Khác < Drop > Heh..Tsuki-chan [ Haikyuu/OOC/ Alltsuki ]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
287435522-256-k821307.jpg

< Drop > Heh..Tsuki-Chan [ Haikyuu/Ooc/ Alltsuki ]
Tác giả: vipersimp
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Warning: OOC.

Bạn bị vã Tsukishima nhưng có ít bộ viết về cậu ấy?

Đừng lo bởi vì tôi cũng không biết đâu
Khi đọc truyện của Viper mong mọi người đừng nhớ tới cái cốt truyện gì cả, vì nó không tồn tại trong từ điển của tôi.

Có vài bộ tôi sẽ bám sát, nhưng bộ này thì không!



tìnhyêu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • < Dừng > [TR/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản...
  • Vô tình gặp em <Hũ Nhĩ Du Sinh>
  • One Piece < [ Doujinshi ] >
  • Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [<LẤP LỐI TRONG TIM>]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • < Drop > Heh..tsuki-Chan [ Haikyuu/Ooc/ Alltsuki ]
    đôi lời tác giả gửi đến người đọc


    Chào cậu, trước khi học hay đọc quyển sách nào thì cũng có lời mở đầu cả.

    Trang sách đầu tôi gửi đến bạn sẽ có nội dung như sau:

    Nói trắng ra tôi mượn ý tưởng từ một bạn trên Wattpad là ghép hai bộ anime mà mình thích vào chung, thay đổi một tí về cốt truyện.

    Nhưng đối với tôi thì khác, tôi sẽ đổi nhiều hơn là một tí.

    Khi đọc truyện của tôi thì mong bạn không nhớ và không so sánh với cốt truyện của tác giả.

    Tôi viết không hay vì tôi không phải là nhà văn, mà đơn giản chỉ là một fan hâm mộ muốn viết về nhân vật mà mình yêu thích.

    Về phần tính cách nhân vật, tùy theo hoàn cảnh mà nó sẽ OOC hoặc không bởi vì vốn dĩ tôi đã không bám sát cốt truyện gốc rồi, và dĩ nhiên về mối quan hệ của nhân vật gốc cũng sẽ khác đi.

    Ví dụ: đổi thời gian mà các nhân vật của chúng ta gặp nhau.

    Đổi luôn cả quá khứ của họ nữa.

    Tôi không chú trọng văn chương nên lời văn có thể không hay, và tôi hoàn toàn chú ý tình tiết hơn.

    Tả cảnh hay tả tâm trạng gì đó tôi không giỏi đâu nên mong đọc giả thông cảm cho.

    Vì OTP chính của tôi là kurootsuki nên lỡ mà có đi quá đà cậu thông cảm nhé, vì cặp đó đáng yêu xỉu.

    Nhưng không vì thế mà tôi bỏ qua các cặp khác đâu nhe!

    Vì alltsuki không cho phép tôi làm chuyện vô lương tâm ấy.

    Khi đọc truyện của tôi mong cậu không hỏi ai top ai bot trong thuyền alltsuki của tôi vì Tsuki bot là chân ái.

    Cứ trung bình 20 views tôi lại ra chương mới.

    Cứ thế mà tính ngày ra chương, mà nếu tôi rảnh thì vẫn up mặc dù chưa đủ views.

    Thế thôi.

    Trang đầu xin khép lại với lời chúc đọc giả ngày vui vẻ nhé, còn nữa.

    Halloween vui vẻ nhé!
     
    < Drop > Heh..tsuki-Chan [ Haikyuu/Ooc/ Alltsuki ]
    Cuộc gặp gỡ


    ( Trước khi vào truyện tôi sẽ nhắc lại lần nữa là, bộ này không tồn tại ba từ " cốt truyện gốc " nhe,và đặc biệt để thêm kịch tính cho tình yêu của nhân vật chính là Tsukishima Kei thì mình sẽ cho vào truyện một " nhóm " nhân vật OC của mình.

    Vì là nhân vật OC nên mọi người đừng hỏi mầy câu như " Ủa nhân vật này có trong truyện gốc hả?

