Không khí trong lớp học căng như dây đàn.
Ngọc Linh vẫn đứng trên bục, hai tờ bài kiểm tra của Kiều Như và Yên Huy được cô giơ lên như những bằng chứng trước tòa.
"Câu cuối cùng này" - Giọng Ngọc Linh lạnh lùng cắt ngang sự im lặng.
"Là câu cô giáo cố tình cho vào để chặn điểm lớp mình."
- Cô dừng lại, đôi mắt thiên hà quét một vòng quanh lớp, như để khẳng định uy tín của mình.
"Và tớ chắc chắn, chỉ có 4 người trong lớp chúng ta là có thể giải được nó."
Một tiếng xì xào nhỏ nổi lên rồi tắt lịm.
Ngọc Linh tiếp tục, giọng đầy vẻ hoài nghi.
"Nhưng mà... cả Yên Huy và Kiều Như đều giải được?
Không lẽ tổng cộng đã thành 5 người sao?"
Yên Huy cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Sự công kích này quá rõ ràng.
Cậu từ từ đứng dậy, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đầy thách thức
"Tại sao cậu lại có thể khẳng định chắc nịch như vậy?
Rằng chỉ có 4 người trong lớp chúng ta mới biết được đáp án?"
- Yên Huy hỏi, ánh mắt không rời Ngọc Linh.
Ngọc Linh khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ tự tin của kẻ nắm giữ chân lý.
- "Vì sao ư?"
Cô nhẹ nhàng đáp.
- "Quá rõ rồi còn gì.
Chỉ có 4 chúng..."
"Ngọc Linh."
- Một giọng nói trầm ấm, đầy uy lực cắt ngang.
Ánh mắt nghiêm khắc của Nhật Nam hướng về phía cô.
"Cậu về chỗ đi.
Đừng nói linh tinh nữa."
- Anh nói, giọng không cao nhưng đủ khiến cả lớp im phăng phắc.
Ngọc Linh khẽ nhíu mày, một biểu cảm hiếm hoi lóe lên trên khuôn mặt lạnh lùng thường ngày của cô.
Dường như có một sự phản kháng nhỏ, một sự không cam tâm, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu, để lại hai tờ bài kiểm tra và lặng lẽ bước xuống bục.
Dáng đi của cô vẫn thanh thoát, nhưng Yên Huy có thể cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình tỏa ra từ con người ấy.
Nhật Nam quay lại phía lớp, khuôn mặt điển trai hiện lên vẻ xin lỗi chân thành.
- "Yên Huy, Kiều Như, xin lỗi vì Ngọc Linh đã nói năng không phải phép."
Yên Huy không đáp.
Cậu liếc nhìn về phía bên trái, Nhược Hoa đang ngồi đó, khuôn mặt tỏ rõ vẻ khó chịu, có lẽ vì thái độ trịch thượng của Ngọc Linh.
Rồi cậu nhìn sang phải, Kiều Như, cô gái với mái tóc cắt ngang vai gọn gàng, vẫn ngồi đó với vẻ điềm nhiên đến lạ thường, như thể mọi chuyện xung quanh chẳng liên quan gì đến mình.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Yên Huy thu dọn sách vở, cảm thấy sau một ngày dài mệt mỏi.
Cậu cùng Nhược Hoa sẽ bước ra khỏi lớp, hy vọng tìm chút bình yên.
Nhưng bình yên không đến.
"Yên Huy, đợi chút!"
Hai bóng người từ phía sau đuổi theo.
Nhật Nam và Ngọc Linh.
Yên Huy khẽ thở dài, quay lại với vẻ mặt khó chịu không giấu giếm.
"Sao hai cậu lại đi theo tớ?"
- Giọng cậu lạnh như băng.
Chắc chắn là về vụ bài kiểm tra rồi, Yên Huy nghĩ thầm, lòng dâng lên một sự bực bội.
"Họ vẫn chưa buông tha.
Đến đây để làm gì?
Để châm chọc thêm, hay để 'cảnh cáo' mình lần cuối?"
