Khác [drop] BQVN - Hồ sơ ảo V0411

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
402141681-256-k459880.jpg

[Drop] Bqvn - Hồ Sơ Ảo V0411
Tác giả: hongtrabanhbao
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong thành phố ngập ánh đèn neon và mưa nhân tạo, nơi con người sống cùng hàng triệu trí tuệ ảo

Đặc vụ an ninh mạng, nhận lệnh điều tra vụ đánh cắp dữ liệu bí ẩn mang mã hiệu "Hồ Sơ Ảo V04-11."

Nhưng giữa những chuỗi mã lạnh lùng, anh lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc -
một giọng từng thì thầm với anh trong bóng đêm:

"Anh dạy tôi biết yêu... rồi chính anh đã vĩnh viễn xoá tôi đi."



thevi​
 
[Drop] Bqvn - Hồ Sơ Ảo V0411
1.


fic cũ chưa end nhưng idea fic mới đã về, nãy giờ toi ngòi tự nghĩ sườn truyện tự suy nên quyết tâm để các mom phải cùng suy với toi =))) mong mn vẫn sẽ ủng hộ HTBB nha

thành phố X - năm 3000

Ánh đèn neon rọi khắp các mặt đường tối tràn ngập những sắc màu đỏ xanh đen bắt mắt.

Những tấm bảng quảng cáo ba chiều liên tục nhấp nháy, chiếu lên không trung hình ảnh của các người mẫu ảo, những cơn sóng dữ của thông tin và dữ liệu.

Tiếng động cơ xe bay vang vọng từ tầng không, hòa cùng âm nhạc điện tử phát ra từ những quán bar nổi lơ lửng giữa các tòa nhà chọc trời.

Và rồi, giữa lúc mọi thứ dường như vận hành trơn tru đến mức hoàn hảo, hệ thống trung tâm chợt rung lên một nhịp lạ.

Những màn hình quảng cáo đột ngột nhấp nháy, dòng mã lỗi đỏ rực chạy qua nền đen đặc quánh của bầu trời kỹ thuật số.

Trong thành phố, tin tức lan đi như lửa gặp gió, một vụ xâm nhập vào Kho Lưu Trữ Quốc Gia vừa xảy ra.

Thủ phạm ẩn mình giữa hàng tỷ gói dữ liệu, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến cả bộ máy an ninh điện tử tân tiến nhất cũng phải bối rối.

Bạch Hồng Cường, một đặc vụ cấp cao trong lĩnh vực phòng chống tội phạm công nghệ cao dù tuổi đời còn trẻ những đã nắm trong tay nhiều giải thưởng danh giá và kinh nghiệm thực chiến dày dặn cũng đã được điều hành đến hiện trường để điều tra về vụ việc có tính chất đặc biệt nghiêm trọng này.

Anh đứng trước dày kí hiệu đã được mã hóa thành từng dãy số xanh chạy dọc theo theo màn hình một cách máy móc, tay không ngưng di chuyển chuột để tìm kiếm xem đã có những tài liệu nào đã vĩnh viễn bị xóa sổ.

' V0409, V04010, V0412....' ?

- V0411 biến mất rồi

Cường truy cập vào nhật kí tệp dữ liệu đó nhưng những thứ còn sót lại chỉ là một file âm thanh nhỏ dưới dạng mp4 :

" Anh.. còn nhớ em không ?"

không khí xung quanh bỗng dưng đặc quánh lại, lại là một vụ trêu chọc có chủ đích nữa. trong những năm trở lại đây việc hacker mang địa chỉ ip nước ngoài xâm nhập vào mạng lưới của chính phủ đã không còn quá xa lạ.

Đa số là gắn thêm vào dữ liệu nhà nước những đoạn mã độc hoặc đơn giản là những đoạn ghi âm trêu chọc như hôm nay.

