Khác (Drop)[Countryhumans] Tất cả chỉ vì ngài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
307113722-256-k350422.jpg

(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Tác giả: NguyenQuang646
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Im miệng đi!

Được rồi xem nào...."

Cậu khó chịu gầm lên:

"Mẹ kiếp tại sao mình lại phải vướng vào đống rắc rối này chứ!?"

《Cái này tôi cũn--》

"Thôi khỏi ở đây thôi ta có cảm giác nơi này khá lạnh chúng ta phải đi nhanh ra khỏi khu rừng này"

Việt Nam phủi phủi đống bụi và lá cây trên người mình.

Cậu khá chắc bản sẽ không bị bất ngờ vì dù sao cậu cũng đã biết trước cốt truyện.
______________________

"Cậu là...?"

USSR cảnh giác nhìn cậu.

"Boss!?

Mẹ kiếp là ngài!!"

Việt Nam gào thét:

"Boss à e-em nhớ n-ngài muốn chết!?"

Cậu hoàn toàn không thể kiểm soát cảm xúc nhất mực bám dính như sên vào y mặc sức cho bao nhiêu người ngăn cản.

Countryhumans Việt Nam x all.

Cấm đạo truyện hay ăn cắp.



xuyênkhông​
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 1 Sự cô đơn


"Lạch cạch"

Tiếng gõ phím vang lên khắp căn phòng chất đống giấy tờ, tài liệu ngổn ngang, Việt Nam ngồi giữa đống lộn xốn với một quả kính sắc lẹm.

Hiện tại đã là thế kỷ 23 nơi mà những AI tiếp quản những công việc khó nhọc nói riêng cũng như công việc cá nhân cho con người nói chung.

Nói thật chiếc mày tính này nếu ra ngoài thị trường thì cũng tính là đồ cổ đấy, tận thế kỷ 21 kia mà.

Việt Nam là một người hoài niệm quá khứ và rất thích lưu giữ mấy thứ vớ vẩn cho dù nó chẳng có ích lợi gì chứ không muốn nói là chiếm diện tích nhà.

//Cốc cốc//

Cậu ngẩng đầu "Vào đi" rồi tiếp tục cúi mặt bấm bấm.

Một người đàn ông ăn mặc kiểu công sở bước vào với xấp giấy trên tay chào hỏi:

"Anh Việt Nam anh ổn chứ?

Thức khuya như vậy không ổn đâu"

Đảng đẩy cửa bước vào nói.

Dù sao cậu ta cũng không muốn nhìn chủ quản của mình chết vì kiệt sức đâu nhất là khi người ấy cò--!?

Chưa kịp hiểu chuyện gì thì Việt Nam bỗng đập mạnh mặt mình xuống bàn làm mọi thứ rung lắc rơi ra không nhẹ.

"Việt Nam!!?"

Đảng bê đống giấy tờ lên mặt bàn bên cạnh hoảng hốt chạy lại bên người của Việt Nam.

Cậu ta lắc người nhẹ:

"Việt Nam anh....ngủ rồi?"

Cậu ta kiểm tra thử thì thầy thằng anh họ xa của mình đã ngủ sấp mặt từ lúc nào.

Cậu ta có hơi ngỡ ngàng trước độ ngủ cực nhanh của Việt Nam biết là mệt lắm nhưng ngủ nhanh vl??

Quay sang nhìn màn hình máy tính, cậu ta ấn vài cái để kiểm tra cái người này đang làm cái gì mà mất công đến vậy.

Đảng bất ngờ nhìn nhân vật trong đó, anh ấy chơi game đấy à?

Thế không phải là...?

Đảng với ánh mắt cực kì tức giận.

Ai thể ngờ được mấy ngày hôm này mấy cái ngày mà tự nhiên Việt Nam chăm chỉ đến lạ làm việc xuyên đêm suốt sáng thì ra đây chính là lí do!!

Tuy nhiên với cương vị của một tên mọt làm việc chính hiệu Đảng quyết định sẽ tự mình làm hết tất cả.

Cậu vẫn sẽ cảm thông cho sự thống khổ về mặt tâm lý của anh mình.....

Anh ấy đã quá chìm sâu vào mộng tưởng!

Anh ấy đã.....đã quá mù quáng...vì ngài.

Tình cảm thật khó chịu mà!

Đảng thở dài lấy cái chăn bên cạnh lên người anh cũng tiện xóa nốt trò chơi nhập vai mà anh mình đang chơi dù biết như vậy là không được nhưng thế cũng quá đủ rồi cậu không thể để anh ấy bỏ quên việc nước được!!

Cuối cùng Đảng tắt máy tính, mọi thứ để lại một chiếc đèn ngủ nho nhỏ bên cạnh Việt Nam được cho nằm giường ngủ thoải mái mà bỏ đi với đống văn kiện.

"Chúc ngủ ngon anh họ" Đảng nói rồi đóng cửa lại.

//Cạch//

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

||Người chơi: CHXHCN Việt Nam||

||Thuộc quản lý: Hệ thống 05||

||Nhân vật: (CHXHCN) Việt Nam||



.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Cái fuck gì đang diễn ra vậy trời!?"
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 2


Mở mắt Việt Nam bây giờ chỉ muốn chửi chó chết cái thứ gọi là hệ thống đã mang cậu tới đây.

Ờ cái gì mà 'truck-kun', 'cầu thang-kun' tao ngán muốn chết với mấy bộ isekai mà cái hệ thống kia nói đến.

Nó bảo nó giống mấy nhân vật ràng buộc ấy cơ mà là trong tiểu thuyết cơ!

"Ngươi liệu có thể cho ta về nhà?"

Cậu hỏi nó với bộ mặt chán đời.

《Ngài biết đấy đây là nhiệm vụ tôi được giao!》

《Không thể làm trái lời được》

Nghe thì nhẹ nhàng thật đấy nhưng mọe nó cái ngữ điệu mà cậu nghe thấy thật chảnh chọe và... không quý'ss tộc'ss như lời nó giới thiệu chút nào.

Việt Nam hừ lạnh nhìn nó với ánh mắt khinh thường rồi quay sang bảo:

"Thế chúng ta làm gì?"

"Nếu là việc xuyên không công lược thì ta nghĩ mình làm được"

Nó với hình dáng của một cái màn hình xanh nhìn cậu (không có mắt nhưng mang lại cảm giác nghi ngờ)

《Ngài chắc chắn sẽ làm được?

Hay cho hệ thống xem bản lĩnh của ngài》

Việt Nam kiểu: Ối trời bố mày đ* có bản lĩnh đấy thì sao?

"Ta nói mình chỉ nghĩ mà thôi không dám chắc là sẽ làm được nếu nó đi quá giới hạn.

Vậy hãy cho ta biết nghiệm vụ của mình đi xem nó như thế nào cái đã"

Thực sự là không thể ăn liều kiểu nó nói cái gì là mình nhận cái đấy lỡ đâu nó lại có cái thỏa thuận gì đó thì sao a!

Cậu không có ngu như những nhân vật chính trong các bộ tiểu thuyết, anime.

Nói lỡ cái gì thì hại cái đấy mất!

Lũ thực thể X đều đưa ra mấy cái thỏa thuận ràng buộc toàn gây bất lợi cho nhận vật chính.

Không đó không gọi là thỏa thuận gì xấc!?

Hoàn thành nghiệm vụ để trở về thế giới mà mình ở bằng cách ném nhân vật chính vào một ai đó và quyến rũ lũ người xa lạ khác rồi rơi vào lưới tình!?

Và chia cắt họ bằng một câu?

"Xin lỗi đây là luật, hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ được trở về thế giới cũ như thỏa thuận"

Theo cậu thỏa thuận kia không có ý nghĩa gì cả nó chỉ đơn giản là thực thể X kia muốn trêu đùa nhân vật chính mà thôi.....

Sự thật thì luôn thảm khốc mà nghĩ về một khía cạnh nào đó của mấy bộ tiểu thuyết hay anime dạng này thì cậu thấy tình cảm nó có hơ--!

《Này?

Tôi thấy ngài ngẩn người hơi lâu rồi đấy có gì à?》

"!?"

Việt Nam giật mình nhìn nó, đôi mắt màu hổ phách sau kính bỗng mở to rồi phát sáng xong chỉ 2 giây liền biến mất thay vào đó là bộ mặt có hơi cáu lúc nãy.

Cậu ho ho vài cái:

"Khụ khụ ta chỉ đang nghĩ mấy thứ vớ vẩn thôi không sao"

《Nếu vậy thì tốt tôi sẽ giới thiệu với ngài quy luật nhé》

Cái màn hình xanh to ngang cái TV nhà cậu dù không có mắt, mũi, miệng cứ vậy tỏ ra phấn khích bay qua bay lại quanh đầu cậu.

Bỗng....

Đ

Đm!?

Đây là ảnh khi cậu tham gia...!

《Đây là hồ sơ tôi lụm được ở một chương trình giải trí đó!》

Nó nói với giọng điệu rất chi là tự hào riêng mình Việt Nam ngượng chín mặt.

Cái mẹ...hồi ấy mình trẻ trâu thế nhỉ!?

Phải nói đây chính là lịch sử đen tối mà Việt Nam cất công giữ bí mật.

Vốn tính cách không quá nghiêm túc nếu không muốn nói là nhây với ngoại hình đúng chất trai nhà lành này, cậu thực sự rất xấu hổ bởi chính mình trước đây.

Chỉ là một chương trình giải trí thế kỷ 21, cậu không có tham gia trực tiếp nhưng...nhưng trời ạ cậu đóng quảng cáo.

Và nó đã trở thành một meme bất hủ của cộng đồng mạng Đông Lào khi so sánh hình ảnh cậu đang tham dự hội nghị với cái ảnh quảng cáo chết tiệt đó!

Nó nghĩa là gì nhỉ?

Khi bạn nghiêm túc gì gì đó thì phải cậu éo muốn đọc tiếp đâu tự nghĩ đi!!

"Ha...ha..ha"

《"Cái tên Việt Nam này kì lạ vl!

Lúc thì ngẩn người lúc thì lại tự độc thoại một mình và bây giờ thì lại trưng ra bộ mặt thống khổ này là sao!?"》

Hệ thống nghĩ mình thật ngu khi chọn phải một countryhuman bị điên.

Cứ tưởng thế nào hóa ra.....

!?

"Ha...ta ổn mẹ kiếp" Tự nhiên Việt Nam nắm lấy cái màn hình xanh mà dí sát vào mặt mình.

Bỗng hệ thống kêu rống lên như bị trai hư ừm...ấy đấy:

《Cái!?

N-ngươi làm gì vậy!!》

Cậu nhìn nó với bộ mặt ỉa táo bón.

Kì quoặc mắc ngại ngùng hay gì??

__________________________

Hi!

Chào mọi người thật ra thì tớ muốn làm lại bộ trước vì nó bí quá nên tớ lỡ ấn xóa luôn rồi.

Vì thế tớ nghĩ sẽ làm một bộ mới với nội dung kiểu na ná nó và đây chính là bộ mới của tớ!

Nó sẽ không hoàn toàn giống đâu nha!

Chỉ là kết cấu thế giới nó giống thôi.

À và 1 bộ trước và bộ này thì tớ mới tập viết thôi nên nếu có sai sót mong mọi người comment xuống dưới hộ tớ nha.

Bye!

Chậc chậc!

Nam à baby sẽ có một dàn harem chất lượng lắm đóa \( ̄ε ̄)/
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 3


"Được rồi vậy ngươi đưa ta cái này làm gì?"

Cậu sau khi bình tĩnh trở lại đã nghiêm chỉnh đứng trước mặt nó với bộ mặt nghiêm túc thường ngày.

《Không gì đâu tôi chỉ là thấy nó trên mạng của đất nước ngài nên lấy cho đẹp》

Nó đã kể cho cậu một lí do hết sức bình thường và nó bình thường tới mức cậu cảm thấy bất thường...ờm.

Việt Nam không mấy thích kiểu nói chuyện vòng vo, liên tục chuyển hướng bởi mấy thứ vớ vẩn (ủa baby chính em làm người ta bị quấn mà((=

Cậu khoanh tay "Nào nói thẳng vào vấn đề chính đi ta mệt" bước lên vài bước.

《Được thôi....》

Nó bắt đầu:

《Ngài sẽ xuyên vào trò chơi mà ngài trước khi ngủ đã chơi trong khi làm việc》

《Chắc hẳn ngài biết nó thuộc thể loại nào nhỉ?》

Việt Nam nhắm mắt lẩm nhẩm theo nó và uầy trò chơi đó thuộc thể loại thế chiến thứ II, chiến tranh.

Tất nhiên là không thể thiếu các countryhumans dưới dạng boss cuối.

Nó được phát triển bởi EA một công ty trò chơi điện tử thương mại lớn nhất châu Mỹ và châu Âu của thế kỷ 23 Mỹ.

Cậu biết trò chơi cậu đang chơi có hơi hút máu nhưng ít ra nó hay hơn cậu nghĩ.

Nội dung không quá mới mẻ nhưng đồ họa thì phải nói là bố của tuyệt vời!

Cậu cứ ngỡ là gặp được Boss rồi cơ!!

Việt Nam một lần nữa đắm chìm trong mộng tưởng của cái trò chơi hút máu chết tiệt đó!

Ý của hệ thống là....Làm ơn!

Cho tôi quay xe lại nốt cờ của mình được không?

Chọn nhầm kí chủ mẹ rồi!?

《N-ngài bị làm sao vậy!?

Mới chơi thuố--》

Nó chưa kịp nói xong thì một phát bộ mặt của 'Việt Nam' thay đổi 180° nhìn thôi cũng đủ thấy máu chiến rồi.

Cái 'Việt Nam' này nói:

"Thằng chó!?

Mày bảo ai chơi thuốc hả!"

Không những bị điên mà kí chủ này còn bị đa nhân cách.

Hệ thống triệt để bị chết máy xoay vòng vòng trong hố sâu của sự tuyệt vọng.

Nó chỉ muốn đập chết cha cái mắt nhìn người của mình khi chọn phải cái tên bị mắc nhiều chứng bệnh tâm lý đến như vậy.

Mẹ nó thế thì ông đây chọn kí chủ hợp làm sát nhân được rồi đấy!?

Tâm can như bị xé rách thành từng mảnh hệ thống giờ muốn đi làm Trmúa hmề.

《Ngài có phải Việt Nam chứ》Nó rụt rè hỏi.

'Việt Nam' nhìn nó với ánh mắt màu hổ phách sau đó dần chuyển thành màu đỏ tươi.

Cậu ta khó chịu ra mặt với chiếc kính đang đeo liền cầm lấy nó vứt đi.

"Không" Một từ ngắn gọn được thốt ra.

Hệ thống bây giờ còn kiêng dè hơn khi nghe cậu ta nói.

Nó cảm thấy người này đang rất giận dữ với nó bộ mình nói sai gì à?

Nghĩ thế nó liền hỏi 《Tôi làm gì sai sao?》

《Hơn nữa cậu là nhân cách của tên countryhuman đó hả?》

Cậu ta nghe nó nói xong ngón trỏ bên tay phải buông thỏng của cậu ta hơi giật nhẹ có vẻ không thích cách nói chuyện của hệ thống cho lắm.

"Đừng gọi anh ấy là tên countryhuman kiểu vô tích sự như vậy!"

"Tao cắt lưỡi mày đấy!?"

Cậu ta giơ tay chỉ lên cao cùng với khuôn mặt nghiêm khắc hơi ửng hồng cộng với tầm nhìn xa của hệ thống nó cảm thấy hơi...ừm buồn cười.

《Phụt!!

Ha..xin lỗi tôi-》Tức khắc một ánh mắt săn mồi nhìn nó đầy nguy hiểm.

Nó lập tức im miệng.

Có lẽ không nên đùa quá trớn.....

《Nếu được xin hãy cho Việt Nam trở lại được chứ?

Tôi còn phải phổ cập cho cậu ta》

"Tất nhiên...nhưng đừng nói với anh ấy về cuộc trò chuyện này..."

