Cập nhật mới

Khác [DROP] Kĩ Nữ Nhà Quan

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
177180147-256-k878350.jpg

[Drop] Kĩ Nữ Nhà Quan
Tác giả: Cuuanco6789
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Văn án: Từ tiểu thư kiều diễm nhà tri phủ, chỉ sau một biến cố nàng đã bị bán vào lầu xanh rồi được quan lớn chuộc về.

Cuộc đời lên voi xuống chó như vậy, liệu nàng sẽ về đâu...

P/s: Vì kiến thức về lịch sử còn nông cạn, có gì mong mọi người góp ý =))
ONGOING nên sẽ không có thời gian ra chap cụ thể nha!

Nguồn ảnh: Pinterest
Design: Thị Mẩu



vietnam​
 
[Drop] Kĩ Nữ Nhà Quan
Chương 1: Ngày tháng bình yên


Nhà quan tri phủ Lê Chinh vàng bạc đầy nhà, đất đai nhiều không đếm xuể, thế nhưng lại hiếm con trai.

Quan lấy vợ hai rồi mà cũng chỉ có hai cô con gái.

Mợ cả tên Lê Hồng, năm nay đã mười tám cái xuân, là con bà cả.

Bà cả vốn thể trạng yếu, khi mợ Hồng được mười tuổi bà đã vội qua đời.

Được cái mợ cả giống bu, đã xinh đẹp yêu kiều lại dòng giống nhà thương nhân nên nhanh nhẹn tháo vát lắm, sau khi bà cả mất được vài năm, một tay mợ quán xuyến việc nhà không cần phiền bà hai.

Nói là tiểu thư thôi chứ mợ về khoản nấu nướng thì gia nhân trong nhà cũng không sánh bằng.

Nàng khiến tri phủ đẹp lòng mát dạ lắm, ai cũng tấm tắc khen tri phủ có cô con gái đẹp người đẹp nết.

Còn mợ hai tên Lê Huyền, đang trong độ trăng rằm, nghe bảo tên mợ phạm húy ai đấy trong họ nên gọi mợ là Huyên.

Mọ Huyên trái hẳn với mợ Hồng, mợ kể ra cũng đẹp đấy, nhưng vẻ đẹp của mợ có gì đó hơi ác.

Bà hai là con quan, tính tình đỏng đảnh khiếp lên được.

Mợ hai cũng có khác gì, đanh đá cá cày, lại hay bắt nạt gia nô trong nhà.

Hai bu con nhà đấy ăn chơi chác táng ghê lắm, khiến dân dị nghị, rốt cuộc mợ cả lại phải đi thu dọn tàn cuộc.

" Mợ cả này, bu mới làm có ván tổ tôm ngoài sòng thôi mà đen quá, bu hết tiền, chúng nó cứ ầm ĩ cả lên, mợ xem thế nào chứ thu xếp hộ bu..."

Gớm, bà hai lại đánh bạc thua rồi đấy.

Tội mợ cả ghê.

Nhưng mợ cả vẫn hiền từ đáp: " Vâng bu cứ về nghỉ đi, con sẽ cố gắng"

Đạt được mục đích rồi, bà hai liền ưỡn ẹo ra về.

Mợ cả nhức đầu day day hai thái dương, gần đây nhiều việc, mợ làm tối tăm mặt mũi.

Con Sửu xót mợ quá, mấy hôm nay mợ toàn thức khuya thôi.

Nó ra xoa bóp giúp mợ rồi thủ thỉ:

" Tiểu thư mệt thì nghỉ đi, đừng làm quá sức tổn hại sức khỏe mợ ạ.

Con là con lo cho mợ nhất đấy"

Giọng Sửu ngọt lịm, mợ cười:" Mợ hết mệt rồi.

Sửu không phải lo"

Nói rồi mợ đứng lên thoa tí son, vấn lại tóc rồi ra ngoài.

Mợ thương lượng rất lâu với người ta, họ cũng nể mợ nên chỉ lấy mợ hai phần ba số tiền bà hai thua bạc.

Bà hai thua nhiều tiền quá, thế mà bà xoen xoét là chỉ chơi một ván.

Mợ vừa về chưa kịp ngồi nóng chỗ đã thấy mợ Huyên đến.

"Chị Hồng cho em xin ít tiền, có cây trâm đẹp lắm, mà hơi đắt, tiền em không đủ mua"

Đúng là hết bu lại đến con, nhờ vả không biết ngượng mồm.

Sửu không nuốt nổi cục tức này, liền chanh chua xen vào:" Mợ bán cây trâm lần trước đi, đảm bảo đủ tiền mua"

" Gớm đồ của mợ nhà tui mà Sửu cứ làm như là cân thịt ngoài chợ ý.

Nói bán là bán à?

Sau này mợ Huyên lấy chồng thành mợ lớn rồi thì sẽ trả sòng phẳng không thiếu một xu cho mợ Hồng" Con Ngọ cũng không vừa, nó là con hầu của mợ Huyên.

Đúng là chủ nào tớ nấy, mợ cả còn ngồi lù lù ở đấy mà dám láo toét.

