Cập nhật mới

Khác dream | heehoon

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
343682224-256-k220960.jpg

Dream | Heehoon
Tác giả: wiangouxicenariez
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

" từ khi nào mà em chỉ muốn gặp anh trong mơ "

•••

16/08-8/09

warning: ooc



sunghoon​
 
Dream | Heehoon
d: dành riêng cho em


mọi người thường đồn tai nhau rằng mỗi khi chúng ta chìm vào giấc mộng khi mệt mỏi có khả năng gặp được "người canh gác ước mơ".

nghe có vẻ khó hiểu nhưng thực chất chỉ là một người bạn sẽ gặp liên tục trong mơ để cùng trò chuyện, đủ thứ trên đời, và điều đó sẽ giúp bạn không vào trạng thái khó ngủ trong một thời gian dài.

nghe vô lí hết sức.

nhưng nếu như nó là thật thì sao nhỉ?

"làm sao mà..? chắc chắn là không thể như thế được."

"toàn gặp ác mộng cái gì đâu không."

"ngủ được là tốt lắm rồi, quan tâm mấy cái này chi?"

à thì...có vẻ chẳng ai đếm xỉa đến cho lắm.

"park sunghoon đâu rồi? park sunghoon??" cơn giận dữ nén lại trong cổ họng của thầy giáo thể dục khi đọc đến của cậu lần thứ n vẫn không có phản hồi.

đám học sinh cũng không một ai đi lên để gọi cậu xuống.

cùng lúc đó cậu lơ mơ tỉnh dậy, ngó quanh lớp chẳng thấy ai, cậu cũng không bất ngờ lắm.

phải rồi, cậu bị cô lập trong lớp này.

không có gì bất ngờ, bị vô duyên vô cớ nhận lấy tin đồn ăn cướp bồ của người khác, song cậu cũng không có quyền lên tiếng một chút nào để vớt vát lại được danh dự cho bản thân.

và bùm, thế đó.

cảm giác của cậu như thế nào nhỉ? chán nản lắm chăng?

"à, lại nữa."

những lúc thấy trong lớp không có ai, là cậu sẽ tự động bỏ về, tránh phải chạm mặt bất cứ bạn cùng lớp nào cả.

bạn sao? có lẽ đó chỉ là cách gọi thông thường.

đối với sunghoon, những người như vậy nên được gọi là ác nhân.

dọn dẹp sách vở bỏ vào balo, cậu lê đôi chân đi về nhà, không biết trong tủ lạnh còn thức ăn gì không nữa.

ghé qua siêu thị chút vậy.



"mày ơi tao muốn nghỉ học quá, hay tao qua trường mày học lại từ đầu cũng được!" sunghoon vừa nhai nhồm nhoàm miếng kimchi vừa phàn nản với bạn thằng bạn cùng phòng, ai mà chịu được chuyện này chứ.

"ráng thêm năm nữa đi m, sắp ra trường rồi. giờ mày muốn học cả đời chắc?" jaeyun nhìn thằng bạn mình bất lực nhưng cũng chẳng thể khuyên được gì thêm.

"đúng đó bây! nhưng mà phải tao tao cũng chọn học trường khác..." jongseong vừa nói xong bị jaeyun ngồi bên cạnh thưởng cho một cái bạt tai. cu cậu phụt luôn miếng thịt ra sàn, làm cho hai ông tướng còn lại không biết nên nói lời gì hơn..

"TẠI THẰNG KIA NÓ OÁNH TAO CHỚ BỘ!!"

"nhặt mẹ miếng thịt lên đã rồi giải thích..."

"ừ, tí nhớ lau nhà đó men.."

đêm đó sunghoon không ngủ được vì dòng suy nghĩ có nên chuyển trường hay không.

thật ra cậu vẫn có thể chịu thêm được, nhưng cứ đà này thành ra cậu sẽ đánh nhau để rồi bị đuổi học thì còn mất mặt hơn.

"ughhhh, bỏ mẹ! nghĩ gì mà đến 4 rưỡi sáng luôn rồi?"

sunghoon thường hay đến lớp sớm, thật ra là luôn luôn. làm vậy để không ai dòm ngó tới cậu khi họ bước vào.

căn bản từng hành động của cậu đều bị người khác phải ngoái đầu lại để mắt tới, nghe thì tưởng có vẻ là người nổi tiếng nhưng mà sự tai tiếng này cậu cũng chẳng muốn cho lắm.

"aiz, hôm nay hai tiết anh liên tiếp sao?"

thôi lại ngủ vậy.

đằng nào đêm qua cậu cũng chẳng ngủ tí gì nên giờ có hơi oải một tí.

mà kể cả thế thì cậu cũng vẫn ngủ trong giờ thôi.

•••

" wow, lâu lắm rồi mới thấy con trai đó."

một giọng nói kì lạ truyền đến tai cậu khiến cậu tỉnh giấc, ngước lên thì điều đầu tiên làm cậu hoảng hốt là một thiếu niên trạc tuổi cậu đang đứng trước mặt.