Ngọc Linh bước lên trước, đôi mắt như thiên hà nhìn chằm chằm vào Yên Huy.
"Yên Huy," - giọng cô nghiêm túc, không còn vẻ khiêu khích như trên lớp.
"Cậu không thấy khó chịu về vụ 'gian lận' đó sao?"
Câu hỏi khiến Yên Huy ngạc nhiên.
"Mình không gian lận thì tại sao phải khó chịu?"
Cậu suy nghĩ nhanh.
"Hay đây là một kiểu châm chọc mới?
Một cách để dồn mình vào thế phải tự bảo vệ, rồi họ sẽ có cớ để công kích?"
Trước khi Yên Huy kịp trả lời, Nhược Hoa đã lên tiếng.
Giọng cô đầy lo lắng, nhưng cũng mang một chút hoài nghi khiến trái tim Yên Huy thắt lại.
"Đúng đó, Yên Huy."
- Nhược Hoa nói, nắm nhẹ tay áo cậu.
"Cậu... cậu cứ để yên chuyện đó thật hả?
Mọi người đang nói nhiều lắm."
"Mọi người?
Kể cả cậu cũng nghi ngờ tôi sao, Nhược Hoa?"
Cảm giác bị phản bội, bị cô lập, dâng lên trong lòng Yên Huy một cách chua xót.
Khuôn mặt cậu trầm xuống, ánh mắt tối sầm lại.
"Vậy..."
- Yên Huy hỏi, giọng khàn đặc, quay sang Nhược Hoa.
"Tớ nên làm gì?"
Nhật Nam nhanh chóng đáp lời, như thể đã chờ đợi câu hỏi này.
- "Cậu nên đi nói rõ với giáo viên."
Yên Huy nhìn hai người họ, rồi nhìn Nhược Hoa, người vẫn đang chờ đợi câu trả lời của cậu với đôi mắt đầy mong mỏi.
Một cảm giác cô độc, lạnh lẽo bao trùm lấy cậu.
"Vậy sao?
Ai cũng nghĩ mình là người như thế.
Kể cả Nhược Hoa.
Cả thế giới dường như đang đẩy tôi vào một góc, bắt tôi phải tự chứng minh điều tôi không làm."
Cậu đột nhiên cười, một nụ cười chua chát, buông thả.
"Được thôi."
Cả ba người đều ngạc nhiên.
Yên Huy cúi xuống, mở cặp sách, lục tìm một lát rồi lấy ra một xấp giấy nhàu nát, trên đó chi chít những công thức, những bước giải phức tạp cho câu hỏi cuối cùng của bài kiểm tra.
"Nếu ai cũng nghĩ vậy..."
- Yên Huy thì thầm.
Nhưng thay vì đưa xấp giấy cho ai, Yên Huy lại nhìn nó một lần cuối.
Trong giây phút đó, cậu nhớ đến những đêm thức trắng, những giọt mồ hôi rơi trên trang sách, sự cố gắng tuyệt vọng để theo kịp một thiên tài... chỉ để rồi bị nghi ngờ, bị dồn vào đường cùng bởi chính những người cậu ngưỡng mộ và người cậu yêu thương.
Thấy xấp giấy, ánh mắt Nhật Nam và Ngọc Linh sáng lên.
"Đúng rồi!
Hãy đưa nó cho giáo viên và..."
- Ngọc Linh nói, có vẻ phấn khích.
Yên Huy nhắm mắt lại, rồi bất ngờ tung xấp giấy lên không trung.
Những tờ giấy trắng bay loạn xạ trong gió chiều, như những cánh hoa tang tóc rơi rụng.
Trước ánh mắt sửng sốt của cả ba, Yên Huy quay lưng, bước đi thật nhanh về hướng ngược lại, bỏ lại tất cả phía sau.
Yên Huy không về nhà.
Cậu quay lại trường, bước những bước chân nặng trĩu lên cầu thang, đi thẳng đến phòng giáo viên.
Cô giáo dạy lớp cậu - một phụ nữ trung niên với cặp kính dày - đang ngồi soạn giáo án.
Cô ngẩng lên, ngạc nhiên khi thấy Yên Huy.
