Khác Đóng vai râu trắng tại thế giới kumo desu ga nani ka?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
315387966-256-k928371.jpg

Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Tác giả: TunNgcinhKhc
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xuyên không sang anime kumo desu ga nani ka.

Biến thành râu trắng



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 1:Chuyển sinh(bonus lại)


Xin chào mọi người, tên tôi là Lê Văn Đạt, một tên mê anime chính hiệu, hôm nay tôi đã đặt mua một con figure râu trắng 50 củ rất đẹp, đó cũng là nhân vật yêu thích nhất nhì của tôi, nhìn khoảng khắc ông ta lựa chọn lưu lại tổng bộ hải quân để bảo hộ cho các con của mình và lúc ông ta hi sinh, hình ảnh đó khắc sâu vào bên trong tôi.

- Bớ người ta !

Cướp !

Đang lúc tôi độc thoại nội tâm thì đằng sau tôi có một tên đeo kính râm bịt khẩu trang đi lại gần tôi và gào to

- Thằng kia cút ra !

Tôi theo bản năng muốn ngăn lại người này thì con dao trong tay hắn đâm thẳng vào bụng tôi

- Trời ơi chết người tồi.

Ai đó gọi xe cấp cứu đi

"Đau quá , ý thức của tôi đang mơ hồ .

Chán thiệt , cuộc đời của mình còn chưa nếm được tư vị của tình yêu mà đã phải chết rồi , Còn chua khui hộp cái figure này nữa chứ.

Mà còn cha mẹ nữa họ sẽ bị sốc mất đây" Cơ thể tôi đang mất cảm giác , tiếng kêu của mấy người xung quanh đang dần nhỏ đi

"Ê này thằng nhóc dạy đi"một giọng nói kì lạ đánh thức tôi

- Đây là bệnh viện à , bác gì ơi.

- Đây không phải là bệnh viện mà là không gian thần thức của ta , ta là người quản lí thế giới này.

Tôi mở to mắt ra nhìn người đàn ông trung niên này , tôi thần nghĩ " Mình chắc ở chung phòng với bệnh nhân thần kinh rồi, tí nữa phải chuyển phòng thôi"

- Ê nhóc con thần linh trước mắt mà mày bảo tâm thần à , có tin tao ném mày xuống địa ngục không.

Mà để ý thì không gian ở đây trắng bóc à , tôi nhìn xuống chân thì omg , sao chân mình không có vậy , tôi biến thành ma rồi à

- Giờ nhà ngươi đang ở dạng linh hồn, do một số vấn đề mà mạng của ngươi bị mất vào ngày hôm nay , đáng ra ngươi có thể thọ lâu hơn nữa nên để cho công bằng thì ta sẽ cho ngươi sang một thế giới khác và có 3 nguyện vọng cho ngươi

Tôi suy nghĩ một lúc thì nói

- Nguyện vọng 1 xin hãy cho ba mẹ tôi được sống một cuộc sống ấm no và hạnh phúc.

Nguyện vọng 2 là xin được cho tôi sang thế giới anime kumo desu ga nani ka( chẳng bt gõ đúng ko)và nguyện vọng 3 là cho tôi biến thành nhân vật râu trắng trong one piece.

- Nguyện vọng 1 thì quá dễ dàng với ta, nhưng nguyện vọng 2 thì hơi rắc rồi với tên tà thần D nhưng thôi cũng được, còn nguyện vọng 3 thì ta sẽ đáp ứng ngươi nhưng phải tự ngươi khai phá lấy năng lực ấy .

Chắc các bạn không biết tại sao tôi lại chọn bộ anime đấy đúng không bởi vì nữ chính của bộ phim shiraori rất hợp gu của tôi nhe( t/g : mê gái thế này thì sớm muộn cũng chết ở trên thân gái à mà quên mày chết rồi mà)

- Xin thần cho con đến sớm lúc kịch bản vài năm để con có thời gian để phát triển bản thân mình ạ.

- Được thôi thật ra ta cũng định như thế đấy mà ta cho con một cơ thể mới như món quà khuyến mãi nhé.À ngoài ra , ta cũng cho con thêm một trí tuệ nhân tạo để giúp ngươi xử lí một số việc,và sẽ có một "món quà" cho con nhưng mà khi con đạt được đủ điều kiện mới mở nó ra được

Nói xong xung quanh tôi lại biến thành một dải màu đen, tôi mở mắt ra thì thấy xung quanh là một bãi đất thảo nguyên

Một đoạn kí ức truyền vào não tôi, đây chính là một ngôi làng nhỏ thuộc quốc gia analet trong bộ phim anime

Hình đây nè

Được rồi trước tiên hãy mở bảng thuộc tính của minh ra đã nào

Tính danh: Egward Newgate( Người chuyển sinh: Lê Văn Đạt )

Đẳng cấp: 1

Chủng tộc: Cự nhân

Trạng thái: Vị thành niên

HP: 568( Trưởng thành đều 100)

MP: 460( Trưởng thành đều 100)

SP: 650( Trưởng thành đều 100)

Kĩ năng thiên phú: Chấn Động (chưa thức tỉnh) , Haki bá vương(sơ cấp), Haki quan sát (sơ cấp),Haki vũ trang (sơ cấp)

Kỹ năng: Đao thuật(lv1)

Danh hiệu: Nam nhân mạnh nhất thế giới

Còn thừa điểm kỹ năng: 100.

Quả không hổ danh là râu trắng chỉ số có thể nói là ăn đứt mọi đối thủ, cơ hồ chỉ đứng sau ma vương ariel thôi.

Tôi quyết định mua kĩ năng giám định(lv1) vì nó khá trọng yếu cho sau này

Mà khoan tại sao chủng tộc của tôi lại là cự nhân vậy , tôi đứng dậy thì phát hiện ra tôi cao đến ba mét , thử sờ lên mắt thì tôi thấy chưa có râu, chắc sau này lớn lên mới có .

Nếu giả sử như mình đang 20t thì sau này đến lúc xảy ra cuộc chiến giữa ma vương và elf thì cũng lúc đấy phải cỡ 35,36 rồi, mà nếu mình yêu shiraori không phải là trâu già gặm cỏ non à( t/g : gọi fbi ngay lập tức) mà thôi kệ đi tình yêu không phân biệt tuổi tác .

Tôi đang dự định lên kế hoạch cho sau này

" Đầu tiên thì hãy gia nhập mạo hiểm giả và kiếm tiền để có một cuộc sống ổn định đã , sau đó mình sẽ xây dựng lên lực lượng cho riêng mình, tôi thề sẽ

làm cho tên băng hải tặc râu trắng một lần nữa sẽ vang danh thiên hạ nhưng đoạn đường vẫn còn xa lắm với lại đầy đủ thứ linh tinh nữa như chiêu mộ thuộc hạ này , kinh phí này,...vv"

Mà thôi kệ đi cứ lên đường rồi tính , tôi đang mặc bộ quần áo khá đơn giản như hồi râu trắng còn trẻ ko có râu nên cơ bắp cuồn cuộn lộ ra nhìn khá là hung mãnh

Đây nhé

———————————————————————————

Truyện đầu tay nếu có sơ sót gì xin chỉ bảo ạ
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 2 :Đánh Quái và trở thành mạo hiểm giả


Trên đường tôi đi có vô số con quái nhỏ nhìn tôi từ xa với ánh mắt vô cùng "trìu mến" nhưng lại bị haki bá vương của tôi doạ sợ.

Chỉ có một số con ma vật trung cấp mới dám đến gần tôi.

- Chỉ có từng này thôi sao , lên cùng một lúc đi

Tôi vừa nói vừa dơ ngón tay lên phe phẩy trước mặt bọn nó.

Những con ma vật như cảm giác được sự khinh thường của tôi mà nổi giận tiến lên cùng một lúc

Tôi tụ lực ở cánh tay và có một quang cầu nho nhỏ bọc vào tay tôi.

Vừa vung tay vừa gầm lên chiêu thức huyền thoại của râu trắng

- Không chấn !!

Ngay lập tức có một vết nức trên không khí và lan rộng ra.

Bọn ma vật chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã có một cỗ sức đẩy kì lạ đập vào bọn chúng , ngay lập tức một nửa ma vật bị loại bỏ khỏi cuộc chiến

- Uy lực tuy mạnh nhưng chỉ bắt kịp 1% sức sát thương nhưng cũng đủ rồi.

Những con ma vật cũng phát hiện ra đây không phải là thứ có thể trêu chọc vào nên cụp đuôi chạy trối chết.

Tôi cũng chẳn bận tâm đến bọn chúng mà nhanh tay thu thập xác của những con ma vật này.

[ Ngài đánh chết 1 con ma vật trung cấp , độ thành thạo kĩ năng chấn động tăng 0,1%]

[ Ngài đánh chết 1 con ma vật trung cấp , độ thành thạo kĩ năng chấn động tăng 0,1%]

[ Ngài đánh chết 1 con ma vật trung cấp , độ thành thạo kĩ năng chấn động tăng 0,q%]

....

- 1 con trung cấp tăng thêm 0,1% vậy chắc thượng cấp tăng 1% à , tăng lên thật là khó.

Mở bảng trạng thái ra xem tí nào

Tính danh: Egward Newgate( Người chuyển sinh: Lê Văn Đạt )

Đẳng cấp: 10

Chủng tộc: Cự nhân

Trạng thái: Vị thành niên

HP: 1054

MP: 1460

SP: 1506

Kĩ năng thiên phú: Chấn Động (chưa thức tỉnh) :1,8%, Haki bá vương(sơ cấp):1%, Haki quan sát (sơ cấp)1%,Haki vũ trang (sơ cấp):1%

Kỹ năng: Đao thuật(lv1), Giám định(lv1)

Dang hiệu: Nam nhân mạnh nhất thế giới

Còn thừa điểm kỹ năng: 80

-Đã tăng lên lv10 coi như cũng có chút sức mạnh để phòng vệ

" Tôi nghĩ mình nên đến thành phố gần đây bán xác của những con ma vật này và đăng kí làm mạo hiểm giả sau đó bắt đầu làm nhiệm vụ"

Dựa theo những câu trả lời của người dân trên đường , tôi nhanh chóng đến một thành phố ở vương quốc analeit.

" Chả hiểu sao người dân lại nhìn tôi với một ánh mắt khiếp sợ nhỉ , tôi chỉ cao hơn họ một chút và cầm theo vài con ma vật thôi mà"

Bước chân vào chỗ đăng kí làm mạo hiểm giả , những người xung quanh nhìn tôi và xì xào bàn tán

-Ê nhìn cái tên kia kìa , cao một cách khủng khiếp , không biết sức mạnh của hắn như nào?

- Những con ma vật kia trong tay hắn như là một món đồ chơi vậy!

- Hừ chỉ có cái to cao cơ bắp thôi mà , một cái ma pháp của tôi dư sức xử hắn

- Cẩn thận , tên kia liếc mắt nhìn cậu kìa.

-....

Tôi ko hề bận tâm mà đến chỗ quầy quản lý nói

- Tôi muốn đăng kí làm mạo hiểm giả và bán một số thi thể ma vật.Được chứ?

Tên quản lý sợ hãi mà run rẩy

- V..

Vâng , đương nhiên rồi nhưng xin ngài đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ấy .

"Thôi chết ,mình quên không thu hồi haki bá vương thảo nào người ta nhìn mình đáng sợ như vậy" tôi xấu hổ vội vàng mà thu hồi lại haki bá vương của tôi .

Áp lực xung quanh của tên quản lý biến mất khiến hắn thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh nhẹn làm theo lời tôi

- Đây là thẻ chứng minh thân phận mạo hiểm giả của ngài và số kim tệ từ những ma vật của ngài ạ.

Tôi bảo họ để lại cho tôi 3 con ma vật có cơ thể khá chắc chắn và hỏi đường đi tiệm rèn

Bước vào tôi thấy một gian vũ khí đồ sộ và một ông lão ngồi trên bàn uống nước .

Tôi hỏi :

- Ông là thợ rèn ở đây à , tôi có một số thi thể ma vật cần ông chế tác.

Ông ta lặng im chẳng nói gì mà nhìn tôi

- Cơ bắp rắn chắc . cơ thể cân đối và thể hình đồ sộ của cậu đúng là trời sinh chiến sĩ.

Có muốn tôi tiến cử cậu vào binh lính của đế quốc không, tôi chắc chắn cậu sẽ được trọng dụng

Tôi khá ngạc nhiên khi ông ta nói vậy mà nghĩ " Đúng là mình có thể có được một tương lai tốt nếu đi theo con đường mà ông đi nhưng đời nào vương sẽ phải làm việc đó"

- Mặc dù không biết ông là ai nhưng phiêu lưu mạo hiểm chính là con đường tôi đã chọn nên xin lỗi tôi không cần.

Ông ta khá ngạc nhiên nhưng rồi lại trở về trạng thái cũ

- Thôi được ta cũng ko bắt ép, chàng trai cậu tên là gì

- Egward Newgate , yên tâm đi rồi vài năm nữa cái tên này sẽ nổi danh cả thế giới.

Tôi trả lời với một giọng điệu tự hào và đầy kiêu hãnh.

- Ha ha đúng là người trẻ tuổi, được rồi ngươi có thể gọi ta là ron , một cựu binh lính của đế quốc

- Còn những trang bị của cậu muốn làm hãy miêu tả nó cho ta xem nào

Tôi lấy cây bút vẽ nên cái áo choàng và một cây đao mà râu trắng đã mặc

- Tôi muốn ông khảm vào nó những thuộc tính kháng ma pháp , nhiệt độ lạnh ,nóng có được không

- Không thành vấn đề nhưng ta nghĩ giá cả

sẽ ko rẻ đâu nha.

- Tiền không là vấn đề , phải mất bao nhiêu thời gian.

- Chậm là 5 ngày , nhanh thì 3 ngày

- Vài ngày nữa tôi sẽ đến lấy

Tôi mua tạm một thanh đại đao để phòng thân nhưng chất liệu của nó không ổn, nếu tôi sử dụng năng lực chấn động vào nó thì sẽ bể tan tành cho mà xem

Tôi đi tìm một phòng trọ ở qua đêm và nghĩ " Ngày mai mình sẽ đi làm nhiệm vụ để kiếm tiền vậy còn bây giờ thì chén một bữa thịnh soạn nào

———————————————————————————

Chap sau sẽ xuất hiện đồng đội của n9 nhé
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 3 : Nhận nhiệm vụ


Sáng sớm tôi dạy vác thanh đao đến cộng hội để nhận nhiệm vụ

- Xem nào, xem nào hái thảo dược này nhạt nhẽo, chăm sóc thú cưng 1 ngày bỏ, dắt chó đi dạo ? mấy nhiệm vụ kiểu gì thế này(•_•|||)

Bỗng tôi chú ý đến một nhiệm vụ đến từ một ngôi làng

- Ngôi làng này bị một nhóm ma vật dạng sói tấn công làm mất mạng rất nhiều người , đa số là ma vật trung vị , còn lại là hạ vị , khá là phù hợp với mình

Tôi đến trước quầy vãin làm nhiệm vụ này

- Thưa ngài ,nhiệm vụ này là một nhóm ma vật nên tôi khuyến nghị ngài nên 4-5 người mới được

Tôi cười phá lên theo phong cách của râu trắng

- Gura gura ...

đừng lo lắng thái quá , chỉ là một nhóm súc sinh ỷ vào sức mạnh của mình mà làm càn làm quấy thôi mà , không có gì phải sợ cả.

- Nhưng mà ... thôi được rồi , chúc ngài thượng lộ bình an

Tôi trừng mắt lên nhìn quản lý theo kiểu "Mày thử từ chối xem" và cái kết thì bạn đã thấy đấy(t/g : định làm yang hồ à)

Đám mạo hiểm giả ở 2 bên thì chỉ chỏ tôi

- Trời đất tên này quá ngạo mạn rồi , một bày ma vật ít nhất phải có trên mấy chục con đấy

- Ê chúng mày thử cược xem chuyến này thằng não cơ bắp này có kết cục ra sau

- Tao cược nửa sống nửa chết , trở thành người tàn tật

- Mày đề cao hắn ta quá đây , tao cược chỉ trong 5 phút thì ngỏm củ tỏi

- Tao cược ...

Tôi không chịu được sự khinh thường bọn họ thì đến chỗ đó và nói

- Ồ cược vui nhề , cho ta cược ta sẽ trở về nơi này và lấy hết số tiền này nhé .

Nói xong tôi đặt cược một nửa số kim tệ của tôi rồi quay phắt đi để lại ánh mắt ngố ngáo của bọn nó .

- Tên này đúng là não cơ bắp , chưa chi đã được một số tiền đủ để ăn no hôm nay rồi

- Ha Ha Ha...

Tôi rạo bước trong thành phố và vào một tiệm xăm

- Ê chủ quán tôi muốn xăm cái hình này lên lưng của tôi , hết bao nhiêu tôi trả

- Vâng vâng ạ, cảm ơn quý khách

- Cho tôi hỏi là hình xăm này có ý nghĩa gì thế ạ?

Sau khi xăm xong , tên chủ quán thắc mắc hỏi tôi cái vấn đề này thì tôi cười phá lên và nói:

- Gura Gura ....

Nếu bây h tôi nói thì e là còn quá sớm nhưng chờ vài năm nữa đi ông sẽ biết rằng là ông đã có một niềm vinh hạnh lớn như thế nào.

Trông tên chủ quán vẫn không hiểu lắm những vẫn nhận tiền và chúc tôi thượng lộ bình an

Vừa đi tôi vừa nghĩ " Tuy nói thế nhưng mà hiện tại mình vẫn đang 2 bàn tay trắng , muốn đi lên từ con số 0 thật là khó nhưng thôi quyết chí thì nên".