"Càng không nên nhắc về ta...."

Cùng lúc 'Việt Nam' kia nhắm mắt lại 10 giây sau Việt Nam thực sự với màu mắt vàng đã trở lại.

Có vẻ cậu còn ngu ngơ lắm.

"K-không ta chỉ đang nghĩ" Việt Nam thất thần nói.

Hệ thống cảm thấy hơi lạ bởi lời nói của tên kí chủ nhưng không quá nghĩ nhiều dù sao nó cũng vừa gặp một hiện tượng lạ tưởng dài nhưng ngắn vl.

Nói thật việc nó nói chuyện với nhân cách kia còn chưa được 1 phút.

Nó quay sang nhìn Việt Nam và trông cậu rất chi là bình thường có vẻ cậu ta không nhớ tí gì về việc mình có một nhân cách cục súc bên trong.

Nhưng nó sẽ không đào sâu vào vấn đề này.

《Chúng ta đã có một khoảng thời gian nói chuyện khá dài và bây giờ tôi giới thiệu lại một lần nữa nhé》

"Ừ" Cậu gật đầu.

《Như ngài đã biết ngài sẽ xuyên vào trò chơi thế chiến II ấy và ngài có một nghiệm vụ cần hoàn thành thì sẽ được trở về nhà》

Nghe nó nói tới đây xong Việt Nam có chút run run nhẹ.

Thật là....chính cậu giờ đây bỗng nhiên lại trở thành nhân vật chính mất rồi?

Cái....thứ ràng buộc đó thật khó chịu thực thể X muốn cậu phải tuân theo nó ư?

Rồi bắt cậu phải tuân theo luật chơi của nó?

Cậu vẫn luôn nằm trong sự kiểm soát của thực thể X....phải làm sao nhỉ?

Đầu cậu giờ đây chỉ toàn là những câu hỏi luẩn quẩn.

Một người phàm trần như cậu làm sao có thể chiến thắng sức mạnh có thể coi là những vị thần của thế giới cậu sống chứ?

Không phải là cậu bị khuất phục trước nó mà chỉ....chỉ có cách nào để chiến thắng trước sức mạnh phi lý của thực thể X kia!

Nghĩ kĩ lại có lẽ không chỉ có trái đất rất có thể lắm!

Còn có những thế giới khác cũng đang song song với thế giới cậu.

Đây đã là một điều phi logic rồi vậy thì rồng, phù thủy hay tất tần tật những điều phi lý đều có thể!

Vậy liệu cậu có thể....

《Ting!

Đến giờ phổ cập rồi!》

Việt Nam ngước lên nhìn nó rồi cúi xuống ngắm nhìn bàn tay đầy chai sạn của mình.

"Nam chiến thắng đế quốc Mỹ là điều không thể hãy đi theo anh!"

Thực sự có thể mà.....

Thôi bỏ đi còn quá sớm để kết luận chuyện này.

Việt Nam tức tối vò đầu mạnh khiền nó rối xù lên, đúng vậy còn quá sớm mình phải quan sát kĩ hơn.

"Nếu thế thì phổ cập ngay đi"
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 4


《Ngài biết người chơi trong trò chơi này được nhập vai vào một người lính Liên Xô đúng chứ?》

"Ừ đúng vậy có chuyện gì hả?"

Việt Nam có hơi bất ngờ vì lời nói.

Bảo cậu xuyên vào trò chơi này thì phải đọc hướng dẫn sử dụng trước khi sử dụng chứ!?

Cái hệ thống ngu xuẩn này....

《Thật ra thì trong cốt truyện ngài thuộc phe Phát Xít khi chiến tranh với Pháp ấy》

Cậu đứng hình, bà mẹ nó!

Cậu theo phe Trục đấy à!!?

"Cái the f*ck gì vậy!!"

Việt Nam không kiềm chế được mà chửi bậy.

Cái cảm giác chính mình phản bội ngài ấy đau đớn lắm.....

Nhưng cái thằng làm game kia!?

Tại sao server ở Việt Nam lại không có nhắc tới chuyện này hả?

Lừa lọc, tham nhũng hay gì mà cái bọn mày phải giấu diếm tao như vậy!?

"Tại sao mình lại không biết....?"

"Cơ mà lúc ấy là năm bao nhiêu thế hệ thống?"

Phải xem là năm bao nhiêu cái đã.

《Người viết không nói nhiều về ngài nhưng họ có đề cập tầm khoảng từ năm 1939-1941 tầm vậy》

Và Việt Nam ít nhiều cũng có thể hiểu rồi à không nó quá dễ đoán.

Trở thành đồng minh với Đức khi ấy có mưu đồ làm bá chủ thì việc xâm lược Pháp là không thể tránh khỏi.

Khi chiếm được mấy vùng đất thấp rồi thì ai cũng biết.

Bản thân đang giành độc lập với Pháp việc làm đồng minh với một kẻ mạnh cũng đang chiến tranh với Pháp và có thêm quân tiếp trợ thì chẳng phải là quá hời!

(Việt Nam) ngu ngốc và ngây thơ đó đã để cho một con ác quỷ đậu trên người mình.

Hắn ta đơn giản chỉ là chiếm gọn Đông Dương dù cho trước đó có là đồng minh hay cái gì đó đi chăng nữa hắn cũng sẽ vắt kiệt mọi thứ, trở thành 'France' thứ 2.

Nhưng có lẽ hắn sẽ không làm vậy...kiểu biến Việt Nam thành nước chư hầu cho hắn thì sao nhỉ?

Hoặc biến thành lãnh thổ của hắn luôn đi.

Cậu thực sự chẳng biết nữa nên hỏi tiếp thôi "Vậy thì sau khi đẩy lui Pháp?"

《Tên đó vắt kiệt mảnh đất của người An Nam, biến nó thành khu du lịch nghỉ mát ở Nha Trang》

《Riêng Việt Nam kia cậu ta lẫn anh em mình đều bị tống vào phòng giam tuy nhiên có vài người được thả để làm bù nhìn cho dân chúng》

《Không riêng gì đất nước ngài tất cả đất nước bị xâm chiếm của Đức Quốc Xã đều bị vắt kiệt đến khô cả đất chỉ trừ những chỗ view đẹp thì làm chỗ nghỉ mát cho lũ quan chức thôi》

《Nói chung là khổ cả chủ lẫn dân không ai hạnh phúc cả.

Tham ô tràn làn, thánh nhân thì hiếm...》

*Thánh nhân: Ý chỉ những người yêu nước có tài (có thể), tìm mọi cách để giải phóng đất nước tiêu biểu là Bác.

"Thật là....haiz...."

Cạn lời luôn rồi.

Việt Nam bên trong game kia à làm ơn tỉnh táo xíu!

Đừng vì cái lợi trước mắt mà mất tất cả.

Nếu thế ai làm bù nhìn nhỉ?

Cậu rũ bỏ sự thất vọng sang một bên và bắt đầu tra hỏi hệ thống và nhóm người kia.

"Ai làm bù nhìn vậy hệ thống?

Tính cách thế nào?"

《Là Việt Hòa thưa ngài hay còn gọi là Ngụy và Việt Cộng hay còn gọi là Mặt Trận》

!?

Chỉ vừa nghe cái tên Việt Hòa thôi Việt Nam đã muốn nhảy lầu rồi....anh ta là một tên khốn đáng lãng quên nhất cuộc đời cậu.

Ngoài mặt thì chỉ nhíu máy xíu nhưng bên trong Việt Nam là một thứ cảm xúc phức tạp về cái tên này.

Dù sao nó chỉ là một cái tên....

"Việt Nam đừng nghe tên khố--!"

Được rồi dừng lại ở đây thôi!!

"Ước gì ta có thể xóa sạch kí ức của mình" Cậu lí nhí.

《À...Việt Hòa là một tên xảo trá, quỷ quyệt nói chung tất cả những tính từ xấu xa đều thuộc về gã》

《Còn Việt Cộng trong đây được miêu tả chi tiết hơn về tính cách cao thượng, dũng cảm dám hi sinh và hi sinh rất nhiều cho đất nước》

《Vậy đó!》Nó nói lại một lần nữa nhưng Việt Nam có vẻ không nghe thấy.

Cậu ta bằng một biểu cảm hơi...khó chịu và buồn chăng?

《Kí chủ, người chơi!!》Hét lớn.

Hay là cái tên nhân cách cục súc kia nhỉ?

Mẹ kiếp!?

Nó không hề muốn điều đó chút nào khó chịu valone!

《Ngài sao vậy?》!?

"Ừ ta đang nghĩ về một người..."

Việt Nam đưa tay lên đẩy kính như thói quen nhưng có gì hơi khác thì phải?

Mà thôi bỏ bỏ hết.

《Chuẩn bị đi thưa ngài 1....2...3...》







||Người chơi: CHXHCN Việt Nam||

||Thuộc quản lý: Hệ thống 05||

||Nhân vật: (CHXHCN) Việt Nam||



_

_

_

_

_

_

_

_

《Kí chủ tỉnh dậy đi!》Màn hình xanh to đùng đoàng gán thẳng mặt cậu làm cậu xíu sốc chết não.

(Buffu~xem Konosuba rồi biết cưng sẽ sốc đến chết như nào~) Không quảng cáo đâu (・ω
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter (1) Xả ảnh vui🙂) Lẫn tâm sự


Các bác thấy sao về nó?

Nói thật tui ưng bức kia hơn mà thôi gần tiếng của tôi hết đóa! (*˘︶˘*).。.:*♡

Còn đây là bức đầu tiên mà tui vẽ Countryhumans sau khi đi học trực tiếp.

À đây là cái bức mà tui cho nó làm ảnh quảng cáo của Việt Nam, nó sau bức thứ 2 kia luôn chắc tầm 50 phút hay 1 tiếng gì đấy tầm vậy.

Và đây là bức tui ưng nhất ở thời điểm hiện tại đơn giản là do một bản bạn bình luận vẽ đẹp ('。• ω •。')/

Tiện thể trả lời cậu hỏi của bạn dalia_love_onepiece thì style của tui, cũng không biết nữa nên thấy nó như thế nào thì cho nó là như thế đấy được không?

(Cứ thoải mái đi các cưng!)

Vốn dĩ tui cũng chỉ vẽ thôi không quan tâm nó kiểu thế nào.

Dù lượt xem có ít nhưng đọc bình luận của các bạn tui rất vui nên cũng mong truyện nó lên top xíu để đọc được nhiều comment hơn.

Bye!
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 5


《Cái tên vừa điên vừa mù này!?》

"Ngươi nói ai vậy hả!"

Việt Nam gân cổ cãi.

Một người một hệ thống cãi nhau om xòm cả một khoảng rừng ít nhiều cũng đã đủ để gây chú ý.

Việt Nam giơ tay tạo thành chữ X ý nói dừng cuộc cãi nhau vô ích này lại.

Cậu sờ sờ mặt, nói:

"Im miệng đi!

Được rồi xem nào...."

Cậu khó chịu gầm lên:

"Mẹ kiếp tại sao mình lại phải vướng vào đống rắc rối này chứ!?"

《Cái này tôi cũn--》

"Thôi khỏi ở đây thôi ta có cảm giác nơi này khá lạnh chúng ta phải đi nhanh ra khỏi khu rừng này"

Việt Nam phủi phủi đống bụi và lá cây trên người mình.

Cậu khá chắc bản thân sẽ không bị bất ngờ vì dù sao cậu cũng đã biết trước cốt truyện.

"Đưa kính đây hệ thống?"

Cuối cùng cái tên countryhuman này cũng chịu thừa nhận mình sai rồi!

(・∀・)ノ

Dù không nói nhưng nó rất chi là vui vẻ không cần cậu cằn nhằn đòi hỏi, nó biến ra luôn một chiếc kính mới.

Chiếc kính mỏng rơi lạch đạch xuống đất từ độ cao 10m.

Khuôn mặt của Việt Nam bỗng chốc bơ phờ.

"Ngươi..."

Khuôn mặt méo xệch lại kinh khủng, lắm bắp mãi không thành lời.

Cậu ngẩn ngơ lại gần chiếc kính vỡ nát.

《"ÁA!!

Mình bị sao vậy nè!?"》Nó la hét trong sợ hãi:

《K-kí chủ tôi không có ý trêu đùa hay xúc phạm ngài gì đâu!》

Cậu ngẩng đầu lên nhìn nó đầy giận giữ "Mày!

Đùa tao à?"

Úi zời!

Đây có phải là cái tên nhân cách kia không vậy!?

Đáng sợ quá!?

Hệ thống giờ méo thấy tên kí chủ này dở hơi hài hước nữa rồi!

Tên này lật mặt gì mà nhanh dữ....lúc này rõ là trẻ trâu.

Đm tên này hợp làm sát nhân hơn! (Hệ thống à...)

"Được rồi tạm dừng..bình tĩnh Nam.."

Cậu lẩm bẩm trấn an mình.

Rồi quay sang nhìn về phía cánh rừng chửi nhỏ tuy nhiên lông tay của Việt Nam bỗng dựng đứng biết sắp có chuyện không lành liền ngồi thụp xuống.

Quả nhiên đã có một bóng người lao ra.

"Chậc!?

Đm!!"

Xoặc!

"Mẹ nó!?"

Việt Nam bật nhảy ra sau.

Cái bóng có vẻ mất đà nhưng nó nhanh chóng phi thẳng về phía cậu như một con hổ đói khát.

Không chịu kém cạnh Việt Nam bật dậy lấy người kẹp cổ đối phương nhào lộn một vòng tên kia liền nằm bộp xuống đất vùng vẫy mạnh.

"Hự!"

Tên đó kho lên đau đớn, hai tay vẫn cố gắng nắm chặt người cậu như con cá nằm chờ chết.

Cơ mà công nhận tên này khỏe thật không biết là ai đây nhỉ?

Mặt toàn bùn đất.

"!?

Lũ 'Beep' bọn mày mà đòi hạ tao chắc!?"

Cậu gào lên!

Cứ nghĩ là xong thì một nắm đấm từ phía sau bay tới "Cái quá--!?"

Việt Nam né không kịp chỉ có thể kêu đau:

Bộp!!!

"ออกไป!!"

Tiếng Thái à?

[Cút ra!!]

Văng xa đập thẳng lưng vào cái cây gần đấy làm nó rung lắc mạnh lá rơi tùng phèn.

"A!

Đau...."

Cậu đưa tay lên lau vết máu nhỏ đang chảy ra miệng.

Rát quá...chắc rách môi rồi...đau thật.

Cậu nặng nề đứng dậy nhưng nó đau quá ngay giữa mặt luôn đấy!

"Chết tiệt mà!

Khỏe như trâu" Cậu thử gọi cho hệ thống nhưng đéo được.

Lúc gặp nguy thì không giúp giờ đây mắt mù lòa rồi thì thôi khỏi...?!

"Khoan...từ từ!?"

Cậu chống tay đứng dậy được nửa chừng thì cái tên có lẽ là người Thái kia phi chân đạp bụng cậu.

May mắn là né kịp nhưng nhìn cái vết lõm của cái cây kia thì chắc tên này dùng lực nhiều lắm.

Không có thời gian để nghĩ Việt Nam kéo cổ tên người Thái lại gần mình làm gã ta hơi ngỡ ngàng.

"N-ngươi!?"

Tên người Thái lắp bắp.

Ngươi ngươi cái gì!?

Bị tao mê hoặc chắc?

Ngại ngùng con căk!

Cậu dùng chân đạp vào bụng gã nhiều lần liên tiếp trả thù đòn trước.

Gã phụt ra máu dính đầy người cậu nhưng cậu không quan tâm.

Bụng của gã ta...có lẽ mất cảm giác rồi....?

"Khoan đã..!Dừn--A!"

Liên tiếp là những cú đấm trực diện vào mặt gã.

Gã nghiến chặt răng chịu đòn mà chỉ biết kêu:

"Mẹ kiếp!!"

