Cập nhật mới

Khác Don't Talk

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401151549-256-k139301.jpg

Don'T Talk
Tác giả: runaway_4413
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói
Có tai , có mắt đừng phán xét người khác

❌ DO NOT REUP
❌ Đây chỉ là fanfic
❌ Không mang truyện ra khỏi app hay bất kì nơi nào có thể phán xét nó
❌ Bạo lực , máu me



viper​
 
Don't Talk
MUST READ


1 .

Đây là lần đầu tiên mình viết truyện có xảy ra một vài sai sót trong quá trình đánh máy

2 .

Truyện có tình tiết bạo lực , máu me , ai yếu bóng vía hoặc dưới 18 tuổi cân nhắc trước khi đọc

3 .

Mình viết khá dài dòng , nhiều dấu phẩy , ai cảm thấy khó chịu vui lòng rời khỏi

4 .

Nhân vật trong truyện không hề liên quan tới tuyển thủ bên ngoài

5 .

Không mang truyện đi bất kỳ nơi nào

6 .

Đừng có phốt mình vì mình đã cảnh báo từ trước rồi .
 
Don't Talk
Chương 1


8/12/20xx

8 giờ sáng

Hôm nay tuyết rơi dày đặc trên cung đường đi làm của Park Dohyun .

Thời tiết se lạnh , mật độ tuyết thì dày đặc rơi trắng cả trời chẳng thấy nổi mặt trời .

Nhắc đến mặt trời , mặt trời của Park Dohyun đang đi công tác mất rồi , lần cuối gặp mặt là lúc Jeong Jihoon đứng trước mặt anh trịnh trọng thông báo rằng em ta sẽ đi công tác một tuần để viết một bài báo đưa tin về vụ giết người vứt xác trên núi ở vùng ngoại ô xa xôi hẻo lánh nào đó , rồi lại cúi xuống dặn dò “ Anh phải ăn uống đầy đủ , nhớ giữ gìn sức khỏe dạo này trời lạnh lắm còn có phải nhớ em mỗi ngày , biết chưa ?

“ .

Park Dohyun vốn là một pháp y công việc bận rộn quanh năm gần như anh ngày nào cũng lao đầu vào công việc , thời gian thì đảo lộn , ăn uống thì bữa có bữa không nên người yêu anh cứ cằn nhằn anh mãi thôi .

Jeong Jihoon là một nhà báo chuyên săn tin nóng , lần này không ngoại lệ vụ án giết người vứt xác vừa được truyền tin Jeong Jihoon liền được điều động đến hiện trường vụ án để đưa tin .

Vốn dĩ Jeong Jihoon cũng hay đi công tác nên với chuyện này Park Dohyun không quá bận tâm chỉ là lần này không thể liên lạc được , đã là ngày thứ năm không liên lạc được với Jeong Jihoon trong lòng Park Dohyun hiện lên một nỗi bất an khó tả song anh lại tự an ủi có lẽ cái chỗ xa xôi hẻo lánh anh chẳng nhớ nổi tên ấy tín hiệu kém nên Jeong Jihoon mới không trả lời tin nhắn của anh .

16 giờ chiều

Park Dohyun có một ngày hiếm hoi về sớm lại nhận được lời mời từ Han Wangho rủ đi ăn .

Quái lạ bình thường Han Wangho rất ít khi đi tụ tập , anh ta bận rộn quanh năm , hà cớ gì hôm nay lại rủ đi ăn lại còn bao ăn , Park Dohyun còn tưởng Han Wangho cống hết tiền cho đám mèo và những chiếc đồng hồ hàng hiệu rồi chứ .

19 giờ tối

Park Dohyun có mặt tại quán ăn , trước mặt anh giờ là Han Wangho chủ trì và người yêu anh ta Son Siwoo .

Thấy Park Dohyun đến hai người liền cười xả lả , Son Siwoo lên tiếng “ Lâu rồi không gặp Dohyun dạo này sao lại thấy mày gầy đi rồi tao tưởng Jihoon quản chặt vụ ăn uống của mày lắm cơ mà “ anh chỉ cười đáp lại “ Đâu có em tăng 3 cân so với lần cuối chúng ta gặp rồi đó “ , Son Siwoo quét mắt từ trên xuống dưới cả người của Park Dohyun rồi ậm ừ có vẻ như anh ta không tin tưởng vào lời nói của đứa em mình .

Với tư cách là chủ trì bữa ăn hôm nay Han Wangho liền lên tiếng “ Nay anh khao chú em , anh chuyện vui “ , Park Dohyun cau mày hỏi “ Chuyện gì mà anh vui vậy “ đã từ rất lâu rồi Park Dohyun mới thấy Han Wangho hứng khởi như vậy .

Han Wangho liền kể “ Gần tuần nay anh mày không phải gặp cái tên thẩm phán đáng ghét kia nữa , không khí yên bình hẳn , hơn thân chủ anh còn được giảm án , thưởng cho anh mày phần thưởng hậu hĩnh “ .

Nói đến tên thẩm phán đáng ghét Park Dohyun từng gặp qua anh ta rồi cũng nghe rất nhiều từ lời kể của Han Wangho , anh ta tên Lee Sanghyeok là đàn anh trong trường đại học của Han Wangho , khi còn học đại học họ cùng ở trong hội học sinh đặc biệt thân thiết với nhau tuy nhiên sau khi ra trường Han Wangho với tư cách là một người mới bước vào nghề luật sư không có tiếng tăm chẳng ai màng tới , làm trong một công ty luật nhỏ tí xíu giữa cái Seoul to đùng này , ngày ấy Han Wangho nhận được vụ ủy thác đầu tiên đó là cho một tên cướp đột nhập vào nhà rồi cướp hết số tiền cả gia đình trong lúc họ đi du lịch , đối với thân chủ này Han Wangho biết hắn ta làm sai , hắn ta đáng phải chịu hình phạt trước pháp luật thế nhưng với một người mới vô nghề nhận được sự ủy thác Han Wangho không muốn mất đi cơ hội quý báu này .

Sau khi Han Wangho nhận ủy thác Lee Sanghyeok đã chỉ trích Han Wangho về hành vi này , dù sao điều này là sai trái lúc ấy Han Wangho cũng đã suy nghĩ lại rằng có lẽ anh ta không nên nhận những vụ việc như vậy .

Sau đó Han Wangho nhất quyết không nhận những vụ án như vậy nữa nhìn vào chỉ thấy sai trái , nhưng với một người mới như Han Wangho khi từ chối thì chẳng còn gì , gia đình anh ta cũng chỉ là một gia đình bình thường nuôi con lấy được tấm bằng đại học cũng đã lấy đi biết bao công sức tiền bạc của họ , Han Wangho không muốn cha mẹ thất vọng , hơn thế nữa để sống ở cái đất Seoul này Han Wangho lại quay trở lại nhận ủy thác ban đầu chỉ là trộm cướp vặt , bắt cóc thú cưng dần già biến thành giết người , cướp ngân hàng , bắt cóc trẻ em đủ loại tội phạm trên đời Han Wangho đều được ủy thác .

Lee Sanghyeok một thẩm phán luôn đứng về lẽ phải đương nhiên không đồng ý với điều này ngay cả khi thiếu thốn nhất cũng không thể làm việc trên những đồng tiền dơ bẩn được .

Trong các phiên toà chỉ cần là thẩm phán Lee Sanghyeok và luật sư Han Wangho các thân chủ của anh ta luôn bị tuyên án rất nặng .

Từ đó hai người từ bạn thành thù .

Thoát khỏi hồi ức Park Dohyun lại nhìn Son Siwoo , anh ta là người yêu Han Wangho và là một thành viên của hội điểu sư – hội ẩn danh gồm 5 người chuyên đưa tin nóng về các trường cấp ba tại Seoul .

Anh ta nổi tiếng vì tài ăn nói khéo léo cùng với việc săn tin nóng cực nhanh , tuy không phải người thành lập ra hội điểu sư nhưng chính ta đã dẫn dắt hội , biến nó trở lên nổi tiếng khắp Seoul không ai không biết .

Đáng tiếc sau khi có người để lộ thông tin hội bọn họ đã tan rã .

Park Dohyun lên tiếng “ Jihoonie nhà em gần đây cũng đi công tác cũng 5 ngày rồi “

Son Siwoo tiếp lời “ Trùng hợp thật thằng Jaehyuk cũng bị điều đi công tác gần đây nè “ – Han Wangho ở một bên gật đầu phụ hoạ .

Park Jaehyuk trong lời của Son Siwoo chính là anh em chí cốt của anh ta và Han Wangho bên cạnh đó anh ta cũng là bạn của Jihoon nhà anh .

