Khác [DROP] Thế giới mới : Quá nhiều khó khăn chỉ để sống sót

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,068
Điểm tương tác
0
Điểm
0
218551836-256-k116075.jpg

[Drop] Thế Giới Mới : Quá Nhiều Khó Khăn Chỉ Để Sống Sót
Tác giả: SteveSnow12
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm này là đc mình chỉnh sửa lại từ chuyện cũ.

Tuy vậy mình vẫn viết rất kém nên ai ko thích thì lướt đừng có mà chửi bới nhưng bình luận góp ý nhẹ nhàng thì đc nha.



địnhmệnh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chòm Sao Thứ 13 [12CS] [drop]
  • [0504] Em là người tuyệt vời nhất [Drop]
  • [DROP] Xuyên qua nữ phụ, đánh chiếm nam chủ
  • [DROP]TRUỜNG ĐẠI HỌC NHIỀU QUY TẮC[Yang Gou x Tiểu Vũ]
  • [DROP] [ AllBoi ] [ BBB x Mafia Elemental] Boi ở...
  • [AllxKageyama][Trọng Sinh + AOB] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
  • [Drop] Thế Giới Mới : Quá Nhiều Khó Khăn Chỉ Để Sống Sót
    Giới thiệu nhân vật


    - Tên : Ryan Martin

    - Tuổi : 14

    - Giới tính : đực rựa

    - Ngày sinh : 18/4

    - Tính cách đặc trưng : ngớ ngẩn, lười biếng

    - Thích : ngủ, hộp quà

    - Ghét : học

    - Ngoại hình : tóc và mắt đen, 1m70

    - Tiểu sử : "thắp sáng" ngôi nhà thân yêu khi thử nấu ăn

    - Lý tưởng sống : " Cuộc sống là thử thách khó khăn nhất mà chúa dành cho tất cả mọi người nhưng nó cũng mang lại sự thú vị như khoảnh khắc ta mở hộp quà vậy ."

    (Vẽ cho có, là hình ảnh minh họa tạm thời)

    Đôi lời của mình :

    Các bạn độc thân mến !

    Mình mong các bạn hãy hưởng thụ việc giết thời gian bằng câu chuyện của mình thật vui nhá.

    Yêu mọi người nhiều!

    Kí tên

    SnOwO
     
    [Drop] Thế Giới Mới : Quá Nhiều Khó Khăn Chỉ Để Sống Sót
    Chương 1: Là kết thúc hay khởi đầu mới


    Trên con đường vắng vẻ dưới ánh nắng vàng gây gắt của buổi trưa hè, có một cậu con trai bước đi cùng với sự mệt mỏi và chán nản với chiếc balo trên lưng.

    Khỏi phải nói cũng biết đây là một trong số những nạn nhân của kẻ gieo rắc ác mộng và tra tấn bao đời học sinh: học hè a.k.a. học kì III.

    Cậu con trai đó không ai khác chính là Ryan nấm lùn UwU ( Ryan: >:[ ) ý mị là Ryan Martin.

    Hiện tại cậu đang trên con đường tiến tới một tương lai tươi sáng- combo văn, toán, lí, hoá vào một rưỡi trưa.

    Đó chính xác là một hình thức tra tấn với cậu con trai này, người luôn ngủ và làm việc riêng trong giờ học.

    Bất giác cậu thở dài rồi cháp tay lại rồi lẩm nhẩm :"Nếu cứ tiếp diễn thế này thì...

    Xin chúa hãy xiên con luôn đi".

    Cậu cứ nói thế mà không nghĩ tới hậu quả mà bọn IQ 200 cũng không nghĩ tới.

    Sau đó, cậu lôi một cái điện thoại ra để... chơi game.

    Ngay cả khi đèn sáng đường chuyển xanh, cậu vẫn vừa chơi vừa đi.

    Đột nhiên, có một tiếng còi xe lớn và tiếng là hét của mọi người xung quanh.

    Cậu còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra mà đã nghe thấy một tiếng rầm.

    Lúc cậu định thần lại thì chỉ thấy xung quanh cậu chỉ toàn là chất lỏng đỏ như máu và cái xe tải.

    'M...m...mình' cậu nghĩ 'mình...Vẫn sống 🙂) Sập rai'.

    Cái xe tải vừa rồi đâm chúng chỗ cậu vừa đứng cách đấy mấy giây.

    Còn cái chất lỏng đấy là nước dâu mà cái xe tải vừa trở đi 🙂.

    Cậu nghĩ 'May mà hôm nay mang theo cái bùa may mắn', 'Giờ chúa cũng đ*o giết được tao 🙂'

    "Hihihi" - tiếng khúc khích của một đứa con trai tầm tuổi cậu vang lên trong đầu cậu.

    Cậu nhìn xung quanh nhưng lại chẳng thấy cậu bé nào cả nên cậu cho rằng mình mới chỉ tưởng tượng ra.

    Sau đó, cậu chuồn ra khỏi khu vực vừa rồi.

    Đang đi trên đường, cậu vừa đi vừa tiếp tục chơi game ( đúng là không biết trời cao đất dày là gì -_-").

    Cậu nhắm tịt mắt ngáp một cái thì...

    "Choang!!!"

    Đầu cậu đau quá!

    Cậu cố gắng mở mắt và kêu cứu nhưng không được.

    Cả người cậu như tê liệt, không thể cử động.

    "Toang rồi ông giáo ạ" cậu nghĩ.

    Xung quanh cậu giờ đây chỉ toàn là vũng máu, những mảnh vỡ màu nâu có vẻ làm từ sứ và vài bông hoá dính máu...

    Cậu từ từ nhắm mắt, cậu mệt quá rồi không thể chịu được nưa.

    Thứ duy nhất cậu nghĩ tới lúc này cũng là thứ cậu muốn nói lên : "Tổ sư thằng nào ném cái chậu hoa vào đầu bố 😡" cứ thế, bóng tối dần dần chiếm vào đôi mắt cậu cho đến khi cậu không còn thấy gì nữa, cho đến khi cậu không cảm thấy hay nghe thấy gì hết.

    ----------- Mị là dải phân cách --------------

    Cậu mở mắt trong sự mệt mỏi tựa như đang bị hút sức sống vậy...

    Cậu chợt nhớ ra rằng bản thân cậu đã chết.

    Ryan bèn nhìn xung quanh.

    Cậu bị bao trùm bởi bóng đêm, một màn đêm vĩnh cửu.

