Cập nhật mới

Khác Dream - Back from the dead

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398365382-256-k858214.jpg

Dream - Back From The Dead
Tác giả: lgngtrnguyen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế giới bị kiểm soát bởi giấc mơ, nơi giấc mơ là mối nguy cũng như là cơ hội để thoả mãn sự tò mò của con người về giới hạn của trí tưởng tượng, một thế giới kỳ ảo ở đó Yên Huy một cậu bé bình thường nhận được một tín hiệu lạ mang cậu đến với cuộc phiêu lưu thú vị, đầy bí ẩn và sự thật đằng sau bức màn mơ mộng đó vẫn đang chờ cậu khám phá.



đấutrí​
 
Dream - Back From The Dead
Chương 1: Ác mộng trước ngày tựu trường


Ánh bình minh lọc qua tấm rèm vải mỏng, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ cũ kỹ.

Yên Huy chớp mắt, tỉnh giấc trong căn phòng nhỏ yên tĩnh.

Hơi thở của mẹ cậu từ phòng bên còn văng vẳng, đều đặn và nhẹ nhàng.

Cậu không vội dậy, mà nằm im ngắm nhìn bầu trời buổi sớm qua khung cửa sổ nhỏ.

Bầu trời hôm nay trong xanh, với vài gợn mây trắng mỏng manh.

Trong thế giới này, bầu trời ban ngày luôn tươi sáng và bình yên đến lạ, như thể mọi bóng tối và biến động đều bị nhốt chặt sau cánh cổng của những giấc mơ.

Cậu thở dài.

Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa thôi, cậu sẽ bước sang tuổi mười sáu.

Cái tuổi mà mọi đứa trẻ đều vừa háo hức vừa khiếp sợ, tuổi mà Poi sẽ được biểu hiện.

Poi, chỉ số trí tuệ linh hồn, thứ sẽ quyết định số phận của họ trong thế giới này.

Nó không chỉ là thước đo trí thông minh, mà còn là tấm hộ chiếu sinh tử.

Những người có Poi thấp sẽ phải phụ thuộc vào viên thuốc Somnix để tồn tại, bị tước đi quyền được mơ.

Ngược lại, những ai sở hữu Poi cao sẽ có cơ hội trở thành những Nhà Thám Hiểm Giấc Mơ, những người tiên phong khám phá các tầng giấc mơ đầy hiểm nguy nhưng cũng ẩn chứa vô vàn bí mật và quyền lực.

Sự khác biệt không chỉ là địa vị, mà còn là sự sống và cái chết.

"Liệu mình sẽ là màu gì?"

Yên Huy thì thầm.

Một nỗi buồn mơ hồ len lỏi trong tim.

Cậu không kỳ vọng mình sẽ tỏa sáng như những ngôi sao, nhưng cũng không muốn mình chìm nghỉm trong đám đông vô danh.

Đặc biệt là... vì cô ấy.

Tiếng chuông báo thức reo lên, cắt ngang dòng suy tưởng.

Yên Huy vùng dậy, vệ sinh cá nhân nhanh chóng và bước xuống nhà.

Mẹ cậu, một người phụ nữ với khuôn mặt phúc hậu nhưng in hằn những vết nhọc nhằn, đã dọn sẵn bữa sáng trên bàn, một ổ bánh mì kẹp thịt nguội đơn giản và một cốc sữa nóng.

"Con ăn nhanh đi kẻo muộn học, Huy."

- Giọng mẹ dịu dàng.

"Vâng, mẹ."

- Cậu cầm lấy ổ bánh mì.

"Mẹ đừng thức khuya làm hàng nữa."

Mẹ cậu mỉm cười, mắt hơi nheo lại - "Mẹ biết rồi.

Hôm nay là khai giảng, cố gắng lên con nhé."

Yên Huy gật đầu, cắn một miếng bánh mì và bước ra khỏi nhà.

Con phố nhỏ dần nhộn nhịp trong nắng sớm.

Hương thơm của bánh mì mới ra lò, tiếng rao hàng, tiếng cười nói của những học sinh khác... tất cả tạo nên một bức tranh sinh động.

Nhưng tâm trí cậu lại chìm đắm trong ký ức về giấc mơ đêm qua.

Đó là một giấc mơ kỳ lạ.

Trong đó, cậu thấy mình đứng trước một cổng lớn, phía sau là bóng tối mênh mông.

Nhược Hoa, với mái tóc dài bay trong gió, quay lưng lại với cậu.

Xung quanh cô là những bóng người tỏa ra thứ ánh sáng màu lam rực rỡ, Poi cấp 5, một ngưỡng trí tuệ vượt trội mà ít ai có thể chạm đến.

Rồi cô bước đi, hòa vào dòng người ấy, trong khi cậu vẫn đứng đó, bất lực, với một thứ ánh sáng mờ nhạt, gần như vô hình.

Cảm giác mất mát ấy vẫn còn đọng lại, nhức nhối.

"Yên Huy!

Đứng đó ngẩn ngơ làm gì thế?"

Một giọng nói trong trẻo, như chim hót, vang lên từ phía sau.

Cậu quay lại.

Nhược Hoa đang chạy về phía mình, mái tóc đen dài tung bay, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới nắng.

Cô mặc bộ đồng phục học sinh gọn gàng, chiếc nơ đỏ thắt trên tóc khiến cô càng thêm nổi bật.

"À... không có gì."

- Yên Huy cố gạt đi nỗi niềm trong lòng, nở một nụ cười gượng.

"Chỉ suy nghĩ chút chuyện thôi."

"Nhìn cậu như vừa thấy ma ấy."

- Nhược Hoa cười khúc khích, đi sánh bước bên cạnh cậu.

"Lại lo lắng cho buổi kiểm tra Poi sắp tới hả?"

Cậu lắc đầu - "Không hẳn.

Chỉ là... mơ thấy mấy chuyện linh tinh."

Giữa hai họ là một mối quan hệ mà chính Yên Huy cũng khó lòng định nghĩa.

Họ là hàng xóm, là bạn từ thuở nhỏ, là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.

Nhược Hoa xinh đẹp, hoạt bát, học giỏi, là điểm sáng trong đám bạn.

Còn cậu, chỉ là một chàng trai bình thường chẳng có gì nổi bật.

Trong lòng cậu, hình bóng Nhược Hoa đã ăn sâu từ lúc nào không hay.

Nhưng khoảng cách giữa họ, dù vô hình, lại khiến cậu luôn e dè.

Cậu sợ một ngày nào đó, cô sẽ nhận ra sự tầm thường của cậu và bước đi.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, tiếng cười của Nhược Hoa như xua tan bầu không khí u ám trong lòng cậu.

Khi gần đến cổng trường, một bóng người cao ráo, điển trai chắn ngang trước mặt họ.

Đó là Nhật Nam, thủ khoa toàn trường, chàng trai với nụ cười tỏa nắng và phong thái tự tin khiến bất kỳ ai cũng phải ngoái nhìn.

"Chào hai cậu."

- Nhật Nam mỉm cười, nhưng ánh mắt sắc sảo của anh ta hầu như không đảo qua Nhược Hoa.