Bọn họ biết nhau khi Park Dohyun đang đi du học vì vậy anh chỉ biết anh ta trong lời kể của những người bạn chung , nghe nói anh ta là một cảnh sát rất được lòng người dân vì tính cách hiền lành và luôn đứng về phía lẽ phải .

“ Trùng hợp thật “ – Park Dohyun nghĩ
 
Don't Talk
Chương 2


10/12/20xx

14 giờ chiều

Park Dohyun nhận được cuộc gọi từ số lạ

“Alo ...



“ Xin chào anh có phải là bạn trai của Jeong Jihoon không ?



“ Phải đúng vậy có chuyện gì sao ?

Em ấy có vấn đề gì “

“ Chúng tôi là cảnh sát , chúng tôi muốn thông báo với anh rằng nạn nhân Jeong Jihoon được tìm thấy đã tử vong tại một ngôi nhà cũ ở trên núi , vì trong điện thoại của anh ấy chỉ có số của anh vì vậy chúng tôi muốn thông báo phiền anh có thể đến đây để điều tra và làm rõ vụ việc được không ?



“ .....

Vâng tôi sẽ có mặt tại đó ngay lập tức “

Park Dohyun không nhớ nổi mình đã đến đó bằng cách nào anh gần như thẫn thờ trong suốt chuyến đi .

Khi anh đến nơi trời đã gần tối Park Dohyun bước vào nhà để xác – nơi anh vốn quen thuộc với tư cách là một pháp y nhưng giờ đây anh lại đứng đây với tư cách là người nhà nạn nhân .

Anh chưa bao giờ dám nghĩ tới cảnh này , trước mặt anh là một thi thể gương mặt nhợt nhạt làn da tái nhợt , xanh xao “ !

“ Park Dohyun nhận ra điều này – là chết cóng hay còn gọi là chết vì lạnh .

Nước mắt Park Dohyun túa ra , chẳng ai có thể diễn tả được sự đau đớn và tuyệt vọng của anh thời điểm ấy cái xác lạnh tanh Park Dohyun khuỵu xuống tay anh nắm chặt lấy tay Jeong Jihoon .

Theo như dấu vết từ hiện trường và tiến hành xem xét thi thể nạn nhân cảnh sát kết luận đây là một vụ giết người .

Bên cạnh đó hiện trường còn xuất hiện hai thi thể nữa một là thi thể bị cháy một nửa được xác định là Lee Sanghyeok , 29 tuổi , xác được tìm thấy dưới gốc cây trước nhà và thi thể chết đuối dưới nước được xác định là Park Jaehyuk , 27 tuổi , được tìm thấy ở dưới hồ nằm gần ngôi nhà .

Hơn nữa cả ba thi thể đều được tìm thấy trong tình mất 10 ngón tay , cơ thể có dấu hiệu bị bạo hành trước khi chết .

Nạn nhân Jeong Jihoon , 25 tuổi , một nhà báo tại toà soạn G chuyên đi thu thập tin tức nóng , chết do lạnh được tìm thấy trong thùng xe đông lạnh bị vứt giữa đường – đó là con đường duy nhất để lên núi , gãy xương sườn số 5 , 7 , 10 bên trái , gãy chân trái , nứt xương vai bên trái , cơ thể nhiều vết bầm tím , bị cắt cụt 10 ngón tay , hiện trường được tìm thấy không phải là hiện trường đầu tiên mà là ở khu rừng phía sau căn nhà .

Cảnh sát nghi vấn nạn nhân cố chạy trốn khỏi tên tội phạm sau đó do mất sức và cái lạnh của mùa đông mà chết .

Nạn nhân Lee Sanghyeok , 29 tuổi , một thẩm phán tại toà án nhân dân Seoul , chết do bị bỏng nặng , được tìm thấy trước một cái cây hoa được trồng trước nhà , chân bị cháy đen , gãy tay , đã bị cắt lưỡi , có một vết thương khoảng 7 cm sau đầu , bị cắt cụt 10 ngón tay , hiện trường có mùi xăng có vẻ nạn nhân đã bị tưới xăng và thiêu sống tuy nhiên hung thủ chỉ thiêu một nửa cơ thể phần dưới từ eo trở xuống , có lẽ nạn nhân đã chết trong đau đớn do bị thiêu sống .

Nạn nhân Park Jaehyuk , 27 tuổi , một cảnh sát của cục cảnh sát Seoul , chết do chết đuối , được tìm thấy dưới hồ cách ngôi nhà 400 m , trước khi chết đã bị lấy đi nửa dạ dày , một bên thận và lá gan , chân nạn nhân bị buộc vào một tảng đá lớn , hung thủ có lẽ đã khoét một lỗ trên mặt hồ đóng băng và vứt nạn nhân xuống .

20 giờ tối

Park Dohyun được đưa về phòng thẩm vấn , cảnh sát chỉ hỏi anh một số câu hỏi để tiện cho việc điều tra mà thôi .

“ Nạn nhân có thù hằn với ai không ?



“ Liệu trong quá trình làm nghề cậu ấy có từng đắc tội ai chưa “

“ Trước khi rời đi cậu ấy có biểu hiện lạ không ?

Ví dụ như lo lắng , bồn chồn chẳng hạn ?



“ Hai người kia có quen biết nạn nhân không ?

Anh có biết họ là ai không ?

Anh có biết cậu ấy quen họ không ?



“ Cảm ơn anh vì đã hợp tác điều tra , chúng tôi nhất định sẽ tìm lại công lý cho nạn nhân !

“ – viên cảnh sát ấy nói với giọng chắc nịch .

Park Dohyun về khách sạn , nghĩ tới chuyện hôm nay như một giấc mơ vậy ...

Anh không thể hiểu nổi tại sao Jeong Jihoon lại chết , một cái chết quá đỗi đau đớn với một người được bảo bọc cả đời như em thì chỉ một cái đứt tay đã là không chịu nổi rồi .

Còn có tại sao hai người kia lại xuất hiện chung với Jeong Jihoon ?

Rốt cuộc vì sao họ lại ở một ngôi nhà hoang vắng trên núi tuyết ?
 
Don't Talk
Chương 3


Cảnh sát cần phải giữ thi thể lại để điều tra , Park Dohyun cùng anh trai Jeong Jihoon làm một đám tang đơn giản để mọi người đến cúng viếng .

Hoàn cảnh Jeong Jihoon khá bình thường , gia đình từ bé đến luôn chiều chuộng quan tâm , chỉ cách đây vài năm bố mẹ Jeong Jihoon đột ngột qua đời do tai nạn xe , anh trai lại sống ở thành phố khác , xung quanh Jeong Jihoon chỉ còn bạn bè và Park Dohyun đó là lí do số điện thoại ưu tiên của Jeong Jihoon là anh .

Tại đám tang của Jeong Jihoon , rất nhiều bạn bè của em đến cúng viếng , trung hợp thay hai thành viên còn lại của hội điểu sư cùng nhau xuất hiện .

Choi Hyunjoon ôm một bó hoa bước vào với gương mặt thiếu sức sống , quầng thâm mắt lại thêm bọng mắt sưng húp có lẽ là quá đau lòng trước sự ra đi đột ngột của đứa em mình .

Bên cạnh anh ta là Lee Seungyong , ngày ấy anh ta cũng đi du học chỉ khác là anh ta lựa chọn ở lại đất nước xa lạ ấy , nhiều người đồn thổi do anh ta sợ những chuyện anh ta làm trong quá khứ sẽ bị bại lộ , anh ta không về nước mấy , gần như bặt vô âm tín .

Choi Hyunjoon , 26 tuổi , hiện đang là một nhà văn chuyên viết sách trinh thám , là thành viên cuối cùng của hội điểu sư , tiếc là ra nhập chưa đầy một năm hội đã tan rã , sau này anh ta cùng Jeong Jihoon học chung một trường đại học , cả hai bám dính lấy nhau suốt , tuy vậy sau khi ra trường Choi Hyunjoon hầu như luôn ở trong nhà viết sách , anh ta chỉ đi ra ngoài khi con cún anh ta muốn ra ngoài .

Jeong Jihoon cũng thường xuyên đến thăm anh ta , đôi lúc cũng sẽ dẫn theo Park Dohyun đi cùng .

Lee Seungyong , 27 tuổi , anh ta hiện đang là nghiên cứu sinh của viện sinh hoc , một trong những thành viên đầu tiên của hội điểu sư , sau khi hội tan rã anh ta đi du học rồi ở lại không về nữa , anh ta đặc biệt yêu thích cây cối , sát trường cấp ba của anh ta trước đây là một khu rừng , muốn tìm anh ta chỉ cần vào đó vì vậy mọi người hay gọi anh ta là “ Tarzan “ .