Sửu tức còn chưa kịp cãi lại thì đã nghe thấy tiếng mợ cả đều đều:

"Huyên cần bao nhiêu?"

"Một trăm quan" Mợ hai tỉnh bơ.

Sửu tròn mắt:" Những trăm quan mua một cây trâm?!

Mợ mua trâm của vua à?"

Mợ Huyên xỉa xói: " Ngữ nhà quê như mày biết cái gì?

Mang tiếng tiểu thư nhà tri phủ thì cũng phải dùng đồ tương xứng một chút, chị Hồng nhỉ!"

Mợ Hồng trầm ngâm một lúc rồi vào gian trong đem ra một cây trâm, một vòng tay đưa cho mợ Huyên, đoạn dặn dò:

" Em cầm chỗ này đi bán, đảm bảo đủ.

Em liệu liệu mà chi tiêu tiết kiệm, phủ mình gần đây đang túng thiếu..."

Mợ cả còn chưa nói xong, mợ hai đã nhảy vào:" Em tự biết thế nào là phải, chị không cần lo.

Mà phủ tiền bạc chất đống đầy ra đấy, thiếu gì mà thiếu.

Chị cứ lo bò trắng răng"

Cái Sửu ngứa tại giọng điệu của mợ hai quá, nhưng lại sợ mợ cả nên chả dám làm gì.

Mợ hai có tiền hí hửng ra mặt, lon ton chạy đi mua đồ.

Đến tối, sau khi xong bữa, lão gia cho gọi hai con gái vào thư phòng hỏi chuyện.

Ông hỏi mợ hai:

" Con Huyên tính khi nào thì lấy chồng?

Thầy thấy có vài đám hỏi khá ổn, con xem xét xem thế nào chứ thầy bu cũng không lo cho con mãi được"

Huyên ngúng nguẩy:" Ứ ừ!

Thầy cứ nói thế chứ con là con muốn tìm đám nào quan to chức lớn nhiều tiền cơ, ít nhất phải ngũ phẩm trở lên, bằng không thì đừng hòng con lấy!"

Hết cách, quan quay sang mợ Hồng:" Thế còn con Hồng, con đã mười tám tuổi rồi, cũng đâu phải trẻ trung mấy nữa?"

Hồng dịu dàng thưa:" Thưa, thầy bu chỉ có hai con gái, chúng con lấy chồng rồi thì lấy ai chăm thầy bu đây?"

Câu trả lời của mợ khiến quan mát cả lòng cả dạ.

Quan gật gù uống ngụm trà rồi cho hai con về.

Quả thực hai mợ được nhiều người hỏi lắm, nhất là mợ cả.

Mợ hai thì rong chơi, mợ cả thì bận lo quán xuyến việc nhà nên giờ cả hai vẫn lẻ bóng.

Quan tự nhủ phải lo cưới xin cho hai tiểu thư trước khi cái chuyện đấy xảy ra, cái ngày sự thật được phô bày.
 
[Drop] Kĩ Nữ Nhà Quan
Chương 2: Phủ gặp bão


Gần đây mợ Hồng thấy thầy có gì lạ lắm, hàng ngày ngoài lúc ăn cơm ra thì thầy cứ mất tăm đi đâu đấy, việc trên công đường cũng cáo ốm.

Thỉnh thoảng thầy lại gọi hai mợ Hồng Huyên vào hỏi chuyện, hầu hết là giục lấy chồng.

Thầy cứ gợi ý hết đám này đến đám khác mà hai mợ chả ưng đám nào.

Lắm khi thắc mắc quá, mợ cả lại hỏi thầy:

" Thầy nói thật cho con biết, thầy ốm mệt nặng thế nào, để con đi mời thầy thuốc"

" Con đừng lo, thầy khồng sao cả.

Con ra ngoài đi"

Mợ phận làm con chẳng dám cãi cha, đành lật đật đi hỏi bà hai:

" Bu có biết thầy con gần đây làm sao không bu, con lo lắm"

Bu Hằng ngồi cắn hạt dưa tanh tách, thản nhiên phán:

" Ôi dào dăm ba cái chuyện tuổi già bu quan tâm làm gì nhức cả đầu"

Mợ nghẹn không nói lên lời.

Thầy mợ mới bốn mươi, có già lắm đâu.

Mợ vừa về đến phòng đã nghe có tiếng vó ngựa rầm rập.

Linh tính có chuyện không lành, mợ vội chạy ra, thấy quân lính từ đâu đã phá cổng nhà mình lao vào.

Mợ hốt hoảng hét lớn:

" Các ông sao tự tiện vào nhà tôi!"

Chưa nhận được câu trả lời đã nghe thấy có tiếng ra lệnh:" Cho dù có phải lục tung nơi đây, nhất định phải bắt được Tri phủ!!!"

Mợ Hồng sốc, sốc nặng.

Thầy mợ đã làm gì để mà bị bắt thế này.

Thầy Chinh không ngờ bị phát giác sớm, quân lính chẳng mất mấy sức đã tóm được Tri phủ Lê Chinh.

Thấy quan lớn sừng sững trước mặt, Tri phủ lắp bắp:

" Bẩm...Tr..trấn thủ"

"Giải hắn lên trấn đường!!"