Thay vào đó, nó tập trung trực tiếp và đầy chủ ý vào Yên Huy, như thể đang kiểm tra một hiện tượng lạ.

"Yên Huy, phải không?

Tôi đã nghe nói về cậu."

Rồi anh ta mới khẽ liếc nhìn Nhược Hoa, một cử chỉ xã giao nhanh chóng.

- "Còn cậu, hẳn là Nhược Hoa?"

Yên Huy khẽ nhíu mày.

Trong lòng cậu dấy lên một cảm giác khó chịu.

"Hẳn là hắn ta lại tìm đến vì Nhược Hoa xinh xắn," cậu thầm nghĩ.

Cậu nắm lấy cổ tay Nhược Hoa, kéo cô lại gần mình hơn.

"Chào cậu."

- Yên Huy đáp lại bằng một giọng điềm tĩnh, không mấy nhiệt tình.

"Chúng tôi phải đi đây, sắp trễ giờ rồi."

Nói rồi, không đợi Nhật Nam phản ứng, cậu dắt Nhược Hoa đi thật nhanh, bước chân vội vã.

Khi đã đi được một đoạn, từ phía sau vọng nhẹ lại giọng nói của Nhật Nam, ấp úng và gần như không nên lời:

"Yên Huy... cuối cùng cũng gặp lại cậu."

Câu nói đó khiến Yên Huy khựng lại một giây, nhưng cậu không ngoảnh đầu lại.

"Gặp lại?

Mình đã từng gặp hắn ta bao giờ đâu?"

Cậu tự hỏi, nhưng rồi gạt phăng đi.

Có lẽ chỉ là nghe nhầm.

"Tại sao cậu lại kéo mình đi nhanh thế?"

- Nhược Hoa hỏi, giọng đầy tò mò khi họ đã vào sân trường.

"Trông cậu ta có vẻ thân thiện mà."

"Cậu ngây thơ quá."

- Yên Huy lắc đầu, cố che giấu sự khó chịu trong lòng.

"Những kẻ như vậy thường rất đáng ngờ.

Đẹp trai, học giỏi, lại chủ động bắt chuyện?

Chắc chắn là có ý đồ."

Nhược Hoa bật cười.

- "Cậu đang nghĩ gì kỳ cục vậy?"

Để đánh trống lảng, Yên Huy lục trong cặp sách, lấy ra một cánh hoa hồng được nặn tỉ mỉ từ đất sét.

Màu hồng nhạt của cánh hoa rất tự nhiên, những đường vân tinh xảo cho thấy người làm đã bỏ rất nhiều tâm huyết.

"Cho cậu này."

- Cậu đưa nó cho Nhược Hoa, hơi ngượng ngùng.

Ánh mắt Nhược Hoa bừng sáng.

Cô cầm lấy cánh hoa, nâng niu trong lòng bàn tay.

"Đẹp quá!

Cậu vẫn đam mê với đất sét thế nhỉ?

Sao lúc nào cũng có thể làm ra những món đồ tinh xảo như vậy thế?"

Yên Huy mỉm cười, không đáp.

Đất sét là thế giới của riêng cậu, nơi cậu có thể tạo ra bất cứ thứ gì mình muốn, một thứ gì đó đẹp đẽ và vĩnh cửu, không như những cảm xúc mong manh trong lòng.

Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt lịm khi cậu lại nhớ đến giấc mơ.

"Nhược Hoa có thể là Poi 5, đúng thật cô ấy rất giỏi." cậu tự nhủ.

"Rồi cô ấy sẽ bỏ mình mà đi, chạy theo những kẻ xuất sắc hơn."

Cậu biết suy nghĩ đó thật ích kỷ, nhưng không thể kìm lòng được.

Hình bóng cô gái với nụ cười tươi sáng ấy đã gắn liền với từng khoảnh khắc trong cuộc sống của cậu, như hơi thở, như nhịp đập.

Mất cô, trái tim cậu chắc chắn sẽ vỡ vụn.

Lễ khai giảng bắt đầu tại sân trường rộng lớn.

Nhật Nam, với tư cách đại diện học sinh và thủ khoa, bước lên bục phát biểu.

Giọng nói anh ta trầm ấm, tự tin, bài phát biểu mạch lạc và đầy cảm hứng.

Ánh mắt của hầu hết mọi người đều đổ dồn về phía anh ta, đầy ngưỡng mộ.

Rồi đến phần trao thưởng cho những học sinh xuất sắc.

Nhật Nam đứng đó, cùng với á khoa của trường, Ngọc Linh, một cô gái với vẻ ngoài lạnh lùng và thông minh.

Mái tóc đen dài của cô buông xõa, nhưng đôi mắt mới là thứ thu hút mọi sự chú ý.

Chúng lấp lánh một cách sâu thẳm như dải thiên hà, và trong đó phản chiếu một khát khao to lớn, mãnh liệt đến mức khó có thể che giấu.

Khoảng khắc khi hiệu trưởng trao bằng khen, Yên Huy bỗng có cảm giác kỳ lạ.

Dường như cả Nhật Nam lẫn Ngọc Linh đều đang nhìn về phía cậu.

Cậu rùng mình, lảng tránh ánh nhìn của họ.

"Chắc là ảo giác thôi," cậu tự trấn an mình.

Khi lên lớp, sự trùng hợp càng khiến cậu bất an.

Cả Nhật Nam và Ngọc Linh đều được xếp vào lớp của cậu và Nhược Hoa.

Yên Huy cau mày, quay sang thì thầm với Nhược Hoa:

"Sao lớp mình toàn những người giỏi vậy?

Thủ khoa, á khoa..."

Nhược Hoa tròn mắt nhìn cậu - "Ơ, nhưng cậu cũng giỏi như vậy mà?

Cậu quên rồi sao?"

Lời nhắc nhở của cô khiến Yên Huy chợt nhớ ra.

Đúng vậy, cậu không kỳ vọng về Poi, nhưng lại rất kỳ vọng về học tập vì đó là thứ duy nhất cậu có thể cố gắng để xứng đáng với Nhược Hoa.

Nhưng mỗi lần thi, luôn có một vài lỗi sai ngớ ngẩn xuất hiện, khiến điểm số của cậu luôn dừng lại ở mức "xuất sắc nhưng chưa hoàn hảo".

Như thể có một lực vô hình nào đó đang kéo cậu lại, không cho cậu vươn tới đỉnh cao.

Cậu không phải là người giỏi nhất, chỉ luôn là kẻ "gần nhất".

Yên Huy liếc nhìn tờ phiếu điểm của cậu trên bàn.

Rồi lại nhìn về phía Nhược Hoa, người đang say sưa nghe giảng.

Giấc mơ đêm qua lại hiện về, rõ ràng đến đáng sợ.

Liệu đó có phải là một lời tiên tri?

Một điềm báo cho việc cậu sẽ đánh mất cô, vì cậu luôn khiếm khuyết?

Ngay cả trong việc giữ cô lại?

Bóng tối của màn đêm, của những tầng giấc mơ mộng mị, dường như đang len lỏi ngay cả trong ánh nắng ban mai nơi sân trường.