Ngôi làng cánh đây rất xa phải đi một ngày đường nên tôi cũng không vội , vừa đi vừa ngắm cảnh

- Ông trời đúng là biết trêu ngươi , mới vừa mấy ngày trước mình còn đang là một tên vô công rỗi nghề, đang chuẩn bị bước chân vào đại học mà bây h phải làm một tên mạo hiểm giả.

Dựa theo thời gian thì một năm nữa những người chuyển sinh sẽ đi sang thế giới này nên mình phải nhanh chóng tăng cao thực lực .

Tôi nắm chặt tay mình mà nghĩ

——————————————————————————

Ngày hôm sau khi tôi đến đây thì ngôi làng đã hiện ra trước mắt nhưng trông nó thật im lìm , thiếu sức sống , tôi đến trước cổng làng mà nói :

- Tôi là mạo hiểm giả nhận nhiệm vụ này , xin người dân nơi đây hãy mở cửa .

Vừa nói xong thì cánh cửa chậm rãi mở ra , một ông già đi trước mặt tôi và nói :

- Thì ra là mạo hiểm giả đại nhân, xin mời xin mời

Đi vào tôi không thể kiềm chế cơn giận mà nói

- Bọn súc sinh đáng chết !

Có hơn trăm người bị thương nằm la liệt trên đường tôi đi , chỗ nào cũng có tiếng kêu la ó thảm thiết, có mấy đứa trẻ thì đang kêu cha , kêu mẹ

- Tại sao thương vong lại lớn như này?

Chẳng phải chỉ có hơn chục con sói thôi sao, phòng thủ an ninh của xác người bị gì vậy?

Trước sự phẫn nộ của tôi, trưởng làng chỉ biết cúi mặt và nói :

- Nếu thông thường thì với từng ấy con ma vật thì bọn tôi có thể trụ được nhưng không hiểu sao lại có một nhóm ma vật khác tấn công vào từ đằng sau của ngôi làng , do bọn tôi quá trú trọng vào mặt trước nên đã bị bất ngờ tập kích , tuy rằng đã đánh đuổi được bon nó đi nhưng chúng tôi cũng bị tổn thất nặng nề.

"Giương Đông kích tây , chỉ huy của bọn chúng chắc chắn không phải là một con ma vật tầm thường" , tôi suy nghĩ kế sách trước mặt và nói :

- Số người còn có thể chiến đấu của các người là bao nhiêu ?

Trường làng nói một cách trầm trọng

- Không quá 60.

Còn bên bọn ma vật thì có khoảng 50

"Nguy rồi đây , với số lượng chênh lệch thế này nếu không dùng mưu thì không được" tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc thì nhớ về một cuộc chiến xưa ở Việt Nam cũng có hoàn cảnh như vậy, đúng rồi dùng kế ấy chắc chắn được

Tôi triệu tập mọi người dân trong làng và nói kế sách này , lập tức có người phản đối

- Thế này không được, dùng kế hoạch này sẽ khiến cho ngài gặp nguy hiểm.

- Nhưng với tình thế này thì đây là cách duy nhất

- Không được...

....

- Đủ rồi !!

Trưởng làng quát to lên và nói

- Làm theo kế sách của ngài ấy đi.

Nếu ai muốn phản đối thì thử nêu ra một cái kế hoạch khác đi xem nào.

Ai nấy đều im thim thít .

Trưởng làng thầm nghĩ "Kì lạ , trước nay không hề có ai cho mình cảm giác an toàn như thế này , rốt cuộc mạo hiểm giả này là ai, khí chất của hắn không hề TẦM THƯỜNG"

- Được rồi mọi người hãy chuẩn bị đi , tối nay chúng ta sẽ cho lũ súc sinh kia nếm mùi khổ đau

Tiếng nói của tôi đã giúp cho dân làng trở nên có tinh thần hơn và nhanh chóng chuẩn bị .

Trong phòng nghỉ , ngồi xuống ghế tôi thầm nghĩ " Tối nay sẽ là một đêm thú vị lắm đây"

——————————————————————————

t/g: đoán thử xem đó là kế sách nào đi? 😜😜 đoán trúng sẽ có bão chương
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
khu bình luận


Mọi người hãy đoán xem kế sách mà main sẽ sử dụng là gì?
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 4: Vườn không nhà trống


Đêm đến , là thời gian im lặng, yên tĩnh của vạn vật, cũng là lúc nghỉ ngơi của con người.

Nhưng đó cũng là lúc những loài thú săn mồi hiện thân.

Nó , là vua của bầy sói này lang vương.

Hôm qua ,tuy vận dụng kế " Giương Đông Kích Tây" thành công nhưng trước sự chống trả quyết liệt của dân làng mà nó phải lui quân , nhưng nó cũng biết trong làng chẳng còn bao nhiêu sức lực mà chống chả nó , vì vậy hôm nay sẽ là một đêm trăng máu.

Một tiếng hú vang lên giữa đêm cũng như tượng trưng cho tín hiệu của cuộc tấn công bắt đầu

" Bắt đầu rồi sao" Tôi nắm chặt thanh đao mà thầm nghĩ.

Vô số con sói lao ra như ong vỡ tổ từ trong cánh rừng .

Đến trước cổng làng , vô số tiếng sủa phát ra như đang cảnh cáo đe doạ của lũ sói nhưng không hề có một sự đáp trả từ phía bên trong khiến nó nghi hoặc không thôi, một con sói vô tình đạp đầu vào cánh cổng nhưng lại bị mở ra khiến cho nó trợn mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chẵng lẽ lũ nhân loại sợ hãi chúng ta nên sáng nay đã rời đi sao, nó thầm nghĩ.

Mừng thầm trong lòng rồi hú lên một phát và lao vào bên trong để kiểm tra . lũ sói cũng đi vào và kiểm tra từng nhà một.

Nhìn thấy hành động của lũ sói tôi không khỏi phát ra tiếng cười

- Gura gura ... xem ra súc sinh cũng chỉ là súc sinh thôi.

Trong lòng không khỏi mừng thầm, không biết từng này ma vật sẽ đem cho mình bao nhiêu độ thành thạo đây.

Kì quái chẳng phát hiện ra cái gì hết cả , tất cả đã bị quét sạch hết rồi.

*Hồi tưởng

- Thưa ngài mạo hiểm giả ngài triệu tập bọn tôi đến đây để làm gì ạ?

Trước sự nghi hoặc của dân làng tôi giải thích cho họ

-Trước sự chênh lệch quá lớn về chất lượng quân số , ta mặc dù có thể xử lí hết đám sói nhưng cũng không thể bảo đảm mạng sống của các ngươi.

- Về chuyện này xin ngài đừng lo chúng tôi đã có quyết tâm về điều này rồi.

Chúng tôi đã chứng kiến những cảnh bạn bè , đồng đội hi sinh nên nỗi sợ cái chết chúng tôi không để ở trong lòng.

Tôi khá ngạc nhiên trước sự quật cường của nhóm thanh niên này nhưng vẫn phải từ chối ý tốt này:

- Các ngươi không sợ chết nhưng ba mẹ anh chị các ngươi chắc không sợ các ngươi chết hả?

Mà nếu các ngươi chết đi thì ai sẽ phải phụng dưỡng cho cha mẹ các ngươi.

- Cái cái ...này..

Trước sự lúng túng của họ ta nói thêm:

- Yên tâm nếu đi theo kế hoạch " vườn không nhà trống" của ta chúng ta sẽ không có một tí thương tổn nào cả.

Sau đó tôi đã giải thích cho bọn họ về cách thi hành kế hoạch này

- Dẫn dân làng ra khỏi làng rồi từ bên ngoài tập kích vào ư, quả là một kế hoạch điên rồ.

- Quả không hổ danh là mạo hiểm giả, kế hoạch này tuyệt đối sẽ làm cho bọn chúng ăn một vố đau

....

———————————————————————————

Đúng lúc này, một tiếng nói dõng dạc vang lên

- Khai tiễn !!

Vô số cung tên từ trên trời rơi xuống khiến cho đàn sói bị hú hồn hú vía, nhưng con lang vương thì không tỏ ra hốt hoảng gì quả không hổ danh là thủ lĩnh nó ngay lập hú lên chỉ đạo đàn sói thoát ra

- Báo cáo , tên đã hết

- Lập tức thi hành kế hoạch tiếp theo phóng hoả

Vô số bó đuốc ném nào đống rơm khô buộc trên hàng rào khiến cho nó biến thành một bức tường lửa làm cho những con sói trở nên vô cùng sợ , dù cho có là ma vật thì nó vẫn còn chứng sợ lửa nên không ít con sói bắt đầu lo lắng sủa lên

Ngay cả lang vương cũng không ngoại lệ , sắc mặt của nó vô cùng kém.

Nhưng vẫn vô cùng tỉnh táo xem xét xung quanh thì chợt nhận ra phía trước có một con đường chưa bị lửa bao quanh.

Ngay lập tức nó dùng hết sức mình hú một cách thực lớn sao cho cả đàn nghe thấy rồi lao nhanh ra chỗ cổng đấy

———————————————————————————

* Hồi tưởng quá khứ part 2

- Vậy chúng ta sẽ cho bọn nó chết cháy hả mạo hiểm giả đại nhân.

Tôi lắc đầu mà kêu rằng

- Chúng ta không thể để chúng chết cháy như vậy được dù sao đó cũng là nhà của các ngươi mà , nếu cháy rụi hết thì các ngươi định làm "Thạch Sanh" à

Các dân làng lắc đầu bừng tỉnh , bọn hắn suýt thì quên rằng đó cũng là nhà của bọn hắn.

Mặc dù không biết "Thạch Sanh" là cái gì nhưng chắc chắn đó không phải là một khái niệm gì tốt lành đâu.

Tôi gật đầu rồi nói tiếp

- Chúng ta sẽ khống chế ngọn lửa sao cho nó không lan vào quá sâu mà ảnh hưởng thiệt hại quá nhiều về vật chất của cải.

Nhưng lại có người nói rằng:

- Vậy chúng ta phải dùng cách gì để đánh bại lũ sói đây?

Tôi lại phá lên cười mà nói tiếp.

- Đó chính là nội dung mà ta sắp nói đến, chúng ta sẽ bố trí một cái lối đi không bị lửa đốt và sau đó...

Tôi mỉm cười nhe răng với mọi người với một ánh mắt mong đợi:

Một người nọ không nhịn được môi mấp máy nói:

- Ý ..

ý của ngài là chúng ta sẽ phục kích trên đường đào thoát của chúng sao .

Ta phá lên cười " Cuối cùng cũng có người hiểu"

- Thật ko thể tưởng tượng nổi , cái liên hoàn kế này quá hoàn mỹ rồi, nếu không có chứng nhận mạo hiểm giả của ngài ta còn hoài nghi ngài là một vị quân sư của đế quốc đấy.

- Gura gura ... ta có phải là mấy cái quốc sư gì gì đó đâu?

Chỉ đơn thuần là một tên mạo hiểm giả thôi.

- Thế ngài mạo hiểm giả cho tôi hỏi là những ai sẽ đánh lén bầy sói ạ?

- Đúng vậy đúng vậy là ai vậy ạ?

Trước ánh mắt nóng lòng của mấy tên dân làng , tôi không kiêng dè mà dội cho một gáo nước lạnh

- Đó chính là một mình ta thế thôi !!

- Cái gì một mình ngài , dù gì đó cũng là 50 con ma vật đấy , tại sao không để cho chúng tôi đi?

- Đúng vậy mặc dù đúng là chúng tôi rất yếu nhưng hãy cho chúng tôi chia sẻ với ngài một vài áp lực chứ

Tôi gác cái thanh đại đao lên mà nói rằng :

- Lời ta nói lúc trước các ngươi không nghe thủng à, xin lỗi nhưng tha thứ cho ta nói thẳng, các ngươi quá yếu , bây h chưa phải là lúc chết đâu.

Còn lí do tại sao á dễ hiểu thôi , bởi vì ta là RÂU TRẮNG hiểu chưa"

Tôi vừa nói vửa thả ra một chút haki bá vương khiến cho bọn họ cúi đầu im thim thít

[Đinh, chúc mừng ngài nói ra danh ngôn của Râu Trắng, ban thưởng Chấn động độ thành thạo tăng 3%, haki vũ trang độ thành thạo tăng1%, haki quan sát độ thành thạo tăng 1%, haki bá vương độ thành thạo tăng 1%]

-.....

" Có ai có thể giải thích cho tôi là tại sao tới bây h tôi không hề biết gì về vụ là sao😳😳" (t/g : biết trước làm sao mà vui được)

Mà thôi coi như bây h biết cũng không tệ, thế này coi như thực lực của mình được đề cao hơn nữa rồi.

———————————————————————————

Lang vương vừa lúc đi ra cùng bầy sói qua cánh cổng thì đột nhiên có một cảm giác ớn lạnh ở sau gáy khiến cho. nó dừng lại đi chậm một chút, vừa hay lúc đó có tiếng kính vỡ vụn kèm theo một tiếng nói :

- Chấn không!!

Dưới sự đột kích bất ngờ , có hơn 5,6 con sói bị đánh bay ra mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lang vương gầm gừ về phía trước nơi có tiếng vỡ vụn .

Từng tiếng bước chân đi về phái đàn sói khiến cho thân hình cao lớn của tôi và cầm theo thanh đao bên cạnh dần dần lộ ra .

Trong ánh mắt của bọn nó như đang nhìn thấy một tôn sát thần vậy.

Tôi toàn lực không kiêng dè mà phóng thích haki bá vương về phía đàn sói kèm theo một câu nói nổi tiếng của Râu Trắng :

- Đối thủ của các ngươi là ta một người!!!

———————————————————————————

Chap sau sẽ là một màn com bat đỉnh cao luôn nhé
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 5: 1 vs 50


Dưới áp lực đến từ haki bá vương của tôi , có khoảng 10 con sói cấp hơi thấp lập tức ngất xỉu đi

[Đinh, chúc mừng ngài nói ra danh ngôn của Râu Trắng, ban thưởng Chấn động độ thành thạo tăng 3%, haki vũ trang độ thành thạo tăng1%, haki quan sát độ thành thạo tăng 1%, haki bá vương độ thành thạo tăng 1%]

[Đinh , chúc mừng ngài đánh bại 5 con trung vị ma vật, chấn động độ thành thạo tăng 0,5%]

[Đinh , chúc mừng ngài đánh bại 10 con trung vị ma vật, haki bá vương độ thành thạo tăng 1%]

- Vậy là chỉ còn 35 con nhỉ?

Tôi vừa cười vừa nói

Tên nhân loại này rốt cuộc là cái quái gi?Tại sao dù chỉ từ khí thế của hắn mà có thể đánh ngất thuộc hạ của mình.

Lang vương hiện tại trong lòng đang rất hoảng , dù tên nhân loại này chỉ có một người nhưng khí thế của hắn không thua gì một đội quân.

Tôi dùng kĩ năng giám định (lv4) lên bọn chúng và thấy được chỉ số trung bình của chúng trung bình từ 200 đến 300 lv từ 7-9 , nhưng tên thủ lĩnh lang vương thì hoàn toàn khác biệt , chỉ số của nó lên tới tận 1000 đến 1200 lv 16 lận , xem ra đây sẽ là một trận khổ chiến đây.

Hơn nữa tôi cũng không thể duy trì haki bá vương mãi được, nó sẽ khiến tôi tiêu tốn khá nhiều năng lượng tinh thần.

- Nếu các ngươi không lên thì ta tới vậy.

Tôi thu hồi haki bá vương và lập tức gia trì haki vũ trang lên thanh đao của tôi.

Ngay lập tức một màu đen huyền bí bao trùm lên thanh đại đao, haki vũ trang lần đầu tiên chính thức được trình diễn trên thế giới này.

Lang vương ánh mắt ngay lập tức thắt chặt, nó cảm nhận được khí tức tử vong trên thanh đao đó.

Nhưng nó ngay lập suy sét vấn đề trước mặt, dù sao đối phương chỉ có một người , với lại song quyền khó địch nổi bốn tay, cho dù là một con sư tử dũng mãnh cũng khó địch lại một bày linh cẩu mưu mô, chũng sẽ dùng kế hoạch bào mòn sinh lực địch.

Nó ngay lập tức ra lệnh chỉ huy 5 con sói vòng quanh tôi và bắt đầu chơi trò vờn, định cứ một lúc tôi ra tay thì bốn con còn lại sẽ lao vào tấn công tôi .

Ngay lập tức có 5 con sói lại gần tôi từ năm hướng khác nhau , nếu như là người khác có lẽ sẽ vô cùng bối rối không biết phải làm gì , chỉ bối rối phòng thủ.

Nhưng xin lỗi nhé nhưng chú mày nghĩ haki quan sát của anh mày để trưng à.

Haki quan sát của tôi đã khoá chặt vị trí , chuyển động của từng con sói.Thời gian như đang trôi chậm đi chỉ còn tiếng lửa cháy tí tách, 5 con sói đang dần dần siết chặc vòng vây xung quanh tôi , bật chợt tôi dơ cây đao lên thì cũng là lúc lũ sói dùng kĩ năng[răng nhọn] của nó bổ vào tôi , hai đứa nhắm hai chân, đứa thì nhắm vào sau gáy, đứa thì nhắm vào hông , đứa nhắm vào cánh tay trái của tôi.

Lang vương dùng ánh mắt khinh thường tôi , dù cho ngươi có lợi hại thế nào đi nữa thì trúng chiêu này không chết cũng trọng thương.

Cứ tưởng sẽ có cảnh máu bắn ra , nhưng ai ngờ lại có tiếng xương cốt va chạm và tiếng kêu ăng ẳng của những con sói ngáo ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bọn chúng quay qua quay lại với nhau , quái lạ tên nhân loại kia biến đi đâu rồi

- Đang tìm ta à bọn súc sinh.

Chúng ngơ ngác nhìn lên phía trên thì thấy tôi đang hai tay cầm đao vác trên vai không khác gì thiên tướng hạ phàm

- Đao trảm !

