Cập nhật mới

Khác Don't Log Out Yet [The Gaslight Project I]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405739771-256-k808369.jpg

Don'T Log Out Yet [The Gaslight Project I]
Tác giả: Twenty_Six_26
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đêm Giao thừa, người ta đi xem pháo hoa có đôi có cặp, còn bốn chiến thần nhà này thì lại rủ nhau chui vào game VR kinh dị để tìm cảm giác mạnh.

Kết quả?

Cảm giác mạnh đâu chưa thấy, chỉ thấy một luồng điện phê pha đưa cả lũ xuyên không vào thẳng trong game.

Một nàng bác sĩ tâm lý thích cà khịa, một thanh niên hèn nhưng giỏi giải đố, một anh mỏ hỗn cọc cằn và một ông cụ non trầm tính.

Giữa đám quái vật kinh tởm, thứ đáng sợ nhất không phải là chết, mà là những pha tấu hài đi vào lòng đất của đồng đội (như bao dân game vẫn nói, tôi nghĩ vậy).

Game này rõ ràng không dễ ăn, liệu họ có thể đăng xuất về nhà kịp ăn Tết?

Lưu ý
Truyện có những yếu tố và tính tiết nhạy cảm, bạo lực, tâm lý, dark.

Sẽ có một số tình tiết rối não, fake như tin đồn về hot girl ở trường bạn, vậy nên tốt nhất là đội mũ bảo hiểm và chuẩn bị tinh thần 'không được tin ai' trước khi đọc truyện.

Văn phong tác giả dở tệ, đã vậy tác giả còn rất cringe 🐸🐸📖



xuyênkhông​
 
Don't Log Out Yet [The Gaslight Project I]
I. Giao thừa và cú zap định mệnh


[Vui lòng đọc phần lưu ý ở bên ngoài trước khi đọc quả truyện này]

_____

Đêm giao thừa, phố phường ngoài kia đang rộn ràng tiếng còi xe và mùi khói bụi của dòng người đổ về trung tâm xem pháo hoa.

Nhưng trong căn hộ của Balthazar Valerius, bầu không khí lại nồng nặc mùi...lẩu bò và tiếng chửi thề.

"Đm Maple, tao bảo mày bỏ rau muống vào sau cùng, giờ nó nhũn như cái giẻ lau nhà rồi đây này!"

Balthazar, gã thanh niên cao kều với gương mặt lúc nào cũng như bị ai quỵt nợ, quăng đôi đũa xuống bàn, nhìn nồi lẩu với ánh mắt kỳ thị.

Maple Thornebridge, kẻ thấp bé nhất hội nhưng sở hữu cái mồm nhanh hơn não, vừa thổi phù phù miếng thịt bò vừa cãi lại: "Gớm, nhũn tí cho nó dễ tiêu.

Cái dạ dày yếu ớt của mày nên cảm ơn tao đi Balthazar.

Với cả, gọi tao là Maple, đừng có thêm từ 'đm' vào trước tên tao như thế, nghe nó kém sang."

Cyprian Elian, thanh niên 'nghiêm túc' nhất nhóm, đang ngồi chỉnh lại cặp kính cận và lật giở một cuốn sách lịch sử dày cộp, nhàn nhạt bồi thêm một câu: "Theo thống kê, 80% các vụ ẩu đả đêm giao thừa bắt nguồn từ những lý do ngớ ngẩn.

Hai đứa mày định góp phần vào số liệu đó à?"

"Thôi nào các con vợ."

Một giọng nữ trong trẻo nhưng đầy mùi 'cà khịa' vang lên.

Ametrine Vespera từ trong phòng bước ra, trên tay cầm bốn chiếc kính VR trông cực kỳ hầm hố.

"Ăn uống là phụ, giải trí là chính.

Tao mới tậu được con game Thanatos' Requiem bản giới hạn.

Nghe bảo chân thực đến mức mày có thể ngửi thấy mùi máu của chính mình luôn đấy."

Balthazar nhướng mày: "Game kinh dị?

Vào đêm giao thừa?

Mày có vấn đề về thần kinh không Ametrine?

À quên, mày là bác sĩ tâm lý tương lai, chắc tự chữa được."

Ametrine nở một nụ cười chuẩn thương hiệu 'bác sĩ nhân ái': "Bal à, tâm lý học bảo rằng nỗi sợ hãi sẽ gắn kết con người lại với nhau.

Tao thấy hội mình dạo này hơi thiếu tình thương mến thương, nên vào game cho quái nó rượt một tí là yêu nhau ngay ấy mà."

"Tao không đi!"

Maple giơ tay biểu quyết.

"Tao thà ngồi đây ăn rau muống nhũn còn hơn đi nộp mạng cho mấy con quái pixel."

"Mày không đi thì mai tao kể với crush mày việc mày vẫn còn mặc quần lót hình vịt vàng."

Ametrine nháy mắt.

Maple khựng lại, mặt đỏ lên vì tức: "Mày... con mụ phù thủy quan sát này!

Được rồi!

Đi thì đi!

Nhưng tao nói trước, có biến là tao log out ngay đấy nhé!"

Cả bốn người đeo kính vào, nằm ngả lưng ra ghế sofa và sàn nhà.