"Em... em muốn thú nhận một chuyện, cô ạ."
- Yên Huy nói, giọng đều đều, không chút dao động.
"Em đã gian lận trong bài kiểm tra vừa rồi."
Căn phòng im lặng.
Rồi, một cảm giác phấn khích kỳ lạ, đen tối, dâng lên trong lòng Yên Huy.
"Gian lận ư?
Thật nực cười.
Mình là người đã tự giải câu đó.
Vậy mà giờ đây, mình lại đang tự nhận tội."
Cô giáo nhìn Yên Huy chằm chằm, rồi từ từ đặt bút xuống.
Khuôn mặt cô không giận dữ, mà đầy vẻ thương cảm và nghi ngờ.
"Yên Huy," - Cô nói nhẹ nhàng.
"Em là học sinh duy nhất từ trước đến giờ của cô giải được trọn vẹn câu hỏi 'chặn điểm' đó.
Em chỉ sai một câu cơ bản thôi."
Cô dừng lại, nhìn sâu vào mắt cậu.
"Cô tin em đã đánh nhầm câu cơ bản đó.
Vì một học sinh xuất sắc như em... không thể sai như vậy được."
- Giọng cô trở nên lo lắng.
"Có phải... em đang bị bắt nạt?
Có ai đó đe dọa em phải nhận tội không?"
Sự đắc ý trong lòng Yên Huy nhen nhóm lên một ngọn lửa nhỏ.
Cậu lắc đầu, giọng vẫn bình thản.
"Không, cô ạ.
Chính Ngọc Linh đã nói trước lớp, rằng chỉ có 4 người duy nhất mới có thể giải được câu đó."
Cô giáo bật cười, một tiếng cười phì đầy ngạc nhiên.
"Bốn người sao?"
- Cô lắc đầu.
"Thật ra, chỉ mình em là giải được trọn vẹn thôi, Huy à.
Các bạn còn lại, kể cả Ngọc Linh và Nhật Nam, chỉ làm được khoảng một nửa.
Nhưng phần làm được đó cũng đủ tốt rồi, nên cô vẫn cho các bạn ấy điểm tối đa cho câu đó."
Cô nghiêm mặt lại.
- "Nhưng nếu Ngọc Linh đã lên tiếng như vậy... thì cô cần phải tìm hiểu."
Yên Huy nhìn cô, một câu hỏi chợt lóe lên.
- "Nhưng cô không thắc mắc tại sao bạn ấy lại khẳng định là 4 sao?"
Cô giáo mỉm cười, như thể đợi cậu hỏi câu này.
"Vì một câu hỏi khác, đơn giản hơn, cô có đăng trên nhóm riêng của lớp tuần trước.
Và chỉ có đúng 4 bạn gửi đáp án cho cô, tất cả đều ẩn danh.
Có lẽ Ngọc Linh căn cứ vào đó."
- Cô giải thích.
"Nhưng làm sao em ấy có thể chắc chắn trong 4 người đó không có em được?"
- Cô có chút hoài nghi.
"Đúng vậy" Yên Huy nghĩ thầm, một nụ cười khẽ nở trong lòng.
"Trong 4 người đó, mình là người đầu tiên gửi đáp án, chỉ vọn vẹn 5 phút sau khi cô đăng bài."
"Cô sẽ tìm hiểu xem Ngọc Linh thực sự muốn nói gì."
- Cô giáo đứng dậy, vẻ mặt quyết tâm.
"Một học sinh như em ấy không bao giờ nói không căn cứ.
Nhưng cô cũng không muốn tin em đã gian lận."
Lời nói của cô như một luồng gió ấm thổi vào tâm hồn giá lạnh của Yên Huy, nhưng nó không đủ để làm tan băng trong lòng cậu.
Yên Huy cúi đầu cảm ơn, rồi rời khỏi phòng giáo viên.
Yên Huy lang thang đến một công viên nhỏ phía sau trường, nơi có một dòng suối nhỏ chảy róc rách.
Cậu ngồi xuống thảm cỏ, nhìn ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời.