Hai từ này phát ra kèm theo 5 đoạn đao khí xuất ra từ thanh đao bọc haki của tôi.Mỗi đoạn đao khí phát ra tiếng phá gió chặt đứt thân thể 5 con sói như chặt đậu hũ vậy

-246

-254

-236

-247

-246

Xem ra sát thương trung bình của đao khí trung bình từ 240-250, như thế cũng đủ để đoạt mang bọn chúng rồi.

[Đinh ,chúc mừng ngài đánh bại 5 con ma vật trung vị ,haki vũ trang độ thành thạo tăng 0,5%, haki quan sát độ thành thạo tăng 0,5%]

[ Chúc mừng ngài thăng cấp thành công đao thuật lv3]

[Chúc mừng ngài học được kĩ năng đao khí lv1]

[Chúc mừng ngài thăng cấp thành công đao khí lv2]

[Chúc mừng ngài thăng cấp thành công giám định lv5]

Tôi tiếp đất theo kiểu phong cách anh hùng(kiểu đầu gối chạm đất ấy) tuy mặt tôi không có biểu hiện gì nhưng trong lòng đang thầm khóc " Ôi trời ơi là trời cái đầu gối của tôi , vậy mà trong phim người ta làm kiểu này suốt, đúng là phim chỉ là phim thôi🥲🥲" (t/g be like: lúc đó tôi tưởng thế là ngầu)

Nhưng tôi phải cố chịu đựng để không làm mất hình tượng râu trắng trong lòng tôi .

- Đã đến lúc kết thúc rồi, chuẩn bị đền tội cho những gì bọn mày đã làm đi.

" Mặc dù chiêu này khá là tốn thể lực nhưng phải cố thôi" tôi cắm thanh đao vào mặt đất rồi tôi giơ tay ra nắm lấy không khí rồi kéo xuống phía dưới

-Shima Yurashi

Bọn lang vương không hiểu chuyện gì thì đột nhiên mất thăng bằng và chao đảo , bây h nó mới phát hiện ra rằng tên nhân loại kia hắn đã làm cho cả vùng đất này chao đảo đi .

Từng khối đất nhô lên nhô xuống dưới chân bọn chúng .

Cái quỷ gì tên này không phải là nhân loại , hắn..hắn là một tên QUÁI VẬT.

Từng khối đất đang dần nhô cao lên và chôn sống bọn nó

Đợi khi chấn động đi qua, cây cối đã bị bật tung cả rễ, khắp nơi bị đều đầy rẫy đất đá.

Tất cả im lìm rồi một tiếng của hệ thống phát ra

[ Chúc mừng ngài đánh bại 30 con ma vật, trái chấn động độ thành thạo tăng 3%]

[ Chúc mừng ngài đã đạt danh hiệu Hình người thiên tai]

Không để ý đến tiếng kêu của hệ thống , tôi cảm thán trước sức mạnh của mình, nếu không phải mình cố kiểm soát khu vực bị chấn động thì bầy h e là cả ngôi làng đã bị san bằng rồi.

Tôi suýt nữa trót chơi ngu, thử mở ra bảng trạng thái ra nào.

Tính danh: Egward Newgate( Người chuyển sinh: Lê Văn Đạt )

Đẳng cấp: 15

Chủng tộc: Cự nhân

Trạng thái: Vị thành niên

HP: 1568

MP: 1678

SP: 1854

Kĩ năng thiên phú: Chấn Động (chưa thức tỉnh) :10,8%, Haki bá vương(sơ cấp):3%, Haki quan sát (sơ cấp)3,5%,Haki vũ trang (sơ cấp):3,5%

Kỹ năng: Đao thuật(lv3), Giám định(lv5),đao khí(lv2)

Dang hiệu: Nam nhân mạnh nhất thế giới, hình người thiên tai, người chuyển sinh

Còn thừa điểm kỹ năng: 580

Nhìn ngọn núi nhỏ trước mặt , tôi nói:

-Coi như đây là bia mộ cho bọn nó đi

Lúc tôi quay người đi thì đột nhiên một tiếng phá đất rồi lao nhanh đến vị trí của tôi , nhờ có haki quan sát dự báo mà tôi né kịp nhưng cánh tay vẫn bị một vết cào, nhưng tôi vẫn kịp cho một đòn không chấn vào người nó

-145

-365

Một đổi ba coi như không lỗ.

Tôi nhìn theo cái bóng đen đó thì phát hiện ra là lang vương nhưng trạng thái bây h của nó thật khác lạ .

Tôi sử dụng giám định lên nó thì hiện ra:

Tính danh: vô danh( trạng thái :cuồng nộ hoá )

Đẳng cấp: 16

Chủng tộc: lang vương

Trạng thái: Vị thành niên

HP: 1978/2243

MP: 2143

SP: 1965

Kĩ năng thiên phú: không

Kỹ năng: Vuốt sắt(lv5),nanh nhọn(lv4),doạ nạt(lv3)

Dang hiệu:Vua của loài sói

Còn thừa điểm kỹ năng: 340

Trời đất , thì ra nó tiến vào trạng thái buff bẩn à nhầm cuồng nộ hoá , bây h chỉ số của nó hơn đứt tôi .

May mà cú đó tôi né kịp nếu không phải bị trọng thương rồi.

Bây giờ nhất định không được lơ là bởi vì sức mạnh của nó dư sức để giết tôi

Tôi dùng haki vũ trang bao bọc toàn thân để tăng thêm sức phòng ngự rồi dùng haki quan sát khoá chặt vị trí của lang vương.

Lúc này trong lòng tôi chảy một giọt mồ hôi lạnh" Trận này... căng à nha"

———————————————————————————

Main : sao t/g chơi khó tôi vậy?

t/g : sợ mày bá quá fan ko thích
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 6:Sự trợ giúp thần bí


Lang vương hiện tại đang rất muốn tốc chiến tốc thắng vì hình thái nó sử dụng cuồng nộ hoá tuy rất mạnh nhưng phải đánh đổi bằng sinh mệnh lực của mình

Đáng giận tên nhân loại này đã ép mình đến bước này , nếu không đánh bại được hắn trong thời gian ngắn ngủi này thì thứ đang chờ đợi hắn sẽ là cái chết

" Tốc độ này thật là đáng sợ" tôi hoảng hốt vừa né tránh vừa đánh trả nhưng tốc đọ của con sói này quá nhanh đến nỗi tôi không nhìn thấy thân hình của nó đâu cả , cho dù có dùng haki quan sát đi nữa cũng chỉ thấy sự chuyển động của nó thôi.

-54

-67

-48

-57

-...

Tình huống ko hề ổn tí nào , tôi đang chịu sự tấn công của lang vương một cách bị động , mặc dù có haki vũ trang bao bọc nhưng máu tôi đang dần giảm xuống còn 1000

Chờ đã , tôi cảm thấy nó đang rất vội vàng, dùng haki quan sát thì thấy nó đang dần có một cỗ cảm xúc đang len lỏi lên trong lòng của nó, lo lắng, vội vã và sợ hãi.

Tôi sử dụng giám định lên nó thì phát hiện ra máu của nó đang giảm xuống chỉ còn khoảng 1500 và còn đang giảm xuống liên tục.

" Xem ra không phải kĩ năng nào cũng ko phải là hoàn hảo nhỉ?"

đây chính là cơ hội để đảo ngược tình thế, tuy rằng sẽ rất đau nhưng đây là cơ hội cuối cùng.

Tôi giải trừ haki trên thân thể của mình và cố ý để lộ ra sơ hở của mình để dụ dỗ con sói này.

Dưới sự lo lắng,sợ hãi trước cái chết của mình lang vương khi thấy tôi giải trừ haki vũ trang thì nhanh chóng dùng kĩ năng [vuốt sắc ] của mình vào bụng của tôi

-430

Một ngụm máu phun ra từ miêng của tôi nhưng nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt.

Lang vương mặc dù đã đắc thủ nhưng mà móng vuốt của nó đã bị bàn tay của tôi túm chặt lại khiến cho nó không thể thoát ra được, nó cũng ý thực được rằng nó đã mắc bẫy rồi

[Ngài đã học được kĩ năng [Kháng đau đớn]]

[Chúc mừng ngài nâng cấp thành công [Kháng đau đớn] lv2]

- Ta thắng chắc rồi!!

Tôi mặc kệ đau đớn phát ra từ thân thể mà dồn lực vào cánh tay phải của mình đồng thời bọc haki đến mức độ dày đặc nhất và tăng thêm năng lực của quả chấn động vào khiến cho bàn tay tôi càng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.

Trước sự cố gắng thoát ra vô ích từ lang vương.

Tôi dồn hết sức bình sinh đập vào thân con sói này liên tiếp 2 quyền ( cứ tưởng tượng cảnh akainu bị râu trắng đánh cho lên bờ xuống rượng khác hiểu)

-580

-578

- Quyền thứ nhất cho những sinh mạng vô tội của dân làng

- Quyền thứ hai cho cái vết thương ở trên bụng của ta

- Quyền thứ ba thì..

à mà thôi kệ cứ đánh đi

Đang lúc chuẩn bị tung quyền thứ ba thì con lang vương này làm một thao tác mà tôi không thể nào tưởng tượng được.

Nó tự cắn đứt chính bàn chân đang bị khoá lại của nó bởi tôi .Nhưng với một bàn chân cụt đó thì khả năng chiên thắng của nó gần như là zero.

Hành động đó không thể không khiến tôi phải nói rằng :

- Ta Egward Newgate tán thành ngươi lang vương

Đây chính là lần đầu tiên tôi nói ra cái tên của con sói này bởi vì tôi cảm thấy nó đã có đủ tư cách để làm đối thủ của tôi.

Trở lại vấn đề chính, máu hp của tôi và nó chỉ còn không đến 500 , nên tôi với nó điều biết rằng cú ra chiêu tiếp theo mang ý nghĩa sinh tử:"Hoặc là ngươi chết, không thì ta vong"

Thời gian như đang ngưng đọng lại , một chiếc lá từ trên cây bắt đầu rơi xuống.

Vào lúc nó chạm đất , cũng là lúc chúng tôi cùng ra chiêu, lang vương ngay lập tức sử dụng tốc độ của nó vòng qua sau lưng tôi nhưng tốc độ chậm hơn rất nhiều vì thiếu một chân nên haki quan sát của tôi nhanh chóng khoá chặt nó tôi vòng qua đằng sau và tung lên đồn không chấn lên người con sói nhưng tự nhiên nó tan rã thành những mảnh vụn màu đen.

" Thôi chết đây chẳng lẽ một kĩ năng mới mà nó mới học được" nhưng chẳng đợi cho tôi suy nghĩ thì lang vương đã nhào đến sau lưng tôi từ phía sau

" Chẳng lẽ mình phải bỏ mạng ở đây sao?"

Tôi biết rằng với tình huống này thì 8,9 phần là tôi chết chắc rồi.

Đang nhắm mắt chờ đợi đau đớn thì chẳng cảm thấy gì mà còn nghe được tiếng kêu đau đớn của lang vương.

Ngạc nhiên tôi mở mắt ra thì thấy một tầng băng bao bọc xung quanh con lang vương.

Mặc dù lớp băng này không dày nhưng với cơ thể bị trọng thương của lang vương thì không thể thoát ra trong một thời gian ngắn được.

" Rốt cuộc băng ma pháp này là ai làm , là mạo hiểm giả quanh đây ư , tôi cũng chẳng biết nữa" Biết đây là cơ hội vàng nên tôi dùng hai tay nhấc thanh đao ở bên cạnh lên và truyền haki vũ trang đồng thời tăng thêm năng lực trái chấn động nữa

Một quả cầu trắng nhỏ mờ mờ xuất hiện trên mũi đao, sau đó tôi lấy đà nhảy lên một cú thật cao và dùng thanh đao trảm xuống với một tốc độ xé gió.

- Thật lòng ta cũng không muốn có một kết quả như này nhưng mà ngươi yên tâm, hình tượng chiến đấu ngoan cường của ngươi ta sẽ mãi ghi nhớ trong lòng , lang vương.

Nói xong cũng là lúc thanh đao bổ ngay vào trên đầu nó , một vết rạn nức không khí xuất hiện và xung quanh đất bắt đầu nhô lên, thân thể của lang vương bị ép vào trong đất đến nỗi chết cũng không thể chết nữa.

Thanh đao trên tay tôi cũng không chịu nổi mà vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ.

[Chúc mừng ngài đánh bại 1 con ma vật thượng vị, ban thưởng chấn động độ thành thạo tăng 2%, haki vũ trang độ thành thạo tăng 2%, haki quan sát độ thành thạo tăng 2%]

[Chúc mừng ngài đã lên lv 16]

Quả thật là đúng lúc , lên cấp xong ngay lập tức các vết thương lành lại, nhưng tôi yêu cầu hệ thống.

-Hệ thống đem vết thương trên bụng của ta trở thành sẹo được không , ta muốn nó trở thành một phần kỉ niệm của ta

-Đã rõ (cái này tác tự bịa nhé)

Hệ thống không nóng không lạnh mà đáp ứng yêu cầu của tôi , tuy rằng các vết thương đã chữa lành nhưng sự mỏi mệt về tinh thần khiến cho tôi nằm ngủ ngay trên đất ngáy ro ro

———————————————————————————

Ha ha chap sau main sẽ thu nhận hai đứa con đấy nhé!!
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 7: Trở thành con của ta đi


- Ngài mạo hiểm giả dậy đi , ngài có sao không ạ?

Mọi người ai có biết ngài ấy bị gì không?

"Aii vậy nhỉ?"

Trời sáng rồi à , thôi chết ngủ quên mất rồi , phen này chắc bị thầy cho đứng ở góc lớp mất hu hu.

- Mấy h rồi vậy , đưa cho tôi cái đồng hồ với.

- Thưa ngài mạo hiểm giả, đồng hồ là cái gì ạ, có phải là một cái vũ khí ko ạ?

" Mấy người này là người nhà quê à mỗi cái đồng hồ mà không biết" , tôi bật dậy thì thấy đây không phải là căn phòng ngủ của tôi , nó hoàn toàn khác lạ.

- Đây là đâu vậy ?

Mấy người dân làng thi nhau nói

-Hay quá ngài mạo hiểm giả tỉnh lại rồi .

- Ơn trời , tôi cứ tưởng ngài sẽ không bao h tỉnh lại nữa chứ.

- Cảm ơn ngài....

-...

Nhìn thấy những người xung quanh cảm ơn tôi ríu rít, tôi ngu ngơ không hiểu truyện gì đang xảy ra.

À quên mất , mình hôm qua đã đánh bại bầy sói rồi lỡ lăn ra ngoài đường ngủ mất tiêu vì mệt quá.Nghĩ kĩ lại thì tôi cảm thấy hôm qua thật là nguy hiểm , nếu không có người thần bí trợ giúp thì tôi e là giờ tôi không còn đứng ở đây đâu.

"Nhưng rốt cuộc là ai, tại sao không chịu lộ mặt chứ" tôi cảm thấy vô cùng quái lạ nhưng thôi dù sao mình cũng đã thắng rồi , chuẩn bị sửa soạn rồi đi về thôi.

-Đừng gọi ta là mạo hiểm giả này, mạo hiểm giả nọ cứ gọi ta là Newgate hoặc râu trắng đi.

- Vâng thưa ngài mạo à nhầm Newgate.

Những người này có lẽ là bác sĩ hoặc đại loại như thế , họ định kiểm tra thân thể tôi nhưng tôi từ chối một cách lịch sự rằng tôi đang rất ổn.

Tôi đứng lên khởi động thân thể và đi ra giữa làng thì thấy hơi vắng người nên hiếu kì hỏi :

- Trưởng làng và những người khác đâu, tại sao lại vắng tanh thế này.

Một người vô tình đi qua đó thì nói

- Họ đang chôn cất những người đã khuất trong cuộc tập kích của bầy sói , nếu ngài muốn đến thì hãy vòng ra sau cánh rừng ở chỗ kia.

Đi theo sự chỉ dẫn của người đó, đến nơi thì tôi thấy vô số ngôi mộ được đắp từ những hòn đá nhỏ.

Nhìn thấy tôi đến , ngay lập tức trưởng làng làng đi ra chào hỏi tôi:

- Ngài đã tỉnh rồi à, mạo hiểm giả đại nhân , xin lỗi nhưng cây đao của ngài đã...

Trưởng làng nói ngừng lại thì lấy ra cây đao của tôi , tội nghiệp nhưng nó đã gãy ra thành vô số mảnh vụn, vừa nhìn là biết nó không được rồi chỉ còn lại cái cán đao thôi.

Mặc dù nó chỉ là vũ khí tạm thời nhưng dẫu gì cũng là món vũ khí đầu tiên tôi sử dụng nên tôi cũng có phần hơi ủ rũ.

-Thôi thì của đi thay người vậy , ở chỗ tôi cũng đầy những vũ khí như này xin ngài trưởng làng đừng có bận tâm.

Nghe được lời an ủi của tôi , trưởng làng cũng thở phào nhẹ nhõm mà nói với tôi:

-Đây là số kim tệ phần thưởng của ngài và đây là số thi thể của ma vật mà ngài đã đánh bại, xin ngài hãy nhận cho.

Tôi nhìn đống ma vật chất cao thành một ngọn núi nhỏ kia nhưng thú thật tôi chẳng bận tâm đến giá trị của chúng, có lẽ do tôi biến thành râu trắng nên cũng kế thừa cái tính cách của ông ta luôn rồi.

- Gura gura ... những thi thể ma vật này xin ông giữ lại đi, dùng số tiền bán được từ chúng mà khôi phục lại ngôi làng , tôi chỉ cần lấy số tiền thưởng này là được .