    " " Đây là nhân vật nào, chương mấy trong truyện gốc vậy " mà mình chửi không trượt phát lào nha.

    Chúc mọi người đọc vui vẻ )

    ______________________________________

    Như thường lệ, Tsukishima Kei ( 7 tuổi ) tan học về thì đã là chiều muộn rồi.

    Đường về đêm ngày càng nguy hiểm và dạo gần đây có một đám du côn cứ lãng vãng quanh đây để trấn lọt mấy học sinh, phụ nữ.

    Mặc dù có chút run sợ nhưng cậu vẫn phải bước trên con đường đó, đường càng về nhà thì ngõ hẻm càng nhỏ và ít người qua lại.

    - Ê, thằng nhóc 4 mắt kia.

    Nghe thấy tiếng gọi, cậu giật mình quay đầu lại.

    Một đám người lớn khoảng chừng 20 - 25 tuổi đứng trước mặt cậu.

    Từ từ cậu lùi về sau, tay cậu run rẩy ôm chặt chiếc cặp.

    - Yô, trong cặp mày có gì mà giữ kỉ thế.

    Đưa đây anh mày giữ hộ cho.

    Vừa dứt câu, hắn bước đến gần cậu.

    Cậu muốn la lên cho mọi người biết nhưng gặc nổi xung quanh không có ai cả, nhưng nếu có chắc họ cũng chỉ im lặng mà lướt qua.

    Tên du côn cứ tiếng tới, cậu cứ lùi dần, vào ngõ cụt rồi.

    Lưng cậu dựa sát vào tường, miệng có hơi nghẹn lấp bấp không thành tiếng.

    Từ đằng xa, một chiếc giày ném thẳng vào đầu tên du côn đang dồn ép cậu, hắn vừa quay ra thì ngay lập tức một cô gái lau thẳng vào hắn.

    Cô cong người lại, lấy đầu gối đập thẳng vào mũi hắn rồi đáp xuống đất, đứng chắn Tsukishima.

    - oh..một đám người lớn ăn hiếp trẻ con à?

    Mò trong túi, cô đưa 2 chiếc kẹo cho Tsukishima

    - bốc vỏ giúp tôi

    Mặc dù vẫn còn hoảng loạn nhưng cậu biết cô gái trước mặt là đồng minh của mình nên nhận kẹo.

    Sau khi nhận kẹo, cậu cẩn thận ngồi xuống lột vỏ ra.

    Để cậu ngồi đó lột, tay cô giơ ngón giữa cố ý kiêu khích nhưng chỉ để sau lưng, vừa đủ để đám kia thấy.

    Bọn chúng điên lên vì sự kiêu ngạo của cô mà lau vào tấn công.

    - Con khốn!

    Cô nở nụ cười khinh, xông lên chung với họ.

    Tên côn đồ dùng tay đấm từ trên xuống thì cô dùng chân chắn ngang, tay cô múc từ dưới lên đấm vào bụng hắn.

    Tên kia đánh từ bên trái cô vội nắm đầu tên trước mặt kéo sang chắn rồi móc chân đá vào mặt cho hắn nằm xuống.

    Cô nhảy lên người hai kẻ nằm ngủ dưới đất ( bị bả đánh đến ngất á ) mà bậc lên, trong lúc bật cô cong người lại, đến gần mục tiêu dũi thẳng chân ra đạp hắn.

    3 tên côn đồ đã xong, tên cuối cùng cũng sợ quá mà chạy mất.

    Lúc này, Tsukishima mới vừa lột 2 que kẹo xong, run rẩy đưa cho cô.

    - C-của..của cậu..

    - run cái gì?

    Rớt bây giờ.

    Cô chỉ lấy một cây rồi cằm cặp bỏ đi.

    - à..phải rồi.

    Lát nữa có người đến thì đưa cái điện thoại trên tường cho họ

    Cô chỉ tay về phía cái tường bên trái, nơi có chiếc điện thoại đã để chế độ quay phim sẵn sàng từ lúc họ dồn Tsukishima vào ngõ cụt.

