Khác DROP [ HP ] [AllHar] Đâu mới là nơi tôi thuộc về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
228775173-256-k784699.jpg

Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Tác giả: RmAacVst
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cảnh báo:

Văn án lừa người, tựa truyện dối lòng, tác giả buff Harry cực mạnh.

Hắc hóa Cho Chang, Ginny và Greengrass bạn trẻ nào ume các cô gái này xin vui lòng nhẹ nhàng click back, đừng vào đây đọc mà nói xấu tác giả ( đau lòng lắm a ).

------------------------------

Tình trạng: Drop

Thể loại: Đồng nhân, trùng sinh, viễn tưởng, nhất thụ đa công
Số chương: Không xác định
Cp: AllHar



volhar​
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Văn án


3 năm sau trận chiến cuối cùng, Cứu Thế Chủ - Harry Potter ra đi mãi mãi ở độ tuổi 20.

Rơi vào khoảng không vô định, Harry Potter tồn tại ở dạng linh hồn rồi trôi dạt ở đó nhìn dòng người luân hồi, thiên kiếp vạn hóa.

Cứ thế 1000 năm đã trôi qua.....

" Đây là đâu? ...

"

----------------

" Gryffindor, Hufflepuff, Ravenclaw, Slytherin!!!

"

" Chuyện quái gì thế?!

"

----------------

" Quần tất Merlin ông giỡn tôi đấy à?!

"

" Không nó là sự thật đấy.

"

-----------------

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

00:15 13/6/2020
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Xin Lỗi


Xin lỗi mọi người rất nhiều a.

Mấy nay tôi cứ bỏ dở cái văn án cục súc này ở đây mà không ra chap đầu.

1 phần là do wattpad lại tiếp tục bị lỗi ( tôi xài ios ), mà căn bản còn do tôi lười.

Dạo này lên lại wattpad thấy mọi người bình chọn cho cái văn án của tôi khá nhiều nữa cơ.

Tôi cảm động quá cứ nghĩ cái văn án không hấp dẫn lắm nhưng không ngờ vẫn có người hóng.

Cảm ơn mọi người rất rất nhiều và cũng xin lỗi mọi người nữa.

Tôi sẽ cố gắng ra chap đầu nhanh nhất có thể.
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 1: Tạm Biệt


Giữa không gian tĩnh mịch ngăn cách hoàn toàn với thế giới ồn ào và xô bồ bên ngoài.

Những tia sáng len lỏi qua khung cửa sổ, phủ bóng lên khuôn mặt không chút huyết sắc.

Chàng thiếu niên nằm đó, xinh đẹp lạ thường nhưng cũng lại rất mong manh.

Tựa hồ như chỉ cần chạm nhẹ y cũng có thể tan biến, mãi mãi.....

Đối nghịch với khung cảnh mĩ lệ ấy là dòng huyết lệ đỏ đến chói mắt vương trên đôi môi nhợt nhạt.

Hơi thở y dần trở nên yếu ớt đồng nghĩa với việc sợi dây sinh mệnh níu giữ y trên thế gian đã đến giới hạn của nó.

* Cạch *

Giỏ hoa quả trượt khỏi tay cô gái rơi xuống sàn nhà đánh một tiếng cạch.

Cô hốt hoảng đưa tay lên bụm miệng, run rẩy gọi y bằng giọng nghẹn ngào.

" Harry....

Harry nè.... bồ sao lại thành thế kia...

"

" Hermione có chuyện gì sao?

"

Chàng trai tóc đỏ nhà Weasley vội vàng chạy tới khi thấy bạn gái mình đứng sững người ngay trước cửa phòng bệnh, nhưng hình ảnh đập vào mắt anh sau đó khiến anh kinh hoảng tột cùng.

Ron gào lên gọi Lương y, bản thân thì chạy vào kiểm tra Harry.

Anh là Thần Sáng nên vẫn biết một chút y thuật.

" Harry... bồ ấy... sao rồi anh...?

" Hermione khóc nấc lên hỏi Ron.

" Không ổn... mạch đập của cậu ấy rất yếu, gần như là không cảm nhận được...

"

Ngay lúc đấy, vị Lương y điều trị chính của Harry hớt hải chạy vào phòng, hắn bắt mạch cho y rồi thở dài lắc đầu.

Hắn nói:

" Không kịp nữa rồi, tôi không thể làm gì được nữa...

"

Hermione sốc không nói được gì còn Ron thì như phát rồ, anh lay mạnh người Harry, điên cuồng gào lên.

" Harry bồ tỉnh lại coi, bồ chỉ đang trêu bọn tớ thôi đúng không, mở mắt ra đi, Harry!

"

Mới chỉ ngày hôm qua thôi, anh và Hermione vẫn còn cười đùa với y rất vui vẻ, vậy mà tại sao bệnh tình của Harry lại có thể chuyển biến xấu đến không ngờ như vậy.

Bất ngờ bị đánh động, Harry nặng nhọc nâng mí mắt đang dính chặt vào nhau, y khàn khàn nói.

" Ron... mình cảm thấy có chút mệt... muốn ngủ một giấc quá...

"

" Harry!! hôm nay bọn tớ tới đây để ăn mừng sinh thần của cậu mà, tại sao thế, đáng lí...

đáng lí ra hôm nay phải là một ngày thật vui vẻ cơ mà...

"

Hermione mặt đẫm lệ khóc nấc lên, cố gắng trong vô vọng giữ sợi dây sinh mệnh của y lại mặc dù cô biết điều này chính là bất khả thi.

" Hermione à sao bồ lại khóc thế?...

Cả Ron nữa, sao lại có biểu cảm đáng sợ thế?...

Tớ vốn chỉ hơi mệt thôi, có điều ngủ một giấc là khỏe ngay ấy mà.

"

Harry nở một nụ cười tươi nhất có thể, sắc mặt trong phút chốc hồng hào lên trông thấy, Ron vốn là một người đi trên tuyến đầu của cuộc chiến chống Chúa Tể Hắc Ám, đã từng chứng kiến biết bao lần gió tanh mưa máu, biết bao người đã ra đi ngay trước tầm mắt.

Làm sao mà anh có thể không biết cho được, đó chính xác là hồi quang phản chiếu*.

" Chúc mừng sinh nhật Harry Potter - Cứu Thế Chủ của chúng ta...

" ( trước khi sửa đoạn này tôi đã để một câu chúa hmề quá mức nhưng mà tôi không muốn reader bị tụt mood khi đọc thì xin phép xoá câu đó đi 🙂))) )

Ron nắm chặt tay của Harry, nước mắt giàn dụa nói câu chúc mừng y.

Mỉm cười thay cho lời cảm ơn, y nhắm mắt, rồi cứ thế nương theo giấc mộng mà ra đi mãi mãi.

Harry Potter đã đi thật rồi.

Y như một bông hoa, sớm nở chóng tàn.

Lúc bông hoa đang ở thời kì rực rỡ nhất của nó thì chẳng có lấy một người quan tâm, thứ nó nhận được luôn luôn là phong ba bão táp, quật cường đứng vững trong gió bão, để rồi khi cơn giông qua đi chỉ còn sót lại những cánh hoa úa tàn.

Đến bây giờ người ta mới nhìn thấy nó, tự hỏi tại sao một bông hoa xinh đẹp giờ lại biến thành một màu héo úa, khi phát giác được sự kiều diễm của nó cũng chính là lúc bông hoa tàn lụi.

Chỉ vài giờ sau đó, tin tức Chúa Cứu Thế - Harry Potter đã ra đi ở độ tuổi 20 đã lan truyền khắp nơi, ai ai cũng tiếc thương cho y, y còn quá trẻ.

Y có tài năng, có sắc đẹp, có danh tiếng, đương lúc thanh xuân vẫn còn phơi phới, tương lai phía trước vẫn còn rất dài, nhưng gánh nặng trên vai y đã quá nhiều rồi, đã đến lúc cho y được hưởng sự bình yên.

Lễ tang của Harry Potter diễn ra ngay ngày hôm sau, rất nhiều người đã đến tham dự từ bạn bè cho đến những Cựu Thần Sáng và cả nhưng Thần Sáng đương nhiệm, ngay cả những người không quen biết.

Họ đến để gửi lời tạm biệt và cảm ơn đến cho Harry Potter, bày tỏ nỗi tiếc thương cho một nhân tài.

Harry Potter chi mộ

31/7/1980 - 31/7/2000

----------------------------------------------------

Cuối cùng cũng xong chap đầu tiên, tôi đọc lại cảm giác văn phong của tôi có chút bị ngắt mạch truyện, cầu mọi người góp ý kiến nhé, cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã lót dép hóng bộ truyện này của tôi.

Yêu mọi người

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

12:26 15/8/2020
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Mãi Yêu Mọi Người


Hỡi ôi!

Tôi không ngờ bảng xếp hạng truyện của mình có thể leo cao đến vậy ỤwU.

Hụ hụ cảm ơn mọi người đã đọc truyện của tôi, mãi yêu mọi người ❤️❤️❤️❤️
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 2: Trùng Sinh


Khu vực Chỉ - Cần - Tóm - Tắt - Vài - Dòng - Cũng - Có - Thể - Nhớ - Được - Chap - Trước.

" Harry....

Harry nè.... bồ sao lại thành thế kia...

"

" Không kịp nữa rồi, tôi không thể làm gì được nữa...

"

" Ron... mình cảm thấy có chút mệt... muốn ngủ một giấc quá...

"

" Chúc mừng sinh nhật Harry Potter - Cứu Thế Chủ của chúng ta và... chúc ngủ ngon nhé, bồ tèo."

Harry Potter chi mộ

31/7/1980 - 31/7/2000

-----------------------------

Lúc bấy giờ, trong văn phòng hiệu trưởng trường Hogwarts, những vị giáo sư và các vị Cựu hiệu trưởng đều hướng ánh mắt tới một khung tranh trống rỗng.

Không gian yên tĩnh đến lạ thường như thể họ đang chờ đợi sự hiện diện của ai đó trong khung tranh kia.

Nhưng không, mọi thứ vẫn bất động, thứ duy nhất họ có thể cảm nhận được chính là hơi thở của nhau mà thôi.