"???? anh là ai vậy?? sao anh có thể đẹp trai ngang như tôi???? nói cho anh biết tôi là người đẹp trai nhé!"

"...đây là phát ngôn của người đi đến gặp tôi sao?" người xa lạ cười trừ, ngồi xổm xuống nhìn rõ mặt cậu hơn. sunghoon khó hiểu, đi đến gặp anh ta?

í là sao vậy, cậu chỉ đang ngủ trong tiết anh thôi mà.

không gian ở đây gần như không có điểm dừng, một màu trắng tuyết tinh khôi và làn mây sương tựa tấm thảm lông mềm mại lót đất vậy. phải chi cậu sống ở một nơi như này, chắc sẽ thích lắm đây.

"mà anh chưa trả lời câu hỏi của tôi. anh là ai mà dám đẹp trai ngang tôi vậy?"

"chà, coi bộ tự luyến hết sức nhưng mà thôi vậy. anh không dám đẹp trai ngang em." anh cười, kéo cậu đứng dậy.

"anh là "người canh gác ước mơ", em biết chứ? là người xâm nhập vào giấc mơ của người khác để làm mấy trò như này thôi. và điều đó sẽ giúp em không cảm thấy mệt mỏi khi thứ dậy nữa."

"à, nghe vô lí hết sức. tôi cũng chẳng dám tin anh. anh coi chừng tôi đó, tôi đánh anh vì tội nói linh tinh giờ."

"ya! k-không phải em hơi quá đáng rồi sao?!! anh chỉ đang giới thiệu bản thân cho em thôi đó!"

"à rồi tôi tin, lỗi tôi lỗi tôi. haiz người gì đâu mà..anh tên gì, tôi là sunghoon, park sunghoon."

"anh không biết nữa. trải qua bao nhiêu năm sống và tìm kiếm một ai đó để nói chuyện cùng, anh chẳng nhớ mình tên gì và bao nhiêu tuổi nữa rồi."

anh nhìn cậu rồi cười trừ. nụ cười ngờ nghệch ấy khiến sunghoon cảm thấy không thoải mái, cậu vỗ vỗ lưng anh.

"để tôi kiếm cho anh cái tên. hmm...anh trông giống tên tôi ghét lắm, nên để tên anh là lee heeseung."

"sao lại giống tên em ghét? bộ em cũng ghét anh sao?"

"ừ, mai mốt đó. tại anh nói chuyện nhẹ nhàng quá tôi không thích. mà nghe nói ai nói nhiều thường sẽ tên là heeseung. còn họ tôi lấy ngẫu nhiên thôi."

"thế anh nói chuyện hùng hồn với em nha?"

"không được!! tôi muốn "lên lớp" với anh cơ!!"

à, ra là cậu bạn sunghoon này khó chiều ghê.

nhận được tên này, heeseung cười tủm tỉm, anh vô thức xoa đầu cậu, ghé sát tai cậu nói rằng "lee heeseung này sẽ dành riêng cho em.

à, hình như có ai đó đang gọi em rồi, anh đi nhé. mai mốt mình sẽ gặp lại. biết đâu em sẽ được nghe nhiều câu chuyện về anh và chốn này đó."

hơi thở của heeseung phà vào tai cậu, có chút nhạy cảm nên sunghoon giật mình né ra, nhưng cùng lúc đó không thấy bóng dáng anh đâu nữa.

quào, anh ta tự nhiên thật đó chứ?

đâu ra vừa gặp nhai đã giở mấy trò này rồi vậy? hay cứ gặp ai là anh ta sẽ như thế chăng?

•••

"sunghoon à!"

...

"park sunghoon!"

giáo viên tiếng anh gõ gáy sách lên mặt bàn tạo tiếng động lớn khiến cậu thức giấc, xung quanh lần này lại là bốn góc tường chật hẹp và vô vàn ánh mắt của đám học sinh ngước lại nhìn cậu.

ôi làm ơn đấy???

đừng khiến cậu khó chịu như vậy nữa được không?

"nếu em không muốn phải ở lại lớp học cùng khoá dưới thì tập trung học bài đi."
 
Dream | Heehoon
r: rồi ai sẽ bên em?


lại là một ngày dài ngán ngẩm.

cậu đã không gặp anh ta được 1 tháng rồi.

sunghoon tự hỏi rằng cậu mơ thấy anh bằng cách nào? liệu "người canh gác ước mơ" thực sự có thật không, hay chỉ là một giấc mơ ngẫu nhiên trong đầu cậu?

mà kì lạ thật, khoa học nói rằng khi tỉnh dậy sau một cơn mơ dài, ta sẽ quên đi 70% kí ức trong giấc mơ, và 10 phút sau là sẽ quên sạch toàn bộ nếu không để tâm đến nó.

ấy vậy mà cậu nhớ rõ từng chi tiết một, nhất là dáng vẻ của heeseung khi anh được cậu cho một cái tên ngẫu hứng.

thật đáng yêu.