    Nó vốn không phải là của cô, mà cô trấn lột của lũ du côn con hẻm phía bên kia.

    Lấy nó làm bằng chứng cô chỉ vì tự vệ nên phải đánh chúng nó.

    Tsukishima vừa lấy chiếc điện thoại xuống, định cảm ơn nhưng quay người thì cô đã biến mất.

    Chiếc kẹo lúc nảy cô ấy đưa vẫn còn trên tay cậu, cậu cẩn thận lấy giấy bộc lại rồi bỏ vào cặp đi về.
     
    < Drop > Heh..tsuki-Chan [ Haikyuu/Ooc/ Alltsuki ]
    Câu Lạc Bộ


    Sang ngày hôm sau, cậu cố tình đi học về muộn, vẫn về trên con đường đó để kiếm cô gái nhưng không tìm ra.

    Đến tôi khuya thì cậu về nhà.

    Ngày qua ngày cũng tròn 1 tháng nhưng cũng chẳng thấy cô xuất hiện nên đành bỏ cuộc.

    Về đến nhà, anh trai ôm lấy cậu như mọi khi

    - Kei-chan..em sao vậy?

    Dạo gần đây anh thấy em hơi buồn.

    - Nii-san..nếu có người giúp anh mà anh không cảm ơn họ thì sao?

    Anh ấy trầm tư

    - chắc là chờ dịp gặp lại rồi cảm ơn.

    Mà sao em hỏi thế?

    Cậu thở dài, đáp lại một câu " không có gì " rồi bỏ đi.

    Trong phòng, cậu cố phát thảo lại hình dáng của cô gái để nhớ mãi trong đầu không quên, để khi gặp lại rồi cảm ơn cô ấy.

    Thấm thoát cậu cũng lên cấp hai, thời gian trôi qua nhanh quá khiến cậu cũng chẳng là thằng nhóc nhút nhát chỉ biết run rẩy khi gặp một đám du côn nữa rồi.

    Sau việc đó, cậu gặp Yamaguchi Tadashi trong hoàn cảnh bị bạn học bắt nạt rồi tiện tay giúp đỡ.

    Cách cậu giúp không giống cố nhân mà dùng những ngôn từ sắt bén chế giễu chúng nó.

    ( vì không có thông tin nào về Tsukishima Kei học cấp 2 nên mình viết đại tên trường và câu lạc bộ cậu ấy tham gia nhá.

    Ủa..mà truyện vốn có giống bản gốc đâu..ơ kìa )

    Ngày khai trường, chiếc áo đồng phục trong mới mẻ thật, thằng nhóc năm nhất trong cao lớn và bảnh trai.

    Còn thằng bên cạnh trong đáng yêu mặc dù có hơi nhút nhát.

    Hai thằng cứ như keo dính chuột mà bám lấy nhau, thằng cao đi đâu thẳng lùn theo đó.

    - Oy Oy hai bạn trẻ năm nhất kia ơi, có hứng thú với bóng rổ không?

    Cậu không mảy may chú ý tới lời mời cho đến khi một cô gái xuất hiện.

    Ngoại hình có lẽ giống với người đã cứu cậu khỏi đám du côn năm lên 7 ấy.

    Cô bước đến phía họ cầm tờ giới thiệu lên, cậu bỏ mặt Yamaguchi mà đi theo cô gái đó

    ( đi theo tiếng gọi con tim chăng..

    Chọn con tim hay là nghe lí trí ~ ad xàm thiệt chứ )

    Yamaguchi lập tức chạy theo sau đuôi cậu, cầm tờ giới thiệu luôn.

    Cô gái quay sang nhìn họ

    - hai người cũng thích bóng rổ?

    - không hẳn

    Cô nhìn họ bằng ánh mắt lạ lùng

    ( kiểu: ủa rồi hong thích ghi tên vào câu lạc bộ làm gì á )

    - này cô em.

    Em ứng câu lạc bộ bóng rổ nữ nhỉ?