    Bỗng, một ngọn lửa xanh bùng lên tựa như trong ngọn lửa đó chứa đựng hình ảnh của đại dương.

    "Ma trơi ?!?" cậu lại gần hơn một chút mặc dù khá là sợ nhưng đây cũng là thứ duy nhất xuất hiện cho đến bây giờ.

    Nổi tính tò mò, cậu định chạm vào thì đột nhiên một ngọn lửa khác xuất hiện đằng sau nó.

    Cứ thế những đốm lửa cứ thế "mọc lên" từ hư vô tạo thành một con đường ma trơi.

    Chúng làm cậu cảm thấy "con đường" này tựa như được chải dài vô tận vậy.

    Ngay khi cậu định đi theo chúng thì có một giọng nói vang lên:

    - Đừng đi theo chúng!

    Tuy không biết tại sao nhưng ngay lúc giọng nói này vang lên, cậu đã không có thiện cảm rồi.

    Có lẽ là bởi giọng nói đó quá vô hồn và sáo rỗng dường như không có bất kì cảm xúc hay linh hồn vậy.

    - Chúng chính là tay sai của ác quỷ đấy!

    Nhiệm vụ của chúng là dẫn ngươi đến cái chế..

    - Tôi chết sẵn rồi mà!- cậu ngây thơ chen ngang.

    - Đừng có chen lời ta!- chủ nhân của giọng nói đó quát - Bây giờ hãy đi theo ta và ngươi sẽ được hồi sin...

    - Thôi tôi xin kiếu.

    - Hả ?!?

    - Tính tôi là không bao giờ đòi lại quà cả, bao gồm cả mạng sống và tôi cũng không tìm lại thứ mà tôi đánh mất đâu.

    Nhất là đồ của tôi!

    ( Ryan là một tên bất cần đời và coi mạng sống là quà của chúa.

    Tự dưng tui thấy thằng này dở hơi bome ra)

    - Nhưng mà nếu ngươi đi với ta thì ngươi sẽ được gặp lại gia đình và bạn bè...

    - KHÔNG ĐÒI LẠI QUÀ!!!- cậu nhấn mạnh - với lại tôi cũng ko có bạn.

    ( Đáng thương vãi )

    - Ơ...hừm...

    Hay là thế này!

    Ta cho ngươi đầu thai và đưa "món quà" này tặng cho người khác.

    Như vậy ngươi sẽ không phải đòi lại quà!

    Và còn quỷ kia sẽ không ăn được linh hồn của ngươi vả lại ở đây lâu quá thì linh hồn của ngươi sẽ tan biến trong đau đớn đó.

    - Hummmmmmmmmmm...

    - Vậy..

    - Ok ngươi nói có lí đấy!

    ( Chậu hoa đập vào đầu nên bị ngu hả con?!? )

    - Vậy hãy bước qua cách cổng này và điều ước của ngươi sẽ thành hiện thự...

    - Đây míu phải điều ước nhá!

    Mà cánh cổng nào cơ

    - Đừng có chen lời ta nữa tên nhóc con!

    - Tôi 14 tuổi rồi nhá ông già kia!

    - Ta mới có một triệu tuổi thôi nhá!

    - Thế là già hơn cả cố của tôi rồi nhé ÔNG CỤ!- tôi nhấn mạnh

    - thế này là còn trẻ chán đấy tên nhóc con vắt mũi chưa sạch!

    &_;#(#+";#;(!*:!*{'=©÷|{=

    ---------------- hello mấy cưng 🙂) --------------

    -Nói chung là bước qua đây nhanh lên cho xong.

    Cãi nhau với ngươi mà ta cảm thấy mình bị lão hoá cả nghìn năm đây nè.- giọng nói có vẻ khó chịu.

    Đúng lúc đó, một cách cửa bằng vàng hiện ra ở phía đối diện với "con đường ma trơi "- thứ hiện đang bị lũ mờ một cách trầm trọng.

    - Được thôi!

    Tôi đây cũng méo thèm nói chuyện với cụ lão như ngươi!

    Blè!

    Cậu đi ra phía cánh cổng một cách quý'sss tộc'sss.

    Lòng cậu hầm hực tự hỏi mình đã làm gì sai mà lại bị nói.

    Rõ ràng là cậu trong sạch mà :[

    Cậu tiến lại gần và ngay khi cậu sắp chạm đến cửa thì đột nhiên cậu giật lùi lại.

    Chính cậu cũng không rõ tại sao nhưng nó khiến cậu khó chịu.

    Vừa quen thuộc mà cũng vừa xa lạ.

    - Sao vậy nhóc con!- giọng nói ngạc nhiên

    Cậu nhớ mình đã thấy cản giác này trước đây, tại một góc khuất trong kí ức dường như đã bị lãng quên mặc dù rất quen thuộc.

    - À nhóc đang sợ đấy à?

    Không đau đâu mà lo!

    Một thứ gì đó liên quan đến người anh quá cố của cậu.

    Cậu tự trách bản thân vì chưa nhớ ra.

    - NÀY!!!

    Bỗng cậu chợt nhận ra "nó" là gì.

    Cậu thầm trong lòng :" là sát khí "

    - Xin lỗi nhưng tôi không thể tin ông được nữa!- cậu nói với giọng nghiêm túc.

    - Ý nhóc là sao hả?!?

    - Mọi lời nói của ngươi toàn sự sáo rỗng và dối trá!!!

    - Ta không hiểu ý nhóc lắ...

    - Giờ tôi đã hiểu vì sao tôi lại cảm thấy khó chịu khi nghe giọng ngươi rồi.

    - ...

    - Ngươi cho ta cái cảm giác y hết cái lũ ác quỷ đã giết anh ta!!!

    - ...

    - Còn lời nào để nói không Ác Quỷ thực sự?

    - Ngươi quả là một đứa nhóc khó bảo!

    Giọng nói đó bỗng trở nên khó nghe hơn, gây khó chịu hơn.

    Cùng lúc đó cánh cổng vàng hiện nguyên hình là một cái miệng khổng lồ với hàng trăm cái răng nhọn hoắt.

    Miệng của hắn ta toàn mùi tanh của máu.

    Cậu tự hỏi chết rồi thì lấy đâu ra máu mà có mùi.

    Logic hợp lí phết : linh hồn có máu.

    Nhưng đây không phải lúc để nghĩ về việc này.

