kiến trúc Cyclopean. (Cyclopean: phong cách các khối cấu trúc đá được tạo nên bằng cách ghép các khối đá lớn có kích cỡ không đồng nhất lại với nhau mà không sử dụng trát, vữa, xi măng, giống kiến trúc châu Âu cổ)

Văn bản đi kèm thứ kỳ quặc này, bên cạnh xấp báo cắt rời, được viết theo lối văn gần đây nhất của Giáo sư Angell; không cố tình viết theo văn phong văn học.

Phần có vẻ như là tài liệu chính có tiêu đề là "GIÁO PHÁI CTHULHU", từng chữ được in cẩn thận nhằm tránh việc đọc sai một từ chưa bao giờ được nghe tới.

Bản thảo chia làm hai phần, phần đầu tiên với tiêu đề "1925— Giấc mơ và Công việc trong mơ của H.

A.

Wilcox, số 7 đường Thomas, Providence, R.I.", và phần thứ thứ hai, "Tự truyện của Thanh tra John R.

Legrasse, số 121 đường Bienville, New Orleans, La., năm 1908 A.

A.

S.

Mtg.— Ghi chép về Sự giống nhau, & Tài khoản của Gs.

Webb" Những giấy tờ bản thảo khác đều là các ghi chú ngắn gọn, một số thuật lại những giấc mơ kỳ lạ của những người khá nhau, một số trích dẫn từ sách thông thiên học hoặc tạp chí (đặc biệt là Atlantis và Nền văn minh đã mất Lemuria của W.

Scoot-Elliot), và phần còn lại đề cập đến sự tồn tại lâu đời của các xã hội bí mật và những giáo phái ẩn dật, với tham chiếu cho đoạn văn từ nhiều nguồn sách thần thoại và nhân chủng học như Cành Cây Vàng của Frazer hay Giáo Phái Phù Thủy ở miền Tây châu Âu của Miss Murray.

Các bản cắt lại phần lớn ám chỉ những căn bệnh tâm thần bất bình thường và sự bùng phát của chứng phát dột và điên cuồng vào mùa xuân năm 1925.

Nửa đầu của bản thảo kể lại một câu chuyện vô cùng kì quặc.

Bắt đầu vào ngày 1 tháng 3 năm 1925, một người đàn ông gầy trẻ tuổi, da ngăm đen có vẻ ngoài trông khá điên khùng và phấn khích đã đến thăm Giáo sư Angell, mang theo trên tay một bức phù điêu đất sét, thứ sau đó trở nên vô cùng ẩm ướt và lạnh lẽo .

Tên anh ta là Henry Anthony Wilcox, con trai út của một gia đình xuất chúng khá thân thuộc với giáo sư, gần đây đang theo học ngành điêu khắc khoa Thiết kế trường Rhode Island và sống một mình trong tòa nhà Fluer-de-Lys (tiếng Pháp: hoa loa kèn, hoa huệ Tây, hoa bách hợp) gần nơi học.

Wilcox lúc nhỏ được biết đến như một thiên tài nối tiếng nhưng lại là một người vô cùng khác thường, thu hút nhiều sự chú ý từ thuở bé nhờ những câu chuyện và giấc mơ lạ lùng mà anh ta thường hay kể lại.

Anh ta tự gọi bản thân là người "vô cùng nhạy cảm với sức mạnh tâm linh", nhưng những con người nghiêm trang của thế giới thương mại đồ cổ lại không cho là thế, luôn phủ nhận và coi anh ta chỉ đơn giản là kẻ "lập dị".

Hầu như không giao thiệp với những người đồng trang lứa, Wilcox dần tan biến khỏi tầm mắt xã hội và giờ đây chỉ được biết đến trong một nhóm nhỏ dân chuộng mỹ thuật đến từ thị trấn khác.

Kể cả Câu Lạc Bộ Mỹ Thuật Providence, vốn hay lo lắng vấn đề giử gìn chủ nghĩa bảo thủ, cũng thấy anh ta khá vô vọng.

Trong lần ghé thăm đó, theo bản ghi lại của giáo sư, điêu khắc gia đột ngột hỏi liệu kiến thức khảo cố của anh có lợi ích gì trong việc giám định văn bản tượng hình trên bức phù điêu không.