Choi Hyunjoon hơi liếc nhìn Park Dohyun trước khi bước vào phòng viếng , Park Dohyun chẳng thể hiểu nổi điều đó , có thể anh ta nghĩ vì sao Park Dohyun lại chẳng bảo vệ nổi Jeong Jihoon , ai trong bọn họ cũng biết Park Dohyun ngày ấy là được bọn họ cho phép mọi có thể hẹn hò với Jeong Jihoon .

Lee Seungyong đi qua vỗ vai Park Dohyun an ủi vài câu , anh ta đứng rất lâu trước di ảnh của Jeong Jihoon , không biết suy nghĩ điều gì cho đến khi khách viếng tiếp theo vào anh ta mới tiếc nuối rời đi .

Ở trong phòng bên cạnh phòng viếng Son Siwoo suy sụp ngồi trong góc , từ khi nghe tin anh ta đã hoàn toàn chìm đắm trong đau thương , Han Wangho ở bên chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ về , một luật sư như anh khi rơi vào tình huống này lại không biết nên nói gì để an ủi ...

Mọi thứ những ngày qua quá hỗn loạn Han Wangho đang vui vì không phải gặp tên thẩm phán đáng ghét thì nghe tin anh ta đã chết , lại xuất hiện chung một nơi với Jeong Jihoon và Park Jaehyuk .

Jeong Jihoon đi đưa tin

Lee Sanghyeok đi làm việc với tòa án nhân dân

Park Jaehyuk đi điều tra án

Tất cả bọn họ đều đến cùng một nơi – nơi đã xuất hiện một vụ án giết người vứt xác rúng động gần đây .

____________________________________Mọi người cho mình xin ý kiến với .

Mình cảm ơn .
 
Don't Talk
Chương 4


16/12/20xx

Cảnh sát nói họ đã điều tra một chi tiết quan trọng gắn kết các nạn nhân lại với nhau .

Tất cả đều đến để phục vụ cho vụ án mới vì vậy họ đang điều tra xung quanh , họ nghi ngờ rất có thể tên hung thủ trong vụ án ấy đã giết bọn họ , động cơ rất có thể là việc bọn họ điều tra về tên đó khiến cho hắn tức giận và giết bọn họ .

Theo những người ở đó kể lại Jeong Jihoon khi đến ở một khách san khá gần với hiện trường vứt xác , tuy nhiên theo nhân viên khách sạn nói Jeong Jihoon từ ngày thứ hai đã không quay trở về khách sạn nữa nhưng vì Jeong Jihoon đã thuê phòng trong 7 ngày vì vậy họ cũng không thực sự quan tâm đến việc anh ta có quay trở về không chỉ cần anh ta trả phòng sau 7 ngày là được .

Một vài người ở gần chân núi nói Jeong Jihoon đã bắt một chiếc xe rồi nhờ chở lên núi .

Người chở Jeong Jihoon trên núi đã nói rằng bình thường vốn không nhận cước xe lên núi nhất là vào mùa đông việc sạt lở tuyết dễ xảy ra nhưng Jeong Jihoon đã trả cho ông ta một số tiền lớn để lên núi , khi đó khoảng 9 giờ sáng , ngày mùng 4 , ông ta nói ông ta đã thả Jeong Jihoon ở giữa đường do đó ông ta không biết chính xác sau đó Jeong Jihoon đã làm gì cũng không biết Jeong Jihoon đã đến ngôi nhà ở trên núi .

Nhân viên của toà án địa phương cũng nói chỉ thấy Lee Sanghyeok xuất hiện vào ngày 3 , những ngày sau đó đều không thấy anh ta đến nữa , ban đầu lịch của anh ta là ngày 5 nhưng anh ta xuất hiện sớm hơn dự kiến 2 ngày .

Bên cạnh đó anh ta đáng lẽ sẽ giúp toà án địa phương một số việc ít nhất cũng mất 3 đến 4 ngày , tuy nhiên anh ta đã biến mất vào ngày thứ hai , bọn họ cũng chỉ nghĩ anh ta không thích nơi này bởi nơi này là một tỉnh nhỏ bé lại xa vắng , công việc trong đây thì trì trệ mãi chẳng giải quyết nổi một vụ án nên anh ta đã bỏ đi , vốn dĩ những người khác đến đây cũng bỏ đi chỉ sau một hai ngày đến .

Cảnh sát tại đồn cảnh sát địa phương nói Park Jaehyuk đến vào khoảng trưa ngày 2 , sau khi trao đổi thông tin anh ta đã nói rằng anh ta sẽ đi tìm hiểu hiện trường vụ án , vốn anh ta là một cảnh sát từ thành phố lớn đến bọn họ rất tin tưởng anh ta , vì vậy sau đó khi anh ta không xuất hiện bọn họ chỉ nghĩ anh ta đang ở hiện trường vụ án .

Xung quanh chân núi có một vài hộ dân chỉ là không có camera , người duy nhất họ tình cờ bắt gặp chỉ có Jeong Jihoon , theo họ nói chẳng ai sống trên núi cả , tuy nhiên thì đúng là có một căn nhà bị bỏ hoang từ lâu trên đó , nghe nói trước đây căn nhà đó của một gia đình hạnh phúc chỉ là họ đã chết do sạt lở ở ngay giữa núi vì vậy chẳng ai dám lên đó nữa .

Tại sao họ lại xuất hiện ở căn nhà bỏ hoang đó ?

17/12/20xx

Cảnh sát nói với Park Dohyun hung thủ có thể là người đã bị hội điểu sư của bọn họ làm lộ tin nóng dẫn đến trả thù .

18/12/20xx

Cảnh sát bắt đầu lật lại những nạn nhân đã từng bị hội điểu sư đưa lên dàn chỉ trích .
 
Don't Talk
Chương 5


25/12/20xx

Cảnh sát đã cố gắng khoanh vùng và phát hiện ra một người có mối liên hệ với cả ba nạn nhân .

“ Đây là phép màu giáng sinh à “ – Park Dohyun nghĩ

Kim Dongbeom , 26 tuổi , hiện đang làm nhân viên của một xưởng gốm ở Busan .

Anh ta từng là nạn nhân của hội điểu sư với tin tức anh ta đã giết lũ mèo hoang ở trường cấp ba và khu phố anh ta sống .

Sau khi việc đó diễn ra anh ta đã bị chỉ trích một cách dữ dội và phải chuyển đi ngay sau đó không lâu .

Khi anh ta bắt đầu đi làm từng bị một người vô tình biết quá khứ của anh ta báo cáo rằng anh ta ngược đãi chó mèo trong khu vực gần nơi anh ta làm việc và chủ nhân những chú chó mèo tội nghiệp ấy đã kiện anh ta , khi đó Park Jaehyuk đã là người đã bắt và điều tra anh ta , Lee Sanghyeok chính là người đã tăng mức chịu phạt tiền và lao động không công trong vòng 6 tháng .

Đáng chú ý luật sư biện hộ cho anh ta lúc đó chính là Han Wangho .

Sau khi vụ việc đó xảy ra chẳng còn nơi nào muốn thuê anh ta nữa , dạo gần đây anh tìm được công việc ở xưởng gốm tại Busan .

Dù anh ta đang là kẻ bị tình nghi nhiều nhất nhưng có cơ thể gầy gò , tiều tụy với chiều cao chỉ khoảng hơn 1m70 , anh ta thấp hơn , nhỏ hơn tất cả các nạn nhân .

Cảnh sát nghi ngờ anh ta có đồng phạm nếu không chỉ riêng với sức của anh muốn giết người cũng khó .

Park Dohyun nhìn Kim Dongbeom mà im lặng .

Đối diện với nạn nhân từng bị mình ẩn danh đưa lên mạng để chỉ trích , thứ tội lỗi ấy khiến cho Park Dohyun không biết nên làm gì .

Nếu chỉ vì lời nói trên mạng lúc đó khiến cho anh ta giết người thì thật nực cười .

Nhưng anh lại nghĩ tới Park Jaehyuk và Lee Sanghyeok hai người họ trực tiếp khiến cho anh ta mất đi cuộc sống yên bình vậy họ có xứng đáng nhận kết quả đó không ?

Rốt cuộc chẳng ai trả lời cho câu hỏi đó cả kể chính bản thân Park Dohyun .

2/1/20xx

Đã sang năm mới rồi , năm đầu tiên Jeong Jihoon mất Park Dohyun lại mất ngủ rồi , từ ngày Jeong Jihoon mất anh không ngừng mơ về em .

Rồi khi cảnh sát nhắc đến chuyện của hội điểu sư anh lại mơ thấy những nạn nhân năm ấy họ ẩn danh nhưng cũng chính tay họ đẩy những người đó đến bờ vực thẳm .