    Có vẻ như đi theo "con đường ma trơi " là cách duy nhất thoát khỏi tên ác quỷ mồm to kia.

    Cậu xoay người một phát rồi cố gắng chạy thật nhanh.

    Tuy vậy tên ác quỷ béo ú kia chạy nhanh không kém gì cậu, đã thế lại có chút nhỉnh hơn.

    Nhưng cậu cũng quyết không thua đâu.

    Suốt ngày chơi thể thao nên dù có chân ngắn nhưng cậu lại chạy có thể coi là nhanh.

    Chạy được một lúc, cậu mới phát hiện ra rằng mỗi khi cậu chạy qua một đốm lửa thì nó sẽ lao đến chỗ tên kia và phát nổ, cái sau mạnh hơn cái trước.

    Không lâu sau đó, cậu thấy cuối "con đường " là một cánh cửa gỗ đã cũ như kiểu lâu lắm rồi không có ai mở vậy.

    Đã thế cánh cửa đó còn bị dây leo quấn quanh và một đống mạng nhện như đang cố xoá bỏ sự tồn tại của cánh cửa vậy.

    Nhưng trong lúc đang bị một con quỷ dí sát đ*t thế này thì một đứa hờn mọi thứ liên quan đến nhện như cậu cũng phải cố mở cửa ra.

    Nhưng khác với mong đợi của cậu, phía sau cánh cửa là một cái hố.

    Nhưng đã ném lao thì phải theo lao thôi, cậu nhảy luôn xuống hố không nghĩ ngợi gì nữa...

    ----ta là vạch phân cách thần thánh-----

    - Hừ tên nhóc đó trốn thoát rồi.

    Không thể tin được đây là lần đầu tiên ta thất bại dưới tay một tên nhóc...

    ------------- bye bye ---------------------------------

    P/s : thấy tui chăm hơm!

    1825 từ đó!

    Giỏi chưa!

    Động viên tui bằng một ngôi sao nhỏ xinh nha!

    Yêu mọi người nhiều!

    Bonus

    Bùa may mắn của Ryan: The Lucky Clover & The Tiny Sword

    The Lucky Clover ( vật trang trí )

    - Phát sáng vào ban đêm và tất cả chuyển sang màu bạc khi nhiệt độ trên 25°C.

    - Ryan sử dụng thứ này như là đồ úp mì cốc.

    The Tiny Sword ( kẹp tóc )

    - Ryan sử dụng thứ này như là kẹp sách.

    The Lucky Sword ( vòng cổ )

    - Đây là vòng cổ được Ryan kết hợp bởi hai thứ trên, một sợi giây và ít băng dính.
     
    [Drop] Thế Giới Mới : Quá Nhiều Khó Khăn Chỉ Để Sống Sót
    Chương 2 : Cung điện kì lạ


    Nếu bạn đang rơi tự do trong một cái hố kì lạ cùng hàng trăm thứ không bình thường trong vòng hơn mười phút thò bạn sẽ làm gì?

    Hét?

    Khóc?

    Hay hối hận vì chưa thực hiện được ước mơ?

    Ai chứ hiện tại cậu đang tận hưởng nó một cách không thể thoải mái hơn.

    Cậu đang ngồi uống trà trong tình trạng rơi tự do, nhàn hạ nhâm nhi từng ngụm trà.

    Đừng hỏi cậu lấy trà và bộ bàn ghế quý'sss tộc'sss đâu ra, cậu cũng có biết đâu 🙂.

    Chúng cứ tự dưng rơi bên cạnh cậu chứ.

    Cậu là không hề thích trà đâu nhá!

    Chỉ là cậu vừa ăn hết sạch mấy cái bánh ngọt và kẹo hồi nãy rồi.

    Một lúc sau ( tầm nửa tiếng ), tại hướng cậu rơi loé lên một tia sáng và càng lúc càng to, chói loá hơn tựa như ánh sáng của Đảng.

    - Khoan đã!

    Cái kính râm vừa rồi đâu!

    Where are you now?!?

    Tôi không muốn bị mù mắt!- cậu hét lớn.

    Chưa kịp làm gì thì cậu đã bị tia sáng đó nuốt trọn và biến mất...

    ——— mị là vạch phân cách————

    - ......cậu ta phải chết rồi....

    - Đúng vậy.......tin được cậu ta.....sống.

    Cậu vẫn chìm trong bóng tối, cậu đang rất mệt, thậm chí không còn sức để mở nổi đôi mắt.

    Tuy vậy, cậu vẫn nghe được mặc dù chữ có chữ không.

    Từng câu nói vừa rồi làm cậu cảm thấy hơi sợ.

    Cậu nghĩ:

    ' Không lẽ bọn họ định xiên mình?!?

    Nhưng mà mình tạch rồi mà sau bọn họ lại bảo mình còn sống?'

    Cánh cửa bỗng bật mở, cậu liền giả vờ bất động ( mặc dù cậu bất động thật ).

    Cậu vểnh tai lên nghe:

    - Vẫn chưa tỉnh lại à...

    - giọng nữ A

    - *thở dài* Ôi lũ con người...

    - giọng nữ B

    - Này!

    Cô đã mang theo "nó" chưa?

    - A

    - Rồi!

    Có lẽ "nó" sẽ khiến cậu ta tỉnh lại sớm hơn.

    Tầm 3 tiếng nữa cậu ta sẽ tỉnh lại thôi.

    - B

    Nói xong, họ nhét vào miệng cậu một thứ gì đó như viên thuốc.

    Cậu bỗng cảm thấy cơ thể dường như lấy lại sức sống và...

    GHÊ VL!!!

    Sau đó, hai người bọn họ bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại.

    Cậu xác định được điều này là nhờ những tiếng động họ phát ra.

    Ngay khi chắc chắn rằng họ đã rời khỏi căn phòng này đã được một lúc khá lâu, cậu liền bật dậy thật nhanh và nhìn xung quanh để phân tích tình huống...

    Cậu đang nằm trên một cái giường khá lớn trong một căn phòng vừa phải được trang trí đơn giản ngoại trừ việc quanh phòng được trưng một đống cỏ cây hoa lá.

    Nó làm cậu cảm thấy mình đang ở trong một khu vườn.

    Cậu vô tình sờ lên cổ và phát hiện ra rằng The Lucky Sword, cái vòng cổ mà cậu tự chế đã không còn.