ầy gì chứ, bắt đầu ăn nói linh tinh rồi.

sống được đến chừng này mà gặp phải chuyện lạ thế kỉ cũng khiến cậu hoang mang tột độ, chưa dám kể cho hai thằng bạn cùng phòng tại có nói thì cũng chẳng tin.

sunghoon tra cứu "người canh gác trong mơ" trên mạng, hầu như cũng không có thông tin nào thực sự khiến cậu phải tin chúng.

thật mơ hồ.

.

park sunghoon hôm nay bị ốm.

mà cũng hài, ốm nặng vào đúng kì thi học kì nữa chứ. jaeyun và jongseong lại không thể nghỉ học vào thời điểm này để chăm sóc cậu được. dĩ nhiên, sunghoon có lẽ sẽ phải thi lại.

ôi! trần đời này cậu ghét nhất là chuyện phải trì hoãn dịp thi cử. cái cảm giác ngồi một mình thi nó áp lực lắm chứ.

trời hôm nay cũng se se lạnh, có lẽ cậu nên đi lấy chăn bông.

sunghoon với cái chăn trên nóc tủ, nhưng khổ nỗi cũng có kha khá cái chăn khác cùng vỏ gối chồng lên nhau, lấy được chăn bông thì cùng lúc đống đó ập xuống đổ lên hết người cậu.

vốn dĩ cũng đã mệt nên chẳng có sức làm được gì khi bị mớ đó đè lên người cả.

cậu tiện chợp mắt luôn vậy.

•••

"oà, park sunghoon! chúng ta lại gặp nhau rồi."

giọng nói trầm ấm đấy một lần nữa truyền đến tai cậu. sunghoon gắng gượng mở mắt dậy thì thấy heeseung đang ngồi ngắm cậu ngủ.

à, vậy ra đây không phải là chuyện ngẫu nhiên nào nữa rồi.

"em sao thế? nhìn qua thì anh thấy em không ổn."

"tôi ốm. toàn thân...đau nhức, đầu như búa bổ." nói xong cậu ho nhẹ.

heeseung nghe xong nét trên gương mặt buồn hẳn. anh vuốt mái tóc dính trên gương mặt đầm đìa mồ hôi của cậu, trong lòng cảm thấy ấm ức biết bao.

bởi nếu có thể gặp được "người canh gác ước mơ", chúng ta phải ngủ trong trạng thái mệt mỏi. có lẽ vì cậu ốm nên mới có thể lên đây để gặp được anh.

"anh xin lỗi em."

"vì sao?"

"hmm..chắc em không biết rồi. nhưng không sao, vì em mệt nên anh sẽ giúp em khoẻ lên nha."

"bằng cách nào?"

và sau câu hỏi đó là nét mặt ngỡ ngàng đến ngờ nghệch của sunghoon khi heeseung thơm lên trán cậu.

gì cơ?

tỉnh cả ngủ, cậu cảm nhận rõ mồn một đôi môi của anh áp lên vầng trán cậu, dù chưa đầy 1 giây ngắn ngủi nhưng có lẽ cậu sẽ nhớ cả 1 đời luôn mất.

"cha mẹ ơi, ngoài cha mẹ ra thì lần đầu có người hôn lên trán con.

con tưởng rằng nụ hôn này sẽ là của con dành cho người khác, nhưng không ngờ rằng người nhận nụ hôn này là con, đã vậy còn được thơm bởi người xa lạ gặp được vài ba lần.

thứ lỗi cho con, vì anh ta quá đẹp trai để có thể được thơm trán con ạ.

ya!! anh làm g-..uồi tôi khoẻ lại rồi nè???" park sunghoon sau một hồi như đọc kinh thánh thì ngồi dậy, sờ lên trán để kiếm chứng lại lần nữa.

không thấy nóng tí nào luôn.

quay sang nhìn heeseung, anh đang chống cằm nhìn cậu rồi cười mỉm. sunghoon bỏ qua chuyện anh ta cả gan thơm lên trán cậu, đôi mắt long lanh nhìn anh muốn hỏi anh làm cậu khoẻ lại bằng cách nào.

anh nói rằng anh là tiên, ở trên đây, anh có thể làm tất cả mọi thứ miễn cho chủ nhân của mình khi tỉnh dậy sẽ luôn mạnh khoẻ và tràn đầy năng lượng.

đó là nhiệm vụ của "người canh gác ước mơ" mà.

"hôm nay tôi phải trì hoãn kì thi của mình vì cơn ốm này. vì gặp anh mà nó khỏi nhanh quá, tôi còn chưa kịp giãn cơ lưng nữa."

"chẳng biết nên vui hay buồn đây.."

"anh nên buồn đi, vì có chữa khỏi rồi thì tôi vẫn sẽ phải ngồi một mình để thi lại đây.

ôi đời!

"đừng giận anh nha..."