Park Dohyun có hối hận không ? – Có , bởi nếu Kim Dongbeom thực sự giết người vì điều đó vậy Park Dohyun cũng sẽ phải chết và tất cả những thành viên của hội điểu sư năm ấy cũng đáng .

Nhưng cảnh sát không thể khoanh vùng được những người có thể trở thành đồng phạm của Kim Dongbeom , bởi khi nghe tới việc giết người thì chẳng ai muốn dính dáng đến cậu ta cả .

Cảnh sát có vẻ vẫn đang điều tra còn Kim Dongbeom thì bị nhốt lại tra khảo , nghe nói cậu ta chẳng chiu khai ra bất cứ thứ gì chỉ nói “ Không phải tôi làm “ , “ Tôi vô tội “ nhưng đứng trước động cơ gây án rõ ràng là đang chĩa vào mình thì chẳng ai tin anh ta cả .

Hơn hết theo đồng nghiệp nói Kim Dongbeom trong khoảng ngày từ ngày 2 đến ngày 10 đã xin nghỉ phép về quê thăm gia đình .

Theo như điều tra anh ta không về quê nhà khi được hỏi về điều này anh ta không thể trả lời được .

Tuy nhiên trong hiện trường vụ án không hề có bất kì ADN của anh ta càng không xuất hiện của người khác , điều này khiến cảnh sát không thể kết tội trực tiếp anh ta mà chỉ có thể tạm giam anh ta vì có động cơ gây án mà thôi .
 
Don't Talk
Chương 6


9/1/20xx

Vẫn không hề có thêm bất kỳ manh mối nào liên quan đến vụ án dù đã huy động rất nhiều cảnh sát .

10/1/20xx

Tròn một tháng ngày phát hiện ra Jeong Jihoon mất .

Cảnh sát nói :

“ Jeong Jihoon chết sau khi trốn vào rừng được .

Jeong Jihoon lúc ấy đã bị cắt cụt 10 ngón tay , cơ thể cũng đã bị đánh đến trọng thương , không còn sức lực trốn thoát nữa , đã chết vì lạnh trong lúc chạy trốn “

“ Lee Sanghyeok bị thiêu sống trước khi chết cũng đã bị cắt cụt hết ngón tay , lưỡi có vẻ sau khi chết mới bị cắt , có lẽ trước đó đã có dấu hiệu chạy trốn bị một vật sắc nhọn đập vào đầu dài khoảng 7 cm “

“ Park Jaehyuk đuối nước , trước khi chết đã bị cắt hết ngón tay , bị lấy đi một nửa dạ dày , một bên thận và lá gan “

“ Trong ngôi nhà đầy mùi máu tanh nồng , trong nếp trên bàn ăn có một chiếc bánh kem màu trắng cắm trên đó là 30 ngón tay của ba nạn nhân ngón tay rỉ máu chảy xuống chiếc bánh kem rồi kho đọng lại .

Trong tủ lạnh có món hầm nội tạng được xác định là của Park Jaehyuk .

Bên cạnh đó là một đĩa được trang trí trông giống một đĩa sashimi , đó là lưỡi là của Lee Sanghyeok “

“ Có 4 chiếc ghế được xếp xung quanh bàn ăn hình tròn , gồm 4 màu xanh , đen , vàng , đỏ , ba chiếc có dây trói nhuốm máu , kính của Park Jaehyuk vỡ nát dưới chân ghế màu đen “

“ Dưới tầng hầm có một bàn mổ dính bê bết máu , xung quanh còn có dụng cụ phẫu thuật được vứt vương vãi dưới sàn , hung thủ không phải người có kiến thức y khoa , vết khâu ở bụng và nội tạng của Park Jaehyuk đều rất xấu , thậm chí không thể ngăn xuất huyết trong , không tìm thấy bất kỳ thuốc giảm đau hay gây mê nào trong căn nhà hay xung quanh núi , rất có thể là mổ sống “

“ Lee Sanghyeok không thể xác định chính xác thời gian tử vong , trước đầu anh ta là cây hoa trà , cánh của hoa trà rơi trên đầu anh ta , đôi mắt anh mở to , một nửa cơ thể bị tuyết phủ lên làm chậm quá trình phân hủy của cơ thể “

“ Jeong Jihoon được tìm thấy trong xe lạnh bị vứt giữa đường xuống núi , cách 70 m so với nơi Jeong Jihoon dừng xe để đi lên núi , chiếc xe có vẻ khá cũ và lâu không được sử dụng , không có biển xe , không có camera hành trình , cửa xe mở toang , chiếc đâm vào núi dẫn đến sạt lở tuyết “

“ Park Jaehyuk tìm thấy dưới hồ , theo như tình trạng thi thể anh ta chết khoảng 2 – 3 ngày trước khi được phát hiện , anh ta là người cuối cùng được phát hiện do mặt hồ đóng băng , chỉ có một cái lỗ để nhìn , lại nằm giữa mặt hồ , ảnh hưởng đến việc vớt xác “

“ Hung khí để cắt ngón tay là một chiếc rìu nhỏ nằm trong bồn rửa ở bếp , con dao đập vào đầu Lee Sanghyeok nằm trên thớt trong bếp , con dao mổ bụng Park Jaehyuk nằm dưới sàn tầng hầm “

“ Không có bất kỳ ADN nào trong căn nhà đó , căn nhà đó không hề được dọn dẹp , trên chiếc xe lạnh , trên thi thể nạn nhân , trên mặt đất xung quanh cũng không có bất kì dấu chân nào , mặt hồ bị nứt nhưng cũng không có bất kì dấu vết nào , hung thủ đã chuẩn bị một cách kĩ lưỡng “

“ Người dân nơi không thấy chiếc xe đó lên núi bao giờ , cũng không hề nhìn thấy ai từ trên núi xuống “ – cảnh sát kết luận chiếc xe đó có lẽ đã ở trên núi một thời gian dài trước đây có thể thuộc sở hữu của gia đình chủ cũ của căn nhà , con về việc không thấy ai họ cũng không thể làm rõ tại thời điểm ấy .

Đó vốn là những gì cảnh sát nói Park Dohyun vào ngày đầu tiên họ gặp anh , nhưng khi ấy Park Dohyun chìm đắm trong cảm xúc đau thương chẳng thể để ý nổi .

Giờ đây khi nhớ lại anh cảm thấy có rất nhiều thứ cần phải làm rõ .
 
Don't Talk
Chương 7


15/1/20xx

Vẫn chưa hề có bất kỳ tiến triển nào .

Park Dohyun đương nhiên rất sốt ruột , không chỉ vì tìm lại công bằng cho Jeong Jihoon mà còn để em được yên nghỉ và cả việc liệu đồng phạm của Kim Dongbeom đang ở ngoài vòng pháp luật có tìm đến hội điểu sư để trả thù hay không .

20/1/20xx

Cảnh sát rà soát lại toàn bộ những người có liên quan đến cuộc đời của Kim Dongbeom , bao gồm những người hàng xóm cũ , người bạn học cấp ba , bạn đại học , đồng nghiệp cũ , những cảnh sát đã tham gia vào vụ án của Kim Dongbeom , những bồi thẩm đoàn , những người tham gia phiên xét xử ngày ấy .

Nhưng không ai trong số họ có liên quan đến vụ việc này bọn họ đều có chứng cứ ngoại phạm sắc bén , việc biến mất cả một tuần trời mà vẫn có chứng cứ ngoại phạm rất khó .

Cảnh sát hứa sẽ cố gắng hết sức .

Không biết đó là lần thứ bao nhiêu họ hứa với Park Dohyun về việc này nữa .

23/1/20xx

Cảnh sát bắt đầu điều tra cả những người chỉ vô tình thân cận với Kim Dongbeom như những người chỉ gặp cậu ta một hai lần , những cảnh sát trong đồn cảnh sát năm ấy Park Jaehyuk làm việc , những nhân viên trong toà án nhân dân Lee Sanghyeok làm việc .

Họ phát ra rồi !

Một viên cảnh sát làm cùng Park Jaehyuk năm ấy , anh ta trùng hợp cũng xin nghỉ phép thời điểm xảy ra vụ án để về quê thăm gia đình .

Kim Kwanghee , 27 tuổi , đang làm tại đồn cảnh sát ở Mapo , anh ta vốn không phải người trực tiếp làm việc trong vụ án của Kim Dongbeom năm ấy .

Khi được thẩm vấn anh ta cũng nói bản thân không hề liên quan đến vụ án này song cảnh sát cũng điều tra được anh ta không hề quay về quê như lời đã nói , anh ta đã biến mất ở ga tàu .