    Cậu liền rơi vào trạng thái hoang mang thực sự vì dù sao đây cũng là món quà đặc biệt từ cô bạn quá cố và người anh đã mất của cậu (tác: số nhọ như cuộc đời chị Dậu vậy:'< ).

    Cậu nhảy ra khỏi giường và bắt đầu lục lọi khắp nơi trong phòng.

    Sau một hồi tìm kiếm, kết quả hoàn toàn là không ổn tí nào.

    Cậu khẽ mở cửa.

    Trước mắt cậu là một cái hành lang xịn xò nơi mà chỉ có trong các toà lâu đài.

    Và cũng giống như trong căn phòng, cái hành lang này cũng được trang trí toàn cây là cây, hoa là hoa.

    Cậu nhẹ nhàng bước ra và khép cửa lại, coi như chưa động đến nó.

    Đi được một lúc, cậu nhìn thấy hai người đàn ông đều mặc áo bộ trang phục trắng trông rất lịch sự đang nói chuyện với nhau.

    Cậu rón rén núp lại gần để nghe:

    - Haha!

    Ta vẫn không thể ngờ được là vẫn có con người không bị "quý ngài" cánh-cửa-vàng ăn thịt cơ đây!

    - người đàn ông có thân hình vạm vỡ lên tiếng

    - Ngươi nói nhỏ thôi!

    Nghe điếc cả tai.

    Tuy vậy cũng khá khen cho tên nhóc đó đã vượt qua dù không gây bất ngờ bằng con nhóc năm đó.

    - người trông rất thư sinh nói.

    Cảm thấy sẽ không lấy được thông tin có ích từ hai người này, cậu đành đi ra hướng khác...

    Đi được khoảng nửa tiếng, cậu cũng đã thấm mệt thì đột nhiên có người đã phát hiện cậu đã trốn khỏi phòng khi đang đi kiểm tra và điều này kích động cả toà lâu đài.

    Tình thế nguy cấp nên cậu liền trốn vào một căn phòng chứa đồ có vẻ đã bị bỏ hoang từ lâu.

    Trong lúc đó, ngoài cánh cửa, rất nhiều bước chân chạy qua chạy lại làm cậu mấy lầm đau tim muốn chết...

    à mà khoan cậu vốn chết rồi mà -_-".

    Khi không còn tiếng chân nào nữa, cậu mới cảm thấy thoải mái nhưng chưa kịp ngồi xuống thì...

    - OÀ!!!!!!

    - AAA!!!!

    - cậu hét như chưa bao giờ được hét nhưng lại bị bịt mồm lại

    Người đối diện cậu để ngón tay trỏ trước mồm ra hiệu im lặng.

    Đó là một thằng nhóc nào đó cao bằng cậu.

    Xong tên đó cười khúc khích, tiếng cười này nghe giống hệt tiếng cười trước đó, tiếng cười trước khi tôi chết.

    Cậu ta cất tiếng:

    - Ngươi và ta có vẻ giống nhau nhỉ!

    Có vấn đề là lại trốn vào đây.

    - Ngươi là ai ?!?

    - Ta là...

    đoán xem!

    - tên đó cười tinh nghịch - Nói thật ta muốn chơi với ngươi lắm nhưng mà ta phải làm việc này trước đã ~

    Chẳng biết từ đâu ra, tên đó lôi ra một đống dây xích phát ra áng vàng nhạt.

    Tên đó trói cậu bằng dây xích và.....

    đạp cửa lôi cậu theo.

    Cậu cố gắng dãy dụa để thoát ra thì tên đó nói:

    - NÀY!!!

    Đừng có dãy nữa!

    Muốn lấy lại đồ thì theo ta!

    Thế là cậu đành ngoan ngoãn để tên đó lôi đi.

    Sau khi bị tên đó lôi như một con chó đi qua hơn mười cái hành lang mà vẫn chưa tới nơi, cậu chán nản hỏi:

    - Êy!

    Ngươi tên gì?

    - Kevin.

    - tên đó trả lời cộc lốc

    - Ngươi có liên quan đến cái chết của ta không?

    -...

    - Trả lời ngay!!!

    - 50/50 - Kevin tinh nghịch nói

    - Ta sẽ xem như câu trả lời là có.

    - cậu hỏi tiếp - Vậy chính xác là ngươi liên quan đến cái chết của ta như thế nào?

    - Ờ thì... ta đơn giản chỉ thực hiện điều ước của ngươi thôi mà.

    - Điều ước nào cơ?

    - "Xin chúa hãy xiên con luôn đi!"

    Cái điều ước đó đó!

    - Kevin vừa cười vừa nói

    Cậu sa mạc lời, nhưng biết sao được đó là điều cậu ước mà và tên dở hơi này lại vô tình ngẫu nhiên thực hiện điều ước của cậu mà thôi.

    Cậu nhìn xung quanh vẫn đống cây, bình vàng ròng, cờ có màu chủ đạo là màu xanh lá cây.

    Cậu tự hỏi đây là đâu.

    Như đọc được suy nghĩ của cậu Kevin nói:

    - Đây đơn giản chỉ là một toà lâu đài "nho nhỏ" với "một ít" cây cối của ác quỷ mà thôi~

    Nghe xong cậu liền nhìn Kevin với ánh mắt "mày đùa tao à" với suy nghĩ 'Ờ thì nhỏ, nhỏ mà lôi tao đi chắc được tiếng rồi đó.

    Ờ thì ít, ít mà như khu rừng ý.

    Mà ác quỷ là sao?

    Chỗ này thấy toàn hình thiên thần với lại màu tươi sáng thế này chả giống chỗ ở của ác quỷ tí nào'.

    - Này tên kia!

    Đã tới nơi chưa?

    - cậu chán nản hỏi

    - Hình như không phải đường này - Kevin lẩm bẩm - Ngươi vừa nói gì cơ?

    - ...

    Ngươi đi lạc rồi phải không?

    - Haha!

    Ngươi nói gì thế.

    Ai nói với ngươi rằng ta đang đi lạc hả!

    Đường đường là một bán thần làm gì có chuyện ta đi lạc chứ.

    Haha...

    - 'Chính miệng tên này nói đang đi lạc mà.

    Mà bán thần là sao???

    Vừa nói đây là chỗ ở của ác quỷ mà???

    Hài hước nhỉ!' - cậu thầm nghĩ

    Đúng lúc, một người đàn ông trông khá thân thuộc từ đâu xuất hiện.

