Nguyễn Đông Thanh nuốt nước bọt.
Xung quanh gã, có mười mấy người vạm vỡ cường tráng, gươm sắc lăm lăm trong tay.
Ánh mắt hau háu như hổ đói nhìn lợn con.
Gã đưa tay áo, lau mồ hôi, cảm giác mình chuẩn bị chết đến nơi rồi.
Hắn... vừa nghe thấy điều không nên nghe.
Hắn... vừa nghe thấy chân tướng của trận tử thủ thành Đa Bang.
Cái gì mà Hồ Tôn Hiến đục thành lùa voi ra càn giặc.
Cái gì mà quân Minh trùm bao tải vẽ mặt hổ báo lên đầu ngựa để dọa voi, hoặc bắn tên cháy để voi lùi lại.
Tất thảy những gì viêt trong Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục, hóa ra đều là đám văn nhân đang "múa bút đùa mực" cả.
Chân tướng bị chúng che đậy trần trụi, tàn khốc, và đáng thất vọng hơn rất nhiều.
Thành Đa Bang thất thủ là do gián điệp làm loạn.
Hơn nữa, không chỉ có một, hai người, mà là chín phần mười số quan lại cơ sở.
Trên từ tri huyện, dưới đến thư tá, tất cả đều phản trong một đêm.
Số binh tướng thực sự trung thành với nhà Hồ chỉ là số ít mà thôi.
Nhân đêm tối, đám quan lại này âm thầm giết tướng, mở cửa thành, phóng quân Minh vào đánh úp.
Quân Hồ kẻ chết thì chết, người hàng thì hàng, thất bại trong gang tấc.
Bên tai Nguyễn Đông Thanh lúc này truyền đến tiếng ngón tay gõ lên mặt bàn cồng cộc từng tiếng, cắt đứt dòng hồi tưởng của gã.
Đối diện gã ngồi hai thiếu niên.
Một da ngăm ngăm đen, mắt sáng như sao, gương mặt góc cạnh.
Tuy không tính là trai đẹp theo thẩm mỹ quan hiện đại, nhưng tinh thần sáng láng.
Tựa hồ, gã là sự cô đọng của bốn chữ "nhiệt huyết thiếu niên".
Gã tay nâng chung trà, tay còn lại chống vào chuôi kiếm, miệng ngậm một nhánh cỏ lau, thỉnh thoảng lại đẩy qua đẩy lại hai bên.
Đôi mắt như điện nhìn chằm chằm Nguyễn Đông Thanh, làm gã có cảm tưởng như bị xuyên thủng.
Người còn lại da trắng bóc như trứng gà luộc, dáng vẻ thư sinh, mặt búng ra sữa.
Tóc y dài đến vai, thả tung ở sau lưng, đen nhánh như mực.
Giữa hai hàng lông mày bạc trắng là một nốt ruồi nhỏ, rất nổi bật.
Nếu thiếu niên da ngăm là hiện thân của "nhiệt huyết thiếu niên", thì vị còn lại đại khái chính là bốn chữ "đẹp phi giới tính" mọc chân vậy.
Thiếu niên da ngăm đen, tay chống chuôi kiếm, còn được biết đến là hào trưởng đất Lam Sơn, Bình Định vương, Thuận Thiên hoàng đế Lê Lợi.
Người da trắng, tóc dài, không ai khác ngoài nạn nhân của oan án Lệ Chi Viên, nhân vật vừa kể ra chân tướng thành Đa Bang: Nguyễn Trãi.
Sở dĩ cha con Nguyễn Trãi biết bí mật này, ấy là vì gã có một ông ngoại vô cùng trâu bò.
Người này chính là Trần Nguyên Đán, tông thất nhà Trần, hậu duệ của Trần Quang Khải, cũng là cây đa cây đề trong giới sĩ phu bắc hà.
Nhân lúc quân Minh chưa đánh vào Đông Đô, Nguyễn Phi Khanh bèn đút lót lính canh cổng, để họ thả Nguyễn Trãi ra.
Có lẽ do xuất thân bình dân, có lẽ do lương tâm còn chưa bị giới kẻ sĩ thượng lưu bào mòn hoàn toàn, Nguyễn Phi Khanh dặn con mang bí mật này trốn đi.
Đi nhìn, nhìn xem cái thế đạo này ra sao.
Sau đó, Nguyễn Trãi sẽ tự quyết định con đường tương lai, cũng như sẽ làm gì với chân tướng đang giấu kín trong bụng.
Trên bàn, ngọn nến duy nhất tiếp tục cháy.
Trước mặt Đông Thanh, hai vị tai to mặt lớn vẫn không chịu hé nửa lời, quả thực là "tích chữ như vàng".
Gã lúc này len lén lau mồ hôi lần thứ n, cảm giác áp lực sau lưng lại tăng thêm một cân.
Hai người thiếu niên này trong lòng Đông Thanh có tính áp chế tuyệt đối.
Dù sao, hai người họ cũng là danh nhân lịch sử, anh hùng dân tộc, được đặt tên đường hẳn hoi.
Không sai!
