Khác [Drarry / DraHar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (DROP)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
313272352-256-k11921.jpg

[Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
Tác giả: Yuko-Ume-Drarry
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Trải qua trận chiến ở Hogwarts,người cậu yêu thế mà lại không còn nữa.Cậu quyết quay ngược thời gian để cứu lấy mối quan hệ của hai người.

Truyện này được đăng ở Wattpad,vui lòng đừng mang đi nếu chưa có sự đồng ý của tác giả.



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [allbin/ABO/xuyên không]Tình yêu...?
  • [Drarry/H văn] Make love
  • [Drarry] Oan Gia Ngõ Hẹp
  • [Drarry] [HP] CHASING TRAIN
  • [Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
    Chap 1.Quay ngược lại thời gian?


    Sau khi trận chiến ở Hogwarts diễn ra,có rất nhiều người đã phải hy sinh trong trận chiến này.Có cả Draco Malfoy người cậu yêu.Cậu ôm lấy Draco trong lòng,từng giọt nước mắt bất giác rơi xuống.Cậu hối hận vì chưa nói lời yêu với anh,hối hận vì không bảo vệ được anh.Hermione và Ron lặng lẽ bước tới gần cậu,Hermione khẽ nói:

    "Bồ nên ăn gì đó để hồi sức đi ,Harry,đừng ủ rũ nữa"

    Harry ngước lên nhìn hai người bạn của mình rồi khẽ nói:

    "Hai bồ nghĩ thử xem nếu người hai bồ yêu nhất chết thì hai bồ có thể không buồn không?"

    Hermione và Ron nhìn cậu rồi rời đi để cậu ở bên người mình yêu.Harry cũng từ từ buông Draco xuống rồi đi lên phòng hiệu trưởng.Cậu nói chuyện với thầy Dumbledore.Cậu đứng trước bức chân dung của thầy rồi chậm rãi nói:

    "Con sẽ trả nó lại cho thầy,con thực sự không muốn giữ cây đũa phép này nữa."

    Ron đứng kế bên cậu rất sửng sốt, hỏi:

    "Đó là cây đũa mạnh nhất thế gian cơ mà,sao bồ lại không giữ."

    Hermione dường như hiểu tại sao Harry không giữ lại cây đũa phép cơm nguội.Harry chậm rãi giải thích với Ron

    "Cây đũa phép này đã cướp đi quá nhiều sinh mạng của con người rồi,mình thật sự không muốn giữ lại."

    Harry nhìn cây đũa phép lần nữa rồi nhìn thầy Dumbledore.

    Thấy Harry nhìn mình thầy mới nói:

    "Con có thể làm bất cứ điều gì với cây đũa vì nó giờ đã thuộc quyền sỡ hữu của con."

    Sau khi nghe được những lời này cậu không chần chừ mà bẻ cây đũa phép cơm nguội ra làm đôi rồi lấy cây đũa phép của cậu để đốt cháy phần còn lại của đũa phép cơm nguội.

    "Mình về phòng nghỉ ngơi đây,hai bồ cũng nên về để nghỉ ngơi đi."

    Harry nói với giọng uể oải rồi rời đi.Sau khi Harry đi thì thầy Dumbledore nói:

    "Thầy nghĩ con nên đọc cuốn sách 'Quay ngược lại quá khứ' trên bàn đó Hermione"Hermione vớ lấy cuốn sách trên bàn rồi kéo Ron đi ra ngoài,không quên chào thầy Dumbledore.

    Tối đó Hermione ngồi đọc cuốn sách thầy Dumbledore đưa,cô đọc từ từ thì cũng đã hiểu tại sao thầy lại đưa cho mình cuốn sách này.Cô vội đi thức hai đứa bạn thân của mình dậy."

    Trời vẫn chưa sáng mà Hermione."

    Ron bực bội nói.

    Hermione quắc mắt nhìn Ron làm Ron không dám nói gì nữa.Rồi cô chậm rãi nói:

    "Cuốn sách thầy Dumbledore đưa cho mình có liên quan đến chuyện quay ngược quá khứ"Harry và Ron rất hoang mang về điều hai người vừa nghe.Nhìn Ron và Harry ngơ ngác nên cô nàng Mione đã lật cuốn sách ra trang 164.

    "Hai bồ nhìn ở trang này đi,có cách quay ngược lại quá khứ và không mất ký ức đây nè."

    Vừa nói cô vừa đưa cuốn sách cho hai người bạn thân mình đọc.

    "Có thành công không?"

    Harry ngước mặt lên khỏi cuốn sách nhìn Mione

    Mione tươi cười nhìn Harry"Thử mới biết."

    Ron hỏi Mione:"Chừng nào thử?"

    "Trong cuốn sách có ghi là trận pháp phải được kích hoạt vào ngày rằm,mà ngày mai là ngày rằm."

    Mione trả lời

    "Vậy ngày mai thử đi"Harry sốt ruột nói.

    "Vậy cũng được"Hermione trả lời

    "Giờ thì cho mình đi ngủ đi"Ron ngáp ngắn ngáp dài nói

    Hermione gắp sách lại rồi nói:"Hai bồ đi ngủ đi,có gì mai tính"

    Ngày hôm sau

    Một giọng hét lớn vang lên trong ký túc xá của nhà Gryffindor.

    Các sư tử con đã quá quen với việc này rồi nên cũng chả để tâm mấy.Hermione đã thức dậy từ sớm rồi thức 2 đứa bạn thân dậy:

    "Hai bồ dậy mau đi!!Ăn sáng rồi chuẩn bị đồ,tối thử triệu hồi trận pháp."

    Nghe tới đây Harry bật dậy đi vệ sinh cá nhân,còn Ron thì vẫn ngủ.

    Hermione bất lực chỉ biết nói:

    "Bồ không dậy là hết đùi gà á nha"Là một người có niềm đam mê mãnh liệt với đồ ăn.Ron bật dậy liền sau câu nói đó🙂).

    Bộ ba tam giác vàng đi xuống đại sảnh ăn sáng rồi chuẩn bị đồ để triệu hồi trận pháp.

    Màn đêm kéo tới bao trùm Hogwarts.Bộ ba tam giác vàng đã chuẩn bị xong,triệu hồi trận pháp.Một ánh sáng hiện lên làm cả ba người ngất đi.

    Tới lúc tỉnh dậy Harry đã thấy mình nằm trong nhà kho cũ kỹ ở căn nhà nhà số 4 đường Privet Drive.Cậu thật sự đã quay ngược lại quá khứ!!Cậu vẫn chưa ổn định lại thì giọng dì Petunia,, tức bà Dursley cất lên âm thanh đầu tiên trong ngày bằng giọng thé thé:

    − Dậy!

    Dậy ngay!

    Harry giật mình thức giấc.

    Dì nó lại đập cửa.

    − Dậy!

    Giọng bà rít lên.

    Harry nghe tiếng chân bà đi về phía nhà bếp và rồi tiếng xoong chảo được đặt lên lò.

    Harry bình tĩnh thay đồ rồi đi ra ngoài.Dì Petunia kêu cậu nấu bữa sáng.Khi Harry chiên tới món trứng thì Dudley cùng mẹ xuất hiện ở cửa nhà bếp.

    Cậu quý tử trông giống y chang cha nó: mặt to hồng hào, cổ cao không tới một ngấn, mắt nhỏ màu xanh lơ mong nước, tóc vàng dày được chải mướt trên cái đầu lắm mỡ.

    Dì Petunia thường nói Dudley trông giống như một em bé thiên thần, còn Harry thì thường nói Dudley trông giống như một con heo trong chuồn heo.

    Harry đặt đĩa trứng muối và thịt muối lên bàn, cái bàn hầu như chẳng còn chỗ trống nào nữa vì chất đầy quà sinh nhật của Dudley.

    Nó đang đếm các món quà.

    Mặt nó xịu xuống, rồi nó nhìn ba má nó phụng phịu:

    "Có ba mươi sáu hà.

    Ít hơn năm ngoái hai món quà"

    Dì Petunia đã phải dỗ Dudley và hứa với Dudley là lúc đi vườn bách thú sẽ mua thêm cho.Nhờ vậy Dudley mới ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa với ba.

    Lúc đó điện thoại reo, dì Petunia đi nghe điện thoại, Harry và dượng Vernon ngồi nhìn Dudley mở quà: xe đạp đua, may quay phim, máy bay điều khiển từ xa, mười sáu trò chơi điện tử mới, và một đầu máy video.

    Nó đang lột giấy bao khỏi một cái đồng hồ đeo tay bằng vàng thì dì Petunia trở lại bàn ăn, vẻ mặt giận dữ và lo lắng: − Xui quá anh Vernon à.

    Bà Figg bị gãy chân, bà không nhận giữ nó.Dì hất đầu về phía Harry.

    − Bây giờ làm sao đây?

    Dì Petunia vừa nói vừa nhìn Harry tức tối như thể nó âm mưu bày đặt vụ này.

    Bạn của Dudley đã tới nên đành dẫn Harry đi theo

    Hôm ấy là một ngày thứ bảy nắng đẹp và sở thú đầu nhóc những gia đình dắt con cái đi chơi.

    Ông bà Dursley mua cho Dudley và Piers mỗi đứa một cây kem sô – cô – la to tổ chảng ngay ở cổng, và bởi vì trước khi họ kịp vội vàng kéo Harry đi chỗ khác thì cô báng hàng đã tươi cười hỏi Harry rằng cậu bé muốn ăn kem gì, họ mới đành mua cho nó một cây kem chanh rẻ tiền.

    Cũng không đến nỗi tệ.

    Dudley và bạn nó đang đứng xem một con đười ươi gãi đầu.

    Harry thấy con đười ươi đó giống Dudley lắm dù rằng lông nó không có màu vàng hoe.

    Sau bữa ăn trưa, họ đến khu chuồn nuôi các loài bò sát.

    Bên trong mát lạnh và tăm tối, chỉ có ánh sáng dọc qua cửa sổ theo tường.

    Đằng sau tấm kính ngăn, đủ loại rắn rít trườn quanh những tảng đá hay khúc gỗ.

    Dudley và Piers muốn xem mấy con rắn hổ mang khổng lồ rất độc, và lũ trăn (cũng khổng lồ) có thể quấn chết người.

    Dudley nhanh chóng kiếm ra chỗ ở của con rắn lớn nhất sở thú.

    Nó bự đến nỗi có thể quấn hai vòng quanh chiếc xe hơi của ông Dursley và siết cho chiếc xe bẹp dúm bẹp dí như cái thùng rác cũ.

    Nhưng lúc đó con rắn không tỏ vẻ hứng thú làm chuyện đó, nó đang ngủ.

    Dudley đòi ba của nó làm con rắn chuyển động.Dượng Vernon vỗ lên tấm kính ngăn, nhưng con vật lì lợm nằm yên.Dudley lại đòi lần nữa.Dượng Vernon lại vỗ bàn tay hộ pháp của mình lên tấm kính, nhưng con rắn cứ giả điếc hay là điếc thật.

    Dudley làu bàu bỏ đi.

    Thình lình con rắn mở mắt ra, hai con mắt như hai hòn bi thủy tinh.

    Rồi rất từ tốn, nó ngóc đầu lên cho đến khi mắt nó ngang tầm với mắt Harry.

    Nó nháy mắt.Harry nhìn con rắn chằm chằm.Rồi Harry khẽ nói chuyện với chú rắn(cute hột me:3)bằng Xà Ngữ:

    "Chào bạn Rắn"

    Chú rắn cũng đáp lại cậu:

    "Chào cậu,cậu có thể giải thoát tôi ra khỏi đây được không?Ở đây chán và cô đơn lắm."

    Sau khi nghe được lời chú rắn nói Harry áp mình vào mặt kính giống như kiếp trước.Rồi mặt kính biến mất để chú rắn chui ra ngoài.Trước khi đi chú rắn còn cảm ơn cậu:

    "Cảm ơn cậu người bạn nhỏ"

    Dudley và bạn của nó rất hoảng hốt khi nhìn thấy chuyện này.Quản lý phải mời ông bà Dursley để xin lỗi và bồi thường.Dudley và Piers gần như á khẩu.

    Theo như Harry chứng kiến thì con rắn không làm gì ai ngoài chuyện táp đùa không khí lúc trường ngang qua chân bọn chúng.

    Nhưng một khi đã an toàn ngồi trên xe của ông Dursley thì Dudley bắt đầu ba hoa chuyện con rắn suýt nữa đã táp trúng giò cẳng của nó, còn Piers thì làm như thể con rắn chỉ thiếu chút nữa là đã siết nó trẹo cả xương sống.

    Nhưng điều kinh khủng nhất đối với Harry, là khi Piers hoàn hồn lại và nói:

    " Ê Harry, lúc đó mày đang nói chuyện với nó, phải không?"

    Ông Dursley đợi cho đến khi Piers hoàn toàn rời khỏi nhà ông rồi mới quay sang

    Harry.

    Ông giận đến nỗi không thốt lên lời, chỉ hổn hển nói được mấy tiếng:

    "TỚI GẦM CẦU THANG NHANH!!"

    Harry nhanh chóng đi tới gầm cầu thang rồi đóng chặt cửa lại.Cậu chờ tới đêm rồi cậu mới đi ra để ăn.

    Một ngày vào tháng bảy, bà Dursley dắt Dudley đi Luân Đôn mua đồng phục của trường Smelting cho nó.

    Harry được đem gởi cho bà Figg trông chừng.Buổi tối hôm đó, Dudley trong bộ đồng phục mới toanh oai vễ đi diễu quanh phòng khách cho cha mẹ nó ngắm.

    Nam sinh trường Smelting mặc áo khoác có đuôi màu nâu sẫm, quần chẽn màu cam, và đội một cái nón rơm kêu là bôt – tơ.

    Tụi nó cũng cầm gậy có mấu, dùng để nện nhau khi thầy giáo không để mắt tới.

    Điều này có thể coi như một sự rèn luyện tốt cho đời chúng sau này.

    (Yuko:Thật là bạo lực a~,nhưng muốn nện nhau phải dùng bàn hay ghế mới vui cơ.)

    Sáng hôm sau lúc nhà Dursley ăn sáng thì họ nghe tiếng mở rãnh bỏ thư trên cửa và tiếng những lá thư rơi xuống thảm chùi chân ở cửa.

    "Ra lấy thư đi con,Dudley"Dượng Vernon nói qua tờ báo ở trước mặt ông

    "Kêu Harry đi lấy đi-Harry mau đi lấy thư"Dudley giãy đành đạch rồi sai Harry đi lấy thư.