Ametrine là người nhấn nút khởi động.

"Chuẩn bị chưa?

3...

2...

1...

Chúc mừng năm mới!"

"Bzzzzzzzt!"

Một luồng điện cực mạnh, không giống bất kỳ cảm giác VR nào họ từng trải qua, đột ngột xuyên thẳng qua thùy chẩm, chạy dọc theo cột sống và nổ tung trong đại não.

Cảm giác không phải là nhìn thấy một màn hình khởi động, mà là linh hồn bị hút vào một cái phễu khổng lồ.

"Đệch...

đau...!"

Tiếng chửi của Balthazar là thứ cuối cùng họ nghe thấy trước khi bóng tối bao trùm hoàn toàn.
 
Don't Log Out Yet [The Gaslight Project I]
II. Chào mừng đến với địa ngục pixel!


Khi Ametrine mở mắt ra, điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là chiếc sofa êm ái của Balthazar, mà là cái lạnh thấu xương của gió rít và mùi ẩm mốc của lá mục.

"Ủa... sofa nhà Balthazar đổi sang loại làm từ đá tảng à?"

Cô lầm bầm, ngồi dậy và phát hiện mình đang mặc một bộ váy da ôm sát phối với áo khoác dài sờn cũ, bên hông lủng lẳng một túi cứu thương bằng da thật.

"Ametrine?

Mày đó hả?"

Một giọng nói run rẩy vang lên bên cạnh.

Cô quay sang và không nhịn được cười.

Maple đang đứng đó trong bộ đồ của một kẻ trộm - áo choàng có mũ, quần bó chân và gương mặt thì xanh mét.

"Nhìn mày giống một con chuột cống mặc đồ cosplay hơn là một sát thủ đấy, Syrup ạ."

"Mẹ kiếp, tao cảm nhận được gió!

Tao ngửi thấy mùi đất!"

Maple hốt hoảng sờ soạng cơ thể mình.

"Nút log out đâu?

Menu hệ thống đâu?

Ametrine, tao không thấy nút exit!"

"Bình tĩnh đi thằng hèn."

Một bóng người cao lớn lù lù xuất hiện phía sau họ.

Balthazar trong bộ giáp sắt xám xịt, tay cầm một thanh trọng kiếm trông nặng cả tạ.

Gương mặt hắn cọc cằn hơn thường lệ: "Tao vừa thử đấm vào cái cây kia, và tay tao đau thật.

Đau theo kiểu sinh học ấy, không phải rung phản hồi của tay cầm đâu."

Cyprian là người tỉnh táo nhất, anh xuất hiện trong bộ áo choàng của một học giả, tay cầm một cây quyền trượng gỗ đơn giản.

Anh đang quan sát bầu trời tím ngắt với những đám mây hình thù kỳ dị.

"Chúng ta không còn ở trong phòng của Balthazar nữa.

Luồng điện đó... nó đã mã hóa ý thức của chúng ta vào đây rồi."

"Ý mày là xuyên không?"

Ametrine nheo mắt, bộ não bác sĩ tâm lý bắt đầu hoạt động hết công suất.

"Thú vị đấy.

Một tựa game kinh dị chuyển thể từ tiểu thuyết tao vừa đọc.

Nếu đúng theo cốt truyện, chúng ta đang ở Vùng Đất Sương Mù, rìa ngoài của Thanatos."

Gào...!

Một tiếng gầm xé toạc không gian u ám.

Từ trong bụi rậm, ba sinh vật đen ngòm, không có mặt nhưng đầy răng sắc nhọn lao ra.

"Quái vật kìa!

Chạy thôi anh em ơi!"

Maple hét lên, định quay đầu chạy thì bị Balthazar túm cổ áo xách lên.

"Chạy cái gì mà chạy?

Tao đang bực mình đây!"

Balthazar gầm lên, vung thanh trọng kiếm tạo ra một đường vòng cung xé gió.

Rắc!

Một con quái bị chẻ đôi, dịch đen bắn tung tóe lên giáp của hắn.

"Mẹ nó, bẩn hết đồ rồi!"

Ametrine quan sát cách con quái di chuyển.

"Balthazar, con bên trái định móc lốp mày kìa!

Cyprian, dùng kỹ năng gì đi chứ, đứng đó đọc diễn văn à?"

Cyprian thở dài, giơ trượng lên: "Hỏa cầu."

Một quả cầu lửa nhỏ bay ra, thiêu cháy con quái còn lại.

Giữa đống tro tàn, một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc màu nâu hạt dẻ, mặc bộ đồ thôn nữ rách rưới đang run rẩy nấp sau gốc cây.

"Cứu... cứu tôi với..."

Cô gái thút thít.

Ametrine tiến lại gần, nở một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể: "Chào em gái xinh đẹp.

Bọn chị là...ừm, biệt đội diệt quái đêm giao thừa.

Em tên là Monique đúng không?"

Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn Ametrine: "Sao... sao chị biết tên em?"

Ametrine nháy mắt với nhóm bạn phía sau: "Chị biết hết đó.

Mà quan trọng hơn, em là người duy nhất ở đây không có răng nhọn, nên bọn chị sẽ theo em."
 
Back
Top Bottom