Nhưng liên kết thế nào cũng không được , hai người này ít nhất chỉ nhìn thấy nhau trong đồn cảnh sát , không nói chuyện , càng không tưởng tác vậy , không có bất cứ sự liên kết nào trong cuộc đời họ cả .

25/1/20xx

Sau hai ngày bị tạm giam để điều tra , cảnh sát quyết định để cho hai người gặp mặt .

Kim Kwanghee được đưa vào phòng thẩm vấn bên trong Kim Dongbeom đã ngồi sẵn ở phía đối diện .

Ánh mắt hai người giao nhau nhưng chỉ thấy được sự xa lạ trong đó .

Hai người họ đều nói không biết nhau , càng chẳng có liên quan đến nhau .

Khúc giao nhau duy nhất trong cuộc đời họ chỉ là một lần nhìn thấy nhau trong đồn cảnh sát .

Kim Dongbeom nói anh ta còn chẳng biết viên cảnh sát đó tên gì .

Anh ta nói hôm bị bắt vào đồn anh ta còn chẳng đeo kính vì vậy không thể thấy rõ được gương mặt của Kim Kwanghee .

Kim Kwanghee cũng nói hôm ấy anh chỉ đơn giản là đi lướt qua Kim Dongbeom , cũng chẳng quan tâm đến Kim Dongbeom .

Cảnh sát bắt đầu chơi chiêu với Kim Dongbeom .

Họ nói đã biết mối quan hệ của Kim Dongbeom và Kim Kwanghee rồi chỉ cần anh ta chịu khai ra vì sao lại kéo theo Kim Kwanghee vào việc này là được .

Đáp lại cảnh sát là gương mặt mặt ngơ ngác , méo xệch đi , anh ta vốn chẳng hiểu lời cảnh sát nói .

Máy phát hiện nói dối cũng nói anh ta không hề điêu toa bất cứ gì .

Cảnh sát chẳng thu được gì từ Kim Dongbeom .

Cảnh sát lại quay sang chơi chiêu với Kim Kwanghee .

Họ nói những lời tương tự với Kim Kwanghee , hỏi rằng vì sao anh ta lại tiếp tay cho Kim Dongbeom giết người , nhưng với tư cách là một cảnh sát anh ta đương nhiên chẳng dễ mắc lừa , đáp lại cảnh sát là sự im lặng .

Dù là nghi phạm của vụ án song vì không đủ chứng cứ để kết tội , Kim Kwanghee được thả ngay sau đó không lâu .

Cảnh sát vẫn theo dõi anh ta , Kim Kwanghee biết trực giác của người làm ngành cho anh ta hiểu , đây đều là những thứ anh ta từng làm với những nghi phạm .
 
Don't Talk
Chương 8


29/1/20xx

Tết rồi .

Park Dohyun không hề có tâm trạng ăn Tết .

Kể từ sau vụ ấy Park Dohyun không đi làm nữa , anh ta cứ ru rú ở nhà , tóc chẳng cắt , râu chẳng cạo , hoàn toàn khác so với giáng vẻ trước đây .

Nhưng cũng chẳng ai khuyên anh , bởi người khác cũng đang đắm chìm trong nỗi đau và nỗi bất an khi vụ án chưa được đóng lại , khi hung thủ còn chưa được đưa ra ánh sáng thì việc này chưa kết thúc .

2/2/20xx

Gần 3 tháng kể từ ngày ấy .

Cảnh sát phát hiện đầu của Son Siwoo treo trên chiếc loa phát thanh của trường đại học Son Siwoo từng theo học .

Rõ ràng hung thủ của vụ án đang nhắm vào hội điểu sư .

Nhưng ai đã làm nó ?

Kim Dongbeom vẫn còn bị tạm giam , bị theo 24/24 lấy đâu ra thời gian để giết người ?

Thân của Son Siwoo nằm trong phòng phát thanh của trường cấp ba của anh ta .

Cơ thể Son Siwoo có dấu hiệu phản kháng song lại không tìm thấy bất cứ dấu vết nào tại cơ thể của anh ta cũng như hiện trường xung quanh .

Cả hai nơi cách nhau ít nhất 10 cây số .

Cảnh sát kết luận đây vốn không phải hiện trường đầu tiên .

Khi xem camera của tất cả các tuyến đường có thể đi qua di chuyển giữa hai nơi và cả camera của trường học đều đã bị mất đoạn thời gian từ khoảng 20 giờ tối đến 5 giờ sáng .

Bảo vệ của trường cũng không nhìn thấy bất cứ ai .

Han Wangho tuyệt vọng , người anh ta yêu đã chết , chết không yên thân , đầu một nơi thân một nơi .

Han Wangho cả ba tháng nay đều luôn ở bên cạnh Son Siwoo chỉ là đột nhiên hai ngày trước Son Siwoo đòi về nhà , Han Wangho đưa Son Siwoo về vốn tưởng khi ở nhà Son Siwoo sẽ yên lòng hơn , chẳng ngờ điều không may vẫn xảy ra .

Gia đình Son Siwoo nói sau khi về nhà , anh ta nói sẽ đi gặp một người bạn vào tối ngày mùng 1 , khi tới nửa đêm không thấy trở về họ cứ nghĩ Son Siwoo chắc lâu ngày không gặp bạn uống rượu say không về được nhà bởi bình thường Son Siwoo vốn hay vậy .

Điểm chung của tất cả nạn nhân đều là tự nguyện đi .

5/2/20xx

Sau gần ba tháng chẳng gặp nhau giờ đây hội điểu sư ba người lại gặp nhau tại đám tang của Son Siwoo .

Choi Hyunjoon vẫn khóc , Park Dohyun thấy được tia máu trong mắt anh ta cùng với bọng mắt sưng húp .

Lee Seungyong thì về hẳn nước rồi .

Anh ta nói nhìn bạn bè mình ra đi anh ta ở nơi kia chẳng khác nào một kẻ hèn nhát đang chạy trốn .

“ Trốn cũng tốt , còn sống thì lo hương khói hộ người đã chết “ – Park Dohyun nghĩ

Dù sao cũng chẳng ai muốn đoàn tụ bạn bè ở dưới suối vàng cả .

6/2/20xx

Cảnh sát nói họ sẽ cho người theo dõi , để tâm đến những người còn lại của hội .

Đáng ra họ nên để tâm ngay từ đầu .

7/2/20xx

Lại một cuộc điều tra nổ ra .

Lại không có manh mối mới .

Giờ Han Wangho hiểu được tâm trạng của Park Dohyun rồi .

Tuyệt vọng thật .
 
Don't Talk
Chương 9


10/2/20xx

Cảnh sát nói họ tìm thấy trong thư viện của trường cảnh sát có một cuốn nhật ký .

Kim Kwanghee lại bị bắt .

Cuốn nhật ký đó là của Kim Kwanghee .

Trong đó viết anh ta vô tình có tình cảm với Kim Dongbeom khi gặp tại đồn cảnh sát năm ấy .

Anh ta nhận ra Kim Dongbeom vô tội dù quá khứ của cậu ta đã từng làm vậy với đám mèo tại trường học .

Tuy nhiên Park Jaehyuk khi đó mới vào nghề chưa lâu , cứ thế kết tội qua lời nói qua loa , chứng cứ thì chẳng khác chiếc áo rách bị chắp vá .

Lee Sanghyeok năm ấy cũng tuyên tội cho Kim Dongbeom với lí do chỉ vì quá khứ của cậu ta .

Kim Kwanghee thầm yêu Kim Dongbeom , anh ta lặng lẽ đứng trong bóng tối giúp đỡ cậu .

Thấy cậu có cuộc sống cơ cực , lại vô tình mắc bệnh nặng , Kim Kwanghee muốn người mình yêu không phải chết một mình , anh ta muốn tất cả những người đã đẩy Kim Dongbeom đến bước đường này phải chết .

Và rồi một kế hoạch chi tiết được thành lập .

25/11/20xx

Kim Kwanghee trộm lấy các phần thi thể trong phòng khám nghiệm tử thi lặng lẽ mang đến một nơi đặc biệt xa xôi , người dân lạc hậu , ít để mắt đến .

Rồi bí mật gửi tin cho toà soạn báo nơi Jeong Jihoon làm việc , cố tình để đồng nghiệp phát hiện ra các bộ phận thi thể trong nhà xác biến mất , cố ý gửi tin cho toà án nhân dân tối cao rằng toà án ở tỉnh ngoại ô không xử lý được một vụ án giết người .

1/12/20xx

Anh ta lấy lí do về quê thăm gia đình để xin nghỉ phép .

Anh ta leo núi từ phần đằng sau của ngọn núi để lên ngôi nhà trên núi .