Ánh mắt trưởng làng lộ ra vẻ rung động nhưng vẫn kiên quyết nói:

- Không được , tuyệt đối không thể nhận , già này không muốn làm cái chuyện này ,mong ngài hãy cứ nhận lấy đi, còn ngôi làng tôi sẽ có biện pháp.

Cảm nhận được sự kiên quyết của ông ta tôi cũng chịu thua nên nói :

- Thôi được rồi nhưng tôi không thể mang theo nhiều thi thể ma vật như này được, nên hãy tôi sẽ lấy thi thể của con lang vương thôi , còn lại là của ông , tôi không có biện pháp để mang đi nhiều đồ như vậy.

Thấy tôi tỏ vẻ bất đắc dĩ nên trưởng làng cũng tạm chấp nhận, lúc tôi chuẩn bị xuất phát thì ông ta cũng cung cấp đủ rượu thịt cho tôi nên tôi rất vui vẻ.

Đang chuẩn bị đi thì haki quan sát của tôi cảm nhận được hai sự hiện diện rất khác lạ so với những người dân làng.

Tôi quay sang thì thấy một người giống như chị gái , một người giống như em trai , hai bọn họ đang nhìn tôi với một ánh mắt khác lạ nên tôi nổi hứng tò mò mà hỏi:

- Hai đứa nhóc kia là ai vậy hả trưởng làng?

Trưởng làng nhìn theo hướng tay tôi chỉ:

- À , đó là con nuôi của gia đình tôi ?

- Con nuôi?

Tôi nhíu mày hỏi lại .

-Đúng vậy , đó là một câu chuyện buồn.

10 năm trước có một đôi vợ chồng ko may bị ma vật tấn công, tuy rằng đã chạy trốn thành công đến làng của tôi nhưng vết thương của họ khá nặng nên aizzz

Trưởng làng thở dài một hơi rồi nói tiếp :

- Chuyện tiếp theo chắc cậu cũng sẽ tự hiểu, thấy 2 đứa con của họ đáng thương nên tôi đã thu làm con nuôi nhưng quan hệ cũng chẳng tốt mấy.

2 đứa nó cũng bị kì thị bởi những đứa trẻ cùng lứa khác nên bọn nó rất hay quậy phá om xòm cả làng lên.

Tôi thử sử dụng giám định lên hai đứa trẻ kia thì nó hiển thị

Tính danh:Ami

Đẳng cấp: 3

Chủng tộc: nhân loại

Trạng thái: Vị thành niên

HP: 68

MP: 89

SP: 65

Kỹ năng: Băng phong(lv3)

Danh hiệu: người được tinh linh băng phù hộ

Còn thừa điểm kỹ năng: 200

Tính danh: Ace

Đẳng cấp: 2

Chủng tộc: nhân loại

Trạng thái: Vị thành niên

HP: 57

MP: 78

SP: 55

Kỹ năng: Hoả cầu(lv2)

Danh hiệu: người được tinh linh lửa phù hộ

Còn thừa điểm kỹ năng: 200

Hai .. hai đứa trẻ này là một ... một thiên tài ma pháp.Với danh hiệu này và cả số điểm kĩ năng kia thì dù đặt ở đế quốc nào đi nữa thì cũng sẽ là một thiên tài nhận được sự chú trọng bồi dưỡng.

Cô chị thì trông rất là xinh đẹp , đúng kiểu nghiêng nước nghiêng thành, sở hữu một mái tóc màu trắng và đôi mắt sắc bén như dao găm.

Thằng em thì có một mái tóc rực lửa , mặt hơi có tàn nhan và trông rất ngây thơ(vô số tội)

Nhìn đến kĩ năng băng phong của cô chị kia tôi đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

Thấy tôi bỗng dưng đi về phía của bọn chúng.

- Chị ơi hắn đi về phía mình kìa !Phải làm sao đây?

- Phải chạy thôi !

Nhanh lên!

Thấy bọn chúng đang có dự định chạy trốn, tôi quát lớn:

- Ace,Ami hai đứa đứng lại cho ta!

Ngay lập tức , chân của bọn chúng khựng lại

- Tại sao chân mình lại cứng đơ thế này?

Cử động đi!Cử động đi!Chết tiệt.

Riêng Ace đã hốt hoảng hét lên:

- Ông làm cái gì vậy , mau thả tôi ra.Sao tên của chúng tôi ông lại biết.

Tôi đứng trước bọn nó , đầu hơi cúi xuống và nói:

-Ta hỏi, các ngươi trả lời.Hiểu không?

Trưởng làng ở bên cạnh lo lắng nói:

- Ngài Egward?

- Yên tâm,ta chỉ có một chút vấn đề cần xác minh thôi.

Thấy tôi nói thế, trưởng làng cũng hơi yên lòng

-Giờ thì bắt đầu câu hỏi đầu tiên.Ami, có phải ngươi là người trợ giúp ta trong lúc ta chiến đấu với lang vương không?

Một lúc sau, dưới áp lực tâm lí của tôi , cuối cùng Ami gật đầu một cái tựa như trả lời.

Trưởng làng rất ngạc nhiên và tức giận nói

- Ami , con có biết là việc đó nguy hiểm lắm không ?

- Im đi, ông có phải là cha ruột của tôi đâu mà quản tôi?

- Con...

Tôi giơ tay lên ý bảo ông ta dừng nói.

-Ha ha tốt lắm , câu hỏi tiếp theo.Tại sao lại đi theo ta ?

Chẳng phải rất là nguy hiểm sao?

Mặc dù không muốn, nhưng cuối cùng Ami vẫn phải trả lời một cách lúng túng:

- Thì ...thì chỉ đơn giản là tôi cảm thấy chỉ có mỗi ông chặn đàn sói nên tôi lo lắng cho ông nên ... nên tôi lén đi theo thôi.

- Chú nghe thấy chưa, chị tôi còn có ý tốt giúp chú mà vữa nãy chú còn doạ tụi tui nữa.

Ace chỉ vào mặt tôi và chất vấn

Nghe được câu trả lời , tôi phá lên cười và nói

- Gura gura...

được rồi Ami ta cảm ơn ngươi vì đã cứu ta một mạng nhưng mà có một câu hỏi nữa ta muốn hỏi.

Cả Ace và Ami đều lộ ra vẻ ngoài ý muốn , tên này vừa cảm ơn tụi mình sau, chưa có ai cảm ơn bọn mình bao h.

Đây là lần đầu tiên có người cảm ơn họ.

- Ace,Ami Trở thành con của ta đi!

Ace:...

Ami:...

Trưởng làng:...
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 8:Ước mơ của ta


Ace,Ami: Ngươi... ngươi bị làm sao vậy hả?

Có phải bị thương nặng quá nên điên rồi không?

-Sao vậy?

Có muốn làm con của ta không?

Ta biết tình cảnh của các ngươi như thế nào?Có lẽ chỉ có ta mới giúp được sự thiếu thốn của các ngươi.

- Đương..

đương nhiên là không rồi.Ai lại nguyện đi gọi một kẻ xa lạ là..là cha chứ

Ami từ chối nhưng có một chút do dự " Tên này đúng là có một sở thích kì quái, nhưng mà tại sao lại có cảm xúc do dự như này?

Chẳng lẽ là mình đã bị dao động rồi?"

- Chưa quen thì rồi sẽ quen mà.

Tôi kiên quyết trả lời rồi dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào bọn trẻ theo kiểu "Các ngươi không có quyền từ chối" (t/g: trời ơi bắt nạt trẻ con kìa)

- Nhưng... nhưng mà chúng tôi chẳng có quan hệ mật thiết gì với ông cả.

Hơn... hơn nữa chúng tôi...chúng tôi không cần thứ tình cảm vô nghĩa đất.

Ace nói ra với một giọng nói kiên cường, bất khuất nhưng giọt lệ đang ở trên đuôi mắt của cậu ấy đã bán đứng cảm xúc của cậu ấy.

"Chết tiệt sao nước mắt lại cứ rơi ra thế này"

Trưởng làng ở bên cạnh thì kinh ngạc vì đây là lần đầu tiên ông thấy hai đứa này có biểu cảm như này, cho dù có là ông đi nữa cũng không làm được như thế này "Người đàn ông này , mị lực của hắn ta sao lại khủng khiếp như thế này"

Tôi rất hài lòng với biểu cảm của bọn trẻ và nói:

- Ta không phải là một người có thói quen tốt gì cả, suốt ngày chỉ có uống rượu và ngủ thôi.

Nhưng mà!

Thần thái của tôi trở nên nghiêm túc khiến cho hai đứa nhóc này giật mình.

"Đây có phải là tên vừa nãy không vậy, khí thế của hắn hoàn toàn trở nên hoàn toàn khác."

-Hôm nay có lẽ ta đã chết dưới móng vuốt của lang vương rồi, nhưng Ami ngươi đã can thiệp và làm tình thế đảo ngược lại.

Đó không phải là sự tình cờ , mọi việc trên đời này không có gì xảy ra một cách tình cờ hết!

Bất cứ chuyện gì cũng có lí do riêng của nó!

Rồi vận mệnh sẽ hé lộ từ từ cho ta biết!

[Đinh, chúc mừng ngài nói ra danh ngôn của Sliver Rayleigh, ban thưởng Chấn động độ thành thạo tăng 3%, haki vũ trang độ thành thạo tăng1%, haki quan sát độ thành thạo tăng 1%, haki bá vương độ thành thạo tăng 1%]

Tôi khá ngạc nhiên khi biết nói câu nói nổi tiếng của người khác cũng có thể nhận thưởng được.Nhưng để không làm lớ mất nhịp cảm xúc nên tôi nói xong thì quỳ một chân xuống và ôm hai đứa trẻ vào lòng:

- Ê buông tôi ra đồ khốn khiếp, tôi muốn tố cáo ngươi tội bắt cóc trẻ con.

Thả ta ra!

Mặc dù rất xúc động trước câu nói của tôi nhưng Ace và Ami vẫn ra sức chống cự trước hành động của tôi.

-Hãy khóc đi.

Khóc để giải toả mọi thứ,chứ nhẫn nhịn để làm gì.Đừng có ra vẻ cứng cỏi nhưng bên trong thì lại yếu đuối , đó không phải là một biểu cảm nên có khi đứng trước một người cha , một người nhà đâu.

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má của hai đứa trẻ này.Chúng mặc dù không muốn khóc nhưng tại sao, tại sao nước mắt cứ tuôn rơi thế này, không thể ngừng lại được.

Cô chị Ami vẫn tỏ vẻ cương ngạnh mà nói :

-Hic..hic rốt.. rốt cuộc ngươi là ...là ai vậy hả?

Tôi cười một cách thoải mái và trả lời:

- Ta là Egward Newgate,là cha của các ngươi sau này.Vậy Ace ,Ami có muốn làm con của ta không ?

-Có... có ạ.

Ace và Ami cùng một lúc trả lời.

-Ha ha ha ngoan lắm.Nhớ kĩ sau này nếu có người nào coi thường ngươi, đáng ngươi thì hãy quay về đây bảo ta , ta sẽ cho đánh hắn thừa sống thừa chết.Mà từ nay về sau phải gọi ta là lão cha nghe chưa.

Ace,Ami:"Vậy ra đây là cảm xúc khi có được một gia đình sao , thật là ấm áp"

-Vâng... vâng ạ.

Thấy cảnh này , trưởng làng ở một bên cũng không kìm được mà tuôn ra nước mắt.

Tôi quay đầu lại và nói với trưởng làng :

-Thưa trưởng làng, về vấn đề này...

- Không sao , không sao đâu có lẽ duyên số đã định sẵn ngài với hai đứa nó rồi,dù là tôi đi nữa cũng là lần đầu tiên thấy được biểu cảm này của chúng đấy.

Mặc dù đã có hơn 10 năm chăm sóc, nói không có tình cảm với chúng thì cũng là nói dối nhưng mà khi thấy chúng hạnh phúc này thì ông cũng không thể cưỡng ép chúng được.Chúng cũng nên có sự lựa chọn của chính mình.

-Trưởng...trưởng làng,ta...ta

Thấy sự do dự của Ace và Ami,trưởng làng nói:

-Ace,Ami có lẽ hơi muộn để nói điều này nhưng mà ,ta vẫn luôn coi hai đưa là một phần của cái làng này.Nhưng đáng tiếc thay đây không phải nơi mà các ngươi thuộc về.

Nói xong , trưởng làng lại chỉ vào ta mà nói:

-Nếu như ngài mà không thể chăm sóc tốt cho hai đứa nó thì cho dù thịt nát xương tan, tôi cũng sẽ khiến ngài phải hối hận.

- Râu trắng này xưa nay không hề làm trái lời nói của mình.

Tôi nói với một giong điêu tự hão để trấn an trưởng làng.

Ông ta cũng đã thu dọn hành lý cho hai đứa nhỏ ,gọi là hành lý nhưng nó có một chút ít quần áo thôi.

Tôi vác 2 cái túi nhỏ đấy lên vai kèm theo cái bọc to chở xác của con lang vương.

[Chúc mừng ngài đã đạt được đủ điều kiện, mở ra cửa hàng tích phân]

"Ồ đây không phải là "món quà" mà ông thần đã nói lúc đó sau,thôi cứ để tối kiểm tra vậy"

Đi một đoạn đường thì quay lại nói với 2 đứa

-Sao không ở lại đấy 1 đêm để làm một bữa chia tay với ngôi làng .Dù sao đây có lẽ là lần cuối cùng hai đứa nhìn thấy ngôi làng này đấy.

Ace,Ami do dự một chút rồi nói

-Không sao đâu ạ.Với lại nếu như ở lại đấy thêm một chút nữa thôi thì e rằng con sẽ đổi ý mất lão cha ạ.

Thấy được sự quyết tâm các đứa con, tôi cũng không nói gì mà đi về phía trước.

———————————————————————————

Tối đến , sau khi ăn uống no nê xong, tôi hả hê nằm bệt dưới đất.Tôi liếc nhìn sang hai đứa con đầu tiên tôi thu nhận mà nói:

-Sao chúng ta không chia sẻ một chút ước mơ của chúng ta nhỉ?

Hai con có một ước mơ nào không.

Ace và Ami liếc nhìn nhau thì nói một cách lúng túng:

-Chúng con chưa hề có một ước mơ nào cả, nếu có thì nó đã được thực hiện rồi.

Bởi vì mong muốn trước đây của tụi con là có một gia đình, có một người thân để chia sẻ cảm xúc của mình và người đó đang ở trước mặt con rồi.

Tôi ngạc nhiên trước ước mơ của bọn chúng và có một chút đồng cảm vì hai ước mơ của chúng và tôi giống hệt nhau:

-Đúng là duyên phận, ước mơ của các ngươi giống hệt lão cha.

-Cái..cái gì lão cha ,người cũng ...

Tôi gật đầu một cái và nói về quá khứ của râu trắng:

-Rất lâu về trước, nơi ta sống đã bị tàn phá của một cuộc chiến tranh và hình như đó là lúc ta 10t.Khác với các ngươi,ta phải tự mình sinh tồn từ lúc còn nhỏ, hằng ngày phải tự túc cho mình.Từ lúc ấy ta đã có một sự khao khát rất lớn với một vật,và nó mang tên "gia đình".

-Lão cha,người quá thảm rồi.

-Đúng đó , chỉ tưởng tượng thôi con cũng cảm nhận được những gì lão cha đã trải qua rồi,quá thảm khốc.

Ace và Ami thay nhau lấy ngón tay gạt nước mắt.

-Gura gura ... hài tử ngốc, sao lại phải khóc, chẳng phải bây h chúng ta là một gia đình sao.

-Vâng đúng vậy , từ giờ chúng ta không còn là cô độc nữa ,chúng ta là một gia đình.

Một lúc sau thì hai đứa ngủ say tít thò lò thì tôi mới sực nhớ ra cái "cửa hàng tích phân" nên tôi vội mở nó ra xem.

———————————————————————————
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 9: Nam nhân mạnh nhất thế giới,Edward Newgate


Tôi mở ra cửa hàng tích phân thì thấy đây là một loại cửa hàng đạo cụ chứa những vật phẩm đến từ one piece,có cả 12 đại bảo kiếm và những trái ác quỷ nữa.

Tôi lướt qua một lượt thì chú ý tới một vật phẩm, đó chính là bảng thiết kế con thuyền huyền thoại của băng hải tặc râu trắng Moby Dick,giá khoảng 100 tích phân.

Theo quy định cửa hàng thì một con ma vị hạ cấp đổi được 1 tích phân,một con ma vị trung cấp đổi 10 tích phân và một con ma vật thượng vị đổi được 100 tích phân.

Vậy thì theo tôi nhớ thì có những ma vật tôi đã hạ là 58 con trung vị ma vật, 1 con thượng vị ma vật nên tôi đang có 680 tích phân.

Tôi không chút do dự mà lấy tích phân đổi lấy bảng thiết kế Moby Dick , một chiếc giấy da xuất hiện trên tay của chúng tôi, mở ra thì thấy một loạt những thông tin,kí tự mà tôi không hiểu được "Xem ra sau này phải có một thợ đóng thuyền giỏi đây,yên tâm đi chiến hữu ta sẽ cho ngươi sớm xuất hiện và ra khơi tại dị giới này sớm thôi" tôi âm thầm thề quyết tâm trong lòng.

Sáng sớm hôm sau, sau khi vscn, chúng tôi xuất phát đi về thành phố.Khi vào trong thành thì mọi người xung quanh nhìn chằm chằm vào tôi như thể nhìn thấy sinh vật lạ vậy đó.

Cũng đúng thôi, trang phục của tôi đã bị rách nát trong cuộc chiến mà, tôi để lại hai đứa trẻ ở phòng trọ, đưa tiền cho bà chủ và đến cộng hội để thông báo hoàn thành nhiệm vụ và tiện thể hốt tiền của lũ đặt cược hôm nọ "Ha ha chuẩn bị bất ngờ đi , lũ trẩu tre" đứng trước cửa mạo hiểm giả cộng hội thì tôi nghe thấy tiếng của bọn nó nói gì đó về tôi:

-Ha ha ha đã mấy ngày rồi chắc tên não cơ bắp đó đang nằm trong bụng của mấy con ma vật rồi.