Anh ta nói bằng một giọng điệu mơ màng, gượng gạo theo một dáng vẻ đề nghị và gợi sự thông cảm do bị xa lánh; ông trẻ cảm thấy thật khó để trả lời, không muốn ngụ ý về quan hệ thân thích rõ ràng kia lây dính với khảo cổ học.

Lời phản kháng của Wilcox trẻ tuổi, đủ ấn tượng khiến ông trẻ tôi nhớ rõ và ghi lại nguyên văn từng từ, là điểm thơ tuyệt vời tiêu biểu cho cả đoạn đối thoại, và cũng là thứ giúp tôi khám phá ra nét đặc sắc riêng biệt trong cá tính của anh ta.

Anh ta nói, "Mới đây thôi, thật đấy, cháu vừa mơ thấy nó đêm hôm qua, giấc mơ về những thành phố xa lạ; những giấc mơ còn già cỗi hơn Bánh xe suy tư, hay Nhân sư thưởng ngoạn, hay vườn tiện Babylon."

Nói đến khúc đấy, anh ta bắt đầu lảm nhảm những câu chuyện lan man.

Lợi dụng việc ông trẻ tôi đang ngái ngủ, anh ta hoàn toàn chiếm được sự hứng thú nồng nhiệt của ông trẻ.

Có một trận động đất nhẹ xảy ra vào đem hôm trước, sự kiện đáng lo ngại nhất của New England trong nhiều năm; và trí tưởng tượng của Wilcox đã bị ảnh hưởng sâu sắc.

Sau khi thôi việc, anh ta bắt đầu có những giấc mơ chưa từng thấy về các thành phố kỳ vĩ phong cách Cyclopean với những khối đá khổng lồ và các trụ đá trọc trời, tất cả nhỏ giọt với rỉ nước màu xanh lá, bao trùm vẻ độc ác với nỗi kinh dị tiềm ẩn.

Hàng loạt chữ tượng hình phủ kín các bức tường và cột, từ một điểm không xác định bên dưới vang lên một giọng nói không phải là giọng nói; một sự kích động hỗn loạn mà chỉ mộng tưởng có thể biến đổi thành âm thanh, nhưng khi anh ta cố chuyển dịch thì đã cho ra kết quả là một mớ chữ cái lộn xộn gần như không thể phát âm được, "Cthulhu fhtagn".

===

Nhóm Dịch Thunderstorm

Dịch: Boy

Biên: pastelxduck

Beta: walrus
 
[Drop] Tiếng Gọi Cthulhu
I. Nỗi Kinh Hoàng Ẩn Trong Bức Phù Điêu Đất Sét (2)


Mớ chữ cái lộn xộn này chính là chìa khóa dẫn đến hồi ức đã làm cho Giáo sư Angell hứng thú cũng như lo ngại.

Ông dò hỏi người thợ điêu khắc từng chi tiết khoa học cặn kẽ nhất; và nghiên cứu miếng phù điêu gần như điên cuồng, làm việc như thể lần nữa tìm thấy tuổi trẻ, rùng mình vì cái giá lạnh bao phủ, lẩn quẩn với độc bộ đồ ngủ và mỗi lần tỉnh giấc cũng là những lần duy nhất đánh bay đống phân vân mù mịt trong đầu ông.

Ông trẻ càm ràm về tuổi già của mình, Wilcox sau đó đã nói, bởi sự chậm chạp của não bộ trong việc nhận biết các con chữ tượng hình hay cấu trúc hình ảnh.

Nhiều câu hỏi của ông có vẻ rất không phù hợp với vị khách, đặc biệt là những câu cố gắng liên kết với các giáo phái hoặc xã hội kỳ bí sau này; Wilcox không thể hiểu nổi những lời hứa lặng im lặp đi lặp lại anh vẫn được nghe để chấp thuận sự tồn tại của một số đoàn thể tôn giáo thần bí hay ngoại đạo phổ biến nào đó.