    Một đàn anh nói

    - không, em ứng quản lí đội bóng rổ nam ạ.

    Nghe đến đây, câu lạc bộ bóng rổ nam mừng rỡ, có người còn khóc nữa chứ, có người mừng quá mà ngã ngang.

    Đơn giản vì cô có ngoại hình xinh xắn à không, vẻ đẹp ma mị hút hồn người nhìn.

    Máu tóc màu trắng và vài lọn đỏ ( mấy lọn đỏ là nhuộm nha mấy bác, nhưng không hoàn toàn về sau sẽ giải thích vì sau nó đỏ==" ) đôi mắt đỏ nốt, sâu thẩm.

    Lúc này họ quay sang nhìn Tsukishima và Yamaguchi.

    - Hai đứa cũng vào câu lạc bộ bóng rổ nhỉ?

    ( ngắm gái rồi quên luôn hai thằng ghi tên vào câu lạc bộ hả anh hai )

    Hai đứa gật đầu, một vị đàn anh kéo tay cô đi nhưng bị giật lại

    - eto..em xin lỗi.

    Cô không thích chạm vào người khác làm Tsukishima nhớ lại lúc cô gái đưa kẹo cho mình, cô cũng cố ý cầm rất xa để tránh chạm vào cậu.

    Đứng trước chắn cũng rất xa.

    Tại phòng, một học sinh năm nhất tóc xanh đang nhồi bóng trên sân tập.

    - Hây!

    Cậu nhanh chóng vượt qua và úp rổ.

    Một thành viên khác nhảy lên làm một cú từ xa 3 điểm trong tao nhã và đẹp mắt, sau khi bóng rơi vào rổ thì cậu nâng kính

    ( ngầu đét anh ơi!!

    Biết bộ nào chưa mọi người?

    Kuroko no Basket đó )

    - Yô ( chào )

    - áaaa

    Một thành viên khác trong đội hình chính bước ra, máu tóc màu xanh trời nhàn nhạt, giọng nghe thiếu sức sống chào hỏi bạn mới.

    - cậu...cậu từ đâu chui ra vậy.

    Yamaguchi hoảng hốt vì sự xuất hiện bất ngờ của cậu ấy, Tsushima cũng giật mình không kém nhưng vẫn còn lạnh lùng boy.

    Cô gái cũng im lặng vì vốn cô đã nhìn thấy cậu từ phía sau rồi.

    - Tôi là Kuroko Tetsuya, vừa mới vào

    - Yo, còn tôi là Aomine Daiki

    Cả ba cuối chào

    - Tôi là Tsushima Keo năm nhất

    - Tớ là Yamaguchi Tadashi năm nhất

    - Hanma Gin năm nhất.

    ( ngồi một hồi 2 chương mới cho ra cái tên của ẻm, ui trời đất ơi )
     
    < Drop > Heh..tsuki-Chan [ Haikyuu/Ooc/ Alltsuki ]
    tạm biệt, năm cấp 2


    Một chàng trai trong khá cao, nhìn có vẻ ngang với Kuroko, anh có một mái tóc màu đỏ.

    Vẻ lạnh lùng toát ra anh nở nụ cười chào hỏi.

    - Chào, tôi là đội trưởng đội bóng rổ nam, Seijuro Akashi

    Sau đợt chào hỏi hết các thành viên trong đội.

    Mọi người bắt đầu tập bóng.

    - eto..eto..e-em..em là lần đầu chơi bóng rổ..

    Yamaguchi ấp úng, mắt lén nhìn Tsukishima.

    Akashi để ý ánh mắt của cậu liền hiểu lí do cậu vào đây, tiến tới vỗ vai cậu.

    - vậy cậu tập nhồi bóng trước đi.

    Đưa cậu trái bóng chỉ cho hướng luyện tập, Akaashi cũng biết rõ hai người họ vào đây để làm gì nhưng đâu đó trong ánh mắt của cậu lại hiện lên tia hứng thú.

    - Này, họ vào đây để làm gì vậy

    Aomine tiến lại hỏi Akashi

    - Chơi bóng chứ làm gì?