    Harry đành ra lấy thư.Cậu lật lật mấy lá thư rồi giấu lá mà trường Hogwarts gửi cho cậu rồi đưa thư cho dượng Vernon.Không khí của ngày hôm đó thật ảm đạm.Đến tối khuya khi mọi người đã ngủ cậu mới dám xách cái balo đã soạn của mình và đi khỏi căn nhà số 4 đường Privet Drive.Trước khi đi cậu ngoảnh mặt lại nhìn căn nhà rồi rời đi trong sự thầm lặng.

    Trong kiếp này cậu đã có chìa khóa căn hầm ở Gringotts,cậu đã đổi một ít chúng thành tiền ở Muggle để cậu có thể dùng,cậu bắt taxi đi đến Hẻm Xéo.Đến nơi cậu thuê một căn phòng ở Cái Vạc Lủng rồi ngủ một mạch đến sáng.

    Ngày hôm sau cậu mới mở danh sách đồ cần mua của mình để mua đồ

    HỌC VIỆN PHÁP THUẬT VÀ MA THUẬT HOGWARTS ĐỒNG PHỤC

    Học sinh năm thứ nhất cần:

    Ba bộ áo chùng thực tập (mau đen).

    Một nón đỉnh nhọn (đen) đôi ban ngày.

    Một bộ găng tay bảo hộ (bằng da rồng hay tương tự).

    Một áo trùm mùa đông (đen, thắt lưng bạc).

    Lưu ý là đồng phục của tất cả học sinh đều mang phù hiệu và tên.

    SÁCH GIÁO KHOA

    Tất cả các học sin đều phải có các sách kiệt kê sau đây:

    Sách thần chú căn bản (lớp 1) của Miranda Goshawk.

    Lịch sử pháp thuật của Bathilda Bagshot.

    Lý thuyết pháp thuật của Adalbert Waffling.

    Hướng dẫn biến hình dành cho người nhập môn của Emeric Switch.

    Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật của Phyllida Spore.

    Đề cương phép lạ và độc dược của Arsenius Jigger.

    Quái vật kỳ thú và nơi tìm ra chúng của Newt Scamander.

    Những lực lượng hắc ám: Hướng dẫn tự vệ của Quentin Trimble.

    TRANG THIẾT BỊ KHÁC

    1 cây đũa phép.

    1 cái vạc (bằng thiếc, cỡ số 2)

    1 bộ chai hũ ống nghiệm thủy tinh.

    1 kính viễn vọng.

    1 bộ cân bằng đồng.

    Học sinh cũng có thể đem theo một con cú hoặc một con mèo hoặc một con cóc.

    LƯU Ý PHỤ HUYNH LÀ HỌC SINH NĂM THỨ NHẤT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CÓ CÁN CHỔI RIÊNG.

    Cậu gấp tờ giấy lại rồi đi đến tiệm sách mua sách giáo khoa rồi gấp gáp chạy đến tiệm của Phu nhân Malkin vì lần đầu tiên cậu gặp Draco là ở đó vừa vặn giờ này ngày này.

    Phu nhân Malkin là một mụ phù thủy mập lùn, cười toe toét và mặc đồ toàn màu hoa cà.

    Harry vừa há miệng toan nói thì bà đã tươm tướp:

    "Đồng phục Hogwarts hả cưng?

    Ở đây có nhiều lắm, tha hồ cho con chọn.

    Như trong kia lúc này có một quý ông trẻ tuổi đang thử đồ đấy."

    Đằng sau cửa hàng, một thằng bé có gương mặt nhọn nhợt nhạc đang đứng trên cái bục cho một mụ phù thủy khác lượt thử cái áo chùng đen của nó.Vừa nhìn Harry đã nhận ra đó là Draco Malfoy.Phu nhân Malkin đặt Harry đứng trên một cái bục khác bên cạnh, trùm một cái áo dài qua đầu nó, bắt đầu đánh dấu chiều dài để xén bớt.

    Draco vuốt tóc lên nói với Harry:

    "Chào.

    Cũng vô Hogwarts à?"

    Harry gật đầu nhẹ nhưng cũng làm mái tóc của cậu bay phấp phới,thật sự thì tóc cậu bây giờ đã dài qua vai.Draco bị vẻ đẹp của Harry hút hồn,thậm chí còn tưởng Harry là nữ.

    (Yuko:Con đẹp quá làm chi hở con,bị người ta tưởng nhầm là nữ rồi kìa)

    Tuy Draco muốn ở bên Harry lâu hơn nữa nhưng Phu nhân Malkin đã may xong đồ cho anh và ba mẹ anh cũng đã gọi nên anh tạm biệt Harry:

    "Hẹn gặp lại ở Hogwarts"

    Harry nhìn Draco rồi nở nụ cười tươi như hoa làm Draco muốn xỉu up xỉu down

    "Tạm biệt,chúc cậu một ngày tốt lành"Harry vẫy vẫy tay tạm biệt Draco

    Mẹ của Draco,tức Narcissa Malfoy đã nhìn thấy cảnh này và bà rất thích Harry.

    (Dễ thương đến nỗi ai cũng thích rồi kìa:3)

    Narcissa Malfoy vừa nhìn con trai của bà đang đỏ mặt vừa hỏi:

    "Con thích cô bé đó sao?"

    Draco ngượng chín mặt không dám trả lời.Narcissa thấy vậy cũng không ép cậu,dẫn cậu về với Lucius Malfoy,ba cậu.

    Harry nhìn theo Draco rồi lại nở nụ cười.Tới lúc Phu nhân Malkin gọi cậu thì cậu mới bình tĩnh lại.Lúc về Cái Vạt Lủng cậu gặp Ron và Hermione đang nói chuyện.Thấy 2 người bạn của mình cậu chạy lại nói chuyện

    "Chào 2 bồ"Harry chào 2 người bạn thân của mình

    "Chào Harry"Hermione chào lại

    "Mình có chuyện này muốn nói với 2 bồ a"Harry kéo họ lên phòng cậu

    Khi đã yên vị trong phòng đặt bùa cách âm thì Harry mới bình tĩnh nói:

    "Kiếp này mình muốn ở Slytherin"

    Hermione và Ron hơi bàng hoàng nhưng cũng đồng ý vì tiểu Har muốn ở Slytherin để theo đuổi Draco cơ mà:3

    Thoáng chốc đã đến ngày đi đến trường cậu đã đứng trước sân ga chín-ba-phần-tư.Cậu hít vào thở ra chầm chậm để ổn định tinh thần rồi cậu theo 2 đứa bạn thân của mình leo lên tàu.Cậu vừa ngồi xuống khoang của mình thì cửa khoang tàu đã mở ra.Đó chẳng ai khác ngoài Draco,Crabbe và Goyle.Draco khênh khểnh hếch mặt lên kiêu ngạo nói:

    "Nghe nói Chúa Cứu Thế ở khoang tàu này,không ngờ Chúa Cứu Thế lại ngồi với máu bùn và kẻ nghèo hèn."

    Nghe tới câu này Ron thật sự muốn nguyền Draco nhưng Hermione đã ngăn lại.Cô ngước lên nhìn Harry đang chầm chậm để cuốn sách xuống khỏi mặt mình rồi chậm rãi nói:

    "Quý ngài Malfoy,tôi mong ngài đừng sỉ nhục người khác như vậy.Nhất là đây chính là bạn thân của tôi."

    Nghe giọng nói quen thuộc Draco nhìn người đã nói câu đó.Anh bàng hoàng nhìn cậu rồi mới mở miệng hỏi cậu:

    "Cậu thật sự là Chúa Cứu Thế!?"

    Harry không nói gì chỉ khẽ gật đầu

    "Nhưng cậu là nữ mà!?"

    Nghe tới câu này từ miệng Draco Harry thật sự không thể tin được là kiếp này lại bị Draco coi là nữ.

    Harry đã không nhịn được mà quát Draco:

    "Tôi là nam nghe rõ chưa!!?"

    Draco như không tin vào tai mình rồi đóng cửa khoang lại rồi tự dằn vặt bản thân mình vì đã lỡ hiểu lầm Harry là nữ đã vậy còn thích Harry.Có chết không chứ.

    Để ý là Draco đã rời đi Ron mới nói:

    "Tên đó đáng ghét thật sự.Sao bồ thích nó được vậy Harry?"

    Harry vẫn nhìn theo bóng lưng của Draco vừa đi vừa chửi Crabbe với Goyle rồi trả lời Ron:

    "Cậu ấy còn nhiều thứ đáng yêu lắm,chỉ là bồ không biết thôi."

    Ron trợn tròn mắt nhìn Harry.Sau cuộc nói chuyện đó thì Harry đã ngủ thiếp đi.Lúc tới Hogwarts Hermione mới nhẹ nhàng đánh thức Harry dậy.Mọi thứ vẫn như kiếp trước,đứng trước cửa đại sảnh đường Draco chìa tay trước mặt cậu và hỏi:

    "Làm bạn không Harry Potter"

    Tuy nhiên khác với kiếp trước Harry hoan hỉ nắm lấy bàn tay của Draco vừa cười vừa nói:

    "Rất hân hạnh a~"

    Nụ cười của cậu làm bao nhiêu người đổ rạp,trong đó có cả Draco.

    Thật ra đây là lần đầu tui viết tiểu thuyết🙁.Nên tay nghề còn non lắm,mong không bị ném gạch.Cảm ơn mọi người đã coi
     
    [Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
    Chap 2.Slytherin or Gryffindor?


    Cánh cửa lâu đài tức thì mở ra.

    Mc.Gonagall đứng sẵn ngay cửa.

    Bà có một gương mặt nghiêm nghị.Bác Hagrid nói:

    "Các học sinh năm thứ nhất đây thưa giáo sư Mc.Gonagall."

    "Cám ơn bác Hagrid.

    Bác để chúng lại cho tôi được rồi."

    Bà mở toang cửa.

    Sảnh trước rộng lớn đến nỗi có thể rinh nguyên căn nhà của gia đình Dursley vào cũng lọt.

    Những vách tường đá được chiếu sáng bằng những bó đuốc to giống nhu ở nhà băng Gringotts.

    Trần lâu đài cao vòi vọi, và trước mặt bọn trẻ là một chiếc cầu thang cẩm thạch đẹp lộng lẫy lên các tầng trên.Harry,Hermione,Ron dường như đã quen thuộc với đại sảnh đường,bọn trẻ còn lại thì rất phấn khích vì đây là lần đầu bọn trẻ thấy đại sảnh đường ở Hogwarts.

    Rồi cũng đã đến lúc phân loại nhà và cái nón bắt đầu hát:

    Ờ này ta dẫu không xinh Nhưng mà chớ xét ngoại hình Xét về thông minh, sắc xảo Đố nón nào qua mặt ta

    Các người cứ đội nón hoa Mũ cối, mũ nồi tuỳ thích Không sao, ta đây chấp hết Nón ta: phân loại Hogwarts Những điều giấu chẳng nói ra Ta đọc được từ trong óc Hãy chải đầu và vuốc tóc

    Đặt lên, ta nói cho nghe

    Người nào vô Gryffindor

    Cái lò luyện trang dũng cảm

    Người nào vô Hufflepuff

    Nơi đào tạo kẻ kiêng trung

    Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng

    Đáng tin, đúng người chín trực

    Ai vào Ravenclaw được

    Nơi đào luyện trí tinh nhanh?

    Vừa ham học lại chân thành

    Hoặc Slytherin cũng thế

    Dạy cho ta đa mưu túc trí

    Làm sai miễn đạt mục tiêu

    Hãy đội lên!

    Hãy đội nào!

    Đừng sợ sệt, nghe ta nói

    Nghe ta nói, ta phân loại

    Ngươi là ai, ở nhà nào

    Hãy bình tĩnh, đội lên nào

    Trong vành nón như tay ấm.

    Kết thúc bài hát của chiếc nón, cả sảnh đường nổ tung trong tiếng vỗ tay.

    Cái nón nghiêng mình chào bốn phương tám hướng rồi đứng yên(Yuko:Đù má kiêu ngạo ghê🙂.)

    Giáo sư McGonagall bước tới trước với một cuộn giấy da dày trong tay:

    Khi ta gọi tên người nào thì người đó chỉ việc đội nón và ngồi lên ghế.

    Bắt đầu:

    "Hannah Abbott!"

    Nhà Hufflepuff.

    Những người ngồi ở dãy bàn bên phải hoang hô và vỗ tay chào mừng.

    Hannah đi đến ngồi ở dãy bàn của nhà Hufflepuff.

    Harry thấy con ma thầy tu béo vui vẻ vẫy tay với Hannah.

    "Kế tiếp, Susan Bones!"

    Nhà Hufflepuff.

    Cái nón lại hô lên lần nữa, và Susan nhanh nhẩu tới ngồi bên cạnh Hannah.

    "Terry Boot!"

    Nhà Ravenclaw.

    Dãy bàn thứ hai bên trái vỗ tay; nhiều thành viên nhà Ravenclaw đứng dậy bắt tay Terry; cậu bé đến nhập vào bàn của họ.

    "Mandy Brocklehurst!"

    Cũng vô nhà Ravenclaw.

    Và:

    "Lavender Brown!"

    Rồi cứ như vậy đến gần hết thì giáo sư Mc.Gonagall hô lên cái tên làm xôn xao cả đại sảnh đường

    "Harry Potter!"

    Khi Harry bước tới, nó nghe tiếng xì xầm nổi lên khắp bốn phía.

    "Có phải cô giáo mới gọi Potter không?"

    "Có phải cô giáo mới gọi Harry Potter không?"

    Điều cuối cùng mà Harry nhìn thấy trước khi chiếc nón sụp xuống che mất đôi mắt cảu nó, là cả sảnh đường đầy nhóc người đều đang hướng mắt nhìn về nó.

    Harry chờ đợi.

    Nó nghe một giọng nói bên tai:

    Chà!

    Khó đây!

    Rất khó.

    Can đảm có thừa...

    Trí tuệ cũng không kém...

    Lại có năng khiếu, ái chà, có tài đấy quỷ thần ơi, và khát vọng khẳng định chính mình nữa chứ!

    Hay thật!

    Thế mi muốn ta phân mi vô loại nào hả?

    "Tôi muốn vào Slytherin."

    Harry nói với chiếc nón.

    "Thế thì..."

    Nhà Slytherin

    Cả đại sảnh đường xôn xao vì chuyện này.Nhưng không được lâu thì Mc.Gonagall đã gọi tên Ron

    "Ron Weasley!"

    Ron đi lên chiếc nón như bình thường rồi chiếc nón được đội lên che cả mắt cậu

    "Lại một đứa Weasley nữa à"

    Nhà Gryffindor

    Ron bình tĩnh đi lại bàn của nhà Gryffindor rồi bị 2 ông anh sinh đôi bá vai kẹp cổ

    Tới lượt Draco Malfoy.Anh bước đi tới chỗ cái nón và đạt được điều ước nguyện ngay lập tức: Cái nón chưa kịp chạm vô đầu nó đã tuyên bố liền: – Nhà Slytherin!