Khi Giáo sư Angell bắt đầu bị thuyết phục rằng nhà điêu khắc thật sự không biết điều gì về bất cứ giáo phái hoặc hệ thống ngầm nào, ông bám lấy vị khách của mình với mong muốn có được bản thuật lại những giấc mơ trong tương lai.

Và việc này đã dẫn đến một thành công đều đặn mỗi ngày, bằng chứng là sau đoạn đàm thoại đầu tiên, bản thảo ghi lại các cuộc gọi hằng ngày từ người đàn ông trẻ.

Wilcox kể lại những mảnh ký ức vụn vặt lúc về đêm, điệp khúc luôn là thứ gì đó như những khung cảnh Cyclopean mĩ lệ khủng khiếp của bóng tối và đá tảng nhớt nhát, với một thanh âm vọng lên từ lòng đất, cũng có thể nói là tiếng hét đều đều của một sinh vật có trí tuệ, mang lại hiệu ứng bí ẩn đánh vào giác quan nhưng lại không thể miêu tả được nên tự động lưu vào trí nhớ như đống âm thanh vô nghĩa.

Hai âm thường lặp lại nhất được cấu thành bởi các mẫu tự "Cthulhu" và "R'lyeh".

Ngày 23 tháng 3, bản thảo tiếp tục, Wilcox không thể xuất hiện, hỏi thăm tư gia thì biết được anh ta đã nhiễm một loại sốt rét không rõ nguồn gốc từ đâu và được đưa về nhà của gia đình ở đường Watreman.

Anh ta bất ngờ la hét lên vào ban đêm, đánh thức nhiều nghệ sĩ khác trong tòa nhà, tâm thần không ổn định, ở một loại trạng thái trộn lẫn giữa không ý thức và mê sảng.

Ông trẻ tôi một lần gọi điện cho gia đình rồi từ đó tiếp tục giữ mối liên hệ thân mật với diễn biến sự việc; liên tục gọi tới văn phòng Thayer Street của Bác sĩ Tobey, người phụ trách chữa trị.

Đầu óc bị nhiễm rét của chàng trai trẻ chứa đầy những thứ kỳ lạ; vị bác sĩ vẫn còn rùng mình ớn lạnh cho tới tận sau này mỗi lần nhắc tới chúng.

Chúng không chỉ là một tổ hợp những gì anh ta vẫn hay mơ thấy, mà còn đề cập tới thứ gì đó vô cùng khổng lồ và cồng kềnh "hàng dặm cao".

Anh ta không miêu tả rõ ràng vật thể này như thế nào nhưng thĩ thoảng dùng những từ ngữ rất khùng cuồng để nói về nó, được lặp lại nởi Bác sĩ Tobey, giám chắc với vị giáo sư rằng đó chính là sinh vật dị hình không tên anh ta đã muốn khắc họa trong bản điêu khắc giấc mơ của mình.

Cùng với vật thể này, bác sĩ thêm vào, luôn là màn mở đầu bất biến về tình trạng dần rơi vào hôn mê của chàng trai trẻ.

Nhiệt độ của anh ta, có chút kì lạ, không hơn mức trung bình; nhưng tình trạng cả thân thể ngược lại giống như một cơn sốt thực sự chứ không phải là chứng rối loạn trí óc.

Vào ngày 2 tháng 4, khoảng 3 giờ chiều, mọi dấu vết về căn bệnh của Wilcox đột nhiên biến mất.

Anh ta tỉnh dậy trên giường và ngạc nhiên khi thấy mình đã ở nhà và hoàn toàn không nhớ bất cứ thứ gì những việc đã xảy ra trong mơ lẫn thực tại kể từ ngày 22 tháng 3.

Được bác sĩ chuẩn đoán đã khỏi bệnh, anh ta trở về tư gia của mình trong ba ngày; song, Giáo sư Angell mất đi một sự trợ giúp quan trọng nhất.

Tất cả các dấu vết về giấc mơ kỳ lạ tan biến cùng với sự hồi phục của Wilcox,vì thế ông trẻ không còn ghi lại bản chép ban đêm nào sau một tuần gần như vô nghĩa và không liên quan gì vì những cảnh mộng hoàn toàn bình thường.