Ai bảo chùm đầu kín mít làm gì nếu không có khi....lại được tha cho cũng nên.

"Phụt!?

Thật chẳng hiểu nổi từ khi nào mình lại sảng khoái khi đấm người đến như vậy nữa..hộc.."

Việt Nam thấy mình sắp điên vì được giải tỏa những cảm xúc ức chế gần đây.

Cậu chẳng hề quan tâm hay nương tay gì với người này nhưng tên kia thì khác cậu thấy sau lớp bùn đó là một cảm giác quen thuộc khó nói.

Gương mặt của tên đó rất...rất giống đi!

Nhưng cậu vẫn khó chịu khi hệ thống vẫn không hề trả lời mình, cảm giác cứ như bị điều khiển bởi ai đó vậy?

Sảng khoái thật quá đấy!!

Bộp!!

"Này...Thái?"

Cái tên nằm sấp mệt mỏi gọi tên cậu bạn Việt Nam lờ mờ nghe thấy tiếng trả lời của cái gã đang xỉu up xỉu down trên tay mình.

Cậu dừng lại rồi thủ thỉ với gã người Thái.

"Ngủ đi mày, tao xử thằng kia đã"

Gã mở hai mắt thật to sợ hãi nhìn cậu vội gào lên cảnh báo "Cuba!!

Mau chạy đi--!"

Bộp!!

Bộp!

Đánh thêm hai cái vào bụng rồi giứt điểm ở gáy ngay lập tức.

Cậu nhìn tên kia ngất đi rồi hồi thần:

"Lũ chúng mày nói Cuba?

Cậu ấy!?"

Việt Nam vẫn hơi hoang mang quay đầu về phía cái tên nằm bất động....bất động?

Hắn ta?

Cái đệch?!!

Ponk!!

Mình sơ xuất mẹ rồi....sao lại có thể quên được chứ....?

Việt Nam lim dim, hệ thống đểu kia nữa sau khi ta tỉnh táo trở lại sẽ hành mày ra bã....!

Đừng tưởng dễ tính rồi ăn hiếp haz....

Buồn ngủ vl.

Tên mặt bùn kia chơi gậy gỗ à?

Đau đấy!

Cứ tưởng mi chơi hệ sắt...?

À...còn Cuba...ừ đúng vậy rồi....

Còn cậu ấy......
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 6 Gặp Cuba và.....


20 tháng 9 năm 1940

"........"

"Không không!!

Tôi không theo phe Phát Xít!"

Việt Nam mặt mày hoảng loạn trả lời.

Hiện tại sau khi bị bonk một cái cậu khi tỉnh dậy đã bị trói như này rồi.

Hai tay, hai chân của cậu đều bị khóa bởi một loại sắt đặc khá là khó để bẻ gãy nhưng....ổn!

Cậu nghĩ mình sẽ mất khoảng 20 phút để bẻ gãy và trốn thoát ra khỏi đây như vậy là đủ để trốn thoát rồi, nhướn mày:

"À ờm tôi tên là Việt Nam, là Cộng hòa Xã hội chũ nghĩa Việt Nam mới đúng!"

"Là vậy đó" Nghĩ không đủ thuyết phục Việt Nam còn định giơ áo cho người ta xem nhưng không được tay đang bị còng mà.

Cậu lí nhí "Giúp tôi...." rồi mặt buồn xỉu nhìn 'đồng chí' mặt mày sưng vù đầy căm hận nhìn cậu.

Ừ đúng vậy là Cuba đấy cơ mà Cuba này là hàng Fa-ke!

Hàng kém chất lượng lắm!

Chẳng giống cậu ấy xíu nào cả suốt ngày mặt hờn dỗi nhìn cậu thôi.

Bốp!!

Cuba khàn khàn lên tiếng:

"Ngươi..khụ...đừng có nói dối!"

Hai bàn tay cậu ta nắm chặt vào nhau thành hình nắm đấm.

Uầy tức cậu đến thế cơ à?

Việt Nam dù bị trói như thế vẫn cố nhích người lại gần tấm kính trong suốt kia, nói lớn:

"Tôi đã bảo là mình không quen cũng không theo phe hắn mà!

Đừng đánh đồng tôi với lũ ấy chứ!!"

Hai nắm tay bị trói đập đập vào nền kính vững chắc, mặt mày cậu nhăn nhó chính tỏ không có gì là nói dối nhưng Cuba cũng không phải tên dễ tin tưởng người khác nhất là thời chiến loạn như này.

Đôi ba lời sao có thể tin tưởng được?

Cậu ta đi lại gần Việt Nam đưa tay chỉ lên khuôn mặt điển trai sưng phù trông như cái bánh bao ấy!!

Tức giận chỉ tay phía cậu:

"Nếu như vậy thì sao ngươi lại đánh ta với ThaiLand chứ?

Ngươi còn tính giết ta và cậu ấy nữa mà?"

"ThaiLand bị gãy mấy cãi xương sườn và bị tổn thương khá nghiêm trọng ở phần bụng.

Phía quai hàm cũng bị tổn thương không ít"

Việt Nam lẩm bẩm theo lời Cuba nói.

Cậu từ khi nào ra tay ác vậy nhỉ?

Trước đây có thế đâu yếu vl ra.

Cậu ngước nhìn lên đôi mắt xanh trắng của cậu bạn cảm thấy có chút tội lỗi.

Dù chỉ là nhân vật ảo hay cái gì đó cậu không biết nhưng quả thực giống như mình đang nguyền rủa cậu ấy vậy.

Con bù nhìn......

"Thật là...haiz" Nặng nhọc đưa hai tay ra khỏi mặt bàn chống, Việt Nam không biết phải nói thế nào người ta mới hiểu cho mình.

Cậu biết rất khó để thuyết phục người khác khi họ bị chính bạn đấm ra bã.

Phải làm sao đây....?

Ting!

Hửm?

Việt Nam giật mình nhìn lên, cậu thẫn thờ nhìn bảng thông báo ở trên đầu mình:

||Cập nhật bản 1.5||

||Ích lợi tăng gấp đôi, tính năng tăng

gấp đôi!||

🎶





|Vui lòng ấn Yes nếu muốn tải bản|

|Vui lòng ấ......|

Tít!!

Việt Nam không ngần ngại ấn ngay chữ Yes được hiện lên ngay trước mặt mình.

Cậu vui mừng như muốn hất mông Cuba lên^))

Việt Nam không những vui trong lòng mà ngoài mặt còn tươi cười hớn hở, hoa tươi bay khắp background nếu như Cuba không bị ảo nhìn giống Việt Nam lúc trước.

Cậu ta bị lơ nhìn Việt Nam một mình độc thoại vui mừng như vớ được vàng.

Cảm thấy kì lạ liền hỏi "Có phải Nazi tiếp quân cứu ngươi?"

Cuba áp sát mặt mình với tấm kính cách mặt cậu sau lớp kính khoảng 10cm, khá là gần đấy.

Cậu bối rối hỏi lại:

"Ủa ủa cái gì cơ tôi nghe không rõ?"

Nam ơi là Nam mày ăn gì mà ăn nói gợi đòn zậy!?

Việt Nam lớ ngớ nhìn Cuba lạnh lùng nhìn mình, cậu không có quen với kiểu nhìn này của cậu ấy.

Rầm!!!

Việt Nam lẫn Cuba giật mình mở mắt to về phía ngoài cửa.

Bên ngoài là tiếng bắn súng và la hét của những người ở ngoài, Cuba sững sờ rồi quay lại nhìn cậu:

"Chết tiệt!?

Ngươi ngồi im đó cho ta!!"

"Ngươi đâu canh trừng hắn, ta phải đi!!"

Nói xong cậu ta chạy đi mất hút đâu để lại Việt Nam cùng vài anh lính khác ngơ ngác.

Quá bất ngờ não của cậu chưa loading được.

Phải một lúc sau Việt Nam mới hiểu tình hình hiện tại, bọn Phát Xít phát hiện ra căn cứ và đang tấn công mọi người.

Dù không muốn nhưng cũng phải nói đây là một cơ hội ngàn vàng khi chỉ có hai ba tên lính canh giữ cậu, toàn bộ lực lượng ở đây chắc cũng đang chiến đấu vậy là mình có thể thoát được trước khi quân tiếp viện tới!!

Vì nhân lúc Cuba không để ý Việt Nam cố tình bẻ gãy cái còng sắt.

Nó vẫn còn lằn đỏ nhưng không sao giờ cậu phải hạ hết đám này với đám ở ngoài kia cái đã.

Cậu chầm chậm bước ra phía sau sát mặt tường rồi phi nhanh đạp chân thật mạnh vào tấm kính.

Tiếng ồn lớn làm đám lính canh ở ngoài hoảng loạn bước vào, trước mắt họ là một mảng kính bị nức lớn nhưng chưa vỡ.

Một người lính chuẩn bị tư thế bước vào nói lớn:

"Ngươi đừng tưởng có thể trốn thoát!

Nếu không muốn bị bắn tan xác thì hãy mau suất hiện đi!"

Nhưng vì tấm lòng đức hạnh của mình anh đã thành công triệu hồi được thiên sứ (´。• ω •。')!

Chẳng biết có phải động vật lai chim với khỉ không mà bỗng tấm kính nức vỡ hoàn toàn, những mảnh vỡ văng đi tung tóe làm những người lính phải thu mình lại che chắn.

Bóng người nhảy lên mặt bàn thẩm vấn, cậu ta mỉm cười hì hì nhìn họ rồi nhanh như chớp đánh vào gãy tất cả mọi người có trong phòng làm họ ngất đi.

Có một người chưa ngất hoàn toàn chính là cái người vừa nói đấy, thủ thỉ mấy lời không rõ mà vẫn nắm chặt ống quần cậu.

Người lính rướn cổ:

"Hộc...dừng...!"

Việt Nam nghiêng đầu mỉm cười về phía người lính.

Cậu cười tươi nói:

"Xin lỗi không được đâu!

Tôi phải làm để còn về nhà xin lỗi nhé"

"Nếu có thể chúng ta sẽ gặp lại....sớm thôi" Đoạn gần cuối cậu càng nói càng nhỏ xuống.

Rồi khi anh ta ngất đi Việt Nam cũng chỉ lạnh nhạt bước qua, cậu khẽ mở cánh cửa nhìn ra ngoài.

Khỏi, lửa, tiếng bom đạn...nó làm cậu hoài niệm nhiều thứ.

Cậu vẫn rất nhớ Boss nhưng đây không phải thời điểm thích hợp để gặp.

Quá nguy hiểm để mạo hiểm mà lại chẳng được thứ gì cả.

Cậu cũng không quá mù quáng chỉ là hơi....--!?

Pằng pằng!!!

Đồng loạt nhiều viên đạn bay tới phía cánh cửa, Việt Nam theo bản năng cảm nhận được liền giật mình đóng chặt cửa lại.

"A!?

Đau...!"

Không may có mặt viên đạn đã găm vào chân cậu.

Việt Nam cố nén sự khó chịu từ vết thương ở chân mà lết nó ra sau phía cánh cửa.

Rầm!!

Một tốp lính hùng hổ mở cửa may là cậu đã núp sau nó có lẽ sẽ trốn được một ít.

Nhưng không được lâu một tên khi dò xét đã phát hiện ra, cậu chỉ có thể kêu lên "Mẹ kiếp!?

Biết ngay mà lũ chết...tiệt!!"

Rồi đấm vào mặt hắn.

_________________________

Sửa lại là năm 1940 nhé
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 7


Cố lết cái chân bị thương ra ngoài.

Việt Nam sau khi hạ gục mấy tên cậu cho là khá nguy hiểm kia isekai thế giới khác bằng mấy viên kẹo đồng.

"Đứng lại?!!!"

"C*c mình ngu vãi lúa!!!"

Thế éo nào mà mình lại nghĩ bọn họ sẽ nương tay với mình nhỉ?

Vì là ngươi quen chăng?

Ồ không kẻ thù mới đúng mà kẻ thù thì nương tay thế đéo nào được?

"Tên kia!!

Hộc...m-mau đứng lại!"

Một người lính Liên Xô tay cầm súng vừa chạy vừa kêu gào tên cậu.

Việt Nam ngoảnh đầu nói lớn:

"Anh bạn à xin lỗi tôi không thể!!

Chúng ta không cùng đẳng cấp mau bỏ cuộc đi đừng đuổi theo tôi nữa!!!"

"Đã nói là tôi không có ý gì hết tha cho hộ cái!!

Chân tôi đau lắm rồi!?"

Thế quái nào tên lính lại tự ý chuyển nghĩa câu từ của Việt Nam thành ra cái bùng nổ thế này.

*"Chúng mày không cùng đẳng cấp với tao!

Mau bỏ cuộc đi lũ thua cuộc đừng lãng phí sức mà đuổi theo tao nữa!!"*

*"Đã bảo là tao không có ý làm hại bọn mày nhưng...chậc!

Chắc chân mày đau lắm rồi!?"*

Tên lính tự biên tự diễn bỗng chốc bốc lửa hừng hực, khí thế tăng cao ngút trời làm Việt Nam muốn chui vào ống cống.

Cậu thầm kêu gào gọi hệ thống, thầm mong chữ 'Yes' kia sẽ có tác dụng.

Cái gì mà tăng gấp đôi chứ!!?

Lũ xuất hành game chết tiệt!?

Bọn mày là lũ hút máu!!

Hay là mình mắt mờ nhìn nhầm lại bấm No?

Rầm!!!

Việt Nam chạy không nhìn đường và cái kết đâm sầm vào cánh cửa đang mở hé.

Cậu lờ mờ không rõ nhìn thấy mấy cái bóng nho nhỏ bên trong.

"Aiz!

Nếu có được mình sẽ bảo hệ thống đưa cho cái kính áp tròng" lục đục đứng dậy.

Cậu quay lưng về phía sau thấy tên lính Hồng quân kia vẫn chưa đuổi kịp mình thì xông thẳng vào căn phòng, đóng chặt cửa lại.

Rồi thẫn thờ nhìn lũ nhóc đang ào ào sợ hãi, đứa thì chui tọt vào ngăn tủ, ngăn bàn, đứa lớn thì sợ hãi chĩa súng vào người cậu.

Việt Nam lắp bắp không thành lời mà nói ra cái tên:

"U-Ukraina??

Bela---!"

Pằng pằng!!!

"A!!!

Đệch!

Chân mình!"

Việt Nam giật mình tránh né.

Có lẽ vì quá run nên độ chính xác của viên đạn không được cao mà chẳng gây tí sát thương gì đến Việt Nam.

Tuy nhiên đôi chân thương của cậu thì không, nó vì bị tác động mạnh nên làm cậu đau đớn rên nhẹ lên không ít.

Việt Nam đầy uất ức nhìn hai người mà cậu cho là 'đối tác', là bạn bè giờ thì uầy bắn nhau bùm chéo tùm lum thế hả!!?

"Hai người tại sao...."

Cậu thầm thì.

"Cút ra!!

Nếu không ta bắn đấy!!

Mau cút ra khỏi đây!"

Ukraina hoảng loạn nói, cậu thấy khẩu súng trên tay cậu ta run run vì sợ.

Việt Nam lúc này mới ngẩn ra.

Cậu thế mà coi đây là thực!?

Việt Nam ơi Việt Nam à mày bị ngáo đá quá rồi!

Thế mà lúc nãy cứ ngỡ là thật cơ!

Tỉnh táo lại hộ cái!!!

Belarus bên cạnh thì không nhiều lời cô chĩa súng về phía Việt Nam mà bắn mấy phát.

Ukraina bên cạnh có hơi giật mình mà nhìn về phía viên đạn bắn ra.

Nhưng thứ cậu ta thấy là một màn ảo Canada Deki thông đít Nobita.

Thế quái nào Việt Nam lại biến thành phật sáu tay cầm đạn bằng tay không vậy!?

"C-cái gì vậy!

Không thể nào!"

Belarus hoảng sợ hét lớn.