"tôi cảm thấy khó hiểu từ lần đầu gặp anh, nhưng không ngờ đây không phải là giấc mơ ngẫu nhiên của tôi. liệu có thể gặp anh bằng cách khác không? tôi cảm giác ngồi nói chuyện với anh cũng vui như hai thằng bạn cùng phòng của tôi, nên tôi muốn trò chuyện cùng anh.

hay tôi cứ ốm đau rồi gặp anh??? dù gì anh cũng chữa cho tôi mà hehe."

heeseung không muốn trả lời thêm cho câu hỏi của cậu, vì một vài điều không đáng nhắc đến sẽ ập tới cậu nếu cậu cố gắng gặp anh theo cách này.

có lẽ không tiện nói cho lắm.

"không được!! kể cả anh có chữa cho em thì em cũng nên giữ sức khoẻ của mình chứ!

ốm nhiều sẽ không tốt."

nhưng park sunghoon thật sự cần một ai đó để phụ thuộc.

cậu muốn được dựa dẫm vào người xa lạ nhưng lại đỗi ấm áp này.

hít thở trong bầu không khí tẻ nhạt và vô vị này làm cậu chán ngắt ra đến nơi.

"nếu như hôm nay em bị ốm và không còn gặp lại anh nữa, em sẽ như thế nào?"

"tại sao lại không gặp được anh?"

nhưng heeseung lại không muốn, bởi vì, chuyện kì quặc như này đâu thể mãi mãi xảy ra?

ý của anh rằng, việc gặp được "người canh gác ước mơ" quả thực không phải cứ muốn ốm rồi ngủ để gặp họ là được, có lẽ đó là sự may mắn, linh nghiệm đến một vài người về giả thuyết hoang đường này.

nếu như sunghoon quá kì vọng và dựa dẫm vào anh, đến một ngày nào đó cậu sẽ trở nên rất thất vọng.

anh không muốn thế.

bởi anh thích cậu từ cái nhìn đầu tiên.

nhưng quá trớ trêu khi heeseung còn chẳng biết mình có thực sự tồn tại trên thế gian này không.

nếu được chuyển kiếp ở dưới trần gian, có lẽ đến chết anh cũng sẽ theo đuổi cậu mất.

nhìn sunghoon trưng ra cặp mắt long lanh khẩn cầu, anh cũng thở dài rồi phải nói với cậu:

"anh không khuyến khích em, nhưng nhẹ nhàng nhất thì em có thể lấy sợi dây đỏ này" heeseung lấy trong túi áo một sợi dây đỏ rồi buộc lên cỏ tay cậu.

"muốn gặp anh thì cứ đặt dưới gối, anh luôn ở đây trò chuyện cùng em. nhưng nếu em không gặp anh được, có lẽ là do "người canh gác ước mơ" thực sự chỉ là một giả thuyết vớ vẩn linh nghiệm một vài lúc."

"nghĩa là, tôi gặp được anh là sự may mắn sao?"

heeseung gật đầu.

"cảm ơn anh. hôm nay tôi vui lắm, có lẽ sẽ gặp anh thường xuyên."

"em thích anh à?"

"vớ vẩn.

đừng để tôi vả vô mồm anh."

"anh đùa thôi mà.."

"tôi đi đây, tạm biệt anh."

sau đó sunghoon liền mở mắt ở thế giới thực, chỉ còn heeseung đứng một mình giữa biển mây trắng xoá.

"rồi ai sẽ bên em, nếu như một ngày anh biến mất?"
 
Dream | Heehoon
e: em cần anh


từ khi nào mà sunghoon đã coi heeseung như một người quan trọng trong mối quan hệ của cậu. vì có khả năng ngủ tốt, nên đặt đâu nằm đó, cậu hay lên chơi với anh thường xuyên.

sunghoon bình thường là người kiệm lời nhưng khi đã quen rồi thì câu chuyện cậu muốn kể cho đối phương có khi phải lên đến chữ nghìn.

hôm nay vẫn vậy, cậu lại ngủ trong tiết giáo dục thể chất để lên gặp anh. mà kể cả không vì lí do này thì cậu cũng ngủ thôi.

chuông điện thoại reo lên, cậu cau có khi có người phá đám giấc ngủ nhưng nhận ra lại là cuộc gọi của sim jaeyun.

"lô, trốn được tiết không?"

"lúc nào cũng trốn."

"đi ăn xiên bửn đi!! tao với khứa kia tan sớm nên đứng chờ mày dưới cổng trường rồi đó."

"chà, đúng là không thể từ chối được rồi."

kệ đi, việc ăn quan trọng hơn mà.

"mà, tao không ngờ mày cứ hở ra là ngủ đâu thằng kia." jongseong cắn miếng viên cá nóng hổi, nghi hoặc sunghoon có uống nhầm thuốc ngủ sau cơn ốm đó không.

"àn ní? kệ tao."

đúng thật thì sunghoon cứ xểnh ra là ngủ, nhưng cậu cũng muốn gặp người kia mà.

cậu chưa có ý định kể cho hai thằng bạn. nghĩ thoáng hơn thì cũng chả có sao nếu cậu kể, dù gì jaeyun và jongseong cũng là hai thằng bạn thân mà.

chẳng qua cứ thấy mắc cười sao ấy.

mà, nếu cậu gặp được hiện tượng lạ này, thì không biết hai đứa kia có thế không nhỉ?