Mợ Hồng ngã khuỵu, con Sửu hốt hoảng chạy đến đỡ mợ.

Bà hai mợ hai cũng sốc không kém, đang yên đang lành tự dưng Tri phủ bị bắt lên trấn đường.

Mợ cả tuy tinh thần suy sụp nhưng vẫn cố lệnh cho gia nô chuẩn bị ngựa đưa bu và các mợ lên trấn.

Trấn đường to lớn hoành tráng lắm, hơn cái công đường của thầy nhiều.

Giữa nơi ấy, thân ảnh Tri phủ tiều tụy với cái gông khiến người dưng cũng phải thương xót chứ nói gì người nhà.

Mợ cả nhà Tri phủ khóc hết nước mắt, bu Hằng ngọt nhạt an ủi:

" Mợ yên tâm.

Bu tin là thầy không làm gì sai"

Bu nói nghe chắc nịch, nhưng thái độ của thầy thời gian qua khiến lòng mợ cứ rờn rợn.

Trấn thủ đập cái 'cạch' rồi dõng dạc đọc:

" Hình bộ thông cáo: Thượng thư bộ Hình Mạc Thế Liêm kết án Lê Chinh, Tri phủ phủ Quốc Oai, trấn Sơn Tây, thuộc bộ Lại, hàm ngũ phẩm tội tham ô, hối lộ, bòn rút tiền của dân...

"

Trấn thủ càng đọc, sắc mặt mợ cả càng tái mét.

Thầy mợ thật như vậy ư?!

Mợ không tin nổi vào hiện thực này, đầu óc mợ trống rỗng ngay khi quan đọc câu cuối:

" Phạt giam vào đại lao, tịch thu toàn bộ của cải đất đai sung vào ngân khố, cách chức Tri phủ...

"

Mợ Hồng bàng hoàng ngất lịm đi.

Bà hai mợ hai thi nhau gào khóc ầm ĩ làm quan nhức cả đầu, quân lính phải lôi ra ngoài.

Mợ cả ngất tận một khắc sau mới tỉnh, may mà quan còn thương tình cho bu con mợ về lấy ít quần áo trang sức trang trải cuộc sống.

Bà hai mang tất cả những gì có giá trị đi bán lấy tiền.

Mợ Hồng thì chỉ lấy ít đồ với cái vòng tay đá bu mợ cho thôi.

Mợ áy náy lắm, chỉ cần nghĩ những trang sức váy yếm của mợ đều là từ tiền của dân mà ra là mợ lại ứa nước mắt.

Suy đi tính lại mợ bảo bu Hằng:

" Bây giờ thầy bị bắt đi rồi, bu con mình đành phải tự lực cánh sinh.

Con tính thế này, bu với con góp trang sức vào rồi bán đi lấy tiền mua một mảnh đất nhỏ dựng tạm cái lều ở đấy, hàng ngày con bán chè bán nước lấy tiền.

Khi nào có vốn thì xây cái nhà khang trang hơn, cứ cố gắng con tin có ngày mình sẽ chuộc được thầy ra, cuộc sống lại êm đềm hạnh phúc như xưa.

Bu thấy thế nào ạ?"

Bu càng nghe càng sôi máu, bu chửi mợ sa sả:" Mợ tưởng mợ giỏi lắm phỏng?

Con gái con lứa điệu chảy nước dăm ba cái chuyện buôn bán kiếm tiền mà cũng thích chõ mõm vào.

Lại tính đem trang sức của bu với Huyên đi bán rồi lấy cho riêng mình chứ gì?

Đừng hòng!!"

" Thưa...Con đâu dám..."

Mợ Hồng vội giải thích.

Bu đếch thèm nghe, bu ngắm mợ từ đầu đến chân rồi bảo:

" Thôi, bu có cách của bu.

Mợ theo bu lên trấn"

Mợ ngây thơ không hiểu lên trấn nữa làm gì?

Không lẽ bu có tiền chuộc thầy về rồi ư?

Càng nghĩ mợ càng cảm kích bu quá, đúng là bu từng trải nó phải khác.

Lên đến trấn rồi mà vẫn thấy bu dẫn đi chỗ nào ấy.

Mợ thắc mắc quá, đành hỏi bu:

" Bu dẫn con đi đâu thế ạ?"

Bu tặc lưỡi:

" Mợ cứ đi theo bu.

Xong vụ này là bu con mình lên tiên luôn"

Mợ Hồng không hiểu lên tiên mà bu nói là gì, nhưng chả dám hỏi nữa.

Đi mãi đi mãi mới thấy bu dẫn đến một một nơi trông sang trọng lộng lẫy lắm, đàn ông đàn bà đi ra đi vào tấp nập.

" Lầu Nguyệt Các"

Mợ tròn mắt đọc, bu giục:

"Mợ đứng đó làm gì nữa, nhanh chân lên"

Bu dẫn mợ Hồng vào trong, hỏi lớn:" Tú Bà tụi bây đâu, ra đây tiểu thư Hồ Kim Hằng biểu..."
 