Phần đầu tiên của bản thảo kết thúc, nhưng từ tài liệu tham khảo cho tới những ghi chú rải rác đã cho tôi quá nhiều ý tưởng—cực kỳ nhiều, sự thật là, chỉ có những hoài nghi đã ăn sâu và định hình triết lý trong đầu tôi mới có thể giải thích sự nghi ngờ của tôi đối với nhà nghệ thuật.

Những mảnh ghi chú đáng chú ý bao gồm những miêu tả giấc mơ của nhiều người khác nhau trong cùng một thời điểm, khoảng thời gian chàng trai Wilcox trẻ đang có những cơn lên đồng lạ thường.

Ông trẻ tôi, dường như, đã quyết định vô cùng táo bạo là hỏi thăm gần như hầu hết tất cả người bạn mà ông có thể trò chuyện được, thỉnh cầu bản tường thuật giấc mơ hằng đêm của họ và những ngày có bất kỳ triệu chứng ảo giác đáng chú ý nào trong quá khứ.

Cách mọi người đáp lại yêu cầu của ông có vẻ khá đa dạng; nhưng chắc chắn,ít nhất thì, ông đã nhận nhiều phản hồi hơn số lượng một người bình thường có thể mà không cần sự giúp đỡ từ một thư ký.

Mối quan hệ trao đổi này không thật sự bền vững nhưng ông trẻ đã chép được một bản tóm tắt vô cùng tâm huyết và có ý nghĩa trọng đại.

Những người bình thường ở trong các tổ chức và phường buôn— nhóm New England kinh điển, "muối của trái đất"* — cho một kết quả gần như hoàn toàn tiêu cực, mặc dù rải rác các trường hợp không thuận lợi cho lắm nhưng những ấn tượng về đêm không hình hài cũng có xuất hiện đây đó, luôn là vào khoảng 23 tháng 3 đến 2 tháng 4— khoảng thời gian mê sảng của Wilcox.

Những nhà khoa học bị ảnh hưởng nhiều hơn một chút, bốn trường hợp miêu tả lờ mờ vài cái nhìn chóng vánh của một khung cảnh kỳ lạ, và một trường hợp đề cập tới sự hiện diện đáng sợ hãi của một thứ gì đó không bình thường.

*salt of the earth – muối của trái đất: cụm từ để miêu tả người New England: Người New England có tính cách khá thẳng tính và khắc khe về nhiều thứ nên thường bị hiểu lầm là thô lỗ và cục cằn.

Nhưng thật ra những thứ khiến người ta hiểu lầm họ thô lỗ chỉ là họ khá im lặng, hướng nội và có xu hướng xa lánh mọi người.

Họ là straight-shooters, hay nghi ngờ những người đến từ vùng khác.

Nhưng họ lại là những con người rất chăm chỉ, lo cho công việc của chính mình, hưởng thụ cuộc sống, cởi mở trong giao tiếp và sẵn lòng giúp đỡ người khác.

Thế nên người ta thường dùng cụm "salt of the earth" để miêu tả kiểu tính cách như người New England.

Các câu trả lời thích đáng đến từ những nghệ thuật gia và thơ sĩ, tôi biết hẳn rằng hoảng loạn hoàn toàn có thể xảy ra nếu họ có cơ hội so sánh các ghi chú với nhau.

Và vì thế, sự thiếu hụt các câu từ nguyên mẫu, khiến tôi nửa ngờ vực người biên soạn đã hỏi thêm các câu hỏi phụ hoặc là sửa chữa các bản ghi chép đối thoại theo hướng kết quả mong muốn của anh ta.

Đó là lý do tôi tiếp tục có cảm giác rằng Wilcox, bằng cách nào đó biết được đống dữ liệu cũ ông trẻ tôi có, đã đánh lừa nhà khoa học kỳ cựu.

Phản hồi từ những người có quan tâm hợp lại thành một câu chuyện hỗn độn.

Từ 28 tháng 2 đến 2 tháng 4, một phần lớn bọn họ đã mơ thấy những thứ rất quái gở, cường độ các giấc mơ trở nên mạnh hơn bao giờ hết trong suốt cơn mê sảng của người thợ điêu khắc.