Ngôi nhà đó là của họ hàng xa của Kim Dongbeom mà Kim Kwanghee vô tình phát hiện ra khi tìm kiếm thông tin của Kim Dongbeom .

Mọi chuyện tiến triển tốt hơn anh ta nghĩ , căn nhà đó vẫn có điện , cây hoa trà không hiểu bằng cách nào vẫn sống sót được qua từng ấy năm không được chăm sóc .

Anh ta vốn chỉ định giết mấy người kia bằng những công cụ có sẵn .

Chỉ là căn nhà quá nhiều thứ , dao , rìu , xăng , nến , một bàn phẫu thuật và dụng cụ phẫu thuật , nước ngâm xác động vật .

Mọi thứ thật hoàn hảo cho anh ta .

Hoá ra người họ hàng đó của Kim Dongbeom là một nhà khoa học chuyên nghiên cứu trên các con vật .

Tính cách y hệt Kim Dongbeom vì cậu ta đã dùng xác động vật để biến thành tiêu bản .

4/12/20xx

Jeong Jihoon đêm hôm trước nhận được một lá thư nặc danh nói nếu cậu ta không lên ngọn núi trước rừng những gì cậu ta đã làm với hội điểu sư sẽ bị bại lộ .

Jeong Jihoon đang thăng tiến trong sự nghiệp , hội của cậu ta đang có những thành công nhất định không thể nào chỉ vì quá khứ mà tổn hại đến tương lai được .

Cậu ta là người cuối cùng đến .

2 giờ sáng

Lee Sanghyeok lặng lẽ đi bộ lên núi .

Anh ta nhận được bức thư .

Nội dung thư nói nếu anh ta không đến ngọn núi trước rừng anh ta thì việc một thẩm phán tối cao như anh ta lại có sơ suất trong việc kết án khiến cho người dân vô tội phải chịu phạt .

Kèm theo đó là video bằng chứng việc anh ta kết án sơ suất .

3 giờ sáng

Park Jaehyuk từ hiện trường vụ án mạng vứt xác đi lên núi .

Anh ta nhận được tin nhắn nói rằng phát hiện anh ta bao che cho kẻ ác kết tội người vô tội cùng với video bằng chứng .
 
Don't Talk
Chương 10


12 giờ trưa

Trên bàn là chiếc bánh kem trắng , xung quanh là ba người lần lượt bị trói trên ghế và Kim Kwanghee ngồi ở giữa bọn họ cười tươi .

Anh ta đã đánh úp bọn họ .

Anh ta hỏi từng người một về tội ác họ gây ra cho Kim Dongbeom và những kẻ xấu số .

“ Tại sao cậu lại đăng bảng tin về việc Kim Dongbeom giết mèo trong trường học ?



“ Tôi không có anh điên rồi thả tôi ra “

Ngón tay cái bên trái Jeong Jihoon rơi xuống .

Jeong Jihoon mặt như bị rút cạn máu gào lên đau đớn .

Lee Sanghyeok và Park Jaehyuk sợ đến tái mặt .

Kim Kwanghee lại quay sang Lee Sanghyeok hỏi

“ Tại sao anh lại kết tội Kim Dongbeom chỉ quá khứ của cậu ấy ?



“ Bởi vì cậu ta có quá khứ như vậy cho nên cậu ta có động cơ giết các chú chó mèo đó nhất , hơn thế nữa người kiện kiên quyết nói chính cậu ta là người làm việc đó , camera cũng ghi lại cậu ta có đi qua những nơi có xác động vật “

Kim Kwanghee cười nhẹ

Ngón trỏ bên phải Lee Sanghyeok rơi xuống .

“ Anh nhận hối lộ không phải sao , anh rõ ràng nhìn thấy video đó đã bị chỉnh sửa thời gian , anh lại chỉ muốn lấy tiền rồi lập công , còn có anh muốn trêu tức tên luật sư , tên gì nhỉ Han Wangho phải không ?

Không phải anh nói gì mà theo tôi luôn lẽ phải ?

Lẽ phải của thẩm phán Lee là cái này sao ?



Mắt Kim Kwanghee đảo sang Park Jaehyuk .

Anh ta híp mắt chào Park Jaehyuk .

“ Tại sao em lại kết tội cậu ta ?

Không phải anh đã nói vụ án này có vấn đề sao ?



“ Em xin lỗi , em chỉ muốn lập công mà thôi , anh biết mà đội trưởng không thích em , em chỉ muốn cho ông ta thấy em có tài “

“ Ồ , tính cách ông ta lúc nào chẳng vậy , em biết vì sao sau đó ông ta vẫn ghét em không ?

Bởi vì em đã kết tội lầm người nhưng ông ta lại chết quá sớm , tên đội trưởng mới thích em lắm Jaehyuk à , em và tên đó không phải mập mờ với nhau rồi tên đó mang em đến tận cục cảnh sát thành phố sao , thích thật đấy , thân xác em đáng giá ghê “

Ngón giữa bên trái của Park Jaehyuk rơi xuống .

Anh ta lại quay sang Jeong Jihoon .

Jeong Jihoon nuốt nước bọt , gương mặt tái nhợt sợ hãi .

“ Cậu nói cậu không biết vậy ai là người đã đăng bài đó ?



“ Tôi... tôi chỉ biết không phải tôi , chúng tôi thay phiên nhau đăng bài đúng là hôm ấy đến lượt tôi nhưng tôi bị ốm phải nhập viện không đăng bài được , lúc tôi tỉnh dậy chỉ nghe nói có người thấy đến giờ mà không ai đăng vì vậy đã đăng bài hộ tôi “

Ngón út bên phải rơi xuống .

Jeong Jihoon run rẩy .

Cậu ta biết dù trả lời như thế nào ngón tay của cậu ta chắc chắn đều sẽ bị chặt mất .

Kim Kwanghee hơi tức giận .

Mất thời gian lắm mới tìm được người hôm ấy đăng bài cuối cùng lại không phải cậu ta .

Để an ủi tâm trạng của mình Kim Kwanghee tìm kiếm nạn nhân tiếp theo .

“ Tại sao anh lại nhận tiền hối lộ ?

Không phải nhà anh rất giàu sao ?



“ Bởi vì người đó nói sẽ cho tôi biết một bí mật trong vụ án mạng lúc ấy , nói tôi có thể lập công , cho dù giàu có cha tôi vốn không quan tâm đến tôi , ông ta chỉ chăm chút cho đứa con với người vợ chính thức của ông ta mà thôi “

“ Đứa con ấy là Han Wangho nhỉ ?



Jeong Jihoon nghe xong liền quay sang nhìn Lee Sanghyeok .

Giờ thì cậu ta hiểu rồi thì ra đó là lí do vì sao anh ta luôn làm khó dễ cho Han Wangho .

Thấy biểu cảm của Jeong Jihoon , Kim Kwanghee như bị chọc cười .

“ Bất ngờ nhỉ ?



Ngón trỏ tay còn lại cũng đứt lìa .

“ Lại đến lượt em rồi Jaehyuk “

“ Tại sao tên cục trưởng lại chết ?



Park Jaehyuk biết có nói gì cũng sẽ bị chặt tay hơn nữa trước mặt bọn họ là camera ghi hình lại tất cả nếu nói sự thật chắc chắn dù còn sống vẫn sẽ bị người đời chỉ trích khinh miệt .

Park Jaehyuk im lặng .

Cậu ta đã im lặng cho đến khi ngón tay bị cắt hết .

Jeong Jihoon chỉ nói cho Kim Kwanghee những gì mình biết mà thôi .

Có lẽ điều đó đã động đến lòng trắc ẩn nào đó trong Kim Kwanghee .

Sau khi chặt toàn bộ ba mươi ngón tay bọn họ đều đã ngất đi do mất máu .

Kim Kwanghee nhặt từng ngón tay cắm vào chiếc bánh kem trắng .
 
Don't Talk
Chương 11


1 giờ sáng , 5/12/20xx

Đã sang ngày mới rồi sao .

Kim Kwanghee rửa rìu trong bếp rồi vào phòng khách nghỉ ngơi .

6 giờ sáng

Kim Kwanghee bị đánh thức bởi tiếng động trong phòng bếp .

Park Jaehyuk đang cố gắng giãy giụa khỏi dây thừng .

Kim Kwanghee chỉ đứng ở cửa bếp mỉm cười , không có ngón tay anh ta muốn xem Park Jaehyuk thoát ra kiểu gì .

Jeong Jihoon ngẩng mặt lên nhìn Kim Kwanghee .

“ Tôi có thể đi vệ sinh không ?



Kim Kwanghee gật đầu .

Anh ta lại gần rồi vác cả Jeong Jihoon và chiếc ghế vào nhà vệ sinh .