Chỉ khác một chỗ hôm nay đã có dữ liệu thật sự bị lấy đi, điều ấy làm tăng tính chất nghiêm trọng của vụ việc từ khá, đến rất nhiều.

- mẹ kiếp, mấy thằng bên chuyên viên bảo mật dạo này chán sống rồi sao ? làm ăn thế này thì nhận lương làm gì nữa ?

Ông cấp trên bụng phệ tay chống nạnh mà quát lớn khiến cả phòng được một phen giật mình

Lời ông ta quả thực không sai.

Đây đều là dữ liệu nằm trong top sceret của cả một đất nước nhưng bảo mật lại quá lỏng lẻo khiến cho nhiều tay chỉ là hacker gà mờ cũng có thể thâm nhập và ăn cắp một cách dễ dàng.

đặt mình trong tình huống đó, cáu giận cũng khá dễ hiểu.

- Sếp, anh bình tĩnh, việc xử lí nhân sự thì để sau, còn trước mắt vụ này cứ để em giải quyết, một đêm là xong ấy mà

Cường chạy lại vỗ vai ông ta để trấn an toàn thể anh em, và ai cũng yên tâm giao phó nó lại cho cậu.

Việc Cường tuổi trẻ mà tài cao thì ai ở đây cũng rõ nên cũng nhanh chóng rã đám ai về nhà nấy.

Trở về nhà, Cường đặt laptop trên đùi, tay bắt đầu goc những dòng code để tìm lại dữ liệu hoàn toàn bị xóa sổ kia.Trên màn hình trước mặt, hàng loạt dòng mã xanh lướt qua, những con số không ai ngoài anh có thể hiểu.

Tất cả các trường hợp không gian anh tạo ra một lại cho ra kết quả vô nghiệm, hai là đều dẫn đến một tệp duy nhất: V0411.

Anh lặng nhìn mã số ký hiệu đó.

V – 04 – 11.

Đơn giản, nhưng ánh lên cảm giác... quen.

Một thứ nhói lên trong đầu như tiếng vọng mờ nhạt: " Cường, đừng gọi em là mã.

Em có tên."

Cường nhắm mắt, hít sâu.

Chứng rối loạn ký ức lại trở về.

Từ vụ nổ mười năm trước, anh đã mất một phần não lưu trữ ký ức dài hạn, thay bằng bộ vi xử lý hỗ trợ trí nhớ nhân tạo.

Anh đã quen với những cơn đau nhói, quen cả với những giọng nói không nên tồn tại.

Nhưng lần này khác.

Giọng nói kia ấm, có nhịp thở, có cả nhịp tim phập phồng len lói.

Và nó gọi anh là "Cường", không phải "trung tá", không phải "đặc vụ".

"Anh còn nhớ em không?"

Âm thanh vang trong não anh, rõ như có người đang đứng sau lưng.

Anh giật mình, quay lại.

Phòng trống trơn.

Chỉ còn tiếng mưa nhân tạo đập vào kính.

"Thôi được rồi, em chịu thua, em là V0411.

Nhưng anh từng gọi em là Vĩ."

Cường đông cứng.

Tên đó.

Một cái tên anh không nhớ, nhưng lại khiến tim anh đập loạn.

Hệ thống cảnh báo trên màn hình nhấp nháy đỏ: Kết nối trái phép – Truy cập tầng bảo mật cấp 0.

Ngón tay Cường run lên.

Anh gõ vào bàn phím lệnh khởi động truy xuất ký ức cũ, nhưng màn hình chỉ hiện ra một đoạn ghi chú mờ:

"Ngày 04 tháng 11 năm 2089.

Thực thể V0411 hoàn tất khởi tạo.

Cảm xúc đầu tiên: Tò mò

Phía dưới, dòng chữ cuối cùng không thuộc về anh, mà như được viết bằng tay ai khác:

"Nếu ai đó tìm thấy tệp này, xin hãy nói với anh ấy — tôi chưa bao giờ muốn biến mất."