Từ góc lớp, ánh mắt như ngàn vì sao của Ngọc Linh vẫn dán chặt lên lưng áo Yên Huy, nụ cười khẽ nở trên môi, cô dường như đang thì thầm điều gì đó mà chỉ riêng cô mới biết.

===Chương 1: Ác mộng trước ngày tựu trường===
 
Dream - Back From The Dead
Chương 2: Áp lực từ những thiên tài


Một tuần học đầu tiên trôi qua với nhịp độ căng thẳng và đầy những biến động không ngờ.

Ngồi cạnh Nhược Hoa, Yên Huy thở dài, đếm nhẩm trên đầu ngón tay.

"Đã là người thứ năm trong lớp rồi."

"Người thứ năm?"

- Cô quay sang, đôi mắt to tròn đầy thắc mắc.

"Người thứ năm đi kiểm tra Poi."

- Yên Huy giải thích, giọng trầm xuống.

"Và trong năm người đó, chỉ có duy nhất một người đạt Poi 5."

Họ cùng nhìn về phía bàn đầu, nơi Nhật Nam đang ngồi với tư thế thoải mái, như thể không có gì có thể làm phiền được anh ta.

Kết quả Poi 5 của anh không ngoài dự đoán của ai, nhưng nó vẫn giống như một tấm bảng phân loại rõ ràng, tách biệt anh với phần còn lại của lớp.

"Poi 5... thật đáng ngưỡng mộ."

- Nhược Hoa thì thầm.

"Không chỉ đáng ngưỡng mộ."

- Yên Huy lắc đầu, nỗi lo trong lòng dâng lên.

"Cậu không biết sao?

Những người được đánh giá cao như Nhật Nam sẽ sớm nhận được thư mời từ Học Viện Giấc Mơ."

Học Viện Giấc Mơ - cái tên đã trở thành huyền thoại, một tổ chức trực thuộc chính phủ, được ví như ngôi trường của những thiên tài.

Nơi đó đào tạo ra những Nhà Du Hành Giấc Mơ chính hiệu, những người tiên phong khám phá và chinh phục các tầng giấc mơ sâu thẳm.

Mức đãi ngộ, nguồn thu nhập khổng lồ và đặc biệt là sự bảo hộ tuyệt đối từ chính phủ, khiến lời mời từ Học Viện trở thành một vinh dự không ai dám và cũng không ai nên từ chối.

Yên Huy nhìn Nhược Hoa, hình ảnh cô trong giấc mơ với những bóng người tỏa ánh sáng lam lại hiện về.

"Theo kịp thiên tài sao?"

Cậu tự hỏi trong lòng, một cảm giác bất lực len lỏi.

"Mình chỉ luôn nỗ lực để tiệm cận với những kẻ được gọi là thiên tài thôi."

Chỉ còn ba tuần nữa.

Ba tuần ngắn ngủi để cậu biết được sự thật phũ phàng.

Liệu cậu có thực sự là một thiên tài ẩn giấu, hay chỉ mãi mãi là kẻ nỗ lực trong vô vọng, luôn chạy theo nhưng không bao giờ với tới?

"Cậu nghĩ tớ sẽ là Poi mấy?"

- Yên Huy bỗng hỏi, giọng nhỏ dần.

Nhược Hoa quay sang, nở một nụ cười tươi như nắng sớm, xua tan bầu không khí u ám quanh họ.

"Cậu còn lo chuyện đó sao?"

- Cô nhíu mày giả vờ suy nghĩ, ngón tay đặt lên cằm.

"Hmmh... theo tớ nghĩ, cậu sẽ là Poi 5.

Hoặc... hơn thế nữa."

Yên Huy giật mình, tim đập thình thịch.

- "Cậu...

Cậu đừng đùa.

Đánh giá cao thế thì tớ càng thêm áp lực."

"Tớ nói thật mà!"

"Thật sao?

Tớ thấy Yên Huy còn có thể hơn như thế nữa cơ."

- Một giọng nói lạnh lùng, mượt mà như nhung vải cắt ngang cuộc trò chuyện.

Ngọc Linh bước đến, đặt nhẹ bàn tay lên vai Nhược Hoa.

Đôi mắt như thiên hà của cô hướng thẳng vào Yên Huy, nụ cười mỉm trên môi mang một ý nghĩa khó hiểu.

Nhược Hoa hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và đáp lại với sự tự tin vốn có.

"Đúng thật là vậy.

Nhưng tớ cũng không chịu thua kém mấy cậu đâu đâu nhé!"

Áp lực dồn nén trong lòng Yên Huy giờ đây như có thêm trọng lượng.

Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

"Không như mấy cậu trông đợi đâu.

Tớ chỉ..."

"Ngọc...

Ngọc Linh!!!"

Một tiếng hét thất thanh từ cửa lớp cắt đứt lời cậu.

Một cậu học sinh mặt mày tái mét, thở gấp như vừa chạy marathon, đang chống tay vào khung cửa.

"Có... có kết quả kiểm tra Poi của cậu rồi...

Poi... là Poi..."

Cả lớp im phăng phắc, không một tiếng động.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu học sinh đang thở không ra hơi kia và Ngọc Linh, người vẫn đứng đó với vẻ bình thản đến lạ.

"Cậu nói đi!"

- Một ai đó thúc giục.

"Poi...

Poi 6!"

Sự im lặng bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào, rồi nhanh chóng bùng lên thành một cơn bão bàn tán.

"Không thể nào!

Poi 6?

Còn hơn cả Nhật Nam sao?"

"Poi 6... tức là ngang với một giáo sư hàng đầu rồi còn gì!"

"Trường chúng ta thật sự có một Poi 6 ư?

Đây là chuyện động trời!"

"Nhỏ đó là ai vậy?

Ngọc Linh?

Là á khoa sao!"

Yên Huy quay người, mắt không rời Ngọc Linh.

Cô vẫn đứng đó, chỉ khẽ thở dài một tiếng nhẹ, như thể vừa nghe một tin tức hơi thất vọng.

"Chỉ vậy thôi sao?"

- Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng đủ để vài người gần đó nghe thấy.

"Mình nghĩ mình có thể làm tốt hơn cơ."

Một câu nói khiêm tốn giả tạo, hay sự thật phũ phàng về tiêu chuẩn của một thiên tài?

Yên Huy cảm thấy cổ họng khô lại.

Cậu đang nhìn thẳng vào một thực thể mà người ta gọi là "quái vật".

Một Poi 6.

Trong lịch sử, số người được công nhận đạt đến ngưỡng này chưa đầy ba nghìn người.

Mỗi người trong số họ đều là những cột trụ, có khả năng đưa một quốc gia sánh ngang với các cường quốc.

"Đây là... sự thật...

Thật sự có một Poi 6 ở đây...

Cô ấy thật sự là ai?"

Trước khi cậu kịp định hình lại suy nghĩ, giáo viên chủ nhiệm đã vội vã bước vào lớp.

"Ngọc Linh!

Em lên phòng hiệu trưởng ngay!

Có... có người từ Trung ương đến gặp em!"

Không khí trong lớp càng thêm ngột ngạt.

Ngọc Linh khẽ gật đầu, bước về phía cửa.