    - không thể nào, đến nhồi bóng cũng chẳng biết cơ mà..

    Akashi cười nữa miệng nói.

    - có lẽ, cậu ấy không hợp với bóng rổ.

    Nhưng người chơi hệ vận động não thì hiếm lắm, đù lại cho cậu là vừa.

    Aomine bắt đầu hứng thú với Tsukishima vì dòng " người chơi hệ vận động não " của Akashi.

    Đột nhiên anh nhận ra điều gì đó rồi quay lại hét vào Akashi

    - Ý cậu là tôi không có não đấy à!!

    Akashi cười rồi bỏ đi.

    Phía cô gái, tay cô vẫn cầm quyển sổ ghi chép

    -......

    - cậu đã hòa hợp với công việc hiện tại chưa?

    Một cô gái tóc màu hồng nhạt tiến lại hỏi cô, nét dễ thương hiện rõ, vòng ngực to khủng là tâm điểm.

    - À..tớ là Momoi Sastuki, tớ cũng giống cậu là quản lí của đội.

    - Hanma Gin...

    - heh..cậu có vẻ còn e dè quá, không sao đâu đừng có ngại.

    -......

    Cô gật đầu, tay vẫn cầm chặt quyển sổ quan sát trận tập luyện.

    Phía bên Tsukishima có vẻ khó khăn, có lẽ mấy tên đeo kính thích ném bóng từ xa nhỉ?

    Cậu nhảy người lên và ném nó vào rổ, mặc dù vài trái đẩu có vẻ còn lững chững nhưng từ vài quả sau đã tốt hơn rồi.

    ( vì gốc Tsukishima là cầu thủ bóng chuyền nên dễ tả hơn lúc anh chơi bóng rổ nên tui lướt đây, thỉnh thoảng kể hồi ức cấp 2 sau )

    Trường trung học chỉ là điểm tạm dừng chân ở độ tuổi 13-15 tuổi của 3 người họ.

    Thấm thoát họ cũng lên cao trung năm nhất rồi.

    Trong khoảng thời gian học tập tại sơ trung thì họ có thể nói là khá thân.

    - Heh..mới đây mà tụi mình cũng học cao trung rồi nhỉ?

    - Aomine nói

    - Các cậu tính vào trường nào vậy?

    - Kise nói

    ( huhu tiếc ghê, chưa hành Kise đã lướt gòi.

    Anh đợi đó tui hành anh sau )

    - tớ vào Rakuzan..

    - Akashi nói

    - hể..Akashi vào Rakuzan à...

    - còn tớ với Aomine vào Học viện Tōō, còn 3 cậu thì sau Gin, Tsukishima và Yamaguchi?

    - Momoi nói.

    Ba người bọn họ nhìn nhau..

    - Tớ chưa biết nữa - Yamaguchi cười nói.

    - Tớ còn suy xét lại - Tsukishima lạnh lùng nói.

    - Cao trung Karasuno - Hamagin thờ ơ đáp

    ( Cao trung đúng hong mọi người? )

    Ai cũng có định hướng cho bản thân hết rồi, thấm thoát ý chí và phương hướng của các thành viên cũng biến mất.

    Ai đi đường nấy, họ chia nhau ra chọn một trường khác nhau mà học.

    Chỉ riêng 3 người kia tử đầu đến cuối vẫn đám dính nhau như keo khó mà tách ra.

    Đi đến một ngã rẽ, ngày mai là tổng kết năm học rồi mọi người có chút buồn.

    Gin dừng lại trước ngả ba mà hỏi:

    - tại sao..hai cậu luôn đi theo tôi..

    Ngay từ đầu, cô biết rõ vì sau họ vào câu lạc bộ bóng rổ mặc dù họ chẳng biết gì cả.

    Yamaguchi im lặng, Tsukishima cũng không nói gì cả.

    Cô cũng không hỏi tiếp mà bỏ đi

    - tạm biệt
     
    < Drop > Heh..tsuki-Chan [ Haikyuu/Ooc/ Alltsuki ]
    một đội mới


    Sau những tháng hè, đầu năm ngày khai giảng.