Đột nhiên bức tranh của cụ Dumbledore lên tiếng.

" Không thấy......

Linh hồn của Harry không hề đến, chúng ta đã chờ gần một ngày kể từ khi Harry mất, trừ phi...

"

" Trừ phi Harry Potter không còn vương vấn thế gian này nữa, căn bản cậu ấy đã đi thật rồi, đến một tia tàn hồn cũng chẳng còn.

"

Minerva McGonagall - Hiệu trưởng trường Hogwarts đương nhiệm tiếp lời bức tranh của cụ Dumbledore với giọng nghẹn ngào, ai cũng có thể nghe ra được sự đau xót ẩn trong lời nói của bà.

------------------------

Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh tang thương nơi chốn người trần, có một sự hoang mang có vẻ là không hề nhẹ tỏa ra từ một con người, hay nói đúng hơn là một linh hồn, nói cụ thể hơn nữa thì chính là vị Cứu Thế Chủ - nhân vật trọng điểm đang khiến hàng bao nhiêu con người của giới phù thủy lệ đổ thành một dòng.

" Đây là ai còn tôi là đâu???

"

Harry phi thường ngu ngơ tự hỏi, y tưởng y đã chết rồi cơ chứ, cứ ngỡ là sẽ nhập hồn vào khung tranh tại Hogwarts nhưng tại sao bây giờ Harry lại ở một nơi không xác định được là chỗ nào thế này.

Từ đây có thể nhìn thấy toàn cảnh nơi trần thế, không lẽ nơi đây là thiên đàng?

Chắc không phải đâu nhỉ, tối đen như mực thế này thì sao có thể là Tam Giới cho được.

" Xin chào, Harry Potter, chào mừng ngươi đến với nhà của bọn ta.

Bất chợt có một giọng nói vang lên khiến y giật mình, đảo mắt cố gắng tìm ra nguồn âm thì nhận được một sự bất ngờ.

Là Merlin đang ngồi trên một chiếc giường trắng với tình trạng bán khỏa thân, bên cạnh ngài là một vị cũng không mấy xa lạ - Athur.

" Hai người nói cái giường đó là nhà?

"

Harry - ngáo ngơ - Potter hỏi một cách ngượng nghịu.

" Đúng vậy.

"

Merlin hào hứng trả lời.

" Ngài đang trong tình trạng nửa che nửa hở đấy, có lẽ tôi đã phá đám chuyện gia đình của hai người chăng?

"

" Chính là như vậy!

"

Không đợi Merlin nói, Athur đã hằn học chen ngang.

Thằng nhãi này chính là đã phá chuyện vui của hắn và tiểu tâm can của hắn đi, Athur đã phải ăn chay hơn một tháng rồi!!!

" Được rồi, tôi thiết nghĩ mình không nên liên quan quá nhiều đến việc tư của 2 người, nhưng tôi có thể hỏi vài câu không?

"

" Cứ tự nhiên.

"

" Thứ nhất, đây là đâu?

"

" Đây là điểm giao nhau giữa âm giới và dương giới, nơi này còn được gọi là " Khoảng Trắng ".

Một nơi trống rỗng, bọn ta đã ở đây cũng hơn 500 năm rồi, Athur nhỉ?

"

Merlin quay ngoắt qua hỏi Athur, hắn chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi ôn nhu hôn lên môi Merlin một cái.

Được rồi, giờ Harry đã trở thành một bóng đèn chính hiệu.

Các người cứ ân ân ái ái như vậy suốt 500 năm không thấy chán hả?!

Tằng hắng một tiếng để hai vị kia chú ý đến, y tiếp tục hỏi.

" Tại sao tôi lại ở đây?

Lẽ ra tôi phải có mặt trong trường Hogwarts chứ?

"

" Là do Athur đã triệu hồi ngươi đến đây đấy.

"

" Chứ không phải do em " lỡ mồm " triệu hồn cậu ta sao?

"

Bất ngờ bị chỉnh lại, Merlin cứng họng không biết phản bác làm sao, hẳn là thế vì lời Athur nói hoàn toàn là sự thật.

Harry thầm cười khổ, đến chết rồi cũng không được yên nữa.

Ừ thì cũng phải công nhận nhân phẩm của y thấp đến là thảm thương đi.

Chấp nhận sự thật trong nháy mắt, Harry lại hỏi.

" Vậy nếu đã ở đây rồi thì hẳn tôi sẽ có được một cuộc sống an tĩnh đúng không?

"

" Đúng thế, cứ trôi dạt ở đây mà bình yên sống qua ngày thôi.

"

Merlin nở một nụ cười chua xót, lòng dấy lên một trận rối bời.

Cậu bé trước mắt ngài vốn cũng chẳng phải một đứa trẻ mạnh mẽ, nhưng cậu đã giấu nó sâu vào trong tâm rồi khóa chặt lại, người đời chỉ nhìn thấy một vị Cứu Thế Chủ uy phong lừng lẫy nhưng đâu ai biết đó lại là một cậu bé cần một điểm tựa, cần có một ai đó vỗ về.

Harry đã phải trải qua biết bao nhiêu sóng gió, để rồi đây đôi mắt trong trẻo và hồn nhiên ngày nào chỉ còn lại một màu xanh u buồn trống rỗng.

" Ta xin lỗi...

"

" Ngài không cần phải xin lỗi, vốn dĩ ngay từ đầu thứ có lỗi chẳng phải là số phận sao?

"

Harry mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ, một linh hồn đáng thương được giải thoát khỏi cái danh Cứu Thế Chủ.

" Được rồi, vậy hẹn gặp người vào một ngày không xa.

"

Ngay khi Athur vừa dứt lời chào hộ vị Merlin vẫn còn đang cảm thấy tội lỗi kia thì " bụp " một tiếng họ liền biến mất.

Vài ngày sau, Harry cuối cùng cũng đã hiểu " một ngày không xa " của Athur là gì.

Trước mắt cậu là cảnh hai vợ chồng nhà kia đang show ân ái, là linh hồn thì mình muốn đi đâu thì đi không sợ mỏi.

Thế nên thỉnh thoảng y cũng sẽ lạc trôi mà đụng mặt Merlin và Athur.

Có lẽ ngắm nhìn dòng người luân hồi, thiên kiếp vạn hóa, đớp tí cẩu lương cũng không tồi.

Cứ thế ròng rã 1000 năm đã trôi qua.

Một ngày nọ, Harry bị một tiếng ồn đánh thức, mơ màng nhìn lên phía trần nhà trắng tinh.

Rõ ràng đây không phải là nơi chỉ có một màu đen mà cậu* hay ở.

Bất giác mở miệng tự hỏi.

" Đây là đâu?...

"

-------------------------------------

* Dù gì thì Harry cũng đã trùng sinh rồi nên tôi sẽ đổi cách gọi cho nó hợp tình hợp lí nhé.

Xin lỗi rất nhiều vì đã nhây chap sang đến tận tháng 9.

Tôi bị deadline dí xách mông lên cổ mà chạy nên nếu có sai sót về mặt chính tả thì mong mọi người thông cảm nhé.

Mãi yêu mọi người nhiều.

------------------------------------

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

1:09 6/9/2020
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 3: Gia Đình Dursley


Khu vực Chỉ - Cần - Tóm - Tắt - Vài - Dòng - Cũng - Có - Thể - Nhớ - Được - Chap - Trước.

" Không thấy......

Linh hồn của Harry không hề đến, chúng ta đã chờ gần một ngày kể từ khi Harry mất, trừ phi...

"

" Trừ phi Harry Potter không còn vương vấn thế gian này nữa, căn bản cậu ấy đã đi thật rồi, đến một tia tàn hồn cũng chẳng còn.

"

" Đây là ai còn tôi là đâu???

"

" Xin chào, Harry Potter, chào mừng ngươi đến với nhà của bọn ta.

" Vậy nếu đã ở đây rồi thì hẳn tôi sẽ có được một cuộc sống an tĩnh đúng không?

"

" Ta xin lỗi...

"

" Ngài không cần phải xin lỗi, vốn dĩ ngay từ đầu thứ có lỗi chẳng phải là số phận sao?

"

" Đây là đâu?...

"

------------------------------------

Vừa tỉnh dậy liền nhìn thấy một màu trắng đến lóa mắt, đôi hàng mi nhíu chặt lại vì chưa thể thích ứng được với ánh sáng.

Đột nhiên vang đến tai Harry một giọng trẻ con oang oang hét lên.

" Mẹ ơi, em bé dậy rồi nè!!!

"

Ai thế?

Thanh âm này sao lại nghe quen thuộc đến lạ thường.

Mắt cậu cũng dần quen với độ sáng nơi này, liếc dọc ngó ngang cố tìm ra hình ảnh của đứa bé vừa hét lên.

Chẳng ai ngờ đâu đứa nhỏ ấy lại đứng ngay cạnh rồi.

Harry nheo mắt nhìn kĩ đứa bé trước mặt.

Đây há chẳng phải là Dudley hay sao?!

Ngộ thật, thằng nhỏ đây là đang gọi một ' thiếu niên ' xấp xỉ tầm 1022 tuổi là em bé.

Lại còn được thể cái bàn tay mũm mĩm nhỏ nhắn đáng yêu này là của ai?

Đáng để suy ngẫm......hừm .......

Khoan!

Dudley đang đứng trước mặt, em bé, gia đình Dursley!

Vậy chẳng phải Harry Potter ta đây chính là đã trùng sinh rồi đi, nghe thì phi thường khó tin nhưng sự thật chính là sự thật.

Sao đời ta số khổ thế này, rõ ràng mới hôm trước cậu vẫn còn đang nhâm nhi ly trà thưởng thức cơm chó của " hai vị kia ", mà sao bây giờ lại thành trùng sinh về cái thời còn bú tí mẹ vậy?

Than ôi, trời cao chết tiệt, đất rộng chết dẫm (?), Merlin chết bằm (?)!!

Người đừng làm thế với ta chứ.

Đứa bé - còn được gọi là Dudley kia bắt đầu tò mò ngó đầu sát mặt Harry, em đưa bàn tay mũm mĩm của mình lên chọt chọt má cậu.

Nở một nụ cười rõ tươi, hẳn là em khoái cái xúc cảm khi chạm vào má cậu lắm, thật mềm nha.