    Draco thõa mãn chạy đến ngồi kế Harry(Thấy vợ là tươm tướp vậy đó trời🙂.).Pansy và Daphne cũng tới bắt chuyện với cậu.

    "Cậu là Harry Potter,Cứu Thế Chủ thật à?"

    Pansy vừa hỏi vừa có ý định sờ lên vết sẹo của Harry thì bị bàn tay của Draco hất ra

    "Đừng tự tiện đụng vào cậu ấy!"

    Draco tức giận nói

    Harry nhìn thấy Draco tức điên lên vậy thì thấy anh thật dễ thương rồi vén tóc cho Pansy thấy vết sẹo của mình.

    "Chào cậu Harry.Cho tớ làm quen được chứ?"

    Daphne đến ngỏ lời kết bạn với cậu

    "Đương nhiên là được chứ."

    Harry vui vẻ nói

    Harry ngó mấy cái dĩa bằng vàng trống không.

    Bấy giờ mới nhận ra là mình đang đói cồn cào.

    Cái bánh bí ngô mà nó ăn hết trên tàu lửa hình như đã tiêu hoá mấy đời.

    Cụ Dumbledore đứng dậy.

    Cụ tươi cười với tất cả học sinh, hai cánh tay cụ dang rộng, tưởng như không có gì có thể làm cho cụ vui hơn là được nhìn thấy tất cả những học sinh của mình tại đây.

    Cụ nói:

    Chào mừng các con bước vào niên học mới ở Hogwarts.

    Trước khi các con nhập tiệc, ta có đôi lời muốn nói.

    Những lời ấy là ngu đần!

    Mít ước!

    Vặt vãnh!

    Véo!

    Cám ơn!

    Cụ ngồi xuống.

    Mọi người vỗ tay hoan hô.

    Harry không biết có nên cười hay không.

    "Tao nghĩ là ông ta điên rồi."

    Draco vừa nhìn cụ Dumbledore vừa ngờ nghệch nói

    Nghe thấy vậy Harry liền nhéo Draco một cái đau điếng

    "Cậu không nên nói về hiệu trưởng của trường mình như vậy đâu Draco."

    Pansy và Blaise dường như không tin được vào mắt mình,Draco Malfoy,thiếu gia nhà Malfoy đang bị cậu bé Cứu Thế Chủ(Harry Potter) nhéo mà không dám phản bác lại.(Yuko😀ừa lắm Draco🙂).)

    Cuối cùng bữa ăn tráng miệng cũng xong.

    Giáo sư Dumbledore lại đứng lên cả sảnh đường im lặng.

    "E hèm!

    Chỉ vài lời thôi, bây giờ chúng ta đã ăn uống no nê.

    Tôi có vài lưu ý đầu niên khoá gởi đến các con.

    Học sinh năm thứ nhất nên biết là khu rừng trên mặt đất cạnh trường là rừng cấm.

    Một số học sinh lớp lớn cũng nên nhớ kỹ điều ấy."

    Nói tới đó, đôi mắt cụ Dumbledore nhấp nháy nhìn anh em sinh đôi nhà Weasley, rồi cụ tiếp tục:

    "Tôi cũng được ông Flich, giám thị, yêu cầu nhắc nhở tất cả học sinh là không được dùng phép thuật ngoài lớp học, trong hành lang.

    Các trận bóng Quidditch sẽ được tổ chức vào thứ hai của học kỳ.

    Bất cứ ai muốn chơi cho đội nhà mình thì liên hệ với bà Hooch.

    Và cuối cùng, tôi phải nói trước cho các con biết là năm nay, hành lang tầng thứ ba phía bên tay phải là khu vực cấm.

    Ai muốn chết một cách cực kỳ đau đớn thì cứ mò đến đó."

    Nghe đến đây Harry bật cười vì cậu đã biết cái gì ở trong đó

    Cụ Dumbledore tiếp tục nói:

    "Và bây giờ, trước khi đi ngủ, chúng ta cùng hát một bài ca của trường."

    Harry nhận thấy nụ cười của các giáo sư khác chợt tắt lịm,và cậu cũng không thể cười được nữa vì cậu biết nó kinh khủng cỡ nào.Cậu bịt tai lại trước rồi nhắc nhở Draco,Pansy,Blaise,Daphne,Crabbe,Goyle làm theo.Bên Gryffindor Hermione và Ron cũng đã bịt tai lại.

    Cụ Dumbledore vẫy cây đũa thần của cụ như thể đuổi con ruồi đậu ở chót gậy.

    Từ đầu gậy tuôn ra một chuỗi nơ vàng, uốn lượn như rắn và kết thành chữ phía trên các dãy bàn.

    Cụ Dumbledore bảo:

    "Mỗi người tự chọn tông thích hợp cho giọng hát của mình.

    Nào, chúng ta bắt đầu"

    Và cả trường gào lên:

    "Hogwarts, Hogwarts, Hogwarts Làm ơn dạy chúng tôi đôi điều

    Dù chúng tôi già hói

    Hay trẻ măng với đầu gối ghẻ

    Đầu chúng tôi có thể nhồi nhét những điều thú vị

    Bởi vì bây giờ chúng tôi trần trụi và đầy không khí

    Ruồi chết và ít lông bụi

    Hãy dạy chúng tôi điều gì đáng biết

    Trả lại điều gì chúng tôi đã quên

    Hãy làm hết sức mình

    Phần còn lại để chúng tôi tự do

    Và học cho đến khi đầu óc nhũn rữa."

    Bài hát chấm dứt, người dứt trước, người xong sau.

    Sau rốt chỉ còn hai anh em sinh đôi nhà Weasley là còn gân cổ hát bằng nhịp điệu đưa đám lê thê(Nhây thật sự🙂).).

    Khi hai đứa hát xong, cụ Dumbledore giơ cây đũa thần lên thu hồi các lời ca và vỗ tay, cụ vỗ tay to nhất.

    Vừa chùi mắt cụ vừa nói:

    "Ôi!

    Âm nhạc.

    Đó là phép mầu vượt xa mọi pháp thuật mà chúng ta có thể làm được ở nơi đây.

    Thôi, đi ngủ.

    Mọi người biến đi cho!"(Phũ quá thầy ơi)

    Rồi Harry theo huynh trưởng nữ về hầm Slytherin.Ngay khi học sinh năm nhất vừa về hầm Severus đẩy cửa bước vào.

    "Ta hi vọng những học sinh mới năm nay sẽ không gây ra trò phá phách nào trong các lớp học.Ngoài ra,nếu điểm của nhà tụt xuống,trong vòng 1 tuần sau đó,số điểm phải về vị trí cũ nếu không thủ phạm làm mất số điểm đó có thể đóng gói hành lý và cút đi.Thủ tục Slytherin là nội quy của chúng ta.Ai vi phạm thủ tụt thì đừng mong ta sẽ tha cho.Các trò có thể quay lại ký túc xá,đúng 8 giờ quay lại đây tranh thủ tịch."

    Nói xong học sinh năm nhất về phòng của mình.Draco ở cùng với Harry,Pansy ở với Daphne,Blaise không biết sao lại được ở một mình🙂).(Thật ra là do tác giả sắp đặt cả)

    Đúng tám giờ học sinh Slytherin năm nhất tập hợp lại phòng sinh hoạt chung để tranh thủ tịch

    Harry,Draco ếm cho chính mình một bùa bảo hộ cao cấp rồi xem Slytherin đánh nhau tập thể🙂).

    Cuối cùng người còn trụ lại là Pansy,Blaise.Daphne thách đấu cô nàng.Buồn cho Pansy là Daphne sức mạnh kiên cường hơn nên đã đánh thắng Pansy.Sau đó cô lại thẳng thắn thách đấu Blaise.Blaise tung ra bùa giải giới cướp vũ khí của cô nàng,Daphne thua.Tiếp theo là Draco thách đấu Harry.Thật xui cho Draco là Harry đã trải qua một cuộc chiến tranh và căn bản đã xuất sắc hơn rất nhiều ở tất cả các môn.Mặc dù là thiếu gia nhà Malfoy nhưng vẫn không thắng được cậu.Draco tung ra những bùa chú khá mạnh của gia tộc mình nhưng đều bị Harry vẫy đũa cho nó bay theo gió.Rồi Harry dùng thần chú cao cấp hất văng Draco không chút thương tiếc ra khỏi đài đấu.Harry thành thủ tịch năm nhất còn Draco và Blaise đồng hạng làm phó thủ tịch.

    Sau khi tranh thủ tịch mọi người về phòng ngủ.Harry uể oải thả mình nằm xuống chiếc giường êm ái ở Slytherin.Draco ngồi ở chiếc giường kế bên thắc mắc hỏi Harry sao cậu lại giỏi như thế.Harry chỉ đành nói dối cậu:

    "Tớ chỉ là đọc trước sách mà thôi."

    Draco nhìn Harry nghi ngờ nhưng vẫn tin cậu,rồi Draco cũng nằm xuống giường dần chìm vào giấc ngủ.Nhưng Harry thì hoàn toàn không ngủ được vì cậu đã quá mệt mỏi với ngày hôm nay.Nào là tranh thủ tịch các kiểu.Thật sự rất mệt mỏi a!Cậu qua bên giường Draco rồi từ từ chui vào lòng Draco ôm lấy anh rồi dần dần thiếp đi.

    Sáng hôm sau khi Draco thức dậy đã thấy Harry quần áo thẳng thớm nhắc cậu dậy còn tới đại sảnh đường sớm rồi đi ra ngoài không nói thêm gì nữa.Draco cười thầm trong lòng vì thấy Harry quá là dễ thương rồi cũng từ từ dậy đi thay đồ,vệ sinh cá nhân.

    Ra ngoài đại sảnh cậu vội quá nên đã đụng trúng vị huynh trưởng của nhà Slytherin.Cậu ngước mặt lên mới nhận thấy đó chẳng phải là đàn anh bên Gryffindor mình kiếp trước sao?Sao giờ lại là Slytherin rồi?Cậu đang cực kỳ hoang mang thì đã có 1 cánh tay chìa ra trước mặt cậu.

    'Đứng dậy đi."

    "À vâng,cảm ơn ạ"Cậu nắm lấy cánh tay đang chìa ra rồi đứng dậy

    "Nhìn cậu khá hoang mang nhỉ?"

    Vị huynh trưởng kia hỏi

    "Chỉ là thấy anh hơi quen thôi ạ"Harry vừa dứt lời thì cánh cửa mở ra,Draco đi đến nắm tay cậu lôi đi.

    Vị huynh trưởng kia nhìn theo rồi lẳng lặng cười,đúng lúc đó thì một cô gái bước ra.Cô gái có mái tóc bạch kim và đôi mắt xám tro,cô là chị gái của Draco Malfoy,Yuko Malfoy đồng thời cô cũng là huynh trưởng nữ của nhà Slytherin.

    "Nhìn Harry hoang mang như vậy chúng ta càng có thể xác nhận tỉ số phần trăm Harry cũng quay về quá khứ giống chúng ta nhỉ?Happy Potter?"

    Yuko nhìn Happy khẽ nói

    "Đúng vậy"Happy trả lời lại cô rồi kéo tay cô ra đại sảnh đường

    Harry và Draco ăn xong dẫn dắt đám rắn nhỏ đi đến phòng học Biến Hình trước rồi lật sách ra chuẩn bị bài học trước.Sau đó sát giờ học thì Gryffindor mới vào lớp.Thấy học sinh đã đông đủ giáo sư Mc.Gonagall biến thành người hướng dẫn cách biến một que diêm thành cây kim.

    "Chúng ta phải đọc bùa chú-"

    "Cái này dễ"Chưa để giáo sư Mc.Gonagall nói xong Harry đã chen vô nói

    Mc.Gonagall nhíu mày,chưa ai dám ngắt lời của Mc.Gonagall cả.Ai cũng phải sửng sốt hướng mắt về Harry.

    "Vậy trò thử làm cho ta xem,nếu thành công ta sẽ cộng 30 điểm cho nhà Slytherin.Còn không thì nhà Slytherin sẽ bị trừ 30 điểm."

    Mc.Gonagall hướng mắt về cậu học trò của mình

    Draco níu Harry lại lắc lắc đầu ám chỉ cậu hãy từ bỏ,Harry tuy hiểu nhưng Harry không trả lời mà vẫy đũa phép,que diêm liền thành cây kim sắc xảo,có khắc cả chữ Potter ở trên.Mc.Gonagall bất ngờ vì cậu học trò giỏi giang như vậy.Hermione và Ron cũng không bất ngờ gì nhiều.Chỉ bất ngờ là Harry đã vượt qua cả tầm Hermione!?Hơi khó tin mà lại là sự thật.

    "Cộng 30 điểm cho nhà Slytherin vì sự táo bạo và thông minh của trò"Mc.Gonagall nói rồi tiếp tục giảng bài cho bọn trẻ.

    Cứ như vậy Harry dẫn dắt nhà Slytherin đến cuối ngày,đó là tiết Độc Dược.

    Lớp độc dược được học dưới một cái hầm lạnh buốt, lạnh hơn những phòng chính trên lâ đài nhiều, làm bọn học trò rởn cả tóc gáy.

    Đã vậy lại còn thêm những đám côn trùng li ti bay lăng quăng trong các ống nghiệm thủy tinh, đầy bốn bức tường.

    Thầy Snape cũng giống thầy Flitwick, bắt đầu buổi học bằng cuộc điểm danh.

    Và cũng như thầy Flitwick, ông dừng lại ở cái tên Harry Potter.

    "À, phải rồi.

    Harry Potter.

    Một tên tuổi lừng lẫy mới của chúng ta."

    Giọng ông dịu dàng.Thầy Snape điểm danh xong thì ngước nhìn cả lớp.

    Mắt ông cũng đen như mắt bác Hagrid, nhưng chúng không hề ấm áp như mắt bác Hagrid.

    Chúng lạnh lùng và trống rỗng, làm người ta liên tưởng đến những đường hầm tối om.

    Thầy Snape bắt đầu:

    "Chúng bây tới đây để học một bộ môn khoa học tinh tế và một nghệ thuật chính xác là chế tạo độc dược."

    Giọng thầy không to, thật ra chỉ to hơn tiếng thì thầm một chút, nhưng bọn trẻ lắng nghe không sót một lời.

    Thầy Snape có biệt tài như giáo sư McGonagall là không cần phải mất công mà vẫn giữ được lớp học im lặng như tờ.

    "Vì trong lãnh vực này không cần phải vun vẫy đũa phép nhiều cho lắm, nên thường chúng bây không tin rằng đây cũng là một loại hình pháp thuật.