    Đó là người đàn ông có thân hình vạm vỡ lúc trước.

    Hai ngươi này nói chuyện với nhau khá thoải mái, có lẽ là người quen.

    Sau màn chào hỏi nhạt như nước luộc trứng đó, tên to cao vạm vỡ hỏi:

    - Đây là người vừa chạy trốn hả nhóc?

    - Đúng rồi đó!

    - Kevin thể hiện đúng cái bản chất tinh nghịch quá từng lời nói, thực sự cậu cảm thấy tên này như trẻ mẫu giáo ý.

    - Nhóc giỏi thật!

    Bọn ta cả chục người cũng không tìm được tên này.

    - Đương nhiên!!!

    - hắn ta trông rất phởn khi được khen.

    - Nhưng mà hướng cần đi là hướng Bắc cơ mà, sao nhóc lại đi ra tận cuối phía Nam thế?

    Cậu không nhịn được mà liền cười đểu Kevin vì tội mù đường.

    Sau đó cậu bỗng nhớ ra rằng mình cũng mù đường.

    —— flashback ——

    Hồi sinh nhật mười tuổi của cậu, anh cậu có dẫn cậu đi chơi công viên thấy bố mẹ cậu vì họ lúc nào cũng vắng mặt để kiếm tiền bởi nhà cậu nợ nần khá nhiều.

    Trong lúc xếp hàng mua kem, cậu có xin anh cho cậu đi quan sát cái tàu lượn gần đó.

    Sau khi đã nhìn chán chê, cậu định về chỗ bán kem thì không hiểu sao cậu lại đến chỗ nào đó lạ hoắt.

    Cậu nghĩ rằng chỉ cần đi lại những chỗ cậu đã đi thì sẽ tìm được anh.

    Nhưng không, cậu đã lạc giờ còn lạc hơn.

    Mãi anh cậu mới tìm lại được cậu.

    Và cũng trong ngày hôm đó, cậu đi lạc thêm ba lần nữa.

    Từ đó trở đi, mỗi khi đi chơi là cậu phải nắm lấy mấy cái dây trang trí túi đựng đồ của anh cậu để không bị đi lạc.

    —— end flashback ——

    Cậu vẫn cười trước sự bất lực của Kevin.

    - Ngươi im đi!!!

    - Kevin gào lên trong khi mặt càng ngày càng đỏ vì nhục.

    Cậu thấy cũng tội mà thôi cũng kệ.

    Ngay khi cậu cười chán chê xong, Kevin túm cổ áo cậu lôi đi theo đúng hướng đích đến.

    Trông có vẻ vẫn giận, mà thôi cậu cũng chả thèm quan tâm.

    - Khoan đã!!!

    Dừng lại!!!

    Khó thở!!!

    - cậu hét lên, cậu cảm thấy tên này như muốn giết mình ngay tại đây ý.

    - Ê nhóc!

    Chị ấy bảo nhóc cần phải "nhẹ nhàng" với tên này đó!

    - người đàn ông chen vào.

    - Ngươi có vẻ được bả ác quỷ quan tâm nhỉ.

    - Kevin có vẻ khó chịu.

    - Tại sao lại nhấn mạnh từ "nhẹ nhàng" nhỉ?

    - cậu tự hỏi.

    "Nhẹ nhàng à...", cậu nghe thấy Kevin thì thầm gì đó.

    Ngay sau đó, Kevin quay sang nhìn cậu với ánh mắt tinh nghịch và... bế cậu kiểu công chúa.

    Não cậu còn chưa xử lí thông tin xong thì Kevin đã phóng với tốc độ thần thánh.

    ———— UwU ————

    Kevin đạp vào một cánh cửa lớn và khiến nó mở ra rồi quang cậu vào.

    Tương tự như cánh cửa, căn phòng có diện tích vô cùng lớn.

    Trong căn phòng có nhiều người mặc áo giáp và cầm kiếm, tất cả đều trông thật mạnh mẽ và sáng bóng.

    Và đặc biệt hơn tất cả là người phụ nữ ngồi trên ngài vàng ở cuối căn phòng.

    Nhưng cậu không thể nhìn rõ người phụ nữ này vì ánh sáng phía sau.

    Người phụ nữ đứng dậy, dang hai tay sang hai bên và lên tiếng:

    - Xin chào cậu nhóc!

    Hay ta nên gọi...

    Ryan Martin!

    [To be continue]

    P/s: lười ghê luôn .-. bữa nay không có hình bonus đâu!

    Mà chương này có vẻ ngắn với nhạt nhỉ, định viết dài hơn cơ nhưng chắc sẽ để cho chương sau.
     
    [Drop] Thế Giới Mới : Quá Nhiều Khó Khăn Chỉ Để Sống Sót
    Chương 3 : Tiệc trà cùng nữ thần


    - Xin chào cậu nhóc!

    Hay ta nên gọi...

    Ryan Martin!

    - người phụ nữ đó cất tiếng.

    Cậu bị choáng ngợp bởi sự xa hoa và đẹp đẽ của căn phòng này.

    Mọi thứ tại đây đều lấp lánh, đặc biệt hơn tất cả là thứ ánh sáng bất thường phía sau người phụ nữ có vẻ như nữ thần kia.

    Nhận xét đầu tiên của cậu về con người này là sở hữu giọng nói nhẹ nhàng nghe vô cùng êm tai và thoải mái.

    Có vẻ đây là người vô cùng dịu dàng.

    Giọng nói của người này có thể vang vọng khắp nơi trong căn phòng rộng lớn như sân trường này nhưng vẫn cho cậu cảm giác từng câu chữ đều nhỏ nhẹ tựu như mọi lời nói đều được chuyển thẳng vào não bộ của cậu mà không cần phải đi qua khoảng cách địa lý giữa hai người.

    Và khi cậu nheo mắt lại, có thể thấy người phụ nữ này khá là cân đối.

    Đó chính là điều cậu thấy được dù không nhìn rõ.

    Bỗng Kevin vờ ho một cái "khụ", đồng thời kéo cậu ra khỏi những suy nghĩ và lôi cậu về thực tại.

    - Ưmmm...

    Phiền chị có thể bớt làm màu được không ạ!

    - Kevin dùng giọng điệu trẻ con xen lẫn chút mỉa mai nhưng cậu được một phần là sự tôn trọng trong câu nói đó.

    Nghe vậy, người phụ nữ liền vỗ tay.