Sau khi xử lý Kim Kwanghee lại vác cậu ta trở lại phòng bếp .

Jeong Jihoon không phản kháng , cậu ta đúng là to hơn so với Kim Kwanghee nhưng dù sao cậu ta cũng không phải đối thủ của một cảnh sát hơn nữa ngón tay đã mất , nếu phản kháng thất bại thứ tiếp theo anh ta định chặt của cậu là cái gì ?

Lee Sanghyeok nhìn xung quanh rồi thở dài , anh ta nghĩ kĩ rồi kiểu gì cũng phải chết , nhanh chóng chấp nhận sự thật là điều tốt nhất .

Lee Sanghyeok ngồi trước mặt máy quay sử dụng khẩu hình miệng nói ra toàn bộ những gì mình biết về Kim Dongbeom và gửi lời xin lỗi chân thành đến cậu .

Park Jaehyuk mệt rồi , anh ta đã làm mọi thứ có thể để thoát ra dây thừng nhưng không thể .

Kim Kwanghee dựng Park Jaehyuk về chỗ cũ .

Kim Kwanghee lôi Lee Sanghyeok ra ngoài .

Anh ta cầm theo một can xăng và máy quay , gỡ Lee Sanghyeok ra khỏi ghế vứt anh xuống đất ngay trước cây hoa trà .

Và bắt đầu dùng ghế đập vào người Lee Sanghyeok .

Anh ta kêu lên trong đau đớn , phun ra một ngụm máu , rồi ngất lịm đi .

“ Chán thật “ Kim Kwanghee bỏ vào trong nhà .

Anh ta đã đảm bảo rằng Lee Sanghyeok không thể nào chạy trốn được .

Ngón núi này đủ cao , lết xuống cũng mệt chết kể cả khi anh ta lăn xuống cũng không không được bởi vì Kim Kwanghee đã dùng chiếc xe lạnh đâm vào núi , con đường để xuống núi đã bị tuyết chặn lại .

Kim Kwanghee bước vào cười với Jeong Jihoon và Park Jaehyuk .

Anh ta nói anh ta sẽ xử lý từng người một , vì vậy cho đến khi Lee Sanghyeok chết hai người họ vẫn sẽ sống .

14 giờ chiều

Lee Sanghyeok cuối cùng cũng tỉnh dậy , có lẽ là bị tụt đường nên anh ta ngất đi khá lâu .

Trong lúc anh ta ngất đi Jeong Jihoon và Park Jaehyuk đã được cho ăn chút kẹo dẻo .

Hai người họ phải sống để Kim Kwanghee còn hành hạ nữa chứ .

Kim Kwanghee đi ra ngoài nói chuyện với Lee Sanghyeok .

“ Nếu năm ấy anh không tuyên án cho Kim Dongbeom có lẽ giờ anh đã không phải ở nơi này chịu khổ rồi , anh có biết lúc anh đang sống trong ngôi nhà ấm cúng , có một công việc ổn định , người người ngưỡng mộ thì Dongbeom đang làm gì không ?



Một cái tát giáng xuống gương mặt Lee Sanghyeok .

“ Cậu ấy đã sống như cách một con chó , à không , không bằng một con chó .

Cậu ấy phải sống lang thang , bị mọi người chửi bới , đánh đập , không ai muốn nhận cậu ấy cả .

Cho đến khi cậu ấy ổn định , cậu ấy lại sắp chết “

“ Cậu ấy xứng đáng phải chịu đựng những điều này sao ?



Lee Sanghyeok biết cho dù bản thân có nói gì cũng không khiến cơn giận của Kim Kwanghee giảm xuống , anh ta chỉ có thể im lặng chịu đựng sự đánh đập của Kim Kwanghee .

Đáng chết thật .

Nhưng Kim Kwanghee chưa muốn giết người luôn , nếu giờ thiêu anh ta chắc chắn người dân sẽ phát hiện khói .

Anh ta ngồi trên chiếc ghế của Lee Sanghyeok chỉ ngồi đó nhìn chằm chằm vào Lee Sanghyeok cho đến khi trời tối hẳn .

23 giờ tối

Giờ lành đã đến .

Kim Kwanghee cầm can xăng đổ lên chân Lee Sanghyeok , rồi châm ngòi lửa vứt vào cơ thể Lee Sanghyeok .

Sự bỏng rát khiến Lee Sanghyeok đau đớn kêu lên cơ thể không ngừng giãy giụa .

Cho đến khi lửa lên đến eo anh ta Kim Kwanghee đổ một xô nước lạnh vào chân Lee Sanghyeok , ngọn lửa dập tắt , thoang thoảng trong không khí là mùi khói , mùi thịt nướng .

Chân Lee Sanghyeok bị bỏng nặng .

Kim Kwanghee nói với anh ta “ Tôi thích số chẵn hãy đợi tới mai đi “

1 giờ sáng , 6/12/20xx

Kim Kwanghee lại tưới xăng châm lửa đốt cháy chân Lee Sanghyeok lần thứ hai .

Rồi anh ta lại dập tắt .

2 giờ sáng

Kim Kwanghee lại tiếp tục .

2 giờ 16 phút

Lee Sanghyeok cuối cùng cũng chết .

Anh ta tự cắn lưỡi mà chết .

Quá đau đớn .

Kim Kwanghee thấy vậy liền cắt lưỡi Lee Sanghyeok mang vào bếp .

Trong bếp lúc này Jeong Jihoon đã thiếp đi , Park Jaehyuk nhìn anh ta chỉ thấy rợn người .

Kim Kwanghee lôi Park Jaehyuk xuống tầng hầm rồi .

Jeong Jihoon bị tiếng hét của Park Jaehyuk làm tỉnh ngủ .

Jeong Jihoon không biết Kim Kwanghee đã làm gì với Park Jaehyuk , chỉ biết tiếng hét ấy thật đau đớn .

Jeong Jihoon thực sự muốn bịt tai lại .

Kim Kwanghee đang mổ bụng Park Jaehyuk lấy nội tạng , không thuốc giảm đau , không gây mê , Park Jaehyuk đau đớn xin tha mạng .

Sau khi khâu lại vết thương cho Park Jaehyuk , Kim Kwanghee nhìn đồng hồ đã 5 giờ rồi .

Anh ta vác Jaehyuk đi ra ngoài .

Kéo lê Park Jaehyuk trên mặt hồ rồi bắt đầu cưa băng tạo ra một cái lỗ đủ rộng để nhét Park Jaehyuk xuống , buộc Park Jaehyuk vào trong một tảng đá lớn rồi đẩy xuống hồ .

Cho đến khi mặt hồ tĩnh lặng anh ta mới rời đi .

6 giờ sáng

Kim Kwanghee quay lại tìm Jeong Jihoon , nhìn anh ta bây giờ trông thật mệt mỏi , anh ta nói sẽ xử lý Jeong Jihoon sau khi nghỉ ngơi rồi kéo Jeong Jihoon vào kho lạnh của phòng bếp .

“ Lạnh thật “ – Jeong Jihoon nghĩ

Không biết đã qua bao lâu khi bị nhốt lại tại đây Jeong Jihoon bắt đầu sinh ra ảo giác , nó thấy mình đang trong vòng tay của người mình yêu Park Dohyun .

Park Dohyun đã tới cứu nó , khen nó thật kiên cường , ngón tay nó vẫn còn chạm nhẹ lên gương mặt anh mềm mại và ấm áp .

9 giờ sáng

Jeong Jihoon tỉnh khỏi cơn mê vì đau đớn , Kim Kwanghee đang đánh nó , cơ thể Jeong Jihoon cơ lại theo từng cơn đau , Kim Kwanghee lật người nó liên tục đánh vào phía ngực trái của nó bằng gậy , rồi vào chân vào vai .

10 giờ sáng

Jeong Jihoon bất tỉnh , Kim Kwanghee cứ nghĩ Jeong Jihoon đã chết vì vậy đã rời khỏi phòng , mang những chiếc ghế lại xếp chúng ngay ngắn quanh chiếc bàn tròn .

10 giờ 37 phút

Kim Kwanghee đi vào trong rừng .

Jeong Jihoon lết theo Kim Kwanghee .

Kim Kwanghee mặc kệ Jeong Jihoon lết theo mình , anh ta biết Jeong Jihoon không có sức để rời khỏi cánh rừng này .

Tuy nhiên Kim Kwanghee không thể rời khỏi đây nếu Jeong Jihoon chưa chết .

Anh ta đành quay lại căn nhà .

Kim Kwanghee hầm một nồi nội tạng bên trong là những gì anh ta lấy được từ Park Jaehyuk .

Cái này mà gửi cho tên cục trưởng đó không biết hắn có thích không .