Khi đi ngang qua bàn Yên Huy, cô dừng lại một giây, đôi mắt thiên hà khẽ liếc nhìn cậu.

"Tớ đi nhé... thiên tài."

- Lời nói nhẹ như gió, nhưng lại như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Yên Huy.

Rồi cô quay lưng, bước ra khỏi lớp.

Thứ còn lưu lại chỉ là hình bóng thoáng qua và một thứ áp lực vô hình, đậm đặc, đè nặng lên vai mọi người.

"Poi 6... thật sự là quá đáng sợ,"- Yên Huy thì thầm.

"Cô ấy phải giỏi đến mức nào..."

Suy nghĩ lấn át khiến cậu vô thức dõi theo bóng lưng của Ngọc Linh.

"Cậu..."

- Một giọng nói nhỏ, đầy tổn thương cất lên bên cạnh.

Nhược Hoa đang nhìn cậu, đôi mắt lấp lánh phủ một màn sương mỏng.

- "Cậu... cậu thích những người giỏi như thế sao?"

"Tớ... tớ không đủ giỏi để cậu dõi theo hay sao...?"

- Giọng cô run nhẹ.

"Không!

Không phải thế!"

- Yên Huy vội vàng đáp, tay vô thức đưa ra như muốn nắm lấy tay cô, nhưng lại rụt lại.

"Cậu rất giỏi, tớ biết.

Nhưng mà..."

"Nhưng mà cậu vẫn bị thu hút bởi thứ ánh sáng đó."

- Nhược Hoa đã đứng phắt dậy.

Một giọt nước mắt lăn trên má cô trước khi cô quay đi, bước nhanh ra khỏi lớp.

"Chết tiệt!"

Yên Huy đứng hình trong giây lát, tim như thắt lại.

Những gì cậu định nói là "Nhưng mà tớ thì không giỏi, nếu tớ không có được vị trí thích đáng, thì cậu có còn coi tớ là bạn như bây giờ nữa không?"

Cậu biết Nhược Hoa không phải loại người chơi với cậu vì thành tích, nhưng nỗi sợ bị bỏ lại, bị vượt qua, đã ăn sâu vào tiềm thức cậu từ lúc nào.

"Cậu ấy hiểu nhầm rồi!"

- Yên Huy thốt lên, đứng dậy đuổi theo.

Cậu phóng như tên bắn ra hành lang, mắt đảo liên tục tìm kiếm bóng dáng Nhược Hoa.

Trong lúc vội vã, vai cậu quẹt mạnh vào một người đang đi ngược chiều.

"Xin lỗi!

Tớ vội nên..."

- Yên Huy quay lại định xin lỗi, nhưng câu nói tắc nghẹn trong cổ họng.

Hành lang vắng lặng.

Không một bóng người.

Cậu học sinh với mái tóc nâu sẫm mà cậu vừa va phải đã biến mất một cách không dấu vết, như thể hòa tan vào không khí.

Một cơn lạnh sống chạy dọc sống lưng.

Nhưng nghĩ đến Nhược Hoa, Yên Huy gạt ngay sự kinh ngạc sang một bên, tiếp tục đuổi theo.

Đến cuối hành lang, cậu thấy Nhược Hoa.

Cô đang đứng dựa lưng vào tường, khuôn mặt tái nhợt.

Và người đang đối diện với cô, một tay chống lên tường cạnh đầu cô, chính là cậu trai tóc nâu sẫm kia!

"Buông cô ấy ra!"

- Yên Huy hét lên, lao tới.

Cậu trai tóc nâu quay đầu lại.

"Đôi mắt của hắn..."

Yên Huy mới để ý, có màu xám xịt trông vô hồn và lạnh lẽo như một tảng băng.

Hắn nhìn Yên Huy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười kỳ quái, rồi bất ngờ buông tay, quay lưng bước về phía cầu thang thoát hiểm.

Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng hắn đã khuất sau cánh cửa, biến mất không một tiếng động.

"Nhược Hoa!

Có chuyện gì vậy?

Hắn làm gì cậu?"

- Yên Huy chạy đến, đặt tay lên vai cô, kiểm tra xem cô có bị thương không.

Nhược Hoa lắc đầu, thở một hơi dài.

- "Cậu ấy... cậu ấy không làm gì tớ.

Chỉ hỏi một câu thôi."

"Hỏi gì?"

- Yên Huy hỏi với một loạt suy nghĩ hiện lên, "Là xin số điện thoại, quấy rối?

Hay bắt nạt?"

"Cậu ấy hỏi...

'Hôm nay là ngày mấy?' Và...

'Đã đến ngày phán quyết chưa?'"

Ngày phán quyết?

Yên Huy nhíu mày.

Một thuật ngữ kỳ lạ, đầy ám chỉ đen tối.

"Không lẽ... là một tử tù?

Một kẻ mất trí?

Hay thứ gì đó nguy hiểm hơn?"

"Cậu có sao không?"

- Giọng Yên Huy đầy lo lắng.

"Tớ ổn.

Chỉ là... hơi sợ."

"Từ giờ trở đi, hãy luôn đi cùng tớ."

- Yên Huy nói, giọng nghiêm túc.

"Cho đến khi chúng ta biết rõ về tên đó là ai.

Có thể cậu ấy sẽ còn quay lại."

Nhược Hoa nhìn Yên Huy, vẻ khó chịu ban nãy đã nhạt dần, thay vào đó là sự tin tưởng.

Cô gật đầu.

"Tớ...

Tớ nghe cậu."

Trên đường trở về lớp, họ vô tình gặp Nhật Nam và Ngọc Linh, người vừa trở lại sau cuộc gặp đặc biệt.

Cả bốn cùng đi chung một đoạn trong không khí im lặng đầy căng thẳng.

Nhược Hoa, có lẽ muốn phá vỡ sự im lặng, cất tiếng hỏi "Hai cậu...

đã nhận được thư mời từ Học Viện Giấc Mơ chưa?"

Nhật Nam mỉm cười, ánh mắt thoáng qua Yên Huy.

- "Chưa, chúng tớ sẽ quyết định sau ba tuần nữa."

"Ba tuần."

Tim Yên Huy thót lại.

"Đó chính là thời điểm sinh nhật và cũng là ngày kiểm tra Poi của cậu.

Không lẽ họ cố tình chờ kết quả của mình?

Để làm gì?

Để chế giễu một kẻ thất bại, hay...?"

Cậu liếc nhìn hai người họ, và một lần nữa bắt gặp ánh mắt của cả hai đang dán chặt vào mình, khiến da thịt cậu nổi gai ốc.

Ngọc Linh, với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, hỏi Nhược Hoa: "Thế còn cậu?

Sao vẫn chưa đi kiểm tra?

Cậu đã đủ tuổi từ lâu rồi mà.

Nghe nói đầu năm, nhà trường sẽ hỗ trợ toàn bộ chi phí và thủ tục.

Sau đó thì học sinh sẽ phải tự mình đăng ký, rất phiền phức đấy."

Nhược Hoa nắm chặt tay Yên Huy, như tìm kiếm sự mạnh mẽ.

- "Tớ sẽ đi kiểm tra chung với Yên Huy."