"Thế giới này, nơi thực lực được xem trọng hơn tất cả...
Lời nói của một thiên tài Poi 6 như Ngọc Linh còn quý hơn vàng.
Nhưng sự thật, đôi khi, lại không đứng về phía kẻ mạnh."
Cậu thở dài, đứng dậy, định quay về.
Nhưng ngay khi cậu xoay người, một bóng hình khiến tim cậu đập loạn nhịp đã chắn ngang lối đi.
Cậu trai với mái tóc nâu sẫm, rối bù che gần hết đôi mắt vô hồn.
Chính là người đã tiếp cận Nhược Hoa trước đó.
"Chào cậu."
- Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp một cách kỳ lạ.
"Tôi... cậu có thể gọi tôi là...
Minh."
Yên Huy giật mình thon thót, lùi lại một bước, suýt hét lên.
Sau khi cố gắng lấy lại bình tĩnh, cậu lắp bắp.
"Chào...
Chào anh."
- Giọng cậu đầy cảnh giác.
"Anh là... là ai?
Tại sao lại tiếp cận Nhược Hoa?
Và tại sao lại hỏi những câu kỳ quặc như thế?
Có phải anh là..."
"Không phải như cậu nghĩ đâu."
- Minh ngắt lời, giọng nhanh và gấp gáp.
"Thật ra... tôi đến từ tương lai."
"Vậy đúng là một tên tâm thần rồi!"
Yên Huy thầm nghĩ, lòng hoảng loạn.
"Nếu hắn tấn công thì mình 'toang' chắc."
"Vậy sao?"
- Yên Huy cố giữ giọng bình tĩnh, từ từ lùi xa hơn.
"Thế tại sao anh lại tiếp cận Nhược Hoa, và bây giờ là cả tôi nữa?"
Minh nhìn lên trời, như thể đang đếm thời gian.
Khuôn mặt hắn trở nên căng thẳng.
- "Sắp hết 6 tiếng rồi."
Hắn thì thầm, giọng đầy vẻ khẩn trương.
- "Bây giờ, hãy nhớ những gì tôi nói...
Hãy tiếp tục cố gắng, dù cậu chỉ một mình.
Đừng..."
Câu nói dở dang.
Chỉ trong một cái nháy mắt, như một ảo ảnh tan biến, Minh đã biến mất không một dấu vết, không một âm thanh.
Yên Huy hoảng hốt, chân tay bủn rủn, ngã vật ra thảm cỏ.
Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Đến từ tương lai?
Sắp hết 6 tiếng?
Hãy cố gắng dù chỉ một mình?"
Những mảnh thông tin rời rạc xoáy trong đầu cậu, tạo nên một bức tranh càng thêm khó hiểu và đáng sợ.
"Yên Huy!
Tớ tìm cậu mãi!"
Một giọng nói quen thuộc, trong trẻo vang lên từ phía xa.
Nhược Hoa đang đứng ở đầu con đường vào công viên, vẫy tay với cậu.
Cô chạy lại, gương mặt đầy lo lắng.
Trong lúc Yên Huy chống tay đứng dậy, lời căn dặn cuối cùng của Minh vẫn văng vẳng bên tai: "Hãy tiếp tục cố gắng, dù cậu chỉ một mình."
Rồi cậu chợt nhớ đến giấc mơ.
Giấc mơ cậu đánh mất Nhược Hoa trong đám đông tỏa ánh sáng Poi 5.
Một nỗi buồn thăm thẳm, pha lẫn sự chấp nhận, trào dâng trong lòng.
"Có lẽ...
đó là sự thật rồi."
Yên Huy nghĩ thầm, một nụ cười chua xót nở trên môi.
"Mình sẽ chỉ còn một mình, trong cái thế giới trọng vọng thực lực khắc nghiệt này."
Khi Nhược Hoa chạy đến gần, khuôn mặt tươi sáng với nụ cười nhẹ nhõm, Yên Huy đã quay lưng lại.
Cậu bắt đầu bước đi, những bước chân nặng nề, chậm rãi, nhưng kiên quyết.
"Yên Huy?"