[Drop] Kĩ Nữ Nhà Quan
Chương 3: Đời nào bánh đúc có xương


Sao bu Hằng lại gọi Tú Bà?

Không lẽ bu định...

Mợ hoảng lắm nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Mợ khẽ hỏi bu:

" Bu ơi...

"

Bu gắt:

" Ơi ơi cái gì, đi ra cho người lớn nói chuyện "

Bà hai vừa dứt lời thì Tú Bà ra.

Mụ trông lố bịch hết sức, mặt phải đắp cả tạ phấn, mắt xanh mỏ đỏ đúng kiểu cưa sừng làm nghé.

Đã tuổi tứ tuần rồi mà còn ăn mặc hở hang câu dẫn.

Mụ đon đả chào:

" Quý hóa quá!!

Mấy khi rồng tới nhà tôm.

Tiểu thư cần gì ở em ạ?

Hay là tiểu thư muốn tìm mấy em to cao vạm vỡ...

"

" Vớ vẩn nào.

Ta đang thiếu tiền, có món muốn bán "

Nói rồi bà hai kéo tay mợ cả lên rồi nói:

" Hàng đây, mua không?

Trinh nữ hẳn hoi đấy!

"

Mợ Hồng sững sờ... thì ra bu thật sự muốn bán mợ đi.

Sao bu có thể?!

Mợ run rẩy cầu xin bu, nước mắt nước mũi tèm nhem:

" Đừng bu ơi, con van bu, con lạy bu, bu đừng bán con đi bu ơi!!

Con không muốn vào lầu xanh đâu...

Nơi đó đáng sợ lắm, tội con bu ơi.

BU ƠIIII!!!

"

Mợ kêu gào thảm thiết mà bu vẫn không rung chuyển.

Bu vả mợ cái 'bốp' rồi chửi:

" Mợ nghĩ mợ là ai?

Mợ chỉ là con nghiệt chủng của mụ đàn bà dặt dẹo đấy.

Cứ nhìn thấy mợ là tao lại nhớ đến con đàn bà bu mợ, mợ trông y như nó.

Giờ là lúc để mợ báo đáp công ơn bu nuôi nấng mợ từ nhỏ đến lớn, nhớ chưa?!

"

Ai chửi mợ thì được, nhưng đừng hòng động vào bu mợ.

Mợ có thể nhịn mọi chuyện, nhưng đến nước này rồi thì mợ không thể nhịn được nữa:

" Bu vừa vừa phải phải thôi!

Ai cho bu chửi bu tôi hả?!

Thử hỏi từ lúc thầy rước bu đến giờ bu đã giúp ích được gì cho thầy chưa?

Bu đã dạy bảo tôi được cái gì chưa, đã từng quan tâm đến tôi chưa?

Hàng ngày bu chỉ quan tâm đến cờ bạc trang sức, có chuyện gì tôi lại phải đi đổ vỏ cho bu!

Giờ thì hay rồi, bu không tiếc gì bán tôi vào lầu xanh, như một món hàng hết giá trị.

Bu...bu ác lắm!!!"

Mợ hét ầm lên.

Cả cuộc đời mợ ngoài lúc bu mợ mất thì chưa bao giờ mợ hét to như vậy.

Mợ cảm thấy tiếc thương cho tuổi trẻ của mợ, cho thanh xuân của mợ.

Có lẽ...có lẽ mợ đã bỏ qua quá nhiều điều đẹp đẽ, chôn mình trong phủ để làm việc quần quật.

Từ khi nào mà mợ đã quên mất bản thân chỉ là một thiếu nữ.

Mợ...đơn giản chỉ là Hồng mà thôi.

Thế nhưng hiện thực thật nghiệt ngã.

Dù mợ có là ai thì bu Hằng vẫn bán mợ đó thôi.

Mợ hét nhiều quá nên bị mất giọng, vả lại mợ cũng mệt rồi, chẳng muốn làm gì nữa.

Mợ như người vô hồn nhìn Tú Bà soi mói mợ, nhìn bu vui vẻ nhận tiền, số tiền kiếm được bằng chính thân thể mợ.

Bu về, Tú Bà dắt mợ vào trong.

Nơi này thật ghê tởm, mùi khói thuốc sộc lên khiến mợ choáng váng, mợ cố hết sức để không nôn ra.

Chưa kể đến những tiếng cười thác loạn, những tiếng rên rỉ dâm đãng, chúng làm mợ cảm thấy kinh tởm hơn bao giờ hết.

Mợ không tưởng tượng được cái ngày mà mợ trở thành một trong số những con người ấy, bị vùi dập xuống tận cùng xã hội, cả đời bán thân thể mình cho đàn ông.

Mợ...sẽ như vậy ư?

Thoáng thấy nét mặt của mợ, Tú Bà thầm thở dài.

Đã dính vào Hồ Kim Hằng tiểu thư thì làm gì có cơ sống sót.

Như bà đây nổi danh là Tú Bà bậc nhất chốn Thăng Long mà cũng phải sợ tiểu thư một phép.

Bà an ủi:

" Cô đừng buồn.

Ta sẽ cố thu xếp cho cô một người kha khá, để lần đầu của cô không bị lãng phí.