Nguyễn Đông Thanh vinh dự gia nhập hàng ngũ "xuyên không" vào mười hôm trước.
Cuộc sống đời trước của gã cũng chẳng có gì đáng nói.
Mẹ mất sớm, cha bị bệnh nan y.
Hắn làm một công việc quèn 8 giờ đến 5 giờ về, dù làm thêm làm nếm đến 2-3 giờ sáng thì cũng không đủ trả tiền viện phí.
Cha hắn từng nhiều lần bị bọn ăn chặn từ thiện lừa tiền, nên có chết cũng không để Đông Thanh đi cầu xin lòng thương hại của xã hội.
Như ông ấy nói thì: "tao có chết cũng không để con tao bị gộp chung với đám súc vật đấy".
Nguyễn Đông Thanh có cố giải thích rằng mình chỉ cần minh bạch, không có ý định riêng thì chẳng ai nói được gì, nhưng ông cụ nhất quyết không nghe.
Bây giờ cha hắn đã không quá tỉnh táo, kích động ông ấy chỉ tổ khiến bệnh tình càng nghiêm trọng, thành thử hắn cũng không dám cãi cụ.
Cực chẳng đã, bí quá hóa liều, Nguyễn Đông Thanh vay nặng lãi.
Tiếc là đời không có hậu như phim, giải phẫu của cha hắn rơi vào con số 60% thất bại, mất trên giường mổ.
Mà hắn thì cũng chán nản chẳng muốn đi làm, chưa đến một tháng sau đã bị đám dân anh chị "khử".
Nguyễn Đông Thanh sau đó nhập vào một phú hộ cùng tên cùng họ.
Cha mẹ người này mất sớm, trong nhà không anh em, không vợ không thiếp.
Nắm trong tay một số tiền lớn, lại chẳng có chí hướng gì kinh khủng, Nguyễn Đông Thanh quyết định đời trước đã quá khổ, kiếp này muốn buông thả một kiếp người.
Muốn ăn cái gì thì ăn, chơi cái gì thì chơi.
Chẳng biết có phải quả báo hay không...
Gã vừa đến kỹ viện, định bỏ tiền nghe hát uống rượu một phen, thì đạp trúng miếng sàn gỗ mục, rơi thẳng vào phòng của hai vị vĩ nhân đang bàn đại sự.
Hơn nữa, chuyện đáng sợ hơn là, hắn rơi vào phòng đúng lúc Nguyễn Trãi vừa kể cho Lê Lợi nghe chân tướng cuộc chiến thành Đa Bang.
Nến đã cháy gần hết...
Nguyễn Đông Thanh cuối cùng không chịu nổi áp lực từ vĩ nhân, cổ hơi rụt lại, lí nhí hỏi:
"Bẩm hai ông, nếu... nếu... không còn gì nữa thì cho con lui trước."
Gã vừa chuyển eo, thì bả vai đã bị hai bàn tay cứng như sắt ghim xuống ghế.
Nguyễn Đông Thanh khẽ rít lên một cái, thầm hỏi chẳng biết người xưa dinh dưỡng không bằng bây giờ mà sao khỏe như thế.
Bấy giờ, Lê Lợi mới chậm rãi:
"Nhà ngươi nghe được bao nhiêu?"
"Bẩm ông... con..."
"Ông cái gì?
Ta già như thế à?
Gọi cậu!"
"Dạ.
Thưa... cậu... con... chưa nghe thấy gì ạ."
"Anh Lợi, tôi thấy tên này muốn sỉ nhục trí tuệ của ta, nên chém cho hả giận."
Nguyễn Trãi ngồi im nãy giờ đột nhiên lên tiếng, từng chữ như từng nhát dao thọc vào mạng sườn Nguyễn Đông Thanh.
Hắn quýnh cả lên, trong lòng lúc này chỉ có hai chữ "sống sót", vội vàng xua tay:
"Không phải!
Thưa cậu!
Con... con nghe thấy... hết rồi ạ!"
"Anh Lợi!
Cái chuyện ở Đa Bang không thể để người ngoài nghe được, bằng không cả tôi cả anh đều có họa máu chảy đầu rơi.
Chi bằng ta giết người bịt miệng."
Nguyễn Trãi chặn họng, mỗi chữ tựa một nhát dùi táng thùm thụp vào ngực Nguyễn Đông Thanh.
Lúc này, trong lòng hắn, lửa giận bắt đầu sôi lên, lấn át hết những kiêng dè, cả nể, tôn kính đối với vĩ nhân.
Nguyễn Đông Thanh thấy tai như ù đi, gằn lên từng chữ không kiểm soát:
"Mẹ nó!
Đường nào cũng ép ông đi chết đúng không!
Cái đ** con m* mày!"
Bốn chữ cuốn hắn phun ra tròn vành, rõ nét, âm vang, cứng cáp, có hồn, và vô cùng diễn cảm.
Nguyễn Đông Thanh trợn mắt lên, gườm gườm hai thiếu niên trước mặt.
Lúc này, hắn cũng mặc xác cái gọi là anh hùng dân tộc, vĩ nhân lịch sử.
Muốn giết hắn thì là kẻ thù.