Liền sau đó, Dudley từ sờ biến tấu thành véo, Harry đau muốn rớt nước mắt nhưng cũng chẳng thể làm gì được, chỉ o e vài tiếng vô nghĩa và dùng hết sức bình sinh cố mà đẩy tay Dudley ra thôi.

Đương lúc cậu ấm nhà Dursley đang oanh tạc trên má Harry thì mẹ em đến, tức tối gỡ tay em khỏi cậu rồi nhẹ giọng bảo.

" Con yêu, đừng đụng vào thứ dơ bẩn này kẻo lại bị bệnh mất, nếu không phải vì bất đắc dĩ thì mẹ cũng cho nó chết xó rồi.

"

Petunia buông những lời nói cay nghiệt với Harry, không thèm liếc mắt nhìn cậu lấy một cái như thể bà đang sợ vi khuẩn sẽ bám vào mắt bà vậy.

Tiếp sau đó, Petunia nhanh nhảu kéo cậu con trai - vẫn còn luyến tiếc - nhà mình rời đi nhanh khỏi căn phòng, bỏ lại một tiểu Harry bé bỏng chỉ mới mấy tháng tuổi sau tiếng đóng cửa mạnh bạo.

" Thôi kệ vậy, dù gì cũng đã quen rồi...

"

Cậu cười khổ, thầm oán trách Merlin tại sao lại ác đến thế, không lẽ người " ngủ " với Athur nhiều quá đâm ra lú rồi sao?

Tôi có bao giờ nói là mình muốn trùng sinh đâu?

Đột nhiên trong đầu của Harry vang lên một giọng nói trầm thấp nhưng có vẻ khá cọc cằn.

" Này, ngươi nói xấu gì vợ ta?!

"

" Ôi quần lót Mer -- à nhầm, quần lót tác giả!

Ngài đây là đang muốn dọa chết tâm hồn nhỏ bé của đứa trẻ này sao?

"

" Hừ, ý kiến?!

"

" Không, không hề.

Mà vẫn có thể giao tiếp được bằng cách này sao?

"

" Có thể.

"

" Thế nhân đây hỏi luôn.... tại sao tôi lại trùng sinh về cái thời này?

"

" Có chút trục trặc xảy ra và bọn ta không thể kiểm soát được, này nọ lọ chai sinh ra cơ sự và rồi ' Bùm ' ngươi ở đây.

Thế thôi.

"

Athur nói liến thoáng như thể đó là một bài diễn văn hắn đã chuẩn bị từ trước, lời nói thốt ra thì nghe nhẹ nhàng đến độ khiến Harry đâm ra bối rối.

Cái gì mà trục trặc?

Cái gì mà trùng sinh?

Các người đây là đang chơi ta sao?!

Harry - Cựu Cứu Thế Chủ ngoan hiền - Potter rủa thầm trong lòng, khuôn mặt đen kịt một màu, môi hồng mấp máy mấy từ nghe không thể hiểu nghĩa, nhưng có vẻ cậu là đang muốn nguyền chết cái hệ thống của nơi mang danh " Khoảng Trắng " kia.

Như thể đã thực thi xong hết nhiệm vụ được giao, Athur nói một câu từ biệt ngắn gọn rồi lủi ngay khỏi tâm trí Harry.

Có vẻ như việc cậu trùng sinh này ít nhiều gì cũng liên quan đến người vợ " damdang " lại có phần hậu đậu của hắn.

Trước khi biến mất hẳn, Athur buông ra một câu rằng.

" Chúc ngươi có được một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn.

"

Có lẽ câu này chính là hắn đang cầu cho Harry thật lòng đi.

Cậu đây xin nhận lời chúc phúc đấy, nhưng có vẻ Harry vẫn sẽ phải ăn nhờ ở đậu gia đình Dursley một thời gian dài.

Không biết có phải là do cậu suy nghĩ thái quá không, nhưng Harry không thể ngăn nổi cái cảm giác ấm áp ngọt ngào rằng Dudley đời này sẽ rất thương cậu?

Thôi thì thuận theo trời đất mà sống vậy, lo xa làm gì trong khi đời này ta rất an nhàn.

Giờ thì việc cần làm trước mắt chính là đánh một giấc thật ngon cái đã, Harry đã phải hao tốn khá nhiều sức lực vào việc nói chuyện với Athur đấy.

Còn việc tương lai sẽ lại tiếp tục nương vào nhà Dursley mà sống sao?

Cứ vứt nó ra sau gáy mà làm gối đầu, việc đó để sau đi.

-------------------------------

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

00:58 7/10/2020
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 4: Đuôi Nhỏ Của Harry


Khu vực Chỉ - Cần - Tóm - Tắt - Vài - Dòng - Cũng - Có - Thể - Nhớ - Được - Chap - Trước.

" Mẹ ơi, em bé dậy rồi nè!!!

"

Than ôi, trời cao chết tiệt, đất rộng chết dẫm (?), Merlin chết bằm (?)!!

Người đừng làm thế với ta chứ.

" Thế nhân đây hỏi luôn.... tại sao tôi lại trùng sinh về cái thời này?

"

" Có chút trục trặc xảy ra và bọn ta không thể kiểm soát được, này nọ lọ chai sinh ra cơ sự và rồi ' Bùm ' ngươi ở đây.

Thế thôi.

"

" Chúc ngươi có được một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn.

"

Còn việc tương lai sẽ lại tiếp tục nương vào nhà Dursley mà sống sao?

Cứ vứt nó ra sau gáy mà làm gối đầu, việc đó để sau đi.

------------------------------

Sau một đêm ầm ĩ về việc Harry nằm ở đâu thì một ngày mới nữa lại đến, cậu ngáp dài rồi đưa mắt liếc sang Dudley đang nhòm ngó kế bên.

Thằng nhãi này chính là bỏ ngoài tai hết mấy lời nói xỉ vả từ mẹ nó, đôi ba dòng diễn văn dài lôi thôi lếch thếch nói cho nó nghe tác hại khi ở gần Harry.

Nhưng Dudley bé đây cân hết, lon ta lon ton chạy tới bên giường cậu nằm rồi trực tiếp ngồi canh gác ở đó luôn.

" Các người tha cho tôi đi!

Nếu để Dudley bé nhỏ này ở đây thì đảm bảo trong vòng 1 giây nữa dì Petunia sẽ làm loạn thành một đoàn cho xem!

"

Harry thầm gào thét trong lòng, gào đến cơ hồ là rúng động tâm can.

Nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, tiếng mở cửa kinh thiên động địa khiến Harry đánh thót một cái.

Còn Dudley, bé bị doạ cho sợ mất mật rồi, giờ hẵng còn sợ mà ngồi khóc tu tu.

Dì Petunia thấy cậu quý tử nhà mình đang khóc nức nở liền nghĩ rằng Harry chắc chắn đã làm gì bé rồi, hậm hực đi thẳng đến bên bên Dudley, dì quát Harry.

" Mày nên nhớ rằng mày chỉ ở nhà tao thôi!

Gia đình mày rặt một lũ đáng ghê tởm, thằng cha với con mẹ của mày là nỗi ô nhục của xã hội này, mày lại chính là một vết nhơ của gia đình tao.

Đừng tưởng tao thương hại nên mới chứa chấp mày!

"

Nói rồi dì kéo Dudley đi ngay, nhưng có vẻ lần Dudley khá quyết tâm với mong muốn ở cạnh Harry, bé kéo ống tay áo màu hồng diêm dúa của mẹ mình rồi ngước lên nhìn với khuôn mặt lem luốc nước mắt.

Bé nói.

" Mẹ, Arry hông nàm gì hết, là mẹ nàm con dựt mìn khi mở cửa nạnh quá hôi...

" *

Dudley nói vậy thì chẳng khác gì là đang vả một cú vào mặt mẹ mình, dì nhìn con mình kinh hoảng, hết liếc Harry rồi lại quay sang nhìn Dudley như thể cậu đã lây cho con dì một căn bệnh không thể cứu chữa.

Petunia mặt xanh nghoét kéo mạnh Dudley đi thẳng không một lời.

" Đi nhanh như vậy ngay từ đầu có phải đỡ hơn không...

"

Tiểu Harry thầm than khổ, hướng mắt về phía cửa sổ nhìn ra bầu trời xa xăm kia, cậu cảm thấy có chút bình yên.

Gió nhẹ man mát thổi vào phòng len lỏi qua những khe hở cửa sổ làm cậu cảm thấy buồn ngủ rồi, đôi hàng mi dần khép lại đưa Harry vào một giấc ngủ yên.

Sáng sớm hôm sau Dudley bé con lại tiếp tục đến làm phiền cậu lần nữa, Harry ta đây muốn ngủ nha!

Đừng để mới thức dậy lại nghe sấm rền chứ!

Nhưng có vẻ hôm nay rất lạ, không thấy dì Petunia làm loạn một trận nữa.

Chắc là dì ấy đã mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện này rồi đi, căn bản cũng vì cậu quý tử của dì mà ra thôi.

Từ đó như một thói quen, Dudley cứ mỗi sang là lại sang chỗ Harry quậy một trận.

Có hôm bé còn đòi ngủ chung với cậu nhưng mẹ lại không cho, cố sống cố chết cũng không thể xoay chuyển được lòng dạ người mẹ sắt ( cổ ) đá ( hủ ) của mình.

Cứ thế 5 năm trôi qua, Dudley giờ đã vào lớp 1 rồi **, bé lớn lên chẳng những không mập như kiếp trước mà lại dong dỏng cao, dáng người cũng rất cân đối nha.

Thật sự là có chiều cao vượt trội hơn so với các bạn khác, trong khi ba mẹ bé lại có chiều cao ở mức trung bình mà thôi.

Còn Harry càng lớn thì lại càng xinh đẹp dù rằng 2 từ " xinh đẹp " không phù hợp để nói về con trai cho lắm.

Cậu từ khi lên 3 thì cơ thể có chút biến đổi, đồng tử mắt trái từ xanh lục bảo chuyển thành đỏ tươi khiến dì Petunia kinh động một phen.

Cũng vì quá hoảng hốt trước việc hàng xóm có thể biết được nhà mình chứa chấp một đứa như Harry.