    Ngay lập tức, ánh sáng phía sau người này vụt tắt, để lộ ra một thiếu nữ xinh đẹp có vẻ ngoài của tuổi mười tám.

    Mái tóc của cô dài ngang vai và sở hữu màu sắc kì lạ có cùng màu mắt của cô: hồng nhạt.

    Trên khuôn mặt trẻ trung của cô còn có cặp kính tròn màu xanh lục nhạt tôn lên vẻ dễ thương của cô.

    Cô mặc một chiếc váy trắng dài hở vai được trang trí bằng những hoạ tiết hình bông hoa hồng được cách điệu có màu vàng lấp lánh và mang đôi găng tay cùng màu trắng.

    Cậu tự hỏi chẳng lẽ xu hướng thời trang chỗ này hiện nay là màu trắng.

    Nhưng có một điều khiến cậu Ryan Martin nấm lùn ( Ryan: >:[ ) vô cùng ức chế.

    Đó là... tất cả mọi người ở đây ( trừ tên đang trói cậu ) đều cao hơn cậu.

    Và một lần nữa, cậu lại được kéo trở về hiện thực.

    Nhưng lần này người làm vậy lại là người phụ nữ kia, người mà được Kevin gọi là chị:

    - Ai dà~ Nếu ta không giới thiệu thì có phần thất lễ nhỉ!

    - cô ta nhẹ nhàng nói - Tên ta là Elise, nữ thần của của thực vật và sự sống!

    Không hiểu vì sao nhưng trong lời giới thiệu vừa rồi của Elisa như chứa đựng sự tính cách tinh nghịch.

    Mà không chỉ vậy, sự tinh nghịch này lại có nhiều điểm tương đồng với Kevin.

    Cậu tự hỏi liệu hai người này có phải chị em không.

    Cậu vô tình quay sang phía Kevin nhưng cậu không thấy được bất cứ điểm gì giống nhau của hai người này trừ giọng điệu ra.

    Kevin thì tóc vàng, mắt xanh như bầu trời, chẳng có điểm gì giống Elisa cả.

    Bỗng nhiên, cậu nhớ ra điều gì đó và trêu chọc tên kia:

    - Thế mà ngươi lại bảo đây là nơi ở của ác qu...- cậu đang nói thì bị Kevin bịt miệng.

    Tên đó giơ tay trước miệng ra hiệu im lặng.

    Sau đó Kevin ghé sát tai cậu và thì thầm:

    - Trật tự!!!

    Bộ muốn ta chết lắm hả!?!

    - Ờ~~~ - cậu vô tư trả lời.

    Cậu thì bây giờ có quan tâm sự sống chết của ai đâu.

    Đằng nào cậu cũng chết rồi mà~ có thêm người chết là có thêm người quen~ Với cả tên kia lại là người trói rồi lôi cậu suốt mấy tiếng đồng hồ.

    Cậu còn chưa vả vỡ mồm tên đó là may rồi...

    Đột nhiên một luồng sát khí mãnh liệt toả ra từ phía sau hai người Kevin và cậu.

    Sở dĩ từ lâu cậu đã có khả năng nhận biết được ác ý khi đã sống trong môi trường không phù hợp quá lâu nên cậu có thể chắc chắn rằng chủ nhân của luồng sát khí này sẵn sàng tiêu diệt bất kì ai.

    Điểu kì lạ ở đây là Kevin không chỉ có vẻ cũng cảm nhận được điều này mà còn có vẻ rất quen thuộc với nó.

    Cậu xoay người về phía sau để nhìn xem là ai lại đáng sợ như vậy.

    Vừa mới quay lại thì ngay trước mặt hai người bọn cậu là Elisa, người đang nở một nụ cười vô cùng "hiền hậu".

    Cậu thậm trí còn hét lên vì giật mình.

    Trong khi đó, Kevin đã bắt đầu run rẩy, thậm trí còn đang chảy mồ hôi ngày càng nhiều.

    - MẤY.

    ĐỨA.

    NÓI.

    XẤU.

    GÌ.

    CHỊ.

    THẾ.

    - Elisa nói từng từ một, giọng điệu không hề thay đổi so với lúc đầu mặc dù nghe kiểu gì cũng thấy đáng sợ.

    Cậu quay sang bên phải thì thấy Kevin đang lắc đầu lia lịa như cố chứng minh mình không nói gì cả.

    Đồng thời, Elisa mỉm cười "nhẹ nhàng" và từ từ vén nhẹ cái váy lên và...

    đá một phát nhanh như cắt vào Kevin khiến cậu ta phi như bay rồi đâm vào tường.

    - Đ...đau...

    - Kevin đau đớn rên rỉ.

    'Ủa?

    Chưa chết à?' cậu thầm nghĩ.

    Xong, điều khó hiểu hơn là sao Elisa lại có thể tung một cú đá mạnh như vậy dù cô đang mặc váy và lời giải thích duy nhất cho điều này là vì cô là thần- cậu tự trả lời bản thân.

    Kế bên, Elisa quay ra nhìn cậu, vô tư như chưa có gì xảy ra cả:

    - Này cậu nhóc!

    Có muốn uống trà tám nhảm không?

    - cô cười nhẹ - Kevin nè!

    Khi nào đỡ thì ra vườn chị bảo cái này!

    Cậu cạn lời, thực sự không còn gì để nói về hai người này.

    Hình ảnh một nữ thần xinh đẹp, mạnh mẽ đầy quyền năng trong cậu bị sụp đổ hoàn toàn.

    Ừ thì Elisa vẫn mạnh mẽ, xinh đẹp và ( có thể ) quyền năng nhưng... tính cách có hơi... bất thường?

    Quay về với lời mời không thể nào dịu dàng hơn của Elisa, cậu gật đầu đồng ý vì dù sao cậu có cái gì để làm đâu.

    Sau đó, Elisa dẫn cậu ra khu vườn của lâu đài để bàn chuyện "chị em".

    Trên đường đi, cô cũng giải thích về lâu đài và những thứ sau này.

    Túm cái quần lại thì cậu đang ở thần giới, nơi ở của những vị thần, thiên thần, bán thần và "người làm thuê"(?).

    Đứng đầu thần giới là "quản lý", người sẽ xử lí mọi vấn đề thuộc quyền quản lý của nơi này hay đúng hơn là vấn đề của các thế giới.

    Theo Elisa, "quản lý" chưa bao giờ lộ mặt nhưng luôn giải quyết được mọi chuyện.