Còn nếu hỏi tại sao Việt Nam lại có sáu tay và chắn được đạn bằng tay không thì mấy người cứ nghĩ về mấy trò đùa ở quê là hiểu.

Việt Nam mồ hôi đầm đìa nhìn lũ trẻ bị cậu dọa sợ bay màu (눈_눈).

Bằng tư thế thái cực quyền mà cậu học lỏm được từ các bà, các ông ở phố, nhanh chóng tóm gọn được hai cây súng trên tay hai đứa.

Cậu mệt mỏi thầm nghĩ: Cực hình vl!

Quá là mệt mỏi với mấy đứa.

Không nghĩ nhiều Việt Nam liền cầm hai tay một gái một trai cho nấp phía sau cánh cửa.

Cậu còn vỗ vai hai đứa mấy lần:

"Hai người cứ yên tâm nấp ở đây nhé tôi đi ra ngoài.

Nếu có gặp nguy hiểm thì cứ gọi cầu cứu cho Cuba hay North Korea là được" Việt Nam vẫy tay bỏ lại cả đám ngơ ngác không hiểu kiểu gì.

Litva bé nhỏ chầm chậm mở cửa tủ ngó ra ngoài nói nhỏ với tất cả mọi người trong phòng "Anh ấy....là ai vậy?"

Latvia bên cạnh Litva cũng ngó đầu nói theo "Chắc là một tên đần đấy, ai đời lại tha cho kẻ thù dù khi ấy kẻ đấy đã bắn cho mấy phát chứ!!"

"Không giống ba tí nào!

Ba bảo tha cho kẻ thù là tự làm khó chính mình mà?"

Latvia bĩu môi "Anh ta đẹp trai thật đấy nhưng đần quá đi"

"......"

"Việt Nam em biết đấy tính cách của Latvia khá cộc cằn cơ mà đôi khi ta thấy tính cách con bé nhiêu lúc cũng giống em "

Hưm hừm🎵 là la.....

Việt Nam giờ đã có thể thoải mái bước đi do không còn có cản trở bởi tên lính kia nữa.

Nhưng cảm giác nó mang lại là rất kì lạ khi bên cạnh cậu là tiếng súng đạn và la hét.

"Nhưng ta nghĩ em nên xem xét lại tâm lý của mình"
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 8


//Lạch cạch//

Germany mặc vest đeo kính không khác gì Việt Nam bản thứ hai trong cách ăn mặc, cậu ta khá khó chịu khi đánh máy viết.

Cậu ta giơ tờ giấy mình mới viết được và đọc nó một cách tỉ mỉ, quay đầu nhìn về phía cánh cửa.

Nazi với khuôn mặt cáu giận thương hiệu bước đến một cách thô bạo rồi ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.

Gã nói:

"Ngươi biết đấy tên khốn JE chẳng bao giờ chịu tuân lệnh ta?

Hắn ta lúc nào cũng thích chống đối"

Germany bên cạnh bình thản đáp lời.

"Ngài biết không tôi nghĩ hắn sẽ giúp ích cho chúng ta rất nhiều ở mặt trận châu Á"

"Hắn ta sẽ có thể không khó khăn để xâm chiếm mảnh đất khổng lồ ấy!

Nó thật rộng lớn phải không nào?"

Nazi lạnh lùng nhìn Germany, thằng nhóc hậu thế sau này của gã nếu như Đức Quốc Xã thất thủ.

Gã không nghĩ tới việc tẩy não nó để trở thành một Quốc Xã 'thứ hai' đâu nhỉ?

Ít nhất là khi gã còn sống.

Bỗng Germany à ờ mấy cái rồi quay lưng lục lọi đống giấy tờ.

Trên tay cậu ta là một bức thư khá cũ, nhàu nát.

Đẩy kính và nói "À đây nữa"

"Nó được gửi ở một đất nước ở Đông Dương thuộc địa của Pháp là đất nước mà Nhật đang xâm lược này"

Germany mỉm cươi lắc lắc nó trước mặt Nazi, gã khó chịu bảo cậu ta nói rõ nội dung:

Germany bắt đầu tóm tắt lại nội dung:

"Tóm gọn lại là...tha cho đất nước cậu ta và trong đây ghi cậu ta muốn trở thành phe của chúng ta"

Cậu ta mỉm cười nham hiểm "Ngài biết đấy vị trí đất nước của cậu ta rất thuận lợi nên JE mới xâm chiếm để đặt căn cứ "

Germany thở dài hỏi câu hỏi mà cậu ta muốn biết.

"Đất nước này theo chúng ta là vì muốn đánh bại Pháp chủ quản lúc trước.

Chỉ là có nhất thiết phải theo không?

Cậu ta có thể liên minh với Nhật để đánh bại Pháp mà?"

Nazi im lặng nhìn Germany rồi nhàn nhạt đáp "Đấy là vì lợi ích lâu dài Germany...."

"Dù có là liên minh hay đồng minh gì đó, sớm hay muộn JE cũng sẽ vắt kiệt nó thôi.

Mục đích cuối cùng là để tạo chiến lược mà, tên đó cũng sẽ làm điều tương tự với đất nước kia như những nơi hắn từng xâm chiếm"

Nói thật thì chẳng có chuyện gã kiên nhẫn giải đáp thắc mắc cho một thằng oắt con phiền phức đâu!!!

Nếu là kẻ xa lạ thì gã sẽ không ngại bắn nát đầu nó rồi cho treo chung với lũ Do Thái đâu!!?

"Ngậm mồm được rồi thì ta đi có việc"

Nazi với ánh mắt tàn nhẫn nói với hậu thế của mình.

Gã quá mất thời gian với mấy câu hỏi phiền muộn kia chết mất!

Rầm!!!

"Sh*t!!"

Gã chửi lớn.

_______________________________

[Liên Xô]



《Tút.....》



"Hộc!!

Ha....hộc...!"

Việt Nam chạy vun vút qua những cành cây, thi thoảng cậu còn đập thẳng mặt vào thân cây nữa.

Cậu vẫn đang cố trốn thoát khỏi lũ lính Liên Xô với Phát Xít.

Đa số là người của của Cuba cử đi để truy tìm cậu sau khi trốn thoát.

Chất chơi hơn là Phát Xít, gác cả chó ra đuổi cậu cơ mà nhưng có vẻ chúng đã chọn nhầm đối tượng.

Với con người thì cậu có thể bị bắt nhưng đối với động vật thì....không!!

Với kinh nghiệm nhiều năm của một chuyên gia trong lĩnh vực chọc chó, Việt Nam nhất định là không thể để bị bắt!

"Căk bu*i! tao mới bị bắt!!!"

Cậu quay người cười đểu hét lớn:

"Bọn mày không thể bắt giữ tao bây giờ đâu!!

Ai mà không bắt được thì làm chó!!"

Lũ lính đang rượt đuổi Việt Nam bỗng hừng hực khí thế y hệt tên lính đuổi theo Việt Nam lúc trước.

Cậu im bặt lại, khóc thầm.

Nam ơi!

Cái tính chọc chó của mày đổi sang người rồi hay gì!?

"Còn không mau bắt lấy hắn!!

Boy!!"

Tên lính chạy hồng hộc gọi lớn để tăng dũng khí cho lũ chó.

Đương nhiên là chúng được huấn luyện để nghe lời mà.

Việt Nam khổ sở với cái chân bị thương của mình.

Nó được băng bó rồi là ở phòng y tế của căn cứ dựa theo trí nhớ cũ kĩ của mình mà tới được đó.

Cứ nghĩ giữ mấy cái đấy làm gì cho nhức óc ra ai ngờ nó ở đây lại hữu ích đến vậy.

Tình cờ là nơi mà ThaiLand nằm lại là ở đây chứ không phải được chuyển sang trạm khác.

Lờ mờ thì cậu đoán chắc chưa kịp chuyển thì Phát Xít tấn công.

Khá giống lời Cuba nói ThaiLand bị cậu đánh gãy cả xương, Cuba còn nhẹ hơn nhiều.

Tuy nhiên cậu ấy lại ngủ mất rồi tiếc ghê!

Nếu được cậu cũng muốn xin lỗi trực tiếp nhưng thôi....viết ra giấy cũng được.

Sau đó thì cậu nhanh tay xử lí sơ vết thương, gắp viên đạn ra rồi khử trùng.

Nó mất một khoảng thời gian rất lâu tận 30 phút vì phải gắp viên đạn với...cả đau bỏ mẹ....!

Cực đau luôn nhưng không có thời gian vì tầm này thì chắc chắn là Cuba biết tin cho người tìm cậu rồi.

Có là đồng trí thân thiết thì sau khi giải quyết đống rắc rối này cậu nhất định phải bắt đền Cuba mấy trăm ngàn đi ăn mới được (・∀・)ノ!
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 9


Rượt đuổi cũng tầm tiếng rồi, Việt Nam thở hổn hển như chó chạy ngoài đồng.

Cậu quay mặt nhìn đám lính giờ đây cũng chỉ còn mấy người.

Lũ đó chưa mệt hả!!

Cậu thầm thì chửi rủa lũ khốn đó, quấn cậu ít thôi bỏ cuộc mẹ đi!

Bộ không bắt được là Cuba cắt công cụ tăng dân số của bọn mày chắc?

"Hộc...ha...chết tiệt" Việt Nam cúi gầm mắt mà chạy như điên về phía trước.

Đám lính phía sau thấy cậu hăng hái tới như vậy thì có lẽ đã bỏ cuộc.

Cậu vẫn chạy nhưng không còn sung như trước được nữa.

Cố gắng tiến lại gần một cái cây và dựa vào nó, cậu mệt mỏi nằm nghỉ.

Nhìn qua cái băng ở chân dần nhuốm đỏ, Việt Nam cáu mày chửi thầm cho hả giận:

"Đm!?

Sống sót qua cái thế chiến này đã khổ rồi nay còn gây thù chuốc oán với cả một bên hơn nữa còn lại là....!"

"Haiz....rắc rối vailone!"

Cậu gào lên như muốn tát thẳng vào mặt hệ thống mà kêu gào tên nó vang xa cả chục mét.

"Con mẹ nó!!

Hệ thống đâu rồi hả?

Đồ dởm tởm lợn!"

"Mày đâu rồi hả?!!"

Bàn tay chần cứ thế đám liên tiếp vào mặt cỏ kêu tên hệ thống.

Mặt của Việt Nam hơi ửng hồng mồm miếng lắp bắp do hụt hơi, đôi mắt sắc bén giờ thì sao?

Nó còn đang lim dim vì chưa ngủ đủ giấc đây này.

Gọi mãi không có tiếng hồi đáp Việt Nam quyết lần sau cạch mặt hệ thống.

Lũ khốn nạn, thức dậy rồi dính vào đống phiền phức.

"Bây giờ...thì mình sẽ đi đâu đây nhỉ?

Về Việt Nam có được không....chắc không đâu như vậy quá mức nguy hiểm.

Có lẽ nên tránh xa mấy cuộc sung đột này càng xa càng tốt."

Gãi gãi cằm, lười biếng nằm bẹp dí xuống đất.

"Quá mức nguy hiểm luôn..."

"Phải làm sao đây?"

Cái não căng cứng của Việt Nam giờ hoạt động không được tốt như trước nữa.

Tỉnh táo thì giảm đi theo sự phát triển của đất nước lúc nào cũng như rơi vào tình trạng thiếu ngủ.

Nhìn cậu sung sức thế thôi nhưng chạy lâu như vậy với người bình thương là mệt lắm đấy chứ đùa.

"Ha....hệ thống ới"

Việt Nam im lặng hồi lâu cũng lên tiếng gọi.

Vì...cô đơn quá chăng?

"Hệ thống mi biết đấy ta rất mệt mỏi với đống văn kiện.

Ta không gánh nổi cái thế chiến thứ II này, cho chết được không?"

Tiện thể nói luôn về thời đại mà Việt Nam sinh sống là thế kỷ 23, lúc này đất nước cậu đã là một cường quốc quân sự thuộc top 10 thế giới.

Tuy nhiên vấn đề này lại thuộc quản lý của Đảng, những tổ chức chính phủ và một phần của....Đông Lào.

Đừng hỏi vì sao nhé. (Thằng bé bị cấm chuyển đổi cơ thể ý mà)

Sự tồn tại của Đông Lào rất đặc biệt kiểu giống như Xích Quỷ vậy, không hẳn là một countryhuman nhưng cũng không hẳn là một linh hồn.

Vì sự giống nhau đến đáng ngờ của cu cậu đối với Việt Nam nên nói thẳng rằng nó không được công nhận vậy thôi.

Thứ chứng tỏ Đông Lào tồn tại trừ nhưng người có cấp quyền hay quen biết của Đảng ra thì truyền thông và internet là thứ duy nhất đề cập đến cái tên này.

"Hệ thống ta muốn về nhà!!

Ở đây nó lạnh lạnh sao ấy, dù ta cũng có một khoản thời gian ở nước Nga nhưng thực sự không quen....."

"Mi nghĩ ta nên làm gì?

Ta chẳng nhớ tí gì về cột truyện hết vì nó....quảng cáo là y hệt lịch sử thôi"

"Hơn nữa nếu ta ở đây tồn tại thì lý do gì Thái Lan lại không nhận ra chứ?

Bộ mờ nhạt lắm à?"

《Ting!

Theo kết quả: Đất nước của ngài luôn luôn mờ nhạt trong mắt người khác》

"Cái 'Beep' gì cơ!?

Đất nước tao mà mờ nhạt á!

Có cần bị Wikipedia đập mặt không hả!!"

"Cái thằng thất học này...không học lịch sử hay gì!....ờm"

Việt Nam giật mình nhìn lên.

Ủa khoan?

Hệ thống đây kia mà?

Khoan đã!?

"H-hệ thống đấy à??"

Cậu run rẩy chỉ tay.

Fuck shit!

Thế ra là lúc nãy mình chửi nó!

Cái thứ hệ thống thất học, cứ tưởng thế lào hóa ra chỉ có vậy (¬_¬)

"Thật không hiểu nổi.

Bị sao vậy?

Sao mấy lúc nãy ta gọi không trả lời?

Ổn chứ hay bị gì rồi?"

Màn hình phát sáng:

《Tôi không có bị thiểu năng trí tuệ thưa ngài, kiếm tra viên kiểm tra thôi》

"Ồ vậy ra chữ Yes kia là vậy cơ mà cập nhật là sao hệ thống?

Nhà phát hành cập nhật bản 1.5 à?"

Cậu ngờ ngợ ra chút rồi, thời gian bên ngoài vẫn luôn hoạt động....mọi thứ vẫn luôn diễn ra....

Giấc ngủ của mình....!!!!?

Cậu hoảng loạn bật dậy không hề quan tâm tới chiếc chân đau bị tác động, cậu chỉ nghiến răng một chút rồi bàng hoàng với ý nghĩ đó.

"Này!!

Có phải thời gian ở bên ngoài vẫn trôi qua không!!?

Nếu như vậy thì đất nước ta thì sao?"

《Ngài bĩnh tĩnh!

Đừng lo tô--》

"Đờ hell?

Thế chiến trải qua tận 6 năm đấy biết không?

Đất nước ta trong 6 năm không có chủ thì phải làm sao đây hả...?"

"Ngươi nghĩ mỗi Đảng là đủ ư?

Không đâu!

Nó ảnh hưởng rất nhiều về mặt ngoại giao và...và kẻ thù có thể nhân cơ hội chiếm biển Đông"

Việt Nam lẩm bẩm:

"Không những vậy còn có thể là xâm lược hoặc chiến tranh xảy ra"

Cậu thở dài ôm mặt, thực sự thì không suy nghĩ nhiều lắm nhưng cái cảm giác bồn chồn này quả là khó chịu.

Cậu hắt hơi để giữ tim mình ngừng nhanh lại dù gì thì cậu không muốn tấu hài quá chớn.

Mê dại tầm này cũng đủ rồi.

Việt Nam giơ tay ra bảo hệ thống đưa cho cái kính áp tròng.