    Tsukishima và Yamaguchi đến nhà Gin rủ đi nhập học tại Karasuno.

    Vừa bước vào nhà, một lá thư được đặt ở bình hoa đã tàn trên chiếc tủ gốc trái.

    Yamaguchi cầm lá thư đọc nó

    * gửi hai người.

    Có lẽ tớ không thể bước bên cạnh hai cậu ngày nhập học được, hai cậu đến trước đi và tớ sẽ đến sau.

    Vẫn mong đến lúc đó ba người chúng ta không phải kẻ xa lạ. *

    Sau khi Yamaguchi đọc lá thư, lòng Tsukishima đang cực kì hoảng loạn và sợ hãi.

    Cậu sợ cô sẽ giống cô gái đó, không còn cô hội nào để nói lời cuối cùng nữa.

    Buồn thì buồn nhưng vẫn phải nhập học, trên đường sắc mặt của cậu cứ ủ rũ, khó chịu làm Yamaguchi sợ hãi không dám nói gì.

    Đến trường rồi, từ sau lưng cậu một chàng trai trẻ có máu tóc cam chạy bán sống bán chết lau tới.

    Cậu chạy về hướng phòng tập bóng chuyền, tại Karasuno.

    Anh trai cậu từng học ở đây và cũng là thành viên của đội bòng chuyền.

    - Tsuki..chúng ta vào câu lạc bộ bóng rổ hay bóng chuyền đây?

    Yamaguchi hỏi vậy là vì cậu nghĩ Hamagin ở đây có lẽ cô sẽ vào bống rổ, và tất nhiên nếu cô lại ở câu lạc bộ bóng rổ thì Tsuki cũng sẽ vào thôi.

    - Không, chúng ta vào câu lạc bộ bóng chuyền

    Thở dài rồi cậu cũng nạp đơn vào câu lạc bộ.

    Sang ngày hôm sau, cậu phải đấu với hai tên năm nhất như mình.

    - Yoo " Vua " đừng để thua nhé!

    Cậu cố ý chế giễu Kageyama Tobio, vị vua sân đấu của trường cấp 2 Kitagawa Daiichi ý chỉ sự độc tài và luôn cho bản thân là đúng của mình.

    - này cái tên kia, muốn gây sự hả!

    Kageyama tức giận, quát cậu.

    Đội trưởng Daichi Dawamura cũng lên tiếng bảo hai người dừng kiêu khích nhau lại.

    ( mn tự nhớ cảnh họ đấu với nhau nha, tui không giỏi tả mấy cái này )

    Kết quả trận đấu, nhóm Kageyama và Hinata chiến thắng, nhưng với tài suy nghĩ của cậu thì 3 phần lực là cậu nhường họ.

    Sau phần chào hỏi nhau thì cũng đã muộn rồi, họ bắt đầu đi về nhà.

    Không lâu sau, mọi người có trận đấu với Aoba Johsai.

    Tại đây, trận đấu với họ có vẻ khá dễ dàng lúc bắt đầu nhưng từ những giây phút cuối.

    Bên kia có sự thay đổi là để cho Oikawa Tooru vào sân, chứng kiến sức mạnh của anh làm mọi người có phần kinh ngạc.

    - Đại đế vương...

    Biệt danh mà Hinata Shoyo đặt cho Oikawa.

    - khoan, hình như cậu ta học chung cấp 2 với Kageyama nhỉ?

    - Tanaka nói.

    Cũng chẳng bất ngờ gì, thiên tài bóng chuyền cấp tỉnh phải khác chứ.

    Tsukishima không chú ý về sức mạnh của anh ta, có vẻ..nét hài hước của anh ấy làm cậu nhớ tới Kise mà vô thức cười.

    - Tsukishima, sau chú mày lại cười?

    Tanaka khó hiểu hỏi cậu ấy, đáp lại bằng cái lắc đầu, cậu càng nhớ thì lại càng cười.

    " lúc ở Teiko vui nhỉ?