"Hai đứa bay có bị thần kinh không?
Đéo ai đi nói chuyện đấy ở kỹ viện!
Bố tổ sư chúng mày bị lừa ỉa vào tai trái, não phọt mẹ nó ra tai phải à?"
Nguyễn Trãi ngẩn người, sau đó ho khan:
"Chửi hay lắm.
Nhưng sau này nên chửi văn hóa hơn chút."
Lê Lợi thì cười vang, xua tay:
"Tốt.
Mấy người lui xuống.
Bảo bà chủ dọn mấy món ngon lên đây."
Đoạn, gã tự rót cho mình một chén, bưng lên ngang mặt:
"Đã làm cậu phải sợ rồi.
Ta xin tự phạt một chén."
"Mỗ cố ý dọa cậu, song cũng bị cậu mắng cho một trận bằng toàn những từ... thối khắm, nên không tự phạt uống nữa."
Nguyễn Đông Thanh thấy hai vị vĩ nhân đột nhiên thay đổi thái độ, ngẩn cả người ra chẳng hiểu chuyện gì.
Chỉ biết xương trong người gã bây giờ như nhũn cả ra, cuối cùng trượt dài trên ghế.
Sau đó, gã nuốt khan một cái, rặn từng chữ:
"Hai người không sợ tôi nói chuyện ban nãy ra?"
"Chuyện gì?"
"Chân tướng thành Đa Bang thất thủ!"
Mắt Nguyễn Đông Thanh giật lên mấy cái, nói.
Nguyễn Trãi bèn cười.
Tiếng cười của gã còn khó nghe hơn tiếng khóc.
"Cần quái gì phải che che lấp lấp?
Chính cái bọn đấy chẳng nhẽ chúng nó không biết sao?
Biết...
Chúng biết cả.
Biết hết đấy.
Chẳng qua là bịt tai trộm chuông."
Đột nhiên, tay gã nắm chặt, đấm một đòn lên bàn nghe "rầm" một tiếng:
"Tiếc là trăm năm sau, hai trăm năm sau, người ta sẽ chỉ còn nghe được tiếng bọn chúng đóng cửa đánh rắm, tự ngửi tự khen của chúng mà thôi.
Để chúng ta sống, ép chúng ta bất lực chứng kiên mọi chuyện đi theo hướng bọn chúng muốn, có lẽ đối với bọn hắn lại càng hay ho.
Con mẹ nó!"
Nguyễn Đông Thanh chớp mắt liên hồi.
Vị thiếu niên trước mặt gã lúc này có máu có thịt, có nhiệt huyết, có căm phẫn, có bất lực, có tuyệt vọng.
Hoàn toàn không giống với thằng cha đạo đức rởm, chỉ biết cãi nhau suông chép trong sử sách.
Lê Lợi vỗ vai gã:
"Anh Trãi đã chọn tin tưởng ta, vậy ta nhất định sẽ làm đám người kia phải trả giá đắt!"
"Chúa công."
"Trãi."
"Chúa công."
"Trãi."
...
Nguyễn Đông Thanh quay đầu, chỉ cảm thấy trước mặt tình đồng chí bắn tung tóe.
Cũng may hắn không phải hủ, không thì tối nay chắc chắn sẽ có bảy bảy bốn chín cái kịch bản công thủ chát chát.
"Hai vị.
Hay là... chúng ta tiếp tục câu chuyện ban nãy được không?"
Nguyễn Đông Thanh ho khan, vội vàng xen vào.
Hắn chỉ sợ nếu không chen vào, cặp chúa công – thuộc hạ này sẽ nắm tay nhau dông dài đến tối.
Nguyễn Trãi hắng giọng một cái:
"Kể đến chỗ mỗ đây rời khỏi Thăng Long, trốn về phía nam.
Sau đó, mỗ lang bạt kì hồ, tình cờ đến đất Thiên Trường, náu nhờ Tái Mạnh Thường Trần Triệu Cơ.
Sau Cơ đón được một vị tông thất họ Trần, cũng là hoàng đế Ngỗi bây giờ."
"Kế thì sao?"
"
Sau này, mỗ mới hay, té ra Triệu Cơ là con cháu xa của hoàng tộc.
Y bụng có chí lớn, nhưng không dám tự lập.
Thế là, y bèn bỏ tiền nuôi học trò, nhà Nho, làm chuyện 'lấy ngàn vàng mua xương ngựa'.
Cái danh hào phóng như Mạnh Thường Quân tái thế dần lan truyền trong giới kẻ sĩ.
Mượn thế, Triệu Cơ ngấm ngầm nuôi quân, chiêu binh mãi mã."
Nguyễn Đông Thanh nghe Nguyễn Trãi kể đến đoạn này, thoáng rùng mình, miệng nói ra bảy chữ:
"Ép thiên tử hiệu lệnh quần hùng."
Gã nhìn sang, phát hiện người vừa lên tiếng đồng thời với mình chẳng ai khác ngoài Lê Lợi.
Cứ như Nguyễn Trãi kể, thì Trần Triệu Cơ muốn làm Tào Tháo!