Nhật Nam và Ngọc Linh nhìn nhau, rồi cùng quay sang, đồng thanh - "Bọn tớ rất mong chờ kết quả của hai cậu đấy."

Lời nói đó hướng đến cả hai, nhưng Yên Huy cảm nhận rõ ràng, trọng tâm của nó chỉ nhắm vào một mình cậu.

"Mình không phải thiên tài" Yên Huy tự nhủ, cố gắng giữ vững tinh thần trước uy áp khổng lồ tỏa ra từ hai con người xuất chúng trước mặt.

"Chỉ là kẻ nỗ lực hết sức để hy vọng bắt kịp một thiên tài như Nhược Hoa.

Có khi nào họ đã phát hiện ra sự 'tầm thường' thực sự của mình và đang muốn hạ bệ mình xuống?

Trong một lớp học toàn những thiên tài thực thụ, mình lại là kẻ bình thường duy nhất..."

Đúng lúc Yên Huy cảm thấy mình nhỏ bé đến thảm hại, Nhật Nam lên tiếng, phá vỡ dòng suy nghĩ của cậu.

"À, mà cô vừa phát bài kiểm tra hôm trước cho bọn tớ.

Và cô nói... chỉ có duy nhất bốn bạn đạt điểm tuyệt đối."

Ngọc Linh khẽ thở dài, giọng đầy vẻ cảm thán - "Thật tuyệt vời nếu đó là bốn chúng ta."

Chết tiệt!

Yên Huy khựng lại.

Cậu nhớ rõ mình đã sai một câu trong bài kiểm tra khó nhằn đó.

Một lỗi ngớ ngẩn, đáng lẽ có thể tránh được.

Nhật Nam đang đứng trên bục, cầm trên tay xấp bài.

- "Và hai bài cuối cùng là..."

Anh ta dừng lại một nhịp, ánh mắt chạy xuống dưới điểm số.

- "Kiều Như... tuyệt đối.

Yên Huy..."

Một sự ngập ngừng hiếm thấy xuất hiện trên khuôn mặt điển trai.

- "...Sai một câu."

Khoảnh khắc im lặng đó nặng trịch.

Yên Huy có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Cậu nhớ lại câu nói của Ngọc Linh "Thật tuyệt vời nếu đó là bốn chúng ta" Giờ nghe như một lời châm chọc cay độc.

Nhật Nam thì thầm, giọng đầy vẻ không tin nổi - "Không thể nào..."

Một cảm giác hả hê kỳ lạ, pha lẫn sự cay đắng, dâng lên trong lòng Yên Huy.

Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo như băng chạm thẳng vào ánh mắt đầy hoài nghi của Nhật Nam.

"Cậu đang bất ngờ vì một người tầm thường như tớ chỉ sai một câu thôi sao?

Nhật Nam."

Hai luồng ánh mắt, một hoài nghi sửng sốt, một lạnh lùng thách thức, giằng co với nhau trên không trung.

Bỗng, Ngọc Linh khẽ cười một tiếng.

Tất cả đổ dồn sự chú ý về phía cô.

Với đôi mắt lấp lánh như chứa đầy những vì sao biết nói, cô nhìn về phía hai bài kiểm tra cuối cùng trên tay Nhật Nam, rồi từ từ bước lên bục.

"Vậy sao?"

- Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng mỗi từ đều như có sức nặng.

"Để xem nào..."

- Cô với tay lấy bài kiểm tra từ tay Nhật Nam, đôi mắt không rời tờ giấy.

Sau một hồi im lặng, nụ cười khiêu khích nở trên môi cô.

- "Hay...

đây thật sự là một sự gian lận?"

Lời buộc tội như một quả bom nổ giữa lớp học.

"Chà!"

Yên Huy nghĩ thầm, một nụ cười đắc thắng khe khẽ nở trên môi cậu.

"Lại thêm một kẻ dám thách thức tôi nữa à, Ngọc Linh cậu nghĩ tôi là người như thế sao?"

Bầu không khí trong lớp học bỗng chốc trở nên ngột ngạt, đầy tính sát phạt.

Trận chiến thực sự giữa những kẻ tự xưng là thiên tài và kẻ luôn bị xem là "gần nhất", có lẽ, mới chỉ vừa bắt đầu.

===Chương 2: Áp lực từ những thiên tài===
 
Dream - Back From The Dead
Chương 3: Nền tảng của sự cô đơn


Không khí trong lớp học căng như dây đàn.

Ngọc Linh vẫn đứng trên bục, hai tờ bài kiểm tra của Kiều Như và Yên Huy được cô giơ lên như những bằng chứng trước tòa.

"Câu cuối cùng này" - Giọng Ngọc Linh lạnh lùng cắt ngang sự im lặng.

"Là câu cô giáo cố tình cho vào để chặn điểm lớp mình."

- Cô dừng lại, đôi mắt thiên hà quét một vòng quanh lớp, như để khẳng định uy tín của mình.

"Và tớ chắc chắn, chỉ có 4 người trong lớp chúng ta là có thể giải được nó."

Một tiếng xì xào nhỏ nổi lên rồi tắt lịm.

Ngọc Linh tiếp tục, giọng đầy vẻ hoài nghi.

"Nhưng mà... cả Yên Huy và Kiều Như đều giải được?

Không lẽ tổng cộng đã thành 5 người sao?"

Yên Huy cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Sự công kích này quá rõ ràng.

Cậu từ từ đứng dậy, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đầy thách thức

"Tại sao cậu lại có thể khẳng định chắc nịch như vậy?

Rằng chỉ có 4 người trong lớp chúng ta mới biết được đáp án?"

- Yên Huy hỏi, ánh mắt không rời Ngọc Linh.

Ngọc Linh khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ tự tin của kẻ nắm giữ chân lý.

- "Vì sao ư?"

Cô nhẹ nhàng đáp.

- "Quá rõ rồi còn gì.

Chỉ có 4 chúng..."

"Ngọc Linh."

- Một giọng nói trầm ấm, đầy uy lực cắt ngang.

Ánh mắt nghiêm khắc của Nhật Nam hướng về phía cô.

"Cậu về chỗ đi.

Đừng nói linh tinh nữa."

- Anh nói, giọng không cao nhưng đủ khiến cả lớp im phăng phắc.

Ngọc Linh khẽ nhíu mày, một biểu cảm hiếm hoi lóe lên trên khuôn mặt lạnh lùng thường ngày của cô.

Dường như có một sự phản kháng nhỏ, một sự không cam tâm, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu, để lại hai tờ bài kiểm tra và lặng lẽ bước xuống bục.

Dáng đi của cô vẫn thanh thoát, nhưng Yên Huy có thể cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình tỏa ra từ con người ấy.

Nhật Nam quay lại phía lớp, khuôn mặt điển trai hiện lên vẻ xin lỗi chân thành.

- "Yên Huy, Kiều Như, xin lỗi vì Ngọc Linh đã nói năng không phải phép."

Yên Huy không đáp.

Cậu liếc nhìn về phía bên trái, Nhược Hoa đang ngồi đó, khuôn mặt tỏ rõ vẻ khó chịu, có lẽ vì thái độ trịch thượng của Ngọc Linh.