Petunia bất quá liền nhốt Harry vào nhà kho dưới chân cầu thang, ngày 3 bữa đem đến đều đặn cho cậu nhưng căn bản đều là cơm thừa, không cho Harry ra ngoài nửa bước và cũng đừng trông mong gì về chuyện dì Petunia sẽ cho cậu đi học.

Dudley thì đều đều tới thăm Harry bất kể sáng tối, chỉ cần rảnh được vài phút cũng vẫn đến, bé rất rất rất không thích chuyện mẹ mình nhốt cậu vào một nơi tồi tàn như nhà kho nhưng cũng có chút ủng hộ, bởi lẽ cái nhan sắc trêu hoa ghẹo nguyệt kia của cậu sẽ khiến nhiều người phát cuồng vì nó mất.

Thật đáng lo ngại mà... ( ờm... thì đây là suy nghĩ của một đứa trẻ lớp 1 đấy.¯\_(ツ)_/¯ )

Harry nhìn Dudley đang mồm năm miệng mười ngồi kế bên kể chuyện trường lớp, trong đầu thầm nghĩ.

" Rõ ràng kiếp trước ghét mình lắm mà, sao giờ lại ngồi đây mà nói như đúng rồi thế này.

Nhìn rõ giống một chú Dobermann*** đang vẫy đuôi nha.

"

——————————————————

Một số thay đổi của tình tiết cốt truyện.

Thiết lập đầu tiên của tôi thì là Dudley sẽ lớn hơn Harry 1 tuổi, nhưng là do hồi viết chap 3 tôi vứt mất bản thảo ghi sẵn ( bản thảo viết giấy ) ở đâu đó nên đã quên mất thiết lập tuổi tác nhân vật như thế nào.

Nên giờ tôi thay đổi lại Dudley vẫn là anh họ của Harry ( Petunia là chị của Lily ) nhưng hai người bằng tuổi nhau ( Harry sinh trước Dudley bởi vì tôi thích (☞゚ヮ゚)☞ niên hạ ☜(゚ヮ゚☜) ) và những thiết lập nhân vật này đều liên quan tới những chap tới.

Cảm ơn mọi người đã bỏ phí 3p cuộc đời để đọc thứ nhảm quần này ỤwU.

Chú thích.

* Trẻ con nói ngọng + đang khóc nên câu nó mới biến dạng vậy đoá OwO.

Dịch " Mẹ, Harry không làm gì hết, là mẹ làm con giật mình khi mở cửa mạnh quá thôi.

"

** Dudley đang học lớp 1 và Harry bằng tuổi ( tiểu bảo bảo không được đi học ).

*** Tên 1 giống chó.

——————————————————

Mí người hem được đọc chùa đâu ó 🙁((( đọc chùa là toii drop truyện thật ó hmu hmu.

Nhưng cũng xin lỗi mọi người rất nhiều vì sự chậm trễ của việc ra chap mới.

Mong mọi người thông cảm nhé 🙁(

——————————————————

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

11:11 15/11/2020
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 5: Biến Cố


Khu vực Chỉ - Cần - Tóm - Tắt - Vài - Dòng - Cũng - Có - Thể - Nhớ - Được - Chap - Trước.

" Mày nên nhớ rằng mày chỉ ở nhà tao thôi!

Gia đình mày rặt một lũ đáng ghê tởm, thằng cha với con mẹ của mày là nỗi ô nhục của xã hội này, mày lại chính là một vết nhơ của gia đình tao.

Đừng tưởng tao thương hại nên mới chứa chấp mày!

"

" Mẹ, Arry hông nàm gì hết, là mẹ nàm con dựt mìn khi mở cửa nạnh quá hôi...

"

Harry nhìn Dudley đang mồm năm miệng mười ngồi kế bên kể chuyện trường lớp, trong đầu thầm nghĩ.

" Rõ ràng kiếp trước ghét mình lắm mà, sao giờ lại ngồi đây mà nói như đúng rồi thế này.

Nhìn rõ giống một chú Dobermann đang vẫy đuôi nha.

"

---------------------------------------

Sau một màn huyên náo của Dudley nơi nhà kho dưới chân cầu thang, bé liền lon ton chạy ra ngoài lấy đồ ăn nhẹ mẹ em chuẩn bị sẵn.

Ngờ đâu, Dudley mỗi tay một thứ chui tọt vào hang ổ của Harry để mà xơi.

Đây là muốn mẹ bé tức chết đi!

Harry trong đầu thầm niệm mong sao đời cậu sau này bình yên hơn một chút.

Cứ suốt ngày phải vác cái đuôi " nhỏ " mang tên Dudley Dursley này khiến Harry cảm thấy áp lực quá...

Nhưng rồi không lâu sau đó, một giọng quát tháo của dượng Vernon vọng ra từ phòng bếp, hắn ta dường như đang rất gấp gáp mà réo tên Harry liên hồi.

Cậu liền thở dài một hơi, bất lực đứng lên phục tùng mệnh lệnh.

Harry nhếch mép vẽ nên một nụ cười mang chút mỉa mai, nhưng lại là tự xót thương cho chính bản thân mình.

Căn bản dù có trùng sinh hay không cậu cũng không được chào đón tại nơi đây.

Sau khi bước chân ra khỏi căn nhà kho chật hẹp kia, bỏ lại một bé Dudley vẫn còn đang trong trạng thái mộng mơ.

Bé còn rất nhỏ, chung quy vẫn không thể hiểu được sâu xa từng ánh mắt, cử chỉ của đối phương.

Bé cảm thấy Harry thật đẹp, đặc biệt là lúc cậu cười, nụ cười ấy dù chỉ nhẹ nhàng phớt qua trên khuôn mặt cậu cũng càng làm tăng giá trị nhan sắc của Harry đến đỉnh điểm.

Dudley kịch liệt lắc đầu, gian nan thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn không dành cho trẻ con lớp 1.

Cuối cùng bé đã bị tính tò mò lấn áp tất cả, bắt đầu xách mông lên mà chạy ra bếp với tâm tình nhộn nhạo, cảm giác bất an cứ không ngừng dấy lên trong lòng bé.

Dudley ngó vào trong gian bếp mà nhìn Harry, cha bé hiện đang chỉ tay năm ngón sai cậu đủ điều khiến Harry chạy ngang chạy dọc khắp nơi.

Bé thương Harry quá đi, em muốn chạy ra mà nói với cha rằng.

" Cha thật quá quắt!!

"

Nhưng Dudley nào dám, chỉ có thể nghe ngóng được chút ít tình hình rằng chút nữa người cô Marge của bé sẽ ghé qua nhà nên hiện tại Harry phải chuẩn bị cho bữa tiệc đón tiếp cô ta.

Dù vậy, cậu sẽ phải ngồi yên trong căn nhà kho chật hẹp kia cho đến lúc Marge về để đảm bảo cô ta không thể biết về sự hiện diện của Harry trong căn nhà.

" Cục cưng, sao con lại đứng đây thế?

Con nên đi thay đồ đi, cô của con sắp tới rồi.

"

Dì Petunia từ trên lầu bước xuống, trên người khoác một bộ váy hồng ngọt ngào.

Đây hẳn là 1 bộ váy có khả năng tô điểm thêm sự nhẹ nhàng của nữ nhi, nhưng đối với khuôn mặt rập khuôn của dì thì vốn dĩ nó đã là điều phi thường không thể.

Nhìn thấy mẹ mình như thế, Dudley chẳng biết nói gì hơn, bé liền lủi thủi về phòng thay đồ mà ánh mắt cứ nấn ná hình ảnh Harry mãi.

Cùng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, dì Petunia cùng dượng Vernon hối hả chạy ra đón tiếp vậy mà mồm mép thì vẫn tiếp tục quát tháo.

" Mày tự biết thân mà cút về ổ của mày đi, để em dâu tao mà biết được mày có mặt tại đây thì đừng trách sao tao lại phế chân mày!

"

Không cần nói, Harry cũng tự biết được mình cần đi về đâu, cậu chậm rãi lê bước về phía chân cầu thang.

—————————————

Vốn mọi chuyện rất yên bình cho tới khi cô Marge hét lên một tiếng dài khiến Harry giật mình.

Cậu mở cửa, ló quả đầu xù xù nho nhỏ ra xem rốt cuộc là đã xảy ra việc gì.

Ngờ đâu lại thấy dượng Vernon đùng đùng sát khí vác cái thân nặng trịch đến chỗ của Harry.

" Mày!

Lại là mày đúng không?!

Tao biết quá mà!

Từ khi mày đến cái nhà này thì mọi thứ đã bất bình thường rồi!

Mày nói cho tao biết rốt cuộc mày đã làm gì?!

"

Harry rặt là chẳng rõ đầu cua tai nheo gì, nghe xong cũng chỉ biết nghệt mặt ra, chỉ hiềm dượng Vernon tưởng cậu đang có ý tứ gì đó sâu xa, hắn ta tức giận túm tóc cậu kéo lê thân hình nhỏ bé của Harry dọc theo hành lang ra đến bếp.

" Dượng....

Dượng ơi đau quá...

Con không làm gì cả, dượng thả con ra đi...

"

" Mày còn nói mày không làm gì, nhìn cho rõ đi rồi khai ra mau!!

"

" A!

"

Vernon ném Harry về phía trước khiến vai cậu đập mạnh xuống sàn, mồ hôi hột lăn dài trên gò má giờ đã tái nhợt vì đau.

Harry ngước mắt lên nhìn, trước mặt, dì Petunia cùng cô Marge ôm chặt nhau sợ hãi run rẩy ngồi nép vào góc phòng, bé Dudley thì có vẻ như đã chết sững, đứng như trời trồng chăm chăm nhìn vào cái bàn trước đó toàn đồ ăn ngon.

Bàn tiệc giờ đã lộn xộn hết cả, đĩa vỡ chén bể, các mảnh thuỷ tinh còn vương vãi khắp nơi trộn lẫn với đồ ăn và còn có.... côn trùng.

Thật sự thì nó chính là một mớ hổ lốn lúc nhúc giòi, gián, chuột...

Quá kinh dị cho trái tim 2 vị " thiếu nữ " kia, thiếu điều chưa chết ngất tại chỗ.