Con gái mà, lần đầu quan trọng lắm"

Tú Bà nói hồn nhiên ghê, càng nói tâm trạng mợ càng suy sụp.

Cái gì mà một người kha khá chứ?

Có là Hoàng thượng thì cũng chỉ thế thôi.

Mợ được Tú Bà đưa đến phòng của các kĩ nữ 'rẻ tiền', vừa bước vào đã nghe thấy vô số lời bàn tán:

" Ma mới đấy à?

Ôi thôi lại mất công ăn việc làm...

"

" Nhìn mặt hoa da phấn thế kia chả biết chịu được mấy lần nhể?"

" Nhìn con này quen lắm, có khi là người quen ý!

"

...

Mợ cúi gằm mặt.

Tú Bà vỗ tay hô lớn:

" Trật tự!!

Đây là Hồng, người mới.

Các cô liệu mà đối xử tốt với người ta"

Tú Bà chỉ nói vậy rồi bỏ đi, bỏ mặc mợ với đám kĩ nữ bà tám.

" Cô Hồng bao nhiêu tuổi thế?

"

Hồng cười khổ.

Xưa chỉ quen nghe người ta gọi mợ Hồng, nay nghe cô Hồng lại ngơ ngác tưởng hỏi ai.

Khoảng giập bã trầu sau, cô mới từ tốn trả lời :

" Tôi nay cũng hai chục cái xuân rồi, chẳng còn trẻ đẹp gì nữa...

"

Khai gian tuổi chắc chẳng sao đâu nhở.

Tuổi già hơn tí cho đỡ bị bắt nạt, không là chẳng yên ổn được trong cái chốn này.

Hồng nhất định phải sống tốt cho đến khi tìm được cách trốn khỏi lầu Nguyệt Các.

Nhất định!!

...

Tú Bà đang ngồi thảnh thơi đếm tiền trong phòng, tiếng đồng tiền 'lẻng xẻng' nghe sướng hết cả tai.

Nhiều khi Tú Bà cũng thở dài, tự hỏi sao mình lại có nhiều tiền thế này, để rồi khi đếm lại mỏi cả tay.

Đang lúc cảm xúc của Tú Bà dâng trào thì bỗng nhiên thằng hầu từ đâu xồng xộc chạy tới:

" Bà ơi...Bà ơi..."

Tú Bà điên, cầm chiếc guốc ném vào người nó rồi chửi sa sả:

" Mày tưởng bà bị điếc à, sao gọi như cháy nhà thế.

Bà mày đang bận, có chuyện gì để sau đi"

" Nhưng mà chuyện này quan trọng lắm bà ạ, con phải báo cho bà ngay để bà vui"

Thấy thái độ thằng hầu, Tú Bà cũng đâm tò mò, hất hàm bảo:

" Ờ thế có chuyện gì?

Mày nói nhanh nhanh lên..."

Thằng hầu hớn hở thưa:

"Nãy con vừa nhận được tin, sắp tới có mấy vị cực khủng chuẩn bị ghé qua lầu mình đấy ạ"

Tú Bà sáng cả mắt.

Gần đây lầu Nguyệt Các làm ăn hơi chán, toàn mấy gã lẹt đẹt, mấy ả kĩ nữ đâm ra cũng chán.

Tiền thì vẫn nhiều nhưng quan trọng chả có ai có chức có quyền.

Tú Bà hỏi:

" Thế mày biết có những ai không?"

Thằng hầu nhíu mày cố nhớ những cái tên vừa được nghe, lát sau nó reo lên:

" A con nhớ rồi.

Có con trai Thái Phó này, công tử nhà Phủ Doãn này, ai nữa nhỉ...À còn con trai Thiếu Sư...ừm...Cuối cùng là Hình bộ Thượng Thư"

Nghe cái tên cuối cùng, Tú Bà trợn tròn mắt, lắp bắp hỏi lại:

" Mày có chắc là không nghe lầm không đấy?

Có nhầm với bộ Binh hay bộ gì không?"

" Chắc mà bà, con cũng ngạc nhiên lắm ý.

Ai mà chả biết quan Thượng Thư Hình bộ nghiêm bỏ xừ, chắc ăn chay nhiều quá thì thèm ăn mặn thôi"
 
[Drop] Kĩ Nữ Nhà Quan
Chương 4: Vị Thượng Thư thanh liêm họ Mạc


Nghe đồn xưa có cậu bé Mạc Thế Liêm nhà nghèo nhưng hiếu học.

Mười bảy tuổi cậu đã đậu Trạng Nguyên, văn võ song toàn, đa mưu túc trí, lại thêm tính cách cương trực ngay thẳng nên được Hoàng Thượng phong làm Thượng Thư bộ Hình, phong độ ngời ngời, xét xử nghiêm minh.

Có những vụ các quan trước bỏ ngỏ hay cho qua, hoặc thấy có gì bất thường là quan phải đuổi cùng giết tận, tra đến gốc rễ của vụ việc.

Thế nên nhân dân ai nấy đều vừa kính phục, vừa nể sợ quan.

Chỉ lạ rằng quan nay đã nhị thập tứ mà vẫn chưa lấy vợ, trong phủ không có lấy một mống đàn bà, chỉ có vài nam gia nhân.