    Ta không trông mong gì chúng bây thực sự hiểu được cái đẹp của những cái vạc sủi tăm nhè nhẹ, toả làn hương thoang thoảng; cũn chẳng mong gì chúng bây hiểu được cái sức mạnh tinh vi của những chất lỏng lan trong mạch máu người, làm mê hoặc đầu óc người ta, làm các giác quan bị mắc bẫy...

    Nhưng ta có thể dạy cho chúng bây cách đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang, thậm chí cầm chân thần chết – nếu chúng bây không phải là một lũ đầu bò mà lâu nay ta vẫn phải dạy."

    Sau bài diễn văn nho nhỏ này, lớp học càng yên lặng hơn.

    Harry và Ron lén nhìn nhau nhướn mày.

    Thình lình thầy Snape nạt:

    "Longbottom!

    Nếu ta thêm rễ bột của lan nhật quang vào dung dịch ngải tây, thì ta sẽ được gì?"

    Rễ bột của cái gì vào dung dịch của cái gì?

    Neville đưa mắt hỏi Ron , nhưng Ron cũng thộn ra y như nó vì kiến thức kiếp trước đã bị cậu quăng hết ra khỏi đầu.Hermione giơ cao tay lên.Neville đành đáp:

    "Co..n khôn..g biế..t"

    Chà, chà, có tiếng tăm đúng là vẫn chưa tới đâu!

    Ông không đếm xỉa đến bàn tay giơ cao của Hermione.

    "Một câu khác vậy, Longbottom!

    Nếu ta bảo mi tìm cho ta một be – zoar thì mi sẽ tìm ở đâu?"

    Neville vẫn im lặng cúi đầu xuống bàn.

    "Mi tưởng mi có thể đi học mà không chuẩn bị bài trước sao?"thầy Snape nhìn qua phía Harry rồi nói"Potter!Trả lời hết các câu hỏi kia cho ta."

    "Lan nhật quang với ngải tây tạo thành một thứ thuốc ngủ cực mạnh được biết đến dưới cái tên: Cơn đau của cái chết đang sống."

    Harry bình tĩnh đứng dậy trả lời thầy Snape.Dừng lấy hơi một chút cậu nói tiếp:"Còn be – zoar là sỏi nghiền lấy từ bao tử con dê, có thẻ giải hầu hết các chất độc."

    "Giỏi có chuẩn bị bài trước,cộng 20 điểm cho nhà Slytherin,giờ chúng ta bắt đầu bài học."

    Đây là lần đầu tiên Harry thấy thầy Snape tốt như vậy.Vì dù gì cậu cũng đang ở nhà Slytherin mà.Đến lúc thực hành Harry bắt cặp với Draco tạo thành tổ hợp hoàn hảo để hoàn thành bài.Sau khi lớp học kết thúc Harry cùng với Draco về ký túc xá tắm rửa rồi tới đại sảnh đường ăn tối.

    Sau khi ăn tối xong cậu cùng với Ron và Hermione đến thư viện.

    "Bồ định vạch mặt Peter bằng cách nào?"

    Ron hạ giọng xuống hỏi

    "Chưa đến lúc,mới đầu năm học,mình muốn ông ta có những ngày vui vẻ rồi sau đó tống ông ta vào Azkaban"Harry vui vẻ đáp lại câu hỏi của Ron

    "Mà nghe nói bồ được nhận làm thủ tịch của Slytherin.Chúc mừng bồ."

    Hermione bây giờ mới lên tiếng.

    Bọn họ nói chuyện với nhau đến giờ thư viện đóng cửa thì mới chịu về.Hermione cùng với Ron về ký túc xá Gryffindor còn Harry về ký túc xá Slytherin.Về thì đã thấy Draco nằm ngủ từ khi nào,Harry thay đồ ngủ rồi ra ôm Draco từ từ chìm vào giấc ngủ.

    Viết được tận 3200 mấy chữ luôn á:3.Thấy tôi siêng hơm,siêng thì vote cho tôi đi mấy bạn.
     
    [Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
    Chap 3.Gia thế thật sự của Harry Potter!?


    Sau một tuần ở Hogwarts Harry nhận thấy Slytherin không xấu xa như người đời thường nói,tuy hay mỉa mai các nhà khác nhưng lại rất thân thiện với nhà của mình.Nhờ có Harry mà Blaise và Pansy kiếp này cũng không gây sự với Gryffindor nữa.

    Sau khi ăn sáng ở đại sảnh đường xong,đang lang thang đi về ký túc xá Slytherin thì có một cánh tay kéo Harry ôm vào lòng.Người đó cúi đầu thấp xuống thì thầm bên tai Harry

    "Chào em,Harry."

    Cậu ngước nhìn lên là huynh trưởng nhà cậu,Happy.Cậu vùng vẫy muốn thoát ra nhưng bất khả thi vì Happy cao hơn cậu tận 2 cái đầu

    "Anh buông tôi ra đi."

    Happy nghe vậy thì trầm ngâm rồi buông Harry ra

    "Em trai."

    Happy khẽ gọi Harry

    Trong lúc Harry còn ngẩn ngơ thì cậu đã bị 1 cánh tay lôi về phía cánh tay đó.Và cánh tay đó không ai khác ngoài Draco=)).Trước khi kéo Harry đi,Draco lườm Happy một lát rồi mới rời đi.Happy đưa mắt về phía góc tường.

    "Ra được rồi đó Yuko."

    Từ trong góc tường Yuko bước ra.Happy vừa cười vừa nói

    "Em trai của em thật nóng nảy a-"

    "Có thể là ghen."

    Yuko trầm ngâm nói"Nhưng sao anh còn chưa hỏi chuyện Harry có phải người du hành thời gian giống chúng ta không"

    "Anh chưa kịp hỏi thì Harry đã bị em trai em kéo đi rồi còn gì"Happy giải thích với Yuko đứng dựa tường đang nhìn anh bằng đôi mắt trách móc

    "Để em tự nói còn hơn"Yuko vừa nói vừa nhìn phía Draco và Harry vừa đi khỏi

    "Chúc em thành công"Happy vừa nói vừa cười

    Yuko nở một nụ cười đúng chuẩn Malfoy.

    "Em chắc chắn sẽ thành công chứ đâu có như anh,làm việc gì cũng thất bại."

    Nói rồi Yuko đi về ký túc xá của Slytherin để mặc Happy đứng ngơ ngác vì vừa bị bồ phũ=)).

    Harry bị Draco kéo về phòng,Draco đóng cửa hạ chú cách âm cho căn phòng(Đù má,m định làm j con t😀) làm cho Harry càng thêm hoang mang.

    "Cậu với anh ta thân mật như thế là sao"

    Draco gằng từng chữ hỏi cậu

    "Tớ bị kéo vào chứ đâu có biết gì đâu."

    Harry phụng phịu nói

    Nhìn thấy Harry như vậy Draco chỉ đành xoa đầu cậu nhắc cậu ngủ sớm rồi đi thay đồ nằm lên giường chìm vào giấc ngủ.Harry đi thay đồ rồi ra nhìn Draco một hồi lâu,cậu sờ lên mái tóc được vuốt ngược ra sau của Draco.Cậu nhớ lại những mảnh ký ức mà cậu và Draco từng trải qua.Sau đó cậu chuẩn bị nằm xuống đi ngủ thì nghe tiếng loạt soạt ở kệ giường,cậu ngước mắt xuống nhìn.Là Scabbers!!À không là Peter Pettigrew mới đúng.Cậu vớ lấy đũa phép,dùng bùa đông cứng Scabbers lại.Rồi cậu lấy một cái hũ nhét Scabbers đang bị đông cứng vào trong rồi hạ chú gia cố cho chiếc hũ không thể bể được rồi nằm xuống ôm Draco ngủ.

    Một tia nắng chiếu vào khuôn mặt anh tuấn của hai cậu thiếu niên đang ôm nhau say sưa ngủ.Harry mở mắt dậy rồi từ từ đi vệ sinh cá nhân để không ảnh hưởng đến Draco đang ngủ,bây giờ là 5h30.Còn khá sớm nên Harry thay đồ rồi ra ngoài phòng sinh hoạt chung,cậu đang rất hối hận vì mình ra phòng sinh hoạt chung quá sớm=)).Ở đó đang có đôi nam nam đang ôm hôn nhau.Và hai người đang hôn nhau đó là Blaise và Ron.

    Cậu vẫn đang ngơ ngác thì có người nắm lấy tay cậu kéo đi, ngước mặt lên thì thấy Nữ Vương của nhà Slytherin đang kéo cậu đi, mà hướng đi chính là ra Hồ Đen.

    Tới khi cậu hoàn hồn lại mới lắp bắp hỏi được một câu:

    "Chị là Yuko Malfoy à?"

    Yuko nhìn Harry rồi khẽ gật đầu với cậu,một lúc sau mới nói:

    "Chị muốn nói chuyện với em một chút"

    Harry nhìn lên khuôn mặt của Yuko,quả thật là nhìn cô y chang Draco Malfoy chỉ khác mỗi giới tính và cô để tóc dài tới ngang lưng.

    "Có chuyện gì ạ?"

    Harry nhìn vào đôi mắt xám tro của cô hỏi.

    Vì là người không thích vòng vo nên Yuko không nói nhiều mà nói thẳng vào chủ đề chính

    "Em là người du hành thời gian đúng không?"

    Harry có vẻ rất hoảng hốt khi nghe câu hỏi này.Cậu ngước lên nhìn mắt Yuko,thấy đôi mắt kiên quyết đó không có gì là đùa nên cậu mới trả lời thật cho Yuko biết

    "Vâng,nhưng sao chị biết được"

    "Vì chị cũng là người du hành thời gian."

    Yuko trả lời một câu không thể nào không khiến cho Harry bất ngờ,thấy Harry im lặng một hồi lâu Yuko mới nói tiếp."

    Em vẫn tưởng em không còn người thân trừ gia đình Dursley nhỉ?"

    Harry nghe đến câu này cậu như không thể tin được vào tai mình.*Không lẽ mình còn người thân nào ngoài gia đình Dursley sao?*

    Thấy gương mặt bối rối của Harry,Yuko ra hiệu cho người núp sau thân cây bước ra.Happy bước ra vừa cười vừa nói với Harry.

    "Chào em trai"

    Harry nhìn Happy kỹ mới nhận thấy,đúng là Happy giống cậu y như đúc,chỉ có đôi mắt là màu đen b( ╹▽╹ )d

    "Vậy đây là anh trai em sao?"

    Harry ngờ nghệch hỏi Yuko

    Yuko đưa mắt nhìn Happy ra hiệu Happy kể hết mọi chuyện cho Harry nghe.Thấy Yuko nhìn mình Happy mới chậm rãi giải thích cho Harry về mọi chuyện.

    "Em là em trai anh,thiếu gia của gia tộc Potter.Con của James và Severus."

    "Con của James và Severus!?"

    Harry nghe câu này như đã không tin được vào lỗ tai mình nữa.

    "Phải,em đúng là con của James và Severus."

    Happy đáp lại câu hỏi của Harry

    "Vậy còn mẹ Lily-"Harry ngơ ngác vì tự nhiên làm con của ông thầy ghét mình nhất=))

    "Là mẹ nuôi."

    Happy xác định lại cho cậu nghe

    "Vậy còn gia tộc Potter là như nào?"

    Harry hỏi nhưng sắc mặt đã đen đi một phần

    "Gia tộc Potter là gia tộc lâu đời và thuần chủng ở trong giới phù thủy.Có quyền lực cao hơn cả bộ pháp thuật."

    Happy bình tĩnh trả lời cậu

    "Vậy ai đang là gia chủ của gia tộc Potter và tại sao gia tộc Potter không công khai?"

    Harry hỏi hết tất cả thắc mắc của cậu

    "Anh đang làm gia chủ và lý do gia tộc Potter không công khai là vì cha vẫn chưa tỉnh dậy.Hơn nữa,em là người bị Voldemort nhắm tới."

    Happy từ từ trả lời câu hỏi của Harry

    Harry nắm chặt tay lại,từng giọt nước mắt rơi xuống.Cậu chưa từng nghĩ cậu có người thân nào khác ngoài gia đình Dursley,thông tin này thật sự quá hạnh phúc với cậu.Thấy Harry khóc Happy liền ôm cậu vào lòng an ủi cậu.

    Thấy cậu đã nín khóc Happy liền hỏi có muốn tới gặp ba cậu tức là giáo sư Snape.Cậu lập tức gật đầu,Yuko im lặng nãy giờ cũng đã lên tiếng

    "Em đi đến đại sảnh đường,anh dẫn Harry đến tìm giáo sư Snape đi"Nghe xong Happy cười với cô rồi kéo Harry đi tới văn phòng thầy Snape.

    RẦM

    Cánh cửa văn phòng của Severus bị Happy đá không thương tiếc(Tội cánh cửa quá,mặc dù tôi là người viết cho cánh cửa bị z🙂).)Severus đang pha chế dược nghe thấy tiếng đá cửa của Happy không khỏi giật mình mà suýt làm nổ vạc dược.Tới khi hoàn hồn lại Severus mới nhìn hai cậu con trai của mình đứng trước mặt mình,không đợi Severus nói gì,Happy liền lên tiếng trách Severus

    "Tại sao em trai con lại không biết gì về gia thế của mình hả ba?"

    Severus lặng im nhìn cậu con trai lớn của mình một hồi rồi hỏi

    "Con nói hết cho Harry nghe rồi à?"

    "Vâng"Happy trả lời

    "Có thật ngài là ba của con không giáo sư Snape?"

    Harry lên tiếng hỏi Severus

    Severus cũng không phủ nhận mà gật đầu với Harry

    "Nhưng mọi người nói giáo sư ghét cha James lắm mà."

    Harry hơi không tin Severus là ba mình

    "Không phải ghét mà là ghen a~"Happy lên tiếng trêu Severus

    "Ta không ghen,con hươu kia mới ghen lung tung thì có."

    Nghe câu trêu chọc của Happy Severus liền giãy đành đạch biện hộ lại.

    Harry không tin đây là ông thầy khó ưa Snape nữa rồi=)).Có lẽ là trước mặt con cái nó khác

    "Vậy con có cần gọi ngài là ba không ạ?"

    Harry hỏi Severus

    Severus thấy Harry vậy thì xoa đầu Harry rồi nói

    "Nếu con muốn thì cứ gọi,nhưng đừng gọi lúc có người ở gần.Vì gia tộc Potter còn chưa công khai ra ngoài."

    "Vâng ba"Harry vui vẻ trả lời Severus

    Severus đơ một lúc rồi nói với Happy

    "Con dẫn Harry đi ăn sáng đi,giờ này chắc Harry cũng đói rồi đấy."