Harry nhìn mà cũng lợm hết cả giọng, nhưng rõ ràng cậu chẳng làm gì cả mặc dù đám bọ nọ rất giống sản phẩm do pháp thuật gây nên.

Đột nhiên dượng Vernon lại tiếp tục gào lên.

" Giờ mày còn chối được nữa không?!

Mở to hai con mắt mày ra nhìn và nói cho tao nghe mày đã làm gì bữa tiệc thế này?!!

"

" Con thật sự không có làm, con đã chuẩn bị bữa ăn trước mặt dượng mà, nguyên cả tối con cũng chỉ ngồi trong phòng thôi.

"

Nghe thế, hắn ta đã tức giận đến đỉnh điểm liền dùng chân đạp vào bụng Harry, dịch vị như thể hò nhau trào lên tận cuống họng.

Hắn tiếp tục đánh rồi lại đạp, từng mảng tím bầm dần dần hiện rõ trên làn da nhợt nhạt của cậu, trải dài từ mặt xuống chân, nhìn đâu cũng toàn là vết thương.

Dudley chôn chân tại chỗ nãy giờ liền cuống cuồng sợ hãi chạy đến bên cha, bé kịch liệt muốn ngăn cản hắn đừng đánh Harry nữa.

Nhưng đây lại chính là đổ thêm dầu vào lửa đi, bản thân hắn ta đã giận quá hoá rồ, chỉ tưởng chừng như Harry lại bỏ bùa quý tử nhà mình.

Hắn với lấy mảnh sứ của chén đĩa bể, điên cuồng đâm vào chân Harry từng nhát sâu như thể muốn rạch da róc thịt cậu vậy.

" Cha!!

Đừng.....

Đừng....

Cha ơi!!

"

Dudley quá đỗi hoảng sợ, một đứa trẻ 6 tuổi đối với cái khung cảnh máu me be bét như thế này nhất thời nước mắt liền trào ra, bé hết nhìn Harry hiện giờ đã mất sức kháng cự lại nhìn sang phía mẹ và cô mình như một lời cầu cứu.

Nhưng căn bản, Petunia và Marge đã chịu đủ sự kinh dị cho này hôm nay, hai người mặt mày đều xám ngoét trợn trừng mắt nhìn dượng Vernon.

Nhìn cha vẫn tiếp tục rồ dại đâm mảnh sứ đẫm máu tươi vào chân cậu, Dudley chỉ biết gào lên với sự hoảng loạn tột cùng,

" Cứu với!!!

Làm ơn...

Ai đó cứu Harry đi!!

"

Và rồi ngay lúc ấy, tiếng cửa bị chính vỡ nát vang vọng vào tận nơi nhà bếp hỗn loạn, mọi người đều chỉ nghe thấy một tiếng hô " Brachiabindo " * rồi tức khắc liền bị trói chặt bởi một sợi dây vô hình.

Dudley hướng khuôn mặt nhem nhuốc nước mắt nước mũi về phía hành lang cửa chỉnh, bé chỉ thấy một người đàn ông với mái tóc xoã ngang vai, mặc bộ áo chùng đen tuyền sải bước đi đến.

Khí tức lạnh lẽo toả ra từ người đàn ông ấy khiến Dudley rùng mình ớn lạnh, nhưng bé nào quan tâm.

Những gì Dudley có thể nói hiện tại chính là.

" Làm ơn hãy cứu Harry!!

"

———————————————

Tình huống máu chó đê mọi ngừi ưi ~(˘▾˘~).

Hãy đoán xem ai đang đi đến cứu Harry bé bỏng đây???

A) Tác giả não tàn.

B) Độc giả.

C) Albus Dumbledore.

D) 1 trong những con người có tướng tá thê nô ngàn kiếp ♪~ ᕕ(ᐛ)ᕗ

————————————

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

10:26 4/12/2020
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 6: Đưa Đi


Khu vực Chỉ - Cần - Tóm - Tắt - Vài - Dòng - Cũng - Có - Thể - Nhớ - Được - Chap - Trước.

Dudley kịch liệt lắc đầu, gian nan thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn không dành cho trẻ con lớp 1.

" Cha thật quá quắt!!

"

" Cục cưng, sao con lại đứng đây thế?

Con nên đi thay đồ đi, cô của con sắp tới rồi.

"

" Mày tự biết thân mà cút về ổ của mày đi, để em dâu tao mà biết được mày có mặt tại đây thì đừng trách sao tao lại phế chân mày!

"

" Mày!

Lại là mày đúng không?!

Tao biết quá mà!

Từ khi mày đến cái nhà này thì mọi thứ đã bất bình thường rồi!

Mày nói cho tao biết rốt cuộc mày đã làm gì?!

"

" Dượng....

Dượng ơi đau quá...

Con không làm gì cả, dượng thả con ra đi...

"

" Làm ơn hãy cứu Harry!!

"

-------------------------------------------

Người đàn ông kia bước chân nhanh hơn, dừng lại ngay trước mặt Dudley.

Hắn liếc mắt nhìn sang Vernon đang kêu gào giãy giụa rồi lại nhìn tới Harry vô lực nằm đó với đôi chân đầm đìa máu tươi.

Sát ý muốn giết người ngày một tăng cao khiến dượng Vernon rùng mình ớn lạnh nhưng căn bản dượng nào chịu ngậm mồm, Vernon lại muốn đổ thêm dầu vào lửa, dùng giọng điệu chọc chó mà có phần run rẩy gào lên với người đàn ông kia.

" Mày....

Mày là thằng nào, sao mày dám vào nhà tao?!!

Con mẹ nó mày đã làm gì?

Thả tao ra!!!

"

" Severus Snape.

Giáo sư của Học viện Ma thuật và Pháp thuật Hogwarts.

"

Y nhàn nhạt đáp nhưng vẫn có thể nghe ra khí thế muốn bức chết người khác trong câu nói đó.

" Cái..!!

"

Dượng Vernon đây là không thể nói thành lời, nửa sợ hãi nửa lại khinh bỉ đám tạp chủng phù thủy gì đó.

Khi nhận nuôi Harry, hắn ta đã được vợ mình - Petunia nói cho biết tất cả từ cô em gái cho đến thế giới Pháp thuật kia, vậy mà cái đám người đáng ghê tởm ấy bây giờ lại đang ở trong nhà hắn.

Snape từ từ bước đến bên Harry, nhẹ nhàng bế cậu lên, khác hẳn với động tác ôn nhu ấy lại là khuôn mặt băng lãnh cực độ, mày y nhíu sâu khi nhìn kĩ đôi chân gầy khẳng khiu chi chít vết đâm sâu hoắm của Harry.

Snape tức giận cực độ, cái ý muốn giết sạch cả nhà này liền dấy lên một trận.

Nhưng thời gian không cho phép, việc cấp thiết nhất bây giờ là phải cứu chữa cho Harry.

Chẳng nói chẳng rằng y cứ thế xoay người hướng cửa chính mà bước, đi ngang qua Dudley bé bỏng bị bỏ quên nãy giờ chẳng ngờ được đuôi áo chùng của mình lại bị bé giữ lại.

Ngước khuôn mặt lấm lem nước mắt lên, Dudley mếu máo hỏi.

" C...

Cháu có... có thể đi chung k... không ạ...??

"

" Tránh ra nhãi con, ta có việc gấp.

"

" Đừng mà c... cho cháu đi cùng đi, Harry hông... hông làm gì sai hết, l... là cháu đã biến ra đám bọ đó...

"

Khuôn mặt của Snape thoáng qua một vẻ sửng sốt, nhưng chỉ trong 1 khắc y lại trở về cái dạng " người sống chớ lại gần " kia.

Thoáng trầm ngâm, y liền nói.

" Đi theo.

"

" Thằng khốn kia mày muốn đưa con tao đi đâu?!!

"

Giờ lại nói đến Vernon, nhìn ông ta điên cuồng đến mức đáng thương hại, tóc tai bù xù, mắt vằn lên tơ máu.

Hắn không thể tin nổi những gì mình nghe thấy, cái gì mà con trai bảo bối của hắn lại là thứ tạp chủng đáng khinh kia, bọn chúng đã làm gì con trai hắn rồi, tại sao nó lại đòi đi theo cái thằng giẻ rách Harry đó?

Snape giương trên môi 1 nụ cười mỉa mai đặc thù của Slytherin, y đáp.

" Như ông đã nghe, tôi không đưa mà là nó tự đòi theo.

Thời gian không cho phép chậm trễ thêm 1 giây nào nữa, chốc lát sẽ có người đến giúp các ngươi xóa sạch mớ điên khùng ngày hôm nay.

Nhưng cái việc mà ông đã làm với tên Gryffindor xuẩn ngốc Harry Potter này và cả thằng con trai ông, tôi sẽ để cho ông gặm nhấm thứ nỗi đau đáng bị phỉ nhổ ấy.

Sự thật kinh tởm nhất chính xác là thằng con ông nó cùng 1 giuộc với chúng tôi đấy.

"

Snape cười như không cười, bầu không khí trong căn bếp như thể giảm xuống hẳn độ âm.

Y lạnh nhạt buông 2 từ " Giữ chặt.

" với Dudley.

Bụp một tiếng, bé cảm thấy cả thế giới đang xoay vòng, vô tình bàn tay em lại bị tuột khỏi vạt áo chùng của Severus Snape.

Chỉ hiềm cho đến khi đầu ngón tay Dudley chỉ còn dính 1mm với cái vạt áo chùng kia thì vừa hay lại đáp đất.

Nhưng không phải chân chạm đất mà là mông chạm đất.

Bé vừa đau vừa choáng, ra sức bịt miệng lại để không làm một bãi nôn ọe tại đây.

Ngay khi đã định thần lại được, Dudley ngửi thấy mùi dược thoáng qua nới đầu mũi, bé đã xác định được đây là phòng y tế.

Liền sau đó là một trận náo loạn của một người phụ nữ, bà cuống cuồng chạy lại bên Snape.

" Ôi ôi, đây là Harry Potter sao?

Bị sao thế này?!

"

" Chốc lát tôi sẽ nói sau, hiện tại bà có thể cứu người trước được không?