-Thấy hắn đáng thương ghê sao mình không làm cho hắn một ngôi mộ nhỉ.À mà quên mình có biết tên của hắn đâu nhỉ.

-Hắn có tên mà mày không nhớ hả , tên của hắn gọi là " Não Cơ Bắp" đấy thây ha ha.

- Ừ chuẩn chuẩn quên mất ha ha ha...

-Ha ha ha...

-....

Trước tiếng cười của bọn chúng thì tôi giận run người mà đạp cửa đẩy ra.Rồi hô to lên một tiếng:

-Gura gura ... lâu rồi không gặp tên não cơ bắp của mấy người nói về rồi đây.

-Cái gì tên đấy về rồi sao , không thể nào .

-Nguy rồi số tiền hôm trước tụi mình đã..

-Suỵt nói khẽ thôi mà chắc gì tên đó đã hoàn thành nhiệm, có khi hắn trốn ra ngoài đi loanh quanh xung quanh đây vài ngày rồi đi về đấy.

-Ừ có khả năng này đấy.

-Chắc là vậy rồi, tên này hèn thật.

"Nhịn một chút , nhịn một chút ..." trong suy nghĩ tôi đang rất muốn cho bọn chúng một quyền nhưng sợ sẽ xảy ra động đất nên tôi cố gắng nhịn xuống rồi đi đến chỗ quản lý nói:

-Tôi đến đây để thông báo nhiệm vụ đã hoàn thành.

Xong rồi lấy ra tờ nhiệm vụ đã được xác nhận của ông trưởng làng.

- Xin đợi tôi một chút...

Đã xác nhận nhiệm vụ được hoàn thành , xin cảm ơn ngài ạ.

Mấy bọn mạo hiểm giả ở bên cạnh thì hốt hoảng cả lên:

- Không thể nào đó là một bày ma vật đấy , làm sao hắn có thể ...

- Suỵt im lặng đi hắn đi tới chỗ này kìa.

Tôi đi đến trước mặt bọn chúng và nói:

-Xin chào mấy chú , thế tiền đặt cược đâu ấy nhỉ

-Ờ chuyện này, chuyện này ...

- Đại ca ơi , có thể thương lượng một trước được không.

Tôi ngay lập tức sử dụng haki bá vương lên người bọn chúng đủ để chúng không ngất và nói một cách "nhẹ nhàng"

-Mấy chú nên biết rằng là ấy ...

Kẻ có thể cùng ta thương lượng ấy còn chưa sinh ra trên đời này đâu.

"Két két rầm rầm" Mấy bức tường ở bên cạnh dần dần đang có dấu hiệu nứt ra.

-Cái quái gì vậy, tại sao mấy bức tường này lại nứt ra vậy?

- Tôi không biết nữa.

- Ê hay là sắp có động đất vậy , không hay nha.

- Mày im miệng đi đừng có nói gở.

Tôi hít một ngụm thật sâu và nói bằng một cái giọng thật là trầm:

- Thế câu lời là...

Tôi chậm rãi nâng nắm đấm lên như đang phán quyết một tù nhân vậy .Mà tên tù nhân là lũ mạo hiểm giả thì cứ cúi đầu không nói , nhưng trong nội tâm của chúng thì đang gào thét lên "Chết tiệt cái mồm này, mau nói đi nếu không sẽ chết đấy , thật sự sẽ chết đấy !!"😱😱 , may mà có một tên trông như lũ cầm đầu của nhóm này bắt đầu hô to:

-Mau đi lấy tiền , nhanh lên cái thằng kia.

Hắn chỉ đại vào một tên đàn em , tên đàn em đó vâng vâng dạ dạ rồi chạy đi thật nhanh như bị ma đuổi vậy, một lúc sau mang về một bịch tiền to đùng tới trước mặt tôi.

Nhìn đống tiền đặt trước mặt thì tôi hài lòng và nói:

- Cảm ơn các chú nhé ,lần sau có dịp sẽ làm một ván nữa.

-Vâng vâng tất nhiên rồi ạ( còn lâu nhé,làm ơn biến đi cho khuất mắt tao)

Chợt một tiếng "bịch" rơi xuống sàn , thì ra một cái bọc lớn trên vai tôi lỡ vô(cố) ý rơi xuống, mở ra thì tất cả mọi người choáng váng hết chỗ nói:

-Đây ..

đây là con lang vương, thượng vị ma vật đó mấy má ơi.

- Không thể nào,không thể nào...

- Đó là con ma vật có khả năng huỷ diệt một thị trấn nhỏ đó( tác chẳng biết có đúng không nữa?)

-Hắn rốt cuộc là ai mà cơ thể đối đầu với thượng vị ma vật còn có thể sống sót.

- Sai rồi mày ơi, không phải là sống sót mà là đáng thắng đó.

Liếc nhìn những người xung quanh tôi hài lòng mà vác lại con ma vật đó trên vai rồi quay lưng về phía bọn họ và nói một tiếng thật to:

-Hãy ghi nhớ cái tên này trong lòng các ngươi, cái tên này sau này sẽ làm cả thế giới phải chao đảo, cái tên này sẽ bắt đầu một thời đại hoàn toàn mới.

Ta chính là nam nhân mạnh nhất thế giới RÂU TRẮNG EDWARD NEWGATE.

Cái tên cứ văng vẳng bên trong tai của họ và khi họ tỉnh táo lại thì người đàn ông đó đã đi ra, hắn tự xưng là nam nhân mạnh nhất thế giới sao, thật cuồng vọng nhưng cũng thật.. có khí phách.

Tôi không hề biết rằng , tin đồn về tôi hạ gục ma vật thượng vị và lời tự xưng của tôi đã được truyền đi khắp nơi trên thế giới.Có người tỏ ra hứng thú , có người tỏ ra ganh ghét , khinh bỉ chê bai.

Nhưng tôi không thể ngờ rằng tin đồn này lại truyền đến tai của hai người có ảnh hưởng rất lớn đến thế giới bày.

-Thật thú vị , nam nhân mạnh thế giới sao.

Nếu ta sử dụng một ngón tay hạ hắn thì không biết cảm tưởng của hắn thế nào nhỉ.

Một nữ nhân có dáng dấp của trẻ con nhưng không ai nhờ rằng đây chính là người chỉ huy của cả ma tộc , ma vương ariel

-Hừm,một nhân tố bất ổn định.

Một yêu tinh elf tai nhọn và mang một phong cách cao quý, nhưng cũng không ai biết rằng đây là kẻ cầm đầu việc đẩy thế giới vào bờ vực tuyệt diệt, thủ lĩnh elf Potimas
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 10:vô đề


Tôi bán đi thi thể của con lang vương và cộng thêm số tiền lấy được từ bọn mạo hiểm gia kia đủ để tôi và bọn nhóc đủ sống nửa năm rồi(t/g: à mà về số tuổi thì ace 11 còn ami 13 nhé cả nhà)

- À mà quên mất cái lời hẹn với bác thợ rèn Ron.

Bỗng nhớ tới lời hẹn đó thì tôi chuyển hướng tới chỗ của ổng.Cửa hàng vẫn như mọi khi, có một gian hàng đầy ắp vũ khí.

- Chào bác Ron, tôi tới lấy vũ khí và trang phục theo lời hẹn.

- Ồ cậu tới rồi đấy à , mà vũ khí và trang phục của cậu tôi để ở chỗ kia kìa.

Thấy tôi tới đến ,bác Ron tỏ vẻ rất vui mừng, bác tự hào kể chuyện mình đã mất bao nhiêu tinh hoa để làm ra chỗ trang bị này:

- Đây là một trong tác phẩm của tôi đấy , cậu phải bảo quản nó thật kĩ,mà tôi chưa đặt tên cho nó đâu cậu đặt đi.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Thanh đao thì đặt tên là mura kumogiri đi, còn cái áo choàng thì....

đặt tên là white beard cape vậy.

- Mặc dù nghe không ổn lắm nhưng cũng tạm được, mà cách đặt tên của cậu kì ghê thật đấy.

Tôi không nói gì mà mặc chúng lên.

Chà ,vừa như in.

Bác Ron nhìn tôi cũng phải gật đầu khen ngợi mà nói:

- Bộ đồ này đúng là chỉ dành cho cậu đấy.

Tôi sử dụng giám định lên bọn chúng và khá hài lòng với kết quả

mura kumogiri sát thương 250,sức bền 1000

White beard cape (kháng sát thương, kháng phép thuật , kháng nhiệt độ) sức bền 1500.

Mặc dù không bằng vũ khí mura kumogiri của râu trắng nhưng cũng đủ để chống đỡ sức mạnh của tôi rồi.

Khi trả tiền tôi sực nhớ ra còn một chuyện nữa, tôi quay sang hỏi Bác Ron:

- À mà bác có biết ở chỗ nào có chỗ đóng tàu không vậy.

Bác Ron bất ngờ trước câu hỏi của tôi.

- Cậu hỏi thứ đấy để làm gì?

Tôi trả lời một cách vô tư:

- À tôi muốn đóng vài con tàu ấy mà.

- Cậu định làm hàng hải à.

- Vâng.

- Ta khuyên cậu nên từ bỏ cái dự định đấy đi.

- Tại sao?

Tôi thắc mắc về câu nói đấy

- Để ta nói thẳng, trước cậu cũng có nhiều kẻ cũng muốn làm về điều đấy nhưng đều thất bại.Bởi vì ở vùng biển chính là thiên đường của ma vật.

Cứ 10 tàu đi thì chỉ có 1 tàu về , đó chính là lí do nghề hàng hải từ trước tới nay không được phát triển.

Tôi trầm ngâm trước câu nói của bác ấy.

Đúng thật là trong anime thì tôi không thấy tí dấu hiệu nào về hảng hải phát triển cả, đúng là ở biển sẽ có vô số ma vật sinh tồn mà ở trên biển thì không giống trên mặt đất, việc chiến đấu có thể nói là gian nan hơn ở trên cạn.

"À mà quên mất chẳng phải trong cửa hàng có phương pháp chế tạo hải lâu thạch đấy thây, chỉ cần có nó thì vô tư đi trên biển mà không gặp con ma vật nào cả" tôi mừng thầm trong lòng và nói:

- Xin cứ nói cho tôi , người ta không làm được không có nghĩa là Râu Trắng này không làm được.

Thấy sự kiên quyết trong ánh mắt của tôi, bác Ron lắc đầu vài cái rồi nói:

- Ý cậu đã quyết thì tôi không ngăn cản cậu,ta có một vài người quen làm công việc này để ta chỉ chỗ cho cậu.

Chỗ đánh dấu màu đỏ đấy nhé

- Ở một vài vùng biển có số lượng ma vật có ít nên người ta cũng có một vài nơi người ta đóng một số thuyền bè nhỏ, đây chính là một trong những nơi đó, ở đó có những người bạn đóng thuyền giỏi nhất mà ta từng quen biết.

Ta sẽ viết thư giới thiệu cậu cho họ.

Nhận được lá thư của bác Ron, tôi rất vui mừng và nói:

- Xin ông cứ tin tưởng ta , rồi một vài năm cả thế giới sẽ biết đến Râu Trắng này với danh hiệu vị vua của biển cả gura gura ...

- Ha ha ha đây đúng là sự nhiệt huyết của tuổi trẻ , ta cũng chúc cậu thượng lộ bình an.

- Gura gura ....

Khi bóng lưng tôi dần khuất , Bác Ron thì thầm nói

- Vị hoàng đế của biển cả sao, mặc dù nghe rất ngạo mạn nhưng sao ta lại luôn có cảm giác, người đàn ông này lại có thể làm được nhỉ.

Khi đi trên đường ,tôi tốn 150 tích phân để đổi lấy phương pháp chế tạo hải lâu thạch.Vừa đi vừa lướt của hàng tôi chú ý đến 2 kĩ năng khá là quan trọng:

•Hải quân lục thức Cạo , 150 tích phân

•Hải quân lục thức Nguyệt Bộ , 150 tích phân

Đối với tôi , hai thứ này có thể làm tăng thêm tính cơ động và bù lại nhược điểm của tôi ở trận đấu với lang vương ở ngày trước,tốc độ.

Tôi không do dự mà đổi lấy 2 kĩ năng này , trong nháy mắt tôi chỉ còn 130 tích phân, trời ơi thật là đau lòng, còn nhiều thứ nữa nhưng mình không dám mua.🥲🥲

Lúc sắp đi đến quán trọ của tôi, thì có một đám đông bu trước cửa hàng đồ ăn.

- Cô bé trông thật xinh đẹp, có muốn về nhà anh không , anh sẽ nuôi bé tới suốt đời.

- Mau buông tôi ra ,cái đồ dê xồm này .

Hu hu , có ai không cứu với, lão cha cứu con!!

- Trời ơi, con của lão công tước lại dở trò rồi kìa.

- Đây là người thứ ba trong tuần này rồi đấy.

- Hầy thật tội nghiệp cho cô bé kia.

Vốn dĩ tôi không muốn xen vào nhưng khi nghe thấy giọng nói quen thuộc ,tôi giật mình và nhìn qua chỗ đám đông .Trời ơi là Ami, sao nó lại ở đây .

Tôi không hề do dự mà đi tới bật nhảy thật cao lên và đứng chen giữa Ami và tên con trai của lão công tước gì đó

-Tên kia, ngươi là ai mau cút ra chỗ khác, đừng xía vô chuyện tốt của tao.

- Trời ơi tên to con chán sống kia là ai vậy?

Bộ hắn muốn chết à?

- Phải biết đó là con trai của công tước, chủ nhân của toà thành này đấy?

- Hầy chắc muốn làm anh hùng cứu mĩ nhân đây mà...

-.....

Chợt Ami nhào vào lòng tôi và hét lớn lên như gặp được vị cứu tinh:

- Lão Cha!!

Con của lão công tước:...

Mọi người xung quanh:....
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 11: Khiêu chiến


- Tên kia là cha cô bé kia à.

- Nhưng trông 2 người chẳng giống nhau tí nào cả?

- Chắc là nhận nuôi, dù sao tên kia trông chỉ hơn 20t thôi.

- Ờ chắc vậy.

- Ê có khi nào...

- ....

Bỏ ngoài tai những lời bàn tán của người dân, tôi quát Ami rằng:

- Sao con lại ở đây.Ta dặn con phải ở phòng trọ trông Ace cơ mà.

Ami lúng túng trả lời rằng:

- Con...con chỉ là Ace bảo đói quá nên con chạy ra mua chút bánh trái về cho Ace thôi.Nhưng mà tên đầu nấm này bắt nạt con cha ơi.

- Phụt ...

Nghe thấy Ami bảo con của công tước kia là đầu nấm, người dân xung quanh suýt nữa cười ra tiếng nhưng mà phải cố nhịn.

-Trời ơi cô bé kia gan quá.

- Ở toà thành này chưa có ai dũng khí gọi tên kia là đầu nấm đâu đó.

- Mặc dù nhìn đầu của hắn giống đầu nấm thiệt..

- Im đi , cậu có muốn bị hắn đánh cho một trận thừa sống thừa chết không vậy hả.

-....

Đứa con của vị công tước kia rất tức giận và kêu lên rằng:

- Các ngươi im miệng cho ta, nghe cho rõ đây, ta chính là Helmet, con của công tước Morgan vĩ đại hiểu chưa.Tên dân thường kia,con của ngươi đã lọt vào mắt xanh của ta, ta sẽ cho ngươi 10 đồng bạc aleuis.

( để tác giải thích một chút, có 4 loại tiền chính ở tg này bao gồm đồng aleuis,đồng rengzant ở đế quốc,đồng sariera của nữ thần giáo và đồng Okut thường được dùng ở đại lục Dalztoldia, mặc dù main đang ở Dalztoldia nhưng đồng aleuis giá trị rất cao và thông dụng ở rất nhiều nơi nên tác sẽ chủ yếu dùng tên của đồng này)

- Trời ơi đây là 10 đồng bạc aleuis đấy ,giá trị có thể nói không có người nào có thể cự thuyệt cả.

- Không biết tên này sẽ trả lời sao nhỉ.

- Hầy đúng là khổ cho hắn, một bên là tình cha con, một bên là sự uy hiếp của một vị công tước.

Ngay cả Ami cũng lo lắng ko thôi, dù sao đây là một số tiền lớn đến nỗi ai cũng ko thể cự tuyệt.

Nhóm kị sĩ bên ngoài cũng lo lắng mà nói :

- Thiếu chủ số tiền ấy quá...

- Ta khác có biện pháp, bọn mi im đi.

Tôi hiện tại đang rất là tức giận , rất muốn cho tên đầu nấm kia một đấm nhưng vì ngại phiền phức nên đang cố nhịn.

- Muốn ta bán chính gia đình của mình sao nhóc con đầu nấm.

- Đương nhiên rồi... tên kia đã bảo tên ta là helmet rồi mà não ngươi bị sao vậy.

Tôi không nói gì mà quay sang nhìn Ami đang sợ hãi cúi mặt xuông đất.Tôi nhẹ nhàng bảo:

-Ami ngẩng đầu lên.

Con bé từ từ ngẩng lên nhìn tôi, trong ánh mắt của nó chứa đầy lo sợ.

Tôi nhìn con bé rồi quay sang nhìn tên đầu nấm kia nói to bằng một giọng nói kiêu hãnh:

- Ngươi nghĩ ta sẽ bán đứng chính những đứa con của mình sao,KHÔNG BAO GIỜ.