Hệ thống cũng không hỏi gì ngoan ngoãn như cún cưng, không còn lơ là, hậu đậu như lần trước nữa:

《Của ngài đây, kính áp tròng.

Thêm thông tin cho bản cập nhật của ngài》

《Ngài có thể lấy một món đồ bất kì từ tôi, hệ thống miễn là nó thực sự tồn tại chứ không phải là một sản phẩm từ ảo tưởng》

Màn hình xanh dần chuyển thành một cái màn hình thống kê với hình ảnh ví dụ.

Ảnh minh họa

《Cũng như tôi sẽ trả lời tất cả các câu hỏi mà ngài cần ✩》

Thế là trước giờ cái hệ thống này không có chức năng giải đáp à?

Việt Nam ảo não nghĩ.

"Vậy thì...ờm cảm ơn nhé"

Cậu nghi ngại nhìn hệ thống rồi rít lên một tiếng đau điếng "A...ờ cái chân!

Mẹ kiếp!!"

Đm giờ thì có đợi cả tháng nó mới lành hoàn toàn được.

Lúc đấy mình bị bẩn cẩn, ngu thế nhở?
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 10


Phù phù!!!

Đệch mẹ hệ thống!!?

Việt Nam mặt đeo kính bảo hộ vừa nắm chặt bánh lái điều khuyển máy bay.

Gì đây?

Không đi được bằng chân thì chơi luôn bay nhảy hả?

"Dừn--Gra!!

Chết tiệt!"

Cậu mím chặt môi mà cố gắng chịu đựng cái áp lực gió khủng khiếp này.

Không phải loại sang xịn mịn gì đâu đây là loại máy bay Cánh quạt cổ điển đấy.

Cậu cũng không quen sử dụng lắm.

Cơ mà vì lí do gì nó không cho mình cái máy bay hiện đại ẩn nấp được radio với tàng hình được chứ?

Nó tồn tại ở thế kỷ 23 thật còn gì!

Việt Nam sau một hồi tập làm quen thì dần thành thạo, ung dung ngắm nhìn bầu trơi xanh ngắt mà đối với một kẻ sống trong một thế giới hiện đại đầy ô nhiễm mà nói:

Thật quá tuyệt vời!!

Cậu bắt đầu suy nghĩ cho chính tương lai của bản thân.

Dù gì thì nơi này cũng chẳng khác thế giới cậu ở là bao hơn nữa còn cực kì chân thật.

Nếu không nói đây là một trò thực tế ảo thì cậu chắc đã nghĩ mình bị thực thể X kia ném sang thế giới song song khác chứ đùa.

"Mình sẽ ở một ngọn đồi hẻo lánh với cô vợ xinh đẹp và đàn con thơ...."

Ước mơ ấy....đẹp thật.

Mong mong anh hai có ngày cưới vợ rồi sinh cho mình một thằng cháu trai hoặc gái đều được.

Mình sẽ đổ dồn tất tần tật mọi thứ cho nó và biệt tích với đống tài sản kích xù.

K-khoan đã!!?

Thế éo nào cái cảm giác phản bội này nó nhức thế nhỉ?

Phản bội cô người yêu nghèo khó và đứa con nhỏ, cùng tình nhân hạnh phúc với đống tài sản mà bản thân hai người đã lừa lọc được từ người mẹ đơn thân.

Mày...!

Một thằng vũ phu!!

Việt Nam mặt nghệt ra mà hoang mang tột độ.

Hóa ra ít nhất cậu cũng có tài cán về mặt sáng tạo nội dung đấy.

Việt Nam thầm nghĩ linh tinh gì đó....

Hay đấy!

Quyến rũ Nazi!!

Nazi....ừm Boss em xin lỗi.

Chát!!

Chát!!

Phải mấy cái tát thì Việt Nam mới chịu tỉnh ngộ.

Gì mà quyến rũ?

Vớ vẩn.

"Bị đ* hay gì mà mày nghĩ linh tinh vậy Nam?

Boss làm sao có thể như thế!"

Cậu rất quý USSR đó là điều mà ai cũng có thể nhận biết, tuy nhiên theo cậu ít nhất đó là sự yêu quý, tôn sùng của một người đối với đức tin của mình.

Ngài giống như chúa vậy là đức tin mà cậu theo đuổi, cố gắng giữ gìn nó khỏi lũ khốn nạn.

Nếu có một tôn giáo được thành lập bởi chủ nghĩa cộng sản chắc Việt Nam sẽ là người hăng hái nhất.....

"Haha!!

Má nó, vãi cả Đảng USSR ạ?"

Cậu ho khạc khạc rồi tươi tỉnh nhìn buồng nhiên liệu của máy bay.

Cậu hiện đang bay tới--??

"Hệ thống!!!

Chúng ta đang đi đâu vậy hả!!?"

《C-cái!

Chúng ta đang bay về phía Đức thưa ngài, sao vậy có gì không đúng sao?》

Việt Nam triệt để câm nín.

Ta chỉ muốn hỏi một câu thôi....?

Mi bị thiểu năng phải không hay chơi đồ cần sa?

Có biết hiện tại đang là năm bao nhiêu không hả!?

1940 đấy má!

Chiến tranh thế giới thứ 2 cực kì thảm khốc mà giờ mi đưa ta đến ngay trước cửa tử thần cơ đấy?

Bẻ bẻ lái!!

Kít!!!

《Đừng!

Tôi đã bảo rồi tôi chỉ muốn tăng tỉ lệ sống sót của ngài mà thôi》

Cậu thở dốc "Thế là muốn tăng tỉ lệ ta sống sót hay muốn tăng tỉ lệ đi chầu ông bà của ta đây?"

Hệ thống buồn bực nói.

Cực khổ lắm đấy biết không:

《Ngài yên tâm tôi nhất định sẽ giữ an toàn 100% cho ngài mà.

Tên Nazi ấy cũng chỉ là một NPC ảo thôi》

《Nếu có ngài chỉ cần hô một cái chẳng phải một đống vũ khí tối tân xuất hiện trước mắt rồi sao?》

Vũ khí tối tân?

Ý ngươi là cái máy bay cổ điển củ rích này à?

Ở chỗ ta nó chỉ đáng giá chưa đến năm triệu chứ không muốn nói là món hời của mấy bà đồng nát.

Riêng khẩu ak-47 thì ta quý (#'Д') và mấy món khác nữa.

Cậu không mấy tin lời hệ thống vì đối với cậu một lời nó nói thật chẳng đáng tin.

Đối với một cái hệ thống vô trách nghiệm như ngươi thì làm được gì ngoài làm tay sai vặt cho thực thể X?

Có khi còn làm nội gián.....mà thôi tạm tin đấy.

"Được rồi ta biết rồi đi thôi hửm?"

Có lẽ nên nối lỏng xíu chứ thế này căng não lâu là hỏng đấy, không tốt đâu (dù thực chất nó vốn nên vậy)

Việt Nam điều chỉnh nhịp thở cho nó đều đều nhỏ xuống.

Bộ mặt nhăn nhó thay bằng dáng vỏ ngả ngớn có chút diễu cợt.

Mong nó sẽ không cho mình vào chỗ chết!

Cậu không muốn vì một lần lỡ làm liều mà làm hỏng tất cả đâu.

Cậu còn đất nước, người dân, gia đình, bạn bè và nhiều hơn thế nữa.....

《Tôi sẽ không cẩu thả đâu》

Việt Nam ngẩng đầu lẩm bẩm:

"Ta cũng mong là như vậy" Rồi tiếp tục đưa mắt nhìn bầu trời xanh thẳm với đống suy nghĩ rối bời.

Hình như mới trôi qua có 30 phút thì phải?
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 11


Hừm hừm~

Việt Nam khá là hứng khởi khi nghĩ lại mấy câu chuyện quá khứ buồn cười với chuyến đi tiếc nuối đó.

Cuba này thực sự khác xa so với Cuba của cậu.

Liệu là cậu ấy có tàn nhẫn đến như vậy không nhỉ?

"Hệ thống những nhân vật trong này có tình cách giống với mọi người ở thế giới ta ở hay khác vậy?"

Hệ thống nhanh nhảu đáp:

《Cũng không hẳn là giống nhưng nó có tỉ lệ chính xác khá cao do nhà sản xuất cũng đã tra kĩ lại lịch sử rồi》

《Đa phần những nhân vật ở đây đều dựa vào lịch sử mà thôi》

Cái quái!?

Muốn làm sao cho chính xác với đúng nhất thì mấy người có thể trực tiếp đến phỏng vấn hoặc xem mấy cái phóng sự được mà?

Ồ đừng có hiểu sai ý nhé.

Tính cách với các quyết định quan trọng đủ để xóa xổ việc làm hoặc nhiều tính mạng thì không thể được xem xét một các cá nhân đâu đấy!

"Con mẹ nó đúng là EA" Cái công ty chỉ vì lợi ích thương mại này.

Chà, cậu cũng chắc nữa.

"Sao bọn họ có thể tham khảo một cách phiến diện như vậy?

Thảo nào doanh số phát hành te tua như vậy"

Ủa ủa??

Kí chủ à ngài là cái tên đã thức suốt đêm chỉ vì cái trò chơi mà ngài cho là doanh số phát hành te tua đấy ạ!

Tính tình ngài thay đổi nhanh như lật bánh tráng mà tôi xem trên YouTube rồi đấy.

Hệ thống mắt chứa đầy sự nghi ngờ về phía Việt Nam.

Tuy nó chỉ là một cái màn hình xanh không có mặt nhưng nó chắc chắn là một thực thể sống chứ không phải ảo, nó khác biệt và cá tính lắm!

Hệ thống bộc bạch.

Gì chứ tên ngu này sao mà sánh cho nổi với top 1!?

Có khi còn xếp bét bảng!

Việt Nam nhìn cái màn hình nó cứ tỏa ra luồng năng lượng giận dữ, mang cho ngươi ta cảm giác một cái bánh bao với khuôn mặt người đang nhăn nhó tức giận.

Đáng yêu phết?

Cậu ngẩn người.

Cái đệch, mình nghĩ cái méo gì vậy chứ!!!

Cậu hoảng loạn lẩm nhẩm liên tục thứ suy nghĩ kì lạ của mình.

Thứ hệ thống này rõ chảnh chẹo chẳng có cái gì ra hồn nhất là cái tính hậu đậu mà còn cãi cố.

Mình mới xuyên vào đây chắc tầm 2 hay 3 ngày gì đấy thôi sao thấy nó dễ thương cho được!?

"Hơn nữa....nó còn cho ta xuống suối vàng sơm hơn" Việt Nam lí nhí.

Cậu thẳng thừng chối bỏ rồi gằn giọng "Ê!

Hệ thống?"

Hệ thống giật mình tỉnh táo.

"Ngươi đưa ta đến Đức là vì tăng tỉ lệ sống sót tuy nhiên vì sao?

Ta có phải nữ chính Mary sue đâu mà gặp phát đổ luôn?"

Phụtt!!!

Hệ thống bật cười 《Ngài là quan chức cấp cao của một nước nên biết đến ngoại giao》

《Đây là game chiến tranh chứ không phải tình yêu nhập vai kiểu thế chiến nên tất nhiên nó là để tạo mối quan hệ với Nazi rồi!》

"Hừm....được rồi ta hiểu nhưng ngươi không sợ bị phản tác dụng ư?"

Việt Nam nghiêm túc nói, đây không phải chuyện đùa đâu nó có liên quan đến tính mạng của cậu.

Nhất định phải thật cẩn trọng!

Cậu quay đầu để nhìn rõ tầm bay.

Cậu thở hắt một hơi rồi chìa tay ra xin nó một chiếc máy bay thế kỷ 23 cho nhanh mà an toàn.

《Được rồi vậy....phải xin làm sao nhỉ?

Nói thật tôi thấy mình như ông bụt》

Việt Nam: (눈_눈) Đừng nghĩ ta không hiểu, ý ngươi là ta phải quỳ xuống khóc lóc mới cho phải không?

Chậc!

Lắm chuyện.

Cậu bất ngờ cúi đầu xuống vô lăng điều khiển, mấp máy môi ra hiệu với nó:

Nhìn này, mi mà không đưa cho ta thì ta thả rông cho máy bay bay đi với 'những chú chim' trên trời không hả?

Sao sợ chưa?

Việt Nam có đâm đầu vào tảng băng trôi đi chăng nữa thì đương nhiên hệ thống không thể chết nhưng việc nó bị trách phạt và bị đình chỉ thì lại rất khác.

Tuy cách phân cấp bậc không giống con người nhưng hệ thống cũng có this có that chứ không phải không có tính kỉ luật.

Máy chủ mà tắt nguồn thì cả Việt Nam lẫn hệ thống cũng đi đời cả thôi nên nhớ đây là một trò chơi và cậu cũng đã xuyên với nó với cách thức của thực thể X.

Hệ thống giận tím ngươi không nói một lời.

Thật kì lạ khi cậu nghĩ nó có thể là một phản diện trong một câu chuyện.

Ai mà chẳng muốn sống chứ?

Phải không nào?

Nhưng điều đó không hẳn đã đúng hoàn toàn....?

Việt Nam một lần nữa ngẩn người, cậu không phải một người thích những nơi ồn ào và cũng càng không thích có thêm bạn bè.

Có thể có nhưng ít người chơi thân.

Chỉ có vài người trong số hơn 200 quốc gia cậu cho là bạn bè thân thiết với người thân.

Nhưng cậu cũng không quá cô đơn để nghĩ đến cá---!!

[Tít tít tít!!]

Coi cảnh báo trong đầu Việt Nam vang lên oanh oảnh, cậu nhức đầu nhíu mày nhìn lên.

Chết tiệt!?

Cái đéo!!

《Đm!!

Cái thứ gì đang bay đến đây vậy!!

Còn không mau bay sang chỗ khác!?》

Hệ thống hoảng sợ la lên.

Việt Nam đánh vào mặt mình một cái cho tỉnh táo rồi không đợi ổn định nhịp thở đã một phát bẻ lái đầu bay.

Kít!!

Két!?

Chỉ sợ là không kịp, nguy cơ giữ thăng bằng của cái máy bay cũ kĩ này là rất thấp nhất là khi bẻ lái đột ngột......

Thật không thể hiểu nổi.

"....."

Cái lone gì đâu mà mới xuyên còn chưa kịp nghỉ ngơi thì đã bị ăn đấm rồi rượt đuổi như chó!!?

Và giờ thì sao?

Chết mẹ hết rồi!!?

Cậu vẫn còn nhớ Boss và người dân của mình rất rất nhiều!!

Còn Cuba, Laos và những người khác nữa!

"Ha....chết tiệt, chết tiệt....hộc"

Cậu mím chặt môi nhắm mắt như thể chấp nhận sự thật này.....

Việt Nam mày thật chẳng giống với những lời người khác nói về mày tí nào.

Gì mà vui tính, dũng cảm và mạnh mẽ chứ?

Yếu đuối cực yếu đuối mới đúng!

Nếu chẳng có niềm tin thì giờ biết làm gì....?

Niềm tin à....mẹ nó!

Phụtt!!

Haha...thế đéo nào mình bi quan thế nhể!!?

Cậu chầm chậm mở mắt, miệng hét lớn:

"THỨ HỆ THỐNG HẬU ĐẬU ĐƯA MÁY BAY MẸ ĐẤY!?

MẸ KIẾP!

SAO CHẬM THẾ!?"

°

°

°

°

°

《......》

____________________

Vào xem bộ mới của tôi nhé, đọc vui vẻ
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 12


"HỆ THỐNG ĐƯA MAU LÊN!!"

Việt Nam hít thật mạnh một cái mà nói ra.

Ngay sau đó một thứ giống như hố đen hiện ra giữa không trung, bên trong lòi ra một cái đầu máy bay nhỏ.

Cậu ngỡ ngàng bật ngửa nhìn 'món đồ chơi máy bay' với hình dáng chuẩn thế kỷ 23 xuất hiện trước mặt mình.