Mặc dù tôi đã cầm máu rồi nhưng trước đó do mất quá nhiều máu, tình trạng dinh dưỡng và sức khỏe lại không được tốt cho lắm.

"

Dudley ngay lúc này mới sực nhớ ra, bé nơm nớp lo sợ hỏi dò Snape.

" Thưa ngài, Harry...

Harry có sao không ạ?

"

Y đưa mắt nhìn sang không trả lời bé mà lại nói 1 câu 10 tỷ% không liên quan để đáp lời.

" Ngồi yên đó đi, nhãi.

"

-------------------------------------------

Ôn thi sấp mặt các bác ạ (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ , nhức não quá nên dự tính đến Tết tôi mới viết được nhiềuᕙ(⇀‸↼‶)ᕗ.

Còn bây giờ thì sương sương vậy thôi mong mọi người thông cảm.

Mai tôi thi Văn với Lý còn mấy cô thi môn gì thế?

------------------------------------------

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

15:45 20/12/2020
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 7: Nơi Ở Mới


Khu vực Chỉ - Cần - Tóm - Tắt - Vài - Dòng - Cũng - Có - Thể - Nhớ - Được - Chap - Trước.

" Mày....

Mày là thằng nào, sao mày dám vào nhà tao?!!

Con mẹ nó mày đã làm gì?

Thả tao ra!!!

"

" Severus Snape.

Giáo sư của Học viện Ma thuật và Pháp thuật Hogwarts.

"

" C...

Cháu có... có thể đi chung k... không ạ...??

"

" Đi theo.

"

" Thưa ngài, Harry...

Harry có sao không ạ?

"

" Ngồi yên đó đi, nhãi.

"

——————————————

Sau một lúc chạy ngược xuôi tìm dược liệu, người phụ nữ kia thở dài nói với Snape.

" Dù rằng vết thương vật lí do Muggle gây nên rất dễ chữa trị bằng dược liệu ma pháp của chúng ta, nhưng cơ bản vết thương của Harry quá hiểm nên sẽ để lại di chứng sau này và không thể xoá được sẹo.

"

Snape trầm ngâm đứng đó, lạnh lùng toả sát khí bức chết người.

Đột nhiên Dudley lại tiếp tục giật gấu áo chùng của hắn, em sợ sệt hỏi dò.

" Cháu có thể vào trong với Harry không ạ?

"

Snape đưa mắt liếc nhìn rồi ngay lập tức quay đi, dường như không thèm để ý đến Dudley nữa mà coi bé như vô hình rồi.

Em thấy hắn như vậy liền chuyển ngay đối tượng sang người phụ nữ.

" Ô, cậu bé nào đây?

Bây giờ ta nhìn thấy đấy, ta là Poppy Pomfrey, còn cháu?

"

Quý bà Pomfrey mở lời.

" C...

Cháu là Dudley, là anh họ của Harry ạ.

Xin hỏi cháu có thể vào thăm Harry được không?

"

" Thật lễ phép nha.

"

Bà cười hiền hậu rồi dẫn Dudley vào sâu trong phòng y tế.

Vén tấm màn che, là Harry đang nằm đó yên bình mà ngủ.

Dudley phóng vọt vào ngồi ngay ngắn cạnh giường bệnh, em cứ thế mà chăm chú ngó khuôn mặt cậu, thầm cảm thán.

" Thật xinh đẹp.

"

Pomfrey để Dudley tại đó trông chừng Harry rồi đi ra ngoài.

Hiện giờ trong phòng y tế đã xuất hiện thêm 1 người, cụ cười hiền đứng cạnh Snape, không ai khác ngoài Dumbledore.

Bà cũng không quá bất ngờ bởi sự xuất hiện của cụ, có lẽ Dumbledore chính là người bảo Snape đến căn nhà của gia đình Dursley.

Vả lại, hắn muốn độn thổ ngay đến phòng y tế nằm trong phạm vi trường Hogwarts này đương nhiên vẫn do cụ một tay làm.

Nào có chuyện độn thổ trong khuôn viên trường là được thông qua.

" Vậy bây giờ ta nên để Harry Potter và cậu nhóc kia ở đâu đây?

"

Cụ Dumbledore đặt ra vấn đề gần như ngay tắp lự khi nhìn thấy bà Pomfrey bước đến, dường như nghe ra được sự gấp rút và cấp thiết của sự việc.

Họ rơi vào trầm tư mà suy nghĩ, hiện giờ trường Hogwarts là nơi rất không an toàn bởi tàn dư Tử Thần Thực Tử đang nhắm đến sau sự kiện Voldemort.

Bọn chúng ráo riết truy tìm tung tích của " Cậu Bé Sống Sót " do đó Harry cần phải có 1 nơi ở tốt hơn.

" Chỗ tôi cũng không.

"

Snape cất lời, nhà hắn hiện tại chính là địa điểm nguy hiểm hơn cả.

Không có chuyện lại đưa người bên ta xông thẳng vào ổ giặc.

Cái chức gián điệp 2 mang này cũng thật nặng quá đi.

" Hay là thử hỏi gia tộc --- "

" A!!

Harry tỉnh rồi!!!

"

Pomfrey bị Dudley cắt ngang lời cũng không bực dọc, bà cuống cuồng chạy vào trong xem xét tình trạng của cậu.

Harry có vẻ vẫn còn mang sắc thái mơ màng mà dựa vào thành giường, cậu hơi nhăn mặt khó chịu, vừa tỉnh dậy đã phải bất ngờ tiếp nhận một âm thanh quá lớn truyền đến khiến Harry choáng váng.

Bà Pomfrey nhanh nhảu kiểm tra toàn thân cậu, liền sau đó ép cậu uống cả mấy bình dược mùi vị không thể nào dị hợm hơn.

Pomfrey nhìn cẳng chân khẳng khiu đang quấn chặt băng vải trắng của Harry, bà nói mang theo ý tứ thương xót.

" Con yêu, chân con đẹp như thế mà...

Có lẽ sau này ít nhiều con cũng gặp khó khăn trong việc di chuyển và còn chưa kể sẹo nữa....

"

Khoé mắt bà bắt đầu hoen đỏ, Harry chỉ biết mỉm cười gượng, bất quá thì chân cậu sẽ tập tễnh xíu thôi, dù gì đời trước đã quen với thương tích kiểu này.

Nào ngờ Pomfrey lại ôm chầm Harry mà khóc, Dudley bị bỏ quên cũng bắt đầu dúi mặt vào áo cậu bù lu bù loa đến độ thấm ướt một mảng lớn, thậm chí còn dính đầy nước mũi.

Cụ Dumbledore đủng đỉnh đi vào, kế bên là Snape mang vẻ mặt nghiêm trọng tột đỉnh.

Cụ tiến đến cạnh Harry, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu, hướng mắt đến Pomfrey cụ mở lời.

" Tiếp tục câu chuyện lúc nãy nào.

"

Nếu đã đứng trước mặt bọn nhỏ mà nói thì hẳn ai cũng hiểu rằng Dumbledore cho rằng cả Harry lẫn Dudley đều được quyền biết.

" Tôi nghĩ rằng gia tộc Pottan sẽ chấp thuận, họ thật sự mong muốn có con và hiện tại khó khăn lắm mới có được một tiểu nam tử mà thôi.

"

Vốn Pottan là một gia tộc thịnh vượng tồn tại từ rất lâu, qua từng thế hệ gia chủ đều là Thần Sáng hoặc Bộ Trưởng Bộ Pháp Thuật đại danh đỉnh đỉnh công lao nhiều không đếm xuể.

Nào ngờ lần này phu nhân Pottan lại khó thụ thai, vất vả lắm mới hạ sinh được quý tử sức khoẻ yếu ớt thân mang lắm bệnh.

Họ căn bản rất muốn có thêm một người con nữa nhưng phu nhân Pottan không thể dù là thử hàng trăm cách từ dược liệu cho tới pháp trận.

Dumbledore gật đầu đồng tình, Snape im lặng cũng coi như theo ý kiến bà Pomfrey.

Liền sau đó bà bảo rằng sẽ cho cú liên lạc với họ rồi chạy khỏi phòng.

Dudley khóc lóc nãy giờ bất ngờ nhào lên giường, giương đôi mắt hướng đến phía quý bà Pomfrey.

" Con được ở nhà mới ạ?

Nhưng có ba mẹ con không, con nhớ ba mẹ.

"

Snape liếc nhìn, thấy Dudley đang dính sát vào người Harry liền khó chịu không rõ nguyên nhân, hắn cau mày, đột nhiên nhớ ra 1 chuyện.

Snape túm cổ áo sau gáy của em xách lên rồi nói.

" Tôi vừa nhớ ra rằng cảnh báo sử dụng phép thuật dưới tuổi vị thành niên ở ngôi nhà chết tiệt kia là do thằng nhãi này.

"

Rồi hắn lại nói với Dudley.

" Nghe đây, ông bà già nhà mi đã không nhận mi nữa rồi, tự nhìn tự hiểu.

"

Nghe thấy thế, Dumbledore tỏ vẻ ngạc nhiên, thế mà lại có đứa trẻ bị cụ bỏ sót.

Trong lúc mọi người bàn bạc, Harry không quan tâm mà gọi Merlin ba mặt một lời nói chuyện.

" Ngài bảo tôi được yên thân và nhìn đi, chân với cẳng như này thì làm ăn được gì?

"

" Cho ta xin lỗi mà, là lỗi hệ thống thôi.

Ta đã cố hết sức phục hồi thương tích ở chân ngươi rồi, nếu không có ta chân ngươi phế luôn không chừng.

"

Merlin mếu máo cầu Harry tha thứ, cậu điên tiết trả lời.

" Quần lót chấm bi màu hồng nhà ngài, cái gì mà lỗi hệ thống cơ!!

Ngài nên thấy hên vì tôi không một khóc hai nháo ba đòi tự tử đi!!!

"

" Lại bắt nạt gì vợ ta đấy?

"

Một giọng nói cộc cằn truyền đến Harry, cậu thầm thở dài, trong lòng nghĩ phải kêu Athur dạy lại Merlin một trận mới hả.

Thế là Harry ngay tắp lự truyền âm.