    Happy gật đầu với Severus rồi kéo Harry đến đại sảnh đường.Đến nơi thì đã thấy Yuko và Draco ngồi sẵn ở bàn ăn Slytherin rồi.Harry ngồi kế bên Draco còn Happy ngồi kế Yuko.Draco nhìn thấy Harry đến thì liền gắp cho cậu đồ ăn

    "Đủ rồi mà Draco,tớ không ăn nổi nhiều đồ ăn vậy đâu."

    Harry chặn đũa Draco lại trước khi Draco gắp thêm cho mình đồ ăn

    "Nhưng cậu ốm lắm rồi,ăn cho đủ chất dinh dưỡng đi."

    Draco ủy khuất nhìn Harry

    "Tớ đồng tình với ý kiến của cậu Draco,Harry ốm lắm luôn rồi.Ăn vào cho đủ chất"Pansy và Daphne ngồi đối diện với Draco và Harry

    "Ăn cho đủ chất nhưng nhồi nhiều như thế này vẫn là không tốt.Cậu nên gắp những món có chất đạm và vitamin cho Harry thì tốt hơn"Daphne khuyến nghị với Draco rồi liếc nhìn những món đầy dầu mỡ trong dĩa Harry mà Draco gắp vào."

    Cậu gắp mấy món dầu mỡ như thế này cho Harry rất có hại cho gan cậu ấy đấy."

    Draco cũng không dám nói gì nữa vì Daphne nói quá đúng,thấy Draco im lặng Harry liền mở lời làm anh bớt bối rối

    "Dù sao cũng cảm ơn cậu vì đã quan tâm tớ"Harry nhìn Draco rồi cười.Nụ cười của cậu ngọt như kẹo,tươi như hoa,ấm áp như nắng,sáng như mặt trời làm mọi người nghiêng ngả vì cậu.

    Pansy không nhịn được mà chồm qua nhéo Harry một cái.

    "Aaa,cậu đã dễ thương mà má còn mềm nữa chứ."

    Tay của Pansy liền bị Draco hất ra.

    "Đừng có mà đụng chạm nhiều như thế."

    Draco lộ rõ vẻ bực bội trên khuôn mặt

    "Ầy ầy,bạn tôi có chuyện gì mà bực bội thế~?"

    Blaise đi đến ngồi kế Draco.

    "Chào buổi sáng Blaise"Harry chào Blaise

    "Chào buổi sáng Harry"Blaise lộ rõ vẻ thõa mãn trên khuôn mặt

    "Nụ hôn với Ron nó như thế nào hả Blaise~?"

    Harry vừa hỏi vừa nở nụ cười ranh mãnh nhìn Blaise

    "Rất ngọt a~,mà khoan.Cậu nhìn thấy hết rồi á!!!?"

    Blaise lộ rõ vẻ ngạc nhiên

    "Các cậu ân ái ngay nhà sinh hoạt chung có thèm quan tâm ai đâu.Tớ nhìn các cậu cả buổi mà các cậu còn chẳng phát hiện ra."

    Harry thở dài như uất ức lắm ."

    Mới sáng sớm đã phát cẩu lương,tớ đau lòng chết mất"

    "Cậu còn có tớ mà."

    Draco xoa đầu cậu nói

    Sau khi ăn xong Harry,Hermione,Ron tập trung ở Hồ Đen

    "Sáng nay ân ái với Blaise ở phòng sinh hoạt chung của Slytherin vui hong Ron"Harry trêu cậu bạn thân của mình làm mặt Ron đỏ như mái tóc của cậu

    "Cái đó chỉ là vô tình mà thôi"Ron lắp bắp biện hộ

    "Mà bỏ qua chuyện đó đi,bồ hẹn mình với Ron ra đây chi vậy."

    Hermione lên tiếng để ngăn cản Harry trêu chọc Ron

    "À,có chuyện quan trọng í mà."

    Nói rồi Harry móc cái hũ đựng Scabbers đang bị đông cứng bên trong."

    Mình bắt được Scabbers rồi."

    "Vậy bồ tính làm gì đây?"

    Ron nhìn Scabbers trong hũ hỏi Harry

    "Mình định là sẽ nói với giáo sư Mc.Gonagall là con chuột vào ký túc xá mình giữa đêm khuya rồi quậy phá mình nên mình mới hạ bùa đông cứng lại nhưng không biết cách giải."

    Harry vừa nói vừa lắc lắc con chuột đang nằm trong hũ."

    Với lại con chuột có hành động giống con người nên mình mới đem cho giáo sư để giáo sư kiểm chứng."

    "Giờ đi luôn cho nóng"Hermione đứng dậy

    "Đi"Harry và Ron đứng dậy rồi bộ ba đi đến văn phòng giáo sư Mc.Gonagall

    Harry gõ cửa văn phòng giáo sư Mc.Gonagall.Mc.Gonagall ra mở cửa vẻ mặt hơi ngạc nhiên hỏi bộ ba(Đoạn này mình suýt ghi thành bộ ba sư tử nhưng quên mất là Harry qua Slytherin rồi:'>)

    "Các trò tới đây chi vậy?Hôm nay là ngày nghỉ cơ mà"

    "Do con bị một con chuột quấy phá không cho con ngủ vào đêm qua nên con mới hạ chú đông cứng lên con chuột nhưng không biết cách giải."

    Harry đưa cái hũ đựng Scabbers lên trước mặt giáo sư Mc.Gonagall rồi nói tiếp."

    Với lại con thấy con chuột này có những hành động giống con người nên con mới đem cho giáo sư để giáo sư kiểm chứng thử."

    "Được rồi,các trò vào đi.Ta sẽ kiểm chứng cho các trò xem."

    Giáo sư Mc.Gonagall mở cửa cho bộ ba vào trong.

    Rồi giáo sư đặt Scabbers lên chiếc bàn rồi vẫy đũa phép,Scabbers liền biến thành Peter Pettigrew.Giáo sư không khỏi ngạc nhiên nhưng cũng hoàn hồn trở lại rồi nói với Harry

    "Harry trò mau chóng đi gọi giáo sư Snape gọi thầy hiệu trưởng cùng các giáo sư khác tới."

    Harry nhanh nhẹn đi tới văn phòng của Severus,mở cửa nhẹ nhàng đi vào.Cất tiếng gọi Severus

    "Ba Severus ơi"

    Severus đang đọc sách về pha chế dược liền ngước lên nhìn cậu con trai nhỏ của mình,nhẹ nhàng hỏi

    "Sao thế Harry?"

    "Giáo sư Mc.Gonagall nói là nhờ ba gọi thầy hiệu trưởng và các giáo sư khác tới văn phòng của giáo sư Mc.Gonagall."

    Harry nói với Severus

    "Ba hiểu rồi,con đến văn phòng trước đi"Severus gắp cuốn sách lại rồi nói với Harry

    Harry khẽ gật đầu rồi đi về phía văn phòng cô Mc.Gonagall.Sau khi Harry đến một thời gian thì cụ Dumbledore cùng các giáo sư khác bước vào

    "Không biết có việc gì mà cô Minerva gọi tôi đến thế?"

    Cụ Dumbledore hỏi

    Giáo sư Mc.Gonagall chỉ về phía Peter Pettigrew đang bị đông cứng rồi chậm rãi nói

    "Sáng nay Harry, Hermione với Ron đợi tìm tôi vì nghi ngờ con chuột của Ron là hóa thú sư nên nhờ tôi kiểm chứng.Nhưng khi tôi hạ bùa đảo ngược hóa thú thì lại biến thành Peter Pettigrew"

    "Chúng ta nên gọi ông bộ trưởng đến đây."

    Cụ Dumbledore xoay qua Harry, Hermione, Ron.

    "Cộng cho nhà Slytherin và Gryffindor mỗi nhà 30 điểm vì sự nhanh nhạy của các trò"

    Sau 30 phút thì ông bộ trưởng cũng đã tới cùng với thư kí của mình.Nhìn thấy Peter Pettigrew ông rất bất ngờ.Rồi Severus lấy bình chân dược đến rót vào miệng của Peter Pettigrew để hắn khai ra mọi chuyện về đêm đó.Tấm màn phủ tội ác của Peter Pettigrew đã được kéo ra.Tất cả mọi chuyện được hé lộ.Chuyện hắn đã phản bội James và Lily như thế nào,đổ tội cho Sirius.

    "Vậy ra chúng ta đã tống nhằm người vô tội vào Azkaban.Lại để kẻ sát nhân thật sự lang thang bên ngoài."

    Cụ Dumbledore nhìn qua bộ trưởng nói tiếp."

    Tôi nghĩ chúng ta nên thả Sirius Black ra và tống Peter Pettigrew vào Azkaban nhỉ?"

    Ông bộ trưởng đang khá sốc vì thông tin mình nhận được.Nhưng cũng hoàn hồn lại gật đầu rồi rời đi kèm theo Peter Pettigrew.Cụ Dumbledore lại nhìn qua Harry, Hermione và Ron

    "Ta nghĩ nhà Slytherin và Gryffindor xứng đáng được cộng thêm 50 điểm vì sự góp công bắt tội phạm của ba trò, giờ thì ta nghĩ ba trò nên có một ngày nghỉ thong thả."

    Bộ ba ngay lập tức đi khỏi văn phòng giáo sư Mc.Gonagall.Harry kéo hai người bạn thân của mình vào phòng cần thiết rồi kể lại mọi chuyện cho hai người bạn thân nghe.Ron nghe xong liền không thể tin nổi

    "Bồ là con của lão Snape hả!!?"

    "Bồ nên gọi là giáo sư Snape,Ron à"Hermione nhẹ nhàng nhắc

    "Ý mình là, bồ là con của lã- à không giáo sư Snape"Ron hỏi lại

    "Đúng rồi,đã vậy mình còn có anh trai nữa cơ."

    Harry trả lời Ron

    "Anh trai bồ là ai vậy?"

    Hermione thắc mắc hỏi

    "Huynh trưởng nhà Gryffindor kiếp trước, Happy Potter."

    Harry trả lời Hermione

    "Vậy ra bồ là thuần chủng."

    Ron chưng hửng nói

    "Mà mấy bồ nghĩ chừng nào chú Sirius được thả ra?"

    Harry bẻ lái qua chuyện khác

    "Mình nghĩ là sớm thôi"Hermione dạo quanh phòng cần thiết rồi lấy một cuốn sách trên kệ."

    Hermione nói chỉ có đúng, vâng.

    Ngay hôm sau Harry được gọi đến văn phòng hiệu trưởng.

    Pansy ngạc nhiên nhìn cậu

    "Cậu phạm lỗi gì hay sao mà bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng vậy?"

    "Tớ cũng không biết nữa.

    Mà tớ phải đi đây."

    Nói xong Harry chạy đến phòng hiệu trưởng ,đúng như cậu nghĩ.

    Chú Sirius đang đứng đợi cậu trong văn phòng hiệu trưởng, thấy cậu đi đến chú Sirius chạy đến ôm cậu vào lòng nhưng ôm chặt quá làm cậu suýt nghẹt thở🙂).

    Ngay hôm sau tất cả mọi chuyện được lên báo, Draco đọc báo sau đó buông xuống tiếp tục ăn bữa sáng của mình.

    Ăn xong anh mới hỏi Harry về mọi chuyện

    "Sirius Black là cha đỡ đầu của cậu à?"

    "Đúng rồi"Harry vừa cắm nĩa vào miếng thịt bò vừa trả lời Draco

    "Nếu theo gia phả thì đó là cậu họ của tớ"Draco nhìn Harry nói

    Harry nhìn Draco rồi lấy tay nhéo má anh

    "Còn không gọi tiếng em họ đi a-"

    "Dù sao cũng chỉ là cha đỡ đầu, chẳng có mối quan hệ huyết thống nào mà"Draco liếc nhìn Harry

    "Biết vậy nhưng cũng là cha đỡ đầu mà"Harry thả má của Draco khỏi tay mình

    "Thôi hai người ăn đi, thả cẩu lương vào sáng sớm" Daphne vừa nói vừa liếc nhìn hai người con trai đang ở trước mặt mình

    "Tớ ăn xong rồi, đi nha"Harry chạy đi

    "Cậu ấy đi đâu mà gấp vậy nhỉ?"

    Draco nhìn theo Harry hỏi

    "Có trời mới biết được" Pansy trả lời

    Draco cũng bỏ ăn mà chạy đi tìm Harry(Đi tìm vợ=)).) Sau đó thấy Harry đang đứng nói chuyện với Happy một cách vui vẻ thì anh chạy ra kéo Harry về ký túc xá.

    "Sao cậu cứ thân mật với anh ta hoài vậy?"

    Draco ép Harry vào góc tường

    "Đó là anh trai tớ mà!!"

    Harry hét vào mặt Draco vì cái tính lóng như kem của ổng

    "Ơ thế à."

    Harry tỏ vẻ giận dỗi với Draco."

    Đừng giận mà,tớ xin lỗi."

    *Sao giận cũng dễ thương dữ vậy trời*(tiếng lòng của Draco=)).)

    Draco dỗ Harry mãi cậu cũng đã hết giận,lăn lên giường ngủ.Draco thấy Harry ngủ say rồi thì mới nằm xuống kế bên Harry mà ôm cậu ngủ.

    Xin lỗi mọi người vì đăng chap muộn như này.Thật ra là cả ngày hôm nay tôi bị nhức đầu nên viết hơi chậm.Vote cho tôi có động lực viết tiếp đi
     
    [Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
    Thông báo


    Hello mọi người tôi là Yuko đây,tôi định off một thời gian để học hè í,tôi nghĩ là 1 tuần mới có 1 chap được,có gì thông cảm cho tôi.Và mọi người qua nhấn follow tiktok của tôi với ạ.Tiktok tôi chuyên viết đoản.Nếu tôi rảnh thì đăng 1 video 1 ngày nếu không sẽ là 1 video 3 ngày j đó.Link: tiktok.com/@yukoumedrarry1806

    Và tôi đang bị sốt nên khá là mệt.Nên off 1 tuần nhé.
     
    [Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
    Chap 4


    Harry thức dậy trong một bữa sáng trong lành thì cảm thấy có ai đó đang ôm mình.

    Quay mặt ra thì là Draco đang ôm chặt cứng cậu.Cậu từ từ gỡ cánh tay Draco ra để không làm Draco tỉnh ngủ.Đồng hồ chỉ bây giờ là năm giờ ba mươi, vẫn còn sớm.

    Cậu thay đồ rồi đi ra phòng sinh hoạt chung.Trên đó dán một tờ giấy

    Thông báo tuyển thành viên cho đội Quidditch Slytherin.