Đã là nam nhân thì ai mà chẳng ham nữ sắc, họa chăng chỉ có hoạn mới không vậy.

Chính vì thế mà cuộc chiến giành chức vợ cả của quan vô cùng khốc liệt, thiếu nữ khắp nơi đều ôm ước mơ làm bà lớn.

Hoàng Thượng hết sức đau đầu về việc này.

Đối với ngài, Mạc Thế Liêm không chỉ là cận thần, là quân sư mà còn là một người bạn tri kỉ, người huynh đệ tốt.

Một ngày đẹp trời, Hoàng Thượng cho vời Thượng Thư Hình bộ đến vừa thưởng rượu vừa tâm sự:

" Trẫm coi ngươi như anh em tốt, gần đây có vài việc của ngươi khiến Trẫm rất lo nghĩ.

Ngươi tính ra còn lớn tuổi hơn cả Trẫm, vậy mà không chịu lập gia đình, trong khi Trẫm đã hai hoàng tử một công chúa.

Ngươi như vậy dân chúng lại thậm thụt suy đoán, không tốt chút nào"

" Ý Hoàng Thượng là..."

Mạc Thế Liêm nhướng mày thắc mắc.

Biết không thể vòng vo với Thượng Thư họ Mạc, Hoàng Thượng vào ngay chủ đề chính

" Hoàng muội ta rất yêu thích ngươi, ta thấy gả cho ngươi cũng được.

Ngươi thấy sao?"

Quan lớn sắc mặt sa sầm, giọng nói lịch sự nhưng lạnh toát sống lưng:

" Thần một lòng vì dân vì nước, muốn tập trung hiến dâng sức mình cho đại cục quốc gia.

Đó là lí do mà đến giờ thần vẫn chưa yên bề gia thất.

Mong Hoàng Thượng cảm thông cho hạ thần"

Dám từ chối Hoàng Thượng, chỉ có Thượng Thư Hình bộ Mạc Thế Liêm.

Thế nhưng Hoàng Thượng dung túng cho hắn quá mức!

Cũng tại hắn đa mưu túc trí, bao lần cứu nguy cho Hoàng Thượng trước sứ thần phương Bắc khiến ngài nở mày nở mặt.

Mạc Thế Liêm đã nói rõ đến vậy rồi mà Hoàng Thượng vẫn ngây thơ không chịu tin:

" Phải chăng ái khanh không thích phụ nữ là do... do...

Thảo nào... ngươi... chỉ nhận nam gia nhân...

"

Hoàng Thượng nói mập mờ như vậy nhưng vẫn đủ để nghe ra ý tứ trong đó.

Giờ thì Thế Liêm không chịu đựng được nữa, đập chén ngọc cái 'cạch' rõ mạnh rồi thẳng thắn tâu:

" Thần hoàn toàn bình thường, không có vấn đề gì cả.

Thần xin cáo lui!!

"

Nói rồi về thẳng!!!

Chỉ là chưa tìm được người thích hợp, chưa muốn lấy vợ, mà sao Hoàng Thượng lại suy đoán thành như thế?

Cục tức này, quan quả thực nuốt không trôi.

Thế nên mới có cái sự lạ là quan lớn vào lầu xanh.

Chả phải việc gì phạm pháp, thế nhưng vì là quan nên mới lạ lùng.

Nhân cơ hội bọn bạn rủ đi chơi kĩ nữ, đi một chuyến cũng chẳng chết ai, vừa đỡ bị mang tiếng là bóng, vừa tiện thâm nhập vào lầu xanh điều tra.

...

Hôm nay là ngày các quan lớn ghé thăm, cả cái lầu Nguyệt Các nháo nhào nhào chuẩn bị nào trang trí, nào sơn hào hải vị.

Các kĩ nữ được chọn hầu các quan nô nức làm đẹp, tắm rửa sạch sẽ thơm tho, xức thêm tinh dầu cho quyến rũ.

Hồng được đặc cách cho phục vụ Thượng Thư Hình bộ, tại nghe đồn quan thích rau sạch.

Cô ngồi thẫn thờ nhìn mình trong gương, không thèm đụng phans son gì hết.

Kể ra chẳng cần phấn da cô cũng trắng mịn màng, không cần son thì môi cô cũng đỏ hồng, không phải xức tinh dầu thì người cô vẫn thơm đến ngất ngây.

Cô Hồng tìm cách thoát khỏi đêm nay, Tú Bà canh cô kinh lắm.

Hay là đến lúc ấy trốn bừa vào xó nào đấy, quan không tìm được kệ quan.

Không được, người ta mà không thấy lại hỏi tội Tú Bà, cô kiểu gì cũng bị đánh cho tơi bời.

Hôm trước cô vừa chứng kiến một kĩ nữ làm trái lời Tú Bà, bị mụ đánh cho thừa sống thiếu chết.

Còn đang mải suy nghĩ thì Hồng nghe thấy tiếng ầm ĩ ở bên ngoài.

Tiếng chúc tụng, tiếng cạn li vang lên chứng tỏ ba nhân vật máu mặt đã đến rồi.