" Người của ngài mà ngài quản kiểu gì thế?

Lỗi hệ thống xảy ra tùm lum.

"

" Vậy sao, để ta đi hỏi tội.

"

Thế là câu chuyện kết thúc bằng một tiếng kêu la ai oán thấu trời của đại pháp sư Merlin.

Rằng thì là tha cho ta với cả ngươi vừa làm xong lại muốn làm nữa à?!!

Chưa được bao lâu sau thì cửa phòng y tế bật mở, Pomfrey chạy vào báo tin.

" Gia tộc Pottan đã chấp thuận rồi, họ còn rất vui mừng nữa chứ.

Phu nhân Pottan còn viết rằng nếu được ta có thể đưa bọn trẻ đến dinh thự luôn.

"

" Con có thể đi được không Harry?

"

Dumbledore hỏi cậu, Harry chỉ gật đầu tỏ ý bảo mình ổn, cậu thử tự chống tay đứng dậy nhưng không thành.

" Có lẽ con cần một cái xe lăn.

"

Snape nghe xong liền nhanh tay lẹ mắt vung đũa phép biến ra một chiếc xe lăn từ hư vô.

Tiến đến bế Harry đặt lên xe, hắn còn có ý định phục vụ tận tình mà đẩy cậu đi luôn,ngờ đâu Snape bị Harry đè bàn tay nhỏ nhắn lên ngăn lại, cậu có thể tự làm được.

Cuối cùng, Dumbledore cùng Snape đưa Dudley và Harry đến dinh thự Pottan.

Khuôn viên rộng rãi tươi màu cây cỏ hoa lá.

Đường dẫn từ sân ngoài vào đến cổng chính lát từng phiến đá vuông trải dài.

Đứng đợi họ trước cổng là người phụ nữ có vẻ đẹp yêu kiều, mái tóc mang màu đỏ ánh dương tôn lên nước da trắng ngần của cô.

Lần đầu tiên gặp mặt, Harry liền ngẩn người ra.

Định thần lại rồi, cậu xúc động bật ra tiếng gọi nhỏ đến mức Dudley đi sát bên cũng không nghe thấy.

" Mẹ...

"

—————————

Đó giờ tôi chơi hệ lười, giờ mới đăng chap thỉnh mọi người thứ lỗi hmu hmu ỌwO

—————————

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

14/2/2021 10:04
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 8: Gia Tộc Pottan


Khu vực Chỉ - Cần - Tóm - Tắt - Vài - Dòng - Cũng - Có - Thể - Nhớ - Được - Chap - Trước.

"Dù rằng vết thương vật lí do Muggle gây nên rất dễ chữa trị bằng dược liệu ma pháp của chúng ta, nhưng cơ bản vết thương của Harry quá hiểm nên sẽ để lại di chứng sau này và không thể xoá được sẹo.

"

" Cháu có thể vào trong với Harry không ạ?

"

" Vậy bây giờ ta nên để Harry Potter và cậu nhóc kia ở đâu đây?

"

" Tôi nghĩ rằng gia tộc Pottan sẽ chấp thuận, họ thật sự mong muốn có con và hiện tại khó khăn lắm mới có được một tiểu nam tử mà thôi.

"

" Con được ở nhà mới ạ?

Nhưng có ba mẹ con không, con nhớ ba mẹ.

"

" Tôi vừa nhớ ra rằng cảnh báo sử dụng phép thuật dưới tuổi vị thành niên ở ngôi nhà chết tiệt kia là do thằng nhãi này.

"

" Nghe đây, ông bà già nhà mi đã không nhận mi nữa rồi, tự nhìn tự hiểu.

"

" Quần lót chấm bi màu hồng nhà ngài, cái gì mà lỗi hệ thống cơ!!

Ngài nên thấy hên vì tôi không một khóc hai nháo ba đòi tự tử đi!!!

"

" Gia tộc Pottan đã chấp thuận rồi, họ còn rất vui mừng nữa chứ.

Phu nhân Pottan còn viết rằng nếu được ta có thể đưa bọn trẻ đến dinh thự luôn.

"

" Mẹ...

"

--------------------------

Harry kinh ngạc nhìn người phụ nữ trước mặt, không ai khác lại chính là Lily Potter, không phải, hiện giờ phải gọi bà là Lily Pottan rồi.

Đột nhiên cậu lại thấy khóe mắt cay cay, người mẹ mà Harry tưởng chừng lại giống như kiếp trước giờ đây đang sống rất tốt, vui vẻ đón chào những vị khách quý đến nhà.

" Ôi, quý hóa quá.

Đây là Harry Potter và Dudley Dursley sao?

" Vâng ạ.

"

Dudley dè dặt đáp lời dù vẫn đang đứng núp sau chân Dumbledore.

Lily cũng đã được thông báo trước về tình trạng của Harry, cô lo lắng bảo mọi người mau vào nhà tiện thể cô cũng chạy lại bế bổng Dudley lên khiến em ngượng đỏ mặt.

Ổn định chỗ ngồi trong đại (phòng) sảnh (khách) rộng lớn, Lily nở nụ cười tươi, cô giới thiệu.

" Ta là Lily Pottan, từ giờ gia tộc Pottan sẽ là nhà của 2 con.

"

Thấy sự niềm nở của cô, Dudley cũng không còn sợ hãi nữa, em chạy leo xuống ghế chạy lại bên Harry, dõng dạc nói lớn.

" Cháu tên là Dudley, còn đây là Harry.

"

" Ôi, thật dễ thương.

Tiếc quá, ta có một đứa con trai bằng tuổi với 2 con, nó đã đi học rồi nên không thể gặp.

Có lẽ chút nữa nó sẽ về, còn chồng ta thì tối nay mới có thể gặp anh ấy.

"

Sau khi trao đổi một chút, Dumbledore đưa tay lên miệng hắng giọng, vào việc chính.

" Chuyện về Harry Potter tôi đã nói cho cô biết rồi, nhưng lại có cả đứa nhỏ Dudley kia là phát sinh vấn đề nên việc nhận nuôi hay không là quyền của cô.

"

" Không sao cả, càng đông càng vui mà, bọn trẻ cũng chơi được với nhau.

Vậy nên là mau gọi mẹ đi con.

"

Lily đáp lời trong niềm vui sướng ngập tràn, cô nói với Harry và Dudley.

Harry lúc này đây mới định thần lại được, cậu đã hoang mang từ ngoài vào đến tận đây và cho đến hiện tại.

Một câu " Gọi mẹ đi con " của Lily đã khiến Harry xác minh rằng mắt mình không mù tai mình không điếc.

Cậu dè dặt gọi.

" Mẹ...

"

" Oaaa!

"

Lily hai mắt sáng rực, bỏ hết tiết tháo mà chạy đến ôm Harry, dụi má cô vào má cậu.

" Không phải mơ sao...

Nếu không phải cha mẹ vậy thì người chết khi Voldemort truy lùng mình là ai...?

"

Harry trầm tư, cuối cùng mặc kệ hết thảy mọi chuyện, thầm nghĩ việc tốt này chắc là do Merlin sắp đặt.

Dù gì hại chân cậu thành ra như thế này thì cũng phải tạ lỗi chứ.

" Mẹ, nhà mình có khách ạ?

"

Một tiếng trẻ con non nớt vọng từ ngoài cửa, dùng mông cũng đoán được đó là ai.

Còn ai ngoài quý tử nhà Pottan đây.

Cậu bé đưa cặp sách cho quản gia liền chạy vào, Dumbledore và Snape đương nhiên cậu bé đã gặp nhiều lần, hẳn đã biết rõ.

Nhưng lại xuất hiện thêm 2 khuôn mặt khác lạ hoắc mà bé chưa từng gặp bao giờ đang ở cạnh mẹ, không những thế có đứa còn được mẹ cậu bé bế lên.

" Mẹ, hai đứa nó là ai?

"

Nghe giọng điệu có vẻ cậu bé rất giận, hoặc có lẽ là ghen tức vì còn có người khác được mẹ mình bế chăng?

Lily từ tốn trả lời con.

" Đây là Dudley, còn đây là Harry.

"

Rồi cô lại quay sang nói với Harry và Dudley.

" Đây là Henry, con trai mẹ.

Ba đứa làm quen với nhau nhé, từ giờ Harry và Dudley sẽ ở nhà chúng ta.

"

Henry sửng sốt, ánh mắt như toé lửa bắn về phía Dudley cùng Harry.

Nhưng sau một lúc im lặng, cậu bé lại nở nụ cười tươi rói, chạy lại bắt tay Dudley.

" Chào 2 bồ, mình là Henry, mình 6 tuổi.

"

Dudley không nhận thấy sự khác thường, niềm nở đáp lại.

" Chào cậu, mình là Dudley Dursley, mình cũng 6 tuổi.

"

Harry từ lúc Henry cười cười liền biết ngay thằng nhóc chính xác là con cáo chưa trưởng thành, qua mặt ai chứ đố mà qua mặt được một ông già 1022 tuổi.

Coi bộ thằng nhóc Henry này có tương lai làm dân lừa phỉnh lắm đây.

——————————————

Sau một khoảng thời gian ngắn sống chung với gia tộc Pottan, Harry cùng Dudley được James sắp xếp cho đi học.

Dù chưa phải chính thức nhưng vẫn phải bổ sung thêm kiến thức để chuẩn bị cho tuổi 11 của cả 3.

Dẫu cho Lily và James rất thương 3 người nhưng Henry lại cảm thấy như thể cậu bé bị cho ra rìa, nhưng thâm hiểm ở chỗ dù tuổi còn nhỏ nhưng đã biết khi ở trước mặt ba mẹ thì ra vẻ ngoan hiền, sau lưng bọn họ thì thằng nhóc lại làm ra khuôn mặt khinh bỉ với Harry và Dudley.

Henry rất hay khiêu khích Harry khi cậu không thể đi lại bình thường được, lại còn mỉa mai cậu không có cha mẹ.

Mỗi lần Henry động chạm gì tới cậu, Dudley rất tức giận, ra mặt bảo vệ Harry, thế nên đâm ra Dudley cũng cực kì ghét Henry.

Đối với Harry mà nói, cậu cóc quan tâm đến mấy việc nhỏ nhặt như vậy, người già chấp trẻ nhỏ làm gì.