    Vị trí:

    Tầm Thủ(1)

    Truy Thủ(3)

    Tấn Thủ(2)

    Thủ Quân(1)

    Các trận đấu Quidditch được diễn ra trên một sân hình bầu dục, với một khu vực ghi bàn ở mỗi đầu bao gồm ba trụ cầu môn có hình vòng cung, mỗi trụ ở một độ cao khác nhau.

    Mỗi đội bao gồm bảy người chơi, bao gồm ba Truy Thủ , hai Tấn Thủ , một Thủ Quân và một Tầm Thủ .Nhiệm vụ của Truy Thủ là giữ quyền sở hữu Quaffle đỏ tươi , một quả bóng bằng da được chuyền giữa các đồng đội.

    Họ phải cố gắng ghi bàn thắng (trị giá 10 điểm) bằng cách ném nó qua một trong ba vòng của đối thủ.

    Những chiếc vòng này được bảo vệ bởi Thủ môn của đội đối phương, người lý tưởng cố gắng chặn các mục tiêu của họ và ném "Quaffle" cho những người đồng đội..

    Trong khi đó, cầu thủ của cả hai đội đều bị tấn công bừa bãi bởi hai Bludger .

    Đây là những quả bóng tròn, đen tuyền làm bằng sắt bay xung quanh một cách dữ dội cố gắng đánh bật người chơi khỏi chổi của họ.

    Nhiệm vụ của Tấn Thủ là bảo vệ đồng đội của họ khỏi Bludger; họ mang theo những chiếc gậy gỗ ngắn, họ sử dụng để đánh Bludger ra khỏi đồng đội của họ và / hoặc về phía đội đối phương.

    Cuối cùng, vai trò của Tầm Thủ là bắt được Snitch .

    Đây là một quả bóng vàng nhỏ có kích thước gần bằng quả óc chó.

    Snitch có cánh phù hợp để di chuyển, phi tiêu và bay xung quanh sân một cách nhanh chóng và không phân biệt, tránh bị bắt khi đang ở trong ranh giới của khu vực chơi.

    Người tìm kiếm bắt được quả Snitch kết thúc trò chơi và ghi cho đội Người tìm thành công thêm 150 điểm. (15 bàn) Là đội có nhiều điểm nhất sẽ thắng, điều này thường đảm bảo chiến thắng cho đội của Tầm Thủ thành công.

    Tuyển mọi độ tuổi, 15h ngày 20/06 tại sân Quidditch

    Ký tên:

    Đội trưởng đội Quidditch Slytherin.

    Harry nhìn tờ thông báo rồi ngẫm nghĩ là có nên vô hay không.

    Vì Draco thể nào cũng sẽ đăng ký vào.

    Rồi cậu quyết định là vẫn đến để cạnh tranh chức Tầm Thủ rồi cậu đi xuống đại sảnh đường.

    Vì bây giờ còn sớm nên chỉ có cậu và Hermione.

    Harry đến gần chỗ Hermione hỏi:

    "Ron đâu?"

    "Bồ ấy hiếm khi dậy sớm lắm."

    Hermione nói bằng giọng uể oải

    "Bồ ổn không?

    Mình thấy bồ hơi mệt."

    Harry hỏi

    "Hôm qua anh Fred và George bày trò ồn ào làm mình không ngủ được."

    Hermione khó chịu nói

    Harry thấy mọi người cũng vào đông đúc rồi nên quay lại chỗ ngồi của mình ăn sáng.

    Harry ăn xong thì thấy Draco đang đi đến với Pansy, Daphne, Crabbe ,Goyle đi đến.

    Draco ngồi kế bên cậu còn Pansy và Daphne ngồi đối diện.

    "Tớ đói chết mất."

    Pansy than thở

    "Vậy mấy cậu ăn đi, tớ có chuyện đi trước."

    Harry nói rồi chạy đi mất

    "Cậu ấy có việc gì mà gấp thế nhỉ?"

    Draco nhìn Harry chạy đi rồi hỏi

    "Hình như là giáo sư Snape gọi cậu ấy."

    Blaise bây giờ mới xuất hiện.

    Cậu ngồi xuống kế Draco."

    Mày lo cho Harry đến thế cơ à?"

    "Ai mà chẳng biết giáo sư Snape đáng sợ cỡ nào chứ."

    Pansy nhảy chọt vô

    "Không biết giáo sư Snape có làm gì Harry không nhỉ?"

    Draco lơ đễnh chọt chọt mình xúc xích trong dĩa của mình.

    "Thầy Snape chắc sẽ không làm gì quá đáng với Harry đâu."

    Daphne nói

    "Mà mọi người đọc bảng thông báo ở phòng sinh hoạt chung chưa?"

    Blaise hỏi

    "Đọc rồi, tao định ứng vị trí tầm thủ."

    Draco trả lời

    "Tớ nghĩ Harry chắc cũng sẽ tham gia."

    Crabbe tiếp lời

    "Không biết cậu ấy ứng vào vị trí nào nhỉ?"

    Goyle thắc mắc nói

    "Nếu là vị trí tầm thủ thì chắc đôi bạn thân của chúng ta phải cạnh tranh rồi nhể?"

    Pansy khúc khích cười

    "Thật mong cảnh hai người bạn thân của chúng ta cạnh tranh a~" Blaise thích thú nói

    "Nếu cậu ấy ứng tớ sẽ nhường chức đó cho cậu ấy."

    Draco nói rồi nhìn ra ngoài cửa sổ

    "Ầy ầy, sủng vợ thế."

    Pansy giở giọng trêu ghẹo

    "Vợ tương lai không sủng thì sủng ai?"

    Draco quay lại nhìn thẳng mặt Pansy trả lời

    "Khoan, mày thích Harry à?"

    Blaise bàng hoàng hỏi

    "Không biết tại sao vừa gặp tao lại có cảm giác thân thuộc với Harry như đã quen biết rất lâu vậy, như là quen từ kiếp trước (thì rõ ràng là vậy mà🙂.)."

    Draco nhìn nơi xa xăm trên bầu trơi khẽ nói."

    Tụi mày nhớ đừng nói cho Harry biết đó."

    "Tụi này biết rồi mà."

    Blaise hứng khởi nói "Êy Pansy"

    Lúc này Pansy đang nhìn qua phía bàn Gryffindor, nhìn mái tóc xù lên của Hermione.

    Nhớ lại hôm qua cô gặp Hermione ở thư viện.

    Khi cô lấy cuốn sách rồi vô tình đụng vào tay Hermione.

    Cô vội rút tay lại vì ngượng, mặt cô đỏ bừng.

    Cô chạy ra khỏi thư viện khi Hermione còn đang ngẩn ngơ.

    Nhớ lại cái đụng tay ngày hôm qua của cô với Hermione làm trái tim cô đập loạn nhịp.

    "PANSY PARKINSON!!"

    Blaise hét tên cô thì cô mới tỉnh táo lại

    "Tự nhiên hét lên làm gì?

    Gọi bình thường tao nghe rồi!!"

    Pansy hoàn hồn lại, quay mặt lại chửi Blaise

    "Nãy giờ tao gọi mày mà mày có nghe đâu."

    Blaise phản bát lại Pansy

    "Ờm thì tao chỉ suy nghĩ một chút việc thôi."

    Pansy bối rối trả lời

    "Hay là mày đang yêu ai rồi?"

    Blaise nhíu mày hỏi

    "BẬY!Tao đi đây."

    Cô đỏ mặt chạy đi

    "Nó giở chứng gì vậy?"

    Blaise thắc mắc hỏi

    "Giống như cậu với Weasley bên Gryffindor thôi."

    Daphne bình tĩnh trả lời câu hỏi của Blaise

    "Mà dạo này không thấy mày đi với Weasley nhể?"

    Crabbe hỏi

    "Haizzz".

    Blaise thở dài.

    "Từ lúc tao cưỡng hôn nó là nó tránh mặt tao luôn."

    "Cũng tại cậu hấp tấp quá thôi."

    Daphne nói

    Draco từ nãy giờ không nói gì, ăn xong đã lặng lẽ rời đi

    "Mày nghĩ tao nên làm thế nào hả Draco-" Blaise quay ra đã thấy Draco đi mất."

    Nó đi từ lúc nào vậy?"

    "Tao không biết, mà chắc nó đi tìm Harry rồi."

    Goyle trả lời rồi tự lấy cho nó một cái đùi gà

    "Đúng là đồ trọng sắc khinh bạn mà."

    Blaise khinh khỉnh nói

    "Tao chờ ngày mày tự vả với Weasley đấy."

    Crabbe giở giọng châm chọc

    "Tao không nói chuyện với tụi bây nữa!!"

    Blaise tức giận bỏ đi

    "Tao nói gì sai à?"

    Crabbe quay qua Goyle hỏi

    "Không.

    Mày không sai" Rồi Goyle lấy cho Crabbe một cái bánh sandwich (Có nên ship cặp Gobbe không nhỉ🙂.)

    Tua lại lúc Harry đi trên đường.

    Harry vô tình gặp giáo sư Quirinus.

    Harry chào hỏi nhưng có phần hơi khách sáo

    "Chào giáo sư."

    "Chào con Harry."

    Giáo sư Quirinus chào lại cách lịch sự

    "Không biết giáo sư đi đâu mà vội thế ạ?"

    Harry thắc mắc hỏi

    "Ta đi về văn phòng thôi mà."

    Quirinus bối rối trả lời

    "Vâng."

    Harry trả lời cách hờ hững rồi quay đi

    Harry kiếp này không muốn dính đến giáo sư Quirinus nhiều vì biết đằng sau đầu giáo sư Quirinus là Voldemort.

    Harry rảo bước nhanh đi đến văn phòng của Severus.

    Tới trước cửa văn phòng của Severus Harry khẽ mở cánh cửa rồi bước vào trong

    "Con chào ba."

    "Chào con Harry" Severus đáp lại Harry bằng giọng hơi uể oải

    "Ba gọi con đến có việc gì ạ?"

    Harry hỏi

    "Chỉ là ba muốn con vào đội Quidditch thôi.

    Nếu con không muốn thì thôi."

    Severus đóng cuốn sách trên tay lại đặt nó lên bàn

    "Con muốn vào nhưng lỡ Draco cũng vào thì sao?"

    Harry bối rối nhìn Severus

    "Con đây là quan tâm Draco a?"

    Severus nhíu mày nhìn Harry

    "Vâng, dù sao cậu ấy cũng là bạn thân con."

    Harry trả lời

    "Nếu Draco cũng ứng thì công bằng cạnh tranh, ai giỏi hơn thì sẽ được nhận vào."

    Severus gõ gõ bàn nói

    "Vậy nếu ngang nhau thì sao ạ?"

    Harry thắc mắc hỏi Severus

    "Vậy thì sẽ thay phiên nhau đấu."

    Severus trả lời

    "Vâng, vậy nếu không còn chuyện gì con xin đi để chuẩn bị cho buổi tuyển thành viên vào đội Quidditch ạ."

    Harry nói rồi tạm biệt Severus chạy đi

    Severus nhìn theo Harry rồi thở dài.* Con mình đã biết yêu rồi sao.

    Đã vậy còn là con đỡ đầu của mình*

    Harry vừa chạy ra đã gặp Happy và Yuko đứng ở hành lang.

    Happy nhìn thấy cậu thì cười tít mắt hỏi

    "Em có định vào đội Quidditch không?"

    "Em định chiều đi ứng tuyển vào vị trí Tầm Thủ."

    Harry trả lời

    "Còn anh với Yuko thì vẫn vào vị trí Truy Thủ như năm trước với Terence."

    Happy cười rồi nói

    "Em tưởng chị Yuko không hứng thú với Quidditch?"

    Harry thắc mắc hỏi

    "Chỉ tại kiếp trước là không muốn chơi và chú tâm vô học tập thôi."

    Yuko nhẹ nhàng nói

    "Mà em đi về ký túc xá nghỉ ngơi đây.

    Tạm biệt anh chị."

    Nói rồi Harry chạy về ký túc xá

    Khi Harry chạy về ký túc xá thì liền thả mình xuống giường rồi nhắm hai mắt lại chìm vào giấc ngủ.

    Cậu mơ thấy kỷ niệm kiếp trước.

    Đó là một chiều bình an của ngày giáng sinh, Harry vẫn như thường lệ ở lại trường.

    Vì là ngày giáng sinh nên đa số học sinh đều đã về nhà, Hermione và Ron cũng vậy.

    Cậu đi ra Hồ Đen đi dạo, cậu ngồi xuống gốc cây thì có một giọng nói vang lên trên đầu cậu.

    "Ồ chào Pottah."

    Cậu ngước mặt lên thì thấy Draco đang ngồi trên cây đung đưa chân.

    Cậu ngẩng mặt một lúc, Draco nhảy xuống tiến tới gần cậu khẽ nói vào tai cậu

    "Sao đổ tao rồi à?

    Nhìn tao không chớp mắt luôn kìa~.

    Nếu mày nói yêu tao có khi tao sẽ đồng ý đấy Pottah."

    Cậu lúc này mới hoàn hồn rồi đẩy Draco ra.

    Draco lại kéo cậu lại gần áp lên môi cậu nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đập nước rồi Draco tách ra vuốt nhẹ môi cậu rồi bỏ đi.

    Lúc đó tim cậu như muốn nổ tung ra, hình như cậu đã yêu Draco từ lúc đó.

    Cậu giật mình tỉnh dậy rồi lấy tay lau mô hôi.

    Thật ra cậu rất muốn hỏi Draco về chuyện lúc đó, nhưng sau lần gặp mặt đó cậu đã không còn gặp được Draco vì lúc đó là năm sáu, cậu và Draco đều bận không có thời gian gặp nhau.

    Lúc Draco nói muốn giết cụ Dumbledore cậu đã rất ngỡ ngàng nhưng dần dần cậu đã hiểu vì sao Draco làm vậy.

    Cậu đã định sau chiến tranh sẽ hỏi nhưng Draco đã lao ra đỡ lời nguyền cho cậu mà hi sinh.

    Mà giờ thì cậu chẳng thể hỏi Draco được vì bây giờ cậu và Draco còn chưa xảy ra việc đó

    Nhớ lại những ký ức đau buồn đó cậu không tự chủ được mà khóc.Đúng lúc này Draco đi vào phòng, thấy cậu khóc liền chạy ra dỗ cậu

    "Chuyện gì vậy Harry, sao cậu khóc?"

    "Tớ chỉ là mơ thấy những ký ức không vui ở quá khứ thôi."

    Harry lau nước mắt nói

    "Không sao rồi, có tớ ở cạnh cậu rồi."

    Draco ôm lấy Harry vỗ về

    Harry hơi bất ngờ nhưng cậu nghĩ là Draco chỉ ôm theo nghĩa bạn bè thôi.

    Thấy cậu im lặng Draco mới chậm rãi nói

    "Vậy chúng ta đi dự tuyển thành viên đội Quiddicth thôi."