- Nhược Hoa gọi, giọng đầy ngỡ ngàng.
Cậu không dừng lại.
"Yên Huy!
Cậu đã biết rồi sao..."
- Giọng cô cao hơn, đầy hoang mang.
Yên Huy vẫn bước.
Khoảng cách giữa họ ngày một xa.
"Yên Huy!"
- Nhược Hoa hét lên lần cuối, giọng vỡ ra.
Yên Huy đứng lại.
Hai bóng lưng quay về nhau, giữa không gian im lặng đến ngột ngạt.
Nhược Hoa hít một hơi thật sâu, giọng run nhẹ nhưng cố gắng nói ra:
"Ngày mai...
Tớ sẽ đi kiểm tra Poi."
- Cô nói.
Một lời thông báo.
Một sự chia ly ngầm định.
Yên Huy nghe thấy rõ mồn một.
Cậu không quay lại, không đáp lời.
Chỉ tiếp tục bước đi, bóng dáng cậu khuất dần sau những tán cây, hòa vào dòng người hối hả cuối ngày.
Nhược Hoa đứng đó, bất lực nhìn theo.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má.
Cô thì thầm, giọng nhỏ dần, đầy day dứt:
"Tớ xin lỗi...
Chỉ vì bố mẹ tớ..."
Nhưng lời xin lỗi ấy đã không thể chạm đến người cần nghe.
Yên Huy trở về căn phòng nhỏ của mình.
Bức tường phủ đầy công thức, giấy nhớ.
Những chồng sách cao ngất trên bàn, trên ghế, trên sàn nhà.
Hàng chục cuốn sách chuyên ngành khó nhằn đã được cậu đọc đến mòn cả bìa.
Cậu thả chiếc cặp xuống sàn với một tiếng "bịch" nặng nề, rồi ngã vật ra giường, mệt mỏi nhắm nghiền mắt.
"Đã cố gắng...
đến như vậy rồi."
- Cậu thì thầm vào không trung, giọng đầy sự nghiệt ngã và mệt mỏi.
"Thật... nghiệt ngã."
Mở mắt, tầm nhìn của cậu dừng lại trên chiếc đầu giường.
Ở đó, một bông hoa hồng bằng đất sét vẫn còn đó, màu hồng nhạt tinh xảo, tỏa ra một vẻ đẹp mong manh và vĩnh cửu.
Cậu với tay lấy nó, nâng niu trong lòng bàn tay, ngắm nghía từng đường cong, từng cánh hoa được tạo ra với tất cả tâm huyết và tình cảm.
"Vậy sao?"
- Cậu hỏi khẽ bông hoa, như hỏi chính mình.
"Cuối cùng... vẫn không thể chạm đến sao?"
Cậu đặt bông hoa ấy vào một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Trong hộp, hàng trăm bông hoa đất sét khác đã nằm đó, mỗi bông một kiểu dáng, một màu sắc, đều là những tác phẩm hoàn hảo.
"Đúng 1000 bông."
Mỗi bông tượng trưng cho một ngày cậu đã cố gắng, một niềm hy vọng được giấu kín.
"Đến lúc... phải nói lời tạm biệt rồi."
- Giọng Yên Huy trầm khàn.
Cậu đóng hộp lại, cẩn thận gói nó trong một lớp giấy bọc quà xanh dương, màu yêu thích của Nhược Hoa.
Rồi cậu viết một lá thư ngắn, đặt vào trong.
Hôm sau, Yên Huy ôm gói quà đến lớp từ rất sớm.
Cậu ngồi vào chỗ, chờ đợi.
Nhưng cho đến khi tiếng trống vào học vang lên, bàn bên cạnh vẫn trống trơn.
"Đúng rồi, Nhược Hoa đi kiểm tra Poi ở Trung Tâm Kiểm Tra Năng Lực từ sáng sớm rồi."
Cậu tự nhủ trong khi nằm ườn lên bàn.
Cảm nhận sự trống vắng xung quanh.
Cái bàn chỉ còn một mình cậu.
Đúng lúc đó, Nhật Nam và Ngọc Linh bước vào lớp.