Thế nên tình trạng bên này chọc bên kia, bên kia khinh ngược lại bên này vẫn bền bỉ kéo dài.

—————————————

Mấy cô tương tác xí đi cho tui vui 🙁(( chứ giờ tui lười quá hem có động lực viết tiếp.

Nói thế chứ tui không drop truyện đâu, chỉ kéo dài thời gian viết hơn thôi ỌwO nhưng mà cũng rất cảm ơn các cô đã quan tâm và đọc bộ fanfic này ❤️

————————————

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

6/5/2021 14:16
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Chap 9: Thư Mời Nhập Học


Khu vực Chỉ - Cần - Tóm - Tắt - Vài - Dòng - Cũng - Có - Thể - Nhớ - Được - Chap - Trước.

" Ôi, quý hóa quá.

Đây là Harry Potter và Dudley Dursley sao?

" Vâng ạ.

"

" Ta là Lily Pottan, từ giờ gia tộc Pottan sẽ là nhà của 2 con.

"

" Mẹ...

"

" Oaaa!

"

" Không phải mơ sao...

Nếu không phải cha mẹ vậy thì người chết khi Voldemort truy lùng mình là ai...?

"

" Chào 2 bồ, mình là Henry, mình 6 tuổi.

"

Đối với Harry mà nói, cậu cóc quan tâm đến mấy việc nhỏ nhặt như vậy, người già chấp trẻ nhỏ làm gì.

Thế nên tình trạng bên này chọc bên kia, bên kia khinh ngược lại bên này vẫn bền bỉ kéo dài.

————————————

Qua 1 năm trời, câu chuyện tôi hận cậu cậu cũng khinh tôi vẫn cứ tiếp diễn.

Nhưng dù gì thì nó đã trở thành một việc quan trọng trong sinh hoạt hàng ngày rồi, 2 người bọn họ bỗng 1 hôm không hạnh hoẹ với nhau thì hôm ấy trời ắt sẽ sập.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, nhưng nó không tốt lành chút nào trong lớp học bổ túc chuẩn bị cho việc nhập học của bộ ba Henry, Harry và Dudley.

Chúng đang bị Snape quay như chong chóng với bài kiểm tra năng lực với kiến thức vốn không dành cho những cậu bé 7 tuổi.

Harry lười biếng nằm dài trên bàn, hệt như chú mèo nhỏ.

Snape cũng chẳng buồn đả động đến cậu, vì cậu thật sự đã làm xong bài kiểm tra trong 15 phút.

Sống qua 2 đời, những câu hỏi hóc búa đời trước cậu nghe không hiểu chữ nào giờ liền trở thành dễ dàng.

Dudley cùng Henry cũng làm hết sức chứng tỏ bản thân tư chất không hề tầm thường, cạnh tranh nhau ở từng giây làm bài, ai xong trước người đó thắng.

Số điểm cuối cùng vẫn là Harry đứng nhất, Henry hơn Dudley 1 điểm.

" Tao hơn điểm mày rồi!

Mày thua rồi thằng óc bã đậu!!!

"

" Hả?!!

Mày mở mồm nói cái quái gì đấy?!!

"

" Tao nói tao hơn mày!

"

Henry cười khinh bỉ, Dudley tức tối đến đỏ cả mặt.

Cậu ta chực nhớ ra gì đó, lộ ra bản chất cáo già nhìn chằm chằm Henry.

" Hể?

Nhưng mày đâu qua được Harry, kém hơn những 20 điểm thì mày ngu thật.

"

Bị chọc trúng chỗ hiểm, Henry lập tức nổi giận, gào lên đáp trả.

" Mày cũng thế thôi, mày còn kém thằng đó tận 21 điểm!

Mày ngu hơn tao!!

"

" Thì tao chấp nhận việc này mà, Harry nhà tao rất giỏi nha, tao không dám cạnh tranh với cậu ấy đâu.

Mà chẳng phải mày cũng đang tự nhận mày ngu à.

"

" ...

"

Thẹn quá hóa giận, Henry tính lao thẳng vào choảng nhau với Dudley liền bị Snape ngăn lại.

Hắn đưa tay đánh thẳng vào sau đầu 2 cậu nhóc khiến chúng chúi xuống đất.

" Bọn bay tính làm loạn sao?

"

" Tụi em xin lỗi...

"

Bị khí thế áp đảo của Snape lấn áp, Henry cùng Dudley chỉ biết cúi đầu cam chịu, nén lửa giận trong lòng mà xin lỗi.

Harry ngồi một bên bị tình huống này làm cho bật cười, có thể nhìn ra trong ánh mắt màu lục bảo tuyệt đẹp ấy có bao nhiêu hạnh phúc.

Cả 2 cậu nhóc bị nụ cười tỏa nắng kia làm cho ngẩn ngơ, cái vẻ đẹp diễm lệ nhưng chưa khoe hết sắc xuân, nhuốm màu của sự ngây thơ hồn nhiên thật cuốn hút.

Snape cục cằn cũng nguôi đi phần nào, hừ lạnh một tiếng hắn liền xoay lưng.

Nếu tinh ý, có thể nhìn ra vành tai hắn ửng đỏ.

Ngày ngày tai bay vạ gió như thế, thấm thoắt cũng đến sinh nhật thứ 11 của Harry.

Kiếp này, không còn những lời chửi bới và đánh đập thậm tệ, cậu được cả nhà tổ chức cho 1 bữa tiệc hoành tráng.

Cùng với đó, cũng để chúc mừng cả ba được gửi thư mời nhập học Hogwarts, Lily và James đã tự tay trang trí lời chúc khắp biệt thự.

Cậu xúc động lắm, luôn miệng cảm ơn mẹ Lily cùng ba James, Dudley và Henry đã cho mình nơi gọi là gia đình, dành cho cậu tất cả những thứ ấm áp nhất thế gian.

Lily nước mắt lưng tròng, cô ôm chầm lấy Harry dụi dụi má cậu.

Dudley cũng muốn nhào đến lắm nhưng ngặt nỗi bị Henry cản chân, ngã úp mặt xuống sàn.

Cậu quý tử nhỏ nhà Pottan dù ngoài miệng lầm bầm chửi bới rằng " tao còn lâu mới ưa nổi mày.

" hay " mày chỉ là cái gai trong mắt tao.

".

Thế mà quay mặt đi liền lén làm ra vẻ mặt mãn nguyện.

" Không!!!

Sao ta lại thấy mãn nguyện cơ chứ?!!!

Không lẽ bị lão Snape làm cho thần kinh bất ổn định rồi?

Hôm nào phải nhờ mẹ đưa đi khám mới được.

"

Henry thầm nhủ, gật gù vì bị chính lí do của mình thuyết phục.

Sau bữa tiệc, bên ngoài đã có ba con cú đưa thư đánh tiếng lên cửa sổ.

James đứng dậy tiến đến, nhận 3 bức thư rồi đem vào.

Anh đưa cho từng người theo tên đã đề trên phong bì.

Ông Henry Pottan

Trang Viên Gia Tộc Pottan

XXXXXXXXX

----------------

Ông Dursley Dudley

Trang Viên Gia Tộc Pottan

XXXXXXXXX

----------------

Ông Harry Potter

Trang Viên Gia Tộc Pottan

XXXXXXXXX

----------------

Xong rồi nè 🙁(( mong mọi người thứ lỗi vì để dở nó quá lâu.

Thứ nhất là tui lười, thứ 2 là tui nhiều deadline, thứ 3 là tui sắp vào học.

Nhưng vẫn là do lỗi của tui ỌwO, rất rất xin lỗi.

Để bù lại lỗi lầm, theo thông báo tui nói 1 tuần sau có chap thì tối nay tui đã ngồi viết cho hết.

- Đâu mới là nơi tôi thuộc về -

Haytahoru Iruki

12:26 26/8/2021
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Thông Báo Drop


Đọc tiêu đề chap thì mọi người cũng hiểu rồi nè 🙁( thật sự mình cũng không muốn drop đâu, nhưng bộ này không ổn tí nào.

Hiện giờ mình không có chút thời gian rảnh nào cả, với lại mình cũng đọc lại và nhận thấy cách mình viết quá tệ luôn ỌwO Mình không đầu tư vào bộ này nhiều lắm, vì mình chỉ nhất thời nảy ra ý định viết.

Không có sự chuẩn bị kĩ càng từ trước khiến mình thật sự bí ý tưởng, những diễn biến sau này như thế nào cũng chưa nghĩ ra.

Cảm ơn mọi người đã đồng hành với mình tới tận ngày hôm nay, nếu có thể, mình sẽ quay lại với một bộ fanfic mới được chuẩn bị kĩ lưỡng hơn.

Một lần nữa cảm ơn mọi người rất nhiều.
 
Drop [ Hp ] [Allhar] Đâu Mới Là Nơi Tôi Thuộc Về
Quyết Định Trọng Đại


Có lẽ mọi người thấy thông báo từ truyện đã drop từ lâu sẽ khá bất ngờ nhỉ, nhưng mà sau khi đắn đo suy nghĩ thì tôi đã đưa ra một quyết định.

Tôi quyết định rewrite lại bộ này!!!! 🥹👉👈💦

Với cốt truyện vẫn giống như cũ, có điều sẽ thay đổi từ 20-30% so với truyện ban đầu, tuy nhiên các cp vẫn sẽ được giữ nguyên.

Dù hiện tại tôi mới chỉ chuẩn bị thôi, và các bạn độc giả cũ có lẽ cũng biết tôi ra chương mới rất lâu nhưng tôi thật sự mong rằng mọi người sẽ ủng hộ truyện mới của tôi.

Đây có lẽ là một quyết định hơi bất ngờ, nhưng tôi thật sự khác tiếc nuối với bộ truyện này, vì sau khi tôi đọc lại thì tự tôi thấy cốt truyện trước đó của tôi cũng khá ổn, đồng thời tôi cũng sẽ thực hiện lời hứa quay trở lại với một tác phẩm mới.

Vì thế, tôi thật sự mong rằng các độc giả cũ cũng như độc giả mới sẽ ủng hộ tôi với tác phẩm mới này.
 
Back
Top Bottom