Tôi thả ra chút xíu haki bá vương để đủ cho hắn không bị ngất giữa đường.Nhưng tên Helmet vẫn bị ngã chổng vó giữa đường, sắc mặt thì tái nhợt đi " Tại sao khí thế từ tên thường dân này lại kinh khủng như vậy"

Tôi khinh thường nhìn tên đầu nấm như"con cá" đang nằm trên thớt:

-Nhóc con đầu nấm , miệng còn hôi sữa, đi về nhà mà vuốt mông ngựa của cha ngươi ấy gura gura ...

Tôi bế Ami và định quay về phóng trọ thì đột nhiên một tiếng nói vang lên phía sau tôi:

-Đứng lại tên dân đen kia.

Tôi quay người thì thấy tên đầu nấm kia đang cố gắng bò dậy dưới sự giúp đỡ của bọn hiệp sĩ, mặc dù nhìn cái chân run cầm cập rất mắc cười:

- Ta Helmet đại diện cho gia tộc của ta khiêu chiến ngươi.

Nói xong tên Helmet quăng cái găng tay của hắn lên trên đất:

- Danh dự của cha ta, công tước Morgan quyết không để cho nhà ngươi huỷ hoại.

Tôi ngạc nhiên trước dũng khí của tên này và cười to:

- Gura gura ... ngươi rất có cốt khí đấy nhóc con đầu nấm

- Ê đã bảo ta tên là...

Không đợi hắn nói tiếp,tôi xen ngang vào nói:

-Chi bằng chúng ta đáng cược một chút đi nhỉ?

- Đánh cược gì?

-Người thua sẽ phải làm theo người thắng một yêu cầu.

- Được thôi ta chấp nhận và điều kiện của ta là ngươi phải quỳ ở trước cổng nhà ta 3 ngày vì dám xỉ nhục danh dự gia tộc ta.

Tôi suy nghĩ một chút thì nói:

- Còn yêu cầu của ta là 1 đồng vàng aleuis.

Được chứ.

- Được thôi ta chấp nhận.

Bọn kị sĩ ở bên cạnh thì hét toáng lên:

- Trời ơi thiếu chủ đấy là 1/10 thu nhập hàng năm của gia tộc chúng ta đấy.

- Im đi ngươi cho rằng ta sẽ thua sao.

- Gura gura vậy thì kí cam kết đi.

- Kí thì kí.

Sau khi kí xong thì chúng tôi hẹn nhau sẽ là sáng ngày mai sẽ bắt đầu cuộc chiến.Tôi cõng Ami về phòng trọ, chẳng hiểu sau suốt dọc đường con bé không nói năng gì với tôi cứ cúi gằm mặt vào lưng tôi mà im thim thít.

Đến tối, để thoả mãn cơn đói tôi gọi một chầu món ăn, Ace mắt sáng nhìn những đĩa thức ăn kia.

- Gura gura cứ từ từ mà ăn nhé chúng ta có nhiều lắm.

- Mời cả nhà cùng ăn.x3

Uống xong một bình rượu,Ami vẫn cúi mặt xuống mà chẳng ăn gì.

Tôi không nhịn được mà nói:

-Ami con có tâm sự gì thì cứ nói đi, gia đình chính là nơi chia sẻ cảm xúc cho nhau mà.

Ở bên cạnh Ace cũng nói:

- Chị ơi ,sao chị không ăn đi đồ ăn ngon lắm đó.

Ami vẫn không nói gì nhưng chợt có vài giọt nước mắt rơi xuống bàn tay của con bé:

- Con... con nghĩ không xứng làm con của cha huhuhu...

Tôi nghiêm mặt lên và nói:

- Tại sao lại nghĩ vậy?

- Tại... tại con đã...đã hoài nghi rằng cha sẽ, cha sẽ..

- Cha sẽ bán con cho tên nhóc con đầu nấm chứ gì.

Tôi bình tĩnh cắn một miệng thịt vừa ăn và nói:

- Cha sẽ tha thứ cho con chứ ạ?

- Tại sao ta lại phải tha thứ chứ?Chẳng phải ta nên cảm ơn con mới đúng chứ!

Ami ngơ ngác không hiểu chuyện gì:

- Tại sao lại thế ạ?

- Gura Gura đứa con gái ngốc này chứ không phải conn...

á ặc..

Tôi sơ ý bị nghẹn nên nói không thành lời khiến cho Ami và Ace không khỏi bật cười(t/g: cho chừa cái tội vừa ăn vừa nói)

May mà Ami đưa cái bình rượu cho tôi , khi đỡ xong thì tôi nói tiếp:

- Chứ không nhờ con làm sao mà chúng ta tự dưng ngày mai sẽ có một túi tiền từ trên trời rơi xuống thây gura gura..

Thấy tôi không có ý tứ trách móc , Ami tâm tình trở nên tốt hơn:

- Hihihi lão cha nói phải thế lần sau con cũng dụ dỗ vài tên như thế nhé.

- Đương nhiên rồi nhớ phải dụ vài tên chức cao vào phải cỡ như hoàng tử ấy gura gura..

- Ha ha ha

- Hihi hi...

Bọn tôi cứ thế trò chuyện và cả hai đứa nhóc đã lăn vào lúc nào không hay, tôi đợi lúc hai đứa nó ngủ say rồi mới lên giường mà ngủ " Ngày mai sẽ thú vị lắm đây"
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 12: Vô đề


Sáng sớm hôm sau,tôi thức dậy vscn và chuẩn bị sửa sang trang phục để đến nhà của tên đầu nấm gì đó.Lúc tôi ra khỏi cửa thì hai đứa Ace và Ami lại cũng muốn đi theo nên tôi cx chiều lòng mà đưa chúng nó đi.

Đứng trước cửa ngôi biệt thự nguy nga tráng lệ này , tôi thầm nghĩ " Khiếp thật cái cổng nhà này còn cao hơn cả tôi"

- Ê tên nhóc con đầu nấm kia, ta đến khiêu chiến theo ước hẹn nè.

Mau mở cửa ra đi.

- Đã bảo tên ta là Helmet rồi mà, mà thôi kệ người đâu ra mở cửa cho hắn đi.

Một tiếng vang vọng từ trong biệt thự văng ra nhưng kèm theo sự bất lực.Tôi cũng khá thông cảm cho tên này nhưng quả đầu của hắn giống ngọn nấm thật.

Đi theo dự chỉ dẫn của mấy tên người hầu , tôi được đưa ra sân sau của biệt thự.Tên Helmet đang đứng sẵn ở đó với khoảng trăm tên kị sĩ đang đứng ở đó, " Trông bọn họ khá trẻ, chỉ khoảng 17,18 tuổi thôi" mà tôi cũng phải công nhận là ngôi biệt thự này rất rộng và đẹp.

- Oaaa!

Cái sân này rộng quá.

Ace không nhịn được mà hét lên, ngay cả Ami cũng phải quay ngang quay dọc , ngắm nghía đủ nơi.

Tên đầu nấm Helmet thấy thế cũng không nhịn được hãnh diện nói:

- Thế nào mấy tên thường dân, loá mắt rồi chứ gì.Hãy chiêm ngưỡng vẻ đẹp cao sang này đi, đó là niềm tự hào của gia tộc Morgan.

Trán tôi không khỏi hiện lên vài cái dây cơ "Mày tự luyến lv max, đợi đến khi tao làm được Moby Dick của tao mày sẽ phải loá cả mắt đấy con ạ😡😡"

Tôi nhịn xuống cơn thịnh nộ và nói:

- Nhóc con đầu nấm ta tới theo ước hẹn rồi, nói cho ta biết luật lệ như nào đi.

- Đã bảo ta là...

Mà thôi kệ đi ta bất lực với ngươi rồi.

Ami ở đó không khỏi cười trộm lên.

Helmet đó đã giải thích như sau:

- Đây chính là lứa kị sị tinh anh mà cha ta mới huấn luyện, nếu ngươi thắng 10 người bất kì trong số 100 người này, ta sẽ coi như ngươi thắng.

Tôi nhìn lên thăm dò bọn họ , không hổ là kị sĩ tinh anh, chỉ số của bọn họ trung bình từ 300-400 , mỗi một người đều có khả năng chọi 1 vs 1 với con sói mà tôi gặp mấy ngày trước.

Tôi hâm mộ nhìn lứa kị sĩ này, nếu như mình cũng có đám kị sĩ này thì tốt biết mấy.Khoan đã, một ý tưởng to gan loé sáng trong đầu tôi khiến tôi bỗng dưng có một nụ cười gian xảo ,Ami và Ace ở bên cạnh cũng không khỏi rùng mình, lão cha lại nghĩ cái gì vậy?

- Ta muốn khiêu chiến với 100 kị sĩ này.

- Được thôi , khoan đã ngươi nói cái gì nói lại ta nghe cái alo😳😳

Tên Helmet không khỏi đơ người ra và muốn xem xem lại lỗ tai mình hôm nay có bị sao không.

- Ta nói là ta muốn khiêu chiến với 100 kị sĩ này.

Helmet không khỏi trợn to mắt lên, cằm chạm đất

- Ngươi nói cái quỷ gì vậy?

Làm ơn cho ta biết là ngươi thực muốn làm vậy à.

Tôi gật đầu một cái chắc nịch ,Ami ở bên cạnh cũng không khỏi lo lắng khuyên tôi:

- Lão cha người suy nghĩ lại đi, họ không giống như bày ma vật lúc trước đâu.

- Đúng đấy lão cha nghĩ kĩ lại đi.

Tên Helmet đơ người ra và não của hắn vẫn đang loading... , những tên kị sĩ ở bên kia mặt mũi cũng chẳng khấm khá gì.

- Chết tiệt hắn coi chúng ta là cái gì vậy.

- Đúng đấy, tí nữa tui sẽ giẫm vô mặt của hắn một phát.

- Còn tui sẽ bẻ gãy hai cái tay của hắn.

- Ê cái đó...🤬🤬

Thấy bọn họ nghị luận như thế tôi cũng chẳng quan tâm và nói tiếp:

- Nhưng ta cũng muốn thêm một điều kiện

- Điều..điều kiện gì

Helmet tỉnh lại sau một hồi choáng thì tò mò hỏi.

Tôi chỉ vào đám kị sĩ trước mặt kia và nói:

- Đám kị sĩ kia sẽ trở thành thuộc hạ của ta.

- Cái gì,chuyện đó không thể được cha ta sẽ nổi điên mất.

- Ồ tưởng thế nào hoá ra ngươi nhát gan thế.

Tôi cố ý khích tướng hắn để hắn nổi giận lên.

- Cái gì ý ngươi là sao!

Ta không phải đồ nhát gan

Được một bước thì tôi nói tiếp:

- Thì chứng minh đi.

- Được thôi ta...

Chưa nói xong thì có một tiếng xen vào:

- KHOAN ĐÃ!

Một người đàn ông với một chiếc áo choàng với hình thù kì lạ.Quần áo khá là sang trọng, tôi cảm thấy ông ta khá là trầm tính.Ở bên kia tên Helmet thì run rẩy nói:

- Con... con chào cha.

Tôi giật mình quay qua nhìn đi nhìn lại, nhìn kĩ tôi thấy chiếc huy hiệu trên áo của tên đầu nấm khá giống với người đàn ông kia "Người đàn ông này là cha của tên kia, quái lạ sao họ chẳng giống tí nào, đứa con đầu nấm thì háo sắc,dở hơi trong khi người cha thì khá trầm tính, mang theo phong cách của một quý tộc, hay là con nuôi nhỉ..😳😳"

Ngay cả Ace và Ami đều trố mắt lên nhìn giống tôi.

Trong lúc ba cha con tôi suy nghĩ miên man ông ta đã đến trước mặt nhóc con đầu nấm mà tát một cú thật mạnh và tiếp theo là những cú đánh đập "yêu thương" đến nỗi chúng tôi không nỡ nhìn.

- Mày đúng là đồ bất hiếu, cả ngày chỉ biết chơi chơi chơi, không trưởng thành lên tí nào cả, nhìn mấy đứa con của mấy nhà khác kìa , mày toàn làm tao phải cúi gằm mặt thôi,.....(đã lược bỏ 1000 từ)

- Ờ xin lỗi.

Nhìn không nổi cảnh trao nhau tình yêu thương cha con của gia đình quý tộc này, tôi không nhịn được nói một tiếng.

Ông ta quay sang mà nói:

- À mà thanh niên, coi như thằng con tôi tuổi dậy thì nông nổi, cậu bỏ qua cho nó nhé.Đây là 1 đồng vàng Aleuis này, cậu nhận hộ ta nhé.

Ace ,Ami và tôi đều trố mắt nhìn ông ta, này đây là 1 đồng vàng Aleuis đấy nhé, sao ông cứ coi như là rác vậy hả?

- Sao vậy?

Tôi lúng túng nói:

- À không không nhưng mà...

- Sao thế ?

Tôi không nhịn được mà nói:

- Ngài công tước, đa tạ ngài bỏ qua vụ ân oán này nhưng việc khiêu chiến này không thể dừng lại được.

Morgan kinh ngạc nói:

- Sao thế bộ cậu còn muốn cái gì nữa?

- Không có gì chỉ nhưng hai chúng tôi đã kí cam kết rồi.

Hơn nữa theo cách sống của tôi, một khi Râu Trắng này đã nói thì sẽ không bao giờ làm ngược lại.

Công tước Morgan thấy vậy không nhịn được nói:

- Không tệ , không tệ rất có khí phách.

Nếu như Helmet nhà ta có được 1/10 khí phách của nhà ngươi thì ta đỡ khổ rồi.

- Cha... cha à , con xin lỗi.

Ở bên cạnh , Helmet cũng xấu hổ cúi đầu.Thấy tình huống không thích hợp tôi nói:

- Hay là để hôm khác tôi qua..

Chưa để tôi nói xong , Morgan đã chen lời vào:

- Khoan đã Edward Newgate đúng không, ta có việc muốn nhờ cậu.

Nếu hoàn thành thì ta có thể cho cậu 100 kị sĩ làm thuộc hạ của cậu.

Ngạc nhiên trước lời nói của vị công tước này, tôi thầm nghĩ " Chẳng lẽ là một nhiệm vụ gì đó khó khăn lắm sao, mà sao ông ta biết tên mình vậy?"

———————————————————————————
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 13: Nhiệm vụ đột xuất


Nhận ra sự nghi hoặc của tôi, công tước Morgan giải thích:

- Ta biết được từ lão già Ron, ông ta và ta là bằng hữu lâu năm.

" Thì ra là vậy, không ngờ rằng ông thợ rèn lại có quan hệ rộng như vậy" tôi nghĩ thầm và nói:

- Thế nhiệm vụ của ông là?

Tôi, Ami,Ace đều trầm trọng nhìn ông ta, nếu là một nhiệm vụ mà công tước giao cho chắc chắn ko đơn giản.

- Đó là...lấy thảo dược.

Morgan trở lời một cách bình tĩnh và câu nói đấy đều khiến mọi người ngã ngửa.

Tôi:....(chỉ là vậy thôi?)

Ace:....( Tưởng là cái gì trời ơi)😳

Ami:....(Lão công tước này bị gì thế không biết)😒

Helmet:...(Giờ con thấy cha mới làm gia tộc mình mất mặt ấy)🥲

Kị sĩ xung quanh:.....(Chỉ vì mấy ngọn thảo dược mà ngài quăng chúng tôi như rác vậy hả, Khoa pub nhập à??)🥲

Thấy mọi người đang hiểu nhầm , Ông ta ngay lập tức giải thích lại:

- Khụ ..

Khụ để ta nói rõ hơn, đây không phải là nhiệm vụ hái thảo dược tầm thường!

Bọn tôi cũng không nghĩ linh tinh nữa mà tập trung vào những gì mà ông ta sắp nói.

- Vợ của ta đang bị bệnh nặng.Chỉ có cái thảo dược đó mới cứu đc vợ ta.

Câu nói khiến cho mọi người ngạc nhiên.Helmet không nhịn được mà nói:

- Tại sao cha không nói cho con biết.

Cha chỉ bảo mẹ bị ốm nhẹ thôi à.

Trước sự chất vấn của Helmet ,Ông ta đáp lại một cách cứng rắn:

- Để mày biết thì mẹ mày có khi bị nặng hơn ấy.

- Nhưng cha thế là ko tôn trọng con.

- Kệ mày.

- Kệ con thì kệ con.

- Sao?

- ...

Trước sự trẻ trâu của hai cha con quý tộc , tôi bất lực hỏi:

- Xin cho biết rõ yêu cầu của nhiệm vụ này?

- Được thôi.

Công tước Morgan đáp ứng sau đó nói:

- Chắc ngươi cũng hỏi tại sao ta lại không tự mình đi lấy chứ gì bởi vì nơi chứa thảo dược đó là chỗ ở của một bày Ma Ưng.

- Ma ưng sao?

Tôi nhíu mày hỏi lại, ông ta gật đầu nói tiếp:

- Đúng vậy, một loài ma vật có thể nói là bá chủ của bầu trời, nó không chỉ sở hữu tốc độ phi hành cao mà còn nắm giữ những chiêu thức tập kích hết sức nguy hiểm,một con ma ưng bình thường có thể được đáng giá cấp B, nhưng nếu chúng đi theo bầy, mức độ nguy hiểm sẽ được nâng lên cấp A.

- Cho dù là ta mang toàn bộ người của ta cũng chưa chắc lấy được.

Đúng là như vậy rất nguy hiểm nhưng tôi không hiểu tại sao ông ta lại tin tưởng tôi, một người hoàn toàn xa lạ:

- Sao lại là tôi?

Bởi vì Bác Ron đề cử tôi sao?

Ông ta lắc đầu và nói:

- Nói thật cho dù là tên Ron đề cử thì ta cũng có chút không tin vì dù sao đấy là một bầy ma vật.Hầu như không có ai không thể sống sót được.

Ông ta dừng nói và nhìn tôi bảo:

- Nhưng chẳng phải có một kẻ đã làm được điều thần kì đó ngay trước mặt ta đây sao.Phải không?Nam nhân mạnh nhất thế giới,Eward Newgate.