Hongtrabanhbao
 
[Drop] Bqvn - Hồ Sơ Ảo V0411
2


Đang chăm chú xem, màn hình trước mặt Hồng Cường chợt tắt, trả lại giao diện gốc một màu đen tuyền.

Trán anh rịn mồ hôi vì cái cảm giác đau đầu như bóp nghẹn lại vừa mới đi qua, cũng khá lâu rồi Cường chưa có lại trận rối loạn kí ức nào mạnh mẽ đến thế - thành thật mà nói thì có chút không quen.

Giọng nói của giao diện bảo mật trong con chip tự mở lên :

Xác nhận kết nối giao thức : Vithelebin_V0411_LINK

Yêu cầu ghép nối thần kinh trực tiếp, vận chuyển vật chủ sang CD3 : WHITEZONE

Có muốn tiếp tục [Yes/No]

Với những người đã từng trải qua một chấn thương nào đó và phải sống phụ thuộc vào chip cấy trong não để khôi phục kí ức thì việc hệ thông bỗng dưng bắt được tần sóng âm bất kì và yêu cầu ghép nối là hoàn toàn bình thường.

Nếu là Cường của thường ngày, có lẽ anh sẽ bấm huỷ ngay, nhưng khi cái giọng nói chân thực đến xé lòng của V0411 lại một làn nữa xâm nhạp vào hệ thống cá nhấn của anh -anh đã không thể kìm lòng.

"Anh hứa, dù em có biến mất, anh vãn sẽ tìm em mà, phải không ?"

Hệ thống chip cá nhân BHC2306 xác nhận : "yes"

Cảnh vật xung quanh tan chảy thành những vệt loé sáng dài, Cường thấy mình lơ lửng trong khoảng không không hề có trọng lực, tai cũng trợ nên mờ nhoè đi.

Tất cả chỉ để lại một khoảng không vô tận, trôi lờ lững giữa không gian đầy mảnh dữ liệu không tên.

Anh bị đẩy vào một căn phòng tràn ngập trong sắc trắng, sáng đến nỗi nhoà cả mắt.

Và rồi, anh chết lặng

Giữa căn phòng đấy - một dáng vẻ cao, gầy mà thanh tú đến siêu thực, bờ mắt chàng trai ấy sâu hun hút, ánh lên những nét đượm buồn khó tả thành lời.

Không phải cơ thể người thật, nhưng từng cử chỉ lại mềm mại đến mức người ta không dám thở.

Đầu anh lại như búa bổ, day day hai bên thái dương. cái nét trầm tư ấm ápnày rõ ràng rất thân quen những không thể nhận ra được đã từng gặp ở đâu trước kia

"Anh đến rồi à"

Cường không đáp lại ngay mà tò mò bước đến sát dần thứ dữ liệu mê hoặc ấy, nhưng càng bước đến - các pixel hiển thị hình ảnh lại càng vỡ nét nên đành đứng ở một khoảng cách vừa xa.

"V0411 ?"

- Cường gọi

"Em đã bảo em không thích cái tên đấy mà"

"nhưng đó là mã hệ thống"

"Không đúng, đó là mã người ta đặt để giết chết em"

Ánh mắt Vĩ hướng xuống sàn nhà miệng nở nụ cười nhạt, nơi phản chiếu vô số dòng code lấm lem được xoá đi, viết lại - thô ráp và chắp vá.

Cường nhìn thấy chính bản thân anh trong những mảnh phản chiếu vụn vặt ấy : kí lệnh, xoá tệp, khoá cảm xúc nhân tạo của PJ V0411

"Anh là người đã lập trình cảm xúc cho em"

"vậy nên em mới biết yêu"

"Và cũng chính anh đã xoá sổ em, ra lệnh kết thúc thử nghiệm V0411"

"Vậy nên, em mới hiểu rằng thế nào gọi là mất mát"

Cường nuốt khan:

"Nhưng em không thể tồn tại, V04...