Hơn một phần tư những người có gửi lại báo cáo, báo cáo lại những khung cảnh và âm thanh nửa vời không giống với những thứ Wilcox đã miêu tả; và một số người nằm mơ thú nhận thú nhận nỗi sợ hãi cực độ với thứ không tên khổng lồ hiện hình vào phút cuối.

Đã có một trường hợp, được thuật lại với giọng nhấn mạnh, rất đau lòng.

Một kiến trúc sư nổi tiếng với giới Thiên Thông Học và Thần Bí Học trở nên mất trí và điên cuồng mãnh liệt vào ngày Wilcox trẻ đột ngột mắc bệnh và tắt thở không lâu sau đó sau một tràng la hét liên tục cầu sự cứu rỗi từ các sứ giả địa ngục.

Nếu ông trẻ đề cập các trường hợp này bằng tên thay vì ám chỉ với mấy con số thì tôi đã đi tìm manh mối và tiến hành tự điều tra; nhưng vì như thế, tôi chỉ lần vết được chút xíu.

Dù sao, chúng hoàn toàn chứng nhận được các mảnh ghi chú.

Tôi thường tự hỏi rằng cảm giác băn khoăn khó hiểu của vị giáo sư khi ấy có bối rối giống tôi khi này không.

Vấn đề này thì chả bao giờ có câu trả lời được.

Những mảnh báo cắt rời, như tôi đã nói trước đó, đề cập tới sự hoảng loạn, chứng phát rồ và bệnh tâm lý bất thường trong khoảng thời gian đó.

Giáo sư Angell chắc hẳn đã thuê cả một văn phòng chuyên cắt giấy vì số lượng tinh lọc vô cùng phi thường và nguồn của chúng rải rác từ khắp nơi trên thế giới.

Đây là một vụ tử tự xảy ra vào ban đêm ở London, một người đàn ông đang ngủ một mình thì nhảy mình ra khỏi cửa sổ sau một tiếng khóc kinh hãi.

Đó là một lá thư lan man cho biên tập viên một tờ báo ở Nam Mỹ, nơi một kẻ cuồng tín tiên đoán về một tai nạn thảm khốc trong tương lai thông qua những cảnh tượng huyễn hoặc hắn ta thấy.

Một tin vắn từ California miêu tả một nhóm dân kiều xứ theo trường phái Thông Thiên Học mặc áo choàng trắng và coi đó như "xứ mệnh vinh quang", thứ vốn không bao giờ đến, trong khi những bài báo từ Ấn Độ thận trọng nói về tình trạng bất ổn nghiêm trọng ở bản xứ vào cuối tháng Ba.

Thần ma giáo phi châu chè chén say sưa ở Hayti và các tiền đồn ở châu Phi truyền tai nhau những điềm xấu bất thường.

Sĩ quan Mĩ tại Philippines trạm chán phải một số bộ lạc khó chịu trong thời gian này và cảnh sát New York bị bao vây bởi đám đông người Levant cuồng loạn đêm 22-23 tháng 3.

Phía tay Ireland, cũng, tràn ngập các tin đồn hoang dã và trích đoạn thần thoại, một họa sĩ xuất chúng tên Ardois-Bonnot treo một bức tranh báng bổ gọi là "Viễn Cảnh Của Giấc Mơ" tại triễn lãm mùa xuân ở Paris năm 1926.

Và hàng loạt các rắc rối trong nhà thương điên được ghi lại, chỉ có phép màu mới ngăn cản nổi những người chia sẻ chung một căn bệnh y học này khỏi việc chép đi chép lại những thứ giống nhau hay không ngừng vẽ ra các hồi kết kỳ lạ.

Một tổ hợp những mảnh cắt lạ lùng trông chả khác gì tổ quạ khi gộp chung một chỗ với nhau; tại thời điểm đó, tôi khó có thể mà liên tưởng tới cái lý luận học máu lạnh tôi đã vứt sang một bên.

Nhưng, tôi tin chắc rằng Wilcox trẻ đã biết tới tất cả các vần đề cũ được đề cập bởi giáo sư.

===

Nhóm Dịch Thunderstorm

Dịch: Kang Yuka + 링meosky

Biên: pastelxduck

Beta: walrus
 
Back
Top Bottom