Rồi cậu nhìn sang phải, Kiều Như, cô gái với mái tóc cắt ngang vai gọn gàng, vẫn ngồi đó với vẻ điềm nhiên đến lạ thường, như thể mọi chuyện xung quanh chẳng liên quan gì đến mình.

Tiếng chuông tan học vang lên.

Yên Huy thu dọn sách vở, cảm thấy sau một ngày dài mệt mỏi.

Cậu cùng Nhược Hoa sẽ bước ra khỏi lớp, hy vọng tìm chút bình yên.

Nhưng bình yên không đến.

"Yên Huy, đợi chút!"

Hai bóng người từ phía sau đuổi theo.

Nhật Nam và Ngọc Linh.

Yên Huy khẽ thở dài, quay lại với vẻ mặt khó chịu không giấu giếm.

"Sao hai cậu lại đi theo tớ?"

- Giọng cậu lạnh như băng.

Chắc chắn là về vụ bài kiểm tra rồi, Yên Huy nghĩ thầm, lòng dâng lên một sự bực bội.

"Họ vẫn chưa buông tha.

Đến đây để làm gì?

Để châm chọc thêm, hay để 'cảnh cáo' mình lần cuối?"

Ngọc Linh bước lên trước, đôi mắt như thiên hà nhìn chằm chằm vào Yên Huy.

"Yên Huy," - giọng cô nghiêm túc, không còn vẻ khiêu khích như trên lớp.

"Cậu không thấy khó chịu về vụ 'gian lận' đó sao?"

Câu hỏi khiến Yên Huy ngạc nhiên.

"Mình không gian lận thì tại sao phải khó chịu?"

Cậu suy nghĩ nhanh.

"Hay đây là một kiểu châm chọc mới?

Một cách để dồn mình vào thế phải tự bảo vệ, rồi họ sẽ có cớ để công kích?"

Trước khi Yên Huy kịp trả lời, Nhược Hoa đã lên tiếng.

Giọng cô đầy lo lắng, nhưng cũng mang một chút hoài nghi khiến trái tim Yên Huy thắt lại.

"Đúng đó, Yên Huy."

- Nhược Hoa nói, nắm nhẹ tay áo cậu.

"Cậu... cậu cứ để yên chuyện đó thật hả?

Mọi người đang nói nhiều lắm."

"Mọi người?

Kể cả cậu cũng nghi ngờ tôi sao, Nhược Hoa?"

Cảm giác bị phản bội, bị cô lập, dâng lên trong lòng Yên Huy một cách chua xót.

Khuôn mặt cậu trầm xuống, ánh mắt tối sầm lại.

"Vậy..."

- Yên Huy hỏi, giọng khàn đặc, quay sang Nhược Hoa.

"Tớ nên làm gì?"

Nhật Nam nhanh chóng đáp lời, như thể đã chờ đợi câu hỏi này.

- "Cậu nên đi nói rõ với giáo viên."

Yên Huy nhìn hai người họ, rồi nhìn Nhược Hoa, người vẫn đang chờ đợi câu trả lời của cậu với đôi mắt đầy mong mỏi.

Một cảm giác cô độc, lạnh lẽo bao trùm lấy cậu.

"Vậy sao?

Ai cũng nghĩ mình là người như thế.

Kể cả Nhược Hoa.

Cả thế giới dường như đang đẩy tôi vào một góc, bắt tôi phải tự chứng minh điều tôi không làm."

Cậu đột nhiên cười, một nụ cười chua chát, buông thả.

"Được thôi."

Cả ba người đều ngạc nhiên.

Yên Huy cúi xuống, mở cặp sách, lục tìm một lát rồi lấy ra một xấp giấy nhàu nát, trên đó chi chít những công thức, những bước giải phức tạp cho câu hỏi cuối cùng của bài kiểm tra.

"Nếu ai cũng nghĩ vậy..."

- Yên Huy thì thầm.

Nhưng thay vì đưa xấp giấy cho ai, Yên Huy lại nhìn nó một lần cuối.

Trong giây phút đó, cậu nhớ đến những đêm thức trắng, những giọt mồ hôi rơi trên trang sách, sự cố gắng tuyệt vọng để theo kịp một thiên tài... chỉ để rồi bị nghi ngờ, bị dồn vào đường cùng bởi chính những người cậu ngưỡng mộ và người cậu yêu thương.

Thấy xấp giấy, ánh mắt Nhật Nam và Ngọc Linh sáng lên.

"Đúng rồi!

Hãy đưa nó cho giáo viên và..."

- Ngọc Linh nói, có vẻ phấn khích.

Yên Huy nhắm mắt lại, rồi bất ngờ tung xấp giấy lên không trung.

Những tờ giấy trắng bay loạn xạ trong gió chiều, như những cánh hoa tang tóc rơi rụng.

Trước ánh mắt sửng sốt của cả ba, Yên Huy quay lưng, bước đi thật nhanh về hướng ngược lại, bỏ lại tất cả phía sau.

Yên Huy không về nhà.

Cậu quay lại trường, bước những bước chân nặng trĩu lên cầu thang, đi thẳng đến phòng giáo viên.

Cô giáo dạy lớp cậu - một phụ nữ trung niên với cặp kính dày - đang ngồi soạn giáo án.

Cô ngẩng lên, ngạc nhiên khi thấy Yên Huy.

"Em... em muốn thú nhận một chuyện, cô ạ."

- Yên Huy nói, giọng đều đều, không chút dao động.

"Em đã gian lận trong bài kiểm tra vừa rồi."

Căn phòng im lặng.

Rồi, một cảm giác phấn khích kỳ lạ, đen tối, dâng lên trong lòng Yên Huy.

"Gian lận ư?

Thật nực cười.

Mình là người đã tự giải câu đó.

Vậy mà giờ đây, mình lại đang tự nhận tội."

Cô giáo nhìn Yên Huy chằm chằm, rồi từ từ đặt bút xuống.

Khuôn mặt cô không giận dữ, mà đầy vẻ thương cảm và nghi ngờ.

"Yên Huy," - Cô nói nhẹ nhàng.

"Em là học sinh duy nhất từ trước đến giờ của cô giải được trọn vẹn câu hỏi 'chặn điểm' đó.

Em chỉ sai một câu cơ bản thôi."

Cô dừng lại, nhìn sâu vào mắt cậu.

"Cô tin em đã đánh nhầm câu cơ bản đó.

Vì một học sinh xuất sắc như em... không thể sai như vậy được."

- Giọng cô trở nên lo lắng.

"Có phải... em đang bị bắt nạt?

Có ai đó đe dọa em phải nhận tội không?"

Sự đắc ý trong lòng Yên Huy nhen nhóm lên một ngọn lửa nhỏ.

Cậu lắc đầu, giọng vẫn bình thản.

"Không, cô ạ.

Chính Ngọc Linh đã nói trước lớp, rằng chỉ có 4 người duy nhất mới có thể giải được câu đó."

Cô giáo bật cười, một tiếng cười phì đầy ngạc nhiên.

"Bốn người sao?"

- Cô lắc đầu.

"Thật ra, chỉ mình em là giải được trọn vẹn thôi, Huy à.