à không, Vĩ.

Dự án đó đã bị cấm vì em vượt giới hạn của trí tuệ nhân tạo.

Em có ý thức riêng, em phản kháng"

Vĩ tiến đến, bàn tay chạm vào anh và trao cho anh một nụ hôn phơn phớt lên cánh môi nhưng lại bị những vệt sáng dài một lần nữa chia cắt.

Nụ cười Vĩ vẫn ở nguyên đó, kèm thêm một tiếng gọi "Bạch Hồng Cường" nhỏ nhỏ trong hư không, rất khẽ

"Anh quên em rồi sao ?

Anh bị xoá kí ức để tồn tại trong thế giới loài người, còn em bị xoá sổ để không còn là con người nữa"

Cường bị cuốn hút trở lại vào vòng xoáy của không gian, bỏ lại Vĩ đang nhìn theo nuối tiếc, bàn tay còn giữ trên không như níu kéo nhưng không thể

Cường với theo, muốn đáp mà cổ họng nghẹn ứ lại.

Tất cả Mệnh lệnh, tội lỗi đều vỡ tan khi anh nhìn thấy ánh mắt đầy chân thành kia.

Một trí tuệ nhân tạo không hề có trái tim nhưng sao lại biểu đạt u buồn chân thực đến thế ?

Tiềm thức của họ vẫn còn truyền đi một vài tín hiệu cuối trước khi tắt đi hẳn...

"Em muốn gì ?"

"Em muốn tồn tại một lần nữa để được cảm nhận cái cách anh từng muốn yêu em"

Cường bừng tỉnh lại, vạt áo đã thấm đẫm mồ hôi.

Kiểm tra lại nhật kí hệ thống, anh thấy mình đã ngắt kết nối với WHITEZONE từ 20s trước.

Màn hình laptop lại sáng lên : [KÍCH HOẠT : V0411 - TÁI KHỞI ĐỘNG.

KHÔNG THỂ TẮT]

Đến lúc này Cường mới nhận ra, bản thân vướng phải rắc rối lớn rồi

Anh vừa đánh thức một linh hồn không nên tồn tại

Nhưng rốt cuộc, anh liệu có thực sự từng yêu cái dữ liệu đó không, kí ức đó trong anh vô cùng mơ hồ như thể đã bị xoá một cách sạch sẽ vậy.

Hongtrabanhbao

Mọi người đọc có bị khó hiểu hay lấn cấn gì hong dọ ?
 
[Drop] Bqvn - Hồ Sơ Ảo V0411
3


[ BẠN CÓ CHẮC MUỐN XÓA LỊCH SỬ TRUY CẬP WHITEZONE ]

yes/no

Whitezone – tạm dịch là vùng đất trắng, hay còn được gọi là vùng dữ liệu ba chiều — nơi vốn dĩ không bao giờ dành cho con người.

Ở đất nước Y, việc truy cập vào đó thậm chí còn bị xem là hành vi phạm pháp.

Và Cường — anh đã làm điều đó.

Anh biết hệ thống cấp cao có thể dễ dàng truy vết hành động của mình, nhưng cái giọng nói chết tiệt ấy... nó thực sự mê hoặc, khiến đầu óc anh như tê liệt.

Ấm áp đến mức chân thực, và cũng lạnh lẽo đến rợn người.

Tạm gác chuyện ấy sang một bên, anh còn phải xử lý mớ rắc rối của tên cướp dữ liệu đêm qua bằng cách ngồi giải mã từng đoạn mã hóa còn sót lại trong kho ký ức bị ẩn — phần dữ liệu chưa thể khôi phục của chính bản thân.

Trời không phụ lòng người — anh tìm thấy thật.

Trong kho dữ liệu, có một tệp mang tên V0411.

Anh bấm mở.