"mà mày gặp người kì lạ nào trong mơ chưa?"

"tao gặp mày nhảy pốp pinh trong giấc mơ của tao."

"tổ sư mày."

mà thôi vậy ....

.

hôm nay sunghoon vẫn đặt sợi dây đỏ dưới gối và ngủ. chỉ có điều khi tỉnh dậy cũng như bao người khác, chẳng có kí ức gì về giấc mơ của cậu cả.

hình như hôm nay cậu không gặp được anh.

heeseung cũng nói với cậu rồi, rằng không phải lúc nào cũng có thể gặp được "'người canh gác trong mơ".

nhưng liên tiếp 3, 4 ngày, cậu không thấy anh đâu cả.

"lee heeseung, anh đi đâu rồi?"

có lẽ là do giả thuyết này không còn tồn tại nữa chăng?

không được đâu. heeseung là người bạn của cậu mà. nhưng liệu anh có đơn thuần chỉ là bạn không?

sunghoon đã quá quen với việc gặp heeseung như lẽ thường niên, trò chuyện và cười đùa với anh nên chuyện này khó mà tưởng tượng được.

vậy đây là dấu hiệu của việc cậu nên quên đi anh sao?

sunghoon vẫn muốn tiếp tục thử lại một lần nữa.

•••

lần này cậu đã lên được rồi. khung cảnh quen thuộc ấy.

nhưng không thấy bóng hình thân thuộc của anh chào đón cậu đâu.

cậu chạy ngang chạy dọc đi tìm heeseung, miệng không ngừng gọi tên anh.

nhưng lấn át tiếng gọi của cậu chỉ là không gian rộng lớn bao trùm, kể cả không có lời hồi đáp nhưng sự im lặng này đang đè nặng lên cậu.

tưởng rằng khi lên được đây là cậu phải gặp được anh chứ?

"lee heeseung, anh không đùa đúng không? giờ không phải lúc chơi trốn tìm mà."

em đang rất hoảng đấy, anh biết không?

lỡ như anh biến mất thì sao?

đừng như vậy mà.

park sunghoon lại chạy, chạy nữa, chạy cho đến khi sức cùng lực kiệt, cậu vẫn chẳng thấy bóng dáng anh.

tâm trạng hoàn toàn sụp đổ.

"heeseung à, xin anh đấy."

không muốn phủ nhận nhưng chợt nhận ra rằng cậu thích anh.

thích ư?

liệu có đem lại hạnh phúc không, hay chỉ trong vòng chốc lát, mọi yêu thương đó sẽ vụt tắt?

thứ cậu cần nhất bây giờ là sự giải đáp. cậu cần kiểm chứng lại, liệu cậu có thích anh nhiều đến thế không.

"sunghoon à, em đồ mồ hôi nhiều vậy?

ốm sao?"

cho đến khi anh lại xuất hiện trước mặt cậu, một lần nữa.

cảm giác của cậu ra sao nhỉ, khó diễn tả quá. tuyệt vọng hay vui mừng đây? bị lẫn lộn hết với nhau rồi.

"những ngày qua anh đi đâu? nếu anh đi anh cũng phải báo em một tiếng chứ?

anh có biết rằng em sợ cỡ nào không? em sợ anh sẽ rời bỏ em đến phát điên.

em nhận ra em cần anh, thực sự rất cần anh. anh không đơn thuần chỉ là người em muốn tâm sự nữa.

em cần anh, ở bên cạnh em.

nhưng nực cười thật, người phàm mà lại thích tiên sao? chuyện này hoang đường quá rồi.

dẫu sao thì kể từ lúc anh xuất hiện trước mặt em, em cũng đã có câu trả lời.

em thích anh."

sunghoon gục lên vai anh khóc lớn vì không thể kìm lòng. cậu ước rằng mình đừng nói ra những lời vừa rồi, ước rằng mình chưa từng gặp anh.

vì cậu đau quá.

đau đến phát điên.

bao lâu rồi cậu chưa khóc? hay bao lâu rồi cậu mới được dựa dẫm vào người khác?

vì bờ vai anh, khiến cậu cảm thấy bình yên vô cùng.

nhưng heeseung lại trả lời một câu khiến cậu không hề lường trước đến đau lòng.

"xin đừng thích anh."
 
Dream | Heehoon
a: anh không thể thích em


heeseung đã suy nghĩ từ rất lâu về việc sunghoon quá lạm dụng vào hiện tượng vô thực này để gặp được anh.

anh sợ nó có thể ảnh hưởng trực tiếp đến cậu.

cậu sẽ trở thành "người canh gác ước mơ", vĩnh viễn không tồn tại dưới trần gian nữa.

tức là, cậu sẽ mãi mãi mắc kẹt ở trong giấc mơ, lưu lạc trên không gian rộng lớn này như lee heeseung. rồi trần gian sẽ gạch tên của cậu đi, như thể cậu chưa từng sống, hay làm gì ở đó cả.

những người bạn, gia đình của cậu, cũng sẽ chẳng biết cậu là ai.

còn heeseung thì sẽ chuyển kiếp thành một người đến chính ông trời còn chẳng hề biết.

thật ra heeseung không ngần ngại với việc bắt đầu cuộc sống mới.