    "

    Đến giờ cậu vẫn chưa quên nhưng giây phút ở đó, có những người bạn quan tâm cậu, vui đùa chỉ dẫn cậu từng tí một.

    Cũng có những kẻ sức mạnh như trâu bò chạy khắp sân đấu chẳng thấy mệt ( ý nói Aomine ) có người lại chẳng chạy đi đâu chỉ chờ bóng đến mà phát bóng ôm trọn 3 điểm ( nói Midorima )

    Ở đây lại khác, bóng chuyền không cho phép cậu đứng một chổ, bóng cầm cũng chẳng lâu nhưng cậu đã quen với nó rồi.

    Từ lâu, lúc nhỏ cậu đã có ý định trở thành cầu thủ bóng chuyền rồi, chỉ là một vài chuyện phát dinh và cậu từng có ý định từ bỏ nó.
     
    < Drop > Heh..tsuki-Chan [ Haikyuu/Ooc/ Alltsuki ]
    Đừng nói với ai


    Kết thúc buổi tập với Aoba Johsai, đang trên đường về xe buýt thì họ gặp lại Oikawa Tooru.

    - Ya hoo

    Mọi người có vẻ không quan tâm cậu ta, nét khó chịu hiện rõ trên mặt họ.

    Không phải họ ghen ghét tài năng của anh chỉ vì cái nết bay lắk nên anh xứng đang bị như thế.

    Cứ nhìn thấy Oikawa làm Tsukishima lại nhớ đến tên Kise mà vô thức cười.

    - này này cậu 4 mắt kia, cứ nhìn thấy tôi là cậu cười nhỉ?

    Mê tôi đến vậy ư?

    - K-không không đâu ạ, tôi chỉ nhớ đến một kẻ giống anh thôi.

    Không phải anh, anh lại nghe đến một kẻ giống mình tức giận bỏ đi.

    Trước khi khuất bóng, anh chĩa tay vào cậu.

    - Tôi nhớ kĩ khuôn mặt của cậu.



















    Về đến trường, trời trở chiều rồi, ai về nhà nấy thôi cũng chẳng có gì lạ lắm.

    - Tsuki về thôi..

    - Im đi, Yamaguchi

    Hai người vui vẻ đi về.















    Cách đây cũng khá khá lâu rồi từ ngày nhập học.

    Họ không nhận hay nhìn thấy bóng dáng của cô gái đó nữa.

    Đi đến trước cổng nhà cô, căn nhà không có một khí ấm áp nào của người ở.

    Tsukishima liều mình bước vào trong, mở cửa ra khí lạnh tuôn trào lạnh cả sống lưng.

    - T-tsuki...t-tớ..tớ sợ quá.

    Hay là hai chúng ta về trước đi.

    Cậu không nghe Yamaguchi nói, cứ bước đi tiếp.

    - Cậu sợ thì về trước đi

    Cứ như thám hiểm nhà ma vậy, tiếng gió kêu lên làm Yamaguchi như muốn khóc.

    - T..tớ về trước đây

    Cậu ta cắm đầu chạy đi về bỏ Tsukishima ở lại đó.

















    - Tsuki là đồ ngốc, tại sao cứ luôn tìm kiếm người mà mình còn không biết là ai cơ chứ.

    Đồ ngốc, đồ ngốc cậu là đồ ngốc.

    Một mình đi trên con đường, Yamaguchi luôn miệng nói Tsukishima là đồ ngốc.

    - nhưng mà...trong mắt cậu chỉ thấy cô ấy thôi sau Tsuki....

    Còn tớ thì sao?

    Nói đến đó, mắt cậu cay cay, đỏ hoen rồi, cậu muốn khóc lắm rồi.

    Nước mắt cứ rưng rưng, trong vô thức cậu nhìn thấy bóng ai nhìn như Gin.

    Hoảng hồn, chiếc cặp rớt xuống.

    Bóng dáng người con gái đó cũng chẳng thấy đâu nữa.

    Cầm lại chiếc cặp, chạy như bay đến ngả tư rồi rẽ trái hướng mà cậu thấy cô đi đến đó.