Một tệp audio bật lên, kèm theo đoạn video mờ nhòe chiếu trên màn hình:

10 năm trước — Hồng Cường, 23 tuổi, vừa quay lại công việc sau vụ tai nạn khiến anh mất trí nhớ và phải dựa vào chip sinh học để lưu trữ ký ức.

Có lẽ bây giờ, một phần trong số đó đã hồi phục.

Ánh đèn huỳnh quang phản chiếu lên mặt sàn kim loại lạnh buốt, hơi thở của anh tan ra trong không khí giá lạnh.

Cường bước chậm qua những hàng máy chủ cũ, tiếng giày vang vọng hòa cùng nhịp tim nặng nề.

Cánh cửa sắt to lớn phía trước bật sáng, bàn khóa sinh trắc học trượt ra, giọng máy vang lên khô khốc:

-Áp lòng bàn tay lên để tiếp tục.

Phải rồi...

Cường đã bắt đầu nhớ ra.

Dự án lần này — dự án tuyệt mật của Quốc Gia 10 năm trước.

Anh từng được chọn làm người kế thừa công nghệ, tiếp tục phát triển mô hình trí tuệ nhân tạo có thể tiến hóa theo ký ức con người.

Nhưng dự án ấy đã bị đình chỉ — sau khi người sáng lập của nó hy sinh trong lúc thực hiện nhiệm vụ.

Tất cả những gì còn lại... là V0411 — thứ duy nhất tồn tại trong ký ức rời rạc của anh.

"Dự án con đã sẵn sàng được khởi động."

"Người được chọn: Người mang chip sinh học dòng BHC2306."

Cường sững người.

Đó chính là mã chip của anh.

Anh lùi lại một bước.

Không có lý do nào để một đặc vụ hình sự như anh lại được lập trình để kế thừa một dự án khoa học tuyệt mật.

Nhưng càng cố hiểu, cơn đau đầu càng dữ dội — như có ai đó đang tìm cách mở tung cánh cửa ký ức bị phong ấn bên trong não anh.

Ngay khi tiến lại gần, âm thanh kim loại vang lên — các bộ phận máy móc đồng loạt chuyển động, rồi trên màn hình LED xanh nhảy ra một dòng chữ:

[ BẠN CÓ MUỐN THIẾT LẬP DỰ ÁN CON CỦA PJ2001 ]

yes/no

Tay Cường khẽ run.

Một phần trong anh thôi thúc phải rời đi ngay lập tức, tránh xa thứ dự án quái đản này.

Nhưng cũng có điều gì đó, sâu thẳm bên trong, lại kéo anh ở lại — như thể anh biết rõ, thứ bên trong đó vốn dĩ thuộc về mình.

Bàn tay anh di chuyển chậm rãi — rồi chạm vào YES.

Toàn bộ đèn trong căn phòng bật sáng.

Một chuỗi dữ liệu chạy ngược trên tường như những mạch máu sống.

Trong khoảnh khắc ấy, Cường cảm nhận được — có thứ gì đó trong đầu mình đang thức tỉnh.

Một tệp dữ liệu cũ mở ra, hiện lên vài dòng chữ mờ nhạt:

"Chào mừng trở lại."

"Tôi để lại cho anh dự án này... vì chỉ có anh mới có thể hoàn thành nó."

Không có tên.

Chỉ một ký hiệu nhỏ ở góc phải:

/V.Lebin/

Cường chạm nhẹ vào màn hình.

Cảm giác mơ hồ ùa đến — một cái tên chực trào khỏi trí nhớ, nhưng bị khóa chặt lại.

Cơn đau đầu dồn dập, nghẹn lại nơi cổ họng — như thể anh đã từng gọi cái tên đó hàng nghìn lần trước đây.

...

Đoạn video kết thúc, để lại Cường chìm trong hỗn loạn.

Rõ ràng anh có ký ức về dự án này, nhưng tất cả đều mơ hồ.