Hình ảnh một cậu thanh niên và món đồ chơi đang vu vi trên bầu trời xanh ngắt cứ như đang đi xem phim hài vậy!

"Đm Fucking shit!?"

Việt Nam tức giận hóa rồ cầm lấy cái màn hình xanh mà lắc lắc nó một cách mạnh bạo.

Hệ thống chóng hết cả mặt mà run rẩy đáp:

《A!

Đ-đợi đã!!

Hãy ấn nút bên cạn--!》

Hệ thống cố gắng giải thích tuy nhiên vì đang rơi trên không chung với tốc độ cực nhanh, áp lực gió làm cậu ù tai không nghe thấy được.

Việt Nam vẫn tức giận đấm màn hình làm nó á ớ không thành lời.

《Nút bên cạnh!!》Nó gào lên.

Và well, bằng một cách kì diệu nào đó cánh tay đang đấm của Việt Nam bỗng thả lỏng rồi tức tốc uốn éo đến chỗ lấy chiếc máy bay nhỏ.

Việt Nam bất ngờ kêu lên "Cái gì vậy trời!"

Mé!

Mình bị mắc hội chứng Alien Hand Syndrome đấy à??

Kiểu bàn tay tự ý hành động ý.

Thế mà mình không biết luôn.....

Rất nhanh chiếc máy bay nhỏ được đưa ngay giữa mắt của Việt Nam như ý bảo quan sát.

Nghiêng máy bay ra bên phải có một dấu chấm đỏ nhỏ li ti ở phía sau cánh, cậu dần lấy lại cảm giác ở tay rồi bất giác ấn vào nó.

Ta-da!!(・ω
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 13


"Đ*t mẹ bọn chó!?

Bố mày cảnh báo hết cỡ rồi đấy, nếu không muốn chết thì chạy nhanh lên!"

Việt Nam nói lớn vào mic.

Lũ Phát Xít bên kia tất nhiên sẽ chẳng bao giờ chịu từ bỏ cậu.

Thôi nào?

Về mà tay trắng chẳng phải sếp sẽ trách mắng hay sao?

Vợ mà thấy một tên lính quèn như họ thì tỉ lệ về nhà thấy cô vợ mong ngóng đợi chờ sẽ giảm 0%!

Thế thì phải lập chiến công thật lớn như thế con người yêu nó mới chịu đợi mình chứ không có khi ở xó đường nào đó có thằng khác húp luôn rồi cũng nên.

Mấy tên nghĩ đến việc con người yêu cắm sừng mình thì bỏ qua lời cảnh báo nhất quyết là phải sống chết với Việt Nam.

Và như vậy một cảnh tượng bùm bùm chéo chéo diễn ra hoành tráng.

Hệ thống cứ nghĩ là thế nhưng mà ước mơ thì cũng chỉ là mơ....hiện thực vả mặt nó đau lắm em!

Thúy Kiều sinh đẹp nết na, nó mà tức lên chớ dại em à.

Mọi thứ diễn ra vọn vẹn 30 phút.

Một là cho hai thanh niên đi chầu ông bà cùng chiếc máy bay thời gian còn lại là tâm sự tuổi hồng với anh phi công.

"A-anh con ny mới của em nó 35 tuổi, bọn em m-mới hẹn hò có 1 lần.

Xin anh tha cho em..!"

Chậc chậc!

Người anh em vì thế chú mới đi làm phi công đúng không?

"Là Sugar mommy đúng không?"

Cậu nghiêm túc hỏi.

Anh bạn mới 17, 18 tuổi mà còn học đòi tóp tóp nữa à.

"Mẹ nó xem VTV cho tao!!?"

Việt Nam ngồi khoanh chân lên ghế, mạnh bảo chỉ tay về phía trước mà mặt cứ hầm hầm sát khí.

Thanh niên tuổi mới lớn không hiểu kiểu gì.

Trong một lần làm nghiệm vụ không hiểu sao tôi bỗng được 'khai sáng' bởi tiền bối.

Cậu ta lắp ba lắp bắp hỏi lại lần nữa như không nghe rõ:

"Thưa an--ngài!

Xin hãy nói lại dùm tôi!"

Cậu ta hoảng hốt.

Việt Nam chỉ im lặng lắc đầu, ngước bộ mặt nhìn qua tấm kính vào chiếc máy bay thời thế chiến II bị lủng mỗi chỗ một cái mà ngao ngán.

Vậy ra là không thể rồi....

Tôi cứ nghĩ cậu là một tên dễ bị chi phối ra không phải.

Cậu còn ngây thơ và thuần khiết hơn tôi tưởng.

Việt Nam bình thản bảo hệ thống đưa quyển Kitô giáo của người Do Thái ra đọc.

Không may cho anh bạn rằng đã phản ứng mãnh liệt với nó, mồm liên tục chửi rủa.

Hệ thống lúc đó còn ngỡ ngàng nhìn Việt Nam đang slow motion đọc kinh thánh.

Cứ ngỡ là cậu ta đi diệt trừ tà ma chứ còn sống sót cái đéo gì ở thế chiến nữa!!

Mẹ kiếp!

Đại chiến thầy cúng à!?

Ôi chúa ơi!

Hệ thống với cái màn hình xanh lè lo lắng nhìn cậu không dám hó hé nửa lời sợ làm hỏng đại sự gì đó.

Việt Nam cảm nhận được sự khác thường của hệ thống mà hơi dừng lại:

"Sao vậy hệ thống?

Có chuyện gì à?"

Nó lập tức im bặt.

Việt Nam gặn hỏi mãi mà không thấy nó trả lời thì liền bỏ kệ mà đọc tiếp cho thanh niên đang phê pha trong cơn ảo chửi.

"Up si ta-te ra po!

Ừm...M-mario!?

Úi zời còn có Mario trong này luôn ạ?"

"Có cả chú rùa nhỏ và Satan này!!"

Việt Nam bật cười hét lên.

Thật không thể tin nổi là trong kinh thánh còn có cả mục lục đọc truyện cười nữa đấy.

Hệ thống lúc này mới cảm thấy có gì đó sai sai.

Tiếng la hét của tên lính Phát Xít và nụ cười đầy khoái trá của Việt Nam.

Nó cảm thấy thực sự có gì đó không mấy ăn nhập ở chỗ này.

Có khi....?

Đừng có đùa mình là lấy nhầm quyển châm biếng kinh thánh đấy nhá!!?

Hệ thống chầm chậm bay tới chỗ phát ra tiếng cười và chửi rủa trộn lẫn đầy kinh dị kia.

Nó nghĩ mình thực sự đã chọn nhầm phải sát nhân chứ có thằng nào làm chính trị mà có điệu cười đáng sợ như thế này đâu!?

Bộ lũ countryhumams dị biệt thế à?

Việt Nam đang đầy sảng khoái đọc truyện cười thì chẳng biết từ đâu hệ thống bất thình lình xuất hiện làm cậu giật mình ấn nhầm nút bắn tên lửa.

Thôi thì xin chia buồn với anh phi công và bà cô 35 tuổi.

Anh ấy đã chết trên chính chiếc máy bay xông pha từng năm tháng, xin chia buồn sâu sắc....

"Ủa thế chết rồi hả?"

Một bà cô phấn phít đầy mặt, má hồng, môi hồng, cái gì trên người cũng hồng.

Người đàn ông đang cầm tờ giấy lật đi lật lời gật đầu xác nhận.

Bà cô thủ thỉ "Anh yêu à~"

"Ờm tôi đi nhé?

Sếp?"

Anh ta sợ hãi lùi ra xa nhưng ngoài mặt thì vẫn tỉnh bơ trả lời.

"Không" rồi bỏ đi một cách ngầu lòi.

Bà cô ánh mắt tinh tường giơ ra một nắm tiền, tự tin nói:

"Mẹ đường!"

________________By Molataro
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 14


Việt Nam hoàn hồn sau khi lỡ tay giết chết thanh niên phi công kia.

Cậu khá khó chịu khi hệ thống phá hỏng cuộc trò chuyện của cậu.

"

Sau này ngươi hãy từ từ đi đến chỗ ta thôi, sao cứ phải nhảy bổ vào người ta như vậy?"

Cậu nhíu mày nói.

Hệ thống tức tốc giải thích cho hành động của mình.

Nó nói nó làm thế là muốn tốt cho cậu, lỡ đâu tên lính kia giả vờ sợ hãi như vậy rồi bắn tên lửa vào máy bay của mình thì sao?

Không lẽ mất cảnh giác như Việt Nam rồi ăn trái đắng à?

Quả nhiên là không cãi nổi lời nào.

Thì đúng mẹ thế còn gì!

Cãi cái lone!!

Việt Nam ngập ngùi cúi đầu xuống, hệ thống cảm thấy có hơi đáng thương.

Hai mắt long lanh ngấm lệ, môi mấp máy như bất lực.

Cưng nhất chắc là cãi mũi hơi đo đỏ!

Mẹ kiếp dễ thương ^^!!!

《Ha...!

Thật là!》Nó ngại ngùng nói.

Việt Nam ngu ngơ nhìn nó với loạt hành động bất thường.

Lúc nghiêm túc, hài hước, chảnh chọe nói chung ở cái màn hình này tưởng là vô cảm ai ngờ nó lại đa cảm xúc như thế.

Đôi lúc còn ngỡ là con người thật cũng nên.

Việt Nam xoa xoa cằm ánh mắt nghi ngờ nhìn nó.

Rồi nhìn vào bảng hành trình bé cưng của cậu.

"Hừm khoảng 1023 km nữa thôi là chúng ta sẽ đến Đức.

Vậy chuẩn bị thôi nhỉ?"

Cậu bảo nó làm cho mình một thân phận ảo.

Một thương gia nước ngoài từ châu Á đến đây với bản hợp đồng nồng nặc mùi tiền.

Nghe thực sự thì nó ảo lắm nhưng thôi còn hơn là đi lung tung giữa trung tâm Berlin với thân phận của một tên ăn xin.

Thôi nào ăn xin thì ngay cả một cái liếc mắt với Quốc trưởng nước Đức thôi thì mẹ nó!!

May mắn vl!!!

Có khi còn đéo chạm tay hay liếc mắt vài cái là bị thủ tiêu luôn rồi.

Tên khốn Nazi ở thế giới cậu được miêu tả là một tên đa nghi và xảo quyệt, hơn hết là chính Germany đã trực tiếp nói với cậu nên độ chính xác gần như là 100%

Tuy không hẳn là ai cũng biết tính cách thật của gã ta nhưng chắc chắn là lũ làm game đã lấy nguyên mẫu cái tính cách ác quỷ của gã.

Dù sao cũng chẳng biết gã có một điểm tốt nào không nữa ngoài trừ gã từng là một tên thất nghiệp và đam mê hội họa ra.

Cậu thều thào:

"Đù đời khổ thế nhở?

Vốn dĩ cuộc sống đã đầy trong gai giờ còn phải sống sót sau một trận đại chiến nữa chứ"

"Thế ai sống cho nổi hệ thống!"

Việt Nam ngước mặt lên kêu khổ với nó.

Hệ thống cũng éo biết làm gì ngoài im lặng nhìn chiếc máy bay thế kỷ 23 đang bay với tốc độ phải nói là khủng khiếp.

Sau một hồi tâm sự thì chiếc máy bay đã an toàn tránh khỏi tầm nhìn của Phát Xít mà đỗ lên một khoảng rừng hoang vắng.

Một lần nữa Việt Nam bất động nhìn mọi thứ.

"Đm, sao lại đỗ vào cái nơi khỉ ho cò gáy này đây?"

"Hệ thống!

Mau mau đưa cho ta bộ đồ cổ điển kia đi!

Mặc kiểu này thi nói chuyện kiểu gì"

Đúng thế bộ vest vốn sạch tươm tất của Việt Nam giờ thì chỗ rách mảng, đất cát dính hết vào người.

Cậu khó chịu rên lên một tiếng.

Có lẽ vì nhỏ quá nên hệ thống không nghe thấy được nên vẫn ung dung chọn cho cậu bộ sành điệu nhất!

Nó vui vẻ reo lên 《Quá đã!!

Lâu lắm rồi mới được shopping như này》

"Thế trước kia từng có người xuyên không vào đây như ta à?"

Cậu hỏi.

Hệ thống cũng không rườm rà mà nói Việt Nam hỏi đúng.

Quả thật trước kia đã từng có khá nhiều người xuyên vào tựa game này.

Đáng tiếc là sống không được quá lâu.

"Tựa game này mới phát hành mấy năm gần đây mà đã có nhiều người xuyên vào như vậy?

Còn nữa tất cả đều đã chết hết rồi ư...."

Việt Nam không mấy vui vẻ hỏi tiếp.

Chà, cậu nghĩ nó giống một tựa game bị nguyền rủa thì đúng hơn!

《Không phải tất cả chỉ là đa số mà thôi.

Họ tuy biết trước mọi thứ và hiểu rõ nhưng không ngăn cản nổi hoặc bị giết bởi một nguyên do gì đó》

《Vẫn có người có thể sống sót để quay trở lại miễn là đạt điều kiện》

Ồ còn có cả đạt điều kiện nữa à?

Việt Nam bất đầu cảm thấy phấn khích.

Cơ mà...?

Ừm để sau đi.

"Kệ mẹ hết tất cả!

Ta chắc chắn phải là người sẽ phá kỉ lục người chơi thoát ra nhanh nhất!!"

Ủa ủa anh bạn, bộ nghĩ mình đang chơi game thật đấy à?

Sao thoải mái dữ!

Hệ thống thở dài nhìn cậu.

Hết nói nổi.....à còn nữa.

Nó nhìn xung quanh rồi vứt quần áo cho Việt Nam.

May là phản ứng kịp chứ không thì đồ hỏng hết.

Cậu trừng mắt nhìn nó đầy tức giận mà đưa ra ám hiệu:

Thứ hậu đậu làm cho cẩn thận đi chứ!!

Chẳng phải chính ngươi đã nói thế sao?

Muốn là gương thì nghiêm chỉnh hộ cái chứ cứ như thế này, một người một hệ thống đều có shit trong đầu hết hả!?

Muốn ta sống sót thì làm ơn.....

Bớt cái tính đó đi!!!

Ta biết là dòng họ nhà hệ thống lũ các ngươi bất tài.

Éo hiểu nổi là thứ gì có thể lập trình thứ ngu ngốc như ngươi được nữa!

Không lẽ ta lại bảo thực thể X là:

"Mày có biết bố mày là ai không?"

"Không"

"Thế mày có biết tao là ai không!"

"Là thằng f**ck shit" à?

Khi nào hệ thống thông minh bằng Einstein đi thì ta sẽ công nhận.

Đáng tiếc nó chỉ là một suy nghĩ lướt qua đầu của Việt Nam.

Thật ra mọi thứ chỉ mới dừng lại ở việc cậu liếc mắt cảnh cáo hệ thống mà thôi.

Việt Nam bình tĩnh hít thở để tĩnh tâm lại.

Sau đó thì đi tìm chỗ nào kín đáo xíu, ít côn trùng mà thay áo.

Nói thật ngại cực kì.

Thử nghĩ xem?

Sẽ như thế nào mà một ai đó 'vô tình' soi trúng lúc cậu đang ừm ừm đấy chứ!

Xấu hổ chết mẹ!!

Việt Nam đang mặc quần mà nghĩ tới đây thì không hiểu kiểu gì da gà nổi lên đồm độp.

Cậu nhanh tay khóa chặt cúc quần rồi đi ra ngoài với bộ áo bảnh bao.

Việt Nam giật mình nói "Nhìn nó cứ sai sai thế nào ý hệ thống?"

Cậu ngẩng đầu rồi lại lắc đầu hỏi tiếp với ánh mắt nghi ngờ x 1000:

"Có phải là ngươi chọn nhầm không?

Sao giống mấy bộ đồ của Khá Bảnh vậy má!"

Hệ thống nhìn cậu mà không biết nói gì.

Tuy miêu tả có vẻ khá vi diệu nhưng nếu đây là khuôn mặt của một người có lẽ mồ hôi đang chảy đầm đìa trên mặt.