    - Gin!

    Là cậu ư?

    Gin..

    Vừa chạy vừa gọi tên cô, dừng chân tại một con hẻm.

    Bóng ai đó trong quen mắt đứng trước cậu.

    - Gin?

    Gin thật..thật sự là cậu ư?

    Cô gái im lặng rồi liếc cậu

    - Đừng nói với Kei là cậu gặp tôi.
     
    < Drop > Heh..tsuki-Chan [ Haikyuu/Ooc/ Alltsuki ]
    gỡ khúc mắc


    Vừa dứt câu, tay cầm que kẹo rồi bước đi.

    Yamaguchi ngơ người với cảnh tượng trước mắt, một đám thanh niên nằm dưới chân cô.

    Trong cũng khoảng 20-30 tuổi, thân bọn họ bị đánh bầm xanh ( có thể gọi bầm tím, do ad không phân biệt được xanh nặng hơn hay nhẹ hơn tím.

    Nặng hơn phải hong? ), có vài kẻ bị đánh chảy máu đầu, tay bọn họ bị rạch một đường dài.

    Áo bị xé rách ra thành nhiều miếng nhỏ rơi rớt trên đường.

    - khoan...khoan đã Gin..

    - Hửm?

    Sau tiếng hét của Yamaguchi, cô đứng lại nghiêng đầu ra phía sau nhìn cậu.

    - Còn chuyện gì à?

    - Tớ..tớ có thể hỏi một chuyện không?

    Tặc lưỡi một cái cô gật đầu đáp ứng.

    Yamaguchi mừng rỡ.

    - Năm..năm cậu 7 tuổi có từng cứu ai có mái tóc vàng không?

    - Heh?

    Để tôi nhớ xem..

    Từ phía đằng xa, sau khi đi quanh ngôi nhà của Gin thì Tsukishima cũng trên đường về.

    Đến con hẻm, một cảnh tượng gợi nhớ về cô gái khi xưa chợt hiện ra.

    Cũng là con hẻm anh được cô ấy cứu giúp, cũng chính cái que kẹo năm ấy trao cho anh bây giờ nó lại xuất hiện trên tay Gin.

    Tiến lại gần hơn, anh muốn nghe rõ lời cô nói.

    ( đoạn này là lúc Yamaguchi bảo Gin đừng đi thì Tsukishima tới nhé )

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    - Hình như là có, tôi có gặp một tên nhát gan nhưng khá đáng yêu nên giúp cậu ta.

    Vừa hay lúc đó ngứa tay nên cho lũ kia một trận.

    Mỉm cười trước câu trả lời của Gin, Tsukishima đi một lối khác về.

    Tiếng bước chân của cậu không đánh lừa được Gin, cô nhận ra cậu đã nghe được câu chuyện rồi, cũng chẳng thể giấu cậu chuyện năm đó mãi nên đành bỏ qua.

    Cô nhận ra anh cách đây không lâu, lúc đó chắc tầm năm cuối sơ trung thì cô biết được tên nhát gan đó là Tsukishima trong một lần vô ý cậu làm rơi cây kẹo.

    Hạn sử dụng của nó đã hết cách đây nhiều năm nhưng vẫn còn trong cặp, thậm chí nó còn bị bóc ra nữa.

    Yamaguchi cũng coi như là giúp người bạn thân của mình giải quyết khúc mắc, anh cười mãn nguyện rồi rời đi.

    ( sao giống sắp chết vậy ta==" )

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Đêm đó, Tsukishima nằm mãi chẳng ngủ, anh cứ cười mãi vì biết được Gin là cô gái năm đó.

    Người anh hoài nghi ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

    - Aaaaaaa

    Tiếng la ngại ngùng của anh vô tình làm anh trai của mình lo lắng.

    - Kei, em sao vậy?

    Có chuyện gì à?

    Lập tức xông vào phòng, anh hốt hoảng hỏi han cậu.

    - e-em..em không sao đâu.
     
    Back
    Top Dưới