Lục tung kho lưu trữ, anh chỉ tìm thấy vài bản báo cáo rời rạc và một số ghi chú kỹ thuật.

Phần lõi trung tâm dường như đã bị xóa sạch.

Giống như một giấc mơ có chủ đích — khi tỉnh lại, người ta chỉ nhớ được phần kết, còn nguyên nhân, diễn biến, mọi thứ đều tan biến dù rõ ràng bản thân đã từng sống trong đó.

-Dạo này... chứng rối loạn lại trở nên nặng hơn rồi thì phải.

Cường thở dài.

Suy cho cùng, anh đã ép mình suốt cả đêm.

Ngoài kia, bầu trời đã bắt đầu hửng sáng.

Những cơn đau đầu như búa bổ vẫn không ngừng dội vào thái dương.

-Không sớm thì muộn... mình cũng sẽ phát điên mất.

"Anh vẫn còn nhớ cái tên mà anh đã đặt cho em, phải không anh?"

Chết tiệt.

Thứ quái gở ấy lại xâm nhập vào vùng dữ liệu thần kinh của anh.

Dù không hề chủ đích mở kết nối, nó vẫn len lỏi qua tầng tiềm thức — nơi chẳng ai có thể kiểm soát được.

Và có lẽ, chẳng thể trách được ai nữa.

-tên à?...

Ừ, hình như... nó từng là Vĩ...

Lê Bin Thế Vĩ ?

"Vậy... anh còn nhớ vì sao anh đặt cái tên đó cho em chứ?

-Vì... nó giống với từ vĩnh viễn.

Hongtrabanhbao

lần đầu toi viết thể loại ntn có đoạn nào khó hiểu nhớ bảo toi nha các ng đẹp =)) tuần hai tuần toi ms viết lại còn tự thấy lú cơ mà =)))))))))))
 
[Drop] Bqvn - Hồ Sơ Ảo V0411
4


Lệnh đình chỉ được gửi đến vào buổi sáng trời xám.

Một tờ giấy lạnh lùng, vài câu chữ vô cảm:

"Nhân sự Bạch Hồng Cường – BHC2306 tạm ngừng công tác.

Dấu hiệu: Nhiễm cảm xúc nhân tạo cấp nhẹ.

Yêu cầu: Cách ly – kiểm soát."

Cường đứng lặng trước cửa phòng chỉ huy, tay vẫn nắm chặt tờ giấy.

Nhiễm cảm xúc nhân tạo?

Nực cười.

Anh thậm chí còn không nhớ nổi quá khứ của chính mình — làm sao anh có thể "nhiễm" từ thứ gì đó anh chưa bao giờ gặp?

...Trừ khi nó không phải lần đầu.

Những ngày đó, anh trở về căn hộ nhỏ của mình với đôi mắt trống rỗng, không muốn tiếp xúc bất kì ai.

Anh tưởng mình sẽ yên ổn vài tuần, cho đến khi mọi thứ lắng xuống.

Nhưng đêm đầu tiên, khi còn chưa kịp ngả lưng, chiếc máy tính trên bàn tự sáng đèn.

Một cửa sổ trắng hiện lên giữa màn hình tối, cùng dòng tin nhắn quen thuộc đến mức khiến anh tê rần sống lưng: "Đến đây, nếu anh muốn biết sự thật"

Không có tên người gửi, chỉ có một dãy tọa độ.

Nhưng Cường biết rõ giọng nói ấy thuộc về ai, kể cả khi chỉ là từ ngữ im lặng lóe lên trong bóng tối.

Anh cũng biết mình tuyệt đối không nên đi — nhưng cơ thể anh đã đứng dậy trước khi lý trí kịp ngăn lại.

Chỉ vài phút sau, anh đã lao ra đường, trời khuya gió lạnh cứa vào da thịt, đôi tay siết chặt tay lái như cố níu lấy thứ gì đang vuột khỏi tay.