Tôi nhếch môi nhìn ông ta và cười vang lên thật lớn:

- Gura gura xem ra lời đồn lan nhanh thật đó.

Ông ta nhìn tôi và cười:

- Nhưng ta cũng muốn xem một chút sức mạnh của ngươi.

Có thật là ngươi đã đánh bại một bầy ma vật và đánh giết Lang Vương, một con thượng vị ma vật ko.

- Ồ rất sẵn lòng, rồi ngươi sẽ phải lác cả mắt thôi.

Trong lúc tôi và Công tước Morgan nói chuyện, những người xung quanh xì xào bàn tán:

- Này này còn nhớ vụ mấy hôm trước không?

- Nhớ chứ , có một kẻ đã đánh bại Lang Vương và đã nói như vậy.

- Tôi cứ tưởng đó chính là tin vịt thôi chứ.

- ...

Trong lúc đó Ami và Ace lại tự hào nói trước mặt nói với Helmet:

- Ha ha ngươi thấy thế nào , Lão cha của bọn ta mới là thiên hạ vô địch.

- Đúng vậy, đúng vậy.

- Không thể nào , chắc chắn là giả, chắc chắn là giả...

Helmet lắc đầu ko tin nói, nhưng sự thật đang bày ra trước mắt hắn.

Tôi quay lưng nhìn về phía sân sau nói

- Vậy cho phép ta dùng chiêu thức của ta ở đây nhé, nếu có hỏng hóc gì thì không biết đâu.( bởi vì chấn động độ thành thạo của tôi đã tăng lên 18,8%)

- Ngươi cứ tự nhiên.

Morgan bình tình suy nghĩ rồi đồng ý, dù sao cũng phải nhìn xem sức mạnh của hắn như nào.

"Lão cha muốn ra tay sao , nguy rồi" không giống Ace , Ami đã từng chứng kiến cảnh tôi ra chiêu "Shima Yurashi" , với Ami đó không khác gì là một trận thiên tai nên cô vội vàng kéo Ace chạy ra xa ngay lập tức.

- Ta khuyên các ngươi cũng nên tránh ra xa một chút đi, ta không muốn đám thuộc hạ của ta bị tàn tật gì đâu.

Nghe thấy lời khuyên của tôi , lũ kị sĩ nhao nhao muốn phản đối thì lập tức công tước Morgan mắng lui ra thì mới an phận chịu rút lui.

Thấy không còn ai ở gần nữa tôi mới giơ đao lên.

- Lão cha đừng dùng chiêu đó, nó sẽ phá huỷ cả lâu đài mất.

Ami ở xa đó ngay lập tức la lên.Nếu lão cha dùng chiêu đó thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Nghe thấy tiếng nói của con gái tôi, tôi lập tức trấn an Ami:

- Yên tâm đi, lão cha không dùng chiêu đó đâu.

Mà con cũng đừng khinh thường ta, ta thế nhưng là Râu Trắng đó nha.

Tôi bọc Haki vũ trang lên đồng thời vận dụng năng lưc chấn động lên thanh đao.

Tôi hài lòng nghĩ "Quả đúng như Bác Ron nói , mặc dù thanh đao này không sánh bằng Mura Kumogiri nhưng nó cũng đủ để tôi triển khai toàn bộ thực lực hiện giờ của mình."

Tôi mở rộng hai chân, vác thanh đao lên vai và dần dần có một quả cầu trắng mờ mờ xuất hiện trên lưỡi đao.

Tôi dùng sức vung đao vào trong không khí, và dần dần xuất hiện một vết nức khoảng 3m xuất hiện:

- Chấn Không!!!
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 14: Nhiệm vụ đột xuất(2)


"Rắc,Rắc..."

Từng tiếng nức ra phát ra từ trong mặt đất.

Bọn kị sĩ ở xa kia thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Chuyện...chuyện gì thế này?

- Động...động đất chạy đi má ơi.

- Im đi đừng có nói gở thế.

- Bọn mày nhìn kìa ,là do tên kia,chính hắn làm điều đó.

- Ko thể nào..

- Đây không...không phải là sức mạnh của NHÂN LOẠI,mà là của ÁC MA.

- ....

Chấn động đã từ từ giảm dần, đến khi mọi thứ yên tĩnh đi.

Mọi cặp mắt đều đang nín thở nhìn tôi.

Tôi quay lưng bước đi về phía sau,đến khi đi đến trước mặt lão công tước, ông ta bủn rủn hỏi tôi rằng:

- Chiêu này tên...tên là gì?

Tôi bước qua ông ta và từ từ nói một câu:

- Chiêu này chỉ có hai từ, nó gọi là THẦN TRÁNH(God avoids)

Ông ta từ từ ngã quỵ xuống, sợ hãi than một câu:

- Thần tránh, cường đại đến mức thần linh cũng phải tránh né sao,thật là cuồng ngạo,nhưng...chẳng phải nó đang ở trước mặt ta sao.

( Cứ tưởng tượng giống như râu trắng dùng năng lực chấn động chia đôi cả tổng bộ hải quân ấy nhá)

Ở trước mặt ông, toàn bộ cái vườn đã bị năng lực chấn động của tôi ảnh hưởng khiến cho toàn bộ rễ cây , tảng đá nằm lăng lóc ra.

Đặc biệt là ở chỗ tôi vung đao,cả mặt đất đã bị chẻ làm hai.

Với năng lực chấn động hiện giờ của tôi, đây chính là giới hạn cao nhất mà tôi đạt được.

Nhưng không biêt cái rãy này sâu bao nhiêu nhở , chắc tầm 10-15m thôi vì kiếm đạo của tôi bây h mới sơ sơ chạm đến kiếm hào, khoảng cách đại kiếm hào còn xa lắm.Tôi vẫn chưa học được hơi thở sắt thép nữa,đoạn đường phát triển vẫn còn xa lắm.

Riêng Ace,bọn kị sĩ và cả Helmat thì mắt chữ A, mồm chữ O, cằm chạm đât, lác cả mắt theo đúng nghĩa đen luôn.Còn Ami thì chỉ hơi bất ngờ tí bởi vì trước đây nó là người đã từng chứng kiến tôi sử dụng sức mạnh này rồi

Bọn kị sĩ sợ hãi chen nhau lùi bước và nói:

- Giờ tao hiểu tại sao lũ ma vật lại thua trận rồi.

- Ờ một sức mạnh không thể cản nổi.

- Tưởng tượng có một con ma vật đứng trước cái chiêu đấy là tao thông cảm sâu sắc cho nó rồi.

-...

Công tước Morgan nhanh chóng lấy lại bình tĩnh mà hỏi:

- Ngài rốt cuộc là ai?Sức mạnh ấy là cái gì, nó ko phải là ma pháp hay bất cứ thứ gì cả.

Tôi bình tĩnh trả lời:

- Danh tính thì chẳng phải là ông biết rồi đây.

Còn về sức mạnh ấy ông cứ coi là một phép ứng dụng của ma pháp không gian đi.

- Cái gì!

Không gian ma pháp,một trong những ma pháp hiếm nhất,nhưng tại sao ngài lại có được nó,mà tôi chưa bao giờ nghe thấy cái kiểu dùng như này cả!!

Tôi lúng túng nói:

- Chắc ta là may mắn có được Gura gura..

Tất cả mọi người thì cứ nhìn tôi cười đến nỗi mọc ra hắc tuyến,và cùng nghĩ đến một điều "kiếp trước của Lão cha/ngươi/hắn chắc chắn là chúa cứu thế, quá khủng khiếp"

Thấy mọi người đều có ánh mắt ko thiện lương về tôi, tôi xấu hổ nói:

- E hèm, thế điều này đủ chứng minh chưa ngài Morgan.

- Còn hơn cả chữ đủ ấy!!😡😡

Hiện giờ Morgan đang rất cáu kỉnh,đúng là hắn cho phép tôi ra chiêu nhưng thiệt hại này cũng đủ làm hắn phun một ngụm máu đấy.Nhưng ông ta cũng bình tĩnh lại vì đây là hi vọng duy nhất dành cho vợ ông.

Tôi cũng thông cảm cho ông ta vì cái tội phá hoại của tôi nên tôi lễ phép hỏi:

- Xin hỏi là bao giờ bắt đầu nhiệm vụ.

- À tưởng gì , ngay và luôn.

- Ểhhh...

Tôi kinh ngạc nhìn về ông ta ,đang định hỏi tiếp thì ông ta nói:

- Helmet ngươi cũng đi theo hắn ta đi.

- Sao con cũng phải...

- Chẳng phải mi bảo cũng muốn giúp mẹ thây.😤😤

- Ơ con...😳😳

Helmet á khẩu ko nói được.Chúng tôi ko hẹn mà cùng suy nghĩ "Thấy chú cũng tội, mà thôi cũng kệ"😏😏

- Không nói nhiều quản gia tiễn khách và Helmet ra ngoài cho ta.

———————————————————————————

- Két rầm...

Tiếng đóng cửa để lại ba cha con tôi và Helmet không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Đáng thương cho Helmet bây giờ không nơi nương tựa.

Tôi cũng ko thể bỏ mặc hắn được nên cũng kêu hắn đi chung.Về quán trọ. ,tôi chủ trì kế hoạch tiếp theo trong vài ngày tới với tên gọi "Cuộc họp gia đình và 1 kẻ xa lạ"( Kẻ xa lạ là ai chắc mọi người cũng hiểu rồi đấy/Helmet:???)

- Được rồi vậy ta sẽ phổ biến tổ chức kế hoạch trong vài ngày tới

- Ace,Ami: Vâng ạ.

- Helmet:...

Được thôi

Tôi hắng giọng lên và nói:

- Theo ước tính của ta, chuyến đi này ước tính sẽ mất 3 ngày.Thật đáng tiếc Ami và Ace hai đứa phải ở nhà, chuyến đi này quá nguy hiểm.

Ace và Ami có chút ko muốn nhưng cuối cuối cùng phải đồng ý.

Tôi cho hai đứa một túi tiền để tự ăn uống,sinh hoạt trong vài ngày tới.

Còn ở bên kia "kẻ xa lạ" Helmet thắc mắc:

- Còn ta thì sao?Ta cũng ở đây được ko?

- Ngươi đi theo ta Ok!

Helmet:- Ờ thế thì...

Không được!!

- Ngươi ko có quyền lựa chọn.

Helmet-Tại sao ta cũng phải đi, chẳng phải một mình ngươi đi cũng được sao.

- Bởi vì ta muốn đảm bảo cho các con của ta.

Helmet:- Các con của ngươi thì liên quan gì đến ta?

- Lỡ ngươi ăn hiếp chúng nó thì sao.

Helmet:- Ta xin thề ta sẽ ko làm thế.

Tôi nhìn sang hai đứa nhóc và hỏi:

- Không bằng chúng ta bỏ phiếu,ai muốn Helmet ở lại thì giơ tay lên nào.

Một lúc sau...

Thấy ko có một cánh tay nào giơ lên, Helmet tuyệt vọng đến muốn khóc còn Ami thì đắc ý như được mùa.

Tôi đứng dậy xách theo Helmet ra cửa và ko quên nói:

- Thế nhé, các con ở nhà tự quản nhé.

Ba ngày nữa ta và tên nhóc đầu nấm này sẽ quay về yên tâm đi.😁😁

-Ace,Ami: Vggggg😄😄

- Helmet:Khôngggg😱😱😱
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 15:Nhiệm vụ đột xuất(3)


Trên đường đi, Tôi và thằng nhóc đầu à nhầm Helmet chẳng nói cái gì.Cả hai cứ như thế đến buổi trưa, tôi nhóm lửa lên để chuẩn bị đồ ăn.

Ở bên cạnh thằng mặt đơ Helmet chẳng nói gì mà đăm chiêu suy nghĩ gì.

Tôi thấy cái thằng này đơ quá nên ném miếng thịt chín vào mặt nó.

- Đang nghĩ cái gì đó hả nhóc đầu nấm *Bốp.

Helmet:- Ê cái tên này ngươi vứt cái gì đó?

- Đồ ăn!!

Helmet:-Ờ cảm ơn mà sao ngươi lại ném một cách cẩu thả vậy😡😡

- Gura gura...

Helmet:- Thật hết nói nổi nhà ngươi.😒

Tôi ko bận tâm đến sự châm chọc của hắn , cứ cắn một miếng thịt rồi uống một ngụm rượu, quá sảng khoái.

Helmet dường như có tâm sự gì đó nhưng lại ko chịu nói nên tôi hỏi:

-Mặc dù ta với ngươi ko có quan hệ gì với nhau nhưng dù sao sắp tới cũng coi như là đồng đội tạm thời nên có chuyện cần tâm sự thì hãy nói với ta.

Helmet lộ vẻ bất ngờ và hỏi:

- Làm sao ngươi biết.

- Nó hiện rõ trên trán ngươi kìa.

Helmet lộ vẻ khổ sở rồi hỏi tôi:

- Ngươi nghĩ xem thế nào mới là một gia đình.

Tôi khá bất ngờ trước câu hỏi của hắn:

- Tại sao ngươi lại hỏi vậy.

Helmet:- Nói thật thì nhìn từ bên ngoài thì ngươi có thể nghĩ rằng ta là một kẻ hạnh phúc,một kẻ kiêu ngạo hay là một công tử bột đúng không?

- Chuẩn ko cần chỉnh.(Còn thiếu kẻ háo sắc nữa đó)

Helmet:- Sự thực thì ta cảm thấy rất cô đơn.

- Tại sao?

Helmet:- Ngươi ko hiểu đâu, trong sự xã giao của giới quý tộc,bọn ta luôn phải mang một lớp vỏ bọc giả mạo.Ta luôn cảm thấy nó rất ghê tởm.

-Ồ!!

Helmet:-Trong gia đình,cha ta luôn phải nói chuyện,làm việc với các quý tộc khác, ngay cả mẹ ta cũng vậy.Lúc nào ta muốn hỏi xem họ có rảnh ko,câu trả lời luôn là 4 từ "Không phải lúc này"

-Ta tuy ko phải là quý tộc nhưng mà chắc ta nghĩ rằng đó là một điều khá bình thường,đặc biệt với một gia tộc nổi tiếng như nhà ngươi.

Tôi cũng hiểu được cảm giác đó, bởi vì gia đình tôi cũng như thế.

Cha mẹ lúc nào cũng chỉ nói chuyện với đối tác,tôi suốt ngày chỉ có thể làm bạn với game và anime.

Helmet gật đầu rồi nói tiếp:

- Ta cũng hiểu rằng đó là một lẽ dĩ nhiên nên cũng ko thể trách họ.Nhưng lúc đó ta luôn mong muốn có một cảm giác cô đơn,ta muốn có một người bạn, một người bạn có thể cùng ta chia sẻ cảm xúc cho nhau chứ ko phải là những câu nói cao sang mang phong cách của quý tộc.

- Ồ ta cảm thấy ngươi đáng ra nên làm một nhà mạo hiểm giả hơn đấy.

Helmet:- Có lẽ vậy.

- Ta cảm thấy ngươi cũng ko phải là người xấu nếu ko có cái tật háo sắc đâu.

Helmet:- À những cô gái ta chỉ muốn mang về để bầu bạn thôi mả,dù sao ta mới 15t thôi, ngươi đừng có nghe mấy cái lời đồn nhảm nhí ấy.

- Thế tại sao ngươi lại dùng cái giọng điệu và cách nài ép ấy?😳😳

Tôi trợn mắt nhìn hắn.

Helmet:-Tại ta ko giỏi giao tiếp ấy mà hahaha... chứ thật ra từ đầu ta định dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mấy cô ấy cứ làm quá lên thôi.

Thấy cái vẻ mặt lúng túng của nhóc con đầu nấm , tôi ko biết nói gì hơn "Thế hoá ra nhà ngươi là một kẻ như vậy,sau này phải bảo cha ngươi dạy dỗ lại thôi.

Helmet:-Nhưng khi ta nhìn thấy Ami,ta cảm thấy khác xa với những cô gái khác, tim ta đập rộn lên,theo bản năng ta lại dùng cái cách nài ép ấy hahaha mặc dù ta ko biết tại sao mình lại làm thế nữa.

-....(Sao mình có cảm giác con gái mình sẽ bị cướp ấy nhỉ)

Tôi gạt phắt cái cảm giác ấy đi, đấy là chuyện của bọn nhỏ ,bọn chúng muốn tiến đi đâu thì tiến đến đấy.Nhưng dù sao với tư cách là một người cha nuôi , Helmet ta sẽ kiểm tra ngươi một cách "cẩn thận".

———————————————————————————

Sau một hồi tâm sự ,tinh thần của Helmet đã trở nên phấn chấn hơn nên bọn tôi đã quyết đinh gia tốc nhanh hơn để địa điểm cần thực hiện nhiệm vụ.

Đến chiều tối,bọn tôi đã đến mục tiêu theo sự chỉ dẫn của bản đồ, địa điểm lần này là một thung lũng,chà đây nơi đây toàn những vách đá cheo leo.

Helmet ở bên cạnh thì quay ngang quay dọc rồi nhìn vào tờ giấy chỉ dẫn nói:

- Theo thông tin có được thì cái thảo dược này nằm ở trên ngọn núi cao nhất ở phía kia,đồng thời là tổ của thủ lĩnh bọn ma ưng.

- Ồ!!

Tôi nhìn theo hướng ngón tay của Helmet thì thấy một ngọn núi cao ngay trước mặt ,đúng là ngọn núi này cao hơn tất cả những cái ngọn núi nhỏ khác , nó lộ ra vẻ nổi bật hơn hẳn.

Helmet khởi động chân tay rồi lấy ra dụng cụ dựng trại:

- Trước tiên thì chúng ta ngủ ở đây qua đêm nhỉ?

Tôi xoa cằm rồi gật đầu nói:

- Đương nhiên rồi nhưng trước đó...