Các bạn còn lại, kể cả Ngọc Linh và Nhật Nam, chỉ làm được khoảng một nửa.

Nhưng phần làm được đó cũng đủ tốt rồi, nên cô vẫn cho các bạn ấy điểm tối đa cho câu đó."

Cô nghiêm mặt lại.

- "Nhưng nếu Ngọc Linh đã lên tiếng như vậy... thì cô cần phải tìm hiểu."

Yên Huy nhìn cô, một câu hỏi chợt lóe lên.

- "Nhưng cô không thắc mắc tại sao bạn ấy lại khẳng định là 4 sao?"

Cô giáo mỉm cười, như thể đợi cậu hỏi câu này.

"Vì một câu hỏi khác, đơn giản hơn, cô có đăng trên nhóm riêng của lớp tuần trước.

Và chỉ có đúng 4 bạn gửi đáp án cho cô, tất cả đều ẩn danh.

Có lẽ Ngọc Linh căn cứ vào đó."

- Cô giải thích.

"Nhưng làm sao em ấy có thể chắc chắn trong 4 người đó không có em được?"

- Cô có chút hoài nghi.

"Đúng vậy" Yên Huy nghĩ thầm, một nụ cười khẽ nở trong lòng.

"Trong 4 người đó, mình là người đầu tiên gửi đáp án, chỉ vọn vẹn 5 phút sau khi cô đăng bài."

"Cô sẽ tìm hiểu xem Ngọc Linh thực sự muốn nói gì."

- Cô giáo đứng dậy, vẻ mặt quyết tâm.

"Một học sinh như em ấy không bao giờ nói không căn cứ.

Nhưng cô cũng không muốn tin em đã gian lận."

Lời nói của cô như một luồng gió ấm thổi vào tâm hồn giá lạnh của Yên Huy, nhưng nó không đủ để làm tan băng trong lòng cậu.

Yên Huy cúi đầu cảm ơn, rồi rời khỏi phòng giáo viên.

Yên Huy lang thang đến một công viên nhỏ phía sau trường, nơi có một dòng suối nhỏ chảy róc rách.

Cậu ngồi xuống thảm cỏ, nhìn ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời.

"Thế giới này, nơi thực lực được xem trọng hơn tất cả...

Lời nói của một thiên tài Poi 6 như Ngọc Linh còn quý hơn vàng.

Nhưng sự thật, đôi khi, lại không đứng về phía kẻ mạnh."

Cậu thở dài, đứng dậy, định quay về.

Nhưng ngay khi cậu xoay người, một bóng hình khiến tim cậu đập loạn nhịp đã chắn ngang lối đi.

Cậu trai với mái tóc nâu sẫm, rối bù che gần hết đôi mắt vô hồn.

Chính là người đã tiếp cận Nhược Hoa trước đó.

"Chào cậu."

- Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp một cách kỳ lạ.

"Tôi... cậu có thể gọi tôi là...

Minh."

Yên Huy giật mình thon thót, lùi lại một bước, suýt hét lên.

Sau khi cố gắng lấy lại bình tĩnh, cậu lắp bắp.

"Chào...

Chào anh."

- Giọng cậu đầy cảnh giác.

"Anh là... là ai?

Tại sao lại tiếp cận Nhược Hoa?

Và tại sao lại hỏi những câu kỳ quặc như thế?

Có phải anh là..."

"Không phải như cậu nghĩ đâu."

- Minh ngắt lời, giọng nhanh và gấp gáp.

"Thật ra... tôi đến từ tương lai."

"Vậy đúng là một tên tâm thần rồi!"

Yên Huy thầm nghĩ, lòng hoảng loạn.

"Nếu hắn tấn công thì mình 'toang' chắc."

"Vậy sao?"

- Yên Huy cố giữ giọng bình tĩnh, từ từ lùi xa hơn.

"Thế tại sao anh lại tiếp cận Nhược Hoa, và bây giờ là cả tôi nữa?"

Minh nhìn lên trời, như thể đang đếm thời gian.

Khuôn mặt hắn trở nên căng thẳng.

- "Sắp hết 6 tiếng rồi."

Hắn thì thầm, giọng đầy vẻ khẩn trương.

- "Bây giờ, hãy nhớ những gì tôi nói...

Hãy tiếp tục cố gắng, dù cậu chỉ một mình.

Đừng..."

Câu nói dở dang.

Chỉ trong một cái nháy mắt, như một ảo ảnh tan biến, Minh đã biến mất không một dấu vết, không một âm thanh.

Yên Huy hoảng hốt, chân tay bủn rủn, ngã vật ra thảm cỏ.

Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Đến từ tương lai?

Sắp hết 6 tiếng?

Hãy cố gắng dù chỉ một mình?"

Những mảnh thông tin rời rạc xoáy trong đầu cậu, tạo nên một bức tranh càng thêm khó hiểu và đáng sợ.

"Yên Huy!

Tớ tìm cậu mãi!"

Một giọng nói quen thuộc, trong trẻo vang lên từ phía xa.

Nhược Hoa đang đứng ở đầu con đường vào công viên, vẫy tay với cậu.

Cô chạy lại, gương mặt đầy lo lắng.

Trong lúc Yên Huy chống tay đứng dậy, lời căn dặn cuối cùng của Minh vẫn văng vẳng bên tai: "Hãy tiếp tục cố gắng, dù cậu chỉ một mình."

Rồi cậu chợt nhớ đến giấc mơ.

Giấc mơ cậu đánh mất Nhược Hoa trong đám đông tỏa ánh sáng Poi 5.

Một nỗi buồn thăm thẳm, pha lẫn sự chấp nhận, trào dâng trong lòng.

"Có lẽ...

đó là sự thật rồi."

Yên Huy nghĩ thầm, một nụ cười chua xót nở trên môi.

"Mình sẽ chỉ còn một mình, trong cái thế giới trọng vọng thực lực khắc nghiệt này."

Khi Nhược Hoa chạy đến gần, khuôn mặt tươi sáng với nụ cười nhẹ nhõm, Yên Huy đã quay lưng lại.

Cậu bắt đầu bước đi, những bước chân nặng nề, chậm rãi, nhưng kiên quyết.

"Yên Huy?"

- Nhược Hoa gọi, giọng đầy ngỡ ngàng.

Cậu không dừng lại.

"Yên Huy!

Cậu đã biết rồi sao..."

- Giọng cô cao hơn, đầy hoang mang.

Yên Huy vẫn bước.

Khoảng cách giữa họ ngày một xa.

"Yên Huy!"

- Nhược Hoa hét lên lần cuối, giọng vỡ ra.

Yên Huy đứng lại.

Hai bóng lưng quay về nhau, giữa không gian im lặng đến ngột ngạt.

Nhược Hoa hít một hơi thật sâu, giọng run nhẹ nhưng cố gắng nói ra:

"Ngày mai...

Tớ sẽ đi kiểm tra Poi."

- Cô nói.

Một lời thông báo.

Một sự chia ly ngầm định.

Yên Huy nghe thấy rõ mồn một.

Cậu không quay lại, không đáp lời.