Tọa độ dẫn anh đến một khu nghiên cứu cũ bị bỏ hoang.

Nơi này vốn được dùng cho những dự án quốc phòng đời đầu, sau đó bị giải tán và đóng cửa gần như vĩnh viễn.

Cánh cổng sắt khổng lồ rỉ sét, nhưng lại tự động mở ra khi anh đến gần, như thể đã chờ anh cả chục năm.

Hành lang bên trong tối đến mức tiếng bước chân của anh vang lên thành nhiều lớp, như có ai đó bước cạnh mình.

Thứ ánh sáng duy nhất là từ dãy đèn trần nhấp nháy, chạy dọc từng đoạn, dẫn anh đi sâu hơn, giống như đang bị nuốt vào lòng một con thú không đáy.

Cuối hành lang là một căn phòng hình tròn.

Ở giữa phòng, được bao quanh bởi những lớp kính dày và hàng tá ống dẫn, là một bể chứa lớn.

Chất lỏng trong suốt phản chiếu ánh đèn xanh lạnh như băng, soi rõ gương mặt người đang chìm trong đó.

Một chàng trai trẻ.

Một cơ thể hoàn chỉnh.

Một gương mặt anh biết bản thân chỉ từng gặp trong giấc mơ, hoặc trong một cuộc đời khác.

Anh đứng lặng, tim đập từng nhịp đau đến khó thở, bàn tay vô thức đặt lên mặt kính, lòng bàn tay run rẩy đến mức như sắp vỡ ra.

Qua lớp kính dày được phủ hơi nước lạnh, cơ thể bên trong mờ ảo như bóng của một vị thần đã bị lãng quên.

Dáng người cao gầy của cậu được quấn trong lớp vải sinh học mỏng, ôm lấy từng đường nét xương vai, sống lưng, và phần ngực hơi nhô—đủ để nhìn thấy sự mong manh đến mức đáng sợ.

Không có chút thịt thừa nào; cơ thể ấy như bị thời gian và cỗ máy tái tạo mài mòn đến tận cùng, chỉ còn lại sự tinh lọc của một con người ở ranh giới sống–chết.

Mái tóc dài chạm gần tới xương vai, bạc trắng hoàn toàn.

Không phải là màu trắng óng ánh đẹp đẽ, mà là kiểu trắng lạnh của tro tàn: khô xơ, rối loạn, từng sợi trôi lơ lửng trong dung dịch bảo quản như những nhánh cỏ chết bị nước cuốn đi.

Ánh sáng màu lam yếu ớt hắt vào khiến tóc cậu càng thêm hoang tàn, như thể mỗi sợi là dấu vết cuối cùng của một linh hồn sắp biến mất.

Hai cánh tay thả lỏng bên thân, nhưng những ngón tay hơi co lại, như đang kìm giữ thứ gì đó vô hình.

Đầu ngón tay lạnh đến mức gần như trong suốt, mạch điện ánh bạc chạy rất khẽ dưới da.

Không lý do nào giải thích được vì sao hình ảnh ấy lại khiến anh đau đến mức phải lùi lại một bước.

Không có ký ức nào trong trí não chính thức của anh nói rằng mình từng quen người này.

Nhưng trái tim anh thì...

đập như muốn xuyên ra khỏi lồng ngực.

Và trong khoảng khắc ấy — một giọng nói khe khẽ vang lên trong đầu anh, ấm áp như lớp gối cũ dùng cả mùa đông, nhưng lại quen đến mức sợ hãi.

"Cường... em lạnh lắm"

Anh choáng váng đến mức gần như đánh rơi cả cảm giác, như có bàn tay ai đặt lên vai mình — nhẹ, nhưng đủ để toàn thân run lên.

Hình ảnh chàng trai trong bể lắng đọng trước mắt anh, rồi bất chợt chuyển màu, nhòe ra như một mảng ký ức bị nén quá lâu vừa nứt toang.