Anh ta cắt lưỡi Lee Sanghyeok ra từng miếng như sashimi rồi trang trí cho chúng cuối cùng cho tất cả vào trong tủ lạnh .

15 giờ

Kim Kwanghee quay lại rừng tìm Jeong Jihoon .

Jeong Jihoon nằm giữa rừng , bị tuyết bao phủ , Kim Kwanghee kiểm tra động mạch .

Xác nhận Jeong Jihoon đã chết mới vác xác cậu ta ra đến chiếc xe lạnh giữa núi .

17 giờ

Kim Kwanghee thành công ra khỏi thị trấn ấy .
 
Don't Talk
Chương 12


2/2/20xx

Kim Kwanghee cuối cùng cũng tìm được người đăng bài .

Son Siwoo nhận được tin nhắn nếu cậu không đến gặp tôi , tôi sẽ tung ra bằng chứng cậu đã tung tin đồn thất thiệt với đồng nghiệp , là người lan truyền tin nóng trên mạng xã hội khiến cho hàng trăm học sinh cấp ba rơi vào cảnh bị bạo lực mạng và bạo lực học đường .

Son Siwoo không chút phòng bị , anh ta biết anh ta đáng chết .

Son Siwoo nằm trên đất , mơ màng tỉnh dậy .

Kim Kwanghee ngồi xổm bên đầu anh ta .

“ Dậy rồi à ?



“ Anh là ai ?



“ Quên mất tôi rồi sao ?

Vậy tôi xin tự giới thiệu lại nhé .

Tôi là Kim Kwanghee là cảnh sát của đồn cảnh sát quận Mapo , trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi , cậu là bạn của Jaehyuk “

Son Siwoo chìm vào kí ức , đúng là người mà Park Jaehyuk từng nhắc đến mỗi khi say rượu , anh ta đẹp thật .

“ Cậu còn nhớ Kim Dongbeom không ?

Mà chắc cậu phải nhớ nhỉ , cậu ấy đang bị bắt lại với nghi án giết em cậu đó “

Son Siwoo bàng hoàng khi nghe những lời ấy .

Anh ta có lẽ đã nhận ra người giết em trai mình chính là kẻ đang ngồi trước mặt mình .

“ Tại sao cậu lại đăng bài về Kim Dongbeom ?



“ Hả ?

Tôi... nhóm chúng tôi vốn dĩ chuyên đưa tin về những học sinh cấp ba trên không gian mạng với các tin tức nóng hổi , lúc ấy chúng tôi chỉ muốn làm anh hùng dù sao những người chúng tôi đưa tin đều là kẻ xấu , Kim Dongbeom cậu ta vô tình bị tôi bắt gặp đang giết mèo trong khu nhà bỏ hoang tại trường cấp ba , vì vậy tôi mới đưa cậu ta lên diễn đàn “

“ Vậy cậu có nghĩ vì một bài đăng của cậu một học sinh vốn bình thường lại bị bạo lực học đường , bị hủy hoại tương lai chưa ?



Son Siwoo nghẹn ứ , anh ta biết anh ta sai nhưng đã đâm lao thì phải theo lao .

Có lẽ đó là quyết định hối hận nhất của đời anh ta .

“ Vậy cậu có biết đứa em yêu quý của cậu đã chết thay cậu không ?

Đáng ra cậu ta sẽ không phải chết nhưng vì ngày hôm đó là lịch đăng bài của cậu ta nên cậu ta mới phải chết .

Nhưng cậu ta lại không phải người đăng bài , đứa em đó đã kéo dài sự sống cho cậu đấy “

“ Giờ thì xuống dưới đó tạ lỗi với em của cậu đi “

Kim Kwanghee đứng lên vung chiếc rìu xuống cổ Som Siwoo .

Anh ta truy cập vào mạng lưới camera thành phố và camera trường học xoá hết tất thảy mọi thứ .

Mang theo cơ thể Son Siwoo đặt ở hai nơi cậu ta gắn bó nhất .

12/2/20xx

Kim Kwanghee bị đưa đến toà án .

Trước mặt thẩm phán anh ta thừa nhận mọi cáo buộc .

Gia đình và bạn bè của nạn nhân đau đớn nhìn anh ta .

Kim Kwanghee bị tuyên án tử hình .

14/2/20xx

Kim Kwanghee đã tự tử trong tù .
 
Don't Talk
Chương 13


23/2/20xx

Hôm nay Kim Dongbeom nhận được một món quà vào ngày sinh nhật .

Đó là cuốn băng mà Kim Kwanghee đã quay .

“ Gửi em , Dongbeom có lẽ em không nhớ anh là ai , anh là người cảnh sát đã đi lướt qua em trong đồn cảnh sát ở Mapo cách đây 2 năm em nhớ không ?

Anh tên là Kim Kwanghee rất vui được gặp em .

Thực ra anh rất thích em , có lẽ là từ cái nhìn đầu tiên , em khiến anh có một cảm giác muốn bảo vệ và che chở cho em .

Anh đã dõi theo em suốt kể từ ngày đó , xin lỗi em nếu điều đó khiến em khó chịu nhé .

Anh biết em bị bệnh nặng khó có thể qua khỏi , anh biết tất cả những tên đã khiến cuộc đời em trở lên tồi tệ như vậy vì vậy xin hãy thứ lỗi cho anh , anh muốn trả thù cho em chỉ một lần này thôi .

Dongbeom à hãy sống tốt nhé , anh yêu em .



Kim Dongbeom im lặng nhìn màn hình dừng lại .

Có lẽ là cảm giác được bảo vệ , có lẽ là vì biết ơn , Kim Dongbeom đã khóc .

Khóc cho cuộc đời cậu thật bất hạnh , khóc cho Kim Kwanghee yêu cậu hết lòng , khóc cho cả những người đã khiến cuộc đời cậu trở nên như vậy .

Cuối hè năm ấy chẳng rõ ngày tháng .

Kim Dongbeom ra đi bình yên .

Chôn cạnh Kim Kwanghee .

- Doran -
 
Don't Talk
Ngoại truyện


Tôi là Doran

Dạo này chẳng có ý tưởng sáng tác truyện , lại được Park Dohyun tâm sự về chuyện tình cảm của cậu ta .

Chuyện tình sến súa đó tôi đây không phải đã chứng kiến tất thảy rồi sao ?

Tôi đây không chấp cậu ta nhưng lại đặc biệt có hứng thú với vụ án của Jeong Jihoon qua lời kể của cậu ta .

Park Dohyun kể chuyện thực sự quá rời rạc nhưng tôi chẳng trách cậu ta , cậu ta giờ chẳng bình thường nổi nữa , đây là bệnh viện tâm thần tôi đòi hỏi cậu ta bình thường ở nơi này thì người điên là tôi .

Câu chuyện của Park Dohyun được tôi viết lại thành một cuốn sách , tôi tính gửi tặng cậu ta đọc trước kết quả là chưa kịp nhận feed back cậu ta lại hoá điên xé sách rồi .

Tôi lại gửi cho người bạn khác Lee Seungyong , anh ta đọc cười nức nở nói “ Dohyun mà không điên giờ cũng chắc thành tác giả nổi tiếng rồi đấy , nghĩ được tận một vụ án mạng cơ mà “

Tôi trề môi tỏ vẻ không đồng tình , cậu ta mà bình thường thì lấy đâu ra câu chuyện này cho tôi viết chứ .

Jeong Jihoon đến thăm tôi , em ấy là người yêu Park Dohyun , mấy năm trước do một vụ tai nạn Park Dohyun biến thành kẻ điên , Jeong Jihoon cũng chỉ biết chấp nhận và chăm sóc cho cậu ta .

Jihoon lúc đọc cuốn sách có chút khó tả , ừ thì em ta chết trong câu chuyện của Park Dohyun mà , Jeong Jihoon chỉ đi công tác có mấy ngày Park Dohyun liền nói chết rồi , để xem Jeong Jihoon này xử lý cậu ta như thế nào .

Nghe nói Jeong Jihoon ngồi nói chuyện với Park Dohyun rất lâu , cuối cùng phải hứa không được đi công tác quá lâu , Park Dohyun sụt sùi xin lỗi em .

Son Siwoo đọc xong đảo mắt , thằng đó giả điên trêu ngươi tao à .

Son Siwoo cũng đến thăm Park Dohyun rồi nhưng không phải để thăm mà là để chửi đi cùng còn người yêu anh ta Han Wangho , anh ta hình như đã cố gắng bịt miệng Son Siwoo lại vì anh ta chửi quá to làm Park Dohyun nức nở đòi Jeong Jihoon .

Cuối cùng người mệt chỉ có mỗi Jeong Jihoon thôi .
 
Back
Top Bottom