Thế là cái giờ ấy, cái giờ mợ chính thức thành đàn bà, chính thức bị nhúng chàm đã sắp đến.

Có người đưa Hồng và hai kĩ nữ khác vào các căn phòng xa hoa lộng lẫy, chỉ chờ các quan rượu chè no nê là vào mần thịt.

Sống chết có số, cô không thể làm gì khác được, đành buông mình trôi theo dòng chảy duyên phận, đánh cược với ông trời một lần.

Mà tiền cược, chính là trinh tiết của cô.

Cửa 'cạch' một phát, bóng người cao lớn lững thững bước vào.

Cô Hồng hoảng sợ lấy chăn che kín thân, cuộn như con sâu, run rẩy cầu trời lạy phật.

Quan khó hiểu nhìn cô, đây là chiêu trò mới của các kĩ nữ sao?

Thường thì phải gọi mời hay gì đấy chứ nhỉ.

Chắc là quan hơi bị ngây thơ về mảng này rồi, chẳng hiểu bây giờ xu hướng chơi gái là gì.

Quan ngồi xuống giường thở dài:

" Em đừng sợ.

Tôi không làm gì em đâu"

Hồng sốc nghẹn.

Quan quả như cái tên, thanh liêm thật.

Hồng tạm thở phào, rối rít đáp:

" Cảm tạ quan lớn...

"

Quan nhíu mày nhìn cô không nói, tâm tình phức tạp.

Thấy quan có vẻ hiền hiền, Hồng đánh liều hỏi:

" Quan... có thể... mua em được không?

"
 
[Drop] Kĩ Nữ Nhà Quan
Chương 5: Hầu nhà Quan lớn


" Quan... có thể... mua em được không?"

Nói câu đấy xong Hồng mới biết mình ngu.

Đường đường là quan lớn ai lại bỏ tiền ra để mua một con điếm lầu xanh như cô?

Vả lại, nhà quan thiếu gì bà lớn bà nhỏ, người hầu trắng trẻo xinh gái không để đâu cho hết.

Hồng thấy mình cũng không đến nỗi nào đâu, nhưng căn bản là vào lầu xanh rồi thì mất giá.

Cô đang định cuống quít xin quan xá tội thì chợt nghe thấy giọng nói thâm trầm:

" Tại sao tôi lại phải mua em?"

Tại sao ấy à?

Tại vì Hồng ghét lầu xanh, ghét làm kĩ nữ.

Hồng thà chịu khổ còn hơn là ăn sung mặc sướng rồi đêm đêm làm thú vui cho đàn ông tiêu khiển.

Như người chết vớ được cọc, cô Hồng nước mắt nước mũi giàn giụa, giọng nấc lên:

" Coi như là quan mua một con hầu về, em nguyện làm trâu làm chó nhà quan, đừng bắt em phải làm kĩ nữ lầu xanh, coi như là... chút lòng tự trọng cuối cùng em giữ lại cho thầy bu em..."

Quan lặng nhìn đôi mắt ngân ngấn nước của nàng kĩ nữ, đôi mắt ẩn chứa sự đau buồn, nhuộm màu u uất khiến ai nhìn vào cũng thấy đau lòng.

Thôi vậy, mua nàng dẫu sao cũng là một tấm bia chắn, để Hoàng Thượng đỡ phải suy đoán này nọ.

Dù sao trong phủ có một hầu gái cũng tốt, khéo léo hơn cái bọn nam nhân kia.

Suy đi tính lại, quan hỏi:

" Em biết nấu ăn không?"

" Dạ có ạ"

" Biết giặt giũ không?"

" Dạ có ạ"

" Biết ngâm thơ, vịnh thơ, đối chữ, tính toán sổ sách,... không?"

Cái này quan hỏi chơi thôi, vậy mà cô Hồng hào hứng đáp:

" Dạ có ạ!"

Khoé môi quan khẽ câu lên thành một đường cong mê người.

Rồi quan đứng dậy nói:

" Vậy thì theo tôi"

Hồng lật đật đi theo.

Chẳng biết quan bảo theo đi đâu nhưng Hồng cảm thấy rất an toàn.

Quan dẫn cô đi gặp Tú Bà, mụ đang hì hụi đếm tiền trong phòng riêng.

Nhìn cái mặt méo xệch của Tú Bà khi thấy quan đến làm Hồng buồn cười quá, chắc mụ tưởng quan đến bắt tội gì.

Quan lớn trầm trầm bảo với Tú Bà:

" Ta muốn mua cô này, bao nhiêu?"

Phải như người khác thì Tú Bà chua ngoa đanh đá thách này thách nọ rồi đấy.

Nhưng đây là Thượng Thư bộ Hình, kẻ chuyên đi vạch lá tìm sâu.

Mặc dù lầu Nguyệt Các của mụ rõ ràng hợp pháp, nhưng lỗ hổng đầy ra đấy, tên này chỉ cần điều tra một tí là sản nghiệp của mụ đi tong.

Thôi thì một con kĩ nữ đổi lại sự an toàn cho mụ, kể cũng đáng.

Mụ lắp bắp thưa:

" Dạ... năm trăm quan ạ..."