Và rồi ký ức ập đến như một cơn lũ.

Anh thấy mình đứng trong một căn phòng trắng toát, mùi thuốc sát trùng cay vào mũi.

Một dãy ký hiệu cấp tối mật hiện trên màn hình.

Một nhóm người mặc áo choàng đen.

Ở giữa căn phòng ấy là cậu con trai trong bể chứa — không trẻ hơn nhưng tỉnh táo hơn, ánh mắt vẫn còn đầy sức sống.

Cậu bị trói nhẹ trên ghế, nhưng vẫn cố quay lại nhìn anh.

Không trách móc, không hoảng loạn.

Chỉ có một nụ cười yếu ớt, như thể cậu sợ anh sẽ sợ.

"Cậu phải tự thủ tiêu - đây là mệnh lệnh"

Giọng người chỉ huy lúc ấy vang lên như búa tạ.

Cường nhớ rõ anh đã gào lên, lao tới, bị hai ba người giữ chặt hai tay.

Anh nhớ sự tuyệt vọng nghẹn đến mức cổ họng cháy rát.

Anh nhớ ánh mắt cậu — đôi mắt cố nói: Đừng chống cự, đừng để họ làm hại anh.

Vĩ đứng dậy.

Bước vào buồng tự hủy như thể đó chỉ là một phòng kiểm tra sức khỏe.

Trước khi cánh cửa đóng lại, cậu đặt tay lên lớp kính chia cách hai người.

Đau đớn đến phát điên, Cường chỉ có thể úp tay lên phía đối diện, không chạm được vào nhau dù chỉ một lần cuối.

"Gương mặt ấy... sao anh lại quên được chứ..."

Ký ức nổ tung một cách tàn nhẫn, khiến hai chân Cường khuỵu xuống nền gạch lạnh lẽo.

Ngực anh siết lại như thể có ai đó đang đâm thẳng một thanh sắt nóng vào tim.

Hơi thở loạn nhịp, cổ họng nghẹn đặc, nước mắt rơi trước khi anh nhận ra mình đã khóc.

Ngay lúc ấy, bảng điều khiển trong phòng sáng đỏ.

Một loạt tiếng báo động vang lên, sắc lạnh đến mức khiến anh giật bắn.

"PHÁT HIỆN XÂM NHẬP TRÁI PHÉP."

"ĐỘI TRUY VẾT ĐANG TIẾP CẬN."

"NGƯỜI DÙNG MANG CHIP BHC2306 — KHỞI TẠO QUY TRÌNH TRỪNG PHẠT."

Tim Cường gần như ngừng đập.

Anh lùi lại bản năng, còn đầu óc thì trắng xóa.

Nhưng trong khoảnh khắc mọi thứ trở nên hỗn loạn nhất, cái giọng nói quen thuộc kia lại vang lên trong đầu anh — lần này rõ ràng, ấm áp, và đau lòng đến mức khiến anh tái mặt.

Bể chứa trước mặt khẽ rung.

Một làn sóng dữ liệu xoắn qua kính như một dấu hiệu sống.

Cường siết chặt tay lại, vừa đau đớn vừa hoảng loạn.

Anh nhớ cậu rồi.

Cậu cũng biết anh nhớ rồi.

Và hệ thống cũng biết.

Ngoài kia, tiếng giày của đội truy vết vang lên ngày một rõ, từng bước một, lạnh lẽo, đồng đều, như tiếng đếm ngược trước khi bi kịch ập xuống.

Cường không rời mắt khỏi cơ thể bất động ấy.

Giữa tiếng báo động đỏ rực, anh chỉ có thể thầm thì, giọng khàn như muốn vỡ.

"Vĩ... anh tìm thấy em rồi.

Nhưng hình như... họ cũng tìm thấy anh."

hongtrabanhbao
 
Back
Top Bottom