Helmet nhíu mày, hắn cảm thấy có một dự cảm ko lành về điều này:

- ...

Trước đó?

Tôi nhe răng cười về phía hắn một cách ko thân thiện nói:

- Chúng ta nên thăm dò mức độ công kích của bọn chúng nếu có kẻ đột nhập nhỉ?

Helmet:-Đúng...đúng là như vậy nhưng mà,khoan đã chả lẽ ngươi định...😱😱😱

- Xin lỗi nhưng nhờ ngươi đi thăm dò một chút nhé.

Helmet nước mắt nước mũi chảy ra,định chạy đi nhưng mà đã bị tôi túm lên.Hắn khổ sở cầu xin tôi:

- Râu...Râu trắng đại nhân xin ngài lượng thứ ,hôm trước tôi lỡ dại gây khó dễ cho con gái ngài nhưng ngài ko nên làm thế ,tôi thực sự...thực sự sẽ...sẽ Chết đó.😅😅

-Gura gura yên tâm đi ta sẽ có cách.

Nói xong rồi tôi nâng hắn lên rồi mở rộng hai chân ,hai vai mở rông ra để chuẩn bị thực hiện cú ném thế kỉ.

Hiểu rõ ý đồ của tôi, Helmet cố gắng dãy dụa nhưng vô ích và điều gì đến cx sẽ đến.

- Bay nèeeee....😁😁

- Không cha ơi con muốn về nhà áaaaaa....😱😱
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 16:Nhiệm vụ đột xuất(4)


*Bùm,bịch bịch*Tiếng Tên nhóc đầu nấm Helmet đã đáp đất thành công.

Thấy hắn đang trong tình trạng nửa thân trên chôn xuống đất, tôi dở khóc dở cười nhìn hắn.Cũng là lỗi của tôi khi vừa nãy tôi lỡ tay chỉnh hướng ném hơi lệch lệch,nhưng chủ yếu là tại hắn cứ vùng vẫy làm cho tôi bị lệch mục tiêu,vốn định cho hắn đáp ở chỗ thảm cỏ để đỡ đau bây giờ mục tiêu bị lệch vào chỗ đất kia chỉ có thể trách ngươi thôi,thằng nhóc đầu nấm ạ.Tôi dùng giám định thấy hp của hắn cũng ko giảm mấy nên cảm thấy mình vô(số) tội.

Helmet đang thân cắm trong đất,hai cái chân ở trên thì đang vùng vẫy một cách buồn cười.Sau khi thoát ra khỏi lớp đất,hắn hận ko thể quay ra đi về phía tôi chém 1 phát " ta thề sau này sẽ...sẽ chém ngươi,chém ngươi,chém ngươi...." nhưng biết rõ thực lực của hắn ko đủ nên chỉ đành ngậm ngùi nguyền rủa tôi trong lòng.

Bất chợt có một tiếng xé gió từ phía sau,đó là ma vật mà chúng tôi sẽ phải đối đầu,Ma ưng.Nó có hình dáng khá giống với chim đại bàng nhưng thân thể to hơn nhiều.Móng vuốt sắc nhọn và tốc độ này ko hổ là ma vật được gọi là vua của bầu trời,tôi nghĩ thầm trong lòng và đang nghĩ đối sách để đối phó với bọn chúng.

Thấy có tiếng gió sau lưng,Helmet nhanh nhẹn né ra một bên rồi nhìn lại chỗ mình nơi đó đã bị vuốt của ma ưng cào rách ra khiến cho Helmet phải nổi cả da gà lên,không thể tưởng tượng nếu mình vẫn ở chỗ đấy sẽ xảy ra chuyện gì.

Thấy vẫn còn hàng chục con ma ưng trên bầu trời ,Helmet sợ hãi nước mắt chảy ra nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười:

- Các bạn chim ơi,nếu mình nói mình chỉ đi ngang qua các bạn có tin ko?😅😅.

Ma ưng:....(Tao tin mày chắc,hôm nay có bữa r ae lên)😡😡

Helmet:áaaaaaa....

Vâng hiện tại tôi đang chứng kiến một trò chơi chim đuổi người,vâng hiện tại người chơi chúng ta có tên nickname thằng nhóc đầu nấm đang cố gắng chạy khỏi sự truy sát của lũ ma ưng.Ối cẩn thận tránh đi,đúng rồi,tránh vào bụi ấy,cố lên, chạy zích zắc vào,đúng rồi cứ thế cứ thế cố lên Helmet,cố lên...

Mặc dù muốn chạy ra giúp hắn nhưng mà tôi vẫn phải dùng cơ hội này dùng giám định thăm dò mấy con ma ưng này.Hừm theo giám định của tôi chỉ số của bọn nó trung bình từ 300-400,nhưng tốc độ lại trên 500 nhưng lại khá yếu về hp,không biết tên thủ lĩnh thì như thế nào nhỉ.

Tôi quyết định bỏ mặc Helmet một thời gian để hắn dụ con thủ lĩnh ra đã,sau đó mới có thể suy nghĩ về việc đem hắn chạy ra khỏi đây,nhưng với điều kiện là hắn có trụ được ko đã.(Helmet:...??😭😭)

Helmet hiện tại đang dùng hết sức bình sinh chạy qua lách lại để tránh sự tấn công của mấy con ma ưng,may mà trước đó hắn đã từng tìm hiểu cách đánh,săn mồi của bọn ma vật này nếu ko hắn chết chắc rồi.Hắn vừa đi vừa hét:

- Râu trắng đại nhân mau cứu ta áaaaaa,hộc...hộc tôi sắp ngất rồi ,cứu....chu mi ngaaaa

Hiện tại hắn đang rất tuyệt vọng nhưng xin lỗi nhé chưa phải lúc này,bởi vì chưa phải lúc này bởi vì nhân vật chính của hôm nay chưa ra sân.😅😅

Bỗng nhiên có một tiếng hét dài cao vút, đột nhiên có một vật thể từ ngọn núi mà chúng tôi cần hái thảo dược đi ra

- Đến rồi sao!!!😃

Tôi nhìn thấy có một con ma ưng lao ra nhưng nó khác biệt hoàn toàn khác với những con khác nó to gấp đôi so với một con bình thường , tôi dùng giám định thì hít một hơi lạnh ,toàn bộ chỉ số đều trên 1500, riêng tốc độ trên 2000,gấp 4 lần mỗi con khác.

Helmet run cầm cập khi đứng trước mặt của thủ lĩnh ma ưng,hắn thầm nghĩ mình chết chắc rồi.Ưng vương hiện tại đang rất bực bội vì những tiếng hét của tên nhân loại này đã phá hoại buổi chiều nghỉ ngơi của nó.

Ưng vương giơ hai cánh lên rồi phát động phong ma pháp để kết liễu nhân loại này,Helmet giơ tay lên đầu chuẩn bị đón nhận cái chết:

- Á đừng mà ta vẫn độc thân mà huhuhu...

bỗng dưng có một tiếng phá vỡ vang lên,Helmet bỗng dưng ngửa đầu nhìn lên thì thấy một bóng lưng cao to,trên áo choàng có cái kí hiệu đầu lâu râu trắng:

- Cạo vàaaa CHẤN KHÔNG nè!!!

Ngay khi ưng vương xuất hiện,tôi lập tức sử dụng cạo mới học được và sử dụng chấn không để phá vỡ phong ma pháp của ưng vương.

Helmet thì mừng rỡ lên như điên:

- Râu trắng đại nhânnn..!!

Tôi ngoảnh đầu lại nhìn hắn:

- Nhiệm vụ hoàn thành rồi,rút lui theo Helmet!!

Helmet gật đầu như điên:- Vâng vâng vâng...

Ở bên cạnh thì ưng vương và thủ hạ của hắn đang rất phẫn nộ,bộ coi bọn nó là người dưng à,bọn hắn ngay lập tức sử dụng chiêu bổ nhào nhanh như cắt về phía tôi.

- Cẩn thận!!

Helmet ở bên cạnh thì ngay lập tức nhắc nhở.Tôi quay sang sắc mặt nghiêm trọng nâng đao lên sử dụng năng lực chấn động vào thanh đao và bổ một chém,tôi hét lên:

- Nhóc con đầu nấm cúi xuống!!!

Helmet ngay lập tức cúi xuống khi thấy tôi nâng đao,tay bám chắc vào vách đá bên cạnh.

Rắc rắc,tiếng vỡ vụn xuất hiện trên không khí và dần dần lan rộng ra.Ưng vương cảm nhận được nguy hiểm ngay lập phang gấp lại,nhưng 10 con ma ưng ở đằng sau thì không may mắn như vậy,chúng bị chấn động văng ra đằng sau mấy trăm mét chết không thấy xác.

[Đinh,chúc mừng ngài đánh bại 10 con ma vật trung vị,chấn động độ thành thạo tăng lên 1%]

[Đinh, chúc mừng ngài đao thuật thăng cấp thành công lv4]

[Đinh, chúc mừng ngài đao thuật thăng cấp thành công lv5]

[Đinh, chúc mừng ngài thăng cấp thành công lv 17]

Tôi quay lại xách Helmet rồi sử dụng Cạo để tẩu thoát về phía khu rừng.Ưng vương ở bên kia thì sau khi chấn động đi qua thì chẳng thấy tôi đâu nên cũng thu dọn rút lui về ổ trong sự bực tức.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Thông báo


Truyện hiện tại tác đang đăng trên noveltoon mong các fan ủng hộ😁😁☺️
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 17:Nhiệm vụ đột xuất(5)


Sau khi trốn vào bìa rừng và đến chỗ cắm trại vừa nãy của chúng tôi,tôi mới yên tâm thả Helmet và ngồi xuống thư giãn.

Helmet ở bên cạnh thì tay chân vẫn bủn rủn nhưng tinh thần đã khá hơn rồi,hắn sắc mặt tái mét nhìn tôi cầu xin thảm thiết:

- Râu trắng đại nhân,cầu ngài...cầu ngài lần sau đừng làm vậy nữa hộc...hộc...hộc...

Tôi nhìn bộ dạng của Helmet mà phá lên cười:

- Gura gura gura...yên tâm đi chỉ là lần này thôi,bởi vì ta đã biết được thế mạnh và thế yếu của bọn súc sinh này rồi.

Helmet ngạc nhiên hỏi:

- Thật sao,ko thể nào🤯🤯!!

Chỉ thăm dò một lần thôi mà đã biết cách phá giải sao,chẳng phải hắn ta ko phải là một tên não cơ bắp cơ à.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Helmet,tôi gật đầu và nói:

- Bọn ma ưng rất có bản năng bảo vệ lãnh thổ rất cao,sở hữu tầm nhìn rộng và khả năng phi hành nên có thể nói là một bọn ma vật khá phiền phức.Đúng ko?

Helmet gật đầu và tò mò nhìn tôi,tôi từ từ nói:

- Nhưng bọn chúng có một điểm yếu chí mạng,đó chính là ở trí tuệ của chúng.

- Ểhhhh

Helmet nhìn tôi theo kiểu ko hiểu gì thì tôi giải thích:

- Như ngươi thấy đấy,khi bọn chúng đuổi theo ngươi thì bọn chúng chỉ đuổi ngươi theo một hướng,ko phân chia ra để vây bắt hay làm gì cả,mãi đến khi con ưng vương đến thì tình huống mới chuyển biến.

Helmet giật mình sửng sỡ nhìn tôi,đúng là ở điểm này hắn ko có chú ý tới bởi vì tình huống lúc đó quá nguy hiểm.

- Bởi vì dù gì bọn ma vật này ko như chúng ta,chúng ko có trí thông minh,chỉ có ưng vương mới phải đau đầu thôi.Nhưng yên tâm đi,kẻ mạnh thì có kế sách của kẻ mạnh,kẻ yếu có kế sách của kẻ yếu.

Helmet trầm ngâm một lúc và ko khỏi bội phục tài năng phân tích của tôi.

-Theo ngài thì chúng ta nên dùng kế hoạch gì để lấy được cái thảo dược đó.

- Điệu hổ li sơn!!

Tôi quả quyết nói thì thấy Helmet mặt ngáo ko hiểu gì thì tôi quên mất ở đây là dị giới anime làm gì có câu thành ngữ này:

- Khụ...khụ tóm lại là lấy cho ta mấy cái cọng cỏ,rơm khô và bùn đất lại đây,ta sẽ nói cho ngươi cách lấy được thảo dược từ bọn ma ưng.

Mặc dù ko biết kế hoạch của tôi nhưng Helmet vẫn cặm cụi đi tìm kiếm những thứ tôi cần,nhìn đống rơm cỏ,bùn đất ở trước mặt và nhìn thấy vẻ mặt ko hiểu chuyện gì của nhóc con đầu nấm,tôi cười khổ nắm vai Helmet và trịnh trọng nói:

- Helmet!!!

- Dạ thưa có việc gì ạ😱😱

- Ngươi có muốn cứu mẹ ngươi ko,hãy thận trọng trả lời.

Helmet chẳng suy nghĩ gì mà gật đầu,có ai điên mà ko chịu cứu mẹ mình chứ.

- Tốt lắm vậy nhờ ngươi chịu khổ một chút,xin lỗi nhé.😅😅

Tay còn lại từ từ nâng lên đống bụi cỏ bùn đất lên rồi dí gần vào người Helmet,Helmet thì sững sờ gào lên:

- Ấy ấy chotto matte ,ngài làm gì vậy áaaaaaaaaa

Tiếng hét của bé Helmet vang vọng lên khắp khu rừng trong đêm ấy,có người nghe phải còn tưởng là ma vật cơ.

——————————————————————————

Sáng hôm sau ở thung lũng bọn ma ưng đang say sưa ngủ ngon,thì có một giọng hát vang lên:

- Khi anh qua thung lũng và CHẤN ĐỘNG ghì bàn chân!!!

Một tiếng sụp đổ vang lên giữa thung lũng khiến cho bọn ma ưng đều tỉnh giấc và lao hết ra ngoài,ngay lập tức chúng phát hiện ra tôi,người đã tung đong chấn không.

- Gura gura ,lũ súc sinh này,giỏi thì lên hết đi.

Con ưng vương thì đang tức đỏ cả mắt vì thấy tôi là một trong hai kẻ quấy rầy nó nên con súc sinh này đã kêu cả bầy lao lên.

Tôi dùng haki quan sát thì thấy tổ của bọn ma vật bày có gần trăm con,khá là nhiều đấy,tôi hơi nhíu mày nhưng thấy cả lũ ma vật đang tiến đến thì phải đáp trả chứ nhỉ.

Dơ lên thanh đao và dùng năng lực chấn động trảm một nhát,trong nháy mắt cả đàn ma ưng dần dần trở nên hỗn loạn hơn.Cứ mười con đến là có 11 con bay ra.

Có thể nói hiện giờ trong mắt bọn chúng tôi là một con dã thú điên cuồng.Ưng vương thấy thế cục ko ổn nên ra lệnh cho đàn của mình bay lên cao để tránh tôi.Nhìn thấy đám ma vật ko dám đến gần,tôi cười gằn lên:

- Gura gura,nếu là mấy ngày trước thì có lẽ ta sẽ phải đứng im chịu trận nhưng rất đáng tiếc bởi vì...NGUYỆT BỘ.

Thấy tôi đang dần bay lên ,đám ma ưng như kiểu ko hiểu chuyện gì đang xảy ra???

Tại sao tên nhân loại này lại bay được;hắn có cánh đâu?

Hiện tại thế trận đang xoay chiều,bọn ma ưng đang quay lưng chạy trối chết vì đã mất lợi thế trên không,đằng sau chúng chính là kẻ đang lăm le đến sinh mạng của chúng,tôi.

Ưng vương hiện tại cũng ko dám bén mảng đến gần vì sợ những đòn chấn động của tôi.Nó chỉ lặng lẽ quan sát tình hình thôi.

———————————————————————————

Ở một bên khác ,một bụi cỏ đang di động với tốc độ chậm chạp,không ai khác chính là thằng nhóc đầu nấm Helmet với bộ trang phục những người lính cụ Hồ.Trong miệng hắn thì đang lẩm bẩm như đang đọc kinh vậy:

- Xin đừng thấy con,xin đừng thấy con,....

Hắn đang lăng lê bò trường tới gần đến với ngọn núi chỗ thảo dược.

*Hồi tưởng quá khứ:

- Cuối cùng cũng xong rồi,Gura gura...

Tôi phá lên cười sảng khoái,còn Helmet ở bên thì đang tự kỉ ngoáy vòng tròn trên đất:

- Tôn nghiêm của một quý tộc mất hết rồi huhuhu...

Hiện giờ Helmet đang khoác lên một bộ quần áo làm bằng rơm cỏ,mặt thì bôi đầy bùn đất.

- Tốt lắm vậy là kế hoạch ngày mai có thể tiến hành thuận lợi,gura gura...

- Cái này mà liên quan đến kế hoạch của ngươi à...🤬🤬

Thấy bộ dạng sắp cắn người của Helmet,tôi từ từ giải thích kế hoạch của tôi,đầu tiên là tôi sẽ dụ toàn bộ bày ma ưng ra,thu hút sự chú ý còn Helmet phải ẩn thân leo lên núi lấy thảo dược.

Nghe thấy kế hoạch mặc dù Helmet ko muốn nhưng cũng phải đồng ý bởi vì chỉ có tôi mới đủ sức để chống đỡ và thu hút sự chú ý của ma ưng nhưng hắn vẫn bất lực nói:

- Không biết kiếp trước ta với ngươi có ân oán gì với ngau nữa haizzzz...

- Gura gura...

———————————————————————————

Nhìn thấy ngọn núi mục tiêu ngay trước mắt,Helmet trong lòng ngày cành phấn chấn lên:

- Cố lên,hãy đợi ta nhé thảo dược ơi hehe..
 
Back
Top Bottom