    Cho đến nay, giới tính của "quản lý" cũng là ẩn số ( người đâu mà bí ẩn dễ sợ -_-" - cậu nhận xét ).

    Dưới "quản lý" là những vị thần, một trong số đó chính là Elisa.

    Thường thì sẽ có khoảng 7 vị thần cai quản một thế giới.

    Về cơ bản họ chỉ cần tạo ra thế giới đó, lâu lâu ban phước này nọ và khắc phục các sự cố vũ trụ trên thế giới đó.

    Còn chuyện nhân sinh các thứ thì họ không được phép can thiệp sâu hoặc đúng hơn là được thì họ cũng chả thèm quan tâm ( làm ăn kiểu gì thế - cậu nghĩ ) nếu can thiệp nhẹ thì họ vẫn làm để giúp đỡ các số phận bất hạng nhưng không phải tất cả ( cậu cạn lời ).

    Tiếp đến là thiên thần, các cá thể được tiến hoá từ các tinh linh ( vụ này mới à nha - cậu nhận xét ).

    Khác với thần, họ được phép phù hộ cho loài người nhưng không được can thiệp nhiều vào cuộc sống của người được phù hộ.

    Hơn nữa, họ không được can thiệp vào các vấn đề như sự liên kết của các thế giới ( chuyển sinh, tái sinh, dịch chuyển, triệu hồi,... ), điều mà chỉ thần được phép làm.

    Còn về phần bán thần, không như thiên thần, họ không đến từ thần giới mặc dù chức vị của cả hai là như nhau.

    Họ có thể là con của thần và phàm nhân, được "thăng chức" từ "người làm thuê" lên ( việc thăng chức này được thực hiên bởi "quản lý" ) hoặc là người phàm có sức mạnh vô cùng lớn, có công tầm cỡ thế giới sau khi chết được thần hay "quản lý" vớt lên làm ( đương nhiên là phải có linh hồn trong sạch ).

    Cuối cùng là "người làm thuê", cái này cậu không rõ lắm vì Elisa cứ úp úp mở mở.

    Lúc cậu hỏi thì cô bảo rằng chức vụ này cũng khá mới đối với cô, vả lại cô cũng chưa gặp một "người làm thuê" bao giờ.

    Chức vụ này được thêm vào cách đây hai năm do chính tay "quản lí" tạo ra.

    Tám nhảm một hồi, hai người bọn họ cũng đến được một khu vườn rộng lớn.

    Số lượng thực vật ở đây phải gọi là đáng king ngạc với số loài cây, hoa được tập hợp từ vô vàn thế giới khác nhau.

    Giữa khu vườn, một cái bàn tròn có chu vi tầm 314 cm với ba cái ghế xung quanh cách đều nhau.

    Kiểu dáng thiết kế của bộ bàn ghế này vô cùng giản dị nhưng lại vô cùng tao nhã và đẹp đẽ cùng với tông màu chủ đạo là... trắng.

    Sao cậu bắt đầu ghét màu trắng thế nhỉ?

    - cậu tự hỏi.

    Elisa ra hiệu mời cậu ngồi xuống, đồng thời rót trà cho cậu.

    Cậu sắp không chịu nổi cái bầu không khí thanh cao này rồi.

    - Ờm...

    Chị Elisa này, chị không cần phải trịnh trọng thế đâu!

    - cậu lên tiếng.

    - ...

    Im lặng một hồi...

    Không thấy Elisa trả lời, cậu bắt đầu cảm thấy ngột ngạt kinh khủng.

    Đột nhiên, những bông hoa gần đó phun ra một làn sương dày đặc, che khuất tầm nhìn của cậu hoàn toàn.

    Và khi làn sương đó tan dần, một số thứ xung quanh cậu thay đổi hoàn toàn.

    Không còn bàn trà với đĩa bánh quy ( bánh quy của tui Ụ Ụ - suy nghĩ của Ryan cho hay ) cùng lọ hoa sang chảnh nào nữa mà thành bàn nước ngọt, bánh kem, đồ ăn vặt, nước có gas,...

    Không còn Elisa với vẻ ngoài hiền dịu mặc váy dài kín đáo nào cả, giờ chỉ còn Elisa cùng áo phông hường, quần bò, giày thể thao trông vô cùng năng động.

    - A~ Thoải mái quá đi!

    - cô vươn vai thích thú.

    Thế đấy!

    Cậu cạn lời rồi!

    Nói rồi, Elisa ngồi xuống, uống một ngụm nước cam, nói tiếp:

    - Em có hai lựa chọn nè!

    Một là đầu thai, hai là chuyển sinh.

    Chọn đi!

    - Đương nhiên là đầu thai rồi!!!

    - cậu trả lời luôn, cậu muốn chết luôn đâu!

    - Haizzz...

    - cô thở dài.

    - Có vấn đề gì sao?

    - cậu hỏi.

    - Không có gì đâu!

    Chỉ là chị cá cược với Kevin là em sẽ chọn phương án một thôi.

    - cô nói.

    Sao tự dưng cậu muốn chôn hai người này thế nhỉ!

    Và tại sao thua cược mà trông Elisa lại vui như vậy?

    Câu hỏi của cậu được giải đáp ngay sau câu nói của cô.

    - Vậy thì giúp đỡ nhau nhé "người làm thuê".

    - Ể?!?

    ————————————————

    Hello mọi người~ là tui đây, thằng lười delay truyện đến giờ mới đăng :"))

    Nếu có ai cảm thấy có nhiều đoạn bị... không khớp với nhau thì xin thông cảm, đoạn đấy tui viết dở trong lúc đang thi học kì.

    Bây giờ thi xong rồi nên chắc là chương tới sẽ sớm thôi.

    Xin lỗi nhiều :"))

    P/s : không drop đâu UwU👌
     
    [Drop] Thế Giới Mới : Quá Nhiều Khó Khăn Chỉ Để Sống Sót
    Chương 4 : Công việc "Người làm thuê"


    Quên mất có cái bản thảo đang dở thì đăng luôn cho đỡ phí công 🙂)

    ------------------

    - Ể?!?

    - cậu hoang mang.

    Trong lúc trên đầu cậu toàn dấu chấm hỏi thì Elisa cười thích thú.

    - Thật đáng mong chờ!!!

    - cô vẫn cười một cách vô tư.

    - Em cần lời giải thích!