Họ nhìn thấy Yên Huy ngồi một mình, có vẻ u ám, liền trao đổi ánh mắt rồi cùng tiến đến.
Trước khi họ kịp mở miệng, Yên Huy đã ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo và đầy phòng bị.
"Hai cậu còn muốn gì ở tôi nữa đây?
Hôm qua vẫn chưa đủ sao?"
- Giọng cậu đều đều, không chút thiện cảm.
Nhật Nam lắc đầu, khuôn mặt anh ta hiện lên một vẻ phức tạp.
- "Không phải vậy."
Anh nói.
- "Chúng tớ đến để nói với cậu một chuyện.
Kiều...
Kiều Như...
đã bị viết kiểm điểm."
Yên Huy chợt giật mình.
- "Cái gì?"
"Vì tội gian lận."
- Ngọc Linh bổ sung, giọng lạnh lùng.
"Và thật sự... là cậu ấy đã nhìn bài của cậu."
Yên Huy sửng sốt.
- "Cậu ta gian lận?
Bằng cách nhìn bài mình?
Nhưng không lẽ hai cậu..."
Ngọc Linh như đọc được suy nghĩ của cậu, tiếp tục - "Đúng rồi.
Nhưng mà, vì lời 'khai' của cậu hôm qua với cô giáo... nên tớ cũng gặp một chút rắc rối nhỏ đấy.
Cô giáo đang nghi ngờ tại sao tớ lại khẳng định chắc nịch như vậy."
Yên Huy nhìn hai người họ, lòng đầy rối bời.
"Hai cậu ấy... không phải muốn hạ bệ tôi sao?
Hay tất cả chỉ là do mình hiểu lầm?
Hoặc...
đây là một âm mưu lớn hơn, phức tạp hơn?"
Nhật Nam thở dài, vẻ mặt chân thành.
"Khi nghe cô nói về chuyện này, hai đứa tớ... cũng sợ lắm."
- Anh thừa nhận.
"Bọn tớ không muốn đối đầu với cậu đâu, Yên Huy.
Thật sự không."
Lời nói có vẻ chân thành.
Nhưng trong lòng Yên Huy, ngọn lửa nghi ngờ và phòng vệ vẫn cháy âm ỉ.
"Vậy sao?"
- Cậu cười thầm, cay đắng.
"Vẫn là trò chơi châm chọc tinh vi đó thôi."
'Chúng tớ sợ cậu' Một cách nói mỉa mai đầy khinh thường.
"Mình đã nghĩ nhiều rồi.
Bọn thiên tài... ai cũng tự cao, và thích dìm kẻ khác xuống để mua vui cho bản thân."
Đúng lúc Yên Huy đang chìm đắm trong suy nghĩ, một bóng hình quen thuộc xuất hiện ở cửa lớp.
Nhược Hoa.
Cô bước vào, khuôn mặt có chút mệt mỏi nhưng vẫn tươi sáng.
Ngay lập tức, cả Nhật Nam và Ngọc Linh đều quay sang cô, bỏ mặc Yên Huy, bước nhanh về phía Nhược Hoa, có lẽ để hỏi thăm về buổi kiểm tra Poi vừa rồi.
Yên Huy ngồi đó, nhìn khoảng cách vô hình giữa cậu và họ ngày càng xa.
Cậu nhìn Nhược Hoa và một cảm giác chua xót, quen thuộc, lại ùa về.
"Thật chẳng khác gì giấc mơ, và lời cảnh báo của gã Minh."
Yên Huy nghĩ thầm, trái tim se lại.
"Nhược Hoa... cậu đã cách xa tớ bao nhiêu rồi?
Bao nhiêu bước chân, bao nhiêu tầng mây, mà tớ dù có chạy hết sức, cũng không thể nào với tới?"
Cậu cúi xuống, tay run nhẹ khi chạm vào gói quà xanh dương trong ngăn bàn.
Có lẽ, đây chính là dấu chấm hết cho một chương mà cậu đã cố gắng viết bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.
===Chương 3: Nền tảng của sự cô đơn===