"Vậy đây chính là bộ đồ sành điệu ngươi nói?

Lũ người trước đó cũng mặc vậy à?"

Huhu!!

Mẹ ơi cho con đi lại nước cờ này với ạ.

Mẹ kiếp sành điệu gì chứ!?

Chính nó mới là thứ khiến lũ người kia thăng thiên sớm như vậy mới phải?

Thế mà mình lại quên mất rồi lại phải tìm cho bằng được để còn mặc cho tên countryhuman này.

H-hết nói nổi!

Lần này chết chắc rồi em ơi!!!
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 15


《Ngài Việt Nam đừng!!》Hệ thống hét lớn.

Nó cực kì hoảng loạn nhìn cậu, Việt Nam ngơ ngác nhìn nó mà nghiêng đầu.

Cậu tự hỏi bộ lại có gì nữa à?

"Gì thế?

Ta mặc sai hay ngược mà ngươi rối rắm như vậy?"

Việt Nam miệng chép một cái nói tiếp:

"Thôi nào hệ thống!....Ngươi phải chăng đã nhầm gì đó đúng chứ?

Ta thực sự nghĩ lũ người đã chết trong game tất cả đều là do ngươi chứ không phải họ"

"Tốt nhất là mi đừng có cãi cố"

Cậu thông suốt rồi, có cãi mẹ gì đi chăng nữa với cái hệ thống óc bã đậu này thì đều vô ích cả.

Nếu đã thế thì cậu làm gì phải nói mấy lời với nó cho mệt?

Việt Nam ngấm ngầm tin rằng bản thân sẽ bình tĩnh hơn.

Nếu không phải hệ thống là phương tiện duy nhất có thể liên lạc với thế giới bên ngoài thì có lẽ Việt Nam sẽ không ngần ngại mà bắn thẳng cẳng nó.

Hệ thống tất nhiên là có cãi cái lol mà thắng.

Quá đúng chứ còn gì nữa?

Chẳng phải vì bộ não thông minh n+1 của nó mà đã hãi chết biết bao nhiêu người sao?

Thành thật mà nói hệ thống trong tựa game này là một nhân vật xui xẻo cùng cực.

Việt Nam rất muốn biết liệu nếu như cậu xuyên vào những tựa game khác liệu nó có đần thối như cái hệ thống này không.

"Thôi giờ thì ta không muốn thay ở đây.

Vào cái nhà gần đây nhất xin người ta cho thay hộ cái là được rồi"

《Nhưng như vậy xấu hổ lắm!!

Ai lại đi nhờ người khác cho họ thay đồ nhờ ở nhà!?》

"Cái đầu b**i nhà ngươi đã sai rồi thì ngậm cái mõm lại hộ cái chứ còn muốn gì nữa hả!?"

Việt Nam tức giận chỉ tay "Bà cha mày...đã lắm chuyện rồi còn rước thêm..."

Nhịn lâu lắm rồi đấy nhá!

"Đừng có tưởng nói chuyện hiền dịu thì tự cao tiến bước chèn ép ta!"

Cậu hùng hổ nói.

Hệ thống chảnh chẹo sẽ bị cắm cho mấy cái sừng mà lăn đùng ra khóc!!

Nghĩ đến đây Việt Nam càng sướng rơn người.

《Chết tiệt!

Kí chủ nhà ngươi có khác ta gì đâu?

Gì mà dịu hiền chứ!

Muốn làm Thánh mẫu cho ai xem hả!?》

《Hả!!?》

Chẳng biết từ lúc nào, từ sai lầm tai hại của hệ thống và suy nghĩ bực tức của Việt Nam mà cuộc chiến đã trở thành cuộc cãi nhau tay co.

"Im mồm!

Ta xuyên vào đây là đã có phúc cho ngươi lắm rồi đấy"

Việt Nam mặt nổi gân xanh đáp trả.

Nói là bình tĩnh thế thôi chứ anh Nam à em thấy anh còn máu chiến hơn cả em nữa đấy! (Đông Lào hài lòng nói)

Thằng nhóc hí ha hí hởn mà mỉm cười nham nhảm.

Thằng bé còn nói nếu là nó thì đã ch---

À mà thôi.

Quay trở lại với cuộc cãi nhau hai người, một người hiện đã tạm hoãn lại do Việt Nam thực sự đã xin vào nhà của ai đó.

Hệ thống thì tức lắm như cũng chỉ lí nhí mây câu chứ không còn mạnh bạo nữa trước.

Còn cậu thì mặt hăm hăm ai nhìn vào đều sợ hãi tránh xa vì sát khí nồng nặc quá.

Hệ thống nhìn cậu mà lẻ tẻ đưa lại bộ áo mới.

Giờ thì cũng ra dáng thương gia rồi đó!

《Na....của ngài đây》Nó thấp giọng.

Ai za!

Hối hận rồi chứ gì?

Việt Nam lúc này vui vẻ ra mặt, cậu cứ nghĩ nó cứng đầu lắm cơ ai ngờ đến vậy là cùng.

Hệ thống ỉu xìu bay qua bay lại làm cậu thấy hơi tội, cười nói:

"Úi sời, hối hận rồi chứ gì?

Xin lỗi đi rồi người ta tha thứ cho"

Cậu hớn hở "Nào hệ thống xin lỗi đi rồi ta sẽ suy xét lại~"

Mẹ kiếp!?

Nói kiểu đấy có ton tặc nó mới chịu!!!

Hệ thống tức giận muốn đấp nát mặt của Việt Nam.

Nhưng nó thì làm được cái gì nào?

Có tay éo đâu mà đấm, bộ không lẽ nó đấm không khí!?

Phải nói lại là hệ thống không thể can thiệp vào trò chơi.

Nó cũng muốn lắm nhưng ước mơ cũng chỉ là ước mơ....

A!!!

Assit chết tiệt mà!!

Ta muốn giết chết tên khốn đa nhân cách đó!!!

Tại sao chứ?

Tại sao?!

Việt Nam thầm đoán suy nghĩ của hệ thống nhưng không được.

Vốn dĩ mặt của nó chỉ đơn giản là một cái màn hình, không có mặt và tay chân nói tóm lại là hệ thống chẳng có nổi một biểu hiện gì để Việt Nam đoán cả.

"Hừm hứm!

Ta da!

Thế nào đẹp lắm phải không?"

Cậu khoanh tay nhìn hệ thống.

《À ờm thì tạm được》

Tạm được?

Mi vẫn còn cay vụ đó sao?

Hệ thống muốn cạn lời mẹ rồi.

Nó bảo là tạm được là tạm được thế quái nào tên này cứ nghĩ là nó còn giận vụ đó!?

Sao lại nghĩ nó xấu xa như vậy chứ!!!

《Nói rồi nó tạm được thôi!

Cái tên ảo tưởng sức mạnh, khoe khoang đần độn này!!》

"Nói lại lần nữa xem!!?"

Việt Nam hét lên làm mấy người trong nhà cũng như bên ngoài phải giật mình thon thót.

Mẹ cái nhà này làm gì mà ồn ào thế không biết!- Một người đi đường nghĩ.

Vợ chồng cãi nhau đó hả?

Ly hôn ư?- Bà hàng xóm ló đầu nghe ngóng.

Và "bùm" cứ thế trận cãi vã 'vợ chồng' diễn ra nảy lửa với sự góp mặt của hai khách mời éo ai muốn nhắc đến.

"Cái củ chuối nhà ngươi ý!!"

_________________________

Trời ạ tôi mới thi Anh mà úi zời nó khó vl các bác ạ.

Tôi nghi mình viết sai has thành had rồi!!

Đm! (・∀・)ノ

Anou tôi hiện đang nổi hứng đọc bình luận các bác ạ, về OC của các bác ý.

Nói thật tôi muốn biết về câu chuyện của OC các bác.

Nếu muốn có thể viết dưới phần comment tôi đọc.

Không muốn thì tôi không ép dù sao tôi viết cái này chỉ để cho vui thôi!

Đây là ảnh gần 30ph của tôi, tôi khá ưng nó.

Phải nói là sao nhỉ?

Muốn nghệ thuật tí nhưng thôi nhìn nó tạm được.....

Mong mấy bác nói về OC của mình phía dưới ở bình luận.

Không nhất thiết đâu chỉ cần các bác đọc bộ này là tôi vui lắm rồi (´。• ω •。')/ ✩
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 16


Việt Nam cùng hệ thống đã không mấy khó khăn để đến Berlin, nhờ có thân phận giả nên cũng không có gì xấu ảnh hưởng tới chuyến đi.

//Kít//

"Thưa ngài đã đến nơi"

Một người đàn ông ăn mặc đúng kiểu thế kỷ 20 quay lưng về phía cậu nói.

Việt Nam không nói gì lấy tiền ra đưa cho người đàn ông.

"Hệ thống vậy giờ chúng ta làm gì?

Tiếp cận Nazi ấy...."

Cậu thầm thì.

Hệ thống cũng nhanh chóng hiểu ý ập ờ nói:

《Ngài cứ đi thuê một cái khách sạn đi ha, nó nằm ở trung tâm tên là Gorki Berlin town》

Ồ cái khách sạn đó có thật đấy à?

Việt Nam suy nghĩ.

Cậu chưa từng nghe tới cái tên này nhưng có vẻ đó sẽ là nơi cậu gặp hắn ta đúng chứ?

Aiz, phải làm sao đây nhỉ?

Nazi là một tên đa nghi chắc chắn là người như hắn phải nghi ngờ khi có người có ý tiếp cận hắn.

Việt Nam có hơi ren rén khi nghĩ đến cảnh một tên ác ma đáng sợ với nụ cười nham hiểm đang hả hê tra tấn cậu!

Nghĩ tới thôi Việt Nam đã muốn từ bỏ rồi!

Nhưng thôi vì có thể trở về nên nó muốn như thế nào thì cứ theo ý nó vậy.

"Ngươi...mà thôi ta sẽ cố gắng, nhưng nếu ta thất bại thì người nhất định phải cứu ta đấy!"

Cậu lo ngại nhìn hệ thống mà buồn bực nói.

Mẹ kiếp chuyện này cậu thực không muốn.

Ai biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ?

Tuy nói là chấp nhận mấy lần nhưng những suy nghĩ hiện thực vẫn làm Việt Nam đắn đo.

Cậu không muốn tấu hài nữa đâu vốn dĩ làm quá lên cũng chỉ để thư giãn trước khi bước vào cánh cửa 'tử thần' kia.

Cậu chán nản thở dài.

Mím chặt môi mà chậm chạp bước ra khỏi xe, hệ thống thì vẫn ung dung như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Cậu òa lên một tiếng khi thấy thủ đô nước Đức thời chiến thế này mà bình yên cực kì, nhộn nhịp và nồng nặc của những năm thế kỷ 20.

Những kiến trúc tưởng chừng đã bị xóa sổ khỏi bộ nhớ nay lại hiện lên một cách rõ mồn một.

Việt Nam không khỏi cảm thán một lời.

Công nhận thành phố này trong game chân thật quá đấy chứ!!

"Đẹp thật....."

Hệ thống bay đi bên cạnh mỉm cười khoái trá 《Hihi!

Tất nhiên rồi, quá xịn luôn chứ còn gì nữa》

Nó bắt đầu cái tính kể lể của mình.

Cậu đi bên cạnh thì coi nó như không khí, chẳng rảnh tai mà lắng nghe những câu chữ vô nghĩa của nó.

Đang đi lang thang giữa đám đông bận rộn, cậu thẫn thờ nhìn vào một cửa hàng trang sức.

Chà, đến lúc shopping rồi....!

Thế là nhân cơ hội hệ thống đang mê mang giới thiệu các thứ.

Việt Nam không nhiều lời ca ngời với bảo nó đẹp trai các thứ.

Quả nhiên là đã mắc câu!

Chẳng biết lớ ngớ thế nào mà hệ thống không suy nghĩ mà cho ngay Việt Nam một khoảng tiền lớn.

Mỉm cười bí hiểm mà chầm chậm bước vào, ai nấy đều giật mình khi nhìn bộ mặt đầy nham hiểm của Việt Nam.

Có người còn nghĩ là côn đồ gì đấy mà suýt nữa báo cảnh sát!

"Ấy ấy!!

Bình tĩnh, bình tĩnh, tôi chỉ muốn mua một ít đồ!"

Thấy tình cảnh éo le quá Việt Nam vội giải thích.

Nói thật cậu không muốn chưa chạm mặt gì Nazi mà đã bị tống vào tù ăn cơm nhà nước đâu.

Nhất là khi cậu biết chắc chúng sẽ lợi dụng sức lao động thế nào....

Việt Nam vội vã gở bỏ bộ mặt ngứa đòn mà cố gắng tạo nên phong thái của một thương gia đẳng cấp.

Mẹ nó nhìn cứ lố thế nào ấy!?

Nhưng có lẽ đám người trong cửa hàng đấy lại bị mù, cả người run rẩy trước hào quang chói lọi của Việt Nam.

Chủ cửa hàng bị đánh lừa thì ngay lập tức bộ mặt hớn hở ra hẳn, hai tay chắp lại vào nhau mà miệng mỉm cười chào đón.

Ông ta còn cười hì hì mà nói với cậu rằng mấy món đồ này ông ta giảm giá cho cậu 50%!

Hơn nữa là chỉ riêng mình cậu!!

Đương nhiên là phải tận dụng cơ hội này thật tốt.

Mấy khi có cửa hàng trang sức đá quý nào lại giảm giá mạnh đến mức này.

Việt Nam nhất định phải săn Sale thật nhiều mới được!!!

"Khà khà!!!

Khạc!

Khụ ờm thật ư ông chủ?"

Cậu mỉm cười 'thương gia'.

Ông chủ mỉm cười cũng không kém cạnh "Hố hố!!

Ôi trời tất nhiên tất nhiên rồi thưa ngài..."

"Ngài đây là may mắn nhất.

Mấy ai trong số những quý tộc hay giới thượng lưu đây có cơ hội hưởng ứng dịch vụ giảm giá này"

Ông ta bồi thêm "Ngài quả là may mắn!"

Việt Nam hơi xấu hổ mà lắc đầu.

May mắn cái lone, ông đây xui nhất quả đất chứ may mắn cái gì!?

Mà có thật là như lời ông nói không đấy?

Tôi thấy....tất cả mọi người trong đây đều là dân thường mà?

Có thấy tên quý tộc nào đâu?

Mà giới thượng lưu gì chứ?

Muốn xem Penthouse không?
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 17


Việt Nam sau một hồi loay hoay với mớ rắc rối của ông chủ thì đã thành công mua được một chiếc vòng tay nho nhỏ.

Ông ta thất thần nhìn món đồ trên quầy thanh toán.

Cái gì vậy?

Bộ tưởng phải mua quả combo to đùng các thứ chứ sao lại chỉ muốn cái vòng tay nhỏ này?

Ông chủ nhíu mày nghĩ.

Thực chất ông ta không xấu nhưng mẹ kiếp!

Cái cảm giác thất vọng tràn trề này làm ông ta muốn phát con mẹ nó điên!!

Việt Nam thì vẫn còn vui tươi xanh mởn lắm, cậu còn hí hửng nói xem ông chủ thấy sao về món đồ:

"Nè thấy sao đẹp chứ?

Có phải hàng tốt không?

Nói trước với ông mắt nhìn của tôi cũng thuộc hạng top đó" Cậu mỉm cười.

Ông ta chỉ đứng như tượng mà nói như robot "Cực- kì- tốt- thưa- quý- khách" mà lắp bắp.

Úi zời einfach Bruder!

Bỏ qua mọi thứ, tập chung vào cái vòng tay của Việt Nam thì nó quả thực là khá đáng giá.

Một viên Tourmaline khá lớn được đặt chính giữa, hoa văn của dây chuyền được mạ vàng và lấp lánh.

Rất thích hợp cho tín đồ mê lấp lánh và màu đỏ của đá quý.