Cái gì cơ?

Những năm trăm quan?

Hồng sốc quá, lần đầu thấy bản thân có giá mà buồn như vậy.

Đắt thế chả biết quan có mua không.

Hồng thấp thỏm đợi quan, len lén nhìn.

Quan nhíu mày chặt quá, chắc đổi ý rồi.

Đang buồn tiu nghỉu thì chợt thấy quan rút một ngọc bội ra, đẹp mê người luôn.

Quan đặt trên bàn rồi hỏi:

" Ngần này đủ chứ?"

Tú Bà tròn mắt xem xét miếng ngọc rất chăm chú, rồi dập đầu thưa:

" Đội ơn quan lớn, đội ơn quan lớn..."

Quan bảo mụ làm giấy chuộc người rồi nhấn ngón tay vào, tránh sau này mụ lại lật mặt đòi người rồi xoay lưng về thẳng.

...

Sáng hôm sau, sau khi chán chê mê mệt với các em kĩ nữ, hai công tử nhà Thái Phó và nhà Phủ Doãn ghé qua phòng Mạc Thế Liêm trêu:

" Dậy đi quan anh ơi!!

Đêm qua mệt quá hử?

"

"...

"

Không thấy tiếng trả lời, hai người thử đẩy cửa bước vào...

Trống không!!!!!!

Không phải vị quan anh nào đó không chịu nổi sự nhiệt tình mà bỏ trốn rồi chứ!?

Thật mất mặt...

Đúng lúc đó Tú Bà bước qua chào hỏi, hai người liền sán lấy:

" Cho hỏi Thượng Thư hôm qua đâu rồi?

Chúng tôi đến phòng mà thấy không có ai...

"

" À tầm canh tư đêm qua quan qua phòng tôi mua cô kĩ nữ ấy rồi về luôn rồi"

" HẢ?!!!!!!

"

Tú Bà đi rồi, hai công tử bột vẫn ngớ cả người, không thể tin được ông bạn hòa thượng của mình lần đầu chơi gái đã sướng quá mà bỏ tiền mua luôn.

Đúng là chưa ăn trái cấm thì thôi, ăn rồi thì nghiện như nghiện thuốc, không thể cai được.

...

Hồng theo ngựa quan về phủ, lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng cao lớn của quan.

Lúc nãy quan bảo Hồng con gái thì lên ngựa đi nhưng Hồng một mực không chịu.

Bất lực, quan mặc kệ Hồng luôn.

Tựa một giấc chiêm bao, Hồng đã từ kĩ nữ lầu xanh thành con hầu nhà quan, thành công thoát khỏi bàn tay của bà hai.

Nghĩ đến bà hai cô lại ức không chịu được.

Chẳng thể ngờ người đàn bà cô gọi là bu trong suốt mười ba năm qua lại có thể nhẫn tâm bán phắt cô vào lầu xanh để lấy tiền tiêu, dẫu biết mẹ ghẻ không thể thương con chồng nhưng tại sao bà lại chọn cách đáng ghê tởm đó?

Đang suy nghĩ mông lung thì thoắt cái đã về đến phủ.

Hồng cứ ngỡ phủ Hình bộ phải to lắm chứ, chí ít cũng phải gấp đôi phủ của thầy Chinh.

Thế mà phủ của quan chỉ to hơn có chút thôi à.

Bước đến cổng nhà quan, Hồng có chút ngập ngừng.

Cô phải đối mặt làm sao với các bà lớn đây?

Quan chắc phải có hai hay ba vợ lớn vợ nhỏ gì đấy, giờ mang theo Hồng về kiểu gì cũng xảy ra chiến tranh.

Khi xưa bu cô với bu cái Huyên cũng hay cãi nhau lắm, toàn mấy việc chẳng đâu vào đâu.

Quan thấy Hồng dấm dứ mãi chẳng chịu vào, bèn bảo:

" Đã đâm lao thì phải theo lao..."

Hồng giật mình.

Phải, đã trót thì phải làm.

Hồng cứ cư xử đúng phận, chắc các bà ấy không làm gì Hồng đâu.

Hồng 'dạ' nhẹ một tiếng rồi lật đật theo quan vào.

Bên trong phủ trang trí đơn giản thôi nhưng mà đẹp.

Bối cảnh hài hoà chứ đâu giống thầy Chinh, thấy cái gì đẹp đẹp là trưng ra tất.

Hồng để ý thấy phủ còn có cái ao sen nho nhỏ, đang mùa hè nên sen nở thơm ngát.

Đang mải ngó ngang ngó dọc thì có thằng hầu tất tả chạy ra:

" Con chào quan ạ.

Ơ...Con chào mợ lớn..."

Hồng sợ hãi vội vã phân bua: " Tôi...tôi không..."

Đang định thanh minh mà quan chẳng hiểu tình hình gì hết, thản nhiên xen vào:

" Đi chuẩn bị bữa sáng đi."

Thằng hầu vâng lời rồi lon ton chạy đi làm Hồng ngớ cả người.

Quan ơi là quan, đừng có gây hiểu lầm nghiêm trọng thế chứ!!!
 
Back
Top Bottom