đây đâu phải lần chuyển sinh đầu tiên của anh.

bởi anh tin vào "người canh gác trong mơ", làm đủ mọi cách để gặp được họ, và họ cũng như anh hiện tại, dính líu đến anh, để rồi bị đẩy xuống đất người ở, còn anh thì lại là chính họ.

nhưng anh nghĩ sunghoon chưa thể sẵn sàng cho chuyện này.

vì cuộc sống quanh cậu sẽ chẳng còn hơi ấm của cậu nữa.

cậu là người cô độc, điều duy nhất khiến sunghoon sống đến bây giờ chỉ còn mỗi bạn bè.

như vậy thật bất công cho sunghoon khi cậu coi anh là người quan trọng mất rồi.

"#0138, ngươi biết làm như vậy là không những chuyển kiếp mà còn bị trừng phạt nữa không?"

những ngày trước đó, sunghoon không thể gặp được anh vì anh bị cấp trên điều lên và giáo huấn cho một trận.

những lời này cũng chẳng lọt vào tai heeseung lắm. anh cứ sống vất vưởng ở trên đây đến phát ngán rồi.

hoá ra chết đi cũng còn sướng hơn.

nhưng khi anh gặp sunghoon, dường như mọi khoảng khắc khi anh ở bên cậu trở nên tươi đẹp biết bao nhiêu.

cớ sao bản thân lại cảm thấy có lỗi thế này?

"hình phạt dành cho ngươi là.."

sẽ chẳng bao giờ chết.

"bà bị điên à?"

mặc dù trẻ mãi không già thì cũng vui đó, cảm ơn ông trời đã sinh ra một người có nhan sắc tuyệt vời như anh.

nhưng không thể chết là sao? chẳng lẽ anh cứ phải lang thang hết đời hết kiếp mà vẫn sống nhăn răng đấy ư?

vậy là những người bị đẩy xuống trần gian lúc đó cũng sẽ thế này sao?

"không, mỗi người một hình phạt khác nhau. có lẽ người đó đang chết trôi ở chỗ nào không hay."

"sao bà có thể nói thản nhiên như vậy? sinh mạng của người khác đáng để chết còn tôi thì phải sống hết kiếp của họ luôn sao? còn sunghoon thà rằng không được gặp tôi còn hơn, cớ gì phải khiến cậu ấy mất mát mọi thứ như thế?"

"bởi đây đâu phải là lỗi ta?

đừng nên to tiếng #0138, nếu không ngươi sẽ chẳng biết được ta sẽ làm gì chủ nhân của ngươi.

tốt nhất là đừng cho cậu ta lên đây nữa, như vậy ta sẽ bỏ qua cho nó."

heeseung đang phải ôm một đống nỗi lo ở trong đầu.

cách tốt nhất có lẽ là nên cắt đứt với cậu.

dẫu anh không muốn, nhưng anh vẫn phải làm, bởi như vậy thì cậu mới có thể ổn hơn được.

ấy vậy mà cậu lại khóc trước mặt anh, thổ lộ hết tâm tư tình cảm dành cho anh, làm sao mà anh chịu nổi đây?

"xin đừng thích anh."

câu nói của anh khiến sunghoon như như chết lặng. cậu ngẩng mặt lên nhìn anh, nhưng anh lại chẳng thể nhìn trực diện vào cậu.

anh sợ anh không kìm được lòng mất.

"anh đừng đùa em vậy chứ? cho em lí do đi? em không dám khẳng định nhưng anh thích em mà đúng không?!"

trái với sự mong đợi của sunghoon, heeseung tay thì lau nước mắt cho cậu còn miệng lại phải nói lên những lời đắng cay.

"đừng thích anh, thật đấy. anh không thể nói cho em biết được, nhưng xin em, nghe anh thôi được không?"

anh chỉ đang muốn tốt cho em thôi.

"đừng gặp anh nữa, anh nghĩ chúng mình nên tạm dừng ở đây."

"em không muốn!!"

"em phải muốn."

sunghoon rơi vào khoảng lặng. nghĩ heeseung không hề thích cậu, cậu cũng chẳng thể làm được gì hơn.

ngỡ rằng chỉ cần tìm thấy anh là mọi lo âu, phiền toái đều tan biến theo mà?

"từ khi nào mà em chỉ muốn gặp anh trong mơ, nhưng có lẽ em nhầm."

đây thực chất không phải là giấc mơ.

chỉ là cậu tự mộng tưởng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với cậu nếu cậu lên đây mà thôi.

sunghoon không nói thêm lời nào nữa mà rời đi. còn heeseung, đến phút cuối, hai hàng nước mắt anh vẫn lăn dài, chấm lên hàng mây sương lạnh lẽo đến lạ.