Tuy không phải to lớn gì tuy nhiên như này là đáng giá rồi.

Ông ta bĩnh tĩnh đếm đếm đủ thứ làm cậu ngỡ ngàng trước sự tương đồng kinh ngạc này.

Cái con mẹ!?

Sao giống mấy bà bán hàng rong chặt chém khách du lịch vậy!!?

Á à, ông mà ra giá vớ vẩn là ông đây phải làm cho ra nhẽ nhá.

Đéo có tăng giá hàng hóa ở trước mặt ông đâu!

"Này làm gì má đếm đếm thế hả?

Tăng giá chứ gì hay sao?

Nói trước với ông một thương gia như tôi có rất nhiều kinh nghiệm trên thương trường"

Vừa nói Việt Nam liên tục liếc mắt như cảnh cáo.

Cơ mà ông ta ngơ ngác éo hiểu chuyện gì.

Đang tính tiền thôi mà...

Cậu tiếp tục, còn hướng mắt xuống dươi như kiểu tao là bề trên còn mày là bề dưới, phải nghe!

Và nghe thì phải nghe cho rõ hiểu không?

Thế là một màn thuyết truyền úm ba la úm ba la của Việt Nam được diễn giảng.

Nhiết huyết quá làm cho đám người xung quanh rưng rưng nước mắt.

Cái gì mà bố mẹ bị ám sát, anh em thương tàn tranh giành quyền lực rồi trà xanh tát các kiểu như dramma Hàn Quốc.

Đám lính tuần tra đi đến còn tưởng có thằng ớt ơ của cái tổ chức Cộng Sản hay mấy tổ chức khác giảng giáo cống nạp thành viên thì hùng hổ xông vào!

"Tất cả đứng lại!!!"

Mọi người xung quanh lúc trước còn xúc động muốn bay lên trời, khi nghe tiếng rống lớn của một tên lính Phát Xít thì nháo nhào bỏ chạy.

Tuy nhiên không thể, tất cả đám người suýt nữa đi ra khỏi cửa hàng đều bị bắn cho lủng não.

Máu me tung tóe khắp nơi, những người khác thì la hét cố gắng chạy ra ngoài không thì lại run sợ núp vào đâu đó sợ bị bắn.

Ông chủ vội vàng bò tới bò lui vào sâu bên trong.

Nhưng có một tên lính thấy hành động lạ của ông ta thì rút súng bắn liên tiếp mấy phát vào người, chết ngay tại chỗ.

Còn về phía Việt Nam thì giật mình ngồi thụp xuống.

Thấy cảnh tưởng ông chủ bị bắn chết mà lòng cồn cào.

Đệch thế còn chuyện tính tiền!?

Thế tên quái nào giờ!

Tất cả mọi người chết chắc rồi!

Việt Nam xụ mặt đi hẳn khi nghĩ bản thân thực sự đang đối đầu với quân Phát Xít.

Nếu như....đúng vậy nếu mình phản kháng, tấn công đối phương thực sự là đang tấn công gián tiếp Nazi.

Điều đó quá mức phi thường không nên!

Chà, thật khó để lựa chọn giữa tính mạng và đạo đức của bản thân.

Việt Nam suy nghĩ khi nhìn đám người còn sót lại.

Chuyện gì sẽ xảy ra với những người vô tội này?

Cậu cũng không chắ--!

"Xin, xin tha!!

Tôi không c-có lắng nghe gì hết!

Tôi chỉ là đến đây để mua đồ làm ơn hãy cho tôi về nhà!"

Một người đàn ông khẩn cầu tha thiết.

Ngay sau đó liên tiếp có những lời than vãn xin tha của bọn họ.

Việt Nam không nói gì mà lẳng lẳng quan sát.

《Ngài....》Hệ thống hỏi. !!

"Hức!

Làm ơn tôi còn con nhỏ, tôi thực sự trung thành với Quốc trưởng và đất nước.

Không bao giờ phản bội tôi thề!!"

Một người phụ nữ trung niên với cái mũ nói.

Thực sự là cô ta quả là có đứa nhỏ thật, cậu đính chính.

Nắm tay của Việt Nam chặt dần khi nghe tiếng cười đầy khiêu khích của lũ khốn nạn.

Bọn chúng còn trêu rằng cô ta nên đi vào quân đội để 'phục vụ' cho những chiến sĩ khi mệt mỏi quay về trại nghỉ ngơi.

Nó chẳng khác nào sỉ nhục cô ta là một người đàn bà yếu đuổi chỉ có thể làm thú vui tiêu khiển cho đám lính.

Hàm răng của Việt Nam đã nghiến chặt ken két.

Cảm tưởng như cậu có thể phi tới đấm vào mặt gã ta bất cứ lúc nào.

Nhưng cậu vẫn cố nhịn.

Đám lính bắt đầu quay sang đả kích tinh thần của tất cả mọi người trong cửa hàng.

Bọn chúng chỉ vào cánh cửa ngoài kia, thứ bị khóa chặt và sẽ chả có ai đủ dũng cảm để lao vào cứu họ.

"Haha!!?

Mẹ nó lũ phản quốc bọn mày xứng đáng xuống địa ngục mà xám hối với ngài ấy!?"

"Phản quốc!!

Sao lũ khố--" Một người không chịu nổi đả kích mà la lên cãi nhau tay đôi với bọn lính.

Kết quả thì ai cũng biết, anh ta bị ăn ngay quả đạn vào đầu mà não văng vào người khác.

Thứ kinh dị nhất là cái thân người của anh ta vẫn còn nguyên trừ cái đầu.

Mọi người mở to hai mắt mà thể hổn hển.

Việt Nam!!

Hệ thống bất ngờ kêu lên.

Fucking shit!!

Cậu ta không chịu nổi được nữa rồi!

Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng nhìn thanh niên mà khiến họ dính vào thứ chết tiệt này đang từ từ đến gần đám lính.

Cứ nghĩ, nếu như....?

Không, chẳng có gì cả.

Chỉ là suy nghĩ ảo mộng của tất cả mọi người.

Đám lính thấy áp lực của Việt Nam mà hoảng loản cầm súng lên bắn.

Tuy nhiên khi mới cầm vào thì cậu mở miệng:

"Bình tĩnh các anh em"

Cậu híp mắt cười "Tôi là thương gia mới đến đây để kí một bản hợp đồng mua bán quan trọng với các anh"

"Cái gì?

Mày mà!?"

Một tên hùng hổ tức giận nói.

Khi gã chuẩn bị lao lên xé xác cậu thì một bản giấy tờ được giơ lên.

Gã ta giật nảy mình lùi lại cũng như đám lính kia cũng bàng hoàng nhìn vào tờ giấy.

Đó là!

Cái chữ ký đó!

Của ngài Adolf (kẻ quyền lực nước Đức đứng sau các kẻ khác)

Tên trông có vẻ là đứng đầu nhóm lững thững bước đến cầm lấy đọc kĩ bản giấy.

Xác nhận là 100% đúng do hắn ta cũng từng làm ở Bộ an ninh quốc gia nước Đức hay được gọi là Stasi.

Thế là không nhiều lời bọn chúng liền niểm nở xin lỗi cậu.

Cúi chào kính cẩn mà đưa cậu lên xe đưa đến tòa thị chính Berlin.

Còn về đám người bên trong cửa hàng thì....cậu cũng không biết và chẳng buồn quan tâm.
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 18


"Vậy thưa ngài, ngài tên gì?"

Tên lính bên cạnh hỏi.

Gã ta cúi người nhận lấy chiếc kính từ tên đồng nghiệp mà chăm chú đọc đi đọc lại bản giấy có chữ ký của Adolf.

Việt Nam mở miệng nhưng không nói được từ nào.

Tên lính thấy thế liền cảm thấy người này hơi khác lạ, điều đó làm gã ta càng thêm nghi ngờ về Việt Nam.

Cậu lúng túng bịa ra một cái tên:

"Ừm l-là M-Moganto!!"

Cậu hé một mắt nói.

"Mogato?"

Tên lính quay đầu.

Việt Nam nhanh chóng sửa lại "Không phải là Moganto thưa ngà- anh!"

Cả đám à lên một tiếng mà chuyển sự chú ý sang bản giấy tờ mà tên kia đang cầm.

Tên lính đọc kĩ lại thì liền mỉm cười thở phào.

Phù, đúng tên rồi.

Gã ta thầm nghĩ.

"Vậy ngài Moganto ngài đến đây là để kí hợp đồng mua bán với chúng tôi đúng chứ?

Ngài đã bàn luận với bất cứ ai chưa?"

Cậu co rút miệng.

Bàn luận cái đầu b**i, ông đây còn nhiều chuyện cần giải quyết lắm!!

Việt Nam hoảng loạn thầm cầu cho hệ thống nó giúp mình với mà đừng có chập mạch thế chứ!?

Cuối cùng thì hệ thống nó cũng trả lời.

Trùng hợp đéo thay cái tên giả mà nó định cho cậu cũng tên là Moganto, quốc tịch Mỹ.

Tên khùng này hiện đang có một đường dây mua bán vũ khí nổi tiếng trong giới và hắn ta đang có ý hợp tác với Đức Quốc Xã trong việc làm ăn.

Tuy nhiên nhân vật NPC quá mức mờ nhạt này chỉ xuất hiện trên giấy tờ chứ chưa bao giờ xuất hiện.

Nên là hệ thống mươn tí xíu 'danh tiếng' của hắn cho Việt Nam.

"Nè hệ thống lỡ đâu tên đó phát hiện ra rồi gọi điện cho Nazi thì sao?"

《Ồ no đừng lo!!

Tên buôn vũ khí đó chẳng bao giờ lộ mặt trong game đâu.

Ngài cứ yên tâm mà làm như đã định》

Thế mi chắc chắn là đây là game không đấy?

Ừ thì nó là game thực nhưng....!

"Thực tế ảo" thì nghe tới bao giờ chưa?

Thực tế đó!?

Có cái thằng lone nào chắc chắn là tên đó sẽ không xuất hiện không hả?

Tao éo muốn làm chuyện mạo hiểm này chút nào!

Lỡ cái tên Nazi.....

《Kí chủ bình tĩnh.

Tên Nazi nếu có sao biết được mặt ngài?》Nó thở dài giải thích.

Nó là hệ thống đương nhiên là biết một vài hoạt động ẩn của các nhân vật trong đây.

Chắc chắn là Nazi chỉ biết tên và có lẽ là vị trí đất nước của Việt Nam thôi chứ chưa có biết mặt cậu.

Nên cứ yên tâm là hắn sẽ không phát hiện trừ khi cách diễn quá lố của cậu bị phát giác.

Mà nó cũng cầu mong sao cho qua ải này dễ dàng chứ hiếm lần nó vượt qua mốc này với lũ người chơi lắm.

"Vậy thì....cứ thoái mái đúng chứ?"

Việt Nam vẫn còn nghi ngờ nói.

Hệ thống chắc nịch chắc chắn!

Việt Nam tạm thời nhẹ lòng tâm hơn.

Đôi mắt hồng trần của cậu vẫn chưa muốn tin lầm người đâu.

Đm, nghĩ tới bản mặt xảo quyệt của gã thôi mà làm cậu run run khắp người.

Bỏ qua tất tần tất mấy cử chỉ lạc người của Việt Nam.

Đám lính vẫn hí hửng đưa cậu vào Ủy ban Berlin, chúng đẩy mạnh cậu về phía mấy cô tiếp tân để chỉ hướng.

Cậu ngại ngùng nhín những quý cô xinh đẹp:

"Chào hai quý cô xinh đẹp rạng ngời, ta đây muốn hỏi in tư hai nàng"

Tuy hai cô nàng không hiểu ý Việt Nam là gì nhất là chữ "in tư" trong câu nói của cậu nhưng vẫn vô tư chỉ vào căn phòng tiếp đãi khách.

Khi nghe đám lính nói thì hai cô nương sồn sồn đưa cậu vào một cái phòng còn to gấp đôi cái phòng tiếp đãi khách lúc nãy.

Nhưng là một người phụ nữ, hai cô vẫn cố lướt đi nhẹ nhàng như giữ nét đẹp cho đất nước.

Việt Nam khá đáng khen cho hai cô.

Ngồi xuống và được đối xử như khách vip.

Việt Nam nhắm mắt nhâm nhi ly trà trên tay mà chẳng thèm quan tâm tên sẽ gặp mình.

Thứ chú ý cậu là vị của ly trà này.

20 phút sau.

Cậu một lần nữa nhíu mày nhìn tách trà hiện không còn một miếng nước nào nữa.

Đây đã là lần thứ 3 cậu gọi thêm trà rồi.

Cảm giác gọi như vậy hơi nhiều làm cậu không dám gọi nữa mà chỉ chú tâm nhìn cô nàng đang lo lắng gọi điện thoại.

//Tít....tít//

Cạch.

"Alo?

Gì đấy?"

Một giọng nói của một người đàn ông vang lên.

Cô nàng vui vẻ đáp:

"Ngài Dofle có một nhân vật quan trọng đã tới đây với bản ký kết quan trọng với chúng ta.

Ngài ta tên Moganto người Mỹ thưa ngài"

Đầu dây im lặng.

"Đưa điện thoại" không nhiều lời cô nàng đi tới chỗ cậu.

Cung kính mà nói nhỏ vào tai cậu.

Úi chà, ai mà có thể cưỡng lại mỹ vị này chứ?

Nhưng nó gặp sai mẹ người rồi....

Việt Nam này éo có mê gái ham sắc.

Tất nhiên cậu đây không phải là có ý bảo mình không thích phụ nữ.

Nhưng cậu là một người rất tỉnh táo về mảng này (thật không?).

Cậu bật dậy đi về chiếc ốp điện thoại mà nghe máy.

Nói chuyện đôi ba cậu thì cả hai bên kết thúc.

Họ nói sẽ bảo một người đến đây đàm phán với cậu, hình như tên đó là Quốc trưở--!!!

"Oh my god!!

What the fuck is that?

Führer of Germany!?"

Bất ngờ quá cậu bắn mẹ ra cả tiếng Anh cho mọi người nghe.

Đám người xung quanh giật nảy mình khi nghe cậu nói.

Hả?

Quốc trưởng đến thăm ư?

Đến thăm cái Beep!

Sốc văn hóa quá, chúa ơi!

Con sắp lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân mẹ rồi.

Cái đ*t mẹ là cậu không ngờ tới cái tên Moganto này nó quyền lực đến như vậy!!

Người ta đây các nước đàm phán mới cho kẻ lạnh đạo ra mà đàm phán thì đây!

Ngay tại nơi này!

Chết cha rồi!

Tại sao phải sợ như thế chứ?

Phải tạo quan hệ với tên khốn Nazi này mà, gặp hắn là điều đương nhiên....

Nhưng....sợ rồi.

Đéo muốn gặp nữa đâu!

Tao đổi ý hệ thống ơi!!!

Cậu gào thét trong đầu.

Thực sự là không muốn!

"M-mọi người à l- liệu tôi--!!"

Cậu ra tay ngăn cản nhưng...!

Thôi xong bỏ mẹ rồi....Hắn đến mịa rồi.

Cánh cửa bật mở, ánh sáng chói mắt chiếu thẳng vào mặt của Việt Nam làm cậu khó chịu nhắm mắt.

Nhìn oai vl nhưng cậu thực không dám hú hí hé mắt.

Môi run rẩy khi thì mấp máy không thành lời.

Cầu nguyện, Amen amen.....

Tại sao lại không có cây thánh giá ở đây chứ!!

Cậu muốn diệt trừ ác quỷ như thôi người anh em tha cho cái!?

Hắn ta nhìn cậu như sinh vật lạ.

Thử hỏi thăm xem sao thì đối phương sợ hãi mím chặt mồm.

Làm hắn cạn lời:

"Người đấy à Moganto?!"

"Đ- đéo!!

Tao éo biết gì hết tha hộ cái người anh em!!"

Việt Nam thiếu nước là ào khóc.
 
Back
Top Bottom