    - cậu hơi mất kiên nhẫn.

    Một là vì tự dưng bị gọi bằng cái chức vụ không rõ, hai là "người làm thuê" nghe củ chuối kinh khủng.

    Vẫn nụ cười đó, Elisa từ tốn giải thích:

    - "Người làm thuê" là chức vụ duy nhất dành cho người phàm.

    Sự liên kết của "người làm thuê" với thần giới được dựa trên một hợp đồng công bằng có lợi cho đôi bên.

    - cô vừa múa may vừa nói tiếp - về cơ bản thì chị giúp em chuyển sinh nhưng đồng thời em phải giúp lại chị một vài việc gì đó.

    - Ể!?!

    Sao phiền phức thế!

    - cậu than.

    - Chị lúc đầu cũng cảm thấy phiền đấy chứ!

    Nhưng cái giai đoạn chuyển sinh rồi buff bá và can thiệp bừa bãi đến nhân giới có quá nhiều vấn đề nảy sinh nên đây là giải pháp duy nhất mà bọn chị có...

    - Haiz~ sao cũng được - cậu chán nản nói - vậy hợp đồng mà chị muốn đề cập đến là gì?

    - Thật ra... chị cũng chưa nghĩ đến~

    Cậu lập tức đưa ra bộ mặt "chị đùa tôi à" sau khi nghe câu trả lời đó.

    Cậu thực sự cảm thấy tương lai nhỏ bé của cậu sẽ thật tối tăm nếu cứ tiếp tục liên quan đến cái con người này.

    Nhưng nếu là một hợp đồng liên quan đến thần linh thì chắc chắn cái công việc cũng chả dễ dàng hay đơn giản gì.

    Cho dù là vậy, Elisa cũng không có vẻ gì là muốn làm hãi cậu nên cậu vẫn có thể tạm thời thả lỏng, chỉ lúc này thôi...

    Trước mặt cậu là một nữ thần, một nữ thần không đáng tin cho lắm, cô ta cũng có vẻ là đang bận tâm suy nghĩ.

    Chưa được 10 giây sau, Elisa bỗng "A!" một tiếng như bóng đèn trên đầu cô cuối cùng cũng bật sáng.

    THỰC SỰ CÓ CÁI ĐÈN TRÊN ĐẦU ĐANG TOẢ SÁNG!!!

    Cậu cạn lời, cậu "sa mạc" lời.

    Thứ duy nhất trong đầu cậu lúc này là:"Chói mắt quá!"

    Elisa "tắt" cái bóng đèn đó đi và lấy ra một cái điện thoại di động...

    Heh!?

    Cô bấm bấm cái gì đấy rồi đưa lên tai.

    Gọi điện?

    - Ê!

    Lấy cho chị mấy tập hồ sơ!

    Không rõ là nghe nhầm hay không mà cách Elisa gọi điện khá là... thân thiết?

    Có lẽ là người quen.

    - Mấy tập hồ sơ mà chị chưa sờ đến ý!

    - Ý em là sao mà bảo đống tài liệu đấy có thể đè chết một con voi!

    - Chị có làm mà!

    Cách đâyyy...

    300 năm?

    Không phải một nữ thần không đáng tin mà là rất không đáng tin...

    - Cứ mang đến đây!

    Chị có cách xử lí!

    - Elisa nói với cái giọng điệu sặc mùi nguy hiểm.

    Giứt lời, cậu liền cảm thấy sự nhiễu loạn trong không gian - những chồng giấy chất cao hơn người cậu cứ thế mà xuất hiện rồi rơi xung quanh Elisa.

    Trước mắt cậu không còn là một nữ thần không đáng tin nữa mà là một nữ nhân viên lười biếng.

    Cậu dần hoài nghi nhân sinh, hoài nghi những thường thức trước đây mà nhìn lại bản thân mà tự hỏi: "Tôi là đâu?

    Đây là ai?

    Thiên đường hay công ti đa cấp đáng nghi?"

    Thời gian cứ thế trôi, bóng dáng của Elisa dần bị khuất sau những chồng giấy- à không, núi giấy tờ.

    5 phút cứ thế qua, sập giấy cuối cùng cũng rơi xuống.

    Cậu vẫn còn sốc trước núi giấy chắc-chắn-có-thể-chôn-sống-một-đàn-voi, thật đáng sợ.

    Cái người này có thể bỏ bê công việc đến mức nào cơ chứ.

    Bất thình lình, một thân hình thiếu niên với mái tóc vàng nhạt, đôi mắt xanh như bầu trời lộ rõ tính cách trẻ con thích vui chơi, nhìn xuống cậu như thể cậu chỉ là một thứ gì đấy không đáng để tâm (Ryan: tự dưng ngứa tay quá...) khoác trên mình bộ quần áo kì lạ với tông màu trắng và đi một đôi guốc.

    Chàng trai này chính là...

    Heh?

    Cậu... quên tên rồi.

    - Ây da~ hết rồi đó - tên đó than thở

    Tên đó búng tay một cái, núi giấy lập tức tự động sắp xếp gọn gàng.

    Elisa vẫn ngồi đó, một tay cầm tờ giấy, một tay cầm tách trà.

    Cô trầm ngâm suy nghĩ rồi nói:

    - Đưa hết cho người khác xử lí!

    - Elisa nói như thể đó là điều hiển nhiên rồi quăng cái tờ giấy đi.

    Kevin thở dài.

    Có lẽ tên này đã quen thuộc với tình huống này rồi.

    Btw, tôi sẽ đăng bản remake sớm thôi nên cứ chờ đi *nháy mắt*
     
    [Drop] Thế Giới Mới : Quá Nhiều Khó Khăn Chỉ Để Sống Sót
    Thông báo


    Kính gửi các độc giả!

    Sau một khoảng thời gian dài lặn mất tăm thì mình đã quay lại rồi đây.

    Chắc chả còn ai ở đây đâu nhưng mà mình cứ viết thông báo đã~

    Mình đã đọc lại truyện này và thấy cringe kinh khủng nên mình quyết định sẽ drop bộ này...

    TỪ TỪ ĐÃ!!!

    Đừng unfollow vội ;-; MÌnh drop ở đây hay ý mình là sẽ viết lại từ đầu sửa hơn 80% nội dung...sau...

    Chắc phải thi học kì xong thì mình mới bắt đầu được.

    Nói chung là cứ đợi mình nha
     
    Back
    Top Dưới