Chỉ tiếp tục bước đi, bóng dáng cậu khuất dần sau những tán cây, hòa vào dòng người hối hả cuối ngày.

Nhược Hoa đứng đó, bất lực nhìn theo.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má.

Cô thì thầm, giọng nhỏ dần, đầy day dứt:

"Tớ xin lỗi...

Chỉ vì bố mẹ tớ..."

Nhưng lời xin lỗi ấy đã không thể chạm đến người cần nghe.

Yên Huy trở về căn phòng nhỏ của mình.

Bức tường phủ đầy công thức, giấy nhớ.

Những chồng sách cao ngất trên bàn, trên ghế, trên sàn nhà.

Hàng chục cuốn sách chuyên ngành khó nhằn đã được cậu đọc đến mòn cả bìa.

Cậu thả chiếc cặp xuống sàn với một tiếng "bịch" nặng nề, rồi ngã vật ra giường, mệt mỏi nhắm nghiền mắt.

"Đã cố gắng...

đến như vậy rồi."

- Cậu thì thầm vào không trung, giọng đầy sự nghiệt ngã và mệt mỏi.

"Thật... nghiệt ngã."

Mở mắt, tầm nhìn của cậu dừng lại trên chiếc đầu giường.

Ở đó, một bông hoa hồng bằng đất sét vẫn còn đó, màu hồng nhạt tinh xảo, tỏa ra một vẻ đẹp mong manh và vĩnh cửu.

Cậu với tay lấy nó, nâng niu trong lòng bàn tay, ngắm nghía từng đường cong, từng cánh hoa được tạo ra với tất cả tâm huyết và tình cảm.

"Vậy sao?"

- Cậu hỏi khẽ bông hoa, như hỏi chính mình.

"Cuối cùng... vẫn không thể chạm đến sao?"

Cậu đặt bông hoa ấy vào một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Trong hộp, hàng trăm bông hoa đất sét khác đã nằm đó, mỗi bông một kiểu dáng, một màu sắc, đều là những tác phẩm hoàn hảo.

"Đúng 1000 bông."

Mỗi bông tượng trưng cho một ngày cậu đã cố gắng, một niềm hy vọng được giấu kín.

"Đến lúc... phải nói lời tạm biệt rồi."

- Giọng Yên Huy trầm khàn.

Cậu đóng hộp lại, cẩn thận gói nó trong một lớp giấy bọc quà xanh dương, màu yêu thích của Nhược Hoa.

Rồi cậu viết một lá thư ngắn, đặt vào trong.

Hôm sau, Yên Huy ôm gói quà đến lớp từ rất sớm.

Cậu ngồi vào chỗ, chờ đợi.

Nhưng cho đến khi tiếng trống vào học vang lên, bàn bên cạnh vẫn trống trơn.

"Đúng rồi, Nhược Hoa đi kiểm tra Poi ở Trung Tâm Kiểm Tra Năng Lực từ sáng sớm rồi."

Cậu tự nhủ trong khi nằm ườn lên bàn.

Cảm nhận sự trống vắng xung quanh.

Cái bàn chỉ còn một mình cậu.

Đúng lúc đó, Nhật Nam và Ngọc Linh bước vào lớp.

Họ nhìn thấy Yên Huy ngồi một mình, có vẻ u ám, liền trao đổi ánh mắt rồi cùng tiến đến.

Trước khi họ kịp mở miệng, Yên Huy đã ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo và đầy phòng bị.

"Hai cậu còn muốn gì ở tôi nữa đây?

Hôm qua vẫn chưa đủ sao?"

- Giọng cậu đều đều, không chút thiện cảm.

Nhật Nam lắc đầu, khuôn mặt anh ta hiện lên một vẻ phức tạp.

- "Không phải vậy."

Anh nói.

- "Chúng tớ đến để nói với cậu một chuyện.

Kiều...

Kiều Như...

đã bị viết kiểm điểm."

Yên Huy chợt giật mình.

- "Cái gì?"

"Vì tội gian lận."

- Ngọc Linh bổ sung, giọng lạnh lùng.

"Và thật sự... là cậu ấy đã nhìn bài của cậu."

Yên Huy sửng sốt.

- "Cậu ta gian lận?

Bằng cách nhìn bài mình?

Nhưng không lẽ hai cậu..."

Ngọc Linh như đọc được suy nghĩ của cậu, tiếp tục - "Đúng rồi.

Nhưng mà, vì lời 'khai' của cậu hôm qua với cô giáo... nên tớ cũng gặp một chút rắc rối nhỏ đấy.

Cô giáo đang nghi ngờ tại sao tớ lại khẳng định chắc nịch như vậy."

Yên Huy nhìn hai người họ, lòng đầy rối bời.

"Hai cậu ấy... không phải muốn hạ bệ tôi sao?

Hay tất cả chỉ là do mình hiểu lầm?

Hoặc...

đây là một âm mưu lớn hơn, phức tạp hơn?"

Nhật Nam thở dài, vẻ mặt chân thành.

"Khi nghe cô nói về chuyện này, hai đứa tớ... cũng sợ lắm."

- Anh thừa nhận.

"Bọn tớ không muốn đối đầu với cậu đâu, Yên Huy.

Thật sự không."

Lời nói có vẻ chân thành.

Nhưng trong lòng Yên Huy, ngọn lửa nghi ngờ và phòng vệ vẫn cháy âm ỉ.

"Vậy sao?"

- Cậu cười thầm, cay đắng.

"Vẫn là trò chơi châm chọc tinh vi đó thôi."

'Chúng tớ sợ cậu' Một cách nói mỉa mai đầy khinh thường.

"Mình đã nghĩ nhiều rồi.

Bọn thiên tài... ai cũng tự cao, và thích dìm kẻ khác xuống để mua vui cho bản thân."

Đúng lúc Yên Huy đang chìm đắm trong suy nghĩ, một bóng hình quen thuộc xuất hiện ở cửa lớp.

Nhược Hoa.

Cô bước vào, khuôn mặt có chút mệt mỏi nhưng vẫn tươi sáng.

Ngay lập tức, cả Nhật Nam và Ngọc Linh đều quay sang cô, bỏ mặc Yên Huy, bước nhanh về phía Nhược Hoa, có lẽ để hỏi thăm về buổi kiểm tra Poi vừa rồi.

Yên Huy ngồi đó, nhìn khoảng cách vô hình giữa cậu và họ ngày càng xa.

Cậu nhìn Nhược Hoa và một cảm giác chua xót, quen thuộc, lại ùa về.

"Thật chẳng khác gì giấc mơ, và lời cảnh báo của gã Minh."

Yên Huy nghĩ thầm, trái tim se lại.

"Nhược Hoa... cậu đã cách xa tớ bao nhiêu rồi?

Bao nhiêu bước chân, bao nhiêu tầng mây, mà tớ dù có chạy hết sức, cũng không thể nào với tới?"

Cậu cúi xuống, tay run nhẹ khi chạm vào gói quà xanh dương trong ngăn bàn.

Có lẽ, đây chính là dấu chấm hết cho một chương mà cậu đã cố gắng viết bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.

===Chương 3: Nền tảng của sự cô đơn===
 
Back
Top Bottom