"xin lỗi vì anh không thể thích em."
 
Dream | Heehoon
m: mỗi ngày anh đều nhớ về em


sunghoon bừng tỉnh khỏi cơn mơ. nhìn thấy jaeyun và jongseong đang ngồi cạnh cậu khóc um xùm, cậu ngơ ngác hỏi.

"sao chúng mày khóc?"

"tại mày khóc."

"hả?"

"mày vừa ngủ vừa khóc, chả vì lí do gì??? bọn tao không biết tại sao mày khóc nhưng mà đừng buồn nha! người ta kêu khóc khi ngủ mơ là điềm xấu đó."

cậu lấy tay dụi mắt, đúng là có chút nước thật.

vậy ra là heeseung từ chối cậu rồi.

càng nghĩ càng buồn, sunghoon lại khóc lớn khiến cho hai thằng bạn không biết nên dỗ kiểu gì bởi vì không hiểu lí do cậu khóc và câu truyện trong mơ của cậu như nào.

thôi thì cứ để cậu khóc thôi vậy..

.

mấy ngày hôm nay sunghoon trông buồn đi hẳn.

cậu chẳng thể gặp anh được nữa.

sợi dây đỏ tìm loạn cả cái trọ lên cũng không thấy, có lẽ đã biến mất theo anh rồi.

từ hôm ấy tính đến nay là bao nhiêu ngày?

1, hay 2 tháng?

không, thật ra là 2 tuần.

có lẽ cậu đã quá nhớ anh.

khi nhớ người khác, thời gian trôi lâu đến như vậy sao?

cậu bắt đầu chuyển sang giận dỗi heeseung. kể cả anh ta không thích cậu thì cũng không nên từ chối kiểu vậy chứ?!

làm cậu chẳng muốn gặp mặt anh thêm xíu nào cả.

nói như vậy thì lại thấy dối lòng. không phải là không muốn gặp, chỉ là nếu có thì ngại chết đi.

lại là một đêm mất ngủ.

sunghoon uể oải bật dậy lần thứ n. những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu cậu như là: tại sao anh không muốn cậu gặp nữa, anh ghét cậu à, cậu thể hiện gì quá đáng với anh à?

hay là anh sắp biến mất?

nếu là như vậy thật thì anh càng phải nói cho cậu chứ?!

để cậu tò mò càng bất ổn hơn.

cậu nhớ anh phát điên lên được.

thứ tình yêu vừa chớm nở thì đã phai tàn.

cứ đà này thì cậu phải đá đít heeseung ra khỏi tâm trí của mình thôi.

nhưng cậu lại không thể..

ngày thứ 34,

sunghoon trở nên xấu xí với cặp mắt thâm quầng và đôi môi nhợt nhạt.

cậu không ăn 2 hôm nay rồi.

"tao xin mày đấy sunghoon. mày có chuyện gì thật mà đúng không? sao mày không nói cho bọn tao??"

cậu chẳng buồn mở miệng được nữa.

heeseung thật sự không muốn gặp cậu sao? chưa bao giờ cảm thấy có chuyện còn áp lực hơn chuyện chuyển trường thế này..

anh đột ngột biến mất như vậy, thật lòng mà nói, chẳng khác gì ghét bỏ cậu đến mức không thèm gặp mặt thêm lần nào nữa.

"tao không sao.

đến khi nào tao đói sắp chết đến nơi thì tao tự mò đồ để ăn mà."

"mày có vấn để à...ai lại đi nói câu đó một cách bình thản vậy chứ?"

"ừ nhỉ."

cả cách nhận ra bản thân như bị bỏ bùa cũng rất thờ ơ nữa chứ.

ngày thứ 85,

sunghoon dần bắt nhịp được lại cuộc sống, cậu không muốn chỉ bản thân mình mong mỏi chờ đợi anh.

nhưng thật ra cậu cũng đâu biết anh còn tồn tại để đợi cậu hay không.

ghé vào tiệm tạp hoá mua chai nước ngọt, cậu ghé qua công viên ngồi xích đu một lúc vậy.

sunghoon cũng không biết từ khi nào công viên đã trở thành nơi giải toả căng thẳng cho cậu. ngoài hai thằng bạn mỗi ngày đều mong ngóng cậu trở nên tốt hơn về mặt tinh thần thì ngồi chơi ở công viên cũng giúp cậu đỡ được phần nào.

bỗng dưng ở đâu lòi ra một thằng nhóc đến ngồi ở ghế xích đu bên cạnh, nhìn cậu một hồi rồi nói:

"hôm nay anh may mắn lắm đó."

"anh?"

"em cảm thấy anh sẽ may mắn, vậy thôi."