    "Ừm, đi thôi" Harry đẩy Draco ra rồi lấy chổi của mình

    Harry và Draco đi ra sân Quidditch thì thấy có rất nhiều người đang đứng để ứng tuyển

    Đúng như Harry đã đoán, buổi thử tuyển kéo dài gần hết buổi chiều.

    Dường như nửa nhà Slytherin đã kéo đến, từ học viên năm một, những đứa còn hồi hộp nắm mấy cái chổi cũ của trường, cho đến những học viên năm bảy, cao ngất nghuể hơn hẳn đám đông và trông cũng rất khệnh.

    Đội trưởng quyết định bắt đầu bằng những những bài kiểm tra rất căn bản, yêu cầu các ứng thí cho đội tuyển chia ra làm nhóm và bay quanh sân.

    Đây đúng là một quyết định đúng : mười thí sinh đầu tiên là 10 học viên năm một và khá rõ ràng là chúng chưa từng bay trước đó.

    Chỉ có một cậu nhóc cố gắng lắm mới ở trên không được vài giây và sau đó cậu rất ngạc nhiên khi thấy mình đâm thẳng vào một cột gôn.

    Sau hai giờ, với rất nhiều lời phàn nàn, vài cơn thịnh nộ, một cú va chạm Sao chổi 260 và một vài cái răng gãy, đội Quidditch của Slytherin tìm được ba Truy Thủ: Yuko Malfoy, Happy Potter, Terence Higgs; hai Tấn Thủ: Gregory Goyle, Vincent Crabbe; Thủ Quân: Marcus Flint (đội trưởng đội Quidditch)

    Tới lúc tuyển Tầm Thủ thì tất cả đều rớt chỉ còn lại Draco và Harry.

    "Hai đứa sẽ cùng nhau đấu, ai bắt được trái Snitch trước mà không bị rơi khỏi chổi thì sẽ được vào vị trí Tầm Thủ."

    Flint nói xong thì Harry và Draco đều đã leo lên chổi.

    Crabbe và Goyle sẽ là người đập trái Bludger về phía Harry và Draco để ngăn hai người bắt lấy trái Snitch.

    Nói rồi Draco và Harry điều khiển chổi bay lên, sau khi tìm một hồi thì Harry nhìn thấy trái Snitch.

    Cậu điều khiển chổi bay lên, Draco nhìn thấy cũng bay theo cậu.

    Lúc sắp bắt được trái Snitch cậu vươn tay ra nhưng cái chổi như bị nguyền mà lắc liên tục, cậu bị cái chổi hất ra khi cậu bắt lấy trái Snitch.

    Lúc cậu nghĩ cậu không ổn thì Draco điều khiển chổi đến chỗ Harry đỡ cậu bằng hai tay rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất.

    Cậu từ từ mở mắt ra thì thấy Draco đang ôm cậu lo lắng hỏi thăm.

    "Cậu có sao không Harry?"

    "Cái chổi tự nhiên giở chứng như ai đã ếm bùa nó vậy."

    Harry nói

    "Làm tụi anh hú hồn, mà hai đứa đều được chọn vào đội, thay phiên nhau đấu.

    Hai đứa giỏi lắm."

    Flint lại gần xoa đầu Harry thì liền bị Draco gạt tay ra.

    "Nếu cậu ổn rồi thì về ký túc xá nghỉ ngơi nhé?"

    Draco ân cần hỏi Harry

    "Ừm về thôi, chào đội trưởng và mọi người em về."

    Nói xong Harry bị Draco kéo về ký túc xá

    Hôm đó là một ngày nắng đẹp để cho tình yêu chớm nở của Draco và Harry và cả Pansy và Hermione nữa.

    Lúc đội tuyển thành viên thì Pansy và Hermione đang ở thư viện.

    Pansy nhìn bộ dạng nghiêm túc của Hermione mà phì cười.*Sao bộ dạng nghiêm túc của cậu cũng dễ thương đến vậy, nó làm tôi điên mất thôi*

    Tôi là tác giả ây:3.

    Thật ra là tôi đã phải đi học hè đến 9h tối mới về nên sẽ có rất ít thời gian viết truyện.

    Cho nên chỉ có 1 chap 1 tuần thôi.

    Rất xin lỗi ạk
     
    [Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
    Chap 5


    Hôm nay là một ngày âm u đầy mây.

    Harry vẫn như thói quen dậy rất sớm, cậu đã thay đồ vệ sinh cá nhân xong xuôi.

    Cậu đến bên giường lay người Draco, khẽ nói với anh:

    "Draco, dậy đi.Sáng rồi."

    Draco giờ mới lờ mờ tỉnh dậy.

    Đưa tay lên dụi mắt rồi từ từ ngồi dậy, ngáp một hơi rồi mới mở miệng ra nói được

    "Ưm, sáng rồi hả?"

    Harry gật đầu rồi nói với Draco:

    "Cậu đi vệ sinh cá nhân để còn đi ăn đi."

    Draco "Ừm" một cái rồi lết cái thân mệt mỏi vì hôm qua cạnh tranh dữ quá đi đến nhà vệ sinh.

    Harry nhìn theo rồi đi ra ngoài phòng sinh hoạt chung đợi Draco.

    Mới ra đã chứng kiến cảnh Happy đang cãi nhau với Terence còn Yuko đang đứng ở kế bên bất lực nhìn hai con người đó.

    Harry đi qua kế Yuko, hỏi:

    "Vụ gì vậy chị?"

    "Mới ra mà hai con người này cãi nhau vì vụ cá cược ngày hôm qua rồi."

    Yuko bất lực nhìn Happy với Terence cãi nhau um xùm

    "Vụ cá cược gì ạ?"

    Harry khó hiểu nhìn Yuko hỏi

    "Hôm qua Happy với Terence cá là em hay Draco dành chức tầm thủ, Terence cá là hai đứa luân phiên còn Happy cá là em dành được chức tầm thủ.

    Thế là cãi nhau ra thế này" Yuko trả lời

    "Wtf!?Gia chủ Potter gia trẻ con vậy luôn!?"

    Harry ngỡ ngàng nhìn Happy cãi nhau với Terence.

    Đúng lúc này Draco đi ra.

    Anh đi đến cạnh Harry bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.

    "Vụ gì ở đây đấy?"

    "Vụ cá cược hôm qua."

    Yuko mệt mỏi nói

    "Tốt nhất là nên đi thôi."

    Harry kéo Draco với Yuko đi.

    Ra thì đã thấy Daphne, Pansy, Crabbe, Goyle, Blaise ở bàn ăn từ lúc nào

    "Các cậu ra đây lâu chưa?"

    Harry hỏi, tay vẫn nắm chặt tay Draco.

    "Mới thôi, mà mới sáng ra hai cậu đã tay trong tay thế?"

    Pansy giở giọng trêu ghẹo

    "Thì sáng ra tao gặp một cảnh tượng khá hi hữu rồi Harry kéo tao ra đây để đỡ muộn học ấy mà."

    Draco biện hộ cho hành động đang nắm tay Harry của mình (Thôi thôi, đừng biện hộ gì hết (¬‿¬).)

    "Chào chị huynh trưởng."

    Daphne chào Yuko

    "Chào em Greengrass."

    Yuko cười trả lời

    "Mà sao cậu đi cùng huynh trưởng thế?"

    Blaise thắc mắc hỏi

    "Ờm thì tại tớ thấy chị ấy ở phòng sinh hoạt chung thôi."

    Harry lúng túng trả lời

    Rồi Harry với Draco cũng ngồi xuống ăn sáng, ăn được một nửa bữa thì Happy với Terence đi vào.

    Vẫn đang cãi nhau

    "Tại cậu mà cô ấy mới đi đấy!!"

    Happy tức tối nói

    "Mắc gì!?

    Tại cậu đó chứ!"

    Terence đáp trả lại Happy đang bức bối kế bên

    "Hai người dừng được chưa!"

    Yuko quát lên làm Terence lẫn Happy đều phải im lặng vì rén🙂)

    Terence và Happy ngồi xuống ăn bữa sáng trong sự im lặng tuyệt đối!

    Rồi hàng ngàn con cú bay vào thả những lá thư xuống, Yuko và Draco nhận được lá thư của ông bà Malfoy và một thùng kẹo to tướng.

    Nội dung trong lá thư như sau:

    "Ta nghe nói hai con được nhận vào đội Quidditch rồi.

    Hai con giỏi lắm, cứ tiếp tục phát huy.

    Với lại có gì giáng sinh mời bạn bè qua chơi.

    Thân mến

    Ký tên

    Lucius và Narcissa Malfoy."

    Còn nội dung của lá thư Harry và Happy là:

    "Ta nghe nói hai con được vào đội Quidditch Slytherin rồi, hai con giỏi lắm.

    Nhưng ta không thích con phải chơi thay phiên với thẳng nhóc Malfoy.

    Ta ghét thằng nhóc đó!!

    Giáng sinh nhớ về đây thăm ta, ta có bất ngờ cho hai con đấy.

    Thân mến

    Ký tên

    Sirius Black"

    "Còn một tháng nữa mới giáng sinh mà nhỉ?"

    Happy ngó đầu qua đọc lá thư với Harry nói

    "Hú Harry, Draco, Happy, Terence, Yuko."

    Marcus Flint đi đến gần Harry nói

    "Sao đấy Marcus?"

    Terence hỏi

    "Chuyện là trận đấu Quidditch sẽ diễn ra vào tuần sau."

    Marcus cười nói

    "Ồ, tớ chờ lâu lắm rồi đấy."

    Happy hứng khởi nói

    "Là lúc để cho Harry với Draco phô diễn tài năng đấy."

    Marcus vỗ vỗ vai Harry thì bị Draco hất tay ra

    "Nhưng em chưa chuẩn bị gì hết mà."

    Crabbe lo lắng nói

    "Không sao đâu mà, cứ chơi hết sức thôi."

    Marcus cười động viên Crabbe

    "Anh ấy nói đúng đó, đừng căng thẳng quá làm gì."

    Goyle xoa đầu cậu (Tôi quyết định rồi...... ship cặp VinGre thôi nàoooooo)

    "Mà đống kẹo này sao ăn hết đây."

    Draco nhìn thùng kẹo ngán ngẩm nói

    "Thế cho tớ đi:3."

    Harry vui vẻ nói

    "Cậu thích ăn kẹo lắm à?"

    Draco nhìn Harry ân cần hỏi

    "Đúng rồi:3" Harry nhìn Draco đang nhìn mình nói

    "Vậy cho cậu đấy."

    Draco đưa nguyên thùng kẹo cho Harry

    "Ỏ, cảm ơn~ " Harry hạnh phúc nhìn thùng kẹo.

    Lâu lắm rồi cậu không ăn kẹo rồi, cậu rất rất thèm luôn, tự nhiên được cho thế này thì tốt quá đi
     
    [Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
    Chap 6. Trang viên Potter


    Tuần sau đã là giáng sinh, học sinh tấp nập đi đến đăng ký đi về với chủ nhiệm nhà.

    Harry, Draco, Happy, Yuko cũng không ngoại lệ.

    Happy và Harry thì phải về với chú Siruis một tuần rồi mới qua phủ Malfoy được.

    Lúc tạm biệt Happy cứ ôm chân Yuko không cho cô đi làm Harry với Draco thực sự khâm phục sao mà Yuko lại chịu được cái tên bám dai còn hơn con đĩa này.

    Một hồi lâu mới gỡ được Happy ra khỏi người Yuko.

    Thật sự là quá vô sỉ rồi đi!!

    Lúc đến căn nhà số 12 quảng trường Grimmault với chú Sirius và Harry Happy còn lộ rõ vẻ tiếc nuối trên khuôn mặt.

    Lúc ngồi ở bàn ăn trong ngôi nhà số 12 quảng trường Grimmault, Sirius nhíu mày nhìn Happy hỏi:

    "Con với cô bé Malfoy đó là gì của nhau?"

    "Là người yêu đó ạ."

    Happy bình thản trả lời, sắc mặt có thêm vài phần thỏa mãn

    "Haizzz."

    Chú Sirius thở dài.

    "Lớn rồi, có tình yêu hết rồi."

    Sau khi Harry và Happy ăn xong thì hai cậu phụ Sirius dọn phòng bếp.

    Lúc lên phòng còn gặp được Kreacher đang lầm bầm cái gì đó, thấy cậu và Happy thì không hiểu sao Kreacher không chửi như kiếp trước mà là những lời ca ngợi.

    "Hai cậu thật sự là Happy Potter và Harry Potter??"

    "Ừm đúng mà có chuyện gì không?"

    Harry khó hiểu nhìn Kreacher với đôi mắt long lanh đang ở trước mặt cậu

    "Tôi đã rất rất muốn gặp hai người!!

    Tôi rất hâm mộ hai người!"

    Kreacher ré lên làm Happy lẫn Harry đều giật mình.

    Bỗng cánh cửa mở ra, người mở cửa là Remus Lupin.

    "Happy, Harry à?"

    Remus hỏi

    "Vâng tụi con chào chú Remus."

    Happy và Harry đồng thanh nói

    "Kreacher đi trước đây ạ."

    Kreacher độn thổ cái "Rắc" đi mất

    Giờ Harry mới để ý những vết hôn và vết cắn trên cổ Remus, cậu vẫn đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Sirius đi lên ôm lấy Remus, dụi dụi đầu vào hõm cổ Remus.

    Từng hơi thở ấm nóng phà vào cổ Remus làm Remus rùng mình.

    Happy và Harry nhìn sơ qua cũng đã hiểu chuyện gì xảy ra,đến lúc Sirius nhớ ra là còn có Happy và Harry ở đây thì mới ngước mặt lên thì Happy và Harry đã chuồn về phòng trước.

    Thật sự thì cảnh ân ái này khó ai nuốt cho nổi.

    Ân!

    Vừa về đến phòng Harry đã ngả ngớn ra giường nằm xả lai, miệng Happy thì làu bàu

    "Chú Remus với chú Sirius thế mà lại là người yêu nhau.

    Ảo diệu quá đi mất thoi~"

    Happy ngồi xuống giường kế bên Harry hơi không tin mọi chuyện trước mặt mình đã xảy ra

    "Em nhớ rõ ràng kiếp trước thầy Lupin cưới cô Tonks mà.

    Sao giờ lại thành yêu chú Sirius rồi?"

    "Không lẽ nào....."

    Happy đặt giả thuyết

    "Không lẽ gì?"

    Harry thắc mắc hỏi

    "Không lẽ nào chú Sirius chuốc tình dược chú Remus?"

    Happy cười cười nói ra giả thuyết của mình thì liền bị Harry tán cái bốp vào đầu (Hơi thốn ấy nhể?)