"...ò..?..vậy hả! cảm ơn nhóc nha. em mấy tuổi rồi? không đi cùng ba mẹ hả?"

nhưng cậu bé không nói gì, nhanh chóng rời đi. sunghoon khó hiểu lời nói của con nít vài ba tuổi. chắc chỉ là đùa thôi ha.

mong tí đi trên đường nhặt được 10 tỉ thì may ra là may mắn đó.

sắc trời ngả tối, cậu đi bộ dần về nhà trọ. thản nhiên băng qua đường với cặp mắt dán vào điện thoại, cậu không kịp ngước lên để nhìn xem ai đẩy mình mà chiếc xe bán tải ngay lập tức tông một lực mạnh vào ân nhân cứu mạng cậu.

mặc cho màn hình điện thoại bị vỡ, cậu hốt hoảng chạy nhanh ra xem tình hình, thì sốc hơn đó lại là gương mặt cậu mong mỏi ngóng trông.

"l-lee heeseung?"

"cũng lâu..rồi mới gặp nhau ha.."

tại sao anh lại ở đây? tại sao anh lại thấy cậu ở ngay thời điểm đó? tại sao anh không nói với cậu? tại sao anh lại bị xe đâm một cách oan ức thế này?

nhưng đáp lại câu hỏi của cậu là sự im lặng. xe cấp cứu đã đến ngay sau đó, cậu nài nỉ mình là người quen của anh để cùng lên bệnh viện.

"nhìn sơ qua thì bị gãy xương và chấn thương sọ não rồi. chúng tôi sẽ cố hết sức có thể để kịp thời cấp cứu."

sunghoon không để ý điện thoại mình đang đổ chuông, cậu nắm chặt tay anh rồi khóc lớn. nếu không phải vì cậu, có lẽ anh đã không bị như này.

không cần biết tại sao anh lại có mặt ở đây, cậu chỉ mong có thể cứu được heeseung để cậu có thể trò chuyện với anh lần nữa.

nhưng ông trời lại không thương cậu một lần nữa.

cậu nhận được tin heeseung qua đời trong quá trình cấp cứu.

sự dằn vặt một lần nữa lại trỗi dậy, từng lời nói nặng trịch phát ra khiến lòng nặng trĩu, cảm giác như có tơ máu trong mắt vậy, đau đớn đến mức chẳng muốn nhìn vào sự thật.

hay do cậu gặp anh là nghiệp chướng?

còn chưa thể nói lời chào hỏi nhau lại mà..

"à, ra đây là cái may mắn mà nhóc kia bảo."

nhưng cậu lại chẳng thấy vậy cho lắm.

ngày thứ 86,

cậu nhận được một lá thư từ ông chủ quán tạp hoá hôm qua, trùng hợp rằng heeseung lại là nhân viên bán thời gian ở đó, nội dung trong thư là do anh đã viết từ trước.

cậu không biết có nên mở ra hay không. sợ rằng cậu sẽ không kìm được lòng mất.

________

gửi park sunghoonie yêu quý,

bao giờ mới có cơ hội để được trao tận tay cho em đây, cảm xúc trong anh khá bộn bề khi lựa chọn quyết định này.

có thể em không biết, những người như anh khi chuyển kiếp thành người đều sẽ nhận một hình phạt khác nhau, của anh đó chính là sống một cuộc sống không hạnh phúc.

nghe buồn em nhỉ?

nhưng biết sao không, anh không nghĩ việc bản thân lại gặp em lại sớm đến thế. nhưng bộ dạng thất thần của em, là sao vậy? em bỏ ăn đúng không? trông em ốm hẳn ra.

nghĩ rằng một phần cũng là do anh nên anh chẳng biết nên làm gì để em không bận lòng đến nữa. vì giờ anh là người thường rồi đó, cũng chỉ lặp đi lặp lại cuộc sống thường ngày như em thôi.

anh luôn dõi theo em ở sau bóng lưng em đó, nên mới quyết định làm việc ở tiệm tạp hoá em hay ghé qua mua đồ để được nhìn thấy em nhiều hơn.

nhưng nghĩ đến việc chạm mặt nhau, anh chẳng biết nên xử sự sao. sự việc ngày hôm đó, anh nghĩ chắc em phải giận anh lắm đây...sunghoon nhỏ bé hay dỗi lắm mà.

em hay ra công viên ngồi chơi nhỉ, bóng dáng trẻ thơ của em thật khiến anh muốn ôm em vào lòng.

anh nhận ra rằng cuộc sống thường ngày của em yên bình thật đó, khi có anh mọi thứ có bị đảo lộn lên không? một mớ hỗn độn nhỉ? phải rồi, anh là nỗi buồn phiền của em mà.

anh quyết định sẽ không để em gặp anh thêm nữa.

à, về câu hỏi của em, thì anh nghĩ anh nói không hết được đâu.

nhưng em chỉ cần biết rằng, mỗi ngày anh đều nhớ về em, sunghoon à.

cảm ơn em vì đã đặt tên cho anh, cảm ơn em vì đã tâm sự với anh đủ thứ.

nhưng xin lỗi vì để em phải thích anh.

lee heeseung mà em rất ghét đây !!

_______

fic đầu tay của hihun đã xong r đây a cả nhà ơi😭 cũm cảm ưn mn nhìu lứm vì đã ủng hộ đứa dở này.

luv all keke
 
Back
Top Bottom