    "Tầm bậy tầm bạ nữa."

    Harry nhăn mặt

    "Chứ sao nữa?"

    Happy bĩu môi nhìn Harry

    "Có lẽ là do chúng ta quay ngược thời gian nên mọi thứ cũng đã thay đổi."

    Harry đặt một giả thuyết khá là thuyết phục nhưng mà..... sự thật nó khác lắm=).

    Sự thật thì chú Sirius cũng là người du hành thời gian giống Harry, Happy, Yuko.

    Kiếp trước Sirius từ khi đi học đã yêu Remus nhưng lại không dám thổ lộ tình cảm.

    Rồi hai người cứ vậy mà lớn lên, Sirius định sau khi chiến đấu với bộ pháp thuật xong thì sẽ thổ lộ nhưng ả Bellatrix phóng lời nguyền vào Sirius làm anh mất ý thức.

    Tới lúc tỉnh dậy thì anh đã thấy mình ở trên tàu Hogwarts vào năm nhất nhập học thế là anh quyết định theo đuổi Remus một cách công khai nên mọi chuyện mới xảy ra như vậy nè=).

    Thấy mọi chuyện quá rồi cho một ngày thì Harry thả mình nằm xuống giường dần thiếp vào giấc ngủ đến tối.

    Happy lay cậu dậy để ăn tối thì cậu mới mơ màng tỉnh dậy, cậu lấy tay lên dụi mắt rồi lấy cặp kiếng đeo vào.

    Đi xuống bếp thì là một cảnh tưởng rất ngược người xem, Sirius đang ôm Remus từ đằng sau đang nấu ăn.

    Đệt!

    Quá sến rồi đi.

    Happy tằng hắng một cái để hai con người kia biết đường mà tách nhau ra.

    Remus nghe tiếng Happy tằng hắng thì bối rối đẩy Sirius ra.

    Sirius bị vợ đẩy ra thì đành ngồi xuống bàn ăn đợi bữa ăn xong, sau khi ăn xong thì chú Sirius đã nói rất nhiều chuyện rồi rốt cục Harry bị Remus kéo ra ngoài nói chuyện riêng.

    "Tối nay cho chú ngủ chung phòng với con nhé Harry."

    Remus lúng túng hỏi Harry

    "À vâng được chứ ạ."

    Harry gật đầu

    Tối Remus qua ngủ với Harry nhưng nửa đêm cậu cứ nghe tiếng gì đó như tiếng nói chuyện.

    Cậu nghĩ là ảo giác thôi nên cũng dần chìm vào giấc ngủ.

    Sáng hôm sau cậu đi ngang phòng chú Sirius nghe tiếng "RẦM" rồi là tiếng Remus chửi chú Sirius

    "Khốn khiếp........cấm ba tháng."

    "Thôi mà cục cưng."

    Giọng chú Sirius vang lên

    Vì chú cách âm vẫn chưa hết tác dụng nên Harry không nghe rõ lắm.

    ____ Tua lại ngày hôm qua ____

    Lúc Harry đang say sưa nằm ngủ thì chú Sirius lẻn vô phòng cậu, ôm Remus làm Remus chợt tỉnh giấc.

    Rồi Sirius không thương tiếc mà đè Remus trên giường trong khi Harry đang nằm kế bên.

    Sirius luồn tay vào áo ngủ của Remus xoa xoa nhũ hoa rồi kéo áo Remus lên ngậm mút một bên nhũ hoa còn lại, tay còn lại thì đã đụng tới đũng quần

    "Ah..đừng mà" Remus không nhịn được mà rên lên.

    "Harry thức dậy mất."

    "Vậy em qua phòng anh đi."

    Sirius dụ dỗ Remus

    "Ưm."

    Harry trở mình làm Remus giật mình ôm lấy cổ Sirius

    "Qua nhanh đi."

    Remus run nhẹ thì thầm với Sirius

    Sirius kéo khóe miệng lên nở một nụ cười ma mị rồi bế Remus qua phòng mình hạ chú cách âm rồi làm tiếp chuyện đang gian dở.

    Hành Remus cả một đêm không ngủ, đã vậy còn cắn và hôn khắp nơi trên người Remus.

    Sáng hôm sau Remus thức dậy thấy tên nam nhân hành mình cả đêm hôm qua đang ngủ say sưa, tức giận Remus dùng hết sức bình sinh còn sót lại đạp Sirius xuống đất.

    Bị vợ đạp không thương tiếc đã vậy còn bị vợ chửi nữa, thật là kokonut cho Sirius=). (Hành nguyên đêm rồi hỏi sao người ta không đạp ông cho được.)

    Không lâu sau Harry và Happy thấy Sirius quần áo thẳng thớm đang bế Remus kiểu công chúa đi xuống cầu thang.

    Đã vậy còn cười cái nụ cười mà hôm qua cười lúc ép Remus qua phòng Sirius nữa, mặt Remus bây giờ lộ rõ ra là thật sự rất khinh bỉ Sirius rồi

    (

    Tác giả: Há há há, kokonut lắm. )

    ( Sirius:Ủa rồi mày viết chứ đâu, mày làm tao bị vợ đạp rồi khinh các kiểu. )

    (

    Tác giả: Tại ông hành Remus quá chi, kokonut lắm. )

    ( Sirius: Đm, đừng nghĩ mày là tác giả rồi muốn làm gì thì làm. )

    (

    Tác giả: Ơ thế thôi để tôi viết lại Remus ở bên Tonks //cầm cây bút và tờ giấy da lên// )

    ( Sirius: Đừng đừng, lỡ lời thôi mà )

    (

    Tác giả: Blè //lè lưỡi ra trêu Sirius// )

    __ Xàm lìn đủ rồi quay lại truyện🙂) __

    Happy nhìn ngán ngẩm, sao có thể rắc nhiều cơm chó như thế chứ.

    Harry ngồi kế thì thầm lại chuyện hôm qua và tiếng ồn ào buổi sáng cho Happy nghe.

    Nghe xong Happy chỉ biết lắc đầu bất lực vì cha đỡ đầu của anh quá mất liêm sỉ rồi đi (Giống anh mà, có ai ôm chân bồ mình không chịu cho bồ mình đi ấy nhể?) ngước nhìn lên thấy Sirius đang khổ sở dỗ Remus đang hờn dỗi.

    "Anh nghĩ chúng ta nên đến phủ Malfoy sớm hơn đấy, còn không là về phủ Potter."

    Happy thì thầm với Harry

    "Em cũng nghĩ vậy."

    Harry lắc đầu ngán ngẩm nhìn cặp đôi người giận người dỗ trước mặt cậu

    "E hèm, chú Sirius, chú Remus."

    Happy tằng hắng giọng nói

    "Hả sao đấy Happy."

    Remus quay ra nhìn cậu

    "Tụi con sẽ về phủ Potter trong trưa nay ạ."

    Happy vừa nói vừa cắt miếng bít- tết trong dĩa mình ra làm bốn miếng.

    "Ờm đi càng sớm càng tốt."

    Sirius vừa nói vừa cắt miếng bít- tết cho Remus

    Bỗng Sirius bị Remus đánh cái "BỐP"

    "Đáng lẽ ra phải muốn Happy và Harry ở lại lâu hơn chứ."

    Remus quay ra với Happy và Harry.

    "Chú muốn hai con ở lại lâu hơn mà chắc không được rồi."

    "Dạ tại tụi con có việc phải về ạ."

    Happy cười nói

    "Em lên soạn quần áo đây."

    Harry đứng dậy

    "Lát hai con đi luôn à."

    Sirius giờ mới quay ra

    "Vâng ạ."

    Happy uể oải nói

    "Vậy trước khi đi ta có thứ này cho hai con coi như quà Giáng Sinh.

    Chú Sirius lấy tấm bản đồ đạo tặc ra.

    "Còn cách dùng thì-"

    "Con biết cách dùng rồi ạ."

    Chú Sirius chưa nói hết thì đã bị Happy chen vào

    Sirius hơi nhíu mày nhìn Happy rồi thở dài

    Trưa đó hai anh em nhà Potter tạm biệt Sirius và Remus rồi dùng khóa cảng đi đến trang viên Potter.

    Happy nhìn mà hoài niệm thật, kiếp này cậu đã khóa trang viên Potter lại từ khi cậu nhập học Hogwarts năm nhất.

    Happy bước lên nhỏ vài giọt máu lên trận pháp thì trang viên lập tức được mở ra.Một con gia tinh chạy ra chào đón hai anh em họ rất nồng nhiệt

    "Hai cậu chủ về rồi!!"

    "Ừ tụi ta về rồi đây."

    Happy nói rồi đưa hành lý của Harry cho con gia tinh.

    "Sắp xếp giùm ta số hành lý này lên phòng Harry, Dogy."

    "Vâng ạ."

    Dogy cúi mình rồi đem hành lý lên phòng cho Harry

    "Giờ chúng ta cần đi xem cái này."

    Happy nói rồi kéo tay Harry đến một căn phòng có cái cây gia phả của gia tộc Potter trên đó.

    "Cái này là.."

    Harry vừa nói vừa nhìn chữ Happy James Potter được nối với chữ Yuko Narcissa Malfoy

    "Cây gia phả của chúng ta có phần đặc biệt so với các gia tộc khác là khi chúng ta sinh ra đã được gắn kết với một người nào sau này chúng ta yêu rồi."

    Happy vừa nói vừa chỉ vào chữ Harry James Potter trên đó

    Harry nhìn theo thì thấy nối với chữ Harry James Potter là chữ Draco Lucius Malfoy.

    Thật là vãi chuối!!

    Happy nhìn Harry rồi trầm ngâm nói

    "Thật ra gia tộc Malfoy kiếp này đã không làm tử thần thực tử, ba Severus cũng vậy.

    Peter chính là kẻ nói về lời tiên tri với Voldemort.

    Cho nên kiếp này em có thể đến bên Draco Malfoy đường đường chính chính a~."

    Bỗng Happy và Harry nghe tiếng mở cửa và tiếng réo lên của Dogy nên liền chạy ra, thì thấy là Severus đang đứng trước cửa.

    "Hai đứa mở trang viên ra rồi à?"

    Severus hỏi

    "Vâng ạ."

    Happy gật đầu

    "Vậy vào phòng riêng đi, ta có chuyện muốn nói với Harry."

    Severus nói rồi đi lên phòng, Harry cũng đi theo

    "Có chuyện gì vậy ạ."

    Harry vào rồi đóng cửa lại

    "Ba chỉ muốn nói sự thật cho con biết về câu chuyện mười năm trước."

    Severus nghỉ một chút thì lấy hơi nói tiếp.

    "Năm đó cha James của con đã biết Peter là kẻ phản bội nên đành phải nhờ Lily lập một vở kịch để lừa tên Voldemort.

    Năm đó đáng ra là ba đi nhưng Lily lại không cho.

    Lúc đó cũng là lúc ba được nhận vào Hogwarts, ba quyết định vào đó để sau này con vào thì ba có thể bảo vệ cho cả con và anh trai con."

    "Con hiểu mà, con không trách ba đâu.

    Ngược lại con còn phải cảm ơn ba mới đúng."

    Harry nhìn thấy Severus đang khổ sở như tự trách mình

    "Cảm ơn con."

    Severus xúc động ôm Harry vào lòng.

    "Hú hai người nói xong chưa?"

    Happy thò đầu vào

    "Xong rồi đây."

    Severus nói

    Happy bước vào

    "Con nghĩ là sẽ cho Harry làm phó gia chủ."

    "Phó gia chủ?"

    Harry thắc mắc

    "Phó gia chủ là người phụ giúp gia chủ xử lý tài liệu và chỉ có thể là người cùng dòng máu với gia chủ, hơn nữa phó gia chủ chỉ được áp đặt lên ngũ đại gia tộc.

    Có hay không có đều được" Severus từ từ giải thích

    "Ngũ đại gia tộc là gì?"

    Harry lại thắc mắc part two

    "Là năm gia tộc lớn nhất trong thế giới phù thủy gồm gia tộc Potter, Malfoy, Higgs, Zabini, Parkinson."

    Happy giải thích cho cậu em trai mình thay ba

    "Ồ vậy chị Yuko là?"

    Harry suy nghĩ một hồi rồi nói

    "Ừ Yuko là phó gia chủ nhà Malfoy."

    Happy vui vẻ nói

    "Vậy Draco là gia chủ sau này của gia tộc Malfoy sao?"

    Harry nhíu mày hỏi

    "Đúng rồi."

    Happy gật đầu

    "Sao chị Yuko không làm gia chủ của gia tộc Malfoy mà lại làm phó gia chủ."

    Harry lại thắc mắc part three

    "Cô ấy không hứng thú làm gia chủ vì sau này chả cưới anh thì làm gia chủ để làm gì."

    Happy vui vẻ nói

    "

    Sau này không cưới được lại trầm cảm cho mà coi."

    Severus nghe hết đoạn hội thoại rồi khịa Happy

    "Nói vậy thôi chứ Yuko chỉ muốn làm phó gia chủ để phụ giúp cậu em trai mình khi cậu ta lên vị trí gia chủ mà thôi."

    Happy sửa lại lời nói của mình

    "Ba sẽ ở lại đây cho đến tuần sau."

    Severus có vẻ hơi uể oải nói

    "Vâng ạ."

    Happy và Harry nói rồi đi ra khỏi phòng

    Severus nhìn xung quanh căn phòng này.

    Thật quen thuộc, đã bao lâu chưa về căn nhà này rồi chứ.

    Severus vì mệt mà ngủ một giấc đến tối mới dậy.

    Happy và Harry cũng chả buồn kêu ông dậy vì hai người biết ba mình đã rất mệt mỏi cho một ngày rồi.

    Aaaaaa, dạo này tôi muốn điên lên rồi á.

    Sáng sớm phải thức dậy học Tiếng Anh rồi ngồi ôn bài, chiều đi bơi.

    Tối còn phải học đến 9h, quá áp lực.

    Dạo này tôi bị nhồi kiến thức đến điên thật rồi.

    Cho nên vote ủng hộ tui đi mà.

    Cảm ơn mọi người đã đọc.

    P/s: Tôi vừa viết vừa nghe nhạc cho đỡ căng thẳng luôn á, chứ căng thẳng quá :
     
    [Drarry / Drahar] Trọng Sinh Để Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa (Drop)
    Thông báo Drop:')


    Ờm hello mụi ngừi🙂.

    Tôi là tác giả của bộ này đây.

    Tôi nghĩ tôi sẽ không viết truyện nữa, do tôi qua hè sẽ lên lớp 12.

    Nghĩa là chuẩn bị học bài túi bụi nên rất xin lỗi mn.

    Xin drop ạ.

    Mong mọi người hiểu cho tôi
     
    Back
    Top Bottom